Full CÔ DÂU THỨ BẢY

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 41
"Không cho thì cướp! Thế nào? Cho hay không?"

"Lưu manh, vô sỉ!"

Cô quẫy đạp hai chân dữ dội mặt đỏ bừng bừng hai tay che trước ngực

"Vô sỉ? Thôi thì vô sỉ vậy!"

Hắn nhếch mép cười ha hả rồi đè cô xuống giường, đôi môi mỏng cong lên để lộ cái đồng tiền trên má, đúng là đẹp trai không chịu nổi

Trái tim cô thổn thức nhưng vẫn cứ không chịu nằm yên

Hắn vừa đặt môi lên cổ cô thì cô đã lên tiếng nói

"Vũ Hạo!"

Hắn trong 1 giây thì dừng lại

"Hửm?..."

"Thật ra...Thật ra...em...đến tháng rồi! Bà dì đến rồi! Thật sự xin lỗi...nhưng Không thể được!"

"Đến tháng rồi! Là...kinh nguyệt à?"

Cô đỏ mặt gật đầu

Hắn chán nản buông lơi đôi tay, thở hắc ra một cái, nhún đôi vai rồi cố nặn ra một nụ cười gượng gạo nói nhỏ

"Không sao! Anh nhịn cũng được! Quan trọng là em thôi! Chắc là em khó chịu lắm!"

Hắn bước đến đặt tay lên đầu cô xoa xoa an ủi

"Có khó chịu không? Hay là muốn ăn gì không?"

Cô chu chu mỏ nũng nịu

"Có! Đau bụng này, mỏi lưng, buồn ngủ, chóng mặt, còn buồn nôn,...nói chung rất khó chịu

"Nhiều vậy sao? Làm gì để hết khó chịu bây giờ? Anh là con trai nào biết mấy chuyện như thế này!"

Hắn nhìn cô ánh mắt bối rối không biết nên làm gì, nhìn thấy thế cô muốn phì cười lắm nhưng lại nhịn

"Em đau bụng, hay anh xoa bụng cho em!"

Hắn vội bước đến ngồi phía sau cô, giơ tay ra ôm trọn lấy cô vào lòng, bàn tay mềm mại mịn màng của hắn đặt lên bụng cô xoa xoa, nhân lúc đó hắn còn lợi dụng chúi đầu vào cổ cô hôn lấy, luyến tiếc vô cùng

Tay hắn xoa xoa, lát sau lại luồn lách vào áo cô, lên một chút, lên một chút nữa, tay hắn nắm lấy cái tròn tròn, mềm mại bóp nhẹ

"A...."

"Làm gì đấy!"

Cô vùng vằng đẩy tay hắn ra, hắn bóp...bóp ngực cô, hắn vẫn ôm chặt cô, mặt vẫn chúi vào cổ cô thì thầm

"Một chút nữa thôi!"

"Nhưng...nhưng...Em đang đến tháng!"

"Biết rồi! Anh có làm gì em đâu! Chỉ bóp một cái thôi mà!"

"Ư...nhưng...!"

"Thôi! Một chút thôi!"

"Một...Một chút thôi nhé! Đừng làm bậy đấy!"

"Anh làm bậy chắc em cản được?"

Hắn giơ tay ra, trước mắt cô lấp lánh cái gì đó sáng sáng, hắn đeo vào cổ cô, thì thầm bên tai

"Tặng em! Sinh nhật vui vẻ!"

Cô cầm sợ dây chuyền trên cổ, nó đính một viên đá màu trắng tinh khiết, lấp lánh và thuần khiết

"Đẹp quá!"

"Thích không?"

"Thích!"

"Sợi dây chuyền sẽ thay anh bảo vệ em, bùa của em mất rồi phải không?"

Cô xoay người lại, mím môi nhìn hắn mỉm cười

"Em sẽ bảo vệ nó thật cẩn thận!"

Hắn búng lên trán cô một cái rồi khẽ cười

"Đồ ngốc! Tặng nó cho em là để nó bảo vệ em, không phải để em bảo vệ nó! Chỉ cần em khỏe mạnh là được!"

Đồng hồ trên tường chỉ đúng 12 giờ đêm, hắn hôn lên trán cô nhẹ nhàng rồi nói

"Bà xã...Anh đi đây!"

"Anh đi đâu?"

Vừa dứt lời chỉ còn làn khói đen ở lại, còn hắn biến mất trong không trung, cô bất ngờ chạy loanh quanh phòng gọi

Tiểu Hoan từ cái đồng hồ lắc chui ra giọng trầm trầm nói

"Hắn đi rồi! Gọi gì nữa, ồn quá đi!"

"Đi...đi đâu? Tiểu Hoan anh ấy đi đâu?"

"Làm sao tôi biết! Tôi chỉ biết nếu hắn ở lại thì lát thế nào hắn cũng hút sạch máu của cô, đừng quên hắn là quỷ hút máu đó!"

"Hút máu? Đã lâu anh ấy không hút máu nữa rồi mà! Sao giờ lại?"

"Thì lần trước cô lấy máu hắn cứu chị cô đó! Mất đi thì phải bù đắp lại chứ! Cứ ngày 15 hằng tháng hắn sẽ hút máu một lần! Đúng hôm nay đây!"

"Máu gì?"

"Máu người! Hỏi ngu thế? Phí lời!"

Cô thẩn thờ lắc đầu không tin, cô bàng hoàng, cô nhất định không tin

"Không đâu! Anh ấy sẽ không hại người!"

"Không hại người? Nực cười! 6 cô dâu trước đều có kết cục không tốt! Cô đừng quên! Ngốc nghếch thật!"

Cô ngồi thộp xuống khóc, nước mắt cô rơi lã chã, thật sự hắn sẽ đi hút máu người ta sao? Thật sự hại người vô tội sao?

"Cái tên lẻo mép này!"

Hắn đâu lù lù xuất hiện giơ tay xách lỗ tai Tiểu Hoan lên khiến nó la hét

"Ây...ây da...đau...!"

"Nhân lúc tao không ở đây dám nói xấu tao à tiểu tử thối!"

Hắn ném mạnh nó xuống sàn rồi quay qua cô ôm cô vào lòng

"Anh không có mà! Không có thật!"

"Vậy điều Tiểu Hoan nói có đúng hay không? Nói đi!"

"Thì...thì đúng! Nhưng anh không hại ai cả!"

"Đúng là anh cần máu, nhưng không hút máu người! Máu bọn con người kia ai mà thèm, anh chứ có phải đám tiểu quỷ như tiểu tử thối kia đâu!"

"Vậy! Anh hút máu ai?"

Hắn đứng tầng ngần không trả lời, cô đấm vào ngực hắn rồi khóc nức nở

"Đấy! Rõ ràng anh nói dối mà!"

Tiểu Hoan bò lù lù lại nói to

"Hắn tự hút máu hắn kia kìa! Tự mình hại mình! Tay hắn còn vết cắn kia!"

Cô vội chụp lấy cánh tay hắn xem, trên tay rõ ràng một vết cắn sâu còn rướm máu, cô đau xót khóc nấc lên

"Sao lại làm bản thân đau thế này?"

"Đừng khóc! Anh không làm em đau là được!
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 42
Cô giơ tay ra nắm lấy tay hắn nước mắt lưng tròng nức nở

"Sau này đừng làm bản thân đau nữa nhé! Nhé!"

"Sau này sẽ không! Không để em phải khóc! Đừng khóc! Anh sẽ đau lòng!"

Đôi tay thon dài của hắn giơ ra lau đi những giọt nước mắt trên má cô nhẹ nhàng, tay ôm lấy đầu cô nhẹ nhàng hôn lên trán cô, đôi môi hắn cong lên, đôi mi dài khẽ rung động

"Bà xã này! Sau này anh sẽ ít khi về nhà! Em ở nhà nhớ cẩn thận! Tháng bảy là tháng cô hồn, không nên đi khuya, đi học xong thì nên về thẳng nhà! Đừng ở trường sau 6 giờ chiều, mặt trời xuống bóng âm khí sẽ vượng, em lại hợp với người âm, họ sẽ đeo bám lấy em đấy! Anh không thể ở đây lâu! Anh phải đi! Bà xã ngoan ngủ đi, mai còn đi học, với lại trong máu em có pha chút máu của anh! Tạo nên mùi hương thu hút quỷ ma theo, nên đừng để bản thân bị thương chảy máu đấy! Sẽ nguy hiểm."

Cô nắm chặt hai tà áo sơ mi của hắn bấu víu vào không buông, đôi môi rung rung

"Đừng đi mà Vương Nguyên! Đừng bỏ em ở lại mà!"

"Suỵt...."

"Sau này không được gọi là Vương Nguyên nữa! Nếu không mẹ anh sẽ giận!"

"Thôi anh đi đây! Em ngoan đi!"

Hắn biến mất trong không trung, tay cô chơi vơi, nước mắt lưng tròng, ngồi thộp xuống thở hắc ra

Tiểu Hoan lăn lại chỗ cô khẽ hỏi

"Này! Tìm được cốt chưa?"

"Chưa! Sắp gặp thì gặp quỷ, suýt thì bị nó giết rồi!"

"Ở đâu?"

"Trong nhà vệ sinh! Nó trông ghê lắm! Dữ nữa! Lần sau tìm cơ hội vào sau vậy!"

Tiểu Hoan trầm ngâm một lúc rồi nói

"Bị ám rồi! Sau này cô đừng vào đó lúc 12 giờ trưa nhé! Nó giết cô đấy! Vả lại vào thì đừng soi gương, người trong gương chắc chắn không phải cô đâu! Có nghe tiếng động lạ ở phòng cuối cùng hay tiếng khóc tiếng cười gì cũng mặc kệ, nó dụ dỗ cô vào đấy! Nó hay trốn dưới bồn cầu, thường nó chỉ ngoi nửa mặt lên để quan sát thôi, cô mà vào là nó lôi cô xuống luôn đấy! Nghe chưa?"

Cô gật đầu lia lịa, tay nắm chặt sợi dây chuyền hắn tặng, nó lấp lánh làm Tiểu Hoan chú ý, nó chẹp chẹp miệng cảm thán

"Ây cha...Vũ Hạo thiếu gia cũng phóng khoáng thật đấy! Tặng cả Linh Ngọc cho cô, Chậc Chậc mẹ hắn mà biết thế nào cũng bị bà ấy quở trách cho mà xem!"

Cô ngơ ngác nghiêng đầu nhìn tỏ vẻ rất thắc mắc lời Tiểu Hoan nói, nó nói tiếp

"Linh Ngọc là viên ngọc định hồn của Vũ Hạo đó, chỉ dòng dõi quỷ tộc mới có, hắn lấy cho cô rồi thì sẽ rất yếu, không cẩn thận sẽ bị quỷ khác xử đó! Quỷ hậu mà biết chắc bà ta điên mất! Bà ta dữ lắm!"

Cô ngồi thộp xuống nhìn sợi dây chuyền đang sáng lên rồi suy nghĩ về những lời hắn đã nói

"Sợi dây chuyền này sẽ bảo vệ em!"

Không ngờ hắn hi sinh vì cô nhiều như thế! Không ngờ hắn yêu cô nhiều như thế! Cô vui đến rơi nước mắt, mỉm cười lòng hạnh phúc

"Vũ Hạo..."

_

Cô ngồi ăn trưa ở căn tin trường, vẫn lẻ bóng một mình, không bạn bè hay một người thân, cô cứ cắm đầu mà ăn

Cô nghe bàn bên có mấy cô nữ sinh cũng ăn trưa ngồi nói chuyện với nhau

"Này! Mày biết gì không? Ở trường mình có ma đấy! Trong nhà vệ sinh đấy!"

"Lại điêu rồi! Tao chả tin có ma, có mà ma sống ấy! Ha ha tao không phải con nít, bớt bớt đi mày!"

"Tao nói thật, hôm tao vào đấy, đang ngồi thì nghe tiếng hát, còn có tiếng cười nữa! Mà tiếng cười nó ghê lắm! Tao nghĩ cũng bình thường cho đến khi bước ra ngoài, tao thấy toàn tóc là tóc, tóc dài lắm, mà trường mình tao không thấy ai tóc dài thế đâu mày! Tao tò mò lại xem từng phòng thì không thấy có ai cả, nhưng phòng cuối cùng lại khép hờ, tao bước lại thì nghe tiếng gạt bồn cầu, cứ gạt hoài, vừa gạt vừa cười mày ạ! Tao sợ quá chạy ra kêu chú bảo vệ, nhưng vào thì không thấy tóc đâu! Phòng cuối cùng mở toang, không thấy ai cả, kì lạ thật!"

"Ôi giời! Ai hù mày rồi đấy! Chứ chả có ma quỷ gì đâu, tao không thấy có gì mà mày phải sợ cả, chết nhát vừa thôi! Gặp tao ấy hả, tao vào phòng tao lôi đầu cái đứa trốn trong đấy ra mà vả cho vài phát! Cái tội lừa người! Ha ha ha"

Nói vừa dứt lời thì tự nhiên lại lạnh hết xương sống, cô rùng mình một cái rồi cảm giác ai đó vừa khều mình một cái, cô quay lại thì không thấy ai, cô bạn kia thì mặt xanh mét nói thì thầm

"Thôi mày cứ bô bô cái mồm, coi chừng ăn họa đấy con!"

"Tao cóc sợ! Có giỏi thì ra mà nhát tao này! Tao thách!"

Cô buông đũa xuống, ngước mắt lên nhìn về phía họ

Phía sau cô gái kia là một cái bóng đen đứng lù lù, tóc dài đến đầu gối cúi mặt xuống, nhưng cô thấy rõ ràng miệng nó nhếch lên như đang muốn nói với cô rằng

"Rồi tụi mày sẽ chết giống như tao! Ha ha ha!"
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 43
Hai cô nữ sinh kia ăn xong thì bật dậy bỏ đi, cô cũng đứng dậy, đôi mắt cô nhìn theo họ, bỗng hai người thủ thỉ với nhau

"Ê mày, tao sợ lắm! Thôi đừng đi! Hay bỏ đi mày"

"Sợ cái gì mà sợ! Tao không tin trên đời này có ma quỷ, mày không đi thì tao đi, để tao xem đứa nào dám giở trò? Tao biết tao tát cho vỡ mồm chứ đùa!"

Nói xong cô ta tự nhiên lại ôm lấy đầu kêu đau, cô gái kia bỗng tái mặt nắm tay bạn mình hoảng hốt

"Đấy thấy chưa? Tao bảo rồi mà! Đừng nói lung tung nữa, coi chừng đấy!"

Cô ta gạt phắt cánh tay ra rồi hét to lên

"Đồ chết nhát! Mày sợ thì đừng đi để tao vào!"

Sau đó cô bỏ mặc bạn mình đứng đó rồi bước đi, một mạch đi đến phòng vệ sinh

Như Hoa đứng lên chạy theo, cô trừng mắt lên hốt hoảng vì thấy cô gái kia đi vào nhà vệ sinh, cô giơ đồng hồ lên, kim chỉ 11giờ 55...cô chạy theo cố gọi cô ấy quay lại, vì đến 12 giờ trưa sẽ rất nguy hiểm, cô ta chỉ là một cô gái chân yếu tay mềm thì làm sao mà thoát được

Vả lại, vả lại con quỷ kia đang ngồi ngay trên đầu của cô ta, nó nắm lấy tóc cô ta như chơi một con rối, đôi mắt nó trắng ngầu quay lại nhìn cô nở một nụ cười lạnh lẽo, rồi quay xuống nhìn cô ta bằng ánh mắt sắc lẹm dã man như muốn giết chết cô ta

Như Hoa giơ tay ra gọi với theo

"Đừng đi! Nguy hiểm lắm! Làm ơn đừng đi mà, đứng lại!"

Cô ta như bị ai bịt kín tai lại không nghe được gì, bước thẳng vào nhà vệ sinh đóng chặt cửa lại, Như Hoa chạy đến đập cửa rầm rầm nhưng không cách nào khiến cô ta thức tỉnh, cũng không thể mở cửa vào, cô coi đồng hồ lần nữa thì chính xác là 12 giờ trưa, cô đạp cửa vừa hét vừa la khiến mọi người chú ý, nhưng trong lúc cô im lặng lại nghe bên trong lại vang vọng ra tiếng hát lãnh lót, hát xong thì lại nghe thấy tiếng cười khanh khách, tiếng bước chân giống như chân trần đi dưới sàn nghe chẹp chẹp, tiếng gạt bồn cầu, tiếng nước chảy, và cuối cùng là tiếng thét thất thanh, cô chạy nhanh ra kêu chú bảo vệ, nhờ cả chục học sinh nam vào cùng tông cửa mới mở được, cả đám người ngã nhào vào trong, không thể tưởng tượng được

Sàn nhà vệ sinh bê bết máu, tóc vương vãi khắp mọi nơi, vệt máu kéo dài đến cửa phòng cuối cùng, cô hốt hoảng che miệng từ từ từ từ bước đến phòng vệ sinh cuối cùng và hét lên rồi ngã khuỵ xuống run bần bật

Mọi người chạy nhanh lại xem thì cũng không kém, cô nữ sinh ấy chính xác là đã chết, chết một cách thật dã man, tóc cô ta bị cắt hết, đầu bị cắt đến nỗi để lại từng vết thương dài máu tuông không ngừng, quần áo cô ta bị xé hoặc bị cắt bằng vật gì đó rất sắc nhọn và bén, người chi chít vết thương, cô ta nằm với tư thế cắm đầu vào bồn cầu, nửa mặt bị nhét dưới bồn cầu đầy máu, lúc báo cảnh sát, cả trường không ai dám lại gần, cô do hoảng hốt nên khó thở phải vào phòng y tế nằm.

Lúc khám nhiệm tử thi, cảnh sát thấy lưỡi nạn nhân đã bị cắt, mặt nhiều vết càu xé, hai mắt trợn ngược lên miệng há rộng ra giống như trước khi chết đã thấy được điều gì rất khủng khiếp vậy, học sinh nữ toàn trường bị một phen khiếp sợ, người ngất xỉu, người thì khóc la

Nhưng cảnh sát không thể tìm ra nguyên nhân tử vong của nạn nhân, chỉ ghi sơ xài vài câu

"Chết do mất máu quá nhiều"

Họ điều tra nhưng không thấy bất kỳ ai khả nghi trong vụ này, vì theo lời kể thì lúc xảy ra vụ án thì nạn nhân đang ở một mình trong phòng vệ sinh, không một ai trong đấy, vả lại giết chết một người dã man như thế trong vòng chưa được 5 phút thì còn không thể tưởng tượng nổi, họ đau đầu không biết giải quyết như thế nào

Đành cho cả trường nghỉ học trong 1 tuần để điều tra vụ án

Nhà báo đến chụp ảnh rất nhiều, phóng viên cũng đến rất đông, náo loạn cả ngôi trường, nhà vệ sinh nữ bị bao vây niêm phong cách li không cho bất kỳ ai vào

Như Hoa mơ màng trong phòng y tế, đôi mắt cô nặng trĩu không mở ra được, cơ thể như bị tảng đá đè lên thở không nổi, cô thở gấp cố mở mắt ra nhưng không được, trong cơn mơ cô nghe có tiếng cười khanh khách bên tai cô, tiếng hát ban nãy lại vang lên, ma mị và âm u, cô giơ tay ra định bịt tai lại nhưng vô ích, cô không thể cử động, cô như bị đóng băng, khi cố hết sức mở mắt ra

Trước mắt cô là một người phụ nữ tóc dài mắt trắng đục ngồi trên bụng cô, hả miệng ra nở một nụ cười quỷ dị nhìn cô nghiêng đầu về phía cô, một nụ cười rạch ngang mặt

"Ah ha ha....ha ha..."
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 44
Nó nghiêng đầu về phía cô, nở một nụ cười rạch ngang mặt

Nó giơ tay ra, móng tay dài ngoằn định bóp lấy cổ cô, còn cô bây giờ không thể cử động, cũng không thể nói, chỉ biết trợn mắt lên mà hoảng sợ, cô nhíu mày lại đợi chờ cái chết sắp đến

Bỗng nó rú lên thảm thiết, tay nó vừa chạm vào sợi dây chuyền trên cổ cô thì rụt tay lại đau đớn, nó điên cuồng hét lên rồi biến mất, lúc đó cô mới có thể thở được, giống như được giải thoát, cô thở gấp gáp ho sặc sụa, tay ôm ngực vô tình lại nắm trúng sợi dây chuyền, nó phát sáng lấp lánh, cô mới chợt nhớ ra rằng chính nó đã bảo vệ cô.

Cô vừa đặt chân xuống đất định đi ra ngoài thì cánh cửa bỗng bật tung

Khải Minh từ đâu hớt hải chạy lại thở gấp gáp nói với cô

"Đi...đi nhanh...đi nhanh lên..."

"Đi đâu?"

"Lệ Á cô ta điên rồi! Cô ta sắp đến đây rồi! Cô ta nói là muốn giết em!"

Cô giật mình, cô ta điên thật sao, thường ngày tuy có chút đanh đá, nhưng thuộc về loại người nhát gan, không thể nói muốn giết người là giết được

Vừa nghĩ đến đó Lệ Á đã từ đằng xa mặt mũi đầy sát khí tiến lại gần, trên tay còn cầm một con dao nhọn, đôi mắt long lên sòng sọc, đôi môi gầm gừ cúi đầu chạy lại

Nhưng không đúng! Trên vai của Lệ Á là con quỷ đó, nó không giết được cô nên sai khiến Lệ Á giết cô, tay Lệ Á bị tóc của nó quấn vào, điều khiển như một con rối, nếu thật sự Lệ Á bị quỷ sai, vậy bây giờ cô ta không thể khống chế bản thân được, chắc chắn sẽ giết chết cô

"Ha ha ha chết đi!"

Lệ Á cô ta giơ cao con dao lên rồi phóng lại phía cô nhanh như chớp, cô hốt hoảng trở tay không kịp nên thét lên

"Dừng lại!"

"Xoẹt...."

Một âm thanh vang lên, Như Hoa từ từ mở mắt ra, Khải Minh cậu ấy đứng trước mặt cô, từ từ từ từ quỳ xuống, máu chảy lênh láng cả một mảng gạch, cậu ấy ngã xuống người cô, cô hốt hoảng ôm lấy rồi nấc lên

"Khải Minh à! Không sao chứ? Khải Minh à! Trả lời tôi đi mà!"

Cảnh sát vội ập đến, Lệ Á ngất xỉu, cảnh sát giải cô ta đi, mọi người bu lại xào xáo, tiếng xe cấp cứu vang lên, mọi người chuyển Khải Minh lên xe, cô giơ hai tay ra, đã thấm đẫm máu, cô quay lại nhìn, con quỷ kia nó đang đứng đó, nhìn cô nở một nụ cười lạnh lẽo, cô nghiến răng không thể chịu đựng được nữa

Cô hét lên

"Tại sao chứ? Tại sao?"

Mọi người quay lại nhìn cô vẻ mặt khó hiểu, cô ta hét lên cái gì vậy? Không phải bị thần kinh đấy chứ?"

"Tao đã bảo với mày rồi! Tao sẽ giết chết hết chúng mày! Sẽ sớm thôi!"

Nó từ từ nhả ra từng từ, từng lời nói khiến cô điến cả người, nó sẽ thực sự giết chết hết mọi người sao? Cô không cho phép

"Tao không cho phép mày! Ác quỷ như mày phải xuống địa ngục! Đó mới là nơi dành cho mày!"

__

Ngôi trường bị niêm phong 1 tuần, cảnh sát cực lực điều tra, nhưng tất cả đối với họ chỉ là một con số không.

Không có bất kỳ manh mối nào, hoặc thậm chí mẫu ADN họ nhận được trong quá trình điều tra cũng thật kì lạ

Mẫu thử tóc họ gom được trong nhà vệ sinh đấy, lúc nạn nhân chết, trên cổ có quấn một ít tóc, cảnh sát đã đem thử nghiệm, kết quả làm họ bất ngờ

Mẫu thử tóc cho họ biết đó là ADN của một cô gái, nhưng trùng hợp chính là cô ta đã mất tích cách đây 10 năm, lục lại hồ sơ mất tích 10 năm trước, cô ấy bị tình nghi là bị bắt cóc, vì trong khoảng thời gian ấy họ không tìm ra xác hay bất kỳ thông tin gì về cô ta, chỉ gom được một ít tóc của cô ấy trong phòng, và cô ấy mất tích một cách bí ẩn, cảnh sát phỏng đoán cô ấy đã chết, gia đình cô ta cũng đã chấp nhận con gái họ đã chết, nhưng kẻ gây ra là ai? Mục đích gì? Họ thật sự không điều tra ra được

Bây giờ mẫu tóc ADN của cô ấy lại trùng với tóc trên người nạn nhân, hai chuyện này rõ ràng là không thể giải thích được, cảnh sát rơi vào bế tắc, họ không nghĩ rằng cô gái mất tích kia đã quay lại và ám sát nạn nhân, vì...một người đã chết không thể giết người một cách man rợ như vậy, nhưng nếu là con người...thì không ai có thể trong vòng 5 phút lại khiến nạn nhân bị thương đến 90% cơ thể mà không để lại sơ hở gì, ít ra trên người phải dính lại chút máu chứ! Nhưng kiểm tra tất cả học sinh không một ai dính một giọt máu nào, thật đau đầu

Đến tối, cô quay lại trường, đôi mắt long lên đầy căm phẫn, chân bước nhanh đến khu vệ sinh, bóng lưng cô khuất trong bóng tối, màn đêm thật lạnh lẽo, cô gầm gừ

"Tao sẽ giết mày! Ngay đêm nay!"
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 45
Cô đi vào khu vệ sinh, đôi mắt lia khắp nơi tìm tung tích của nó, khu này là khu dễ dàng tìm thấy nó nhất, cô đã quyết định rồi, nếu cô không ra tay giết nó thì sớm muộn gì nó cũng giết hết học sinh trong trường này, nó là cái quái gì chứ? Sao lại có thể giết người một cách dã man đến như vậy?

Cô càng nghĩ càng muốn phát điên, một nữ sinh chết trước mặt cô, phải chi cô có thể can ngăn kịp thời thì cô ấy đã không chết trong đau đớn và sợ hãi như vậy, cô luôn trách cứ bản thân mình, bây giờ cô không muốn bất kỳ một ai trong trường này bị tổn hại nữa, cô biết...Nó rất mạnh, muốn trừ khử nó là một điều không tưởng, nhưng cô không làm thì ai sẽ làm đây? Cô chuẩn bị sẵn tâm lí rồi, cô có chết cũng phải lôi nó theo xuống địa ngục

Cô cầm lấy sợi dây chuyền trên tay, lần trước nó sợ hãi khi chạm vào sợi dây chuyền của cô, cô sẽ dùng sợi dây chuyền này để giết nó.

Cô vào thì mới nhận ra, rõ lúc sáng cảnh sát bao vây niêm phong khu này rất đông, bây giờ lại không thấy một bóng người, cô thắc mắc nhưng cũng xua tay bỏ qua, khi đến cánh cửa nhà vệ sinh rồi cô mới thấy thật sự sợ hãi, cảm giác này thật sự rất khó để diễn tả, cô vừa sợ, vừa căm phẫn, vừa muốn khóc, tại sao lại là cô chứ? Tại sao những điều tồi tệ khó khăn đều là cô gánh chịu, cô và chị cô sinh đôi nhưng chỉ cách nhau 30phút, chỉ 30phút ngắn ngủi lại thay đổi cả một cuộc đời con người, chị cô sinh trước lúc 23h30 ngày 14/7 âm lịch, còn cô lại là 00.00 ngày 15/7 âm lịch, trớ trêu thật, hôm cô được sinh ra trời giông bão không ngừng, hôm ấy suýt nữa mẹ cô chết vì sinh khó, bà ta luôn quan niệm rằng cô chính xác là ngôi sao chổi giáng xuống gia đình bà, cô bị ghẻ lạnh, đối xử bất công, bây giờ cô chỉ muốn giết chết con quỷ kia, giết nó để bảo vệ mọi người, cho dù gia đình cô có tệ bạc thế nào, cô vẫn yêu thương họ, và giết chết con quỷ kia cũng là để bảo vệ chị gái mình, Như Ngọc...

"Ra đây đi!..."

Cô hét lên giữa màn đêm lạnh lẽo, cô không thể kìm lại dòng nước mắt đang chảy ra, cô dùng tay hết sức đập cửa, đập đến tay đau rát sưng tấy cả lên, cô dùng cả cây sắt để đập cửa miệng không ngừng gào

"Ra đây đi! Đồ ác quỷ, ra đây! Ra đây tao sẽ giết mày, ra đây,...."

Cô thở hổn hển, mồ hôi chảy ra nhễ nhại, phía sau lưng cô từ từ vang lên một tiếng cười ma mị, cô trừng mắt lên rồi từ từ từ từ xoay người về phía sau, đôi môi cô run run, nó đứng trên lầu tóc xõa dài, đôi mắt đen thăm thẳm nhìn cô, đôi môi cười giống như nó đang thật sự rất vui.

Cô nhìn về phía nó hét lên

"Xuống đây! Xuống đây tao sẽ tự tay tiễn mày xuống địa ngục!"

Nó ngả mặt lên trời cười to hơn, nghiêng ngả đến khoái chí, cô tức đến bật cả nước mắt.

Đấm tay vào không trung biết không thể làm gì được nó, nó mới từ từ khom người xuống cười với cô

"Mày muốn cản tao à? Mày nghĩ mày là ai?"

Nói xong nó giơ tay lên, trên tay xách một người đang ngất xỉu, người ấy là cảnh sát được phân công canh gác ở trường trong quá trình điều tra

Cô hốt hoảng giơ tay ra nói với lên

"Đừng mà! Làm ơn đừng mà! Làm ơn đi mà! Họ vô tội! Tha cho họ đi...có giết thì giết tôi đây này!"

Vừa nói xong bỗng nó thẳng tay vứt luôn nhân viên cảnh sát xuống đất, là lầu 2, cô bịt hai tai lại thét lên

"Á....."

Máu từ người nhân viên cảnh sát kia chảy ra không ngừng

Nó cười ha hả, nó giơ tay lên và xách lên một người nữa, cũng trong tình trạng bất tỉnh, cô quỳ xuống, nước mắt lăn dài cầu xin nó

"Làm ơn đi mà! Đừng hại họ! Họ chỉ là những con người bình thường, làm công ăn lương, họ chỉ được phụ trách gác ở đây, họ còn gia đình, họ còn cuộc sống, làm ơn tha cho họ đi! Tôi cầu xin cô!"

Nó nhếch mép

"Đàn ông là một lũ thối tha rách nát, cô tiếc nuối cho họ làm gì? Đàn ông trên đời này có mấy ai tốt hả? Tao sẽ giết hết, giết hết

Nó điên cuồng quăng xuống, 3 người...4 người...5 người...rồi 10 người...

Một đám người nằm chất chồng lên nhau, máu chảy lênh láng, mùi tanh xộc lên mũi làm cô có cảm giác buồn nôn, nó còn khẽ nói

"Tao sẽ giết hết nữ sinh trong trường này! Tao sẽ cắt tóc của chúng! Không một đứa nào có được mái tóc đẹp hơn tao! Dài hơn tao! Còn mày! Với 10 mạng người mày sẽ bị nhốt trong tù mãi mãi, mày sẽ không thể ngăn cản được tao đâu! Ha ha ha!...
 

Bình luận facebook

Top Bottom