Full CÔ DÂU THỨ BẢY

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 46
Nó ngẩng đầu cười ha hả, cô bây giờ có thể làm được gì.

Từ phía sau lưng cô một giọng nói trầm trầm ấm ấm cất lên, hắn đứng sau lưng cô thon thả hai tay bỏ vào túi quần

"Ai cho phép cô sỉ nhục cô ấy! Cô ấy là gì sao? Là vợ tôi đấy! Sao hả? Cô ý kiến?"

"Còn nữa! Đàn ông được phân chia ra làm 2 loại, tốt và xấu! Cô đừng có vun ra những lời khó nghe như thế! Cái gì mà đàn ông trên đời này đều là rác rưởi hả? Nếu thật sự thì vẫn còn tôi không rác rưởi đây! Đừng có mà quơ đũa cả nắm thế chứ cô gái! Cô không tin đàn ông vậy tùy cô, tại sao lại dạy hư vợ tôi hả? Muốn ăn đòn phải không?"

Hắn giơ tay lên định xử lý nó thì bỗng dưng nghe Như Hoa nấc lên từng tiếng, hắn vội bỏ tay xuống, bước đến bên cô, từ từ ngồi xuống, miệng nhếch lên

Hai tay hắn giơ ra nhẹ nhàng quẹt đi hàng nước mắt trên mặt cô

"Được rồi! Được rồi! Bọn người kia chưa chết đâu! Đừng khóc nữa!"

Lúc nghe xong cô mới ngẩng mặt lên, rồi không khóc nữa, đôi mắt chớp chớp không hiểu ý hắn, hắn mới bật cười

"Anh ở đây! Làm sao để nó lộng hành được chứ?"

Hắn lấy sợi dây chuyền trên tay cô ra rồi đeo vào cổ cô, miệng lẫm bẫm

"Sợi dây chuyền này lần sau không được tháo ra nữa! Tháo ra rất dễ bị nhiễm bẩn, sẽ nguy hiểm"

Nói vừa xong hắn chợt quay người lại thì thấy nó đã biến mất, hắn khẽ nhíu mày lo lắng

"Chết rồi! Nó chạy đâu mất rồi!"

Hắn bật dậy nắm tay cô lôi đi

"Đi nhanh! Nó trốn rồi!"

Cô quay lại nhìn đám nhân viên cảnh sát

"Còn họ thì sao?"

"Yên tâm đi! Cảnh sát sẽ đến ngay!"

Hắn và cô vừa chạy ra khỏi trường, có vài chiếc xe cảnh sát chạy đến tiếng còi ing ỏi vang trong đêm khuya

_

Chạy được một quãng mới nắm tay hắn giật lại thở gấp gáp

"Vương Nguyên! Chúng ta đến bệnh viện đi!"

"Em bị thương à?"

"Không! Khải Minh...Cậu ấy bị thương, giờ đang nằm trong bệnh viện, không biết con quỷ xấu xa đó có vào bệnh viện không? Lỡ cậu ấy gặp nguy hiểm thì phải làm sao?"

Nói đến đây mặt hắn bỗng đen xì lại

"Khải Minh? Cậu ấy? Hơ...hai người...thân nhau từ lúc nào vậy? Quan tâm lắm sao?"

Cô biết hắn bây giờ lại nổi cơn ghen rồi, nhưng cô không biết giải thích làm sao, chỉ biết là bây giờ có thể Khải Minh đang gặp nguy hiểm

"Nguyên à...Không phải như anh nghĩ đâu! Cậu ấy là vì cứu em nên mới bị thương! Người ta là cứu vợ anh nên mới bị thương đấy! Làm người sao có thể quên ơn người ta như thế chứ!"

"Hơ hơ...Em quên rồi sao? Anh đâu phải là người! Nên chắc không cần nhớ ơn gì đâu! Vả lại ai nhờ hắn lo chuyện bao đồng! Yếu mà bày đặt ra gió!"

Cô nắm lấy tay hắn giật giật nôn nóng

"Nguyên à...xem như em cầu xin anh! Được không?"

"Đủ rồi! Vì một thằng con trai mà cầu xin anh! Em cũng quá quắt rồi!"

Cô ứa nước mắt, không đi biết đâu nó sẽ hại Khải Minh thì chắc cô sẽ ân hận suốt đời, vì cô mà ra tất cả, cô giật mạnh tay ra

"Anh không đi em đi một mình!"

Rồi chạy nhanh đi

Hắn tức giận hét lên

"Đứng lại! Em mà bước thêm một bước, chính tay anh đi giết hắn đó! Em tin không?"

Cô nghe thì giật thót cả người, Vương Nguyên nói chắc chắn sẽ làm, cô tiến không được lùi cũng không xong

Chỉ biết đứng yên rồi nấc lên

"Sao anh lại ép em?"

Hắn vẫn lạnh lùng, không nói một lời từ từ bước đi lại phía cô, bế xốc cô lên rồi bước đi xuyên trong màn đêm

"Về nhà thôi!"

Vừa về đến phòng hắn mạnh tay thảy cô xuống giường, mặt mũi đằng đằng sát khí, tay nhanh chóng mở mấy cái cúc áo ra rồi quăng luôn cái áo sơ mi xuống sàn

Hắn đè cô xuống giường hôn cô một cách mạnh bạo, không còn ôn nhu như trước kia, mà bây giờ là cưỡng chế, tùy hắn định đoạt, cô giơ tay phản kháng, nhưng do nụ hôn sâu của hắn mà tâm trí trở nên mê muội, trời đất như hư ảo, hắn biết là cô thích, trên môi bỗng nở một nụ cười nhẹ.

Bây giờ thì sự mạnh mẽ không còn, sự dịu dàng lên ngôi, hắn dịu dàng cởi hết quần áo trên người cô xuống, tiếng thở gấp của cô khiến hắn khó chịu trong người, vợ chồng hắn đã lấy nhau lâu như vậy rồi! Đã bao giờ được thân mật như thế này đâu, bây giờ trời có sập thì cũng không ngăn cản được

"Cởi ra! Cởi ra hết! Cởi hết!"

"Nguyên à! Cởi ra!"

"Ừ...Anh cởi cho em!"

Trong cái ánh sáng lờ mờ của đêm khuya, trong phòng vang lên những âm thanh nhu mì của cô, tiếng thở gấp, cả hai rơi vào khoái lạc, một lần rồi một lần liên tiếp mạnh mẽ hắn xâm nhập vào người cô, chặt chẽ và thoải mái, làm cô vừa đau vừa thoải mái, không thể cự tuyệt mà bấu víu vào người hắn

Triền miên dục vọng của cả hai dâng lên, một đêm thật sự không thể quên được, hắn mạnh mẽ, cô nhu mì thướt tha, tình yêu càng sâu đậm hơn bao giờ hết

Cô mệt mỏi nằm vật xuống giừơng, hắn ôm cô từ phía sau lưng, chúi đầu vào cổ cô thì thầm

"Anh là chồng em! Là người yêu em nhất! Không được để mắt đến người đàn ông nào khác! Nếu không anh sẽ phạt!"

"Ngoài anh ra tất cả đàn ông trên đời này là cẩu! Nghe thấy chưa?"

Share cho mình ủng hộ mình lấy động lực để ra chap nhé!
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 47
Sáng sớm tinh mơ, ánh nắng chiếu vào tấm rèm cửa, gió khẽ đung đưa, ánh sáng chiếu qua khe màn làm mi cô khẽ giao động, tay chân cô bỗng một phen đau nhức, hạ bộ cũng đau, kí ức bỗng ùa về, thì mới nhớ ra đã làm những việc "xấu xa" gì, miệng cô nhoẻn cười, quơ tay cột vội chùm tóc rồi bước ra cửa sổ, ngắm nhìn bên ngoài, bỗng dưng phía sau ai đó khụ khụ hai tiếng

Quay người lại thì mới nhận ra đấy là Tiểu Hoan, nó nhìn cô tặc lưỡi

"Chậc Chậc...tôi chưa 18 đấy! Anh chị có biết không?"

Cô đỏ mặt rồi lấy tay che mặt lại ấp úng nói

"Ai đã làm gì đâu! Nói gì thế không biết?"

"Ây ây! Đã làm việc xấu còn giả vờ! Hơ hơ bọn người lớn các người đúng là có nhiều trò để chơi thật đó!"

"Này! Trẻ con thì phải biết nghe lời người lớn chứ! Đừng có mà nói bậy bạ!"

Cô chạy nhanh vào phòng tắm, đóng cửa lại rồi che mặt cười một mình, còn nhớ lại những gì Vương Nguyên nói lúc tối mà lòng rạo rực

Tiểu Hoan ở bên ngoài chép chép miệng thầm cảm thán

"Đã nghiện lại còn ngại! Thích thì nói thích đi! Sỉ diện cái gì chứ? Người lớn lúc nào cũng khó hiểu!"

Rồi nó lặng lẽ chui vào cái đồng hồ cổ, không thèm quan tâm đến cô nữa, nói nhiều quá mắc công cô lại mách hắn thì có phải đời nó tàn không, phải biết thức thời chứ

Lát sau tiếng chuông điện thoại vang lên, cô ríu rít chạy ra, vừa mở máy đã nghe thấy tiếng bên kia vọng qua

"Này Như Hoa! Em định để anh trong đây một mình đấy à? Em không có lương tâm gì cả!"

"Khải...Khải Minh...? Là Khải Minh à?"

"Cả giọng anh em cũng quên luôn rồi sao?"

Giọng hắn đầy thất vọng, kèm theo tiếng thở dài

"Khải Minh sao...sao anh lại biết số điện thoại của em?"

"Chuyện đó không quan trọng! Bây giờ chuyện quan trọng hơn là anh đang đói! Sắp chết vì đói rồi đây! Nấu cái gì cho anh ăn đi!"

"Nhưng...nhưng mà...chẳng phải nhà anh có rất nhiều người làm hay sao? Còn mẹ anh, còn bao nhiêu là nữ sinh thích cậu đấy còn gì?"

"Không nhưng gì hết! Tôi không thích họ! Tôi thích em thôi! Em không vào cũng được! Vậy tôi không ăn nữa, tôi có mệnh hệ gì thì xem em có cắn rứt lương tâm không?
Mà nói nhỏ nhé! Tôi thích ăn cháo tôm! Thế nhé!"

"Tút...tút...tút..."

Nói đến đó hắn cắt ngang điện thoại, cô chỉ biết ú ớ chưa kịp từ chối thì đã bị tắt, giờ không đi cũng không được! Chắc là Vương Nguyên không biết đâu! Thôi thì đi vậy

Cô mặc một bộ váy trắng dài, xỏ đôi gót, đội thêm một cái nón rộng, tay cầm một hộp đồ ăn, xải chân ra khỏi cửa, không quên đã xin phép mẹ chồng trước khi đi, bước ra khỏi cổng cô hô to với bà vú

"Vú ơi cháu đi đây! Hôm nay vú xinh đẹp quá đi!"

Bà vú đang cắt tỉa mấy cành hoa, bỗng ngẩn mặt lên bất ngờ thắc mắc rồi cũng mỉm cười

"Thiếu phu nhân hôm nay cũng xinh lắm!"

"Dạ...."

Cô vừa chạy vừa nhảy, vui vẻ mà đi, bà vú nhìn theo rồi mỉm cười, vừa thương lại vừa tội cho cô, cô xinh đẹp lại đáng yêu, gả cho Vương Gia cũng được xem là có phước, nhưng không may thiếu gia nhà họ đã qua đời, lúc còn sống Vương Nguyên cũng rất yêu thương bà, là bà chăm hắn từ nhỏ, tuy hơi bướng bỉnh nhưng đổi lại rất tốt bụng, hay ăn chơi nhưng không hề làm xấu đi hình ảnh gia đình, thiếu gia được xem như là viên ngọc quý của Vương Gia, còn Vương Thiên...Hắn ăn chơi gái gú lại còn không xem ai ra gì, rõ là hai anh em nhưng lại trái ngược nhau

Hôm nay cô chịu ra đường rồi cả nhà ai cũng vui, cứ tưởng cô sẽ bị trầm cảm mà nhốt mình mãi chứ, không thể nghĩ đến có một ngày cô trở nên vui vẻ mà ca hát như thế, xem như là chuyện vui

Lại là chuyến xe buýt đấy, hằng ngày cô đi học, trên xe mọi người xôn xao bàn tán chuyện liên quan đến trường cô gần đây, họ cứ kẻ thêm người bớt, nói luyên thuyên không ngớt lời

"Này...cháu tôi nó học ở trường đấy! Ôi thôi con bé học sinh kia nó chết thảm lắm, đầu còn cắm vào bồn cầu luôn, người bị rạch nát hết, tóc bị cắt sạch, vết thương sâu tận da đầu cơ, ôi thôi khiếp lắm!"

Một bà lại tiếp lời

"Đây đây! Chuyện này mới ghê đây! Thằng bé cháu nhà tôi làm pháp y đây! Nó bảo trên cổ con bé quấn một ít tóc, xét nghiệm ADN mới bất ngờ nhé! Tóc đấy của một con bé mất tích cách đây 10 năm rồi! Ghê chưa? Mất tích lâu rồi mà giờ không biết chui ở đâu ra mà giết người ta đấy! Trời ạ! Khủng khiếp quá!"

Các bác các mẹ cứ bâu vào mà bàn tán, cô thì ngẩn mặt ra miệng lẫm bẫm

"Cô gái mất tích 10 năm, cô ta có phải là cô gái kia không?"

Xe dừng ở trạm, cô bước xuống, chạy vào bệnh viện, khi vừa đến cửa thang máy thì cũng may thang máy vừa mở ra, nhưng bên trong không có người, cũng tốt, không có người lên nhanh hơn, cô bước vào thì gọi cho Khải Minh

"Alo...phòng số mấy vậy? À tôi biết rồi! Tôi đến rồi! Có đem cả cháo nữa!"

Cô cúp máy rồi mới nhấn số

Thang máy chuẩn đóng lại, thì tự dưng lại mở ra, cô đảo mắt ra bên ngoài nhưng không thấy ai, cô gọi to

"Có ai chờ thang máy không ạ?"

Không thấy ai và cũng không ai trả lời, cô nhấn nút đóng cửa

Lúc cửa sắp đóng, một cô gái đứng trước cửa cúi mặt xuống đất, qua khe của cô thấy nó cười với cô còn nói

"Tao sẽ đợi mày ở trên kia!"

Share cho mình ủng hộ mình lấy động lực để ra chap nhé!
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 48
"Tao sẽ đợi mày ở trên kia!"

Khi cánh cửa thang máy vừa khép lại, một làn hơi lạnh phả vào mặt cô, cái cảm giác sẽ có một con quỷ đứng ở trước cửa thang máy đợi cô, cái cảm giác chỉ biết đứng đó và chờ đợi, không thể chạy, cũng không thể trốn, chỉ biết khi cánh cửa mở ra, một thứ gì đó thật khủng khiếp sẽ tóm lấy cô, một thứ gì đó mà cô không thể biết trước được

Cô đưa ngón tay rung rung lên bấm một con số khác, không phải là số lầu Khải Minh đang ở, cô không muốn dẫn con quỷ đó đến làm hại cậu, cô bấm bừa một số, thở gấp gáp, thang máy từ từ di chuyển, cô cảm thấy giống như có ai đó đang nhìn mình vậy, cô xoay quanh nhưng vẫn không thấy gì, trong thang máy chỉ còn một mình cô

Thang máy mở cửa ra ở tầng 9, một người phụ nữ mang thai đang đứng đợi, cô mở mắt trừng trừng, giơ tay ra hiệu cho người phụ nữ ấy đừng vào, nhưng cô ấy không để ý, bước vào thang máy cũng với cô, phía sau lưng người phụ nữ ấy là một cái bóng đen, tóc xõa dài, cúi đầu xuống, đôi chân không chạm đất, từ từ ngước mắt lên, đôi mắt trắng dã khiến cô muốn thót tim, người phụ nữ kia vào rồi bấm số tầng, còn cái bóng đen kia vẫn đứng trước cửa không vào, miệng nó gầm gừ gầm gừ, không hiểu sao nó lại không vào, có lẽ nó sợ phụ nữ có thai ư? Hay vì một lí do nào đó?

Cô xoay nguội bắt chuyện với cô ta

"À chào cô!"

Cô ta liền cúi đầu chào lại

"Chào ạ! Có gì không ạ?"

Khi cô ấy xoay người qua cô mới để ý, trên vầng trán cô ta tỏa ra ánh hào quang rất chói lọi, người tràn ngập sinh khí, nếu đoán không lầm chắc chắn cô ấy ăn ở rất có đức, vả lại còn là người có tấm lòng từ bi, chắc hẳn là người có tu hành, căn tu rất sáng, cô mới mỉm cười

Người ta bảo không sai, là người ăn ở tốt không sợ ma quỷ gõ cửa nửa đêm

"À! Cũng không có gì! Tôi thấy chị mang thai còn xách nhiều đồ, tôi muốn xách phụ! Chị không ngại cứ đưa tôi!"

"À cũng không nặng lắm đâu! Chỉ là một ít quần áo và bánh trái thôi! Tôi đem vào cho lũ trẻ trong khoa nhi!"

Cô ấy nở một nụ cười nhẹ, rất dịu dàng và hiền hậu

Rồi tiếng cửa thang máy cũng mở ra, cô ấy cúi đầu chào cô

Như Hoa lại bấm lại tầng như cũ, cô phải lên xem Khải Minh thế nào rồi, không biết có gặp chuyện gì không

Khi lên đến cô chạy một mạch ra, không quay đầu nhìn lại, nhưng khi cô chạy lại nghe vang lên tiếng bước chân của hai người, giống như chạy song song nhau, chạy nhanh thì nó cũng nhanh, cô đi chậm lại thì nó lại chậm rãi lại, cô dừng hẵn nó cũng nín lặng, tiếng thở của cô từ từ chậm lại, giờ không còn nghe thấy gì, hành lang không một bóng người, khu này là khu vip, cái tên Khải Minh chết tiệt đó lại chơi sang mà bao luôn cả khu, để bây giờ cô đơn độc đứng ở đây, không một ai qua lại, cô nuốt nước bọt rồi mới rảo bước đi, giờ chỉ còn nghe tiếng bước chân mỗi mình cô

Thay vào đó là một giọng hát cất lên, thủ thỉ, nhỏ nhẹ và nhẹ nhàng, giống như một cơn gió nhẹ, tiếng hát cứ như thổi vào tai cô, mồ hôi bắt đầu chảy ra, tay cầm hộp cháo bây giờ đã ướt mồ hôi, cố nhắm mắt mà đi, một đoạn nữa thôi là đến phòng Khải Minh rồi, một chút nữa thôi

Tiếng giày cô nện xuống nền kêu lộp độp, khu hành lang vắng tanh, các phòng đều đóng chặt cửa, sao giờ này bác sĩ y tá không thấy một ai thế này, bệnh viện gì mà lạ thế không biết

Cô chạy nhanh đi, chạy nhanh thật nhanh, chạy ra rồi chạy vào, lạ thật đấy! Không thấy ai thật sự, cô gọi thử xem có ai trả lời không

"Xin hỏi...có Ai không ạ?"

Không ai trả lời cô, chỉ có sự im lặng bao trùm, càng lúc mồ hôi cô đổ ra càng nhiều, càng lúc càng thấy sợ

Sao cô đi mãi mà không thấy ai thế nhỉ, hay là lên nhầm lầu rồi?

Cô móc điện thoại ra rồi ấn số gọi Khải Minh

"Alo"

"Alo Khải Minh!"

"Như Hoa! Em đang ở đâu vậy?"

"Em...em đang ở lầu 5 đây! Lầu mà anh nằm ấy!"

"Sao lạ thế? Anh đang ở lầu 5 đợi em đây! Ngay cửa ra vào thang máy đây!"

"Cái gì? Sao lúc nãy em bước ra lại không thấy anh?"

"Khải Minh à! Sao bệnh viện này lạ thế? Em không thấy ai cả, không thấy bác sĩ hay y tá gì cả!"

"Như Hoa à! Em nói gì vậy! Bệnh viện này là bệnh viện lớn, bác sĩ bệnh nhân tấp nập mà!"

Cô xoay quanh nhìn rồi nhỏ giọng hỏi

"Bệnh viện anh nằm có phải là Y Vũ không?"

"Bệnh viện anh nằm là bệnh viện Thạch Lam! Bệnh viện Y Vũ đã bị bỏ hoang từ lâu rồi mà!"

Cô chợt quỳ xuống, thở gấp, vậy là bị con quỷ đó dẫn đến đây rồi, vậy người phụ nữ trong thang máy kia là ai? Bệnh viện bỏ hoang thì làm sao có người?

"Trời ơi!"

"Alo Như Hoa? Alo...."

"Alo..."
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 49
"Alo!"

"Như Hoa!"

"Alo, Như Hoa à!"

Khải Minh gọi cô nhưng bên đầu dây bên kia lại không nghe tiếng trả lời, thấy vẫn chưa cúp máy nên hắn áp tai vào nghe thêm một lần nữa

Không nghe thấy giọng cô, chỉ nghe thấy tiếng gió rít bên kia, và tiếng xào xạc giống như tiếng lá cây va chạm vào nhau khi có gió lớn

Miệng hắn thầm lẫm bẫm

"Bệnh viện Y Vũ? Bệnh viện Y Vũ?"

Hắn liền lao nhanh ra khỏi bệnh viện rồi bắt taxi, kêu gấp chạy đến bệnh viện Y Vũ ngay lập tức

Khi tài xế nghe thế liền đạp thắng xe rồi mới nghi hoặc hỏi lại

"Cậu à? Cậu đến bệnh viện đấy làm gì? Nếu không có gì nghiêm trọng thì tôi khuyên cậu đừng đến! Nó bị bỏ hoang lâu rồi! Nghe bảo rất nhiều chuyện xảy ra ở đấy! Kinh lắm nên thôi tôi không dám chở cậu đi đâu!"

"Tôi trả tiền gấp đôi!"

Khải Minh lạnh lùng trả lời

"Nhưng...Nhưng mà"

"Gấp 5..."

"Thật ra tôi không dám..."

"Gấp 20 được chứ?"

Tài xế liền suy nghĩ lại, rồi nói

"Vậy tôi chở cậu đến đó thôi, cách một quãng nhé! Tôi không dám lại gần đâu! Được không?"

"Tôi sẽ tự mình đi bộ lại! Ông yên tâm chở tôi đến đó!"

"Được! Vậy bây giờ tôi đưa cậu đi!"

"Đi nhanh đi"

Lòng Khải Minh bây giờ như lửa đốt, ngồi trên xe mà mắt cứ ngóng về phía trước, hỏi dồn

"Còn xa không?"

Tài xế lấp bấp không khỏi run run

"Thật ra...Bệnh viện ấy không xa! Chỉ là..."

"Chỉ là như thế nào?"

"Chỉ là...Bệnh viện ấy bị ma ám rồi! Không phải ai muốn đến cũng đều đến được! Nhưng nếu đến được thì chắc chắn là lành ít dữ nhiều!"

"Ma ám sao?"

"Đúng vậy! Nếu không bị ma ám vậy cậu nghĩ tại sao nó lại bị bỏ hoang? Với lại tôi nghe nhiều người tài xế cùng nghề với tôi kể lại rồi!"

"Như thế nào?"

Khải Minh bán tính bán nghi hỏi lại, bản thân hắn trước giờ không tin vào chuyện ma quỷ lắm, chỉ là hỏi vì thắc mắc

"Hôm trước mấy ông bạn tài xế chúng tôi họp mặt ăn nhậu với nhau! Bọn họ có kể sơ sơ vài chuyện cho tôi nghe, nói bệnh viện Y Vũ có ma, tối họ chạy xe trên đường về, thấy tối thì định không chạy nữa, thì có một khách bắt xe, nói muốn đến bệnh viện Y Vũ, ông ấy bảo bệnh viện bỏ hoang đến làm gì? Cô gái mới trả lời...đến để thăm con! Ông ý thấy lạ nên hỏi, Bệnh viện hoang làm gì còn hoạt động mà con cô ở đó? Cô ấy mới trả lời, Lúc trước tôi phá thai ở đó! Ông ấy mới nghĩ cô ta đến để cúng kiến hay tưởng niệm đứa con của mình đây mà! Nên cũng gật đầu rồi chạy đi. Nhưng khi đến nơi cô ấy mở cửa xe rồi đi một mạch vào rồi không trả tiền, ông ấy mới gọi cô ấy quay lại trả tiền, nhưng lại không thấy ai trả lời, bực mình ông ấy xuống xe rồi đi vào, nhưng vào lại thấy cảnh tối với lạnh, bệnh viện hoang lâu ngày nên nhìn cảnh đóng rong rêu, cũ nát nhìn sợ lắm! Ông ấy mới tặc lưỡi rồi đi ra, coi như hôm nay gặp xui bị quỵt tiền, nên thôi đành bỏ ra, nhưng ra đến xe lại nghe giọng nói người phụ nữ ấy gọi vọng lại bảo,
Anh ơi! Tôi chưa gửi tiền mà sao anh về vậy? Ông ấy cũng thấy mừng mừng, nghĩ là cô ấy thấy ngại nên ra trả tiền, rồi ông quay lại, thì thấy cô ấy mặt mũi be bét máu ôm trên tay một đứa trẻ, nhưng đứa bé lại không còn nguyên vẹn, tay chân đầu cổ gì đều bị đứt rời ra hết rồi! Cô ta thì người toàn máu me còn cười nữa, nói với ông ấy.
Con của tôi này! Trông nó có dễ thương không? Không hiểu sao cô ấy nở một nụ cười trông đáng sợ như thế nữa! Lúc ấy ông ấy coi như là chẹt chân tại chỗ không đi nỗi, chỉ há hốc mồm mà nhìn thôi!
Cô ta mới bước lại, ông ấy thấy rõ ràng trên người cô ta chảy ra rất nhiều máu, trông kinh thật sự, ông ấy mới ba chân bốn cẳng mà chạy, không dám nhìn lại phía sau mở cửa xe đạp ga vọt thẳng, người thì thở hòng hộc, mồ hôi thì nhễ nhại, sợ đến phát khiếp, biết là bản thân gặp ma rồi nên nào dám nhìn lại phía sau, sợ nó đuổi theo, nhưng sự đời đâu có dễ như thế! Nó là quỷ luôn rồi! Gặp coi như là xui mấy kiếp! Lát sau tiếng cô ta lại vang lên, cô ta ngồi luôn trong xe, chồm người về phía trước mà nói,
Tôi trả tiền lại này! Ông ấy thấy có chùm tóc xõa xuống, tay trắng bệch cầm một tờ tiền vẫy vẫy trước mặt ông, ông ấy lạnh cả gáy, đạp thắng rồi bỏ xe chạy luôn, đến đồn cảnh sát rồi mới báo cho cảnh sát biết, cũng may lúc cảnh sát lại thì xe vẫn còn! Ông ấy đến giờ vẫn sợ! Cảnh sát thì mấy ai tin chuyện này, chỉ đến để xem thử, ông ấy cứ còn run chỉ tay về phía trước
Cảnh sát đi kiểm tra xe thì không thấy gì, mọi thứ vẫn bình thường chỉ tìm được một tờ tiền âm phủ bị nhào nát trên xe, sau hôm ấy ông ấy bệnh cả tháng, giờ mới khỏi nhưng không dám chạy xe nữa!"

Hãy share ủng hộ mình
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,102
Reaction score
432
Points
83
Chap 50
Khải Minh ngồi phía sau nghe ông ta kể như thế thì mới nhếch mép lên, ông tài xế thấy thế liền mở miệng nhắc nhở

"Cậu đừng coi thường thế giới tâm linh! Chỉ là cậu chưa gặp nên chưa biết thôi! Mình không thấy không có nghĩa là họ không tồn tại, đôi khi khoa học phát triển thật nhưng đã một ai khẳng định trên đời không tồn tại ma quỷ chưa? Cậu cho dù không tin cũng đừng xúc phạm đến họ! Chàng trai trẻ!"

Khải Minh tiếp lời

"Không phải tôi không tin! Nói cho ông biết! Nhà tôi theo tính ngưỡng Phật Giáo, ba mẹ tôi và cả chị gái tôi cũng thế! Trước giờ ba mẹ tôi đều hay làm việc thiện, tôi cũng không phá phách hại ai! Tôi không nghĩ ma quỷ gì đó sẽ hại tôi! Tôi tin Phật Giáo, và tin cả tâm linh! Nhưng tôi hoàn chưa chạm mặt lần nào! Thú thật cũng muốn nhìn thấy một lần!"

Khải Minh móc tiền ra đưa cho tài xế rồi nói

"Đi nhanh đi! Tôi có việc gấp!"

Tài xế nhét tiền vội vào túi rồi thầm lẫm bẫm

"Cậu à! Tôi thấy! À..."

"Chuyện gì?"

"Tôi nhớ không lầm thì bệnh viện Y Vũ nằm không xa đâu! Ước tính chạy 20 phút thì đến, nhưng rõ tôi chạy đúng đường nhưng không hiểu sao vẫn không thấy! Tôi nghĩ hay là chúng ta đừng đi nữa! Tôi nghĩ chúng ta bị ma quỷ bịt mắt rồi!"

"Nhưng tôi phải đến đó! Tìm cách đi chứ! Ông đã nhận tiền của tôi rồi!"

"Nhưng...tôi tìm không ra! Hay tôi trả tiền lại cho cậu vậy!"

"Không được! Tôi phải đến! Cô ấy đang gặp nguy hiểm! Chắc chắn là cô ấy sợ hãi lắm! Ông tìm cho ra cái bệnh viện Y Vũ đó cho tôi!"

"Nhưng cô ấy là ai sao lại đến đó?"

"Ông nói nhiều thật! Cô ấy là vợ tôi! Được chưa?"

Tài xế liền rối loạn mà nói

"Nhưng tôi không thể tìm ra! Làm ơn đừng ép tôi!"

Khải Minh suy nghĩ một hồi thì mới mở miệng nói

"Đưa xe tôi lái! Nhanh!"

Tài xế lưỡng lự một lát rồi cũng chiều lòng mà đạp thắng xe dừng lại bên lề đường

Khải Minh bắt đầu lên xe cầm vô lăng, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước

"Đường đi như thế nào?"

"Chạy thêm 5km rẻ phải nhưng vòng qua vòng lại hơn 2 lần mà không thấy"

"Ok để tôi thử!"

"Cậu chắc chứ? Nếu đi không gặp thì tôi và cậu nên bỏ cuộc! Không nên đùa với những thế lực siêu nhiên đâu!"

Khải Minh gắt lên

"Ông chết nhát thế! Còn có tôi ở đây!"

"Hazz thật ra tôi cũng còn gia đình, mẹ già con thơ, tôi có mệnh hệ gì thì họ sống làm sao?"

Ông tài xế liền buồn buồn thở dài

"Yên tâm! Giúp đỡ tôi chắc chắn ông sẽ không thiệt thòi!"

Nói vừa xong hắn thảy cho ông một cái thẻ tính dụng ngân hàng

"Cầm lấy! Mật khẩu là...
0610100779

"Trong đấy có một ít tiền đủ để ông trang trải cuộc sống! Tôi không phải thương hại ông đâu! Tôi chỉ muốn ông lo lắng cho gia đình tốt hơn thôi! Nếu có thể thì buôn bán cái gì đó ở nhà đi! Chứ chạy taxi hoài cũng không tốt lắm! Dù sao ông cũng đã đứng tuổi rồi! Mưa gió làm sao mà chịu nổi!"

Ông cầm lấy rồi xúc động nhìn cậu

"Cảm ơn cậu! Chàng trai trẻ! Cậu còn trẻ mà lại tốt bụng như vậy! Mặt mũi lại đẹp trai sáng sủa thế này! Thật hiếm có!"

"Không cần phải cảm ơn tôi! Có cảm ơn thì tìm ba mẹ của tôi ấy! Họ sinh ra tôi và dạy dỗ tôi đấy!"

"Cậu chắc chắn sẽ gặp may mắn! Vợ cậu chắc hẳn là người phụ nữ may mắn!"

"Vợ tôi? À...cô ấy xinh lắm! Cô ấy tên là Như Hoa! Ông thấy tên vợ tôi đẹp không?"

"Vâng! Đẹp lắm! Mà cậu còn trẻ thế đã lấy vợ rồi sao?"

"Không được sao?"

" Chắc còn đi học mà nhỉ?"

"Tôi học đại học! Mà cô ấy chưa phải vợ tôi! Tôi kêu trước!"

"Chưa phải mà đã gọi người ta là vợ rồi à? Cậu thú vị thật!"

Hắn nghĩ đến cô miệng bất giác mỉm cười

"Sau này tôi nhất định sẽ cưới cô ấy! Chẳng phải ông bảo tôi vừa đẹp trai vừa tốt bụng hay sao?"

"Đúng vậy! Tôi có con gái nhất định gả cho cậu!"

"Đấy! Ông còn thích chả lẽ cô ấy lại chê tôi hay sao? Chắc chắn sẽ gả cho tôi làm vợ tôi!"

"Ha ha vậy chúc cậu thành công nhé! À mà nhìn kìa!"

Ông ta chỉ tay về bên phải, nói với hắn

"Đấy! Hình như là đến bệnh viện Y Vũ rồi! Bên phải đường kia kìa!"

"Được rồi! Tôi thấy rồi!"

Khải Minh đạp thắng xe tấp vào lề đường cách chỗ bệnh viện 100m rồi dừng hẵn

Hắn vội vàng bước xuống xe, nói với ông tài xế

"Tôi tự mình đi bộ vào! Ông có thể về được rồi!"

Tài xế bước vào xe rồi nói với theo

"Chàng trai trẻ! Cảm ơn cậu! May mắn nhé!"

Hắn vừa đi vừa vẫy tay chào

"Về đi! Cảm ơn ông! Chú tài xế!"

Khi bước chân đến cổng, một hình ảnh rùng rợn xuất hiện, nơi này vắng tanh, không thấy có chút sức sống, tồi tàn và cũ kỹ nhìn thoáng qua đã thấy lạnh cả người

Khải Minh quay đầu lại xem ông tài xế đã đi khuất chưa, sao ông ta bảo sợ nhưng nãy giờ vẫn chưa nghe thấy tiếng xe đạp ga đi nên thắc mắc quay lại, nhưng thoáng chốc đã không thấy chiếc xe và lão tài xế đâu, hắn bất giác trên tay còn cầm cái ví, mở ra mới thấy cái thẻ tính dụng ngân hàng vừa cho ông ta còn nằm trong ví, hắn ngạc nhiên lấy ra xem thì trên đó vẽ một hình chữ thập màu vàng ánh lên ánh sáng, trên trời hôm nay không mưa nhưng không hiểu sao lại xuất hiện cầu vồng...

Hãy share vì sự siêng năng của ta
 

Bình luận facebook

Top Bottom