Full Chuyện của nhà họ Viên

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 15/1/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914
    Edittor: #bangthan87
    Giới thiệu:

    Buổi sáng vừa mới kết hôn, đồng chí Viên Lãng đã có nhiệm vụ khẩn cấp phải đi ra ngoài, vừa đi là biến mất ba ngày, còn có kỷ luật không thể hỏi. Mỗi ngày Trương Nam đều tự do đi đến bệnh viện làm việc, trừ bỏ lúc ở ký túc xá so với bây giờ khác xa nhau, cảm giác so với không kết hôn cũng không khác nhau là mấy. Cũng không sao, rất tự do. Chủ nhiệm Trương mới đến nhận chức cũng bận bịu. Kết quả khuya ngày thứ ba mới mở cửa, thấy người nằm trên giường riêng đã giật mình, ý thức cảm thấy bản thân mình đã đi nhầm, vừa muốn bước ra ngoài, liền nhớ ra đó là Viên Lãng.

    Hiển nhiên phu quân đại nhân vừa mới tắm xong, tóc còn ẩm ướt, thân trần nằm trên giường nhắm mắt lại như ngủ. Đôi mắt tối đen, da trên mặt có chút trầy. Đoán được anh đi tắm vòi sen, rửa đi mùi máu tanh. Cẩn thận từng chút, Trương Nam cầm khăn lông khô, đi qua giúp anh lau tóc, tay nhẹ nhàng.

    Viên Lãng mở mắt ra, nhìn cô: "Đã về rồi.." Trương Nam gật đầu: "Đã về rồi." Mỉm cười.

    Lau khô tóc, Trương Nam phải đi về phòng cất khăn mặt, Viên Lãng yên lặng giữ tay cô lại, không cho đi. Trương NAm nhìn ánh mắt đen kịt của anh, biết: Anh mệt mỏi, nhưng mà muốn mình rồi.

    ...

    Ngày hôm đó, hai người không ăn cơm chiều, liền như thế ôm nhau ngủ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/2/16
    Quang Huy thích bài này.
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1: Đất hoang tuyết trắng bay nặng nề.

    Hiện trường cứu tế bận rộn cả ngày, đến lúc tự do trong doanh đội, Thành Tài cùng Thạch Li Hải đang gia cố lại lều trại, Tề Hoàn bận việc nên ăn cơm đạm bạc ở ngoài, Hứa Tam Đa cố gắng muốn đem tuyết bị thổi vào lều trại quét ra ngoài. Viên Lãng mang thắt lưng nhìn trên nhìn dưới núi một mảnh tuyết trắng xóa, hơi nhíu mày.

    Ngô Triết đi đến bên cạnh anh ta: "Cảnh sắc không tồi. Thế giới pha lê tuyết trắng mai hồng, đây là Tào Tuyết Cần nói; sơn múa ngân hà, nguyên trì sáp tượng [2]; băng tuyết ngập trời đi trên đường núi, không phải người làm. Là lời của Hứa Tam Đa tôi. Ngài đưa cho đội chữa bệnh tọa độ nơi đóng quân, người ta tìm tới không? Còn dắt theo nữ đồng chí." Thấy mọi chuyện sóng yên biển lặng Viên Lãng không bày tỏ thái độ, Ngô Triết cũng không nói, trong lòng nói, có tính cách, đội nữ chữa bệnh cũng không chiếu cố được.

    Tề Hoàn đi tới: "Thật sự không cần giúp một đoạn đường sao?" Viên Lãng chụp vai Tề Hoàn ra: "Không cần! Đi, hai ta lên núi nhìn đường đi, trên núi còn một vài gia đình bảo vệ rừng." Đi tới cửa, ngừng một chút, nói với Hứa Tam Đa: "Tối đa 30 phút nữa bọn họ sẽ đến, chờ một lát chuẩn bị nước ấm cho người ta." Cũng không quay đầu lại liền đi ra ngoài.

    Hơn hai mươi phút sau, Thành Tài đang nấu nước, liền nghe thấy Hứa Tam Đa đang ồn ào ở bên ngoài: "Đội chữa bệnh đã đến." Trong lòng Ngô Triết nói: đúng là yêu tinh, tính thật chính xác. Vén một bên liều trại, người liền đi vào, một giọng nói dịu dàng vang lên ở trong lều trại: "Đồng chí, đội trưởng của các người đâu?"

    Viên Lãng có chuyện: Lúc đó không có người cấp cao ở đó, quân hàm cao nhất phụ trách việc bên ngoài. Ngô Triết khẩn trương chào đón: "Đồng chí Ngô Triết đội A. Các đồng chí vất vả rồi." Về sau Ngô Triết nghĩ lại thật sai lầm, tai họa lớn ở trước mặt, bộ đội tiếp viện. Phản ứng đầu tiên của mình khi thấy đội bạn là: Cô này quả là một quốc sắc thiên hương.

    Nón tuyết vén lên, đầu tiên ánh mắt nhìn vào mái tóc đen tuyền như mực của đối phương, tuyết rơi dính vào vài sợ tóc bên mép, tôn lên đôi mắt trong veo, môi đỏ của cô gái nhẹ nâng, giọng nói dễ nghe lần thứ hai vang lên: "Chi đội trưởng Trương Nam bộ phận cấp cứu chữa bệnh X phụng mệnh của quan chỉ huy thượng cấp đưa tin."

    Vài người sau lưng cô theo thứ tự cúi chào với Ngô Triết, giọng nói lưu loát: Lương Húc, Tống Huy... Cẩn thận đánh giá đối phương một chút, người đẹp cùng Ngô Triết nản lòng nhìn trên vai đối phương một ánh sáng chói lọi chợt lóe lên làm cho người ta bị quáng. Góc sáng C3 u oán nói: "Đối tử, thượng cấp? Ai nghe ai?" Nói chưa xong, anh ta bỗng cảm thấy sau gáy mình có một trận gió lạnh thổi qua, một âm thanh u oán vang lên: "Nghe tôi!" Viên Lãng đạp tuyết trở về buồn bực nhìn C3, "Có chút lời nói không cần mở miệng, nhưng thân là đội trưởng vẫn phải nói, vì sao cậu lại ngốc như thế?"

    Hứa Tam Đa cười lộ ra hàm răng chói lọi: "Đội trưởng, anh đã trở về!" Ông Mao nhỏ đúng lúc xuất hiện, làm cho Ngô Triết cùng cô gái nhỏ xinh đẹp cùng thở phào nhẹ nhõm. Cô gái cũng hành lễ về phía Viên Lãng: "Đội trưởng Trương Nam bộ phận cấp cứu chữa bệnh X đến trình diện." Ánh mắt nhìn qua Viên Lãng, cười với Tề Hoàn, chào hỏi. Tề Hoàn cố gắng đem khóe miệng đang đông cứng kéo căng ra về phía trước, nói như thế nào cũng coi như người quen.

    "Hướng thượng cấp báo cáo ý nghĩa tập trung." Viên Lãng nhìn bề ngoài, giống như khủng hỏang nói: "Càng ngày càng chậm. Biết vẽ kỹ thuật lui bước." Đánh giá từ trên xuống dưới đối phương một chút, trong lòng khiếm nhã hỏi: "Trên đường thuận lợi không?" Cô gái "A" lên một tiếng, đứng nghiêm. Biết vâng lời liền gật gật đầu: "Biết vẽ trở về luyện nữa." Nhỏ giọng nói một câu chống cự: "Quan cấp lớn đè chết người." Thành Tài lấy ánh mắt sắt bén của súng bắn tỉa nghe Viên Lãng nói câu này, cười đến quái dị.

    Sau: Ngô Triết tổng kết: Nếu nói Viên Lãng yêu nghiệt am hiểu tất cả đem tất cả những người đang thi hành nghĩa vụ quân sự làm bí đỏ chém gọt, mỹ nhân Trương Nam liền biết để cô đến chỗ này biến thành trạm chữa bệnh tạm thời. Trương Nam cầm lên ấm nước Thành Tài đang cầm, miệng nhếch lên, ánh mắt tìm kiếm lão A bị nhóm người tuyết đánh thấu giày, dùng giọng nói chắc nịch nói: "Đem giày cởi ra, các người có bị thương do giá rét." Đặt nước xuống, bắt đầu cởi dây giày Hứa Tam Đa. Mười phút sau, Hứa Tam da thoải mái hoạt động cổ chân, cảm kích nói với Trương Nam: "Không hổ danh Thiếu tá, tay cô vừa nhẹ vừa nhanh. Tôi đã không còn đau rồi!"

    Một bên mặt Lương Húc nhăn cái mũi lại kiểm tra trị liệu cho Viên Lãng : "Tiểu Tử cậu vận khí thật tốt, thiếu tá này đúng là thần đao trên chiến trường, nổi danh toàn quân. Cậu biết không, mưa bom bão đạn, người ta đều có tham gia..."

    "Hít" Đột nhiên Viên Lãng hít vào một hơi, Lương Húc thấy mình không cẩn thận cắt vỡ vết thương. "Ôi" một tiếng, giọng nói nhẹ nhàng trên đầu Viên Lãng: "Từng tham gia qua cứu hộ chữa bệnh ở Sudan." (*Sudan:tên gọi của người đứng đầu ở quốc gia theo đạo Hồi). Thành Tài kính nể nhìn Trương Nam với một cặp mắt khác: "Đội trưởng, cái này cũng coi như là ngoại chiến thôi."

    Lúc này một đống người mắt to trừng mắt nhỏ chấn động, được mỹ nhân có kinh nghiêm ngoại chiến tiếp nhận vị trí của Lương Húc, đem chân Viên Lãng đặt trên đùi mình, kiên nhẫn giải thích: "Vết thương của anh ấy do giá rét có vẻ nghiêm trọng, trước nên dùng tuyết chà xát, với lại anh cầm dao hơi bị cao, anh chú ý xem tôi xử lý." Nhìn thấy máu dưới chân Viên Lãng, Trương Nam mím môi, lại quay đầu trừng mắt liếc Lương Húc một cái: "Xử lý người bệnh cần tinh thần tập trung, người ta đổ máu thôi, việc nhỏ cũng là sự cố." Lương Húc gãi gãi đầu: "Đội trưởng Trương, có phải đến giờ cô không gặp qua sự cố hay không?"

    Viên Lãng cảm thấy được tay Trương Nam đang đỡ chân mình cứng lại một lát, an ũi vỗ đầu cô, đầu ngón tay mang theo hơi ấm. Trương Nam ngẩng đầu cười với anh, cũng không quay đầu trả lời Lương Húc: "Tôi à, cũng có sự cố." Tống Huy đặc biệt tò mò quay đầu lại: "Sự cố gì thế? Khi nào? Cô được ghi là hoàn mỹ, không nghe ai nói qua." Trương Nam dừng một chút, áy náy chống lại ánh mắt ôn nhu của Viên Lãng: "Tôi đưa người ta đi cắt ruột thừa, quên chích thuốc tê." Sau đó cúi đầu tiếp tục sửa chân của người này: "Vì bù lại sai lầm không thể tha thứ này, Đội trưởng các cậu, tôi đã gã cho người bị hại rồi." Không ngoài dự đoán, lời vừa nói đã kích thích những tiếng la phát lên.

    "Quả không hổ là người, bịa chuyện!" Đội cứu hộ cùng lão A nhất trí cho ý kiến.

    Trương Nam thở dài một tiếng: "Là sự thật, không tin các người cứ hỏi anh ấy." Bàn tay trắng nõn chợt xuất hiện ánh sáng, sát khí ngàn yêu ma, dao phẫu thuật trong tay chỉ về chóp mũi Viên Lãng. Viên Lãng thản nhiên nhìn cây dao sáng chói. Bên ngoài là đất hoang tuyết trắng, trước mắt là lưỡi dao của người đẹp. Bất quá người chồng như anh, thông minh, nghe trộm núi sâu thấy yêu tinh. Đẩy dao ra, Viên Lãng chân thành mà đau đớn nhìn mọi người nói: "Tôi chính là bệnh nhân kia."

    Hiệu quả làm chấn động, thiếu tá Trương bắt đầu nói lời thấm thía giáo dục cấp dưới của mình:"Các đồng chí, các cô gái, công tác nhất định phải cẩn thận. Bài học kinh nghiệm, không phải tôi không nhắc các người."

    Nhóm người lão A xấu hổ im lặng. Gả cho đội trưởng yêu nghiệt là bài học đau đớn.

    Ngô Triết phản ứng đầu tiên tay run run cầm ly nước đưa cho Trương Nam, ý muốn cứu vản tình tế: "Chị dâu, nếu không chị uống nước trước?" Về sau, Thành Tài cảm thấy được Hứa Tam Da cường đại dù sao trong lúc lơ đãng cũng cứu chủ khi gặp nguy. Mộc Mộc cười đến sáng lạng, biết trước tất cả nói: "Xem, tôi và các cậu nói đến cái gì, đội trưởng nói vợ của anh ấy là người hời hợt, các cậu còn không tin."

    Đội viên cứu hộ hóa đá trong nháy mắt, Bông hoa trong bệnh viện dã chiến là người hời hợt.

    Trương Nam nhìn chung quan một lát: "Chồng à, thời tiết rất tốt." Viên Lãng nhìn tuyết rơi rớt không ngừng bên ngoài, thật sự nói: "Đúng, không sai, vợ à em ăn cơm chưa?"
     
    Last edited by a moderator: 21/1/16
    Quang Huy thích bài này.
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 2: Đời người nếu giống như buổi đầu gặp gỡ.

    Tối hôm đó, sau khi mọi người nghĩ ngơi, Trương Nam nhìn ra bên ngoài trời đầy tuyết đột nhiên bắt đầu cảm thán: "Cái đó thật nhỏ!", Viên Lãng gật đầu, đem cô vợ xinh đẹp của mình ôm bên vai, vỗ lưng cô. Trương Nam mệt mõi uể oải dựa vào bên người Viên Lãng, trong lều trại tối đen chỉ có đóm khói sáng của Viên Lãng chợt lóe lên.

    Trương Nam nhớ đó là mùa xuân, bản thân muốn nhập ngũ tốt nghiệp trường y, bị phân đi thực tập mỗ dã chiến. Giống như không thích ứng với bệnh viện dã chiến ngoài trời, liền vượt qua kiếp sống làm bác sĩ diễn tập quân sự đầu tiên. Về sau có nhiều kinh nghiệm cấp cứu dã chiến như vậy, bây giờ nhớ lại vẫn cảm thấy lần đó là rối loạn nhất! Bản thân mình cũng loạn, tay chân luống cuống; xung quanh cũng rất lộn xộn. Tất cả bác sĩ và y tá đều đi lại bận rộn, bệnh viện vốn yên lặng liền giống như căn cứ hải quân Trân Châu Cảng bị phục kích làm cho bát nháo loạn xạ. Chiều hôm đó Trương Nam vừa mở đầu vết thương kiểm tra thì được người làm cùng chuyển một người bị thương cần khám gấp, bộ đàm lại kêu lên: "Cứu hộ 33 xin chú ý, cứu hộ 33, bãi đất E85 bị thương ở chân ngoài ý muốn. Bãi đất E85." Bộ đàm vang lên. Không nhớ rõ là lần thứ mấy, cũng không nhớ rõ là đã làm bao nhiêu tiếng đồng hồ rồi. Trương Nam mệt mỗi gật đầu, giòn giã trả lời: "Cứu hộ 33 nghe rõ." Chạy đến xe cứu thương.

    Mở động cơ lên, lái xe than thở: "E85, bây giờ còn là trận địa hồng quân sao? Nghe nói chỗ đánh rất lợi hại." Trương Nam vui lên: "Anh còn nhớ sao, đó làm trận địa tiếp tế hậu phương hồng quân." Kết quả phát hiện trận địa phụ cận hậu phương còn náo nhiệt hơn so với trong tưởng tượng, một tiếng nổ mạnh làm đất núi rung chuyển, Trương Nam co rúm người lại. Tiểu Chu than thở: "Thiếu Úy, cô không phải nói đây là trận địa hậu phương sao?" Trương Nam nhướng mí mắt: "Quân trưởng nói bây giờ chiến tranh không ở phía sau." Trong lòng Tiểu Chu thở dài một tiếng: Cô gái xinh đẹp tám phần là Kỹ Hiểu Lam miệng đồng răng sắt. Lúc nào cũng nói được.

    Quan sát thấy tình hình giao thông phía trước cơ bản tốt, lái chính đang muốn tiếp tục chạy lên, Trương Nam gào lên một tiếng: "Ngừng!" Xe cứu thương dã chiến "phanh" nhanh lại. Tiểu Chu thấy cô thiếu úy nhảy xuống xe, chạy hai ba bước tới ven đường, cũng vội vàng đi qua: Bên cạnh một binh nhì hồng quân nằm úp xuống.

    Tiểu Chu kỳ quái: "Anh ta mặc trang phục dã chiến, sao cô có thể nhìn thấy?" Trương Nam nháy mắt mấy cái, giống như đứa bé gái nhỏ đắc ý: "Tôi xem qua triễn lãm ảnh nước Đức, nói tìm súng bắn tỉa như thế nào." Tiểu Chu vui vẻ: "Cô vẫn rất thông minh." Trương Nam có vẽ khiêm tốn: "Bình thường." Hai người khom lưng kiểm tra xem người này như thế nào, vẫn còn sống, chỉ là bị đã kích dẫn đến hôn mê. Ba chân bốn cẳng đem người này vào xe, vừa muốn khởi động, Trương Nam đột nhiên nói: "Không đúng." Tiểu Chu sửng sốt: "Vì sao lại không đúng rồi?" Trương Nam hoang mang nói: "Đây là trận địa hồng quân, binh lính hồng quân bị đánh bất tĩnh ném ở ven đường, nói lên cái gì?" Một giọng nói lười biếng xa lạ vang lên: "Nói lên trận địa của các người bị xâm nhập rồi." Cô gái thiếu úy hoảng hốt quay đầu lại, nòng súng tối om từ ngoài cửa sổ đặt lên đầu người lái xe rồi. Giọng nói lần thứ hai vang lên: "Học qua hình ảnh cũng vô ích thôi? Súng bắn tỉa đều đã đến chóp mũi cô rồi." Tốt xấu gì cũng đã chịu qua huấn luyện quân sự, Trương Nam lật tay kéo binh lính bị thương ra. "Đừng nhúc nhích!" Một giây sau, sói đã vào xe. Bước đứng vững ngắm bắn vào cổ cô gái thiếu úy. Người này mau lẹ như báo. Trong lúc chiến tranh khói lửa, thì anh vẫn thủy chung cố gắng dùng tay đè nặng bụng dưới của mình, bắt cóc cũng coi như hoàn mỹ.

    Qua nhiều năm sau, Trương Nam cũng không thể nghĩ được có thể cùng với cái người có vẻ mặt xám đen như ác nhân là chồng mình ở bên cạnh cùng làm việc. Trái lại Viên Lãng vẫn lặp lại cảm giác ngay lúc đó: Nha đầu xinh đẹp! Bước ngắm bắn đè nặng ở cổ cô đều có khí chất kỳ lạ.

    Đời người nếu như chỉ giống buổi ban đầu gặp gỡ, thì gió thu vỗ cánh bay như thế nào?

    "Tách tách cạch cạch tách tách..." Bên ngoài tiếng súng như nổ tung tóe. "Nằm sắp xuống!" Trong chốc lát hắc bạch điên đảo. Kẻ xấu đè Trương Nam ngã vào trong toa xe. Bên tay vù vù không nhìn thấy rõ vật thể bay qua. Âm thanh ồn ào hỗn tạp, nhiệt độ thân thể của mình bị áp đảo bên dưới lại nóng lên lạ thường, Trương Nam trong lúc hốt hoảng bên tai liền nghe giọng nói nghiêm khắc trách mắng: "Cô từ đâu sinh ra vậy? Không biết đạn giấy cũng có lực sát thương sao?"

    Bên ngoài xe lính hỏa lực trả thù dày đặc chứng tỏ tay súng bắn tỉa từ trên trời giáng xuống này là Thập Bộ Sát Nhân chạy ở trận địa của đối phương, là Thiên Lý Bất Lưu Hành đó. Nhưng mà chỉ sợ không đạt được làm xong đã phất áo mà đi, sống ẩn thân trong rừng sâu. Người hồng quân đã đuổi tới!

    Kẻ xấu gầm lên một tiếng: "Lái xe!" Trên thân người này tràn đầy không khí quỉ dị, làm cho người khác bị kích động không tự chủ nghe theo lời anh ta điều khiển. Có chuyện xảy ra làm cho Tiểu Trần có vẻ khẩn trương, khởi động xe cũng tương đối chậm. Phía sau hồng quân nhất quyết không tha, bên cạnh xe không xa một tiếng"Ầm" vang thật lớn, lựu đạn liền tới tiếp đón rồi. Lái xe Tiểu Trần "Ôi" lên một tiếng, bị cái gì đó cắt qua trán, máu tươi tuôn xuống. Đồng chí trông thấy, Trương Nam giận dữ, ló thân thể ra ngoài hướng về phía hồng quân đánh truy binh bắt đầu hét: "Các người kia ở bộ phận nào? Đi đến chỗ nào đánh các người chứ. Chúng tôi là xe bệnh viện dã chiến!" Binh lính hồng quân sửng sốt, xe tạm dừng một chút. Trương Nam bên cạnh kẻ xấu đột nhiên không chịu để tâm cười khanh khách, thở gấp nói với Tiểu Chu: "Đây là vũ khí sinh học của hồng quân các người, chính là Sư Tử Hà Đông hống!" Lời còn chưa dứt, ngay tại chỗ nhắm, hai cái đầu súng, lại khiến cho đầu sĩ quan hồng quân công nông Trung Quốc bốc lên khói trắng.

    Lúc ấy Trương Nam liền u mê, không nghĩ tới người này lại khoe mẽ như vậy, Trương Nam vẫn cảm kích gật đầu: "Đội đồng chí cứu hộ, người đều rất nhanh vượt qua quỹ đạo chính xác rồi." Trương Nam nghiến răng nghiến lợi. Tiểu Chu xen mồm: "Trời xanh có mắt, Trương Nam cũng có nói không nên nói lúc đó." Lại giơ ngón tay cái với tên bắt cóc: "Chiến hữu, kỹ thuật bắn súng của anh thật tốt, thao tác của anh không sai!" Cái tên bắt cóc kia không chỉ thoải mái mà cau mày, vẫn gật đầu đáp lại: "Cảm ơn."

    Sau khi hồng quân phản ứng kịp, nói cái gì cũng không tin đây là xe cứu thương bên ta rồi. Truy binh cũng không phải ngồi không, xạ kích dày đặt, kẻ xấu lập tức không ngẩng đầu lên được. Không khống chế được cục diện, Trương nam bi thương: "Anh lái xe, đại gia Trần, anh ngược lại mau chạy! Tôi không phải tới nghe tiếng động."

    Bộ đàm lại vang lên ào ào, chủ nhiệm Lý khoa ngoại ở bệnh viện cấp cứu dã chiến giống như đang mắng: "33, các người chết ở nơi nào rồi. E85 có người gãy xương bị thương tỗn đến động mạch rồi!" Bên ngoài hồng quân vẫn nhất quyết không buông tha. Trong mưa bom bão đạn đầu Trương Nam cũng chỉ còn lại một câu nói kia: Động mạch bị thương! Gấp đến độ máu muốn lên tới não rồi. Thật sự muốn đem cái tên đầu xỏ trước mắt này giẫm đạp xuống đất, lúc chân đá ra nhìn anh liền căng thẳng ngậm miệng, sau lưng tất cả đều là một bộ dáng đổ mồ hôi lạnh, lòng mềm nhũn, lại thu trở về.

    Tiểu Trần khó khăn khởi động xe, đột nhiên nhỏ giọng nguyền rủa một câu: "Đi không được, điều trị viên đến đây. Xác định tôi là khu chiến đâu." Đầu óc Trương Nam nổ vang, lần này không làm ra bộ dáng xấu là không được thoát thân rồi. Cái người xấu kia nghe được đại khái nhiệm vụ của Trương Nam, hết sức xin lỗi nhìn cô một cái, sau đó ngừng bắn, có bĩu môi, bày tỏ tự mình chịu trói.

    Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Phía trước bị từng lính bắn tỉa trang bị vũ khí hạng nặng bùng nỗ, tròng mắt hồng quân đều màu đỏ bắn giết liên trưởng. A..., anh muốn đánh nhau là đánh muốn giáng xuống là giáng sao? Không có dễ. Bắn chết anh một cách ngoan độc xong rồi dừng lại nói chuyện. Mặc cho tiếng súng dày đặc ngoài xe, hồng quân thề sống chết không cho chiếc xe cứu thương phản bội rời đi, muốn bắt giữ tù binh.

    Giữa một mãnh hỗn loạn, Trương Nam phát hiện kẻ xấu đột nhiên ôm chặt cái bụng của mình hung hăng thở mạnh, phía sau ót lấp lánh mồ hồi. Bản năng bác sĩ bồ nhào đến mò mẫn mạch đập của anh, nhịp đập làm cho mi Trương Nam nhăn lại: "Anh không thể bị bắt, anh phải lập tức theo tôi vào bệnh viện." Kẻ xấu cười khổ chỉ phía bên ngoài hồng quân công nông Trung Quốc đang quây quanh lục soát, thở gấp nói:"Tôi cũng muốn." Mạng người như trời định, cố không được nhiều như vậy.

    Mắt Trương Nam nheo lại, quyết định thật nhanh, đoạt lấy súng của kẻ xấu ngắm, kỳ quân nổi lên bắn về phía bên ngoài. Lập tức bốn phía hồng quân công nông đang tiến lên lục soát bốc khói. Một chiêu đánh lén thành công, Trương Nam cùng Tiểu Chu trợn mắt há hốc mồm ném khẩu súng vào trong lòng kẻ xấu. Sau đó thuận thế tiếp tục dùng tay đánh bất tĩnh tiểu binh hồng quân, rút ra súng, một phát bắn chết quân xanh gây tai họa trên xe. Nhất thời, trong và ngoài xe, một mảnh sương trắng tràn ngập.

    Trong sương khói, kẻ xấu liền thấy cô gái thiếu úy loạng choạng lớn tiếng giải thích: "Tôi là đội cứu hộ bệnh viện dã chiến, có nhiệm vụ khẩn cấp. 10 phút trước quân xanh này sắp chết mò lên xe chúng tôi, vừa rồi anh ta đánh gục bốn binh lính hồng quân. Sau đó người bệnh bắn chết ắn trên xe tôi. Chúng tôi có thể đi không?"

    Điều trị viên làm cho cô hoảng loạng choáng váng đầu óc, nhìn thấy hiện trường cơ bản là thật, lúc ra bảng tên quân súng bắn tỉa xanh, nhanh chóng phán: Viên Lãng: Đánh gục, rời khỏi diễn tập. Lính đánh bộ Lâm Tiểu Tường trọng thương, rời khỏi diễn tập. Quay đầu nhìn thấy trận địa của hồng quân, trên trận địa Tề Hoàn lắc đầu: Bày tỏ không truy kích lại. Điều trị viên phán định: Xe cứu thương tiếp tục chấp hành nhiệm vụ. Trương Nam vung tay lên, Tiểu Trần một chân đạp lút cần ga. Xe cứu thương đi mất.

    Binh sĩ trên trận địa hỏi Tền Hoàn: "Ban trưởng, vì sao không truy đuổi?" Tề Hoàn đen mặt nói: "Tôi biết súng bắn tỉa này, là Viên Lãng. Kỹ thuật bắn súng đến là tự kiêu, bắn tỉa giết người cóp mắt, vừa rồi tự nhiên bắn liên phát. Tôi đoán chừng anh ấy thực sự bị thương rồi."

    Trên xe cứu thương, Tiểu Chu ở một bên tay chân luống cuống băng bó chân Tiểu Trần, một bên cảm nhận hành động vô nhân đạo vừa rồi của Trương Nam. Viên Lãng bị đánh gục nhưng trên mặt có vệt sáng thật dày, có thể nhìn ra sắc mặt cực kỳ xấu, đau đớn không ngừng dùng miệng hít khí. Trương Nam mò lên động mạch cổ của anh, khẩn trương hỏi: "Còn chỗ nào đau vậy?" Viên Lãng run run chỉ ngực: "Tôi, lòng tôi đau, tôi là súng bắn tỉa có danh tiếng nhất. Cô lại kêu loạn như súng bắn chim chóc!" Trương Nam đè lên bụng anh kiểm tra, trong lòng có chút kiên định, giúp Viên Lãng xoa xoa mồ hôi trên đầu, ánh mắt cười cong: "Tôi cũng tức chết anh một hồi rồi." Tiểu Chu vui vẽ: "Hai người các cậu so ra bằng nhau."

    Một phút đồng hồ, xe cứu thương chạy tới bãi đất E85, hiện tại Viên Lãng nằm trên xe cứu thương, trên người thoải mái đắp chăn Trương Nam để lại cho anh, liền nghe bên ngoài tiếng nói Trương Nam cực lớn theo sát mục tiêu thương binh: "Các người mù quáng lừa gạt vì cái gì. Kiên quyết nói là động mạch à? Động mạch nhà mấy người dài đến gót chân sao?" Viên Lãng nghe đến choáng váng, phốc một cái vui vẽ, trên người giống như không còn đau nữa rồi.
     
    Last edited by a moderator: 21/1/16
    Quang Huy thích bài này.
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 3: Họa phúc khó lường...

    Về sau Viên Lãng nghĩ, Trương Nam quả thật là một bác sĩ tốt, y tá tốt, để ở đâu cũng phát hiện ra là một đồng chí tốt, ai cũng không thể tưởng tượng được chuyện cô có thể cắt ruột thừa của một người mà không chích thuốc tê. Nhiều năm như vậy, bản thân mình nói với ai thì người đó cũng không tin, cho là mình A người. Hôm nay nhân chứng điều có ở đây, cuối cùng Ngô Triết mới nói ra một câu: Không có biện pháp, nhân phẩm của ngài chính là như vậy.

    Viên Lãng còn nhớ bộ dáng ngày hôm đó, Trương Nam đi đến xe cứu thương xem người lính được báo là bị thương động mạch kia. Nha đầu rất ranh mãnh, không cho người lính kia truyền máu bổ sung, cơ thể lính hồng quân bị đánh ngã phải truyền dịch để cho Tiểu Chu làm. Viên Lãng bị đau bụng không thể nằm thẳng, liền dìu anh lại chỗ gốc xe vững chắc ngồi dựa vào, lại còn cẩn thận lót tấm đệm phía trên cho anh để phòng bị chấn động. Động tác của mình cũng không ngừng rửa sạch vết thương ở gót chân của anh lính bị thương, thuận tiện kiểm tra trán người lái xe, lúc mới vừa xoay người lại thấy Lâm Tiểu Tường mới vừa tỉnh lại có phải bị Viên Lãng ném ra có bị chấn động não hay không. Trong lúc cấp bách không quên dặn Tiểu Chu kiểm tra nhiệt độ cơ thể của Viên Lãng, vẻ mặt Tiểu Chu cầu xin nói, "Nhiệt kế vỡ". Trương Nam liếc anh ta một cái, một tay lấy băng gạc một tay lấy bông băng y tế qua, trực tiếp lấy miếng dán dán lên trán Viên Lãng.

    Ngoài ý muốn đụng chạm! Một mùi hương con gái ấm áp bất ngờ xông vào mũi Viên Lãng, Viên Lãng hiếm thấy cảm giác được có chút gì đó, uhm thật khó chịu. Bất quá cô gái đối phương lại tự nhiên bình thản, tiếng nói vẫn giòn giã như cũ: "Tiểu Chu, tôi đoán anh ta là 38,5 độ. Bị viêm." Tự mình quay đầu lại vội vàng, đem Viên Lãng ném ở một bên thưởng thức một cảm giác chua chát mới. Bất quá làm cho Viên Lãng có vẻ cân bằng chính là bác sĩ thiếu úy dường như cũng không phải hoàn toàn không có cảm xúc, lúc chạy nhanh đến bệnh viện dã chiến, Trương Nam lại sờ trán Viên Lãng, xác định anh không có chuyển biến xấu, ghé vào lỗ tai anh nói nhỏ một câu: "Súng bắn tỉa, đôi má anh đỏ lên, nóng à?" Viên Lãng cố gắng kề sát lỗ tai Trương Nam gằn từng chữ, nghiêm túc nói với cô: "Bác sĩ, óc cô lại trẻ con rồi, là cọ xát." Trương Nam sửng sốt, sau đó nghiêm trang nói: "A...." một tiếng, bản thân lại tiếp tục bận rộn.

    Cán cứu thương không đủ, lính bị thương ở chân được ưu tiên khiêng đi trước. Trương Nam nâng Viên Lãng dậy đi đến phòng cấp cứu, lúc vừa bắt đầu đỡ, Trương Nam liền cảm giác không được, thể trọng súng bắn tỉa làm cho bản thân không thể vác lên được, vốn muốn đi từ từ hai ba bước thích ứng là tốt. Nhưng thình lình bụng Viên Lãng đau đến co rút lại, vốn là cách đi không ổn định không thể làm được bất bằng bất cứ cách nào, Trương Nam cảm thấy mặt đất bằng phẳng mở rộng ngay trước mắt, tay bối vối chống đỡ Viên Lãng ở cửa xe, hai người cùng thở dài, cũng mai không ngã xuống đất.

    Cảm giác thấy thể lực bác sĩ cạn kiệt, Viên Lãng nghiêng đầu, lại thấy Trương Nam đang kỳ quái nhìn tay mình. Cái bàn tay kia thật xinh đẹp, lúc đó đang dưới ánh mặt trời lại phát run. Trương Nam nuốt nước miếng, có chút khẩn trương nhìn Viên Lãng, giống như giải thích lại giống như xin giúp đỡ: "Tôi chống không nổi rồi, không đủ mạnh rồi." Tuy mang khẩu trang không nhìn thấy biểu tình, nhưng cô gái nhỏ giống như tay chân luống cuống hoàn toàn lộ trên khuôn mặt trong lúc đó. Đúng là tiểu nha đầu. Tâm Viên Lãng nói, anh có kinh nghiệm huấn luyện lớn, vỗ đầu cô: "Mệt, trở về ngủ một giấc là tốt rồi." Trương Nam dường như an tâm, "Đúng..., tôi đã mười mấy tiếng không ngủ rồi, thể lực cạn kiệt."

    Trong bệnh viện dã chiến vẫn bận rộn như cũ, bác sĩ Trương Nam trong phòng cấp cứu tác phong nghiêm túc phê phán thượng úy Vương: "Lam quân cũng đã trở về rồi. Tự anh nhìn xem bên ngoài bên trong đã bận rộn thành cái dạng gì rồi hả? Anh vẫn ngại không đủ loạn sao? Tất cả mọi người bao lâu không tan ca rồi hả? Ít nhiều người bệnh của mình, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, anh yêu cầu ưu tiên xử lý kẻ địch sao?" Hiện tại Trương Nam ở sau lớp khẩu trang vụng trộm cong khóe miệng lên, sau đó nghiêm túc báo cáo: "Bác sĩ Vương Nightingale đã nói, nhân đạo không có biên giới, cho nên tôi lựa chọn không quan tâm hai bên quân hồng lam." Mặt mũi thượng úy trắng bệch: "Được! Nightingale mà nói một câu bằng một vạn câu, chính là chân lý! Bác sĩ điều trị tôi nói chuyện cũng không phải thúi lắm! Cô hôm nay đã làm liên tiếp hai đêm, trước mặt trời mọc ngày mai đừng cho tôi bắt gặp cô nghỉ ngơi."

    Con mắt Trương Nam chuyển động, giọng mềm mỏng, giống như lắp bắp xin tha: "Sư huynh à, cái người hồng quân kia, cái tay súng bắn kia đó... Bị viêm ruột thừa, nếu xử lý chậm trễ, luckygirl_co sẽ bị thủng...." Thượng úy hung hăng nhìn Trương Nam một phút đồng hồ, phủi tay đem ca bệnh ném trên bàn, phát ra một tiếng đập lớn. Sau đó sắc mặt nghiêm túc cúi đầu bố trí giải phẫu, rống to với bên ngoài: "Tiểu Lưu! Một phòng giải phẫu! Bàn nào giải phẩu xong rồi chuẩn bị cắt bỏ ruột thừa!" Trương Nam đứng nghiêm chào, vui mừng nhướng mày: "Cảm ơn sư huynh!" Thượng úy không ngẩng đầu lên, chỉ vào cửa gầm lên: "Em cút cho tôi!"

    Trương Nam chạy bộ đi ra, cơ hồ đầu đập mạnh vào chủ nhiệm Lý. Chủ nhiệm Lý giữ vững thân thể của cô: "Thiếu úy, còn chưa tan ca sao? Một ngày rồi?" Trương Nam cười cười: "Hôm nay liền làm 2 ca đêm, ông có thể thấy tôi mệt rồi." Chủ nhiệm Lý nhìn thấy Thượng Úy Vương trong phòng đang phát hỏa, cười khổ một tiếng, người trẻ tuổi có vấn đề. "Ca đêm thì có thể, nhưng không cho cô lên mổ." Trương Nam nghiêm: "Vâng ạ."

    Bên trong phòng quan sát, Viên Lãng nhìn Trương Nam bị mắng bị phạt lại vui vẽ, "Anh vẫn rất cao hứng." Trương Nam tìm kiếm một đề tài, vắt khăn lau mặt cho Viên Lãng, cúi xuống, sau đó thoả mãn gật đầu: "A... hóa ra sở trường của anh là cái dạng này." Cười một cái, cúi đầu bắt đầu ghi lại thật sự: "Viên Lãng, thần thánh phương nào?" Viên Lãng tự hào nhướng nhướng mày: "Lão hổ đoàn 33, Trung Úy Viên Lãng!" Nhìn thấy bộ dạng tinh thần của Trương Nam, "Cô thật sự không cần ngủ một lát?" Trương Nam buồn ngủ vỗ vỗ mặt mình: "Lão hổ đoàn 33 Trung Úy Viên Lãng! Anh ngủ một lát, lát sẽ giải phẫu." Nói xong liền chạy đi ra ngoài.

    Viên Lãng nhìn thấy cô, là lúc chính mình bị đẩy vào phòng giải phẫu, Trương Nam lộc cộc chạy tới, có chút thở gấp, cười cười với các bác sĩ y tá, sau đó cúi đầu nói: "Viên Lãng, anh yên tâm, viêm ruột thừa của anh đoán chừng là không lớn, chúng tôi sẽ làm phẩu thuật nhỏ, rất nhanh sẽ tốt rồi." Nói xong dùng ngón út nhấn một cái, giống như dỗ có nít lắc lắc trước mặt Viên lãng, trong ánh mắt lóe lên ánh sáng rực rỡ, thật đáng yêu. Viên Lãng nở nụ cười, gật đầu: "Uhm, gặp lại sau!" Ấm áp trong nháy mắt bị bác sĩ Vương đập tan: "Trương Nam, cô rất rãnh rỗi đúng không? Vậy phẫu thuật!" Trong lòng Trương Nam phi một tiếng. Đứng thẳng ôn nhu giải thích với bác sĩ Vương: "Chủ nhiệm Lý nói tôi không tan ca hơn mười tám tiếng, không thích hợp phẫu thuật." Bác sĩ Vương nhìn cô: "Là thiếu úy sao, tôi cảm thấy em rất co tinh thần. Đây là mệnh lệnh."

    Trên xe Viên Lãng muốn nói gì, lại nuốt xuống. Bởi vì đột nhiên anh cảm thấy được, Trương Nam giúp anh làm phẫu thuật cũng không sao, về sao.... Có thể nói họa phúc như buổi sớm chiều....

    Bên cạnh bàn mổ, Bác sĩ Vương quyết định có thể gây tê, để cho Trương Nam thực hiện trong khu vực quản lý gây tê. Trương Nam ngẩn đầu: "Bác sĩ gây tê đâu?" Sắc mặt bác sĩ Vương căng thẳng, "Hai phòng giải phẫu bận. Lão hổ đoàn mà sợ cái gì, em đã từng học qua rồi."

    Trương Nam nhếch miệng không nói lời nào, đỡ Viên Lãng sang tư thế nằm nghiêng xong, có chút choáng váng, liền nhéo lòng bàn tay của mình, nắm đúng khoảng cách ba bốn từ thắng lưng của anh, khử trùng làn da, khử trùng làn da, lấy khăn che lại, làm cực kỳ lưu loát, nhưng mà lúc cầm lấy ống tiêm chuẩn bị châm vào, Trương Nam cảm thấy được tay mình lại bắt đầu run lên, cố gắng mãi cũng không vững, tâm trí quýnh lên, nháy mắt lông mi rịn đầy mồ hôi, tầm nhìn lập tức mơ hồ. Bên cạnh thiếu úy Tiểu Triệu thực tập đẩy Trương Nam, "Nếu không tôi làm cho. Cô đi kiểm tra thiết bị lại đi!" Trương Nam mệt mỏi gật đầu. Bác sĩ Vương lại cúi đầu quát lớn một câu: "Tiểu Triệu, cậu đi lấy máu tới." Tiểu Triệu quay đầu nói với Trương Nam: "Muốn không phải là cô đi?" Trương Nam "A" một tiếng.

    Đúng lúc này, chủ nhiệm Lý ở phòng phòng giải phẫu cách vách đột nhiên la to: "Người bệnh bị xuất huyết rồi." Ngừng một chút, "Người tới, đem cái thực tập sinh này kéo ra ngoài cho tôi, học y còn sợ máy." Trương Nam nhìn lại người té xỉu chính là bạn học Giang của mình, vội vàng đi qua hỗ trợ, nhỏ giọng hỏi: "Trường Giang, làm sao vậy?" Khẩu khí Giang tức giận: "Giải phẫu hai cái liên tiếp, mệt." Trương Nam hơi nhíu mày: "Bận rộn vậy sao?" Tiểu Triệu ở bên tai Trương Nam nói thầm: "Còn không phải vì cô đưa cái lão hổ binh đoàn kia lên giải phẫu sao." Nhớ lại tính tình vừa phát của sư huynh, Trương Nam cảm thấy được cũng không thể trách anh ta. Có chút xin lỗi nhìn mọi người.

    Lúc này, ai cũng không để ý, Viên Lãng nằm nghiêng hô hấp không thoải mái theo bản năng lật người mình lại. Đèn mổ mở ra, bác sĩ Vương một dao tiếp xúc. Trên giường Viên Lãng la lên một cái long trời lỡ đất. Bác sĩ Vương bỏ dao xuống, lạnh lùng nhìn Trương Nam, lại nhìn xem Viên Lãng, "dứt" một tiếng. Trương Nam chỉ cảm thấy một cổ tức giận xông lên đỉnh đầu, quay lại nhìn Viên Lãng nói một câu để rồi hối hận cả đời: "Kêu la cái gì mà la, Lão hổ đoàn mà còn sợ đau sao?" Đón nhìn ánh mắt của Trương Nam, Viên Lãng gắt gao mím môi, hô hấp dồn dập ở miệng, sau đó đơn giản nhắm chặt mắt lại.

    Sau đó phẩu thuật cực kỳ đơn giản và an tĩnh, người bệnh rất phối hợp. Chủ nhiệm Lý lo lắng, đi qua lại giám sát. Sau khi xác nhận tình huống ổn định. Mãi cho đến khi kết thúc phẫu thuật hoàn tất, một tiếng hét chói tai của Tiểu Triệu: "Trương Nam! Cô không gây tê cho anh ta!" Trương Nam lo sợ té mật nhìn một tràn đầy kim tiêm, toàn thân mồ hôi lạnh đổ ra mãnh liệt. Bác sĩ Vương cùng chủ nhiệm Lý vừa ra tới cửa đã vội vàng chạy tới, chủ nhiệm Lý nhanh chóng kiểm tra tình huống thật sự của Viên Lãng, quay đầu lớn tiếng hỏi: "Các người sao lại như vậy? Thực sự không gây tê sao?" Bác sĩ Vương liếc nhìn Tiểu Triệu một cái: "Anh không thấy rõ sao? Đừng nói bậy." Tiểu Triệu run rẫy chỉ thuốc trên bàn, sau đó lại kêu lên: "Không có." Lúc mọi người nhìn lại, thuốc trên bàn cái gì cũng không có. Ở phía sau, giọng nói khàn khàn của Viên Lãng vang lên: "Đương... Đương nhiên là có... Nếu không tôi có thể yên lặng cho các người mỗ sao?"

    Chủ nhiệm Lý nhướng mí mắt, quay đầu nhìn sắc mặt tái nhợt của Trương Nam. Bác sĩ Vương nhẹ nhàng thở ra, gật đầu. Bàn tay to của chủ nhiệm Lý: "Giải phẫu thành công, gây tê bình thường." Đi tới cửa, quay đầu lại hỏi: "Cán bộ đưa người bệnh đến phòng an dưỡng, Trương Nam phụ trách làm hộ lý đặc biệt. Các người có ý kiến gì không?" Tiểu Triệu liếm liếm môi: "Không ý kiến." Bác sĩ Vương rất dứt khoác: "Không ý kiến" Sau đó đẩy Trương Nam đang ngẫn người. Trương Nam lúng túng nói: "Nhưng mà...." Bác sĩ Vương thô bạo cắt ngang cô: "Không có nhưng mà, đưa người bệnh đi."

    Trong phòng bệnh, toàn thân Trương Nam cứng ngắc nhìn sắc mặt không chút máu của Viên Lãng, cảm thấy được sư huynh nhẹ tay vuốt vai mình: "Không quan hệ, Nam Nam, của em lưu lại vẫn là ưu tú hoàn mỹ."
     
    Last edited by a moderator: 21/1/16
    Quang Huy thích bài này.
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 4: Họa hổ họa bì nan họa cốt

    Trương Nam đột nhiên quay đầu, lần đầu tiên bạo phát giống như chống lại bác sĩ Vương Tiêu Kiệt - - Cái người này giống như là anh em song sinh với sư huynh ưu tú của mình đây mà: "Cái này tính là cái gì? Việc tôi ghi không cần anh để ý! Anh đều phải điều người đi, đừng xen vào chuyện của người khác!"

    Vương Tiêu Kiệt buồn bực thoáng cái lửa nóng cũng xông lên: "Tôi xen vào việc người khác? Mặc kệ em là xong rồi. Em còn muốn tiến vào tổng bệnh viện quân khu hay không hả? A! Hai ngày nay tôi nhìn em có chút giống như bị tẩu hỏa nhập ma! Cùng dã chiến em chơi đùa cái mệnh gì? Chúng ta nên trở về quân khu, chúng ta chịu khổ mới không tính là uổng phí!" Nói tới đây, anh vẫn là giọng nói trì hoãn "Nam Nam, em tỉnh táo một chút đi, chúng ta ghi lại một dạng tốt, anh so với người khác càng biết em đã trả giá ít nhiều!" Trương Nam nhìn anh, quả đấm nắm đến trắng bệch: "Tôi vui không cầm quyền đánh! Tôi vui làm cứu hộ mặt trận! Tôi không cần anh che chở. Chuyện này bản thân tôi tự chịu trách nhiệm."

    Viên Lãng nằm trên giường bệnh, mệt mỏi nhìn hai người này xù lông trợn mắt trong phòng bệnh của mình, quát lớn tranh cãi phê phán, mặc dù tiếng nói lọt vào tai, ngoài vết thương ở bên ngoài ngực, anh không ổn định được tâm trạng. Cười khổ một tiếng, anh cảm thấy bản thân mình rất mệt mỏi, lúc này hít thở đều rất vất vả. Yên lặng cầu nguyện một chút: Có thể có thần linh quái quỷ ở phương nào sẽ làm cho bọn họ an tĩnh được một chút không? Viên Lãng tôi tình nguyện bán đi linh hồn và thể sát của tôi cho ngài.

    Sự thật chứng minh, bán đứng linh hồn và thể sát là lời hứa không được nói bậy. Ngoài cửa truyền tới một giọng cười: "Cô nương, vì chuyện phụ trách người này cũng không thể nói lung tung." Cơn giận của Trương Nam còn xót lại chưa tan biến, không chút nghĩ ngợi liền trừng mắt về phía Mạch Thanh Nguyên: "Cậu bớt nói nhảm!"

    "Ôi, lợi hại." Có tiếng tán thưởng chậc chậc. Trương Nam nhìn lại, đứng ở cửa là bộ mặt nghiêm trang của trung tá, thường phục thẳng phiu, đoan trang nghiêm chỉnh, cơ hồ còn thiếu khắc ở trên mặt cán bộ tốt của Đảng ở trên mặt người người sĩ quan nghiêm túc này. Vẻ mặt nghiêm túc của chủ nhiệm Lý đứng ở bên cạnh anh ta, nhìn Vương Tiêu Kiệt và Trương Nam, mắng một câu: "Còn không đủ dọa người sao? Nhóm sinh viên tài cao?" Nhìn qua Vương Tiêu Kiệt: "Cậu, làm nhiệm vụ đi. Lát trở về sẽ tính sổ với cậu sao?" Vương Tiêu Kiệt hành lễ với người trung tá xa lạ kia, xoay người đi ra ngoài.

    Chủ nhiệm Lý bước đi thong thả đến bên giường của Viên Lãng: "Lấy ra đi, cậu giữ ống thuốc tê cũng vô dụng, cái thứ đồ chơi kia không thể đem làm vũ khí sinh vật được."

    Viên Lãng do dự một chút, lấy ống tiêm từ dưới chăn ra. Chủ nhiệm Lý ước lượng, quay đầu nói với trung tá: "Như thế nào, Đường Sắt? Không phải tôi lừa cậu, đứa nhỏ này đến chỗ của cậu được! Đem cao xương trị độc."

    Viên Lãng nhìn cái người khách không mời mà đến tự xưng là Đường Sắt kia, tuy bụng đau chứng khí hư, nhưng mà đầu óc còn đang choáng váng: Cái Đường Sắt này là con đường gì? Trực giác của anh cho thấy người này không tầm thường. Nhất là diện mạo của anh ta, mặt chữ Quốc, mắt to, khí chất nghiêm nghị. Là diện mạo tiêu chuẩn của quân nhân, rất có khí chất của quân nhân. Nhưng mà giác quan thứ sáu của Viên Lãng cảm thấy: Quá dọa người rồi! Có lẽ bộ dáng của anh ta rất có khí chất quá nghiêm túc, cho nên làm cho chính mình cảm thấy người này rất đặc biệt khiến cho người ta cảm thấy không nỡ.

    Đường Sắt nhìn Viên Lãng: "Được đó, Tiểu Quan Công, ở đoàn nào?"

    Viên Lãng cố gắng trả lời lớn tiếng: "Báo cáo trung tá! Lão Hổ đoàn." Nhìn mọi nơi, thấy Trương Nam điềm đạm đáng yêu đứng ở cửa, tóc đều bị mồ hôi lạnh làm ướt, không biết vì sao nói thêm một câu: "Không tính Quan Vũ, mặt không đủ hồng."

    Chủ nhiệm Lý vui vẻ: "Trung úy mặt cậu không đủ hồng. Xem thiếu úy của chúng tôi đến bây giờ mặt vẫn còn xanh tốt. Cô nhìn gương mặt này có thể là một trong tình huống dã chiến của chúng tôi."

    Mặt đỏ là nóng, mặt xanh là cọ xát. Ánh mắt Viên Lãng và Trương Nam giao nhau trong không trung, trong ánh mắt hai người chứa đầy nụ cười. Không khí giống như tốt lên rất nhiều.

    Trái lại Đường Sắt tự nói một mình: "Lão Lý, lần này là đoạt người từ nguy hiểm. Độ khó cao." Chủ nhiệm Lý mỉm cười: "Vậy phải xem đạo hạnh của cậu rồi." Đường Sắt chợt nhíu mày: "Nếu không, giúp tôi an bài?" Chủ nhiệm Lý liếc nhìn Đường Sắt, Đường Sắt lại nói nhỏ bên tai chủ nhiệm Lý câu gì. Chủ nhiệm Lý cười: "Một lời đã định." Hai người vỗ tay thề nguyền, xoay người rời đi.

    Viên Lãng cùng Trương Nam, mặt đầy vạch đen nghe hai người tiền bối đức cao vọng trọng nói một loạt tiếng lóng rồi rời đi, ngẩn người như lọt vào sương mù. Qua một lúc lâu sau, Viên Lãng cố gắng hắng giọng nói một câu: "Lãnh đạo nói chuyện như vậy, cô cũng đừng sợ." Trương Nam ăn ngay nói thật: "Tôi là sợ thay cho anh." Viên Lãng lắc đầu: "Chưa hẳn cô có thể an toàn như vậy." Nói xong tự nhiên rùng mình một cái, cảm thấy được chuyện này chính là hành vi bất chính, càng nghĩ càng thấm. Trương Nam lắc đầu: "Anh đừng có nói như thế, anh cũng không phải là phật tổ cái gì cũng biết."

    Lúc đó ở phía ngoài truyền một tiếng la to: "Viên Lãng! Cái thằng ranh con này không có chuyện gì chứ?" Hóa ra là đoàn trưởng Lão Hổ được xưng là Lưu Lão Hổ Lưu CHính Nghĩa chạy tới thăm mà lòng như lửa đốt. Về sau Trương Nam hình dung đội trưởng Lưu đến thăm Viên Lãng là loại người vừa vào cửa đã nghe tiếng: Chỗ của tôi, anh bị thương như vậy mà lòng như lửa đốt. Cho cái nhạc dạo có thể hát lên: Mắng một tiếng bọn giặc hồng quân táng tận lương tâm, không hề nhìn thấy anh kiêu căng mà lại thương tổn. Tình nghĩa chiến hữu không hề nhớ, toàn bộ đoàn người phát điên. Đến như đồng chí Viên Lãng một mình xâm nhập, nổ súng ống đạn dược, giết sĩ quan, vừa so sánh với tỉ suất tổn thất 14K chiến đấu(Trương Nam tính một giết bốn), đối với hồng quân tạo thành tâm sinh lý thương tổn Lưu Lão Hổ tự động bao che cho con là không đáng nói rồi.

    Bên này mới nhốn nháo, Trương Nam bị Viên Lãng giục đem ghế dựa và châm trà cho lãnh đạo. Vừa quay đầu lại, đột nhiên phát hiện chủ nhiệm Lý và y tá trưởng không biết xuất hiện từ lúc nào, dọa Trương Nam giật mình. Bối rối một lúc, cuối cùng hai vị đại gia cũng ngồi xuống hàn thuyên nói chuyện: "Giải phẩu thuận lợi, không có nguy ẩhiểm."

    Nghe được Trương Nam cùng Viên Lãng một người nhìn trời, một người nhìn đất. Sau đó Trung tá Thiết Đường Sắt liền như ma xui quỷ khiến "Ngẫu nhiên gặp" đội trưởng Lưu. Đường Sắt cùng hai hậu bối mặt không đổi sắc bày tỏ bản thân mới từ nơi diễn tập trở về, đối với đội trưởng Lưu khẳng định biểu hiện ra quân xuất sắc. Đội trưởng Lưu đỏ mặt rõ ràng không chịu nổi hai ba câu, lập tức lên mặt: Lính nhà anh ta tốt hơn, giống như Viên Lãng. Vì thế đội trưởng Lưu, Đường Sắt, chủ nhiệm Lý kết hợp lại đem Viên Lãng khen ngợi trên trời dưới đất đều không ai bằng. Sau đó Đường Sắt bắt đầu khoe khoang nhà cửa, cái gì bản thân họ đại học bộ đội đặc chủng đội A, cái vóc dáng quân đội, cường giả giữ cường giả, anh hùng trong anh hùng. Đưa mầm binh (binh lính) tốt cho anh ta chính là hành vi quang vinh lợi quốc lợi dân cường thân kiện thể tạo phúc cho con cháu ơn trạch cho hậu đại. Nên anh cẩn thận anh ta nói chuyện che đậy nhiệt tình lớn, sau cùng thắng vì đánh một câu bất ngờ: "Có dám đem Viên Lãng đến chỗ tôi rèn luyện khảo sát hay không? Lão đệ, điều này cũng làm cho hai anh em chúng ta hợp nhau, tôi nể mặt cậu."

    Đội trưởng Lưu anh cũng không ngốc, sửng sốt một lúc rồi nói ra một câu: "Viên Lãng sinh ra là người của đoàn lão hổ, chết là ma của Lão Hổ đoàn tôi." Đường Sắt cũng rất sảng khoái: "Người anh em, nói cả buổi như vậy. Hai anh em ta đều lui một bước, đứa nhỏ Viên Lãng này sinh ra là người của lão A tôi, chết là ma của Lão Hổ đoàn anh, như thế nào?"

    Về sau Viên Lãng và Trương Nam mỗi người dẫn đầu đội ngũ cấp dưới, Trương Nam hỏi Viên Lãng: "Anh nói lãnh đạo có phải trẻ con như vậy hay không? " Viên Lãng thật sự suy nghĩ: "Dù sau hai chữ đuối lý này được lấy từ từ điển hết." Trương Nam gật đầu, đem cái người đánh quân hàm ngày đó liền nâng thêm một bậc bội phục chồng mình sát đất.

    Lúc Đường Sắt cùng đội trưởng Lưu tranh cãi, chủ nhiệm Lý xuất hiện giải hòa: "Không muốn hỏi xem đứa nhỏ của các người à?"

    Lúc Đường Sắt cùng đội trưởng Lưu tranh cải, luckygirl_co chủ nhiệm Lý xuất hiện giải hòa: "Không muốn hỏi xem đứa nhỏ của các người à?"

    Lúc này các lão đại mới nhớ tới đồng chí Viên Lãng vừa giải phẩu xong đang nằm trên giường bệnh, ánh mắt nhìn đến, đã thấy tiểu nhân gia nhà anh, hai mắt khép chặt, hít thở đều đặn, biểu tình điềm đạm, tiếng ngáy nho nhỏ, thì ra người ta đã ngủ rồi. Đáng mừng là bên giường còn có người chăm sóc đang nhìn chăm chăm, ngón tay trỏ chỉ vào, giọng nói nhỏ nhẻ từng chữ: "Hai ngày nay anh ấy quá mệt nhọc, lại mới vừa làm xong phẩu thuật, trước ngày mai chỉ sợ vẫn chưa tĩnh. Chúng ta không làm ồn anh ấy có được hay không?" Sau đó rụt rè lui về sau hai bước, hai tay buống xuống, một bộ dáng con gái đứng im nghe cha giảng dạy.

    Lời vừa nói ra, Đường Sắt, chủ nhiêm Lý đến Viên Lãng nằm trên giường khóe miệng đều co rút. Đường Sắt cực kỳ tán thưởng cô bé Trương Nam không sợ Đao Quang Kiếm Ảnh* này (*cảnh tàn sát khốc liệt), bàn tay to vung lên, "Lưu lão đệ, chúng ta đánh cuộc như thế nào? Nếu tiểu cô nương này có thể chữa khỏi cho Viên Lãng trong vòng một tuần, cậu ta sẽ đi tham gia sơ tuyển lão A. Nếu chịu bó tay, cậu ta tiếp tục ở lại lão hổ đoàn làm con dao nhọn của anh, như thế nào?" Lưu Lão Hổ thua người không thua trận , hét lớn một tiếng: "Được" Từ đó đã định! Hai người cùng nhìn về phía Trương Nam, mỗi người đều có thâm ý, cùng lúc nói ra: "Cô nương, tổ chức tin tưởng cô." Khi đó Trương Nam đều khóc không ra nước mắt rồi.

    Khó khăn để những người quỷ quái này đi, Trương Nam lập tức chạy đến bên giường đánh thức Viên Lãng: "Đừng giả bộ, thuốc ngủ còn chưa có tiêm cho anh mà. Phật gia anh nói một tiếng đi, tôi phải làm sao bây giờ?" "Phật gia" Chậm rãi mở hai mắt, chân thành dạy bảo Trương Nam: "Bản thân Phật gia khó bảo toàn, cô cầu tôi không bằng tự cầu mình." Dứt lời nhắm mắt ngủ. Trương Nam không dám đánh Viên Lãng, tức giận đập giường một cái: "Cái tên thối nát này!"

    Thật sự Viên Lãng rất mệt và đau, mắt nhắm lại liền ngủ thiếp đi, lúc trong cơn hỗn loạn lại mở mắt, anh cảm thấy được bản thân mình đang nằm mơ, làm một giấc mơ từ tiểu thuyết kiếm hiệp đã đọc, bởi vì giống như một anh hùng tĩnh lại, bên người đã có một mỹ nữ. Ánh sáng mờ mờ, làm sao lại có một mỹ nhân như vậy ở trước giường mình, Viên Lãng suy nghĩ, không phải là vật phẩm Liêu Trai chứ? Vật trước mắt động động, tay đáng xoa trán của mình.

    Cám ơn trời đất, ít nhất cái tay này cũng nhìn thấy quen mắt, Viên Lãng nói theo bản năng: "Trương Nam, cô có thể bỏ khẩu trang ra được rồi." Giọng nói khàn khàn, bản thân cũng giật mình. Trương Nam điều chĩnh chất lõng, xoay người lại đem qua một bộ quần áo khô, từ từ đỡ Viên Lãng ngồi dậy, động tác nhẹ nhàng như gió thoảng buổi sáng. "Anh ban đêm phát sốt, lăn qua lăn lại. Vừa rồi đổ nhiều mồ hôi, chúng ta thay quần áo khô rồi ngủ tiếp có được hay không?"

    Viên Lãng thấy vành mắt đen của Trương Nam, chần chừ nói: "Cô không nghĩ ngơi đi, lại chăm sóc tôi một đêm sao?" Trương Nam lắc đầu rồi gật đầu: "Tôi tăng ca đêm, nhìn chất lỏng, giúp anh làm vật lý hạ nhiệt, bận rộn đến nửa đêm." Ngừng một lát "Gần sáng nằm úp xuống giường ngủ một chút, nhắm mắt lại liền thấy cảnh anh ở trên bàn phẩu thuật mà chưa gây tê...Sau đó, liền tĩnh giấc." Đôi mắt ửng đỏ, sau đó lông mi buông xuống, đem mặt xoay về hướng khác, giọng nói có chút sâu xa: "Mặc kệ như thế nào là trách nhiệm của tôi. Tôi nợ anh một mạng, làm anh chịu đau nhiều như vậy, cũng không dám nói lời xin lỗi gì đó, nếu có cơ hội nhất định sẽ bồi thường cho anh. "Quay đầu nhìn Viên Lãng như tuyên thề: "Thật sự. Về sau tôi sẽ bồi thường cho anh!"

    Viên Lãng nhìn bộ dáng của cô thật sự rất vui vẻ, "Cô bồi thường cho tôi, cô bé, tôi đã đau đớn đến chết đi sống lại." Nói xong đột nhiên nhớ tới chuyện Đường Sắt nói về bọn họ, liền không cười nổi rồi.

    Ngày đầu tiên mặt trời lên cao sao khi diễn tập, Viên Lãng và Trương Nam cùng ngồi đối diện tha thở không biết số phận của bọn họ thế nào.
     
    Last edited by a moderator: 21/1/16
    Quang Huy thích bài này.