function hide_float_left() { var content = document.getElementById('float_content_left'); var hide = document.getElementById('hide_float_left'); if (content.style.display == "none") {content.style.display = "block"; hide.innerHTML = 'Tắt quảng cáo [X]'; } else { content.style.display = "none"; hide.innerHTML = 'Xem quảng cáo...'; } }

Phong Lưu

Catch Me If You Can
Bài viết
524,970
Reaction score
1,310
Points
278

Chương 198

68198.





Không đợi Cố Minh Châu mở miệng, Cố Phi Yên lại công kích, “Đường 18 tiểu minh tinh Cố đại tiểu thư, cứ coi như tôi là Siri, ở chỗ cô đang để chế độ máy bay, cô nên tiết kiệm sức lực ah! Bà cô đây không có kiên nhẫn chơi cùng cô trò ‘cô hỏi tôi trả lời’ đâu!”



Cô đang bận ah!



Đợi chút Chiến đại tổng tài kết thúc hội nghị, cô còn phải nghĩ làm sao trêu ghẹo Chiến đại tổng tài nữa, thưởng cho anh đã tặng cô một hộ vệ tốt như vậy, có thể vì cô xu lợi phòng hại, giúp cô có thể tránh bị bọn tiểu nhân làm hại!



Đầu Cố Minh Châu có vấn đề, cô mới không quen!



Dựa vào cái gì?!



Vứt điện thoại lên giường, suy nghĩ một lúc, cánh môi Cố Phi Yên nhếch lên.



Tuy nhiên, cô ngược lại có thể làm chút chuyện để cô càng không thoải mái!



Đúng lúc này, Chu Tử Ngạn gọi đến, “Tiểu Yên, em bây giờ tiện nghe điện thoại không?”



“Tiện ah, rất tiện luôn!” Cố Phi Yên lật người ngồi dậy, khoanh chân ngồi trên giường, vội vàng nói, “Tử Ngạn, có chuyện em nhờ anh đã tìm ra kết quả rồi sao? Cuộc nói chuyện điện thoại hôm nay của bà Thẩm và Cố Minh Châu có khác thường không?”



Chu Tử Ngạn chắc như đinh đóng cột, “Có!”



“Chuyện gì vậy?”



“Sau khi em gọi điện thoại cho bà Thẩm, điện thoại của Cố Minh Châu rất nhanh nhận được một số lạ gọi đến, anh điều tra một chút, phát hiện đây là số được định vị ở trong Bệnh Viện Nhân Dân Số 1, sau khi kiểm tra số liệu số này, anh phát hiện nhật kí cuộc gọi liên hệ đến số khác đa phần ở trong bệnh viện, như vậy, anh nhận ra chủ nhân số điện thoại này ở bệnh viện lâu dài.”



Cố Phi Yên lập tức phản ứng lại, “Nói như vậy, chủ nhân số điện thoại này rất có khả năng là một y tá?”



“Em rất thông minh, thực ra đích xác là như vậy!” Chu Tử Ngạn cười, “Anh gọi thử để xác nhận, phát hiện chủ nhân của số đó đích xác là một y tá, cũng đã từng cho bà Thẩm mượn điện thoại, lúc đó bà Thẩm nói điện thoại hết pin, lại muốn gọi gấp cho em, bởi vì bà Thẩm ở bệnh viện lâu dài, cô ấy đã quá quen với bà Thẩm, vì vậy không có phòng bị gì cho bà ấy mượn.”



“Sau đó thì sao?”



“Sau đó, anh đã kiểm tra điện thoại Cố Minh Châu, phát hiện sau khi cô ta bắt máy, cùng một người lưu tên “Anh Quán Quân” liên hệ, thời gian nói chuyện không dài, nhưng chỉ cùng hắn liên hệ. Anh đã kiểm tra nhật ký cuộc gọi của cô ta với anh Quán Quân này phát hiện có điểm đáng ngờ, trùng khớp với thời gian em có vài lần xảy ra chuyện…..”



“Có thật là như vậy?” Cố Phi Yên hô hấp vội vàng, “Sau đó còn nữa không anh?”



Đứng dậy bước đến cửa sổ, con ngươi đen lấp lánh của cô chất chứa lớp sương mù âm u, ngay cả tia nắng của mặt trời chiếu vào cũng xuyên không qua được, làm cho khí tức của cô bỗng nhiên lạnh thêm vài phần.



“Sau đó, anh điều tra điện thoại của người đàn ông tên ‘ anh Quán Quân’ này, ở trên phần mềm thông tin dùng số điện thoại của hắn để kết bạn với hắn, truyền virut lấy được quyền kiểm soát điện thoại của hắn, trong thư viện ảnh thấy được toàn bộ mặt của hắn, đối chiếu tư liệu trong kho tư liệu phía bên cảnh sát phát hiện hắt tên là ‘Lưu Á’, là tên đã từng có phạm tội, thân phận có vấn đề. Người này, em có ấn tượng không?”



Đến đoạn này, Cố Phi Yên bình tĩnh lại.



Cô mở miệng, “Em có ấn tượng. Trước đó có người đàn ông tên Lục Tu Chi cố ý tiếp cận em, đằng sau thì mang cho em chút phiền phức, khi Lục Tu Chi bàn giao quá trình cụ thể đã từng nói, liên hệ tên côn đồ của hắn là Lưu Á. Sau đó bọn em đi Lưu Á, hắn mất tích không gặp được, bây giờ…anh có thể điều tra được vị trí của hắn không?”



“Có thể.” Chu Tử Ngạn nói rất chắc chắn, “Em muốn tìm hắn không? Bây giờ Lưu Á không có bất cứ phòng bị gì cả, anh có thể lợi dụng điện thoại của hắn để định vị vị trí đang ở đâu, chỉ cần đến đánh úp bất ngờ, hắn nhất định không trốn được trong bàn tay chúng ta!”



“Em nghĩ…..”



“Đang làm gì đó?”



Cố Phi Yên mới nói hai từ, một giọng nói trầm ấm đột nhiên xen vào, Cố Phi Yên quay đầu nhìn, Chiến Mặc Thần trong bộ hắc y tựa cây thông thẳng đứng ở của ra vào, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô tựa ngọn lửa bùng cháy.



“Chiến thiếu gia!” Cố Phi Yên ngạc nhiên hét lên, đôi mắt sáng lên.



“Chuyện gì?” bước vào phòng, Chiến Mặc Thần trong thần thái lộ ra vài phần tùy ý, vậy mà ánh mắt rực cháy đuổi theo Cố Phi Yên, trên người rõ ràng có dục vọng và dã tính.



Vậy mà, Cố Phi Yên căn bản không phát hiện ánh mắt quá nhiệt tình của anh, trong lòng vẫn đang nghĩ chuyện ‘Tìm ra Lưu Á’.



Cô liền nói với Chu Tử Ngạn đầu dây bên kia, “Tử Ngạn, anh đợi em một chút, tiện thể tìm giúp em vị trí Lưu Á, em đang giải thích cho Chiến Mặc Thần tình hình, tý nữa sẽ liên lạc cho anh.”



“Được thôi.” Chu Tử Ngạn đồng ý.



Tắt điện thoại, Cố Phi Yên liền nhìn Chiến Mặc Thần.



“Chiến thiếu gia, là như này, hôm nay em không phải là bị đám người trêu ghẹo sao? Em đã nghĩ, em đẹp như vậy, tuyệt đối không thể bôi đen thể chất ah! Sau đó, em đã để Chu Tử Ngạn giúp em điều tra nhật ký số điện thoại của bà Thẩm và Cố Minh Châu, điều tra như vậy, còn bắt được cá lớn mắc lưới….Anh còn nhớ Lục Tu Chi khai ra tên Lưu Á không? Bọn em cuối cùng tìm ra hắn! Ha ha…Chiến thiếu gia, anh giúp em đi!”



Thấp giọng hưng phấn nói một tràng, khuôn mặt Cố Phi Yên kỳ vọng nhìn Chiến Mặc Thần.



“Khụ khụ….” Chiến Mặc Thần che miệng ho nhẹ, “Em muốn anh giúp em như thế nào?”



“Đương nhiên dẫn theo thuộc hạ, cùng em đi bắt Lưu Á! Chỉ cần bắt được Lưu Á, em sẽ biết ngay Cố Minh Châu và hắn có quan hệ gì! Em nói với anh, em trước đó chắc chắn đều bị tên Lưu Á này làm hại, mà đứng sau mọi chuyện này đều không thể thiếu Cố Minh Châu!”



Nói đến đây Cố Phi Yên tức giận, hai măt sáng lấp lánh, tựa vì sao tỏa sáng trên bầu trời.



Ánh mắt của cô nhìn Chiến Mặc Thần, nếu anh không đồng ý, cô tiếp tục làm phiền, nhất định làm anh đồng ý mới thôi. Ý trí chiến đấu sục sôi, 10 con ngựa cũng không thể lôi lại được….



Chiến Mặc Thần, “……”



Nói thật, anh có chút say mê.



Người đó bây giờ kiểu như này, mắt nhìn không có tâm tư để ý cái khác.



Ví dụ…..



Để anh chờ đợi một tiếng đồng hồ, ngay cả hôi nghị đều không tập trung tinh thần như vậy “Play ở phòng làm việc”



Anh điềm đạm nói, “Tử Ngạn cũng không tìm ra địa chỉ nhanh như vậy, anh….”



Lời chưa dứt, Cố Phi Yên nhận được tin nhắn Chu Tử Ngạn gửi đến, cô cúi đầu kiểm tra, ánh mắt ngày càng sáng lên, lao vào Chiến Mặc Thần lắc lắc điện thoại, “Chiến thiếu gia, địa chỉ đến tay!”



“…..” Hít một hơi thật sâu, Chiến Mặc Thần hỏi, “Ở đâu?”



“Hắn không ở Bắc Kinh, trong một huyện ở thành bắc, em kiểm tra xem…” Cố Phi Yên mở bản đồ ra, “Nếu chúng ta lái xe qua, không thể đi đường cao tốc, mất khoảng 3 tiếng.”



“Được.” Chiến Mặc Thần nghĩ một lúc, cảm thấy hài lòng, “Vậy chúng ta xuất phát bây giờ luôn.”



Cho dù không thể Play ở phòng làm việc, vậy thì một trận Carplay vậy.
 

Bình luận facebook

Top Bottom