Phong Lưu

Catch Me If You Can
Bài viết
662,421
Reaction score
3,307
Points
278

Chương 4

Kể từ ngày hôm đó, tôi không nhận được điện thoại hay tin nhắn của anh nữa. Anh cứ như vậy, một thời gian im lặng rồi lại đến. Có lẽ lần này chắc thôi luôn rồi. Tôi cũng không dám gọi điện hay nhắn tin cho anh nữa, tự nghĩ rằng: có khi như thế lại hay, cũng sẽ không còn liên quan gì tới nhau nữa dù là với anh hay với anh P. Nếu có ngày nào đó gặp lại cũng sẽ không khó xử.
Một tháng trôi qua, tôi chuẩn bị đi thực tập ở một công ty xây dựng. Ở trong làng cũng có anh hơn tôi 4 tuổi tên D cũng theo đuổi tôi. Dù ai cũng khen anh ấy tốt và gia đình cũng có điều kiện. Nhưng mà tôi lại thấy không thích. Thỉnh thoảng anh ấy rủ tôi đi uống cafe, đi chơi nhưng tôi luôn từ chối. Ngày 8/3 tôi đi chơi với lũ bạn gái, anh ấy mang hoa đến tặng mà tôi không có ở nhà. Khi tôi về thấy bó hoa được cắm trên cửa ngõ. Thực ra không muốn đi chơi, nhưng biết anh kia sẽ đến nên tôi tránh mặt thôi. Nhưng mà đi chơi lại thấp thỏm đợi chờ, cầm điện thoại trên tay cứ mở ra xem có tin nhắn đến hay không rồi lại tắt đi. Thời gian đó, tôi tuy suy nghĩ là không còn qua lại với anh cũng tốt, nhưng thực tâm lại thấy thiếu thiếu cái gì đó, thiếu mỗi ngày có người nhắn tin hỏi han, thiếu mỗi tối một cuộc điện thoại, thiếu những tin nhắn chúc ngủ ngon, thiếu mỗi lần anh đi công trình về là lại có cuộc hẹn đi chơi. Nhất là trong khi cái lũ bạn chúng nó lại có đôi có cặp hết bỏ rơi tôi một mình, kiếm người để nói chuyện cho đỡ buồn cũng khó.
Công ty tôi thực tập chiều thứ 7 mọi người được nghỉ sớm. Tôi chán nản tạt vào một quán kem ngồi một mình gọi 1 quả kem dừa, thở dài một cái xúc một thìa kem lên và đưa vào miệng bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên:
- Cho anh ăn với chứ!
Ngẩng mặt lên nhìn dáng người cao lớn, gương mặt với nụ cười quen thuộc, tôi vô thức sung sướng quên hết mọi chuyện cười toe toét mà hỏi:
- Sao anh lại ở đây?
- Anh đi theo e đến đây, anh thấy e đi từ đường xxx ra nên đi theo.
Anh kéo ghế ngồi xuống, chúng tôi cứ thế ngồi chuyện trò như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi đột nhiên hỏi anh:
- Sao đợt này anh đi lâu thế, tưởng quên em rồi chứ?
- Anh đi bàn giao công việc, anh về hẳn đây làm không đi công trình nữa
- Thật á, thế chắc em sắp được mời ăn dài dài quá
- Nếu em muốn anh sẽ nuôi em cả đời
Tôi cười trừ, thời gian qua tôi cũng không xác định được tình cảm của mình. Khi xa anh thì thấy thiếu vắng, nhưng lý trí lại bảo: như vậy cũng tốt!
Anh đi cùng tôi một đoạn rồi mỗi đứa một đường đi về. Thế là mối quan hệ lại bình thường như vốn dĩ nó đã có, thỉnh thoảng cũng thấy anh nhắc đến gia đình anh. Nhà anh có 2 anh em trai thôi, bố anh làm bên vận tải, mẹ anh làm hành chính trong cơ quan nhà nước, anh còn bà nội nữa(cái này e bít hết roài) anh còn nói bà quý anh nhất nhà . Dạo đó, thấy anh nói nhiều hơn, cũng thể hiện quan tâm tôi hơn nhưng không quá đà, mà bản thân tôi cũng không từ chối sự quan tâm ấy. Thế nhưng với anh D thì lại khác, cứ hôm nào anh ý hẹn tôi là tôi từ chối, có những hôm tôi phải đi chốn sang nhà con bạn để tránh mặt và ở lỳ tới 10h tối mới về trong khi nó thì cứ đuổi mình về để đi chơi ( vì anh D thường xuyên tới vào buổi tối)
Một tuần sau, hôm sinh nhật tôi, tôi ko làm ở nhà mà chỉ rủ mấy đứa bạn thân đi uống nước (trong đó có anh) lũ bạn tôi đứa nào cũng kéo người yêu đi cùng. Hôm đó tôi rất vui, chúng tôi ngồi tới 10h mới từ quán đi ra, anh đưa tôi về nhà. Đến cổng ngõ tôi thấy anh D đang đứng trước cửa, tay cầm hộp quà. Thấy tôi và anh N, D nhìn tôi đưa hộp quà và nói
- Anh biết hôm nay sn e, anh gọi cho e không được nên đứng đây đợi em. Tặng em, chúc em snvv
Tôi quay qua nhìn N rồi trả lời D
- Trong quán ồn ào quá em không nghe thấy tiếng chuông, em cảm ơn.
D quay sang nhìn N và hỏi:
- Đây là bạn em à?
Trong lúc đấy, suy nghĩ nhanh nhất của tôi là không muốn anh D theo đuổi nên nhanh nhảu trả lời
- Anh ý là người yêu em
 

Bình luận facebook

Top Bottom