Phong Lưu

Catch Me If You Can
Bài viết
662,313
Reaction score
3,306
Points
278

Chương 3

Thời gian cứ trôi đi, càng nói chuyện với anh tôi lại càng cảm thấy có cảm tình hơn. Nếu nói anh P là con người khéo léo, sống rất biết lấy lòng người khác thì anh N lại sống rất chân thật. Bọn em rất ít gặp nhau nhưng mỗi lần gặp nhau thì đều nói chuyện rất vui vẻ. Trong 1 năm quen nhau chắc chỉ gặp nhau đc 5,6 lần, còn chủ yếu là nhắn tin và gọi điện chia sẻ về chuyện công việc, học tập hoặc đôi khi chỉ là hỏi xem đối phương đang làm gì? Bình thường khi gặp nhau thì tôi sẽ rủ thêm 1 người bạn đi cùng, anh thì có hôm đi một mình, có hôm dẫn bạn theo. Hôm nay gặp nhau, tôi cũng đi cùng cô bạn thân từ thời cởi chuồng tắm mưa đi cùng. Anh hôm nay chỉ đi một mình, ngồi trong quán cafe được 1 lúc, anh hỏi muốn nhờ tôi đi cùng có chút việc, bảo bạn đi xe về trước đc không? Tôi băn khoăn không biết có chuyện gì nhưng nghĩ quen nhau lâu như vậy mà giờ anh mở lời nhờ như vậy, không giúp cũng ngại. Tôi quay ra nói với bạn đi về trước thì nó bảo tôi: “Ây kinh, định đi lẻ với nhau cơ đấy!” Khổ thân tôi, đúng là hiểu lầm tai hại, tôi với anh có gì đâu mà lẻ với chẵn chứ. Thế là tôi lên xe anh ngồi đi được một đoạn đường , tôi tò mò nên hỏi anh: “ có chuyện gì mà anh cần em giúp vậy”. Anh không nói gì, cho tới khi đi đến một cái hồ xung quanh trồng liễu, gió nhẹ nhàng đưa đẩy, anh dừng xe và chúng tôi ngồi xuống ghế đá ven hồ. Thấy anh không nói gì, tôi lại tiếp tục hỏi: “anh muốn nhờ em chuyện gì vậy?”
Anh quay sang, nhìn tôi, ánh mắt khác lạ làm tôi thấy ngại. Đột nhiên anh nói: “Hoài, làm người yêu anh nhé!” Nghĩ anh trêu mình, mà tôi lại thuộc tuýp người vô tư nên cười và nói :
- Anh đừng đùa như thế, mất tự nhiên lắm, hôm nay có phải ngày cá tháng tư đâu
Anh trầm ngâm một lúc rồi đưa bàn tay to lớn của anh ra nắm lấy tay tôi , nhìn tôi nói
- Anh không đùa, anh nói thật. Anh muốn nói điều này từ lâu lắm rồi. Làm bạn gái anh nhé!
Tôi giật mình quay sang nhìn anh, trong ánh mắt của anh đã thấy rõ sự chân thật. trong đầu lúc này không biết suy nghĩ gì, tôi cảm thấy bất ngờ và căng thẳng. Người tôi vẫn còn yêu là anh trai của anh, với tôi anh chỉ là một người bạn, một người bạn tôi không nỡ làm tổn thương. Tôi rụt tay lại, ngồi im lặng không biết nói gì. Không khí trùng xuống, một lát sau anh nói
- Anh không muốn em trả lời anh ngay, hãy cho anh thời gian, anh sẽ cho em thấy được tình cảm của anh.
Tôi vẫn lặng im vì thật sự tôi không biết mình nên nói gì lúc này. Giờ mà nói với anh rằng:” không được, người em yêu là anh trai của anh, em không yêu anh” có lẽ chúng tôi sẽ chẳng có thể ngồi mà nói chuyện với nhau nữa, nó sẽ là khoảng cách giữa 2 chúng tôi. Tôi đáp lại
- Em nghĩ mình làm bạn sẽ thích hợp hơn anh ạ.
Thoáng thấy nét mặt buồn của anh, tôi thấy mình thật có lỗi. Nhưng lỗi của tôi là gì, là đã yêu anh trai của anh, hay lỗi của tôi là ban đầu đã không dứt khoát cắt đứt mối quan hệ này, để bây giờ chuyện thành ra như vậy. Tôi đứng lên và nói:
- Mình về thôi anh
Anh chậm rãi đứng dậy, qua ra xe đưa tôi về. Cả đoạn đường không ai nói với ai câu nào.
Đến tới cách cổng nhà một đoạn, tôi bảo anh dừng xe cho xuống vì không muốn ai nhìn thấy. Tôi xuống xe chào anh, định quay đi thì anh nói
- Hãy cho anh thời gian!
Tôi quay lại nhìn anh và nói:
- Mình làm bạn sẽ tốt hơn mà.
Về đến nhà tôi nằm vật ra giường, thấy người khó chịu, cảm giác áy náy, trong đầu suy nghĩ hỗn độn. Phải làm thế nào mới là đúng đây!
 

Bình luận facebook

Top Bottom