OnGoing Chớm!

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi min, 24/3/17.

  1. min

    min

    Bài viết:
    41
    Đã được thích:
    53
    Điểm thành tích:
    18

    Chap 1

    Ngày ấy, cái ngày trái tim em ngang dọc vết sước, cái ngày cuộc sống em chỉ một màu đen u ám.
    Đáng cười thật.cái thói quen lúc người ta "thất tình". Nói đến tận giờ em vẫn sót... Em bỏ bữa, trốn học, thức khuya dậy muộn, em đảo lộn cuộc đời mình vì cái thứ tình cảm nông nổi và bồng bột.
    01:03 sáng...
    Tin nhắn từ Anh... Em bất giác mỉm cười... Người lạ à không người quen à mà cũng là người lạ. Cô đơn dẫn lối tay Em viết dòng tin nhắn chệch choạc. Từ ngày đó, Em...có Anh nói chuyện mỗi đêm.
    Lâu quá rồi, Em chẳng biết mở lòng là gì? Lâu quá rồi, Em chưa nói lời quan tâm ai. Lâu quá rồi, Em để mặc bản thân trong vũng bùn quá khứ không chịu đứng lên. Những dòng tin nhắn đầu tiên Em viết cho Anh... Ích kỷ thật!! Chỉ là lời của quán tính. Người ta nhìn thấy vết thương nhưng có ai thấu được nỗi đau. Cái tuổi vừa chớm thanh xuân, nỗi đau này quả thật nhức nhối. Nhớ lại những ngày tháng Em tự giày vò bản thân Em lại sợ. Sợ sẽ lại có tình cảm với một ai đó, sợ sẽ lại cho đi lần nữa. Cách tốt nhất để len vào cuộc sống của một người là đến bên họ lúc họ chơi vơi nhất. Những bước Anh tiến lên Em...cũng chẳng buồn lùi xuống nữa rồi. Chũ "duyên" ở đời là thế nào có lẽ Em còn chưa hiểu hết. Em chỉ biết, Em đã quá mệt mỏi sau cái yêu thương mà Em trân trọng vừa qua.
    Mỗi sáng, mỗi trưa, buổi chiều, buổi tối, đến khuya và mỗi ngày. Em vô tình bước ra khỏi cái vỏ bọc của mình lúc nào không hay. Em yếu đuối hơn, ngu ngơ hơn, cởi mở hơn, biết nghe lời hơn. Mỗi ngày như thế, những câu quan tâm trêu đùa của Anh càng làm Em sợ. Cái cảm giác này người ta gọi là rung động đây à???
    Từ bao giờ, bóng đang Anh lại xuất hiện trong cuộc đời Em nhiều thế!
    Càng lún sâu, càng sợ hãi. Nhưng có lẽ, lần này Em lung lay thật rồi.
    Ích kỉ? Em biết... Nhưng thói quen vẫn hoàn thói quen. Em không muốn cũng không thể cưỡng lại được. Mỗi tích tắc thời gian, từng giấy, từng phút Thói quen ấy trở thành tham lam....
     
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,046
    Đã được thích:
    149,135
    Điểm thành tích:
    14,914
    Đặt gạch :smile:)
    :yoyo12::yoyo12::yoyo12:
     
    min thích bài này.
  3. H M

    H M

    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    47
    Điểm thành tích:
    3
    :yoyo14::yoyo14: ta thích
     
    min thích bài này.
  4. min

    min

    Bài viết:
    41
    Đã được thích:
    53
    Điểm thành tích:
    18

    Chap 2

    À..thì ra trên thế gian... Con người không chỉ tham lam về vật chất mà tình cảm cũng không đáy đấy thôi.
    Em quả thật là một kẻ cố chấp vô cùng. Em biết và Anh chắc cũng rõ. Cái hố sâu quá khứ ấy, nó đen ngòm mà sao có sức hút đến vậy. Em quyến luyến, quỵ lụy, hối hận, tiếc nuối, không chịu nhấc chân lên. Mỗi bước Em đi trong cái hố sâu ấy như có hàng nghìn cành cây, hàng nghìn chiếc gai sắc nhọn tì lên đôi chân trần. Đau đớn, mệt mỏi, sót xa, tê buốt...vậy mà, Em vẫn không có cách nào ép bản thân chịu từ bỏ. Cái con người cũng của quá khứ ấy, Em từng yêu rất nhiều, từng trân trọng biết bao nhiêu, từng coi như sinh mạng và nguồn sống. Em vì nguồn sống của Em thì có gì là sai? Không...chỉ do Em đang mù quáng hay không kiểm soát được bản thân. Thanh xuân... Em cũng muốn được yêu điên cuồng một lần.
    Cái lần ấy cho Em thấm thía nhiều thứ. Cũng làm Em mất niềm tin vào yêu và thương. Độc thân đôi khi lại an nhiên và êm đềm. Sống vì mình không sống vì người đôi khi lại nhàn.
    Những lời quan tâm từ Anh... Xin lỗi Anh...đã có những lần Em nghĩ về người ấy mà bật cười. Người ấy, trước kia cũng quan tâm Em như Anh bây giờ..
    Cái bóng người cũ lớn quá che lấp cả Anh , Em lại ích kỷ coi Anh như người thay thế... Đáng cười thật! Mà cũng đau lòng quá! Anh không trách Em mà phải không???
    Em biến Anh trở thành một thứ thiết yếu trong cuộc đời mình. Không hơn không kém nhưng cũng chỉ là một chữ "cần". Không nói chuyện thì thấy thiếu, không được quan tâm thì thấy bực bội chứ hiển nhiên chẳng bao giờ thấy nhớ.
    Người ta nói trái tim Em sắt đá. Vậy mà, Em lại tan chảy vì con người nào kia?
    Em vô cảm với Anh, vô tâm với Anh, hời hợt với Anh... Còn Anh? Vẫn vì Em mà cố gắng. Anh nói : "Anh sẽ thay đổi con người Em. Không phải vì Anh mà là vì tình yêu của Em cô bé ạ".
    Ngày câu nói phát ra từ miệng Anh... Ừ! Sắt đá như Em còn tuôn nước mắt. "Vì tình yêu của Em?" Anh...Em chôn chặt nó rồi!
     
  5. min

    min

    Bài viết:
    41
    Đã được thích:
    53
    Điểm thành tích:
    18

    Chap 3

    • Anh từng nói với Em : "Ước gì Anh đến trước thì tim Em giờ này có mỗi Anh thôi nhỉ?" Em chỉ biết cười, không biết nghĩ sâu sa đến cái Anh nói. Em không biết được lúc ấy Anh đã tổn thương nhường nào. Em vô tâm quá phải không Anh? Quả thật...nếu không phải con người ấy đến trước, chiếm trọn trái tim Em trước, bên Em trước, khiến Em trao niềm tin trước thì bây giờ Em cũng chẳng ngại ngần mà nắm lấy tay Anh. Nhưng nếu được chọn lại, cái quá khứ êm đềm ấy Em vẫn muốn nó lặp lại lần nữa để Em được yêu, được hết mình hơn trong cái gọi là "tình đầu". Dù hiện tại có đau đớn, có trống trải Em cũng cam.
    • Có những con đường, chân thì muốn bước mà lòng thì lại nhủ phải đứng yên. Em không có dũng khí để bước đến bên Anh nhưng lại cứ muốn được ở cạnh, được Anh quan tâm hỏi han mỗi ngày. Em lỡ quen mất rồi, Em lỡ lún sâu quá rồi, Em lỡ đặt cả cơ thể này lên bờ vai Anh rồi. Cái ngày từ chối Anh... Em đã nghĩ sáng ngày mai sẽ là buổi sáng trời giông tố. Vậy mà...
    • "Dậy đi cô bé...sáng rồi kìa"
    • Dòng tin nhắn Anh viết vội, niềm tin...lại lần nữa Em có được. Tại sao Anh vẫn ân cần sau những lần Em hờ hững. Đừng làm thế với Em, Em sẽ yêu Anh mất.
    • Từ ngày có Anh, vết thương trong Em cũng dần thôi nhức nhối. Hình bóng ai kia càng mờ nhạt hình bóng Anh càng rõ nét. Anh...dừng lại đi được không? Mặc Em đi với tất cả mọi thứ được không???... Sau này, lúc Anh muốn đi Em sẽ ích kỷ mà không chịu buông Anh ra đâu... Thứ tình cảm trong Em đang có là yêu, là thương, là thích, là rung động hay là thay thế chính Em cũng không xác định được nữa. Tình cảm thì không có phương hướng còn Em thì đang lạc đường. Em không đáng để có được từ Anh nhiều thế... Em không phải chỗ có thể mang lại hơi ấm cho người khác, không phải người có thể nâng niu Anh, không phải là Em nằm trọn trong Anh nhỏ bé... Em...sợ lắm cảm giác gục ngã trước cái gọi là "yêu thương" rồi. Hy vọng... Đã vứt... Em không muốn nhặt lại. Đừng khiến Em lầm tưởng hạnh phúc này là Anh, đừng khiến Em mong đợi thêm bất cứ điều gì...từ Anh...