1. Chào mừng Khách đến với VietWriter.Com, chúc bạn có những phút giây online vui vẻ.
  2. Chào Khách , Hiện tại diễn đàn đang nâng cấp đăng nhập bằng facebook và google nên hiện tại 2 chức năng này đang lỗi.Chúng tôi sẽ cố gắng cập nhật sớm nhất có thể.Mong bạn thông cảm
    Dismiss Notice

Hot Full CHỌC TỨC VỢ YÊU - MUA MỘT TẶNG MỘT

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 29/5/17.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,682
    Đã được thích:
    940,130
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 25: Thế là ở chung luôn rồi sao?

    “Đúng thế.”

    Ninh Tịch khó xử vò đầu bứt tóc: “Chuyện này….không thích hợp lắm đâu? Nếu như Tiểu Bảo cần đến tôi lúc nào, tôi đều có thể sẵn sàng chạy qua được mà!”

    Lục Đình Kiêu vẻ mặt mệt mỏi vuốt vuốt điểm giữa mi, “Cái gì cũng có thể phát sinh chuyện ngoài ý muốn, đặc biệt là buổi tối, nhỡ đâu có tình huống phát sinh bất thình lình, cô lại phóng đến đây như thế này, quá nguy hiểm. Còn thân phận của tôi cũng không tiện đưa Tiểu Bảo đến tìm cô. Tôi biết yêu cầu này là làm khó người khác, nhưng lấy thân phận là người làm cha tôi vẫn hy vọng có thể tranh thủ đôi chút, mong cô có thể đồng ý.”

    Ninh Tịch đau đầu.

    Nếu như Lục Đình Kiêu dùng quyền lực để ép cô, cô chắc chắc sẽ quay ngoắt đi thẳng luôn, nhưng anh ta lại thành khẩn mà nhờ vả cô như thế, đặc biệt còn dùng gương mặt tuyệt đẹp đó nữa, đối diện với cái gương mặt này quả thực cô không thể từ chối nổi mà!

    Vào lúc này, Lục Cảnh Lễ đứng bên canh đang dùng ánh mắt bái phục nhìn ông anh nhà mình.

    Cao tay nha!

    Thật không ngờ được anh Hai lại cao tay đến thế, mở hẳn một con đường máu trên mặt trận cưa đổ Ninh Tịch.

    Sự tồn tại của Tiểu Bảo không những không trở thành cản trở của anh mà ngược lại lại biến thành trợ lực lớn nhất của anh.

    Đúng vào lúc này, choang một cái, cái đèn để trên tủ đầu giường rơi xuống vỡ toang, Tiểu Bảo đột nhiên mặt đầy kinh hoảng nhảy xuống khỏi giường.

    Mãi cho đến khi nhìn thấy Ninh Tịch, nét hoảng sợ trong mắt của cậu bé mới dịu đi, lao như tên bắn về phía cô, ôm chầm lấy đùi cô.

    Ánh mắt sợ hãi đó, khiến người khác thấy mà đau lòng.

    Ninh Tịch vội vàng cúi xuống: “Bảo bối, sao lại tỉnh dậy thế con?”

    Thằng bé vùi đầu vào ngực cô, cánh tay mềm mềm nho nhỏ nhất quyết ôm chặt lấy cổ cô.

    “Ngoan nào, có cô ở đây mà, không sợ, không sợ….” Ninh Tịch vỗ vỗ vào lưng thằng bé, ngửi mùi sữa thơm thơm trên người cu cậu, tâm trạng cô cực kì phức tạp.

    Cô rõ ràng là rất bài xích trẻ con, tại sao lại không ghét nổi Tiểu Bảo nhỉ…..

    Ninh Tịch chỉ đành dỗ Tiểu Bảo ngủ thêm lần nữa, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa đi ra ngoài.

    Xuống dưới nhà, thấy phòng khách đã được dọn dẹp sạch sẽ.
    Không hổ là người giúp việc của nhà họ Lục, không chỉ hiệu quả công việc cao lại còn rất có tố chất, đối với sự xuất hiện đột ngột của Ninh Tịch, tuy rằng cực kì tò mò nhưng không ai dám liếc ngang liếc dọc, càng không dám thì thầm lén lút, làm xong mọi việc liền yên lặng lập tức về phòng mình.

    Thấy cô xuống, Lục Đình Kiêu chỉ yên tĩnh nhìn cô, không nói gì, không tạo bất cứ áp lực nào cho cô cả.

    Vẻ mặt của Ninh Tịch đầy do dự, nhưng nghĩ đến cái dáng vẻ túm chặt góc áo không chịu buông ra của bánh bao nhỏ, cuối cùng cô vẫn mềm lòng, thở dài một hơi: “Được rồi, Lục tiên sinh, tôi sẽ giúp ngài chuyện này, coi như là tôi báo đáp chuyện Tiểu Bảo đã cứu tôi ra ngoài lần trước.”

    Lúc này thần sắc của Lục Đình Kiêu mới giãn ra đôi chút: “Đa tạ.”

    Bất cứ lúc nào Tiểu Bảo cũng có thể tỉnh lại, xem ra tối nay tôi không đi được rồi, nhưng đồ đạc của tôi vẫn còn để ở phòng trọ….” Ninh Tịch khó xử.

    “Không sao, tôi bảo người đi lấy giúp cô.” Lục Đình Kiêu nói rồi dặn quản gia phái người đi sắp xếp mọi chuyện.

    Lục Cảnh Lễ từ đầu đến cuối không chen vào được câu nào, trợn mắt há mồm nhìn sự việc phát triển một cách thần tốc.

    Thế…. thế là ở chung rồi đấy à?!

    “Em còn việc gì không? “ Lục Đình Kiêu ném cho anh ta một cái liếc xéo.

    “Em lập tức cút ngay đây!” Bị anh mình ghét bỏ, Lục Cảnh Lễ lập tức biến luôn, nhanh như ma đuổi đằng sau.

    Vốn tưởng là thực lực của Ninh Tịch đủ để đè chết anh ấy, nhưng hoá ra ông anh nhà mình cũng chẳng phải tay mơ.

    Anh ta cuối cùng cũng biết, anh Hai nhà mình không phải là không biết tán gái, chỉ là 32 năm nay anh ấy vẫn chưa giải trừ phong ấn thôi……

    Lục Đình Kiêu sai người đưa Ninh Tịch vào căn phòng sát cạnh phòng của Tiểu Bảo: "Sau này cô cứ ở đây, thích phong cách như thế nào, thì cứ nói với tôi, tôi sẽ cho người trang trí lại.”

    Ninh Tịch vội vàng xua tay: “Không cần, không cần, tôi chỉ ở có mấy ngày chứ đâu phải cứ ở mãi đâu, trang trí lại làm gì cho phiền ra!”

    “Không phiền đâu.”

    Lục Đình Kiêu cầm một chùm chìa khoá từ tay quản gia đưa cho cô: “Đây là chìa khoá trong nhà, cô có thể vào bất cứ chỗ nào mà cô muốn. Khoá ở cửa chính là khoá điện tử, mật mã là 591414. Đây là chìa khoá của gác mái, cô nhất định phải cầm theo, Tiểu Bảo rất thích cầm chìa khoá đi trốn vào trong đó. Đây là khoá…..”

    Thấy Lục Đình Kiêu chỉ còn thiếu nước cầm chìa khoá két bảo an trong nhà đưa cho cô, Ninh Tịch vội vã ngăn anh ta lại: “Từ từ, từ từ…. Lục tiên sinh, anh cũng phải có chút cảnh giác với tôi chứ! Anh không sợ tôi lén lút chuyển sạch đồ trong nhà anh đi à?”

    “Em muốn chuyển cái gì? Tôi bảo người chuyển cho em.” Lục Đình Kiêu rất nghiêm túc, hoàn toàn chẳng có ý đùa giỡn một chút nào.
     
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,682
    Đã được thích:
    940,130
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 26: Ninh Tịch, chúng ta vẫn còn nhiều thời gian

    "Khụ khụ khụ..." Ninh Tịch thật sự bị đầu óc Lục Đình Kiêu đánh bại, cô vội giải thích: "Tôi chỉ đùa thôi... đùa thôi..."

    Lục Đình Kiêu đưa chìa khóa thành nghiện, anh lại tiện tay đưa cho cô một chìa khóa nữa: "Chỗ này khó bắt xe lắm, cô đi làm sẽ không tiện, cô cứ lái chiếc xe này đi."

    Ninh Tịch: "............"

    Tại sao......

    Tại sao cô chỉ ở tạm một thời gian thôi mà lại có cảm giác như đang được bao dưỡng thế này?

    Ặc, không đúng, nếu là bao dưỡng thì cũng phải là giấu ở bên ngoài chứ, làm gì có chuyện được đưa tất cả chìa khóa nhà chính như này, ngay cả con trai ruột cũng quăng cho cô?

    Sặc, làm như vợ chồng mới cưới không bằng…

    Tự nhiên nhớ đến lần đầu gặp mặt, Lục Đình Kiêu cũng bất thình lình cầu hôn cô...

    Cô tự thấy bản thân cũng khá hiểu đàn ông, nhưng mà đối diện với người này, cô như đứng trước một hệ thống tường lửa cao cấp, hoàn toàn không thể vượt qua được.

    Nhất thời mềm lòng đồng ý ở lại cũng không biết là phúc hay là họa...

    Tối nay, vì tình trạng của Tiểu Bảo quả thật không được tốt, để đề phòng có chuyện gì xảy ra, Ninh Tịch đành túc trực bên giường Tiểu Bảo trông cậu bé ngủ.

    Nửa đêm.

    Có người nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào căn phòng im ắng.

    Người đàn ông rón rén bước vào, ngồi xuống cạnh mép giường.

    Dưới ánh đèn lờ mờ đầu giường, cô gái kia vẫn giữ tư thế vỗ về Tiểu Bảo, hơi thở thơm mát, vẻ mặt dịu dàng, đôi môi trông như anh đào mùa hạ nhẹ nhàng mở ra như đang mời gọi...

    Một lát sau, một bóng đen chùm lên ánh sáng tĩnh mịch, bóng người đàn ông tiến gần lại cánh hoa đỏ thẫm kia.....

    Khoảng cách hít thở được hơi thở của nhau, chỉ cần động một cái thôi là có thể "hái" được, nhưng anh lại cố gắng khắc chế, một nụ hôn dịu mát đặt lên trán cô.

    Ninh Tịch, chúng ta còn nhiều thời gian.
    .........

    Sáng hôm sau.

    Ninh Tịch vốn tưởng mình sẽ bị lạ giường, nhưng không ngờ cô lại ngủ khá ngon, cũng không mộng mị gì.

    Lúc cô tỉnh dậy cũng thấy Tiểu Bảo đã dậy rồi.

    Cậu nhóc đang ôm một quyển sách ngồi cạnh cô chăm chú đọc, không phát ra chút âm thanh nào.

    Rõ ràng ngoan như vậy, thật không thể tưởng tượng nổi lúc bánh bao nhỏ phát điên lên lại...

    "Bảo bối, chào buổi sáng~" Ninh Tịch ôm chăn ngồi dậy, cô niềm nở bắt chuyện với cậu nhóc.

    Tiểu Bảo lập tức vui mừng ngẩng lên, tuy không nói gì, sắc mặt cũng không có gì thay đổi nhưng Ninh Tịch có thể cảm nhận được từ đôi mắt biết nói của cậu bé rằng tâm trạng của cậu đang rất tốt.

    Ninh Tịch buồn cười vươn tay tóm tóm nhúm tóc bù xù trên đầu bánh bao nhỏ: "Hôm nay cô không có việc gì, có thể ở nhà với con cả ngày rồi!"

    Vừa dứt lời, trông bánh bao nhỏ có vẻ càng vui hơn, thậm chí còn hơi hơi mỉm cười.

    Bé con đáng yêu đến hộc máu, cô không nhịn được liền ôm lấy gương mặt tròn trịa của cậu mà nhéo: "Bảo bối, con cười nhiều hơn đi, con cười lên thật sự là đáng yêu lắm đấy!"

    Đánh răng rửa mặt xong, cô xuống nhà, bữa sáng đã được chuẩn bị xong.

    Ninh Tịch không thấy Lục Đình Kiêu đâu, quản gia và người giúp việc cũng không bảo cô đợi anh ăn cùng, nên Ninh Tịch nghĩ anh đã tới công ty rồi.

    Ăn xong, Ninh Tịch vốn còn đang lo không biết nên chăm sóc trẻ con thế nào, lỡ cô chăm không tốt thì làm sao...

    Kết quả, điều cô lo lắng đã không xảy ra.

    Cả buổi sáng, cô nằm trên sofa xem phim truyền hình, còn Tiểu Bảo thì nằm bò trên bàn bên cạnh xem sách hoặc vẽ vời, hai người chẳng ai làm phiền ai, chung sống rất hòa hợp với nhau.

    Trong lúc đó, người giúp việc có vào một lần, chỉ mang chút đồ ngọt và hoa quả tới, cử chỉ vô cùng nhẹ nhàng, như sợ sẽ làm ồn tới cậu.

    Xem ra Tiểu Bảo thường ngày rất thích yên tĩnh.
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,682
    Đã được thích:
    940,130
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 27: Trường phái dã thú

    Trong góc, lão quản gia đang lẳng lặng quan sát một lớn một nhỏ trong phòng khách.

    Ông chợt phát hiện Ninh Tịch không phải là loại người tốn công tốn sức để bày mưu tính kế nịnh nọt Tiểu thiếu gia như ông tưởng tượng, cô chỉ chăm chú xem phim truyền hình cả một buổi sáng.

    Còn Tiểu thiếu gia vẫn đọc sách vẽ tranh như thường ngày, nhưng nếu quan sát kĩ thì có thể phát hiện thỉnh thoảng cậu nhóc sẽ len lén nhìn Ninh Tịch, vẻ mặt vừa sinh động lại vừa yên tâm.

    Chắc là vì những cô gái xinh đẹp dễ khến người ta không có cảm giác an toàn, lão quản gia vừa thấy Ninh Tịch đã cảm thấy không yên tâm, ông sợ Đại thiếu gia nhà ông bị cô lừa.

    Dựa vào những gì trước mắt, xem ra cô gái này cũng khá an phận, chỉ là không biết là có thể nhẫn nhịn được tới bao giờ thôi...

    Phải biết trong thành phố này có biết bao cô gái đang nhòm vào vị trí Lục thái thái như hổ rình mồi, nghĩ trăm phương nghìn kế chỉ để làm mẹ kế của Tiểu Bảo.

    Chính vì thế mà hai năm trước đã xảy ra cái chuyện tồi tệ kia, hại Tiểu thiếu gia nhà ông...

    Thế nên lần này khi thấy Đại thiếu gia tin tưởng cô gái này như vậy, Nhị thiếu gia cũng không ngăn cản, thậm chí Tiểu tiểu gia cũng thích cô ấy, ông thật sự cảm thấy rất thấp tha thấp thỏm, không thể không phòng bị được.

    Bất giác, hai tiếng đồng hồ trôi qua.

    Ninh Tịch cũng đã xem được kha khá, Tiểu Bảo cũng đã vẽ xong, cậu nhóc lững chứng đi tới đưa cho cô xem.

    Ninh Tịch ngẩng lên nhìn, kinh ngạc vô cùng: "Bức... bức tranh này là vẽ cô sao?"

    Nhìn không ra, Tiểu Bảo trông có vẻ yên tĩnh mà vẽ vời lại mang trường phái Dã thú thế này.

    Đặc điểm của các họa sĩ theo trường phái Dã thú là đều thích dùng màu sắc tươi sáng, sử dụng nhiều sắc màu kết hợp các đường nét thẳng và thô để tạo ra những bức tranh mạnh mẽ, để diễn tả nội tâm của mình.

    Tuy nhân vật trong bức tranh kia có kết cấu khá lạ lùng, nhưng lại nắm rõ được đặc điểm của nhân vật, thế nên Ninh Tịch vừa nhìn đã nhận ra ngay người trong tranh là mình.
    Tiểu Bảo ôm bức tranh gật gật đầu, trông hơi căng thẳng, hình như sợ cô sẽ không thích.

    "Thật… quá là đẹp luôn! Cô có thể chụp lại làm màn hình điện thoại được không?" Ninh Tịch không phải vờ khen Tiểu Bảo mà cô thật sực rất thích tranh của trường phái Dã thú, cô thích màu sắc mạnh mẽ đối lập như thế này. Hơn nữa theo như những gì cô hiểu về trường phái nghệ thuật này thì tiêu chuẩn của Tiểu Bảo cũng đã đạt tới cấp đại sư luôn rồi!

    Tiểu Bảo hơi ngượng ngùng mím mím môi, dúi thẳng bức tranh vào lòng cô.

    Ninh Tịch chỉ vào mình: "Muốn tặng cô?"

    Tiểu Bảo gật đầu.

    "Cảm ơn con! Cô thật sự rất thích!" Ninh Tịch ôm bánh bao nhỏ, hôn một cái lên gương mặt mềm mại của cậu nhóc.

    Bánh bao nhỏ ngẩn ra, rồi lại đỏ mặt, cặp mắt ngây ngô càng có thêm sức sống.

    Một lớn một nhỏ ở chung với nhau rất vui vẻ, Ninh Tịch nghe thấy trên lầu truyền tới tiếng bước chân.

    Cô ngẩng lên nhìn về phía tiếng động truyền tới, không ngờ lại thấy Lục Đình Kiêu, anh vẫn đang mặc đồ ở nhà, tóc tai vẫn còn lôi thôi, thần tình mệt mỏi đi từ trên gác xuống...

    Bộ dạng cấm dục thường ngày của Lục Đình Kiêu tuy rất mê người, nhưng dáng vẻ biếng nhác này lại có lực sát thương lớn hơn, sexy hết thuốc chữa luôn.

    Ninh Tịch ngẩn ngơ nửa ngày mới kịp phản ứng lại: "Ngài Lục, hôm nay ngài không đi làm sao?" Hôm nay chẳng phải là thứ hai à?

    "Ừ, hôm nay tôi nghỉ." Lục Đình Kiêu gật đầu.

    Ninh Tịch nghĩ cũng khó trách, anh vừa mới dồn toàn tâm toàn sức để kí kết thành công một hợp đồng lớn, nghỉ ngơi một thời gian cũng là chuyện bình thường.

    Hóa ra Lục đại Boss cũng ngủ nướng, không hiểu sao cô lại thấy khoảng cách giữa hai người như kéo gần lại hơn một chút...
     
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,682
    Đã được thích:
    940,130
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 28: Tổng tài bá đạo

    "Đây là lần đầu tiên Tiểu Bảo vẽ người đấy." Lục Đình Kiêu nói sau khi thấy bức tranh trong tay Ninh Tịch.

    "Thật sao? Thế thì tôi thật vinh hạnh quá!" Ninh Tịch cảm thấy rất vui.

    "Trưa nay muốn ăn gì?" Lục Đình Kiêu hỏi.

    Xem ra không phải chỉ có mỗi sống ở đây, mà còn được bao ăn luôn...

    Ninh Tịch đang định mở miệng thì điện thoại cô đột nhiên vang lên.

    Là Thường Lị gọi tới.

    Chắc không phải lại bảo cô đi đóng vai quần chúng chứ?

    "Alo, chị Thường à."

    "Ninh Tịch, 12 giờ trưa nay, Thiên Hạ tổ chức lễ bấm máy, tại khách sạn Minh Châu, đừng tới muộn."

    "Gì cơ? 12 giờ trưa? Trưa nay?"

    "Đúng vậy, là hôm nay."

    "Chị Thường, sao chị không báo cho tôi biết trước? Giờ đã sắp 11 giờ rồi!"

    "Sao lại không nói trước, chẳng phải tôi báo trước cho cô một tiếng đây còn gì?"

    "Một tiếng, đi đường thôi cũng mất một tiếng rồi, huống hồ tôi còn phải thay đồ, trang điểm các thứ nữa..."

    "Đây là chuyện của cô, đừng có phiền tôi, giờ tôi đang bận lắm, dập máy đây."

    Nói xong bộp một tiếng, điện thoại cúp luôn.

    "Này họ Thường kia! Đờ cờ mờ cả nhà chị!" Ninh Tịch quăng điện thoại.

    Vừa dứt lời, Ninh Tịch ngẩn ra.

    Tiểu Bảo ngẩn ra.

    Lục Đình Kiêu cũng ngẩn ra.

    Ninh Tịch ôm mặt, chỉ muốn đào một cái hố chui xuống cho xong.
    Kích động quá, quên luôn việc cô vẫn đang ở Lục gia, bên cạnh còn có cả mầm non của tổ quốc nữa chứ...

    Không phải cô muốn giả vờ làm thục nữ trước mặt Lục Đình Kiêu, mà chỉ sợ là sẽ làm hư Tiểu Bảo thôi.

    "Khụ khụ, Tiểu Bảo à, vừa xong coi như chúng ta không nghe thấy gì nhé! Con đừng học cô mắng người, vì vừa xong cái thứ cô chửi không phải là người đâu!" Ninh Tịch nghiêm túc giải thích.

    Tiểu Bảo chớp mắt, như hiểu như không gật gật đầu.

    Mắt Lục Đình Kiêu lướt qua ý cười: "Có chuyện gì à?"

    Ninh Tịch cắn răng: "12 giờ trưa nay bộ phim Thiên Hạ sẽ bắt đầu làm lễ bấm máy mà tới hơn 11 giờ quản lí của tôi mới báo cho tôi biết, từ đây tới khách sạn Minh Châu cũng mất tới 50 phút rồi, chẳng lẽ bảo tôi để mặt mộc chạy thẳng đến đó?"

    "Sao lại không được? Cô để mặt mộc cũng đủ mà."

    Ninh Tịch sững sờ, không ngờ Lục Đình Kiêu lại nói lời như vậy, cô ngượng ngùng gãi đầu, "Khụ, cảm ơn, ngài Lục quá khen rồi... Nhưng trong trường hợp này ít nhất vẫn phải trang điểm để giữ phép lịch sự tối thiểu chứ, quan trọng nhất là giờ tôi không có bộ đồ nào phù hợp cả, tới lúc đó có bao nhiêu người của giới truyền thông nữa chứ, aaaaa phiền chết mất........"

    "Đợi một chút." Lục Đình Kiêu đưa tay ra hiệu ý bảo cô đừng nóng, sau đó anh cầm điện thoại ra sân gọi.

    Mười phút sau, một người thở hồng hộc chạy tới.

    "Lục tổng, thứ ngài cần tôi đều mang tới hết rồi, giờ bắt đầu được chưa?" Người tới mặc một chiếc quần bò rách với áo xám mỏng, tai trái đeo một chiếc khuyên xanh đậm hình cột mốc.

    Ninh Tịch kinh ngạc phát hiện, người này rất quen mắt.

    Tất nhiên, ý của quen mắt nghĩa là Ninh Tịch có biết anh ta, nhưng anh ta không biết Ninh Tịch.

    Đây chính là thánh thủ dưới trướng của công ty giải trí Thịnh Thế, là stylist của ảnh hậu Tô Dĩ Mạt - Arthur.

    Là một đại thần mà một con tép nhỏ như cô chỉ có thể nhìn từ xa.

    "Vị này là?" Ninh Tịch tỏ ra ngờ vực.

    "Cô không biết?" Lục Đình Kiêu hỏi.

    "Đại danh đỉnh đỉnh - Arthur, tất nhiên là tôi biết rồi! Nhưng ngài gọi anh ấy tới đây làm gì..."

    "Tất nhiên là để làm stylist cho cô rồi." Giọng điệu của Lục Đình Kiêu như thể đó là điều tất nhiên.

    Ninh Tịch đỉnh đầu đầy hắc tuyến, cô ghé tai thì thầm với anh: "Anh... anh cư nhiên lại mời người của Thịnh Thế tới để tạo hình cho tôi? Có lầm không vậy! Anh không biết tôi là nghệ sĩ của Tinh Huy à? Thịnh Thế và Tinh Huy là kẻ thù không đợi trời chung đó!"

    "Thế thì làm sao?" Lục Đình Kiêu lại chưng ra vẻ mặt tổng tài bá đạo của mình.
     
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,682
    Đã được thích:
    940,130
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 29: Bà chủ tương lai

    Thì làm sao á?! Ninh Tịch cạn lời phát nghẹn: "Lục đại Boss à, khủy tay hướng ra ngoài giúp nghệ sĩ của công ty khác thế này, nhân viên của anh có biết không?"

    Nhìn là biết chắc chắn là không biết rồi.

    Cô thật sự bị Lục Đình Kiêu đánh bại rồi.

    Thịnh Thế ít nhiều gì cũng là công ty con trực thuộc tập đoàn Lục Thị nhà anh ta đấy!

    Tuy hiện tại người quản lí Thịnh Thế là Lục Cảnh Lễ, nhưng đại Boss đằng sau Thịnh Thế vẫn là Lục Đình Kiêu - Chủ tịch tập đoàn Lục Thị.

    Tập đoàn Lục Thị từ năm năm trước đã bắt đầu chen chân vào làng giải trí, sau khi mua lại Thịnh Thế, sáng lập ra một đế quốc giải trí, hậu sinh khả úy, đạt được vị trí ổn định nhất trong lịch sử, hiện tại cũng là công ty duy nhất có thể đối đầu với Tinh Huy.

    Chính vì lẽ đó có thể thấy hai nhà giờ cạnh tranh kịch liệt đến thế nào, từ nghệ sĩ tới quản lí hay từ nhân viên hóa trang đến stylist của hai công ty đều chạnh chọe lẫn nhau, chỉ cần nơi nào có nghệ sĩ của cả hai thì sẽ lại có chiến tranh nổ ra.

    Lục Đình Kiêu nhấc tay lên nhìn đồng hồ: "Xe ở ngoài cửa, có thể vừa đi vừa trang điểm, không còn kịp nữa đâu, đi hay không thì tùy cô."

    Ninh Tịch rối rắm đến đau cả gan, cuối cùng cắn răng nói:"ĐI!"

    Nếu Lục Đình Kiêu đã không để ý thì cô có gì mà phải bận tâm chứ!

    Thấy Lục Đình Kiêu cũng đi theo, Ninh Tịch ngạc nhiên: "Anh cũng đi cùng à?"

    "Không thì ai lái xe? Hơn nữa Tiểu Bảo muốn ở cạnh cô thêm một lúc nữa." Lại cái giọng điệu tất nhiên đó, như thể anh nói cái gì cũng là chân lí, còn cô hỏi gì cũng đều như bị thần ngu nhập vậy.

    Tiểu Bảo đứng cạnh ra sức gật đầu.

    "Được thôi..."

    Cuối cùng, thêm cả Arthur, cả bốn người cùng lên xe.

    Lục Đình Kiêu còn chẳng thèm thay quần áo, mặc nguyên đồ ở nhà, ngồi trước lái xe, Ninh Tịch và Arthur ngồi sau, Tiểu Bảo bò lên lưng ghế tò mò nhìn hai người.

    Arthur cẩn thận đánh giá Ninh Tịch một lượt, ánh mắt lộ ra sự tán thưởng sâu xa: "Vi tiểu thư này ngũ quan tương đối hoàn mỹ, da dẻ cũng rất đẹp, căn bản chẳng cần làm gì nhiều, trang điểm nhạt thôi là cũng ok, chỉ là không biết hôm nay cô tham gia trường hợp gì, để tôi chọn cho cô một bộ đồ phù hợp."

    "À, là lễ bấm máy của một bộ phim điện ảnh...."

    Ninh Tịch chỉ sợ đối phương hỏi nhiều hơn sẽ biết cô là người cửa Tinh Huy mà đánh cô một trận mất, may mà Arthur cũng không hỏi gì nhiều, chỉ gật đầu tỏ ý đã hiểu rồi tiếp tục công việc trang điểm cho cô.

    Lúc tới gần địa điểm tổ chức buổi lễ, Ninh Tịch cũng đã xong đâu vào đấy, thời gian vừa khít luôn.

    Lục Đình Kiêu dừng xe tắt máy, khoác tay lên lưng ghế, liếc mắt nhìn cô gái đã trang điểm xong ngồi phía sau xe.

    "Thế nào?" Ninh Tịch hồi hộp hỏi.
    "Không tệ."

    Có thể được một người hà khắc như Lục Đình Kiêu nói ra câu "không tệ", quả đúng là không dễ dàng chút nào, huống hồ lại cộng thêm vẻ mặt ngạc nhiên của Tiểu Bảo đang nhìn cô chằm chằm nữa.

    Ninh Tịch bỗng cảm thấy tràn đầy tự tin, sau đó cô hơi áy náy ôm lấy Tiểu Bảo: "Bảo bối, cô xin lỗi đã thất hứa với con, nhưng cô hứa cô nhất định sẽ nhanh kết thúc công việc rồi về với con!"

    Tiểu Bảo quyến luyến vẫn bám dính vào lòng Ninh Tịch thêm một lát, biết cô vội nên cậu nhóc cũng nhanh buông cô ra rồi vẫy tay chào cô.

    Thấy một lớn một nhỏ hai người đứng tiễn ở phía sau, Ninh Tịch bỗng cảm thật sung mãn....

    Độc thân chiến đấu bao năm nay, lần đầu cô có cảm giác ấm áp như vậy.

    Sau khi Ninh Tịch đi khỏi, người lái xe tất nhiên sẽ đổi thành Arthur.

    Arthur không thể kiềm chế cơn tò mò của mình nữa, anh vừa lái xe vừa cẩn thận hỏi: "Boss, cô gái ban nãy là ai thế? Là nghệ sĩ mới vào công ty chúng ta à? Sao trước đây chưa gặp bao giờ nhỉ?"

    Má ơi! Đại boss của họ cuối cùng cũng có phụ nữ bên cạnh rồi, đây đúng là tin động trời mà!

    Lục Đình Kiêu nghếch cằm, không nhanh không chậm nói: "Là nghệ sĩ của công ty giải trí Tinh Huy."

    Arthur: ".........."

    Giây phút đó, biểu tình trên mặt Arthur như ăn phải...

    Boss đại nhân ơi! Không ngờ ngài dám để tôi đi trang điểm cho nghệ sĩ của Tinh Huy đấy!

    Lão Đại dẫn đầu đi thông địch phản quốc là cái thể loại gì thế này!

    Ngay đến cả Nhị thiếu gia có tìm tình nhân cũng tuyệt đối không tìm nghệ sĩ của Tinh Huy đấy, anh có biết không hả!

    Nếu người ngồi đây là Nhị thiếu, anh tuyệt đối sẽ chửi cho một trận cho mà xem.

    Nhưng người ngồi đây lại là Đại ma vương Lục Đình Kiêu mới thảm chứ...

    Thế là anh chỉ có thể nghẹn đến chết, ngay đến một quả rắm cũng chẳng dám đánh nữa.

    Điều khiến anh thấy chua xót hơn chính là, anh đang vô cùng hoài nghi cô nghệ sĩ không tên tuổi của Tinh Huy này sẽ là bà chủ tương lai của họ?

    Nếu đã là người phụ nữ khiến Tiểu thái tử cũng phải đối xử nhẹ nhàng như thế…

    Thật không đơn giản nha...