Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
259,416
Reaction score
621
Points
278
Chương 188: Cô thích kiểu này?
Một lượng bột phấn bắn tung tóe ra, dính khắp người của Lục Đình Kiêu, trên đỉnh đầu cũng có.

Nhìn kĩ sẽ thấy, lẫn trong thứ bắn ra có không ít thứ gì đó trong suốt, lấp lánh dưới ánh sáng nhìn giống như là... kim cương....

Phương thức tặng quà quen thuộc này, không cần nói cũng biết là người nào.

Chẳng qua là lần này phương thức “thú vị” hơn nhiều.

Người khác cầm tiền đập người tên này lại cầm kim cương đập người!

Mặc dù không phải loại có cara lớn nhưng số lượng nhiều như sao trên trời thế này, đem làm thành nhẫn cũng đủ cho mấy trăm chàng trai cầu hôn đi!

Không chỉ Lục Đình Kiêu mà Tiểu Bảo và Ninh Tịch ngồi sau cũng không thoát khỏi thảm cảnh, trên người đều lấp lánh lấp lánh.

Ninh Tịch: "..."

Lục Đình Kiêu: "..."

Tiểu Bảo: "..."

Ninh Tịch lau mặt rồi lại giúp Tiểu Bảo chỉnh lí khuôn mặt, sau đó vội vàng vuơn người ra giúp Lục Đình Kiêu nhặt bớt đồ dính trên người anh xuống: "Thật xin lỗi thật xin lỗi... anh không sao chứ? Có bị bắn vào mắt không?"

Lục Đình Kiêu rũ rũ tóc một tầng lấp lánh cùng với một mảnh giấy nhỏ rụng xuống

Trên đó có viết: "Honey, sinh nhật vui vẻ, em hài lòng sao? Kí tên: YS

"Cô..." Sắc mặt Lục Đình Kiêu có hơi chút phức tạp nhìn cô: "Cô thích kiểu này sao?"

Lục Đình Kiêu bắt đầu tự vấn lại bản thân, so với phương pháp đơn giản lại trực tiếp mà người khác dùng thì cách biểu đạt của anh có phải là quá uyển chuyển rồi không?

Ninh Tịch câm nín: "Anh thấy tôi có vẻ thích à? Một viên thì còn nói là ngạc nhiên nhưng tung bay đầy trời thế này chưa bị dọa cho vỡ mật là may? Lục Đình Kiêu, anh có tiền nhưng ngàn lần đừng dùng cách này đi tán gái! Anh muốn theo đuổi ai thì tôi có thể dạy anh! Đảm bảo có hiệu quả!"

Lục Đình Kiêu nghe vậy thì hơi nhếch khóe miệng lên, tất nhiên là cầu còn không được: "Ừm."

Ánh mắt anh liếc về phía kính chiếu hậu nhìn chiếc xe vẫn bám theo họ một đường.

Hình như là xe của Ninh Diệu Hoa.Ninh Tịch thấy vẻ mặt Lục Đình Kiêu không đúng, nhìn theo tầm mắt của anh cũng phát hiện chiếc xe kia, "Con mẹ nó! Vẫn chưa chịu buông tha à?"

"Cần cắt đuôi không?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Ninh Tịch trầm ngâm suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu: "Được rồi, không cần phải để ý, dù sao bọn họ cũng không vào được, trên xe có Tiểu Bảo, nếu đi nhanh thì quá nguy hiểm."

"Ừ."

Mười phút sau tại Bạch Kim Đế Cung.

Lục Đình Kiêu chậm rãi lái chiếc xe không hề tương xứng với những chiếc xe sang trọng hay ra vào nơi này đi qua cổng lớn.

Cách mấy thước đã thấy bảo vệ cung kính cúi chào sau đó ân cần mở cửa, một mực đưa mắt nhìn theo chiếc xe đến lúc không thấy bóng dáng nữa mới thu mắt về.

Sau đó, xe của Ninh Diệu Hoa lập tức bị cản lại.

"Chào ngài, xin lấy ra giấy thông hành." Khuôn mặt nhân viên bảo vệ vô cùng nghiêm túc.

Ninh Diệu Hoa sốt ruột nhìn chiếc xe kia đã lái vào khúc quanh mất dạng, không nhịn được nói: "Giấy thông hành gì?"

"Nếu không có giấy thông hành thì phiền ngài liên lạc với người ở bên trong, để họ gọi điện thông báo cho chúng tôi cũng được."

Ninh Diệu Hoa cau mày nói: "Vậy tại sao chiếc xe vừa rồi có thể thoải mái đi vào như thế?"

"Đấy là người sinh sống tại đây."

"Cái gì?" Ninh Diệu Hoa đổi sắc mặt trong nháy mắt.

Có phải có chỗ nào nhầm rồi không?

Đây chính là Bạch Kim Đế Cung, nơi tụ tập những người giàu nhất của Đế Đô! Là nơi có tiền cũng không mua được!

Tên tiểu bạch kiểm đó lại có nhà ở đây sao?

Chẳng lẽ... chẳng lẽ đấy là quản gia hay trợ lí của nhà nào, hay là con riêng của gia tộc nào?
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
259,416
Reaction score
621
Points
278
Chương 189: Tạp dề
Sau những biến cố bất ngờ, ba người cũng thuận lợi về đến nhà.

Xách tất cả đồ ăn mua được để vào nhà bếp xong, chuyện thứ nhất phải làm không phải là nấu ăn, mà là đi tắm.

Cả ba người đều bị dính một tầng bột phấn lấp lánh còn cả những kim cương nhỏ nữa, lúc bước đi không chừng cũng đã đánh rơi mấy chục ngàn, làm hại Ninh Tịch vừa đi đường vừa phải chú ý dưới chân, thật đúng là tạo nghiệt.

Tắm xong đi ra, Ninh Tịch thay một bộ đồ tương đối dễ vận động, bộ dáng như muốn làm một trận thật lớn.

"Cần giúp không?" Lục Đình Kiêu với Tiểu Bảo cũng bước xuống lầu.

Ninh Tịch ôm lấy Tiểu Bảo đã tắm xong thơm ngát, xoa xoa: "Gọi Loan Loan tới giúp tôi đi, hai người ngồi xem ti vi chờ tới giờ cơm là được, mới tắm sạch sẽ đừng để bị bẩn lại."

"Loan Loan không có ở đây, hôm nay tất cả bọn họ đều nghỉ phép."

"Nghỉ?" Ninh Tịch nghĩ nghĩ một chút, để Tiểu Bảo cùng làm cũng tốt vì vậy cô nói: "Vậy hai người đến đây đi, có tạp dề không? Lúc nãy ra ngoài hình như quên mua!"

"Chắc có." Lục Đình Kiêu lấy từ trong đống đồ vừa mua về một cái túi nilon, mở ra thì bên trong có vừa đúng ba cái tạp dề, cùng kiểu cùng màu, hơn nữa còn là hai cái lớn một cái nhỏ."

"Ý? Anh mua lúc nào?" Ninh Tịch kinh ngạc hỏi.

"Là cô gái bán cua tặng."

"Ợ, được rồi..." Thật đúng là cái gì cũng tặng nha!

Ninh Tịch cầm cái tạp dề nhỏ lên rồi gọi bánh bao nhỏ: "Tiểu Bảo qua đây, cô mặc giúp con!"

Tiểu Bảo cực kì phối hợp đưa hai cái tay nhỏ ra.

Ninh Tịch giúp thằng bé mặc vào, buộc chắc dây rồi chậc lưỡi cảm thán: "Bảo bối mặc tạp dề cũng đáng yêu quá đi!"Vừa dứt lời, nghiêng đầu thấy Lục Đình Kiêu đang mặc một chiếc tạp dề màu hồng bên ngoài một bộ đồ thường... ấy thế mà vẫn đẹp trai chói mắt người khác, hơn nữa lại còn có thêm cảm giác... đáng yêu.

"Không được, không được... lại không nhịn được muốn chụp ảnh rồi!" Ninh Tịch lạch bạch chạy đi lấy điện thoại rồi điên cuồng chụp hình, thậm chí còn nhét vào tay bánh bao nhỏ cà chua, sườn... làm đạo cụ.

Bánh bao nhỏ đáng yêu phối hợp bánh bao lớn lạnh lùng, vốn là hình ảnh vô cùng trái ngược nhưng đặt chung một khung hình lại có cảm giác đáng yêu vô cùng.

"Có muốn chụp cho cô không?" Lục Đình Kiêu đột nhiên hỏi.

"Hả? Tôi thì không cần đâu..." "Chụp cô với Tiểu Bảo." Lục Đình Kiêu vừa nói vừa giúp cô mặc tạp dề.

Tiểu Bảo đợi không nổi lập tức nhào về phía cô.

Thật ra thì trong thâm tâm Ninh Tịch không hy vọng lưu lại quá nhiều dấu vết hay kí ức nào nhưng... cô không sao ngăn được ánh mắt mong đợi của Tiểu Bảo.

Thôi kệ đi, suy nghĩ nhiều như vậy để làm gì! Hôm nay có rượu thì hôm nay say, buồn mai tới thì mai buồn!

Những bức hình của Ninh Tịch với bánh bao nhỏ nhanh chóng được sản xuất, cô cùng bánh bao nhỏ làm rất nhiều tư thế đáng yêu hoặc những động tác hài hước.

Ví dụ như cô để cho bánh bao nhỏ cầm ngó sen làm động tác đang bắn súng, Ninh Tịch phối hợp làm động tác bị bay ra xa... cuối cùng chơi vui đến quên cả việc chính là phải nấu cơm!

"Ôi chết mất, Lục Đình Kiêu, anh đúng là toàn năng! Sao mà đến chụp ảnh cũng đẹp như vậy chứ? Bố cục ánh sáng thật hoàn hảo!" Ninh Tịch lật xem hình trong di dộng, vẻ mặt đầy mãn nguyện.

Thật muốn đem làm hình nền di động... nhưng mà lại không thể.

Dù sao thì thân phận của Tiểu Bảo cũng quá đặc thù, bình thường cô cũng chú ý không tiết lộ bất cứ thông tin nào của Tiểu Bảo ra ngoài.

Nếu cô có một đứa con trai đáng yêu như vậy, nhất định sẽ không nhịn được mà phải ngày ngày đem khoe đến khi khiến tất cả mọi người ghen tị muốn chết mới chịu dừng!
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
259,416
Reaction score
621
Points
278
Chương 190: Muốn làm một vợ một người
Dưới sự phối hợp của ba người, một bàn tiệc lớn rất nhanh liền xuất hiện.

Chân giò muối, tôm chưng tương, cua xào cay, đùi dê nướng, bò beefsteak...

Phần lớn đều là những món mặn, năng lượng cao, đối với người phải giữ cân nặng như Ninh Tịch mà nói thì không khác gì thuốc độc!

Nhưng mà bánh bao nhỏ hơi gầy, Lục Đình Kiêu bình thường phải làm việc cũng rất vất vả cần bồi bổ.

Nhìn một bàn đồ ăn đủ vị thơm nức mũi, vẻ mặt Lục Đình Kiêu có chút bất ngờ: "Bây giờ tôi tin tưởng lời cô nói rồi."

"Nói cái gì?"

"Làm đầu bếp."

Ninh Tịch cười cười: "Anh nghĩ tôi nói điêu sao? Mặc dù lâu không nấu nhưng dẫu sao cũng luyện rất nhiều năm đó!"

"Ước mơ ban đầu của cô là làm đầu bếp?" Lục Đình Kiêu khó hiểu.

Nụ cười của Ninh Tịch có chút nhạt dần: "Nói ra anh cũng đừng cười tôi, không phải tôi muốn làm đầu bếp mà là muốn làm một vợ một người."

Lục Đình Kiêu híp hai tròng mắt lại một tia lãnh ý khó phát hiện lướt qua.

"Muốn làm vợ một người" - một câu động lòng người như vậy mà “người” được nhận lại không phải là anh.

"Lúc đó tôi quá ngây thơ, quá ngu cho nên mới nghĩ bắt được dạ dày của một người đàn ông là có thể bắt được trái tim anh ta! Nào ngờ..."

Nói tới đây, Ninh Tịch đột nhiên ngừng lại e ngại liếc mắt về phía Tiểu Bảo đang nhìn chằm chằm và nồi canh, sau đó hơi dịch ghế về phía Lục Đình Kiêu, hạ thấp giọng nói: "Nào ngờ vị trí tôi đặt cao quá, dưới rốn ba tấc mới là chân lý. Tôi vì anh ta mà làm cơm nhiều năm như thế nhưng lại không bằng Ninh Tuyết Lạc lên giường với anh ta một lần. Có phải rất đáng thương hay không?"

"Đáng thương là tên kia, hắn ta sẽ hối hận." Lục Đình Kiêu an ủi cô, giọng nói vô cùng chắc chắn.

Ninh Tịch thừa nhận cô được Lục Đình Kiêu làm cho thoải mái hơn, khẽ cười nói: "Được rồi, hôm nay vui vẻ như vậy, không nói mấy chuyện không vui kia nữa, hầm canh xong rồi, xào rau cải nữa là xong!"

Lục Đình Kiêu nghe vậy liếc nhìn giỏ thức ăn: "Chúng ta không mua rau cải xanh."

"Không mua sao?" Ninh Tịch sững sờ: "Vậy có súp lơ không? Cà rốt thì sao?""Cũng không mua." "Ợ... hóa ra chúng ta chỉ mua thức ăn mặn? Vậy sao mà ăn được! Ngấy chết mất thôi! Có cà chua nhưng không đủ xào một đĩa..."

Trước mắt thì tám món đều là món mặn, hai món ăn kèm, một là ngó sen ngào đường, một là salat cà chua...

"Không sao, bảo Lục Cảnh Lễ đi hái."

"Hả? Nhị thiếu có sao?" Ninh Tịch kinh ngạc.

"Ừ, nó có một nhà kính trồng rau ở sau nhà."

"Vậy thì tốt quá! Nhưng mà để tôi đi cho! Anh chắc chắn không biết chọn!"

"Được, vậy tôi canh nồi canh. Để Tiểu Bảo đưa cô đi, nếu không bảo vệ không cho cô vào." Lục Đình Kiêu dặn dò.

"Ok! Tôi đi một lát rồi về!"

...

Bởi vì có bánh bao nhỏ ra mặt, Ninh Tịch thuận lợi đến được nhà kính trồng rau phía sau nhà của Lục Cảnh Lễ.

Rau cải trong nhà kính nhìn thật tươi ngon, từng cây từng cây đều mọng nước, hơn nữa còn tươi hơn nhiều so với đồ ăn ngoài chợ, dù sao cũng là trực tiếp hái xuống.

Lục Cảnh Lễ thật biết hưởng thụ mà...

Đang xách giỏ cùng hái rau với Tiểu Bảo, đỉnh đầu đột nhiên vang lên tiếng còi báo động.

Ninh Tịch ngẩng đầu lên: "Tình huống gì đây?"

Ngay sau đó, một tiếng hét lớn truyền tới...

"Mẹ, trộm ở đâu tới? Đồ ăn của ông đây cũng dám trộm? Ớ... Tiểu Bảo.. Ninh Tịch..." Lục Cảnh Lễ mặc áo ngủ, nguyên bộ dạng vừa mới chui từ trong chăn ra, thậm chí còn thấy rõ rỉ mắt ở khóe mắt.

Khóe miệng Ninh Tịch khẽ méo: "Nhà kính trồng rau mà cũng phải lắp còi báo động... Nhị thiếu, anh chôn vàng dưới đất à?"
 

Quỳnh Anh

Tác Giả
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
8,785
Reaction score
61
Points
48
Chương 191
Lục Cảnh Lễ ảo não ôm đầu trợn mắt nhìn cô: "Khốn khiếp! Tôi thích lắp đấy thì sao? Cà rốt với rau cải trong tay cô bỏ xuống hết cho tôi! Những cây rau này đều do chính tay tôi trồng, chính tay tôi tưới nước, bón phân, mỗi ngày còn mở nhạc cho chúng nó nghe, kể chuyện cười cho chúng nó vui vẻ! Tất cả đều là tâm can bảo bối của tôi, còn quý hơn cả vàng gấp trăm lần! Cô không thấy dáng dấp chúng nó còn sexy hơn những nhà khác sao? Đó mà giống đồ ăn sao? Đồ ăn có xinh xắn như vậy sao?"

Ninh Tịch: "..."

Cô cho rằng Lục Cảnh Lễ là vì ăn, méo ai ngờ được Lục Cảnh Lễ ngoại trừ tán gái ra còn có loại đam mê với rau củ điên cuồng như vậy...

"Còn không mau bỏ xuống? Nếu không tôi trở mặt với cô!"

Ninh Tịch chớp mắt: "Nhưng tôi hái xuống rồi! Nếu không tôi trả anh tiền?"

"Lại dám dùng tiền vũ nhục tiểu bảo bối của tôi! Ninh Tịch, tôi liều mạng với cô!" Lục Cảnh Lễ vén tay áo xông lên.

Ninh Tịch đầu đầy hắc tuyết kéo Tiểu Bảo: "Chạy mau!!!"

Hai người chạy đến thở hồng hộc về nhà, chưa đến cửa Ninh Tịch đã kêu lên: "Lục Đình Kiêu! Cứu mạng!!!"

"Có chuyện gì vậy?"

Lục Đình Kiêu vừa bước từ trong nhà ra, Ninh Tịch lập tức kéo Tiểu Bảo trốn sau lưng anh.

Lục Cảnh Lễ tố cáo: "Anh, anh có quản hay không, hai tên gấu con nhà anh dám vào vườn rau của em trộm thức ăn?"

Lục Đình Kiêu: "Là anh để hai người họ đi lấy."

Lục Cảnh Lễ: "..." Quả nhiên sau lưng mỗi con gấu con là một con gấu bự!

"Các người thật quá đáng! Tôi mặc kệ, các người trả tiểu bảo bối lại cho tôi!"

Ninh Tịch từ sau lưng Lục Đình Kiêu nhô đầu ra: "Nhưng mà tiểu bảo bối của anh chết hết rồi nha!"

"Cô còn dám nói! Tôi đem chúng nó chôn rồi tụng kinh siêu độ không được sao?"

"Ờ... tôi thấy có ăn là được rồi!"

"Cô... cô... cái loại phụ nữ tàn nhẫn như cô! Hôm nay tôi đánh không lại cô cũng phải lấy mạng đổi mạng!"

Không đợi Lục Cảnh Lễ xông đến, đột nhiên, một người máy đẹp trai xuất hiện cản anh ta lại.

Sau lưng chính là Tiểu Bảo, thằng bé lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lục Cảnh Lễ tựa như đang cảnh cáo không cho phép anh ta bắt nạt cô Tiểu Tịch. Lục Cảnh Lễ đấm ngực dậm chân: "Ối giời đất ơi! Đúng là không có thiên lý mà! Tiểu Bảo, chú là chú ruột của con mà! Cùi chỏ của con chỉa đi đâu rồi?"

Mắt thấy ba con gấu con với một người máy chuẩn bị hỗn chiến, Lục Đình Kiêu bất đắc dĩ nhéo nhéo mi tâm: "Không được làm loạn, Cảnh Lễ, tới ăn cơm."

"Em không..." Còn chưa dứt lời, bỗng Lục Cảnh Lễ ngửi thấy một mùi hương thức ăn cực kì mê người: "Không phải anh để người giúp việc nghỉ hết rồi sao? Ai nấu vậy?"

"Tôi làm đấy!" Ninh Tịch lập tức giơ tay lên.

Lục Cảnh Lễ khinh bỉ: "Cô mà biết nấu cơm? Cơm cô làm có thể ăn không?"

Kết quả, khi trông thấy một bàn đồ ăn với đầy đủ màu sắc tài nghệ của đầu bếp chuyên nghiệp, Lục Cảnh Lễ lập tức trợn tròn mắt: "Những thứ này do cô làm?"

Ninh Tịch cầm rau cải trộm được của Lục Cảnh Lễ nhanh chóng xào rồi bê lên.

Tận mắt nhìn thấy nên Lục Cảnh Lễ không tin cũng không được.

Nhưng bởi vì vẫn còn đang tức “thù trộm rau” nên làm bộ khinh thường hừ một tiếng nói: "Đây là thời đại nào rồi, cô còn tin cái câu ngu xuẩn gì mà muốn bắt trái tim của một người đàn ông phải bắt được dạ dày của anh ta trước? Dưới rốn ba tấc mới là mấu chốt có được không?"

Ninh Tịch bật cười, cô với Lục Cảnh Lễ thế mà lại có cùng quan niệm nhân sinh, ở một phương diện nào đó đúng là hợp nhau!

Chỉ có điều, cô có thể tự nói mình ngu xuẩn nhưng tuyệt đối không cho phép ai nói mình ngu.

"Phải không?" Ninh Tịch khẽ nhướng mày, sau đó gắp một miếng sườn tẩm bột nhét vào miệng Lục Cảnh Lễ.
 

Quỳnh Anh

Tác Giả
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
8,785
Reaction score
61
Points
48
Chương 192
"Ưm, cô nhét cái gì? Thuốc độc à..." Lục Cảnh Lễ định nhổ ra nhưng kết quả lại đổi sắc mặt: "Mẹ kiếp! Ngon quá! Bên ngoài vừa giòn vừa mềm, cắn vào miệng lập tức tan ra! Ngon quá! Tại sao có thể ngon như vậy?"

"Bây giờ nắm lấy dạ dày có hữu dụng không?" Ninh Tịch khoanh tay nhàn nhã hỏi.

Lục Cảnh Lễ gật đầu như giã tỏi: "Hữu dụng, hữu dụng! Nếu tôi có vợ nấu cơm ngon như thế, chắc chắn ngày nàotôi cũng về nhà ăn cơm!"

Nguyên bản còn đang thương hại anh trai, bây giờ nhìn lại thì thấy cưới Ninh Tịch cũng đâu phải là không có chỗ tốt đâu!

"Bây giờ còn muốn chôn tiểu bảo bối của anh không?"

Lục Cảnh Lễ nghiêm túc nói: "Không, không, không, vào nồi của cô chính là chốn về tốt nhất của chúng nó! Từ nay về sau cô cứ tự nhiên mà hái! Chỉ cần lúc ăn cơm cho tôi ăn với là được! A, món tôm này ăn ngon, món bò beefsteak ngày cũng ngon quá, cô cho hương liệu gì vậy? Dù tôi ăn đồ ngon nhiều nhưng đúng là chưa từng ăn qua mùi vị đặc biệt như vậy!"

"Bí quyết độc môn làm sao nói cho anh được... Này này này, anh đủ rồi nha, ba người chúng tôi còn chưa được miếng nào đâu!"

"Khụ, ngại quá, mọi người ngồi đi! Mau ăn thôi! Không không không, đợi đã, tôi muốn chụp một tấm up lên wechat đã! Đúng là quá ngon! Tiểu Tịch Tịch, thật không ngờ cô lại có tay nghề như vậy!"

Lục Cảnh Lễ chụp mấy tấm sau đó up lên còn kèm thêm một dòng mô tả: "Mina san (mọi người ơi)! Tôi nói cho mấy người! Chị dâu tương lai của tôi nấu ăn siêu ngon! Thật là ghen tị với anh trai!”

"Anh đăng lên đâu đấy?" Ninh Tịch tò mò tiến tới nhìn.

Lục Cảnh Lễ lập tức thu lại di động: "Sao cô có thể tùy tiện nhìn bí mật riêng tư của người khác chứ?"

"Riêng tư cái rắm ý, wechat thôi mà! Hừ, tự tôi xem!" Ninh Tịch cầm điện thoại mở wechat ra thêm Lục Cảnh Lễ là bạn tốt.

Kết quả lại không thấy anh ta đăng cái gì.

"Mẹ kiếp! Lục Cảnh Lễ, rốt cuộc anh viết cái gì mà không để người khác xem hả? Lại còn chặn tôi?"

"Cô quản được tôi viết cái gì chắc? Đây là tự do của tôi!"

"Nhưng đồ ăn trong hình là tôi làm!"

...

Trong lúc hai người kia “khẩu chiến” thì Lục Đình Kiêu tỉnh bơ liếc nhìn di động thấy Lục Cảnh Lễ đăng tấm hình kèm theo câu "chị dâu tương lai" kia. Khó trách Cảnh Lễ lại chặn không cho Ninh Tịch xem.

Chỉ thấy mới có mấy phút, đã có một chuỗi bình luận phía dưới.

[Mạc Lăng Thiên: Mẹ kiếp! Lần trước tôi chỉ nghĩ hai người nói đùa một chút thôi, ai dè có đối tượng thật hả? Tay nghề có được không? Không ngờ Lục Đình Kiêu lại thích loại hình hiền thê lương mẫu?]

[Tần Mộc Phong: Có chút bất ngờ, cô ấy thế mà biết nấu cơm sao? Căn cứ vào ánh mắt nhìn người chuyên nghiệp của tôi thì nhìn thế nào cô ấy cũng không giống loại hình hiền thê lương mẫu!]

[Lục lão gia: Không tệ.]

[Lục lão phu nhân: Ai nha, cô bé này không tệ đâu! Con gái biết nấu cơm giờ cũng không nhiều! Dưới góc phải có phải là tay của cháu ngoan Tiểu Bảo không? Mẹ coi thấy có vẻ mập hơn không ít đấy! Tốt! Tốt! Tốt!]

Còn có những bình luận khác đều nói Lục Đình Kiêu thật có phúc, hỏi xem lúc nào đưa người đến cho bọn họ gặp mặt, chừng nào thì được đi đến ăn cơm chùa các kiểu.

"Đúng rồi tiểu Tịch Tịch, người quản lí của cô đã được quyết định rồi!" Lục Cảnh Lễ vội vàng đánh trống lảng.

Ninh Tịch quả nhiên bị dời đi sự chú ý: "Có thật không? Là ai? Là ai?"

"Hí hí, không nói cho cô! Trừ khi cô mời tôi thêm một bữa cơm tôi sẽ nói cho!" Lục Cảnh Lễ thừa nước đục thả câu.

Ninh Tịch liếc anh ta một cái rồi chuyển hướng sang Lục Đình Kiêu: "Lục Đình Kiêu, là ai vậy?"
 

Bình luận facebook

Top Bottom