phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
Chương 187: Món hàng chuyển phát nhanh thần bí
"Bảo bối có bị dọa không?" Ninh Tịch có chút lo lắng nhìn Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo lắc đầu, ngồi sát vào ôm tay cô, vẻ mặt không phải là đang sợ hãi mà là có chút buồn buồn không vui.

Tại sao nhóc mới chỉ có năm tuổi? Thật muốn lớn nhanh lên một chút.

Như thế mới có thể bảo vệ được cô mà không phải chỉ có thể đứng nhìn từ xa xa.

Lục Đình Kiêu hiển nhiên là hiểu rõ con trai mình - đây chính là mục đích sống của ông già con, không được chiếm quyền.

"Địa chỉ chỗ này của tôi rất ít người biết, ai gửi đồ cho tôi chứ?" Ninh Tịch lầu bầu cầm lên một trong hai món đồ chuyển phát nhanh cố nhìn tên người gửi nhưng những chữ cái phía trên đã mờ tịt rồi không nhìn rõ được.

Lục Đình Kiêu vừa định hỏi cô có cần dao không thì Ninh Tịch đã thuần thục dùng tay không xé đồ.

Đây đại khái là kĩ năng cần thiết của mỗi cô gái đi.

Mở ra lớp vỏ bên ngoài, bên trong là một cái hộp vuông vô cùng tinh xảo đựng một chai nước hoa cực đẹp, còn kèm theo một tấm thiệp: “Sinh nhật vui vẻ.”

Lục Đình Kiêu nhìn từ kính chiếu hậu thấy nét mặt vui cười của cô thì hỏi: "Bạn?"

Ninh Tịch cẩn thận đặt nước hoa lại, sau đó mở miệng nói, "Là chị họ của tôi! Lúc trước chẳng phải đã kể cho anh là chú Hai của tôi có một người con trai và ba người con gái sao? Người con trai không phải con ruột, hai người con gái khác thì là con ngoài giá thú, thím Hai của tôi chỉ sinh một người con, chính là chị họ của tôi Ninh Thiên Tâm!"

Lục Đình Kiêu nhẹ nhõm, hóa ra là chị họ. Ừ, chị họ rất tốt.

Ninh Tịch lộ ra vẻ mặt hoài niệm, nói: "Lúc tôi ở Ninh gia, chỉ có chị ấy là người duy nhất đối xử tốt với tôi, mặc dù tính chị ấy có vẻ rất lạnh lùng nhưng thực ra là kiểu người trong nóng ngoài lạnh."

"Chỉ tiếc lúc đó tôi thấy chị ấy lạnh lùng quá nên không thân cận, chị ấy còn tốt bụng nhắc tôi mấy lần phải đề phòng Ninh Tuyết Lạc, vậy mà tôi cũng không để trong lòng... Nhắc đến mới thấy, chị ấy cũng khá giống anh đấy, đều là kiểu bên ngoài thì có vẻ lạnh lùng nhưng thật ra lại là người rất tốt!"

Lục Đình Kiêu: "..."
Được khen nhưng không biết có nên vui hay không, đây là áp phích người tốt trong truyền thuyết sao?

Ninh Tịch nói xong lại tiếp tục mở món hàng thứ hai.

Gói hàng này không phải có chữ viết bị mờ mà là hoàn toàn không ghi tên người gửi. "Hửm? Là chuyển phát nhanh nặc danh à... gần đây tôi bị bôi đen thảm như vậy, thời điểm này có phải là không nên tùy tiện mở mấy món đồ nặc danh như này không?" Ninh Tịch vừa nói vừa lắc, bên trong không có bất kì tiếng vang nào, nghe không ra bên trong có cái quái gì.

"Tôi giúp cô mở." Lục Đình Kiêu đưa tay ra từ ghế lái.

"A?" Ninh Tịch vừa định nói anh đang lái xe sao mở giúp cô được, kết quả thấy hai tay Lục Đình Kiêu đã rời khỏi vô lăng nhưng chiếc xe vẫn chạy rất ổn định, đến ngã rẽ còn tự động rẽ???

Ninh Tịch ngây người: "Cái...cái xe làm sao vậy?"

Lục Đình Kiêu bình thản trả lời: "Sửa qua hệ thống một chút."

Ninh Tịch: "..."

Mặc dù hiện nay chế độ không người lái đã không còn kì lạ, nhưng anh nói anh tự mình sửa???

Lúc này cô mới phát hiện, chiếc xe này nhìn bề ngoài thì là một chiếc xe phổ thông có mức giá trung bình, nhưng nội thấy bên trong thì không như vậy.

Chẳng lẽ Lục Đình Kiêu chỉ mượn xác, còn mấy thứ bên trong đều sửa lại hết?

Ghế ngồi dưới mông sẽ không phải da thật chứ? Tay vịn màu vàng kim bóng loáng này sẽ không phải chất liệu cao cấp nào đấy chứ? Ba chiếc ngọc bội bình an có chất ngọc trong suốt treo trước xe kia... sẽ không phải là... loại hàng cực phẩm đi?

Thật là không dám ngồi tiếp...

Ninh Tịch vất vả mới hoàn hồn lại sau đó vội vàng nhắc nhở Lục Đình Kiêu: "Lục Đình Kiêu, anh cẩn thận một chút! Nhỡ đâu là chuyển..."

Chưa dứt lời thì vang lên một tiếng "Ầm"...
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
Chương 188: Cô thích kiểu này?
Một lượng bột phấn bắn tung tóe ra, dính khắp người của Lục Đình Kiêu, trên đỉnh đầu cũng có.

Nhìn kĩ sẽ thấy, lẫn trong thứ bắn ra có không ít thứ gì đó trong suốt, lấp lánh dưới ánh sáng nhìn giống như là... kim cương....

Phương thức tặng quà quen thuộc này, không cần nói cũng biết là người nào.

Chẳng qua là lần này phương thức “thú vị” hơn nhiều.

Người khác cầm tiền đập người tên này lại cầm kim cương đập người!

Mặc dù không phải loại có cara lớn nhưng số lượng nhiều như sao trên trời thế này, đem làm thành nhẫn cũng đủ cho mấy trăm chàng trai cầu hôn đi!

Không chỉ Lục Đình Kiêu mà Tiểu Bảo và Ninh Tịch ngồi sau cũng không thoát khỏi thảm cảnh, trên người đều lấp lánh lấp lánh.

Ninh Tịch: "..."

Lục Đình Kiêu: "..."

Tiểu Bảo: "..."

Ninh Tịch lau mặt rồi lại giúp Tiểu Bảo chỉnh lí khuôn mặt, sau đó vội vàng vuơn người ra giúp Lục Đình Kiêu nhặt bớt đồ dính trên người anh xuống: "Thật xin lỗi thật xin lỗi... anh không sao chứ? Có bị bắn vào mắt không?"

Lục Đình Kiêu rũ rũ tóc một tầng lấp lánh cùng với một mảnh giấy nhỏ rụng xuống

Trên đó có viết: "Honey, sinh nhật vui vẻ, em hài lòng sao? Kí tên: YS

"Cô..." Sắc mặt Lục Đình Kiêu có hơi chút phức tạp nhìn cô: "Cô thích kiểu này sao?"

Lục Đình Kiêu bắt đầu tự vấn lại bản thân, so với phương pháp đơn giản lại trực tiếp mà người khác dùng thì cách biểu đạt của anh có phải là quá uyển chuyển rồi không?

Ninh Tịch câm nín: "Anh thấy tôi có vẻ thích à? Một viên thì còn nói là ngạc nhiên nhưng tung bay đầy trời thế này chưa bị dọa cho vỡ mật là may? Lục Đình Kiêu, anh có tiền nhưng ngàn lần đừng dùng cách này đi tán gái! Anh muốn theo đuổi ai thì tôi có thể dạy anh! Đảm bảo có hiệu quả!"

Lục Đình Kiêu nghe vậy thì hơi nhếch khóe miệng lên, tất nhiên là cầu còn không được: "Ừm."

Ánh mắt anh liếc về phía kính chiếu hậu nhìn chiếc xe vẫn bám theo họ một đường.

Hình như là xe của Ninh Diệu Hoa.Ninh Tịch thấy vẻ mặt Lục Đình Kiêu không đúng, nhìn theo tầm mắt của anh cũng phát hiện chiếc xe kia, "Con mẹ nó! Vẫn chưa chịu buông tha à?"

"Cần cắt đuôi không?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Ninh Tịch trầm ngâm suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu: "Được rồi, không cần phải để ý, dù sao bọn họ cũng không vào được, trên xe có Tiểu Bảo, nếu đi nhanh thì quá nguy hiểm."

"Ừ."

Mười phút sau tại Bạch Kim Đế Cung.

Lục Đình Kiêu chậm rãi lái chiếc xe không hề tương xứng với những chiếc xe sang trọng hay ra vào nơi này đi qua cổng lớn.

Cách mấy thước đã thấy bảo vệ cung kính cúi chào sau đó ân cần mở cửa, một mực đưa mắt nhìn theo chiếc xe đến lúc không thấy bóng dáng nữa mới thu mắt về.

Sau đó, xe của Ninh Diệu Hoa lập tức bị cản lại.

"Chào ngài, xin lấy ra giấy thông hành." Khuôn mặt nhân viên bảo vệ vô cùng nghiêm túc.

Ninh Diệu Hoa sốt ruột nhìn chiếc xe kia đã lái vào khúc quanh mất dạng, không nhịn được nói: "Giấy thông hành gì?"

"Nếu không có giấy thông hành thì phiền ngài liên lạc với người ở bên trong, để họ gọi điện thông báo cho chúng tôi cũng được."

Ninh Diệu Hoa cau mày nói: "Vậy tại sao chiếc xe vừa rồi có thể thoải mái đi vào như thế?"

"Đấy là người sinh sống tại đây."

"Cái gì?" Ninh Diệu Hoa đổi sắc mặt trong nháy mắt.

Có phải có chỗ nào nhầm rồi không?

Đây chính là Bạch Kim Đế Cung, nơi tụ tập những người giàu nhất của Đế Đô! Là nơi có tiền cũng không mua được!

Tên tiểu bạch kiểm đó lại có nhà ở đây sao?

Chẳng lẽ... chẳng lẽ đấy là quản gia hay trợ lí của nhà nào, hay là con riêng của gia tộc nào?
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
Chương 189: Tạp dề
Sau những biến cố bất ngờ, ba người cũng thuận lợi về đến nhà.

Xách tất cả đồ ăn mua được để vào nhà bếp xong, chuyện thứ nhất phải làm không phải là nấu ăn, mà là đi tắm.

Cả ba người đều bị dính một tầng bột phấn lấp lánh còn cả những kim cương nhỏ nữa, lúc bước đi không chừng cũng đã đánh rơi mấy chục ngàn, làm hại Ninh Tịch vừa đi đường vừa phải chú ý dưới chân, thật đúng là tạo nghiệt.

Tắm xong đi ra, Ninh Tịch thay một bộ đồ tương đối dễ vận động, bộ dáng như muốn làm một trận thật lớn.

"Cần giúp không?" Lục Đình Kiêu với Tiểu Bảo cũng bước xuống lầu.

Ninh Tịch ôm lấy Tiểu Bảo đã tắm xong thơm ngát, xoa xoa: "Gọi Loan Loan tới giúp tôi đi, hai người ngồi xem ti vi chờ tới giờ cơm là được, mới tắm sạch sẽ đừng để bị bẩn lại."

"Loan Loan không có ở đây, hôm nay tất cả bọn họ đều nghỉ phép."

"Nghỉ?" Ninh Tịch nghĩ nghĩ một chút, để Tiểu Bảo cùng làm cũng tốt vì vậy cô nói: "Vậy hai người đến đây đi, có tạp dề không? Lúc nãy ra ngoài hình như quên mua!"

"Chắc có." Lục Đình Kiêu lấy từ trong đống đồ vừa mua về một cái túi nilon, mở ra thì bên trong có vừa đúng ba cái tạp dề, cùng kiểu cùng màu, hơn nữa còn là hai cái lớn một cái nhỏ."

"Ý? Anh mua lúc nào?" Ninh Tịch kinh ngạc hỏi.

"Là cô gái bán cua tặng."

"Ợ, được rồi..." Thật đúng là cái gì cũng tặng nha!

Ninh Tịch cầm cái tạp dề nhỏ lên rồi gọi bánh bao nhỏ: "Tiểu Bảo qua đây, cô mặc giúp con!"

Tiểu Bảo cực kì phối hợp đưa hai cái tay nhỏ ra.

Ninh Tịch giúp thằng bé mặc vào, buộc chắc dây rồi chậc lưỡi cảm thán: "Bảo bối mặc tạp dề cũng đáng yêu quá đi!"Vừa dứt lời, nghiêng đầu thấy Lục Đình Kiêu đang mặc một chiếc tạp dề màu hồng bên ngoài một bộ đồ thường... ấy thế mà vẫn đẹp trai chói mắt người khác, hơn nữa lại còn có thêm cảm giác... đáng yêu.

"Không được, không được... lại không nhịn được muốn chụp ảnh rồi!" Ninh Tịch lạch bạch chạy đi lấy điện thoại rồi điên cuồng chụp hình, thậm chí còn nhét vào tay bánh bao nhỏ cà chua, sườn... làm đạo cụ.

Bánh bao nhỏ đáng yêu phối hợp bánh bao lớn lạnh lùng, vốn là hình ảnh vô cùng trái ngược nhưng đặt chung một khung hình lại có cảm giác đáng yêu vô cùng.

"Có muốn chụp cho cô không?" Lục Đình Kiêu đột nhiên hỏi.

"Hả? Tôi thì không cần đâu..." "Chụp cô với Tiểu Bảo." Lục Đình Kiêu vừa nói vừa giúp cô mặc tạp dề.

Tiểu Bảo đợi không nổi lập tức nhào về phía cô.

Thật ra thì trong thâm tâm Ninh Tịch không hy vọng lưu lại quá nhiều dấu vết hay kí ức nào nhưng... cô không sao ngăn được ánh mắt mong đợi của Tiểu Bảo.

Thôi kệ đi, suy nghĩ nhiều như vậy để làm gì! Hôm nay có rượu thì hôm nay say, buồn mai tới thì mai buồn!

Những bức hình của Ninh Tịch với bánh bao nhỏ nhanh chóng được sản xuất, cô cùng bánh bao nhỏ làm rất nhiều tư thế đáng yêu hoặc những động tác hài hước.

Ví dụ như cô để cho bánh bao nhỏ cầm ngó sen làm động tác đang bắn súng, Ninh Tịch phối hợp làm động tác bị bay ra xa... cuối cùng chơi vui đến quên cả việc chính là phải nấu cơm!

"Ôi chết mất, Lục Đình Kiêu, anh đúng là toàn năng! Sao mà đến chụp ảnh cũng đẹp như vậy chứ? Bố cục ánh sáng thật hoàn hảo!" Ninh Tịch lật xem hình trong di dộng, vẻ mặt đầy mãn nguyện.

Thật muốn đem làm hình nền di động... nhưng mà lại không thể.

Dù sao thì thân phận của Tiểu Bảo cũng quá đặc thù, bình thường cô cũng chú ý không tiết lộ bất cứ thông tin nào của Tiểu Bảo ra ngoài.

Nếu cô có một đứa con trai đáng yêu như vậy, nhất định sẽ không nhịn được mà phải ngày ngày đem khoe đến khi khiến tất cả mọi người ghen tị muốn chết mới chịu dừng!
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
3,978
Reaction score
301
Points
83
Chương 190: Muốn làm một vợ một người
Dưới sự phối hợp của ba người, một bàn tiệc lớn rất nhanh liền xuất hiện.

Chân giò muối, tôm chưng tương, cua xào cay, đùi dê nướng, bò beefsteak...

Phần lớn đều là những món mặn, năng lượng cao, đối với người phải giữ cân nặng như Ninh Tịch mà nói thì không khác gì thuốc độc!

Nhưng mà bánh bao nhỏ hơi gầy, Lục Đình Kiêu bình thường phải làm việc cũng rất vất vả cần bồi bổ.

Nhìn một bàn đồ ăn đủ vị thơm nức mũi, vẻ mặt Lục Đình Kiêu có chút bất ngờ: "Bây giờ tôi tin tưởng lời cô nói rồi."

"Nói cái gì?"

"Làm đầu bếp."

Ninh Tịch cười cười: "Anh nghĩ tôi nói điêu sao? Mặc dù lâu không nấu nhưng dẫu sao cũng luyện rất nhiều năm đó!"

"Ước mơ ban đầu của cô là làm đầu bếp?" Lục Đình Kiêu khó hiểu.

Nụ cười của Ninh Tịch có chút nhạt dần: "Nói ra anh cũng đừng cười tôi, không phải tôi muốn làm đầu bếp mà là muốn làm một vợ một người."

Lục Đình Kiêu híp hai tròng mắt lại một tia lãnh ý khó phát hiện lướt qua.

"Muốn làm vợ một người" - một câu động lòng người như vậy mà “người” được nhận lại không phải là anh.

"Lúc đó tôi quá ngây thơ, quá ngu cho nên mới nghĩ bắt được dạ dày của một người đàn ông là có thể bắt được trái tim anh ta! Nào ngờ..."

Nói tới đây, Ninh Tịch đột nhiên ngừng lại e ngại liếc mắt về phía Tiểu Bảo đang nhìn chằm chằm và nồi canh, sau đó hơi dịch ghế về phía Lục Đình Kiêu, hạ thấp giọng nói: "Nào ngờ vị trí tôi đặt cao quá, dưới rốn ba tấc mới là chân lý. Tôi vì anh ta mà làm cơm nhiều năm như thế nhưng lại không bằng Ninh Tuyết Lạc lên giường với anh ta một lần. Có phải rất đáng thương hay không?"

"Đáng thương là tên kia, hắn ta sẽ hối hận." Lục Đình Kiêu an ủi cô, giọng nói vô cùng chắc chắn.

Ninh Tịch thừa nhận cô được Lục Đình Kiêu làm cho thoải mái hơn, khẽ cười nói: "Được rồi, hôm nay vui vẻ như vậy, không nói mấy chuyện không vui kia nữa, hầm canh xong rồi, xào rau cải nữa là xong!"

Lục Đình Kiêu nghe vậy liếc nhìn giỏ thức ăn: "Chúng ta không mua rau cải xanh."

"Không mua sao?" Ninh Tịch sững sờ: "Vậy có súp lơ không? Cà rốt thì sao?""Cũng không mua." "Ợ... hóa ra chúng ta chỉ mua thức ăn mặn? Vậy sao mà ăn được! Ngấy chết mất thôi! Có cà chua nhưng không đủ xào một đĩa..."

Trước mắt thì tám món đều là món mặn, hai món ăn kèm, một là ngó sen ngào đường, một là salat cà chua...

"Không sao, bảo Lục Cảnh Lễ đi hái."

"Hả? Nhị thiếu có sao?" Ninh Tịch kinh ngạc.

"Ừ, nó có một nhà kính trồng rau ở sau nhà."

"Vậy thì tốt quá! Nhưng mà để tôi đi cho! Anh chắc chắn không biết chọn!"

"Được, vậy tôi canh nồi canh. Để Tiểu Bảo đưa cô đi, nếu không bảo vệ không cho cô vào." Lục Đình Kiêu dặn dò.

"Ok! Tôi đi một lát rồi về!"

...

Bởi vì có bánh bao nhỏ ra mặt, Ninh Tịch thuận lợi đến được nhà kính trồng rau phía sau nhà của Lục Cảnh Lễ.

Rau cải trong nhà kính nhìn thật tươi ngon, từng cây từng cây đều mọng nước, hơn nữa còn tươi hơn nhiều so với đồ ăn ngoài chợ, dù sao cũng là trực tiếp hái xuống.

Lục Cảnh Lễ thật biết hưởng thụ mà...

Đang xách giỏ cùng hái rau với Tiểu Bảo, đỉnh đầu đột nhiên vang lên tiếng còi báo động.

Ninh Tịch ngẩng đầu lên: "Tình huống gì đây?"

Ngay sau đó, một tiếng hét lớn truyền tới...

"Mẹ, trộm ở đâu tới? Đồ ăn của ông đây cũng dám trộm? Ớ... Tiểu Bảo.. Ninh Tịch..." Lục Cảnh Lễ mặc áo ngủ, nguyên bộ dạng vừa mới chui từ trong chăn ra, thậm chí còn thấy rõ rỉ mắt ở khóe mắt.

Khóe miệng Ninh Tịch khẽ méo: "Nhà kính trồng rau mà cũng phải lắp còi báo động... Nhị thiếu, anh chôn vàng dưới đất à?"
 

Bình luận facebook

Top Bottom