phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 182: Bởi vì không quan tâm
Lục gia…

Ninh Tịch dỗ bánh bao nhỏ đi ngủ rồi đắp mặt nạ, sau khi xong, đang chuẩn bị ngủ một giấc thật ngon thì đột nhiên màn hình di động chợt lóe sáng, có một cuộc điện thoại gọi tới - người gọi là Ninh Diệu Hoa.

Ninh Tịch híp hai mắt lại, sau đó đi ra ban công nhận điện thoại.

"A lô..."

"A lô cái gì? Mày không biết gọi cha sao? Đồ mất dạy!"

"Ông thật sự muốn tranh cãi với tôi về vấn đề này sao?"

"Tao ước gì Ninh gia chưa từng có mày, nhưng trong người mày lại chảy dòng máu của Ninh gia, chuyện này không cách nào xóa bỏ được! Những chuyện bẩn thỉu mày làm ra đã làm mất mặt Ninh gia chúng tao!"

"Ồ, tôi làm chuyện bẩn thỉu... lại là Ninh Tuyết Lạc nói đúng không?"

"Cái này còn cần Tuyết Lạc nói sao? Bây giờ trên mạng đều nói mày là loại lòng dạ rắn rết, chết không hối cải, còn... còn nói mày bị bao dưỡng, thậm chí còn không tự biết nhục cho đó là vinh quang đi khoe khắp mọi nơi! Đừng nói tao đổ oan cho mày, tao cho người canh chỗ mày ở mấy ngày nay đều không thấy mày về đó, mấy ngày nay mày ở chỗ nào? Số tiền kia mày lấy đâu ra? Tao cảnh cáo mày, Ninh Tịch, tao cho mày một cơ hội cuối cùng, mày lập tức trở về xin lỗi Tuyết Lạc! Còn nữa, tao đã sắp xếp cho mày một công việc đàng hoàng ở chi nhánh Singapo, vé máy bay cũng đặt rồi, mày chuẩn bị đi ngày kia bay!"

Hừ, 5 năm trước đã lưu đày cô một lần, 5 năm sau lại muốn lưu đày cô lần nữa?

Ninh Tịch gằn từng chữ nói: "Chủ tịch Ninh, quả thật trong người tôi chảy dòng máu của Ninh gia, nhưng trừ việc cống hiến một con tinh trùng ra thì ông chưa từng nuôi dạy tôi một ngày nào, dẫu cho thể diện của tôi vứt xuống Thái Bình Dương đi chăng nữa cũng không đến phiên ông dạy dỗ tôi, càng không đến phiên ông nhúng tay vào cuộc đời tôi!"

"Ninh Tịch! Mày đừng có quá quắt! Mày nghĩ kĩ xem hậu quả của việc chọc giận tao là gì? Mày..."

Ninh Tịch tắt luôn di động, ngăn cản tiếng gầm gừ ở đầu dây bên kia vọng tới.

Lần này trong lòng cô vô cùng bình thản, không tức giận, không thất vọng càng không có cái gọi là đau lòng.

"Ninh Tịch..." Bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng gọi khẽ.
Ninh Tịch nghiêng đầu nhìn sang, sau đó thấy trên ban công cách vách - Lục Đình Kiêu đang lo lắng nhìn cô.

"Lục Đình Kiêu... anh chưa ngủ à?"

Lục Đình Kiêu đi về phía đầu ban công sát cô: "Nghe thấy có tiếng ngoài ban công nên ra xem một chút, cô có ổn không?"

Ninh Tịch thản nhiên nhún vai: "Không sao, là Ninh Diệu Hoa gọi tới, lần nào cũng thích dùng cái giọng điệu như thế, tôi quen rồi."

Lục Đình Kiêu không biết cách an ủi người khác, chỉ có thể cách một lan can đưa tay ra xoa xoa đầu cô: "Đừng buồn."

Ninh Tịch cười khẽ, đôi mắt dưới ánh sao vô cùng bình thản: "Tôi không buồn. Ở trên thế giới này chỉ có những người chúng ta yêu thương mới có thể làm chúng ta tổn thương, càng để ý thì càng đau lòng. Nhưng bây giờ... tôi sẽ không bao giờ bị tổn thương nữa."

Lần ở bệnh viện đã là lần cuối cùng cô đau khổ vì những người đó, sau này sẽ không còn như thế nữa.

"Được rồi! Tôi đi ngủ đây! Ngày mai còn phải dậy sớm nữa! Ngủ ngon!" Ninh Tịch vẫy vẫy tay với Lục Đình Kiêu.

"Dậy sớm? Ngày mai không có việc gì, cô có thể ngủ thêm một chút."

"Mai tôi phải dậy sớm mua thức ăn nữa!"

"Mua thức ăn làm gì?" Lục Đình Kiêu khó hiểu.

"Đương nhiên là để nấu cơm! Lần trước đã bảo nấu cơm cho anh với Tiểu Bảo còn gì, cuối cùng hoãn tới tận bây giờ còn chưa làm được!"

"Thân thể vừa mới khỏe lại, không cần vội."

"Mua chút thức ăn làm một bữa cơm thôi, không mệt chết được đâu, hơn nữa ngày mai cũng chẳng có việc gì, cứ quyết định như vậy đi! Đúng rồi, sáng mai ăn ít một chút để dành bụng cho tôi đó, tôi nhất định sẽ khiến hai người hận không thể có thêm một cái dạ dày!"

Nhìn bộ dạng đắc ý của cô gái, Lục Đình Kiêu cười khẽ: "Được."
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 183: Gái đã có chồng
Sáng sớm ngày hôm sau.

Ninh Tịch mặc một chiếc váy liền thân dài màu hồng nhạt, phối với một đôi xăng-đan đế bệt, trang điểm nhẹ dàng, mái tóc xoăn tự nhiên xõa ra buông trên vai, trên phần tóc mai vẫn kẹp chiếc kẹp hình trái tim màu hồng - nhìn chung rất ra dáng “hiền thê lương mẫu”.

Lục Đình Kiêu đang ngồi ở ghế sofa xem báo thấy cô ăn mặc như vậy thì ngẩn ra: "Cô..."

Bình thường nếu không phải tham gia những trường hợp đặc biệt thì đa phần Ninh Tịch đều thích mặc những bộ quần áo cá tính nhưng đơn giản, đây là lần đầu tiên anh thấy cô ăn mặc... “thục nữ” như thế.

Ninh Tịch phấn khích nhảy đến bên cạnh Lục Đình Kiêu: "Thế nào, thế nào? Nhìn có trông giống gái đã có chồng không?"

Lục Đình Kiêu dùng đôi mắt tràn đầy ý nghĩ sâu xa nhìn cô: "Đúng là rất giống."

“Gái đã có chồng” Thật là bốn chữ vô cùng tốt đẹp.

"Hì hì, vậy thì tốt! Như thế thì lúc đi chợ sẽ không bị mấy người bán hàng làm thịt!" Ninh Tịch hài lòng gật đầu: "Vậy tôi đi đây!"

Vừa cất bước thì chân cô bỗng không cử động được.

Hóa ra là bị bánh bao nhỏ ôm lấy.

Ninh Tịch dở khóc dở cười nhìn “đồ trang sức” mới trên chân mình: "Bảo bối à, sao con dậy sớm thế?"

Tiểu Bảo dụi dụi con mắt đưa hai cánh tay ra, tỏ ý muốn được bế.

Ninh Tịch không thể làm gì khác hơn là bế thằng bé lên: "Cô chỉ đi mua đồ ăn thôi, lát nữa sẽ về với con, nhanh thôi mà!"

Bánh bao nhỏ vẫn không chịu buông ôm chặt cổ cô như cũ.

"Có thể đi cùng không?" Lục Đình Kiêu bỗng lên tiếng hỏi.

Ninh Tịch chớp chớp mắt: "Hửm, hai người cũng đi à?"

"Vừa vặn có thể cho Tiểu Bảo ra ngoài chơi một chút."

Bánh bao nhỏ nghe thế liền ra sức gật đầu.
Ninh Tịch gãi đầu: "Đương nhiên là có thể! Chỉ có điều nơi đó có chút loạn! Tôi không vào siêu thị mà là đi một chợ đầu mối cách đây hơi xa, đồ ăn chỗ đó rất tươi!"

"Không sao, đi thôi." Lục Đình Kiêu đặt tờ báo xuống, cầm chìa khóa xe lên.

Vì vậy, từ một mình Ninh Tịch bỗng chốc biến thành ba người, hai hàng tặng kèm là bánh bao lớn và bánh bao nhỏ.

Gara để xe dưới hầm.

Vửa mở ra là một hàng xe sang trọng chói lòa đập vào mắt, Ninh Tịch thèm đến rớt cả nước miếng nhất là sau khi trông thấy nam thần - Tiểu Bạch.

Thấy Ninh Tịch nhìn chằm chằm không chớp mắt chiếc siêu xe Bugatti màu trắng kia, Lục Đình Kiêu hỏi: "Đi cái này?"

Ninh Tịch hồi thần vội vàng lắc đầu: "Tất nhiên là không rồi! Chúng ta chỉ đi chợ thôi, lái chiếc siêu xe này tới thì ăn chơi quá! Có cái nào khiêm tốn hơn chút không?"

Cô đưa mắt nhìn một lượt quả thật không có...

Làm sao có thể có đây...

Ấy thế mà Lục Đình Kiêu lại gật đầu: "Có."

Không biết anh ấn cái công tắc nào một chiếc xe màu đen từ một gian khác được chuyển ra.

Đây là một chiếc xe gia đình giá chừng 50 vạn, nhìn có vẻ vẫn còn mới.

Ninh Tịch thấy thế liền gật gật đầu: "Chiếc này ổn!"

Nhưng mà, tại sao Lục Đình Kiêu lại có loại xe trái ngược với phong cách thường ngày như này?

Lục Đình Kiêu tựa như hiểu được nghi vấn của cô, lên tiếng giải thích: "Chiếc xe này chuẩn bị cho cô lúc cô mới tới, chẳng qua là cô chưa từng sử dụng nó."

"Ah..." Hóa ra đây chính là chiếc xe mà Lục Đình Kiêu chuẩn bị cho cô từ lúc cô mới đến Lục gia.

Nhìn vẻ mặt cô đơn của Lục Đình Kiêu, Ninh Tịch có cảm giác như cô phạm phải đại tội rồi, vội vàng giải thích: "Đó là bởi vì bình thường tôi hay đi tàu điện ngầm, vừa nhanh vừa tiện, còn không bị tắc đường nữa!"

Nói xong Ninh Tịch vội đánh trống lảng qua chuyện khác: "Chúng ta mau đi thôi, đi muộn thì đồ ngon sẽ bị người ta chọn hết đó! Như thế sẽ ảnh hưởng tới tay nghề của tôi!"
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 184: Cuộc hẹn đặc biệt
Trên đường đi, Ninh Tịch mở cửa xe xuống để gió mát của buổi sáng sớm thổi vào, không khí mát mẻ dường như đã thổi tan luôn cả những tâm tình tích tụ trong lòng mấy ngày qua.

Lục Đình Kiêu mở radio, trong xe liền vang lên tiếng nhạc:

"Khinh khí cầu chuyển lời yêu của anh bị gió thổi đến con phố đối diện, bay lên trời cao

Em nói em không đuổi được, muốn anh biết khó mà lui.

Món quà không cần đắt tiền, chỉ cần, chỉ cần một chiếc lá vàng rơi...

Ừ, đúng rồi, một lần hẹn hò thật lãng mạng, không sợ hãi bất cứ điều gì...

Có được em sẽ có cả thế giới, em yêu, từ ngày yêu em, anh thấy thế giới này thật ngọt ngào.

Em yêu, đừng do dự như vậy ánh mắt của em nói em đồng ý."

...

Bài hát này có giai điệu rất vui tươi mang cảm giác năng động nhưng tại sao Ninh Tịch nghe lại luôn cảm thấy có chỗ nào đó kì lạ?

Rõ ràng chỉ cùng nhau đi chợ mà thôi tại sao lại thành hẹn hò thế hả?

Hơn nữa lời của bài hát này... chẳng biết tại sao lại khiến cô có cảm giác chột dạ! 30 phút sau, cuối cùng cũng đến được chợ trong bầu không khí vi diệu đó.

"Cần mua khẩu trang không?" Lục Đình Kiêu có chút không yên tâm hỏi. Vì không muốn bị quấy rầy nên lần này anh không mang theo vệ sĩ.

"Không cần đâu, chỗ này toàn người dân lao động, họ cũng chẳng có nhiều thời gian mà quan tâm mấy chuyện đồn nhảm. Chưa kể hôm nay tôi thục nữ như vậy nên chắc chắn không ai nhận ra đâu, so với tôi thì anh với Tiểu Bảo mới cần khẩu trang hơn đấy!" Ninh Tịch chế nhạo.

Mặc dù lúc này vẫn còn hơi sớm, nhưng trong chợ đã có không ít người đang nhộn nhịp qua lại.

Ninh Tịch lo Tiểu Bảo không quen vì vậy khom người bế thằng bé lên.

Đây là lần đầu tiên Tiểu Bảo tới chỗ như này, thằng bé hết nhìn đông lại nhìn tây, cái đầu nhỏ hết đặt ở vai phải của cô lại quay sang vai trái, vô cùng hiếu kì.Chỉ có điều, gần đây bánh bao nhỏ hơi lên cân, có chút nặng, Ninh Tịch bế một lúc đã thấy mệt.

Lục Đình Kiêu ở một bên rất kịp thời nhấc Tiểu Bảo trong tay cô ra: "Để tôi bế."

Cả người bánh bao nhỏ đã ở trên tay Lục Đình Kiêu nhưng cánh tay nhỏ bé vẫn sống chết ôm lấy cổ Ninh Tịch không buông.

Sắc mặt Lục Đình Kiêu nghiêm nghị: "Con có biết con rất nặng không?"

Bánh bao nhỏ nghe vậy thì lập tức lộ ra vẻ mặt như bị “trọng thương”, chẳng khác gì vẻ mặt thiếu nữ khi bị người khác chê béo vậy.

Ninh Tịch dù cảm thấy rất buồn cười nhưng vẫn vội vàng an ủi: "Đừng nghe ba con nói bậy, con chẳng hề nặng chút nào, mập thêm nữa mới tốt. Chẳng qua là ba con ôm con chắc hơn, mà ba con lại cao nữa có bế con thì con mới nhìn được rõ hơn!" Tiểu Bảo miễn cưỡng chấp nhận lời dỗ dành của Ninh Tịch, nhưng giờ nhóc hết muốn ngắm cảnh rồi, cả đoạn đường chỉ nhìn chằm chằm vào Ninh Tịch hình như sợ cô bị người khác đẩy ra mất, vừa nhìn thấy cô cách hơi xa một chút là đưa tay ra với.

"Oa! Cá bên kìa nhìn rất tươi nha!" Ninh Tịch y như một con lươn chui vào một sạp hàng.

Lục Đình Kiêu nhìn theo cô sau đó đưa một tay ra bắt lấy tay cô.

"..." Ninh Tịch sửng sốt, theo bản năng nhìn về cái tay đang bị nắm, lòng bàn tay đang nóng lên.

"Tiểu Bảo sợ cô đi lạc." Sắc mặt Lục Đình Kiêu có vẻ rất bất đắc dĩ.

Ninh Tịch nhìn Tiểu Bảo, bấy giờ mới phát hiện vẻ mặt lo lắng của thằng bé.

"Ây, nàng dâu trẻ, con cá này cô có mua không?" Lúc này bác gái bán cá đột nhiên hỏi.

Ninh Tịch vội vàng nói: "Mua mua mua, nhìn thôi cũng đủ biết con cá này của bác là cực ngon!"

"Ánh mắt của cô không sai đâu, cô cứ đi hỏi cả cái chợ này xem, ai cũng biết cá nhà tôi là ngon nhất đấy!" Bác gái vô cùng tự hào.

Ninh Tịch lúc này mới phát hiện chỗ không đúng, bác gái này gọi cô là "nàng dâu trẻ"?

Hiển nhiên lại nhầm bọn họ thành một gia đình ba người rồi...
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 185: Cả nhà cùng đẹp
Thôi bỏ đi, có giải thích cũng chỉ thêm phiền phức Ninh Tịch cũng chẳng rỗi hơi: "Bác à, lấy cho tôi một con đi!"

"Đượccc!" Bác gái này làm ăn rất thành thật, cân cho cô rất chính xác.

Bán xong cá, bác gái kia dùng vẻ mặt tán dương nhìn người đàn ông đang ôm đứa bé đứng cạnh cô: "Nàng dâu trẻ, cô thật có phúc, chồng với con trai đều rất đẹp trai!"

Cho dù là trong cái nơi chợ búa này, trong ngực còn bế thêm một đứa nhóc nữa thì khí chất của Lục Đình Kiêu vẫn rất vượt trội, cái này xem ra là do trời sinh rồi.

"Ha ha có thật không? Tôi cũng rất đẹp mà!" Ninh Tịch cười đùa.

"Đúng đúng đúng, cả nhà đều đẹp! Nhất là Tiểu bảo bối nhà cô, đúng là đáng yêu chết đi được, di truyền toàn ưu điểm của cô với chồng cô thôi! Đến đây, bác cho ít quà!"

Ninh Tịch sờ mặt mình một cái, di truyền ưu điểm của cô với Lục Đình Kiêu?

Hình như không phải lần đầu đầu tiên bị nói như vậy...

Tiếp theo, Ninh Tịch với Lục Đình Kiêu bế Tiểu Bảo đi dạo một vòng quanh chợ đầu mối. Bất kể mua cái gì thì chủ hàng cũng tặng thêm ít đồ, hành tỏi, trứng gà, cá tôm, cái gì cũng có… cái giỏ Ninh Tịch xách cũng sắp chứa không hết rồi.

Ninh Tịch tựa như phát hiện cách làm giàu mới, hưng phấn than thở: "Thật không ngờ cho Tiểu Bảo đi cùng lại được lợi thế này! Lần sau phải cho đi cùng tiếp!"

Tiểu Bảo gật gật đầu. Lục Đình Kiêu: "Được."

Cuối cùng, ba người chở đầy xe đồ ăn ra về.

Ninh Tịch cả đường vẫn luôn rất vui vẻ, đi được nửa đường đột nhiên nghĩ tới cái gì, kêu một tiếng: "Lục Đình Kiêu, chỗ ở trước đây của tôi anh có biết không? Đến ngã tư phía trước thì rẽ trái!"
"Biết, phải về sao?" Lục Đình Kiêu nhẹ nhàng chỉnh tay lái đi tới dưới lầu chỗ ở cũ của cô, mặc dù anh mới tới chỉ một lần.

"Ừ ừ, tôi phải lấy nguyên liệu siêu cấp bí mật! Hai người chờ tôi một lát!"

"Được."

Ninh Tịch chạy vào nhà trọ một chuyến, rất nhanh thì cầm nguyên liệu chạy xuống, lúc đi ngang qua sảnh tầng một thì có tiếp tân vội vàng gọi cô lại: "A, từ từ, cô là Ninh Tịch đúng không? Cô có hai gói hàng chuyển phát nhanh này, đã để ở đây mấy ngày rồi, có lấy không?"

Nói xong lập tức dùng ánh mắt dò xét đánh giá cô, trong đầu nghĩ Ninh Tịch này lâu lắm rồi mới về đây, chắc chắn là được bao nuôi rồi...

Ninh Tịch coi như không phát hiện ánh mắt của cô ta, ôm hai cái hộp một lớn một nhỏ đi.

Vừa bước ra cửa, từ xa đã thấy ánh mắt của Tiểu Bảo như muốn chọc thủng cả kính xe ô tô.

Trong mắt Ninh Tịch tràn đầy ấm áp, nhưng đột nhiên trong tầm mắt của cô xuất hiện ba người đàn ông mặc áo đen dáng vẻ bất thiện đang chạy tới chỗ cô...

Theo phản xạ có điều kiện của mình, Ninh Tịch lập tức buông đồ vật đang cầm trong tay xuống sau đó dùng sức xé váy, chờ một trong những người đó xông lên thì lập tức đạp tới trong nháy mắt.

Người kia không có đề phòng lập tức bị đạp bay ra ngoài, hai người khác thấy vậy cũng sửng sốt ngay sau đó thì lập tức trở nên hung ác đánh về phía cô... Hôm nay Ninh Tịch mặc đồ theo kiểu thục nữ nên khiến động tác ra đòn rất vướng víu, nhất thời không thể lập tức giải quyết cả hai người này.

Đang đánh nhau, sau lưng cô lại đột nhiên có một người xông tới, túm hai cánh tay cô lại, hơn nữa còn định dùng dây buộc lại.

Ninh Tịch đang muốn phản đòn thì cánh tay của người kia đột nhiên buông ra, đồng thời còn phát ra một tiếng gào thảm thiết. Cô tựa như nghe được tiếng xương cánh tay bị bẻ gãy...

Ninh Tịch qauy lại nhìn thì thấy Lục Đình Kiêu đã chạy xuống xe từ bao giờ, khuôn mặt như phủ một tầng sương lạnh, cả người phát ra sát khí, bàn tay cũng đang túm chặt cổ tay của tên vừa định trói cô...
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 186: Biệt danh ngọt ngào
Không biết tay của Lục Đình Kiêu làm như nào mà sau đó chỉ thấy người kia quay một vòng rồi bị ném ra ngoài y như ném một bao tải rách, rơi xuống đất thì nằm im không động đậy...

Đại khái là bởi Lục Đình Kiêu ra tay quá mức tàn nhẫn, cho nên ba người kia đều trố mắt nhìn nhau rồi lui dần về sau theo bản năng.

"Không sao chứ?" Lúc nhìn về phía Ninh Tịch, trong mắt Lục Đình Kiêu vẫn lưu lại chút lệ khí.

Ninh Tịch sững sờ gật đầu một cái: "Tôi không sao..."

Cô chưa bao giờ thấy Lục Đình Kiêu ra tay, phần lớn thời gian vẫn là thấy dáng vẻ dịu dàng nho nhã của anh cho nên không ngờ được thân thủ của anh lại... tuyệt vời như vậy...

Lúc này, một chiếc Ferrari màu đen chậm rãi đi tới sau đó một người đàn ông mặc cả bộ GiorgioArman cao cấp xuống xe - ông ta là Ninh Diệu Hoa.

Ông ta dùng ánh mắt như đang nhìn rác rưởi nhìn người đàn ông đứng bên cạnh Ninh Tịch, sau đó lại dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn chiếc xe đang đậu dưới lầu: "Ninh Tịch, đây chính là thằng đàn ông mà mày lăn lộn cùng sao? Lái một chiếc xe rách nát đáng giá mấy chục vạn?"

Ninh Tịch nghe ông ta nói thế giận đến suýt chút thì cười ra tiếng: "Đối với ông mà nói thì tiêu chuẩn đánh giá một người đàn ông chính là xem anh ta đi cái xe bao nhiêu tiền sao?"

Hóa ra ý ông ta là ông ta không quan tâm chuyện cô bị bao nuôi mà chỉ quan tâm xem người bao nuôi cô có đủ quyền đủ thế hay không?

Nếu người bao dưỡng cô lái một cái xe Bentley, chẳng lẽ như thế sẽ cao quý hơn?

"Không nhìn xe chẳng lẽ nhìn mặt? Tao còn tưởng mày tìm được thần thánh phương nào, hóa ra lại tìm được một tiểu bạch kiểm, đúng là càng sống càng thấy ngu đi!" Ninh Diệu Hoa mở miệng mắng to.

Gã đàn ông này mặc dù vẻ ngoài không tệ nhưng đi cái loại xe này thì cùng lắm chỉ là ông chủ một công ty nhỏ mà thôi.

Ninh Tịch: "..."

Thế mà dám nói Lục Đình Kiêu là tiểu bạch kiểm?

Ninh Diệu Hoa mắng Ninh Tịch xong lại vênh váo hất mặt nhìn về phía Lục Đình Kiêu: "Mày là thằng nào? Có biết nó là ai không? Ngay cả con gái của Ninh Diệu Hoa mà cũng dám chơi sao? Có tin tao khiến mày không thể lăn lộn ở Đế Đô này nữa không?"Ninh Tịch: "..."

Trước mặt người ngoài, Lục Đình Kiêu luôn tích chữ như vàng, hôm nay lại gặp phải kẻ không biết trời cao đất dày là gì - Ninh Diệu Hoa, thế nên ngay cả ánh mắt bố thí Lục Đình Kiêu cũng lười cho.

Ninh Diệu Hoa vốn còn định tiếp tục làm nhục đối phương nhưng chẳng biết tại sao trong lòng lại nổi lên từng đợt rét

lạnh, nói không ra lời.

Tại sao một ông chủ nhỏ lại có khí thế như vậy...

Hừ, đứa con gái không nên thân này nhất định là bị dáng vẻ này của thằng nhãi kia lừa!

"Ninh Tịch, lời tao nói tối hôm qua vẫn còn hiệu lực, bây giờ mày chọn trở về vẫn còn kịp!" Giọng điệu Ninh Diệu Hoa như thể đang bố thí cho người khác.

Ninh Tịch nâng khóe miệng thân thiết ôm lấy cánh tay của Lục Đình Kiêu: "Xin lỗi, tôi lựa chọn tiểu bạch kiểm nhà tôi! Ông đến từ đâu thì về đấy đi!"

"Ninh Tịch! Mày sẽ hối hận!" Nhìn hai người khoác tay nhau rời đi, Ninh Diệu Hoa gào rú như sấm, sau đó âm trầm dặn dò vệ sĩ bên cạnh: "Bám theo chúng nó cho tao!"

Hôm nay có quá nhiều chuyện bất ngờ, một là thân thủ của Ninh Tịch, trong ấn tượng của ông ta nó là một đứa con gái nhu nhược trói gà không chặt.

Còn có thân phận của người đàn ông kia… Ông ta luôn cảm thấy có chỗ nào đó là lạ...

Lên xe, Ninh Tịch lập tức gãi đầu một cái nói xin lỗi với Lục Đình Kiêu, "Xin lỗi nha! Là tôi liên lụy đến anh, làm anh bị ăn chửi..."

"Không sao." Mặc dù bị người ta chửi nhưng lúc này Lục Đình Kiêu không hề tức giận một chút nào.

Nguyên nhân sao, chính là bởi vì cái câu nói cuối cùng mà Ninh Tịch, cô không chỉ khoác tay anh mà ngay cả ba chữ tiểu bạch kiểm cũng được tăng thêm hai chữ “nhà tôi”, biến thành một biệt danh ngọt ngào.
 

Bình luận facebook

Top Bottom