♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 177: Nghịch chuyển bất ngờ
"Cô muốn hủy hợp đồng?" Thường Lị biến sắc, nhưng rất nhanh bình tĩnh lại: "Ninh Tịch, cô đừng lấy hủy hợp đồng ra uy hiếp tôi, cô có biết tiền bồi thường là bao nhiêu không? Hợp đồng của cô với công ty còn tới bốn năm, một năm là 200 vạn, bốn năm là 800 vạn!"

Ninh Tịch cho luật sư đứng bên cạnh một ánh mắt.

Vị luật sư mặt không biểu cảm đưa ra một cái vali màu đen, quay về hướng bọn họ rồi mở ra, bên trong xếp đầy tiền, tiền mặt!

Ninh Tịch đẩy cái chiếc vali đến trước mặt Thường Lị: "Đây là 800 vạn, có cần đếm không?"

"Cô..." Thường Lị nghẹn họng trân trối nhìn số tiền mặt kia: "Cô lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?"

Ninh Tịch không kiên nhẫn: "Cái này hình như không liên quan đến chị?"

"Hừ, không phải tiền lên lăn lộn giường mà có sao? Phách lối cái gì? Cô nghĩ 800 vạn là đủ rồi sao?" Thường Lị nói xong ném cho cô một chồng thật dày những hồ sơ quy định khi hủy hợp đồng, nhìn bộ dạng xem ra là có chuẩn bị.

Ninh Tịch nhận lấy hồ sơ, liếc một cái, sau đó càng nhìn càng thấy buồn cười: "Chị Thường, sao tôi lại không biết tôi đắt giá như vậy nhỉ?"

6000 vạn tiền bồi thường hợp đồng? CMN, sao không đi cướp luôn đi?

Cô biết muốn hủy hợp đồng cũng không phải chuyện dễ, những người này chắc chắn sẽ nghĩ đủ mọi cách làm khó cô.

Thường Lị khôi phục lại bộ dạng lão luyện: "Đây chính là đánh giá của luật sư đưa ra, trong hợp đồng đã nói rõ, trừ đi 800 vạn tiền bồi thường hợp đồng, thì chuyện lần này của cô đã khiến công ty chịu rất nhiều tổn thất!"

"Bởi vì cô nên các dự án bị hoãn lại, tiền đầu tư bị cắt đứt, diễn viên kiếm nhiều tiền nhất bị thương nặng... số tiền này đã là số thấp nhất! Nếu cô không có ngần này tiền vậy..... chúng ta cùng ra tòa!"

Ninh Tịch nghe vậy nhíu chặt lông mày, không biết tài nghệ của vị luật sư Trần này thế nào, có thể hay không...

Luật sư Trần chỉ liếc mắt nhìn cô một cái vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ, không nhìn ra bất cứ suy nghĩ gì.

Thấy vẻ mặt Ninh Tịch do dự, Thường Lị lập tức nắm lấy cơ hội mềm giọng nói: "Ninh Tịch, em suy nghĩ cho kĩ, nhất định phải hủy hợp đồng sao? Thật ra thì chuyện này cũng không phải là không thể thương lượng. Nếu em không đồng ý nhận Tiếu Xuân Phong thì chúng ta có thể sắp xếp phim khác cho em, trong tay chị đang có mấy bộ phim, đều là dự án lớn cả, tùy em chọn."

Ninh Tịch cười nhạt trong lòng, cái gì mà dự án lớn, nhất định là đổi thang không đổi thuốc mà thôi! Ninh Tuyết Lạc không muốn cô rời khỏi Tinh Huy đơn giản là vì cô ta muốn đặt cô dưới mí mắt, cả đời phải chịu sự ràng buộc của cô ta, thậm chí cô ta còn sợ ép quá thì cô sẽ trở lại Ninh gia...

Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, là luật sư của Tinh Huy.
Hơn nữa có tận ba người.

Trong đó có một người mà Ninh Tịch cũng biết, là luật sư cố vấn cao cấp của tập đoàn Ninh thị - Thái Anh Dũng.

Mẹ kiếp! Ninh Tuyết Lạc thật tâm muốn hại chết cô đây mà!

Ninh Tịch nhìn bên mình chỉ có mỗi vị Trần luật sư lẻ loi trong lòng càng hết hy vọng.

Thường Lị có chỗ dựa vào thì lại càng kiêu ngạo khoanh tay trước ngực: "Ninh Tịch, hiện giờ cô đổi ý còn kịp."

Nghề nào cũng có chuyên môn của nghề đấy, về phương diện này Ninh Tịch quả thật không hiểu chỉ có thể nhìn luật sư Trần.

Luật sư Trần... vẫn không nói tiếng nào.

Ninh Tịch ngồi bên cạnh mà nôn nóng muốn chết rồi, kỹ năng thiết yếu của luật sư không phải là cãi nhau sao? Vì cái lông gì mà “con hàng” này không chỉ cơ mặt liệt mà cơ miệng cũng liệt luôn vậy? Rốt cuộc là có được hay không?

Nhưng mà...

Chuyện kế tiếp đối với Ninh Tịch mà nói cứ như phim viễn tưởng vậy.

Luật sư Trần chậm rãi đứng lên rút từ trong túi xách ra một xấp tài liệu, sau đó mở miệng nói: "Thứ nhất, theo như tôi biết thì quý công ty rút vốn đầu tư là để uy hiếp đoàn làm phim, không có liên quan gì đến thân chủ của tôi."

"Thứ hai, tập đoàn Ninh thị không có liên quan gì đến thân chủ của tôi, bất kì tổn thất nào của Ninh thị đều không thể đổ lên đầu thân chủ tôi."

"Thứ ba, chuyện nhân viên của quý công ty bị thương trong lúc quay phim đương nhiên phải là do quý công ty, đoàn làm phim và công ty bảo hiểm cùng phải gánh chịu, dưới tình huống thân chủ tôi chưa bị định tội thì không thể bắt thân chủ tôi chịu trách nhiệm."

"Hơn nữa, căn cứ vào báo cáo tình trạng thương tật của cô Ninh Tuyết Lạc thì chẳng qua là bị thương ngoài da mà thôi, nhiều nhất là chúng tôi bồi thường 252.4 tệ, những thứ khác như phòng bệnh cao cấp hay dưỡng bệnh vượt mức khác hẳn là... không liên quan tới thân chủ của tôi..."

Luật sư Trần lấy một địch ba, tốc độ nói như súng liên thanh, nói cả nửa giờ cũng không thở dốc, nói thẳng thừng khiến ba luật sư kia á khẩu không trả lời được, mồ hôi vã ra như mưa, không những thành công giúp cô hủy hợp đồng mà ngoài 800 vạn kia còn không tốn thêm một đồng...

A, không đúng, còn tốn thêm 252.4 tệ...
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 178: Kim chủ của Ninh Tịch?
Kết quả sau cùng là đối phương nguyện ý âm thầm hòa giải, không dám thở ra một chữ đưa nhau ra tòa.

Ninh Tịch ngẩn người, hóa ra vừa rồi là thời gian “làm lạnh” kĩ năng của luật sư Trần, phải chờ đúng thời cơ mới phóng ra được?

(*Chơi chữ làm lạnh >< làm nóng, hâm nóng.)

Thường Lị còn ngẩn hơn cả Ninh Tịch, ba luật sư kia cũng y như thế.

Ngay lúc Ninh Tịch với luật sư Trần chuẩn bị đứng dậy rời đi thì Thái Anh Dũng đột nhiên kích động đứng lên, sắc mặt nghi ngờ nhìn về phía luật sư Trần, hỏi: "Chờ một chút! Xin mạo muội hỏi một câu! Xin hỏi ngài... ngài có phải đại luật sư - Trần Cánh?"

Hai luật sư đứng bên cạnh nghe vậy lập tức kinh hãi: "Cái gì... Trần Cánh? Trần Cánh nào? Sẽ… không phải là Trần đại trạng chứ?"

Mới vừa rồi bọn họ hoàn toàn không để người ta vào trong mắt, cho nên cũng không hỏi anh ta là ai, nhưng hiện giờ càng nghĩ thì càng không đúng.

Mặc dù bọn họ chưa tận mắt gặp được Trần Cánh nhưng có nghe đồn về tác phong làm việc của anh, quý chữ như vàng, ai không biết còn cho rằng là người câm. Nhưng một khi đã bắt đầu làm việc thì giống như bước vào trạng thái điên cuồng, tốc độ nói rất nhanh, lập luận rõ ràng, chứng cứ sắc bén...

Luật sư Trần không trả lời Thái Anh Dũng, bước chân cũng không hề ngừng lại dù chỉ một chút, đi thẳng ra khỏi phòng họp.

Thường Lị mặt xám như tro ngã ngồi trên ghế. Xong rồi!

Ninh Tuyết Lạc đã dặn dò cả trăm lần là không để cho Ninh Tịch hủy hợp đồng, nhưng hiện tại đã hỏng bét hết rồi.

Người Ninh Tịch mời tới chính là luật sư hàng đầu của Đế đô - Trần đại trạng?

Tại sao Trần đại trạng lại chạy tới giúp Ninh Tịch giải quyết một vấn đề hủy hợp đồng nhỏ bé như thế này?

Phải biết là vị luật sư này tính tiền theo phút, muốn mời được anh ta phải tính giá trên trời!
Chẳng lẽ... chẳng lẽ vị kim chủ của Ninh Tịch chính là vị Trần đại trạng này?

...

Cho đến khi Ninh Tịch rời khỏi cao ốc Tinh Huy thì vẫn chưa hoàn hồn lại, vạn vạn không ngờ tới vị luật sư mặt liệt này lại dũng mãnh như vậy.

Chẳng lẽ phòng pháp vụ của giải trí Thịnh Thế đều lợi hại như vậy sao? Còn đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình, ngoài cửa đột nhiên xông ra một đám phóng viên chen chúc xông vào…

"Ninh Tịch! Ninh Tịch! Lần cô đến là để thú tội sao?"

"Đối với chuyện cố ý mưu sát Ninh Tuyết Lạc cô có gì muốn nói sao?"

"Ninh Tuyết Lạc vẫn luôn tỏ ý chỉ cần cô nguyện ý nói lời xin lỗi thì sẽ cho cô cơ hội sửa chữa lỗi lầm, cô có cảm thấy xấu hổ hay không?"

"Xin hỏi chuyện của Giả Thanh Thanh lần trước có phải cũng do một tay cô sắp đặt?"

"Nghe nói Tinh Huy muốn hủy hợp đồng với cô, cũng đồng thời ra lệnh phong sát là thật sao?"

...

Đám phóng viên kia gần như phát điên mà chen chúc tiến sát lại gần cô, Ninh Tịch hai đấm sao đấu được bốn tay, dưới tình huống này cũng không thể động thủ với các phóng viên, cô đang nghĩ cách thoát thân thì không biết từ đâu nhô ra năm người vệ sĩ áo đen đã được qua đào tạo, không tới mấy giây đã có thể khống chế tình hình.

Các ký giả trố mắt nhìn nhau. Chuyện gì đã xảy ra? Những người này từ đâu chui ra?

Ninh Tịch chỉ là một nghệ sĩ không quyền không thế không bối cảnh, vậy đám vệ sĩ này từ đâu chui ra? Hơn nữa còn tận 5 người?

Bởi vì không muốn mang đến scandal cho Ninh Tịch cho nên những vệ sĩ này không mang gia huy của Lục thị nhưng cũng đủ khiến đám phóng viên thích bắt nạt kẻ yếu kia phải kiêng kỵ.

Ninh Tịch sau khi được các vệ sĩ bảo vệ liền dừng lại, bình tĩnh hướng về các kí giả kia mở miệng nói: "Thứ nhất, tôi vô tội, không cần phải tự thú càng không cần phải xấu hổ. Thứ hai, chuyện của Giả Thanh Thanh đã được làm sáng tỏ từ lâu xin đừng đánh lừa dư luận, nếu không sẽ bị kết tội phỉ báng. Thứ ba, quả thật tôi đã hủy hợp đồng với Tinh Huy ngay vừa nãy thôi, nhưng mà là do tôi đề nghị chứ không phải bị hủy hợp đồng. Thứ tư, muốn phong sát tôi? Cứ thử xem."
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 179: Người này tính hướng không rõ của Ninh Tịch?
Nói xong những lời này, Ninh Tịch quay lưng đi thẳng tới chiếc xe ô tô màu đen đang đậu gần đó.

May mà Lục Đình Kiêu sắp xếp cẩn thận, sớm đoán được hôm nay cô sẽ bị phóng viên vây công nên cả vệ sĩ lẫn lái xe đều xuất hiện rất kịp tời.

"Cô Tịch, tiếp theo đi đâu?" Lái xe hỏi.

"Về nhà đi." Ninh Tịch ngẩn người một lúc rồi không nhịn được hỏi một câu: "Sao mọi người lại gọi tôi là cô Tịch mà không gọi tôi là cô Ninh?"

Nhắc mới nhớ, những người giúp việc ở Lục gia hay cấp dưới của Lục Đình Kiêu hình như đều gọi cô là cô Tịch hay cô Tiểu Tịch...

"Là Lục tổng dặn dò." Lái xe trả lời.

"Vậy sao?"

Người đàn ông kia cũng quá tinh tế rồi... chắc là vì biết cô không thích cái họ này đi!

Cùng lúc đó tại Lục gia.

Lục Cảnh Lễ tê liệt nằm trên sofa y như con cá chết, "Anh! Anh đã chọn cả ngày rồi đấy! Công ty nhiều quản lí ưu tú như thế mà anh không vừa mắt bất cứ một ai sao? Lôi Minh thì sao? Vào nghề đã lâu, kinh nghiệm lão luyện trong nước hay ngoài nước đều có đầu mối hết, cũng quen với Ninh Tịch nữa!"

Lục Đình Kiêu: "Cậu ta đã là quản lí của Giang Mục Dã."

Lục Cảnh Lễ: "Được rồi... Vậy Hách Soái thì sao? Anh ta không có quan hệ với Giang Mục Dã!"

Lục Đình Kiêu: "Không chọn nam."

Khóe miệng Lục Cảnh Lễ giật giật: "Vậy thì Diệp Thắng Lam! Quản lí vàng đó! Năng lực nghiệp vụ khá ổn!"

Lục Đình Kiêu: "Người này tính hướng không rõ."
"Phụtt... là cái tin đồn cô ấy thích con gái sao? Mẹ kiếp, anh tìm hiểu cũng quá tỉ mỉ rồi đó!" Lục Cảnh Lễ sắp tan vỡ: "Vậy Triệu Mỹ Hinh thì sao? Phái nữ, có bạn trai, đang là quản lí của Tô Dĩ Mạt, năm ngoái thành tích đứng No.1!"

Lục Đình Kiêu: "Nhân phẩm không được."

Lục Cảnh Lễ bó tay: "Hoàng đế chọn phi tần cũng không rắc rối như thế! Vậy rốt cuộc anh muốn kiểu nào hả?"

Lục Đình Kiêu trầm ngâm một lát, sau đó hỏi: "Tại sao không thấy tài liệu của Lâm Chi Chi?"

"Cô ấy nghỉ phép rồi, nói tạm thời không muốn nhận người mới, em đoán là vì tránh Giang Mục Dã đấy, chậc chậc..."

"Vậy chọn cô ấy đi." "Ợ... anh, anh quá độc rồi..." Lục Cảnh Lễ vì Giang Mục Dã mà thầm mặc niệm, xong rồi lại bắt đầu tự mặc niệm cho mình: "Anh đúng là biết làm khó em! Diệp Chi Chi đã nói không nhận người mới!"

Hai người còn đang thương lượng, Ninh Tịch đã trở về.

"Tôi về rồi! Có ai ở nhà không?"

Vừa dứt lời, một bên chân của cô đã bị một cái bánh bao nhỏ mềm mềm ôm lấy, hơn nữa còn lộ biểu tình ai oán như thể: Ba giờ không thấy như cách ba thu.

Bánh bao nhỏ càng ngày càng thích dính lấy người Ninh Tịch, cô phải ôm lấy dỗ dành thật lâu thằng bé mới lộ ra nụ cười.

"Đã về, hủy hợp đồng thuận lợi chứ?" Lục Đình Kiêu đứng dậy đi tới.

Vừa nhắc tới thì Ninh Tịch lập tức trở nên kích động: "Cực kì thuận lợi, công ty sắp xếp luật sư cho tôi thật lợi hại, lấy một địch ba, khẩu chiến quần hùng! Ban đầu Thường Lị còn tính lừa tôi thêm 6000 vạn, nhưng cuối cùng không tốn thêm một đồng nào! Không đúng vẫn tốn thêm 252.4 tệ tiền thuốc cho Ninh Tuyết Lạc! Đúng là cool đến ngây người! Luật sư phòng Pháp vụ của Thịnh Thế đều lợi hại như vậy sao? Tôi nghe bọn họ gọi anh ấy là Trần đại trạng..."

Lúc này, Lục Cảnh Lễ đứng sau lưng yếu ớt nói: "Cái gì mà luật sư phòng Pháp vụ chứ, Trấn Cánh là cố vấn pháp luật cao cấp của tập đoàn Lục thị đấy!"

"Phụt..." Ninh Tịch bị dọa đến không tưởng tượng nổi nhìn Lục Đình Kiêu: "Lục Đình Kiêu, anh để luật sư chuyên chạy án kiện trăm triệu chạy tới giúp tôi xử lí một vụ hủy hợp đồng có 800 vạn sao?"
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 180: Bán mình cho anh, thay anh kiếm tiền
Đây đúng là chuyện hoàng đế phái quốc sư tới giúp một dân đen xử lí vụ bị trộm mất heo...

"Để ngừa vạn nhất." Lục Đình Kiêu bình tĩnh trả lời.

Chỉ cần chuyện của cô thì chẳng có việc nào là việc nhỏ.

Ninh Tịch không còn lời nào để nói, Đại ma vương đã ra tay thì đúng là không giống người phàm.

"Hợp đồng đưa cô hồi sáng đã xem xong chưa?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Ninh Tịch gãi gãi đầu: "Dầy như thế tôi xem đến đầu cũng to ra luôn, xem qua thấy cũng ổn nên đã kí tên rồi, lát nữa đưa cho anh!"

Lục Đình Kiêu nhướng chân mày: "Cô yên tâm về tôi như vậy?"

Ninh Tịch buông tay: "Cùng lắm thì bán mình cho anh, sau đó thay anh kiếm tiền là cùng!"

Lục Đình Kiêu cười đến cưng chiều.

Lục Cảnh Lễ: "..." Mắt chó của tôi mù rồi! Mù mất thôi! Cái nhà này đúng là không ở được mà.

"Nếu không có gì ngoài ý muốn thì ngày kia cô có thể đến công ty báo danh, ngày mai có thể ở nhà nghỉ ngơi một ngày."

"Ồ! Vậy thì tốt quá! " Ninh Tịch gật gật đầu.

Lục Cảnh Lễ nghe mà muốn quỳ lạy, ngày kia? Thế chẳng phải ý là anh chỉ có một ngày để thuyết phục Diệp Chi Chi sao?

Thật là mất nhân tính mà!
Lục Đình Kiêu tựa như hiểu rõ nỗi lòng của Lục Cảnh Lễ liền nói với anh ta: "Xong chuyện này em có thể đi nghỉ phép."

"Ok! Em lập tức đi ngay!" Lục Cảnh Lễ lập tức hồi máu sống lại.

...

Đến đó, trong phòng bệnh Vip của bệnh viện nhân dân số một Đế đô,

Ninh Tuyết Lạc đang nhìn chằm chằm người phụ nữ trên ti vi - Ninh Tịch đã biến mất nhiều ngày nay hoàn toàn không có vẻ yếu ớt tiều tụy, trái lại còn hào quang tỏa ra vạn dặm, được năm vệ sĩ bảo vệ đến gió thổi không lọt, thần sắc ung dung đối mặt với tất cả những kí giả đang vây công: "Thứ nhất, tôi vô tội, không cần tự thú, càng không có lý do để xấu hổ. Thứ hai, chuyện của Giả Thanh Thanh... Thứ tư, muốn phong sát tôi? Cứ thử xem."

Nghe xong câu nói cuối cùng, Ninh Tuyết Lạc lập tức đem cái đèn bàn bên cạnh ném vào tivi.

"Thường Lị, chị làm cái gì đây? Thôi Thái Tĩnh đã đành, sao ngay cả chị cũng mắc cái loại sai lầm cấp thấp như này? Tôi đã bảo chị thế nào, tuyệt đối không được để cô ta hủy hợp đồng cơ mà?"

Ninh Tuyết Lạc là loại người cứ có chuyện là chỉ biết mắng chửi người khác, Thường Lị đã sớm quen nhưng giờ khắc này vẫn không kìm được mà đen hết cả mặt: "Tôi đã nói với cô từ lâu, với điều kiện của Ninh Tịch thì cô ta hoàn toàn có khả năng tìm được một vị kim chủ có quyền có thế, ngay cả tôi cũng không dám đè ép cô ta quá đáng! Bây giờ cô lại ép Ninh Tịch đến mức này, cái kết vốn đã nằm trong dự liệu..."

"Chẳng lẽ chị cứ trơ mắt nhìn cô ta xoay mình sao? Tôi đã bỏ ra cái giá quá lớn! Còn mất trắng 800 vạn!" Ninh Tuyết Lạc điên cuồng, không cách nào tiếp nhận sự thật.

"Tuyết Lạc, chuyện không tệ hại như cô nghĩ đâu, danh tiếng của Ninh Tịch đã bị hủy sạch, dẫu có tìm được kim chủ cũng không có cách xoay chuyển trời đất đâu. Sau này Tinh Huy hạ lệnh phong sát thì ai dám dùng cô ta? Đây cũng là dấu chấm hết cho cô ta rồi!"

"Không những thế, cô nghĩ mà xem, chuyện này ầm ĩ như thế, cô ta lại ném ra 800 vạn còn thuê vệ sĩ đưa đón, ai nhìn mà chẳng biết cô ta được bao dưỡng chứ? Ninh gia biết được chuyện này còn có thể cho cô ta sắc mặt tốt sao? Cô ta có thể tiến vào xã hội thượng lưu sao?"

Nghe thế Ninh Tuyết Lạc mới bớt giận mấy phần: "Thủy quân bên kia đã thu xếp xong chưa?"

"Yên tâm đi, chuyện này đã dặn dò xong rồi, hơn nữa dù chúng ta không ra tay thì những kí giả cũng sẽ lên tiếng thôi!" Thường Lị chắc chắn nói.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
4,615
Reaction score
315
Points
83
Chương 181: Chưa bao giờ từng hối hận
Ninh Tuyết Lạc mở di động đọc những tin tức mới nhất chỉ thấy toàn bộ đều là:

#Ninh Tịch cuồng ngôn, chó cậy thế người

#Ninh Tịch bị bao dưỡng

#Ninh Tịch từ chối nhận tội, chết không hối cải

...

Lúc này cô ta mới an tâm: "Được rồi, chị “ổn định” dư luận đi, tuyệt đối không thể xảy ra vấn đề gì nữa!"

Vừa dứt lời thì “cạch cạch cạch” - tiếng gõ cửa vang lên.

Ninh Tuyết Lạc vội vàng nháy mắt với Thường Lị, Thường Lị lập tức đem chiếc đèn bàn bị đập bể thu dọn lại, đắp lên một tấm vải lên ti vi sau đó mới ra đi mở cửa.

Tô Diễn khá bất ngờ khi thấy lúc này mà Thường Lị vẫn còn có mặt ở phòng bệnh: "Có chuyện sao?"

"Lúc nãy có trao đổi một chút về công việc với chị Thường, giờ đã nói xong rồi. Diễn, sao muộn thế này anh lại tới đây?" Ninh Tuyết Lạc đổi đề tài.

"Vậy hai người trò chuyện, tôi đi trước nhé!" Thường Lị chào tạm biệt, trước khi đi còn cho Ninh Tuyết Lạc một ánh mắt.

Tô Diễn không để ý đến động tác giữa hai người, nhéo nhéo mi tâm, sắc mặt có chút âm trầm.

Ninh Tuyết Lạc thấy vậy, hỏi dò: "Là vì chuyện của Ninh Tịch sao?"

Tô Diễn không lên tiếng.

Ninh Tuyết Lạc cắn cắn môi, thân thể hơi run run: "Diễn, anh đang trách em sao? Trách em ép Ninh Tịch đến nước này?"Tô Diễn thở dài: "Em đó, chỉ toàn thích suy nghĩ bậy bạ, chuyện này là lỗi của cô ấy, sao anh lại trách em? Anh chỉ là... tự trách mình... là anh không xử lý tốt mới khiến cô ấy biến thành như vậy..."

"Em cũng không ngờ chị ấy thà tự nguyện bán thân cũng không muốn nói xin lỗi em... Tại sao chị ấy lại hận em như vậy? Rốt cuộc em nên làm gì chị ấy mới hết giận? Chẳng lẽ muốn em phải rời bỏ anh sao?" Vẻ mặt Ninh Tuyết Lạc đau khổ.

Tô Diễn lập tức đổi sắc mặt, nghiêm túc nói: "Tuyết Lạc, anh không cho phép em nói như vậy, chúng ta vất vả lắm mới có thể đến với nhau, chẳng lẽ vì chút chuyện này mà em bỏ cuộc sao?"

Ninh Tuyết Lạc dựa sát vào lòng ngực anh ta, sợ hãi nói: "Em xin lỗi, sau này em sẽ không thế nữa, chỉ là em sợ anh sẽ hối hận, hối hận vì đã đến với em..."

Tô Diễn ngây người sau đó dùng giọng điệu kiên định nói: "Anh chưa bao giờ hối hận."

Hai người đang nói chuyện, tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa.

Tô Diễn đi ra mở cửa không ngờ lại thấy Ninh Diệu Hoa cùng Trang Linh Ngọc: "Bác trai, bác gái..."

"Ba, mẹ... sao hai người lại tới đây?" Ninh Tuyết Lạc tỏ vẻ ngạc nhiên vội vàng xuống giường nghênh đón bọn họ.

Trang Linh Ngọc vội đè lại bả vai cô ta: "Đừng động, trên người con còn đang bị thương đấy, nằm yên đi. Ba mẹ không có việc gì, chỉ muốn tới thăm con một chút!"

Ninh Diệu Hoa sầm mặt: "Tuyết Lạc, con yên tâm, đi ba tới là để nói cho con biết, chuyện này ba nhất định lấy lại công bằng cho con, cho dù có trói lại ba cũng phải đem nó tới nói xin lỗi con!"

Ninh Tuyết Lạc rưng rưng nước mắt: "Cám ơn ba mẹ, thật ra thì con sao cũng được, con chỉ hy vọng chị có thể quay đầu lại, chị ấy cứ như bây giờ sẽ tự phá hủy cuộc đời mình!"

Sắc mặt Trang Linh Ngọc cực kì khó coi: "Không ngờ nó lại làm ra chuyện vô liêm sỉ như vậy, Ninh gia chúng ta đã gây ra nghiệt gì? Sớm biết như vậy thì đã không đón nó về, chúng ta có Tuyết Lạc là đủ rồi, tại Lão gia tử cứ không nghe, bây giờ thì tốt rồi..."

Ninh Diệu Hoa phiền não: "Được rồi, đừng nói nhảm nữa, chuyện này anh sẽ xử lý, còn nữa ngàn lần đừng để Lão gia tử biết chuyện này!"

Bây giờ chính là thời kì mấu chốt để ông ta tranh đoạt quyền thừa kế với em trai ông ta.
 

Bình luận facebook

Top Bottom