1. Chào mừng Khách đến với VietWriter.Com, chúc bạn có những phút giây online vui vẻ.
  2. Chào Khách , Hiện tại diễn đàn đang nâng cấp đăng nhập bằng facebook và google nên hiện tại 2 chức năng này đang lỗi.Chúng tôi sẽ cố gắng cập nhật sớm nhất có thể.Mong bạn thông cảm
    Dismiss Notice

Hot Full CHỌC TỨC VỢ YÊU - MUA MỘT TẶNG MỘT

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 29/5/17.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,695
    Đã được thích:
    940,130
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 10: Bánh bao nhỏ nổi giận

    "Anh, anh tới rồi, đang yên đang lành tự dưng Tiểu Bảo lại khóc quấy."

    "Sao lại thế này? "Lục Đình Kiêu trầm giọng hỏi.

    "Em cũng không biết, nó tỉnh lại rồi chạy khắp nơi tìm ai đó, em hỏi nó có phải muốn tìm Ninh Tịch không, rồi bảo nó không cần tìm, cô xinh đẹp đã đi rồi. Vừa dứt lời thì nó liền khóc như cha chết mẹ chết. Xem ra Tiểu Bảo hình như rất thích Ninh Tịch, vừa nghe cô ấy đã đi rồi thì khóc thành như thế!"

    Hơn nữa đã rất lâu rồi Tiểu Bảo chưa hề có cảm xúc mãnh liệt đến thế.

    Nghe xong, Lục Đình Kiêu đi thẳng tới chỗ con trai.

    Tiểu Bảo phát hiện Lục Đình Kiêu tới gần thì lập tức cảnh giác rụt về sau, ánh mắt đầy vẻ đề phòng cùng xa lánh, ngay cả cha ruột cũng không nhận.

    Đến cách con trai ba bước chân thì Lục Đình Kiêu dừng lại, bình tĩnh nói: "Chú Hai nói cô đã đi rồi không phải là ý như con nghĩ, cô ấy không có bất cứ một vấn đề gì, đã xuất viện về nhà rồi, không phải đã qua đời như bà ngoại con, mãi mãi không trở lại, hiểu chưa?"

    Đại khái cũng chỉ có lúc đối diện với con trai thì Lục Đình Kiêu mới có kiên nhẫn nói dài như vậy.

    Lục Cảnh Lễ nghẹn họng trố mắt: "Có nhầm hay không! Em mới nói "đi" mà nó nghĩ nhiều đến thế?"

    Thật ra là do Tiểu Bảo chính mắt nhìn thấy Ninh Tịch bị ngã xuống nên đã bị dọa sẵn, dưới tình huống tâm trạng không ổn định thì hiểu nhầm lời của Lục Cảnh Lễ cũng không phải không thể.

    Nghe xong Lục Đình Kiêu giải thích, Tiểu Bảo tạm thời không khóc nữa nhưng vẫn vùi đầu rúc vào bên bệ cửa sổ, không chịu nhúc nhích.

    Vì vậy Lục Đình Kiêu móc ra một tờ giấy: "Cô ấy để lại cho con, muốn xem không?"

    Thân thể Tiểu Bảo cứng lại, sau đó giống như được bật công tắc vậy, trong nháy mắt ngẩng đầu lên, giơ hai tay cánh tay ngắn ngắn nhỏ nhỏ, tỏ ý muốn ba ba bế.

    Lục Cảnh Lễ: "..."

    Các bác sĩ và y tá: "..."

    Nguyên một phòng toàn người bị hành hạ đến chết đi sống lại, kết quả chỉ cần một tờ giấy đã giải quyết xong?

    Lúc nãy Lục Cảnh Lễ còn nghĩ Lục Đình Kiêu đúng là rảnh quá mới muốn Ninh Tịch để lại một tờ giấy, nhưng hiện thực đã chứng minh anh trai anh quá thần.

    Lục Đình Kiêu ôm con trai ngồi trên ghế salon, sau đó đưa tờ giấy cho cậu nhóc.

    Tiểu Bảo vội vàng nhận lấy, nhóc biết chữ từ lâu rồi, có thể tự đọc được.

    [ Cục cưng, cám ơn con cứu cô, con rất giỏi đó nha, chụt chụt chụt <3 ~~~ ]

    Tiểu Bảo nhìn chữ trên tờ giấy, còn có hình trái tim ở phía cuối thì đôi mắt sáng rực, khuôn mặt nhỏ nhắn còn có chút đỏ ửng, mặc dù đã cố gắng mím môi nhưng vẫn không nhịn được cong lên, thân hình nhỏ bé càng thêm đáng yêu.
    Vẻ mặt Lục Cảnh Lễ y như gặp quỷ: "Wtf, em hoa mắt đúng không anh? Tiểu Bảo cười kìa! Em nhớ Tiểu Bảo lâu lắm rồi không cười! Rốt cuộc Ninh Tịch viết cái gì thế?"

    Lục Cảnh Lễ định nhìn lén nhưng Tiểu Bảo lập tức giấu đi như giấu vàng.

    Nhưng mà Lục Cảnh Lễ nhanh mắt đã đọc được rồi, chỉ là một lời nhắn bình thường thôi mà, có thể Tiểu Bảo vui như vậy sao? Ninh Tịch này đúng là không đơn giản!

    Lục Đình Kiêu im lặng nhìn con trai, ánh mắt rất dịu dàng.

    Tiểu Bảo đã tình lại nên Lục Đình Kiêu ôm bé về nhà, hơn nữa còn gác hết mọi chuyện ở công ty lại ở nhà cùng với bé.

    ....

    Buổi tối, tại căn hộ số 8 khu căn hộ cao cấp Platinum Palace Jindi (Bạch Kim Đế Cung.)

    Một lớn một nhỏ ngồi đối diện diện nhau trên bàn ăn, sắc mặt ai cũng lạnh như tảng băng, chẳng ai chịu thua kém ai.

    Lục Đình Kiêu: "Ăn cơm."

    Tiểu Bảo bịt tai làm ngơ.

    Lục Đình Kiêu: "Ba nói lần cuối cùng."

    Tiểu Bảo vẫn không thèm nhúc nhích một chút nào.

    Lục Đình Kiêu: "Con nghĩ cái loại uy hiếp ngây thơ như tuyệt thực này có tác dụng với ba?"

    Tiểu Bảo giống như vị sư già đang ngồi thiền, hoàn toàn chìm đắm vào thế giới riêng, không có nửa điểm phản ứng với thế giới bên ngoài.

    Hai cha con tiếp tục giằng co.

    Một giờ sau.

    Lục Đình Kiêu gọi điện cho Lục Cảnh Lễ: "Gửi địa chỉ của Ninh Tịch cho anh."

    Được rồi, thực tế chứng minh, tuyệt thực vẫn có hiệu quả.

    Hiệu suất làm việc của Lục Cảnh Lễ rất nhanh, ngay lập tức đã gửi tin nhắn địa chỉ của Ninh Tịch tới cho anh, phía sau còn khuyến mại thêm một mớ tin bát quái, tất nhiên Lục Đình Kiêu không thèm nhìn.

    Không cần Lục Đình Kiêu mở miệng, Tiểu Bảo vừa thấy ba ba cầm áo khoác với chìa khóa xe lên đã lập tức lẽo đẽo chạy theo.

    Lục Đình Kiêu liếc nhìn đứa con trai đang chạy theo bên chân, bất đắc dĩ cúi người bế lên: "Không có lần sau."
     
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,695
    Đã được thích:
    940,130
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 11: Bánh bao lớn kèm bánh bao nhỏ

    Ninh Tịch trở về từ buổi thử vai, việc đầu tiên là ngủ bù một giấc sau đó chạy ra siêu thị mua đồ nấu lẩu, đồ ăn kèm và bia nữa.

    Trận đầu toàn thắng, tự nấu một nồi lẩu coi như là chúc mừng đi!

    Ăn lẩu một mình...... cảnh giới tối cao của sự cô đơn............

    Cũng may cô trước nay luôn lủi thủi một mình, lâu dần cũng thành thói quen.

    Mới vừa chuẩn bị xong nước lẩu với đồ ăn thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

    Lúc này ai lại tới vậy?

    Ninh Tịch hiếu kì mở cửa ra, sau đó liền ngây người.

    Ngoài cửa, Lục Đình Kiêu một thân âu phục nghiêm chỉnh, bên ngoài khoác thêm một cái áo đen dài, trong ngực đang bế bánh bao nhỏ, trong ngực bánh bánh nhỏ thì đang ôm một giỏ sặc sỡ đủ các loại trái cây.

    Đây... đây là cái tổ hợp kì dị gì thế này?

    "Lục tiên sinh?" Ninh Tịch nuốt ngụm nước miếng: "Sao ngài lại tới đây... muộn thế này rồi, có chuyện gì vậy?"

    "Thăm bệnh."

    Thăm bệnh?????

    Trời tối còn tự mình chạy đến, thậm chí còn vác theo bánh bao nhỏ đến thăm bệnh?

    Cô chỉ bị ngã một cú thôi mà, đùa cũng vui quá nha...

    "Uh..., Ngài Lục khách khí quá, mời vào! Thật ngại quá, trong phòng hơi bừa bộn..." Ninh Tịch cũng không kịp suy nghĩ nhiều, thụ sủng nhược kinh mà nhanh chóng thu dọn phòng một chút, ném mấy cái lặt vặt trên ghế bành đi, quần áo bẩn cũng nhét vội xuống gầm giường...

    "Hai người ngồi đi, uống chút gì không? Trà với sữa?" Ninh Tịch một bên bận rộn, một bên vắt óc nghĩ xem Lục Đình Kiêu tới đây làm gì, nhưng đáng tiếc, đạo hạnh của Lục Đình Kiêu đạo hạnh quá cao thâm, người trần mắt thịt như cô không nhìn ra.

    "Được." Lục Đình Kiêu gật đầu, biểu cảm không khác gì khi nghe đám lính quèn dưới trướng báo cáo.

    Ninh Tịch chỉ có thể ngoan ngoãn rót trà cho Lục Đình Kiêu, rồi rót sữa cho bánh bao nhỏ.

    Tay chân Lục Đình Kiêu vốn rất dài, ngồi ở trên ghế salon càng làm khiến phòng khách thêm nhỏ hẹp.

    Bánh bao nhỏ ngồi bên cạnh anh, hai cha con tướng mạo rất giống nhau, ngay cả biểu tình cũng y như đúc - Đều là dân mặt đơ. Hai người cũng không lên tiếng nói chuyện, bầu không khí nặng nề đến đáng sợ.

    Ninh Tịch ngồi đối diện mà khóc không ra nước mắt. Hai người này tới đây để làm cái gì vậy?

    Lúc này, trong nồi truyền tới tiếng nước sôi, trong không khí nhất thời tràn ngập mùi cay mê người.
    Ninh Tịch vì phá vỡ sự im lặng này mà thuận miệng nói: "Thế... hai người đã ăn tối chưa? Tôi đang định ăn lẩu, có muốn ăn cùng không?"

    Lục Đình Kiêu: "Được."

    Bánh bao nhỏ gật gật đầu.

    Ninh Tịch: "..."

    Cô chỉ khách sáo một tí thôi mà hai người kia đồng ý ngay tắp lự là thế nào?

    Một người là Đại tổng tài, một người là Tiểu thiếu gia, sơn hào hải vị nào mà chưa từng ăn qua, chạy tới nhà kẻ bình dân như cô ăn ké một nồi lẩu rẻ tiền?

    Ninh Tịch cảm thấy bó tay toàn tập.

    Nhưng lời đã nói ra ngoài thì chỉ có thể nhắm mắt mời hai người bọn họ lên bàn ăn, sắp thêm 2 bộ bát đũa.

    "Tôi mua gia vị lẩu cay, hai người ăn được cay không?" Ninh Tịch không yên tâm hỏi lại.

    Lục Đình Kiêu: "Được."

    Bánh bao nhỏ gật gật đầu.

    Được rồi......

    Ninh Tịch đem đồ ăn kèm đã chuẩn bị xong bưng tới.

    Lục Đình Kiêu không ăn được bao nhiêu, phần lớn thời gian là giúp hai người còn lại nhúng đồ ăn, trái lại bánh bao nhỏ với Ninh Tịch thật sự thích ăn cay, bị cay đến lè lưỡi cũng không chịu dừng.

    Cuối cùng, ngay cả Ninh Tịch cũng có chút lo lắng: "Trẻ con mà ăn cay như thế hình như không tốt lắm?"

    Nếu vị Tiểu thái tử này xảy ra chuyện gì ở chỗ cô thì sao cô có thể chịu trách nhiệm nổi đây.

    "Không yếu ớt như thế." Lục Đình Kiêu lại không cho là đúng. Vì thế, Ninh Tịch cũng không tiện nói gì nữa.

    "Buổi thử vai thế nào?" Lục Đình Kiêu bỗng dưng chủ động mở miệng nói chuyện.

    Ninh Tịch ngẩn người một chút mới phản ứng được, nói: "Cũng coi như thuận lợi, cho nên hôm nay mới làm nồi lẩu coi như chúc mừng."

    Lục Đình Kiêu nâng lon bia lên: "Chúc mừng."

    Thật không ngờ lời chúc mừng đầu tiên nhận được lại là từ Lục Đình Kiêu....
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,695
    Đã được thích:
    940,130
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 12: . Ngủ lại qua đêm

    Ninh Tịch cầm lon bia nhẹ nhàng cụng với lon của Lục Đình Kiêu, lộ ra một nụ cười xuất phát từ nội tâm: "Cám ơn!"

    Trong nháy mắt đó, Lục Đình Kiêu không hề phát hiện bản thân đang ngẩn người.

    Ninh Tịch nói xong nhìn về phía Tiểu Bảo ngồi bên cạnh: "Lần này phải đặc biệt cảm ơn Tiểu Bảo nha, nếu không nhờ con thì cô đã không cách nào tới kịp buổi thử vai rồi, đến nào cục cưng, mời con một ly!"

    Tiểu Bảo nhìn sữa trong tay mình, rồi lại nhìn bia của ba với Ninh Tịch, dường như có chút không muốn nhưng cuối cùng vẫn nâng cốc sữa của mình lên chạm một cái với Ninh Tịch, đem số sữa còn lại uống hết sạch.

    Ninh Tịch bị bộ dáng nghiêm túc của bé chọc cho cười chảy nước mắt. Hóa ra thằng nhóc này còn biết cái gì gọi là "cảm tình càng thâm thì càng phải uống cạn"?

    Giữa chừng, Lục Đình Kiêu có điện thoại nên đi ra ban công nghe máy.

    Ninh Tịch lập tức tiến tới bên Tiểu Bảo, đem bia của cô đưa cho cậu nhóc: "Hì hì, muốn thử chứ gì? Nhanh nhanh nhanh, thừa lúc ba con không có ở đây làm một hớp nhỏ! Nhưng chỉ được uống một hớp thôi nhá!"

    Ánh mắt Tiểu Bảo nghe thế liền sáng như sao, cúi đầu cẩn thận nhấp một hớp nhỏ.

    Mặc dù cái vị này uống không ngon lắm, cơ mà nhóc thấy rất vui nha.

    Chờ Lục Đình Kiêu nghe điện thoại xong trở lại thì Ninh Tịch đã ngồi ngay ngắn lại, làm như cái gì cũng chưa từng xảy ra.

    Tiểu Bảo còn chuyện nghiệp hơn, bình tĩnh thong thả uống sữa bò, một chút khác thường đều không có.

    Lục Đình Kiêu thoạt nhìn như không phát hiện ra cái gì, rất tự nhiên ngồi xuống, chẳng qua trong mắt có chút lạnh đi.

    Sức chiến đấu của ba người không tệ, cô mua rất nhiều đồ nhưng đều sạch bách cả.

    Ninh Tịch thấy trời cũng không còn sớm lắm, đang nghĩ xem có nên bảo hai cha con họ đi về hay không, đột nhiên chân trời lóe lên một tia chớp, tiếng sấm nổ ùng ùng vang lên, gió bắt đầu rít gào ngoài cửa sổ...

    "Nghe dự báo thời tiết, thấy bảo tối nay trời sẽ mưa to lắm, còn có bão..."

    Ninh Tịch nhìn bên ngoài cửa sổ đang mưa như trút nước, bánh bao nhỏ nhìn Ninh Tịch, Lục Đình Kiêu cũng nhìn Ninh Tịch...

    Bị một lớn một nhỏ nhìn chằm chằm như thế, Ninh Tịch chỉ có thể mở miệng nói: "Đã trễ rồi, thời tiết lại xấu, nếu ngài đưa Tiểu Bảo trở về chỉ sợ có phần nguy hiểm, nếu không... hai người ngủ tạm ở nhà tôi một đêm?"
    Theo phép lịch sự tối thiểu thì cô cũng nên làm bộ một chút, cô cảm thấy Lục Đình Kiêu chắc chắn sẽ không đồng ý.

    Kết quả...

    Lục Đình Kiêu: "Được."

    Bánh bao nhỏ gật gật đầu.

    Ôi đệch...

    Lục Đình Kiêu này cũng quá dễ dãi đi!

    Sao cô lại có ảo giác hai cha con bọn họ rất mong cô nói những lời này?

    Chắc điên rồi!!!!

    Cuối cùng, Lục Đình Kiêu với Tiểu Bảo cứ như vậy ngủ lại một đêm.

    Căn hộ do công ty an bài này cũng không lớn, chỉ có một phòng ngủ với một phòng khách, thật sự là một vấn đề nan giải.

    "Tôi ngủ phòng khách, ngài với Tiểu Bảo ngủ trong phòng tôi được chứ? Tôi đi đổi ga trải giường một chút..."

    "Không cần, tôi ngủ phòng khách, cô với Tiểu Bảo ngủ trong phòng ngủ." Ngữ khí thể hiện rõ ý không cho cô từ chối.

    Ninh Tịch cảm thấy thật tội lỗi, không những mời Lục đại tổng tài ăn lẩu giá rẻ thậm chí còn để anh ta ngủ phòng khách.

    Nếu như tối nay chỉ có Lục Đình Kiêu thì dù trời đổ mưa đá cô cũng nhất quyết không cho anh ta ở lại, nhất là dưới tình huống ban sáng, nhưng lúc này lại có thêm một bánh bao nhỏ.

    Thời tiết như thế này mà để anh ta ôm một đứa nhỏ đi về thì đúng là rất nguy hiểm, hơn nữa có thêm một đứa bé cũng không bị tính là cô nam quả nữ đúng không?

    Ninh Tịch chỉ có thể cam chịu số phận: "Để tôi tìm xem có quần áo cho hai người thay không..."

    Lục tung một trận thế mà thật sự tìm được nha!!!!!
     
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,695
    Đã được thích:
    940,130
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 13: Nuôi trẻ con thật không dễ

    Hồi trước đi làm thêm, ở xưởng có tặng một bộ đồ ngủ pikachu dành cho trẻ em, cô tiện tay nhét bừa vào tủ, may mà Tiểu Bảo mặc vừa.

    Lục Đình Kiêu thì dễ xử lí hơn, em trai cô còn mấy bộ quần áo để lại chỗ cô.

    Sau khi nhận lại cha mẹ đẻ, Ninh Tịch cảm thấy rất có lỗi với cha mẹ nuôi của mình, cô không còn mặt mũi nào để gặp lại họ nữa, thế nên rất ít khi liên lạc với bên đấy, chỉ thỉnh thoảng qua lại với em trai Đường Nặc của cô.

    Tìm được quần áo xong, Ninh Tịch lại vào phòng lấy cho Lục Đình Kiêu một bộ chăn gối mới.

    Ghế sofa ở phòng khách không lớn, chả đủ để đôi chân dài của Lục Đình Kiêu gác chân, cô đành phải chuyển một cái ghế dài tới để nối thêm ra.

    Tiểu Bảo lại khiến người khác rất yên tâm, thằng bé biết tự tắm, tự mặc quần áo đáng yêu vào, sau đó cũng tự giác nằm lên giường.

    Ninh Tịch tắm xong mặc một bộ đồ ngủ trông khá là bảo thủ, sau khi chắc chắn bản thân không có chỗ nào kì kì nữa mới đi ra ngoài.

    "Vậy... ngài Lục, tôi đi ngủ trước đây, nếu có chuyện gì cần thì cứ gọi tôi nhé."

    "Ừm." Thấy Ninh Tịch tắm rửa xong, Lục Đình Kiêu có hơi thất thần nhưng ngay sau đó ánh mắt anh lập tức tối lại.

    Tóc cô được búi gọn gàng lại, mặc bộ đồ ngủ trông phổ biến nhất có thể, mặt không đánh phấn, làn da nõn nà còn đỏ ửng lên sau khi tắm.

    Có thể nhìn ra Ninh Tịch đang muốn cố tránh né, bộ dạng của cô thật sự không có vấn đề gì cả.

    Nhưng Lục Đình Kiêu khó có thể hình dung được tâm trạng của mình lúc này, vì anh phát hiện bộ phận nào đó phía dưới mình lại đang dần ngóc đầu lên.

    .......

    Sau khi Ninh Tịch vào phòng, bỗng thấy trên giường mình lại có thêm một vật nhỏ đáng yêu, cảm thấy rất kì diệu.

    Từ tối qua tới giờ, có rất nhiều chuyện xảy ra ngoài dự đoán của cô.

    "Mau ngủ đi." Cô nằm xuống cạnh bánh bao nhỏ, tắt đèn trần đi, chỉ để lại chiếc đèn ngủ đầu giường.

    Bánh bao nhỏ chớp chớp mắt, chẳng thấy buồn ngủ chút nào.

    Ninh Tịch lại bắt đầu đau đầu rồi đây.

    Hình như lũ trẻ con trước khi ngủ đều phải kể chuyện để dỗ chúng thì phải....

    Ninh Tịch bất lực nhún vai: "Cô không biết kể chuyện, hay cô hát một bài cho con nghe nhé?”

    Bánh bao nhỏ gật đầu, vẻ mặt mong chờ cực kì.

    Thế là Ninh Tịch vỗ vỗ nhẹ lên lưng bé, nhẹ cất tiếng hát:

    "Tiết thu nửa ấm nửa lạnh

    An tâm dựa trong lòng người

    Lẳng lặng mà nhìn lưu quang bay vờn

    Trong gió kia một, lại một phiến hồng diệp

    Khiến lòng ta một mảnh êm đềm

    Nửa tỉnh nửa say khắc ấy
    Lại nhường mắt cười ngàn vạn

    Để ta như mây giữa tuyết phiêu diêu

    Dùng băng thanh khẽ khàng hôn lên mặt người

    Mang theo một lớp, một lớp sóng triền miên

    Lưu lại nhân gian bấy nhiêu tình ái

    Đối mặt với phù sinh ngàn biến cố

    ......."

    Ninh Tịch hát tới đây thì nghẹn lại, vì câu sau là "Cùng người hữu tình làm chuyện khoái hoạt. Đừng hỏi là kiếp hay là duyên."

    *Bài hát: Lưu quang phi vũ, nhạc phim Thanh Xà Bạch Xà (1993) do Vương Tổ Hiền đóng.

    Cái quái gì vậy, lời bài hát này hình như không hợp với trẻ nhỏ lắm thì phải?

    Hay đổi bài khác đi...

    "Khụ, đoạn sau cô quên mất hát thế nào rồi, để cô đổi bài khác nhé!"

    Bánh bao nhỏ ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

    Ninh Tịch vắt óc suy nghĩ đổi một bài khác có lời lẽ an toàn hơn:

    "Trong đầm có một chú ếch con,

    Lúc nó nhảy múa trông như có hoàng tử nhập vào người (-.-)(-.-)(-.-)

    Ánh mắt cool ngầu không có con ếch nào có thể sánh bằng,

    Rồi sẽ có một ngày nó sẽ được công chúa đánh thức,

    Tin rằng kì tích luôn ở bên chúng ta,

    Tự tin trưởng thành có bạn kề bên la la la la la la......"

    Hát đủ ba lần bài chú ếch nhỏ nhảy múa, bên cạnh rốt cuộc cũng truyền tới hít thở đều đặn.

    Nuôi trẻ thật đúng là không dễ dàng gì!

    Bỗng cô thấy thật nể phục ông bố đơn thân Lục Đình Kiêu!

    Cũng không biết rốt cuộc mẹ của bánh bao nhỏ là ai, tại sao đã sinh ra bánh bao nhỏ rồi mà vẫn không ở bên Lục Đình Kiêu?

    Vì thân phận thấp kém nên Lục gia không chấp nhận sao?

    Hay còn khúc mắc gì đó với Lục Đình Kiêu mà không thể để người khác biết?

    Cứ miên man suy nghĩ như vậy, Ninh Tịch cũng dần dần chìm vào giấc mộng.

    Ngủ tới nửa đêm, Ninh Tịch bị một tiếng vang trầm thấp từ phòng khách truyền tới làm tỉnh giấc.
     
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,695
    Đã được thích:
    940,130
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 14: Dễ bùng cháy lắm đó!

    Bánh bao nhỏ ngủ rất say, cô rón rén xuống giường ra ngoài xem có chuyện gì.

    Đẩy cửa phòng ngủ ra, chỉ thấy Lục Đình Kiêu đang rót nước, một tay ôm bụng, sắc mặt tái nhợt.

    Ninh Tịch vội đi tới: "Ngài Lục, ngài không sao chứ?"

    "Không sao."

    "Ờ...m, có phải ngài bị đau dạ dày không?"

    Lục Đình Kiêu không nói gì.

    Ninh Tịch biết mình đoán đúng rồi.

    Mẹ! Hóa ra Lục Đình Kiêu không ăn được cay, không ăn được còn cố mà nuốt?

    "Đợi đấy, tôi đi lấy thuốc đau dạ dày cho ngài."

    May mà những thuốc hay dùng cô đều có cả.

    Ninh Tịch vội vã mang thuốc tới: "Phải uống cả hai viên."

    "Cảm ơn." Lục Đình Kiêu lấy thuốc khỏi tay cô, bàn tay mát lạnh nhẹ lướt qua, cảm giác ấy, như chạm vào tim, khiến người ta bỗng thấy thật yếu đuối.

    Trong đêm tối mịt mù mưa to gió lớn, lại có người đẹp thế kia đứng trước mặt, súng dễ cướp cò lắm đó nha!

    Ninh Tịch lẩm nhẩm mấy vòng số Pi mới bình tĩnh lại được.

    Thấy Lục Đình Kiêu uống thuốc xong, cô cũng không đi luôn, mà ở lại cạnh anh thêm một lúc.

    "Đỡ hơn chút nào chưa, có cần tới bệnh viện không? Xin lỗi, tôi không biết ngài không ăn được cay..."

    Lúc đầu cô lo cho bánh bao nhỏ cơ, cuối cùng bánh bao nhỏ thì chẳng sao cả, mà Lục Đình Kiêu lại xảy ra chuyện, đúng là lạ đời....

    "Không liên quan đến cô, chỉ là bệnh cũ thôi."

    Hai người im lặng một hồi, Lục Đình Kiêu bỗng mở miệng: "Tối nay tới quấy rầy là vì Tiểu Bảo muốn gặp cô."

    Ninh Tịch nghe vậy rất bất ngờ: "Tiểu Bảo muốn gặp tôi?"
    "Lúc Tiểu Bảo bị hoảng sợ trong kho hàng, là cô đã cứu nó, giờ nó rất ỷ lại vào cô." Lục Đình Kiêu giải thích.

    Ninh Tịch phát hiện, chỉ cần có Tiểu Bảo ở bên hay khi nhắc tới chuyện gì liên quan tới Tiểu Bảo, sự lạnh lẽo khiếp người toát ra từ Lục Đình Kiêu sẽ nhẹ nhàng giảm bớt, không đáng sợ như ban sáng nữa.

    "Hóa ra là vậy..." Ninh Tịch gật đầu.

    Có lẽ vì ban đêm dễ khiến con người ta buông bỏ phòng bị cùng đắn đo, Ninh Tịch liền hỏi một câu mà cô vẫn luôn để tâm trong lòng: "Vậy, mạo muội hỏi một câu, Tiểu Bảo không biết nói sao?"

    Tới giờ, cô vẫn chưa thấy Tiểu Bảo ho he một chữ nào, bé con chỉ biết có gật với lắc đầu thôi.

    "Không phải không biết nói, là không muốn nói." Lục Đình Kiêu đáp.

    "Vậy là vấn đề về tâm lí rồi?" Ninh Tịch nhíu mày.

    "Tiểu Bảo có chút dấu hiệu của tự kỉ." Lục Đình Kiêu cũng không che giấu.

    "Vậy........" Cũng không khác với cô đoán là mấy.

    Còn về chuyện tại sao Tiểu Bảo lại bị tự kỉ, bí mật nhà người ta, tất nhiên cô không dám hỏi han kĩ càng làm gì.

    "Cô Ninh." Lục Đình Kiêu bỗng nhìn cô chăm chú, ánh mắt rõ ràng là rất lạnh lẽo nhưng lại khiến cô cảm thấy nó như đang thiêu đốt cô đến mất hết cả cảm giác.

    "Dạ?" Ninh Tịch ngẩn ra.

    "Có phải chúng ta từng gặp nhau ở đâu đó rồi không?" Lục Đình Kiêu hỏi.

    Nếu câu này là do người khác hỏi, Ninh Tịch nhất định sẽ cho rằng đối phương đang muốn tiếp cận cô, lại còn là kiểu tán tỉnh lỗi thời nữa chứ, nhưng người nói câu này lại là Lục Đình Kiêu, sự nghi hoặc trong mắt anh ta là thật.

    "Chắc không có đâu, người như ngài Lục đây, nếu tôi từng gặp, tuyệt đối không thể không có ấn tượng gì... Mà, có chuyện gì sao?" Ngữ khí của Ninh Tịch có vẻ chắc chắn, với thân phận của cô, kể cả khi cô vẫn còn là Đại tiểu thư của Ninh gia đi chăng nữa, cũng không thể gặp người ở tầng lớp như Lục Đình Kiêu được.

    "Không có gì." Lục Đình Kiêu rời ánh mắt, nhìn ra bầu trời đêm phản chiếu trên cửa sổ, có chút tịch mịch.

    Nếu cứ tiếp tục như vậy, bầu không khí nhất định sẽ rất kì!

    "Ngài Lục, nếu ngài không sao nữa, vậy tôi ngủ trước nhé?" Ninh Tịch cẩn thận nói.

    Lục Đình Kiêu nhìn rõ ý đồ của cô, nhấc tay lên: "Không vội, cứ ngồi đi."

    Không vội gì chứ! Cô rất vội là đằng khác đây này!