1. Chào mừng Khách đến với VietWriter.Com, chúc bạn có những phút giây online vui vẻ.
  2. Chào Khách , Hiện tại diễn đàn đang nâng cấp đăng nhập bằng facebook và google nên hiện tại 2 chức năng này đang lỗi.Chúng tôi sẽ cố gắng cập nhật sớm nhất có thể.Mong bạn thông cảm
    Dismiss Notice

Hot Full CHỌC TỨC VỢ YÊU - MUA MỘT TẶNG MỘT

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 29/5/17.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,695
    Đã được thích:
    940,130
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 5: Tìm thấy tiểu thiếu gia rồi

    Trong phòng tiếp khách của quán bar Eton, không khí đặc quánh lại một cách khác thường.

    Chủ quán bar, quản lý, nhân viên an ninh.... tất cả mọi người đều nơm nớp lo sợ xếp thành một hàng, trên mặt bọn họ đều có vẻ như sắp có tai hoạ giáng xuống đến nơi.

    Bởi vì tiểu thái tử của tập đoàn Lục Thị, cậu con trai yêu quý của Lục Đình Kiêu đã mất tích ở quán bar của họ.

    Lục Đình Kiêu ngồi trên sô pha vẻ mặt lạnh lùng trước sau như một, chẳng có chút biểu cảm dư thừa nào giống y tượng đá, nhưng sự uy hiếp đến từ kẻ bề trên này lại khiến cho bất kì ai trong căn phòng này đều sợ đến mềm nhũn cả chân, mồ hôi túa ra như mưa, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

    Có một người thanh niên đang quỳ cạnh chân anh ta, nước mắt nước mũi giàn dụa: "Em xin lỗi anh Hai, tất cả đều là lỗi của em! Em không nên đưa Tiểu Bảo đến quán bar này! Nếu Tiểu Bảo có mệnh hệ gì, em cũng không thiết sống nữa."

    Anh ta vừa dứt lời, đã bị đạp cho một cái vào ngực.

    Âm thanh từa tựa như tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên khiến cho tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều phải run rẩy.

    Lục Cảnh Lễ ôm ngực mình ho sù sụ mất một trận rồi lập tức bò dậy, thẳng lưng quỳ tiếp.

    Bây giờ ba mẹ vẫn còn đang ở nước ngoài du lịch vẫn chưa biết Tiểu Bảo bị mất tích, nếu như bọn họ mà biết, sẽ chẳng đơn giản như cú đá vừa rồi của anh Hai đâu, anh sẽ bị xé xác ra mất.

    Đúng lúc tâm trạng của Lục Cảnh Lễ sụp đổ hoàn toàn, thì đột nhiên ngoài phòng khách vang lên tiếng đập cửa.

    Chủ của quán bar đứng gần cửa nhất tiện tay liền mở ra, nhìn thấy bên ngoài không có ai, còn đang cảm thấy kì lạ ông ta vừa mới cúi đầu xuống liền ngây ra: “Tiểu… tiểu thiếu gia!!!”

    “Tiểu Bảo…..? Ôi trời ơi! Tiểu Bảo! Tâm can của chú đây rồi! Rốt cuộc là con đã chạy đi đâu thế?"

    Lục Cảnh Lễ bò lê bò càng trên mặt đất túm chặt lấy thằng bé, kích động đến mức khóc hu hu.

    Tất cả mọi người trong phòng đều hiện lên vẻ sống sót sau thảm hoạ.

    Lục Đình Kiêu bước mấy bước ra đến cửa, xách cổ áo của Lục Cảnh Lễ quẳng sang một bên, sau đó liền quỳ một chân ngồi xuống đối diện với con trai: “Sao vậy?”

    Cuối cùng cũng thoát ra khỏi móng vuốt của ông chú nhà mình, Tiểu Bảo nắm lấy tay của Lục Đình Kiêu vội vàng kéo tay anh ta đi ra ngoài.

    Lục Đình Kiêu mới dựa gần vào con trai, đã ngửi thấy mùi rượu trên người thằng bé, ngoài ra còn phảng phất đâu đó mùi hương lạ lùng, không sực nức gay mũi như nước hoa, như là hương thơm của một đoá hoa nhỏ mới nở trên sông băng, khiến anh cảm thấy quen thuộc đến khó hiểu, thậm chí trong một khoảnh khắc anh còn thấy tim mình đập nhanh thêm vài nhịp.
    Thấy Lục Đình Kiêu vẫn đứng im, Tiểu Bảo giơ tay chỉ về một phía, sốt ruột đến nỗi trong cổ họng còn phát ra những tiếng ư ư.

    Lục Đình Kiêu bế con trai lên, bước về phía mà thằng bé chỉ.

    Lục Cảnh Lễ cùng với một đám người đằng sau quay sang nhìn nhau rồi cũng bước theo sau.

    Năm phút sau, đoàn người dừng lại trước cánh cửa của một kho hàng ở tầng trên cùng.

    Tiểu Bảo tuột xuống, dùng sức đập đập vào cánh cửa nhà kho, thần sắc có vẻ rất lo lắng sốt ruột.

    “Tiểu Bảo con làm sao thế? Trong này có gì hay sao?” Lục Cảnh Lễ chẳng hiểu gì cả.

    Lục Đình Kiêu mặt mũi lạnh tanh ra lệnh: “Mở cửa.”

    “Vâng, vâng, vâng!” Chủ quán bar gật đầu như giã tỏi, sau đó quay sang quát lớn với nữ quản lý đứng bên cạnh: “Quản lí Diệp, cô còn ngây ra đấy làm gì, mau mở cửa ra đi! Chìa khoá đâu rồi?’

    “A…. mở….cửa….mở cửa ạ?” Người quản lý đó sững ra.

    Thôi chết rồi! Cái con Ninh Tịch đó vẫn còn đang bị nhốt trong này mà! Cô đã đồng ý với Thường Lị ít nhất phải giam cô ta lại đến hết buổi thử vai ngày mai mà.

    Nhưng mà, hai vị tôn thần nhà họ Lục cùng với ông chủ đang ở đây, cô ta sao dám nói không, chỉ đành run rẩy lấy chìa khoá ra mở khoá, đẩy cửa ra.

    Cửa vừa mới mở ra liền nhìn thấy một người phụ nữ nằm sõng xoài hôn mê trên mặt đất.

    “Chuyện gì xảy ra thế này? Sao trong này lại có một người phụ nữ?” Ông chủ quán bar tức tối gào lên.

    “Tôi… tôi cũng không biết mà! Lúc trước tôi kiểm tra làm gì có ai đâu?” Nữ quản lí đó cố gắng trấn định, giấu giếm sự chột dạ của bản thân.

    “Mau, cứu người trước rồi nói sau!”

    Nhưng, vừa có người bước lên định đến gần Ninh Tịch, Tiểu Bảo lập tức nhào lên che trước người Ninh Tịch, khuôn mặt nhỏ nhắn hung hãn, không cho phép bất kì ai lại gần.
     
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,695
    Đã được thích:
    940,130
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 6: Tiểu thái tử gia kim quang lấp lánh

    "Lục tổng, cái này......" Ông chủ quán bar không biết làm thế nào đau khổ nói.

    Ánh mắt Lục Đình Kiêu liếc qua nữ quản lí kia một cái, lại liếc cái thang nằm trên mặt đất và cái khung cửa sổ chỉ đủ một đứa nhỏ chui qua ở mái nhà, liền đoán đại khái được mọi chuyện.

    Anh ta ra hiệu cho mọi người giải tán, rồi tiến lên tự mình bế người phụ nữ kia lên.

    Mùi hương man mát nhè nhẹ kia càng thêm rõ ràng.

    Thấy Lục Đình Kiêu tự mình bế, Tiểu Bảo mới không ngăn cản như lúc nãy nữa, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn lại đầy vẻ không tình nguyện, một bộ nếu không phải là do nó quá nhỏ thì người ôm người phụ nữ kia sẽ là nó.

    .......

    Bệnh viện nhân dân số một thành phố B.

    Lúc Ninh Tịch tỉnh lại đã là buổi sáng hôm sau.

    Vừa mở mắt liền nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi ở chiếc ghế cạnh cửa sổ đối diện.

    Đôi chân thon dài vắt chéo ẩn dấu sau lớp âu phục được cắt may tỉ mỉ, từng chiếc cúc áo trên sơ mi được cài một cách cẩn thận... ánh sáng của mặt trời buổi sớm dường như không thể hòa tan được hàn băng tỏa ra từ người anh ta, lạnh lùng cao ngạo như một vị Quốc vương của thời Trung cổ...

    Người đàn ông đó dường như cảm giác được ánh mắt của cô, đột nhiên nâng ánh mắt sâu thẳm như lòng đại dương của anh ta lên, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt cô.

    Ánh mắt đó có tính xâm lược cực kì mạnh, sắc bén giống như một con dao giải phẫu, từng chút từng chút một cắt người cô ra thành từng mảnh nhỏ.

    Ninh Tịch rùng mình một cái, cũng bất chấp sự không thoải mái do người đàn ông xa lạ ở trước mặt đem tới, thần sắc lo lắng hỏi han: "Vị tiên sinh này, xin hỏi một chút, tôi đến đây như thế nào vậy? Ngài có nhìn thấy một đứa bé trai không? Tầm bốn năm tuổi, không thích nói chuyện, cũng trắng trẻo mũm mĩm, nhìn có vẻ ngu ngu!"

    Ngu ngu....

    Người đàn ông kia nhướng mày, đưa mắt nhìn sang phía bên phải của cô, giọng anh ta cũng lạnh y như con người của anh ta vậy: "Ý cô là Tiểu Bảo?"

    Ninh Tịch nhìn theo ánh mắt của anh ta liền nhanh chóng nhìn thấy một cái bánh bao nhỏ đang nằm say ngủ ở chiếc giường nhỏ bên cạnh, trên mu bàn tay có chút nước...
    "Đúng rồi, là nó! Nó tên là Tiểu Bảo à?"

    Ninh Tịch cuối cùng cũng thở phào nhẽ nhõm, đưa tay sờ cái trán của đứa bé, đã hạ sốt.

    Lúc cô đưa đứa bé ra ngoài lại có chút hối hận, dù sao đứa bé này vẫn còn nhỏ, lại đang phát sốt, cái nơi hỗn loạn như quán bar sao có thể để nó chạy lung tung một mình được, lỡ xảy ra chuyện gì thì sao?

    Ninh Tịch quay lại nhìn người đàn ông siêu cấp đáng sợ phía đối diện: "Đứa bé này con của ngài...?"

    Vừa mới nói ra, Ninh Tịch liền phát hiện ra có hỏi cũng bằng thừa.

    Một lớn một nhỏ giống nhau như đúc, tuyệt đối chỉ có thể là cha con.

    Quả nhiên, Tảng Băng kia trả lời: "Cha ruột."

    "Ây, mỹ nhân, cô tỉnh rồi à, tôi là chú Hai của Tiểu Bảo!"

    Người vừa tiến vào sáp lại gần, Ninh Tịch theo bản năng lùi lại phía sau một chút, đến khi nhìn rõ mặt người này liền ngây người: "Lục.... Lục Cảnh Lễ?"

    Nhị công tử của tập đoàn Lục thị - ông chủ của công ty giải trí Thịnh Thế, bởi vì có bề ngoài xuất sắc và tính tình phong lưu nên còn được giới truyền thông chào đón hơn cả nghệ sĩ.

    Khuôn mặt này cô tuyệt đối không nhận lầm.

    Tảng Băng là cha của Tiểu Bảo, Lục Cảnh Lễ là chú Hai của Tiểu Bảo....

    Thế chẳng phải Tảng Băng là anh trai của Lục Cảnh Lễ - Lục Đình Kiêu?

    Lục Đình Kiêu - Ông thần tài của Kinh Thành - Hoàng đế không ngai của cả Đế Đô.

    Ngàn lần không nghĩ tới, người cô cứu là con trai tư sinh trong truyền thuyết của Lục Đình Kiêu - Tiểu thái tử gia kim quang lấp lánh.....
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,695
    Đã được thích:
    940,130
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 7: Bánh bao lớn muốn lấy thân báo đáp

    Lục Đình Kiêu không ngừng đánh giá người phụ nữ ở trên giường bệnh, tựa hồ muốn xem biểu tình trên mặt cô là thật hay giả.

    Một lúc lâu sau, đại khái là cuối cùng cũng tin cô không phải biết thân phận của Tiểu Bảo từ trước, nên lạnh lùng mở miệng: "Yêu cầu của cô?"

    "Hả, yêu cầu gì?" Ninh Tịch không hiểu mấy từ không đầu không đuôi này có ý gì.

    "Ý của anh tôi là cảm ơn cô đã cứu Tiểu Bảo, cho nên muốn đền ơn!" Lục Đình Kiêu làm một bộ như vừa gặp phải đại vận.

    Ninh Tịch nghe xong liền nhanh chóng tiêu hóa thông tin, rồi lập tức mở miệng nói: "Kì thực thì mấy người không cần phải cảm tạ tôi, đúng là tôi đã cứu Tiểu Bảo nhưng nó cũng đã cứu tôi, nếu nó không đi ra ngoài gọi người tới, e là lúc này tôi vẫn còn bị nhốt ở đấy, cho nên coi như thanh toán xong, không ai nợ ai."

    Tuy cô gặp may cứu được Tiểu thái tử, nhưng cô nào dám tranh công. Càng là kẻ có tiền thì chứng nghi bóng nghi gió thì càng lợi hại, huống hồ là thế gia siêu cấp giàu có như Lục thị, không nghi ngờ cô tự biên tự diễn ra nhằm mưu đồ gì gì đó đã phải thắp hương cảm tạ ông trời rồi. Cứ nhìn ánh mắt phòng bị như gặp cướp của Lục Đình Kiêu khi nãy là biết.

    Để tránh hậu họa về sau, tốt nhất là phủi sạch mọi quan hệ.

    Ninh Tịch tự cho rằng câu trả lời này chắc sẽ không có vấn đề gì, nhưng sắc mặt Lục Đình Kiêu lại chẳng có gì gọi là dễ nhìn, khiến cô bị dọa cho sợ mất mật.

    Cô không nói gì sai mà? Sắc mặt đáng sợ như thế là ý gì?

    "Anh Hai, anh đừng có tỏ ra đáng sợ như thế, người không biết còn tưởng là đang báo thù chứ chẳng phải là báo ân đâu!"

    Lục Cảnh Lễ không nỡ nhìn thấy mỹ nhân bị kinh sợ nên lên tiếng giải vây, sau đó lại ân cần nói với Ninh Tịch: "Anh tôi không thích nợ nần với ai bao giờ, cô muốn gì cứ nói! Đừng khách khí!"

    Còn có vụ ép buộc người ta phải đề yêu cầu nữa sao?

    Khóe miệng Ninh Tịch khẽ méo một chút: "Không phải là tôi khách khí, tôi quả thật là không cần thật mà, tôi nói thật đó, không tin mấy người có thể tra...."

    "Không cần." Lục Đình Kiêu lời ít mà ý nhiều, trên mặt đã bắt đầu lộ vẻ thiếu kiên nhẫn.

    Lục Cảnh Lễ mở miệng: "Trong kho hàng có carmera, là do Tiểu Bảo tự mình chạy vào, còn về phần cô, quản lý quán bar cũng thừa nhận là do cô ta nhốt cô vào trong đó. Cho nên, cô không cần phải lo lắng, chúng tôi không có ý nghi ngờ cô, cô đã cứu Tiểu Bảo thế nên…. tốt nhất là đề yêu cầu đi!"

    Ok, lòng vòng một hồi vẫn quay lại chuyện này.
    Ninh Tịch cuối cùng không còn cách nào khác đành mở miệng dưới ánh mắt đáng sợ của Lục Đình Kiêu: "Nếu không.... mấy người đưa tiền cho tôi đi?"

    Kẻ có tiền không phải đều thích phương thức báo đáp nhanh gọn này sao?

    Dựa theo tính cách của Lục Đình Kiêu, hẳn là thích dùng tiền để giải quyết vấn đề đi!

    Nếu cô không lấy tiền e là họ lại nghi cô còn có ý đồ khác, không lấy tiền chẳng lẽ lấy người?

    Khi Ninh Tịch cho đây là yêu cầu thích hợp nhất thì sắc mặt Lục Đình Kiêu lại càng thêm khó coi.

    Ninh Tịch khóc hết nước mắt, sao lại câm như hến thế kia, có cái gì thì nói ra không phải tốt sao, chẳng lẽ nói vài câu lại tốn sức đến thế sao (ToT).

    Lục Cảnh Lễ sờ sờ mũi phiên dịch: "Anh tôi thấy trả tiền thì có vẻ vũ nhục cô quá."

    Ninh Tịch gào thét ở trong lòng: Không sao hết, hãy vũ nhục tôi đi!!!

    Thân phận của Lục gia rất đặc thù, cô thật không biết nêu yêu cầu cái gì cho thích hợp, ngay tại lúc cục diện lâm vào bế tắc, Lục Đình Kiêu lên tiếng:

    "Lấy tôi."

    Ninh Tịch ngây người, rồi ngay sau đó ho sù sù như sắp chết đến nơi, sợ tí thì sặc nước miếng mà chết: "Khụ khụ khụ.... Ngài nói cái gì?"

    Cố gắng kiềm chế lại cơn ho, cô lập tức quay đầu nhìn Lục Cảnh Lễ: Nhị thiếu, cầu phiên dịch!!!

    Nhưng mà, không chỉ Ninh Tịch mà Lục Cảnh Lễ cũng bị sợ đến ngu người: "Anh, ý anh là gì? Em không dịch được?"

    Lúc này, Ninh Tịch đột nhiên thông minh đột xuất, run rẩy nói: "Không lẽ là bởi vì tôi cứu con ngài, nên ngài quyết định lấy thân báo đáo?"

    Lục Đình Kiêu vuốt vuốt cằm, suy tư một hồi rồi gật đầu: "Có thể cho là vậy."
     
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,695
    Đã được thích:
    940,130
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 8: Ngài không phải là gay sao?

    Ninh Tịch lấy một loại tâm tình vô cùng không biết nói thế nào nhìn gương mặt lạnh băng không biểu cảm của người đàn ông trước mặt, vô lực đỡ trán: "Bác sĩ... Bác sĩ đâu rồi? Tôi thấy hình như tôi bị ngã hỏng đầu rồi, xuất hiện cả ảo giác rồi..."

    Lục Cảnh Lễ vẻ mặt vô tội nói: "Chẳng lẽ tôi không ngã cũng hỏng đầu ư?"

    Vào giờ phút này, Ninh Tịch có lấy tâm lý mạnh mẽ sau khi bị hành hạ đến trăm ngàn lần ra cũng không cách nào tiếp nhận nổi sự thật trước mắt.

    Cô chỉ cứu một bánh bao nhỏ, bánh bao lớn liền muốn lấy thân báo đáp?

    Nếu đây là người khác thì cũng được, chỉ cần hơi đẹp trai một chút thôi cũng coi như là diễm ngộ đi.

    Nhưng người này là Lục Đình Kiêu, Lục Đình Kiêu đấy!

    Bàn về ngoại hình thì dáng dấp của cô cũng không tệ, nhưng Lục Đình Kiêu là người như thế nào, có loại mĩ nữ nào anh ta chưa thấy qua sao.

    Nếu là vừa ý cô thì cô cũng không thấy đáng sợ như vậy, Lục Đình Kiêu vừa ý với nhan sắc của cô, muốn cùng cô vui đùa một chút cũng còn có thể chấp nhận được, nhưng mà anh ta lại nói là "Lấy anh ta", đúng là sấm sét giữa trời quang. Mấu chốt là...

    "Không phải ngài thích đàn ông sao?" Ninh Tịch thốt lên.

    "Phốc ha ha ha..." Lục Cảnh Lễ cười nghiêng ngả.

    Mặt Lục Đình Kiêu lập tức đen như đít nồi, trong nháy mắt cả phòng bệnh đã giăng đầy mây đen.

    Qua một lúc lâu thì Lục Cảnh lễ rốt cuộc cũng nín cười: "Nếu anh tôi thích đàn ông vậy thì Tiểu Bảo chui ra ở đâu?"

    "Ơ, đẻ thuê? Hoặc thụ tinh nhân tạo?"

    "Nếu anh ấy thích đàn ông thì tại sao lại phải lấy thân báo đáp!"

    "Che giấu tính hướng thật?"

    "Ha ha ha ha ha....., anh, em không giúp anh được..."

    "Tôi còn nghe đồn... hai người là một đôi mà..." Ánh mắt tế nhị của Ninh Tịch quét tới quét lui giữa hai người.

    "Khụ khụ khụ......" Lục Cảnh Lễ bị dọa đến sặc nước bọt: "Con mợ nó, khẩu vị nặng quá rồi! Mặc dù Tiểu gia đây xinh đẹp như hoa, trai gái đều ăn..."

    Lúc này, người ở trung tâm cơn bão chậm rãi đứng lên, hai chân thon dài bước từng bước tới gần Ninh Tịch: "Cảnh Lễ, mang tiểu Bảo ra ngoài."
    "Hả? Anh, anh muốn làm gì?"

    Lục Đình Kiêu nhàn nhã xắn ống tay áo lên: "Chứng minh một chút cho Ninh tiểu thư về tính hướng của anh."

    Ánh mắt anh ta lúc này giống như là muốn đem Ninh Tịch cắt ra từng khúc rồi nuốt vào bụng vậy. Ninh Tịch bị dọa ngã lăn xuống giường, thiếu chút nữa chui luôn vào gầm giường.

    "Ngài Lục, chuyện này không liên quan gì đến tôi cả, mọi người đều đồn như thế mà! Oan có đầu nợ có chủ! Còn nữa ngài không cần báo đáp tôi cái gì cả, nếu ngài nhất định, nhất định phải muốn tôi để ra yêu cầu, tôi... tôi muốn ngài đừng lại đây, đấy chính là yêu cầu của tôi... A, xin lỗi, chút nữa tôi có việc vô cùng quan trọng, phải đi trước! Có duyên sẽ gặp lại ~~!"

    Ninh Tịch nói thật nhanh rồi co giò chạy thẳng ra ngoài.

    Kết quả, vừa mới chạy không được mấy bước đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Lục Đình Kiêu vang lên từ đằng sau, "Tôi cho cô đi?"

    Ninh Tịch bị dọa đến nỗi chân run lên lập cập.

    Tới số rồi!

    Sau mấy giây, Ninh Tịch cảm tưởng như sẽ bị ánh mắt của Lục Đình Kiêu giết chết thì anh ta đưa cho cô một tờ giấy với một cái bút: "Phiền cô Ninh lưu lại cho Tiểu Bảo vài dòng, để tránh nó tỉnh lại không thấy cô sẽ lo lắng."

    Chỉ... chỉ như thế?

    Đây chính là sống sót sau tai nạn!

    "Được được, không thành vấn đề! Bảo tôi viết một vạn chữ cũng không vấn đề gì!" Ninh Tịch thở phào nhẹ nhõm, cầm bút lên xoẹt xoẹt viết.

    Viết xong còn sợ sẽ phát sinh cái gì bèn vội vàng chạy như điên.

    Nhìn bóng lưng vội vội vàng rời đi của cô gái kia, ánh mắt người đàn ông trở nên thâm trầm hơn, giống như thợ săn đã ngắm được con mồi ưng ý.

    Sau khi Ninh Tịch rời đi, Lục Cảnh Lễ lập tức bay đến bên cạnh: "Anh, em đang nằm mơ sao? Anh vừa ý Ninh Tịch sao? Ba mươi hai năm, anh không thích một cô gái nào, ngay cả em trai của anh cũng nghi ngờ anh là cong..."

    Chữ "cong" vừa mới ra đã lập tức bị ông anh ruột chặn họng: "Im miệng."

    "Ặc." Lục Cảnh Lễ nghẹn.

    Một bụng đầy bát quái mà không cho hỏi thật sự là muốn ông đây nghẹn chết đấy à!
     
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,695
    Đã được thích:
    940,130
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 9: Không phải đến thử vai nữ chính

    Vì đang là giờ cao điểm nên các con đường đều kẹt xe nghiêm trọng, lúc Ninh Tịch chạy đến buổi thử vai thì đã muộn.

    Thường Lị với Ninh Tuyết Lạc mặt mũi hớn hở đi ra từ trong tòa nhà tổ chức buổi thử vai, bên cạnh là một đám người xúm vào chúc mừng.

    Nhìn thấy Ninh Tịch đầu đầy mồ hôi chạy tới, ánh mắt Ninh Tuyết Lạc vẫn tràn đầy khinh bỉ giống như năm xưa.

    Thấy Ninh Tuyết Lạc làm vẻ cao cao tại thượng không ai bì nổi ngồi lên xe rời đi thì Ninh Tịch không trở về mà đi thật nhanh vào trong tòa nhà.

    Bây giờ cũng không tính là muộn.

    Chạy được nửa đường thì nhìn thấy một đoàn người đang trò chuyện vui vẻ, đây chính là nhóm giám khảo của buổi thử vai cho bộ phim Thiên Hạ.

    "Thật xin lỗi, tôi đến trễ!" Ninh Tịch cúi người thật thấp.

    Các giám khảo nhìn Ninh Tịch đột nhiên cản đường thì trố mắt nhìn nhau, có vẻ có chút không vui.

    Không ai thích người tới muộn cả.

    Phó đạo diễn xị mặt: "Buổi thử vai đã kết thúc, lúc này cô mới chạy tới thì có ích gì? Người trẻ tuổi bây giờ càng ngày chả ra sao!"

    "Tôi không đến thử vai nữ chính!" Ninh Tịch nói.

    "Hả? Không tới thử vai nữ chính vậy cô tới thử vai nào?" Biên kịch hứng thú nói.

    "Tôi đến thử vai nữ thứ, Mạnh Trường Ca! Theo tôi biết thì lần thử vai trước các ngài chưa chọn được người thích hợp!" Vừa dứt lời, Ninh Tịch ngẩng đầu lên.

    Trong nháy mắt, hiện trường im lặng ít nhất năm giây, phó đạo diễn mới vừa rồi còn không vui giờ lập tức nhìn thẳng cô.

    Phó đạo diễn chỉ thấy cô gái trước mặt mặt mũi sắc nét, tóc đen dài tới eo, trên người mặc một chiếc váy đỏ thẫm. Nhưng sắc màu chói mắt như thế lại không lấn át được vẻ đẹp của cô, trái lại còn trở thành phông nền cho cô thêm nổi bật.

    Cô chỉ lẳng lặng đứng đó nhưng tựa như đang đứng giữa khu rừng mờ sương, giống như một con linh hồ đã tu hành cả ngàn năm, đôi mắt câu hồn khiến người ta không chú ý sẽ vô tình rơi vào vô hạn xuân sắc, tuy đạo hạnh sâu nhưng dường như chưa bao giờ lây dính phàm trần, trong đôi mắt là một mảnh trong suốt...
    "Cô tên là gì?" Chờ đến lúc đạo diễn Quách Khải Thắng lên tiếng thì mấy giám khảo khác mới tỉnh lại, tựa như vừa mới chìm vào một giấc mộng ngắn ngủi.

    "Ninh Tịch."

    Đạo diễn Quách với phó đạo diễn, biên kịch và nhà sản xuất bàn nhau một chút, sau đó nói: "Có chút ấn tượng, là nghệ sĩ của Tinh Huy đúng không? Cô về chuẩn bị một chút, vai nữ thứ thuộc về cô! Khi nào quay sẽ báo cho cô."

    "Cám ơn đạo diễn, tôi nhất định sẽ chuẩn bị thật tốt!" Ninh Tích cùi người cảm ơn.

    Đúng thế, ngay từ đầu, mục tiêu của Ninh Tịch đã là vai nữ phụ.

    Vì nhân vật này mà cô đã nghiên cứu suốt ba tháng, cố gắng tìm hiểu cảm giác và khí chất của Mạnh Trường Ca, cố gắng đạt tới mức chỉ cần liếc mắt một cái cũng khiến các giám khảo động tâm.

    Mặc dù có chút trúc trắc nhưng vẫn ổn, cô đã thành công...

    Sau khi Ninh Tịch rời đi, đạo diễn Quách liên tục cảm thán: "Đây đúng là đi mòn gót giày thì không tìm được, đến lúc tìm ra thì lại chẳng phí công! Cô bé này mặc dù kí hợp đồng với Tinh Huy nhưng lý lịch quá nát, như thế mà tới thử vai nữ chính thì tôi không để mắt tới đâu, không ngờ lại đẹp hơn trong hình nhiều!"

    Biên kịch Diệp Linh Lung cũng không nén nổi kích động: "Quan trọng nhất vẫn là khí chất, ánh mắt của cô bé ấy vừa nãy thật quá chuẩn, tuy Mạnh Trường Ca là yêu nữ hại nước nhưng trước đó thì vẫn là một nữ tướng quân hào khí ngút trời, nàng ta có thể quyến rũ nhưng không thể dung tục, thậm chí còn phải có phần ngây thơ với thoát tục. Mấy người trước đến thử vai đều diễn thành hoa khôi thanh lâu, thật tức chết tôi mà!"

    "Ha ha ha, đừng giận đừng giận, chẳng phải là chọn được Trường Ca cho cô rồi sao!"

    ...

    Cùng lúc đó tại bệnh viện nhân dân số một thành phố B.

    Bánh bao nhỏ ở phòng bệnh VIP đang khiến một đám người lo sốt vó.

    Đứa bé co rúc trên bệ cửa sổ, tâm tình kích động lạ thường, lạc giọng gào khóc, bất kể bác sĩ, y tá nói thế nào cũng không dỗ xuống được.

    Lục Cảnh Lễ dùng toàn tâm toàn ý dỗ cậu cháu trai bảo bối nhưng biết làm sao được, người ta căn bản không cần ông chú ruột này.

    Không có cách nào khác, Lục Cảnh Lễ đành gọi điện thoại cho Lục Đình Kiêu mới bị công ty gọi đi, bảo anh quay lại.
     
  6. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,695
    Đã được thích:
    940,130
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 9: Không phải đến thử vai nữ chính

    Vì đang là giờ cao điểm nên các con đường đều kẹt xe nghiêm trọng, lúc Ninh Tịch chạy đến buổi thử vai thì đã muộn.

    Thường Lị với Ninh Tuyết Lạc mặt mũi hớn hở đi ra từ trong tòa nhà tổ chức buổi thử vai, bên cạnh là một đám người xúm vào chúc mừng.

    Nhìn thấy Ninh Tịch đầu đầy mồ hôi chạy tới, ánh mắt Ninh Tuyết Lạc vẫn tràn đầy khinh bỉ giống như năm xưa.

    Thấy Ninh Tuyết Lạc làm vẻ cao cao tại thượng không ai bì nổi ngồi lên xe rời đi thì Ninh Tịch không trở về mà đi thật nhanh vào trong tòa nhà.

    Bây giờ cũng không tính là muộn.

    Chạy được nửa đường thì nhìn thấy một đoàn người đang trò chuyện vui vẻ, đây chính là nhóm giám khảo của buổi thử vai cho bộ phim Thiên Hạ.

    "Thật xin lỗi, tôi đến trễ!" Ninh Tịch cúi người thật thấp.

    Các giám khảo nhìn Ninh Tịch đột nhiên cản đường thì trố mắt nhìn nhau, có vẻ có chút không vui.

    Không ai thích người tới muộn cả.

    Phó đạo diễn xị mặt: "Buổi thử vai đã kết thúc, lúc này cô mới chạy tới thì có ích gì? Người trẻ tuổi bây giờ càng ngày chả ra sao!"

    "Tôi không đến thử vai nữ chính!" Ninh Tịch nói.

    "Hả? Không tới thử vai nữ chính vậy cô tới thử vai nào?" Biên kịch hứng thú nói.

    "Tôi đến thử vai nữ thứ, Mạnh Trường Ca! Theo tôi biết thì lần thử vai trước các ngài chưa chọn được người thích hợp!" Vừa dứt lời, Ninh Tịch ngẩng đầu lên.

    Trong nháy mắt, hiện trường im lặng ít nhất năm giây, phó đạo diễn mới vừa rồi còn không vui giờ lập tức nhìn thẳng cô.

    Phó đạo diễn chỉ thấy cô gái trước mặt mặt mũi sắc nét, tóc đen dài tới eo, trên người mặc một chiếc váy đỏ thẫm. Nhưng sắc màu chói mắt như thế lại không lấn át được vẻ đẹp của cô, trái lại còn trở thành phông nền cho cô thêm nổi bật.

    Cô chỉ lẳng lặng đứng đó nhưng tựa như đang đứng giữa khu rừng mờ sương, giống như một con linh hồ đã tu hành cả ngàn năm, đôi mắt câu hồn khiến người ta không chú ý sẽ vô tình rơi vào vô hạn xuân sắc, tuy đạo hạnh sâu nhưng dường như chưa bao giờ lây dính phàm trần, trong đôi mắt là một mảnh trong suốt...
    "Cô tên là gì?" Chờ đến lúc đạo diễn Quách Khải Thắng lên tiếng thì mấy giám khảo khác mới tỉnh lại, tựa như vừa mới chìm vào một giấc mộng ngắn ngủi.

    "Ninh Tịch."

    Đạo diễn Quách với phó đạo diễn, biên kịch và nhà sản xuất bàn nhau một chút, sau đó nói: "Có chút ấn tượng, là nghệ sĩ của Tinh Huy đúng không? Cô về chuẩn bị một chút, vai nữ thứ thuộc về cô! Khi nào quay sẽ báo cho cô."

    "Cám ơn đạo diễn, tôi nhất định sẽ chuẩn bị thật tốt!" Ninh Tích cùi người cảm ơn.

    Đúng thế, ngay từ đầu, mục tiêu của Ninh Tịch đã là vai nữ phụ.

    Vì nhân vật này mà cô đã nghiên cứu suốt ba tháng, cố gắng tìm hiểu cảm giác và khí chất của Mạnh Trường Ca, cố gắng đạt tới mức chỉ cần liếc mắt một cái cũng khiến các giám khảo động tâm.

    Mặc dù có chút trúc trắc nhưng vẫn ổn, cô đã thành công...

    Sau khi Ninh Tịch rời đi, đạo diễn Quách liên tục cảm thán: "Đây đúng là đi mòn gót giày thì không tìm được, đến lúc tìm ra thì lại chẳng phí công! Cô bé này mặc dù kí hợp đồng với Tinh Huy nhưng lý lịch quá nát, như thế mà tới thử vai nữ chính thì tôi không để mắt tới đâu, không ngờ lại đẹp hơn trong hình nhiều!"

    Biên kịch Diệp Linh Lung cũng không nén nổi kích động: "Quan trọng nhất vẫn là khí chất, ánh mắt của cô bé ấy vừa nãy thật quá chuẩn, tuy Mạnh Trường Ca là yêu nữ hại nước nhưng trước đó thì vẫn là một nữ tướng quân hào khí ngút trời, nàng ta có thể quyến rũ nhưng không thể dung tục, thậm chí còn phải có phần ngây thơ với thoát tục. Mấy người trước đến thử vai đều diễn thành hoa khôi thanh lâu, thật tức chết tôi mà!"

    "Ha ha ha, đừng giận đừng giận, chẳng phải là chọn được Trường Ca cho cô rồi sao!"

    ...

    Cùng lúc đó tại bệnh viện nhân dân số một thành phố B.

    Bánh bao nhỏ ở phòng bệnh VIP đang khiến một đám người lo sốt vó.

    Đứa bé co rúc trên bệ cửa sổ, tâm tình kích động lạ thường, lạc giọng gào khóc, bất kể bác sĩ, y tá nói thế nào cũng không dỗ xuống được.

    Lục Cảnh Lễ dùng toàn tâm toàn ý dỗ cậu cháu trai bảo bối nhưng biết làm sao được, người ta căn bản không cần ông chú ruột này.

    Không có cách nào khác, Lục Cảnh Lễ đành gọi điện thoại cho Lục Đình Kiêu mới bị công ty gọi đi, bảo anh quay lại.