Chiêu diêu

♚Yu❀Vietwriter♥

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Smod
Editor
Tác giả VW
Bài viết
151,255
Reaction score
5,542
Points
14,914

Chương 1+2

CHƯƠNG 1:

Edit: Teru

Nguồn: bupbecaunang.com



Ngày ta chết lại đúng vào ngày xuất hiện của ma khí thượng cổ – Kiếm Vạn Quân.

Từ lâu trên giang hồ đã có truyền thuyết, nói rằng người nào có được Kiếm Vạn Quân thì sẽ giành được địa vị tối cao của Ma giới, là Ma vương ngồi trên đỉnh cao nhất.

Ta đã làm “ma” cả đời, những thành tựu cần có đều đã đạt được, chỉ còn thiếu mỗi bước này nữa mà thôi. Ta mong đợi có thể đoạt được ngôi vị Ma tôn, từ nay về sau thống nhất Ma giới đã phân chia ngàn năm, quyền khuynh thiên hạ, ra lệnh muôn dân, không ai dám không tuân theo!

Do đó, tại lúc Kiếm Vạn Quân sắp xuất thế, ta dẫn theo môn đồ trong Vạn Lục môn của ta tìm đến Kiếm mộ ngàn năm. Ở chỗ đó đã sớm có người trong Ma đạo tàn sát lẫn nhau, tất nhiên ta chẳng thèm nhìn lấy một cái, hạ lệnh cho môn đồ giúp ta cản phía sau, còn ta đi một mình vào Kiếm mộ.

Bây giờ ngồi nhớ lại, ngay tại thời điểm đó ta đã phạm phải hai sai lầm liên tiếp. Một là không lưu ý đến khí tức hỗn loạn bị che dấu dưới tiên khí bên trong Kiếm mộ, hai là không để tâm đến tên quái dị đi theo sau lưng ta vào trong đó.

Kỳ thật tên quái dị đó cũng có tên, là ta đặt cho hắn —— Mặc Thanh.

Bởi vì tại thời điểm lần đầu tiên ta gặp hắn, toàn thân hắn đều bị thương, chỗ xanh chỗ tím. Trên mặt còn có những vết sẹo đen kịt, cái này nối cái kia, trông giống như một bức phù chú thần bí, khiến cho khuôn mặt hắn đặc biệt xấu xí, đáng sợ. ..

Nhưng ta tu ma
, chưa bao giờ từng sợ những thứ này.

tương tự như “tu tiên”

Lúc ấy, hắn ôm chặt lấy thi thể lạnh buốt của mẫu thân trong lồng ngực, trước mặt hắn là nhóm Gia chủ của Thập Đại Thế Gia tu tiên, bọn họ nói hắn là con trai của Ma vương.

Ta lại không cho là đúng.

Ma vương mà Ma giới chúng ta công nhận đã chết từ tám trăm năm trước. Sau khi lão Ma vương chết, cả Ma đạo chia năm xẻ bảy, mỗi người chiếm giữ một phần, không có cái nào là chính thống. Nhưng những kẻ chính đạo này, cứ bắt được một thủ hạ của Ma giới thì đều hô rằng đó là thân nhân của Ma vương; nói như bọn họ thì họ hàng của Ma vương đã có hàng ngàn hàng vạn người trong thiên hạ rồi.

Hơn nữa quá đáng nhất chính là…..

Nếu như theo cách tính của bọn họ, cho dù có hàng vạn tên ma đầu đứng xếp hàng thì cũng chẳng tới lượt ta, bởi vì lúc ấy trong tay ta chẳng có người nào có thể đem ra sử dụng cả.

Ta không phục cho lắm, vì vậy dự định giáo huấn bọn họ một chút. Để cho bọn họ biết rõ, tuy ta không có một thủ hạ nào cũng có thể chiến đấu rất lợi hại.

Cho nên năm đó, ta đây đứng chắn trước mặt Mặc Thanh, trào phúng mấy kẻ chính đạo một phen, vài trăm người xúm hết vào bắt nạt người ta chỉ là cô nhi quả mẫu, sau đó còn nhân tiện cùng Thập Đại Thế Gia đấu đá một hồi.

Hậu nhân truyền lại, trận đấu pháp kia làm trời đất mù mịt, sông khô nước cạn. Tuy thực tế không có khoa trương như bọn họ nói, nhưng đây đúng là trận chiến giúp ta lập danh trong Ma đạo.

Ta một thân máu me cứu Mặc Thanh ra, sau đó thanh danh truyền ra bên ngoài, tất cả mọi người đều biết núi Trần Tắc có một nữ ma đầu có thể một mình đấu lại Thập Đại Thế Gia. Số người xin gia nhập vào môn phái của ta nườm nượp không dứt.

Ta xây xong Vạn Lục môn, thu hơn một ngàn môn đồ. Mà Mặc Thanh được ta cứu ra từ trong trận chiến ấy, bởi vì công việc bận rộn, ta cũng chẳng rảnh để quan tâm đến hắn, chỉ cấp cho hắn một người sư phụ. Sư phụ hắn nói hắn không có thiên phú tu ma, vì vậy liền đuổi hắn đi trông cửa sơn môn.

Sau đó, ta rất ít khi nghe được tin tức của hắn, mãi cho đến lúc chết ta mới đặt hắn vào mắt một lần nữa. Khi đó hắn đã trưởng thành, hoa văn quái dị trên mặt vẫn đáng sợ như cũ… .

Ngày ấy trong Kiếm mộ, người của tiên môn đã sớm ở chỗ này bày ra sát trận, mưu đồ diệt trừ các môn phái ma đầu nổi danh. Chỉ có điều, bọn họ không ngờ Vạn Lục môn của ta lại có thực lực lợi hại như vậy, chỉ bằng môn đồ của Vạn Lục môn đã ngăn tất cả người của Ma đạo ở bên ngoài, có duy nhất một mình ta là vào được Kiếm mộ.

Trước khi Kiếm Vạn Quân xuất thế, ta chuyên tâm áp chế kiếm khí cuồn cuộn trong Kiếm mộ, lệ khí và oán khí lắng đọng của hàng trăm năm trước lúc từng dùng người sống để hiến tế. Những người của tiên môn ẩn núp đã lâu, bây giờ đột nhiên động thủ.

Ta vốn không để những người này vào mắt, nhưng lại không lường trước được khí tức trong Kiếm mộ lại lợi hại như vậy.

Ta khiến cho sát trận của tiên môn vỡ nát, mà không đề phòng được sát khí trong Kiếm mộ. Ta bị đâm khá nặng, liều mạng dùng hết chỗ khí lực cuối cùng mạnh mẽ áp chết khí tức của Kiếm mộ, trốn nhanh vào trong góc. Chỉ cần đợi Kiếm Vạn Quân xuất thế, ta chớp lấy cơ hội đoạt nó về là có thể xưng vương thiên hạ rồi.

Nhưng mà những đệ tử tiên môn bị đánh nát sát trận kia kiên quyết không chịu rời đi, bọn họ ở lại Kiếm Mộ tìm kiếm tung tích của ta. Giờ khắc này, ta không còn khí lực để tiếp tục đánh nhau với bọn họ nữa. Vết thương do sát khí Kiếm Mộ tạo ra trên cổ ta sâu đủ thấy xương, gần như chém đứt cả cổ, khiến cho ta muốn nói cũng cực kỳ khó khăn.

Ta dè dặt thận trọng núp phía sau tảng đá, đột nhiên lúc ấy, ta cảm thấy trên cổ nóng lên, toàn thân xiết chặt, đang muốn phản kháng lại bị người khác bịt miệng. Ta ngẩng đầu lên nhìn, một khuôn mặt sẹo đen trải dài, đúng là Mặc Thanh.

Hắn thấy ta đã nhận ra hắn, lúc này mới thả ta ra. Hắn giữ chặt lấy cổ ta, giúp ta cầm máu. Ta nhìn hắn, ánh mắt hắn không che dấu được vẻ lo lắng, ta liền đảo mắt:

“Mặc Thanh.” Ta hô tên của hắn, giọng nói khàn khàn, “Có phải ngươi thích ta hay không?”

Vâng, quả thật ta hỏi vấn đề này có hơi đột ngột, nhưng sự ân cần trong mắt hắn đâu phải là thứ mà một môn nhân bình thường có thể lộ ra. Càng nghĩ ta lại càng hướng đến khả năng này.

Quả nhiên, sau khi ta hỏi hắn, hắn liếc nhìn ta, trầm mặc không nói gì, chỉ là bàn tay thả lỏng bên người lặng lẽ nắm chặt lại. Ta đột nhiên cười, mặt hắn đen kịt. Một kẻ không có thiên phú tu ma, lặng lẽ đi theo ta tiến vào bên trong Kiếm mộ, nhất định là nhằm vào thời khắc mấu chốt sẽ giúp đỡ ta, khiến cho ta nhớ kỹ hắn. Bởi vì ngoài biện pháp này ra, hắn không thể nào xuất hiện ở trước mắt ta được.

Ta nhìn hắn, hòa ái thân thiết mỉm cười: “Mặc Thanh, ngươi đã thích ta thì chắc hẳn sẽ không để ta phải chết ở chỗ này, đúng hay không?”

Hắn trầm mặc nhìn lại ta, sau đó rũ mắt xuống, nhìn thẳng vào chiếc gương bạc nhỏ treo trên cổ ta, trong gương phản chiếu khuôn mặt trải đầy vết sẹo của hắn. Ta không biết hắn đang suy nghĩ cái gì, tạm thời cho rằng hắn muốn ta tặng cho hắn, vì vậy ta làm bộ muốn lấy gương bạc xuống: “Cái gương bạc này ta cho ngươi làm tín vật, nếu hôm nay ngươi có thể bảo vệ ta bình yên rời khỏi chỗ này thì tương lai ta sẽ bảo vệ ngươi trước cả Ma giới.”

Cái gương bạc nhỏ này từ đâu mà có ta đã quên mất rồi, cũng không biết nó có tác dụng gì, bình thường cảm thấy mang theo khá đẹp mắt cho nên mới đeo vào, vì vậy bây giờ cho đi tuyệt nhiên không do dự.

Nhưng Mặc Thanh lại trầm mặc đè lại tay của ta: “Ngươi không cần cho ta cái gì.” Khác với khuôn mặt quái dị đáng sợ, giọng nói của hắn lại cực kỳ dễ nghe, “Ngươi cứ giữ lấy đi.” Hắn nói, “Giữ nó thật tốt là được.”

Có thể không phải dùng bất kỳ vật gì để đổi lấy việc người khác bán mạng cho ta, tất nhiên là ta đồng ý. Vì vậy ta buông gương bạc nhỏ ra, nhìn hắn, cố gắng ôn nhu mỉm cười: “Ngươi giúp ta thu hút sự chú ý để kéo những đệ tử tiên môn kia rời đi, có được không?”

Hắn đột nhiên giơ tay lên, nhẹ nhàng sờ vào gò má ta, đầu ngón tay đặt lên má lúm đồng tiền. Hiện tại ta còn cần hắn cứu mạng, đương nhiên không còn cách nào khác là tùy ý để hắn sờ thế nào thì sờ.

“Môn chủ.” Hắn gọi ta như vậy, không khác gì những đệ tử bình thường khác gọi ta, nhưng bởi vì giờ phút này đầu ngón tay của hắn đang chạm vào mặt ta, cho nên có khác biệt rất lớn, “Ta có thể vì ngươi mà vứt bỏ mọi thứ, chỉ cần ngươi bình an.”

Ừ, lúc này mà vẫn có thể biểu đạt được sự trung thành, đúng là một đệ tử giỏi ăn nói.

Chỉ có điều, nghe những lời hắn nói, ta chẳng hề xúc động. Loại chuyện này ta đã thấy khá nhiều, rất nhiều người đã từng nói: vì ngươi, ta có thể vứt bỏ tất cả, không phải bởi hắn là một người vĩ đại, mà là vì vốn dĩ hắn chỉ có hai bàn tay trắng.

Trong lòng ta nghĩ như vậy, lại cảm nhận được ngón tay đặt trên mặt ta của Mặc Thanh cứng lại, khoảnh khắc đó, ta cho rằng hắn đã nhìn thấu được ý nghĩ của ta. Trong nội tâm ta thấy hơi sợ, nhưng sau một lát, Mặc Thanh rút kiếm đi ra ngoài.

Không nhìn vào mặt hắn, ta chỉ cảm thấy bóng lưng cao ngất của người thanh niên này khiến cho người ta phải đui mù.

Khi đó, ta đã nghĩ nhất định ta được cứu rồi, chờ Mặc Thanh dẫn dụ bọn người kia đi, ta lấy Kiếm Vạn Quân rồi lặng lẽ mà trốn, đến một nơi không có ai, chữa trị vết thương cho tốt. Sau đó quay lại Vạn Lục môn, thống nhất thiên hạ. Tới lúc đó, nếu Mặc Thanh còn sống, ta sẽ bảo bọc hắn, còn nếu đã chết… ta đây sẽ lập cho hắn một cái bia mộ thật đẹp.

Ta suy nghĩ rất chu toàn, nhưng thời điểm ghé mắt nhìn qua kẽ hở xem tình hình ở bên ngoài ra sao, lại trông thấy tên tiểu tử Mặc Thanh kia rõ ràng một bên cùng người của tiên môn chiến đấu, một bên lùi dần về hướng của Kiếm mộ.

Sát khí bên trong Kiếm mộ đã bị ta đè xuống, ở giữa có một ánh hào quang đang muốn chui từ dưới đất lên.

Là Kiếm Vạn Quân!

Đầu óc ta quýnh lên, chỉ thấy Mặc Thanh có tu vi vốn không cao đã bị người của tiên môn chém đến máu tươi đầm đìa. Hắn đứng ở phía trên Kiếm mộ, máu tươi chảy vào đó, nhập vào tia sáng kia.

Đúng lúc này, trong tiên môn có người dùng kiếm chặt đứt gân chân của hắn, Mặc Thanh ngã sấp xuống Kiếm mộ, hắn vươn tay ra, hoàn toàn cầm lấy chuôi của Kiếm Vạn Quân vừa từ lòng đất chui lên.

Kiếm Vạn Quân nhận chủ!

Mặc dù tâm trạng của ta gấp gáp, nhưng vẫn tin chắc rằng kẻ có một chút xíu tu vi như Mặc Thanh tuyệt đối không nhổ được thanh kiếm lên. Ai mà ngờ, máu của hắn lại theo chuôi kiếm chậm rãi thấm xuống dưới, đột nhiên Kiếm mộ phát ra khí tức mãnh liệt, các loại khí tức thi nhau phun ra, phá tan sự cầm cố ta vừa lập, trong nhất thời bắn chết vô số đệ tử tiên môn có trong Kiếm mộ! . . Đợi đến khi Mặc Thanh hô to một tiếng, đem kiếm rút ra hoàn toàn, khí tức của Kiếm mộ cũng nổ tung, gột rửa ngàn dặm, quét ngang tam giới, mà kẻ không phải là chủ của Kiếm Vạn Quân còn đang bị trọng thương là ta đây, ở chính giữa chấn động của luồng khí tức khổng lồ…

Cứ như vậy bị đánh tới chết…

Trước khi chết, ta thấy những vết sẹo đen chằng chịt trên mặt Mặc Thanh theo ánh sáng lưu động của thanh kiếm chậm rãi biến mất.

Lúc này ta mới ý thức được, hóa ra những vết sẹo đen trên mặt hắn không phải là phù chú, mà là phong ấn, phong ấn của con trai Ma vương.

Ta cũng ý thức được, hóa ra năm đó Thập Đại Thế Gia nói hắn là con trai của Ma vương lại là thật chứ không lừa ta…

Ta càng đột nhiên ý thức được, tên Mặc Thanh này, đi theo ta tiến vào Kiếm mộ, có lẽ ngay từ đầu hắn đã lên kế hoạch rất kỹ càng. Không phải vì hắn muốn bảo vệ ta, không phải muốn khiến ta chú ý, lại càng không phải vì hắn thích ta, mà hắn chỉ muốn đoạt lại thứ thuộc về phụ thân hắn. Bởi vì Kiếm Vạn Quân bị phong ấn, sức lực hắn không đủ, cho nên mới chờ sau khi ta xử lý hoàn tất mọi chuyện mới cầm kiếm lên chém vài tên tiên nhân, cuối cùng lấy được Kiếm Vạn Quân, dùng máu của mình làm cho kiếm nhận chủ…

Tiểu tử này! Mưu kế cũng thật hay!

Chỉ tiếc cho cuộc đời của ta! Ra sức liều mạng, lăn qua lăn lại, rốt cuộc lại làm mai mối cho người khác! Ta hận muốn hộc máu, thật sự là không cam lòng mà!

Nhưng dù có cam lòng hay không thì ta cũng đã chết.

Chết không một chút hoa lệ, cũng không một chút oanh liệt, thậm chí còn chả giải thích nổi…

Khi ta cảm nhận được thế giới này còn tồn tại, là vào một đêm mưa lớn, ta ngồi ở trên ngôi mộ mới, tùy ý để hạt mưa xuyên qua hồn thể, rơi lộp độp xuống tấm bia và mộ phần.

Ta đi vòng qua nhìn bia mộ của ta, trên đó không ghi một chữ nào cả, ta tức giận đến mức muốn đạp vỡ cái bia này. Hận không thể tự mình cầm cái dùi trực tiếp tạc vào đó mấy chữ thật to “Ma Vương Chí Thượng Chí Tôn Uy Vũ Vô Địch Thiên Thượng Thiên Hạ – Lộ Chiêu Diêu”.

Bia còn không viết xong, có để cho người ta an tâm chết hay không!

CHƯƠNG 2:

Edit: Teru

Nguồn: bupbecaunang.com



Lại nói đến chuyện của ta sau khi chết.

Khi còn sống, quả thật ta là một nữ ma đầu có tiếng xấu nổi danh, mấy chuyện như đoạt mứt quả của tiểu bằng hữu, ẩu đả với những kẻ lang thang bên đường đều làm không ít, số người hận ta cả trong tiên đồ lẫn ma đạo mà nắm tay nhau thì có thể đứng vây ba trăm vòng quanh núi Trần Tắc.

Ta vốn tưởng rằng sau khi ta chết, nhất định sẽ bị đào mộ móc thi, khó mà toàn thây. Nhưng thật không ngờ, vất vưởng qua vài năm, cỏ xanh đã mọc cao hơn nửa người mà không có một ai, cũng chẳng có kẻ thù nào tìm tới.

Ta đột nhiên cảm thấy có chút tịch mịch, cảm giác mấy chuyện xấu mình làm lúc sống đều là làm không công hết.

Tất cả là do cái bia không có chữ này!

Ta ghi hận kẻ nào đã lập bia mộ cho ta, danh hào đã không làm, danh tự cũng không ghi. Không chỉ khiến cho mấy người sùng bái ta tìm không thấy, mà ngay cả kẻ thù cũng mò không ra. Ý niệm muốn gặp kẻ chết dẫm đã lập bia mộ cho ta càng lúc càng sâu đậm, một năm kia, trong tiết Thanh Minh, mưa phùn không ngớt, rốt cuộc ta cũng đợi được người đến viếng mồ mả cho ta rồi…

Nam tử một thân mặc y, xông mưa mà đến. Khi tới gần, ta thấy diện mạo hắn như ngọc, xinh đẹp khiến ta cảm thấy kinh diễm.

Ta đi vòng quanh hắn nhìn hồi lâu, phút chốc bỗng thấy ngũ quan của người này thoạt nhìn có vài phần quen thuộc. Ta sờ sờ cằm suy tư, cho đến khi hắn bày ra trước mộ ta mấy quả trám nhỏ, ta đột nhiên nhận ra…

A! Người này chẳng phải là tên hề quái dị Mặc Thanh hay sao?

Thì ra sau khi mấy vết sẹo đen như mực khiến người ta sợ hãi kia biến mất, gương mặt của hắn lại xinh đẹp tới nhường này!

Hắn đứng trước mộ phần của ta, những hạt mưa phùn đọng lại trên người hắn như sương, hắn khàn giọng nói: “Biết ngươi thích ăn chua, cho nên trên đường đi ta hái vài quả trám xanh cho ngươi đây.”

Ta thích ăn chua, cả Vạn Lục môn đều biết, trước giờ bày đồ cúng tế chỉ có quả trám xanh hoặc ương ương. Hắn biết rõ người bị vùi dưới nấm mộ này chính là ta, mà ngoại trừ người đã chôn ra thì chắc hẳn không ai biết nằm dưới tấm bia vô tự này là ai.

Lòng ta chợt sáng tỏ, nhất định là sau khi chiếm được Kiếm Vạn Quân ở Kiếm mộ, hắn đã mang thi thể của ta đi chôn. Hiểu ra xong, ta lại khinh thường, Mặc Thanh lợi dụng ta, hại chết ta, hiện tại hoàn hảo sáng chói đến trước mộ phần của ta! Còn mang theo cả Kiếm Vạn Quân, hắn đến là để khoe khoang sao?

Ta trừng mắt nhìn hắn, tức giận muốn đá văng mấy quả trám đi: “Ai thèm quả của ngươi, ta đâu có ăn được, viếng mồ mả mà mấy tờ giấy cũng không thèm đốt, tiểu tử nhà ngươi có hiểu quy củ hay không hả?”

“Quả này rất chua, ở trên đường đi ta đã nếm thử, nhất định ngươi sẽ thích.”

Lại còn nếm qua rồi? Ngươi có bệnh hay không thế, bày đồ cúng cho người ta còn tự mình liếm trước một lần?

Hắn nhìn bia mộ, hoàn toàn không thấy hai mắt đang trợn ngược của ta, nói tiếp, “Hiện giờ, ta giúp ngươi quản lý Vạn Lục môn vô cùng tốt.”

Cái gì? Hắn còn tiếp nhận Vạn Lục môn? Ta kinh hãi. Được lắm tên tiểu tử này! Giết ta xong còn đoạt lấy môn phái mà ta một tay xây dựng! Quá ngoan độc! Tuy nhiên … Tuy nhiên ta đã từng nói nếu có ai có bản lĩnh giết được ta thì cái ghế Môn chủ sẽ cho người đó ngồi… … Nhưng chẳng phải là lúc ấy ta tự tin cho rằng không ai có thể giết chết được mình hay sao?

“Có Kiếm Vạn Quân trong tay, ta dần dần tạo dựng lực lượng cho mình, từng bước thu hồi lại Ma đạo bị phân chia.”

Cái gì? Ta lại kinh hãi! Hắn muốn leo lên ngôi vị Ma vương? Vị trí kia vốn là vật trong túi của ta mà!

“Những thứ ngươi muốn, ta đang từ từ giúp ngươi thực hiện.”

Đúng ha! Những thứ ta muốn đều bị ngươi đoạt đi hết rồi!

Tên vô liêm sỉ, quả nhiên là tới đây để khoe khoang!

Ta tức giận đến mức muốn làm xác chết vùng dậy. Ta đã nằm yên trong đất rồi, hắn còn cố ý tìm đến, nói những lời làm ta thêm phẫn uất! Hắn hận ta đến thế à? Rõ ràng khi hắn còn bé cũng coi như ta đã cứu hắn cơ mà! Tên này đúng là một kẻ lấy oán báo ơn!

Ta bới bới đám cỏ trên mộ, chỉ hận mình không thể đứng lên cắn chết hắn.

Nhưng mà sau khi khoe xong thành tựu đạt được, hắn vẫn không rời đi, đứng một hồi lâu, dường như hắn cực kỳ chua xót nói: “Đáng tiếc, ngươi đã không nhìn thấy nữa rồi.”

Cái gì đây? Ngươi còn muốn cho ta tận mắt nhìn thấy? Nếu hiện tại ta còn sống, chẳng phải mỗi ngày sẽ bị ngươi làm cho tức chết 180 lần à? Tâm địa của tên tiểu tử này quá thâm độc rồi!

Ta giận không kìm chế được, vẫn đứng ở trước bia mộ trừng mắt nhìn hắn, cho đến khi dưới cơn mưa phùn hắn xoay người rời đi. Một thân mặc y hoàn toàn chìm vào bóng đêm, còn tâm trạng phẫn hận của ta thì không có cách nào tiêu tan được.

Ta khi còn sống chưa từng nghĩ tới hắn lại là loại người quái dị vô liêm sỉ thế này.

Ta nghĩ tới nghĩ lui, càng nghĩ càng hận. Cảm thấy không tìm đến hắn báo thù một chút thì quả thực là có lỗi với oán khí đang chậm rãi từ từ tích tụ trong nội tâm ta.

Vật vờ quanh mộ phần vài năm, thỉnh thoảng sẽ có những cô hồn dã quỷ khác đi ngang qua chỗ này của ta. Qua miệng của bọn họ ta biết được, cách mộ phần của ta hai mươi dặm có một chợ quỷ vong hồn, chuyên bán những thứ đồ linh tinh cho cô hồn dã quỷ phiêu đãng trên thế gian.

Khi còn sống, ta nhìn những pháp bảo hiếm có còn nhiều hơn chợ quỷ, vốn dĩ khinh thường nhìn tới. Nhưng lúc này, ta cảm thấy mình phải đến đó một chuyến, tìm một biện pháp có thể hoàn dương. Thời gian không cần quá nhiều, có thể giúp ta trở về chọc cho Mặc Thanh một đao thật mạnh, ta đã thỏa mãn lắm rồi.

Ta hỏi đường một dã quỷ đi ngang qua, trong ngày hôm đó lập tức lên đường, lảo đảo bay đi ba ngày, rốt cục cũng bay được hai mươi dặm…

Lòng ta mệt mỏi.

Đi quá chậm, đây cũng chính là nguyên nhân mà mấy năm qua ta chưa từng rời khỏi mộ phần.

Hai mươi dặm, cái này khác hẳn với ta trước kia, lúc đó chỉ cần bấm tay niệm thần chú, nháy mắt là tới nơi; vậy mà hôm nay, cái hồn phách này không có một chút sức mạnh nào, chỉ có thể dựa vào chính mình mà bay. Buổi tối còn tốt, có thể nhờ vào âm khí ban đêm bay nhanh hơn một chút, nhưng đến ban ngày, đặc biệt là giữa trưa, đừng nói đến chuyện bay đi, ta chỉ hận là không thể vùi hẳn mình vào trong lòng đất.

Thế giới quỷ này chính là như vậy, không cần biết khi còn sống ngươi cường đại như thế nào, sau khi chết cũng chỉ là một đám khí thể. Kỳ thật cũng có nhiều loại khí thể khác nhau, lệ quỷ bay nhanh hơn rất nhiều so với ta, cứ như ở dưới chân có gắn Phong Hỏa Luân
vậy, vù một cái đã bay qua rồi. Mà quỷ càng “lệ” thì bay càng nhanh, sức mạnh cũng càng lớn, nhưng lệ quỷ lại bị chuyện khi còn sống trói buộc, không rời khỏi nơi ở một tấc ba phân, bay có nhanh đến mức nào thì cũng chỉ có thể quanh quẩn, mò mẫm đi dạo quanh vòng tròn của chính mình.

Là hai cái “bánh xe” dưới chân của Na Tra

Mà ta sở dĩ không thành lệ quỷ, nghĩ tới nghĩ lui, có lẽ là bởi ta chết không nóng không lạnh, không đủ thảm thiết đi.

Nhắc tới lại bùi ngùi, Lộ Chiêu Diêu ta phô trương cả đời, cuối cùng lại bị chết quá mức bình thường như vậy.

Ta không phục, ta phải hoàn dương, chết lại một lần nữa. Lần này nhất định phải chết đến kinh thiên động địa!

Tự tìm cho mình một vạn lý do để hoàn dương, rốt cục ta cũng bay tới chợ quỷ vong hồn. Trong chợ quỷ thật yên tĩnh, từng nhóm cô hồn dã quỷ âm khí dày đặc chuyên tâm làm việc buôn bán, ta đi dọc đường tìm thật lâu, cuối cùng cũng thấy ven đường có một cửa hàng mặt tiền tương đối có khí thế. Phía trên cửa hàng treo một cái bảng hiệu, ba chữ trắng thật to trên nền đen, xiêu xiêu vẹo vẹo “Hồi Hồn Phô”. (**)

(**) Cửa hàng hồi hồn

Ta liếc mắt nhìn vào bên trong, tủ bày hàng được phủ một tấm vải đen, trên đó treo mấy tấm bảng gỗ ghi những khoảng thời gian khác nhau, “Hồi hồn nửa canh giờ”, “Hồi hồn một canh giờ”, “Hồi hồn một ngày”. Ta tính toán một chút, hiện tại Mặc Thanh đã tiếp quản Vạn Lục môn, có Kiếm Vạn Quân trong tay, lại còn muốn thống nhất Ma đạo; ta muốn đâm hắn, ít nhất cũng phải mất từ ba đến năm tháng, ở đây chỉ có nửa canh giờ, một canh giờ, chắc đủ để chơi…

Ta tiến vào bên trong để nhìn kỹ hơn, đột nhiên một cây đại đao vụt qua ngăn ở trước thân thể ta. Ta theo lưỡi đao nhìn sang bên cạnh xem thử, liền thấy một trái một phải là hai con quỷ mặt xanh nanh vàng đứng trông coi cửa hàng.

“Tên là gì?”

Hắn hỏi ta. Ta chắp tay sau lưng, nghiêng mặt liếc hắn: “Lộ Chiêu Diêu của núi Trần Tắc.”

Hắn nghe xong danh hào của ta, cũng không sợ hãi, lôi cái gương ra, nhìn vào gương đối thoại một hồi. Sau đó thả cái gương xuống, đại đao trong tay lại nhấc lên: “Ngươi không thể đi vào.”

Ta nhíu mày: “Mở cửa hàng lại không cho người khác đi vào là sao?”

“Ngươi không có tiền Âm phủ!”

Ta chỉ cảm thấy trái tim mình bị trúng một mũi tên, trong nháy mắt gần như muốn nhổ ra máu. Ta chưa từng đến chợ quỷ mua đồ bao giờ, cũng không biết bọn họ mua bán cũng đòi tiền giống như chợ ở trên Dương gian. Ta kiềm chế tính tình, hỏi hắn: “Quỷ lấy tiền ở đâu ra?”

“Bảo người ta đốt cho ngươi ấy.”

Ta trầm mặc.

Ta nhờ ai đốt cho bây giờ? Mấy năm qua chỉ có mỗi một mình Mặc Thanh tới viếng mồ mả. Mà ông lớn nhà hắn lại chỉ mang tới mấy quả trái cây vô dụng hái ở ven đường. Giờ thì hay rồi!

Ta lại nhìn quỷ răng nanh, rồi tự nhìn chính mình, cuối cùng không thể không thở dài một tiếng, chấp nhận xoay người rời đi, để mặc cho tên quỷ răng nanh ở phía sau cười giễu cợt: “Chết 4~5 năm rồi, vậy mà một phân tiền cũng không có, đã là quỷ nghèo kiết xác còn dám tới Hồi Hồn Phô của chúng ta.”

Những lời hắn nói đều là thật, ta có cáu giận cũng chả dám phun ra.

Ta một đường than thở, lắc lắc đu đưa phiêu đãng ba ngày, bất đắc dĩ bay về mộ phần xanh cỏ của mình.

Cũng may là lúc làm quỷ thì không cần ăn cái gì, bằng không không có tiền mua thức ăn, bị đói mà chết mới là trò cười lớn nhất trong cuộc đời của Lộ Chiêu Diêu ta.

Nghĩ đến mà cảm khái, ta họ Lộ, tên Quỳnh, tự là Chiêu Diêu. Khi còn sống thì phô trương, rêu rao y như hai chữ “Chiêu Diêu” này; còn hiện giờ chết lại ứng với một chữ “Quỳnh” kia. Đúng là đáng thương, bình sinh, ta chưa từng chịu khổ nửa phần, bây giờ sẩy chân, té ngã như thế này đây…

Thế sự khó liệu, khó liệu đến cực điểm!

Ta cảm thấy việc báo thù của mình vô vọng rồi. Nhưng tại thời điểm kiếp sống quỷ của ta là một mảnh ảm đạm, thì vào một đêm mưa lớn, ta đang ngồi yên lặng trên mộ phần xem sét giật sấm vang, đột nhiên từ xa truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập đang lại gần.

Chỉ thấy một con tuấn mã đen nhánh phi như bay tới, trên lưng ngựa là một nữ tử hình như mặc đồ trắng đang liều mạng giãy dụa, cách khá xa mà vẫn nghe thấy tiếng nàng hô khản cả giọng: “Huynh thả ta ra! Ta không muốn đi cùng huynh!”

Nam tử sau lưng nàng chỉ lên tiếng thúc ngựa, không trả lời nàng.

Đợi đến khi tuấn mã bay nhanh qua tấm bia mộ của ta, đột nhiên một tia sét trắng xé ngang bầu trời xoẹt thẳng xuống, sấm rền nổ vang. Không biết nữ tử kia liều mạng giãy dụa thế nào, lại lao đầu từ trên lưng ngựa xuống, đập mạnh vào tấm bia đá.

“Cốp” một tiếng, máu tươi tràn ra tại chỗ, người ngồi xem là ta đây cũng không khỏi “Ơ” một cái ngớ người.

Nữ tử từ tấm bia trượt dần xuống, nằm bẹp trên mặt đất, một thân váy áo màu hồng nhạt đẹp mắt nhất thời dính đầy bùn đất. Nam tử cưỡi Đại hắc mã khẩn cấp ghìm ngựa lại, không chờ ngựa dừng hẳn, hắn lập tức nhảy xuống, đi nhanh vài bước đến trước bia mộ của ta, bế nữ tử mặt đầy bùn đen lên: “Chỉ Yên!” Giọng nói thô kệch của hắn vừa kìm nén vừa đau đớn, “Chỉ Yên!”

Ta liền đứng ở sau lưng nam tử, cùng nhìn thiếu nữ hắn ôm trong ngực.

Hai mắt thiếu nữ nhắm nghiền, bùn trên mặt hòa cùng với máu, chẳng mấy chốc đã được mưa to rửa đi sạch sẽ, lộ ra gương mặt tái nhợt.

“Chà, cú đập đầu này cũng không tiếc sức nhỉ. Muốn chết, muốn chết mà.” Ta chậc chậc cảm khái, cảm khái xong thì đột nhiên linh quang lóe lên. Nàng chết, chết ở trước mộ phần của ta, chẳng lẽ đây là thiên ý, để cho ta làm thử thuật mượn xác hoàn hồn trong truyền thuyết?

* * *
 

Bình luận facebook

Top Bottom