Full Chỉ là... tôi nhớ em

2L

Bài viết
584
Reaction score
306
Points
63
Ảnh bìa
Tác giả
Sammyy12345
Thể loại
Truyện teen, truyện teen hay
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
38 + 4 ngoại truyện
Nguồn
wattpad.com
Lượt đọc
2,445
- "Mai Mai, coi như mẹ xin con hãy giúp cha, giúp nhà họ Trương giữ lại gia sản này "_ Bà Thanh nghẹn ngào nắm lấy tay con gái

- "Con muốn giúp gia đình ta nhưng có nhất thiết phải dùng cách này không mẹ? Sao mẹ nỡ gả con cho một người mà con chưa hề quen biết..."

- Con cứ từ từ suy nghĩ, ngày mai hãy trả lời cũng được, mẹ về phòng trước đây

Cô gái bất lực ngồi thụp xuống ghế, đập nhẹ vào cái đầu đang rối như tơ vò của mình: "Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy chứ???!!"

Cô là Trương Tiểu Mai - con gái duy nhất của thương gia Trương Hàn, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Thời gian gần đây, công ty của cha cô đang rơi vào tình trạng khủng hoảng, thiếu vốn trầm trọng. Khi ông Hàn ngỏ ý muốn vay vốn, chỉ có phu nhân Nhã Hạnh - chủ tịch tập đoàn Lưu thị đồng ý nhưng điều kiện lại là...con gái ông.

- Nếu ngài Trương đây muốn vay vốn, thì hãy gả con gái của mình cho con trai cả của tôi

- Nhưng...con bé mới 20 tuổi, vả lại...nếu không nhầm...cậu cả nhà họ ...
 

Đính kèm

2L

Bài viết
584
Reaction score
306
Points
63
Chương 1: Chấp nhận kết hôn
– “Mai Mai, coi như mẹ xin con hãy giúp cha, giúp nhà họ Trương giữ lại gia sản này “_ Bà Thanh nghẹn ngào nắm lấy tay con gái

– “Con muốn giúp gia đình ta nhưng có nhất thiết phải dùng cách này không mẹ? Sao mẹ nỡ gả con cho một người mà con chưa hề quen biết…”

– Con cứ từ từ suy nghĩ, ngày mai hãy trả lời cũng được, mẹ về phòng trước đây

Cô gái bất lực ngồi thụp xuống ghế, đập nhẹ vào cái đầu đang rối như tơ vò của mình: “Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy chứ???!!”

Cô là Trương Tiểu Mai – con gái duy nhất của thương gia Trương Hàn, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Thời gian gần đây, công ty của cha cô đang rơi vào tình trạng khủng hoảng, thiếu vốn trầm trọng. Khi ông Hàn ngỏ ý muốn vay vốn, chỉ có phu nhân Nhã Hạnh – chủ tịch tập đoàn Lưu thị đồng ý nhưng điều kiện lại là…con gái ông.
– Nếu ngài Trương đây muốn vay vốn, thì hãy gả con gái của mình cho con trai cả của tôi

– Nhưng…con bé mới 20 tuổi, vả lại…nếu không nhầm…cậu cả nhà họ Lưu đã từng đính hôn…”

– “Vậy thì sao? Chỉ là đính hôn, hơn nữa đã bị hủy bỏ. Ngài nghĩ nó không xứng với con gái mình?
“_ phu nhân Nhã Hạnh vẫn không thay đổi sắc mặt, nhưng giọng có chút tức giận

– Tôi không có ý đó…

“Dù sao cũng do ngài quyết định thôi. Tôi xin phép đi trước”
—————
Sáng sớm, Tiểu Mai vừa ra ngoài đã nghe thấy tiếng ho từ phòng cha mình. Cô hé cửa đi vào thì hốt hoảng khi thấy ông Hàn đang ho ra máu vào chiếc khăn tay.
– “Cha…!”_ Mai Mai vội vàng chạy tới, hai mắt đỏ hoe: “Sao…sao…cha lại ho ra nhiều máu thế này…”

Ông Hàn mệt mỏi dựa vào tường: “Ta không sao, chỉ cần uống thuốc sẽ đỡ. Con mau đi học đi”

Tiểu Mai im lặng nhìn cha rồi đột ngột lên tiếng: “Con có chuyện muốn nói”

Ông Hàn ngồi thẳng dậy, nhìn con gái, ôn tồn:
– Được. Con nói đi

Mai Mai nắm lấy gấu áo mình, lắp bắp:
– Chỉ cần…con kết hôn là công ty sẽ được cứu đúng không cha?

-Là mẹ con nói với con phải không? ta đã bảo bà ấy rồi mà…Kết hôn là chuyện đại sự cả đời, không thể ép buộc, con không cần phải làm vậy.

– “Đâu có ai ép buộc, là con tự nguyện mà, cha cho con kết hôn có được không?”

Ông Hàn thở dài:
– Cái con bé ngốc này, sao có thể ăn nói hồ đồ như vậy. Mau đi học đi

Tiểu Mai vừa khóc vừa lắc đầu: “Không, con đã suy nghĩ kỹ rồi…”

Ông Hàn chau mày, day day trán, đau xót nói : “Trương Hàn ta cả đời lăn lội trên thương trường, rốt cục đã làm sai điều gì…tại sao ông trời lại bắt đứa con gái duy nhất của ta phải chịu khổ thế này ?”

Tiểu Mai cắn chặt môi, ngăn không để nước mắt rơi:
-“Cha đừng lo…mọi chuyện sẽ ổn thôi”

_______________________________
Ngày trọng đại cuối cùng cũng đến.
Lễ cưới tổ chức trong khách sạn 5 sao, mọi thứ đều được trang hoàng để đạt tới độ hoàn hảo nhất. Khách mời chỉ toàn tầng lớp thượng lưu, tất cả đều mặc trang phục màu trắng sang trọng.

Tiểu Mai ngồi trong phòng trang điểm, tâm trạng vô cùng lo lắng.
Sau khi đeo khăn voan lên mái tóc nâu xoăn nhẹ cho Mai Mai, nhân viên trang điểm tròn mắt thán phục:
– Woa, chị thực sự rất đẹp đấy!

Tiểu Mai khẽ mỉm cười:
– Cảm ơn

Đúng lúc này bà Thanh đi vào. Tiểu Mai ngạc nhiên nhìn ra cửa:
– Mẹ…

Bà nhẹ vuốt tóc Mai Mai:
– Vậy là hôm nay người ta mang con gái của mẹ đi rồi

– Mẹ này, con đi lấy chồng chứ có phải đi hẳn đâu…

– Tiểu Mai, mẹ xin lỗi, vì gia đình mà con phải kết hôn sớm, bỏ lỡ bao dự định cho tương lai phía trước…

Mai Mai ôm chầm lấy mẹ, mỉm cười nhưng đáy mắt vẫn không dấu được tia buồn bã:
– Mẹ yên tâm, con không sao, thực sự không sao mà…
——–

Khán phòng lung linh dưới ánh đèn pha lê huyền ảo. Ông Hàn xúc động nắm tay con gái chậm rãi tiến vào lễ đường trong tiếng nhạc du dương. Tiểu Mai nắm chặt lấy tay cha mà không biết nước mắt đã rơi từ lúc nào. Ông Hàn khẽ thở dài rồi đặt tay con gái vào tay chú rể:
“Mong con chăm sóc con bé hộ ta”

Khải Phong đón lấy tay cô dâu, khóe môi kiêu hãnh cong lên, cúi nhẹ đầu.

– Lưu Khải Phong, anh có nguyện ở bên chị Trương Tiểu Mai lúc hạnh phúc cũng như đau buồn, khi giàu cũng như khi nghèo, lúc mạnh khỏe cũng như ốm đau không?

– Tôi đồng ý_ Khải Phong lạnh lùng đáp lại, thậm chí còn không nhìn sang cô dâu

– Vậy còn chị Trương Tiểu Mai, chị có nguyện ở bên anh Lưu Khải Phong lúc hạnh phúc cũng như đau buồn, khi giàu cũng như khi nghèo, lúc mạnh khỏe cũng như ốm đau không?

Mọi người đều im lặng chờ đợi câu trả lời của Tiểu Mai. Cô cúi gằm nhìn vào bó hoa cưới trên tay mình rồi lén nhìn xuống chỗ bố mẹ. Mai Mai hít một hơi thật sâu tự trấn an bản thân rồi nói : “Tôi đồng ý”

Tiếng vỗ tay đồng loạt vang lên sau câu nói của cô.
Vị chủ hôn mỉm cười: “Cầu chúc cho hai người mãi mãi hạnh phúc. “Khải Phong, bây giờ anh có thể hôn cô dâu của mình”

Nghe đến đây, mặt Tiểu Mai tối sầm xuống, đầu óc trở nên trống rỗng, hoàn toàn không biết nên làm gì. Vô tình ngước lên, chạm vào ánh mắt sâu thẳm hút hồn của người đối diện, Mai Mai lại vội cúi đầu xuống. Đang mơ hồ suy nghĩ thì tay cô bị kéo lại. Trương Tiểu Mai kinh ngạc, còn chưa định hình được chuyện gì đang diễn ra thì môi Khải Phong đã áp sát xuống môi cô.
Cả lễ đường như vỡ òa, chỉ có một mình Tiểu Mai là hai tai ù đi, không nghe thấy gì, hoàn toàn không nghe thấy gì hết. Tim cô sắp rơi ra ngoài rồi.
Sau khi lễ cưới kết thúc, phu nhân Nhã Hạnh đi tới nói với Khải Phong: Con mau đưa Tiểu Mai về nhà đi, ngày mai hai đứa còn đi nghỉ tuần trăng mật nữa đấy. Mọi chuyện ở đây để mẹ lo

– Con biết rồi_ Phong đáp lại rồi đi thẳng

Trương Tiểu Mai đang ngồi nghỉ trong phòng của cô dâu. Từ nãy đến giờ cứ phải “lết” từ bàn này sang bàn khác với ông chồng mặt lạnh như tảng băng khiến chân cô như muốn rời ra khỏi cơ thể. Mai Mai cau mày cúi xuống xoa nhẹ vào cổ chân tê cứng của mình, thầm oán hận đôi giày cao gót.
Chợt tiếng gõ cửa vang lên. Tiểu Mai vội vàng đi guốc lại rồi nói vọng ra: “Mời vào”
Khải Phong mở cửa bước tới chỗ Mai Mai đang ngồi: “Đi về thôi”
Tiểu Mai gật đầu, nhanh chóng đứng lên. Nhưng vừa bước được vài bước thì cái chân lại đau nhức khiến cô chẳng thể đi nổi. Khải Phong không thấy cô đi theo, liền quay lại. Anh nhíu mày nhìn xuống đôi chân đang sưng lên của Mai Mai.
– “Bỏ guốc của em ra đi”_ Phong lạnh lùng nói

– “Hả?…À không cần đâu, tôi đi được mà” _ Tiểu Mai xua tay

– “Bỏ nó ra đi”_ Khải Phong nói lại, giọng như ra lệnh

Chần chừ một lúc, Mai Mai mới tháo guốc ra. Khải Phong cúi xuống cầm đôi guốc lên: “Chịu khó đi bộ ra xe, tôi không thể cõng khi em đang mặc váy cưới”
Chuẩn bị tới đại sảnh, Phong chợt nhớ ra điều gì đó đột nhiên đứng lại. Tiểu Mai đang lẽo đẽo đi đằng sau, thấy vậy liền hỏi:
– Sao lại dừng thế?

– Mau khoác vào tay tôi đi

Tiểu Mai tròn mắt ngạc nhiên, vẫn không hiểu gì. Thấy cô chưa làm theo, Khải Phong hơi cau mày: “Ngoài kia có rất nhiều khách mời, đừng để tôi nói lại lần nữa”

Nghe đến đây, Tiểu Mai thở dài bước lên, gượng gạo khoác tay Khải Phong.
Tuy đi ra bằng cửa phụ nhưng cả hai vẫn không tránh được ống kính phóng viên. Cánh nhà báo tới đây không chỉ vì hôm nay là ngày cưới của tổng giám đốc tập đoàn Lưu Thị lớn nhất Đông Nam Á mà còn vì sự xuất hiện của Khánh Ly. Cô là diễn viên trẻ tài năng, tuy mới 24 tuổi nhưng đã có 12 năm theo nghiệp diễn xuất. Khải Phong và Khánh Ly từng là một cặp đôi trai tài gái sắc khiến nhiều người ngưỡng mộ, luôn được tung hô trên báo chí. Chỉ 3 tháng trước họ vừa làm lễ đính hôn, vậy mà hôm nay, Lưu Khải Phong lại đang làm đám cưới với một cô gái khác. Đương nhiên chuyện này sẽ trở thành đề tài nóng cho phóng viên viết bài.

– “Anh Lưu Khải Phong, tại sao anh lại quyết định chia tay diễn viên Khánh Ly?”

– “Có người nói mẹ anh không chấp nhận một người con dâu làm trong ngành giải trí phải không?”

– “Anh hay chị Ly là người đã nói lời chia tay?”

– “Anh và vợ quen nhau từ khi nào?”

Dù đã có vệ sĩ bảo vệ nhưng những câu hỏi cứ dồn dập đến với Khải Phong

– “Cô Trương Tiểu Mai đã quyến rũ anh để chia rẽ mối tình của 2 người phải không?”
– “Đúng vậy! Chị là kẻ cướp chồng người khác!!”_ Một vài fan của Khánh Ly đứng bên ngoài la lớn.

Nghe đến đây, Mai Mai đứng khựng lại, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm ức.

– “Không hề có chuyện đó! Tôi chia tay Khánh Ly trước rồi mới quen cô ấy! Từ giờ, nếu ai còn nhắc đến chuyện này thì đừng trách tôi không nói trước”
Thấy Khải Phong đột ngột gắt lên, đám người cũng tự động giãn ra. Tiền tài và thế lực của Lưu thị đủ để khiến những người có ý định chống đối phải im lặng.
Phong nắm chặt tay Tiểu Mai khó khăn vượt qua đám người, đi ra bãi đỗ xe. Trương Tiểu Mai thoáng đỏ mặt nhưng vẫn thầm cảm ơn anh đã đứng về phía cô.
Vào đến bãi đỗ xe, không còn ai nhìn thấy 2 người, Khải Phong liền buông tay Mai Mai. Lúc này, nhìn anh như đang đeo một chiếc mặt nạ vô cảm, ánh mắt không còn dịu dàng như 1 giây trước đó, thực sự rất khác.
“Vừa rồi những người phóng viên đã nói gì khiến anh tức giận?”_ Mai tự hỏi thầm

– Đứng đây chờ tôi
Khải Phong nói rồi đi ra lấy xe. Phong lái xe ra chỗ Tiểu Mai đứng chờ. Cô vừa mở cửa định bước lên thì giọng nói lạnh lùng truyền tới:
– “Ngồi ra ghế sau đi”

[20 vote Sam đăng tiếp nha]
 

2L

Bài viết
584
Reaction score
306
Points
63
Chương 2: Chẳng phải rất coi thường
– Tôi bảo cô ngồi ra ghế sau!

Không chỉ ánh mắt mà cả cách xưng hô của anh ta, tất cả đều thay đổi. Tiểu Mai ngẩn người vài giây rồi cũng ngoan ngoãn ngồi ra phía sau.
Cả 2 đang trên đường tới căn hộ cao cấp của Khải Phong, cũng là nơi hai vợ chồng ở.
————
Căn nhà được thiết kế với gam màu chủ đạo là xám và trắng vô cùng tinh tế, sang trọng
Về đến nhà nhưng không khí vẫn căng thẳng, Tiểu Mai đành lên tiếng: “Này anh, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Sao anh cứ…”

Khải Phong mở tủ lạnh lấy bình nước rót ra cốc, cất giọng nói: – “Thay đồ xong thì ra phòng khách, tôi có chuyện muốn nói với cô”


Tắm xong Mai Mai bước ra, khắp người tỏa hương thơm dịu nhẹ. Cô cầm khăn bông lau những giọt nước long lanh vẫn còn đọng lại trên gương mặt thanh tú rồi đi ra phòng khách. Không hiểu sao khi vừa nhìn thấy Khải Phong, Tiểu Mai lại cảm thấy…sợ.
Cô hít một hơi thật sâu lấy lại dũng khí, ngồi xuống chiếc ghế đối diện Phong: “Có chuyện gì anh nói đi”

– Cô biết chuyện giữa tôi và Khánh Ly chứ?

Tiểu Mai hơi ngạc nhiên. Chuyện giữa anh và Khánh Ly thì có ai là không biết.

– Tôi… cũng biết một chút

Um. _ Phong uống một ngụm caffe rồi tiếp tục nói _ “Biết thì tốt, tôi cũng nói luôn, đối với tôi, không ai có thể thay thế cô ấy. Chắc cô cũng biết, tôi cưới cô chỉ để mẹ tôi hài lòng, còn cô cưới tôi là để có tiền cứu vớt công ty của gia đình cô. Bây giờ thì cha cô nhận được tiền rồi, cô đã hoàn thành nhiệm vụ. Vì vậy 5 tháng sau, khi mọi chuyện ổn định, mẹ tôi về Pháp, chúng ta sẽ ly hôn. Từ giờ tôi sẽ ngủ ở phòng làm việc”

Mặc dù vẫn biết chỉ là hôn nhân sắp đặt, nhưng ngay sau khi cưới đã phải nghe những lời này, khiến Tiểu Mai ngẩn ra mất mấy giây
– “Làm như vậy…anh không thấy quá đáng sao? Tôi đã làm gì sai mà đến một cơ hội cũng không thể có?”

– “Cô đã sai kể từ khi đồng ý kết hôn với tôi”
Giọng nói bình tĩnh mà vô cùng sắc bén, anh chỉ liếc nhìn cô một cái rồi rời đi.

Vào trong phòng, Tiểu Mai mới dám khóc. Khải Phong nói như vậy chẳng phải rất coi thường cô sao? Nước mắt tủi thân cứ thế tràn xuống.
– “Anh ta nghĩ mình là ai? Tưởng có tiền thì muốn làm gì cũng được chắc??”
Khóc mệt, Mai Mai ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
________
Cộc cộc cộc…
– “Mẹ cho con ngủ thêm chút nữa đi” _ Tiểu Mai nhăn nhó trùm chăn lên đầu

Cộc cộc cộc…_ Tiếng gõ lại tiếp tục vang lên

Con ra ngay đây…_Cô vươn tay định tắt chiếc chuông báo thức ở đầu giường nhưng sờ mãi chẳng thấy đâu. Như có một dòng điện chạy dọc qua sống lưng, Mai Mai ngồi bật dậy và hoảng hốt nhận ra mình đã kết hôn từ hôm qua.

Cô dụi mắt đi ra khỏi giường mở cửa. Lại gặp cái gương mặt lạnh lùng cố hữu đấy, Tiểu Mai thở dài: “Sáng sớm anh đã gọi tôi làm gì?”

Khải Phong cau mày: “Sao giờ này cô mới dậy?”

Trương Tiểu Mai liếc nhìn đồng hồ: “Mới 6h30. Hôm nay tôi không phải học, nếu bận thì anh cứ đi đi nhé”

– “Ừ, hôm nay cô không phải đi học. Nhưng cô biết tại sao mình được nghỉ không?”

|||Hốt hoảng tập 2. Hôm nay chính là ngày đi nghỉ tuần trăng mật của cô mà. Sao lại quên được chứ.

“Tôi…tôi…Xin lỗi! Tôi vào chuẩn bị luôn đây”_ Tiểu Mai luống cuống định chạy vào phòng thay đồ nhưng lại bị Phong chặn lại:
– Không cần nữa!…tôi hủy rồi

Mai Mai quay lại nhìn anh, nụ cười trên môi cứng ngắc:
– Anh hủy rồi…?

– “Đúng vậy”_ Phong gật đầu_”Không có tình cảm thì cũng không nên gượng ép. Nếu có ai hỏi thì cô cứ bảo công việc của tôi quá bận. Hiểu chưa?”

-“Tôi hiểu rồi”_ Cô nói, giọng nhẹ tênh

“Vậy tôi đi làm đây”_ Phong vừa nói vừa đi ra phía cửa

Tiểu Mai ủ rũ gật gật đầu rồi quay về phòng.
– “Không đi thì thôi. Ai cần chứ!”
Dù nói như vậy nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy có chút hụt hẫng. Mai Mai úp mặt xuống gối than vãn:
– “Anh ta còn nhắc ra làm gì. Sao không để mình quên luôn cho rồi”

Chợt chiếc điện thoại bên cạnh đổ chuông.
– “Alo” _ Đầu vẫn cắm xuống gối, chẳng cần nhìn tên người gọi, cô đã bắt máy

– “Mai Mai, mẹ đây”

Tiểu Mai nghe thấy vậy liền ngồi thẳng lên, tròn mắt:
– “Ơ mẹ….Mẹ gọi con có chuyện gì không?”

– “Hai đứa đã ra sân bay chưa?”

– “Dạ? À…rồi ạ”_ Giọng cô hơi nhỏ lại

– “Vậy thì được rồi, mẹ chỉ hỏi thế thôi. Tiểu Mai, dù gì cũng phải đối xử tốt với chồng con đấy.”

– “Vâng, con biết rồi ╯▂╰ ”

– “Hai đứa đi vui vẻ nhá. Mẹ tắt máy đây.”

Trương Tiểu Mai bỏ điện thoại xuống rồi thở dài: Mẹ à, con xin lỗi ╯︿╰
__________________________

Phu nhân Nhã Hạnh đang ngồi uống trà trong phòng khách. Bà vừa đọc báo, vừa hỏi người trợ lí đứng bên cạnh:
– Giám đốc đã đi chưa?

– Phu nhân…anh ấy…đã hủy chuyến đi nghỉ rồi ạ

Bà Hạnh đặt cốc trà xuống bàn, cau mày:
– Tại sao lại hủy?

– Giám đốc nói còn nhiều việc ở công ty cần giải quyết nên không đi được

– Sao giờ này anh mới nói với tôi? Mau gọi điện bảo 2 đứa tới đây!

– Vâng, thưa phu nhân
________________________

Phòng tổng giám đốc…
– “Được rồi, vậy anh bảo với bà ấy là trưa nay tôi sẽ tới”_ Khải Phong tắt máy rồi tiếp tục công việc của mình.
Đúng lúc này có tiếng gõ cửa.

– Mời vào

Cửa phòng được mở ra, là Khánh Ly
– Anh Phong…_ Cô bước vào, bày ra bộ mặt thương cảm rồi ôm lấy Khải Phong.

Ly…em làm gì ở đây?_ Khải Phong vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy cô

– Em rất nhớ anh

Phong gỡ tay Khánh Ly ra khỏi cổ mình rồi nói:
– “Nhưng anh đã dặn em là phải đợi anh rồi mà. Bây giờ anh đã kết hôn, chúng ta không thể lúc nào cũng gặp gặp nhau được.”

– Suốt 2 tháng qua em đã cố gắng không đến tìm anh rồi. Em không thể chờ thêm được nữa. Tối nay em muốn đi ăn cùng anh có được không?”

– “Khánh Ly…”

Cô giơ ngón tay trỏ ra hiệu im lặng: “Đừng giải thích, anh chỉ cần trả lời có hoặc không”

Khải Phong thở dài: “Được rồi, tối anh sẽ tới đón em”

Khánh Ly mỉm cười: “Um. Vậy em sẽ chờ anh”

Nói rồi cô cầm túi sách đi ra ngoài
———————————
Trương Tiểu Mai đang ngồi xem TV thì điện thoại reo.
Là một dãy số lạ nhưng cô cũng không chần chừ mà bắt máy.
– Alo

– Cô đang ở nhà hay ở đâu?

Giọng nói truyền tới từ đầu dây bên kia làm cô suýt nữa đánh rơi điện thoại. Thì ra là Khải Phong

-“Tôi đang ở nhà”

– “Thế thì chuẩn bị đi, xong việc tôi sẽ về đón cô qua nhà mẹ tôi”

– “Mẹ tôi”? Mẹ anh không phải mẹ tôi chắc?

– “Sao cũng được, 15′ nữa tôi về đến nhà đấy”

Nghĩ đến việc lại phải ngồi xuống ghế sau trong cái xe có bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở ấy, Mai Mai vội xua tay:
– “Thôi anh về đón tôi làm gì cho mất công, cứ đi thẳng tới nhà mẹ, tôi sẽ bảo chú Lâm đưa đi. Vậy nhé. Bye bye”

Không để cho đối phương có cơ hội từ chối, cô vội dập máy, thở phào rồi đi về phòng thay đồ.
———
Xe của chú Lâm cuối cùng cũng tới trước cổng biệt thự Lưu thị.
Vừa xuống xe, Mai Mai đã thấy Khải Phong. Anh đang đứng tựa lưng vào xe, thỉnh thoảng lại giơ tay lên nhìn đồng hồ.

– “Này anh Lưu, sao giữa trưa anh lại đứng đây?”_ Tiểu Mai vui vẻ nói đùa

Nhìn thấy bộ mặt nghiêm túc của Khải Phong, cô lập tức thu lại nụ cười.

– Sao lúc nãy tôi chưa nói xong mà cô đã dập máy hả? Cô có biết tôi đứng đây chờ cô bao lâu rồi không?

– Thì anh có thể vào trước mà

Thấy Khải Phong trừng mắt nhìn mình, Mai Mai đành nhỏ nhẹ:

– “Thôi được rồi. Cứ coi như tôi chưa nói gì vậy. Xin lỗi anh.”

Lúc này mặt Phong cũng hơi giãn ra, nghĩ lại cũng không cần thiết phải lớn tiếng, đành xuống giọng:
-“Mau vào đi”

Mấy người giúp việc đang bận rộn lau dọn đồ đạc trong nhà.

Nhìn thấy Khải Phong và Tiểu Mai, tất cả bọn họ đều cúi gập người chào

– “Chào mọi người”_ Mai Mai cũng thân thiện giơ tay chào lại làm mấy người giúp việc cứ ngơ ngác nhìn nhau.
Khải Phong thấy cô vẫn đứng chào hỏi mấy người giúp việc liền quay lại kéo cô đi:
– Không cần thiết phải làm thế

Tiểu Mai ngước lên nhìn anh, nhăn mũi:
– Tại sao chứ? Tôi chỉ muốn chào họ

– Trong nhà này có biết bao nhiêu giúp việc, cô định chào hết từng ấy người hả?

– Thì cứ tiện ở đâu chào ở đó thôi

Khải Phong cũng chịu thua với cô vợ cứng đầu, đành nói:
– Thôi chào hay không thì tùy cô, bây giờ nhanh đi vào đi.
 

2L

Bài viết
584
Reaction score
306
Points
63
Chương 3: Làm gì sai?
Cả hai cùng đi vào phòng khách. Bà Hạnh đã ngồi chờ sẵn ở đó.
Tiểu Mai nhìn sang Khải Phong. Hình như quan hệ giữa anh và mẹ không được tốt, nhìn thấy bà, mặt anh đã lạnh đi mấy phần.
– “Con chào mẹ”_ Mai Mai lễ phép cúi chào

Phu nhân Nhã Hạnh gật đầu rồi nói với cô:
– “Tiểu Mai, con ngồi đây đợi mẹ một lát, mẹ có chuyện riêng muốn nói với chồng con”

Nói rồi bà và Khải Phong đi vào thư phòng.

– “Ngồi xuống đi”

Khải Phong ngồi xuống ghế:
– “Mẹ gọi con vào đây làm gì?”

– Hôm nay là ngày nghỉ tuần trăng mật của 2 đứa cơ mà. Sao lại không đi?

– Ở công ty còn rất nhiều việc, con không có thời gian

– Công ty này có mỗi mình con làm việc chắc. Ngày mai con đi đặt lại vé máy bay ngay cho mẹ

– “Kết hôn theo ý mẹ còn chưa đủ sao? Con không muốn đi!”

Bà Hạnh vẫn nghiêm nghị:
– “Mẹ không muốn để người khác nói ra nói vào về chuyện này đâu. Nhất định phải đi”

– Mẹ đừng ép con!

– Tại sao con không muốn đi? Vì con nhỏ Khánh Ly đó sao?

Nghe tới đây Khải Phong đứng vụt dậy hét lớn:
– “Mẹ đừng lôi cô ấy vào chuyện này!!”

– Con tự quyết định đi…

Phong đi ra phía cửa, cố tình không nghe những gì bà Hạnh nói

– “Sự nghiệp của cô ta có đứng vững được hay không là tùy ở con đấy!”

Tất nhiên ai cũng biết, với quyền lực của phu nhân Lưu thị, chỉ cần muốn là có thể đẩy một diễn viên nổi tiếng xuống vực thẳm của sự nghiệp.

Khải Phong đứng khựng lại vài giây rồi cũng bỏ ra ngoài, không quên đóng sầm cửa.

Tiểu Mai đang ngồi ở phòng khách, thấy anh đi ra, vẻ mặt đầy tức giận, liền đứng dậy:
– Khải Phong…

Anh nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng nhíu lại có chút khó chịu khiến Mai Mai hoang mang lùi ra phía sau. Khải Phong không giải thích mà cứ thế đi ra cổng chính.
Trương Tiểu Mai ngơ ngác nhìn theo bóng lưng anh, quay sang hỏi người giúp việc đứng gần đó: “Này chị, em đã làm sai gì sao?”

Chị giúp việc cười trừ, không biết trả lời thế nào. Đúng lúc này, phu nhân Nhã Hạnh đi ra:
– Tiểu Mai, mau qua đây

Cô liền đi tới chỗ bà Hạnh:
– Mẹ có chuyện gì muốn nói với con ạ?

– “Cảm ơn con đã đồng ý kết hôn với Khải Phong. Lấy nó chắc phải chịu nhiều ấm ức rồi”_ Bà nắm lấy tay Mai Mai

Tiểu Mai lắc đầu:
– Con không sao đâu ạ

– Nếu nó làm gì không phải với con thì cứ nói cho mẹ biết, mẹ sẽ xử lí nó

Mai mỉm cười:
– Cảm ơn mẹ

– Mà con về chuẩn bị hành lý đi nhé, ngầy mai 2 đứa sẽ đi nghỉ tuần trăng mật đấy

Tiểu Mai tròn xoe mắt ngạc nhiên:
Dạ?…Ơ nhưng mà…

Bà Hạnh xua tay:
– “Không nhưng nhị gì hết, ngày mai chắc chắn sẽ đi đấy. Đừng để ý đến những lời thằng Phong nói, chỉ cần con không bỏ cuộc thì mọi chuyện sẽ đâu vào đấy cả thôi ”
————-
7 pm
Tiểu Mai đang cùng người giúp việc chuẩn bị bữa tối thì Khải Phong bước vào.
– Anh đi làm về rồi à?

– “Um”_ Phong gật đầu rồi đi vào phòng làm việc.

15’…20’…1 tiếng trôi qua…

– Cô chủ, cô có ăn luôn không?_ chị Phương hỏi

Tiểu Mai ngước nhìn đồng hồ, thở dài:
-“Để em đợi anh ấy một lát nữa chị ạ”

Vì chỉ làm việc và dọn dẹp theo giờ cố định nên chị Phương xin phép về trước. Tiểu Mai mỉm cười gật đầu: “Chị về cẩn thận”
….
Khải Phong ngồi trong phòng làm việc lấy điện thoại gọi cho Khánh Ly:
– Alo

– Ly, hôm nay anh không thể đến gặp em được…

– Sao lại thế?…Anh nói sẽ đến mà!

– “Ngày mai anh phải đi nghỉ tuần trăng mật. Nếu không đi, mẹ anh sẽ không để yên cho em đâu. Hôm khác anh sẽ mời em ăn tối. Tạm biệt”

– “Alo…Alo! Lưu Khải Phong!”_ Khánh Ly nắm chặt hai tay, nghiến răng:
– Tuần trăng mật sao? Anh nghĩ tôi sẽ để yên cho anh và cô ta ở cùng nhau sao?
________

Sắp xếp xong công việc cũng đã gần 9h, Khải Phong vươn vai đi ra ngoài thì thấy Mai Mai đã ngủ quên trên ghế từ lúc nào.
– “Trương Tiểu Mai”_ Anh lay nhẹ vai cô

Tiểu Mai dụi dụi mắt rồi ngồi thẳng dậy: “Anh gọi tôi à?”

– Cô ăn tối chưa mà đã ngủ?

Mai Mai lắc đầu

– Vậy vào ăn đi
____
Suốt bữa ăn, cả 2 đều không nói gì. Thỉnh thoảng Tiểu Mai lại lén nhìn Phong. Anh vẫn đang chậm rãi gắp thức ăn.
– Khải Phong…vậy chúng ta có đi nghỉ tuần trăng mật không?

Thấy anh đột nhiên dừng đũa, cô vội nói thêm:
– “Nếu không đi cũng được. Tôi sẽ bảo với mẹ giúp anh”

– “Ngày mai chúng ta sẽ đi”_ Khải Phong thản nhiên nói

– Hả?…_ Mai Mai tưởng mình nghe nhầm liền hỏi lại

– “Ngày mai tôi và cô sẽ đi nghỉ tuần trăng mật, lát nữa về phòng chuẩn bị đi, sáng mai đừng dậy muộn đấy. Tôi ăn xong rồi”_ Anh vừa nói vừa đứng dậy đi về phòng.
——-
Sáng nay Tiểu Mai dậy rất sớm nhưng đứng mãi trước tủ quần áo mà vẫn không biết mặc gì.
Nghĩ một lúc, cô quay sang hỏi chị giúp việc:
– Nhiều váy quá, em chẳng biết mặc cái nào. Chị chọn cho em một cái đi

– Cô chủ à, Tôi đâu biết chọn

– Chị cứ lấy đại 1 cái cũng được

10 phút sau, Mai Mai từ phòng thử đồ bước ra. Cô mặc một chiếc váy voan xòe màu trắng thanh khiết. Tiểu Mai nhìn mình trước gương một lúc:
– Hình như cổ váy này…khoét hơi sâu thì phải

Đang định chọn bộ khác thì cô nghe thấy tiếng gọi của Khải Phong:
– Tiểu Mai! đến giờ rồi, Cô chuẩn bị xong chưa?

– Tôi ra ngay đây!
_________
Tại phòng chờ vip của sân bay…
Khải Phong đang ngồi đọc tạp chí còn Tiểu Mai thì cứ ngó nghiêng xung quanh.
– “Này anh, chúng ta đi nghỉ ở đâu vậy?” _ Cô quay sang hỏi Phong

– Bali

– À, mà nghe nói ở đó đẹp lắm. Anh đã đến lần nào chưa?

– “Đi khoảng 2, 3 lần gì đấy”_ Phong trả lời nhưng mắt vẫn dán chặt vào quyển báo

– “Anh không thể trả lời một câu nào dài hơn sao?”_ Mai Mai nhăn mặt

Khải Phong gập quyển báo, ngước lên nhìn cô, không nói gì. Tiểu Mai bỗng thấy hơi mất tự nhiên, liền nói: “Thôi anh đọc tiếp đi”

Cô quay đi chỗ khác nhưng vẫn cảm nhận được Khải Phong đang nhìn mình.
– “Này anh đừng có nhìn tôi chằm chằm như thế được không?”

– Cô thích mặc đồ kiểu đó à?_ Giọng nói của anh vang lên

Tiểu Mai giật mình chỉnh lại cổ áo:
– Mặc thế này… thì sao chứ? Mà váy này là chị Phương chọn, không phải tôi

– Thế hả?

– “Um, tôi nói thật đấy…anh cười cái gì chứ!”_ Tiểu Mai đỏ bừng mặt, ôm túi xách vào người

– Không có gì. Đến giờ rồi, chuẩn bị lên máy bay thôi
 

2L

Bài viết
584
Reaction score
306
Points
63
Chương 4: Trăng mật
Sau khi máy bay hạ cánh, Khải Phong và Tiểu Mai được tài xế riêng đưa tới khu nghỉ dưỡng yên tĩnh và biệt lập đã đặt thuê sẵn tại vùng biển Kuta xinh đẹp.
Vừa về đến phòng, Mai Mai liền chạy ra hành lang. Cô chỉ tay về phía bãi biển, thích thú:
– “Woa…anh nhìn kìa. Đúng là đẹp thật đấy

Khải Phong đút tay vào túi quần, đi ra chỗ Mai Mai đứng.
Nhìn thấy Phong, Tiểu Mai lí nhí:
– “Buổi chiều…chúng ta ra đó đi dạo được không?”

Khải Phong vẫn nhìn ra phía biển:
– “Nếu thích thì cô tự đi một mình đi”
Nói rồi anh bỏ vào trong nhà.

Tiểu Mai vẫn đứng đó, hai mắt cụp xuống. Cô tự cười chính bản thân mình tại sao lại hỏi khi đã biết trước câu trả lời.
– “Được thôi, tôi sẽ đi một mình”_ Cô khẽ nói
___________
4.00 pm…
Mai Mai mặc một chiếc váy maxi màu xanh dương để chuẩn bị đi dạo. Khải Phong đang ngồi ôm máy tính ngoài phòng khách.
– “Tôi đi ra ngoài một lát”_ Cô nói

– “Uh”_ Phong lạnh lùng đáp lại

Tiểu Mai vừa đi khỏi, Khải Phong liền đặt máy tính lên bàn rồi ra ngoài hành lang hít thở chút không khí trong lành. Anh vô tình nhìn thấy Mai Mai đang trên đường ra phía bờ biển. Đi được 1 đoạn cô dừng lại để chơi đùa với chú chó nhỏ đang đứng gần dó. Người chủ nói gì đấy khiến chú chó dơ một chân lên “bắt tay” với cô. Tiểu Mai tròn mắt ngạc nhiên nhìn chú cún, vỗ tay khen ngợi rồi mỉm cười rạng rỡ.
Khải Phong đứng từ xa, bật cười trước hành động trẻ con của Mai Mai. Thì ra chỉ cần những điều nhỏ nhặt cũng đủ làm cô vui. Suốt mấy ngày qua, anh chưa từng thấy cô cười tươi như vậy.

Phong chợt nghĩ đến việc Tiểu Mai đang là vợ anh. Rõ ràng mẹ anh biết người anh yêu là Khánh Ly, tại sao bà còn bắt anh lấy Tiểu Mai, khiến anh phải làm tổn thương cô gái bé nhỏ này. Vốn dĩ anh không muốn đối xử với cô lạnh nhạt như vậy nhưng anh không thể để cả 2 người con gái vì mình mà đau khổ.
Khải Phong nhìn lên bầu trời trong xanh, khẽ thở dài.
____________
Đã gần 7h tối mà Trương Tiểu Mai vẫn chưa về.
Khải Phong bắt đầu sốt ruột, định gọi điện cho cô nhưng chợt nhớ ra sim điện thoại của cô chỉ là sim nội mạng.
“Rốt cục cô ta đang đi đâu chứ!?”_ Phong nắm chặt điện thoại trong tay

Cũng thời gian này, tại khu chợ lưu niệm ven biển của Bali…
Tiểu Mai vẫn mải mê ngắm nghía những món đồ thủ công bắt mắt được bày bán. Sau một hồi khám phá nơi đây, Mai Mai mới chợt nhận ra…cô đang bị mất phương hướng. Mai Mai hoàn toàn không biết mình đang ở đâu, định ra hỏi mấy người dân đường về bằng tiếng Anh nhưng cô cũng chẳng biết tên khu nghỉ dưỡng đó là gì. Tiểu Mai bắt đầu hoảng hốt, cô thực sự muốn khóc nhưng cố giữ bình tĩnh nhớ lại đường về. Đúng lúc này 1 giọng nói vang lên:
– ” Tiểu Mai!!”

Là Khải Phong. Thì ra Phong chờ lâu quá nên quyết định gọi cho quản lí tới chở anh đi tìm cô.
– Khải Phong…_ Tiểu Mai khẽ gọi.
Anh chạy tới nắm chặt 2 vai cô, gương mặt lạnh lùng đầy vẻ tức giận, gằng giọng nói:
– “Cô biết nghĩ không hả? Sao có thể ra ngoài khi chẳng biết gì về nơi này?!”

Phong nắm cổ tay Mai định lôi đi nhưng cô giằng lại:
– “Chính anh bảo tôi đi một mình mà…tại sao lại mắng tôi chứ?”
Tiểu Mai ấm ức òa lên khóc.

Khải Phong kinh ngạc nhìn cô rồi dần dần chuyển sang lúng túng:
– “Được rồi…đừng khóc nữa. Cô lên xe đi đã”
_________

Cả hai trở về villa khi đã gần 9h.
Tiểu Mai nhất định không nói với Phong một lời nào, im lặng đi về phòng. Khải Phong nhờ trợ lí gọi đồ ăn tới nhà rồi vào gõ cửa phòng Mai Mai:
– Cô có muốn ăn chút gì không?

Tiểu Mai ngồi trong phòng, bụng đang biểu tình dữ dội nhưng vẫn cứng đầu:
– Tôi không ăn!

– “Được thôi, tùy cô”_ Khải Phong nhún vai bỏ đi.

Lăn lộn một lúc ở trên giường, cuối cùng vẫn không thể chống lại cơn đói, Mai Mai hé cửa thử nhìn ra bên ngoài. Lưu Khải Phong vẫn đang ngồi ăn trong phòng khách. Tiểu Mai nhăn nhó định đóng cửa lại thì giật mình bởi giọng nói của anh:
– Trương Tiểu Mai, cô mau ra đây đi

Cô tự cảm thấy hối hận khi thử mở cửa, nhưng bây giờ đã quá muộn nêm đành đi ra ngoài.
Khải Phong nhìn Mai Mai rồi chỉ xuống chiếc ghế đối diện:
-“Mau ngồi xuống và ăn đi”

Lúc đầu nhìn có vẻ miễn cưỡng nhưng vài phút sau, Tiểu Mai đã ngồi ăn vô cùng tự nhiên và ngon lành.
– “Này cô ăn từ từ thôi”_ Anh để cốc nước ra chỗ Tiểu Mai.

Sau khi dọn dẹp xong, Tiểu Mai nói với Khải Phong:
– “Xin lỗi vì đã để anh phải bận tâm”

-“Cô chỉ cần nhớ lần sau đừng có đi xa như vậy là được rồi. Còn nữa…từ ngày mai, nếu đi đâu…tôi sẽ đi cùng cô”

Tiểu Mai chợt cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm, mỉm cười nhìn Phong:
-“Cám ơn anh…à đúng rồi…”

Cô liền tìm thứ gì đó túi xách của mình.
– “Này anh…”_ Tiểu Mai đưa cho Phong 1 chiếc vòng tay hạt cườm.

Khải Phong nhìn chiếc vòng, không hiểu ý cô

– “Lúc nãy tôi đi qua thấy chiếc vòng này khá đẹp nhưng người ta chỉ bán cả đôi nên…Có thể anh không thích nhưng mà…”

– “Được rồi tôi sẽ giữ nó”_ Phong nhận lấy chiếc vòng từ tay Tiểu Mai

– “Nếu không còn chuyện gì thì về phòng đi. Hôm nay cô ngủ trong đó, còn tôi sẽ ngủ ngoài sofa”

Mai Mai gật đầu:
“Vậy tôi vào đây. Ngủ ngon! ^^”
 

Bình luận facebook

Top Bottom