OnGoing Chí dị Huyền Nghi hệ liệt - Dạ đàm Bồng Lai điếm

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 18/2/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914
    Giới Thiệu
    Vi Trường Ca - bảo chủ của Thiên Hạ bảo cùng Tô Vọng Ngôn - đại công tử của Tô Gia ở Lạc Dương là hai nhân vật chính của hai tác phẩm này. Một người anh tuấn phong lưu, văn võ song toàn, một người lãng từ hào hoa, học rộng tài cao, ngạo khí ngất trời, hai người họ là quen biết nhau từ nhỏ, thanh mai trúc mã, tình như huynh đệ. Cả hai cùng nhau bước vào những cuộc phiêu lưu đầy ma mị, huyền bí, cùng trải qua những giờ khắc sinh tử trong Dạ đàm bồng lai điếm để tìm kiếm những đáp án cuối cùng đằng sau tấm màn liêu trai ban đầu. Thế nhưng những gì họ tìm thấy lại đầy bất ngờ…





    "Trời đất là quán trọ của muôn vật, thời gian là khách ghé của trăm đời. Đời người chìm nổi như giấc mộng, vui được cáo là bao? Chỉ là năm tháng đằng đẵng khiến người già cỗi. So với việc bị những thứ phiền não ngoài thân quấn lấy, chẳng bằng một chiếc thuyền con, neo thuyền mà hát, ngắm trăng soi ngoài bãi, bắt lấy khoảnh khắc đẹp đẽ, thế gian diệu kỳ, lại chẳng thong dong, tự tại hay sao?"
     
    Hà Linh thích bài này.
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Văn án

    Lễ mừng sinh nhật thứ hai mươi sáu đến cùng những món quà ngàn vàng khôn chuộc, lại là một rắc rối không kém phần long trọng.

    Đứa trẻ trú đêm ở quán trọ, khách giang hồ đột tử chốn tha hương, người con gái đẹp một mình trên đường.

    Trăm kiếp đã thành tro, dấu vết cũng trở nên mờ mịt, muốn vén mây thấy trăng, tưởng dễ vậy sao?

    Dọc đường tìm kiếm, cái chết luôn rình rập như bóng với hình.

    Y sợ hãi, không phải vì bản thân, y buồn lo, cũng chẳng liên quan gì tới sống chết.

    Vi Trường Ca là ai chứ? Chủ nhân của Thiên Hạ Bảo, khoái ý mà ca dưới trăng, chỉ vì một người mà lo lắng, hãi hùng.

    Tô Vọng Ngôn lại là ai? Đại công tử Tô gia, buông lời cuồng vọng với cả thiên hạ, cũng chỉ hy vọng có một người tin y.

    Hai kẻ vốn có tình, lại chẳng nhắc đến tình, đôi bên vốn tương ái, lại chẳng thừa nhận ái.

    Nhưng có thật không nói chuyện tình toàn kẻ vô tình? Không bàn tới ái nghiễm nhiên vô ái?

    “Dẫu biết tương tư là khổ? Người có tình ai thoát khỏi tương tư?” Vi Trường Ca đành mỉm cười mà nói vậy.

    * * *
     
    Hà Linh thích bài này.