OnGoing Chân Dài Duyên Ngắn Khó Giữ Chân Tình

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Ảnh bìa
Thể loại
Ngôn Tình,Ngược
Tình trạng
Đang viết
Nguồn
Inovel
Lượt đọc
2,525
Truyện Chân Dài Duyên Ngắn Khó Giữ Chân Tình từ Inovel Vietwriter
"Thời Thiếu Tu, Anh buông em ra, đừng làm thế. Giờ em đã là vợ của anh trai anh, chị dâu của anh." Mặc sự van xin của Cố Thu, anh vẫn nhẫn tâm xé rách hết bộ đầm ngủ của cô, lộ ra bộ nội y ren bên trong...... Thời Thiếu Tu một tổng tài cao cao tại thượng của tập đoàn Thời Phong đứng top đầu cả nước. Bị người khác hãm hại phải vào tù 3 năm. Sau khi ra tù, ba mất, người con gái anh yêu hơn cả sinh mạng Cố Thu gả cho anh trai anh Thời Phong Thụy, công ty giờ đây nằm dưới sự điều hành của anh trai. Hành trình tìm lại tình yêu, địa vị và công bằng đi đôi với sự trả giá, đau khổ...
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 1
691. “Thời Thiếu Tu, anh bỏ em ra!” Cố Thu quay người mở công tắc của vòi phun trong phòng tắm.

Phòng tắm rộng lớn ấy, hơi nước nóng bốc lên. Vòi phun trong bồn tắm không ngừng trút nước nóng xuống, làm ướt cả người của người đang bị đè chặt bên dưới ấy, đôi tay cô bị người khác giữ chặt trên đỉnh đầu, do cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ màu đỏ, nên thân hình cô gần xuyên thấu, lộ ra bộ nội y ren bên trong.

Người đàn ông trước mặt mặc một bộ đồ tây màu đen, nhanh chóng cũng bị nước làm cho ướt nhẹp, nước thuận theo đường chính giữa cằm chảy xuống, khiến anh trở nên vừa lạnh lùng vừa gợi cảm.

Anh nhếch môi lên, lộ ra một hàm răng trắng sáng, tiến gần Cố Thu, tắt vòi nước đi, trong phòng tắm lúc này, chỉ còn hơi thở của hai người họ.

“Ba năm không gặp, em càng ngày càng gợi tình.” Thời Thiếu Tu sờ lên má của Cố Thu, nghiêng đầu ghế sát vào tai cô, cái tai nhỏ xinh của cô còn đọng giọt nước, nhìn vô cùng đáng yêu.

“Thời Thiếu Tu.” Âm thanh của Cố Thu run nhẹ: “Em, em giờ đã kết hôn, anh không được làm thế, em, em giờ là vợ của anh hai anh!”

Thời Thiếu Tu vẫn cứ giữ nụ cười trên môi, nhưng trong ánh mắt anh không hề vui tí nào, mà toàn là sự lạnh lùng, trong mắt ánh lên sự bất mãn, theo đó, vẫn giữ nguyên ánh mắt đầy giận dữ ấy, tiến lên trước, hôn mạnh vào môi Cố Thu.

Cố Thu liều mình giãy giụa, nhưng lại không cách nào thoát khỏi, cô chỉ còn cách trơ mắt nhìn một bàn tay anh xé váy của mình, cứ thế mà lấn tới.

Toàn thân Cố Thu đều tê cứng lại, nhưng sắc mặt trắng bệch, nước mắt bỗng xuất hiện nơi khóe mắt, cô “ừng” một tiếng, cắn mạnh vào môi của Thời Thiếu Tu.

Thời Thiếu Tu đâu đến mức kêu “Á” một tiếng, trong miệng có vị tanh ngọt của máu, anh càng điên cuồng hơn, nhưng không bỏ miệng ra, càng vô lối đi sâu vào miệng Cố Thu.

Mùi vị máu tanh khiến Cố Thu thấy khó chịu, nhưng chịu đựng toàn bộ sức ép của Thời Thiếu Tu, khiến cô mềm nhũn, vốn không thể thẳng người lên được, chỉ đành để Thời Thiếu Tu tự do hành động.

Thực ra cô vẫn còn có cảm giác với Thời Thiếu Tu, sự kích động sau ba năm không gặp cộng thêm tình cảm sâu đậm với Thời Thiếu Tu, khiến cô từ bỏ sự chống cự, cả người nằm dưới thân thể của Thời Thiếu Tu.

Tình xưa nghĩa cũ tràn về, khiến Thời Thiếu Tu buông tay cô ra, sau đó ôm chặt cô vào lòng, ánh mắt anh nhìn cô đầy phức tạp, nhìn bộ dạng yểu điệu như hoa đào của Cố Thu, đột nhiên anh dồn sức hơn nữa, nắm chặt lấy tóc Cố Thu, mạnh tay giật ngược đầu cô ngước lên.

Sắc mặt Cố Thu trắng bệch, ánh mắt u ám không tí hy vọng, cô để Thời Thiếu Tu tùy ý nắm tóc mình, giọt lệ bên khóe mắt rơi xuống, cô lại nở một nụ cười đầy thương tâm.

Mạnh tay vứt Cố Thu xuống nền nhà, Thời Thiếu Tu mặc lại quần áo, quay người bước đi.

Đột nhiên, cánh cửa lớn ở biệt thự bị “bùm” mở ta, bên trong biệt thự yên tĩnh ấy, vọng lại tiếng người đang nói chuyện.

Cố Thu đang nằm rã rời dưới đất kia nghe thấy tiếng động, kinh hoảng nhảy lên, nhanh chóng lướt qua Thời Thiếu Tu, nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, tay cô nhanh chóng nắm lấy tay áo của Thời Thiếu Tu, khẽ run nhẹ, co ro dưới nền nhà, ngước đầu, dùng âm thanh nhỏ nhẹ cầu xin: “Em xin anh, đừng đi ra! Đừng chạm mặt anh ấy!”

Bước chân chầm chậm đứng ở vị trí cũ, Thời Thiếu Tu cười, quay người, ghé sát vào tai Cố Thu, nhẹ nhàng nói: “Sao? Cô còn sợ bị phát hiện? Xem ra cô yêu anh ta, nhưng anh ta có yêu cô không?”
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 2
692.

Cố Thu muốn nói thêm gì đó, Thời Thiếu Tu từ từ đưa tay lên, dùng ngón tay trỏ nhẹ nhàng đè lên môi cô, miệng nhếch lên.



Chỉ nghe thấy dưới lầu, truyền đến những bước chân vô cùng lộn xộn, tiếng cười nhẹ, tiếng hôn nhẹ, từ trong phòng khách ở lầu 1, nhẹ nhàng lọt vào tai của Cố Thu.



Trog lòng Cố Thu có chút thấp thỏm nghiêng đầu lại, khép đôi mắt đang đầy lệ kia lại: “Chuyện này không liên quan đến anh.”



Dưới đáy mắt thấy rõ chút lạnh lùng, Thời Thiếu Tu “hừng” một tiếng, cầm lấy cằm cô lên, đẩy cằm cô lên: “Là vì tôi vào ngục, do tôi không còn là Đổng sự trưởng, cho nên cô leo lên giường với hắn?”



Mắt Cố Thu mở to, cô vốn định phản bác lại, nhưng lại sợ hai người dưới lầu nghe thấy, nên đẩy tay Thời Thiếu Tu ra, trong ánh mắt đầy kinh ngạc: “Không ngờ anh lại cho rằng tôi là người phụ nữ như thế?”



Dưới biệt thự truyền đến tiếng động cửa nhẹ, rất nhanh, trong phòng lại yên tĩnh trở lại, cả biệt thự lúc này, lại một lần nữa chỉ còn hơi thở của hai người họ.



Thời Thiếu Tu chỉnh lại quần áo, đứng dậy, mở cửa phòng vệ sinh: “Không phải sao? Lúc cô theo tôi, chẳng qua vì tôi là tổng tài của Tập đoàn Thời Phong chứ gì.”



Cánh tay nắm lấy tay áo của Thời Thiếu Tu, không nhịn được run lên.



Tiếng chuông điện thoại phá tan đi bầu không khí yên tĩnh trong phòng tắm, Thời Thiếu Tu hất tay của Cố Thu ra, vừa nhận điện thoại rồi đi ra ngoài: “Alo, Giai Vân? Sao vậy?”



“Thiếu Tu! Em bị thương rồi!” Đầu dây bên kia, tiếng khóc thút thít của Thẩm Giai Vân vang lên, nhẹ nhàng truyền vào tai của Cố Thu.



Sắc mặt Cố Thu lại trắng hơn nữa, cô cắn chặt môi, đột nhiên ngồi bịch xuống sàn, giương nhìn thấy Thời Thiếu Tu mặc bộ đồ ướt trên người rời khỏi.



Lúc này cô mới cảm giác toàn thân mình giống như bị người ta đánh từng cú một, đau đớn, cô cúi nhặt lại những mảnh váy đã bị xé nát, dựa vào tường, từ từ đứng dậy đi ra khỏi phòng tắm.



Về tới phòng ngủ, tìm một bộ váy mặc vào, co rút trên giường, cắn chặt bờ môi, ánh mắt tự nhiên rơi xuống.



Cả biệt thự sang trọng là thế, nhưng lại thiếu hơi người, cảm giác vô cùng lạnh lẽo và xa lạ.



Điện thoại lại rung lên lần nữa, Cố Thu cầm lên xem, vội đứng dậy, lau nước mắt, chỉnh lại âm thanh của mình, để điện thoại áp vào tai: “Alo, mẹ, sao lại gọi qua đây lúc này? À, con không sao, chỉ là bị cảm xíu, cổ họng có chút khó chịu…”



……



Vườn hoa ở trung tâm thành phố.



Một chiếc xe Mc Laren màu vàng ánh kim nho nhã dừng bên vòi phun nước, thu hút ánh nhìn của những người đi đường xung quanh.



Đoàn phim đang ghi hình, quảng trường đó đâu cũng là người, cứ loạn cả lên.



Thời Thiếu Tu đưa đôi chân dài ra khỏi xe, đi thẳng đến chỗ đoàn phim, khí thế tự nhiên của anh, khiến những người chung quanh không thể không lùi về hai bên, thành một con đường nhỏ.



Thời Thiếu Tu nhanh chóng bước đến chỗ quay phim.



Thẩm Giai Vân đang uất ức ngồi trên ghế, trợ lý đang ở bên cạnh nắn chân cho cô, mái tóc màu nâu hạt dẻ làm nổi bật làn da trắng như tuyết của cô, thân hình cô khá đẹp, nhìn vào giống như một con mèo con đang chịu thiệt thòi, co ro một chỗ, ánh mắt trách móc: “Thiếu Tu, sao giờ anh mới qua, em sắp đau chết mất.”



Thời Thiếu Tu nhẹ nhăn mày, cúi xuống bóp chân cho cô, đôi chân ấy có phần sưng tấy lên, vết thương ấy hiện rõ bần bật trên làn da trắng của cô.



Bầu không khí của đoàn phim bỗng trầm tĩnh lại , Thời Thiếu Tu ngẩng đầu lên, nhìn hai cô gái trẻ bên cạnh Thẩm Giai Vân.



Hai cô trợ lý của Thẩm Giai Vân chịu thiệt thòi đứng sang một bên, cúi thấp đầu, chỉ dám cẩn thận dè dặt liếc mắt nhìn Thời Thiếu Tu.
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 3
693.

Hai cô gái trẻ, hai mắt nhìn nhau, cuối cùng nhịn không nổi, nhưng ai nấy đều không dám đứng ra phía trước nói chuyện với Thời Thiếu Tu.



Trên vai, một cánh tay nhỏ nhắn trắng ngần đưa lên đó, Thời Thiếu Tu khẩn trương, nhẹ nhàng né ra xa một chút, sau đó ngồi xuống ghế, đưa chân của Thẩm Giai Vân bỏ lên đùi mình.



“Thiếu Tu, là do em bất cẩn.” Thẩm Giai Vân có chút ngượng ngùng bỏ tay ra khỏi vai của Thời Thiếu Tu, nhỏ tiếng nói : ‘‘Anh đừng trách bọn họ… ’’



Thời Thiếu Tu nuốt cơn giận, bế cô nằm ngang, quay người đi.



Các biên tập viên lúc này chạy đến, họ nhanh chóng chen vào đoàn người rồi tiến lên trước, vội chặn Thời Thiếu Tu lại : ‘‘Này, Thời thiếu gia, chúng tôi còn phải đóng phim, cái này, nếu làm vậy sẽ lỡ…’’



Mới chỉ nói nưa lời, còn một nửa còn đang bị chặn ngay họng chưa kịp nói ra, ánh nhìn của Thời Thiếu Tu như xuyên thấu da thịt ông, vào tận tim ông, khiến ông bất giác run lên.



Ông nuốt nước bọt, cúi đầu, hít một hơi : ‘‘À, chân cô Thẩm Giai Vân bị thương, nên đi khám thử, đúng rồi, là tôi sơ suất rồi.’’



‘‘Đuổi việc hai cô gái đó đi.’’ Thời Thiếu Tu lạnh lùng căn dặn một câu, sau đó dẫn Thẩm Giai Vân rời khỏi mà không thèm quay đầu lại.



Thẩm Giai Vân ngoan ngoãn ngồi trên ghế cabin, nhìn Thời Thiếu Tu thắt dây an toàn cho cô ta, ngắm nhìn góc nghiêng trên khuôn mặt anh tuấn ấy, Thẩm Giai Vân mặt đầy mãn nguyện, đưa tay ôm lấy cổ của Thời Thiếu Tu, hôn một cái lên mặt anh.



Thời Thiếu Tu đột nhiên chuyển động tác, quay người ngồi vào vị trí lái xe, khởi động xe.



‘‘Thiếu Tu, về gặp bà nội sao ?’’ Thẩm Giai Vân đung đưa đôi chân dài, cười hớn hở nghiêng đầu qua.



‘‘Vẫn chưa, đợi xử lý xong chuyện mới đi gặp bà.’’ Thời Thiếu Tu nhẹ cười, dịu dàng nói.



Thẩm Giai Vân mở miệng, nhìn bờ môi đang khép chặt của Thời Thiếu Tu, bộ dạng như muốn nói gì đó, suy nghĩ một hồi lâu, cười rồi nói : ‘‘Vậy anh hai thì sao ? Anh đi gặp anh ấy chưa ?’’



Thời Thiếu Tu không nói chuyện, nhưng mím chặt môi, sắc mặt lạnh lùng, nhìn vô cùng đáng sợ.



Thấy sắc mặt Thời Thiếu Tu không ổn, Thẩm Giai Vân ý thức được miệng lưỡi mình, không dám nói thêm, quay đầu nhìn phía trước.



‘‘Chân cô không sao, chỉ đơn giản là bị trật chân, nghỉ ngơi vài ngày là ổn.’’ Bác sĩ tươi cười nói với Thời Thiếu Tu.



Thời Thiếu Tu ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng cảm ơn, đỡ Thẩm Giai Vân dậy: “Chúng ta đi.”



“Chị chính là ảnh hậu quốc tế Thẩm Giai Vân đúng không?” Cô ý ta kế bên bác sĩ lên tiếng, chắc là đã cố lấy hết can đảm, tiến lên phía trước, kích động hỏi.



Thẩm Giai Vân chớp mắt, cười lắc đầu: “Tôi chỉ là diễn viên nhỏ không tiếng tăm, do chân bị trật nên đến bệnh viện kiểm tra thôi.” Cô ngẩng đầu cười nhìn Thời Thiếu Tu, ánh mắt đầy hạnh phúc: “Thực ra là anh ấy quá quan tâm tôi thôi.”



Cô y tá kích động che miệng lại, trông bộ dạng muốn nhảy dựng lên, cô ngẩng đầu nhìn Thời Thiếu Tu, càng kích động: “Vị này là bạn trai chị sao? Đẹp trai thật đó!”



Thẩm Giai Vân cúi đầu nhìn xuống, mặt đỏ lên: “Không phải đâu, giờ tôi đang trên thời kỳ đi lên sao có thể có bạn trai được chứ?”



Cô ý tá biết mình lỡ lời, liền che miệng, xin lỗi, từ trong túi móc ra một cuốn sổ nhỏ, hai tay đưa cho Thẩm Giai Vân: “Có thể cho tôi xin chữ ký không!”



Thẩm Giai Vân cười đón lấy, kí tên lên đó.



“Chúng ta đi thôi.” Thời Thiếu Tu đỡ tay của Thẩm Giai Vân, dẫn cô ra phía trước: “Trưa nay, tính ăn ở đâu?”
 

Phong Lưu

Try My Best
Bài viết
248,584
Reaction score
639
Points
278
Chương 4
694.

Thẩm Giai Vân thân mật khoác tay của Thời Thiếu Tu, mặt áp sát vào cánh tay anh: “Đồ anh thích thì em cũng thích.”



Hai người khoác tay nhau đi về hướng chiếc xe hơi, ẩn sau trong một góc khuất, một người cầm máy chụp hình, chụp “tí tách” liên tục.



Hai người vừa vào nhà hàng, điện thoại của Thời Thiếu Tu vang lên, đỡ Thẩm Giai Vân vào trong nhà hàng ngồi, Thời Thiếu Tu nghe điện thoại: “Alo, nội.”



“Con thật làm nội lo muốn chết đi được, ra tù rồi sao không về nhà ngay hả?” Âm thanh la hét truyền ra, sắc mặt Thời Thiếu Tu bỗng trở nên dịu dàng hơn nhiều: “Buổi tiệc tối nay, để tẩy trần cho con.”



“Dạ.” Thời Thiếu Tu trả lời, sau đó tắt máy.



Ánh mắt đầy thâm tình của Thẩm Giai Vân nhìn Thời Thiếu Tu, cả khuôn mặt toát lên vẻ ngây thơ, đẹp không gì sánh bằng: “Là nội phải không? Bảo anh về ăn cơm?”



Thời Thiếu Tu đặt điện thoại xuống, cầm ly rượu lên, cười nhạt nói: “Cám ơn em ba năm nay bôn ba vất vả vì anh, nếu không anh chắc bị nhốt đến 7 8 năm mất.”



Thẩm Giai Vân cười nhẹ, bưng ly rượu lên, cụm ly anh: “Ai bảo em thích anh nhiều như vậy.”



Ánh mắt của Thời Thiếu Tu có chút né tránh, nhấp một ngụm rượu, bỏ ly rượu xuống: “Ăn đi, anh còn chút việc, tối sẽ đến đoàn phim đón em.”



Thẩm Giai Vân bặm môi lại, có chút thất vọng, rồi cầm dao và nĩa lên, thở dài, ngoan ngoãn ăn một miếng: “Thiếu Tu, đợi sau khi anh chỉnh đốn lại mọi thứ, chúng ta hẹn hò đi.” Cô ngẩng đầu lên cười, giống một chú mèo đang ăn vụng một con cá khô nhỏ: “Em sẽ thông báo với giới truyền thông anh là bạn trai em, chúng ta quang minh chính đại mà ở bên nhau, được không?”



Nho nhã bỏ dao nĩa xuống, Thời Thiếu Tu lau miệng, cười nhẹ: “được.”



Ngoài đường phủ đầy ánh hoàng hôn vàng rực cả con phố, hòa trộn theo đó là những chiếc lá mùa thu rơi đầy đường, nhìn vô cùng ấm áp và nho nhã, nhưng trên phố mọi người đều cầm chặt áo khoác của mình, chống lại cơn gió mùa thu đang thổi mạnh vô lối ấy.



Ngoại thành có một trang viên rộng lớn, dường như nó là nơi đón lấy toàn bộ mọi nắng gió của thành phố này, mảnh rừng cây đã nhuộm vàng, biệt thự sang trọng đầy cổ kín đang ẩn mình bên trong, nhìn giống như một tòa lâu đài cổ kính.



Chiếc xe Mc Laren tiến thẳng vào trong trang viên, người canh cửa cúi người chào Thời Thiếu Tu.



Đi thẳng dọc theo con đường nhỏ uốn quanh đó, lái thêm 10 mấy phút nữa cuối cùng của đến cửa biệt thự.



Thẩm Giai Vân mặc một chiếc đầm ngắn tới gối, khoác vai Thời Thiếu Tu đi vào biệt thự.



“Thiếu thiếu gia!” Bà bảo mẫu già vừa nhìn thấy anh, kích động vui mừng đến nổi quay người chạy vào nhà la lớn: “Lão phu nhân! Thiếu gia về rồi!”



Âm thanh chưa dứt, một người phụ nữ tóc bạc trắng từ trên lầu run run đi từ từ xuống, mặt đầy nước mắt, nhào qua ôm chầm lấy Thời Thiếu Tu: “Thiếu Tu à, coi như con đã về, 3 năm nay ở trong tù có tốt không? Trời ơi, nhìn con kìa, gầy đi rồi, thật là, nội đau lòng muốn chết đó.”



3 năm không gặp, bà nội đầy lo lắng ấy đã già đi rất nhiều, cả người thấy rõ sự gầy gò suy nhược, Thời Thiếu Tu cúi đầu ôm nội, đầu anh đặt lên vai nội: “Con không sao, bà ạ.”



“Thật không biết tên khốn nào dám vu oan giá họa cho con, Thiếu Tu nhà chúng ta sao có thể là loại người đó được?” Bà nội nắm chặt lấy tay của Thời Thiếu Tu không chịu buông, cứ kéo thẳng vào trong phòng khách.



Thẩm Giai Vân thân mật gọi một tiếng bà nội, nhưng lại bị bà nội ngó lơ, trên mặt có chút khó coi, Thẩm Giai Vân cắn chặt môi, cúi đầu đi theo.



Lúc này cũng trên đường đi, Cố Thu yên lặng ngồi ở phía sau, cúi đầu, mái tóc dài rủ xuống, che mất đi khuôn mặt, không thể nhìn thấy biểu hiện của cô.
 

Bình luận facebook

Top Bottom