Truyện dài Chạm vào ký ức ... !

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi thanhtieutu, 18/12/15.

  1. thanhtieutu

    thanhtieutu

    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    3
    Chap 1 :
    Từng cơn gió leo lắt rít bên ngoài cửa sổ của căn chung cư lụp xụp , những hạt mưa lâm thâm làm không khí trở nên ẩm ướt . Đâu đó thỉnh thoảng còn vang lên tiếng côn trùng kêu rả rích . Đã là cuối đông nên không khí có vẻ ấm áp hơn một chút nhưng không đủ xua đi cái lạnh giá của những làn gió đông bắc tràn về . Tôi đang nằm cuộn mình trong chiếc chăn mỏng manh , trong phòng thỉnh thoảng vang lên tiếng tí tách của những hạt mưa thấm qua mái nhà rơi xuống mấy chậu nước đặt ở dưới đất .
    " Reng...Reng...Reng... "
    Tiếng chuông báo thức làm tôi tỉnh giấc . Sau một hồi đấu tranh tư tưởng , cuối cùng tôi cũng phải chui ra khỏi chiếc chăn ấm áp của mình . Đột nhiên tiếp xúc với không khí bên ngoài khiến tôi lạnh run người . Xuýt xoa đôi bàn tay , tôi khoác chiếc áo da bị thủng lỗ chỗ ở bả vai rồi dắt xe ra khỏi nhà . Căn chung cư im ắng , lúc này mọi người vẫn còn chìm sâu trong giấc ngủ của mình , một hình bóng gầy gò dần biến mất trong căn ngõ nhỏ tăm tối .
    1h sáng , chợ đêm Long Biên . Dù còn khá sớm nhưng dưới gầm cầu rực rỡ ánh đèn đã huyên náo tiếng người , tiếng còi xe , tiếng thùng xốp rơi lịch bịch trên xe kéo sắt . Dân tứ Xứ tụ tập về đây làm việc rất nhiều , đa phần là làm cửu vạn và tôi là một trong số đó . Phải rất khó khăn tôi mới xin được một chân bốc vác cho một đội xe , tuy có hơi cực nhưng công việc lại thường xuyên không bị gián đoạn .
    Hôm nay khá nhiều hàng khiến tôi phải tất bật chạy đi chạy lại nhanh tay bốc vác . Điều này là quá với một thằng sinh viên năm nhất gầy gò, ốm yếu như tôi , nhưng vì bát cơm manh áo mà tôi phải cố sức mà làm nếu không muốn bị đuổi việc . Mọi người ở đây phải bon chen , đạp lên nhau mà sống để giành lấy công việc của mình .
    _ Thằng kia , nhanh cái chân lên . Muốn bị đuổi việc không hả ?
    Là tiếng quát tháo của tay Quang chỉ về phía tôi . Hắn là chủ của đội xe mà tôi đang làm thuê . Hắn thường chửi rủa những người làm như tôi một cách thậm tế nếu chẳng may chậm chạp một chút khiến hắn không vừa ý . Dù thế đám người làm như chúng tôi phải cắn răng mà nhịn nhục , tất cả cũng chỉ vì đồng tiền .
    _Dạ vâng ... , em xin lỗi .
    Tôi cúi đầu đáp lại rồi nhanh chóng rảo bước chân nhanh hơn .
    _Cẩn thận đó . Tao không thiếu mấy đứa như lũ chúng mày đâu . - tay Quang hằm hè đe dọa .
    Guồng quay công việc khiến tôi quên mất thời gian . Khi chuyến hàng cuối cùng được bốc hết , tôi ra chỗ tay Quang để nhận tiền lương . Hôm nay hàng nhiều nên tôi được 100k lận . Cầm những đồng bạc vụn trong tay , tôi cẩn thận cất vào túi áo rồi dắt xe ra về . Thong dong trên chiếc xe đạp của mình , tôi thả hồn để cảm nhận không khí se lạnh của một buổi sáng sớm mùa đông . Trên đường mọi người đã đi lại khá nhiều mặc dù chỉ mới 4h sáng . Thỉnh thoảng có vài chiếc xe máy vụt qua người rồi biến mất ở phía tầm xa . Đô thị , cuộc sống nơi đây thật tấp nập và hoa lệ . " Hoa " cho người giàu và " lệ " của những kẻ nghèo hèn như chúng tôi .
    Trở về phòng , tôi dựng xe vào góc nhà rồi chui vào căn phòng tắm lụp sụp của mình để gột rửa đi bụi bặm sau một đêm làm việc nhọc nhằn bằng nước lạnh . Tôi không dám cắm nước nóng vì sợ tốn tiền điện và nước , nó quá xa hoa đối với cuộc sống của tôi .
    Vò vội cái đầu bết bết vì mồ hôi rồi dội nhanh vài gáo nước , tôi tắm qua loa rồi thay quần áo . Chui vào chăn khiến tôi dễ chịu hơn nhưng vẫn run lập cập vì còn lạnh . Hẹn xong cái đồng hồ báo thức , tôi nằm ngả người xuống giường . Mệt mỏi cùng thiếu giấc khiến tôi dễ dàng chìm vào giấc ngủ hơn .
    " Reng... Reng ... Reng ... "
    Tiếng chuông báo thức vang lên làm tôi chợt tỉnh giấc . Uể oải ngồi dậy , tôi vươn vai cho tỉnh táo rồi tắt chiếc đồng hồ báo thức đang reo inh ỏi ở đầu giường . Lết cái xác vào nhà vệ sinh , tôi đánh răng rửa mặt rồi làm bữa sáng . Nghe có vẻ sang trọng nhưng thực sự chỉ có mỳ tôm mà thôi . Xì xụp húp bát mỳ đến nỗi không để lại cặn , tôi thay quần áo chuẩn bị đi học . Chiếc quần vải đen cùng cái áo trắng thời cấp 3 là trang phục của tôi . Trời lạnh nên tôi mặc thêm phía trong một chiếc áo nỉ màu đen nữa . Thực ra mẹ tôi có gửi lên cho tôi một chiếc áo khoác mới nhưng tôi không dám dùng mà để giành đến Tết mặc về quê .
    Khoác cái balo lên vai , tôi dắt xe ra khỏi nhà rồi đóng cửa cẩn thận . Chiếc xe từ từ lăn bánh rồi hòa mình vào dòng người đang đi lại trên đường . Khoảng cách từ khu chung cư đến trường cũng không xa lắm nên tôi đạp xe 15 phút là tới . Gửi xe vào bãi , tôi thong thả bước lên lớp . Trong sân trường có khá đông sinh viên đang đi lại nhưng tuyệt nhiên những chiếc ghế đá đều không có người . Cũng phải thôi , chỉ có mấy đứa dở hơi mới ra ngồi trong cái tiết trời rét buốt thế này .
    Leo hết ba tầng cầu thang , tôi mới tới lớp học của mình . Bước vào trong , tôi để ý đám bạn cùng lớp đã đến khá đông đủ . Qua vài giây , tôi đã tìm được vị trí quen thuộc của mình cuối góc lớp . Vừa kịp yên vị chỗ ngồi , thằng Tùng ngồi bên cạnh quay sang vỗ vai tôi :
    _Ê Thành , xuống căn tin với tôi không ?
    Kể qua về Tùng , gia đình nó cũng khá giả nếu không muốn nói là nằm trong top những đứa nhà giàu nhất lớp . Được cái thằng này chơi khá đẹp và rất quý tôi . Chỉ có điều nó hơi mê gái một chút .
    _Thôi , ông đi một mình đi . Tôi hơi mệt !
    Tôi lắc đầu từ chối thằng Tùng . Việc ngày nào nó cũng rủ tôi xuống căn tin rồi tự mình bỏ tiền ra trả khiến tôi hơi ngại . Nhiều lần góp ý , nó cũng chỉ ậm ờ cho qua rồi đánh trống lảng sang chuyện khác . Nản , tôi cũng không muốn nói thêm nữa mà thay vì từ chối khi mỗi lần nó rủ tôi xuống căn tin .
    _Mệt cứt gì , đi với tôi một lát thôi . - thằng Tùng quạu .
    _Tôi nói thật mà . Thôi buồn ngủ quá , ông đi một mình đi .
    _Haiz... Tôi đi đây .
    Thằng Tùng thở dài rồi cùng với một số đứa trong lớp rủ nhau xuống căn tin , còn tôi thì gục mặt xuống bàn để ngủ , khắp người ê ẩm , mỏi nhừ vì đêm qua làm việc quá sức .
     
  2. thanhtieutu

    thanhtieutu

    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    3
    Chap 2 :
    Chuông báo vào lớp , ông thầy giáo điểm danh rồi bắt đầu bài giảng của mình phía bên trên bục giảng . Tuy mệt và buồn ngủ nhưng tôi phải cố mà mở mắt , dỏng tai lên nghe nếu không muốn bị hụt kiến thức . Có đôi khi đi làm mệt quá , tôi dùng chiếc điện thoại 2700 cùi bắp của mình để ghi âm lại , lúc về nhà thì tranh thủ mở ra nghe mặc dù âm thanh không được tốt cho lắm nếu không muốn nói là dở tệ .Tuy thế , tôi không muốn việc mình đi làm thêm sẽ ảnh hưởng đến việc học của bản thân . Tự nhủ trong lòng phải cố gắng vì bố mẹ ở dưới quê ,tôi lấy tay vỗ vỗ vào mặt mình mấy cái cho tỉnh ngủ rồi cắm cúi ghi chép . Uể oải đến hết buổi học , khoác chiếc balo lên vai rồi xuống bãi dắt xe . Nhìn chiếc xe đạp cùi mía của mình lạc lõng giữa một đống những chiếc xe máy sáng bóng , có đôi khi tôi hơi chạnh lòng rồi lại tự mỉm cười chua chát cho cái số phận của mình . Nhấn pê đan ,chiếc xe đạp của tôi lao đi vun vút trên mặt đường trong tiết trời u ám của một ngày mùa đông .
    Về tới phòng , tôi thay quần áo rồi úp mỳ tôm . Ôm bát mỳ nóng hổi trong tay , tôi chui vào chăn mà húp xụp xoạp , trong lòng thì tự nhủ rằng " Ăn mỳ TÔM cho chắc xương " . Có lẽ bạn sẽ nghĩ điều đó thật vớ vẩn nhưng nó lại giúp tôi ăn một cách ngon hơn . Húp xong bát mỳ , tôi đem bát vào nhà vệ sinh rửa qua loa rồi úp lên giá . Mệt mỏi cộng với trong người còn ê ẩm , tôi cần một giấc ngủ trưa cho riêng mình .
    Tôi thức dậy vào lúc 1h chiều . Chui vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân xong , tôi dắt xe đạp ra khỏi nhà không quên khóa cửa cẩn thận . Điểm đến của tôi là một quán cà phê nằm trên đường Đại Cồ Việt . Tới nơi , tôi dựng xe rồi vào bên trong quán .
    _Đến rồi hả con ? - cô Tâm ( chủ quán ) nói khi vừa thấy tôi . Cô đang trong quầy pha chế bấm cái máy tính tành tạch , chắc là làm sổ sách .
    _Dạ vâng , con chào cô . - tôi đáp lại .
    _Ừm . Trời lạnh lắm , con cố gắng làm việc nha .
    _Dạ , con cám ơn cô . Thôi , con vào trong thay đồ đây ạ .
    _Ừ .
    Chào cô Tâm , tôi vào trong nhà kho lôi bộ đồng phục bảo vệ trong tủ sắt ra rồi mang vào nhà vệ sinh để thay .Công việc của tôi là làm bảo vệ quán và dắt xe cho khách , ngày hai ca chiều và tối . Nói chung công việc cũng nhàn chỉ có điều là phải ngồi ngoài trời cả buổi nên lạnh , gặp hôm trời mưa thì xác định cả người bị ướt như chuột lột . Nhìn trong gương , tôi thấy mình thật quái dị với bộ đồ bảo vệ rộng thùng thình trong khi người tôi lại gầy gò như que củi , phần cạp quần thì dúm dó một cục ở phía đai sau . Trông tôi chả giống một thằng bảo vệ tý nào . Thây kệ , tôi mang bộ quần áo ở nhà của mình trở lại nhà kho cất vào trong cái tủ sắt rồi đi ra trước cửa quán . Chỗ làm việc của tôi gồm một cây dù , một bộ bàn ghế nhựa và tôi là sếp ở đây . Mới đầu chiều , quán còn vắng nên thỉnh thoảng tôi mới phải đứng dậy dắt xe cho khách còn đâu thì toàn ngồi một chỗ . Nhác thấy tiếng xe máy , tôi chỉnh chu lại trang phục , cố nặn một nụ cười thật tươi rồi niềm nở đứng dậy để đón khách . Nhưng trái ngược với điều tôi suy nghĩ , một dáng người mà tôi chẳng ưa gì cho cam xuất hiện - con gái của cô Tâm . Ngay lập tức nụ cười trên môi của tôi trở nên cứng ngắc .
    _Tên kia , nhìn cái gì mà nhìn . Còn không lại giúp tôi dắt xe hả ? - con nhỏ Hoài quát tôi .
    _Ơ... dạ , em xin lỗi . - tôi sực tỉnh rồi mau chóng chạy lại dắt xe cho nhỏ .
    _Cẩn thận đấy , xước xe bây giờ .
    Tôi chẳng thèm đáp lại mà lẳng lặng dắt chiếc SH của nhỏ vào bãi . Nếu có cãi lại thì nhỏ sẽ tìm một cái cớ nào đó để hạnh họe tôi cho bằng được . Chẳng biết tại sao nhỏ luôn tỏ thái độ khó chịu như vậy với tôi kể từ khi tôi bắt đầu làm việc ở đây . Mới đầu tôi còn nói lại một vài câu sau dần cũng mặc kệ nhỏ muốn làm gì thì làm . Sự thật , tôi cũng chẳng ưa nhỏ chút nào nhưng đang phải đi làm thuê cho người ta nên phải cố mà cam chịu .
    _Này , tên kia ... - nhỏ Hoài gọi tôi .
    _Dạ vâng , có chuyện gì không chị ?
    _Đã bảo anh bao nhiêu lần rồi , sao cứ kêu tôi là chị hoài vậy . Tôi còn thua tuổi anh mà , chẳng lẽ trông tôi già vậy sao ? - nhỏ Hoài phàn nàn về cách xưng hô của tôi . Đây cũng không phải là lần đầu tiên nhỏ đề cập đến chuyện này .
    _Dạ , đó là quy định của quán , em không thể thay đổi được . Mong chị thông cảm .
    _Quy định thì cũng là do chủ đặt ra . Từ mai tôi cấm anh kêu tôi là chị .
    _Nhưng mà...
    Chẳng để tôi nói hết lời , nhỏ Hoài đã cắt ngang :
    _Đương nhiên anh có thể tiếp tục gọi tôi như thế nếu muốn bị mất việc .
    _Tôi ... Vâng !
    _Coi như anh biết điều .
    Nhỏ Hoài gật gù tỏ vẻ hài lòng rồi bỏ vào trong quán . Tôi cũng chẳng quan tâm cho lắm quay trở lại chỗ ngồi của mình , miễn sao nhỏ không làm ảnh hưởng đến bát cơm của tôi là được . Sống trong hoàn cảnh cơm áo gạo tiền , có đôi khi ta phải bỏ đi cái tôi của mình nếu muốn có một cuộc sống yên ổn . Làm đến 6h tối thì nhỏ Hoài mang cơm ra cho tôi . Đĩa cơm chỉ có một ít rau và vài miếng thịt luộc , tuy đơn giản nhưng nó còn " sang trọng " gấp nhiều lần những bát mỳ tôm của tôi . Ở quê , chỉ vào những dịp lễ tết hay có giỗ thì nhà tôi mới có một ít thịt mỡ , còn bình thường chỉ có bát muối lạc với dưa góp đã là ngon lắm rồi . Ấy vậy mà tôi vẫn thích những bữa cơm đạm bạc bên gia đình bởi nó có ba , có mẹ và đứa em trai nhỏ của tôi . Trở về với thực tại , nhỏ Hoài cầm đĩa cơm vất cái cạch xuống mặt bàn rồi bỏ vào trong quán . Chẳng thèm quan tâm đến thái độ của nhỏ , tôi lặng lẽ cầm đĩa cơm lên ăn . Vừa nuốt xong miếng cơm thì điện thoại đổ chuông . Đặt chiếc đĩa xuống bàn , tôi nhấc máy :
    _Alo .
    _Thành à , tôi Tùng đây . - tiếng thằng Tùng vang lên ở đầu dây bên kia .
    _Ừm , gọi tôi có chuyện gì không vậy ? - tôi hỏi .
    _Không có gì , tối nay sinh nhật tôi , ông nhớ đến nhé .
    _À...ờ , tối nay tôi bận làm thêm rồi , xin lỗi ông vậy .
    _Ông xin nghỉ một buổi thì có chết ai . Sinh nhật Tùng đẹp trai chứ có phải cứt đái gì đâu . - thằng Tùng đùa qua điện thoại .
    _Nhưng mà ... - tôi ngập ngừng .
    _Ông mà từ chối thì không bạn bè gì nữa nhé . - thằng Tùng rào trước .
    Sau một lúc suy nghĩ , tôi mới miễn cưỡng đồng ý :
    _Để tôi hỏi bà chủ đã , nếu được thì lát nữa tôi gọi lại cho ông .
    _OK , tôi đợi .
     
  3. thanhtieutu

    thanhtieutu

    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    3
    Chap 3 :
    Và vội đĩa cơm vào miệng . Ăn xong , tôi mang đĩa vào nhà bếp để vào bồn rửa rồi ra quầy pha chế tìm cô Tâm xin nghỉ ca tối . Cũng may là cô dễ tính với lại người làm ban sáng không có việc bận nên tôi được nghỉ . Nhận được tin , tôi gọi điện ngay cho thằng Tùng :
    _Alo , Thành à ? Tình hình sao rồi ông ? - tiếng thằng Tùng vang lên trong điện thoại ,
    _Tôi vừa xin chủ quán , họ đồng ý cho nghỉ ca tối rồi .
    _Thế thì tốt quá . Ông cứ chuẩn bị đi , khoảng 7h tôi sang phòng đón ông .
    _Ừm , tôi biết rồi .
    _Ok , bye ông . Tôi cúp máy đây .
    Cất điện thoại vào túi quần , tôi vào nhà kho thay đồ rồi ra bãi gửi xe . Lúc đi qua cửa quán thì nhỏ Hoài đã đứng ở đó từ bao giờ . Nhìn thấy tôi , nhỏ nguýt dài miệng lẩm bẩm nhưng đủ cho tôi nghe thấy :
    _Đã nghèo rồi còn lười làm việc . Loại người như anh mãi mãi cũng chẳng vươn lên được đâu .
    Mặc kệ con nhỏ điên đó , tôi tiếp tục rảo bước ra chỗ để xe . Dường như thái độ thờ ơ của tôi làm nhỏ Hoài khó chịu , bằng chứng là phía sau lưng tôi vang lên tiếng giậm chân bộp bộp của nhỏ . Thành phố lên đèn , chiếc xe đạp của tôi hòa mình vào dòng xe cộ đang đi lại trên đường , thỉnh thoảng tôi lại xoa xoa hai bàn tay vào nhau để tìm chút hơi ấm nhỏ nhoi . Về tới phòng , tôi dựng xe vào góc rồi lục tìm trong tủ bộ quần áo sạch rồi mang vào nhà tắm . Dù tôi không mấy câu lệ nhưng sinh nhật thằng bạn thân thì cũng phải ăn mặc đàng hoàng một tý . Lục hết đống đồ của mình , tôi chẳng thể tìm được bộ quần áo nào cho ra hồn cả . Tặc lưỡi , tôi lấy đại một chiếc quần jean đã bạc màu cùng với chiếc áo da thủng vài lỗ ở vai , mong là thằng Tùng sẽ không khó chịu về cách ăn mặc lếch thếch , quê mùa của tôi trong sinh nhật của nó . Từng làn nước lạnh buốt chảy trên da làm cơ thể tôi co rúm lại nhưng vẫn cố mà cắn răng chịu đựng . Chà sạch người , tôi mau vội thay quần áo cho bớt lạnh .
    7h , chiếc exciter của thằng Tùng đậu trước cửa phòng của tôi , tiếng động cơ vang lên ầm ầm khắp dãy chung cư . Tôi khoá cửa phòng rồi leo lên xe của thằng Tùng , chiếc xe của chúng tôi lao vun vút trên mặt đường , từng làn gió lạnh táp vào mặt , cảm giác được ngồi xe xịn mới phê làm sao . Chiếc xe máy dừng lại trước một khu đất trống , hơi thắc mắc tôi quay sang hỏi thằng Tùng :
    _Mình đang đi đâu thế ?
    _Từ từ , rồi ông sẽ biết . - thằng Tùng làm vẻ bí hiểm .
    Sau khi đi qua một con hẻm hẹp và dài với những bức tường gạch cũ nát , chúng tôi dừng lại trước một căn phòng có chiếc cửa lớn và dày . Bước qua cánh cửa đó , ngay lập tức tiếng nhạc đinh tai , nhức óc đập vào tai tôi . Thằng Tùng ghé sát vào tai tôi hét lớn :
    _Chẳng phải ông chưa từng đến quán bar bao giờ sao , hôm nay ông sẽ biết .
    Tôi không đáp lại lời của nó vì còn đang choáng ngợp bởi những cảnh tượng trước mắt . Những ánh đèn nhấp nháy đủ màu sắc , một đám đông đang thác loạn ở giữa căn phòng , trên những cái bục hình tròn là những cô gái ăn mặc hở hang đang uốn qua , uốn lại quanh một chiếc cột , ... Đây là lần đầu tiên tôi đến những nơi như thế này , nó thật lạ lẫm với một thằng nhà quê như tôi . Thằng Tùng dẫn tôi đi vào sâu bên trong tới một bộ bàn ghế sô pha lớn có một đám người đang ngồi ở đó , tôi nhận ra được một số thằng ở trong lớp số còn lại thì lạ hoắc . Thằng Tùng kéo tôi ngồi xuống ghế ngay bên cạnh nó rồi quay sang nói chuyện với những người khác , còn tôi chỉ biết ngồi im liếc mắt nhìn xung quanh . Một lúc sau thì thằng Tùng quay lại hỏi tôi :
    _Ông uống gì không ?
    _À ... ừm , cho tôi lon cô ca đi .
    _Cô ca ? - thằng Tùng tròn mắt nhìn tôi như không thể tin được những gì nó vừa nghe thấy .
    _Ờ , có gì sao ?
    _À , không có gì .
    Sau đó thằng Tùng kêu phục vụ ra gọi một chai rượu tây gì đó mà tôi chẳng nhớ tên , một đĩa hoa quả , chút đồ ăn nhẹ và không thể thiếu lon cô ca của tôi . Một lúc sau phục vụ mang theo đồ uống quay trở lại , tôi với lấy lon cô ca mà tu ừng ực . Sau một hơi dài , tôi bỏ lon cô ca xuống bàn rồi lấy tay quyệt miệng . Bỗng dưng , tôi cảm giác không khí xung quanh có hơi là lạ , tất cả mọi người đều đang nhìn chằm chằm về phía tôi :
    _Có gì không ổn sao ? - tôi lên tiếng phá tan không khí khác lạ xung quanh .
    _Vào bar mà lại uống cô ca , đúng là thằng thổ phỉ mà .
    _Hahaha...
    Một thằng trong bàn lên tiếng làm mọi người bật cười , quay qua thằng Tùng , tôi thấy mặt nó hơi nhăn lại tỏ vẻ khó chịu , còn tôi thì chẳng mấy quan tâm tới lời nói ban nãy mà cầm một miếng táo bỏ vào miệng . Một lúc sau thì mọi người kéo nhau ra giữa sàn để nhảy , trong bàn chỉ còn mình tôi và một người con gái . Chị ta có mái tóc hung hung đỏ , hai hàng lông mày được kẻ đậm , mặc một chiếc váy khá ngắn ôm sát lấy cơ thể , chân đi bốt màu đen , thái độ của chị ta khá là thờ ơ với xung quanh còn tôi thì im lặng mà chén đĩa hoa quả . Nhảy chán chê tới 10h , mọi người thống nhất đi tăng 2 hát karaoke . Mặc dù không muốn nhưng do thằng Tùng nài nỉ quá nên tôi mới miễn cưỡng đồng ý . Dừng xe trước một quán karaoke khá lớn , thằng Tùng gặp quản lý nhận phòng rồi cả đám kéo nhau lên đó . Trong khi mọi người tranh nhau chọn bài thì tôi tìm một góc khuất rồi ngồi xuống ,tôi chẳng thích không khí ồn ào chút nào . Thằng Tùng có rủ tôi hát chung nhưng tôi từ chối , sự thật thì tôi hát khá tệ .
    Hát tới 11h thì mọi người kéo nhau đi ăn lẩu đêm nhưng tôi mượn cớ trong người hơi mệt muốn về nhà. Thằng Tùng thất vọng thở dài rồi quay sang người con gái ngồi một mình ở quán bar cùng với tôi khi nãy nói :
    _Chị Lan , chị giúp em đưa đứa bạn em về hộ em với .
    _Là cậu ta hả ? - chị Lan hất mặt về phía tôi .
    _Vâng , đúng rồi chị . - thằng Tùng gật đầu .
    _Ừ , được rồi . Nhưng mày uống vừa vừa thôi đấy , không lúc về bố mẹ lại kêu .
    _Dạ , em biết rồi mà chị .
    Nghe qua cuộc đối thoại của hai người , tôi mới biết đây là chị của thằng Tùng . Mặc dù thỉnh thoảng thằng Tùng có kể về chị của nó nhưng tôi không quan tâm cho lắm , hôm nay mới chính thức được gặp mặt . Tôi theo chân chị Lan xuống lấy xe , cả quãng đường đi cả hai chẳng nói với nhau câu nào trừ lúc chị Lan hỏi đường . Về tới nhà trọ , chị Lan thả tôi xuống rồi vòng xe đi thẳng chẳng để tôi kịp cảm ơn . Khẽ lắc đầu , tôi mở cửa phòng , chẳng thèm bật điện mà đi đến chiếc giường nằm thẳng cẳng trên đó . Hẹn chiếc đồng hồ báo thức ở đầu giường , tôi từ từ chìm vào giấc ngủ sau một ngày mệt mỏi .
     
  4. thanhtieutu

    thanhtieutu

    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    3
    Chap 4 :
    Như thường lệ , tôi thức dậy vào lúc 1h sáng . Đêm nay trời mưa , khoác vội chiếc áo mưa treo ở góc phòng lên người , tôi dắt xe ra khỏi phòng rồi đi làm. Chiếc xe đạp lao đi vun vút trên mặt đường , từng hạt mưa như cố len lỏi qua những vết rách của chiếc áo mưa đã xỉn màu thấm vào da thịt lạnh buốt , thỉnh thoảng một vài cơn gió mang theo cái giá rét của mùa đông lướt qua mặt khiến hai hàm răng của tôi run cầm cập va vào nhau . Ánh sáng từ những cột đèn hai bên đường cắt bóng một dáng người gầy gò trên chiếc xe đạp in lên mặt đường . Hà Nội luôn sáng !
    2h sáng , phía góc chợ Long Biên tấp nập xe tải, xe máy, xe đạp chồng đủ thứ rau, củ, quả từ khắp nơi hối hả đổ về , một tốp người chen lấn chờ việc trước một xe tải lớn sắp dỡ hàng cùng với những chiếc xe 2 càng của mình . Tôi thì may mắn hơn họ bởi xin được vào đội xe nên công việc lúc nào cũng sẵn . Chật vật dỡ những thùng rau đem đến điểm tập kết , mặc dù trời lạnh nhưng sau lưng tôi đã ướt đẫm mồ hôi . Trời vẫn mưa lâm thâm , guồng quay công việc khiến tôi quên mất thời gian , hàng hôm nay về nhiều nên phải đến 5h sángmới xong công việc . Tháo chiếc găng tay thủng lỗ chỗ dét vào túi quần , tôi ra chỗ tay Quang lĩnh tiền lương :
    _Thành hả em ? Hôm nay làm việc cực quá ha .
    _Dạ .
    Tôi cẩn thận đáp trong đầu là hàng tá câu hỏi tại sao tay Quang lại tỏ ra thân thiện với mình như vậy .
    _Hôm nay anh quên mang theo tiền với lại chú đến muộn quá nên anh chị em trước lấy hết rồi . Còn mỗi một trăm nghìn thôi , chú cầm tạm cho anh vậy .
    Nói rồi tay Quang đút tiền vào túi áo của tôi mặc tôi đứng đó chết lặng phải một lúc sau mới hiểu ra được vấn đề . Tại sao vậy ... ? Tức giận , ngay lúc đó tôi chỉ muốn lao đến đấm vào bản mặt đểu cáng của gã nhưng không dám . Mọi người xung quanh nhìn tôi với ánh mắt áingại nhưng chẳng ai dám mở lời vì sợ mắc vạ lây vào người , đối với họ có một cuộc sống yên bình là may mắn lắm rồi . Nỗi uất ức bỗng chốc trào lên trong lòng , cảm giác khi cố gắng hết sức làm một việc gìđó mà không được đền đáp xứng đáng khiến tôi không cầm được nước mắt . Tôi khóc chẳng phải do khổ cực mà bởi vì sự tủi nhục của chính mình , anh Hùng làm cùng đội xe đi lại vỗ vai tôi rồi thở dài bỏ đi . Lặng lẽ lau đi những giọt nước mắt vẫn đang lăn dài trên má, tôi khẽ mỉm cười chua chát rồi lững thững đi ra chỗ gửi xe đạp . Trời đã ngừng mưa nhưng vẫn bao phủ bởi một màu đen kịt hệt như số phận của tôi vậy...
    Guồng chân thật nhanh , tôi đạp xe trở về phòng lao vào nhà vệ sinh tắm rửa rồi thay đồ đi học luôn . Uể oải xách balo vào lớp , tôi đi xuống bàn cuối rồi gục luôn ở đó , một phần do mệt một phần do sáng nay vẫn chưa kịp ăn gì . Thức dậy bởi tiếng chuông báo nghỉ giải lao , tôi ngáp dài rồi vươn vai một cái cho tỉnh ngủ , thấy thế thằng Thái ngồi bên cạnh xà vào vỗ vai tôi :
    _Nay có vẻ mệt mỏi thế lão đại ?
    Nói đến mấy thằng ngồi cùng bàn với tôi. Thằng ngồi đầu tên Phong , bố tên Độ nổi tiếng thời cấp 3 với thành tích " trùm tán gái tạch " . Thằng ngồi kế tên Thái , người không gì đặc biệt ngoài cái sừng được cắm trên đầu bởi con người yêu cũ thời cấp 3 . Chúng tôi thường gọi bọn nó là NỒNG A ĐỘ và NỒN A THÁI . Thằng ngồi thứ ba tên Đức , mặc dù có con người yêu khá xinh nhưng vẫn không chịu yên phận . Chả là có một lần đến nhà người yêu chơi , thằng này thấy đứa em gái của nhỏ người yêu xinh quá nên muốn bỏ con chị tán con em . Chỉ tiếc là mặc dù đã dùng hết tất cả mưu hèn kế bẩn nhưng đến giờ giấc mộng đã ấp ủ bao lâu vẫn chưa thành , hắn cũng lấy làm khổ tâm lắm . Sở dĩ tôi hiểu rõ như vậy là vì ba thằng này học cùng cấp 3 với tôi . Thằng ngồi kế bên nữa là thằng Tùng và tôi ngồi trong góc . Bọn này lập ra cái hội tự xưng là ngũ đại anh hùng rồi mặc nhiên kéo tôi vào , cơ bản là do tụi nó gọi thế chứ tôi nghe bọn con gái trong lớp vẫn xì xầm gọi là " ngũ đại biến thái " hay " ngũ đại dị nhân " . Tất nhiên là bọn nó tôn tôi lên làm lão đại bởi theo cách mà bọn nó nhận xét thì mặc dù tôi trông có vẻ ngu ngu,đần đần nhưng lại là thằnghay suy tính kỹ càng và cẩn thận . Tôi cũng mặc kệ chẳng quan tâm bởi tính tôi vốn thế mặc chúng nó muốn làm gì thì làm , muốn gọi gì thì gọi .
    Nghe thấy giọng thằng Thái , tôi đáp nhát gừng cho có lệ :
    _Ờ , hơi mệt .
    Đang định gục mặt ngủ tiếp thì thằng Minh báu ngồi bàn trên quay xuống vỗ vai tôi :
    _Đại ca , em đói quá !
    Lại nói về thằng này , sở dĩ chúng tôi gọi nó là Minh báu bởi vì lúc nào trên người nó cũng đeo toàn đồ trang sức bằng vàng nhưng tất nhiên mấy thứ đó đều là hàng giả cả .
    _Tối qua lại cày đêm nữa hả mày ? - tôi nheo mắt hỏi .
    _Vâng , đại ca . Tại hôm qua có kèo với bọn bên lớp k10 .
    _Ờ , đợi tý .
    Nói rồi tôi quay sang mấy thằng cùng bàn :
    _Mang hàng không tụi mày .
    _ Có chứ lão đại .- thằng Tùng nhanh nhảu .
    _Thế thì triển thôi , nhanh không sắp vào lớp rồi .
    _Rõ , thưa lão đại .
    Thằng Thái lúi húi lôi cái ấm nước siêu tốc trong cặp của mình chạy lên phình nước chỗ cửa lớp đổ nước vào rồi cắm vào ổ điện gần bàn giáo viên , thằng Tùng thì lôi đống mỳ tôm trong balo ngồi bóc sẵn , còn Thằng Đức thì chẳng biết lấy đâu ra cái chậu con để lên trên mặt bàn . Riêng tôi thì dựa người vào thành tường lớp mặc kệ bọn nó muốn làm gì thì làm bởi dù sao cũng mang tiếng là lão đại nên chẳng phải làm gì cả .
    Một lúc sau , thằng Phong mang lại cho tôi một đĩa mỳ tôm khá nhiều, ngó sang phía cái chậu , tôi nhận ra phần mỳ của mình phải gấp đôi của tụi nó .
    _Tụi mày...
    Chẳng để tôi kịp nói hết câu , thằng Phong đã cắt ngang :
    _Đêm qua mày đi làm thêm đúng không ? Vậy thì ăn đi , bọn tao thế kia là đủ rồi . Trông mày có vẻ hơi yếu đấy .
    Thằng Phong vỗ vai tôi rồi cười nhẹ. Tôi biết chúng nó cũng là sinh viên nghèo như tôi vẫn phải đi làm thêm để phụ giúp bố mẹ dưới quê cả , có chăng chỉ là gia đình tụi nó khá hơn nhà tôi một tý . Sống trong hoàn cảnh khó khăn , người ta mới biết được ai tốt với mình và tôi biết chí ít mình còn có bọn nó trên cái đất thủ đô mà giá trị của đồng tiền còn hơn cả tình nghĩa con người này .
    _ Cám ơn chúng mày nhé .
    Lúc này tôi chỉ biết nó câu đó .
    _Ừm , tao ...Ôi đ!t , mấy thằng chó để phần cho bố .
    Chợt nhớ ra điều gì đó , thằng Phong lao lại vồ chậu mỳ tôm với bọn kia . Nhìn bọn nó tranh nhau từng sợi mỳ tôm mà tôi bật cười , đã từ rất lâu rồi tôi chưa cảm thấy vui như vậy , sự uất ức của việc tay Quang sáng nay cũng nguôi ngoai phần nào . Lắc đầu , tôi quay lại sì sụp húp đĩa mỳ tôm mà thằng thằng Phong vừa mang tới . Sự mệt mỏi do tối qua làm việc quá sức cùng với việc sáng nay chưa ăn gì nên chẳng mấy chốc tôi đã đánh bay đĩa mỳ tôm của mình .
     
    Bachthuha thích bài này.
  5. Bachthuha

    Bachthuha

    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Cung hay
     

Chia sẻ trang này