Cha Tổng Thống Của Cục Cưng Sinh Đôi

Phong Lưu

Catch Me If You Can
Bài viết
662,747
Reaction score
3,308
Points
278

Chương 227

Thời gian như nước chảy, chớp mắt một cái đã là ba năm.



Hôm nay Đào Du Du đã trở thành Đệ nhất phu nhân nước Thương, giống như bùa hộ mạng của Vũ Văn Vĩ Thần, bị anh mang theo bên mình như hình với bóng, cho dù anh đi đến đâu, bên cạnh luôn có thể nhìn thấy bóng dáng của Đào Du Du.



Vì thế trong chớp mắt, Đào Du Du trở thành người người nổi tiếng thế giới, sau khi kế thừa Đệ nhất phu nhân Nguyễn Thảo Mai, là một cô gái lo lem chạm tay có thể bỏng, về câu chuyện tình yêu của cô và Tổng Thống, cũng được rất nhiều công ty điện ảnh và truyền hình thay đổi thành kịnh bản truyền hình hoặc phim, trong lúc nhất thời, chịu ảnh hưởng vô cùng sâu sắc.



Nhưng mà gần đây, không biết vì sao phu nhân Tổng Thống vẫn luôn vẫn luôn sinh động trong mắt mọi người lại đột nhiên biến mất trong toàn bộ ánh mắt của mọi người.



Tổng Thống ra nước ngoài, cuối cùng không nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp xuất hiện bên cạnh, vì vậy trong khoảng thời gian ngắn, những chuyện liên quan đến phu nhân Tổng Thống luôn là chủ đề nóng nhất.



Thương quốc, Phủ Tổng Thống, trong phòng ngủ chính trên lầu ba.



"Đi ra ngoài, em không muốn thấy anh, anh mau ra ngoài cho em.... ..." Gương mặt nhỏ nhắn của Đào Du Du tái mét, mặt mũi tràn đầy nước mắt chỉ tay vào Vũ Văn Vĩ Thần, ý bảo anh đi ra ngoài.



"Du Du, em đừng như vậy, em nghe anh giải thích được không?" Vũ Văn Vĩ Thần không chịu đi ra ngoài, anh nhíu chặt chân mày, hai tay vẫn nắm chặt vai Đào Du Du, nói.



Đào Du Du đưa tay bịt lỗ tai mình, vưa lắc đầu nói: "Em không nghe, em không nghe, em đã biết tất cả rồi, anh là một tên lừa gạt, lừa gạt, cả nhà anh đều lừa đảo, em hận anh, hận anh......."



Vũ Văn Vĩ Thần thấy thế, ảo não đánh một cái thật mạnh vào đầu mình, sau đó hít một hơi thật sâu, nói: "Thật xin lỗi, tuy rằng hơi muộn, nhưng.... ....."



"Em không cần anh nói xin lỗi, em không nghe, nếu không phải anh và mẹ chồng nghe điện thoại trong lúc vô tình bị em phát hiện, có phải anh định gạt em cả đời sao?" Đào Du Du lui về sau từng bước, hai mắt không ngừng rơi nước mắt, giọng nói run run, môi cũng hơi tái mét.



"Đúng." Cúi đầy suy nghĩ một lúc, cuối cùng Vũ Văn Vĩ Thần ngẩng đầu, nhìn thẳng vào cô, cho cô một câu trả lời khẳng định.



Anh vốn nghĩ rằng cuộc sống của bọn họ trôi qua như thế rất tốt, Đào Du Du đã vứt bỏ nổi lo lắng này, tất cả đã để cho nó biến mất theo gió, qua một thời gian, sau đó cuộc sống của bọn họ lại bắt đầu lần nữa.



Chính là y trời trêu người, xảy ra chuyện chính là xảy ra chuyện, cho dù anh có dùng cách gì cũng không có cách nào thay đổi được sự thật này.



"Chúng ta.... ....Ly hôn đi, em không thể tiếp tục sống với anh nữa, em cũng sẽ đưa bọn trẻ đi, em sẽ không tha thứ cho anh, vĩnh viễn sẽ không." Đào Du Du nghe được câu trả lời của anh, chợt tỉnh táo lại, sau đó xoay người đi ra cửa.



"Du Du......." Vũ Văn Vĩ Thần vừa nghe, lập tức sốt ruột, tay một phát bắt được tay cô, không cho cô đi.



"Nếu anh không muốn làm em hận anh, thì bỏ em ra, đơn ly hôn em sẽ tìm luật sư gửi cho anh, qua một thời gian em sẽ đưa bọn trẻ đến chỗ mẹ chồng." Lạnh lùng mở miệng, tuy cô bắt buộc mình phải tỉnh táo, không thể rơi nước mắt, nhưng nước mắt vẫn không nhịn được chảy xuống.



Vũ Văn Vĩ Thần nghe cô nói như thế, lập tức cứng đờ người, bàn tay đang nắm tay cô từ từ buông ra, sau khi đạt được tự do Đào Du Du không chút do dự cất bước ra khỏi phòng.



Ra khỏi phòng, Đào Du Du vừa lau nước mắt, vừa chạy xuống dưới lầu.



Ở đại sảnh, trợ lý riêng thấy cô chạy xuống, lập tức đến trước mặt cô hỏi: "Phu nhân, người muốn đi ra ngoài sao?"



"An Kỳ, tôi đến nhà cô tôi, cô giúp tôi chuẩn bị hộ chiếu, sau đó đưa cho tôi." Đào Du Du hít hít mũi, phân phó trợ lý An Kỳ.



"Vâng, nhưng mà phu nhân, người muốn chuẩn bị hộ chiếu, là muốn đi nước ngoài sao?" Gật đầu đồng ý, sau đó An Kỳ lại hỏi.



"Ừ, cô chỉ cần làm theo sự phân phó của tôi là được, còn lại không cần lo lắng cũng không cần hỏi, tiện thể chuẩn bị giúp tôi một vé đi Sudan vào ngày mai."



"Cái....Cái gì? Sudan? Ngày mai người muốn đi Châu Phi? Phải đi thăm dân tị nạn sao? Tổng Thống có biết không?" An Kỳ nghe Đào Du Du nói muốn đi Sudan, lập tức ngạc nhiên hơi khó hiểu.



"Là tự tôi muốn đi, không có liên quan gì với Tổng Thống, không cần phải nói cho ngài ấy biết chuyện này, cô chỉ cần dựa theo sự phân phó của tôi làm việc là được rồi." Đào Du Du nói xong, sau đó cất bước rời khỏi đại sảnh.



Đợi đến khi cô đến cổng chính, đã có vệ sĩ chuẩn bị xe giúp cô, trực tiếp lên xe, cô ra lệnh lái xe lái đến biệt thự nhà họ Ngô.



Một giờ sau, trợ lý đưa hành lý và hộ chiếu đến biệt thự nhà họ Ngô giúp cô, Đào Du Du nhìn thấy trợ lý của mình cũng mang hành lý đến, liền nói với cô ấy: "Cô không cần đi theo tôi đâu, lần này tôi chỉ muốn đi một mình thôi."



"Không được." Trợ lý nghe xong, lập tức lắc đầu.



Đào Du Du nghe vậy, hơi nhíu mày lại, nhìn người trợ lý trước giờ luôn nghe lời cô, dường như muốn biết vì sao cô ấy lại phản bác lại mệnh lệnh của cô.



"Tuy lần này phu nhân đảm nhiệm đại sứ dân tị nạn của Liên Hiệp Quốc, nhưng Sudan thuộc khu vực Châu Phi, người chưa từng đến đó, ngài đối với ngôn ngữ bên đó cũng không hiểu rõ lắm, tôi phải đi theo bên cạnh người." Giọng nói trợ lý rất chắc chắn, thái độ rất kiên quyết.



Đào Du Du muốn cự tuyệt, nhưng mà nghĩ lại cô ấy nói rất có lý, vì vậy gật đầu đồng ý.



Thật ra Sudan là nơi mà Đào Du Du muốn đến từ lâu, nhưng vì Vũ Văn Vĩ Thần luôn không rảnh, với lại không cho phép cô hành động một mình, vì vậy kế hoạch đi Sudan bị anh kéo dài lại kéo dài.



Nhưng lần này cô không lấy thân phận đại sứ đến thăm Sudan, cô chỉ muôn qua đó tham quan một chút, qua ba năm so71ng6 một cuộc sống cẩm y ngọc thực, hôm nay cô đối mặt với cuộc sống bị chia cắt, có lẽ Sudan là một nơi để cô sống lại, ở nơi đó, cô nhất định sẽ hiểu rõ, sau này con đường của mình là như thế nào.



Đêm hôm đó, ánh sao trên bầu trời Thương Quốc vô cùng sáng rực, nhưng trong đêm đầy sao, có hai người mang đầy tâm sự không ngủ được, họ ngây ngốc nhìn trên bầu trơi bao la, tâm tình tràn đầy đau khổ.



... ...... ...... ...... ...... ....



Mười giờ sáng hôm nay, Đào Du Du đi cùng với trợ lý lên máy bay đến thủ đô Khartoum của đất nước Sudan.



Qua hai mươi tiếng ngồi trên máy bang, cơ thể Đào Du Du cực kỳ khó chịu, suýt chút nữa muốn nôn ra, cuối cùng máy bay cũng hạ cánh.



Nơi đây thuộc vùng Đông Bắc Bộ Châu Phi, miền Tây Biển Đỏ, sau khi xuống máy bay, Đào Du Du đã quan sát thật kỹ đây là đất nước có diện tích lớn nhất Châu Phi.



Ánh mắt trời tươi đẹp chiếu xuống như muốn hòa tan cô, dưới sự giúp đỡ của trợ lý, sau khi các cô ra khỏi sân bay, có một chiếc tắc xi đã chờ đợi trước cửa sân bay.



Xe tắc xi chạy đến trước cổng khách sạn sang trọng nhất ở thủ đô Khartoum thì dừng lại, cuối cùng Đào Du Du không thể nhịn được cảm giác khó chịu trong người mình nữa, vừa xuống xe bắt đầu nôn như điên. Trợ lý thấy bộ dạng nay của cô thì sợ hãi, lập tức tiến lên hỏi thăm cô thế nào, Đào Du Du rất kiên quyết khoát tay nói: "Tôi không sao, có lẽ do đi máy bay quá lâu, với lại gặp thời tiết nơi này thật nóng."



Trợ lý nghe cô nói như thế vẫn có chút không yên lòng, lúc này, nhân viên khách sạn đã đi đến, trợ lý nhanh chóng boa tiền cho anh ta, để anh ta nghĩ cách dọn dẹp những nhứ mà Đào Du Du nôn ra, sau đó giao hành lý trong tay cho anh ta, tiện thể nhờ anh mời một bác sĩ đến, sau đó cô đỡ Đào Du Du đi vào khách sạn làm thủ tục đăng ký.



Làm xong tất cả thủ tục, trong lúc các cô định vào phòng nghỉ ngơi, bác sĩ đã đến trước cửa phòng, nhấn chuông cửa.



Sau khi An Kỳ Đi ra mở cửa thì để cho bác sĩ vào phòng, nói cho bác sĩ biết Đào Du Du đang nằm nghỉ trên ghế sô pha, để bác sĩ kiểm tra cho cô một chút,



Bác sĩ chỉ kiểm tra đơn gian cho Đào Du Du, sau đó hỏi cô một chuyện, cuối cùng đưa ra kết làm khiến cô suýt chút đã ngất đi.



Đúng vậy, cô mang thai, ngay lúc cô muốn kết thúc quan hệ với Vũ Văn Vĩ Thần, mà trong người cô lại hình thành sinh mệnh không thể tách rời với anh.



Lần mang thai này không giống với lần đầu cô mang thai, trước kia ngoài việc cô lo lắng sợ hãi chỉ còn là bất lực, mà giờ phút này cô biết rõ cha của đứa bé là ai, tuy rằng quyết định muốn cắt đứt quan hệ với anh, nhưng lại có thể mang thai đứa bé này, trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác hạnh phúc.



Đúc vậy, lần này cô không phải là một người mẹ hồ đồ.



Tiễn bác sĩ đi, An Ky vui vẻ đi tới đi lui bên người Đào Du Du: 'Chúc mừng phu nhân, thật sự là quá tốt rồi, nếu Tổng Thống biết cô mang thai, nhất định sẽ vui đến ngất đi, bây giờ tôi sẽ báo tin tốt này cho ngài ấy nghe."



"Đừng.... ...." Đào Du Du nghe vậy, lập tức ngăn cản nói.



"Vì sao? Phu nhân, cô và Tổng Thống........Có phải giữa các người đã xảy ra chuyện gì không?" An Kỳ không nhịn được, hỏi Đào Du Du.



"Không có gì, cô đừng quan tâm, tôi mệt quá, đi tắm trước đây, bữa tối cũng không ăn, cô trở về phòng mình nghỉ ngơi đi." Đào Du Du khoát khoát tay, không muốn nói thêm về chuyện giữa cô và Vũ Văn Vĩ Thần, đứng lên đi vào phòng tắm.



"Không được, phu nhân, bây giờ cô không phải là một người, sao có thể không ăn bữa tối được, như vậy đi, dù sao bây giờ còn sớn, cô tắm rửa xong nghỉ ngơi một chút, tối nay tôi sẽ gọi bữa ăn giúp cô, có được không?" An Kỳ vừa nghe Đào Du Du không muốn ăn tối, lập tức phản đối.



"Ừ, quyết định như vậy đi." Có lẽ cảm thấy An Kỳ nói rất có lý, Đào Du Du nhẹ nhàng gật đầu, sau đó đi vào phòng tắm.



... ...... ...... ...... ........



Tắm rửa xong, Đào Du Du cảm thấy cả người nhẹ nhàng thoải mái rất nhiều, cô đến bên giường nằm xuống, tay cô bất giác xoa xoa nơi bụng bằng phẳng của mình, trong lòng cảm thấy rất ấm áp.



Ba năm nay, cô từng nghĩ đến việc sinh con cho Vũ Văn Vĩ Thần, nhưng Vũ Văn Vĩ Thần cảm thấy con hai đứa con đã đủ rồi, anh biết mang thai rất vất vả, sanh con càng đau đớn hơn, vì vậy không muốn để Đào Du Du chịu phần đau đớn này, lúc ấy trong lòng Đào Du Du rất cảm động, cô không biết đào Dục Huyên và Tiểu Bồ Đào là con của Vũ Văn Vĩ Thần, chỉ thấy anh nói không để cho cô vất vả thà rằng mình không có con cũng không sao, trong lòng càng yêu anh sâu sắc hơn.



Mà sở dĩ lại mang thai đứa bé này, đúng là trong lòng Đào Du Du càng yêu Vũ Văn Vĩ Thần, vì vậy lén lút chọn một cách sau lưng Vũ Văn Vĩ Thần, đối với tất cả chuyện này, Vũ Văn Vĩ Thần hoàn toàn không biết rõ.



Trong đầu không ngừng suy nghĩ về hình dáng của đứa bé, Đào Du Du cảm thấy tâm tình ổn định rất nhiều, mê man đi vào giấc ngủ.



... ...... ...... ...... .....



Không biết ngủ bao lâu, cô bị một tiếng nổ lớn làm cho giật mình tỉnh giấc.



Đến khi cô mở to hai mắt, An Kỳ chạy đến bên cạnh cô, chuẩn bị gọi cô dậy.



"An Kỳ, đã xảy ra chuyện gì?" Đào Du Du đứng lên bắt được tay An Kỳ vội vàng hỏi.



"Phu nhân, mau rời giường, có tổ chức tập kích vũ trang không mong muốn ở đại sảnh, có khả năng tràn vào trong này bất cứ lúc nào." An Kỳ vừa đỡ Đào Du Du, vừa nói.



"Tổ chức vũ trang?" Đào Du Du vừa nghe đến bốn chữ này, lập tức bị dọa sợ hãi đến tái mét mặt mày, thì ra Vũ Văn Vĩ Thần không cho cô đến Sudan, chính là vì lo lắng ở đây có biến động, Sudan từng là đất nước được bình chọn đứng đầu danh sách về chỉ số không ổn định nhất trên thế giới, hôm nay đây là lần đầu tiên Đào Du Du được trải nghiệm loại cải giác không ổn định này.



"Đúng, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây, ở đây quá nguy hiểm." An Kỳ nói xong, nhanh chóng cầm điện thoại di động của mình lên, bấm vào một dãy số.



"Cô gọi điện thoại cho ai vậy?" Đào Du Du thấy thế, lập tức hỏi.



"Tôi gọi cho Tổng Thống cử máy bay đến đón chúng ta, cho dù bây giờ máy bay không đến kịp, nhưng có thể để cho Tổng Thống thông báo với chính phủ Sudan, để cho họ nhanh chóng bảo vệ chúng ta." An Kỳ vừa nói, vừa đưa điện thoại kề sát vào lỗ tai.



Đào Du Du nghe cô nói như thế, trong lòng trở nên mất cảm giác.



Thì ra rời khỏi anh, ngay cả bản thân mình cô cũng không bảo vệ được.



An Kỳ nhanh chóng gọi điện thoại, sau khi Vũ Văn Vĩ Thần ở đầu dây bên kia điện thoại nhận được tin này, suýt chút nữa giận điên lên, anh đang muốn nói gì, lại nghe được trong điện thoại truyền đến một tiếng vang thật lớn, một quả bom nộ mạnh trước khách sạn, cả cả tòa khách sạn đều bị chấn động.



"An Kỳ, đi nhanh." Đào Du biết rõ nơi này không nên ở lâu, nếu còn ở lại trong khách sản, sẽ có nhiều bom hơn, có thể bọn họ sẽ chết không có chỗ chôn.



An Kỳ bị Đào Du Du kéo đi, hai người đều không quan tâm đến hành lý, chỉ cần theo một ít tiền và hộ chiếu chạy trốn ra khỏi khách sạn.



Lúc này, ngoài đường đã đông nghẹt người muốn chạy trốn, tất cả mọi người đều chen chúc ở cửa ra vào, muốn chen ra ngoài.



An Kỳ nhìn tìn huống trước mắt trong khách sạn, lo lắng Đào Du Du chen chúc với đám người kia nhất định sẽ bị thương, vì vậy dẫn theo cô đi đến một cửa khác của khách sạn, cô ấy tin rằng, khách sạn này còn có cửa sau.



Quả nhiên, đi qua bể bơi đến vườn hoa, các cô đã đi đến cửa sau của khách sạn, tuy rằng lúc này cửa sau cũng có không ít người, nhưng so với cửa chính, tình hình ở đây tốt hơn nhiều, ít ra người ở đây đều rất tự giác xếp hàng nhanh chóng rời khỏi, không có hỗn loạn như cửa chính.



An Kỳ quên cúp điện thoại, Vũ Văn Vĩ Thần ở đầu dây bên kia điện thoạt rất sốt ruột, anh lập tức ra lệnh cho Hồ Ứng chuẩn bị máy bay và còn để cho anh lập tức liên lạc với chính phủ Sadan, sau đó áp điện thoại vào tai để nghe động tĩnh bên kia.



Đào Du Du được An Kỳ đỡ nhanh chóng xếp hàng vào hàng ngũ ở cửa sau, mắt thấy cửa ra vào đã ở phía trước, cô khẩn trương đến đổ mồ hôi hột, ngay khi các cô đã đi đến cửa chuẩn bị muốn ra ngoài, một quả boom từ trên trời giáng xuống, rơi vào trong hồ bơi, lập tức tạo thành một cái hố lớn, lúc này Đào Du Du đã ra khỏi cửa sau, mà An Kỳ bên cạnh cô chỉ chậm vài giây, bị lực đánh khổng lồ này tấn công bất ngờ, cả người cô ấy liền bay ra ngoài.



"An Kỳ.... ....." An Ky vốn đang đứng sau lưng cô chợt bay ra khỏi cửa, Đào Du Du sợ tới mức nghẹn ngào hét to, vội vàng chạy đến, đỡ An Kỳ miệng chảy máu đang nằm trên mặt đất.



Trong điện thoại của Vũ Văn Vĩ Thần truyền đến một tiếng nổ mạnh, anh nhanh chóng hét to vào điện thoại: "Du Du, Du Du, em làm sao vậy? Trả lời anh, mau trả lời anh......."



Đào Du Du ngồi dưới đất ôm đầu An Kỳ, cô sợ tới mức khóc lên, nghe giọng nói quen thuộc đang kêu tên mình trong điện thoại mà An Kỳ đang cầm trên tay, cô lập tức cầm lấy điện thoại, khóc lớn nói với đầu dây điện thoại bên kia: "Ông xãm, anh mau đến cứu bọn em đi, An Kỳ bị thương rồi, trong miệng cô ấy đang chảy máu, em rất sợ.... ....."



Vũ Văn Vĩ Thần nghe tiếng khóc của Đào Du Du, trai tim anh muốn vỡ tung, lập tức trấn an cô nói: "Đừng khóc, bảo bối, ngoan, ông xã lập tức bay đến cứu em, bây giờ em nhanh chóng đưa An Kỳ đến một nơi an toàn trốn đi, nhớ kỹ, cho dù gặp phải tình huống nào, nhất định phải sống cho anh, có nghe không?"



"Anh mau đến đây đi......." Đào Du Du vừa khóc, vừa cúp điện thoại.



Vũ Văn Vĩ Thần nghe điện thoại bị cắt dứt, cũng không kịp nghĩ nhiều, lập tức mở máy vi tính lên, bắt đầu tìm vị trí của Đào Du Du thông qua hệ thống định vị.



Lúc này, Hồ Ứng gọi điện thoại đến báo: "Tổng Thống, đã liên lạc với chính phủ Sudan, bây giờ bọn họ cần vị trí chính xác của phu nhân, sau đó mới có thể bảo vộ cô ấy."



"Tôi lập tức đưa địa chỉ cho cậu, máy bay đã chuẩn bị xong chưa? tôi muốn xuất phát ngay bây giờ." Vũ Văn Vĩ Thần nói xong, vừa gửi cho Hồ Ứng địa chỉ của Đào Du Du mà anh vừa tìm được.



"Đã chuẩn bị xong, nhưng hiện tại bên Sudan đang hỗn loạn như thế, ngài qua đó có thể sẽ gặp nguy hiểm." Hồ Ứng biết giờ phút này Vũ Văn Vĩ Thần đã hoàn toàn mất đi lý trí, anh ta nhịn không được khuyên nhủ.



"Cho dù là địa ngục tôi cũng quyết định phải đi, không thể bỏ mặt cô ấy ở đó một mình." Vũ Văn Vĩ Thần nói xong, lập tức cúp điện thoại, sau đó đứng lên cầm lấy áo khoác, vừa mặc vào người vừa đi ra cửa.



Bên này sau khi Đào Du Du cúp điện thoại, cô đỡ An Kỳ lên, hỏi cô có thể kiên trì hay không, An Kỳ nhẹ nhàng gật đầu với cô, sau đó hai người dìu nhau đi theo đám người ra ngoài đường lớn.



Sau khi các cô đi một quảng đường không xa, thì nhìn thấy có rất nhiều trong chính phủ chạy về phía bên này, hơn nữa bảo mọi người đi về hướng khác.



"Phu nhân, tôi......chúng ta phải tìm một chỗ an toàn dừng lại một chút, Tổng Thống thông qua hệ thống định vị nhất định sẽ tìm được vị trí của chúng ta, nếu chúng ta lẫn trong đám người, ngài ấy sẽ không tìm được." Khi họ dựa theo sự chỉ dẫn của chính phủ đi đến một nơi an toàn, An Kỳ chợt mở miệng nói.



Đào Du Du nghe xong, cảm thấy cô ấy nói rất có lý, nhìn thấy nơi này có quân chính phủ đã hành động, những phần tử vũ trang đó đã rút lui đến một chỗ khác, cô quyết định cùng với An Kỳ đi đến phía sau, sau đó tìm một nơi an toàn rồi dừng lại.



Hai người lại trốn đi, cuối cùng tìm được một chỗ an toàn, nhưng ở đây có rất nhiều người đang tụ tập, các cô xoay người đi về phía ngỏ nhõ yên tĩnh.



Thật vất vả hai người mới vào trong ngỏ nhỏ, chuẩn bị ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, nhưng An Kỳ lại phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt ngày càng tái mét.



"An Kỳ, cô làm sao vậy? Có nghiêm trọng lắm không?" Đào Du Du khẩn trương vỗ nhẹ gương mặt An Kỳ, sau đó hỏi.



"Tôi........Tôi không sao........Đừng lo cho tôi...." Giọng nói suy yếu đến cực điểm, An Kỳ nhẹ nhàng lắc đầu nói.



Đào Du Du nhìn tình trạng của cô ấy chỉ biết cô ấy vô cùng đau đớn, để đầu của cô ấy tựa vào vai mình, cô vừa khóc vừa nói: "Đều tại tôi tùy hứng, nếu không đến đây là tốt rồi....Làm liên lụy đến cô, thật xin lỗi, An Kỳ, cô nhất định phải chịu đựng, rất nhanh sẽ có người đến cứu chúng ta, nếu cô xảy ra chuyện gì, cả đời tôi cũng không thể tha thứ cho bản thân mình....."



"Đừng....Yên tâm đi...Tôi...Tôi còn chưa nhìn thấy hoàng tử nhỏ ra đời, tôi sẽ không rời khỏi các người như thế......." An Kỳ biết Đào Du Du tràn đầy đau lòng, cô cố ý cất giọng thoải mái nói.



"Làm sao cô biết là hoàng tử nhỏ? Nói không chừng là cô chủ nhỏ thì sao? Dù sao cho dù thế nào, cô cũng không được rời khỏi tôi, biết không?" Đào Du Du nói xong, bất giác xoa xoa bụng mình.



"Cô chủ nhỏ cũng được, phu nhân, tôi biết lần này cô cãi nhau với Tổng Thống, nhưng mà.......Khụ khụ.....Cho dù Tổng Thống có làm gì khiến cô tức giận, cô nhất định phải tha thứ cho ngài ấy, tôi tin rằng, tuy ngài ấy làm chuyện có lỗi với cô, nhất định cũng có nổi khổ tâm riêng. Cô biết không? Thật ra theo lý lịch của tôi không có cách trúng tuyển làm thư ký riêng của cô, sở dĩ Tổng Thống chọn tôi, là vì Tổng Thống cảm thấy tính cách của tôi và cô có phần giống nhau, ngài ấy quyết định lựa chọn tôi. Tuy tôi không biết Tổng Thống đã làm chuyện gì khiến cô tức giận, nhưng chỉ hy vọng cô có thể tha thứ cho ngài ấy, cô còn nhớ rõ không? Trong buổi hôn lễ long trọng của các người, Tổng Thống đã từng nói, trên đời này không có bất cứ chuyện gì có thể chia cách được họ, phu nhân đừng vì tức giận nhất thời mà đánh mất một gia đình tốt đẹp..." An Kỳ tựa vào vai Đào Du Du, hô hấp nặng nề nói một tràng dài như thế.



Đào Du Du nghe lời của cô, nước mắt đọng trên hai mắt, làm sao cô có thể quên được lời hẹn thề của Vũ Văn Vĩ Thần trong buổi hôn lễ của họ vào ba năm trước, lúc đó cô cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời, có thể có được tình yêu thật lòng thật dạ của anh, có thể trở thành phu nhân Tổng Thống mà tất cả mọi người đều hâm mộ.



Nhưng cô không ngờ năm đó trong nhà kho anh lại cưỡng bức cô, tuy cô biết chuyện này không phải do anh tự nguyện, cô còn nhớ rõ lúc cô bị bắt vào trong nhà kho, anh đã từng cảnh cáo cô phải cách xa anh một chút, chỉ là vì cô quan tâm anh, cho nên mới đến gần anh, sau đó mới xảy ra một loạt chuyện đau buồn. Hôm nay nghĩ lại, chuyện lần đó chỉ có thể xem là một bi kịch ngoài ý muốn, trên thực tế Vũ Văn Vĩ Thần cũng là người bị hại....



Tuy rằng sự thật là như thế, trong lòng Đào Du Du cũng vô cùng rõ ràng, cô không có cách nào quên được, cô không thể tha thứ, anh đã biết rõ thân phân thật sự của cô từ lâu, vì sao không nói với cô, hơn nữa còn định lừa gạt cô cả đời, đều này làm cho cô cảm thấy rất đau khổ, không cách nào chấp nhận được.



Hôm nay, vào lúc này trải qua sự việc tìm được đường sống trong chỗ chết, trong bụng cô còn có thêm cục cưc, dường như cô có thể hiểu được vì sao Vũ Văn Vĩ Thần cố ý muốn gạt cô.



Đúng vậy, trải qua sự việc đau khổ này giống như một vết thương được lành lại, nếu như cứ phải vạch miệng vết thương của cô ra xem, nhất định sẽ là máu thịt lẫn lộn, đau đớn không thôi.



Chẳng qua anh không muốn cô phải trải qua những chuyện đau khổ như thế.



... ...... ...... .......



Không bao lâu sau màn đêm buông xuống, phần tử vũ trang đối đầu với quân đội chính phủ không đến nửa giờ thì rút lui, xung quanh trở nên yên tĩnh.



An Ky tựa vào người cô đã hôn mê, Đào Du Du ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đầy sao, trong lòng cô bách chuyển thiên hồi*.



Thời gian trôi qua từng chút, An Kỳ bắt đầu lạnh run cả người, Đào Du Du hơi sốt ruột, cô không biết nên làm thế nào cho tốt, không biết An Kỳ có thể kiên trì được bao lâu.



Rất nhanh, cô nghe tiếng bước chân từ nơi xa truyền đến, ngay sau đó, một chùm ánh sáng chiếu vào mặt cô, một giọng nói đàn ông thô lỗ truyền vào tai cô, cô có thể nghe được tiếng anh: "Phu nhân, làm cho người phải sợ hãi."



Nghe được câu này, sợi dây thần kinh đang kéo căng của cô từ từ thả lỏng, cô biết rõ người này đến đây cứu cô.



"Trợ lý của tôi bị thương, xin hãy lập tức đưa cô ấy đến bệnh viện điều trị." Điều đầu tiên Đào Du Du nghĩ đến chính là An Kỳ đã hôn mê, cô đỡ An Kỳ muốn đứng dậy, nhưng vừa đứng lên, đã cảm thấy choáng váng, trước mắt tối sầm, cả người đều ngã ra sau.



... ...... ...... .......



Đào Du Du tỉnh lại lần nữa, đã ở trên máy bay, Vũ Văn Vĩ Thần đang ngồi bên giường nhìn cô bằng ánh mắt thâm tình.



"Ông xã.... ..." Nhìn vào đôi mắt của anh, Đào Du Du cảm thấy sống mũi cay cay, nước mắt không tự chủ chảy xuống.



"Đứa ngốc, không khóc, bây giờ đã an toàn, sẽ không còn bất kỳ ai có thể làm tổn hại đến em." Nhẹ nhàng đưa tay lau giọt nước mắt trên mặt cô, anh nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên trán cô.



"Em tưởng rằng mình sẽ chết, em tưởng rằng sẽ không còn gặp lại anh......" Đào Du Du vừa khóc, vừa nói.



"Làm sao có thể, anh nói anh bay đến cứu em thì nhất định sẽ đến, em xem, bây giờ chẳng phải anh đang ở bên cạnh em sao?" Khóe miệng anh lộ ra nụ cười thản nhiên, giọng nói của anh tràn đầy đau lòng.



"An Kỳ thế nào? Cô ấy có khỏe không?" Đột nhiên nhớ đên An Kỳ bị thương, Đào Du Du vội vàng từ trên giường ngồi dậy, cầm lấy tay Vũ Văn Vĩ Thần rồi hỏi.



"Đã thoát khỏi tình trạng nguy hiểm đến tính mạng, cô ấy đang ngủ ở phòng bên, theo chúng ta cùng về nước để tiếp tục điều trị. Bây giờ em không thể đi thăm cô ấy, cả người cô ấy đều nhiều ống dẫn, phải duy trì mạng sống cho cô ấy." Vũ Văn Vĩ Thần biết cô rất lo lắng, vì vậy mới giải thích với cô.



"Ông xã, lần này anh có trách em quá tùy hứng không? Còn đòi ly hôn với anh, thật ra em biết rõ chuyện năm đó anh cũng là người bị hại.... ....." Đào Du Du nói xong, tràn đầy đau lòng.



Nhưng Vũ Văn Vĩ Thần không để cô nói tiếp, anh ôm lấy người cô, nhẹ nhàng hôn lên môi cô, hôn đến cô không thở nổi mối buông ra.



"Anh sẽ không trách em, là anh không tốt, anh nên nói chân tướng sự việc cho em biết." Gắt gao ôm chặt lấy cô, cằm của anh đặt trên đỉnh đầu cô, nhẹ nhàng nói với cô.



Lúc này Đào Du Du không nói thêm gì nữa, đầu chôn thật sâu trong lòng anh, chỉ có ở đây, mới có thể khiến cô an toàn nhất, yên tâm nhất......



Một năm sau.



Thành Quốc, trong văn phòng Phủ Tổng Thống.



Lúc này Vũ Văn Vĩ Thần đang xem văn kiện, đột nhiên có người từ bên ngoài đi vào, gõ cửa văn phòng rộng lớn.



"Có chuyện gì?" Vũ Văn Vĩ Thần rất tự nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía cửa.



"Tổng Thống, phu nhân nói, nếu ngài không xướng mang con đi, cô ấy sẽ không chơi với con ngài nữa......." Ngoài cửa ra vào chính là quản gia Dương một ông lão đảm nhận chức vụ quản gia của Đào Du Du trước kia. Năm đó vì Đào Du Du xuất hiện, nên ông được tự do, nhưng ông không ngờ Đào Du Du mới làm quản gia được một năm đã trở thành phu nhân của Tổng Thống, vì vậy, ông thật đáng thương lại bị bắt trở về, tiếp tục phục vụ Phủ Tổng Thống.



"Người phụ nữ này.... ....." Vũ Văn Vĩ Thần nghiến răng, buông văn kiện trong tay, theo quản gia Dương đi xuống lầu.



Đi vào vườn hoa, chỉ thấy Đào Du Du ngồi trên ghế, một tay ôm một đứa bé, đang dỗ chúng.



Hai búp bê thì đang gào khóc, Đào Du Du có làm thế nào cũng không dỗ được.



"Chuyện gì xảy ra? Sao lại khóc đến đáng thương như thế.......Cha bế......." Vũ Văn Vĩ Thần đi qua, một tay ôm lấy một đứa bé, ôm vào lòng dỗ dành.



"Anh còn không biết xấu hổ mà hỏi à, vợ anh sắp bị hai đứa con sinh đôi này tra tấn đến chết rồi, anh chỉ biết trốn trên lầu làm việc, một chút cũng không chịu trách nhiệm.... ..." Đào Du Du ôm lấy đứa con trai trong tay, vừa dỗ dành, vừa dùng ánh mắt đầy trách móc nhìn Vũ Văn Vĩ Thần.



"Cái này không nên trách anh, lúc trước bảo em sinh một đứa thôi, ai bảo bụng em có sức như thế, một hơi đã sinh một đôi song sinh.... ..." Vũ Văn Vĩ Thần vừa chơi đùa với đứa bé gái trong lòng, vừa nói với Đào Du Du.



"Cái gì? Cái gì gọi là bụng em có sức? Em làm sao biết được mỗi lần với anh đều sinh một đôi song thai, sớm biết như thế, em mới không sinh đâu." Đào Du Du bị anh làm cho tức chết, cô vừa phản bác, vừa giao đứa con trong tay mình cho anh, để một mình anh ôm hai đứa con. Còn cô thì xoay người đi vào trong nhà.



"Sao em lại giao con cho anh? Anh chuẩn bị họp rồi, em muốn đi đâu đó?" Vũ Văn Vĩ Thần nhìn bộ dạng Đào Du Du như thế, lập tức sốt ruột, hét to sau lưng cô.



"Em mệt rồi, muốn lên lầu nghỉ ngơi một chút, không phải mấy vị Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng, Bộ trưởng Bộ Tài Nguyên của anh rất thích chăm con sao? Lần trước còn chọc cho các cục cưng cười khanh khách, đển bọn họ san sẻ giúp anh đi." Đào Du Du cũng không quay đầu lại phất phất tay nói.



Vũ Văn Vĩ Thần ở trong vườn hoa có cảm giác muốn điên lên.



Vì vậy, tiếp theo trong phòng họp Phủ Tổng Thống xuất hiện một hình ảnh vô cùng quái dị.



Vũ Văn Vĩ Thần ngồi ở vị trí chủ trì hội nghị, mà trong tay hai trợ thủ đắc lực của anh là Ngoại Trưởng và Bộ trưởng Bộ Tài Chính mỗi người ôm một đứa bé, vừa họp.... ......



Thật ra cũng không thể trách Vũ Văn Vĩ Thần lấy việc công làm việc tư, thật sự là không có cách này, hai đứa bé kia không biết xảy ra chuyện gì, trừ cha mẹ mình ra, chưa bao giờ để người trong nhà ôm được, chỉ cần bọn họ ôm một cái, chúng sẽ khóc thét lên, mà càng thêm kỳ lạ chính là, dường như hai đứa bé kia rất thích ông chú bốn mươi năm mươi tuổi này, mỗi lần được họ ôm, chúng đều rất biết điều, hoàn toàn không khóc không nháo, cho nên bọn họ đường đường là nhân viên cấp cap của Thương Quốc, lại trở thành bảo mẫu của hai đứa bé sinh đôi này, thật sự là buồn vui lẫn lộn!



Mà lúc này trong phòng ngủ trên lầu ba, người phụ nữ vô lương tâm nào đó thoải mái nằm trên ghế vừa ăn vừa xem ti vi.



"Phu nhân, người xác định người không đi xuống sao? Giao con cho một mình Tổng Thống chăm sóc, có thể không ảnh hưởng đến công việc của ngài ấy không?" An Kỳ đứng bên cạnh Đào Du Du, hơi lo lắng hỏi.



"Anh ấy sẽ không chăm sóc một mình đâu, anh ấy nhất định sẽ giao con cho đám lão già kia chăm sóc, cô cứ yên tâm đi, bọn họ làm cho ổn định." Đào Du Du lơ đễnh nói.



"Nhưng.....Nhưng mà.... ......Để cho mấy vị bộ trưởng kia vừa làm việc vừa mang theo đứa bé, có thể.... ......"



"Ôi, An Kỳ của tôi ơi, cô cũng đừng quan tâm, cô không phát hiện gần đầy Tổng Thống càng ngày càng bận rộn sao? Đám người già kia suốt ngày bắt chồng tôi tăng ca, tôi không sắp xếp cho bọn họ làm một chút chuyện, thật sự là tức chết mà, hơn nữa, con của tôi rất đáng yêu, đám người già kia rất thích bọn chúng, cô cứ yên tâm đi.... ...." Đào Du Du vừa nói, vừa cười to khi tiết mục giải trí trong ti vi.



An Kỳ nhìn bộ dạng yên tâm thoải mái của Đào Du Du, yên lặng thầm thở dài, Tổng Thống ơi, lần này tôi cũng không giúp gì được cho ngài!
 

Bình luận facebook

Top Bottom