Full Cảnh xuân nam triều

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,935
Reaction score
5,503
Points
14,914
Chương 25: Tiêu phủ có tiệc
Trương Khởi lấy làm kinh hãi, nàng kinh ngạc nhìn gã sai vặt này, "Ta cũng có thể đi sao?"

Gã sai vặt gật đầu nói: "Lang quân nhà nô tài đã nói, bức thêu của tiểu cô tử đã bán cho một quý nhân, hai ngày trước quý nhân đó hỏi người thêu. Lần này, quý nhân đó cũng tham gia bữa tiệc. Lang quân nói, vừa khéo mượn cơ hội này, cho tiểu cô tử trình diện, tránh cho tiểu cô tử tài năng xuất nhưng mà lại để cho người ta chà đạp."

Là vậy sao?

Trương Khởi không ngờ Tiêu Mạc sẽ suy nghĩ cho nàng như vậy.

Cắn môi suy nghĩ một lúc, Trương Khởi khẽ nói: "Ta muốn gặp lang quân nhà ngươi."

Gã sai vặt lại nhếch miệng, cười he he nói: "Lang quân nhà nô tài lại nói đúng rồi, ngài nói dù nô tài có nói như vậy, cô cũng không hoàn toàn tin nô tài. Vậy, tiểu cô tử, xin mời!"

Đối mặt với sự giễu cợt của gã sai vặt, Trương Khởi chỉ mím môi cười một tiếng, trong lòng không khỏi thầm giật mình: Tiêu Mạc này thật đúng là có tài, phản ứng của mình bị hắn đoán trúng hết.

Hai người một trước một sau đi trên đường nhỏ, cách nhau khá xa.

Không bao lâu, Trương Khởi đứng lại, bên hồ nhỏ cách nàng trăm bước, Tiêu Mạc quả nhiên đứng ở đó, nhưng hắn đang cúi đầu, không biết nói gì với một tiểu lang của Trương phủ.

Gã sai vặt bước nhanh tới bên cạnh Tiêu Mạc. Thấy hắn xuất hiện, Tiêu Mạc liền quay đầu nhìn Trương Khởi. Nhìn thấy nàng, Tiêu Mạc cười cười.

Trương Khởi xấu hổ cười lại một tiếng, lúc này mới thấy yên lòng.

Nàng cúi đầu đi về phía trước.

Không bao lâu, gã sai vặt đuổi theo. Trương Khởi dừng bước, khẽ nói: "Đa tạ ý tốt của lang quân nhà ngươi, có điều...." Cắn răng, nàng không đè nén được nghẹn ngào mà khẽ khóc không ra tiếng: "Tâm ý của Tiêu lang, A Khởi cảm động đến rơi nước mắt. Nhưng ta bây giờ còn chưa thể. . . ." Nàng cúi thấp người, xoay người rời đi trong ánh mắt đồng tình của gã sai vặt.

Nàng bây giờ còn chưa thể, nếu như nàng trời sinh chỉ có tướng mạo thanh tú, mượn cơ hội này xuất hiện, cũng có thể được Trương phủ coi trọng, gả cho quan nghèo làm vợ, hoặc gả cho con cháu nhà quan lại có danh tiếng, phong độ bất phàm làm vợ lẽ.

Nhưng, nàng không muốn. . . . .Không bao lâu nữa, dung nhan nàng nở rộ, đến lúc đó, sự che giấu vụng về của nàng không lừa được những kẻ quyền quý đã trải qua nữ sắc kia. Đến lúc đó, vừa có bề ngoài xinh đẹp vừa tài danh trác tuyệt như nàng, sẽ chỉ được coi là vật đầu cơ kiếm lợi.

Trương thị sẽ giấu nàng ở nơi đó, tìm đúng cơ hội, bán nàng với giá cao nhất. Trong lúc này, nàng vẫn chưa làm chủ được vận mệnh của mình, kết cục tương lai e rằng không bằng cả kiếp trước.

Trương Khởi đi tới đi lui, đột nhiên có người chợt xuất hiện trước mặt nàng.

Nàng vội vã ngẩng đầu lên.

Vừa ngẩng đầu liền đối mặt với Trương Cẩm.

Trương Cẩm hơi nhếch môi, nhìn chằm chằm vào nàng không hề chớp mắt. Vẻ mặt phức tạp không rõ.

Trương Khởi hoảng hốt: Chẳng lẽ nàng ta đã thấy cảnh tượng vừa rồi?

Đúng như nàng nghĩ, Trương Cẩm ngẩng đầu hỏi, "Tiêu lang tìm ngươi làm gì?" Chán ghét nhíu mày, Trương Cẩm nói thẳng: "Ngươi không cần kiếm cớ, gã sai vặt vừa rồi tìm ngươi là người của Tiêu Lang. Tiêu Lang tìm ngươi làm gì?"

Thấy Trương Khởi nghiêm mặt muốn giải thích, Trương Cẩm vung tay lên, lại nói: "Thật ra thì cũng không quan trọng. Dù Tiêu lang có thích thì cũng làm gì được? Nếu đại phu nhân không mở miệng, ta hứa có thể giúp ngươi trở thành một thiếp của Tiêu lang, nhưng bây giờ, ngay cả thị thiếp ngươi cũng không đủ tư cách. Tiêu lang nói đúng, người như ngươi, ta không cần thiết phải để ý."

Trương Cẩm cắn môi nhìn về hướng gã sai vặt rời khỏi, suy nghĩ một lúc, đảo mắt nhìn Trương Khởi, "Ngươi đi chuẩn bị đi, tối nay ta muốn dẫn ngươi đi dự tiệc!"

Nhìn vào con mắt trợn to của Trương Khởi, Trương Cẩm ngạo mạn cười một tiếng, "Ngươi không phải cần phải cảm kích ta, nhớ tắm rửa sạch sẽ, bữa tiệc như vậy không bẩn thỉu nóng bức giống ở nông thôn." Dứt lời, Trương Cẩm kiêu ngạo xoay người.

Cho đến khi bóng lưng Trương Cẩm biến mất, Trương Khởi mới phản ứng lại: Ta phải tham gia bữa tiệc sao?

Phải tham gia bữa tiệc sao?

Đôi mắt Trương Khởi xoay vài vòng, thầm nghĩ: Tham gia bữa tiệc theo cách này cũng không tồi.

Trương Khởi trở lại phòng.

A Lục đang bận rộn ra ra vào vào, miệng còn ngâm nga bài hát. Một lát sau, thấy Trương Khởi đi vào cửa cũng không lên tiếng, nàng vén mái tóc ướt mồ hôi lên, chớp chớp mắt nhìn Trương Khởi, kêu: "A Khởi?"
Trương Khởi nghiêng đầu nhìn nàng.

A Lục cười nói: "A Khởi, ngươi đang nghĩ gì vậy, sao không nói tiếng nào."

Trương Khởi cúi đầu vuốt ve ngọc bội bên hông, nói: "Ta phải tham gia bữa tiệc của Tiêu phủ tối nay."

"Thật ư?" A Lục vui mừng nhảy lên.

Đưa tay lên trước chắn lại, tranh cho A Lục bổ nhào tới, Trương Khởi cười nói: "Ngươi đừng vui mừng, ta không định dẫn ngươi đi."

"Tại sao?"

Trương Khởi phụt cười một tiếng, ngón trỏ để lên cái miệng hơi cong lên của nàng, khẽ nói: "Ta tự có lý do."

Đây không phải là lời nàng ta được hỏi, Trương Khởi cũng không muốn nói thêm gì.

A Lục buồn buồn ừ một tiếng, tiếp tục làm việc, không được một lúc, trong phòng lại vang lên tiếng hát của nàng.

Trương Khởi cười nói: "Đừng hát nữa, đi đun ít nước nóng giúp ta tắm rửa. Nhanh đi."

Tắm rửa thay quần áo xong, Trương Khởi ngồi trước gương đồng, nhìn bản thân đoan trang trong gương. A Lục đứng ở sau lưng nàng, chải mái tóc dài ẩm ướt cho nàng.

Nắm một lọn tóc trong lòng bàn tay, A Lục đột nhiên cảm khái: "A Khởi, ngươi thật đẹp."

Nàng không có chú ý tới, khi nhắc tới từ "đẹp" thì thân thể Trương Khởi cứng đờ, vẫn khẽ nói: "Tóc A Khởi đen nhánh, soi rõ bóng người, ta chưa từng thấy mái tóc nào đẹp như vậy. Còn nữa, làn da của A Khởi trắng noãn, những vị hoàng phi chăm sóc tỉ mĩ chưa chắc đã bằng ngươi. Còn có A Khởi mặt của ngươi. . . . . ."

Trương Khởi ngắt lời nàng, nín cười nói: "Mèo khen mèo dài đuôi sao? Hơn nữa, A Lục ngươi gặp hoàng phi người ta lúc nào vậy?"

A Lục nghẹn lời.

Nàng đang định phản bác, Trương Khởi đã đứng lên, váy áo trên người nàng đều được Trương phủ phát. Thế gia như Trương phủ, váy áo bốn mùa tất nhiên phải được may thật cẩn thận, vật liệu may mặc cũng không thể kém.

Lùi về phía sau một bước, Trương Khởi nhìn mình trong gương đồng từ khoảng cách thật xa. Mặt của nàng càng ngày càng trắng nõn mềm mại, mắt cũng thế, trong veo như nhiễm màn sương mê ly như có như không, cánh phấn hồng hơi cong. . . . .Thời gian thật sự trôi quá nhanh!

Cầm lược lên, chải tóc che trán, trong lời lẩm bẩm bất mãn của A Lục, Trương Khởi nói: "Không còn sớm, ta phải đi đây." Nàng cho khăn tay mới thêu vào ngực, ngoái đầu lại nhìn A Lục, "Ta không có ở đây, ngươi cẩn thận một chút."

Dứt lời, nàng đẩy cửa đi ra ngoài.

Nhìn nàng dần dần đi vào ánh chiều tà, A Lục hơi hoa mắt, một hồi lâu nàng thì thầm: "Ta quên chưa nói, A Khởi càng ngày càng cao, eo thon, mông cong, rất đẹp đấy."

Trương Cẩm không nói Trương Khởi phải đợi nàng ở đâu.

Khi nàng thấy Trương Khởi trên đường nhỏ thông ra cửa hông, cúi đầu, tĩnh lặng mà khéo léo thì không khỏi kinh ngạc nhíu mày.

Trương Khởi chạy bước nhỏ đi đến.

Đi tới bên cạnh Trương Cẩm, Trương Khởi cúi người, khẽ giọng nói: "A tỷ, muội tới rồi." Cũng không đợi Trương Cẩm nói gì, nàng tự động đứng ở sau hầu gái A Lam đứng sát bên Trương Cẩm.

A Lam là gia sinh tử con gái của đầy tớ trong nhà, đã sớm được tổ tiên Trương thị ban cho họ Trương. Cũng có mặt mũi trong đám hạ nhân. Đây là lần thứ hai nàng và Trương Khởi gặp mặt.

Nhìn sang Trương Khởi, thấy nàng mặc dù vẫn mặc lụa mỏng bươm buớm các cô tử hay mặc, cách ăn mặc này cũng có phần trắng trong thuần khiết, điệu bộ khép mi buông mắt lại không hề có vẻ thanh quý của tiểu cô tử, còn giống một hầu gái hơn nàng ta. Khóe miệng A Lam khẽ nhếch lên, không để ý tới Trương Khởi nữa, mà đi về phía trước một bước đến gần Trương Cẩm.

Tối nay đến Tiêu phủ tổ chức yến hội, trừ Trương Cẩm, còn có sáu cô tử Trương thị con vợ cả. Họ đã ngồi lên xe từ lâu, chỉ chờ mỗi Trương Cẩm.

Nhìn thấy Trương Khởi như một tỳ nữ, nhắm mắt theo đuôi sau lưng Trương Cẩm, chúng cô tử nhìn liếc mắt rồi không thèm để ý nữa: Cô tử con vợ cả luôn coi muội muội cùng cha khác mẹ của mình là tỳ nữ mà sai bảo là chuyện đâu đâu cũng có.

Trương Cẩm vừa đến là có thể lên đường. Lúc đó vừa đúng trời chiều, nửa rặng mây như bông được ánh mặt trời nhuộm đỏ, bầu trời lộng lẫy biết bao.
 

root

Tác Giả
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,953
Reaction score
186
Points
9,999
Chương 26
Trương Khởi đã không nhớ rõ thành Kiến Khang là cái dạng gì rồi.

Ngồi ở trong xe ngựa, xuyên qua màn xe vén lên nhìn người bên ngoài, dòng sông nhỏ nước, nghe giọng ngô nông dịu dàng quen thuộc, thật là làm cho người ta hoảng hốt.

Trương Cẩm nhìn ra phía ngoài một trận, đột nhiên nói: "Ghét nhất những người đó, động một chút là ‘ a nông (nghĩa là tôi), a bàng (kế, kề, gần) ’ . E sợ cho người khác không biết mình là nam nhân."

Nàng nói xong hào hứng bừng bừng, đáng tiếc hai người đồng bạn trong xe ngựa, A Lam thì nghe không hiểu, Trương Khởi lại giả bộ nghe không hiểu.

Đi ra ngoài mà hoàn toàn không có có người ủng hộ, Trương Cẩm cũng cảm thấy không thú vị. Nàng chép chép miệng, buồn buồn nói: "Nói với các ngươi chuyện này làm gì? Gì cũng không hiểu ."

A Lam vội vàng cười theo, Trương Khởi lại cúi đầu thấp hơn.

Trương Cẩm không nhịn được nhìn thoáng qua các nàng, hất đầu, không để ý tới các nàng nữa.

Tiêu phủ ở phía bắc thành Kiến Khang, là một trong tứ đại gia tộc Vương, Tạ, Viên, Tiêu mấy trăm năm, đất đai của Tiêu phủ cực kỳ rộng lớn. Cách bức tường thật cao, có thể thấy cây cối cao lớn bên trong, nghe được bên trong bay ra tiếng khèn vui mừng.

Xe ngựa của các cô tử Trương phủ đến thì xe ngựa của các lang quâng cũng chạy tới. Trương Cẩm đi vài bước, nũng nịu kêu mấy thiếu niên lang quân: "Thất ca, Cửu ca, thập ca, thập ngũ ca, thập cửu ca." Nàng mới kêu đến người thứ năm, thì mấy cô tử khác đã xông lên, vây quanh tám thiếu niên lang quân vừa yêu kiều gọi vừa cười đùa.

Tỷ muội nhà mình vây quanh các huynh trưởng làm nũng, nhi nữ họ Trương như Trương Khởi, lại chỉ đứng ở ngóc ngách bình thường, hâm mộ nhìn họ.

Tiêu Mạc nghe tiếng ra đón liền nhìn thấy màn này.

Nhìn chằm chằm Trương Khởi, hắn liếc về phía gã sai vặt sau lưng. Gã sai vặt vừa thấy ánh mắt của lang quân mình, lập tức thầm nói: "Nàng rõ ràng đã nói không đến, bộ dáng kia không giống đùa. . . . . ."

Tiêu Mạc thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Trương Khởi lần nữa.

Không bao lâu, hắn nói: "Nàng là vạn bất đắc dĩ." Nhìn sang Trương Khởi đừng chung với A Lam, không rời đi theo đám người Trương Cẩm, Tiêu Mạc nhướng mày, thở dài nói: "Cô tử thông tuệ như thế, lại bị tỷ muội của mình coi là người hầu. Thật đáng thương đáng tiếc."

Dừng một chút, hắn nghĩ đến Trương Khởi lúc trước cự tuyệt lời của mình, đang muốn nói gì, thì một tiếng cười truyền đến, "A Mạc, sao hiện tại ngươi mới đến? Chẳng lẽ không muốn nghênh đón bọn ta?"

Một lang quân Trương phủ đi về phía hắn.

Thấy chúng lang quân cô tử Trương phủ đều nhìn về phía mình, Tiêu Mạc cười ha hả, guốc gỗ vang cộc cộc lộc cộc, nhanh chân đi ra, "Sao dám sao dám, A Mạc đã chờ lâu rồi."

Đi tới giữa mọi người, hắn chỉ ra cửa chính Trương phủ, "Cửa chính đã mở, chư vị khách quý, xin mời!"

Lời này rõ ràng mang theo nhạo báng, chúng thiếu niên đồng thời vui lên, bay vọt vào. Mà chúng cô tử, thì nhấc làn váy lên sau đó mới vào bên trong.

Môn đệ của Tiêu phủ cao hơn Trương phủ, càng thêm hào hoa. . . . đời Tần Hán, trên có thiên tử thánh minh, nên người đời có tiền nhất, cũng không dám quá mức hào hoa xa xỉ. Đến Ngụy Tấn lại khác, rõ ràng ăn bữa hôm lo bữa mai, nhưng mỗi nhà quyền quý hào phú, lại ra sức giày vò, ra sức khoe khoang. Dĩ nhiên, truy cứu nguyên nhân, cũng là quân quyền không hiện ra, hoàng đế có khả năng cũng không dám dễ dàng ra tay với sĩ tộc, lại không dám chiếm đoạt của cải của bọn họ.

Trương Khởi rơi ở phía sau mấy bước, đi ở cạnh các tỳ nữ, vừa an tĩnh nghe, vừa quan sát cảnh sắc Trương phủ.

Lúc này, một âm thanh quen thuộc trầm thấp truyền đến, "A Cẩm, tại sao hôm nay dẫn A Khởi tới?"

Người nói chuyện, chính là Tiêu Mạc, hắn đứng ở bên người Trương Cẩm, khóe miệng khẽ nhếch, ánh mắt tựa như ẩn tình tựa như trào phúng nhìn nàng, thấy Trương Khởi nhìn tới, hắn ngoái đầu hơi thoáng nhìn lại.

Trương Cẩm nhìn thấy ái lang ở gần, trong lòng thẹn thùng vui vẻ, gương mặt đã sớm ửng đỏ.

Nàng cũng nhìn Trương Khởi một cái, nhẹ giọng nói: "A Cẩm biết Tiêu Lang coi trọng nàng, cố ý dẫn nàng đến. . . ." Dừng một chút, âm thanh của nàng thấp hơn, "Nếu A Mạc thích, hãy thu dùng đi." Mọi người đến trong phủ của hắn rồi, tùy tiện mượn cớ, là có thể chiếm cô muội muội này, nấu gạo sống thành cơm chín.

Về phần muội muội bị Tiêu Mạc chiếm trong sạch, rồi đại phu nhân có chịu được không, Tiêu Mạc có nguyện ý chọc giận đại phu nhân để sắp xếp cho nàng ta, cho nàng ta một danh phận không, thì Trương Cẩm không hề để tâm.

Thời đại cấp bậc rõ ràng, đích thứ khác nhau trời vực, Trương Cẩm thậm chí không nghĩ đến mình làm vậy là xấu xa.

Âm thanh của Trương Cẩm rất thấp, trừ Tiêu Mạc không người nào nghe rõ.

Không nghĩ tới nàng ta tính toán như vậy, Tiêu Mạc giương khóe miệng lên, cặp mắt vô cùng trong suốt, yên lặng nhìn Trương Cẩm.

Đôi tay Trương Cẩm thắt vạt áo, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đều là vẻ ngượng ngùng và vui vẻ. Nàng hình như không biết, mình đang dùng một câu nhẹ nhàng, để quyết định cả đời của muội muội cùng cha!

Tiêu Mạc cười nhỏ một tiếng.

Tiếng cười của hắn thấp trầm, hùng hậu, giống như tiếng chuông trong chùa, vừa giống như tiếng địch theo gió xuân bay tới lúc nửa đêm, dịu dàng cảm động.

Hai mắt Trương Cẩm cũng chảy nước ra.

Tiêu Mạc hình như không có chú ý tới, chúng cô tử lang quân Trương phủ đều nghiêng mắt nhìn qua bên này, hắn tiếp cận càng gần, thổi ra một chút hô hấp nóng, nối thẳng qua màng nhĩ Trương Cẩm rót vào trong tim của nàng, "A Cẩm không thích nàng ấy như thế? Không kịp chờ đợi muốn phá hủy nàng ấy vậy à?"

"Phá hủy nàng ta?"

Trương Cẩm kinh ngạc ngẩng đầu lên, nàng nhìn ái lang, trong mắt đều là uất ức, mím môi, nàng khổ sở nói: "A Mạc không phải coi trọng nàng ta sao? Ta biết rõ đại phu nhân không đồng ý, sợ A Mạc mất mác trong lòng, mới nghĩ ra cách này." Nàng cắn môi, trong giọng nói có tinh khiết và chân thành của tiểu cô tử khi thanh xuân nảy mầm, "Ta chỉ muốn A Mạc sung sướng."

Tiêu Mạc nghe được sự chân thành trong giọng nói của nàng, đè ép giọng nói cúi đầu nở nụ cười.

Nghe tiếng cười vui vẻ của hắn, Trương Cẩm cũng cong hai mắt theo.

Nàng đang vui vẻ và thỏa mãn, không có chú ý tới, mình và Tiêu Mạc thật quá gần! Hơn nữa, rõ ràng mới bị đại phu nhân phạt quỳ từ đường, chỉ chớp mắt lại đang thân thiết với Tiêu Mạc trước mắt mọi người, cử chỉ của nàng đã khác lần trước, lần trước vẻn vẹn là lén lút tặng quà, lần này, là khiêu khích quyền uy của đại phu nhân!

Tiêu Mạc lại thân mật rỉ tai mấy câu với Trương Cẩm, một đôi mắt trắng đen rõ ràng, trong suốt đến sáng ngời, hơi thoáng nhìn bốn phía, đảo mắt, hắn vô cùng rực rỡ cười một tiếng.

Từ từ đứng thẳng người, ở trong con ngươi thất vọng của Trương Cẩm, hắn lặng lẽ trừng mắt nhìn nàng, làm cho mắt giai nhân ửng đỏ, Tiêu Mạc rơi ở phía sau mấy bước, đón lấy người của Viên thị ở phía sau.

Cho đến khi hắn đi xa, Trương Cẩm còn thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại.

Lúc này canh giờ còn sớm, đám sứ giả còn chưa tới, chúng con cháu nhà quan cũng không cần vội vã ngồi vào vị trí, mà là tụm năm tụm ba, du ngoạn trong Tiêu phủ.

Đi tới đi lui, Trương Khởi đã thất lạc Trương Cẩm. Đi tới một cái đình, Trương Khởi phát hiện mình lạc đường, vội vàng nhìn bốn phía, chuẩn bị tìm người hỏi.

Lúc này, một gã sai vặt vội vàng đi tới, nhìn thấy hắn, ánh mắt Trương Khởi sáng lên, kêu: "Tiểu ca." Nàng tiến lên vài bước, thanh thúy hỏi: "Đây là nơi nào? Ta không tìm được cửa ra."

"Không vội." gã sai vặt gặp Trương Khởi liền cười khoát khoát tay, nói: "Lang quân nhà ta thấy còn sớm, ngài ấy bảo ta dẫn ngươi đi ra ngoài." Dừng một chút, hắn thu hồi nụ cười, nhìn chằm chằm Trương Khởi nghiêm túc nói: "Tiểu cô tử, lang quân nhà ta hỏi ngươi, cho tới bây giờ, ngươi vẫn không muốn cho người khác biết, bức tranh đó là ngươi thêu sao? Ngươi có biết, bỏ lỡ cơ hội lần này, có lẽ về sau ngươi không thể tiếp tục ra mặt nữa đó!"
 

root

Tác Giả
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,953
Reaction score
186
Points
9,999
Chương 27
Trương Khởi nhìn gã sai vặt cẩn thận cảnh báo mình.

Nàng đang muốn đáp lời, thì một âm thanh thanh thúy truyền đến, "Tiêu Đường, sao ngươi ở chỗ này? Lang quân nhà ngươi đâu?" Một phụ nhân mập mạp đi tới bên này. Vừa đi, nàng vừa để mắt quan sát Trương Khởi.

Gã sai vặt Tiêu Đường nhíu mày lại, trả lời: "Tiểu cô tử này lạc đường, đang cầu xin ta dẫn nàng đi ra ngoài đấy." Hắn chỉ về phía đông, nói với Trương Khởi: "Theo đường nhỏ kia đi ra ngoài, đi ngang qua một vườn hoa thì quẹo phải liền đến."

"Đa tạ."

Trương Khởi đáp một tiếng, thấy Tiêu Đường đi về phía phụ nhân kia, liền cúi đầu, đi theo hướng hắn chỉ.

Lúc đó, đám sứ giả đã đến hơn phân nửa, trong phủ cũng khèn trống vui mừng, đàn nhị tỳ bà hợp tấu, mùi rượu hòa lẫn son phấn tung bay tứ tán.

Lúc Trương Khởi chạy đến, đám người Trương Cẩm còn tán ở trong hoa viên, chúng cô tử đến từ tất cả phủ tụ chung một chỗ, đang nói nho nhỏ cái gì. Cách nửa vườn hoa, là cả đám thiếu niên lang quân, bọn họ lớn tiếng đọc ra thi phú mình làm, có tốp năm tốp ba tụ chung uống rượu đàm văn, nhiều hơn, là liên tiếp đưa ánh mắt đến chỗ các cô tử.

Trương Khởi nhìn một chút, chỉ thấy bên trái, có mấy thiếu niên lang quân mặc đồ tộc khác ngồi chung một chỗ, chỉ là, trừ mặc đồ khác biệt ra, còn lại tất cả, đều không có gì khác thiếu niên lang quân ở Kiến Khang, hình như cũng là đến gặp nhau.

Vườn hoa vào đầu mùa xuân, nên hoa tươi chưa nở, cỏ lá còn chưa từng chuyển thành xanh lá đậm, nhưng các cô tử và lang quân, ai cũng mặc trang phục trang điểm đẹp đẽ, da trắng má hồng, thật thay thế cảnh xuân, có vẻ đẹp không sao tả xiết.

Trương Cẩm và mấy cô tử con vợ cả cở Tiêu phủ tựa vào nhau, đúng lúc cười thật là đẹp, bộ dáng kia, ngược lại không cần mình đi qua làm ngột ngạt.

Trương Khởi thả chậm bước chân.

Đình đài phía trước, mười trưởng lão tụ chung một chỗ, vừa uống rượu vừa thưởng thức màn biểu diễn của các thị thiếp. Lúc đó, trời chiều dần dần tối, vô số thị tỳ ăn mặc tinh mỹ xuyên qua ở trong vườn hoa, đốt đèn lồng trong vườn hoa, đồng thời dấy lên từng đống lửa, đuổi đi khí lạnh lẽo đầu mùa xuân.

Vừa nhìn thấy những thị thiếp kia, Trương Khởi liền theo bản năng cúi đầu, vội vàng theo một đường nhỏ khác đi về phía các cô tử của Trương phủ.

Đang lúc ấy thì, một âm thanh trong trẻo truyền đến, thẳng tắp đè lại tiếng ồn khắp vườn —— "Quảng Lăng vương nước Tề đến ——"

Tiếng thét này vừa ra, tất cả âm thanh đều dừng lại, soạt soạt soạt, mọi ánh mắt đều nhìn về cửa.

Trong sự yên tĩnh hiếm có, một thiếu niên đội mũ đen, được hai thị vệ áo đen dẫn đường, thản nhiên đi đến. Sắc trời mới vừa tối, thiếu niên đạp sương đêm, giống như người từ sương mù đi ra.

Trong sự yên tĩnh khó tả, mấy chủ nhân Tiêu phủ, hai hoàng tử của Hoàng thị nước Trần, còn có mấy người quyền quý Kiến Khang đồng thời cất bước nghênh đón.

Đi tuốt ở đàng trước, là một người quyền quý mập mạp cao lớn, tuổi chừng 32 33, do hai mỹ thiếu niên đỡ. Hắn nhìn chằm chằm Quảng Lăng vương, bởi vì mập mạp mà âm thanh bị ép tới lanh lảnh nói: "Quảng Lăng Vương thật khó mời! Chư quân đều nói, trừ trước mặt bệ hạ, Quảng Lăng Vương sẽ lộ ra hình dáng, ở nơi khác, Quảng Lăng Vương đều nhất định sẽ có chỗ che giấu. Tiêu mỗ không tin, liền đánh cuộc với chư quân, nhưng không ngờ, Quảng Lăng vương tới tới, nhưng vẫn đeo thứ đồ bỏ này."

Hắn từ từ dừng bước lại, nghiêng đầu nhìn chằm chằm Quảng Lăng vương, nói từng chữ từng câu: "Cũng tới dự tiệc rồi, Quảng Lăng vương vẫn không muốn cho Tiêu mỗ thấy mặt sao?"

Vừa dứt tiếng, tiếng cười cợt từ mọi nơi truyền đến, chúng quyền quý đều đứng sau lưng người mập kia nhìn thiếu niên đội mũ, xem hắn trả lời như thế nào.

Đứng ở một góc, Trương Khởi nghe được mấy âm thanh nho nhỏ truyền đến, "Tiêu Sách này háo sắc ngập trời, cả sứ giả nước Tề cũng muốn "

Người mập mạp này chính là Tiêu Sách? Tiêu Sách, Trương Khởi từng nghe. Trong bốn họ lớn, Vương Tạ Viên Tiêu, người này tự phụ nhất. Nhưng cũng chỉ là do môn đệ mà thôi.

Mấy chục năm qua, bốn môn đệ cao nhất, chưa từng xuất hiện con cháu tài giỏi. Loạn thế rối rít, mặc dù làm quan là "việc tầm thường", thời bình là "chuyện của người tầm thường". Nhưng một gia tộc, trong mấy chục năm không có một con cháu nổi bật, thì dù bọn họ không thừa nhận, việc xuống dốc cũng không thể tránh khỏi.

Như hai nhà Vương Tạ, mặc dù tự xưng là thế gia cao nhất, mặc dù bọn họ giao du trong hôn nhân, vẫn cao không thể chạm, nhưng bọn họ đã xuống dốc cũng là sự thật.

Dưới tình huống này, Tiêu Sách này, là một người duy nhất có thể ra mặt, có thể ở trên triều đình làm chút chuyện. Trong tình huống không người nào của thế gia có thể dùng, thì Tiêu Sách được giao cho trách nhiệm nặng nề, hoàng thất cũng thông qua trọng dụng hắn, tôn trọng hắn để lôi kéo các đại thế gia.

Cũng vì vậy, Tiêu Sách này khó tránh khỏi ngang ngược kiêu ngạo không ai bì nổi.

Thiếu niên mặc áo đen đứng bình tĩnh ở trong gió đêm.

Thông qua ánh sáng từ một ngọn đèn lồng, ánh mắt của hắn lẳng lặng quét qua mọi người.

Mọi người ở đây cho rằng hắn sẽ không mở miệng thì âm thanh trơn mượt ưu nhã, mang theo vài phần ý lạnh của thiếu niên chậm rãi vang lên, "Tiêu quân thịnh mời Trường Cung đến. . . . nên Trường Cung tới. Về phần những chuyện khác, Tiêu quân không cảm thấy mình yêu cầu quá mức sao?"

Âm thanh của thiếu niên rất là êm tai, nghe cảm động vô cùng, lộ ra mấy phần từ tính.

Hắn vừa nói những lời này, mọi nơi liền ông ông thanh mãnh liệt. Đám cô tử hưng phấn chen về phía trước đi, tiếng nói nho nhỏ thỉnh thoảng bay vào trong tai Trương Khởi, "Âmthanh của Quảng Lăng vương thật là dễ nghe." "Đúng vậy đúng vậy." "Nghe âm thanh, nhất định là người cực kỳ tuấn tú."

Trong tiếng vui mừng, Tiêu Sách cười.

Bởi vì bất mãn, tiếng cười của hắn có chút bén nhọn, "Quảng Lăng Vương thật là danh bất hư truyền! Rất kiêu ngạo rất khí phách" Giễu cợt nói tới chỗ này, Tiêu Sách vung tay phải lên, kêu: "Ra đi!"

Tay phải rủ xuống, tiếng khèn liền ngưng, mười thị thiếp lúc nãy còn ca múa, lắc lắc mông đi về phía trước. Không bao lâu, họ liền tới một bên.

Tiêu Sách chỉ vào thị thiếp bên cạnh, gương mặt mập mạp cười tít mắt, hắn nhìn chằm chằm Quảng Lăng vương, chầm chập nói: "Ta có vài thị thiếp, mọi người đều là mỹ nhân tuyệt sắc, chẳng những tinh thông cầm kỳ thư họa, còn hiểu chuyện khuê phòng, vượt xa mỹ nhân phương bắc. . . . Sau khi họ biết được danh tiếng của Quảng Lăng vương, sinh lòng ái mộ, xin ta gặp Vương Gia một lần."

Dừng một lát, hắn cười híp mắt nói: "Nếu Quảng Lăng Vương có thể lấy xuống cái mũ của ngươi, cho Tiêu mỗ xem hình dáng, thì mấy thị thiếp của ta, liền tặng cho Quảng Lăng vương được chứ?"

Tặng mỹ nhân à?

Đang ở trên đường, mang theo nhiều quyền quý chận hắn, thậm chí không chờ hắn ngồi vào vị trí, giọng nói càng thêm nửa âm nửa dương —— rõ ràng là bắt buộc tháo mũ xuống! Rõ ràng là hạ uy phong của đối phương, đón nhận thì phải làm việc theo ý của Tiêu Sách. Không chấp nhận, thì chánh sứ nước Tề đường xa mà đến, chỉ có thể chạy trối chết, uy phong mất hết, mất mặt mũi bổn quốc không nói, nói không chừng sẽ bị quốc quân Tề quốc vốn không chào đón hắn trừng trị!

Tiếng nói của Tiêu Sách vừa ngưng, tiếng cười cợt của chúng thiếu niên nổ lớn. Tiếng cười cợt này thật vui vẻ, vô cùng không thể chờ đợi —— nói thật, kể từ khi Quảng Lăng vương tới Kiến Khang, đã có vô số con cháu nhà quan muốn làm hắn mất mặt rồi!
 

root

Tác Giả
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,953
Reaction score
186
Points
9,999
Chương 28
Trong tiếng cười ha ha, Quảng Lăng vương cũng cười.

Có lẽ là âm thanh của hắn quá mức êm tai, có lẽ là khí thế của hắn vốn bức người, hắn vừa cười mọi người nhất thời đều im bặt.

Trong tiếng cười lanh lảnh, Quảng Lăng vương sải bước đi về phía Tiêu Sách.

Chưa đến năm, sáu bước, hắn đã đi tới trước mặt Tiêu Sách. Dừng lại, yên lặng đánh giá người đàn ông mập mạp này từ trên xuống dưới. Quảng Lăng vương vươn tay, nhẹ nhàng ưu nhã chụp lên bả vai Tiêu Sách.

Quảng Lăng vương vỗ hắn sau đó nói với giọng rất rõ và tự nhiên, "Trường Cung lại cảm thấy, Tiêu huynh nên giảm béo đi." Hắn cười nhẹ, tay áo bay bay trong gió, "Với hình thể như Tiêu huynh đây thì không thể ra chiến trường, cũng không được xưng là hảo hán!"

Hắn thản nhiên lướt qua Tiêu Sách, đi thẳng về phía những mỹ nhân kia, giọng nói càng không che giấu được sự ngạo nghễ của hắn, "Dĩ nhiên, có lẽ ở trong mắt Tiêu huynh, chiến trường của bậc trượng phu không ở trên sa trường, mà là trong màn chiếu? Ha ha!!!!"

Ngạo mạn như thế, gay gắt như thế, kiêu ngạo như thế, hờ hững như thế, ngông cuồng không ai bì nổi!

Tiếng cười cợt ngừng lại!

Sắc mặt Tiêu Sách tái xanh!

Hắn bỗng dưng quay đầu lại, hung hăng trừng mắt về phía Quảng Lăng vương. Mà lúc này Quảng Lăng vương đã chắp hai tay ra sau lưng, sống lưng đứng thẳng mang phong thái ngọc thụ, phiêu dật không nói được thành lời, thanh quý biết nhường nào.

Dường như hắn không hề cảm thấy sự phẫn nộ của Tiêu Sách, thản nhiên đi một vòng quanh đám thị thiếp vây quanh hắn, lắc lắc đầu thở dài.

"Đứng lại!"

Tiêu Sách đột nhiên quát ầm lên!

Quảng Lăng vương dừng bước.

Hắn từ từ quay đầu lại, dưới ánh trăng, hắn như cười như không nhìn Tiêu Sách, khi cất lời ngữ điệu lại vô cùng chân thành: "Nghe tiếng đã lâu Tiêu huynh chính là Tuấn Ngạn Vô Song* ở nước Trần, Trường Cung bất tài, nguyện thi đấu bản lãnh trên sa trường cùng Tiêu huynh." Hắn mỉm cười, đôi mắt sắc bén phát sáng trong màn đêm rạng rỡ, "Đại trượng phu, ngoài miệng tranh lợi, xưng hùng trong màn chiếu, thực không đáng gọi là bản lãnh. Chỉ có trên sa trường, trên lưng ngựa, tranh đoạt với số mệnh, giẫm lên máu tươi, mới được xưng tụng là đấng mày râu thực thụ." Nói tới đây, giọng hắn bỗng dưng vang lớn, lạnh lùng quát: "Xin hỏi Sách lang Tiêu thị, có dám cùng Cao Trường Cung ta đánh một trận đao thật thương thật không?"

Âm thanh vang dội, văng vẳng thật lâu vẫn còn vọng lại trong không khí!

Ở nước Trần, ở Kiến Khang, trong lòng kẻ sĩ vốn hay xem thường võ tướng, cũng không cho rằng chuyện đánh đánh giết giết có gì đáng giá hâm mộ.

Nhưng Quảng Lăng vương khí thế bức người, cử chỉ lời nói, một câu tiếp một câu, một bước kế một bước.Trong khoảng thời gian ngắn đã ép Tiêu Sách không thể lui được. Cũng ép mọi người không còn lời nào để nói.

Sắc mặt Tiêu Sách biến đổi.

Trong màn tĩnh lặng ngột ngạt, một thiếu niên bước ra từ sau lưng Tiêu Sách, thiếu niên này mặc áo trắng nhẹ nhàng, cử chỉ lịch sự thỏa đáng. Hắn cúi người với Quảng Lăng vương, hắng giọng nói: "Quảng Lăng vương đến từ đất Tề, có thể không biết, đối với đàn ông nước ta mà nói, tranh hùng trên sa trường, chém giết trên lưng ngựa, là chuyện chỉ có đám người hạ đẳng mới thích làm. . . . . ."

Thiếu niên này chính là Tiêu Mạc, một câu nói đã san bằng cục diện, lại khiến con cháu nhà quan Kiến Khang bắt đầu cười thầm thích thú: "Quảng Lăng vương mới tới phương nam, người không biết không trách. Như vậy đi, chuyện vừa rồi chớ có nhắc lại, Quảng Lăng vương theo bọn ta dự tiệc, xem ăn ngon uống ngọt gái xinh của phương nam ta là thế nào?"

Hắn tươi cười rạng rỡ, cử chỉ nhẹ nhàng khoan khoái như tắm gió xuân.

Quảng Lăng vương cười.

Dù sao hắn cũng là khách, trên địa bàn người Nam, ép đám con cháu thế gia này nổi nóng, để xảy ra chuyện thì không hay. Hơn nữa, hắn thật sự không phải một người thích đấu khẩu.

Hắn lập tức gật đầu, cười nói: "Đã như vậy, xin mời."

Dứt lời, hắn tao nhã thi lễ, sải bước lên trước, đã đổi khách làm chủ mà bước vào bữa tiệc.

Hắn vừa đi, đám quyền quý tất nhiên cũng cất bước đi theo, Tiêu Sách nhìn Tiêu Mạc mặc áo trắng nhẹ nhàng, ánh mắt ôn hòa, một người đàn ông trung niên bên cạnh khẽ nói: "Sách lang, Thiên Lý Câu của chúng ta cũng khá lắm phải không?"

Tiêu Sách gật đầu, nói: "Phản ứng nhanh nhẹn, cử chỉ cũng đúng mực, bồi dưỡng rất tốt."

"Vâng."

Tiêu Sách lấy lại tinh thần, nhìn chòng chọc vào Quảng Lăng vương trên bàn, tiến lên vài bước, đi tới sau lưng Quảng Lăng vương.

Mỉm cười nhìn Quảng Lăng vương như chưa từng xảy ra chuyện vừa rồi, Tiêu Sách chỉ vào mười thị thiếp sau lưng, nói: "Mới vừa rồi là Tiêu mỗ đường đột. Cao huynh, những mỹ nhân này của ta đây có tố chất bất phàm, có thể giúp Cao huynh giải khuây nỗi khổ đêm dài ở Kiến Khang."

"Các nàng?"

Quảng Lăng vương quay đầu lại nhìn đám thị thiếp, có lẽ danh tiếng hắn quá vang dội, có lẽ là chúng nữ ngưỡng mộ quá lâu, khi hắn nhìn thì đám thị thiếp ai ai cũng vừa liếc mắt đưa tình, vừa ra vẻ ngượng ngùng vừa mong đợi.

Nhìn kỹ một lượt, Quảng Lăng vương lắc đầu, chắp hai tay, thong thả ung dung nói: "Sắc đẹp như vậy mà cũng xưng là tuyệt sắc?"

Khi sắc mặt đám người Tiêu Sách hơi thay đổi thì Quảng Lăng vương cười, nói: "Nói đến tuyệt sắc chân chính, trước đây không lâu ta đã gặp được một người."

Nghe thấy tuyệt thế tuấn nam nói đến mỹ nhân như vậy, tất cả mọi người đều cảm thấy hứng thú.

"Ồh? Xin lắng tai nghe!"

Quảng Lăng vương ngắm nhìn trăng rằm mờ ảo trên bầu trời, nói: "Khi ta gặp thì tiểu cô tử này còn quá nhỏ tuổi, đúng rồi, nàng cũng là con cháu của đại gia Kiến Khang."

Lời vừa nói ra, mọi người nổi lên hứng thú, đám thiếu niên lang quân cũng vểnh tai lắng nghe, kể cả mấy kẻ có quyền hành như Tiêu Sách lúc này cũng híp mắt lại lộ vẻ hưng phấn!

Quảng Lăng vương chậm rãi nói ra: "Tiểu cô tử này tuy còn nhỏ, nhưng Cao mỗ từ nhỏ nhãn lực bất phàm, có thể bảo đảm, khi nàng lớn lên chắc chắn sẽ có sắc đẹp khuynh thành."

Tiêu Sách hưng phấn hỏi, "Không biết tiểu cô tử này là nhi nữ nhà ai?"

Quảng Lăng vương cau mày suy nghĩ chốc lát, chậm rãi nói: "Lần đầu gặp nàng là trên đường trở về Kiến Khang, tiểu cô tử này chỉ mới mười hai mười ba tuổi, khuôn mặt còn hơi xanh xao. . . ." Hắn nói rất kỹ càng, đám quyền quý cũng nghe rất nghiêm túc. Trong khoảng thời gian ngắn, nơi này yên lặng như tờ, chỉ có giọng nói thanh nhuận êm tai như tiếng nhạc của Quảng Lăng vương.

Trương Khởi đứng ở một bên, vừa rồi Quảng Lăng vương và Tiêu Sách phát sinh xung đột, bởi vì trong lòng nàng lo lắng nên bất tri bất giác đã đến gần. Khác với những cô tử khác, nàng núp ở sau một thân cây, mặc dù đứng gần đám người Quảng Lăng vương những cũng ẩn trong bóng tối không hề dễ nhận thấy.

Khi nghe Quảng Lăng vương nói đến cái gì mà mỹ nhân tuyệt sắc từ tấm bé thì nàng cũng không để ý chỉ nghe qua loa cho có.

Nhưng càng nghe thì nàng càng kinh hãi. Khi tới "Trên đường trở về Kiến Khang, mười hai mười ba tuổi, khuôn mặt xanh xao" thì thân thể của nàng không thể kìm chế được mà run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm tái nhợt!
 

root

Tác Giả
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,953
Reaction score
186
Points
9,999
Chương 29
Cắn môi, Trương Khởi đột nhiên động đậy.

Nàng đi ra khỏi bóng tối, chen lách đi về phía Quảng Lăng vương.

Nhưng xung quanh Quảng Lăng vương vây đầy cô tử tỳ nữ, Trương Khởi muốn tiến tới sao có thể dễ dàng?

Sau mấy tiếng quát khẽ trách móc, Trương Khởi rốt cuộc len được lên trước, trên đầu là đèn lồng đỏ chiếu sáng, bên trái là đống lửa cháy hừng hực. Trong ánh lửa, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn vô cùng sáng ngời.

Quảng Lăng vương nói xong, bất chợt trông thấy khuôn mặt như đã từng quen biết.

Gương mặt trắng bệch đó đang nhìn hắn bằng ánh mắt tuyệt vọng và khẩn cầu!

Ánh mắt này!

Quảng Lăng vương liếc nhìn nàng, từ từ ngậm miệng lại.

Mọi người đang nghe hăng say, vậy mà hắn lại không nói nữa? Một vài thiếu lang kêu lên: "Cô tử này là ai?" , "Sao Quảng Lăng vương không chịu nói tiếp?"

Quảng Lăng vương cười, dưới mũ che mặt, giọng hắn lười biếng, như có chút mệt mỏi, "Cô tử đất Nam, danh môn khuê tú, vẫn không nói thì hơn."

Lời này vừa nói ra, tiếng cười vang dội bốn phía, một giọng nói quái dị cất lên: "Kiến Khang có cô tử tuyệt sắc nào, bọn ta sao lại không biết? Thì ra Quảng Lăng vương chỉ là dọa chúng ta."

Giọng điệu không hay ho gì, nhưng Quảng Lăng chỉ cười cười, chẳng nói chẳng rằng tiếp tục cất bước đi về phía trước.

Trông thấy hắn đã bước vào yến tiệc, Trương Khởi lại biến mất trong bóng tối. Nàng đưa tay ấn lồng ngực của mình, thở ra một hơi thật dài.

Thật may là hắn vẫn là một người rộng lượng như trong trí nhớ......Thấy được ánh mắt mình, mặc kệ có hiểu hay không nhưng vẫn nói thêm gì nữa.

Thật may là mình tham gia yến tiệc này, kịp thời ngăn cản hắn.

Lúc đó yến tiệc bắt đầu.

Tất cả đèn đuốc vào giờ phút này đồng loạt sáng lên, lửa cùng mùi rượu hun đỏ hai gò má mỹ nhân, thì ra đám cô tử đã lặng lẽ thể hiện vẻ đẹp mĩ miều nhất của mình. Mà cả đám lang quân, cũng không chú ý tới Quảng Lăng vương nữa, ngắm nhìn đám cô tử đi qua đi lại trong vườn hoa.

Trương Cẩm đứng ở một góc, đôi mắt đẹp vẫn dõi theo bóng dáng Tiêu Mạc. Ở phía sau nàng, có mấy cô tử thỉnh thoảng liếc nhìn nàng bằng ánh mắt dè bĩu.

Thấy Trương Cẩm không có tâm tư chú ý mình, Trương Khởi cắn cắn môi, đi tới kỷ án đặt trong hoa viên. Các đại gia tộc ở Kiến Khang phàm là có tiệc đều phải chuẩn bị kỷ án này. Phía trên để bút, mực, giấy, nghiên, bên cạnh kỷ án còn bày đàn cầm, đàn sắt và sáo. Những thứ này đều chuẩn bị sẵn cho đám lang quân cô tử đột nhiên nổi hứng.

Thấy bốn bề vắng lặng, Trương Khởi cầm tờ giấy trắng trên bàn lên, viết thật nhanh một câu. Sau đó gấp tờ giấy, lại ẩn vào trong bóng tối.

Quay đầu lại nhìn nơi phồn hoa này, nàng lặng lẽ đi ra khỏi Tiêu phủ. Lúc này, trong Tiêu phủ thỉnh thoảng có người ra vào, Trương Khởi đi ra thì những người gác cổng cũng không hề liếc mắt nhìn nàng.

Đi tới chỗ đỗ xe ngựa cách cửa chính năm trăm bước, Trương Khởi rốt cuộc cũng tìm được xe ngựa của Sứ giả nước Tề.

Đang lúc ấy thì tiếng bước chân bỗng vang dội, đồng thời còn truyền tới tiếng nói khẽ khàng của một hộ vệ nước Tề, "Vương, đám người Nam này thật quá phách lối!"

Một hộ vệ khác lạnh lùng nói: "Nước Trần chỉ lớn bằng bàn tay, mà giọng điệu kẻ nào cũng thật lớn!"

Một lát sau, Quảng Lăng vương cất giọng bình tĩnh, "Người Hán phương Nam xưa nay đã như vậy. Đám trí sĩ bọn họ cưới xin còn phải lật xem gia phả bàn về tổ tông...... Những kẻ như vậy, có thể trông cậy bọn họ tự mình biết mình không?"

Giọng nói mang vẻ lạnh lùng khinh thường thậm chí không thèm bình luận.

Đang lúc này, một tên hộ vệ đột nhiên quát lên bằng tiếng Kiến Khang: "Ai?"

Trong tiếng quát, hắn vội tiến lên vài bước, rút bội kiếm bên hông ra, "xoẹt" một tiếng gạt màn xe ngựa của Quảng Lăng vương!

Màn xe tung bay, gương mặt trắng trong thuần khiết của một tiểu cô tử hiện ra trước mặt ba người.

Không ngờ lại là một cô tử người Nam, hai hộ vệ đều ngẩn ra. Trong ánh lửa chập chờn, tiểu cô tử trước mắt này có đôi mắt long lanh, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn, để lộ trán, vừa thanh tú lại vừa thuần khiết, đáng yêu không có lời nào để lột tả.

Rõ ràng vẫn còn chưa trỗ mã.

Bọn hộ vệ chỉ hơi sững sờ, lập tức cau mày lại. Một hộ vệ lạnh giọng quát lên: "Tiểu cô tử, cô còn quá nhỏ, Quảng Lăng vương nhà ta sẽ không thích đâu."

Thấy hộ vệ này cho rằng mình được bí mật đưa tới, mặt Trương Khởi đỏ lên, nàng oán hận trợn mắt nhìn hộ vệ kia rồi đưa mắt nhìn Quảng Lăng vương.

Cắn môi, thấy mọi người im lặng nhìn về phía này, Trương Khởi vội vã móc một tờ giấy từ trong ngực ra. Đưa tờ giấy xong Trương Khởi nghiêm túc nhìn Quảng Lăng vương, đè thấp giọng thanh thúy nói: "Có người muốn gây bất lợi cho ngài, họ sẽ động thủ lúc ngài rời khỏi Kiến Khang. Ta không ngờ ngài lại trở về nhanh như vậy, đang chuẩn bị đặt tờ giấy này ở trong xe ngựa của ngài."

Một tên hộ vệ nhận lấy tờ giấy nàng đưa tới, mở ra liếc mắt nhìn rồi thu vào trong lòng hỏi "Là ai? Dẫn theo bao nhiêu hộ vệ?"

Trương Khởi lắc đầu, khẽ nói: "Ta không biết."

Vừa nói đến đó, cằm của nàng đã bị một bàn tay to nâng lên.

Không biết từ lúc nào, Quảng Lăng vương đã đứng ở trước xe ngựa, chặn ván dậm xuống xe của nàng. Hắn nâng cằm nàng lên, nhờ ánh trăng cùng đèn đuốc cách đó không xa mà quan sát mặt nàng kỹ lưỡng.

Hắn áp lại gần như vậy, hơi thở cũng phả lên trên mặt nàng.

Mặt Trương Khởi đỏ lên, vừa thẹn vừa tức, nàng nhìn hắn chằm chằm, rầu rĩ nói: "Ngài cách xa ta một chút!" Mới nói đến đó, nàng lại cảm thấy không ổn, liền đè thấp giọng nói trong trẻo: "Vừa rồi ở trong hoa viên, ngài không nói ra ta.....A Khởi không có gì báo đáp, đành tiết lộ tin tức này cho ngài."

Nói lời này, đôi mắt trong veo như nước của nàng xao động nhìn hắn.

Chỉ một cô tử nho nhỏ xinh đẹp thanh thuần, nhưng giờ phút này trong ánh mắt nàng lại có vẻ lạnh lùng và trầm tĩnh làm cho người ta không thể hiểu.

Quảng Lăng vương vẫn còn đang nhìn nàng.

Từ từ, ngón trỏ hắn vuốt ve cằm nàng, không chút nào để ý Trương Khởi đang nổi giận, hắn quan sát nàng, nói nhỏ: "Chỉ mấy tháng không gặp.....Còn thay đổi nhiều hơn ta. Vừa rồi cô lấy tóc mái che mặt, hoàn toàn che giấu tư sắc, là một cô tử thông minh. Đáng tiếc......" Hắn không nói tiếp.

Mới vừa giữa cả vườn hoa tươi đẹp, chỉ có tiêu cô tử này lại ăn mặc tầm thường như tỳ nữ. Tất nhiên là nàng muốn che giấu mình, bởi vì nàng ở trong gia tộc cũng không vui vẻ sao?

Nàng sống không hề dễ dàng ư?

Hắn từ từ buông cằm nàng ra.

Vừa được tự do, Trương Khởi liền vội vàng dịch qua bên cạnh. Nàng nhìn xuống dưới, muốn nhảy xuống xe ngựa, nhưng đường đi bị Quảng Lăng vương chặn lại, chỉ đành từ bỏ.

An tĩnh núp ở một góc, Trương Khởi ngẩng đầu nhìn Quảng Lăng vương, cúi chào hắn ngay trong xe ngựa, cúi đầu lễ độ nói: "Đã không còn sớm, A Khởi phải cáo từ."

Quảng Lăng vương vẫn nhìn nàng.

Khi Trương Khởi có chút lo âu thì hắn khẽ mỉm cười, dịch sang bên cạnh một bước.

Trương Khởi vội vàng nhảy xuống xe ngựa.

Nàng vừa định lao ra, Quảng Lăng vương nhìn chằm chằm nàng đột nhiên nói: "Trương thị A Khởi?"

Không ngờ hắn còn nhớ rõ tên mình, bước chân Trương Khởi cứng đờ. Nàng đột nhiên quay đầu lại.

Nhìn sao sáng, người đàn ông dùng mũ che mặt, dù hôm nay nhếch nhác như thế nào nhưng về sau lại danh chấn thiên hạ, nàng suýt chút nữa đã bật thốt lên: "Cho ta đi theo ngài đi."

Nhưng cuối cùng nàng không nói ra lời này: Nam nhân trước mắt này, cả đời này nhất định là cây to đón gió, nàng không thể dựa vào quá gần.

Dưới ánh trăng, hai người lẳng lặng nhìn nhau.
 

Bình luận facebook

Top Bottom