Full Cảnh xuân nam triều

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 20: Có nhà rồi
Đang lúc Trương Khởi nghĩ như thế thì Tiêu Mạc bỗng ngước mắt lên, ánh mắt như tia chớp nhìn thoáng qua nàng.

Kế tiếp là một trận tiếng hoan hô kinh thiên động địa truyền đến.

Trương Khởi đứng ở cửa hông nhưng vị trí lệch về phía sau, vội vàng ngẩng đầu nhìn lại.

Phía trước cát bụi tung bay, có một đội ngũ càng lúc càng đi tới gần.

Đoàn người khí thế như thế, chẳng lẽ thật là Cao Trường Cung tới?

Vào lúc Trương Khởi đang suy nghĩ, một cô tử ở phía trước nàng kích động nói: "Có phải Quảng Lăng Vương tới không? Là ngài ấy tới thật sao?"

Tiêu Mạc cười nhẹ giọng trả lời: "Hôm nay sợ là Cao Trường Cung không thể tới được, người tới lúc này là Vệ Công Trực - Đại tướng của nước Chu." Dừng một chút, hắn buồn cười nhìn vẻ mặt thất vọng của nhóm cô tử, bổ sung thêm: "Vệ Công Trực này là cùng một mẹ sinh ra với Hoàng đế nước Chu, cũng rất tuấn tú, là một trong ba đại mỹ nam ở đất Chu."

Quả nhiên, hắn vừa nói xong, hai mắt của nhóm cô tử ngay lập tức tỏa sáng. Không ngờ lần này chẳng những có thể được trông thấy Quảng Lăng Vương mà còn có thể thấy thêm được một mỹ namkhác?

Hiển nhiên tâm tình Tiêu Mạc rất tốt, hắn thong thả nói: "Phía trước không chỉ có Vệ Công Trực, trong đám tùy tùng của hắn còn có Vũ Văn Thuần – Là người thuộc quý tộc ở nước Chu. Hắn cũng là một trong ba đại mỹ nam ở đất Chu!"

Lần này, nhóm cô tử không chỉ có hai mắt tỏa sáng mà còn có mấy tiếng hoan hô nho nhỏ. Nếu như không có Tiêu Mạc ở đây, có lẽ họ sẽ không khống chế nổi mà nhảy cẩng cả lên rồi.

Cái thời đại này, vẫn noi theo tập tục của Ngụy - Tấn sùng bái sắc đẹp. Nam tử đẹp sẽ làm người đời sùng bái nhất.

Đứng ở phía sau, Trương Khởi lại không có nhiều hứng thú với vị mỹ nam gì đì đó, cái nàng thích chỉ là bầu không khí này mà thôi. Đứng giữa đoàn người vui mừng sôi nổi, nàng sẽ cảm thấy mình cũng có một phần ở trong đó.

Tính cách của nàng lại trầm tĩnh, suốt mấy tháng liền bị cô lập bài xích ghét bỏ, thực sự là khiến người ta cảm thấy rất cô độc.

Ngước đầu cũng mong đợi nhìn như những cô tử khác, Trương Khởi đột nhiên liếc mắt nhìn qua, Tiêu Mạc cũng nhìn lại nàng rồi cất bước đi vào cửa.

Trương Khởi hơi giật mình thầm nghĩ: Cái nhìn đó rõ ràng là ý bảo ta đi theo hắn.

Chẳng lẽ, bức tranh kia của ta đã bán được rồi sao?

Nghĩ đến bức tranh đã bán đi rồi, Trương Khởi vô cùng kích động. Nhưng nàng vẫn có chút do dự không dám cất bước: Mới vừa rồi số người nhìn thấyTiêu Mạc và Trương Cẩm gần gũi cũng không ít, nếu giờ có người nhìn thấy mình và hắn đi cùng với nhau, không biết chừng lại có lời ra tiếng vào gì nữa. . . . .

Cắn cắn môi xong, Trương Khởi nghĩ thầm: Ta cẩn thận chút là được.

Nghiêng đầu nhìn quan bốn phía một lượt, nhìn thấy mấy cô tử đang quấn lấy Trương Cẩm theo dòng người đi về phía trước. Trương Cảm không ngừng quay đầu lại tìm Tiêu Mạc nhưng không thấy bóng dáng của hắn? Cho đến khi Trương Cẩm không cam lòng biến mất theo dòng người Trương Khởi mới quay đầu lại đi vào trong nhà.

Đi một hồi, nàng cuối cùng cũng thấy được bóng lưng của Tiêu Mạc. Hắn đang ở giữa rừng vào thời kỳ mùa Xuân cây lá mới đâm chồi, lưng eo thẳng tắp, trường bào mũ cao, bước đi nhẹ nhàng, quả thật là ung dung phóng khoáng đến không nói được thành lời.

Trương Khởi đi nhanh vài bước, lại không nhịn được nhìn quanh bốn phía.

"Không có ai đâu." Tiêu Mạc cười nhẹ nói: "Không cần lo lắng như thế."

Trương Khởi xấu hổ cười cười, cúi đầu đi đến gần hắn. Cách hắn năm bước thì nàng dừng lại khẽ cúi chào.

Tiêu Mạc cúi đầu nhìn nàng, thấy đôi môi nàng mấp máy, nhưng không phát ra tiếng, không khỏi cười mà nói: "Muội không có chuyện gì muốn nói với ta sao?"

Trương Khởi chớp hàng lông mi thật dài, lại cúi người chào hắn lần nữa, ấp a ấp úng nói: "Tiêu Lang, không biết bức tranh kia?"

Giọng Tiêu Mạc khàn khàn như tiếng chuông buổi sáng tiếng trống hoàng hôn rung động lòng người, "A Khởi chỉ muốn hỏi về bức tranh kia thôi sao?"

Giọng hắn tựa như hữu tình lại như vô tình, êm tai như thế khiến cho lòng người mềm nhũn. . . . . .

Trương Khởi ngẩng đầu lên.

Mắt của nàng nhìn thẳng vào mắt hắn.

Nàng sững sờ nhìn hắn.
Đón nhận ánh mắt trong suốt của nàng có chút thẩn thờ, lại có vẻ mong đợi khó hiểu, Tiêu Mạc không nhịn được bật tiếng cười khổ, hắn đưa tay tự vỗ lên trán mình lầm bầm nói: "Mị nhãn quyến rũ vứt cho người mù xem rồi."

Giọng hắn mơ hồ không rõ, nhìn thấy Trương Khởi vẫn còn đang ngẩn ngơ vô cùng hồn nhiên nhìn mình, hắn ho khan một cái rồi lấy từ trong ngực ra một món đồ thật mỏng, đặt món vật được dùng lụa vải bọc lại vào trong tay Trương Khởi.

Thấy vẻ mặt nàng vẫn không hiểu, Tiêu Mạc nói: "Cái này là tiền bán được từ bức tranh thêu kia, tổng cộng được tám mươi lượng vàng. Ta nghĩ một cô tử như muội mà cầm nhiều hoàng kim như vậy thế nào cũng dẫn đến sự chú ý của người khác. Liền giúp muội mua mười mẫu đất và một hai tiểu viện ở bên ngoài. Trong này chính là khế đất của tiểu viện kia cùng mẩu đất đai."

Thấy Trương Khởi chớp mắt, hắn cười như gió xuân ấm áp nói không nên lời, "Muội không thích?"

Nàng dĩ nhiên thích!

Nàng nghĩ rằng, bức họa đó giỏi lắm cũng không đáng tám mươi lượng vàng. Lần này nếu không phải Tiêu Mạc ra tay mà là chính nàng và A Lục đi, có thể bán được một phần ba đã là rất giỏi rồi.

Huống chi, nếu nàng đã có vàng rồi, muốn mua gì ở nơi chưa quen thuộc với cuộc sống này cũng là rất khó.

Hiện tại Tiêu Mạc đã giải quyết tất cả hộ mình.

Thời đại này mặc dù hỗn loạn nhưng Kiến Khang vẫn luôn yên bình. Bởi vì yên bình, giá đất và giá nhà cũng rất cao, tám mươi lượng có thể mua được mười mẫu đất cùng một tiểu viện, cũng là nhờ Tiêu Mạc ra sức.

Nàng nhìn hắn, trong khoảng thời gian ngắn thật đúng không có cách nào dùng lời nói để hình dung sự cảm kích của mình.

Qua một hồi lâu, nàng khẽ cúi người chào, xúc động nói: "Ân đức của Tiêu Lang, A Khởi suốt đời không quên."

Tiêu Mạc khẽ nói: "Sau này muội có thể có được một cuộc sống thoải mái hơn chút rồi." Liếc mắt nhìn thấy bóng người dần dần xuất hiện từ xa, hắn vội xoay người bỏ đi. Đi mười mấy bước, giọng nói trầm ấm của hắn lại nhỏ nhẹ văng vẳng vang lên, "Về sau Trương Cẩm còn bắt nạt muội nữa thì hãy nói cho ta biết. . . . . ."

Tiêu Mạc cứ thế ung dung bước đi.

Đưa mắt nhìn hắn rời đi, Trương Khởi cũng vội vàng quay trở về. Đi được một đoạn nàng đã bắt đầu chạy bước nhỏ.

Nàng không thể che giấu được sự vui sướng của mình.

Nàng muốn lập tức trở về phòng, nhìn xem bên trong khế đất cùng khế ước mua bán nhà!

Xông vào phòng, A Lục vẫn chưa về, Trương Khởi đóng cửa phòng lại rồi mở bao gấm ra.

Bên trong quả nhiên là khế đất và khế ước mua bán nhà. Trên mặt hai tờ văn khế, tên của Trương Khởi được viết rất rõ ràng lên trên đó.

Trương Khởi cầm một tờ văn khế giơ lên để đối diện với ánh mặt trời chiếu xuống, soi tới soi lui một hồi, bất tri bất giác lệ lại rơi đầy mặt.

Nàng có nhà rồi!

Rốt cuộc nàng cũng có nhà rồi!

Không ngờ nàng lại có một cái viện nhỏ, còn có mười mẫu đất ở một nơi phong lưu như Kiến Khang này.

Về sau, dù cho có bị vứt bỏ hay bị đuổi ra khỏi gia tộc, nàng cũng sẽ không lo mình bị chết đói!

Nàng không còn là hai bàn tay trắng nữa rồi!

Vươn tay bịt lấy miệng, Trương Khởi lẽ lặng khóc lại không nhịn được bật cười.

Ngay lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền tới một tiếng hoan hô đinh tai nhức óc, có lẽ là vì đám cô tử đều cùng lúc hò hét vui mừng, âm thanh ấy vô cùng vang dội.

Trương Khởi phục hồi lại tinh thần, nàng lấy ra hộp gỗ đã chuẩn bị từ trước, sau khi cất kỹ văn khế xong lại tìm đến cái hố đã sớm đào sẵn chôn nó xuống.

Làm xong tất cả, Trương Khởi quay trở lại ngồi ở trên giường, cảm thấy trái tim cuối cùng cũng có thể yên ổn rồi. Rúc vào trong sập, nàng ngây ngốc thích thú cười một trận.

Lúc này, bên ngoài cửa phòng bị gõ “rầm rầm rầm” vô cùng ầm ĩ, kế tiếp là giọng nói vui vẻ đầy kích động của A Lục vang lên, "A Khởi, ban ngày ban mặt ngươi đóng chặt cửa như vậy làm gì hả? Mau mở cửa ra."
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 21: Đền tội
Trương Khởi đáp một tiếng, kéo cửa phòng ra.

A Lục vừa nhìn thấy nàng liền nhào tới, hai tay nắm tay Trương Khởi, A Lục hưng phấn lay động liên tiếp, kêu lên: "Cô nàng cô nàng, ta thấy được, lúc nãyt ta đã thấy được!"

Thấy Trương Khởi mỉm cười nhìn mình, nghe nghiêm túc, A Lục thở một hơi, kêu lên vui mừng nói: "Lúc nãy ta thấy được sứ giả nước Chu tới đây. Có hai lang quân, diện mạo rất đẹp đấy." Nói tới chỗ này, nàng thấy Trương Khởi vẫn mỉm cười nghe, không khỏi trợn to hai mắt hỏi "A Khởi, ngươi không hỏi xem vì sao ta có thể ra phủ à?"

Trương Khởi cười nói: "Việc này còn phải hỏi? Nhất định là ngươi thấy không có người chú ý ngươi, liền xen lẫn trong mọi người cùng nhau đi xem náo nhiệt."

Thấy A Lục cong môi lên, vẻ mặt buồn bực, Trương Khởi cười một tiếng, nàng rút hai tay của bản thân ra, xoay người đi vào trong phòng, trong miệng nhỏ giọng nói ra: "A Lục, bức tranh thêu kia bán đi rồi."

"A" A Lục không chút để ý đáp một tiếng, lại hưng phấn, "A Khởi, lúc nãy bên ngoài thật là rất náo nhiệt đấy. Rất nhiều người, xiêm áo những người đó mặc vừa thú vị vừa đẹp, hì hì, nếu ngày ngày có Sứ giả tới Kiến Khang thì tốt."

Lời Trương Khởi muốn nói bị nàng cắt đứt, liền ngậm miệng. Nàng ngồi lại trên giường, đôi tay ôm đầu gối, tâm thần lại trở về hai tờ khế ước của mình.

Thật ra thì, nàng cũng biết, mời người trồng trọt mười mẫu đất, thì lương thực nộp lên cho nàng, cũng chỉ có thể duy trì nàng và A Lục tiêu hao thôi, nếu muốn nuôi thêm người làm thì còn chưa đủ.

Hai tờ văn khế này, thật là chỉ để cho nàng có phiến ngói che thân, có khẩu phần lương thực vào bụng mà thôi. Nhưng Trương Khởi vẫn cảm thấy rất vui vẻ, rất vui vẻ. Cho nên nàng cũng cảm kích Tiêu Mạc từ tận đáy lòng.

Hai chủ tớ đắm chìm trong cảm xúc của từng người, đều vui vẻ cười, thời gian cũng qua thật nhanh. Trong nháy mắt, ngày hôm sau đến.

Khóa thứ hai, là khóa của Viên giáo tập. Trương Khởi vừa vào học đường, liền có người làm xách bàn nhỏ đặt ở trước mặt nàng.

Lúc đi học cũng không có ai khiêu khích Trương Khởi nữa. Sau khi yên tĩnh qua hết nửa canh giờ thì buổi trưa lại đến.

Trương Khởi mới trở về phòng, liền nghe được một giọng nói thanh thúy của tỳ nữ truyền đến, "Tiểu cô A Khởi có đó không? Chủ mẫu kêu ngươi."

Chủ mẫu muốn gặp nàng?

Trương Khởi đứng lên, thời gian này nàng dường như không có làm ra chuyện xấu gì, vô duyên vô cớ, Trương Tiêu thị vốn nên quên mất mình sao lại muốn gặp mình?

Phất tay ý bảo A Lục không cần để ý, Trương Khởi cầm lấy gương đồng, chải tóc xuống dưới trán, miệng là cung kính lên tiếng: "Là Hà tỷ tỷ sao? A Khởi đi ra ngoài ngay."

Hà tỷ tỷ, là một tỳ nữ tầm thường trong sân Trương Tiêu thị. Thấy Trương Khởi chưa thấy người đã nhận ra mình từ âm thanh. Huống chi, Trương Khởi dù không được chào đón như thế nào, rốt cuộc vẫn là cô tử chảy huyết mạch của Trương thị Kiến Khang. Một cô tử có thể tôn xưng nàng là tỷ tỷ, tuy không có trên không có dưới, nhưng lại làm cho người ta vui thích. Bất tri bất giác, Hà tỷ tỷ có một chút hảo cảm với Trương Khởi.

Trương Khởi đi ra.

Nhìn tỳ nữ mặt nhọn gầy mười sáu tuổi này, Trương Khởi cười ngọt ngào, "Làm phiền tỷ tỷ, A Khởi theo ngươi đi." Hà tỷ tỷ thu hồi ánh mắt quan sát nàng, mỉm cười nói: "Vậy đi thôi."

Hai người vừa đi, Trương Khởi vừa câu có câu không nói: "Hà tỷ tỷ, tại sao mẫu thân gọi ta đến?" Nàng lo âu, "Cũng không biết ta có chịu phạt không?"

Âm thanh của nàng mềm giòn dễ vỡ, trong giọng điệu lộ vẻ ngây thơ của tiểu cô tử mười hai mười ba tuổi. Hà tỷ tỷ nhìn nàng một cái, không nhịn được nói: "Hình như nhắc tới tỷ tỷ Trương Cẩm cyả ngươi. . . ."

Trương Cẩm?

Vì chuyện Trương Cẩm mà kêu mình làm gì? Chẳng lẽ là ngày hôm qua?

Khi Trương Khởi cúi đầu trầm tư thì hai người đã một trước một sau, đi tới viện Trương Tiêu thị ở.

Trương Khởi chờ ở ngoài cửa thì đã có hai cô tử theo thứ tự lui khỏi. Hai cô tử này nàng từng gặp trong học đường, các nàng là tỷ muội cùng cha với nàng, nhưng khác Trương Cẩm, là cô tử thứ xuất thôi.
Hai ni cô thấy Trương Khởi chờ ở bên ngoài, kiêu căng nhấc cằm, con mắt cũng không nhìn nàng.

Lúc này, bên trong truyền đến âm thanh của Trương Tiêu thị, "Vào đi."

"Vâng"

Trương Khởi cúi đầu, cẩn thận từng li từng tí bước vào.

Trương Tiêu thị đang nhìn nàng chằm chằm.

Cho đến khi Trương Khởi không dám thở mạnh đứng lại ở trước mặt nàng, Trương Tiêu thị vẫn còn nhìn chằm chằm nàng.

Sau một hồi an tĩnh khó chịu, rốt cuộc Trương Tiêu thị mở miệng, "Nghe nói ngươi rất quen Tiêu Mạc?"

Trương Khởi cả kinh, nàng ngạc nhiên ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn nói: "Chủ mẫu nói là Tiêu Lang? Ngài ấy có thân phận cỡ nào, làm sao quen với A Khởi được."

Lời của nàng nói xong rồi, Trương Tiêu thị cũng thật lâu không có lên tiếng.

Khi Trương Khởi cúi đầu, không nhịn được muốn suy đoán tâm tư của nàng thì âm thanh của Trương Tiêu thị truyền đến, "Tiểu cô tử này lá gan không nhỏ, ngay trước chủ mẫu cũng dám nói bậy?" Nói xong lời cuối cùng, đã đề cao âm thanh, vẻ mặt lạnh lùng!

Phịch một tiếng, Trương Khởi quỳ trên mặt đất. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng trắng bệch, hốt hoảng nói: "Không phải vậy, không phải vậy." Lắc đầu liên tục, nước mắt của Trương Khởi rơi xuống, "A Khởi chỉ nói hai câu với Tiêu Lang. . . . địa vị tướng mạo của A Khởi như vậy, nào có có thể khiến Tiêu Lang kính trọng vài phần? Ngài ấy nói vài lời với A Khởi là do ngài ấy tốt bụng thôi."

Trương Tiêu thị nhìn chằm chằm Trương Khởi đang chảy nước mắt, từ từ để ly trà trong tay xuống.

Cho đến khi Trương Khởi dập đầu bang bang vang dội, nàng mới lạnh nhạt nói: "Đứng lên đi."

Trương Khởi cắn môi, từ từ bò dậy, lúc này nàng, đã hoàn toàn cúi đầu, cả tiếng hô hấp cũng nhỏ đi rất nhiều.

Xem ra vẫn biết kính sợ.

Trương Tiêu thị lại liếc nàng một cái, chầm chập nói: "A Cẩm ở trong từ đường. . . . Ngươi đến chỗ đại phu nhân một chuyến, nói a Cẩm là ngươi giựt giây. Nếu đại phu nhân hỏi, thì bảo là ngươi ái mộ Tiêu Mạc."

Chuyện ngày hôm qua bị biết rồi!

Trương Khởi cúi đầu, giờ phút này mím chặt môi.

Trương Cẩm phạm sai lầm, lại muốn nàng đi đền tội!

Nàng là một đứa con gái riêng, vốn tình cảnh đã khó khăn, nếu như mất đi khuê dự nữa, thì dù sống hay chết, làm thị thiếp hay làm nô tỳ, chẳng phải chỉ dựa vào một câu của người khác là có thể quyết định? Đến lúc đó, dù phụ thân của nàng thập nhị lang thương hại nàng, cũng không cách nào can thiệp?!

Với lạ, chuyện chịu tội này có lần đầu tiên, sẽ có lần thứ hai!

Chuyện này vô luận thế nào cũng không thể đồng ý.

Nhưng, Trương Tiêu thị trước mắt này là đương gia chủ mẫu, nắm giữ sống chết của nàng, nếu như nàng không chịu, hiện tại nàng ta sẽ mượn cớ giết nàng!

Nàng tiến lùi đều khó!
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 22: Ai cũng không dễ
Lúc ấy Tiêu Mạc và Trương Cẩm thân cận, người thấy được đông lắm, rõ ràng giấu không được, tìm người đền tội cũng không có bao nhiêu tác dụng. Đẩy Trương Khởi ra ngoài, cũng chỉ là để lửa giận của đại phu nhân có chỗ ra, sao có thể thật sự ngăn được miệng người khác?

Nhưng Trương Tiêu thị cố tình nói như vậy, cố tình làm như vậy.

Có lẽ, nàng ta chỉ cảm thấy Trương Khởi giữ lại cũng không có tác dụng lớn, ngoài ra, nàng ta muốn mượn chuyện này, lộ ra lai lịch của Trương Khởi.

Mặc kệ như thế nào, chuyện như vậy đối với Trương Tiêu thị chỉ là há mồm nói, đối với Trương Khởi mà nói, thì lại là sống còn.

Suy nghĩ một hồi, Trương Khởi cúi đầu thấp hơn.

Trán nàng đụng đất, nghẹn ngào.

Nghe được tiếng khóc của nàng, trên mặt Trương Tiêu thị hiện ra vẻ không kiên nhẫn: cũng không xem mình là thân phận gì, chẳng lẽ còn muốn một khóc hai nháo ba thắt cổ trước mặt nàng hay sao?

Trương Khởi nghẹn ngào, không có khóc không ngừng như nàng tưởng tượng, mà là nằm ở trên đất, âm thanh khàn khàn, tuyệt vọng nói: "Lời của mẫu thân, A Khởi nghe lệnh là được."

Dứt lời, nàng từ từ từ bò dậy, lấy tay áo giấu mặt, có vẻ đau lòng tuyệt vọng cực kỳ, nhưng vẫn quy củ cúi chào Trương Tiêu thị, lúc này mới cúi đầu, bi thương, thất thiểu đi ra ngoài.

Mặc dù đi tới Trương trạch cũng ba bốn tháng rồi, nhưng bây giờ Trương Khởi, vẫn xương nhỏ thịt ít, từ bóng lưng xem ra, rõ ràng là một đứa bé gầy yếu non nớt.

Nàng đứng thẳng cúi đầu, bởi vì cố nén cất tiếng đau buồn, hai vai run run, đi vài bước, dưới chân nàng mềm nhũn, cả người ngã xuống, nếu không phải có người đỡ, thì thiếu chút nữa té ngã trên đất.

Trương Tiêu thị lạnh lùng nhìn nàng.

Trương Khởi vừa ra cửa, liền có một vị phụ nhân lại gần Trương Tiêu thị, nhỏ giọng nói ra: "Nha đầu này cũng chỉ là một người hạ tiện không nơi nương tựa, phu nhân muốn xử trí nàng, duỗi duỗi tay lúc nào cũng có thể. . . . . Không bằng lưu giữ nàng, nói không chừng về sau sẽ hữu dụng."

Trương Tiêu thị trầm mặc một hồi, gật đầu một cái, nói: "Cẩm nhi nói với ta, tiện nha đầu này quyến rũ A Mạc, mấy giáo tập cũng thích nàng. . . . Bây giờ nhìn lại, rốt cuộc chỉ là nông thôn đến, A Cẩm nói quá rồi."

Nói tới chỗ này, nàng phất phất tay, "Ngươi đi xử lý một chút."

"Vâng"

Phụ nhân kia đi ra thì Trương Khởi đã đi được trăm bước xa. Nàng vẫn cúi đầu, cơ thể cực kỳ mỏng manh như gió vừa thổi sẽ bay. Dù là phụ nhân này đôi tay đã dính máu, thì thấy nàng, cũng nghĩ đến nữ nhi nhà mình.

Nàng ta thở dài một tiếng, đi vài bước tới sau lưng Trương Khởi, kêu: "Trương thị A Khởi?"

Kêu nàng lại, phụ nhân lạnh nhạt nói: "Phu nhân thương tiếc ngươi, chỗ đại phu nhân, ngươi không cần đi."

Trương Khởi không dám tin quay đầu lại.

Nhìn gương mặt không lộ vẻ gì của phụ nhân, nàng cảm động đến rơi nước mắt, hai đầu gối mềm nhũn, liền muốn quỳ xuống với nàng. Phụ nhân giật mình nhảy một cái, nhíu mày thì Trương Khởi cũng nghĩ tới điều gì, vội vàng đỡ cây khô bên cạnh ổn định thân hình, chỉ là hình dáng rất nhếch nhác.

Thút thít, Trương Khởi khẽ chào, cảm động cực kỳ nói: "A Khởi tạ phu nhân nhân từ, tạ tẩu tử tương trợ."

Phụ nhân này mặc dù được thế, rốt cuộc chỉ là người làm trong Trương phủ. Ở thời đại tôn ti rõ ràng này, nếu để cho người khác thấy Trương Khởi quỳ xuống với nàng, thì phụ nhân sẽ gặp chuyện.

Vì vậy, hành động vừa rồi của Trương Khởi, thật khiến nàng giật mình nhảy một cái.

Chỉ là phục hồi tinh thần lại, tim của nàng lại thấy hài lòng: xem một chút, cô tử của đại sĩ tộc truyền thừa mấy trăm năm Trương thị cũng muốn quỳ xuống với ta!

Bởi vì phần hài lòng này, ánh mắt nàng nhìn Trương Khởi cực kỳ ôn hòa, "Không phải sợ, sự tình qua rồi." Lần đầu tiên an ủi một người xong, phụ nhân nhìn nàng một cái thật sâu, nói: "Ta họ Tạ, về sau nếu có việc có thể tới tìm ta."

Dứt lời, nàng nghễnh đầu vui sướng rời đi trong sự cảm kích vui mừng của Trương Khởi,.

Phụ nhân vừa đi, Trương Khởi liền thu hồi ánh mắt, cúi đầu đi trở về.

. . . . . . Không thể tiếp tục như vậy, ta phải có chút lực lượng.

Loáng thoáng, nàng nhớ đời trước nàng không phải xử sự như vậy. Lúc ấy nàng hoàn toàn triển lộ dung nhan của mình, cố gắng học tập, bắt lấy từng cơ hội biểu diễn sự thông tuệ của nàng với giáo tập và phụ thân của nàng.

Nàng như vậy, khiến các thúc bá trong phủ cũng nhận ra, là một người có giá trị lợi dụng, có thể làm con cờ. Vì vậy, trong hai năm đó, nàng sống hết sức an nhàn và phong phú. Hành động thế này của Trương Tiêu thị, căn bản chưa từng xuất hiện.

Lần này, nàng không muốn làm náo động quá, từ sớm đã được gia tộc nhìn trúng, trọng điểm bồi dưỡng, chỉ chờ đến thời cơ thích hợp, liền đưa cho người quyền quý hoặc là Hoàng thất.

Nhưng, nàng cũng không thể không có chút giá trị như vậy, ai lấy được, đều có thể dễ dàng hy sinh nàng, thuận tay ném nàng đi.

Không thể quá chói mắt cũng không thể quá vô dụng, làm sao mới nắm bắt được đúng mực?

Vừa đi, Trương Khởi vừa không ngừng suy nghĩ.

Nàng trở lại, A Lục liền vọt tới, nắm tay của nàng, lo âu hỏi "A Khởi, A Khởi, ngươi không sao chớ?"

Trương Khởi lắc đầu một cái.

Khi A Lục thở phào nhẹ nhõm, sung sướng lần nữa, Trương Khởi ngồi ở trên giường, lẳng lặng suy nghĩ.

Trong lúc Trương Khởi phờ phạc rã rượi, một ngày rất nhanh trôi qua.

Một ngày này, người của Kiến Khang hưng phấn hơn.

Bởi vì, đệ nhất thiên hạ mỹ nam, Quảng Lăng vương nước Tề Cao Trường Cung sẽ đến Kiến Khang vào chiều nay!

Trong Trương trạch, khắp nơi đều là tiếng nghị luận. Trương Khởi lặng yên nghe giáo tậpgiảng bài xong, liền tiếp tục núp ở trong rừng cây, chờ lớp tiếp theo đến.

Cách nàng không xa, chính là cả đám cô tử đang cười hì hì, nghị luận, ở phía sau của nàng, là một con đường nhỏ lượn quanh hồ.

Mà rừng cây chỗ Trương Khởi, màu xanh lá cây đã càng ngày càng sâu, đứng ở phía sau cây, bóng người khó hiện ra.

Khi Trương Khởi nhàm chán đến có chút ngủ gà ngủ gật thì một cái tên quen thuộc truyền vào trong tai của nàng, "Cao Trường Cung này ở nước Tề cũng không được ưa thích, nsao lại không động được?"

Cái gì? Trương Khởi rét, ưỡn thẳng lưng, không biến sắc nhích nhích, khiến đại thụ sau lưng hoàn toàn chặn lại thân hình.

Một âm thanh của người sắp ba mươi tuổi truyền đến, "Dù sao cũng là hoàng tử một nước, dù mẹ đẻ ti tiện, bên cạnh vẫn phải có mấy tôi tớ trung thành. Huống chi, nghe nói tuổi thơ của hắn thường bị khi dễ, sớm luyện ra bản lĩnh cao."

"Bản lĩnh?" người trước đó cười nói: "Da mịn thịt mềm như thế, không phải luyện múa chứ?"

Nói tới chỗ này, hắn cảm thấy lời mình nói thật là tức cười, lập tức cất tiếng cười to lên.

Mới cười hai tiếng, hắn như nhớ tới cái gì, vội vàng ngừng miệng, nhìn sang, lại nói: "Nhưng mà hắn dù sao cũng là sứ giả đất Tề, không thể vọng động. Đoàn người tính toán tốt, phải ra tay lúc hắn trở về." Đưa tay vỗ vỗ lang quânsắp ba mươi tuổi, hì hì nói: "Ngươi lo lắng cái gì? Vũ Văn Hộ ở nước Chu có bản lãnh cỡ nào? Đó là quyền thần ngay cả hoàng đế cũng có thể giết. Mẹ của ông ta bị người Tề bắt đi, cũng đã qua thật nhiều năm, sớm đã bị người Tề chơi đến hư thúi chán ghét. Cao Trường Cung này, địa vị kém xa mẫu thân Vũ Văn Hộ. Dù chơi đùa chết hắn, người Tề cũng sẽ không đánh rắm."

Hắn hả hê chắp tay, "Tốt lắm, ta cũng phải trở về. Đám khốn kiếp kia chỉ sợ cũng tụ tại chỗ của ta, chờ ta định ra hành động đấy."

Tiếng bước chân đi xa.

Lang quân sắp ba mươi tuổi còn lại thở dài một tiếng, lắc đầu một cái, cũng quay bước rời đi.

Bọn hắn vừa đi, Trương Khởi liền nhanh chóng đi ra khỏi rừng cây. Mà lúc này, giáo tập đã đến, học đường sắp mở khóa rồi.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 23: Thất vọng
Suốt cả buổi học, Trương Khởi có vẻ không yên lòng.

Nàng đứng ngồi không yên suốt nửa canh giờ.

Vừa tan học, Trương Khởi đã cúi đầu ra về. Mà bên cạnh nàng, đám cô tử lại đang ríu rít nôn nóng: Xế chiều hôm nay, Quảng Lăng vương sẽ tới, họ phải tranh thủ thời gian chuẩn bị trang phục và trang điểm.

Khi trở về phòng, A Lục nhìn thấy nàng từ xa liền vui vẻ chạy tới.

Ngẩng đầu lên trông thấy A Lục vô tâm cười rạng rỡ, vẻ mặt đơn thuần vui vẻ thật lòng, tâm trạng Trương Khởi cũng tốt lên trông thấy.

Từ ngày đầu tiên quen biết A Lục, nàng đã thích tính tình đơn thuần trượng nghĩa của A Lục. Những ngày sống chung với nàng thường khiến Trương Khởi có cảm giác như người thân. Từ thuở nhỏ, mẹ không thương cậu không yêu, đến Trương phủ lại càng không có một ai có thể xem như người thân.

Nhưng nàng nghĩ, giữa người thân là phải như vậy, đôi bên không nên giấu diếm lẫn nhau, có thể vô tư biểu lộ con người mình trước mặt đối phương, vừa nhìn thấy đối phương liền cảm thấy được sự ấm áp và yên tâm. Nơi nào có đối phương thì dù cho hoàn cảnh có cực khổ đến cỡ nào đi chăng nững cũng không cảm thấy lo sợ.

Vì cảm giác này, nàng chưa bao giờ quản thúc A Lục. Nàng nghĩ, dù sau này có ra sao, bây giờ chỉ cần còn một ngày nàng sống yên ổn, nàng sẽ giữ nguyên tính cách này của A Lục cho đến ngày đó, để mình và nàng ấy đều có thể cảm nhận được sự ấm áp và yên lòng giữa người với người, nàng thật sự cảm thấy rất trống vắng rất cô đơn.

A Lục thở hồng hộc chạy tới trước mặt Trương Khởi, thốt lên: "A Khởi A Khởi, Quảng Lăng vương sắp tới rồi, lần này ngài ấy thực sự đến đấy."

Trương Khởi mỉm cười, trừng mắt nhìn nàng, nghịch ngợm nói: "Hôm nay A Lục lại muốn đi xem nữa ư?"

A Lục cũng không hề giấu diếm mà gật đầu lia lịa, "Đương nhiên ta muốn đi." Dừng một chút nàng nhìn Trương Khởi, nói, "A Khởi, ngươi cũng đi đi. Chúng ta cùng nghĩ cách, nhất định có thể trốn ra ngoài."

Lần này Trương Khởi không từ chối mà mỉm cười nói: "Được." Nàng sảng khoái như vậy lại làm cho A Lục ngỡ ngàng.

Trương trạch vào lúc này, có rất nhiều cô tử, chúng tỳ nữ đều đi ra cửa, người gác cổng lâu năm cũng mặc kệ mắt nhắm mắt mở để hai người Trương Khởi đi qua.

Hai người tới trễ, cô tử người hầu đã tụ tập ở ngoài cửa.

Hai chủ tớ lặng lẽ đi tới một góc nhỏ, mặc dù vị trí không tốt lắm, nhưng kiễng chân lên vẫn có thể thấy được phía trước.

Trong tiếng hoan hô như sấm của đám cô tử, cát bụi cuộn lên ở phía trước!

Quảng Lăng vương sắp đến rồi!

Niềm vui mừng khôn xiết của mọi người có thể nói đạt tới cực điểm giới hạn. Đám cô tử không tự chủ được muốn chen lấn lên phía trước, đoàn người có phần không thể kiềm chế được nữa mà ào ào lao nhanh về phía trước.

Hai người Trương Khởi bị đám người của Trương Cẩm chặn lại, bước chân đã không thể nghe theo ý của mình.

Tiếp tục như vậy, thế nào cũng giẫm đạp lên nhau!

Sắc mặt Trương Khởi hơi thay đổi, nàng nhìn ra sau rồi giật giật tay áo A Lục, chuẩn bị thần không biết quỷ không hay mà chạy về phủ. Phòng khi có xảy ra chuyện cũng không liên lụy tới mình.

Đúng lúc này, một thiếu niên áo trắng đứng ra quát to: "Không được chen lấn nữa!"

Thấy tiếng ồn quá lớn, không ai nghe thấy câu nói của mình. Thiếu niên quay lại khẽ gật đầu dặn dò đám nô bộc ở phía sau.

Theo sau tiếng quát của hắn, hơn mười người đồng thời hắng giọng, dùng hết sức quát lên: "Không được chen lấn nữa…..”

Từng từ từng chữ truyền tới cực kỳ vang dội. Nhóm cô tử giật mình đồng thời quay đầu lại nhìn. Thấy vậy tất cả cũng ngừng việc chen lấn.

Sững sờ trong chốc lạt, mọi người đều hoàn hồn trở lại. Ngay sau đó, mười mấy cô tử đứng tấp nập ở cửa bắt đầu rất trật tự lui hết về phía sau. Chỉ trong chốc lát đã khôi phục lại đội hình ban đầu.
Nguy cơ vừa giải quyết xong, vô số ánh mắt nhìn về phía thiếu niên áo trắng vừa quát lên. Vô số âm thanh đồng thời truyền đến, "Thiếu lang Tiêu gia quả thực bất phàm.", "Văn võ song toàn à nha…."

Trong những tiếng nghị luận xôn xao, Trương Khởi cũng quay đầu nhìn thiếu niên áo trắng Tiêu Mạc, thầm suy nghĩ: Thảo nào hắn được nhiều cô tử thích như vậy, hắn thật sự là một kẻ có tài cán.

Lúc này, lớp bụi mù mịt ở phía trước càng lúc càng đến gần. Từng lá cờ xí như ẩn như hiện trong lớp bụi mù.

Thấy đội ngũ kia sắp đến, chúng cô tử đè nén kích động, từng người bắt đẩu tỏ ra vẻ hiền lành trang nhã. Trong đó, có một số cô tử còn không ngừng sửa sang lại váy và tóc, liên tục quay đầu lại hỏi thăm tỳ nữ trang phục của mình có tề chỉnh hay không.

Trong lớp bụi, sứ giả nước Tề xuất hiện trước mắt mọi người.

Sau một hồi yên lặng, vang tiếng hò reo khó có thể nén trong lòng, bùng lên như tiếng nổ ngất trời. Tiếng reo hò này ngoại trừ đám cô tử ra còn có một số thanh niên!

Đây cũng là chuyện bình thường. Thế giới này đàn ông quyền quý không chỉ thích mỹ nữ mà còn thích mỹ nam. Hơn nữa ai ai cũng thích công khai, không coi là hổ thẹn mà còn cho rằng là quang vinh.

Nghe tiếng hò reo hệt như tiếng nổ, Trương Khởi cảm thấy trái tim mình cũng đập thình thịch theo. Nàng vội vã kiễng chân lên, hy vọng nhìn được phía trước.

Phía trước, một đội thị vệ cao lớn cưỡi tuấn mã màu đen, rầm rập kéo đến. Những người này không giống người Hán - Kiến Khang, có thân hình cao lớn, ngũ quan sắc nét, cực kỳ có khí thế.

Người đàn ông khí thế bức người vừa xuất hiện, mọi người liền yên tĩnh.

Mấy trăm thị vệ lộc cộc lộc cộc đi qua, một thiếu niên mặc đồ bó sát người, cưỡi tuấn mã màu đen giống hệt đám thị vệ, nhưng thân hình có vẻ hơi gầy yếu, trên đầu đội mũ che mặt dầy cộm, giục ngựa chậm rãi đi ở giữa.

Sau lưng thiếu niên là sứ giả nước Tề cao gầy, lão luyện tuấn tú.

Mãi một lúc sau, đám cô tử mới phản ứng, thiếu niên đi ở chính giữa giống như thị vệ kia hẳn là Quảng Lăng vương!

Đi sứ mà hắn vẫn còn đội mũ che mặt!

Trong khoảng thời gian ngắn, âm thanh thất vọng truyền đến không ngừng, cách đó không xa, thậm chí có cô tử giận đến trào ra nước mắt. Họ hưng phấn lâu như vậy, đợi lâu như vậy, hắn lại không lộ mặt mũi, tại sao lại thế?

A Lục cũng thất vọng, nàng thầm nói: "Xem ra không thể nhìn rõ mặt như sứ giả đằng sau kia." Nàng buồn buồn nhìn Trương Khởi, "A Khởi, sao ngài ấy lại không lộ mặt?"

Trương Khởi cười không trả lời. Nàng nhìn thiếu niên mạnh mẽ hiên ngang cưỡi hắc mã, thầm nghĩ: Với tính cách của hắn, chắc hẳn không thích bị người ta vây xem giống đàn bà. Hắn không lộ mặt mới là bình thường.

Đội ngũ sứ giả càng ngày càng xa.

Đưa mắt nhìn bóng dáng bọn họ rời đi, đám cô tử cũng không có hứng thú đuổi theo. Có mấy cô tử ở bên cạnh khẽ nói: "Không biết có thật sự tuấn tú không?” Ta thấy chỉ được cái tiếng vang, sự thật khó sánh được."

Trong tiếng huyên náo rầu rĩ không vui, Trương Khởi dắt A Lục lặng lẽ chạy về phủ.

Mãi cho đến khi vào phòng, A Lục vẫn còn thất vọng. Đi đi lại lại một lúc liền chạy ra ngoài.

Đưa mắt nhìn bóng lưng nàng rời đi, Trương Khởi cầm đồ thêu lên, tiếp tục công việc .

Cao Trường Cung đến!

Có lẽ, mình có thể nghĩ cách, lặng lẽ nói cho hắn biết tin có người muốn bắt hắn. Nàng nhớ, Cao Trường Cung là người vô cùng không muốn thiếu nhân tình người khác. Nói không chừng, khi mình nói cho hắn biết tin tức này đồng thời có thể nói ra yêu cầu của mình.

Nhưng, yêu cầu gì mới là thích hợp nhất đây?
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 24: Ấn tượng
Cả một buổi chiều, đám cô tử vẫn còn kích động không thôi. Lúc đầu thất vọng xong, họ lại càng muốn tận mắt nhìn thấy diện mạo thật của Quảng Lăng Vương. Khi biết sứ giả sẽ ở lại Kiến Khang hơn nửa tháng, họ bắt đầu tính toán.

Trương Khởi cũng đang tính toán.

Giờ học đầu ngày hôm sau, vẫn là môn hội họa của giáo tập Viên.

Với hội họa, nền tảng thực tế của Trương Khởi rất sâu rộng. Mấy buổi trước nàng cố ý che giấu, biểu hiện không cao không thấp không dễ thấy.

Mà hôm nay, sau hai khắc vào lớp, giáo tập Viên yêu cầu mọi người vẽ một bức tranh mỹ nữ, không xong về nhà hoàn thành rồi nộp lại.

Giáo tập Viên rất tuấn tú, là con trai trưởng Viên thị, còn cao hơn dòng dõi Trương thị, chúng cô tử nhất quyết đòi học lớp của hắn. Vì vậy rõ ràng có thể để về nhà vẽ tiếp, nhưng hắn chưa nói nghỉ, chúng cô tử cũng không dám đi.

Trong tiếng thì thầm, chúng cô tử trải giấy trắng ra, bắt đầu mài mực. Mà Trương Khởi cũng cúi đầu múa bút.

Giáo tập Viên chắp hai tay phía sau, bước đi từ từ thong thả đến bên người các cô tử, quan sát họ vẽ tranh.

Đi tới đi lui, hắn đi tới bên cạnh Trương Khởi.

Trong lúc vô tình thoáng nhìn qua, thế nhưng hắn lại hơi ngừng chân lại, trầm ngâm đứng nhìn.

Trên tờ giấy trắng tinh, mỹ nhân mà Trương Khởi vẽ cũng chỉ có vài nét bút ít ỏi, nhưng diện mạo lẫn phong thái đều được thể hiện rõ ra trên giấy. Váy áo mỹ nhân tung bay, nụ cười điềm tĩnh ung dung, trong nét xinh đẹp ẩn chứa sự lung linh kỳ ảo.

Năng lực đến mức này!

Chăm chú nhìn chằm chằm mỹ nhân trên giấy, giáo tập Viên ngẩng đầu nhìn sang Trương Khởi, sau đó không nói gì liền bỏ đi.

Trương Khởi giống như không biết hắn từng đứng dừng chân, vẫn im lặng vẽ hoàn tất tranh mỹ nữ. Khi giáo tập Viên tuyên bố có thể ra về thì mực vẽ cũng đã cạn. Nàng cuộn tranh bỏ vào trong ngực.

Nàng bước ra thì giáo tập Viên đã bỏ đi xa rồi, Trương Khởi vội vàng rẽ theo đường nhỏ chạy về phía hắn.

Không bao lâu, nàng đã tới sau lưng giáo tập Viên. Nhận ra nàng đi đến, giáo tập Viên chậm rãi quay đầu lại, hờ hững nói: "Có chuyện gì sao?"

Trương Khởi cắn môi, lấy bức họa từ trong lòng ra, khẽ nói: "Bức vẽ này của A Khởi, xin giáo tập phê bình vài lời."

Vừa nói ra lời này, giáo tập Viên liền nhìn nàng chăm chú.

Hắn đột nhiên nói: "Không phải tiểu cô tử giả bộ rất giỏi ư? Sao nào, hôm nay không muốn giả vờ nữa à?"

Lời cất lên, Trương Khởi ngạc nhiên ngẩng đầu.

Nàng nhìn thẳng vào ánh mắt sáng ngời trong suốt mà lại nhìn thấu mọi việc của giáo tập Viên!

Đôi mắt này rất sáng, rất rõ ràng!

Trương Khởi khẽ cắn môi, nhẹ nhàng khẽ chào hắn, đáp rõ ràng: "Dạ, không thể giả vờ được nữa, nếu giả vờ tiếp, chỉ sợ những người đó sẽ dùng một lý do nho nhỏ cũng có thể lấy mạng A Khởi."

Không ngờ nàng lại thẳng thắn sảng khoái như vậy.

Giáo tập Viên cười cười, xoay người đưa mắt nhìn thẳng vào nàng. Hắn tự tay nhận lấy bức họa Trương Khởi đưa tới, mở ra nhìn một chút, hỏi "Cô tử muốn làm gì?"

"A Khởi....." Trương Khởi cắn môi, khẽ nói: "Nghe nói Quảng Lăng Vương tới, triều đình định ban thưởng mỹ nhân cho ngài ấy. . . . . ." Lời này vừa nói ra, giáo tập Viên ngạc nhiên ngẩng đầu, từ từ khóe miệng hắn nhếch lên, rõ ràng cũng là cười nhưng giờ phút này, nụ cười cũng đã mang theo vài phần giễu cợt và khinh thường.

Trương Khởi ngẩng đầu nhìn hắn, nói: "A Khởi nghe người ta nói, phụ nữ ở Bắc Tề địa vị khá cao, Quảng Lăng Vương là hoàng tử, bản thân lại xinh đẹp, ở bên cạnh Quảng Lăng Vương, A Khởi có thể được bình an vui sướng."
Thì ra là nàng tính toán như vậy!

Giáo tập Viên ngẩn ra, hắn nhìn nàng thật sâu, một hồi lâu sau hắn lắc đầu.

Lắc đầu, giáo tập Viên lạnh nhạt nói: "Không được."

Trương Khởi cúi đầu xuống.

Lời giáo tập Viên bay vào trong tai của nàng, "Nghe thấy ta cự tuyệt, tiểu cô tử hình như cũng không buồn bã?"

Buồn ư?

Nàng dĩ nhiên sẽ không buồn. Cao Trường Cung tuy tốt, nhưng cũng là cây to đón gió. Nàng nói lời này cho giáo tập Viên, chỉ tỏ rõ nỗi lo âu và chí hướng của mình với hắn. Nàng chỉ muốn thông qua lời này, lưu lại một ấn tượng khắc sâu trong lòng giáo tập Viên. Có lẽ sẽ có một ngày nàng thực sự cần nhờ thì hắn có thể ra tay giúp đỡ.

Dưới cái nhìn chăm chú của giáo tập Viên, Trương Khởi cười khổ, nói: "Chuyện này giáo tập cự tuyệt cũng là bình thường, nếu đồng ý mới là niềm vui ngoài ý muốn."

Giáo tập Viên cười ha hả, nói: "Cô tử có mắt nhìn thật giảo hoạt."

Bỏ lại những lời này, Trương Khởi ngạc nhiên nhìn hắn vung tay áo xoay người rời đi, "Ở thế gian này, dù cô tử có đặt mình ở đâu cũng sẽ không thể bình an vui sướng. . . . . .Tiểu cô tử, hãy nên an phận đi, sống ngày nào biết ngày đó thôi." Nói đến phần sau, giọng nói kia tựa như hát tựa như khóc, tiếng nói đã ngừng thật lâu mà dư âm vẫn còn vang vọng không tan.

Nhưng mà hắn vẫn mang bức họa của Trương Khởi đi.

Đưa mắt nhìn bóng lưng của hắn, Trương Khởi khẽ mỉm cười, quay đầu lại đi về học đường.

Khóa thứ hai, là ghi nhớ gia phả. Giáo tập giảng bài là một ông lão, nước bọt tung bay kể chuyện từ xưa tới nay, nhân vật tuyệt đỉnh Trương thị sinh ra. Nói đến chỗ kiêu ngạo khuôn mặt lão liền đỏ bừng, tình cảm mãnh liệt dâng trào.

Bị cảm xúc của lão lây nhiễm, đám cô tử con vợ cả vẻ mặt đều phấn khởi, cả đám cô tử thứ xuất cũng theo lời lão nhớ kỹ từng vị tổ tiên. Chuẩn bị sau khi được gả đi, nếu là gia tộc phu gia không hiển hách, cũng phải khoe khoang cho ra mẽ.

Nửa canh giờ trôi qua.

Trương Khởi bước nhanh vào trong nhà, nàng phải mau trở về thêu tiếp. Lần này nàng chỉ thêu một chiếc khăn tay, tự nhiên tinh xảo hoa mỹ, thêu chim hoa tươi thắm như vẽ, phía trên cũng có đề chữ. Cũng may không cần tốn quá nhiều công sức, bây giờ đi về, tối nay thêu đến giờ Tý mới có thể làm xong.

Lại một ngày trôi qua.

Ngày thứ ba, Trương phủ lại trở nên náo nhiệt. Sau khi sứ giả hai nước Tề - Chu tới, Kiến Khang hàng đêm hoan ca vui vầy, các thiếu niên quyền quý rối rít ra tay, xã giao chào hỏi với đám sứ giả. Hôm nay, mấy vị lang quân Trương gia và Tiêu gia cùng hợp lại cử hành bữa tiệc chơi xuân long trọng. Trong bữa tiệc, họ không chỉ mời những con em quyền quý ở Kiến Khang, còn mời mấy vị sứ giả trẻ tuổi hai nước Tề - Chu.

Bởi vậy, tiệc chơi xuân biến thành nơi thiếu niên tụ tập, ai ai cũng tuấn tú tài hoa. Chủ nhân hai phủ Trương - Tiêu nhanh nhẹn hiểu ý, liền chọn một vài cô tử đi cùng, rất xứng đôi vừa lứa.

Khi đám cô tử sử dụng bản lĩnh cao cường, muốn đi tiếp cận sự náo nhiệt này thì Trương Khởi yên tĩnh đứng ở trong góc nhỏ luyện chữ. Nàng biết, bữa tiệc kiểu này dù thế nào cũng sẽ không có phần của nàng.

Đợi hết buổi học, đám cô tử vẫn tụ tập thành đám, mà Trương Khởi vẫn lẳng lặng đi về.

Đi tới đường mòn thì một gã sai vặt đột nhiên chạy ra, hắn liếc mắt nhìn hai phía, thấy không ai chú ý bên này, liền tiến tới trước mặt Trương Khởi nói: "Tiểu cô tử, lang quân nhà ta gọi cô."

Thấy Trương Khởi mở to mắt, vẻ mặt không hiểu, gã sai vặt này đưa tay tự vỗ gáy mình, cười nói: "Đều là tại nô tài nói không nói rõ. Lang quân nhà nô tài họ Tiêu, tên Mạc. Ngài nói, cô biết ngài. Ngài muốn cô đến bờ hồ lúc trước cô từng đi qua đó."

Tiêu Mạc tìm nàng?

Trương Khởi đầu tiên là ngẩn ra, trong nháy mắt lại rùng mình. Nàng suy nghĩ một chút, cúi đầu sợ hãi nói: "Ý tốt của tiểu ca A Khởi biết, nhưng A Khởi không đi được."

Dứt lời, nàng không cần nhiều lời nữa, lướt qua gã sai vặt này tiếp tục đi về phía trước.

Gã sai vặt này cũng chỉ cười nhẹ, sau đó hắn lại nhếch môi cười nói: "Lang quân nhà nô tài thật tài giỏi, ngài nói chưa chắc cô đã tin lời nô tài. Thôi, nô tài nói thẳng với cô là, lang quân nhà nô tài hỏi: Tiêu phủ có tiệc, cô có muốn đi không?"
 

Bình luận facebook

Top Bottom