Full Cảnh xuân nam triều

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 15: Phong độ
Trong một tiết học giảng về lễ nghi này, chính là dạy làm cách nào để có thể phân biệt đẳng cấp của người khác thông qua cách ăn mặc.

Ở cái thời kì mà đẳng cấp chế độ chỗ nào cũng có này, đám sĩ tộc vì thể hiện thân phận của mình, vì thể hiện sự đặc biệt của mình, trên mặt trang phục cũng có thể nói là đã vắt hết óc. Trải qua mấy trăm năm cố gắng, bây giờ đã đạt đến đỉnh cao nhất. Đủ loại trang phục rườm rà được coi trọng, bất luận là thân phận hay địa vị đều liên kết chặt chẽ.

Vị giáo tập này dạy rất tỉ mỉ, nói nửa canh giờ, mới giảng xong về một vị phu nhân thích phục sức. Đợi đến khi nàng ta tuyên bố có thể nghỉ ngơi, hai chân của Trương Khởi cũng đã tê rần, cả người cũng cảm thấy mệt mỏi, đó vẫn còn tốt đấy, Trương Khởi thầm nghĩ: Đến tiết vẽ và thêu, đứng như thế này thì có thể làm được cái gì? Thật may là, về những khoản kia, dường như khả năng bẩm sinh của nàng cũng không tệ, trí nhớ của đời trước cũng đã khắc sâu vào lòng nàng.

Nghiêng đầu, Trương Khởi ngắm chúng nữ đang xúm xít tụ vào với nhau trong giờ nghỉ. Chỉ một cái liếc mắt, nàng liền thu hồi ánh mắt lại, xoay người đi ra ngoài.

Bên ngoài học đường, là một vườn hoa rộng lớn, trong hoa viên cây cối san sát, bây giờ là đầu mùa Xuân, lá cây đã sớm tàn lụi hết. Trương Khởi cứ đi tới mà chẳng có mục đích, trong lúc vô tình, nghe được vài giọng nói truyền vào tai nàng.

"Nghe nói thập nhị lang chuẩn bị chọn một cô tử đưa đến cho Tiêu Mạc làm thiếp?"

"Suỵt! Ngươi không biết à? Hôm qua đại phu nhân đã mắng cho thập nhị lang và Trương Tiêu thị một trận đấy, bảo là những lời như thế sau này tuyệt đối không được phép nhắc đến nữa!" Dừng một chút, giọng nói này bị hạ giọng xuống thật thấp, nghiêm túc nói: "Nghe nói đại phu nhân tức giận vô cùng, lúc ấy còn bảo Trương Tiêu thị quỳ hai canh giờ, khá nhiều người cầu xin cho nàng ta, nhưng đại phu nhân đều mặc kệ. . . . . .Có người nói, đại phu nhân không thích Tiêu thị Mạc lang."

"Sao có thể như thế được!" Giọng nói trước đó lại kinh ngạc kêu lên: "Rõ ràng là đại phu nhân cực kỳ coi trọng người đó mà."

"Đúng vậy đấy, mọi người nghĩ mãi mà cũng không ra, chuyện nhỏ như thế tại sao đại phu nhân lại giận dữ đến vậy."

Đại phu nhân không cho à? Thật tốt! Trương Khởi thở ra một hơi.

Tiết thứ hai, là tiết hội họa. Từ khi Cao Tổ lên ngôi, hoàng thất cùng các quý tộc đều đặc biệt chú ý và thích thú với âm nhạc và hội họa. Cả Cao Tổ lẫn vị tân đế đang tại vị bây giờ, trên phương diện này còn có cả tài năng trời cho. Vì vậy tiết dạy hội hòa này chính là dạy một điều: Cho dù ngươi không có tài năng hội họa, vẽ ra những thứ đều mang nét thô tục đến cỡ nào, nhưng mà ngươi phải có đủ tài năng giám định và thưởng thức nghệ thuật.

Đứng ở phía sau, Trương Khởi nghiêng đầu, nghe đến mức say sưa. Lúc giáo tập sắp xếp giờ học, nàng không có bàn học, tay phải đành nhẹ nhàng vẽ trong không trung.

Giáo tập lần này là một người họ Viên, là một nam tử hai lăm hai sáu tuổi, làn da hắn trắng muốt có một đôi mắt long lánh ánh nước, nhìn trông như một phụ nhân, nhưng thời đại này lại thích kiểu dung nhan như ngọc như lụa, mắt tựa hơi ấm mùa Xuân. Trương Khởi nhìn ra được, trong học đường có rất nhiều cô tử có cảm tình với hắn.

Dạy được một lúc, hắn liếc về phía Trương Khởi vẫn còn đang nhẹ nhành vẽ trong không trung, không mặn mà gọi: "Trương Khởi?"

Trương Khởi vội vàng đứng thẳng, lên tiếng: "Dạ có."

"Không có bàn, sao có thể học vẽ được? Người đâu, lấy bàn đến đây cho A Khởi, đặt ở trong góc chỗ nàng ta đi."

Hắn vừa dứt lời, một cô tử đứng phắt lên từ trong đám thứ xuất, nàng thét to: "Vậy sao được, thân phận như cô ta sao có thể được dùng bàn như chúng ta chứ?"

Tiếng nói của vị cô tử này vừa dứt, giáo tập Viên chỉ nhàn nhạt nhìn thoáng qua nàng. Cái nhìn này của hắn cũng không gọi gì là uy nghiêm cả, những cũng không biết tại sao vị cô tử đó lập tức cúi đầu, không dám lên tiếng nữa.

Giáo tập Viên lại đưa mắt ra nhìn sang nàng, sau đó lại liếc về phía cô tử trong học đường, ngữ điệu vẫn nhàn nhạt lạnh lùng: "Trong lớp dạy của ta, ai cũng phải có bàn! Về phần các giáo tập khác ra sao chẳng quan hệ gì tới ta. Trương Khởi, đến đây nhận giấy bút nghiên mực."

Trong những tiếng xì xào bàn tán, Trương Khởi cúi đầu yên lặng đi về phía của giáo tập.

Nhưng mà mới bước được ba bước, lối nhỏ phía trước liền có một bàn chân thẳng tắp duỗi ra.

Nó ngăn trên lối nhỏ mà Trương Khởi phải đi qua. Cái này không quan trong, quan trọng là nó quang mính chính đại mà chặn trước. Theo lệ thường, nếu như Trương Khởi biết nghĩ, thì phải xem như không có gì mà vướng phải nó ngã xuống ngay tại chỗ. Nói cách khác, nàng phải ngoan ngoãn để nó gạt cho ngã mà vẫn không thể động chạm sứt mẻ gì đến cái chân đang chắn của cô nàng cao quý kia. . . . . .
Đây vẫn là tiếp tục ra oai phủ đầu.

Trương Khởi liếc mắt nhìn cặp chân kia, âm thầm suy nghĩ: Nếu như bây giờ mà ta ngã xuống, các ngươi sẽ không đến tìm phiền toái với ta nữa, vậy ta nhịn một lần thì cũng được thôi. Đáng tiếc, từ sự quan sát của nàng lúc ban sáng kia, những đứa thứ nữ này thường ngày bị bọn đích nữ bắt nạt rất nhiều, từ lâu đã có cái gọi là tức giận một cách vô lí, muốn phát tác lửa giận ấy lên người nàng. Mà bên trong cái nhà lớn của dòng họ Trương này nàng lại là đứa con gái riêng duy nhất được đưa về, là một đứa có thể đường đường chính chính bắt nạt khi dễ. Bây giờ mà nàng nhịn, e rằng là chỉ là làm cho đám thứ nữ này đắc ý mà thôi, kế tiếp có thể sẽ tìm cơ hội khác nữa để chỉnh chết nàng tới chết mới thôi!

Nàng cúi đầu, dáng điệu dịu dàng, khóe miệng giương nhẹ, váy áo bay bay theo mỗi bước đi, khi sắp đi ngang qua cái chân đang duỗi thẳng ra kia Trương Khởi vẫn nhịp nhàng bước đều, nhanh nhẹn thoải mái chẳng thèm mảy may để ý mà sải bước lớn đi qua luôn!

Những tiếng xôn xao chợt im lặng.

Mọi người cùng lúc quay đầu lại nhìn về phía Trương Khởi.

Giáo tập Viên cũng quay ra nhìn nàng.

Trước mấy chục ánh mắt đang nhìn tới mình, Trương Khởi vẫn khép mi buông mắt mà đi, lặng lẽ nhu thuận. Trong khoảnh khắc chớp nhoáng này, mọi người cùng lúc thầm nghĩ: Hẳn là bản thân nàng ta không để ý, có vẻ như nàng ta cũng không hề hay biết, hành động này đối với đám thứ nữ có thân phận cao hơn nàng ta một bậc ấy chính là sự khiêu khích.

Khi Trương Khởi vẫn ung dung tự nhiên đi về phía giáo tập Viên, vị cô tử nọ tức giận đến mức mặt mũi đỏ bừng, đứng phắt dậy vọt tới!

Mà lúc này, Trương Khởi đang cúi đầu, ngoan ngoãn đúng yên ổn mà nhận lấy bút, giấy, nghiên, mực.

Trương Khởi không nhìn thấy, nhưng giáo tập Viên lại tức giận với vị cô tử nọ. Ngay sau đó, khóe miệng hắn nhếch lên, lạnh lùng nghiêm túc nói: "Trương Phiêu?"

Vẫn cứ phẫn nộ trợn mắt nhìn chằm chằm vào Trương Khởi, ngay lúc Trương Phiêu đang chuẩn bị phát rồ thì giáo tập Viên lạnh nhạt nói: "Ta đã nói, trong giờ học của ta, Trương Khởi phải có bàn! Ngươi vốn nên hiểu ý này, thế nhưng lại vẫn làm ra chuyện vô lý như thế! Chuyện này, ngươi nói xem nên làm thế nào?"

Tiếng nói vừa dứt, vốn dĩ cảm thấy mất hết mặt mũi, Trương Phiêu trong cơn giận dữ liền lớn tiếng quát lên: "Ngươi chẳng qua cũng chỉ là một giáo tập, dựa vào cái gì mà dám lớn tiếng với ta?"

Nàng ta mới nói được câu này, nhóm đích nữ lại bật lên những tiếng cười nhẹ. Trương Cẩm quay đầu lại, tốt bụng nhắc nhở: "A phiêu, Viên lang chính là con trai trưởng của nhà họ Viên ở Kiến Khang đấy. . . . . .Hắn đảm nhiệm chức giáo tập, là vì si mê rượu ngon đặc chế của nhà họ Trương chúng ta!" Hắn làm giáo tập thứ muốn lại không phải là tiền tài mà chỉ là rượu ngon!

Vừa dứt tiếng, mặt của Trương Phiêu đỏ lên, liền nhanh chóng chuyển qua thành xanh mét. Nàng trợn mắt há mồm nhìn giáo tập Viên, mắt nhanh chóng đỏ lên. Không đợi nàng ta lắp bắp giải thích, giáo tập Viên đã giơ cao ống tay áo lên, nhàn nhạt nói: "Thôi, ngồi xuống đi."

"Vâng ạ!"

Viên giáo tập xoay đầu lại, nhìn về phía Trương Khởi.

Trương Khởi đứng trước mặt hắn, vẫn khép mi buông mắt như cũ, nhưng khuôn mặt kia lại quá mức nhã nhặn trầm tĩnh. Hình như cái màn kịch vừa mới diễn ra, đối với nàng mà nói chỉ giống như gió Xuân thổi qua. . . . . . Mặc kệ là sự phát tác của Trương Phiêu, hay thân phận của hắn! Phần ung dung trấn định này, hẳn là so với bất kì tỷ muội nào của nàng ta còn xuất sắc hơn!

Tự Ngụy Tấn tới nay, phong độ còn quan trọng hơn cả tài hoa. đầu thời Ngụy Tấn có mấy danh sĩ, diện mạo đã xấu xí đã vậy tài hoa còn không được nổi bật. Còn xuất thân ư, mặc dù xuất thân danh môn, nhưng mà đa số cũng chỉ là thứ con thứ. Nhưng chỉ bằng phong độ hơn người của mình, họ đã trở thành danh sĩ một thời.

So với thân phận thấp hèn của vị tiểu cô trước mắt này, thế mà lại có phong độ đến mực ấy, thực là hiếm có. . . . .Nếu như Trương thị chịu để xuống thành kiến, bồi dưỡng nàng như đích nữ dòng chính, chưa chắc sẽ không thể đào tạo ra được một nhân vật phong lưu giống Tạ Đạo Uẩn*! Sau đó gả nàng ta cho một vị quan cao xuất thân từ hàn môn làm chính thê, cũng sẽ trở thành một câu chuyện cho mọi người đáng ca tụng.

Đáng tiếc, sợ là Trương thị không có khả năng quan sát và tâm tư đó.

---

*Giải thích: Tạ Đạo Uẩn là một nhân vật lịch sử khá nổi tiếng trong đầu những năm Ngụy Tấn, là một tài nữ, một nữ thi gia vô cùng nổi tiếng.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 16: An nhàn
Trương Khởi xoay người, đi trở về phòng của mình.

Thấy nàng đi tới, chúng thứ nữ mặc dù không dám phát tác, nhưng cũng dùng ánh mắt không tốt nhìn chằm chằm nàng.

Một bài giảng rất nhanh kết thúc.

Lúc này, việc học buổi sáng đã kết thúc, buổi chiều là thời gian hoạt động tự do của chúng nữ, ở nhà luyện tập thư họa thêu thùa, không cần tới học đường.

Thấy Viên giáo tập rốt cuộc đi rồi, Trương Phiêu và ba thứ nữ khác liền ra hiệu cho nhau bằng mắt, bước nhanh về phía rừng cây bên cạnh.

Khi Trương Khởi đi qua một cái đường mòn thì bốn nữ tử đột nhiên chui ra, chặn đường của nàng lại.

Trương Khởi ngẩng đầu lên.

Đối đầu với bốn tiểu cô có sắc mặt không tốt đang nhìn mình lom lom, Trương Khởi an tĩnh lui về phía sau nửa bước, sau đó cúi cúi người với họ.

Không đợi chúng nữ phát tác, Trương Khởi đã thanh thanh thúy thúy nói: "Các tỷ tỷ vì chuyện lúc nãy mà đến?" Âm thanh vừa ra, Trương Phiêu cả giận nói: "Thì ra là ngươi cũng có mắt?" Đã thấy được, lại không chịu vấp tế, để đám người mình được vui mừng một hồi?

Trương Khởi không trả lời, nàng chỉ lẳng lặng ngẩng đầu lên, một đôi con ngươi trắng đen rõ ràng giống như cảnh xuân đang lưu động, ánh mắt sáng rỡ nhìn bốn nữ tử trước mặt, sau đó, lại một lần nữa, nhẹ nhàng nói ra trước khi họ mở miệng: "Bốn vị tỷ tỷ, Viên giáo tập rất được các vị thúc bá trong phủ tôn trọng. . . . . Hiện tại các tỷ tỷ ở cùng với ta, nếu người có lòng đến nói với Viên giáo tập, nói không chừng giáo tập sẽ giận, ngài ấy mà giận, các thúc bá rồi sẽ biết.

Nếu bởi vì chuyện nhỏ này, bởi vì người tầm thường như A Khởi, mà làm tổn thương tình cảm giữa các tỷ tỷ và thúc bá, vậy A Khởi thật là có lỗi lớn."

Âm thanh của nàng giống như nước mùa xuân, trên gương mặt thanh tú, cũng đầy vẻ dịu dàng và thành khẩn, rất khó không khiến người ta có ấn tượng tốt.

Bốn thiếu nữ bghe nàng nói xong ngẩn ra, đồng thời nhìn về phía Trương Phiêu.

Trương Phiêu cắn cắn môi.

Nàng nhớ lại ánh mắt Viên giáo tập liếc về phía mình ở học đường lúc nãy. Ánh mắt kia thật cao cao tại thượng, thật khinh miệt.

Nghĩ đi nghĩ lại, Trương Phiêu hận hận trợn mắt nhìn Trương Khởi một cái, cắn môi nói: "Ngươi hãy thành thật một chút." Dứt lời, nàng xoay người liền xông ra ngoài, ba thiếu nữ khác vội vàng cất bước đi theo.

Nhìn bóng lưng họ đi xa, Trương Khởi cười cười, nàng cầm văn phòng tứ vảo, tiếp tục đi tới phòng của mình ở đằng trước.

Trở lại trong phòng, Trương Khởi tiếp tục thêu. A Lục bận rộn một lát xong, bèn ngồi ở trên giường câu có câu không trò chuyện giết thì giờ với Trương Khởi, "A Khởi, ngươi biết không? A Tú trong phòng ngũ cô tử, hôm nay mặt bị đánh sưng lên, A Vân càng bị đánh cho không ngồi dậy được." A Lục thầm nói: "Ngũ cô tử chỉ cần tâm trạng không tốt, liền phát tác người phía dưới như vậy."

Trương Khởi cúi đầu, dùng hàm răng cắn đứt sợi chỉ, cũng không quay đầu lại gật đầu nói: "Uh. Cho nên so với họ, ngươi và chủ tử mặc dù địa vị kém một chút, ăn dùng thiếu một chút, nhưng những ngày sau đều thoải mái, phải không?" Ánh mắt của nàng híp lại thành hình trăng khuyết, cười nói: "Mỗi lần ngươi nghe đến chuyện của cô tử các phòng, đều sẽ nói một câu như vậy. Ta đều nghe phiền."

A Lục bất mãn, nàng hừ mạnh, xoay mặt sang chỗ khác nói: "Ta đây đang khen ngợi ngươi là người tốt, ngươi đừng không thức thời."

Trương Khởi cười híp mắt gật đầu nói: "Được, ta thức thời, ta thức thời, ngươi tiếp tục khen!"

"Không có!"

"Thật không có rồi hả ?"

"Hừ!"


"Nếu thật không có rồi, vậy ngươi nói chuyện khác đi, như lang chủ và các phu nhân trong phủ xảy ra chuyện gì."

Ánh mặt trời sáng loáng chiếu vào trên cỏ, âm thanh thanh thúy mềm mại của hai chủ tớ hỗn hợp ở trong gió xuân, thật là an nhàn.

Ngày hôm sau đảo mắt liền đến.

Sáng hôm nay học huyền học và thi phú.

Đây là việc học của các chàng trai, Trương thị cho các cô tử học khác này, chỉ là để cho các nàng nghe hiểu được, cũng học được cách thưởng thức. Dĩ nhiên, nếu họ học, có thể làm ra thi phú đặc sắc, có thể tranh luận huyền lí thâm ảo, thì gia tộc càng thêm thích.

Như đại gia tộc như Trương thị, đặc biệt chú trọng truyền thừa, chú trọng học thức đạo đức từ trong ra ngoài. Trong nhà các quý tộc lớn, người hầu thân phận đê tiện cũng phải biết mấy chữ, nếu có khách đến mà có người hầu nào đó có thể nói ra lời rất có đạo đức, thậm chí làm ra một câu thơ, thì chủ nhân kia sẽ cảm thấy rất có mặt mũi, mà người hầu này, chẳng những sẽ được tưởng thưởng, nói không chừng còn có thể đi theo chủ nhân, trở thành nghĩa tử hoặc nghĩa nữ của chủ nhân. Nghĩa tử và nghĩa nữ mặc dù không thể lập tức thay đổi địa vị đê tiện của bọn họ, nhưng ít ra, có thể cao hơn những người hầu có thân phận ngang hàng một cái đầu. Mà theo thời gian lâu dần, nếu đời sau của họ có tiền đồ tốt, nói không chừng còn có thể giả mạo huyết mạch chủ nhân, nói mình cũng là đời sau của thị tộc lớn.

Có lẽ là lời cảnh cáo của Trương Khởi ngày hôm qua có tác dụng, Trương Phiêu và mấy nữ tử khác cả buổi sáng đều không có để ý tới nàng. Mà Trương Khởi, cũng không có gặp được người nào đồng ý cho nàng dùng bản nhỏ như Viên giáo tập

Đảo mắt buổi chiều đến.

Trương Khởi mới vừa trở về nhà, A Lục liền vọt lên, vui mừng dắt tay áo của nàng lắc lắc nói: "A Khởi A Khởi, Tiêu Lang lại tới, hắn tới !"

Cặp mắt nàng sáng lên, khuôn mặt ửng đỏ, vẻ mặt si mê nói: "Mới vừa rồi ta gặp hắn trên đường thì hắn còn nhìn lướt qua ta đấy."

Nói tới chỗ này, A Lục nháy mắt, "A Khởi, ngươi không vui sao?"

Trương Khởi cười cười.

Nàng đưa tay giúp A Lục vuốt xuống tóc mái bị loạn, nhỏ giọng nói ra: "Không phải đã nói rồi sao? Chúng ta bây giờ có thích cũng vô dụng. Không thể thích!"

A Lục bĩu miệng, đảo mắt nói năng hùng hồn: "Ta chỉ là thích nhìn đến hắn mà thôi."

Trương Khởi cười một tiếng.

Nàng trở lại trong phòng, nghiêm túc gói kỹ bức họa mình tỉ mỉ thêu ra ba tháng nay. Sau đó sẳng giọng với A Lục vây quanh mình vòng tới vòng lui, mở to mắt nhìn mong đợi: "Tốt lắm, ta hiểu rõ tâm trạng của ngươi rồi. Hiện tại chúng ta cũng đi ra ngoài đi dạo ở trong vườn một lát, nói không chừng dạo dạo, có thể nhìn thấy Tiêu Lang của ngươi."

A Lục nghe vậy hì hì cười một tiếng, quấn Trương Khởi làm nũng nói: "Vẫn là A Khởi tốt nhất."

Hai chủ tớ người xoay người đi ra ngoài.

Trương Khởi nắm thật chặt bức họa dưới nách, trong lòng không biết suy nghĩ bao nhiêu lần, gặp lại Tiêu Mạc, thì phải nói thế nào để đả động được hắn.

Trên đường mòn, người đi đường lui tới.

Trương Khởi và A Lục bước đi thong thả vào trong rừng, theo con đường đi về trước. Lần trước, họ nhìn thấy Tiêu Mạc ở chỗ này. . . . Mặc dù không rõ ràng Tiêu Mạc nghĩ thế nào, nhưng Trương Khởi luôn có một loại cảm giác, hắn muốn gặp mình, thì sẽ đến nơi này.

Đang lúc nàng nghĩ như thế thì âm thanh hơi thanh thúy lại hơi thấp của một thiếu niên vừa qua kỳ trổ mã truyền đến, "Trương thị A Khởi?"

Bốn chữ này, hắn cắn rất chậm, hợp với giọng nói êm tai của hắn, giống như đang ngâm tụng một khúc thi phú. Trong phút chốc, A Lục cũng thấy xương mềm ra thay Trương Khởi, khuôn mặt đỏ bừng.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 17: Kỹ thuật thêu
Trương Khởi làm như cả kinh, vội vàng xoay đầu lại, đỏ mặt khẽ chào, "A Khởi ra mắt Mạc lang."

Người kêu tên của nàng, chính là Tiêu Mạc, hắn chậm rãi đi ra từ trong rừng, tay áo áo bị gió xuân thổi bay phất phới, trên khuôn mặt tuấn tú trắng như ngọc là một đôi mắt đen bóng, làm cho người ta vừa nhìn, liền cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái vui vẻ.

Tiêu Mạc đích xác là một nam tử quyến rũ.

Đi tới trước người Trương Khởi, Tiêu Mạc cúi đầu nhìn chằm chằm Trương Khởi, cười nhẹ nói: "Trương thị A Khởi, ta không biết chính ta đang viết 《mỹ nhân phú》 gì?"

Ở trong ánh nhìn chăm chú của hắn, cô tử bình thường chỉ sợ mắc cỡ tay chân luống cuống rồi. Trương Khởi lại vẫn yên lặng cúi thấp đầu, đỏ mặt: khuôn mặt đỏ lên thật thích hợp, nổi bật vẻ mảnh mai của nàng lên làm cho người ta thương tiếc, nhưng cũng không hơn. Tiêu Mạc dám khẳng định, mặt nàng quay về phía mình, nhưng chưa từng có ý xấu hổ.

Trương Khởi đỏ mặt, khẽ mím môi, nhỏ giọng mà nói ra: "Ta... ta nói sai rồi."

Tiêu Mạc chắp tay sau lưng, bước đi thong thả ở trước mặt nàng, hắn nói chầm chậm: "Ta chẳng những muốn viết mỹ nhân phú, còn phải lấy chúng cô tử Trương gia làm đề, viết ra các loại đích nữ, thứ nữ, còn phải là mỹ nhân nữa. Những mỹ nhân này tổng cộng có một đặc điểm, chính là tuệ chất lan tâm, thuần khiết thiện lương?"

Nói tới chỗ này, Tiêu Mạc cười nhỏ một tiếng.

Tiếng cười của thiếu niên, thanh thúy dễ nghe, giống như tiếng đàn. A Lục đứng ở một bên, phát hiện nhịp tim mình nhanh hơn. Chỉ là đảo mắt, nàng liền lo âu cho cô tử của mình, cắn răng thầm nghĩ: Tiêu Lang gắng phải truy cứu, ta liền xông lên nói, nói cho hắn biết những lời đó đều là ta nói! Lúc này nàng hồn nhiên quên, số chữ mình biết chỉ khoảng bốn, năm chữ thôi.

Quay đầu, Tiêu Mạc hứng thú quan sát Trương Khởi, đột nhiên, hắn than nhỏ: "Thật không nhìn ra, ngươi giảo hoạt như vậy đấy!"

Mặt của Trương Khởi, vẫn hồng hồng, nàng cúi đầu không có lên tiếng.

Tiêu Mạc dựa gần vào nàng chút ít.

Vừa đến gần, hắn liền ngửi được một mùi hương thoang thoảng trên người nàng. Mùi hương này tuyệt đối không phải là mùi hương phấn, mà là mùi hương tự nhiên trên người thiếu nữ. Nó thoang thoảng nhàn nhạt, nhẹ nhàng thanh khiết, có vẻ quyến rũ không nói nên lời.

Hắn đã gặp không ít tiểu cô tử, nhưng chỉ có một hai người là có mùi thơm tự nhiên. Vài người đó đều là cô tử cực đẹp, nhưng mùi thơm cơ thể của các nàng, vẫn không dễ chịu bằng cô tử trước mắt.

Ánh mắt chuyên chú của Tiêu Mạc, khiến Trương Khởi có chút không thoải mái, A Lục bên cạnh cũng lo lắng. Nàng nhìn bốn phía, chỉ sợ có cô tử nào trong phủ thấy cảnh này.

Tiêu Mạc ngẩng đầu lên.

Hắn cười cười, nhẹ giọng hỏi: "Có người khi dễ ngươi?"

Người này quả nhiên là thông minh.

Trương Khởi cúi đầu thấp hơn, đôi môi nàng mím thật chặc, không có thưa phải, nhưng cũng chưa nói không phải.

Tiêu Mạc thương tiếc thở dài một tiếng, nói: "Ngươi cũng không dễ dàng." Đảo mắt, hắn nghiêm túc nói: "Nghe nói bây giờ ngươi học tập ở đại học đường? Ngươi phải bắt được cơ hội này, về sau đừng nói càn mấy lời như viết thi phú mỹ nhân hay là huệ chất lan tâm gì đó. Ngươi biết, qua mấy triều đại tới nay, viết mỹ nhân phú, đều là viết về mỹ nhân có gương mặt và dáng người động lòng người."

Trương Khởi ngẩng đầu lên, nàng nhìn Tiêu Mạc, gương mặt xinh đẹp của nàng ánh ngược vào tròng mắt đen của hắn.

Trương Khởi nhìn hắn một cái, đột nhiên cúi cúi, nói: "A Khởi biết Tiêu Lang là một người tốt bụng, ta. . . ." Nàng cắn cắn môi, từ trong lòng móc ra bức họa mình thêu, cầu xin: "Tiêu Lang có thể mang bức họa này của ta đi bán không? Ta biết rõ cửa hàng phía ngoài có bán cái này. Ta... ta không có tiền dùng. . . ."

Nhìn Trương Khởi cắn môi, mặt quật cường lại hơi luống cuống, Tiêu Mạc không khỏi thở dài một tiếng, trong lòng càng thương tiếc hơn.

Hắn nhận lấy bức họa nàng đưa tới, từ từ mở ra.

Vừa nhìn, hắn liền ngây người.

Nghiêm túc nhìn một hồi, Tiêu Mạc hỏi "Đây là do ngươi vẽ?" Trương Khởi không thể nói không phải, chỉ cần là người biết thêu thùa, thì nhìn qua liền biết rõ nó vừa mới làm xong trong hai ngày.

Trương Khởi nói nhỏ: "Vâng"

"Ngươi!" Tiêu Mạc hít một hơi, cảm khái nói: "Không nghĩ tới, ngươi lại thông tuệ đến trình độ này!" Hắn biết, nàng mới học chữ bốn tháng, thêu thùa thì cũng thôi đi, ở nông thôn còn có thể học. Nhưng kiểu chữ này, kỹ thuật này, linh động phiêu dật, thực là hiếm thấy đấy!

Nghĩ tới đây, Tiêu Mạc thương tiếc nói: "Lấy thông tuệ của ngươi, thật là đáng tiếc."

Hắn lại cúi đầu nhìn về phía bức tranh đó, vừa vuốt ve, vừa cảm khái nói: "Ngươi thật sự là thông tuệ hơn người. Trên đời, người ta chỉ biết là thêu hoa cỏ, có ai từng nghĩ đến thêu tranh chữ? Còn thêu linh động tươi đẹp thế này? A Khởi, bức tranh này của người, nhất định bán được giá cao."

Hắn đồng ý giúp đỡ rồi.

Trương Khởi vui mừng quá đỗi, nàng nhẹ nhàng chào, vui vẻ nói: "Đa tạ Tiêu Lang."

Tiêu Mạc nhìn nàng.

Nhìn một chút, đột nhiên, hắn tự tay phủ về phía cái trán của nàng, bộ dáng kia, hẳn là muốn vén tóc mái của nàng lên, để nhìn rõ mặt của nàng!

Trương Khởi kinh hoảng, vội vàng đỏ mặt lui về phía sau nửa bước. Mà lúc này tiếng bước chân bịch bịch bịch truyền đến, A Lục từ một bên vọt tới. Nàng ngăn ở trước người Trương Khởi, tròn mắt tức giận trợn trừng Tiêu Lang mà nàng từng ái mộ, mất hứng nói: "Tiêu Lang, đại phu nhân hạ lệnh, nói không cho cô tử trong phủ gả cho ngươi làm thiếp. . . . Ngươi làm như vậy sẽ hại A Khởi nhà ta."

Tiêu Mạc ngẩn ra.

Trương Khởi bên cạnh lại cảm kích mà vui vẻ nhìn A Lục ở trước.

Tiêu Mạc vội vàng thu tay về, ngượng ngùng nói: "Chuyện này, ta chỉ là thấy ngứa mắt."

Ho một tiếng, hắn quyết định không tiếp tục đề tài này nữa, liền nghiêm túc nhìn Trương Khởi, hỏi "Nếu ngươi thông tuệ vậy, có muốn ta nói một tiếng với phụ thân ngươi không?"

Trương Khởi liền vội vàng lắc đầu, nhỏ giọng nói ra: "A Khởi mới đến. . . . Các tỷ tỷ sẽ không thích ."

Tiêu Mạc gật đầu một cái, cũng là một tiếng thở dài. Hai mắt của hắn còn đặt ở trên mặt Trương Khởi, lúc này, chính hắn cũng thấy hơi kỳ quái, chỉ là một cô tử hơi thanh tú sao mình lại luôn chú ý.

Cười lên, hắn cầm chắc bức họa, nói: "Ta sẽ cầm đi đặt ở trong cửa hàng gửi bán."

Trương Khởi vui mừng đến mắt cong thành trăng khuyết, "Vậy thì tốt quá. Kính xin A Mạc giấu giếm giùm ta."

Tiêu Mạc cười ha ha, nói: "Chuyện này ngươi cứ yên tâm. Ngươi thông tuệ hơn người, không nói tỷ tỷ muội muội của ngươi, chính là ta, cũng có chút ghen tỵ đấy." Lời này dĩ nhiên là nói đùa.

Trương Khởi xấu hổ cười một tiếng. Hai người mặt đối mặt đứng cũng một hồi rồi, lại kéo dài xuống, chỉ sợ sẽ bị người khác thấy. . . Dù đại phu nhân không lên tiếng, không cho cô tử trong phủ làm thiếp cho hắn, đến lúc đó cũng sẽ có người nói mình không biết xấu hổ, không tự thấy rõ mà muốn trèo cành cây cao.

Thấy nàng không biến sắc lui về phía sau, muốn cáo từ.

Tiêu Mạc mỉm cười nói: "A Khởi trở về đi, đứng nữa, chỉ sợ người khác sẽ nói xấu."

Trương Khởi vội vàng thưa phải, cúi chào hắn, liền cáo lui rời đi.

Đưa mắt nhìn bóng lưng của nàng, Tiêu Mạc lại mở bức họa ra nhìn một chút. Từ từ thu hồi bức họa thì hắn trầm tư: cư nhiên không cho cô tử trong phủ gả cho ta? Xảy ra chuyện gì?
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 18: Lan lăng vương
Vừa về đến phòng, Trương Khởi liền thở dài một hơi, gương mặt nở một nụ cười thật tươi. Nàng nhào lên giường lăn một vòng, nhìn A Lục đang bận rộn đột nhiên nói nói: "A Lục, sau này nếu có người khiêu khích ngươi, hại ngươi......Hãy nhẫn nhịn trước đã, đợi về phòng rồi hãy nói với ta." Sau này nàng sẽ có tiền, sẽ không thể để A lục chưa đươc hưởng phúc ngày nào đã bị sập bẫy của kẻ khác.

A Lục biết, người luôn chững chạc như Trương Khởi đang không yên lòng về mình. Nàng chép miệng, tức giận đáp trả: "Biết rồi, ta đâu có ngu đến thế chứ?"

Trương Khởi chỉ cười.

A Lục nói tiếp: "Nói tóm lại là ta cứ đi theo ngươi là được."

Trương Khởi gật mạnh đầu, nàng nhìn bầu trời xanh thăm thẳm bên ngoài, thì thào tự nói: "Cái thói đời này quá loạn, không có tiền nửa cũng bước khó đi, có tiền rồi, cũng chỉ tốt hơn được một chút mà thôi." Vì vậy, muốn sống được một cuộc sống như nàng hằng mơ ước, chuyện nàng còn phải làm rất nhiều, rất nhiều.

A Lục vô tư gật đầu rối rít, Trương Khởi còn chưa nói hết thì nàng đã ngâm nga ca hát bận rộn chạy ra bên ngoài.

Sáng sớm ngày hôm sau, Trương Khởi đi đến học đường.

Vừa mới đến bên ngoài học đường, nàng liền sửng sốt: Tại sao sớm thế này mà những cô tử đó đã đến rồi?

Vừa đi đến gần, Trương Khởi liền nghe thấy nhiều tiếng bàn tán xôn xao, "Bắc Tề cùng Bắc Chu đều phái sứ giả đến rồi."

"Nghe nói sứ giả Bắc Tề chính là vị Quảng Lăng Vương - Cao Trường Cung vang danh thiên hạ đó."

Ba chữ Quảng Lăng Vương vừa mới ra khỏi miệng, những tiếng hít thở đầy ngạc nhiên vang lên liên tục. Vị Quảng Lăng Vương này chính là hoàng tử của Bắc Tề, nghe nói mẹ đẻ chỉ là một kẻ ti tiện đến tên cũng không có.

Quảng Lăng Vương hiện thời cũng chỉ mới mười tám mười chín tuổi, chưa lập nên công trạng kinh thiên động địa gì lớn, nhưng điều khiến nhóm cô tử này vừa nghe nhắc tới hắn đã cực kỳ hưng phấn không thôi, là bởi vì lời đồn miệng truyền nhau hắn tuấn mỹ vô song, xác thực là thiên hạ đệ nhất mỹ nam chân chính.

"Thật chứ?"

"Đương nhiên là thật."

Chúng nữ đè giọng thật thấp, reo lên nho nhỏ. Trương Cẩm thốt lên: "Nghe nói hắn thích bịt kín mặt mũi. Không biết lần này hắn có để lộ mặt thật ra không?"

"Cái này cũng không biết." "Nếu hắn để lộ thì thật là tốt."

Qua một hồi lâu mà nhóm cô tử vẫn còn đang rất hưng phấn. Trên thực tế, từ sau khi biết Quảng Lăng Vương đến Kiến Khang, thì họ đã ngủ không yên rồi. Vất vả lắm mới đợi được đến lúc trời sáng, họ lập tức chạy đến học đường , bàn tán với những cô tử khác trắng trợn bàn tán một phen, bày tỏ sự chờ đợi và hưng phấn trong lòng.

Trong những tiếng bàn tán ấy chỉ có Trương Khởi là không hề có một thái độ khác nào. Nàng yên lặng đi ngang qua đám cô tử, bước về phía học đường.

Thấy bóng lưng tầm thường nhỏ bé của nàng, Trương Cẩm chép miệng, một cô tử đứng bên cạnh nàng ta cười lạnh nói: "Cô xem cô ta làm cái gì chứ? Bằng thân phận của cô ta, có thể cách đám đông mà nhìn thấy Quảng Lăng Vương một cái thì đó cũng là may mắn của cô ta rồi."

Trương Cẩm hậm hực nói: "Nói cũng phải."

Trong sự nháo nhiệt ấy, chỉ có một mình Trương Khởi là lặng lẽ đứng trong góc thường ngày của mình, chờ đợi tiết dạy đầu tiên của giáo tập Lý.

Tiết này chính là môn học về nhạc khí. Sau khi giáo tập Lý sai người hầu sắp xếp ổn thỏa mấy cây đàn tranh xong, chau mày lại, không hề vui vẻ mà nhìn đám cô tử của nhà họ Trương vẫn đang đứng cười cợt tụ tập ngoài phòng học.

Nàng ta chỉ là một nhạc sĩ, tuy là đến từ trong cung nhưng cũng không có tư cách mà lớn tiếng với đám cô tử này. Vì vậy, họ không vào học đường, nàng ta cũng chẳng có cách nào cả.

Thầm than một tiếng, Lý giáo tập quay đầu nhìn về phía Trương Khởi. Lắc đầu một cái, nàng khẽ hắng giọng một tiếng nói với học đường chỉ có một cô tử duy nhất: "Vậy thì, chúng ta bắt đầu thôi."

Một người thì thì dạy lơ mơ không có hứng thú, còn một người thì lại học cực kỳ nghiêm túc, tiết học này kết thúc rất nhanh chóng. Đang chuẩn bị xoay người rời đi thì giáo tập Lý quay đầu lại liếc mắt nhìn Trương Khởi.

Tiếp xúc nửa canh giờ vừa rồi, nàng mới phát hiện vị cô tử không chút thu hút này thực sự rất thông tuệ. Quan trọng nhất là, thái độ nghiêm túc học của nàng ta đã khiến cho nàng cảm thấy rất vui vẻ, lấp được sự vắng vẻ nơi học đường trống không khiến cho nàng cảm thấy thật vô vị kia.
Ngập ngừng một chút, nàng nhẹ giọng nói với Trương Khởi: "Khi học nhạc thì làm sao mà không có bàn được? A Khởi, ta sẽ nói lại chuyện này với thúc bá của cô."

Không đợi Trương Khởi ngỏ ý cảm ơn, giáo tập Lý đã rời khỏi học đường.

Tiết thứ hai, là tiết dạy đánh cờ vây. Từ xưa tới nay, hai chữ cờ vây này, không riêng chỉ là một môn tài nghệ. Quan trọng nhất đó là, thông qua sự rèn luyện một người đi một bước được coi là năm bước, để bồi dưỡng người trở thành lãnh đạo đạt chuẩn.

Cả lớp này cũng vậy, vẫn là chỉ có Trương Khởi một mình nghe giảng. Các cô tử mặc dù đã vào học đường, nhưng tâm tư đám cô tử đó không hề đặt trên sách vở bài học mà vẫn cứ tụ tập lại với nhai, bàn tán đủ loại tin đồn về vị Quảng Lăng Vương.

Chớp mắt một cái đã đến buổi trưa.

Lúc Trương Khởi về, đi thật xa rồi mà vẫn còn nghe thấy tiếng cười cợt của đám cô tử.

Mới vừa trở lại trong phòng, A Lục liền vọt vào, hưng phấn kêu lên: "A Khởi, A Khởi, nghe nói Quảng Lăng Vương gì đó thích bịt kín mặt mũi sắp đến rồi, cô có nghe thấy chuyện này không?"

Trương Khởi gật đầu một cái, "Nghe thấy rồi."

A Lục ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, dường như muốn xuyên qua khung cửa sổ màu xanh nhạt để hình dung về dáng vẻ của Quảng Lăng Vương. Một lát sau, nàng vui vẻ nói: "Nghe nói, trong phủ chúng ta cũng có mấy vị lang chủ đứng ra tiếp đãi sứ thần đấy." Nghiêng đầu, nàng còn giả vờ ra vẻ vuốt vuốt cằm mình, lẩm bẩm nói: "Nếu như hắn có thể đến phủ của chúng ta thì tốt quá."

Bằng thân phận của nàng và Trương Khời, cũng không biết có cái tự do đó hay không, lúc Quảng Lăng Vương đến, thì ra đường ngắm một cái là được. Vậy nên A Lục mới nói thế.

Dừng một chút, A Lục lại nói tiếp: "Người trong thiên hạ đều nói hắn rất rất đẹp, thật không biết, một người Hồ* thì có thể đẹp đến mức nào? Hừ, nhất định là lừa đời lấy tiếng." (*cách Trung Quốc cổ đại gọi những dân tộc ở phương Bắc hoặc Tây Vực)

Trương Khởi nghe xong buồn cười, nàng nhỏ giọng nói: "Hắn là Lan Lăng Vương, không cần thiết lừa đời lấy tiếng." Lan Lăng Vương lúc bấy giờ vừa mới được phong làm Quảng Lăng Vương, tuổi tầm mười tám mười chín, vẫn chưa lập được bất kỳ công lao hay sự nghiệp gì, khiến cho người ta chú ý đến chỉ có dung mạo của hắn chứ không phải là tài năng kinh thế kia. . . . . .

Giọng của nàng quá nhỏ, A Lục không nghe rõ. Nàng nghi ngờ nhìn Trương Khởi hỏi, "A Khởi nói gì thế? Ta không nghe rõ."

Trương Khởi nhìn nàng cười cười lắc đầu không trả lời. Nàng cúi đầu, tiếp tục công việc thêu thùa.

Bức tranh này nếu như có thể thuận lợi mà bán đi, nói không chừng cái loại thêu thùa này sẽ thịnh hành trong một thời gian ngắn. Nàng nên chuẩn bị nhiều một chút.

A Lục nói một hồi không nghe thấy trả lời, liền quay đầu lại.

Dưới tóc mái thật dày là khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Trương Khởi, còn có hàng lông mi dài mượt, A Lục buồn buồn nói: "A Khởi thật không giống một cô tử còn trẻ chút nào."

Ngay cả Quảng Lăng Vương cũng không đả động được nàng.

Nghe thấy A Lục giận dữ, Trương Khởi ngẩng đầu lên. Nàng cười để lộ ra hàm răng trắng như tuyết, "Quảng Lăng Vương à? Hắn cũng không phải là người mà chúng ta muốn gặp là có thể gặp." Mới nói đến đây, không biết nàng nghĩ đến cái gì, bàn tay run lên, chiếc kim thêu liền đâm mạnh vào ngón giữa. Trương Khởi vội vàng ngậm ngón tay đang chảy máu vào miệng.

Thấy ngón tay của nàng đặt trên bờ môi đỏ mọng, hình ảnh ấy khiến người ta rung động không thôi. A Lục nhìn đến mức ngây người ra. Một hồi lâu, nàng ngạc nhiên nói: "A Khởi, ngươi đang nghĩ gì thế? Cứ sững người ra thế kia."

"À?" Trương Khởi vội vàng bỏ ngón tay ra khỏi miệng, cúi đầu nói: "Không nghĩ gì cả."

***

Cả mấy ngày liền, đám cô tử đều chìm trong sự phấn khích, kể cả là đám thị nữ trẻ tuổi cũng cực kì hào hứng.

So với họ, Trương Khởi lại bình tĩnh như giếng cổ không hề gợn sóng, đó quả là bình tĩnh quá mức. Vốn dĩ vì chuyện của Tiêu Mặc mà Trương Khởi vẫn luôn canh cánh ở trong lòng, nhìn thấy dáng vẻ ngốc nghếch này của nàng tâm tình cũng bình tĩnh lại.

Sau năm sáu ngày liên tục mưa dầm không nghỉ, ánh nắng của một ngày mùa Xuân rực rỡ đã bắt đầu đến.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 19: Cửa
Mặt trời sáng rực rỡ lơ lửng treo ở chân trời, dường như chỉ trong một đêm, trên những ngọn cây đã hiện lên những màu xanh mới, trên mặt đất nhú lên những ngọn cỏ màu xanh nhạt, cơn gió phất qua mặt cũng là sự mềm mại và nhẹ nhàng, mang theo sức sống đặc hữu của mùa Xuân.

Sau khi giảng hết một tiết, lúc giáo tập Lý đi ngang qua chỗ của Trương Khởi không khỏi xấu hổ nhỏ giọng nói: "Chuyện kê thêm bàn cho trò chỉ sợ là không được.”

Trương Khởi vội vàng nhỏ giọng đáp lại: "Vốn dĩ đã không có cách nào mà, đã khiến giáo tập vì A Khởi mà bận tâm vất vả rồi."

Giáo tập Lý chỉ ừ một tiếng, không nói thêm câu nào liền xoay người rời đi.

Trương Khởi cũng đi ra ngoài.

Lúc nàng vẫn đang ngồi trong rừng chờ đợi tiết học tiếp theo thì lại thấy đám cô tử đang vây quanh vị giáo tập nọ, cũng không biết là đã nói những gì mà vị giáo tập đó phất tay lên sau đó đám cô tử liền cười ầm lên, cùng gối rối rít vái chào loạn lên với vị giáo tập nọ, kế tiếp cả đám người giải tán.

Trương Khởi chầm chập theo sát ở phía sau, đi về phía phòng của mình. Từ trong cuộc bàn tán mới nãy của đám cô tử có thể biết được đã có sứ giả tới Kiến Khang rồi, bọn họ lo rằng Quảng Lăng Vương đã đến.

Ở một góc hành lang bên ngoài phòng, Trương Khởi từ xa đã nhìn thấy A Lục cùng mấy tỳ nữ đạng tụ lại với nhau, mặt mày hớn hở đang nói gì đó. Nhìn thấy nàng đi đến, liền vui vẻ vẫy vẫy tay rồi tiếp tục tán gẫu, không hề có ý định muốn đi lại chỗ nàng.

Nha đầu này!

Trương Khởi chỉ cười xoay người bước vào trong phòng. Ngược lại mấy tì nữ đang tán gẫu cùng với A Lục lại há hốc mồm nhìn, nhưng chỉ được một lúc bọn họ lại thầm nghĩ: Vị cô tử này vốn là dân đen đến từ nông thôn, chung đụng với tì nữ của mình mà chẳng có chút tôn ti trên dưới nào, hóa ra loại người nào thì có hành vi đó.

Trương Khởi ngồi ở trong phòng, tiếp tục việc thêu thùa, thêu chưa tới nửa canh giờ, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng hoan hô. Tiếng hoan hô này lúc bắt đầu thì còn xa, dần dần, càng lúc càng lớn, càng lúc càng vang, càng về sau, những tiếng vỗ tay reo hò ồn ào đó làm cho Trương Khởi không thêu nổi nữa.

Nàng bỏ công việc thêu thùa trong tay xuống, mở cửa phòng nhìn ra phía ngoài.

Bầu trời bên ngoài xanh thăm thẳm, trong suốt đến không gì sánh bằng, giống hệt như năm đó nàng nắm tay phu quân chạy trốn đến phương Bắc.

Lắc lắc đầu, Trương Khởi thầm nghĩ: Cái ký ức đó cũng không biết tại sao lại quay về nữa, luôn luôn xuất hiện từng đoạn ngắn ngủi như thế.

Bên ngoài, bóng dáng của A Lục đã sớm biến mất không còn thấy đâu. Mà những tiếng ồn áo náo động bên ngoài càng lúc càng vang dội, cứ như cả thành đang reo hò vậy. Đột nhiên, Trương Khởi cảm thấy một sự cô đơn tịch mịch từ đáy lòng trỗi dậy.

Nàng khóa cửa phòng, dọc theo con đường mòn đi ra ngoài.

Đi được một lúc, nàng đã nhìn thấy ở lối cửa hông cách phía ngoài chưa đến hai trăm thước. Giờ phút này, ở cánh cửa hông đó cũng đã bị vây kín bởi một đám người, nhìn bốn người gác cổng đang đứng đó nhìn bốn phía, Trương Khởi thoáng chút do dự cuối cùng vẫn nhấc chân bước đi thẳng về phía trước.

Đi chưa được năm mươi bước, bất thình lình vang lên một giọng nói vô cùng ngạo mạn, "Đây là nơi mà ngươi có thể tới hay sao?"

Giọng nói cực kỳ quen thuộc, không cần quay đầu lại Trương Khởi cũng biết đó là Trương Cẩm đang lên tiếng.

Trương Khởi quay đầu lại.
Nàng mỉm cười nhìn Trương Cẩm và cả hai cô tử đang làm bạn bên cạnh nàng ta, nhẹ nhàng tinh tế mà nhã nhặn lịch sự chào hỏi, "A Cẩm tỷ tỷ, mẫu thân chưa từng nói rằng muội không được đến nơi này."

Có lòng tốt mà nói cho nàng ta biết chuyện này, không cho Trương Cẩm có cơ hội phát tác, Trương Khởi cúi chào nàng ta dịu dàng nói: "Nhưng mà A Cẩm là tỷ tỷ của muội, nếu như tỷ tỷ đã nói vậy rồi thì tất nhiên A Khởi phải nghe theo."

Dứt lời, Trương Khởi lần nữa thi lễ với Trương Cẩm quay người đi trở về.

Trương Cẩm hừ nặng một tiếng, đang muốn mở miệng nói vài câu, đuôi mắt vừa xoay chuyển liền vội ngậm miệng lại. Bước lên phía trước vui vẻ gọi: "Tiêu Lang!"

Tiêu Mạc tới?

Trương Khởi ngẩn ra, vội vàng quay đầu lại.

Đối diện với sự tươi cười hớn hở của Trương Cẩm, biểu hiện của Tiêu Mạc cũng chỉ thờ ơ không để ý, hắn liếc nhìn Trương Cẩm rồi chẳng quan tâm tới nàng ta mà là quay đầu bỏ đi, nhìn về phía Trương Khởi đang ngoái đầu nhìn lại.

Trương Khởi lúc này tuy rằng cố tự trấn định nhưng trên khuôn mặt lại thể hiện ra vẻ chờ mong. Khuôn mặt non nớt thấp thoáng phía sau tán lá xanh nhạt, như lại càng thêm sáng ngời hơn. . . . .Tiểu cô tử này rõ ràng chỉ được xem là thanh tú, nhưng gương mặt kia cặp mắt kia, mỗi lần nhìn thấy đều khiến cho người ta cảm thấy càng nhìn càng đẹp mắt. Đặc biệt thỉnh thoảng nhìn nàng, sẽ cảm thấy tiểu cô tử thanh tú này có thứ ánh sáng tỏa ra thật hấp dẫn mê người.

Thật là một cảm giác kỳ quái.

Tiêu Mạc xem như không có gì thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn về phía đám người Trương Cẩm, mỉm cười nói: "Bên ngoài rất náo nhiệt, chúng ta cùng đi xem đi." Nghiêng mắt nhìn qua Trương Khởi, hắn à một tiếng rồi nói: "Sao cô tử này lại quay về? Khó có khi nào náo nhiệt như vậy, cùng đi xem đi."

Hắn vừa nói xong, Trương Cẩm liền mím chặt môi lại. Chỉ là trong chớp nhoáng nàng liền mỉm cười, thân mật phất phất tay với Trương Khởi gọi: "A Khởi, chúng ta cùng đi đi."

Trương Khởi tất nhiên biết nghe lời phải, nàng cúi đầu cất tiếng dạ sau đó bước nhanh về phía trước đi theo phía sau bọn họ ra cửa.

Cũng đã mấy ngày Trương Cẩm không gặp được Tiêu Mạc, đang lúc nhớ nhung lại được nhìn thấy hắn, cảm giác vui sướng đó không biết nên diễn tả thế nào. Nàng lặng lẽ đi tới sau lưng Tiêu Mạc dịu dàng nói: "Tiêu Lang, sao huynh lại tới phủ chúng ta vào lúc này?" Mới nói đến đó, nàng lập tức cảm thấy lời này có chút không ổn, vội vàng nói lại: "Ý muội không phải vậy, muội muốn nói là, huynh.....Huynh tới rất đúng. . . . ." Đột nhiên nói tới đây nàng lại cảm thấy mình nói quá thẳng thừng đi, hẳn là không nên tiết lộ tâm tư mình ra rõ ràng quá. Ra vẻ vừa xấu hổ vừa sốt ruột, tay chân luống cuống không biết làm thế nào cho phải.

Tiêu Mạc cúi đầu, nhàn nhạt liếc mắt nhìn Trương Cẩm, sau đó hắn ngẩng đầu nhìn ra phía bên ngoài, chậm rãi nói: "Muội không thích A Khởi đúng không?" Khi tim Trương Cẩm còn đang đập mạnh và loạn nhịp thì hắn lại tiếp tục nói: "Vừa rồi tại sao muội muốn đuổi nàng ấy đi?"

Sắc mặt Trương Cẩm trắng bệch.

Tiêu Mạc lại cúi đầu nhìn về phía nàng. Đối diện với ánh mắt si mê của nàng, đột nhiên hắn tiến sát lại, môi như gió xuân phất qua tai của nàng, "Muội thích ta, cho nên vừa nhìn thấy A Khởi liền chướng mắt? Muội thật ngốc, tương lai sắp phải làm một đương chủ mẫu, sao có thể nhỏ mọn hẹp hòi như vậy chứ?" Giọng nói trầm ấm êm tai, như dòng suối chảy thấm vào lòng Trương Cẩm, hơi thở thơm ngát đặc trưng của phái nam càng giống như gió xuân quấn lấy tâm hồn thiếu nữ. Bất tri bất giác, mặt Trương Cẩm đã đỏ tới tận mang tai, hai mắt si ngốc nhìn hắn như như thể sắp chảy ra nước.

Hiện tại, nàng cũng chẵng còn quan tâm tới nơi này đang đứng đâu chỉ là trước công chúng? Trong phủ, ngoài phủ, có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn về phía này?

Tiêu Mạc đứng thẳng lưng, trên khuôn mặt anh tuấn vẫn là nụ cười nhẹ nhàng khoan khoái như gió xuân, ánh mắt vẫn dịu dàng mà chân thành! Nhìn hắn rồi lại nhìn thoáng qua Trương Cẩm bởi vì Tiêu Mạc đột nhiên đến gần mà thẹn thùng lẫn vui vẻ không thôi,

Trương Khởi giật mình nghĩ: Tiêu Mạc bây giờ chẳng phải là người đang được công chúa xem trọng sao! Hơn nữa đại phu nhân cũng nói như vậy. Trương Cẩm vui mừng như thế để làm gì? Chẳng lẽ nàng ta không biết, Tiêu Mạc hiện tại không thể nào tùy tiện đề nghị kết thân, hơn nữa, nàng ta không sợ đại phu nhân nổi giận trách mắng nàng hay sao?

Trong nháy mắt, nàng lại thầm nghĩ: Cũng không biết Tiêu Mạc có nghĩ tới điều này hay không?
 

Bình luận facebook

Top Bottom