Full CÁI LIỀN

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
126
Points
223
Ảnh bìa
Tác giả
Phạm Vũ Anh Thư
Nguồn
Phạm Vũ Anh Thư
Lượt đọc
474
Chương I
Ngày cái Liền theo thằng Trường về nhà ra mắt là ngày mưa tầm tã.
Trên xe hôm nay khách khứa cũng vắng vẻ, thằng Trường kéo cái Liền tựa vào vai khẽ nói:

- Ngủ đi em, đường xa mệt lắm, về lại ốm ra đấy.

Cái Liền gật gù rúc đầu vào lòng thằng Trường hít hà cái mùi đàn ông của người yêu mình. Thằng Trường có bờ ngực rắn lắm, cái Liền thích nhất mỗi lúc được ôm trọn bờ ngực ấy là ngủ dễ nhất. Thế mà hôm nay cái Liền lại chẳng ngủ được tý nào, nghĩ đến việc sắp ra mắt bố mẹ thằng Trường nó lại cảm thấy tim đập thình thịch. Từ buổi sáng nó và con em họ đã mua cơ man nào là hoa quả bánh kẹo mang về, từ quà cho bà thằng Trường đến cho mấy đứa trẻ con nó đều chuẩn bị chu đáo cả. Nhưng trong lòng nó vẫn chưa hết sự run sợ, dẫu sao cũng là lần đầu gặp bố mẹ chồng tương lai nó không run sao được? Đêm qua mẹ cái Liền gọi điện cho nó dặn dò bao nhiêu là thứ, nào là lần đầu ra mắt phải cư xử làm sao, thuyền theo lái gái theo chồng nên phải quan sát nết ăn nết ở nhà người ta. Cái Liền vâng vâng dạ dạ, nhưng càng nghe mẹ nó nói nó càng cảm thấy hoang mang.
Cái Liền khẽ ngước đôi mắt lên nhìn thằng Trường, thằng Trường không những có bờ vai, bờ ngực rắn chắc mà còn có cả khuôn mặt đẹp trai. Mắt thằng Trường nhìn đẹp lắm, hai mí to rõ ràng, mũi thì cao chót vót như mấy thằng Tây, người cũng to cao vạm vỡ đến một mét tám mươi chứ chẳng đùa. Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, cái Liền cũng đẹp gái, cái Liền có cái nước da trắng lắm, từ cái hồi còn học trên trường đi đâu người ta cũng bảo cái Liền đánh phấn mà nó chỉ tô chút son cũng đã đẹp như mấy cô diễn viên trên phim rồi. Cái Liền còn có cái tướng người mẫu, con gái đâu cao tận mét bảy, chân thì dài, mông ngực thì nảy nở, vòng eo thì lại nhỏ nên thằng Trường cũng chết mê chết mệt con bé.

Thằng Trường làm công an trên tỉnh, còn cái Liền thì làm kế toán cho một công ty liên nước ngoài. Nói trắng ra so về trình độ cái Liền chẳng những kém mà còn hơn cả chồng. Thế nên thằng Trường thấy may mắn lắm, may mắn khi yêu được cái Liền. Người đâu vừa đẹp người, lại được cả nết. Còn tất nhiên cái Liền cũng hiểu thời nay đàn ông mà hiền như cục đất giống thằng Trường cũng hiếm. So đi so lại thì anh cân tài mà chị cũng cân sức. Hai đứa nó yêu nhau thì trên dưới anh em bạn bè đều ngưỡng mộ thì thầm. Cái Liền thật ra cũng không sợ về nhà thằng Trường lắm nếu không có chuyện hôm trước.
Chẳng là cái Liền nghe phong thanh đâu trước khi yêu nó, thằng Trường cũng đã từng yêu mê mệt một đứa khác suýt còn cưới nhau. Thế nhưng mẹ thằng Trường phản đối kịch liệt lắm, mẹ nó còn phản đối ra mặt. Cái Liền cũng tính tò mò, hỏi ra mới biết mẹ thằng Trường ghét con bé đấy vì người đầu vừa lùn, vừa móm, người thì tròn vo, mắt thì liếc ngang liếc dọc, đến nhà thì không biết làm gì cứ ngồi ỳ trên ghế. Nhưng mấy lý do đó chỉ là phụ, cái lý do to lớn nhất là con bé kia mới yêu mà cầm hết tiền của thằng Trường còn mang đi mua vàng cho bố mẹ nó. Mà lương của thằng Trường thì ba cọc ba đồng, cho con bé ấy lại phải về xin tiền bố mẹ. Cái Liền nghe xong thì sốc lắm, hoá ra thằng Trường hiền lành thế mà dại gái ra phết, thôi thì cũng là quá khứ nên cái Liền cũng chẳng muốn bới móc ra làm gì cho mệt đầu. Dù sao thì cái Liền cũng hơn con bé kia theo lời kể về cái khoản nhan sắc, nên cũng coi như kéo lại chút tự tin mà về gặp mẹ chồng tương lai.
Vả lại cái Liền cũng chẳng phải gái phố, nó cũng từ quê lên đây lập nghiệp, vậy nên ngoài cái khoản đẹp về ngoại hình cái Liền còn có tài nấu ăn. Thôi thì xã hội giờ mẹ chồng đâu còn khắt khe, cái Liền nghĩ thế lòng cũng nhẹ hẳn đi.
Chiếc xe khách cứ lao hun hút theo con đường dài đi qua mấy cánh rừng về hướng nhà thằng Trường. Ngoài trời khi nãy mưa trắng xoá giờ cũng dần dần ngớt. Đột nhiên cái Liền thấy điện thoại chợt rung, nó liền mở ra xem cái thông báo, hoá ra có người kết bạn mới trên facebook. Cái Liền lâu lâu cũng hay được người lạ kết bạn nhưng nó chẳng bao giờ đồng ý khi không biết đó là ai.

Người vừa kết bạn với nó có nick facebook là "Hạ Băng", cái Liền khẽ nhíu mày, có đến tận mười lăm người bạn chung liền ấn vào trang cá nhân để xem.
Hình ảnh đầu tiên trên dòng thời gian của cô gái có tên Hạ Băng là một cô gái cao khoảng chừng một mét rưỡi hơn chút, khuôn mặt cũng khá ưa nhìn, chỉ riêng có cái mồm hơi móm làm khuôn mặt bớt cân xứng. Tuy cô gái này không xinh cũng chẳng xấu, nhưng lại khiến Liền có cảm giác bất an.
- Sao thế em? Có chuyện gì à?
Thằng Trường thấy cái Liền cứ chăm chú vào điện thoại thì lên tiếng hỏi. Cái Liền khẽ ngước mắt lên nhìn thằng Trường cũng vừa hay thằng Trường nhìn xuống màn hình điện thoại. Bất chợt cái Liền thấy mặt thằng Trường tái lại, nheo mày sau đó giật lấy điện thoại của nó rồi nói:

- Ngủ đi, còn lâu mới đến, cứ ngồi nghịch điện thoại tý có mà nôn hết ra.

Cái Liền bặm môi, giật lại điện thoại thoát ra màn hình chính, nó chưa vội đồng ý cũng chẳng xoá lời mời kết bạn kia. Thái độ này của thằng Trường khiến nó cảm giá rất lạ về cô gái có tên Hạ Băng này.

Cái Liền khẽ quan sát mặt thằng Trường, trên gương mặt ấy giờ đã lấy lại vẻ bình thản. Nhưng hành động vừa rồi của thằng Trường trước nay chưa bao giờ xảy ra.
Cái Liền thở dài, cố nhắm mắt những cũng chẳng tài nào ngủ được. Chợt nó nghĩ đến câu chuyện vài hôm trước được nghe liền khẽ giật giật tay thằng Trường rồi hỏi:

- Anh Trường, em nghe nói trước kia anh yêu mê mệt một cô gái lắm. Cô ấy tên là gì vậy?

Thằng Trường nghe xong đẩy cái Liền ra hỏi lại:

- Liền, em nghe ai nói vậy?
- Thì em nghe chị Hà bạn anh kể, sao anh phải giật mình vậy? Trước đến nay chuyện quá khứ của anh em đâu quan tâm? Anh không cần quá lo lắng vậy đâu, em chỉ là tò mò muốn biết thôi. Tất nhiên nếu anh không nói, em cũng không hỏi nữa.

Thằng Trường thở dài, kéo cái Liền lại vào lòng rồi nói:

- Cái Hà kể những gì với em?
- Thì kể anh yêu cái cô đấy, còn đòi cưới nhưng mẹ anh không cho, mà nói thì em mới để ý, cái nick facebook mới kết bạn với em giống như chị Hà miêu tả lắm nhé, lùn này, mũm mĩm này, lại móm này, có khi nào là cô gái người yêu cũ của anh không?

Thằng Trường im lặng một lúc rồi nói:

- Người yêu cũ của anh tên Ngọc...

Cái Liền nghe xong thì trong lòng cũng nhẹ nhõm, ít ra cái nick Hạ Băng kia cũng không phải người yêu của Trường, cái Liền không thích dây dưa đến quá khứ của thằng Trường, cũng như nó không muốn thằng Trường dây dưa đến quá khứ của mình.

- Hạ Băng chính là Ngọc...

Câu nói tiếp theo của thằng Trường cũng vừa hay khiến cái suy nghĩ của cái Liền hoàn toàn sụp đổ. Nó chưa kịp lên tiếng thằng Trường đã nói lớn với tài xế:

- Anh ơi, cho em dừng ở đây nhé.

Hoá ra là xe đã đến nhà thằng Trường, cái Liền như bừng tỉnh, vội lấy chiếc túi xách theo chân thằng Trường xuống dưới.

Thằng Trường xách hết đống đồ khẽ đặt tạm xuống chân rồi nói:

- Liền, lại đây anh bảo.

Cái Liền lúc này cũng quên béng đến Ngọc hay Hạ Băng, giờ thì chỉ nghĩ đến việc sắp được gặp bố mẹ chồng tương lai là nó cũng đã tim đập chân run rồi. Thằng Trường kéo cái Liền lại gần, vuốt mấy sợi tóc trên gương mặt nó tiện kéo quần áo cho chỉnh tề rồi nói:

- Em xách một túi hoa quả này còn lại bao nhiêu anh xách. Bố mẹ anh dễ tính lắm nên em đừng lo lắng gì nhiều. Còn có cả anh nữa.

Cái Liền nghe thằng Trường nói thì yên tâm hơn hẳn, vượt qua đoạn đường hơn một trăm cây số thì cũng đến rồi. Ban đầu cái Liền cứ ngỡ nhà thằng Trường ở vùng hẻo lánh khỉ ho cò gáy, nhưng khi đến đây rồi nó mới biết suốt đoạn đường kia tuy vắng vẻ nhưng về đến nơi này thì chẳng khác gì trong phố. Thằng Trường giơ tay chỉ về căn nhà ba tầng khang trang giữa phố rồi nói:

- Nhà anh đây.

Cái Liền mở to mắt ngạc nhiên, căn nhà tuy chỉ ba tầng nhưng rộng rãi như biệt thự, chiếc cổng sắt nhìn thôi cũng thấy chủ nhân căn nhà khá giả, ngay trước mặt nhà là chiếc ô tô Camry đen bóng loáng. Cái Liền nhìn thằng Trường, chưa bao giờ thằng Trường kể cho cái Liền nghe nhà nó giàu có đến vậy, thậm chí cái Liền còn cho rằng nhà thằng Trường còn nghèo hơn nhà nó bởi thằng Trường trước đến nay chẳng có chút gì của một người có tiền.

Lương thì ba cọc ba đồng, quần áo thì quanh đi quẩn lại chỉ có hai ba bộ. Quả thậy cái cảnh tượng này nằm ngoài sức tưởng tượng của cái Liền.

Cái Liền bấm bấm tay thằng Trường, mặt méo mó hỏi lại:

- Anh Trường, anh bảo đây là nhà anh sao? Sao anh không nói trước với em nhà anh giàu như vậy?

Thằng Trường nhìn mặt cái Liền vừa tội vừa buồn cười liền nói:

- Nhà anh giàu nhưng anh nghèo mà, Liền, đừng lo lắng, bố mẹ anh dễ tính lắm nên em không phải sợ. Đi thôi. Có gì còn có anh bên cạnh mà,

Cái Liền nghe xong, tuy cũng có chút nhẹ nhõm hơn, nhưng vẫn cảm thấy nỗi hồi hộp càng nhiều. Thế nhưng nó liền tặc lưỡi, dù sao cũng phải gặp, trước sau gì cũng phải đi. Nó xốc lại quần áo, lấy điện thoại ra khẽ soi gương, rồi nắm tay thằng Trường bước vào căn nhà to lớn ấy.

Nghe tiếng thằng Trường mở cửa, một người phụ nữ khoảng chừng bốn mươi lăm tuổi, khuôn mặt tuy không hẳn là quá xinh đẹp nhưng lại rất quý phái sang trọng bước ra. Cái Liền đoán chắc đây là mẹ thằng Trường liền cúi gập người nở nụ cười tươi tắn nói lớn:

- Con chào bác ạ.

Người phụ nữ nhìn thấy Liền, tỏ ra hết sức vui mừng đáp lại:

- Cháu Liền đây hả? Nào hai đứa mau vào, bố đang ở trong nhà đấy. Nãy giờ trời mưa to lắm may mà hai đứa về lại tạnh rồi.

Cái Liền gật gù đưa túi hoa quả cho thằng Trường cúi người xuống tháo đôi giày sau đó đeo đôi dép đi trong nhà nhận lại túi hoa quả bước vào. Bố thằng Trường đang ngồi trên bộ ghế gỗ sang trọng, thấy cái Liền và thằng Trường thì nói:

- Hai đứa có bị ướt tý nào không?

Cái Liền đặt túi hoa quả lên bàn lễ phép đáp:

- Con chào bác ạ, cũng may về đến đây trời lại tạnh, con cảm ơn bác đã quan tâm. Hôm nay lần đầu con đến chơi có chút hoa quả mong hai bác không chê.
Mẹ thằng Trường nãy giờ cũng ngồi vào ghế cười hiền lành đáp lại:

- Con chu đáo quá, lần đầu đi xa thế chắc mệt lắm hả con? Hai đứa không báo trước để bác trai xa tỉnh đón về. Đi xe khách vất vả quá.

Cái Liền nghe mẹ thằng Trường nói bất chợt cảm thấy xúc động, cái Liền vốn hay nghĩ mẹ chồng, bố chồng thường khắt khe vậy mà nhìn cách xởi lởi của mẹ thằng Trường cái Liền lại cảm thấy thỏai mái vô cùng. Mẹ thằng Trường không nhìn cái Liền chằm chằm như mấy bà mẹ chồng hay nhìn con dâu, còn bố thằng Trường thì ngồi xem bóng, lâu lâu mới hỏi vài câu nhưng lại rất chân tình. Mẹ thằng Trường cầm dao gọt hoa quả đưa cho cái Liền một cái, còn bà một cái rồi nói:

- Bác cũng vụng lắm Liền ạ, con gọt một ít, bác gọt một ít cứ ăn được là được chẳng cần đẹp đẽ gì đâu.
Bố thằng Trường liền cười ha hả nói:

- Liền, mẹ thằng Trường vụng gọt hoa quả thôi nhưng nấu ăn khéo lắm. Bác thích nhất ăn cơm mẹ thằng Trường nấu đấy.

Cái Liền quan sát mẹ thằng Trường, nói là vụng nhưng gọt cũng đẹp phết chứ chẳng đùa. Cũng may cái Liền học nấu ăn từ bé, mấy việc gọt hoa quả này cái Liền cũng làm thoăn thoắt. Thằng Trường nãy giờ cũng xem bóng đá, lâu lâu mới hỏi bố mẹ vài câu. Mẹ thằng Trường thì nói chuyện với cái Liền rôm rả lắm, như thể hai người quen lâu lăm rồi. Mẹ thằng Trường bảo với cái Liền:

- Bác ở nhà buồn lắm, cái Hiền với thằng Trường thì đi làm trên tỉnh suốt, còn bố thằng Trường bận bao nhiêu công việc, con xem hôm nay nếu không phải hai đứa về chắc bác trai cũng chẳng ở nhà.

Bố thằng Trường nghe vợ than thở liền nói:

- Kìa mẹ nó, mình xem tôi bận kiếm tiền vất vả thế nào, nhìn mình thế kia tôi cũng chẳng muốn xa chút nào, nhưng không đi không được, cái việc của công ty bận thế nào mình biết mà. Mang mình đi theo thì khói bụi, để mình ở nhà một thân một mình thì xót xa lo lắng.

Cái Liền nhìn bố mẹ thằng Trường cãi nhau bất chợt lại thấy ghen tỵ, nhìn ánh mắt nó cũng biết ông Đăng bố thằng Trường rất chân thành với bà Trang tức mẹ thằng Trường. Cái Liền gọt xong đống hoa quả liền nói:

- Hai bác xì tin thật đấy, bác gái nếu bác không chê thì con làm bạn với bác được không? Bác gọi cho con lúc nào cũng được, thật ra con ở phố một mình lắm lúc cũng buồn, thi thoảng bác lên tỉnh chơi hai bác con mình đi chơi loanh quanh, anh Trường lắm khi cũng bận, hết trực thì lại đi công tác thành ra con cũng cô đơn bác ạ.

Bà Trang nghe thế thì như bắt được vàng, gật đầu vui vẻ nói:

- Ôi giời, phải thế chứ, con không biết mấy lần bác lên tỉnh, con Hiền thì kêu bận đi làm, thằng Trường thì đi trực, bác trai thì bận quanh năm suốt tháng đi từ sáng đến tối mịt mới về. Đấy, có con dâu thì tôi mới có bạn đây, Liền bác thích đi vào vincom xem đồ lắm, hôm nào vào hai bác con mình đi xem nhé.

- Dạ vâng, ở mấy shop khác cũng nhiều đồ đẹp lắm bác,

- Ừ đấy đấy, bác thích lắm, bác thích cả giày dép nữa cơ, con đeo size gì, chân bác nhỏ lắm

Bà Trang và Liền cứ ngồi nói chuyện như thể quen từ lâu, bất chợt ngoài kia có tiếng mở cổng, bà Trang nhìn ông Đăng khẽ nói:

- Con Hiền về đấy, để tôi ra mở cổng.

Cái Liền hôm nay đi trên xe cũng nghe thằng Trường nói cái Hiền em gái thằng Trường hôm nay cũng dẫn người yêu về ra mắt. Cái Hiền với thằng Trường cùng làm trên tỉnh nhưng cái Liền chưa có dịp được gặp cái Hiền, tiện hôm nay thằng Trường đưa cái Liền về thì cái Hiền với người yêu nó cũng về cho đông đủ. Hôm nay đến đây, gặp bố mẹ thằng Trường rồi, cái Liền cảm thấy thoải mái vô cùng lại càng háo hức được gặp em thằng Trường. Nghe đâu em thằng Trường kém cái Liền một tuổi làm ngân hàng ở tỉnh, hôm nay cũng là lần đầu thằng Trường được gặp người yêu cái Hiền thì phải.

Ban nãy cái Liền còn cho rằng việc gặp bố mẹ thằng Trường khiến nó run sợ, nhưng khi mẹ thằng Trường luôn khiến nó có cảm giác thoải mái thì nó chợt nghĩ khác. Hoá ra việc về ra mắt nhà chồng cũng chẳng phải chuyện khó khắn gì, ngược lại còn thấy dễ chịu vô cùng. Chỉ khó chịu mỗi chỗ thằng Trường không cho cái Liền biết gia đình nó lại khá giả thế này. Cứ mải mê suy nghĩ cái Liền không biết bà Trang cùng Hiền và bạn trai cái Hiền đã vào, cái Hiền giọng oang oang nói:

- Con chào bố, chào anh Trường chị dâu, con xin giới thiệu đây là anh Tùng người yêu con đang làm công an trên tỉnh ạ.

Cái Liền nghe đến câu cuối cùng, bất chợt toàn thân run rẩy, mặt tái mét từ từ ngước mặt lên, trước mặt nó cái Hiền thật xinh đẹp với mái tóc uốn xoăn, nhưng điều đó không còn quan trọng khi đứng kế bên cái Hiền là một thằng con trai cao to vạm vỡ cũng đang tỏ ra vô cùng ngạc nhiên khi thấy cái Liền ngồi đây. Tim cái Liền bỗng như vỡ ra, trước mặt nó là thằng Tùng, người yêu cũ bốn năm của nó…
 

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
126
Points
223
Chương II
Cái Liền nhìn thằng Tùng, phải mất mấy giây mới lấy được lại bình tĩnh. Oan gia ngõ hẹp thế nào cuối cùng nó lại gặp thằng Tùng trong hoàn cảnh này. Thằng Tùng có lẽ cũng vô cùng sửng sốt, thế nhưng cả cái Liền lẫn thằng Tùng đều phải nhanh chóng che giấu sự bàng hoàng ấy vào trong.
Cái Hiền có lẽ cũng nhìn ra thái độ lạ lùng của cái Liền và thằng Tùng liền nói:

- Anh Tùng với chị Liền quen nhau sao?
- Không, không quen đây là lần đầu tiên gặp

Thằng Tùng với cái Liền đồng thanh đáp lại, đoạn thằng Tùng khẽ cúi người lễ phép nói:

- Con chào hai bác, hôm nay lần đầu tiên đến nhà con có chút hoa quả với chai rượu cho bác trai.

Nói rồi thằng Tùng hướng về phía thằng Trường với cái Liền mỉm cười nói:

- Chào anh chị, em là bạn trai của Hiền, dù sao em cũng xác định cưới Hiền làm vợ nên chẳng cần xưng tuổi cứ gọi anh chị là được nhỉ?

Bà Trang nhìn thằng Tùng, người đâu ăn nói dễ thương lại đẹp trai thì hài lòng lắm. Hôm nay hai đứa con bà dẫn về toàn đứa đẹp trai đẹp gái lại còn có công ăn việc làm tử tế thế này bà cũng chẳng mong gì hơn nữa.
Trời cũng đã chập choạng chiều, bà Trang nhìn đồng hồ khẽ nói:

- Mấy đứa trên đây ngồi chơi mẹ đi xuống nấu cơm nhé.

Cái Liền thấy thế liền đứng dậy theo chân bà Trang xuống bếp vừa đi vừa nói:

- Bác, con xuống cùng bác, hai bác con còn nói chuyện cho vui.

Bà Trang cười vui vẻ hướng về cái Hiền nháy mắt một cái rồi đi xuống. Cái Liền cũng đi theo sau, nó nghe tiếng cái Hiền loáng thoáng phía sau nói với thằng Tùng:

- Anh ngồi đây với anh Trường và bố em nhé. Em xuống phụ mẹ, hôm nay em trổ tài nấu ăn cho anh đảm bảo mê mệt luôn.

Cái Liền khẽ thở dài, cái thở rất nhẹ chỉ đủ mình nó nghe thấy. Trái đất này cũng thật tròn mà cái sự đời cũng thật lạ, hai năm nay không gặp lại cứ ngỡ cả đời không gặp lại vậy mà giờ lại mặt lại đối mặt ở cá nơi chẳng ai ngờ đến. Cái Liền tặc lưỡi, thôi thì mặc kệ, cũng chỉ là người yêu cũ thôi mà, dù sao cái Liền với thằng Trường cũng tính đến chuyện kết hôn, mấy chuyện quá khứ vớ vẩn đã qua cái Liền cũng chẳng muốn nghĩ tới. Cuộc sống của ai người đó sống, nước sông không phạm nước giếng, nó cũng chẳng sống chung với mẹ chồng hay với cái Hiền mà phải lo nhiều.

- Này Liền, lại đây con.

Tiếng bà Trang kéo Liền ra khỏi dòng suy nghĩ, bà Trang kéo trong tủ ra cơ man nào tôm nào cá nào thịt, cái Liền hiểu ý liền mở mấy túi thức ăn nhanh nhảu nói:

- Dạ, bác ơi con thích nấu ăn lắm chỉ có điều không biết có hợp khẩu vị gia đình mình hay không, bác ở bên cạnh dạy bảo con với nhé. Con cũng còn vụng lắm bác ạ, bác nấu ăn ngon chỉ bảo cho con tiến bộ bác nhé, con cũng ham học hỏi lắm ạ.

Bà Trang nghe cái Liền nói thì vừa ý lắm, bà đưa cho nó túi thịt túi tôm dặn dò bóc còn mình đứng ngoài quan sát. Cái Liền bất chợt nghĩ lại lời bà Trang nói khi nãy, nếu nó không nhanh đi theo bà xuống đây biết đâu bà sẽ đánh giá nó theo hướng tiêu cực. Mấy chuyện nấu ăn cái Liền rất thành thạo, chẳng mấy chốc đống tôm đã được bóc gọn gàng sạch sẽ. Bà Trang vẫn không đụng tay vào, có lẽ bà cũng muốn thử đứa con dâu tương lai này xem thế nào. Cái Liền bóc tôm xong lại thoăn thoắt băm thịt, ở góc bàn ăn cái Hiền đang gác chân lên ghế lướt facebook

- Mẹ, mẹ thấy anh Tùng thế nào.

Cái Hiền sau khi ngồi lướt facebook chán chê liền lên tiếng hỏi. Bà Trang để cho Liền tự nấu chỉ bên ngoài quan sát, thấy cái Hiền hỏi liền đáp lại:

- Về cơ bản ngoại hình đẹp trai, công việc tốt, còn tính cách thế nào con yêu nó thì con hiểu mà đúng không, nó không tốt sao con dám yêu?

Cái Hiền lắc đầu nói tiếp:

- Mẹ, con vẫn cảm thấy anh Tùng chưa thực sự thật lòng với con. Hình như anh ấy vẫn chưa quên hẳn được người yêu cũ.

Cái Liền đang băm thịt bất chợt ngừng lại, trong lòng nó bỗng dấy lên nỗi sợ mơ hồ. Bà Trang không để ý thái độ của cái Liền mà tiến về phía cái Hiền hỏi lại:

- Sao con lại cảm nhận như vậy? Người yêu cũ thằng Tùng là ai?

Cái Hiền thở dài thườn thượt, đặt điện thoại xuống bàn lắc đầu chán nản đáp:

- Con cũng chẳng biết con đấy là con nào, chỉ nghe bạn anh Tùng kể trước khi yêu con anh Tùng có yêu một đứa tận bốn năm lận. Hai người cũng mới chia tay được khoảng hai năm, nhưng con nghe đâu anh Tùng vật vã lắm, suốt thời gian chia tay đều sống như cái xác không hồn. Con với anh Tùng cũng quen nhau khoảng nửa năm nay thế nhưng con vẫn cảm giác anh ấy còn xa lạ, vẫn có gì đó giống như khoảng cách vô hình mà không lấp đầy được. Con thì con yêu anh Tùng rất nhiều, mấy lần gọi cho mẹ con cũng nói rồi đấy, nếu không là anh Tùng con cũng không muốn lấy ai, yêu ai.

Bà Trang nghe cái Hiền nói thì cười từ tốn nói:

- Hiền, hay con tự nghĩ thế? Mẹ thấy thằng Tùng cũng có vẻ chân thật mà. Còn hai đứa mới quen nửa năm cũng khó mà mở lòng được, còn cái con bé người yêu cũ gì kia của thằng Tùng nếu nó lấy chồng đẻ con rồi thì cũng chẳng phải sợ gì, còn nếu nó vẫn chưa yêu ai mẹ nghĩ con cũng phải cẩn thận. Người ta nói tình cũ không rủ cũng tới, con phải điều tra xem con đó con nào, gia thế ra làm sao, so với con thì như thế nào, tình trạng hôn nhân hiện giờ nữa. Nếu như con bé ấy là mối nguy hiểm thì phải chặn ngay trước khi xảy ra chuyện.

"Choang" tiếng rơi của dao xuống nền nhà cắt ngang cuộc trò chuyện của hai mẹ con cái Hiền. Bà Trang nhìn lên, mặt cái Liền lúc này cũng đã tái mét, có lẽ nó đang rất run sợ. Cái Hiền nhìn cái Liền mỉm cười nói:

- Chị Liền không sao đâu, em ở nhà nấu ăn cháy suốt, bát đũa vỡ liên tục.

Bà Trang nhìn mặt cái Liền tội tội cũng chẳng nỡ trách móc mặc dù hành động vừa rồi của cái Liền khiến bà không hài lòng chút nào. Cái Liền gập người nhặt dao lên cười gượng gạo:

- Thưa bác, con xin lỗi, tay con trơn quá.
- Không sao đâu con, thôi để đấy bác nấu cho.
- Dạ, để hôm nay cứ để con thử nấu xem thế nào, bác cứ ngồi chơi cùng em Hiền đi ạ.

Cái Hiền xua xua tay mẹ nó rồi nói:

- Thôi mẹ cứ để chị Liền nấu đi, con còn nhiều chuyện muốn nói.

Bà Trang cũng chẳng từ chối nữa, cầm miếng lê vừa gọt đủng đỉnh đưa cho cái Hiền rồi tiếp tục câu chuyện. Thế nhưng lúc này cái Liền chẳng còn nghe được gì, vì tiếng xào nấu lấn át hết. Hôm nay cái Liền nấu món chả thịt cuốn lá lốt, tôm chiên xù, gà hấp muối, rau cải xào tỏi và miến nấu lòng gà cùng măng. Cái Liền tuy bị ám ảnh bởi câu chuyện của hai mẹ con cái Hiền, nhưng cũng may khi nấu ăn nó tập trung rất cao độ, thế nên từng món, từng món một thơm phức được đặt lên bàn ăn. Không biết nó đã nấu những món này trong bao lâu, chỉ đến khi món cuối cùng được dọn lên trời cũng đã tối. Cái Hiền thấy cái Liền mồ hôi nhễ nhại liền nói:

- Chị Liền, chị mau vào rửa mặt mũi tay chân đi, còn lại để em dọn cho.

Cái Liền nghe cái Hiền nói rất phải liền đi vào nhà vệ sinh rửa sạch mặt. Thật ra khi cái Liền nấu ăn, nó cũng đã dọn dẹp sạch sẽ thế nên cái Hiền cũng chẳng phải làm gì, chỉ nhặt vài cái bát ra sắp mâm.
Cái Liền tát nước lạnh lên mặt cho tỉnh táo, chút nữa thôi nó phải đối mặt với thằng Tùng khiến lòng nó trở nên lạnh lẽo vô cùng. Nếu như cái Hiền biết nó chính là đứa người yêu cũ đó liệu rằng mọi chuyện sẽ ra sao? Cái Liền không dám nghĩ tiếp, bất chợt rùng mình, nó khẽ thở dài lau mặt sạch rồi ra ngoài.
Bên ngoài bàn ăn mọi người đã đông đủ cả, cái Hiền liến thoắng nói với thằng Tùng:

- Anh Tùng, anh xem xem tay nghề nấu ăn của em thế nào? Trước nay anh hay nói chưa được thưởng thức món em nấu giờ anh thử đi. Mẹ với chị Liền hôm nay nhường hết cho em tự biên tự diễn đấy.

Cái Liền nghe cái Hiền cướp công trước mặt thằng Tùng cũng chẳng thấy buồn, chỉ cảm thấy bầu không khí ngượng ngùng vô cùng. Thằng Trường kéo ghế rồi vẫy vẫy tay cái Liền:

- Liền, lại đây.

Cái Liền không nghe rõ thằng Tùng trả lời thế nào với cái Hiền, nó lách người qua thằng Tùng đi về phía ghế cạnh thằng Trường. Khi đi qua chỗ thằng Tùng ngồi nó bất chợt nghe được một câu rất nhỏ nhưng đủ để nó nghe rõ:

- Chả lá lốt tình yêu.

Cái Liền bặm chặt môi, ngồi xuống ghế cạnh thằng Trường thế nhưng tâm trí nó giờ lại như trên mây. "Chả lá lốt tình yêu" là biệt danh thằng Tùng đặt tên cho món chả lá lốt cái Liền làm. Mấy năm trước khi hai đứa yêu nhau, thằng Tùng mê mẩn nhất món chả lá lốt cái Liền làm, thằng Tùng thường nói rằng món này cái Liền làm rất riêng, rất đặc biệt không lẫn vào đâu được. Cái Liền không biết rằng suốt những năm chia tay, thằng Tùng đã thử cả trăm ngàn món chả lá lốt nhưng mùi vị vẫn không thể nào được như cái Liền làm. Và cái Liền cũng không biết rằng dù hôm nay cái Hiền nói rằng nó là người nấu thì thằng Tùng cũng đã nhận ra cái Hiền nói dối. Bởi mùi vị quen thuộc bốn năm thằng Tùng không thể nào quên được.
Thằng Trường thấy sắc mặt cái Liền không tốt liền hỏi nhỏ:

- Liền, em mệt sao?

Cái Liền khẽ lắc đầu mời mọi người ăn cơm, trong lòng từ chiều đến giờ vẫn chưa hết sửng sốt. Thế nhưng cái Liền hiểu, tốt nhất nó nên bình thản mà đối diện với mọi thứ, nó khẽ nhìn thằng Trường, cái Liền yêu thằng Trường là thật lòng, vậy nên giờ đây nó không muốn đánh đổi bất cứ thứ gì mà làm mất hạnh phúc này.
Bầu không khí gia đình rất vui vẻ, lẽ ra nếu như đó không phải thằng Tùng có lẽ sẽ là trọn vẹn đối với cái Liền.
Ăn cơm xong, cái Liền lại tranh phần rửa bát, tất nhiên cái Hiền cũng mặc kệ với lý do nó đã nấu cơm thì chị Liền rửa bát là điều tất nhiên. Cái Liền tính tình xưa nay cũng chẳng hay ganh, cái Hiền nhận công cái Liền cũng chẳng quan tâm, vậy nên cái Liền cũng mau chóng mang chồng bát đĩa ra bếp rồi dọn dẹp.
Bà Trang định phụ cái Liền tráng bát nhưng cái Liền nhất nhất không chịu, ở nhà cái Liền bất kể ai nấu cơm cũng được nhưng việc rửa bát thì chắc chắn không thể để cho bố mẹ làm.

Bà Trang có lẽ cũng chỉ nói cho xuôi mồm, thấy cái Liền từ chối thì kéo cái Hiền lên phòng khách. Cái Liền lau qua sàn nhà rồi mới rửa bát, một mình nó lủi thủi rửa cả chồng bát to đùng. Trong lòng cái Liền cũng có chút tủi thân, hôm nay khi mới đến cái Liền có cảm giác thân thương lắm, vậy mà giờ này nó lại thấy lạc lõng vô cùng. Trên nhà tiếng cười đùa vang vọng, còn ỏ dưới này chỉ có tiếng lách cách của bát đũa. Bất chợt cái Liền thấy một bóng đen ôm chầm lấy mình từ phía sau, chưa kịp định thần bóng đen ấy đã ghé sát môi lại hôn lên cổ nó rồi nói:

- Liền, vất vả cho em rồi, vừa nấu ăn lại vừa rửa bát.

Cái Liền không cần ngoảnh mặt lại cũng biết là thằng Trường, nỗi tủi thân ban nãy cũng tan biến mất. Nó khẽ huých khuỷu tay vào bụng thằng Trường đẩy ra rồi nói:

- Anh đừng làm thế này nhỡ mẹ nhìn thấy. Mà sao anh biết em nấu ăn?

Thằng Trường đưa tay lau mấy giọt mồ hôi lấm tấm trên mặt cái Liền còn hôn chụt lên trán nó đoạn mới đáp lại:

- Thì cái Hiền có biết nấu ăn đâu! Nó nói vậy để lấy lòng thằng Tùng thôi. Với lại món ăn em nấu anh ăn nhận ra ngay.

Cái Liền cười hiền lành, nó chẳng mong ai hiểu nó, nó chỉ cần thằng Trường hiểu nó là quá đủ rồi, thằng Trường xắn tay áo lau chồng bát đũa đã được cái Liền rửa sạch rồi úp lên chạn bát giúp cái Liền.
Sau khi rửa bát và dọn dẹp xong xuôi, cái Liền rửa tay sau đó cùng thằng Trường lên trên phòng khách. Bà Trang nhìn cái Liền cười tươi nói:

- Hai đứa ngồi xuống đi, vất vả cho con rồi Liền.

Cái Liền lắc đầu, lúc này không khí ấm áp lại ùa về, nó nhận lấy miếng xoài bà Trang không quên cảm ơn lại. Có lẽ hôm nay sự thể hiện của cái Liền làm bà Trang không hề thất vọng, có vẻ như bà rất hài lòng về nó.
Thằng Tùng vẫn đang ngồi nói chuyện với bố thằng Trường, ông Đăng cùng thằng Tùng bàn luận về mấy trận bóng gần đây rôm rả lắm.

- Bố mẹ, năm nay con với Liền chắc sẽ làm đám cưới, bọn con cũng đề xuất lên cơ quan con, con với Liền làm hồ sơ để xác minh cho Liền trước rồi đi đăng ký kết hôn. Bố mẹ xem thế nào xin phép cho bọn con được lấy nhau, chăm sóc nhau.

Tiếng thằng Trường cất lên khiến tất cả mọi người im bặt, cái Liền tuy không quá bất ngờ nhưng vẫn cảm thấy có chút chưa kịp chuẩn bị. Còn ông bà Trang Đăng thì cũng được thằng Trường báo trước cách đây khoảng một tháng, nghe xong ông Đăng cười ha hả rồi nói:

- Được rồi, thằng Trường cũng ham bảy, ham tám tuổi rồi, đến tuổi dựng vợ gả chồng rồi. Cái nghề công an lấy vợ lại cũng phải phức tạp, nhưng con đã báo với bên nhà cái Liền chưa?

Thằng Trường gật gù đáp:

- Con cũng nói qua rồi, bố xem thế nào con nghĩ hai bên gia đình chưa gặp nhau cũng khó. Hay là bố mẹ đến nhà Liền nói chuyện với bố mẹ Liền, người lớn nói chuyện cho dễ

- Con không nói thì mẹ cũng định bảo, người lớn nói chuyện với nhau để có cái đường qua lại. Nhà cái Liền ở xa, nên hay ông Đăng ơi mình dạm ngõ cho chúng nó luôn, lúc nào đăng ký kết hôn xong thì cưới.

Cái Liền nghe bố mẹ thằng Trường nói thì có chút ngạc nhiên. Nó không nghĩ bố mẹ thằng Trường lần đầu gặp nó mà đã dễ dàng tính đến chuyện kết hôn ngay thế này. Bên nhà cái Liền thì dễ, bố mẹ cái Liền gặp thằng Trường mấy lần đều ưng cái bụng. Bà Trang lại lên tiếng tiếp:

- Liền, con cứ về báo trước với bố mẹ con một tiếng. Nhà hai bác chuẩn bị rồi xem ngày đẹp thì ra dạm ngõ để cho hai đứa qua lại dễ dàng. Hai đứa cứ về mà làm hồ sơ xác minh lý lịch đi, dạm ngõ sớm, xác minh sớm thì cưới sớm. Bác thì bác ưng con đấy, người đâu vừa xinh vừa chăm chỉ nết na.

Cái Liền bỗng thấy tội lỗi khi ban nãy tủi thân vô cớ, nghe mẹ thằng Trường nói xong lòng nó cũng hạnh phúc vô cùng. Phải rồi, còn gì hạnh phúc hơn khi được lấy người mình yêu mà lại được gia đình người yêu dễ dàng chấp nhận thế này.
Cái Liền khẽ liếc mắt nhìn thằng Tùng, sắc mặt thằng Tùng vẫn chẳng có gì thay đổi còn đang cùng cái Hiền cười nói vui vẻ như thể chẳng quan tâm sự đời thì thở phào nhẹ nhõm.
Bên ngoài trời cũng đã tối sầm lại, cái Liền biết về nhà thằng Trường phải ở lại qua đêm vì nhà nó cách trên phố hơn trăm cây số, và tất nhiên thằng Tùng cũng không ngoại lệ.
Bà Trang với ông Đăng vẫn đang rôm rả về việc dạm ngõ cho thằng Trường, lâu lau bà Trang lại quay về cái Liền cười nói vui vẻ. Bầu không khí trong gia đình dễ chịu vô cùng, duy chỉ có một người miệng đang cười nhưng trong lòng ngột ngạt đến phát điên.
Sau khi nói chuyện rất lâu, phải đến chín mười giờ tối ông Đăng mới giục mọi người đi ngủ.
Nhà thằng Trường rộng lắm, có bốn người có có đến sáu phòng ngủ.
Ông bà Trang Đăng thì ngủ tầng dưới, thằng Trường với cái Hiền thì có phòng ngủ tầng hai. Còn tầng ba có hai phòng ngủ dành cho khách. Cái Liền với thằng Tùng mỗi đứa ở một phòng trên tầng ba ấy. Phòng ốc đã được dọn dẹp sạch sẽ, bà Trang đưa cái Liền lên tận phòng, còn dặn dò mấy câu rồi mới xuống đi ngủ.
Cái Liền mang quần áo vào phòng, nãy giờ mải nói chuyện giờ đã gần mười giờ đêm cái Liền mới được đi tắm. Ban nãy nấu cơm mùi thức ăn bám vào người khiến Liền khó chịu vô cùng. Nó mang bộ quần áo ngủ vào phòng tắm, từ từ cởi bộ quần áo trên người rồi xả nước từ trên xuống sau đó tắm gội kỳ cọ sạch sẽ thân thể. Sau khi tắm xong cái Liền cũng cảm thấy cơ thể khoan khoái vô cùng. Nó với tay lấy chiếc khăn tắm choàng lên lau đầu tiện khoác tạm đi ra ngoài định bụng sấy tóc xong mới vào mặc quần áo.
Thế nhưng khi cái Liền vừa bước chân ra khỏi phòng tắm đột nhiên nó thấy trên giường một bóng đen sừng sững đang ngồi.
Hai tay cái Liền bỗng run rầy, tim như nhảy ra ngoài. Ban nãy vào phòng đi tắm nó đã tắt hết điện bên ngoài, chỉ có ánh đèn vàng hiu hắt từ phòng tắm hắt ra ngoài thế nên cái Liền vẫn chưa định hình được bóng đen đang ngồi trên giường. Nó đi hướng về công tắc bóng đèn vừa đi vừa hỏi:

- Ai vậy? Anh Trường sao?

Đột nhiên bóng đen vụt dậy, chạy nhanh như cắt về phía cái Liền, động tác thành thạo một tay bịt miệng cái Liền, một tay lôi xồng xộc nó lên giường.
Cái Liền bị bất ngờ, nhưng cũng chính điều bất ngờ này khiến nó nhận ra bóng đen đó chính là thằng Tùng
 

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
126
Points
223
Chương III
Cái Liền sau khi nhận ra thằng Tùng thì cố gắng giãy giụa nhưng bất thành, Tùng tướng cao to lại làm công an, dù cái Liền có khoẻ thế nào cũng không thoát được. Trên người Liền chỉ có chiếc khăn tắm choàng bên ngoài cơ thể nuột nà, mái tóc còn ướt nhỏ vài giọt long tong. Thằng Tùng đẩy Liền xuống giường cười nói:

- Vẫn ngon như ngày nào nhỉ?

Cái Liền sợ hãi van xin:

- Anh Tùng, tôi xin anh đừng đụng vào tôi. Dưới nhà mà biết thì cả anh và tôi đều không sống yên đâu.

Thằng Tùng bị doạ chẳng những không sợ còn cười nhếch mép đáp lại:

- Cô tưởng mấy năm nay tôi sống yên sao? Giờ có yên hay không cô nghĩ đối với tôi quan trọng lắm sao? Mà dù sao trước tôi với cô cũng đã làm với nhau hết rồi, giờ lại tỏ ra trong trắng trinh nữ sao? Cái thằng chồng sắp cưới của cô đã biết cô mất chưa? Hay cô lại lừa dối nó…

Liền lúc này vẫn bị thằng Tùng giữ chặt tay, mấy năm nay không gặp, vậy mà giờ gặp lại sao thấy trái ngang vô cùng, nó bặm chặt môi van xin lần nữa:

- Anh Tùng, tôi van anh, chúng ta đã chia tay rồi, chuyện quá khứ đã qua thì giờ gặp nhau coi như không quen biết đi, tôi cũng đâu đụng chạm gì đến anh nữa. Chuyện chia tay trước kia đâu phải do một mình tôi, sao anh lại phải làm thế nào.

Thằng Tùng nghe cái Liền nói chẳng những không buông tha mà còn gằn giọng đầy giận dữ:

- Liền, cô coi tình yêu của tôi và cô cứ như lông gà vỏ tỏi ấy nhỉ? Bốn năm chứ không phải vài tháng đâu, coi như không quen biết, cô nói nghe nhẹ nhàng thế?

Nói rồi thằng Tùng cúi người ngấu nghiến lên đôi môi đang run rẩy của cái Liền, Liền lúc này chẳng dám kêu to, chỉ có hai hàng nước mắt đang chảy ròng ròng. Tùng bất chợt dừng lại, nó nhắm nghiền mắt thở dài chua xót, mấy năm nay cuối cùng nó cũng không buông bỏ nổi.
Cái Liền thấy thằng Tùng dừng lại thì mau chóng xốc lại chiếc khăn tắm, đột nhiên bên ngoài có tiếng gõ cửa, có tiếng thằng Trường cất lên:

- Liền, em đang làm gì thế? Mở cửa cho anh.

Liền lúc này hồn xiêu phách lạc, mặt nó đã tái lại, nếu như thằng Trường thấy cảnh này thì đời nó tiêu tan. Tùng nhìn vẻ mặt của cái Liền liền kéo cái Liền sát lại rồi thì thầm:

- Sao, cô sợ nó thấy sẽ ghen sao?

Cái Liền không muốn để ý đến thằng Tùng nhưng cũng không biết phải làm thế nào, tiếng gõ cửa bên ngoài càng lúc càng dồn dập, tiếng thằng Trường bên ngoài gọi vào càng khiến nó đầu óc hỗn loạn:

- Liền, mau mở cửa cho anh…hay là anh lấy khoá mở nhé…

Nói rồi thằng Trường lại gõ cửa dồn dập, cái Liền lau mấy giọt nước mắt còn vương trên mặt, không còn cách nào khác đành đứng dậy chầm chậm bước ra ngoài, thôi thì đằng nào thằng Trường cũng vào, thà tìm một lý do mà bịa ra còn hơn để nó thêm nghi ngờ. Khi bàn tay Liền chạm lên nắm cửa nó chợt cảm tưởng mình như sắp đi vào một chiếc hố, sống chết thế nào đều nằm sau cánh cửa kia. Thằng Trường bên ngoài lại đập cửa thình thịch, cái Liền chẳng còn các nào khác đành vặn nắm đấm cửa.
Cánh cửa từ từ hé ra, thằng Trường định xông vào thì bị cái Liền chặn lại, bên dưới im ắng lắm, Liền kéo lại chiếc khăn tắm rồi nói:

- Anh Trường, đêm hôm khuya khoắt anh lên đây làm gì?

- Liền, em làm gì mà mãi mới mở cửa vậy?

- Em tắm chứ làm gì?

Cái Liền nhanh nhảu trả lời, đoạn đẩy thằng Trường ra ngoài nói tiếp:

- Anh Trường, về phòng ngủ đi lên đây làm gì? Không sợ bị mẹ thấy à?

- Sợ gì chứ? Đằng nào em chẳng là vợ anh?

- Không phải cái vấn đề đó, nhưng hôm nay lần đầu em đến nhà anh, em không muốn mẹ anh đánh giá em. Thôi anh về phòng ngủ đi, mai sáng lại gặp lại rồi.

Thằng Trường đẩy cái Liền lại vào trong sau đó tiện tay đóng chặt cửa rồi thì thầm:

- Bố mẹ ngủ rồi…

Đoạn thằng Trường một tay giữ chặt eo, một tay bóp xuống mông còn đôi môi thì ngấu nghiến lên môi cái Liền rồi đẩy nó tiến vào giường. Liền lúc này không còn giữ được bình tĩnh, nếu như thằng Trường mà nhìn thấy Tùng ngồi trên giường, mọi chuyện rồi sẽ ra sao. Nghĩ thôi cũng khiến cái Liền toàn thân run run rẩy mà bất giác rùng mình, thế nhưng khi nó chưa kịp đẩy thằng Trường ra thì đã bị thằng Trường bế thốc lên giường. Cái Liền nhắm nghiền mắt, thôi xong, cuộc đời nó sẽ chấm dứt tại đây, có nguỵ biện thế nào cũng chẳng thể giải thích cho cái cảnh trước mặt. Nó bặm chặt môi, để mặc cho nước mắt lại rơi, thật sự giây phút này nó vô cùng sợ hãi bởi thật sự Liền rất yêu thằng Trường và không muốn mất đi hạnh phúc này chút nào. Thế nhưng mất mấy một lúc cái Liền vẫn không thấy động tĩnh gì, chỉ thấy thằng Trường đang hôn lên cổ lên cổ mình. Cái Liền liền vội vàng mở mắt, trên giường chỉ có nó và thằng Trường. Nó nhìn xung quanh căn phòng cũng không còn thấy bóng dáng thằng Tùng đâu nữa. Lúc này cái Liền mới thở phào nhẹ nhõm, nó chợt ôm lên cổ thằng Trường rồi nói:

- Anh Trường, em yêu anh…

Thằng Trường nghe cái Liền nói thì sướng lắm, đời thuở có ai như nó mỗi lần nghe người yêu nói những câu ngọt ngào là tim cứ như tan cả ra. Bầu không khí lúc này như nóng rực lên, thằng Trường lại đặt lên môi người yêu một nụ hôn nồng cháy. Thế nhưng cái Liền chỉ chạm nhẹ môi lên môi thằng Trường rồi nói:

- Được rồi, anh Trường anh về phòng ngủ đi. Em không muốn người nhà thấy được em với anh thế này lại đánh giá không tốt.

- Liền, mấy hôm nữa làm xong hồ sơ em chuyển qua ở với anh nhé. Ban nãy tại nhớ em quá anh mới mò lên đây thôi, hôm nay cả ngày em vất vả rồi, em ngủ đi.

Cái Liền khẽ bật cười, sao lại có người đáng yêu như thằng Trường thế này cơ chứ, nó khẽ hôn lên mi mắt cong vút của người yêu mình rồi kéo cái thân hình cao lớn vạm vỡ ấy ra ngoài. Thằng Trường vẫn còn lưu luyến lắm, cứ thơm miết lên cái má hồng hào của người yêu rồi mới đi xuống. Đợi thằng Trường đi khuất, cái Liền mới thở phào mở cửa vào phòng bật công tắc điện. Khi điện vừa sáng thì nó đã thấy thằng Tùng ngồi lù lù trên giường thì suýt hét lên. Hoá ra nãy giờ thằng Tùng núp trong gầm giường, trên đầu vẫn cón dính chút mạng nhện thế mà vẫn không che lấp được cái vẻ đẹp giai của nó. Cái Liền gượng gạo nhìn thằng Tùng mặt giờ đen như cái đít nồi, có lẽ ban nãy chứng kiến cảnh tình tứ của người yêu cũ khiến nó thành ra như vậy.

- Gớm nhỉ, sắp về ở với nhau rồi cơ đấy.

Thằng Tùng lên tiếng đầy mỉa mai, cái Liền thở dài thườn thượt đáp lại:

- Anh Tùng, anh đi về phòng đi, khuya rồi, lỡ may cái Hiền thấy anh định nói gì với nó?

- Nói những gì là sự thật…cô sợ đến vậy sao? Chắc là cô muốn rũ bỏ sạch sành sanh cái quá khứ với tôi lắm nhỉ, chắc đối với cô bốn năm ấy dơ dáy lắm phải không?

- Tôi chưa bao giờ nghĩ vậy, đều là anh tự nói. Chỉ là tôi thấy anh và tôi đều có hạnh phúc rồi thì coi như chúng ta hết duyên không nợ nần gì nhau đi.

Thằng Tùng bất chợt bặm môi, rít từng lời:

- Hay lắm, không nợ nần gì nhau. Liền, tôi nói cho cô biết tôi không nợ cô nhưng cô thì nợ tôi. Còn nữa, tôi vẫn tò mò thằng chồng tương lai của cô đã biết cô từng ăn nằm với tôi chưa? Hay trong mắt nó cô vẫn là thánh nữ.

Cái Liền ngước đôi mắt to nhìn thằng Tùng, lần này không còn vẻ cam chịu, nó nhếch mép đáp lời:

- Anh có vẻ mong rằng chồng tương lai của tôi sẽ đánh giá tôi qua cái màng trinh nhỉ? Anh có vẻ muốn rằng chồng tương lai của tôi sớm nhận ra tôi mất sự trong trắng rồi, và sau đó anh ấy sẽ nguyền rủa tôi, sỉ nhục tôi, có phải anh mong điều đó lắm đúng không? Anh mong tôi không được hạnh phúc đúng không?

- Đúng vậy, tôi mong cô không được hạnh phúc, tôi mong cô nếu không yêu tôi thì đời cô cũng nhục nhã ê chề.
- Tùng, vậy thì tôi cũng nói cho anh biết, anh là người đầu tiên của tôi, chính anh là người lấy đi thứ quý giá nhất đời con gái của tôi, vậy nhưng anh không cho tôi được một gia đình, một tương lai mà anh còn mong tôi nhục nhã ê chề chỉ vì cái màng trinh ấy hay sao? Anh cướp nó đi, và sau đó anh lại mong cho người ta đánh giá tôi về cái đó…Anh là loại ích kỷ, nhưng có lẽ tôi cũng chẳng cần phải cố tranh cãi với anh làm gì, tôi cũng chẳng có gì hối hận về những năm tháng ai. Còn bây giờ, tôi cũng sắp lấy chồng, anh cũng sắp lấy vợ rồi thì đừng có dằn vặt nhau làm gì. Câu hỏi kia tôi sẽ trả lời, anh Trường đã biết tôi không còn trong trắng ngay từ đầu, thế nhưng anh ấy vẫn chấp nhận. Anh đã hài lòng chứ? Còn chuyện chia tay của tôi và anh đừng bao giờ anh đổ lỗi cho tôi, gia đình anh đối với tôi thế nào anh chắc rõ. Giờ thì anh đi ra khỏi phòng này, nếu như anh muốn nói ra với tất cả mọi người tôi cũng chẳng ngán nữa, vì tôi có thai rồi, dù sao thì họ cũng phải chấp nhận tôi thôi…

Thằng Tùng nghe cái Liền nói xong thì sửng sốt vô cùng, khuôn mặt đẹp trai kia chẳng thốt lên lời im bặt một lúc rồi xoay người bỏ đi. Khi cánh cửa khép lại, cái Liền như trút được gánh nặng, nó cởi bỏ chiếc khăn tắm mặc lại bộ quần áo rồi leo lên giường.
Ngày hôm nay có lẽ là ngày mệt mỏi và khốn khổ của nó. Căn phòng giờ này cũng trở nên im lắng vô cùng, thế nhưng nằm trằn trọc mãi mà nó cũng chẳng ngủ được. Nó khẽ thở dài, sờ tay xuống bụng, thật ra ban nãy nó nói có thai là bịa ra, nhưng việc thằng Trường biết nó không còn trong trắng thì hoàn toàn là thật.
Cái Liền nhớ lại những ngày đầu mới yêu thằng Trường, ngay từ khi bắt đầu nhận lời yêu nó đã thú nhận rằng thứ quý giá nhất của nó đã trao cho người khác. Vốn dĩ nó nghĩ thằng Trường hoặc sẽ bỏ rơi nó, hoặc sẽ dằn vặt nó, thế nhưng mọi điều nó đoán đều hoàn toàn không xảy ra. Sau khi nghe nó thú nhận, thằng Trường chỉ im lặng một lúc rồi kéo sát nó lại ôm nó vào lòng khẽ nói:

- Liền, thật ra nếu nói anh không buồn là không đúng, nhưng anh cũng chẳng có gì trách em cả, ngược lại càng thương em hơn. Vả lại ai cũng có quá khứ, anh cũng không muốn để tâm quá nhiều đến quá khứ của em, cũng như mong em sẽ không hỏi anh quá nhiều về chuyện đó. Những thứ đã qua thì để nó qua đi, anh và em bắt đầu lại cuộc sống mới. Cũng chỉ là cái màng mỏng manh thôi mà, khi yêu cũng đâu ai biết trước được cùng ai đi hết cuộc đời này. Anh không có gì để oán trách em vì đó là quá khứ của em, lựa chọn của em, anh chỉ mong em đừng tự dằn vặt mình được không? Bởi anh yêu em, là yêu con người em chứ không vì bất cứ thứ gì mà phải bỏ em cả…

Cái Liền đến tận sau này vẫn nhớ như in câu trả lời đó của thằng Trường, chẳng phải ngôn từ hoa mỹ vậy mà nghe xong đôi mắt nó lại cay xè. Có lẽ trên đời này cũng chẳng cần gì nhiều hơn một người biết mình có khiếm khuyết vẫn yêu thương vô bờ bến như vậy. Đối với Liền, thằng Trường không đơn giản là người yêu mà còn là một người bạn tri kỷ, đến tận bây giờ yêu nhau cũng đã gần một năm nhưng chưa bao giờ hai đứa cãi nhau. Cái Liền không biết định nghĩa tình yêu là phải dữ dội như nó và thằng Tùng hay chỉ cần bình yên như nó và thằng Trường mới tốt nhưng nó cảm nhận được rằng bản thân nó hợp với cuộc sống hiện tại hơn. Bởi vì nó là con người sống an phận, sau chuyện tình mấy năm dài đằng đẵng nó đã quá mệt mỏi, giờ đây chỉ muốn rằng thời gian sau này sẽ cùng nhau nhẹ nhàng mà sống.

Cái Liền cứ trằn trọc mãi tận ba bốn giờ sáng mới ngủ được, có lẽ mệt quá mà nó thiếp hẳn đi đến khi có tiếng gõ cửa dồn dập bên ngoài nó mới giật mình tỉnh giấc. Sau cơn mưa hôm qua trời hôm nay cũng đã nắng lên, mấy giọt nắng xuyên qua cánh cửa len lói vào trong giường. Tiếng thằng Trường gọi vọng vào:

- Liền ơi, dậy chưa em?

Cái Liền nhìn đồng hồ, mới chợp mắt chút thôi thế mà đã quá bảy giờ, hôm qua nó đã cài chuông báo thức từ sáu giờ sáng ấy thế mà không nghe tiếng kêu nào. Nó vội vàng bật dậy, với điện thoại, hoá ra là hết pin. Chết mất thôi, mới lần đầu đến nhà chồng tương lai mà đã bị dậy muộn thế này có hỏng không cơ chứ? Chẳng còn nghĩ được gì nhiều, cái Liền ra mở cửa cho thằng Trường rồi mau chóng thay quần áo, đánh răng rửa mặt rồi cùng thằng Trường xuống dưới nhà. Ở dưới tiếng nói cười rôm rả lắm, cái Liền nhìn thằng Tùng đang ngồi nói chuyện với ông Đăng lại nghĩ đến hôm qua bất chợt thở dài.

- Liền, hôm qua mệt quá hay sao vậy con?

Tiếng bà Trang cất lên khiến mọi ánh mắt đổ dồn vào Liền, nó có chút xấu hổ đáp lại:

- Con xin lỗi, hôm qua con lạ nhà khó ngủ nên gần sáng mới ngủ được mà thiếp đi mất.

Bà Trang gật gù cười giả lả nói tiếp:

- Được rồi, xuống đi con, cả thằng Trường nữa, bác chờ con xuống cho đông đủ rồi mới dám nấu ăn sáng đây. Mọi người cứ ngồi nói chuyện tôi xuống bếp nấu cho mỗi người bát phở nhé.

Nói rồi bà Trang chầm chậm đứng dậy, cái Liền thấy thế liền vội vàng ngăn lại:

- Thưa bác, bác cứ ngồi đi để con làm cho.

Cái Hiền khẽ ngước mắt lên nhìn thằng Tùng, sau đó quay lại phía bà Trang rồi nói:

- Đúng đấy mẹ, mẹ ngồi đây để con và chị Liền xuống nấu. Bao nhiêu năm ở nhà con toàn nấu ăn sáng cho mọi người, giờ chẳng lẽ lại để mẹ của con làm mấy việc này sao?

Bà Trang nhìn cái Hiền tỏ ra xúc động nói:

- Được rồi, vậy hôm nay để cho con dâu với con gái của mẹ thể hiện mẹ không tranh phần nữa. Đứa con dâu này là tôi ưng lắm nhá ông Đăng nhá,

Cái Hiền vâng dạ đáp lại sau đó kéo Liền xuống bếp. Khi căn bếp chỉ còn hai người, cái Hiền lấy mấy bánh phở được mẹ nó để trong tủ lạnh đưa cho cái Liền rồi nói:

- Chị Liền chị nấu giúp em nhé, em đau bụng quá giờ phải đi vệ sinh cái đã.

Liền vui vẻ gật đầu, xếp mấy bánh phở đoạn bóc hết tôm còn thừa hôm qua rồi băm nấm cùng chút thịt nấu thành nồi phở thập cẩm ngon lành. Khi đã nấu xong thì mồ hôi trên người nó cũng túa ra như mưa, và cũng thật đúng lúc ấy cái Hiền lại có mặt và giục nó đi rửa mặt. Cái Liền biết Hiền muốn trước mặt thằng Tùng tỏ ra đảm đang, vậy nên khi cái Liền trong nhà vệ sinh nghe tiếng Hiền lên nhà gọi mọi người xuống ăn phở và nói do chính tay nó làm thì Liền cũng chẳng lấy gì làm ngạc nhiên.
Rửa mặt xong, cái Liền ra ngoài cũng đã thấy mọi người đông đủ liền đi về phía cạnh thằng Trường cùng mọi người ăn sáng. Bầu không khí vẫn vui vẻ như cái bữa cơm hôm qua, chỉ có cái Liền là cảm thấy ngột ngạyt bức bách.
Sau khi ăn sáng thằng Trường xin phép ông bà Trang Đăng cùng cái Liền trở về thành phố. Ngày mai là thứ hai, thằng Trường còn nhiều hồ sơ chưa làm xong. Ông bà Trang Đăng tuy lưu luyến con nhưng vì công việc của thằng Trường thì cũng chẳng dám giữ lại. Hai đứa vội vội vàng vàng chuẩn bị đồ về nên đống bát đũa kia đành để cho cái Hiền rửa. Khi thằng Trường với cái Liền chuẩn bị xong xuôi vẫn thấy tiếng lách cách của bát đũa bên dưới bếp. Ông bà Trang Đăng đã lên phòng khách, còn thằng Tùng có lẽ đang nói chuyện với cái Hiền dưới kia.
Liền đặt túi quần áo lên bên cạnh cầu thang rồi đi về phía bếp định bụng chào cái Hiền một tiếng. Thế nhưng khi đi xuống dưới cánh cửa bất chợt tiếng cái Hiền khiến nó khựng lại:

- Chị Liền tính chị ấy chắc thế rồi, nhưng anh đừng hiểu nhầm chị ấy. Có thể do chị ấy ở nhà được chiều quen rồi nên không biết nấu ăn dọn dẹp thôi. Nhưng có sao đâu, em làm được tất, em mê nấu ăn lắm, từ nhỏ em đã nấu ăn cho mẹ rồi, chẳng qua ở tỉnh em bận việc không có thời gian mà nuôi dưỡng đam mê thôi.

- Người yêu anh có khác, đúng là không chọn lầm người mà. Hiền, anh nghĩ rồi, anh sẽ sớm làm hồ sơ rồi để mình cưới sớm…

Cái Liền nghe thằng Tùng cùng cái Hiền nói chuyện thì xoay người thở dài, đoạn hội thoại sau nó chẳng còn nghe được gì cũng chẳng muốn xuống chào hỏi mà lên thẳng phòng khách. Sau khi chào ông bà Trang Đăng cái Liền với thằng Trường ra ngoài bắt xe khách đi về. Suốt đoạn đường trên xe cái Liền chẳng nói với thằng Trường câu nào, nó cảm thấy toàn thân mệt mỏi rã rời, có lẽ hai ngày liên tiếp ngồi trên xe cộng với việc thiếu ngủ khiến nó chẳng còn chút sức lực nào. Hôm nay trên xe cũng vắng khách, thằng Trường khẽ kéo cái Liền nằm lên đùi mình rồi nói:

- Em nằm lên đây, nằm lên đùi anh cho đỡ mỏi.

Cái Liền không đáp, chỉ gật đầu, bàn tay thằng Trường khẽ vuốt lên mái tóc mượt mà của người yêu. Cảnh tượng này đối với cái Liền thật sự vô cùng ấm áp.
Không biết Liền đã ngủ bao lâu, chỉ biết khi thằng Trường gọi dậy thì cũng đã đến nơi. Hai đứa về phòng cái Liền nấu cơm ăn xong trời cũng đã quá chiều. Thằng Trường không vội về đơn vị mà ôm cái Liền ngủ tiếp, trời bên ngoài dần dần ngả nắng, đang ngủ bất chợt điện thoại của thằng Trường vang lên khiến cả hai đứa bật hẳn dậy. Hoá ra là bà Trang gọi, máy thằng Trường hỏng loa, đành bật loa ngoài, chưa kịp nói gì đã thấy bà Trang oang oang:

- Về đến đơn vị chưa con? Cái Liền có đang ở đấy không?

Thằng Trường không thích rắc rối đành đáp lại:
- Con về đến đơn vị rồi, Liền về phòng cô ấy.

- Ừ, hôm nay con Hiền với thằng Tùng trách hai đứa con về mà không chào chúng nó.

Thằng Trường khẽ liếc cái Liền rồi đáp lại:

- Chắc là vội quá nên quên thôi mẹ, thế mẹ thấy Liền thế nào, có ưng không?

- Mới gặp một lần, mới tiếp xúc thì biết đâu được mà ưng với chả không ưng?

Cái Liền nghe xong câu bà Trang nói chợt thấy lặng người, buổi sáng bà còn nói với ông Đăng trước mặt nó là ưng nó lắm, vậy mà giờ sau lưng lại nói như vậy. Có lẽ thằng Trường cũng nhận thấy vẻ mặt của cái Liền nó liền đáp lại:

- Chẳng phải mẹ nói với Liền mẹ ưng cô ấy lắm sao? Con thấy mẹ vui vẻ lắm mà.

- Thế chẳng lẽ trước mặt nó mẹ lại bảo mẹ không thích, vả lại mẹ có không thích đâu, chỉ là chưa biết nó như thế nào thôi. Nhưng nói tóm lại đỡ hơn con Ngọc là được rồi, mà cái Liền nó có đòi hỏi tiền nong gì của con không đấy? Thấy nó mặc toàn quần áo đẹp thôi, lại có vẻ sành về thời trang..

Thằng Trường thở dài nói:

- Mẹ, tại sao mẹ cứ phải hỏi những chuyện này, con không muốn nói chuyện nữa,

- Cái thằng này, mẹ chỉ hỏi bâng quơ thế thôi, phải không phải thì thôi…mà này, bố xem ngày rồi, bảo nó báo nhà nó mười sáu tháng sau ra dạm ngõ, đấy có ai thoải mái như bố mẹ không? Quá thoải mái còn gì?

- Vâng, thế nhé mẹ, con tắt máy đây.

Nói rồi thằng Trường tắt máy, cái Liền lúc này mặt cũng đen lại, thấy người yêu như vậy thằng Trường xót lắm, khẽ ôm bờ vai mềm kia rồi nói:

- Liền, anh biết em nghe xong thì buồn, nhưng tính mẹ anh phổi bò nói lung tung vậy thôi em đừng chấp. Mẹ cũng cho mình lấy nhau dễ dàng thế này em đừng để ý nữa nhé. Em xem thế nào báo với bố mẹ em ngày mười sáu tháng sau nhà anh qua dạm ngõ. Anh chỉ yêu em, và cũng chỉ muốn lấy em thôi.

Cái Liền cố nén tiếng thở dài vào trong, lâu nay nó cũng chỉ nghe thằng Trường kể về bà Trang chứ chưa tiếp xúc trực tiếp, sau ngày hôm qua nó nghĩ rằng ít nhất bà ấy cũng ưng nó như lời bà ấy nói ra. Thế nhưng không phải, trong lòng mẹ thằng Trường và lời nói lại hoàn toàn không ăn nhập với nhau. Thế nhưng cái Liền cũng không muốn trách móc gì nhiều, dù sao bà Trang nói cũng có phần đúng, hai người chưa tiếp xúc nhiều nên chưa thể biết được đối phương ra sao. Vậy nên cái Liền cũng chỉ nép vào lòng thằng Trường mà gật đầu đồng ý…

Những ngày tiếp theo cuộc sống của Liền lại trở về guồng quay như thường, thằng Tùng nó cũng chẳng gặp lại, có cái nick facebook có tên Hạ Băng cái Liền cũng đã quên tịt.
Nhanh như chớp cái ngày mười sáu của tháng sau cũng đã đến, từ buổi sáng cái Liền đã dậy từ sớm chuẩn bị trang điểm chút rồi cùng thằng Trường ra bến xe, ông bà Trang Đăng cùng vợ chồng chú thím cùng bác thằng Trường đã chờ bên đấy sẵn. Từ sáng sớm họ phải đi từ quê thằng Trường lên tỉnh, nghĩ thôi cái Liền cũng cảm thấy áy náy vô cùng. Khi hai đứa nó ra đến bến xe cái Liền mới biết hôm nay sẽ về nhà nó bằng ô tô của ông Đăng và bác thằng Trường. Cái Liền tuy cảm thấy có chút xa hoa nhưng lại cũng có phần xúc động không nhẹ. Từ sáng mẹ nó đã gọi điện cho nó kể mua bao nhiêu thức ăn thức uống sẵn chỉ chờ nhà trai ra.
Cái Liền với thằng Trường lên xe ông Đăng, con xe dọc theo đường quốc lộ hướng về phía miền quê nhỏ. Bà Trang nằm trên xe ngủ ngon lành, bên dưới thằng Trường cũng đang ngáy, cái Liền mắt ráo hoảnh lại có chút hồi hộp nên lấy điện thoại ra lướt facebook cho đỡ nhàm chán, bất chợt có tin nhắn mới. Nó khẽ nhíu mày nhấn vào, là tin nhắn từ một người lạ nằm trên phần chờ, là Hạ Băng…
Lúc này không hiểu sao tay cái Liền bỗng run rẩy vô cùng, mất mấy giây nó mới bình tĩnh từ từ ấn vào, trên đó hiện lên dòng chữ được viết khá cẩn thận
“ Chào cô gái, sao em không chấp nhận lời mời kết bạn của chị.
Chúng ta có thể nói chuyện chút được không? Chị có vài điều muốn nói với em.”

Cái Liền nhìn rất lâu, chưa kịp ấn chữ chấp nhận đã thấy nick Hạ Băng kia gửi một tấm hình, đó là một tấm hình được ghép từ hai bức ảnh của hai đứa trẻ, tấm đầu tiên đã cũ, nước ảnh mờ nhạt, tấm thứ hai như được chụp từ điện thoại, hai đứa trẻ có nét khá giống nhau. Trong lòng Liền bỗng dấy lên một nỗi lo sợ mơ hồ, tấm ảnh thứ nhất hình như nó đã được nhìn thấy đâu đó, quen lắm, bất chợt nó nhìn sang bên cạnh rồi mau chóng ấn nút chấp nhận.
Facebook kia có lẽ chỉ chờ như vậy liền nhắn tin tiếp:

“ Em có thấy hai người này giống nhau không, tuy thằng bé con chị có pha chút nét của chị nhưng nhìn cũng vẫn có nét giống bố nó em nhỉ”

Cái Liền đọc xong thì chiếc xe lao vào ổ gà bị xóc, chiếc điện thoại trên tay nó cũng vừa hay rơi xuống.
 

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
126
Points
223
Chương IV
Copy nhớ ghi nguồn, truỵện được viết bởi Phạm Vũ Anh Thư, xin tôn trọng chất xám của tác giả

Cái Liền run rẩy đưa tay nhặt chiếc điện thoại lên, toàn thân nó bỗng dưng nóng lên, mồ hôi nhễ nhại đầu óc ong ong không còn nghĩ được gì. Bên cạnh nó thằng Trường vẫn đang ngủ say, hơi thở đều đều, Liền lấy tay day day trán mất một lúc mới có thể bình tĩnh trở lại. Nó không vội trả lời lại tin nhắn kia, cũng không gọi thằng Trường dậy mà ấn vào trang cá nhân của Hạ Băng hay tên thật như thằng Trường nó là Ngọc.
Lúc này cái Liền phát hiện Ngọc bán hàng xách tay online, trên tường có khá nhiều bức ảnh chụp cậu con trai hai tuổi và rất rất nhiều ảnh của tự chụp của Ngọc. Sau khi soi rất kỹ một vòng facebook, cái Liền còn phát hiện cô gái người yêu cũ này của thằng Trường rất thích đi bar, hầu hết ảnh của cô ta đều là những bức ảnh được chụp từ quán bar và quán hát. Liền thoát khỏi facebook, mở tin nhắn nhắn tin cho chị Hà, chị Hà là bạn thân của thằng Trường nhưng lại rất quý nó. Nó hý hoáy soạn dòng tin nhắn “ Chị Hà, chị biết gì thêm về người yêu cũ của anh Trường không ạ? Hạ Băng đó chị”
Viết xong nó vội vàng nhấn gửi, rất nhanh chị Hà đã đọc, và chỉ một lúc sau đã trả lời lại:

“ Chị biết, hôm trước kể cho em đó, nhưng lúc đó em đâu quan tâm giờ lại hỏi chị vậy? Hạ Băng là tên facebook của con đó, tên thật của nó là Ngọc cơ”.

Cái Liền viết viết, lại xoá xoá cuối cùng nó nhắn lại chị Hà

“ Chị Hà ơi, tối nay chị bận không? Em muốn gặp chị.”

“ Vậy tối qua nhà chị nhé, qua ngủ với chị anh Long đi công tác mấy hôm mới về”

“ Vâng ạ”

Cái Liền nhắn tin cho chị Hà xong thì đút điện thoại vào túi xách, sau đó ngồi suy nghĩ rất lâu. Bên ngoài kia trời đã đổ nắng dài, trên xe chẳng còn chút tiếng động chỉ có tiếng inh ỏi phía đường. Cái Liền sau khi suy nghĩ thì khẽ thở dài, không phải nó không sốc, không phải nó không sợ hãi nhưng nó không muốn bản thân mất bình tĩnh mà hành động sai. Nó vốn là đứa điềm đạm, vậy nên đến cả bây giờ nó cũng muốn tìm hiểu sự thật trước khi oán trách người khác. Vả lại dù sao hôm nay cũng là ngày dạm ngõ, dù sao nó với thằng Trường cũng vừa làm xong cái hồ sơ đăng ký kết hôn, dù sao trên giấy tờ nó cũng đường hoàng trở thành vợ thằng Trường. Nó không muốn vì bất cứ điều gì mà làm tan vỡ cuộc hôn nhân này, hơn nữa nếu như điều đó là sự thật thì nó cũng muốn biết vì sao thằng Trường và gia đình thằng Trường tới giờ vẫn im lặng về chuyện đó.
Chiếc xe theo con đường mòn về nhà cái Liền, suốt đoạn đường trên xe Liền không ngủ được. Trong lòng nó vẫn cứ ngổn ngang suy nghĩ về người yêu cũ của thằng Trường.
Bà Trang và thằng Trường vẫn đang ngủ ngon lành, mãi đến khi chiếc xe dừng lại theo hướng chỉ đường của cái Liền thì hai người họ mới tỉnh dậy.
Cái Liền nhanh nhẹn bước xuống rồi cùng mọi người vào nhà, vừa vào đến ngõ nó đã gửi thấy mùi thức ăn thơm phức xộc vào mũi, tiếng băm chặt còn vang ra đến tận đấy. Khi vừa vào đến cổng bà Hoà mẹ cái Liền đã đứng chờ sẵn, thấy bố mẹ thằng Trường bà Hoà cười tươi lắm tay bắt mặt mừng, bên nhà thằng Trường cũng cười nó vui vẻ vô cùng. Thế nhưng cái Liền lại chẳng thể nào vui nổi, trên môi cố nở nụ cười thì cũng méo mó gượng gạo.
Bên nhà trai gồm ông bà Trang Đăng, chú Đằng thím Việt và bác cả là bác Đặng, bên nhà gái có ông bà Hoà Hợp, vợ chồng cô Tác chú Thành và anh trai cái Liền là thằng Nối.
Cái buổi dạm ngõ diễn ra rất nhanh chóng mà nhẹ nhàng, hai bên gia đình chẳng ai làm khó dễ cho nhau, dù sao cái Liền với thằng Trường cũng đã đăng ký kết hôn trên giấy tờ rồi vậy nên mấy cái này cũng chỉ là thủ tục cho xong. Sau khi hai bên trai gái nói chuyện xong thì lại dọn dẹp mâm cỗ ra ăn, từ sáng mấy đứa con cô Tác với dì nhà cái Liền đã nâu nướng xong xuôi, trên bàn ăn cơ man nào là hải sản thơm ngon.
Bên nhà cái Liền cảm thấy vui lắm, con gái được gả vào nhà có điều kiện, trên dưới lại có văn hoá, thế mà suốt cái ngày hôm đó sao cái Liền lại chẳng để tâm được. Ăn không ngon miệng, cười cười nói nói những đầu lại như trên mây trên gió chỉ mong nhanh nhanh lên lại phố để qua nhà chị Hà.
Thế rồi thì điều nó mong cũng đến, mọi người ăn xong ngồi lên bàn nói chuyện, cái Liền tranh thủ mang bát đũa đi dọn cùng mấy chị em. Đến khi dọn xong lên nhà cũng là lúc nhà thằng Trường xin phép ra về. Bà Hoà vội vội vàng vàng gọi cái Liền vào buồng riêng rồi dặn con trước khi lên phố:

- Liền, me thấy gia đình nhà thằng Trường được đấy. Bố mẹ nó ăn nói nhỏ nhẹ mềm mại, mà họ hàng cũng toàn người lịch sự. Con xem cái nết ăn của người ta mà sống, hai đứa giờ là vợ chồng rồi cưới xin cũng là thủ tục thôi. Khi nãy nói chuyện họ cũng dễ dàng thoải mái, có được nhà chồng vậy là phúc lắm con nhé.

Cái Liền thấy mẹ dặn thì cười xuề xoà đáp lại:

- Vâng, con nhớ mà, mẹ không phải lo đâu.

- Sao không lo? Có lớn tướng thế nào thì cũng phải lo, còn thằng Nối anh mày nữa, ham sáu ham bảy tuổi rồi còn chưa có người yêu, bảo về đây làm thì không chịu, ru rú trên cái đất Hà Nội đấy mà cũng không có con nào nó yêu. Mẹ đến phát chán với thằng anh mày, thôi được rồi đi đi con không người ta chờ.

Cái Liền gật đầu ôm bà Hoà một cái rồi mau chóng ra chào mọi người sau đó cùng bên nhà thằng Trường ra xe. Vừa ngồi lên xe bà Trang đã nói:

- Liền nhé, từ nay không có bác con gì nữa, gọi là mẹ rồi nhớ chưa? Đăng ký kết hôn, lại dạm ngõ rồi chẳng mấy là đám cưới gọi cho quen.

Cái Liền ngượng ngùng một lúc sau mới đáp lại:

- Dạ vâng thưa mẹ.

Bà Trang tỏ ý hài lòng, vặn nút điều hoà to hơn rồi nói tiếp:

- Mà ở đây nóng thật đấy, cũng may hôm nay con Hiền không xuống được không thì chết dở ông Đăng nhở?

Ông Đăng thấy bà Trang than thở khẽ chau mày đáp:

- Nóng cái gì? Bà đấy, bà cứ chiều con Hiền lắm cho quen đi rồi chẳng biết lối làm cái gì, cơm không biết nấu, đụng tý thì kêu than, đỏng đà đỏng đảnh. Bà xem cái Liền cái gì cũng biết làm, ban nãy nắng nôi thế kia mà nó còn rửa bát, là con Hiền thì đời nào…

- Ôi dào, nhà thằng Tùng đó giàu lắm ông không phải lo, có gì thuê giúp việc hết, cái Hiền chỉ việc ăn với làm đẹp thôi sao phải đụng tay vào mấy việc đấy làm gì? Với lại cái Hiền là con gái tôi, tôi thích thì tôi chiều…

Cái Liền bên dưới nghe thấy bà Trang nói thì cảm có chút buồn, thế nhưng nó cũng chẳng suy nghĩ nhiều bởi trong lòng nó còn có tảng đá khác đang đè nặng.
Bà Trang thấy cái Liền im bặt có lẽ nghĩ mình cũng hơi chiều con gái quá liền quay xuống nó cười giả lả:

- Kể cả là con dâu hay con gái tôi đều chiều thôi. Liền nhỉ

Cái Liền nghe bà Trang nói vậy lòng cũng chẳng thể vui lên chút nào, nó cố cười mà chẳng thể cười nổi chỉ khẽ đáp lại:

- Dạ.

- Mà Liền này, anh trai con làm gì nhỉ? Trông thằng bé đẹp giai lại lịch sự nữa,

- Dạ, anh con làm kinh doanh tự do mẹ ạ.

Bỗng dưng Liền chợt thấy khoé môi bà Trang cong lại, nhưng rất nhanh chóng cười đáp:

- Thế không phải người nhà nước rồi con nhỉ? Mẹ nhìn thằng bé tưởng làm công an, bộ đội hay cán bộ gì cơ…hoá ra chỉ làm tự do bên ngoài à?

Thằng Trường thấy bà Trang có chút coi thường thằng nối thì nói:

- Mẹ, anh Nối làm bên ngoài mà lương gấp cả chục lương con. Mẹ biết một tháng anh Nối kiếm được mấy chục triệu có tháng lên cả trăm triệu không?

Bà Trang hơi sững người, nhưng rồi lại cười nói:

- Ôi dào, làm bên ngoài thì bấp bênh lắm, tháng kiếm được nhiều, tháng kiếm được ít mà lỡ chẳng may làm ăn thua lỗ thì cả đời cũng chẳng ngóc được lên. Cứ như con cho chắc ăn, lương nhận hàng tháng không phải lo cái gì, cả đời được lương, chứ làm mấy cái ngoài nhà nước vớ va vớ vẩn thì có gì mà giỏi giang.

Cái Liền nghe bà Trang nói bất chợt thấy cổ họng nghẹn ứ, nhìn bà Trang có vẻ quý phái vậy mà giờ vẫn còn tư tưởng người nhà nước. Thằng Trường có lẽ cũng thấy sắc mặt của Liền, nó khó chịu đáp lại lời bà Trang:

- Mẹ sao giờ còn cái tư tưởng cổ hủ thế, mẹ xem bố cũng làm tự do mà kiếm được tiền xây nhà xây cửa, còn con lương con cả đời cũng chẳng đủ mua một đám đất ở phố này. Anh Nối làm tự do là anh ấy có hẳn một cửa hàng ăn ở trên Hà Nội, mùa đông mùa hè mùa nào cũng đắt khách, mới mở được có hai ba năm mà có tiền tỷ rồi, còn con được cái mác làm nhà nước nhưng tháng nào cũng nợ. Con với cái Hiền mẹ xem có đứa nào cho mẹ được đồng nào không? Anh Nối tháng nào cũng gửi cho mẹ vợ con tiền, cái nhà đấy cũng là anh ấy xây đấy.

Bà Trang thấy thằng Trường cãi lại mình thì tức lắm, nhưng bà cũng chẳng dám đôi co nhiều lại mất mặt đành ngậm ngùi ừ ừ gật gật cho xong chuyện. Cái Liền thì thở dài, mẹ thằng Trường càng ngày lại càng khiến nó có cảm giác không như lúc ban đầu gặp. Cũng may thằng Trường vẫn đứng về phía nó nếu không nó. Bầu không khí trên xe tự dưng vì câu chuyện nhà nước mà cũng im bặt, cái Liền khẽ nhắm mắt giả vờ ngủ mặc kệ xung quanh đang diễn ra những gì.
Mãi đến khi trời bắt đầu ngả bóng thì xe mới về đến thành phố, bố mẹ thằng Trường với vợ chồng chú thím Việt Đằng và bác Đặng về quê luôn trước khi trời tối. Còn cái Liền và thằng Trường thì cũng về phòng trọ của Liền.

Cái Liền tắm táp vội rồi giục thằng Trường về đơn vị, hôm nay thằng Trường phải trực nên cũng không ở lại thêm. Đợi thằng Trường đi khuất cái Liền vội vàng dắt xe máy phóng sang chỗ chị Hà.
Buổi trưa nay nó mong được về gặp chị Hà, vậy mà lúc này đứng trước cửa bấm chuông rồi nó lại cảm thấy run rẩy. Dù nó đã tự trấn an mình thế nhưng giờ đây lại thấy như sắp phải đi nhảy qua một vực thẳm, nếu may mắn qua được sẽ bình an, còn nếu không may mắn thì chẳng biết cuộc đời sẽ đi về đâu.

- Đến sớm thế hả? Ăn uống gì chưa? Dắt xe vào đi

Tiếng chị Hà cất lên kéo cái Liền ra khỏi dòng suy nghĩ, nó chẳng còn thiết tha ăn uống gì lúc này vừa dắt xe vào vừa đáp lại:

- Em ăn rồi,

Chị Hà có lẽ thấy tâm trạng nó có chút bất ổn, vội khoá cổng kéo nó vào nhà rồi hỏi:

- Thế tóm lại có chuyện gì đấy Liền? Sáng nay nghe mày hỏi chị cũng sốt hết cả ruột, cái con mặt móm kia nó làm gì mày?

- Đây, chị đọc đi, em vẫn chưa trả lời lại.

Chị Hà nhận điện thoại của cái Liền, đọc xong liền hầm hầm:

- Tiên sư cái con bố láo mất dạy này, đã chẳng đẹp người mà cái nết cũng như cục phân tao thế này nữa có điên không?

Cái Liền nghe chị Hà thì rúm cả lại, đời thuở nhà ai một đứa chẳng bao giờ văng tục như nó lại chơi thân được với chị Hà, thế nhưng nó biết rõ, chị Hà tuy có gớm ghê nhưng tính cách vô cùng tốt, chị chỉ gớm cái cần gớm, còn đối với cái Liền chị thương như em gái ruột đấy

- Chị Hà, chị bình tĩnh

- Bình tĩnh cái chó gì mà bình tĩnh, Liền ơi là Liền, mày cứ hiền lành là nó cưỡi lên đầu mày đấy.

- Thế em phải làm sao? Đây là con anh Trường thật sao chị Hà? Em…phải làm sao đây chị?

Chị Hà có lẽ cũng thấy cái Liền đang thật sự hoang mang, ban nãy lại có chút nóng vội thì thở dài ngồi xuống nói:

- Con cái đầu bố nó, con mặt móm này nó có chồng rồi, hôm trước tao còn nghe được thằng chồng nó đi chơi gái, chắc nó thấy thằng Trường với mày sắp cưới nhau nên nó phá đấy. Nó không hạnh phúc nên nó cũng muốn người khác không hạnh phúc giống nó, thế mày đã nói gì với thằng Trường chưa?

- Em chưa nói gì cả, vậy là chị này có chồng rồi, và đứa bé này là con của chồng chị ấy sao? Nhưng chị không thấy nó cũng có nét giống anh Trường à?

- Tao chả thấy giống gì, hai đứa bé thì chỉ có cái nét thơ ngây giống nhau, mắt mũi mồm miệng thằng bé con kia giống y hệt con Ngọc móm mà. Mà con móm này nó cũng thất đức tệ, lấy đứa con ra mà đi bày trò với mày. Tin tao đi, không phải con thằng Trường đâu. Mày nghĩ sao lúc chia tay thằng Trường nếu có con thì đã cưới nhau mẹ nó rồi, bà Trang ghét con Ngọc móm nhưng nếu là cháu bà ấy cũng sẽ nhận thôi. Tiên sư cái con giời đánh thánh vật, ngày xưa chia tay thằng Trường một tuần đã ngủ với giai, rồi một tháng sau làm đám cưới mà giờ lại quay qua ăn vạ.

Cái Liền lúc này mới xem lại ảnh, bức ảnh của Trường mờ nhạt đúng là khó mà nhìn ra được, còn đứa bé mà Ngọc nói là con của cô ta thì khuôn mặt giống cô ta y đúc. Nhưng điều này cũng chẳng kết luận được đứa bé kia có phải con của thằng Trường không, nhưng cái Liền tin ở chị Hà. Trước nay chị Hà thông tin đều rất chính xác, lời chị Hà nói cũng có lý vậy nên nó tin rằng đứa bé đó không có quan hệ với thằng Trường.
Chị Hà thấy cái Liền cũng đã nguôi dần lại nói tiếp:

- Mà này, tao bảo, bà mẹ chồng mày đấy cũng ghê gớm lắm đấy nhé. Mày cũng cẩn thận chút…

Cái Liền lắc đầu đáp lại:

- Em thấy mẹ anh Trường cũng hiền lành mà, làm gì như chị nói.

- Ối giời ơi, mày ngu lắm em ạ, chẳng qua là sau khi chia tay con Ngọc móm kia thằng Trường gần cạch mặt bà ấy nên bà ấy sợ thôi. Mà thôi, tao cũng không muốn xía nhiều đến chuyện đấy, cũng có thể bà ấy thay đổi rồi. Mà tao kể mày nghe, trước kia lấy nhau với ông Đăng bà ấy mãi có đẻ được đâu, chạy chữa mất bao nhiêu năm cuối cùng mới đẻ ra được thằng Trường với cái Hiền, vậy nên hai đứa nó được cưng chiều lắm. Nói chung là ông bà này rất chiều con, nhất là thằng Trường, ngày xưa ngăn cản con Ngọc móm cũng đúng thôi, vì bà Trang thấy bảo nhà con Ngọc có mỗi mình nó, mẹ con Ngọc không đẻ thêm được nữa nên cũng sợ. Với lại con này tính tình như con điên ai chẳng ghét.

Cái Liền nghe xong thì trố cả mắt lên, trước kia mấy chuyện này nó chưa từng được nghe, chị Hà thấy cái mặt nó đơ cả ra thì nói tiếp:

- Thôi, tao kể đến vậy thôi. Dù sao mày cũng yên tâm thằng kia không phải con thằng Trường là được, thôi đi vào phòng đi, vào lên giường nói chuyện tý ngủ luôn.

Nói rồi chị Hà kéo cái Liền vào trong phòng, hai chị em cứ nằm tâm tình thủ thỉ, chị Hà dạy cái bao nhiêu thứ, kể bao nhiêu chuyện đến tận khuya. Trong lòng cái Liền cũng đã trút được gánh nặng kia, nói chuyện xong cũng từ từ chìm vào giấc ngủ mà không biết được rằng trên phần tin nhắn facebook nick Hạ Băng lại nhắn với dòng chữ “ Sao, cô gái không tin chị à? Hay chị phải đưa ra bằng chứng cụ thể?”

Còn ở phần tin nhắn thường, một số điện thoại lạ nhắn đến với nội dung “ Liền, anh say rồi, càng say càng nhận ra anh vẫn chưa thể nào quên được em.
Tại sao em lại bỏ anh mà đi”
 

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
126
Points
223
Chương IV
Copy nhớ ghi nguồn, truỵện được viết bởi Phạm Vũ Anh Thư, xin tôn trọng chất xám của tác giả

Cái Liền run rẩy đưa tay nhặt chiếc điện thoại lên, toàn thân nó bỗng dưng nóng lên, mồ hôi nhễ nhại đầu óc ong ong không còn nghĩ được gì. Bên cạnh nó thằng Trường vẫn đang ngủ say, hơi thở đều đều, Liền lấy tay day day trán mất một lúc mới có thể bình tĩnh trở lại. Nó không vội trả lời lại tin nhắn kia, cũng không gọi thằng Trường dậy mà ấn vào trang cá nhân của Hạ Băng hay tên thật như thằng Trường nó là Ngọc.
Lúc này cái Liền phát hiện Ngọc bán hàng xách tay online, trên tường có khá nhiều bức ảnh chụp cậu con trai hai tuổi và rất rất nhiều ảnh của tự chụp của Ngọc. Sau khi soi rất kỹ một vòng facebook, cái Liền còn phát hiện cô gái người yêu cũ này của thằng Trường rất thích đi bar, hầu hết ảnh của cô ta đều là những bức ảnh được chụp từ quán bar và quán hát. Liền thoát khỏi facebook, mở tin nhắn nhắn tin cho chị Hà, chị Hà là bạn thân của thằng Trường nhưng lại rất quý nó. Nó hý hoáy soạn dòng tin nhắn “ Chị Hà, chị biết gì thêm về người yêu cũ của anh Trường không ạ? Hạ Băng đó chị”
Viết xong nó vội vàng nhấn gửi, rất nhanh chị Hà đã đọc, và chỉ một lúc sau đã trả lời lại:

“ Chị biết, hôm trước kể cho em đó, nhưng lúc đó em đâu quan tâm giờ lại hỏi chị vậy? Hạ Băng là tên facebook của con đó, tên thật của nó là Ngọc cơ”.

Cái Liền viết viết, lại xoá xoá cuối cùng nó nhắn lại chị Hà

“ Chị Hà ơi, tối nay chị bận không? Em muốn gặp chị.”

“ Vậy tối qua nhà chị nhé, qua ngủ với chị anh Long đi công tác mấy hôm mới về”

“ Vâng ạ”

Cái Liền nhắn tin cho chị Hà xong thì đút điện thoại vào túi xách, sau đó ngồi suy nghĩ rất lâu. Bên ngoài kia trời đã đổ nắng dài, trên xe chẳng còn chút tiếng động chỉ có tiếng inh ỏi phía đường. Cái Liền sau khi suy nghĩ thì khẽ thở dài, không phải nó không sốc, không phải nó không sợ hãi nhưng nó không muốn bản thân mất bình tĩnh mà hành động sai. Nó vốn là đứa điềm đạm, vậy nên đến cả bây giờ nó cũng muốn tìm hiểu sự thật trước khi oán trách người khác. Vả lại dù sao hôm nay cũng là ngày dạm ngõ, dù sao nó với thằng Trường cũng vừa làm xong cái hồ sơ đăng ký kết hôn, dù sao trên giấy tờ nó cũng đường hoàng trở thành vợ thằng Trường. Nó không muốn vì bất cứ điều gì mà làm tan vỡ cuộc hôn nhân này, hơn nữa nếu như điều đó là sự thật thì nó cũng muốn biết vì sao thằng Trường và gia đình thằng Trường tới giờ vẫn im lặng về chuyện đó.
Chiếc xe theo con đường mòn về nhà cái Liền, suốt đoạn đường trên xe Liền không ngủ được. Trong lòng nó vẫn cứ ngổn ngang suy nghĩ về người yêu cũ của thằng Trường.
Bà Trang và thằng Trường vẫn đang ngủ ngon lành, mãi đến khi chiếc xe dừng lại theo hướng chỉ đường của cái Liền thì hai người họ mới tỉnh dậy.
Cái Liền nhanh nhẹn bước xuống rồi cùng mọi người vào nhà, vừa vào đến ngõ nó đã gửi thấy mùi thức ăn thơm phức xộc vào mũi, tiếng băm chặt còn vang ra đến tận đấy. Khi vừa vào đến cổng bà Hoà mẹ cái Liền đã đứng chờ sẵn, thấy bố mẹ thằng Trường bà Hoà cười tươi lắm tay bắt mặt mừng, bên nhà thằng Trường cũng cười nó vui vẻ vô cùng. Thế nhưng cái Liền lại chẳng thể nào vui nổi, trên môi cố nở nụ cười thì cũng méo mó gượng gạo.
Bên nhà trai gồm ông bà Trang Đăng, chú Đằng thím Việt và bác cả là bác Đặng, bên nhà gái có ông bà Hoà Hợp, vợ chồng cô Tác chú Thành và anh trai cái Liền là thằng Nối.
Cái buổi dạm ngõ diễn ra rất nhanh chóng mà nhẹ nhàng, hai bên gia đình chẳng ai làm khó dễ cho nhau, dù sao cái Liền với thằng Trường cũng đã đăng ký kết hôn trên giấy tờ rồi vậy nên mấy cái này cũng chỉ là thủ tục cho xong. Sau khi hai bên trai gái nói chuyện xong thì lại dọn dẹp mâm cỗ ra ăn, từ sáng mấy đứa con cô Tác với dì nhà cái Liền đã nâu nướng xong xuôi, trên bàn ăn cơ man nào là hải sản thơm ngon.
Bên nhà cái Liền cảm thấy vui lắm, con gái được gả vào nhà có điều kiện, trên dưới lại có văn hoá, thế mà suốt cái ngày hôm đó sao cái Liền lại chẳng để tâm được. Ăn không ngon miệng, cười cười nói nói những đầu lại như trên mây trên gió chỉ mong nhanh nhanh lên lại phố để qua nhà chị Hà.
Thế rồi thì điều nó mong cũng đến, mọi người ăn xong ngồi lên bàn nói chuyện, cái Liền tranh thủ mang bát đũa đi dọn cùng mấy chị em. Đến khi dọn xong lên nhà cũng là lúc nhà thằng Trường xin phép ra về. Bà Hoà vội vội vàng vàng gọi cái Liền vào buồng riêng rồi dặn con trước khi lên phố:

- Liền, me thấy gia đình nhà thằng Trường được đấy. Bố mẹ nó ăn nói nhỏ nhẹ mềm mại, mà họ hàng cũng toàn người lịch sự. Con xem cái nết ăn của người ta mà sống, hai đứa giờ là vợ chồng rồi cưới xin cũng là thủ tục thôi. Khi nãy nói chuyện họ cũng dễ dàng thoải mái, có được nhà chồng vậy là phúc lắm con nhé.

Cái Liền thấy mẹ dặn thì cười xuề xoà đáp lại:

- Vâng, con nhớ mà, mẹ không phải lo đâu.

- Sao không lo? Có lớn tướng thế nào thì cũng phải lo, còn thằng Nối anh mày nữa, ham sáu ham bảy tuổi rồi còn chưa có người yêu, bảo về đây làm thì không chịu, ru rú trên cái đất Hà Nội đấy mà cũng không có con nào nó yêu. Mẹ đến phát chán với thằng anh mày, thôi được rồi đi đi con không người ta chờ.

Cái Liền gật đầu ôm bà Hoà một cái rồi mau chóng ra chào mọi người sau đó cùng bên nhà thằng Trường ra xe. Vừa ngồi lên xe bà Trang đã nói:

- Liền nhé, từ nay không có bác con gì nữa, gọi là mẹ rồi nhớ chưa? Đăng ký kết hôn, lại dạm ngõ rồi chẳng mấy là đám cưới gọi cho quen.

Cái Liền ngượng ngùng một lúc sau mới đáp lại:

- Dạ vâng thưa mẹ.

Bà Trang tỏ ý hài lòng, vặn nút điều hoà to hơn rồi nói tiếp:

- Mà ở đây nóng thật đấy, cũng may hôm nay con Hiền không xuống được không thì chết dở ông Đăng nhở?

Ông Đăng thấy bà Trang than thở khẽ chau mày đáp:

- Nóng cái gì? Bà đấy, bà cứ chiều con Hiền lắm cho quen đi rồi chẳng biết lối làm cái gì, cơm không biết nấu, đụng tý thì kêu than, đỏng đà đỏng đảnh. Bà xem cái Liền cái gì cũng biết làm, ban nãy nắng nôi thế kia mà nó còn rửa bát, là con Hiền thì đời nào…

- Ôi dào, nhà thằng Tùng đó giàu lắm ông không phải lo, có gì thuê giúp việc hết, cái Hiền chỉ việc ăn với làm đẹp thôi sao phải đụng tay vào mấy việc đấy làm gì? Với lại cái Hiền là con gái tôi, tôi thích thì tôi chiều…

Cái Liền bên dưới nghe thấy bà Trang nói thì cảm có chút buồn, thế nhưng nó cũng chẳng suy nghĩ nhiều bởi trong lòng nó còn có tảng đá khác đang đè nặng.
Bà Trang thấy cái Liền im bặt có lẽ nghĩ mình cũng hơi chiều con gái quá liền quay xuống nó cười giả lả:

- Kể cả là con dâu hay con gái tôi đều chiều thôi. Liền nhỉ

Cái Liền nghe bà Trang nói vậy lòng cũng chẳng thể vui lên chút nào, nó cố cười mà chẳng thể cười nổi chỉ khẽ đáp lại:

- Dạ.

- Mà Liền này, anh trai con làm gì nhỉ? Trông thằng bé đẹp giai lại lịch sự nữa,

- Dạ, anh con làm kinh doanh tự do mẹ ạ.

Bỗng dưng Liền chợt thấy khoé môi bà Trang cong lại, nhưng rất nhanh chóng cười đáp:

- Thế không phải người nhà nước rồi con nhỉ? Mẹ nhìn thằng bé tưởng làm công an, bộ đội hay cán bộ gì cơ…hoá ra chỉ làm tự do bên ngoài à?

Thằng Trường thấy bà Trang có chút coi thường thằng nối thì nói:

- Mẹ, anh Nối làm bên ngoài mà lương gấp cả chục lương con. Mẹ biết một tháng anh Nối kiếm được mấy chục triệu có tháng lên cả trăm triệu không?

Bà Trang hơi sững người, nhưng rồi lại cười nói:

- Ôi dào, làm bên ngoài thì bấp bênh lắm, tháng kiếm được nhiều, tháng kiếm được ít mà lỡ chẳng may làm ăn thua lỗ thì cả đời cũng chẳng ngóc được lên. Cứ như con cho chắc ăn, lương nhận hàng tháng không phải lo cái gì, cả đời được lương, chứ làm mấy cái ngoài nhà nước vớ va vớ vẩn thì có gì mà giỏi giang.

Cái Liền nghe bà Trang nói bất chợt thấy cổ họng nghẹn ứ, nhìn bà Trang có vẻ quý phái vậy mà giờ vẫn còn tư tưởng người nhà nước. Thằng Trường có lẽ cũng thấy sắc mặt của Liền, nó khó chịu đáp lại lời bà Trang:

- Mẹ sao giờ còn cái tư tưởng cổ hủ thế, mẹ xem bố cũng làm tự do mà kiếm được tiền xây nhà xây cửa, còn con lương con cả đời cũng chẳng đủ mua một đám đất ở phố này. Anh Nối làm tự do là anh ấy có hẳn một cửa hàng ăn ở trên Hà Nội, mùa đông mùa hè mùa nào cũng đắt khách, mới mở được có hai ba năm mà có tiền tỷ rồi, còn con được cái mác làm nhà nước nhưng tháng nào cũng nợ. Con với cái Hiền mẹ xem có đứa nào cho mẹ được đồng nào không? Anh Nối tháng nào cũng gửi cho mẹ vợ con tiền, cái nhà đấy cũng là anh ấy xây đấy.

Bà Trang thấy thằng Trường cãi lại mình thì tức lắm, nhưng bà cũng chẳng dám đôi co nhiều lại mất mặt đành ngậm ngùi ừ ừ gật gật cho xong chuyện. Cái Liền thì thở dài, mẹ thằng Trường càng ngày lại càng khiến nó có cảm giác không như lúc ban đầu gặp. Cũng may thằng Trường vẫn đứng về phía nó nếu không nó. Bầu không khí trên xe tự dưng vì câu chuyện nhà nước mà cũng im bặt, cái Liền khẽ nhắm mắt giả vờ ngủ mặc kệ xung quanh đang diễn ra những gì.
Mãi đến khi trời bắt đầu ngả bóng thì xe mới về đến thành phố, bố mẹ thằng Trường với vợ chồng chú thím Việt Đằng và bác Đặng về quê luôn trước khi trời tối. Còn cái Liền và thằng Trường thì cũng về phòng trọ của Liền.

Cái Liền tắm táp vội rồi giục thằng Trường về đơn vị, hôm nay thằng Trường phải trực nên cũng không ở lại thêm. Đợi thằng Trường đi khuất cái Liền vội vàng dắt xe máy phóng sang chỗ chị Hà.
Buổi trưa nay nó mong được về gặp chị Hà, vậy mà lúc này đứng trước cửa bấm chuông rồi nó lại cảm thấy run rẩy. Dù nó đã tự trấn an mình thế nhưng giờ đây lại thấy như sắp phải đi nhảy qua một vực thẳm, nếu may mắn qua được sẽ bình an, còn nếu không may mắn thì chẳng biết cuộc đời sẽ đi về đâu.

- Đến sớm thế hả? Ăn uống gì chưa? Dắt xe vào đi

Tiếng chị Hà cất lên kéo cái Liền ra khỏi dòng suy nghĩ, nó chẳng còn thiết tha ăn uống gì lúc này vừa dắt xe vào vừa đáp lại:

- Em ăn rồi,

Chị Hà có lẽ thấy tâm trạng nó có chút bất ổn, vội khoá cổng kéo nó vào nhà rồi hỏi:

- Thế tóm lại có chuyện gì đấy Liền? Sáng nay nghe mày hỏi chị cũng sốt hết cả ruột, cái con mặt móm kia nó làm gì mày?

- Đây, chị đọc đi, em vẫn chưa trả lời lại.

Chị Hà nhận điện thoại của cái Liền, đọc xong liền hầm hầm:

- Tiên sư cái con bố láo mất dạy này, đã chẳng đẹp người mà cái nết cũng như cục phân tao thế này nữa có điên không?

Cái Liền nghe chị Hà thì rúm cả lại, đời thuở nhà ai một đứa chẳng bao giờ văng tục như nó lại chơi thân được với chị Hà, thế nhưng nó biết rõ, chị Hà tuy có gớm ghê nhưng tính cách vô cùng tốt, chị chỉ gớm cái cần gớm, còn đối với cái Liền chị thương như em gái ruột đấy

- Chị Hà, chị bình tĩnh

- Bình tĩnh cái chó gì mà bình tĩnh, Liền ơi là Liền, mày cứ hiền lành là nó cưỡi lên đầu mày đấy.

- Thế em phải làm sao? Đây là con anh Trường thật sao chị Hà? Em…phải làm sao đây chị?

Chị Hà có lẽ cũng thấy cái Liền đang thật sự hoang mang, ban nãy lại có chút nóng vội thì thở dài ngồi xuống nói:

- Con cái đầu bố nó, con mặt móm này nó có chồng rồi, hôm trước tao còn nghe được thằng chồng nó đi chơi gái, chắc nó thấy thằng Trường với mày sắp cưới nhau nên nó phá đấy. Nó không hạnh phúc nên nó cũng muốn người khác không hạnh phúc giống nó, thế mày đã nói gì với thằng Trường chưa?

- Em chưa nói gì cả, vậy là chị này có chồng rồi, và đứa bé này là con của chồng chị ấy sao? Nhưng chị không thấy nó cũng có nét giống anh Trường à?

- Tao chả thấy giống gì, hai đứa bé thì chỉ có cái nét thơ ngây giống nhau, mắt mũi mồm miệng thằng bé con kia giống y hệt con Ngọc móm mà. Mà con móm này nó cũng thất đức tệ, lấy đứa con ra mà đi bày trò với mày. Tin tao đi, không phải con thằng Trường đâu. Mày nghĩ sao lúc chia tay thằng Trường nếu có con thì đã cưới nhau mẹ nó rồi, bà Trang ghét con Ngọc móm nhưng nếu là cháu bà ấy cũng sẽ nhận thôi. Tiên sư cái con giời đánh thánh vật, ngày xưa chia tay thằng Trường một tuần đã ngủ với giai, rồi một tháng sau làm đám cưới mà giờ lại quay qua ăn vạ.

Cái Liền lúc này mới xem lại ảnh, bức ảnh của Trường mờ nhạt đúng là khó mà nhìn ra được, còn đứa bé mà Ngọc nói là con của cô ta thì khuôn mặt giống cô ta y đúc. Nhưng điều này cũng chẳng kết luận được đứa bé kia có phải con của thằng Trường không, nhưng cái Liền tin ở chị Hà. Trước nay chị Hà thông tin đều rất chính xác, lời chị Hà nói cũng có lý vậy nên nó tin rằng đứa bé đó không có quan hệ với thằng Trường.
Chị Hà thấy cái Liền cũng đã nguôi dần lại nói tiếp:

- Mà này, tao bảo, bà mẹ chồng mày đấy cũng ghê gớm lắm đấy nhé. Mày cũng cẩn thận chút…

Cái Liền lắc đầu đáp lại:

- Em thấy mẹ anh Trường cũng hiền lành mà, làm gì như chị nói.

- Ối giời ơi, mày ngu lắm em ạ, chẳng qua là sau khi chia tay con Ngọc móm kia thằng Trường gần cạch mặt bà ấy nên bà ấy sợ thôi. Mà thôi, tao cũng không muốn xía nhiều đến chuyện đấy, cũng có thể bà ấy thay đổi rồi. Mà tao kể mày nghe, trước kia lấy nhau với ông Đăng bà ấy mãi có đẻ được đâu, chạy chữa mất bao nhiêu năm cuối cùng mới đẻ ra được thằng Trường với cái Hiền, vậy nên hai đứa nó được cưng chiều lắm. Nói chung là ông bà này rất chiều con, nhất là thằng Trường, ngày xưa ngăn cản con Ngọc móm cũng đúng thôi, vì bà Trang thấy bảo nhà con Ngọc có mỗi mình nó, mẹ con Ngọc không đẻ thêm được nữa nên cũng sợ. Với lại con này tính tình như con điên ai chẳng ghét.

Cái Liền nghe xong thì trố cả mắt lên, trước kia mấy chuyện này nó chưa từng được nghe, chị Hà thấy cái mặt nó đơ cả ra thì nói tiếp:

- Thôi, tao kể đến vậy thôi. Dù sao mày cũng yên tâm thằng kia không phải con thằng Trường là được, thôi đi vào phòng đi, vào lên giường nói chuyện tý ngủ luôn.

Nói rồi chị Hà kéo cái Liền vào trong phòng, hai chị em cứ nằm tâm tình thủ thỉ, chị Hà dạy cái bao nhiêu thứ, kể bao nhiêu chuyện đến tận khuya. Trong lòng cái Liền cũng đã trút được gánh nặng kia, nói chuyện xong cũng từ từ chìm vào giấc ngủ mà không biết được rằng trên phần tin nhắn facebook nick Hạ Băng lại nhắn với dòng chữ “ Sao, cô gái không tin chị à? Hay chị phải đưa ra bằng chứng cụ thể?”

Còn ở phần tin nhắn thường, một số điện thoại lạ nhắn đến với nội dung “ Liền, anh say rồi, càng say càng nhận ra anh vẫn chưa thể nào quên được em.
Tại sao em lại bỏ anh mà đi”
 

Bình luận facebook

Top Bottom