phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 829
39829.Trương Hy cũng đến trước đồi đất nhỏ, cô cúi người quét đi lớp tuyết phủ trên đồi đất nhỏ đi.
Mắt có chút đỏ.
Trên thực tế, chôn dưới đồi đất nhỏ đó, quả thật là Lý Dương.
Lúc đầu cô chính mắt thấy Lý Dương bị người của Lãnh Mạc bắt đi, cô lén bắt xe đi theo, nhìn thấy họ đem hắn vào biệt thự Bán Sơn, xe taxi đến dưới chân biệt thự không có cách nào đi tiếp, cô một mình lén lén đợi dưới núi, qua một ngày thì thấy họ đem thi thể của Lý Dương từ trên núi kéo xuống, sau đó vứt đến sau núi chôn lại.
Đến giờ cô vẫn không sao quên được hình ảnh toàn thân đầy máu không còn hơi thở của Lý Dương.
Khóe mắt Trương Hy đỏ hoe, một giọt nước mắt chạy xuống má theo khuôn mặt rơi xuống chỗ tuyết phủ kia.
Cô dùng hết tiền trên người mình, kêu người đào thi thể ra, đưa đến đây, sau đó tự tay đào hố, từng chút một chôn Lý Dương xuống đất.
Trương Hy bóp chặt các ngón tay lại.
Lý Dương à Lý Dương!
Chả phải anh yêu Tiểu Thất đến chết đi sống lại sao!
Giờ coi như anh được như ý rồi, vì cô ta mà đền cả tính mạng, nếu như được làm lại lần nữa, anh còn làm thế không!
“Trương Hy, sao cô lại nói với tôi những lời này?”
Trương Hy chớp mắt, từ trong suy tư hoàn hồn lại, cô lau nước mắt, tiếp tục lừa Lý Ngọc, “Vì tôi yêu anh! Vì người là mẹ anh, người có quyền biết những chuyện này! Nếu tôi không nói với người, cho dù người điều tra cả đời cũng có thể không biết được chân tướng!”
“....nhưng tôi cũng rất hận anh! Tôi hận anh liên lụy cả gia đình tôi, liên lụy bố mẹ tôi và cả tôi! Việc tôi có thể làm thay anh chỉ có nhiêu đó, đối với anh đã cạn tình nghĩa rồi, cho nên sau chuyện hôm nay, tôi sẽ nghĩ cách rời khỏi thành phố A, lại bắt đầu cuộc sống mới!”
Lý Ngọc che mặt trong lòng toàn là ác ý!
Mấy người này cậy quyền thế mà coi mạng người như cỏ rác!
Bọn chúng không sợ báo ứng sao!
Lý Ngọc dường như không nghe thấy lời Trương Hy, cô quỳ trước đồi mộ, “Lý Dương, là mẹ có lỗi với con, lúc đầu mẹ không nên nói với con cha ruột con là Lục Vĩnh Cường, nếu như con không biết những điều này, sẽ không đến Lục Gia, sẽ không xảy ra nhiều chuyện như thế! Đều trách mẹ không tốt, là mẹ đã hại con rồi!”
“Hại anh là Tiêu Gia và Lục Gia, không phải người!” Trương Hy lên tiếng chỉ dạy.
“Đúng! Chính là bọn họ! Là bọn họ đã giết chết con tôi!” Lý Ngọc mắt đỏ hoe giọng hằn xuống, “ Lý Dương, mẹ sẽ không để con chết oan uổng vậy đâu, mẹ nhất định sẽ nghĩ cách báo thù cho con! Đám người khốn nạn Lục Gia, còn có Tiêu Gia! Mẹ tuyệt đối sẽ không tha cho bọn chúng!”
Trương Hy nghe Lý Ngọc nói như vậy, khóe môi nhếch lên, nụ cười đầy căm hờn và ác ý.
Đây mới chính là kết quả cô ta muốn!
Tuy cô và Lý Ngọc nói có những lời là giả, nhưng cô thấy, có một câu chuyện là thật!
Tiêu Tiểu Thất hại cô nhà tan cửa nát quả là không sai!
Là do Tiêu Tiểu Thất, trực tiếp hại Lý Dương đến mất cả mạng cũng không sai!
Gần hai tháng nay cô luôn suy nghĩ, cô đều không thể từ bỏ mối hận này!
Dựa vào đâu mà Tiêu Tiểu Thất làm bao nhiêu việc xấu vẫn có thể sống hạnh phúc!
Cô nén không nỗi cục tức này!
Cô phải báo thù!
Nhưng...cô chả có gì để báo thù!
Giờ cô cái gì cũng không có, tiền không quyền không, con người như cô giờ đây nếu muốn báo thù thật sự là khó như lên trời!
Còn một điểm quan trọng hơn là _cô sợ chết!
Cô sợ sẽ rơi vào kết cục giống như Lý Dương!
Nên cô luôn chờ đợi, chính là chuyên đợi Lý Ngọc đến thành phố A tìm người, quả nhiên, cô không phí công, cô đã đợi ở trước cửa biệt thự của Lục Gia chờ hơn hai tháng trời, cuối cùng cũng đợi được Lý Ngọc đến.
Haha_
Không sai, cô không có gan để báo thù, nhưng cô có thể lợi dụng Lý Ngọc!
Lý Ngọc chỉ có một đứa con là Lý Dương, biết con mình chết thảm đến thế, sao có thể không đi báo thù!
Lý Ngọc tuy xuất thân là một nông phụ ở một rừng núi héo lánh, không quyền không thế, nhưng không ai có thể xem thường sức mạnh của một người mẹ, vì con của mình...bà ta cái gì cũng có thể làm được!
Trương Hy thấy khuôn mặt đầy oán hận của Lý Ngọc, biết mình đã thành công một nửa.
“Giờ bà cũng đã biết chân tướng rồi, tôi ở lại thành phố A cũng không còn ý nghĩa gì!” Trương Hy đứng dậy vỗ vỗ sạch lớp tuyết trên người, “Tôi nói với bà chỉ là để bà mang hài cốt của Lý Dương về nhà, để anh ta lá rụng về cội, chứ không phải để bà báo thù! Không phải tôi coi thường bà, bà tìm Tiêu Tiểu Thất để báo thù, tuyệt đối là lấy trứng chọi với đá, mà còn là một cục đá cứng to! Càng huống hồ, Tiêu Tiểu Thất là thiên kim đại tiểu thư, bà muốn tìm cô ta báo thù, haha...tôi đoán là đến mặt cô ta bà cũng không gặp được!
“Cho dù như vậy tôi cũng không tha cho bọn chúng!” Lý Ngọc bóp chặt nắm đấm, mắt đỏ hoe, cứng rắn nói, “Con tôi không thể chết oan như vậy! Đúng, tôi là một nông phụ, đối kháng không nổi với chúng, nhưng tôi sẽ đợi tìm cơ hội, tôi không tin cả đời này tôi không tìm được cơ hội!”
Cô cần chính là câu nói này!
Trương Hy đã hoàn toàn yên tâm. “Tùy bà, tôi đi trước đây!”
Lý Ngọc không nói gì.
Trương Hy lại che mặt lại, không do dự rời đi!
Lý Ngọc ở trước mộ phần của Lý Dương quỳ gần hai tiếng đồng hồ, bà bị đông đến toàn thân lạnh ngắt, toàn thân tê cúng.
“Lý Dương, mẹ sẽ không để con chết oan như vây, con tin mẹ!”
Lý Ngọc lại quay lại biệt thự nhà Lục Gia.
“Nói với Lục Vĩnh Cường, tôi muốn gặp ông ta!”
Đám canh cửa trước đây có gặp qua Lý Ngọc, biết bà ta là mẹ của Lý Dương, không dám chậm trễ, lập tức vào bẩm báo, Lục Vĩnh Cường rất nhanh che một chiếc ô đi ra, nhìn thấy Lý Ngọc khẽ nhăn mày, “Bà không phải đi rồi sao, sao lại quay về!”
“Tiền đâu!”
“Tiền gì?”
“Lần trước các người đưa cho ta mười vạn!” Lý Ngọc liều mình cắn chặt răng mới kiềm chế được bản thân không liều chết với Lục Vĩnh Cường, bà nhìn Lục Vĩnh Cường đầy oán hận, “Giờ tôi nghĩ thông rồi, mau đưa tiền cho tôi!”
Lục Vĩnh Cường cười nhạt một tiếng.
Ông còn tưởng Lý Ngọc thanh cao biết bao, thì ra cũng chỉ có thế thôi mà!
“Bà đợi đấy tôi kêu người đi lấy!” Lục Vĩnh Cường căn dặn người giữ cửa, người giữ cửa rất nhanh đi lấy mười vạn trong túi đưa cho Lục Vĩnh Cường.
“Đưa tiền cho tôi!”
“Gấp cái gì!” Lục Vĩnh Cường cứ đùa với cọc tiền giấy trên tay, lạnh lùng nhìn Lý Ngọc, “Tôi nói rõ trước, sau khi bà nhận số tiền này, sau này tuyệt đối không được đến đây tìm tôi, cũng không được tìm Lý Dương nữa, từ nay chúng ta không có bất kì quan hệ gì nữa!”
Hắn tưởng là bà muốn có quan hệ với Lục Gia lắm sao!
Bà còn chê bẩn cơ!
Nếu không phải vì có tiền dễ làm mọi chuyện, tiền của Lục Giai dù có vứt đi bà cũng không thèm lượm!
“Ông yên tâm, sau khi ông đưa tiền cho tôi, sau này cho dù xin tôi, tôi cũng không bước chân vào nhà này nữa bước!”
“Rất tốt!” Lục Vĩnh Cường đưa bao tiền giấy cho Lý Ngọc, lại cảnh cáo bà lần ba, “Số tiền này đủ bà sống hết nửa cuộc đời còn lại, đừng có toan tính mấy thứ tào lao, còn nữa...Lý Dương bà đừng tìm nữa, khi nào nó muốn về sẽ tự về thôi.”
Ông ta lo lắng bà sẽ điều tra rõ, làm hỏng chuyện của họ!
Haha, lúc muốn về sẽ về?
Người chết rồi sao có thể về!
Lý Ngọc mím chặt môi, lấy mười vạn rồi đi, sau khi giật được tiền bà không nhìn Lục Vĩnh Cường thêm một lần nào, bóp chặt nắm tay không chút do dự xoay người đi.
Lục Gia....
Nơi dơ bẩn như vậy, một giây bà cũng không muốn nán lại!
....
Tiểu Thất còn đang mặn nồng với Lục Sâm, hoàn toàn không biết rằng vài ba lời của Trương Hy đã lừa dối được người khác, càng không biết Lý Ngọc lại hận cô ta đến vậy.
Cô nấp trong chăn tại khách sạn, cả ngày đều chưa ăn gì, không đói mới lạ.
Mơ mơ hồ hồ mở mắt ra đã thấy Lục Sâm đang nhìn cô người, “Ú... Lục Sâm, đói quá....”
Đói?
Xoẹt!
Ánh mắt Lục Sâm lập tức nổi lửa lên.
Tiểu Thất giờ thấy ánh mắt anh ta quá đáng sợ, nhanh chóng nấp kĩ trong chăn, cô giơ chân đã Lục Sâm một cái, “Em đói, đói, là bụng đói!”
Cái bụng cũng phối hợp reo lên.
Lục Sâm sờ sờ mũi.
“Em phải nói rõ, anh còn tưởng..”
“Hừm hừm hừm, sao anh không nói đầu óc anh toàn nghĩ bậy bạ chứ! Cái bụng lại oạt oạt kêu lên, Tiểu Thất che bụng, lại đá anh một cái, làm nũng, “Mau đi kêu đồ ăn đi, em sắp đói chết rồi!”
Lục Sâm mặc áo ngủ, tiện tay đưa quần áo cho Tiểu Thất, “Anh đã đặt nhà hàng, đang hâm đồ ăn, đợi em dậy ăn đấy, mau mặc đồ vào, đợi xíu ăn xong cơm anh đưa em về nhà.”
“Ồ!” Tiếu Thất thấy đống đồ mới trước mặt, “Đâu ra thế?”
“Sau khi em ngủ anh bảo người làm việc trong khách sạn mua cho em đấy.”
Tiểu Thất mở cái túi ra nhìn cái, mặt đỏ bừng bừng lên.
Trong đó còn có nội y.
Cô mặc áo ngực, kinh ngạc nói, “Lại vừa khích, sao anh bước số đo của em vậy?”
“Hôm qua anh sờ cả một ngày, sao lại hông biết!”
“Á á á, Lục Sâm cái tên háo sắc! Dê già!”
Lục Sâm haha cười lớn.
Con tiểu a đầu này dễ dụ thật!
Trên thực tế ,là trai tân như Lục Sâm đôi tay không có năng lực đo lường kích cỡ, nhưng anh có thể thấy, nội y Tiểu Thất thay ra đều có size tiêu chuẩn!
Anh xoa đầu Tiểu Thất, “Nhanh lên, trời đã tối rồi!”
Tiểu Thất quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, má ơi, đúng là tối thật!
Cô lại cũng với Lục Sâm lăn lộn cả ngày trên giường.
Óa óa óa!
Về đến nhà anh trai cô có lột da cô hay không đây!
Tiểu Thất nhanh như bay mặc đồ vào!
“Chậm tí, đừng để bị ngã.”
“Ngã cũng tại anh!” Ai bảo anh làm cho chân cô mềm nhũn không động đẩy được.
“Đúng đúng đúng, tại anh tại anh!”
Hai người cùng nhau ăn xong bữa tối, Lục Sâm kêu khách sạn gọi xe taxi, đưa Tiểu Thất về nhà.
“Lục Sâm, ngộ nhỡ em bị đánh thì làm sao?”
“Không đâu, còn có anh mà!”
Tiểu Thất giờ chỉ có một thỉnh cầu duy nhất là daddy và mami không ở nhà.
Đến cửa biệt thự, ngực Tiểu Thất đập thình thịch.
Cô thò đầu vào nhà nhìn một lượt, đắc ý cười lớn, “Hahaha, em may mắn quá, daddy và mami nhất định đang ở trong bệnh viện vẫn chưa về, xem phòng khách tối om thế cơ mà!
Đột nhiên!
Tiếng của Tiểu Thất bỗng tắt hẳn!
“Bạch__” một tiếng, đèn trong phòng khách sáng trưng!
Nụ cười “Xoẹt” của Tiểu Thất bỗng tê cứng trên mặt, cô tê cả người quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt tối sầm của anh hai và daddy đang ngồi trên ghế sofa!
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 830
39830.
Đây có gọi là vui đến cực hạn nên cảm thấy bi thương?

Tiểu Thất vẫn giữ tư thế nửa vươn đầu, tư thế cong lưng rất mắc cười, cả người cứng nhắc đứng đó như bức tượng điêu khắc.

Vẫn là Lục Sâm phản ứng lại trước, “Bác trai, anh trai!”

Trên thực tế, Cảnh Thuỵ nhỏ hơn anh đến 5 tuổi, nhưng Lục Sâm kêu anh rất tự nhiên, không chút ngại ngùng.

Tiêu Lăng hừ nhẹ 1 tiếng, Cảnh Thụy nửa cười híp mắt cũng ừ 1 tiếng.

“Đừng đứng ngoài cửa, nhanh chóng đi vào đi.”

Lục Sâm đưa tay đỡ Tiểu Thất, lúc này Tiểu Thất mới động đậy.

Cô nuốt nước miếng, như bị trúng tim đen cúi đầu không dám nhìn ai.

Hai người cùng đi đến phòng khách, Tiểu Thất không dám ngồi, cắn móng tay, đáng thương nhìn Cảnh Thụy!

Anh, nói tốt cho em đi!

Cảnh Thụy nhún nhún vai, không kiên nhẫn đưa tay ra, biểu thị bản thân không có cách nào khác.

Ai bảo nha đầu thối này không biết đường về nhà!

Cả đêm không về!

Hì hì hì, gan quả là to mà.

Không thể trông mong vào Cảnh Thụy, Tiểu Thất lập tức ái ngại nhìn Tiêu Lăng, gãi đầu hỏi, “Ba, sao hôm nay ba ở nhà vậy?”

“Ba không thể ở nhà?”

“Không không không, con không có ý đó, ý con là không phải mẹ còn ở bệnh viện sao, sao ba không đến bệnh viện với mẹ?”

Nhắc đến Tô Tố, sắc mặt của Tiêu Lăng dễ coi 1 chút, “Bác sĩ nói mẹ con không cần nằm viện, nhà chúng ta cũng có chuyên gia chăm sóc, ở nhà nghỉ dưỡng vẫn tốt hơn là ở bệnh viện.”

“Mẹ đâu rồi?”

“Đừng mong mẹ sẽ giúp, mẹ con đã ngủ ở trong phòng rồi.” Tiêu Lăng hừ nhẹ 1 tiếng, ánh mắt nguy hiểm lướt qua Lục Sâm 1 cái, sau đó lại rơi lên người Tiểu Thất, giáo huấn nói, “Con nha đầu chết tiệt này, cả đêm không về chạy đi đâu rồi?”

Lục Sâm thấy vậy, đi lên phía trước 2 bước, “Bác trai…”

“Cậu khoan nói chuyện, tôi đang hỏi Tiểu Thất, đợi lát sẽ hỏi đến cậu.”

Lục Sâm sờ mũi, cảm thấy ái ngại không nói chuyện nữa.

Tiêu Lăng nhìn chằm chằm Tiểu Thất, đột nhiên---

Ánh mắt khẽ thay đổi.

Anh nhớ rõ ràng tối hôm qua ở bệnh viện Tiểu Thất mặc cái áo len, sao hôm nay có thêm áo khoác lông, quan trọng hơn là… áo len mặc bên trong biến thành áo len màu xám cổ cao!

Ánh mắt Tiêu Lăng bốc hỏa.

Cô nam quả nữ, **, hai người bọn nó cả đêm không về, bây giờ đến quần áo cũng đổi rồi, làm cái gì thì còn phải nghĩ sao!

Tuy rõ ràng đã đoán ra, sự thật ngay trước mắt, trong lòng Tiêu Lăng vẫn cảm thấy chua xót.

Anh có cảm giác cải trắng nhà trồng bị đeo đi nuôi heo vậy.

Tuy đây là 1 con heo rất đẹp trai!

“Nói, tối qua đi đâu?”

“À, đi quảng trường Nhân Dân xem pháo hoa, sau đó đi coi phim rạp…”

“Còn có gì nữa?”

Tiểu Thất cắn môi, mặt đỏ ửng, “Còn có…. còn có chính là đợi coi xong bộ phim thì trời sáng rồi, hai con bị trúng tuyết cả đêm, cho nên, cho nên cơ thể bị ướt hết nên mở phòng ở khách sạn, vốn dĩ tính tắm xong rồi về, ai biết được, không cẩn thận nên ngủ mất tiêu…”

Cảnh Thụy che mặt lại, anh không quen Tiểu Thất này, nói dối không chút kỹ thuật gì cả.

Quả nhiên, Tiêu Lăng rất nhanh bắt được lời nói dối của cô, “Cho nên con muốn nói với ba, từ sáng hôm nay lúc trời mới sáng, con ngủ đến bây giờ?”

“Dạ đúng dạ đúng.” Tiểu Thất mạnh mẽ gật đầu.

“Tiêu Tiểu Thất! Con thật sự lớn rồi lông cánh cứng rồi, cũng biết nói dối rồi.”

Tiểu Thất mếu máo, “Daddy…”

“Con đúng là nha đầu thối!”

Tiêu Lăng thật sự rất tức giận, chuyện Tiểu Thất hẹn hò với Lục Sâm anh và Tô Tố đã đồng ý rồi, nhưng bọn họ cũng không muốn hai đứa nó phát triển nhanh như vậy! Bên trong còn có 1 lý do đặc biệt quan trọng.

Anh cũng là đàn ông, lúc còn trẻ cũng phong lưu qua, đặc biệt hiểu cách nghĩ của đàn ông --- càng dễ có được, càng không biết trân trọng!

Bây giờ hai đứa nó mới quen nhau bao lâu?

Hơn 4 tháng, còn chưa tới 5 tháng!

Vậy mà đã phát triển đến bước này, tuy xã hội bây giờ phóng khoáng hơn xưa, nhưng loại chuyện này cuối cùng nữ giới cũng là người chịu thiệt!

Người đàn ông có kinh nghiệm trong tình yêu, người ta nói là đàn ông này trưởng thành!

Nhưng phụ nữ có kinh nghiệm trong tình yêu nhiều, người ta sẽ nói người phụ nữ này quá phong lưu!

Nói đến cùng, xã hội này đối với phụ nữ vẫn không công bằng!

Tức chết anh rồi!

Tiêu Lăng hít 1 hơi, xua xua tay lớn, “Con đi nhanh đi, đi đến phòng mẹ, ba quản không được con, để mẹ quản đi.”

Tiểu Thất ngây người, “Daddy, không phải ba nói mẹ ngủ rồi sao?”

Tiêu Lăng hừ nhẹ 1 tiếng, “Bây giờ tỉnh rồi có được không?”

“Được được được, con đi liền!”

Bên đây Tiểu Thất vẫn chưa đi đến phòng của Tô Tố, bên kia Tiêu Lăng đã từ sofa đứng dậy, nhìn Lục Sâm, “Cậu, theo tôi đến phòng sách!”

“Dạ!”

Hai người mới đi hai bước, bên kia Tiểu Thất đột nhiên quay lại, đưa 2 tay ra chắn trước mặt hai người.

“Daddy…”

Tiểu Thất phòng bị nhìn Tiêu Lăng, “Daddy, ba sẽ không đánh Lục Sâm chứ?”

Sắc mặt Tiêu Lăng lập tức u ám.

“Nha đầu thối, trong mắt con ba là người như vậy sao?”

Tiểu Thất cười khan.

Chuyện này không thể trách cô!

Trước đây lúc còn nhỏ cô có nghe daddy nói qua, sau này nếu cô có bạn trai, thì ba nhất định đánh gãy chân người đó.

Tiểu Thất nhìn chân phải của Lục Sâm.

Lục Sâm đã bị gãy 1 chân rồi, chắc daddy sẽ không đánh gãy luôn chân kia đâu.

“Tránh ra!”

“Dạ!”

Tiểu Thất cắn móng tay, ái ngại nghiêng người qua 1 bên, Tiêu Lăng hừ nhẹ, quay lưng lại đi bước lớn đến phòng sách, Lục Sâm cũng đi theo, lúc đi lướt qua vai của Tiểu Thất, Lục Sâm dùng khẩu hình nói với cô, “Đừng lo lắng!”

Tiểu Thất gật đầu điên cuồng.

Việc gì Lục Sâm làm cô cũng yên tâm.

Cửa phòng sách được đóng lại nhẹ nhàng.

Tiểu Thất như con mèo đi đến trước cửa phòng sách, muốn nghe lén họ nói chuyện, nhưng… chất liệu của căn nhà quá tốt, hiệu quả cách âm rất tốt, 1 chút âm thanh cũng không nghe thấy!

“Ài---”

“Đừng than thở nữa, nhanh chóng đi tìm mẹ, mẹ nói nếu em về kêu em lên phòng mẹ, mẹ có điều muốn nói!” Cảnh Thụy đi qua vỗ vỗ đầu cô, “Nhanh đi!”

“Anh, cả ngày hôm nay anh đều ở nhà, ba mẹ phát hiện em cả đêm không về, phản ứng như thế nào?”

“Muốn biết?”

Tiểu Thất gật đầu điên cuồng.

Cảnh Thụy kiêu ngạo quay lưng đi, “Không nói em biết!”

Tiểu Thất, “...!”

“Tiêu Cảnh Thụy tên đáng ghét, sau này em không nói tốt cho anh trước mắt Điềm Tâm đâu!”



“Thùng thùng thùng---”

Tiểu Thất gõ cửa phòng Tô Tố, cô cảm thấy tiếng gõ cửa như tiếng tim đập của mình, thùng thùng thùng như muốn phá ngực nhảy ra ngoài.

“Vào đây!”

Tiểu Thất đẩy cửa đi vào!

Tiểu Thất đang nằm trên giường lớn, vì không muốn bị gió thổi trúng, trên đầu đắp 1 cái khăn, nhìn thấy Tiểu Thất, cô khẽ cười, vẫy tay với Tiểu Thất, “Qua đây ngồi.”

“Mami…”

Tiểu Thất đi đến mép giường ngồi xuống, “Em đâu rồi?”

“Có người chăm sóc rồi.” Tô Tố đưa tay kéo tay Tiểu Thất, thấy cách ăn mặc của Tiểu Thất, lập tức hiểu ra mọi chuyện, “Hôm nay, ở chung 1 chỗ với Lục Sâm sao?”

Chữ “chung 1 chỗ” trực tiếp khiến Tiểu Thất đỏ mặt.

Lời khó nói với daddy, nhưng đối với mẹ thì có thể nói, đỏ mặt gật đầu.

“Mami, xin lỗi…”

Tô Tố mất đi nụ cười, “Nói xin lỗi với mẹ làm gì, năm nay con 24 tuổi, cũng có thể chịu trách nhiệm cho những gì mình làm, hai người các con cũng là người trưởng thành, cũng trong thời gian yêu nồng nhiệt, không khống chế được bản thân cũng là chuyện bình thường
! Nhưng Tiểu Thất, mẹ muốn nói với con là, những niềm vui mà người trẻ nên hưởng thụ, đương nhiên con hoàn toàn có quyền lợi hưởng thụ nó, nhưng… nhất định phải biết bảo vệ bản thân, con hiểu ý mẹ không?”

Tiểu Thất đỏ mặt gật đầu.

Ý của mẹ là không muốn gây ra “mạng người”.

“Mami, mẹ yên tâm, nếu thật sự có con, hai đứa bọn con sẽ lập tức kết hôn, con với Lục Sâm mang suy nghĩ sống với nhau trọn đời để hẹn hò với nhau.”

“Chuyện này đương nhiên mẹ biết.”

Tô Tố xoa đầu Tiểu Thất, than thở không thôi.

Nha đầu này đúng là lớn rồi, trước đây khi còn nhỏ mập mạp vẫn ôm trong lòng, chớp mắt 1 cái đã đến tuổi kết hôn rồi.


Tô Tố có chút hối hận, lúc còn trẻ không nên đi du lịch khắp nơi, kết quả mất đi nhiều giai đoạn trưởng thành của con cái.

Cô nắm tay Tiểu Thất, tay nha đầu này đã lớn bằng tay cô rồi.

“Mọi người đều nói con gái lớn rồi không giữ được, giữ qua giữ lại sẽ thành giữ hận thù! Lần này ba mẹ cũng không tính cản con, ngày mai con có thể chuyển ra khỏi nhà, sau này, chuyện của con và Lục Sâm, ba mẹ không quản nữa, dù sao chỉ cần hai đứa tụi con sống vui vẻ hạnh phúc, ba mẹ cũng không mong gì thêm.”

Trong lòng Tiểu Thất đột nhiên thắt lại, “Mami… mẹ với daddy không phải đang trách con chứ?”

“Không có! Thật sự không có! Sáng sớm nay ba và mẹ đã nói xong rồi, con gái lớn rồi cuối cùng cũng gả người khác! Trong đời người có thể gặp người mình yêu thương thật lòng rất không dễ dàng, thực ra trong lòng ba con cũng không thật sự phản đối con và Lục Sâm, chỉ là không nỡ mà thôi.”

“Con biết, con đều hiểu.”

“Ừ!” Tô Tố xoa xoa tóc cô, “Con đừng trách ba con, trong lòng ba con vẫn là 1 cô gái nhỏ, cho nên ba con mới có chút chịu không nỗi.”

Làm sao có thể trách được!

Tròng mắt Tiểu Thất đỏ lên, cô biết mọi chuyện daddy và mami làm đều là muốn tốt cho cô.

“Mami, mẹ yên tâm, con với Lục Sâm nhất định sẽ sống thật tốt với nhau.”

Mặt Tô Tố lộ ra nụ cười, “Vậy mami yên tâm rồi.”

Tô Tố lại nói với Tiểu Thất rất nhiều chuyện khác, hai mẹ con lâu lắm rồi không nói chuyện nhiều như vậy, đợi đến khi nói xong, Tiểu Thất ra khỏi phòng, phát hiện daddy và Lục Sâm đã từ trong phòng sách đi ra rồi, khác với lúc mới vào, bây giờ hai người ngồi ở sofa có cười có nói, nhìn vào khỏi phải nói cũng thấy thân nhau.

Tiểu Thất lập tức ngây ngốc.

Đây là tình huống gì?

Tiêu Lăng dưới lầu thấy Tiểu Thất ngây ngốc đứng ở cầu thang, nhíu mày, “Còn đứng đó làm gì, nhanh chóng xuống đây chuẩn bị ăn cơm, cơm giao thừa hôm qua không ăn đàng hoàng, hôm nay ăn xong cơm hai đứa nhanh chóng rời đi đi!”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 831
39831.
Xém chút nữa là Tiểu Thất ngã từ trên lầu xuống!

Omg!

Tính cách của ba cô bị thay đổi à?

Cô loạng choạng xuống lầu, loạng choạng đi vào phòng ăn cùng với ba và anh, nhìn hai người đi phía trước, cô nhanh chóng ôm cánh tay của Lục Sâm, thấp giọng hỏi, “Lục Sâm, anh thật lợi hại, rốt cuộc anh nói gì với daddy vậy, vậy mà ba em trong 1 chốc sắc mặt lại tốt như vậy?”

Lục Sâm mang ý cười nhìn Tiểu Thất, “Muốn biết?”

“Muốn!”

“Không nói em biết!”

Tiểu Thất, “...!”

Ánh mắt Tiểu Thất lạ lùng nhìn Lục Sâm, sao hôm nay người này lại ấu trĩ như vậy!

“Ừ hừ! Lục Sâm, em sẽ có cách khiến anh nói cho em biết!”

Lông mày Lục Sâm nhếch lên, biểu hiện không tin.

Mấy người ngồi trong phòng ăn ăn cơm, thực ra Tiểu Thất và Lục Sâm đã ăn ở ngoài rồi, lúc này cũng không đói, Tiểu Thất ăn nửa bát sủi cảo, ăn miếng có miếng không, khi thám tính được thông tin từ chỗ Lục Sâm, cô hỏi Tiêu Lăng.

“Daddy, sao tự nhiên ba nghĩ thông rồi?”

Tiêu Lăng chậm rãi ăn cơm, nghe xong liếc nhẹ Tiểu Thất 1 cái, “Ăn không nói ngủ không nói!”

“Ai ya, đừng như vậy mà, daddy, ba nói con nghe đi.”

“Không có gì để nói hết.”

Tiểu Thất nhìn sang Cảnh Thụy, Cảnh Thụy lắc đầu biểu thị bản thân không biết chuyện gì xảy ra.

Ai yo ê!

Hai người này còn có bí mật nữa chứ!

Phì phì phì!

“Daddy, ba nói con nghe đi mà!”

“Nói cái gì? Hồi trước người ta nói con gái hướng ra ngoài, tôi còn không tin, trong lòng nghĩ bản thân nuôi con gái yêu quý 20 mấy năm, không lẽ có thể vì người đàn ông mới quen không bao lâu đối với ba nó như thế nào? Bây giờ tôi thật sự tin rồi!” Tiêu Lăng để đũa xuống, than thở 1 câu, “Vẫn là nuôi con trai tốt!”

Hừ!

Tiểu Thất nhỏ giọng nói, “Không phải cũng có câu cưới vợ rồi quên mẹ sao…”

Đợi đó đi, đợi đến khi anh trai và Điềm Tâm hẹn hò với nhau, với sự nhiệt tình của anh trai, có thể sẽ quăng ba và mẹ ra khỏi đầu.

Giọng cô rất nhỏ, Tiêu Lăng vẫn nghe thấy.

Mắt anh trừng lên, “Ít nhất anh con cũng là nam, sau này là sẽ cưới vợ về, nó cưới vợ về, nhà chúng ta sẽ có thêm 1 người, không phải ít đi 1 người!”

Tiểu Thất cũng thả đũa xuống, tiếp tục kích động nói với Tiêu Lăng, “Ba, chuyện này chưa chắc. Chú Lãnh Mạc chỉ có Điềm Tâm là con gái duy nhất, nói không chừng sau này anh sẽ qua nhà của chú ấy ở.”

Nha đầu chết tiệt này!

“Tiêu Tiểu Thất, con cố ý đối nghịch với ba phải không!”

“Không phải!” Tiểu Thất rụt cổ, nhỏ tiếng nói, “Người ta chỉ nói sự thật thôi!”

“Con còn nói!”

“Được rồi được rồi, không nói nữa là được chứ gì!”

Cả gia đình cứ ồn ào như vậy ăn cơm, ăn xong, Tiêu Lăng lập tức vào nhà bếp múc canh, không dừng bước đi lên lầu, đi đến cầu thang, anh hừ lạnh với Tiểu Thất, “Con nói cũng đúng, con trai con gái không dựa vào được, ba vẫn là lên lầu yêu thương mẹ con, sau này mấy đứa muốn làm gì làm, ta không quan tâm!”

Nói xong, bưng tô canh liền đi vào phòng.

Cảnh Thụy, “...”

Tiểu Thất, “...”

Lục Sâm, “...”

3 người đồng loạt lau mồ hôi lạnh trên đầu, hôm nay ba… cũng ấu trí quá rồi!

Ăn xong cơm, Tiểu Thất liền lên lầu thu dọn đồ đạc.

Chân của Lục Sâm lên lầu không tiện, nên ở dưới nói chuyện cùng với Cảnh Thụy để đợi Tiểu Thất.

Ai ngờ, chưa tới 5 phút sau, Tiểu Thất đã ôm vali từ trong phòng đi ra.

Lục Sâm ngây người, “Nhanh như vậy?”

Cảnh Thụy hiểu rõ em mình, lập tức nói ra, “Nhất định từ sớm đã dọn đồ xong, chỉ đợi để đi thôi, quả nhiên ba mẹ nói không sai, con gái lớn rồi không giữ được mà!” Cảnh Thụy lên lầu mang vali xuống giúp Tiểu Thất, nhìn tuyết bên ngoài 1 cái, tuyết vẫn còn rơi, “Đi, anh tiễn hai người về.”

“Cám ơn anh!”

Cảnh Thụy đưa hai người đến dưới căn hộ của Lục Sâm, hai người lên thang máy, Lục Sâm lấy chìa khóa mở cửa phòng, Tiểu Thất kéo hành lý vào nhà, chính thức sống chung với Lục Sâm!



Bên khác.

Cũng người không vui vẻ qua tết.

Từ ngày 20/12, mẹ Tần tìm 1 bảo mẫu ở bên ngoài, vệ sinh trong nhà đều là bảo mẫu làm, lúc này Lưu Tuyền mới thật sự có thời gian riêng cho mình, làm chuyện mình thích.

Tuy Tần Nham không cho cô đi làm, nhưng đến cùng cô vẫn thiết ngành thiết kế thời trang, ở nhà không làm gì có thời gian rảnh cô sẽ vẽ.

Hai ngày nay cô ra ngoài nộp bản vẽ, vậy mà có văn phòng liên hệ cô, tuyển cô làm nhà thiết kế.

Lưu Tuyền không đồng ý.

Chủ của văn phòng đó rất thích tài hoa của Lưu Tuyền, sau khi hiểu sơ được tình hình của Lưu Tuyền, đưa ra thỏa hiệp, “Cô Lưu, cô có thể vẽ bản vẽ ở nhà, chỉ cần đưa bản vẽ cho chúng tôi là được, chúng tôi dựa vào số lượng bản vẽ để trả tiền! Với lại chúng tôi chỉ là văn phòng nhỏ, lượng công việc không nhiều, chắc trong 1 tháng cũng không cần quá nhiều bản vẽ, cũng không tốn quá nhiều thời gian của cô, cô làm thấy như vậy thế nào?”

Điều kiện như thế nào Lưu Tuyền vốn dĩ không thể từ chối được.

Thương lượng với Tần Nham 1 chút, Tần Nham cũng cảm thấy lượng công việc không nhiều, với lại có thể làm việc ở nhà, cho nên cũng không phản đối.

Cô ký hợp đồng với văn phòng, mỗi tháng phải nộp 10 bản vẽ, văn phòng sẽ theo đúng thời gian trả lương cho cô!

Chuyện công việc coi như được giải quyết rồi.

Như trong sinh hoạt lại luôn có phiền phức!

Sau khi trong nhà tìm 1 bảo mẫu, mẹ Tần 5 lần 7 lượt tìm chuyện gây phiền phức cho cô, bà ta và Tần Phi Ngữ học cách thông minh hơn rồi, khi Tần Nham ở nhà thì sẽ kiềm chế 1 chút, chỉ cần Tần Nham không ở nhà, sẽ nghĩ mọi cách để hành hạ cô.

Với lại lần nào cũng ở dưới phòng khách.

Lưu Tuyền biết dưới lầu có máy giám sát, đương nhiên không để mẹ Tần và Tần Phi Ngữ đắc ý!

Còn có bảo mẫu… mẹ Tần nói đi tìm bảo mẫu, nhưng lại đưa công việc cho Lưu Tuyền, bảo mẫu là do Lưu Tuyền kiếm, hơn 40 tuổi, nhìn dày dặn thật thà, nhưng… từ khi bảo mẫu đến nhà này, mẹ Tần không biết đã nói gì với bảo mẫu, bảo mẫu đứng chung chí tuyến với mẹ Tần đối kháng với cô!

Duy nhất cho đến khi 2 ngày tết, Tần Nham được nghỉ 10 ngày lễ, có Tần Nham ở nhà, trong nhà duy trì vẻ bình yên giả tạo.

Tối mùng 1.

Mọi người ăn xong cơm tối, ngồi trong phòng khách nói chuyện, Tần Nham ngay lập tức đề nghị, “Ngày mai con với tiểu Tuyền ra nước ngoài du lịch!”

Không chỉ mẹ Tần và Tần Phi Ngữ, kể cả Lưu Tuyền cũng ngây người!

Cô vẫn chưa kịp nói gì, bên kai mẹ Tần lập tức nhảy lên, “Không được! Bây giờ vẫn đang tết, đi đâu chứ!” Vừa nói, lửa giận của bà chiếu thẳng vào Lưu Tuyền, “Mẹ nói tiểu Tuyền, sao con không hiểu chuyện gì hết, người trẻ sao suốt ngày chỉ nghĩ đến việc chạy đi chơi! Tần Nham thời gian gần đây bận thành bộ dạng nào con không thấy sao, còn bám lấy nó kêu đi chơi!”

Trực tiếp ném tội không hiểu chuyện giáng xuống đầu Lưu Tuyền.

Tần Phi Ngữ cũng theo đó mà giúp bà, “Đúng vậy đúng vậy, với lại ra nước ngoài chơi tốn rất nhiều tiền, chúng ta vẫn nên tiết kiệm 1 chút.”

Lưu Tuyền cúi đầu không nói chuyện.

Tần Nham nhíu mày, “Hai người nói ít vài câu đi, đi du lịch nước ngoài là quyết định của con, tiểu Tuyền cũng mới biết! Con với tiểu Tuyền kết hôn cũng sắp 3 tháng rồi, 3 tháng nay con luôn bận rộn, đến thời gian ở bên cô ấy cũng không có. Hôn lễ đã quá đơn điệu rồi, tuần trăng mật không thể lơ là được, vừa hay bây giờ cả hai người đều có thời gian, nên đi ra ngoài dạo 1 chút! Hai người đừng chuyện gì cũng trách tiếu Tuyền khi chưa điều tra rõ!”

Mẹ Tần cắn răng!

Bà cũng phát hiện rồi, bây giờ trái tim của con trai bà hoàn toàn nằm trên người Lưu Tuyền.

Tết những năm trước rất không dễ dàng có thời gian nghỉ, đều là ở bên gia đình, có lúc sẽ dẫn bà đi trung tâm thương mại mua đồ, hoặc là cả nhà cùng đi du lịch, trước giờ chưa từng xảy ra chuyện như bây giờ, bỏ rơi cả nhà ở nhà.

Tất cả những thay đổi này nếu nói không liên quan đến Lưu Tuyền, đánh chết bà cũng không tin!

Nhất định là con tiện nhân này đêm đêm ở bên gối nói lời ra tiếng vào, cho nên con trai bà mới biến thành bộ dạng như bây giờ!

Mẹ Tần không hề muốn bọn họ đi!

“Tần Nham… mẹ cũng là lo lắng cho sức khỏe của con, con vừa kết thúc kỳ làm việc cao độ, còn phải đi du lịch, du lịch cũng mệt mà, mẹ là sợ cơ thể con ăn không tiêu!”

Nghe vậy, Lưu Tuyền cũng lo lắng nhìn Tần Nham.

Không phải cô không muốn đi, cũng là lo lắng cơ thể Tần Nham ăn không tiêu.

“Tần Nham, hay là chúng ta đừng đi nữa, anh nhân thời gian này ở nhà nghỉ ngơi 1 chút.”

“Không cần!” Tần Nham ôm lấy Lưu Tuyền, nhẹ giọng nói, “Ra ngoài chơi còn có thể thư thả tâm hồn, giảm bớt căng thẳng!”

Mẹ Tần hận đến cắn chặt răng.

Vậy đây là quyết định chắc chắn rồi!

Thời gian này bà cũng học thông minh hơn, không đối đầu với Tần Nham, bà thỏa hiệp hỏi, “Vậy hai đứa tính đi nước nào? Chuẩn bị đi mấy ngày thì về?”

“Đi Maldives, vé máy bay con đã đặt rồi.” Tần Nham nói, “Cả năm ở Maldives đều ấm áp, với lại phong cảnh đẹp khí hậu lại tốt! 9/1 con chính thức đi làm lại rồi, nên hai đứa con tính 8/1 mới về.”

Vậy không phải tất cả thời gian nghỉ đều ở bên con tiện nhân này sao?

Mẹ Tần càng tức giận hơn!

Trước đây khi con trai có bạn gái chưa từng lơ là bà như vậy!

“Tần Nham, tết mấy năm trước con đều ở bên mẹ và Phi Ngữ…”

“Mẹ, tình hình lần này không giống, tuần trăng mật thì kiểu gì cũng phải bù đắp, nếu mẹ muốn đi chơi, vậy đợi lần sau con nghỉ lễ, đến lúc đó cả nhà chúng ta cùng đi.”

Trong lòng mẹ Tần khó chịu đến lợi hại.

Bà nói muốn đi chơi khi nào, bà chỉ cảm thấy bây giờ trong lòng con trai không còn người mẹ như bà!

Mẹ Tần còn muốn nói gì đó, Tần Nham đã ôm Lưu Tuyền đứng dậy, “Mẹ, con kêu người ta đặt vé máy bay sáng mai, thời gian có chút không kịp, con với tiểu Tuyền không ở đây nói chuyện với mẹ nữa, lên lầu thu dọn đồ đạc trước.”

Mẹ Tần nắm chặt thành quyền.

Tinh thần của Tần Nham khá thô, hoàn toàn không chú ý đến mẹ Tần đã tức giận, ôm Lưu Tuyền đi lên lầu!

Cửa phòng đóng lại, sắc mặt mẹ Tần cực kỳ căng thẳng, méo mó đến dọa người.

“Mẹ…” Tần Phi Ngữ thấy vậy cũng có chút sợ.

“Phi Ngữ!” Mẹ Tần nắm lấy tay Tần Phi Ngữ, làm Phi Ngữ bị dọa đến nhảy lên, “Mẹ, mẹ sao rồi?”

Mẹ Tần mắt đỏ lên, “Kế hoạch kia của con chừng nào mới thực hiện được, mẹ không thể nhịn con tiện nhân kia thêm 1 phút nào nữa!”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 832
39832.
Tần Phi Ngữ cũng nhịn đến giới hạn rồi.

Nghe lời nói của mẹ Tần, cô cũng gấp gáp, “Mẹ, không phải con không muốn đối phó với cô ta, mẹ thấy người đàn bà đó gần đây có ra khỏi nhà không? Con thực sự muốn đối phó với cô ta cũng phải tìm được cơ hội đã!”

Mẹ Tần ngồi trên sofa, ánh mắt trở nên nguy hiểm!

“Vậy phải làm sao, không lẽ để mặc nó huênh hoang vậy sao?”

Mẹ Tần thật sự không thể chịu nổi nữa, bà nghĩ đến lời con trai nói với Lưu Tuyền lúc nãy thì không nhịn nổi nữa, trong lòng bà đã khẳng định là Lưu Tuyền ở trên mặt Tần Nham nói bậy gì rồi, nếu không con trai bà tại sao lại đối xử lạnh nhạt với bà như vậy!

Hồi trước chỉ cần bà nói đi đâu, Tần Nham cũng đồng ý 1 cách vui vẻ, nhưng từ khi Lưu Tuyền về nhà, Tần Nham đã đối nghịch với bà bao nhiêu lần!

Lưu Tuyền!

Lưu Tuyền!

Người đàn bà này là 1 tai họa!

Nếu sớm biết sẽ như vậy, lúc đó dù liều mạng, bà cũng sẽ cản trở cuộc hôn nhân!

“Phi Ngữ! Phi Ngữ con nhanh tìm cách!”

Tần Phi Ngữ nắm lấy tay mẹ Tần, “Mẹ, mẹ đừng lo, người đàn bà đó không huênh hoang được thêm bao lâu nữa đâu, bây giờ cô ta càng đắc ý, sau này mới càng thảm chứ! Bây giờ anh con quan tâm cô ta như thế nào, sau này sẽ ghét cô ta như thế đấy! Mẹ chỉ cần yên tâm, kế hoạch của chúng ta thành công chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi, mẹ nhịn thêm vài ngày nữa thôi!”

Không nhịn thì còn cách nào chứ!

Mẹ Tần nắm chặt quyền, chỉ cần có 1 chút khả năng nhỏ nhoi, bà cũng không muốn nhìn thấy Lưu Tuyền nữa!

Nhưng bây giờ con trai rất quan tâm đến Lưu Tuyền, nếu bà thật sự xảy ra vấn đề gì với Lưu Tuyền, nói không chừng con trai sẽ giúp Lưu Tuyền, như vậy hình tượng của bà trong mắt con trai sẽ càng xấu!

“Được, vậy mẹ nhịn cô ta thêm mấy ngày… Lưu Tuyền, lần này đợi cô từ nước ngoài trở về, coi tôi làm chết cô như thế nào!”



Bây giờ Lưu Tuyền chỉ còn lại niềm vui.

Về phòng, cô không dám tin hỏi Tần Nham, “Tần Nham, anh thật sự đã đặt vé máy bay rồi sao, sao em không biết chút gì vậy?”

“Không phải là muốn cho em 1 bất ngờ sao?” Tần Nham vỗ vỗ vai Lưu Tuyền, “Nhanh đi dọn đồ đạc chuẩn bị 1 chút, sáng sớm mai chúng ta xuất phát, khí hậu bên Maldives rất ấm áp, quần áo dày không cần mang theo.”

“Dạ!”

Lưu Tuyền thật sự rất vui, du lịch lần hai, Tần Nham có thể nhớ đến cô như vậy, khiến cô cảm thấy rất vui cũng rất mãn nguyện.

Cô không cầu mong gì khác.

Chỉ cần Tần Nham tốt với cô, những chuyện lung tung khác cô có thể không quan tâm.

Lưu Tuyền vui đến lông mày như muốn nhảy múa, chạy đến bên tủ thu dọn đồ đạc.

Tần Nham thấy bộ dạng vui vẻ của cô, trên miệng cũng lộ ra nụ cười nhẹ

Lưu Tuyền vừa dọn đồ vừa nói chuyện với Tần Nham, “Tần Nham, anh biết không, em lớn như vậy rồi còn chưa từng đi nước ngoài nữa, thật nôn nao.”

Tần Nham có chút đau lòng.

Điều kiện của Lưu gia thật sự cũng không tệ, ít nhất tốt hơn nhà anh nhiều, hồi trước lúc Lưu Tuyền còn nhỏ, Lưu Năng thường dẫn mẹ kế và con gái mẹ kế của cô Lưu Tư Tư đi ra nước ngoài chơi, trước giờ chưa từng dẫn Lưu Tuyền đi cùng.

Trước giờ đều để cô ở nhà với người làm.

Cũng là lý do khiến cho Lưu Tuyền trẻ tuổi như vậy đã rất hiểu chuyện!

Tần Nham đi đến bên Lưu Tuyền, “Sau này chỉ cần em muốn, anh sẽ thường xuyên dẫn em đi.”

“Dạ được dạ được.” Lưu Tuyền gật đầu, mặt đầy kỳ vọng, “Đợi sau này anh có thời gian, chúng ta có thể cùng đi Luân Đôn, đi Thụy Sĩ, đúng rồi đúng rồi, còn có Mỹ…”

Mỹ?

Cơ thể Tần Nham khẽ cứng đờ.

Lưu Tuyền vẫn chưa phát hiện, vẫn hưng phấn nói, “Tần Nham anh biết không, lúc Tiểu Thất còn nhỏ đã đi qua Mỹ rồi, cô ấy và anh Cảnh Thụy với mẹ của họ sống ở Mỹ mấy năm, cô ấy nói bên Mỹ khá là vui, sau này chúng ta có cơ hội cũng cùng đi được không?”

Nụ cười của Tần Nham cứng đờ.

Lúc này Lưu Tuyền mới phát hiện chỗ nào không đúng, cô thu nụ cười lại, nghi ngờ nhìn anh, “Tần Nham, em nói sai gì sao?”

“Không có!”

Tần Nham hít sâu 1 hơi, nhẹ nhàng ôm Lưu Tuyền, không để cô thấy ánh mắt của mình, “Chỉ cần là nơi em muốn đi, anh đều có thể dẫn em đi, nhưng tiểu Tuyền… ngoài Mỹ ra! Anh không thích nước đó!”

Trong lòng Lưu Tuyền khẽ lạnh lẽo.

Tuy không thấy ánh mắt của Tần Nham, nhưng cô có thể cảm nhận sự chán ghét từ cơ thể Tần Nham truyền lại.

Hình như anh… thật sự ghét nơi này!

Sau hơn 2 tháng ở chung, Lưu Tuyền phát hiện, thực ra tâm trạng của Tần Nham rất ổn định, rất ít chuyện có thể thật sự khiến anh tức giận, lần này ngược lại thể hiện sự chán ghét rất mãnh liệt… đã xảy ra chuyện gì không vui sao?

Lưu Tuyền khẽ cắn môi, đưa tay ôm lại Tần Nham, “Được, không đi Mỹ, lúc nào cũng không đi Mỹ.”

Lời cô vừa dứt, có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể của Tần Nham được thả lỏng.

Lưu Tuyền không muốn làm chuyến đi chơi ngày mai của hai người mất vui, nhẹ đẩy Tần Nham, cười lấy lại hứng thú nói. “Nhanh buông tay, anh ôm em như vậy, em phải dọn đồ tới ngày mai mất, ngày mai chúng ta cũng không thể đi du lịch.”

Tần Nham cũng cười, nhẹ buông Lưu Tuyền, “Nhanh đi, anh đi tắm!”

“Ừ!”

Tần Nham vào phòng tắm, Lưu Tuyền quỳ bên tủ dọn dẹp đồ, trong lòng có chút mất tinh thần.

Đột nhiên---

“Ding dong----” 1 tiếng, điện thoại của Tần Nham vang lên, sâu trong tâm hồn của Lưu Tuyền bị dọa đến nhảy lên.

Điện thoại của Tần Nham để ở đầu giường, Lưu Tuyền sợ có người tìm Tần Nham có việc, nhanh chóng chạy qua xem 1 cái. chỉ là 1 tin nhắn.

Tin nhắn là 1 dãy số dài, nội dung tin nhắn chỉ có 5 chữ --- Nham. năm mới vui vẻ!

Lưu Tuyền hít 1 hơi, vị trí nơi tim bắt đầu đau đớn.

Nham....

Xưng hô thật thân mật!

Suy nghĩ đầu tiên nhảy ra trong đầu Lưu Tuyền là “Văn Văn” mà Tần Nham gọi khi mơ!

Tin nhắn này… là cô gái tên Văn Văn gửi sao!

Tim Lưu Tuyền đau xót đến lợi hại.

Chỉ cần nghĩ đến Tần Nham từng rất thân mật với 1 người con gái khác, trong lòng cô đau từng cơn.

Cô cũng không biết trạng thái tâm lý của cô là gì, vậy mà lấy điện thoại ra, lưu số điện thoại này vào.

Lưu Tuyền đi đến bên cửa nhà tắm, trong nhà tắm vẫn còn tiếng nước chảy.

Lưu Tuyền dùng tốc độ nhanh nhất gọi cho Tiểu Thất, “Tiểu Thất, tra giúp tớ 1 số điện thoại được không?”

“Điện thoại gì?”

“Đợi lát tớ gửi qua, cậu chỉ cần tra số điện thoại này ở nước nào là được, tra được nhắn tin cho tớ.”

“ok!”

Lưu Tuyền nhanh chóng cúp điện thoại, nhắn số điện thoại cho Tiểu Thất.

Trong lòng cô mơ hồ đoán được, bây giờ cô chỉ muốn chắc chắn cô đoán đúng không!

Hai phút sau, điện thoại cô vang lên.

Là tin nhắn của Tiểu Thất --- điện thoại đến từ Los Angeles, Mỹ!

Tim Lưu Tuyền nhất thời lạnh lẽo.

Cô cười khổ ngồi dưới đất, ngây người nhìn mấy chữ đơn giản trong điện thoại, nỉ non đọc ra tiếng, “Mỹ… Los Angeles… đây là nguyên nhân anh phản ứng mãnh liệt với Mỹ sao…”

Có thể khiến tâm trạng của Tần Nham phản ứng mãnh liệt như vậy.

Bây giờ Lưu Tuyền thật sự không dám khẳng định.

Không lẽ thời gian này Tần Nham đối tốt với cô đều là giả sao… nếu là thật, thì phản ứng kịch liệt của anh ta giải thích như thế nào? Nếu là giả… nếu là giả, vậy cô phải làm sao đây!

Tần gia…

Cô thật sự không thích, cô không thích mẹ Tần khẩu phật tâm xà, cũng không thích Tần Ngữ Phi làm chuyện xấu sau lưng cô, cô nhịn bọn họ là vì, là vì có tình yêu của Tần Nham chống đỡ, nhưng… nếu bây giờ nói với cô, đến tình yêu mà Tần Nham đối với cô cũng là giả, vậy cô còn lí do gì tiếp tục sống ở đây nữa?

“Tiểu Tuyền, em làm sao vậy?”

“A?” Lưu Tuyền như tỉnh lại từ giấc mộng, cô ngẩng đầu liền thấy Tần Nham đang mặc đồ tắm, không biết ra khỏi nhà tắm từ lúc nào, Lưu Tuyền hoảng loạn điều chỉnh tâm trạng của bản thân, “Không, không có gì, chỉ là nghĩ 1 chuyện đến thất thần, sao anh tắm nhanh vậy?”

Tần Nham không nghi ngờ nhiều, đứng trước cửa phòng tắm lau tóc, “Ừ, em dọn nhanh tí, dọn xong thì đi tắm, máy bay vào 8h hơn sáng mai, còn phải dậy sớm.”

“Ừ, được!”

Lưu Tuyền cúi đầu, im lặng tiếp tục dọn quần áo.

Cô rất nhanh dọn xong, kéo mật khẩu để khóa vali lại xong, cô cũng không biết xuất phát từ tâm thái gì, nghiêng đầu nhìn Tần Nham, “Đúng rồi Tần Nham, lúc nãy em nghe điện thoại anh vang lên, hình như là tin nhắn, anh xem có phải người khác tìm anh có chuyện không.”

Lưu Tuyền dùng góc mắt liếc nhìn Tần Nham đi đến đầu giường, thấy anh lấy điện thoại lên, cũng thấy …. cơ thể anh lập tức cứng đờ, cộng với… trong ánh mắt đột nhiên xuất hiện lửa giận!

Giống như bị đập bể bình gia vị.

Trong lòng Lưu Tuyền ngũ vị phức tạp, nói không ra là dư vị gì.

Cô nắm chặt góc áo của bản thân, quay đầu giả bộ nhưng không có chuyện gì, “Sao rồi, là chuyện công việc sao, mai chúng ta còn có thể đi du lịch không?”

“Không sao!” Tần Nham hít sâu 1 hơi, xóa tin nhắn đi, “Là 1 tin rác!”

“Ừ!”

“Dọn xong đồ rồi, em đi tắm nhanh lên.”

“Được!”

Lưu Tuyền lấy quần áo vào nhà tắm, cô đi đến trước gương, cười khổ nhìn bản thân trong gương.

Bởi vì lúc nãy Tần Mạc mới tắm, trên gương còn phủ 1 tầng sương mù.

Cô đưa tay lên lau sạch tầng sương mù.

Cô nhìn thấy bản thân trong gương.

Bộ dạng giả bộ cười…

Tin rác?

Lưu Tuyền cười rất chua chát.

“Tần Nham, rốt cuộc em là gì trong tim anh, hoặc là nói, Văn Văn kia với anh, rốt cuộc chiếm bao nhiêu phân lượng trong lòng anh…”

Cô không thích bản thân bây giờ chút nào.

Hoàn toàn không thích!

Nghi ngờ và đố kỵ!

Cô rất muốn hỏi Tần Nham, hỏi rõ rốt cuộc Văn Văn là ai, cũng hỏi rõ, lúc đó anh gọi điện nói muốn kết hôn, có phải có liên quan đến Văn Văn kia không, cô càng muốn hỏi, trong lòng anh rốt cuộc còn Văn Văn đó hay không.

Nhưng cô không dám!

Cô sợ nghe lời khẳng định từ miệng Tần Nham.

Nếu như vậy… cô đến bộ dạng bình tĩnh giả tạo này cũng không thể duy trì nổi.

Mà bây giờ, cô chỉ có thể cố gắng an ủi bản thân.

“Lưu Tuyền… cố lên! Ít nhất bây giờ người ở với Tần Nham là mày, mày phải tin. thời gian có thể làm thay đổi mọi chuyện, có thể làm giảm bớt tình yêu của bọn họ, đồng thời, cũng có thể giúp tình cảm của mày và Tần Nham thêm sâu sắc, cho nên… mày phải cố lên, cố gắng đối tốt với Tần Nham, anh ấy không phải là 1 khúc gỗ, nhất định có thể cảm nhận được!”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 833
39833.
Sau khi Lưu Tuyền tắm rửa xong, từ phòng tắm đi ra đã điều chỉnh lại tâm trạng của mình.
Tần Nham đang nằm trên giường.
Thấy cô từ phòng tắm đi ra liền vẫy tay gọi, “Đến đây!”
“Sao vậy?”
Lưu Tuyền đi đến bên cạnh giường liền bị Tần Nham nắm tay kéo mạnh xuống, cả người cô ngã xuống giường, Tần Nham nhẹ nhàng ôm lấy cô, “Không có gì, chỉ là tự nhiên rất muốn ôm em, Tiểu Tuyền, anh cảm thấy thật may mắn vì mình đã quyết định chính xác, chính là kết hôn với em!”
Lưu Tuyền dựa vào lòng của Tần Nham, úp mặt vào ngực anh ấy nên Tần Nham không thể nhìn thấy nét mặt của cô.
Nghe được lời nói của Tần Nham, cô liền nghĩ, sở dĩ hôm nay anh có tâm trạng như vậy, có phải vì người cũ đã làm anh cảm thấy tổn thương, đúng lúc cô……lại là liều thuốc chữa vết thương cho anh?
Không thể không nói, nghi ngờ là một cái gì đó rất thần kỳ.
Một khi trong lòng mọc rễ nảy mầm, sẽ có ngày trở thành cây đại thụ!
“Tiểu Tuyền?”
“Em đây!”, Lưu Tuyền thở dài một tiếng, nhẹ nhàng ôm lấy Tần Nham, “Sao hôm nay lại có tâm trạng như vậy?”
“Chính là cảm thấy ở bên em rất tốt.”
Lưu Tuyền cười nhạt một tiếng, “Tần Nham, em vẫn muốn viết tại sao anh gọi điện thoại nói là muốn kết hôn em, có thể nói em biết nguyên nhân không?”
Tần Nham sững sờ, trên mặt lộ rõ vẻ khó chịu, anh không muốn nói tới vấn đề này..
Lưu tuyền cũng không đánh Nhiễu hắn, chờ hắn mình chậm rãi suy nghĩ.

Một lát sau, Tần Nham mới chau mày nhìn Lưu tuyền, “Tiểu Tuyền, nguyên nhân quan trong lắm sao, chẳng phải bây giờ chúng ta hạnh phúc ở bên nhau mới là điều quan trọng hay sao?”
Quả nhiên ......
Anh ấy vẫn không định nói với cô.
Lưu Tuyền nhẹ nhàng nằm xuống giường, “Đúng, bây giờ được ở bên nhau mới là điều quan trọng hơn hết!”
Đây là lần thứ hai cô hỏi Tần Nham.
Lần đầu tiên anh đã nói vòng vo để tránh nói về chuyện này, lần này.cũng vậy.
Xem ra anh ấy thật sự không muốn nói nguyên nhân cho cô biết.
Đã vậy cô có tiếp tục hỏi cũng không có ý nghĩa gì.
Lưu Tuyền tắt đèn ở đầu giường, cả phòng tối đen như mực, “Đừng nói nữa, mai còn phải dậy sớm, ngủ thôi.”
Một lúc sau, trong không gian tĩnh lặng lại có tiếng thở dài rầu rĩ.
Hai người nằm trên giường đều không động đậy gì.
Qua chừng mười mấy phút, Tần Nham bắt đầu động đậy, tay của anh ở trong chăn từ từ tiến lại gần cơ thể của Lưu Tuyền. Hai người đã kết hôn khá lâu, Tần Nham muốn làm gì cô hiểu rất rõ, nhưng hôm nay cô không có tâm trạng, một chút cũng không có!
Cô nắm lấy tay Tần Nham, “Tần Nham, hôm nay em không được.”
“Em rụng dâu hả?”
“Ừm!”
Tần Nham tiếc nuối thở dài, rút tay lại, ôm lấy Lưu Tuyền, “Vậy đành đi ngủ thôi.”
“Dạ!”
Lưu Tuyền nằm quay lưng về phía Tần Nham, không hề cảm thấy buồn ngủ.
Cô không biết Tần Nham đã gặp phải chuyện gì mà lại có hứng thú làm chuyện đó với cô, nếu đổi lại là cô, nhận được tin nhắn hỏi thăm của người yêu thì dù như thế nào cũng không có tâm trạng làm chuyện như vậy.
Cô nhớ đã từng đọc qua câu này trong một quyển sách —— Tình yêu và tính cách của con trai là tách biệt nhau.
Trong lòng đã có một người vẫn có thể ân ái với một người khác.
Cô không ngăn được suy nghĩ của mình, “Có thể phân chia rõ ràng như vậy sao!”
......
“Lưu Tuyền hả?”
“Ừm!”, Tiểu Thất nằm trên giường, chống cằm đùa giỡn, “Tiểu Tuyền nhờ em tra giúp một mã số, mà em không cần tra, chỉ nhìn con số liền biết là của Los Angeles của Mỹ, em từng sống qua ở đó mà, anh thấy em có thông minh không?”
“Thông minh, rất thông minh.”
Tiểu Thất chỉ vào môi của mình, nhắm mắt lại, “Nếu thông minh thì nên được thưởng nhỉ.”
Lục Sâm cười, ôm lấy cổ của cô, cắn lên môi cô một cái.
“Ai u! Đau quá!”
“Đau hả? Sao anh không cảm thấy gì hết!”
Tiểu Thất ném điện thoại đang cầm trên tay xuống, đẩy Lục Sâm té xuống giường, “Oaoaoa, Lục Sâm, anh học hư rồi hả, sao bây giờ anh càng lúc càng hư vậy, lúc trước anh đối xử với em nhẹ nhàng dịu dàng lắm mà, sao bây giờ như sói đội lốt cừu vậy!”
“Em mới biết sao?”
Tiểu Thất nhõng nhẽo ngồi trên người Lục Sâm, “Thì ra trước giờ anh dịu dàng với em là giả bộ a! Lục Sâm, anh thật là hư quá đi!”
Lông mày Lục Sâm nhíu lại, “Vậy bây giờ em biết rồi, có muốn trả hàng không?”
“Suy nghĩ hay lắm!”, Tiểu Thất lấy tay đè hai tay của Lục Sâm lại, không cho anh dương dương tự đắc nữa, “Cưng bây giờ đã là Đường Tăng rồi, đã sa vào ổ nhền nhện của chị mà còn muốn chạy? Hơ hơ, nằm mơ!”
Lục Sâm, “......”
“Đường Tăng, tại sao em không nghĩ anh là Tôn Ngộ Không?”
“Vì Đường Tăng tốt a, đẹp trai như vậy, nếu không chiếm được tình yêu của hắn cũng có thể luộc lên ăn, trường sinh bất lão!”
Lục Sâm thực sự nhịn không được, bật cười haha.
Mặt Tiểu Thất hơi đỏ lên, “Cười cái gì!”
“Cười em tự đem mình so với nhền nhện tinh!” Lục Sâm giữ chặt Tiểu Thất, xoay mình đè lên người Tiểu Thất, cười tủm tỉm nhìn cô, “Nếu em thật sự giống nhền nhện tinh, anh nghĩ Đường Tăng đã tự động dâng hiến rồi!”
Xạo sự!
Giả bộ nói vậy để khen cô đẹp đây mà!
Không cần nói cũng biết Tiểu Thất vui như thế nào, “Thật không?”
“Đương nhiên!”
“Moahhhhh!” Tiểu Thất ôm lấy Lục Sâm hôn tới tấp, “Lục Sâm, anh đúng là người biết thưởng thức cái đẹp, sao em càng ngày càng yêu anh vậy ta.”
“Thật không? Yêu chỗ nào của anh?”
“Không biết nữa, hình như lúc đầu bị vẻ ngoài đẹp trai của anh mê hoặc a, ai u, sao anh nhéo em?”
“Em nói xem!”, Lục Sâm nhe răng.
“Anh phải nghe em nói hết đã!” Tiểu Thất vui vẻ nói tiếp, “Anh phải nhớ lại lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở đâu, ở quán bar a! Mà còn là ở nhà vệ sinh nam nữa, lúc đó em xỉn tới không biết gì, nếu không phải vì anh đẹp trai, em đã sớm quên anh mất tiêu rồi.”
Lông mày Lục Sâm nhíu lại, thì ra đẹp trai cũng tốt.
“’Sau đó thì sao?”
“Sau này? Đúng rồi —— “,Tiểu Thất trừng mắt nhìn Lục Sâm, “Em nhớ ra rồi, lúc đó anh tới trường em tuyển người, sao em vừa thi xong anh đã mời em đi ăn, anh nói thật đi, có phải lúc đó anh đã để ý em không!”
“Em đoán thử xem!”
“Không cần đoán, chắc chắn là vậy rồi! Bổn cô nương trời sinh đoan trang diễm lệ, lại còn ưu tú như vậy, chỉ có ai mù mới không thích em thôi!”
Lục Sâm bật cười!
Nha đầu này thật đúng là tự luyến đến đáng yêu a.
Anh chặn Tiểu Thất nói tiếp, “Mau nói, em thích anh từ khi nào?”
“Em cũng không biết nữa.” Tiểu Thất gãi gãi đầu, cố gắng nghĩ kỹ, vẫn là không nghĩ ra, “Có thể từ lần đầu gặp anh đã để ý anh rồi, dù gì người đẹp trai như anh cũng hiếm gặp mà, anh cũng đâu phải không biết, mấy thần tượng nam mà em ngày nào em cũng thấy trên phim cũng không đẹp trai bằng anh a. Cũng có thể là lúc em nằm viện anh hết lòng chăm sóc, cũng có thể là lúc em gặp rắn ở khách sạn anh đã cứu em, cũng không biết là từ khi nào nữa, chỉ biết khi phát hiện yêu anh đã yêu đến không thể kiềm chế nũa rồi!”
Đối với câu trả lời này Lục Sâm tương đối hài lòng.
Cũng như anh lần đầu gặp cô cũng chỉ là có ấn tượng tốt, sau này mới từ từ thích cô, bắt đầu thích từ khi nào anh cũng không trả lời được.
Có thể tình yêu chính là như vậy!
Yêu là yêu, đâu cần nhiều lý do như vậy.
Lục Sâm nửa nằm trên người Tiểu Thất, mắt ôn nhu nhẹ nhàng.
“Sao lại nhìn em như vậy a?” Mặt Tiểu Thất hơi đỏ lên.
“Bởi vì......trên miệng em có dính hột cơm, Tiểu Thất, em ăn cơm xong không có lau miệng hả.”
Tiểu Thất đưa tay sờ sờ, thật đúng là có một hột cơm.
Cô lập tức ngồi bật dậy, la lên, “A a a, Lục Sâm, anh đúng là người xấu mà, có phải anh đã thấy từ sớm rồi không, tại sao bây giờ mới nói với em!”
“Ha ha ha!”
Tiểu Thất từ trên giường nhảy xuống, trực tiếp chạy vào phòng vệ sinh.
Đóng cửa lại mà vẫn còn nghe tiếng Lục Sâm đang cười rất lớn ở bên ngoài.
“Người xấu, trùm xấu!”
Tiểu Thất tức giận, mắt cô liền chớp một cái, trong đầu đã nghĩ ra kế sách!
Cô cười hắc hắc đầy mờ ám.
“Lục Sâm a Lục Sâm, đợi lát nữa xem em hành hạ anh như thế nào!”
......
Tiểu Thất trong phòng vệ sinh đã nửa ngày vẫn chưa ra, Lục Sâm cũng đã cười nãy giờ, sợ sẽ chọc giận Tiểu Thất, liền đi tới phòng vệ sinh gõ gõ cửa, “Tiểu Thất?”
Trong phòng vệ sinh một tiếng động cũng không có.
“Tiểu Thất?”
“Quaooo ——“
Cửa phòng đột nhiên mở ra, Tiểu Thất dựa lên cạnh cửa, cánh mắt ma mị nhìn Lục Sâm.
Lục Sâm nhìn thấy bộ đồ Tiểu Thất đang mặc, cả người hừng hực như lửa đốt
Bộ quần áo lúc nãy cô mặc lúc vào phòng vệ sinh không thấy nữa, cũng không biết từ đâu xuất hiện cái áo sơ mi Tiểu Thất đang mặc, cổ áo mở rộng, để lộ làn dã trắng nõn và xương quai xanh của cô! Đã vậy......nhìn xuống một chút có thể loáng thoáng thấy được phần ngực đầy đặn của cô.
Lục Sâm nuốt nước miếng, cố gắng nhìn đi chỗ khác.
Áo sơ mi của anh so với Tiểu Thất đương nhiên sẽ bị rộng, dài tới đầu gối của cô, nhìn cực kỳ quyến rũ mê người, nhìn xuống một chút là bắp chân, xuống chút nữa là đôi bàn chân nhỏ nhắn của cô.
Các ngón chân của cô quắp lại, mỗi một ngón đều là màu hồng phấn, cộng thêm ánh đèn chiếu vào, xinh đẹp quyến rũ đến mê hồn.
Lục Sâm nhanh chóng che mũi lại.
Quá nóng bỏng rồi!
Càng đáng sợ hơn chính là......tư thế lúc này của Tiểu Thất quá trêu ngươi!
Cô dựa vào cánh cửa, ánh mắt câu dẫn, “Lục Sâm ~~”
“Tiểu, Tiểu Thất!”
Lục Sâm lần đầu tiên nói chuyện cà lăm như vậy.
Tiểu Thất học được tư thế quyến rũ này trên TV, định nhìn Lục Sâm bằng ánh mắt quyến rũ, nhưng còn chưa làm, cô liền nháy mắt với Lục Sâm, nhưng nhìn như bị co cơ, “Em đẹp không?”
Cho dù vậy, cô cũng đã thành công hạ gục Lục Sâm rồi.
“Đẹp!”
Đây là lần đầu tiên Tiểu Thất câu dẫn người khác, không ngờ lại thành công như vậy, cô còn chưa chịu thôi, tiếp tục ôm lấy cổ Lục Sâm.
 

Bình luận facebook

Top Bottom