phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 824
39824.





Tiêu Lăng xung quanh mắt vẫn còn đỏ

Nhìn Tô Tố vẫn đang ngủ say, làm sao đều nhịn không nổi nước mắt của bản thân

Quá trình sinh đứa bé thật sự quá là khó khăn

Ai nói phụ nữ vốn trời sinh là cần phải sinh con, cần phải chịu nỗi đau này? Vì vậy nói, bất kỳ người đàn ông nào đều phải cảm ơn người phụ nữ đã thay bản thân mình sinh con, nếu như không phải là bởi vì tình yêu, làm sao có thể chịu được đau khổ như thế này

Cả căn phòng đầy người nhìn thấy cảnh tượng này, đều âm thầm không nói tiếng nào

Ngoảnh đầu, Tiêu Lăng nhìn sang bên cạnh Tô Tố, đứa trẻ sơ sinh trong tã bọc, con mắt của Tiêu Lăng đều không di chuyển sang chỗ khác nữa

“Đây là em gái các con sao?”

“Vâng ạ!” Tiểu Thất đi qua đó, nhìn vô cùng không thích Tiểu Bất Điểm trên giường, do dự một chút rồi nói, “daddy, đứa trẻ này có phải là bế nhầm không à, làm sao......làm sao mà xấu như thế này à!”

Mắt Tiêu Lăng trừng lên, “ai nói con bé xấu xí hả, rõ ràng dễ thương như vậy!”

Tiểu Thất chạy mồ hôi

Tiểu Bất Điểm đó trong chiếc tã bọc rõ ràng thật sự rất xấu xí, khuôn mặt nhăn nhăn nhó nhó, nước da cũng đỏ ửng, cùng với những đứa bé dễ thương khả ái hồng hào trên ti vi khác xa hoàn toàn, đứa trẻ này......rõ ràng nhìn lên thi giống như một chú khỉ vậy

Rất xấu xí!

Tiểu Thất không thích lùi về sau hai bước, “dù gì thì cũng xấu!”

Cả nhà đang vây quanh nhìn đứa trẻ, đứa trẻ cũng vừa mới sinh lúc đó khóc rất lợi hại, lúc này đây nằm cạnh Tô Tố, ngủ say, miệng còn có lúc chẹp chẹp chẹp, cũng không biết là làm sao nữa

“Hay là con đi hỏi hộ lý có phải ôm nhầm không?” Cảnh Thụy cũng cảm thấy đứa trẻ nhỏ này quá xấu xí

Tiêu Khả không vừa ý, “hai đứa đừng dằn vặt nữa, phòng sinh của mami cháu là độc lập, bên trong một mình cô ấy sinh đẻ, sinh xong đứa trẻ lập tức thì bế qua rồi, làm sao có thể sẽ bị ôm nhầm!” Tiêu Khả trợn ngược mắt lên, “đứa trẻ mới sinh ra đều như thế cả”

“Cô cô, cô làm sao biết được?”

Tiêu Khả hứ nhẹ một tiếng, “chưa có ăn qua thịt heo thì vẫn chưa thấy heo chạy à!”

Được thôi!

Tiểu Thất xoa xoa mũi, bất lực chấp nhận đứa trẻ vô cùng xấu xí này là em gái thực sự của cô

Tiêu Lăng không có thấy đứa trẻ xấu xí

Tô Tố vất vả như thế sinh cho anh một đứa trẻ, đừng nói xấu xí, cho dù thật sự xấu, vậy thì cũng vẫn là con gái rượu của Tiêu Lăng ông, ai cũng không thể nói lời không tốt được!

Trong phút chốc, Tiêu Lăng nhìn thấy trền người đứa trẻ bảng hiệu

“Nửa đêm 00 giờ 10 phút sinh ra!” Tiêu Lăng đắc ý, “đứa trẻ này đúng thật là biết chọn thời gian, qua khỏi 0 giờ là năm mới rồi, một chút tuổi mụ đêu không có!”

“Daddy, hay là daddy đặt lên cho em gái đi”

Đặt tên?

Chuyện này từ khi Tô Tố mang bầu Tiêu Lăng cùng cô ấy thảo luận qua, nhưng hai người thảo luận thời gian dài như thế rồi xung không có kết quả, một quyển tân hoa từ điển đều muốn lật rách rồi, nhưng mà bây giờ Tiêu Lăng có nghĩ ra một cái tên khá phù hợp

“Đứa trẻ này vượt qua mốc thời gian qua năm thì sinh ra, nếu không thì gọi là Tiêu Niên đi, bí danh nhỏ gọi Sủi Cảo!”

Mồ hôi!

Mọi người trong phòng trên đầu đều toát mồ hôi xuống

Tên chính Tiêu Niên có chút không phân nam nữ, xem như không tồi, bí danh gọi Sủi Cảo là cái quái gì?

Chỉ bởi vì đón năm mới ăn sủi cảo, vì vậy thì gọi con bé Sủi Cảo?

Vậy thì em gái về sau lớn lên không hận chết daddy à!

Tiểu Thất đưa ý kiến, “nếu không daddy đặt lại một cái khác?”

Tiêu Lăng trừng mắt lên, “làm sao! Cái tên cha đặt không hay sao? Chính là gọi Sủi Cảo! Sủi Cảo Sủi Cảo, cái tên dễ thương biết bao! Các người một chút tế bào tận hưởng đều không có!”

Tiểu Thất cảm thông cho đứa bé đang nằm ngủ rất say sưa

Thật may năm đó cô và anh trai hai ngời là lớn lên cùng mami, ít ra tên của cô và anh trai còn khá bình thường, em gái thì thảm rồi......

Mấy người lại vây quanh đứa trẻ quan sát một lúc, nửa ngày trôi qua Tiêu Lăng mới phản ứng lại, “mọi người đừng ở đây canh chừng nữa, cần phải về nhà thì về nhà, cần phải làm gì thì làm gì, ở đây có tôi là được rồi”

“Daddy, daddy.....được không?” Tiểu Thất hoài nghi

“Đương nhiên được! daddy của con đọc bao nhiêu sách của trẻ em không phải là mất công xem!”

Tiểu Thất ha ha cười, hoàn toàn không tin

Tình huống đối mặt với sản phụ sắp đẻ, loại sách này cha cũng không ít xem, làm sao xung không thấy ông xử lý được tình huống của mami thế!

“Cha, chăm sóc trẻ sơ sinh không phải là chuyện đùa trò chơi nhé, cha lại chưa từng không có chăm sóc, hay là nhanh chóng kêu hộ công mà người mới đến đây, bọn họ mới là nhân viên chuyên nghiệp, cũng có thể khiến mami hồi phục tốt hơn chút”

“Vậy thì còn đứng đó làm cái gì, nhanh chóng gọi điện thoại à!” Tiêu Lăng trừng mắt với Cảnh Thụy

Cảnh Thụy, “......”

Thầm lặng gọi điện thoại đi, không đến nửa tiếng hộ công đến rồi

Mọi người giờ mới yên tâm rời đi

Tiểu Thất và Cảnh Thụy đều không muốn đi, “chúng con cũng muốn lưu lại chăm sóc mami và em gái”

“Vợ con của bản thân cha cha tự biết chăm sóc, các con cần đi đâu thì đi đó đi”

Tiểu Thất, “......”

Cảnh Thụy, “......”

Hai người là bị Tiêu Lăng đuổi ra khỏi phòng bệnh, ra khỏi phòng, Cảnh Thụy nhìn một cái Lục Sâm, lập tức biểu thị, “anh còn có chút chuyện, hai người đi ra ngoài đi chơi đi”

“Ồ!”

Trước cửa phòng bệnh chỉ còn lại Tiểu Thất và Lục Sâm

Sau khi không còn ai, Tiêu Thất lập tức tay quàng lấy cổ Lục Sâm, trong lòng vẫn còn nỗi sợ hãi nói, “sợ chết khiếp em rồi sợ chết khiếp em rồi, Lục Sâm, sinh em bé làm sao đáng sợ như thế à, bắc sĩ nói mẹ của em tình trạng vẫn còn xem là tốt, nếu như chẳng may tình trạng không tốt, vậy thì không phải sẽ càng kinh hãi hơn sao! May mắn mẹ của em và em gái đều bình an bình an rồi”

Lục Sâm xoa xoa đầu Tiểu Thất, có thể nhìn ra Tiểu Thất thật sự đã bị kinh hãi rồi

Khuôn mặt nhỏ bé bây giờ vẫn còn trắng bệt

Anh nắm lấy tay Tiểu Thất đi về phía trước, vừa đi vừa ngậm cười nhìn cô nói, “nếu như em sợ hãi, sau này chúng mình có thể không muốn em bé!”

“Vậy thì không được!”

“Hử?”

“Đương nhiên không được rồi! Yêu một người cuối cùng đều muốn sinh cho anh ấy đứa con, đó là kéo dài tiếp nối của sinh mệnh. Anh nghĩ mà xem, nếu như có đứa con, ngũ quan có giống anh, cũng có giống em, đứa con được sinh ra từ hai chúng mình kết hợp lại, đây là một chuyện hạnh phúc biết bao” Tiểu Thất ôm lấy cánh tay của Lục Sam, khuôn mặt hướng trước, “ai da, không được nghĩ nữa, càng nghĩ thì muốn lập tức sinh một đứa ra”

Lục Sâm, “......”

Ra khỏi bệnh viện, bên ngoài lại bắt đầu rơi tuyết

Gió lạnh thổi mạnh, Tiểu Thất khi ra ngoài gấp gáp, trên người chỉ mặc chiếc áo lông mặc lúc khi ăn cơm, vừa rồi trong phòng bệnh vẫn có lò sưởi, lúc này bị gió lạnh thổi qua, lập tức thì lạnh đến run cầm cập

“Thành phố A của năm nay tuyết rơi thật sự không ít”

“ừm!” Lục Sâm đưa tay ra cởi bỏ chiếc áo khoác trên người, Tiểu Thất nhanh chóng ấn tay anh xuống, “đừng cởi đừng cởi, bên trong chiếc áo khoác của anh cũng chỉ có mặc cái áo lông, áo đưa cho em rồi anh không lạnh à!”

“Anh là đàn ông, chịu được lạnh!”

“Vậy thì cũng không được! chẳng mau bị cảm lạnh thì làm sao!” Tiểu Thất nhìn trên cổ của anh thắt chiếc khăn kẻ ô đen trắng, “cái này đưa cho em là được rồi, thực tế khi tuyết rơi không lạnh cho lắm, không phải có câu nói ‘tuyết rơi không lạnh tuyết tan lạnh’ sao, bây giờ lại không lạnh lắm”

“Tiểu Thất, đừng tùy hứng nữa!”

“Cứ tùy hứng!” Tiểu Thất tự ý cởi lấy chiếc khăn quàng trên cổ Lục Sâm, chiếc khăn còn mang hơi ấm và mùi thơm trên người của anh ấy, quàng lên trên cổ Tiểu Thất lập tức vui mừng, nhảy nhót nhảy nhót đi về phía trước, nhìn Lục Sâm vẫn đứng tại chỗ, quay đầu lại nhìn anh, “nhanh đi thôi là!”

Lục Sâm sững một chút

Lúc này đã là nửa đêm mấy phút, lại vừa hay là qua năm mới, lúc này trên đường dường như đã không có ai nữa

Tiểu Thất đứng dưới ánh đèn đường mờ nhạt, khắp trời tuyết bay phảng phất, cô mặc trên người chiếc áo lông màu trắng, bên dưới người mặc chếc quần bó thân màu đen, đôi chân đi đôi bốt tuyết đế bằng màu đen, dưới ánh sáng đèn đường mờ nhạt bao chùm, giống như là một yêu tinh nghịch ngợm

Quay đầu lại trong màn trời tuyết bay cười xinh đẹp với anh, Lục Sâm dường như nhìn ngơ ngác rồi

“Lục Sâm? Lục Sâm!”

“Ừm?”

“Đang nghĩ cái gì vậy?” Tiểu Thất đưa tay ra vẫy vẫy trước mặt của anh, “làm gì mà nhập thần vậy?”

“Không có!” Lục Sâm nắm lấy tay của Tiểu Thất, tay của hai người có chút hơi lạnh, nhưng nắm lấy nhau lập tức cảm thấy được ấm áp, “anh là đang nghĩ chúng ta bây giờ muốn đi đâu?”

“Đương nhiên là đi hẹn hò rồi!”

“Muốn đi chỗ nào?”

“Quảng trường Nhân Dân xem pháo hoa!”

“Được!”

Lúc Lục Sâm đến không có lái xe, thời gian này trên đường thì xe taxi rất ít rồi, may mà từ bệnh viện đến quảng trường Nhân Dân cũng không xa, hai người tay nắm tay, dẵm lên tuyết bước chậm về phía trước

Lục Sâm rốt cuộc vẫn là cởi áo khoác cho Tiểu Thất

“Ài?”

“Đừng đùa nữa, anh không lạnh!”

Lục Sâm mặc xong cho Tiểu Thất, tiếp tục đi về phía trước

Tiểu Thất cảm thấy tay của anh ấm áp, giờ mới không từ chối

Đi được một lúc Tiểu Thất nhớ ra một chuyện, “cài này, Lục Sâm, chân trái của anh lắp chân giả rồi, đi bộ như thế này cọ sát có bị đau không?”

“Không có gì, chỉ có một chút đường như thế này vẫn có thể”

Tiểu Thất vẫn lo lắng, “hay là chúng ta không đi nữa, anh gọi điện thoại cho Triệu Đào kêu Triệu Đào đến đón chúng mình”

“Không được!” Lục Sâm nắm chặt lấy tay Tiểu Thất, quay đầu sang ấm áp nhìn cô, “không dễ dàng gì có cơ hội đơn độc ở bên cạnh em, kêu Triệu Đào đến làm bóng đèn điện (kỳ đà cản mũi) sao?”
Hai bên má Tiểu Thất đỏ lên

“Đi thôi!”

“Ừm!”

Hai người tiếp tục đi về trước, Tiểu Thất giơ tay ra đón bông tuyết, bông tuyết rơi vào tay lập tức bị tan chảy ra, cô thì cười rất vui vẻ, “Lục Sâm, anh biết không, hồi còn nhỏ tâm nguyện lớn nhất của em chính là có thể ở trong tuyết lớn, nắm lấy người đàn ông mình yêu, cứ như thế đi tiếp, bông tuyết rơi trên đầu của chúng mình, trên tóc đều dính đầy tuyết, một mảng tuyết trắng. Giống như từ còn thanh niên đi đến già vậy, lãng mạn biết bao à”

Lục Sâm hiểu rõ Tiểu Thất nhiều à, “yên tâm đi, nắm tay nhau đi đến già!”

Tiểu Thất cười ha ha

Hai người đi quãng đường nửa tiếng, cuối cùng đến được quảng trường Nhân Dân

Giữa khoảng thời gian này, hai người đều không có gạt bỏ tuyết trên đầu, lúc này trên tóc đúng thật sự là có một lớp trắng nhỏ

Trên quảng trường Nhân Dân đắc biệt náo nhiệt, rất nhiều người đều lái xe mang theo pháo hoa đến đây đốt!

“oa! Lục Sâm nhanh nhìn, pháo hoa đẹp quá, giống như sao băng vậy! Nhanh xem nhanh xem, còn có sao khắp bầu trời! Đẹp quá à!”

Tiểu Thất đang nhìn pháo hoa

Còn Lục Sam thì nhìn Tiểu Thất, nghe thất lời của cô ấy, anh đưa tay ra nhẹ nhàng ôm lấy cô, “đúng, đích thực rất đẹp!”

Cô ấy ở trên lầu nhìn phong cảnh, thì không biết được rằng bản thân trở thành phong cảnh

“Lục Sâm, chúc mừng năm mới!”

“Tiểu Thất em cũng thế, chúc mừng năm mới!”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 825
39825.





Dung Cảnh còn chưa từ trong nhà vệ sinh đi ra, cánh cửa phòng bệnh đã bị từ bên ngoài mở ra rồi!

Lưu Tuyền nhìn ra ngoài, phút chốc sững sờ ở đó!

Người ở ngoài cánh cửa không phải ai khác, chính là nhóm người Tần Nham và Tiểu Thất!

Tần Nham đứng ở ngoài cửa, nhìn thấy Lưu Tuyền không có xảy ra chuyện gì, cả người bỗng giống như thở phào nhẹ nhõm vậy, cả người anh đều đang run lên, may mắn Lục Sâm ở bên cạnh đỡ anh một cái mới không bị đổ ngã

Mà Tiểu Thất thì đã như bay bổ qua đó rồi

Cô ôm thật chặt lấy Lưu Tuyền, cả khoang mắt khóc đỏ ửng lên, “Tiểu Tuyền, cậu dọa chết tớ rồi, cậu thật sự dọa chết tớ rồi, cậu biết hay không hả, tớ suýt chút nữa nghĩ cậu bị người hại rồi….chúng tớ tìm cả một ngày một đêm, đều tìm không thấy cậu…..”

Đôi mắt của Lưu Tuyền cũng đỏ lên

Nếu như không phải gặp được Dung Cảnh, mói không chừng chuyện mà Tiểu Thất lo lắng thật sự sẽ xảy ra rồi!

Cô lúc này nhớ lại vẫn còn có chút sợ hãi, nhịn không được ôm chặt lấy Tiểu Thất, cảm nhận được người cô ấy truyền đến thắc mắc, Lưu Tuyền cuối cùng cũng rơi nước mắt, “Tiểu Thất, xin lỗi khiến cậu lo lắng rồi….”

“Không có chuyện gì là tốt rồi, cậu không có chuyện là tốt!”

“Không sao rồi”

Hai người họ nhìn nhau, rơi nước mắt mà bật cười!

Trong lòng Lưu Tuyền thoải mái ấm áp, cả đời này của cô chuyện may mắn nhất chính là gặp được Tiểu Thất, không quản người khác như thế nào, ít nhất thì Tiểu Thất là thành thật quan tâm tới cô!

Lúc này Tần Nham ở trước cửa mới phản ứng lại

Anh cứng đơ người đẩy bỏ khỏi nâng đỡ của Lục Sâm, từng bước từng bước đi đến cạnh giường bệnh của Lưu Tuyền, nhìn Lưu Tuyền thiếu sức sống gầy yếu, trong lòng anh có đau lòng có áy náy, cũng có chút không có cách nào đối mặt với cô. Dù gì thì, người gây nên biến cô ấy thành ra thế này, là mẹ và em gái của anh!

“Tiểu Tuyền….”

Lưu Tuyền cười giượng gạo với anh

Dung Cảnh lúc này cũng từ trong nhà vệ sinh bước ra, nhìn thấy người trong phòng bệnh, anh không có tiến vào làm phiền, cầm chiếc khăn bông nước ấm đứng dựa vào bên khung cửa

Anh có sở trường quan sát rất tốt, nhìn thấy Lưu Tuyền ánh mắt nhìn Tần Nham thì biết quan hệ của hai người không bình thường rồi

Dung Cảnh thở dài nặng nề

Ài!

Không dễ dàng gì gặp được một người con gái có cảm tình, còn anh hùng cứu mỹ nhân một trận, nhưng nhìn ra….làm sao giống như kiểu hoa đã có chủ vậy!

Dung Cảnh còn chưa kịp bồng bềnh trái tim mùa xuân thì phút chốc bị tạt một gáo nước lạnh lên

……

“Tiểu Tuyền…..”

Lưu Tuyền cắt ngang lời của Tần Nham, “mẹ và em gái của anh đâu?”

Tần Nham nhảy cảm chú ý đến, cách xưng hô của Lưu Tuyền biến thành là “mẹ anh” và “em gái anh”!

Anh cười đau khổ!

Đây là đã không xem người nhà của anh thành người thân rồi

“Bọn họ tìm em tìm cả một đêm, biết em không có chuyện gì thì quay về trước rồi”

“Ồ!”

Tần Nham vốn dĩ dự tính, nếu như Tiểu Tuyền thật sự xảy ra chuyện, anh nhất định báo cảnh sát, nhưng bây giờ thấy Lưu Tuyền không có chuyện rồi, trong lòng của anh phút chốc lại nghiêng về bên mẹ và em gái, dù gì đi chăng nữa đó là mẹ ruột và em gái của anh, muốn anh tự tay đưa họ vào trong tù, còn chon vùi nửa đời còn lại của bọn họ, Tần Nham thật sự không nhẫn tâm

Tần Nham nhịn không được nói đỡ bọn họ, “Tiểu Tuyền, mẹ và Phi Ngữ cũng tìm em cả một đêm”

“Ồ!”

Lưu Tuyền cúi đầu, nhìn không ra biểu cảm

“Tiểu Tuyền…..”

“Tần Nham, chúng ta lý hôn đi!”

Nghe đến đây, Lục Sâm kéo Tiểu Thất ra khỏi cửa, Tiểu Thất vẫn có chút không muốn, cô cảm thấy Tiểu Tuyền nghĩ thông suốt rồi thật sự quá tốt rồi, rời bỏ Tần Gia càng xa mới tốt!

“Tiểu Thất, đây là chuyện của bản thân hai người bọn họ, để bản thân bọn họ đi nói chuyện đi”

Tiểu Thất giờ mới không cam không chịu rời khỏi phòng bệnh

Dung Cảnh vốn dĩ cũng dự định rời đi, nhưng ở bên Lục Sâm và Tiểu Thất đã đóng cánh cửa lại rồi, mà hai người trong phòng cũng bắt đầu nói chuyện, anh lúc này đây nếu như đi ra ngoài thì quá ngượng ngùng, chỉ có thể đứng đơ ra đó nghe tiếp

“Em mệt rồi, thật sự mệt rồi, Tần Nham, em thật sự không muốn hàng ngày đối mặt với mẹ anh và em gái anh nữa….” Lưu Tuyền ngồi không trên giường, ôm lấy chiếc chăn nước mắt im lặng rơi, “mẹ anh quá giả dối, bà ấy lúc ở trước mặt của anh đối xử tốt với em, nhưng lúc khác thì anh không biết bà ấy làm như thế nào, còn có Tần Phi Ngữ….em cuối cùng đã lạnh con tim rồi, không quản em đối tốt với họ như thế nào, bọn họ đều giống như vĩnh viễn đều không nhìn thấy! Em cũng nhìn không thấy hy vọng nữa”

Lưu Tuyền nắm chặt lấy chiếc chăn, rơi lệ nhìn Tần Nham, “em trước đây cứ cảm thấy chỉ cần hai chúng ta yêu nhau, chuyện khác chúng ta đều có thể không quản, mẹ anh và em gái anh không thích em? Không có sao, chỉ cần hai chúng ta đều tốt là được. nhưng mà bây giờ em cuối cùng cũng hiểu rõ rồi, hôn nhân không phải là chuyện của hai người, là chuyện của hai gia đình, em thật sự nghĩ không hiểu, hai người bọn họ rốt cuộc hận em nhiều bao nhiêu à…mới có thể sai người làm ra chuyện như thế này! Sai người luân hôi em…quay video…”

Dung Cảnh trong nhà vệ sinh phút chốc sững sờ!

Anh nằm mơ cũng không ngờ dùng phương thức ác độc như thế này đối phó Lưu Tuyền lại chính là mẹ chồng và em chồng!

Tần Nham ở trong phòng bệnh một câu cũng nói không ra

“Tiểu Tuyền, xin lỗi!”

“Anh tin lời em nói sao?”

Lưu Tuyền vốn dĩ nghĩ rằng cô có những điều này Tần Nham khẳng định sẽ nổi trận lôi đình, sẽ nói cô ăn nói hàm hồ vu oan cho mẹ và em gái của anh ta

“Tối hôm qua anh nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người bọn họ rồi!”

Thì ra là như thế!

Lưu Tuyền cười khổ sowe, “nếu như anh cũng biết chuyện này là do hai người họ làm, anh chắc biết bọn họ hận em bao nhiêu rồi, thật ra không cần đoán em cũng biết bọn họ muốn làm gì, tung video lên công khai cho mọi người, khiến em phải chịu nghìn vạn người chửi bới, sau đó anh chịu không nổi công luận công kích, từ đó lý hôn với em. Nói cho cùng, bọn họ không những muốn khiến hai người chúng ta ly hôn, còn muốn hủy hoại em đến cùng!”

“Tiểu Tuyền….”

“Tần Nham, anh đừng nói gì, nghe em nói hết được không” Lưu Tuyền gạt đi nước mắt, ngồi thẳng lưng, “có một số lời em đã kìm nén trong lòng thời gian rất dài rồi, thật đó! Em luôn muốn nói với anh, nhưng là do anh bận, em toàn là nói với bản thân, tiếp tục nhịn tiếp tục nhịn, nhịn rồi sẽ qua thôi, nhưng bây giờ, em đã nhịn không nổi nữa rồi! Mẹ và em gái của anh từ đầu đến cuối đều không thích em, để bọn họ tiếp tục nghĩ cách đối phó với em, còn không bằng bản thân em bỏ đi trước!”

“Sẽ không có, anh sẽ không lại để bọn họ như thế đối với em nữa…..”

Lưu Tuyền lắc lắc đầu

Lần trước sau khi Tần Phi Ngữ gọi cho cô, anh ấy cũng nói sẽ không lại để cô bị hãm hại!

“Em đã quyết định rồi, bây giờ ly hôn đối với ai cũng tốt!” Lưu Tuyền cúi đầu, “hai chúng ta mới kết hôn chưa đến 4 tháng, tình cảm….cũng không có ít. Trong lòng anh vẫn có người khác, việc gì miễn cưỡng như thế chung sống cùng em chứ? Xem như em cầu xin anh đó, anh coi như sự bồng bột trong chốc lát em đồng ý kết hôn với anh, bây giờ em cầu xin anh, thả cho em một đường sống đi!”

Cả cơ thể Tần Nham đều run rẩy!

Thả cho cô ấy một đường sống?!

Rốt cuộc là tuyệ vọng nhiều như thế nào, mới có thể nói là lời như vậy được!

Tần Nham đôi mắt đỏ lừ, “Tiểu Tuyền, em rời xa anh sẽ không buồn sao?”

Lưu Tuyền không nói!

Không buồn?!

Làm sao có thể không buồn!

Cô từ nhỏ đã tôn sung anh Tần Nham, không dễ dàng gì hai người đi đến được với nhau, nhưng mà phải đối mặt với tình cảnh chia ly, làm sao có thể không buồn không đau khổ chứ!

Nhưng mà để cho hai người ở bên nhau cùng giày vò nhau, còn không bằng chia tay tốt hơn!

Đau lâu không bằng đau ít!

“Ly hôn đi, lúc em gả vào nhà anh cái gì cũng không mang đến, giống như thế, em cũng sẽ không phân chia bất kỳ tài sản nào của anh, em bây giờ chỉ muốn tự do, em không muốn hàng ngày đều sống trong sợ hãi hoảng hồn! Tần Nham, hoặc có thể bản thân anh không có phát hiện, mẹ của anh đối với anh có một tính cách độc chiếm, bà ấy không thể chịu nổi trong trái tim anh có người phụ nữ khác quan trọng hơn bà ấy, vì vậy bà ấy mới nghĩ đủ mọi cách chia rẽ chúng ta….mà em, làm có tốt hơn nữa cũng không thể thắng được tính độc chiếm của bà ấy, vì vậy…..cứ như thế đi!”

“Tiểu Tuyền….”

“Em sẽ không tố giác mẹ anh và em gái anh, em cũng tin rằng, chỉ cần hai người chúng ta chia tay hoàn toàn, bọn họ sẽ không tốn óc suy nghĩ đối phó em nữa!”

Trong lòng Tần Nham nói không ra cảm giác gì!

Tuy rằng sống cùng Lưu Tuyền mới không đến 4 tháng, nhưng mà anh đã quen thuộc với Lưu Tuyền ở bên cạnh, cô là một người phụ nữ dễ dàng khiến người khác an tâm, không ồn ào không gây gổ, rất ngoan ngoãn cũng rất hiểu chuyện, chưa từng vô lý kiếm chuyện

Nói câu không hề khoa trương, anh đều không dám tin bản thân có thể tìm được một người vợ phù hợp tâm ý như thế này!

Anh không muốn ly hôn!

Tần Nham ngồi đến bên giường, đưa tay ra nắm lấy tay Lưu Tuyền

Lưu Tuyền tránh né!

Tay của Tần Nham nắm không ở giữa không khí, anh luôn cảm thấy chỉ cần anh không nhắc đến chia tay, Lưu Tuyền cả đời này đều sẽ không thể nhắc đến, bởi vì anh rất biết rõ, Lưu Tuyền yêu anh, là để anh trở thành kiểu tình yêu của niềm tin cuộc sống vậy

Vì vậy anh đối với cô vô cùng yên tâm!

Nhưng mà anh quên mất rằng, người phụ nữ cũng có danh dự à!

“Tiểu Tuyền, anh trước đây công việc bận rộn, không biết trong nhà những chuyện linh tinh rắc rối này, là anh sai….không có làm trong trách nhiệm của người chồng, anh bảo đảm với em, vê sau sẽ không như thế nữa được không? Nếu như em không muốn chung sống cùng mẹ anh và Phi Ngữ, chúng minh hai đứa dọn ra ngoài ở được không? Về sau sống cuộc sống chỉ có hai người chúng mình, khi nào em muốn về anh sẽ dẫn em về thăm bọn họ, nếu như em không muốn quay về, anh sẽ dành chút thời gian rỗi về thăm bọn họ, chúng mình về sau sẽ không cùng chung sống nữa, được không!”

Lưu Tuyền vẫn như thế cúi đầu, không nói lời nào

Tần Nham có chút hoảng loạn, “Tiểu Tuyền, anh đảm bảo với em, chuyện như thế này cũng sẽ không phát sinh lần nữa, lần này anh đã cảnh cáo qua bọn họ rồi, bọn họ bây giờ vẫn còn sợ hãi đó, khẳng định sẽ không dám làm gì em nữa”

“Tần Nham, anh yêu em không?” Lưu Tuyền bỗng nhiễn ngẩng đầu nhìn anh ấy

Cô vừa khóc xong, sau khi đôi mắt bị nước mắt rửa qua biến thành cức kỳ trong veo, ánh mắt lấp lánh nhìn thẳng mắt của Tần Nham

“Yêu em không?!”

Tần Nham dưới cái nhìn của Lưu Tuyền, hoàn toàn không có gì che giấu thân mình. Anh hoảng loạn ngoảnh đi ánh mắt, hoàn toàn không cách nào nói dối với đôi mắt như thế

Lưu Tuyền tự cười bản thân

“Em chắc đã biết được đáp án rồi, lần trước em hỏi anh, anh cũng không có trả lời. Lần này…em nghĩ em đã biết câu trả lời của anh rồi. Tần Nham, anh không yêu em!”

“Tiểu Tuyền, chúng mình cứ phải nói tình yêu sao?”

Đều đã kết hôn rồi, thì không thể sống tốt được sao!

“Trong hôn nhân nếu như không có tình yêu thì không thể lâu dài được!” Lưu Tuyền để tay lên trên ngực của Tần Nham, nhìn vào trong mắt anh ta nói, “con tim của anh đã cho người phụ nữ khác, tình yêu của anh cũng đều phân hết cho người khác, tình yêu của một mình em thì không thể duy trì được bao lâu….em cũng có con tim, con tim của em….dưới tình trạng không có bất kỳ kỳ vọng nào, cũng là sẽ từ từ nguội lạnh đi mà thôi à!”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 826
39826.Lục Sâm và Tiểu Thất ở cạnh nhau không phải là lửa gần rơm bình thường, mà chính là cháy bừng bừng.

Hai người quấn lấy nhau, đến mức không thể tách rời.

Lục Sâm hôn Tiểu Thất thật sâu, cô có chút thở không nổi, phát ra nhưng âm thanh ô ô kháng nghị, âm giọng của cô vừa mềm mại, lại vừa có mị lực, làm cho người nghe, lại là anh chỉ muốn phát tác!

“A a....Lục Sâm....”

Hai mắt anh lúc này ửng đỏ, hai tay ôm lấy Tiểu Thất, dưới ánh đèn nhìn cô thật đẹp, bụng dưới có cái gì đó “soạt soạt soạt” ngóc đầu lên phía trước, mắt anh đỏ càng thêm đỏ.

Lục Sâm vội vàng thở gấp, ngây dại nhìn cô, “Tiểu Thất anh có thể chứ?”

Anh cuối cùng cũng không chịu nổi nữa rồi, ánh mắt đăm đăm nhìn Tiểu Thất trưng cầu ý kiến.

Tiểu Thất sau màn hôn mãnh liệt kia, đầu óc lúc này có chút quay cuồng, khi nghe thấy tiếng của Lục Sâm, cô chỉ lằng lặng gật đầu giống như là bản năng, còn chưa kịp phản ứng gì đã thấy tiếng thở của Lục Sâm rất gấp gáp.

“Lục, Lục Sâm.... em em lo lắng!”

“Đừng lo, anh sẽ thật nhẹ nhàng!”

Tiểu Thất thật sự là rất lo lắng đấy, thậm chí còn muốn dừng lại, thế nhưng cô ngẩng đầu lên thấy nét mặt bình tĩnh của Lục Sâm, trong nội tâm nhanh chóng ổn định lại. Tất cả mọi thứ cô đều đã dâng hiến cho người đàn ông này, thì còn cái gì để sợ hãi đây.

Tiểu Thất buông lỏng thân thể, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Quần áo trên người cô dần dần từng cái đều đã bị cởi ra.

Khăn tắm trên người Lục Sâm đã sớm rơi ra từ lúc nào, thân thể anh dán sát vào thân thể của cô giống như là bén lửa vậy, nóng đến bỏng người.

Lục Sâm sợ làm cô đau, nên cẩn thận từng chút một.

“A....Lục Sâm...”

“Đừng vội!” Lục Sâm nhẹ nhàng vuốt ve thân thể của cô, từ cánh tay mảnh khảnh đến bờ vai trần trơn bóng, làm cho trên người cô nổi da gà, “Lục Sâm, Lục sâm....”

“Vào rồi!”

Lục Sâm đem chăn quấn lấy thân thể của hai người vào, Tiểu Thất kinh ngạc thốt lên, cô tuy có chút đau đơn nhưng tiếng kêu như bị nuốt lại vậy, trong chăn loáng thoáng nghe rõ tiếng Lục Sâm thở gấp, sau đó là cái cảm giác tê dại khiến Tiểu Thất bật ra những tiếng rên rỉ kiều mị.

Chiếc giường lớn không ngừng rung lên!

Ánh mặt trời chiếu càng lúc càng sáng, ngoài cửa sổ ánh sáng cũng chiếu vào từng chút! Trên giường lúc này hai người vẫn chưa chịu dừng lại, hoàn toàn bị bao phủ trong triền miên.

Nó kéo dài tới vài giờ mới chấm dứt.

Vừa chấm dứt, Tiểu Thất co rúm người nằm trên giường.

Thân thể Tiểu Thất lúc này rất mệt mỏi, trái lại tinh thần của Lục Sâm lại vô cùng sảng khoái, mang theo một cái cảm giác như đã được thỏa mãn.

“Tiểu Thất?”

Ánh mắt ai oán của Tiểu Thất lặng lẽ nhìn Lục Sâm, cô lấy chăn trùm kín đâu.

Lục Sâm buồn cười, kéo chăn của cô ra nói, “làm sao thế?”

“Anh xấu lắm!” giọng nói của Tiểu Thất mang chút buồn buồn, “em đã bảo dừng lại rồi, anh lại còn..... trên người em giờ đau muốn chết!”

Lục Sâm áy náy nhìn Tiểu Thất.

Đây là lần đầu tiên của Tiểu Thất, ban đầu anh nghĩ nhẹ nhành một chút thôi, nhưng mà...... khi tiếp xúc với thân thể cô, liền như ma nhập vậy, nên không thể nào kiểm soát được hành động của mình.

“Đau lắm không?”

“Anh nói xem!”

Lục Sâm cũng vừa tắm xong, anh ngồi một bên trên giường, để cho Tiểu Thất gối đầu lên đùi anh, “nói cho anh biết, em đau ở đâu?”

“Toàn thân đều đau!”

Tiểu Thất tu tu khóc, nấc nghẹn trên đùi Lục Sâm, trên bờ vai cô vẫn còn vết dấu răng, mà lúc nãy anh hôn cô bây giờ vẫn chưa phai! Cô toàn thân đau rát, nhất là ở phía dưới.....đau, hai cái đùi thì tê cứng lại.

“Hay em đi tắm đi, lát nữa quay lại thì mắng anh!

“Được! anh ở đó đợi em!”

Trước đó thì, mồ hôi của hai người hòa quyện vào nhau, đến bây giờ thì có chút sền sệt khó chịu.

Lục Sâm giúp Tiểu Thất lấy khăn tắm, hiện tại cô như đang khỏa thân trước mặt anh, Tiểu Thất đỏ mặt nói, “anh quay đi chỗ khác.”

“Uh!”

Lục Sâm quay đi chỗ khác không nhìn cô.

Anh với Tiểu Thất bây giờ là, bảo cái gì nghe cái đó, có bảo anh đi hái sao trên trời thì anh cũng chỉ gật đầu đồng ý.

Tiểu Thất trùm khăn tắm lên người.

Trên giường lúc này có một vết máu màu đỏ tươi tựa như một đóa hồng nở rộ, Tiểu Thất vừa thấy cảnh đó gương mặt ngượng ngùng ửng đỏ.

“Lục Sâm...”

“Hả?” Lục Sâm quay đầu lại.

Nét mặt Tiểu Thất có vẻ không được tự nhiên, đau đầu nhìn lên giường nói, “vụ này tính sao bây giờ, nhân viên khách sạn không phải nhìn cái là biết chúng ta làm cái gì sao? như thế có vẻ không tốt lắm.”

“Yên tâm, em đi tắm đi, tắm xong anh đảm bảo như không có chuyện gì.”

“Thật không?”

“Anh đảm bảo!”

Tiểu Thất bán tín bán nghi, hai chận vừa chạm đất liên không có một tý sức lực, thiếu chút nữa là ngã xuống, Lục Sâm ở bên cạnh càng hoảng sợ, nhanh chóng đỡ lấy cô, “em không sao chứ?”

Làm sao có thể không sao được!

Tiểu Thất khóc không ra nước mắt, hai cái đùi rất nhức mỏi, cảm giác như không phải chân của mình.

Cô tức giận nhìn Lục Sâm, “đều là tại anh đấy!”

Không một chút nào thương tiếc cô.

“Đúng, đúng, đúng, đều là tại anh.” Lục Sâm vội vàng nhận sai, “em muốn anh đỡ em vào phòng tắm không?”

“Không cần!”

Trong phòng tằm, Tiểu Thất vịn tay vào bờ tưởng thở dài, đợi cô tắm xong ra ngoài, trên mặt giường lớn, ga giường cùng vỏ chăn tất cả hình như đã được thay thành đồ mới, Tiểu Thất lấy tay xoa xoa ga giường phát hiện có một lỗ thủng lớn, vội vàng hỏi.

“Là....anh đem nó cắt đi?”

“Uhm!”

Tiểu Thất không muốn cho người khác chứng kiến vết máu này, Lục Sâm cũng như thế.

“Mảnh vải nhuộm máu kia đâu?”

Lục Sâm lấy trong túi áo ra, lắc lắc trước mặt Tiểu Thất, “ở đây!”

Tiểu Thất giật mình, mặt đỏ lên, chạy tới bên Lục Sâm hòng đoạt lại mảnh vải kia, “Lục Sâm anh là đồ tồi, anh còn đem nó để trong túi áo, chẳng lẽ anh muốn giữ nó!”

“Em đoán đúng rồi!” Lục Sâm nhanh chóng nhét mảnh vải vào trong túi áo, Tiểu Thất trừng mắt nhìn anh, anh tiến tới ôm cô vào lòng, “đây là em vì anh mà chảy máu, Tiểu Thất anh sẽ giữ nó, để về sau tự nói với mình, sẽ không bao giờ để em rơi lệ nữa.”

Vâng....

Thật cảm động!

Tiểu Thất mềm lòng rồi, không còn cùng Lục Sâm tranh giành tấm vải kia nữa.

“Hiện giờ, có muốn về nhà không?”

“Không muốn!” Tiểu Thất ngáp một cái, “buồn ngủ!”

Cô như thế này mà về nhà, rõ ràng là nói cho mọi người biết có chuyện gì xảy ra sao!

Tiểu Thất nằm trên giường, lấy điện thoại ở trên đầu giường ra xem, nhìn một chút cô kinh ngạc nói, “trời đất! bây giờ không phải sắp đến trưa rồi sao, vậy mà không ai gọi điện thoại cho em!”

Nếu bình thường, cả đêm cô không về, điện thoại sớm đã bị gọi tới hỏng rồi!

Daddy mami có lẽ vẫn còn ở bệnh viện, căn bản không biết cô một đêm không về nhà.

Ông anh kia của cô, vì sao lại không gọi?

Hay là do cô cùng Lục Sâm ở chung một chỗ, nên ông anh kia của cô yên tâm.

Tiểu Thất lắc đầu, ném điện thoại qua một bên, “haha không gọi điện, thì có thể tiêu diệu tự tại thêm một lát nữa vậy!” Tiểu Thất nằm ở trên gối, ngoắc ngoắc tay gọi Lục Sâm, “qua đây nằm cạnh em, có việc muốn hỏi anh.”

Lục Sâm ngoan ngoãn nằm xuống bên Tiểu Thất, rất tự nhiên ôm lấy cổ Tiểu Thất, để cô gối đầu lên cánh tay anh.

“Có chuyện gì thế?”

“Anh nói, trước kia không có bạn gái?”

“Không có, sao vậy?”

“Vậy tại sao.... chuyện kia anh thành thạo như vậy?” Tiểu Thất gãi gãi đầu nhìn Lục Sâm, mặt ngại ngùng nói, “em xem trong sách có nói, nếu là xử nam thì phản ứng không phải như thế!”

Lục Sâm hơi sững sờ, ánh mắt vui vẻ nhìn cô, “thế trong sách nói xử nam phản ứng ra sao?”

Tiểu Thất đỏ mặt cúi đầu nói.

“Trên sách nói rõ..... dù sao…. cũng không phải như anh!”

Trên sách có nói rõ nếu là xử nam chưa chạm qua người phụ nữ nào, lần đầu tiên sẽ rất nhanh, thậm chí vào một cái là ra liền....

Thế nhưng!

Thế nhưng Lục Sâm....anh như vậy mà tận mấy tiếng đồng hồ.

“Lục Sâm, có phải anh không phải là xử nam?”

Lục Sâm cau mày, loại vấn đề này không thể để hiểu lầm được, lấy tay thề nói, “tuyệt đối anh là xử nam! là xử nam một trăm phần trăm!”

Tiểu Thất thở phào.

Nếu như Lục Sâm không phải là xử nam, cô cũng không quan tâm, dù sao tuổi của anh cũng không nhỏ, chuyện này cũng là bình thường, chỉ cần anh ý yêu thương mình là đủ, bất quá phụ nữ thường có tính hẹp hòi, khi đã biết người đàn ông của mình hoàn toàn thuộc về mình, thì đương nhiên sẽ vui vẻ hơn rồi!

Tiểu Thất mặt mày hớn hở.

Đúng, xém nữa thì quên mất, “vậy sao anh thuần thục vậy!”

Anh bất đắc dĩ nhìn Tiểu Thất nói, “Tiểu Thất, anh là con trai, thế nên xem qua cái kia cũng là bình thường.... hiểu lý thuyết thì thực hành cũng hiểu!”

Tiểu Thất gật gù hiểu ra vấn đề.

À hóa ra là vậy, trách không được!

Ý!

Hình như không đúng!

Cô cũng xem qua không ít loại sách như thế, tự nhận rằng lý thuyết cũng nắm chắc, trên thức tế không phải có nhiều thứ không hiểu sao, “anh chỉ nắm chắc lý thuyết mà thành thạo như vậy?”

Thành thạo giống như đã làm qua rất nhiều lần vậy.

Lục Sâm kiên nhẫn trả lời vấn đề của Tiểu Thất “Tiểu Thất, cái này là bản năng của đàn ông!”

Nói xong, nhìn Tiểu Thất bằng ánh mắt nóng bỏng.

Tiểu Thất cuống quít nằm lên giường, lấy chăn quấn lên người mình, lắp ba lắp bắp nói, “Lục, Lục Sâm... anh không được làm bừa ah, hiện tại toàn thân em còn đau, chân em giờ đứng còn không vững, về nhà để cho anh trai em trông thấy, cả hai ta liền xong đời!”

Lục Sâm vội vàng thu tầm mặt lại.

Anh thở dài cười khổ!

Tiểu Thất nhất định là do ông trời phái đến, chuyên dùng để chỉnh đốn anh đây, trước đây anh không bao giờ nghĩ qua, bất chợt có một cô gái xuất hiện, bất kỳ một hành động nào, một biểu cảm nào, đều có thể tác động tới cảm xúc của anh.

Cuối cùng vì lo cho Tiểu Thất, anh vội vàng buông cô ra, “không phải em nói là rất mệt sao, mau nghỉ sớm đi”!
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 827
39827.“Anh lên đây ngủ với em!”

Lục Sâm đau đầu!

Tâm trạng của anh lúc này mà ngủ cùng với Tiểu Thất, không dám nghĩ có xảy ra chuyện gì tiếp không nữa.

“Tiểu Thất...”

“Anh ôm em ngủ nhé, đừng có mà ăn xong rồi cứ thế bỏ đi nhé.”

Lục Sâm, “....”

Cái tội danh này anh gánh không nổi ah!

Thành thật nằm xuống để Tiểu Thất ôm, Tiểu Thất ôm chặt lấy anh, làm Lục Sâm cảm thấy mình giống như chuột túi vậy, cái đầu nhỏ cọ cọ vào ngực anh cuối cùng cũng tìm được một chỗ thoải mái rồi yên lặng nằm xuống.

“Em ngủ.”

“Ngủ đi ngủ đi.”

So sánh lúc này thì, Tiểu Thất rất thoải mái dễ chịu, còn Lục Sâm có chút không tự nhiên.

Đành phải cố chịu đựng vây, Tiểu Thất ôm chặt lấy anh. hai cơ thể quấn chặt lấy nhau, làm anh chịu không nổi nữa.

Hết lần này tới lần khác TIểu Thất còn không nằm yên, nhích tới nhích lui, khiến cho dục hỏa trong lòng Lục Sâm không thể nào ép xuống được nữa.

“Tiêu Tiểu Thất!”

Giọng nói của Lục Sâm như là rất khó khăn mới phát ra được, anh nghiến răng nhìn Tiểu Thất, “không cho em lăn qua lăn lại nữa!”

Thân thể Tiểu Thất vẫn không phản ứng.

Không phải chứ!

Ý niệm đó trong đầu lại xuất hiện?

Bờ mông căng tròn quyến rũ của Tiểu Thất khẽ dịch chuyển.

Một cái chuyển động khẽ của Tiểu Thất...... đều làm Lục Sâm phải hít một hơi sâu, anh trở mình một cái đè Tiểu Thất xuống phía dưới.

“A a a a a, Lục Sâm, anh thế này lại chả khác nào cầm thú.”

Lục Sâm thiếu chút nữa thì nôn ra máu, “em nói anh là cầm thú? được rồi, nếu như anh không làm thì không xứng với danh xưng đó!”

“Ai ai, đừng đừng đừng mà....”

Nhưng không kịp mất rồi, Lục Sâm đã cúi đầu xuống cuồng nhiệt hôn cô.

“A....”

Một lát sau hai người mới chịu buông ra, Lục Sâm đầu đầy mồ hôi, vẻ mặt thống khổ nhìn cô nói, “Tiểu Thất, Tiểu Thất anh không chịu được nữa rồi...”

Mặt Tiểu Thất ửng đỏ.

“Anh thật sự khó chịu, không có gạt em?”

“Uhm anh chịu không nổi nữa!”

Tiểu Thất nhìn Lục Sâm không giống như là giả bộ, huống chi, thân thể anh vật đó đã thành ra như thế, Tiểu Thất cắn môi, quyến rũ nói, “vậy, vậy làm thêm lần nữa!” cô làm động tác tay rồi nói, “chỉ một lần thôi đấy!”

Được sự đồng ý của Tiểu Thất, Lục Sâm giống như thú tính bộc phát!

......

Trong khi Lục Sâm và Tiểu Thất đang......., có thể nói năm nay sẽ là một năm khó quên nhất với cả hai người

Nhưng ở đâu đó!

Có một số ít người qua cái năm nay có chút không yên lòng.

Mùng một đầu năm!

Trước cổng biệt thự Lục Gia, có một người phụ nữ trung niên đứng dưới lớp tuyết đã rơi dầy đặc, mặc một thân áo bông ấm áp, trên đầu còn có đội mũ len, thế nhưng toàn thân vẫn còn rét run vì cái lạnh của mùa đông.

Người phụ nữ này không ai khác chính là mẹ đẻ của Lý Dương bà tên Lý Ngọc!

Đã hơn hai tháng nay Lý Ngọc không liên lạc được với con mình.

Thật ra...... trước kia con bà cũng không thường xuyên gọi điện về, không nghe điện thoại của bà, thế nên ban đầu không liên lạc được với Lý Dương, bà cũng không nghĩ là có vấn đề gì xảy ra!

Thế nhưng chuyện như vậy không bao giờ kéo dài quá hai tháng.

Lý Ngọc càng nghĩ càng không yên lòng, do đó bà từ trong vùng núi hẻo lánh đi tới thành phố với mục đích là đi tìm con trai mình, tới đây đã được hai ngày rồi, nhưng biệt thự Lục Gia, bà chỉ có thể đứng ngoài nhìn mà thôi, muốn đi vào so với việc lên trời còn khó khăn hơn, trong và ngoài biệt thự đều có người bảo vệ, thêm vào đó trước kia Lý Dương có dặn bà là không được phép đến tìm anh ta, cho nên bà cũng không dám đi vào.

Hôm nay trời còn tờ mờ sáng, bà đã đứng ở đây chờ rồi.

Trong lòng nghĩ hôm nay là ngày mùng một đầu năm, Lý Dương nhất định sẽ ra ngoài, thế nhưng đợi cũng đã nửa ngày, vẫn không nhìn thấy con mình.

Tuyết vẫn tiếp tục rơi dầy, trên người bà có không ít tuyết đọng trên bả vai, cảm thấy cái lạnh buốt xuyên thấu vào da thịt bà run run lặng lẽ đứng ở đó, đã sắp đến giữa trưa rồi, vẫn không thấy Lý Dương đi ra, Lý Ngọc có một chút không đợi được nữa.

Cũng bởi vì năm mới,biệt thự Lục Gia mọi ngày thường có hai người đứng trực nhưng hôm nay chỉ còn một người.

Lý Ngọc tranh thủ lúc anh ra đi wc, bà lén lút men theo bờ tường bò vào, thận trọng đi vào trong biệt thư.

Với ý nghĩ rất đơn giản!

Bà không muốn cho con trai biết là bà đến đây, chỉ cần đứng từ xa nhìn thấy Lý Dương cũng đủ rồi, biết nó sống tốt, biết nó vẫn bình an, là bà có thể trở về, coi như bản thân cũng chưa từng tới nơi này!

....

Lúc này trong biệt thự, Lục Lão Đầu đang ngồi ở phòng khách, hai mắt nhìn ra phía ngoài.

Thế nhưng người đến chúc tết đến năm nay, không có người mà ông đợi!

Trong phòng khách, Lục Vĩnh Cường chua chát nói, “cha người đừng đợi nữa, hôm qua giao thừa Lục Sâm còn không có đến ăn bữa cơm đoàn viên, người còn hi vọng cậu ta tới chúc tết người sao? con xem ra, cậu ta cũng không đem chúng ta là người một nhà rồi! cha đợi cậu ta như vậy, không rõ bây giờ cậu ta đang vui vẻ ở đâu rồi, sớm đã đem nhà ta không coi ra gì rồi!”

Lục Vĩnh Cường thời gian này vô cùng thoải mái.

Lão Gia Tử lợi dụng số ít lãnh đạo của công ty để chèn ép Lục Sâm, chuyện này với ông ta coi như là một việc tốt!

Hai cha con hai người, thời gian này tranh chấp khá gay gắt, người ở giữa là Lục Vĩnh Cường liền được lợi rồi!

Vì vậy lúc này LụcVĩnh Cường ước Lục Sâm đừng có về nhà.

Để Lão Gia Tử mềm lòng rồi lại không muốn ép Lục Sâm nữa.

Lục Vĩnh Cường đi tới đỡ Lục Lão Đầu lên, “cha đừng đứng đây đợi nữa, vào nhà trong đi, tới tầm trưa mà Lục Sâm vẫn chưa về, nhất định cậu ta sẽ không quay về!”

Trương Mỹ cũng đỡ lấy tay ông nói, “vâng, vâng, cha, người đừng đợi nữa.”

Lục Lão Đầu trong nội tâm có chút khó chịu!

Ôngthương Lục Sâm còn nhiền hơn so với Lục Vĩnh Cường, thời gian này chèn ép Lục Sâm cũng chỉ muốn cho nó một bài học, ai bảo nó không giúp ông ra mặt, Lục Lão Đầu tính đợi khi Lục Sâm trở về, nó chịu nhận sai, chuyện như vậy cứ thế ông cho qua.

Nhưng không nghĩ rằng, ông chèn ép nó căn bản không làm Lục Sâm tổn thương, mà lại làm nó xa cách ông hơn.

Trước kia Lục Sâm dù có bận rộn đến đâu, đều trở về ăn bưa cơm tất niên, đầu năm chúc mừng năm mới, nhưng năm nay...... đến cái bóng của nó cũng không thấy!

Lục Lão Đầu vừa hối hận vừa phẫn nộ!

Ông nhìn tuyết trắng rơi đầy trời, chống gậy phẫn nộ nện xuống sàn nhà, nghiến răng nói, “không về thì coi như xong!”

Lục Vĩnh Cường vui vẻ nói,”Vâng, vâng, vâng, chúng ta đợi cậu ta làm gì!”

Mấy người vừa mới xoay người vào nhà trong, thì nhìn thấy Lý Ngọc lén lén lút lút ở ngoài cửa.

“Là ai thế?”

Bị phát hiện rồi?

Lý Ngọc bất đắc dĩ, từ sau gốc cây đại thụ đứng dậy, “là tôi...”

“Lý Ngọc?” Lục Vĩnh Cường sắc mặt có chút thay đổi, ông ta và Lục Lão Đầu nhìn nhau, ánh mắt đều thay đổi nói, “cô đến đây làm gì?”

“Tôi, tôi đến tìm Lý Dương....” Lý Ngọc đi đến trước cửa, tay bất an xoa xoa, “Tôi đã hai tháng không liên lạc được với Lý Dương rồi, thế nên rất lo lắng cho nó, thế nên mới lên thành phố tìm nó. Vĩnh Cường... Lý Dương đâu?”

Lục Vĩnh Cường nhìn về phía Lão Gia Tử, Lý Dương đã bị chết cách đây hai tháng, sau khi chết thi thể cũng không tìm thấy, hơn hai tháng nay ông ta cũng giả vờ như không biết chuyện xảy ra với Lý Dương, thêm vào đó Lý Ngọc cũng không có đến tìm, bọn họsớm nghĩ chuyện này đã qua rồi.

Không nghĩ tới, thời điểm này Lý Ngọc lại đến tìm.

“Lý Ngọc, cô đừng phí tâm tư nữa, Lý Dương cũng không có ở đây!” Lục Lão Đầu nói, ông ta nhìn Lục Vĩnh Cường, Lục Vĩnh Cường hiểu rõ gật đầu, lập tức đi vào nhà trong, chưa đến mấy phút, Lục Vĩnh Cường từ trong nhà đi ra, tay cầm một túi giấy, ông ta đem túi giấy đó đưa cho Lục Lão Đầu.... Lục Lão Đầu nhìn thoáng qua rồi đưa cho Lý Ngọc.

“Đây là cái gì?” Lý Ngọc nhận lấy, có chút nghi ngờ nhìn thoáng qua bên trong là mười chồng tiền xếp chình tề trong túi, Lý Ngọc sững sờ, cuống quít đem bọc giấy trả cho Lục Lão Đầu, “mấy người làm cái gì thế, tôi không đến đây đòi tiền, tôi tới tìm con tôi...”

“Về sau cô không cần tìm Lý Dương nữa, nó đã đi rồi!”

“Nó đi đâu?” Lý Ngọc vội vàng hỏi.

“Chúng tôi cũng không biết!”Lục Lão Đầu cũng không ngốc đem việc Lý Dương chết nói ra, có nói cũng đâu có tác dụng gì, địa vị của Tiêu Gia không phải ai cũng động vào được, hơn nữa... nói thẳng Lý Dương chết cũng là do anh ta gieo gió gặp bão. Lục Lão Đầu lập tức nói, “Lý Dương hai tháng trước bỗng nhiên rời khỏi Lục Gia, cũng không nói là đi đâu, cô đừng hao tâm tổn trí tìm nó nữa, nó là người trưởng thành, nếu như nó không muốn cho người khác biết mình ở đâu, thì cũng không muốn cho chúng ta đi tìm nó, những thứ khác không nói nữa, cô vì Lục Gia ta sinh ra con trai, chỗ tiền này có thể nói là đền bù cho cô!”

“Không!” Lý Ngọc lắc đầu,”Tôi không cần tiền! tôi chỉ muốn biết có chuyện gì xảy ra với Lý Dương, nó không lẽ vô duyên vô cơ mà đi!”

Lý Ngọc kinh hoàng nhìn Lục Vĩnh Cường, đột nhiên tiến lên một bước, gắt gao bắt lấy cánh tay của Lục Vĩnh Cường nói, “Lý Dương nó rất thích ở Lục Gia, nếu không phải có chuyện gì xảy ra với nó, nó nhất định không rời Lục Gia, Lục Vĩnh Cường, có phải là ông làm không.... nó là con trai ông, con trai ruột của ông, ông lẽ nào lại làm như vậy với nó!”

Lục Vĩnh Cường có chút bối rồi, khống nói gì.

Nói đến cùng, thì ông ta đối với Lý Dương vẫn là rất áy náy.

Lục Vĩnh Cường không nói câu nào, Trương Mỹ lại đứng ngồi không yên, bà ta lạnh lùng đi qua nhìn Lý Ngọc, “đang yên đang lành cô ở đây nói cái gì, chỗ tiền này đủ cho cô sống thoải mái cả đời rồi, cô còn đòi cái gì nữa!”

“Tôi muốn con trai tôi....”

“Con cô không có ở đây, cô muốn tìm nó đi chỗ khác mà tìm!”

Hai mắt Lý Ngọc ửng đỏ!

Là con người thì đâu có thể lạnh lùng như vậy được!

Lục Vĩnh Cường....nó là Lục Dương con trai ruột của ông!

“Lục VĨnh Cường....”

Lục Vĩnh Cường cúi đầu nói, “cô hỏi tôi cũng vô dụng, tôi cũng không biết Lý Dương hiện giờ ở đâu!”

Mất tích đã hơn hai tháng!

Lý Ngọc cảm thấy trong lòng buốt lạnh!

Không!

Lẽ nào! Lý Dương còn ở chỗ trước kia của nó.

Lý Ngọc ném bọc giấy trong tay ra, liền chạy ra ngoài.

Bà không thích động vào tiền của Lục Gia!

Nhưng mà nhất định phải tìm được con trai mình!

Nhìn Lý Ngọc vừa chạy ra ngoài, Lục Vĩnh Cường có chút lo lắng, “cha người xem cô ta có gây ra chuyện gì không?”

“Cô ta chỉ là một người phụ nữ nông thôn, không có tiền, không có quyền có thể làm ra chuyện gì đây! đi theo cô ta đi!”

Lý Ngọc chạy ra khỏi biệt thự, vừa đi khỏi đấy khoảng 5 phút, thì bị một người chặn lại.

“Bà là mẹ ruột của Lý Dương?”

“Ông là, ông là....”

“Tôi là ai không quan trọng!” người này toàn thân che đậy rất kỹ, chỉ để lộ ra hai con mắt, một đôi mắt lành lạnh đến rợn người, “cô muốn tìm Lý Dương, thì đi theo tôi!”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 828
39828.“Rốt cuộc ngươi là ai, nếu ngươi không nói, ta sẽ không đi cùng ngươi!”
Từ này từ đầu đén chân nhìn cực kì gọn gàng chỉnh chu, giọng nói cũng khàn khàn thấp, hoàn toàn không phân biệt là nam hay nữ, Lý Ngọc suy cho cùng cũng có sự phòng bị, nhẹ nhàng lùi một bước, nhẹ nhàng lắc đầu, “Con người ngươi, một chút thành ý cũng không biểu hiện, sao ta có thể đi cùng ngươi!”
Ngộ nhỡ người này muốn bắt cóc cô, đến lúc đó làm chuyện không có lợi cho con trai thì sao.
Dường như nhìn ra suy nghĩ của Lý Ngọc, người đến nhẹ nhàng cười nói, ”Vậy người cứ quay lưng rời đi, nhưng cả đời người đừng hòng tìm được con trai người nữa!”
Lý Ngọc kinh ngạc, “Ngươi làm gì con trai ta rồi?”
“Tôi chả làm gì con trai bà hết!” Mắt người đến sáng lên, lạnh lùng nói, “Trên đời này, tôi...e rằng tôi là người duy nhất biết con trai bà Lý Dương đang ở đâu, nếu bà không muốn theo tôi, tôi đảm bảo sau này bà đều không tìm được con trai bà!”
Lý Ngọc bán tín bán nghi nhìn người đến này.
Người đến thấy cô hoài nghi, lạnh lùng hằn giọng, lấy trong áo rộng móc ra một chiếc điện thoại ném trước mặt của Lý Ngọc, Lý Ngọc hốt hoảng vươn tay đón lấy, tỉ mỉ nhìn, nhất thời kinh ngạc, “Đây, đây là điện thoại của Lý Dương.”
“Không sai, chính là điện thoại của hắn, giờ bà có thể tin tôi rồi chứ?”
Lý Ngọc bóp lấy điện thoại, tỉ mỉ nghĩ lại, rốt cuộc vẫn cắn chặt răng, “Được! Ta theo ngươi!”
Đến người nhà họ Lục cũng không biết Lý Dương ở đâu, bà thật sự không biết đi đâu tìm Lý Dương.
Lý Ngọc theo người lạ nước về phía trước, dần dần, họ đi đến một khu biệt thự hoang dã, lại vòng vào một đường nhỏ tiếp tục đi thẳng, Lý Ngọc cứ đi theo người lạ đó khoảng chừng năm đến sáu cây số, nhưng người đó hầu như không có ý định dừng lại.
“Rốt cuộc ngươi dẫn ta đi đâu?”
“Không phải rất tha thiết muốn gặp con trai bà sao, chút nhẫn nhịn cũng không có! Người lạ lạnh lùng hằn một tiếng, “Còn cỡ ba bốn cây số thì tới!”
Tuyết lớn rơi rươi, hai người đi dưới nền tuyết trắng đầy trời, cuối cùng cũng đế một nơi hoang vu không một bóng người.
Lý Ngọc vừa nhìn!
Không đúng rồi!
Bên này người rất ít lại vắng vẻ, nhà thì cũ, cột dây điện cũng cũ, dây điện thấp! Mấy căn nhà cũ đều ghi chữ “Tháo”, lúc này chắc dân chúng đã tản đi nơi khác, bọn họ đứng đó một lúc, cũng không thấy có một ai bước vào.
“Ngươi dẫn ta đến đây làm gì, đây rốt cuộc không có ai.
Ánh mắt người đến vô cùng phức tạp, bà lại tiến thêm một vài bước, Lý Ngọc nghĩ đi nghĩ lại, rốt cuộc vẫn bước chân đi theo.
Hai người đi đến một khu trồng ruộng.
Bùn đất bị tuyết chất một đống dày che phủ lại, không bị hư hại gì, nhìn vào giống như một thế giới tuyết trong suốt hình pha lê.
“Lý Dương đâu, ngươi chả phải dẫn ta đến tìm Lý Dương sao, đây sao lại có Lý Dương!”
“Đó!” Người lạ chỉ vào một phần ruộng nhô lên một đồi đất nhỏ, “ Lý Dương không phải ở đó sao?”
Lý Ngọc nhìn cánh đồng ruộng đó hơn nửa ngày, cũng không thấy bóng dáng của Lý Dương đâu.
Người lạ cười nhạt, “Đừng nhìn khắp nơi nũa cũng đừng tìm khắp nươi nữa, Lý Dương chính là ở trong đồi đất nhỏ đó!”
Cái gì?
Lý Ngọc trừng to mắt!
Bà không dám tin ngã lùi hai bước, “Ngươi nói dối! Điều này là không thể, Lý Dương của ta đang sống sờ sờ ra đó, sao lại có thể...ta không tin , ta tuyệt đối sẽ không tin! Ngươi là ai! Nói cho ta ngươi rốt cuộc là ai, ngươi lừa ta như thế, rốt cuộc có tâm tư ý đồ gì!”
“Lừa bà? Tôi không cần tốn công sức đó!”
“Không, không thể nào....”Lý Ngọc liều mạng lắc đầu, “Ta không tin, ta không tin! Rốt cuộc ngươi là ai?”
Người lạ mắt nhìn quanh tứ phía, sau khi phát hiện không có ai, mới lộ khuôn mặt ra.
“Là tôi!”
Người này không ai khác, chính là Trương Hy bị mất tích bấy lâu nay!
“Cô là ai?” Lý Ngọc hoàn toàn không quen biết cô.
“Tôi là Trương Hy, là bạn gái của Lý Dương!”
Trương Hy hai tay đút trong túi áo, nhìn cái đồi nhỏ nhô lên cách đó không xa, môi mín chặt lại, tay trong túi áo đã nắm chặt thành nắm đấm, dường như vừa hận vừa oán lại mang đầy giằng xế đau đớn, “Là tôi chôn ở đây đó!”
“Không, tôi không tin, Lý Dương của tôi vẫn yên ổn, sao có thể chết được!” Lý Ngọc hoàn toàn không thể chấp nhận sự thật này.
“Là vì anh ta đắc tội với quá nhiều người! Nếu bà không tin, có thể đào lên mà coi, coi trong đó có phải con trai mà bà ngày đêm nhớ mong.”
“Ai?”
Trương Hy cười, thu tầm mắt hướng nhìn Lý Ngọc, “Xem ra bà vẫn tin lời tôi nói đấy chứ!”
Lý Ngọc không muốn tin!
Nhưng sau khi bà liên kết toàn bộ mọi việc lại với nhau, như chìm sâu vào băng lạnh.
Tại sao gần hơn hai tháng không liên lạc được với Lý Dương?
Tại sao bà tìm đến Lục Gia, người Lục Gia cho bà tiền, nhưng lại không để bà tiếp tục tìm kiếm?
Bà càng hiểu rõ con trai bà.
Lý Dương...cái thằng luôn muốn ra oai, cần một sự nghiệp như vậy, sao lại có thể rời khỏi Lục Gia, trừ phi...là không thể không rời khỏi!
“Rốt cuộc...xảy ra chuyện gì?”
“Lý Dương chắc chưa bao giờ nhắc qua tôi với bà đúng không?” Trương Hy tìm đến một nơi vắng vẻ dựa vào tường, chuyển đầu hướng nhìn Lý Ngọc, “Có hứng thú nghe tôi kêt chuyện tôi và Trương Hy không?”
“Cô...nói!”
Trương Hy từng chút một, từ lúc cô yêu thầm Lý Dương ra sao, đến lúc giật Lý Dương khỏi tay Tiểu Thất, lại tìm cách để Tiểu Thất và Lý Dương chia tay nhau, cô kể vô cùng chi tiết, mỗi một câu chuyện đều vô cùng rõ ràng, nhưng..cũng che giấu một số chuyện. Ví dụ như lúc ở khách sạn sai người ném rắn vào Tiểu Thất...còn vài việc mà cô làm gây bất lợi cho Tiểu Thất, đương nhiên cũng bao gồm cả việc Lý Dương cưỡng bức Tiểu Thất không thành.
“Tóm lại kết thúc của câu chuyện chính là, sai khi cái con Tiêu Tiểu Thất và Lý Dương chia tay xong vẫn quấn mãi không buông! Lúc đó Lý Dương hoàn toàn không biết Tiêu Tiểu Thất chính là con gái của Tiêu Lăng chủ của Quốc Tế Hoàn Vũ, bà chắc hiểu rõ con bà, haha_Do ba tôi là một công chức nhà nước, mẹ tôi là hiệu trưởng của một trường học lớn ở A, hắn luôn trèo cao, ở bên tôi sẽ ít phấn đấu hơn hai mươi năm, hắn đương nhiên không chút do dự chia tay Tiêu Tiểu Thất.”
Lý Ngọc cũng không quá tin, “Theo như cô nói, Lý Dương và Tiểu Thất đã quen nhau hơn hai năm, sao lại không biết tình trạng gia đình cô ta?”
Trương Hy nhẹ nhàng nhìn bà một cái, cười nhạt, “Điều này thì nên khen ngợi tài diễn xuất cao tay của Tiêu Tiểu Thất, ngoại trừ người ở cùng kí túc xá cô ta Lưu Tuyền, không có bất kì ai biết thân phận thật của cô ta, giấu cái gọi là triệt để. Sau đó chắc là thấy tôi và Lý Dương không vừa mắt, lập tức kiếm một bạn trai mới. Ồ, quên nói với bà, bạn trai mới của Tiêu Tiểu Thất không ai khác chính là chú của Lý Dương_Lục Sâm!”
“Cái gì?”
“Bà không nghe nhầm, chính là Lục Sâm!” Trương Hy cười nhạt, “Nói cho cùng Tiêu Tiểu Thất chính là không muốn Lý Dương có thể hạnh phúc sống tiếp, cô trở thành bạn gái của Lục Sâm, chính là trở thành thím nhỏ của Lý Dương, haha, quá kịch tính, bạn gái cũ trở thành thím nhỏ. Sau khi ở cùng với Lục Sâm, cô ta có thể ra vào Lục Gia, cơ hội gặp Lý Dương chả lẽ không nhiều lên sao! Nhưng đáng tiếc, con người Lý Dương vô cùng thật thà, gia thế của tôi tốt như vậy, bất kể con Tiêu Tiểu Thất xinh đẹp ra sao, nhưng Lý Dương cũng không tính quay lại với cô ta!”
Trương Hy tiếp tục nói, “....càng huống hồ, Tiêu Tiểu Thất và Lục Sâm ở bên nhau, Lý Dương càng không thể quay lại với cô ta lần nữa rồi!”
Lý Ngọc bóp chặt nắm đấm, “Sau đó thì sao, con trai tôi sao lại chết!”
“Tiêu Tiểu Thất theo đuổi không thành, thời gian lâu ngày thì xấu hổ hóa oán hận! Quốc Tế Hoàn Vũ...thế lực lớn như thế, đừng nói là thành phố A, cho dù là quốc tế, có thể đụng vào họ hầu như chả có ai! Còn một điều tôi quên nói với bà, ba của Tiêu Tiểu Thất Tiêu Lăng và đại ca của phái xã hội đen lớn nhất châu Á Lãnh Mạc lại là anh em bao nhiêu năm nay, hai người đó chỉ hỉ mũi, Lý Dương chính là bị đám người của Lãnh Mạc đánh chết!”
Lý Ngọc trút ngược hơi lạnh, “Không, chả lẽ là do Lý Dương không chấp nhận cô ta, cô ta sai người động tay giết nó? Ta không tin?”
“Không tin?” Trương Hy đột nhiên đôi mắt đỏ rực, phẫn nổ nhìn Lý Ngọc, “Tôi cũng không tin, nhưng đâu lại là sự thật, bà cho rằng chỉ mình Lý Dương bị báo thù sao? Bà sai rồi! Tôi vốn là đại tiểu thư không lo ăn không lo mặc, nhưng giờ sao, chính vì đắc tội với Tiêu Gia, nhà của tôi cũng hoàn toàn không còn! Bọn họ gắn cho ba tôi chức danh tham ô nhận hối lộ, mấy ngày trước mở phiên toàn bà biết phán bao nhiêu năm không? Ba mươi năm! Còn mẹ tôi, với tội bao che phán tám năm! Nếu không phải hai người họ bảo vệ tôi, kiên quyết không chịu kéo tôi xuống nước, nói không chừng giờ tôi cùng với họ vào nhà lao rồi!”
Trương Hy càng nói càng kích động, khẩu khí lớn đáp, “Bà hiểu cái gì, bà có biết mùi vị mất đi tất cả không! Bà biết thời gian qua tôi đều sống như thế nào không! Tôi mỗi ngày đều giấu mình trong bộ đồ dày dặn, người khác cứ nghĩ do tôi sợ lạnh, tôi sợ bị đám người của Tiêu Tiểu Thất tìm được, tất cả những ai đắc tội với cô ta cũng không có kết cục tốt đẹp, lúc đầu tôi trốn một nơi để thoát kiếp nạn này, nhưng ai có thể đảm bảo Tiêu Tiểu Thất khi tìm thấy tôi không giết tôi!”
Lý Ngọc cắn chặt răng, giữ chặt nắm đấm.
“Vậy cái con Tiêu Tiểu Thất đâu?”
Trương Hy thở một hơi sâu, cố gắng trấn an cảm xúc lại, “Cô ta? Giờ cô ta đừng nhắc đến nữa quá tiêu diêu rồi, lại quay lại làm đại tiểu thư rồi, nhưng không chỉ thế, còn cùng với Lục Sâm yêu đương cuồng nhiệt, còn có một chuyện chắc bà không biết, tất cả người nhà họ Lục kể cả Lục Sâm đều biết Lý Dương chết thế nào, nhưng không ai trong số họ dám tiết lộ thông tin ra ngoài, haha, đối với họ mà nói, cái chết của Lý Dương so với việc bám vào Tiêu Gia, hoàn toàn không đáng là gì!”
Lý Ngọc bỗng chống đôi mắt đỏ hoe.
Bà dường như đã tin lời nói của Trương Hy!
Đúng!
Người Lục Gia chả phải chính là thế sao!
Ích kỉ đến tàn nhẫn!
Lục Vĩnh Cường cũng vậy chính là vì vinh hoa phú quý mà bỏ người vợ tội nghiệp này, chớp mắt cái đã cùng với đại tiểu thư trong thành phố A kết hôn sao!
Cho nên, chuyện gì họ cũng có thể làm ra!
Huống hồ là...
Lý Dương đối với họ mà nói, tuy có quan hệ huyết thống, nhưng suy cho cùng thời gian tiếp xúc chưa lâu, hoàn toàn không có tình cảm.
Cho nên hy sinh một người như Lý Dương đối với họ mà nói, chả đáng là gì!
Lý Ngọc bước đi nặng nề từng bước từng bước đến trước đồi đất nhỏ, bà quỳ xuống, nắm chặt lớp đất đã che phủ đồi đất nhỏ kia, “Con trai, mẹ sẽ không tha cho những người đó, mẹ nhất định sẽ khiến bọn chúng trả giá!”
 

Bình luận facebook

Top Bottom