phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 819
39819.Mẹ Tần không nói chuyện.

Tần Phi Ngữ dữ tợn liếc nhìn Lưu Tuyền, bất mãn nhìn Tần Nham, “Anh! Không phải chị ta nói rồi sao, thì là chị ta bất cẩn bị té, té thành như vậy thì liên quan gì đến em với mẹ!”

“Tần Phi Ngữ! Em câm miệng cho tôi!”

“Im miệng thì im miệng!”

Tần Phi Ngữ tức giận và quăng đũa!

Không khí có chút cứng lạnh.

Lưu Tuyền đưa tay kéo tay áo Tần Nham, cố gắng xoa dịu tình hình, “Tần Nham, em thật sự không sao, chúng ta ăn cơm trước được không, có chuyện gì thì đợi đến khi ăn xong cớm thì nói!”

Ánh mắt Tần Nham giận dữ lườm cô ta!

Người phụ nữ này…..có phải ngốc không!

Đã bị bắt nạt thành như vậy rồi, còn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra!

Tần Nham càng nghĩ càng tức, nắm lấy cánh tay của Lưu Tuyền.

“A----”

Lưu Tuyền đau và hét lên, trên trán toát ra một lớp mồ hồi.

“Chuyện gì đã xảy ra!”

“Không, không có, chỉ là em không cẩn thận….”

“Lại tính nói là không cẩn thận té phải không!” Tần Nham tức lên, một phát kéo tay Lưu Tuyền, lúc nãy cô ta nếu cơm không mặc áo khoác, sau đó trên người chỉ mặc một áo lên cao cổ màu trắng, Tần Nham rất thuận tay săn tay áo cô ta lên, nhìn thấy cánh tay đầy vết bầm tím, cả người thở một hơi lạnh lùng!

“Tần Nham, buông tay!”

Lưu Tuyền cố gắng kéo tay áo xuống, nhưng Tần Nham không buông tay, anh ta trực tiếp kéo Lưu Tuyền dậy, cơm cũng không ăn, kéo cô ta đến phòng ngủ trên lầu hai, không nói gì và cởi áo cô ta ra!

“Tần Nham….” Lưu Tuyền vùng vẫy không để anh ta cởi, “Đừng cởi!”

“Em im lặng!”

Tần Nham đè cô ta trên giường, một tay giữ lấy hai cổ tay của cô ta, tay còn lại nhẹ nhàng cởi áo len của cô ta ra.

Dưới áo len của cô ta chỉ mặc áo lót.

Nhìn thấy làn da trắng của cô ấy phủ đầy vết thâm tín, sự giận dữ trong mắt Tần Nham từ từ lan ra!

Anh ta liếc nhìn Lưu Tuyền, “Còn dám nói với anh là không cẩn thận bị té?!”

Đôi mắt Lưu Tuyền đỏ bừng, quay đầu sang một bên.

Tần Nham không từ bỏ, lại cởi quần cô ta ra, lần này Lưu Tuyền không chống đối, Tần Nham thuận tay cởi quần cô ta ra, trong quần cô ta cũng chỉ có một cái quần lót, lúc này trên hai chân dài thon thả cũng là những vế sẹo gây sốc.

“Ai đánh đây?!”

Lưu Tuyền nghiêng đầu không nói chuyện.

“Mẹ anh?”

Lưu Tuyền lắc đầu, “Không phải, không phải mẹ anh đánh…”

“Vậy là Tần Phi Ngữ!”

Nhắc đến Tần Phi Ngữ, cơ thể cửa Lưu Tuyền cứng đơ, Tần Nham lập tức có một thẩm phán, anh ta dùng tấm chăn quấn vào toàn thân Lưu Tuyền, “Đi thay đồ, chút nữa anh dẫn em ra ngoài!”

“Ra ngoài?”

“Ừm! Chúng ta một chút nữa đi ra ngoài ăn cơm!” Tần Nham nhìn Lưu Tuyền với sự thương hại, trong lòng có cảm giác đau nhói.

Anh không thể nghĩ rằng Tần Phi Ngữ sẽ động tay với Lưu Tuyền!

Một cô gái tốt như như cô ta, Tần Phi Ngữ…..cô ta lại nỡ ra tay!

“Mau thay quần áo, anh xuống lầu trước!”

“Tần Nham!” Lưu Tuyền một phát kéo cánh tay anh ta, “Em thật sự không sao, vết bầm tím trên người em đã thoa thuốc đỏ rồi, anh đừng tìm rắc rối cho Phi Ngữ. Em….sợ……”

Tần Nham biết rằng cô ta sợ gì.

Anh xoa đầu cô ta, “Em đừng lo lắng chuyện gì cả, anh là chồng em, tuyệt đối không thể chuyện này xảy ra lần thứ hai!”

Tần Nham nói xong và quay người đem theo sự lạnh lùng trên người bước xuống lầu.

Cửa phòng đó lại, Lưu Tuyền thở phào nhẹ nhõm!

Tần Phi Ngữ, mẹ Tần!

Nếu như họ đối xử tốt với cô ta, cô ta tuyệt đối không làm ra những thủ đoạn nhỏ này, nhưng mà….ai bảo họ muốn đuổi giết đến tận cùng, vậy thì đừng trách cô ta phản công!

…….

Dưới lầu.

Tần Nham xuống cầu thang trực tiếp lao đến bên cạnh Tần Phi Ngữ.

Mẹ Tần nhìn có gì đó sai trái, nhanh chóng đưa tay kéo anh ấy, “Tần Nham, Tần Nham con muốn làm gì, Phi Ngữ là em con!”

“Buông tay!”

“Mẹ không buông!”

Ánh mắt Tần Nham lạnh lùng nhìn mẹ Tần, “Mẹ, con thật sự không biết mẹ muốn cái gì! Thật sự! Con cưới vợ rồi, mẹ nhìn không quen Tiểu Tuyền sao! Không! Không chỉ Tiểu Tuyền, bạn gái con hẹn hè, không có bất cứ ai mẹ hài lòng cả, mẹ muốn làm gì! Mẹ không muốn con được hạnh phúc sao, muốn nhìn con cô đơn một mình, mẹ mới vui phải không?”

Mẹ Tần rất đau lòng!

Tròng mắt của bà ấy ngay lập tức đỏ lên, “Tần Nham, tại sao con lại nói mẹ như thế……”

“Con cũng không muốn nói như thế, nhưng mọi hành động của mẹ không thể khiến con không nghĩ như vậy! Tiểu Tuyền là vợ con lựa chọn, mẹ không hài lòng với cô ấy như vậy, thì mẹ lao đến con được không, canh con không có ở nhà thì để cô ta khó coi, thú vị không! Phi Ngữ vô duyên vô cớ tại sao đánh Tiểu Tuyền? Mẹ dám nói rằng không phải vì buổi trưa hôm nay con không giúp mẹ, cho nên mẹ hận trong lòng, cố tình để Tần Phi về dạy dỗ cô ta?! Còn nữa…..cũng đừng nói với con rằng, lúc Phi Ngữ đánh người thì mẹ không có mặt! Mẹ là tiền bối, chỉ đứng nhìn Phi Ngữ bắt nạt Tiểu Tuyền? Mẹ không ngăn cản sao!”

Mẹ Tần đã bị khiển trách như thế này, khuôn mặt già đột nhiên hạ xuống, “Là Lưu Tuyền nói với con Phi Ngữ đánh cô ta?!”

“Cô ấy tử tế như vậy, cô ta sẽ nói cái gì!”

Tần Nham càng nghĩ càng tức, “Mẹ! Tiểu Tuyền cũng là người trưởng thành, nếu như cô ấy trả đũa, Phi Ngữ không thể nào bị cô ấy đánh thành như vậy!”

“Đúng đúng đúng, là cô ta cố tình không đánh trả!”

Tần Nham thất vọng thở dài, “Cô ấy không cố tình không đánh trả, cô ấy không đánh trả là bởi vì Phi Ngữ là em gái con, bởi vì cô ấy yêu con, cô ấy xem người thân của con là người thân của cô ấy, cho nên mới không đánh trả!”

“Tần Nham, con nghĩ cho Lưu Tuyền tốt quá rồi, cô ta không ở trước mặt con biểu hiện ra dáng vẻ đó, con đừng bị cô ta lừa rồi!”

“Lúc trưa con đã nói rồi, con có mắt, có thể tự phân biệt giữa đúng và sai!”

Tần Nham một phát hất tay đang kiềm hãm của mẹ Tần, một lần nữa bước lớn qua hướng Tần Phi Ngữ.

“Aa----mẹ, anh hai muốn đánh con, mẹ mau ngăn anh ta lại!”

Tần Phi Ngữ sợ hãi và hét lên.

“Tần Nham…..đó là em gái con!”

Tần Nham xem như không nghe thấy gì!

Tần Phi Ngữ nếu thật sự xem anh ta là anh hai, thì không đối xử với vợ của anh ta làm ra những chuyện quá đáng như vậy!

“A---Anh, anh đừng qua đây! Không phải lỗi của em, ai bảo con tiện nhân này bắt nạt mẹ, em muốn trả thù cho mẹ nên mới đánh cô ta!” Tần Phi Ngữ không ngừng quay vòng quanh sofa, sợ rằng Tần Nham sẽ làm gì cô ta, ánh mắt Tần Nham lạnh lùng, trực tiếp đạp lên ghế và nhảy qua, một phát nắm lấy cổ tay Tần Phi Ngữ.

“Aaaa----buông tay, buông tay ra!”

Tần Nham kéo Tần Phi Ngữ hướng đi lên lầu!

“Anh, anh muốn làm gì, anh muốn làm gì vậy!”

“Trưởng tẩu như mẹ, hôm nay không cho em một bài học, em sẽ không hiểu đạo lý này!” Tần Nham kéo Tần Phi Ngữ lên lầu, vào thời điểm này, Lưu Tuyền cũng đúng lúc thay xong quần áo và mở cửa phòng.

Nhìn thấy Lưu Tuyền, Tần Phi Ngữ như nhìn thấy một kẻ thù, hung hăng lườm cô ấy.

Tần Nham tát mạnh vào đầu cô ấy.

“A---đau!”

Còn biết đau?!

Vậy vết thương trên người Lưu Tuyền không đau sao!

“Xin lỗi!”

“Cái gì?!” Tần Phi Ngữ trợn to mắt ra, đưa tay ra chỉ vào Lưu Tuyền, hét một cách phóng đại, “Anh muốn em xin lỗi con tiểu tiện nhân này?!”

“Bóp----” Tần Nham đã không ngần ngại, một lần nữa cho Tần Phi Ngữ một cái tát, “Em kêu chị ấy là gì?”

“Tiểu tiện nhân, tiểu tiện nhân, tiểu tiện nhân!!”

“Bóp-----bóp-----bóp-----”

Tần Nham liên tiếp ba bạt tay lên đầu Tần Phi Ngữ!

Tần Phi Ngữ bị đánh đến đau, hét lên cầu cứu, “Đừng đánh nữa, anh hai đừng đánh nữa!”

“Kêu chị ta là gì?”

“Chị dâu, em kêu chị dâu được chưa!” Đôi mắt đau khổ của Tần Phi Ngữ đỏ bừng, lườm Lưu Tuyền, hận đến cắn răng.

Tiện nhân!

Cái con tiện nhân này hôm nay hại cô ta bị đánh, cô nhất định không để cô ấy sống tốt!

“Xin lỗi!”

Tần Phi Ngữ nghiến chặt môi, để cho cô ta cúi đầu với Lưu Tuyền, cô ta làm không được!

Lưu Tuyền nhìn thấy tình hình cũng vội vã nói, “Tần Nham, kệ đi….Phi Ngữ tuổi còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, anh từ từ dạy…” cô ta chưa nói hết câu thì dưới ánh mắt sắc bén của Tần Nham biến mất giọng nói.

Tần Nham giơ tay lên, động tác vẫn muốn đánh.

“Bị đánh hay là xin lỗi!”

“Em xin lỗi, em xin lỗi vẫn không được sao!” Tần Phi Ngữ vội vã che đầu, oán hận lườm Lưu Tuyền, “Chị dâu, em không nên đánh chị, em xin lỗi chị!”

Lưu Tuyền che miệng lại không nói chuyện.

“Anh, em đã xin lỗi rồi, anh mau chóng buông tay ra!”

Tần Nham như vậy mới buông tay Tần Phi Ngữ!

Tần Phi Ngữ vội vã vài bước bỏ chạy, một khuôn mặt tội lỗi trốn phía sau mẹ Tần.

“Mẹ….”

Mẹ Tần sợ rằng bà ta nói gì nữa sẽ chọc giận Tần Nham, nhanh chóng bịt miệng cô ta lại.

“Tần Nham, Phi Ngữ cũng xin lỗi rồi…..”

Tần Nham nghĩ rằng Lưu Tuyền cố hết sức để tìm bạn trai cho Phi Ngữ, kết quả là bị Phi Ngữ đối xử như vậy, chỉ nghĩ thôi cũng cảm thấy tức giận.

“Mẹ, Phi Ngữ không phải do mẹ dạy hư sao! Một đứa con gái một câu cũng không hợp là động tay đánh người, đây là giáo dục trong nhà dạy cô ta sao! Tần Phi Ngữ, bắt đầu từ hôm nay, trừ hết tiền sinh hoạt của em!”

“Không…..”

“Nói không cũng vô ích! Bắt đầu từ ngày mai, anh sẽ đưa em vào một lớp học đào tạo, em phải tu thân dưỡng tính, nhìn xem con gái nhà người ta dạy ra như thế nào! Sau này mỗi buổi tối bắt buộc phải về trước 10 giờ, còn ra ngoài chơi bời với đàn ông thì anh đánh gãy chân em!”

Tần Phi Ngữ bị sốc!

“Anh không được đối xử với em như vậy…..”

“Được hay không được thì không phải em quyết định!” Tần Nham kéo tay Lưu Tuyền, lạnh lùng nhìn Tần Phi Ngữ, “Bây giờ em chỉ có hai sự lựa chọn, hoặc là ngoan ngoãn nghe lời anh, hoặc là…..một xu cũng không có và cút ra khỏi nhà! Bây giờ em tự nhìn lại chính mình trông giống con ma gì, 20 tuổi đáng lẽ là tuổi đi học, còn em! Cả ngày chỉ biết quậy phá! Lúc trước anh còn tưởng em nhỏ tuổi không hiểu chuyện, bây giờ nhìn vào, anh nghĩ quá đơn giản rồi! Tính khí của em còn không mài ra, sau này có một mất mát lớn phải chịu.”

Tần Phi Ngữ cắn răng, “Nói chung là em không đi lớp đào tạo….”

“Vậy bây giờ em cút ra ngoài!”

Tần Phi Ngữ vẫn đứng yên không động đậy!

Một xu cũng không có, đi ra khỏi nhà, sau này sao mà sống?!

Tần Phi Ngữ cuối cùng cũng sợ hãi.

“Mẹ…..”

Mẹ Tần đưa cho cô ấy cái nháy mắt, “Nghe lời anh con, đừng chọc giận anh con.”

Tần Phi Ngữ lặng lẽ chịu đựng, “Em biết rồi, em nghe lời anh còn chưa được sao!”

Sự giận dữ của Tần Nham đã dịu đi một chút.

Anh ta kéo Lưu Tuyền ra ngoài.

Mẹ Tiêu vội hỏi, “Các con muốn đi đâu?”

“Đi ra ngoài ăn cơm, hôm nay chúng con không về, không cần đợi chúng con!”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 820
39820.
Lúc Tần Nham đưa Lưu Tuyền ra ngoài thì trời đã tối rồi.

Bên ngoài bông tuyết nhỏ đang rơi xuống, rơi vào trong cổ, một lớp băng lạnh.

Lưu Tuyền co cổ lại, cùng Tần Nham lên xe, nét mặt Tần Nham rất khó coi, ngồi trong xe có chút cảm giác không thư giản.

“Tần Nham, chúng ta đi đâu vậy?”

“Đi ăn cơm.” Tần Nham khởi động động cơ, quay đầu hỏi Lưu Tuyền, “Muốn ăn gì?”
“Em? Em sao cũng được.”

Tần Nham gật đầu, “Vậy anh đưa em đến một nơi.”

Lưu Tuyền thắt dây an toàn, “Được rồi, đi thôi!”

Tần Nham lái xe đưa Lưu Tuyền đến một nhà hàng cao cấp 4 sao, anh ta xuống xe trước, và giúp Lưu Tuyền mở cửa xe, Lưu Tuyền che miệng cười, sau khi xuống xe thì Tần Nham đứng bên cạnh cô ta, dang ta ra cho cô ta, Lưu Tuyền rất tự nhiên vươn tay và nắm lấy cánh tay anh ta.

“Đi thôi!”

“Ừm!”

Bầu không khí trong nhà hàng rất thanh lịch, trong bối cảnh ánh sáng lờ mờ, trên mỗi chiếc bàn đều được đốt nến đỏ, bên tai vang vọng những âm thanh du dương của Violin Lưu Tuyền tâm trạng có chút kích động, đây cũng là lần đầu tiên cô ta với Tần Nham đi ra ngoài ăn riêng.

Và nó lại là một nơi lãng mạn.

Hai người đã gọi món biết tết đặc biệt trong cửa hàng, và gọi một chai rượu vang đỏ.

Tần Nham là một quý ông ngày hôm nay, đầu tiên cắt miếng bò thành từng miếng nhỏ cho Lưu Tuyền, sau đó mới cắt cho mình.

Trái tim Lưu Tuyền hiền dịu và mơ hồ.

Một lúc sau, cô ta dường như đã trở về như lúc mười mấy tuổi, lúc đó Tần Nham cũng đối xử dịu dàng như vậy.

“Tần Nham, cám ơn anh.”

Tần Nham nhìn một cái, “Cám ơn cái gì?”

“Cám ơn anh đã đưa em ra ngoài ăn cơm.” Lưu Tuyền mỉm cười tinh nghịch, “Em chúng cảm giác này của hai chúng ta.”

Sau khi kết hôn thì Tần Nham rất bận rộn, hai người chưa ra ngoài ăn một bữa cơm, càng đừng nhắc đến việc hẹn hò hay chuyện khác, anh ta mỗi ngày đều làm việc đến khuya mới về, có khi về nhà đã là ban đêm, tắm rửa, nằm trên giường chưa được 5 phút đã ngủ rồi, anh ta cực khổ như vậy, cô làm thế nào có nhẫn tâm đề xuất nhiều yêu cầu từ anh ta như vậy.

Cứ nghĩ rằng cuộc sống uca3 họ sẽ tiếp tục như thế, không ngờ rằng hôm nay thậm chí có thay đổi bất ngờ.

“Thích như vậy không?”

Lưu Tuyền gật đầu, “Thích!”

Tần Nham đẩy mắt kính, ánh nhìn dịu dàng xuống, “Trong thời gian này anh hơi bận, đợi đến khi 28 âm lịch, lúc đó công ty được nghỉ, sẽ có một vài ngày rãnh rỗi, đến lúc đó anh sẽ ở bên cạnh em.”

Đối với Lưu Tuyền, Tần Nham có chút có lỗi

Một cuộc gọi điện của anh ta khiến Lưu Tuyền trở thành vợ của anh ta, người chồng như anh ta không cho nhiều sự quan tâm, không những vậy, còn để Lưu Tuyền ở nhà anh ấy chịu đựng nhiều sự bất bình như vậy! Mẹ thường nói điều kiện của Lưu Tuyền không tốt, không hợp với anh ta! Nhưng mà….ngay cả khi cô ấy không kết hôn thì cũng sẽ sống tốt hơn bây giờ.

Nghĩ đến đây, Tần Nham càng cảm thấy có lỗi.

Anh rót rượu vang đỏ cho Lưu Tuyền, “Hôm nay đừng nghĩ nhiều, muốn làm gì thì làm gì.”

“Ừm!”

Tần Nham thở dài, “Tiểu Tuyền, anh xin lỗi thay mẹ anh và Tần Phi Ngữ, Phi Ngữ lần này rất quá đáng, em yên tâm, anh nhất định sẽ để cô ấy chịu hình phạt.”

“Tần Nham, hôm nay chúng ta không nói cái này được không?”

Bầu không khí tốt như vậy, cô chỉ muốn nói chuyện yêu đương với Tần Nham, những chuyện lộn xộn kia….cô có thể tự giải quyết.

“Được, không bàn!”

Hai người vừa trò chuyện nhỏ nhẹ, vừa ăn bò bít tết, một bữa cơm phải mất gần một tiếng mới kết thúc.

“Ăn no không?”

“No rồi!” Lưu Tuyền ôm bụng, nét mặt mãn nguyện, “No quá!”

Tần Nham mỉm cười một cách bất lực, “Đi thôi!”

“Được!”

Hai người đi ra khỏi nhà hàng, trở lại vào trong xe, chiếc xe không lập tức khởi động, Tần Nham mở đèn xe ra, quay đầu nhìn sang hướng Lưu Tuyền, Lưu Tuyền đã uống rượu vang đỏ, một khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, cô ta có chút tửu lượng không tốt, thắt dây an toàn và nằm trên ghế phụ tài xế, nửa nheo mắt trông giống như một con mèo lười biếng.

Tần Nham cổ họng có chút chuyển động.

Hình dáng này của Lưu Tuyền mang theo một bầu không khí quyến rũ của người phụ nữa trưởng thành, đặc biệt có thể huy động các kích thích tố ở trên người nam giới.

“Tiểu Tuyền?”

“Hả?” Lưu Tuyền nửa nhắm nửa mở, giọng nói rất quyến rũ, “Muốn về nhà chưa?”

“Hôm nay không về nhà!”

Lưu Tuyền thở nhẹ nhõm rất rõ ràng, lúc này về nhà cô cũng không biết đối mặt với mẹ Tần và Tần Phi Ngữ như thế nào, cô móc canh tay Tần Nham, “Vậy chúng ta đi đâu?”

“Đi ngủ khách sạn được không?”

Lưu Tuyền uốn ghơi nhiều, bộ não một lớp hồ đồ, nghe thấy tiếng nói của Tần Nham là gật đầu, “Được chứ.”

“Em nằm xuống nghỉ ngơi trước, đợi một chút là đến rồi.”

“Ừm!”

Lưu Tuyền không muốn ngủ sớm như vậy, nhưng tối hôm qua cả đêm không ngủ, hôm nay lại uống nhiều rượu vang đỏ, lần này men rượu lên, cô nhắm mắt lại không có nhiều nỗ lực và chìm vào giấc ngủ sâu, đợi đến khách sạn, cô đã ngủ rất sâu rồi.

Tần Nham không kêu cô ta dậy, cẩn thận dùng chiếc áo khoác lớn quấn Lưu Tuyền lại, ôm cô ta xuống xe.

……

Lưu Tuyền mơ một giấc mơ mùa xuân!

Trong mơ, Tần Nham cứ hôn lên cơ thể cô ấy không ngừng, trong miệng kêu tên của cô, cô thường là một người rất bảo thủ, nhưng đây không phải là một giấc mơ?

Lưu Tuyền nhiệt nhìn phản ứng lên!

Tần Nham nhìn thoáng qua, phát hiện và bật lên.

“Tiểu Tuyền?”

“Ưm…..”

Lưu Tuyền mở mắt trong sự mơ hồ, còn chưa phân biệt được là mơ hay thực tế, nhìn thấy khuôn mặt của Tần Nham, cô ta choáng váng, lại cúi đầu xuống xem tình hình bây giờ! Hai người đang trần truồng, Tần Nham đang đè lên người cô, còn cánh tay của cô đang móc vào cô anh.

Mặt Lưu Tuyền “Peng” đỏ một phát.

“A…..” cô thì thầm, vùi mặt vào trong chăn.

Không phải mơ chứ!

Tại sao……

Huhu, không có mặt gặp ai rồi.

Trên đầu truyền qua một giọng cười nhẹ, Lưu Tuyền cẩn thận mở một khoảng trống nhỏ trong chăn, “Anh, anh cười cái gì?”

“Tiểu Tuyền, anh thích em chủ động.”

Mặt của Lưu Tuyền càng đỏ.

Cô ta cúi đầu đột nhiên thấy vết bầm tím trên cơ thể của mình, nhanh chóng dùng chăn quấn mình lại, “Anh đừng….hôm nay xấu quá.”

“Không xấu!”

Tần Nham nhấc cánh tay cô ta lên, hôn vào vết bầm trên cánh tay cô, “Đối với anh, rất đẹp!”

Đẹp?

Cái thứ này chỗ nào có cảm giác đẹp chứ.

“Tần Nham, anh đừng trêu chọc em.”

“Không có chọc em!” Tần Nham nhìn nghiêm túc, “Anh biết em chịu đựng mà không chống cự bởi vì em yêu anh, cho nên mỗi khi anh nhìn đều cảm giác đây là dấu vết của tình yêu.”

Khuôn mặt của Lưu Tuyền đang nóng cháy.

Cô tưởng Tần Nham không nói những lời yêu thương, nhưng không ngờ rằng anh ta nói những lời yêu thương thậm chí lại lợi hại như vậy.

Tần Nham kéo chăn ra, lại một lần nữa đè lên.

“Tiểu Tuyền, đêm dài lãng mạn không có tâm trạng ngủ, hai chúng ta làm vài chuyện giữa hai người yêu nhau nên làm….”

“Um…..”

…….

Bên đây hai người có buổi tối lãng mạn, hai người ở nhà tâm trạng không tốt rồi.

Tần Nham vừa đưa Lưu Tuyền đi, Tần Phi Ngữ hét lên, “Mẹ, anh con đánh con! Anh con thậm chí vì cái còn tiện nhân đó đánh con! Anh ta còn muốn cắt phí sinh hoạt của con, muốn để con vào lớp đào tạo ma quỷ….mẹ, mẹ nhất định phải giúp con, cứ tiếp tục như vậy, anh con sẽ hoàn toàn bị người phụ nữ đó cuốn hút, đến lúc đó còn đường sống cho hai mẹ con ta không!”

Mẹ Tần không bao giờ không biết đạo lý này!

Bà ta nghiến răng, “Con nghĩ rằng mẹ không muốn đối phó con tiện nhân đó sao! Nhưng mà con tiện nhân này quá thông minh, anh con khẳng định là hai chúng ta cùng hợp tác bắt nạt cô ta, dù có nói gì với anh con thì anh con nhất định sẽ không tin!”

Mẹ Tần tức giận đến nắm chặt nắm dấm.

Lưu Tuyền!

Lưu Tuyền!

Không thể không thừa nhận cái con tiện nhân này quá lợi hại rồi, thậm chí có thể khiến trái tim con trai bà ta lừa đến bên cạnh cô ta!

Mẹ Tần tức giận đến đập nát dụng cụ uống trà trên bàn, “Cái đồ hỗn trướng! Mẹ nhất định không để cô ta sống tốt qua ngày!”

Tần Phi Ngữ vội vã nói qua, “Mẹ, mẹ có ý tưởng gì hay không?”

Lời nói hung hăng của mẹ Tần nói ra, nhưng mà…..bà ta thật sự không có cách tốt để đối phó Lưu Tuyền.

Lưu Tuyền, người phụ nữ này ở trước mặt Tần Nham và bà ta thì rõ ràng là hai bột mặt, con trai lại không tin bà ta, bà ta thật sự không biết nên làm gì mới có thể lật ra bộ mặt thật của người phụ nữ này.

“Con tiện nhân này rất giỏi giả vờ!”

Tròng mắt Tần Phi Ngữ đảo một vòng, “Mẹ, có rồi!”

“Cách gì?” mẹ Tần hỏi khẩn trương.

“Không phải cô ta giả vờ sao, con không tin, cô ta có thể một ngày 24 giờ giả vờ tốt như vậy, chúng ta có thể lén lút đặt camera quan sát trong nhà, đến lúc đó đưa camera quan sát phát cho anh con xem, để anh ta xem anh ta đã cưới người phụ nữ như thế nào, đơn giản là hai mặt ba lưỡi, anh con xem được bộ mặt thật của cô ta thì làm sao tin cô ta nữa! một lần hai lần…nhiều lần nữa, con không tin trong lòng anh hai không ghét!”

Mắt mẹ Tiêu sáng lên!

Đúng vậy, tại sao bà ta không nghĩ ra!

Gắn một chiếc camera thì có thể ghi lại hình ảnh của Lưu Tuyền đối với bà ta không thân thiện, đến lúc đó con trai nhìn thấy thì sẽ còn nghĩ bà ta bắt nạt Lưu Tuyền không!

“Phi Ngữ, quả nhiên vẫn là con có cách.”

Tần Phi Ngữ nụ cười dễ chịu, cô ta đưa tay móc vào cánh tay mẹ Tiêu, “Mẹ, con đã nghĩ ra cách tốt cho mẹ rồi, vậy mẹ phải giúp con!”

“Con yên tâm, mẹ nhất định không bao giờ để anh trai con đưa con vào lớp đào tạo đó, còn về tiền xài….anh con không cho, mẹ bí mật đưa cho con.”

Tần Phi Ngữ vui mừng một tiếng, ôm lấy mẹ Tần và hôn một cái, “Mẹ, mẹ thật sự rất tuyệt!”

Mẹ Tần không chú ý đến lời nói của Tần Phi Ngữ, chỉ cần nghĩ đến việc lập tức phơi bày ra bộ mặt thật của Lưu Tuyền, bà ta đã vui mừng đến run rẩy.

Lưu Tuyền!

Cái con tiểu tiện nhân, tôi không tin lần này cô còn không chết!

“Mẹ, mẹ cảm thấy chỉ để cô ta lộ ra bộ mặt thật sự trừng phạt này quá đơn giản sao?”

Mẹ Tần lập tức nhìn sang hướng Tần Phi Ngữ, “Ý con là….”

Tần Phi Ngữ siết chặt nắm đấm lạnh lùng cười, “Con phải khiến anh trai con hoàn toàn từ bỏ cô ấy, để con tiểu tiện nhân như cô ấy thành phụ nữ bị bỏ rơi! Bây giờ không phải cô ta dựa dẫm vào sự bảo vệ của anh con mới kiêu ngạo vậy sao, cô ta với Lưu gia cắt đứt quan hệ, đến lúc đó cô ta có thể bật ra những con sóng gì!”

Để Tần Nham hoàn toàn tử bỏ cô ấy?

Vậy không phải là để hai người họ ly hôn sao!

Điều này đơn giản là vừa ý mẹ Tần rồi, cô nhanh chóng nắm lấy tay Tần Phi Ngữ, “Phi Ngữ, con mau nói con có cách gì!”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 821
39821.Tần Phi Ngữ đắc ý cười, giơ tay ra ngoắc lấy cổ của Tần mẫu, kéo bà ấy lại gần một chút, sau đó xích lại gần tai bà ấy nhỏ tiếng thì thầm
Cô ta càng nói, ánh mắt của Tần mẫu càng sáng
Đợi Tần Phi Ngữ nói xong, hai mẹ con nhìn nhau cười, “mẹ, thế nào, phương pháp này được chứ?”
Tần mẫu giơ ngón tay cái lên khen Tần Phi Ngữ, “quả nhiên là một cách tốt! mẹ không tin, nếu như thật sự như thế, anh trai con vẫn còn muốn con tiện nhân đó!”
“Mẹ yên tâm đi, con dám khẳng định, thật sự làm theo kế hoạch, anh trai con tuyệt đối sẽ không thể muốn cô ta nữa!”
Tần mẫu dường như đã đuổi được Lưu Tuyền vậy, càng nghĩ càng vui, miệng dường như đều đã rạch đến mang tai rồi
Qua một hồi, bà ta đột nhiên lại nhớ ra điều gì
“Con thật sự khi nào bắt đầu kế hoạch nhất định phải cẩn thận một chút, Lưu Tuyền rốt cuộc vẫn có Tiêu Gia đứng sau chống lưng, người của Tiêu Gia biết được tình hình này, đến lúc đó nếu như muốn điều tra rõ ràng, rắc rối vướng lên người thì không tốt rồi”
“Mẹ, mẹ cứ yên tâm 120% đi” Tần Phi Ngữ vỗ ngực đảm bảo, “con nhất định tìm người bản thân tin tưởng 100%, đến lúc đó xảy ra chuyện, để cho bọn họ điều tra cũng không tra ra!”
“Được! được được được! vậy thì quyết định như thế đi!”
“Được, mẹ mẹ cứ đợi tin tốt của con đi!”
……
Sáng sớm ngày thứ hai Lưu Tuyền tỉnh lại
Mở mắt ra thì nhìn thấy Tần Nham đã mặc quần áo chỉnh tề, miệng cười nhìn cô
“Tỉnh rồi?”
“Ừm!”
Lưu Tuyền từ trên giường ngồi dậy, trên người rất nhức, ngoảnh đầu sang nhìn trời bên ngoài vẫn còn lờ mờ, “trời vẫn chưa sáng sao?”
“Mới sáng sớm hơn 5 giờ” Tần Nham ngồi lên bên giường đưa cho cô quần áo, “anh 7 giờ phải đi làm, nhanh mặc quần áo rửa mặt mày, anh đợi chút đưa em về nhà”
Lưu Tuyền bên mặc quần áo bên nói, “tự em về được rồi, anh bây giờ còn có thời gian đi ăn sáng trong khách sạn, tự em bắt xe về là được rồi!”
Vậy thì không được!
Cả một đêm không về nhà, lúc này để cô ấy một mình về, đây không phải là để mẹ trút lửa giận lên trên người cô ấy sao
“Đừng nói nữa, nhanh chóng rửa mặt chuẩn bị đi thôi”
“Ô!”
Hai người ăn sáng xong mới về nhà, tuyết rơi cả một buổi tối, lúc này cả khu biệt thự đều bị tuyết trắng phủ lên, nhìn mà cảm thấy lạnh
Lưu Tuyền hít một hơi thật sâu, đi theo bước chân của Tần Nham vào cửa
“Quay về rồi sao?” Tần mẫu ngồi trên sopha đợi hai người họ, “còn chưa ăn cơm phải không, mẹ làm bữa sáng cho hai đứa!”
Tần Nham cặp mày giật lên
Lưu Tuyền trong lòng trầm nặng
Chuyện có bất thường chắc có quỷ!
Tần mẫu hôm nay lại không tìm rắc rối cho cô, còn nhiệt tình như thế……Lưu Tuyền càng đề cao cảnh giác
“Làm sao mà đứng không đi vậy” Tần mẫu kéo hai người vào trong phòng, “nhìn xem tay đều đã đông cứng rồi, lạnh giá lạnh giá, mẹ om cháo trong nồi vẫn ủ ấm, mẹ đi lấy cho các con!”
“Không cần đâu” Tần Nham kéo Tần mẫu lại, “chúng con đã ăn ở bên ngoài rồi!”
Sắc mặt của Tần mẫu lại trong chốc lát thì cứng đơ, tiếp sau lại phục hồi tự nhiên, “ăn qua rồi à…ồ, ăn qua rồi tốt, bữa sáng vẫn là rất quan trọng, không ăn dạ dày chịu không nổi”
Tần Phi Ngữ hôm nay cũng ở nhà, điệu bộ thành thành thực thực
Tần mẫu ra hiệu ánh mắt cho Tần Phi Ngữ, Tần Phi Ngữ vẻ mặt khinh thường đi qua đó, “anh…chị dâu…hôm qua thật sự xin lỗi, em nghĩ chị dâu và mẹ phát sinh tranh chấp rồi, vì vậy nghĩ bảo vệ mẹ mới có kịch động như thế, chị dâu, em thật sự là xin lỗi chị, chị giới thiệu đối tượng cho em, còn mua cho em quần áo, đối tốt với em như vậy…em lại đánh chị, em vô cùng áy náy, chị dâu, thật sự xin lỗi, chị có thể tha thứ cho em không?”
Tần Phi Ngữ ánh mắt đau khổ thành thực nhìn Lưu Tuyền
Diễn kịch?
Ai không biết!
Lưu Tuyền mỉm cười, “qua rồi thì thôi, người một nhà nào có thù qua ngày!”
“Oa…chị dâu chị thật tốt quá, em biết chị nhất định sẽ tha thứ cho em mà!” Tần Phi Ngữ ôm lấy cánh tay của Lưu Tuyền, vừa nhảy vừa tưng tửng, “chị dâu người chị thật quá tốt rồi”
“Xứt-----“
“Tần Phi Ngữ, em làm đau cô ấy rồi!” Tần Nham đẩy bỏ Tần Phi Ngữ, cui đầu căng thẳng nhìn Lưu Tuyền, “làm sao rồi, còn đau không?”
“Không sao, chỉ là chạm phải vết thương, bây giờ đã không đau nữa”
Tần Nham ánh mắt lạnh nhìn Tần Phi Ngữ, “em chú ý một chút!”
“Ồ!” Tần Phi Ngữ trên mặt có chút không chịu nổi, Tần mẫu sợ cô phá hoại chuyện, nhanh chóng kéo cô ra sau lưng, “Tiểu Tuyền, mẹ cũng muốn xin lỗi con, hôm qua…ài, rốt cuộc chỉ là mẹ quá nhảy cảm thôi, hôm qua con và Tần Nham không về nhà, mẹ cả một đêm không có nhắm mắt, nghĩ đến sau khi con vào Tần Gia chúng ta…thật sự là vất vả rồi, mẹ lại còn tìm rắc rồi với con, thật sự quá không phải với con rồi”
Tần mẫu nói xong, đưa tay ra kéo lấy tay của Lưu Tuyền, “Tiểu Tuyền à, chuyện trước đây chúng ta bỏ qua tất cả được không? Mẹ khuôn mặt già nua này cũng hạ xuống xin lỗi con rồi, chuyện trước kia của chúng ta về sau không nhắc nữa, về sau chúng ta vẫn đối tốt với nhau được không? Giống như thời gian trước kia? Tần Nham thằng nhỏ quá bận rộn rồi, mẹ cũng không muốn làm vật cản trở sau chân của nó, càng không nghĩ thằng nhỏ đi ra ngoài làm việc rồi vẫn phải lo lắng chuyện trong nhà, con yêu nó như thế, khẳng định cũng sẽ suy nghĩ cho nó, đúng không?”
Nói lời nói này, giống như nếu như cô lại tiếp tục kỳ kèo thì chính là không hiể chuyện biết bao nhiêu
Muốn để cô tin Tần mẫu và Tần Phi Ngữ thay đổi rồi, cô khẳng định sẽ không tin
Lưu Tuyền liếc nhìn Tần Nham, nhìn thấy trên mặt anh có nụ cười, thì biết rằng Tần Nham khẳng định là tin tưởng vào lời giải thích của Tần mẫu và Tần Phi Ngữ rồi
Lưu Tuyền nhẹ nhàng thởi dài
Rốt cuộc là mẹ đẻ
Khi không phát điên, Tần Nham vẫn nguyện tin tưởng bà ta
Lưu Tuyền không muốn để Tần Nham khó xử, bởi vậy cũng nắm lấy tay của Tần mẫu. Không quản Tần mẫy muốn làm cái gì, chẳng qua thì là quân đến tướng chặn nước ngập đất đắp thôi. Cô điều chỉnh lại tâm trạng, nét mặt cảm động nhìn Tần Mẫu, “mẹ, xem mẹ nói lời gì kìa, con đã kết hôn với Tần Nham rồi, thì chính là muốn cùng anh ấy sống tốt qua ngày, mọi gnuwoif nguyện tiếp nhận con, con vui mừng còn không kịp nữa là”
Tần Nham nhìn thấy cảnh này, cả người cũng thả lỏng xuống
“Người một nhà thì phải hòa hòa hợp hợp như thế này không phải tốt sao!”
“Đúng vậy!” Tần mẫu đáp một tiếng, “Tần Nham con nhanh chóng đi làm đi, con cứ yên tâm 120% đi, mẹ cũng nghĩ rồi con nói đúng, Tiểu Tuyền đến nhà chúng ta là người nhà chúng ta, mẹ cũng nghĩ thông rồi, hôm nay ra ngoài tìm bảo mẫu, việc trong nhà à, về sau đều để bảo mẫu làm! Tiểu Tuyền, con thì an an tâm tâm ở trong nhà, chuẩn bị sinh cho mẹ một đứa cháy mập mạp là được rồi, ha ha!”
Lưu Tuyền cũng cười theo
Tần Nham nhìn cảnh tượng này, phút chốc yên tâm lại, “vậy thì con đi làm đây”
“Đi đi đi đi!”
……
Sau khi Tần Nham đi rồi, Tần Phi Ngữ lập tức cởi bỏ vẻ giả tạo, lạnh lùng hứ một tiếng với Lưu Tuyền, sắc mặt của Tần mẫu cũng biến đổi luôn, ghê tởm gạt bỏ tay của Lưu Tuyền, lạnh lùng nói, “tiểu tiện nhân, mày có thể đừng nghĩ rằng ta sẽ cùng mày thỏa hiệp rồi, nếu như không phải là vì con trai của ta, ta đến diễn kịch cũng lười diễn”
Lưu Tuyền một chút cũng không ngoài dự đoán
Cô đoán chắc khẳng định tình trạng này
“Mẹ, nếu như không có chuyện gì nữa con lên lầu nghỉ ngơi đây”
“Nghỉ ngơi? Nằm mơ đi! Cô thật sự nghĩ rằng cô đến nhà chúng tôi là đến làm để làm phú bà sao? Dọn dẹp vệ sinh làm việc đi!”
Lưu Tuyền nhún nhún vai, cũng không muốn tranh chấp
Dù sao thì vệ sinh cô cũng thường xuyên làm, Lưu Tuyền khi làm vệ sinh rất kỹ càng, kỳ càng đến mức…phát hiện giấu ở trong góc lắp đặt máy quay trong phòng khách
Lưu Tuyền phút chốc thì toàn bộ đã rõ rồi
Đây là….muốn tóm được điểm yếu của cô mà
Lưu Tuyền mỉm cười
Nghĩ rằng lắp đặt một đầu máy quay thì có thể tóm được điểm yếu của cô sao? Chẳng lẽ Tần mẫu và Tần Phi Ngư không biết, đầu máy quay đối với bọn họ là vũ khí đối phó cô, nhưng với cô…giống vậy cũng có thể lợi dụng đầu máy quay để đối phó lại với bọn họ à
Lưu Tuyền ánh mắt lóe lên, giả như không có phát hiện đầu máy quay, tiếp tục làm việc
……
Lưu Tuyền tình hình bên này Tiểu Thất một chút cũng không biết
Cô mấy ngày hôm nay cuối cùng cũng rảnh rỗi rồi
Ngày 16 thánh chạp, công ty của Cảnh Thụy nghỉ lễ, Tiểu Thất trực tiếp đưa thẳng lại cho anh trai làm việc nhà, tự bản thân khi không có việc thì hẹn Lãnh Điền Tâm bọn họ đến uống uống trà chiều, Cảnh Thụy vui vẻ nhìn thấy Điền Tâm, yên tâm thoải mái làm việc nhà làm cho xong
Nói đến đây không thể không nhắc đến một chuyện, sau khi Tôn Nguyên đi Lôn Đôn, cuối cùng cũng truyền về tin tốt, có thể xem là tìm thấy mẹ nuôi rồi
Nhưng mà
Mẹ nuôi bây giờ vẫn không nguyện quay lại, chú Tôn Nguyên đang hết cố hết sức xin lỗi cơ
Ngày hôm nay, đợi mọi khách đều đã đi rồi
Tiểu Thất bắt đầu thăm dò Tiêu Lăng và Tô Tố
Tô Tố lặp tức gần đến kỳ dự tính sinh nở rồi, bụng đã lớn giống một quả bóng, cô bây giờ hành động không được thuận tiện, đến ngồi trên ghế sopha đều trở thành chuyện khó khăn
“Daddy, mami…..”
Tiểu Lăng đang giúp Tố Tố dựa trên ghế sopha nặn bóp bắp chân, bắp chân của cô bị sưng phù đặc biệt lợi hại, đến liền cả chân cũng bị phù lên, anh làm rất chuyên tâm, cơ bản không nghe thấy Tiểu Thất nói gì
Tiểu Thất, “……”
Cô nâng cao giọng lên, lại tiếp tục hét, “daddy, mami?”
“Ừm?”
Ái ma à! Rốt cuộc cũng nhìn qua rồi,
Tiểu Thất nịnh hót xích lại gần, đưa tay tra nặn chiếc chân nhỏ còn lại của Tô Tố, quỳ trên sopha ngẩng đầu nhìn Tiêu Lăng, “daddy, con có chuyện muốn thương lượng thương lượng với cha”
Còn dùng xưng hô “cha”
Cặp mày của Tiêu Lăng giật giật, “nói đi, có chuyện gì?”
“Là như thế này…” Tiểu Thất nghĩ rồi nghĩ cách diễn tả, một bên nhìn sắc mặt của Tiêu Lăng, một bên nhẹ nhàng cẩn thận nói, “cái này, mami lặp tức thì muốn đẻ em bé rồi mà, sau đó cũng nhanh qua năm mới rồi, con là nghĩ, đợi mami sinh xong em rồi, cũng qua năm mới xong, con muốn từ trong nhà chuyển ra ngoài, cha xem như thế nào ạ?”
Tiêu Lăng và Tô Tố nhìn nhau, anh nhăn nhó mày, “tại sao lại muốn chuyển ra ngoài, ở trong nhà không tốt sao?”
“Trong nhà có người cho con ăn, còn có người hầu hạ con, đương nhiên tốt rồi, ngày tháng như thế này không nên quá vui mừng ồ, nhưng mà….con rốt cuộc không thể cứ ở trong nhà phải không nào? Con là nghĩ như thế này, qua năm mới con đi dạo trên phố, tay của con bây giờ cẫn không thể vẽ thiết kế, nhưng con còn trẻ, trong nhà làm con sâu cơm không phải tốt, vì vậy nghĩ rằng dùng tiền mừng tuổi trước đây của con mở một của hàng cà phê…..”
Tiêu Lăng không hề lưu tình lật mặt cô bé, “con xác định con là muốn đi ra ngoài mở tiệm cà phê, không phải là làm chuyện gì khác chứ? Ví dụ như….hẹn hò cùng Lục Sâm, hoặc là….cùng chung sống?”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 822
39822.Phụt!
Trong lòng Tiểu Thất suýt chút nữa thì phun ra máu!
Cha của cô làm sao mà biến thành anh minh thần vũ như thế này rồi!
Con ngươi trong mắt cô long lanh quay một vòng, nhanh chóng phủ nhận, hùng hồn nói, “làm sao có thể!con thật sự là muốn mở quán cà phê, làm sao có thể là chạy đi hẹn hò cùng Lục Sâm được....ài, sống cùng nhau mà, daddy! Con gái rượu của cha một cô nương băng thanh ngọc khiết, làm sao có thể là chuyện như thế được, cha nói đúng không?”
Tiêu Lăng hứ nhẹ một tiếng, tiếp tục nặn bóp chân cho Tô Tố, hoàn toàn không tiếp lời Tiểu Thất
Tiểu Thất gãi đầu
Phản ứng này là đồng ý rồi, hay là không đồng ý à!
Nghĩ rồi nghĩ, Tiểu Thất vẫn là ra tay với Tô Tố, mami dễ nói chuyện hơn daddy, chỉ cần nịnh được mami, để mami nói với daddy, thì chuyện này tuyệt đối thành công một nửa! Nghĩ đến đây, Tiểu Thất lập tức lon ton xích lại gần bên cạnh người Tô Tố, “mami mami, mami đồng ý cho con qua hết năm mới dọn ra ngoài được không? Người ta qua năm mới đã 24 tuổi, không còn là tiểu cô nương nữa, bây giờ trong nhà trường chắc là đến bằng tốt nghiệp cũng không lấy được rồi, mami nói con một người trưởng thành, cũng không thể suốt ngày dựa vào cha mẹ nuôi dưỡng đúng không, con cũng muốn đi kiếm sống cơ!”
Tiểu Thất lắc lư cánh tay của Tô Tố nũng nịu, “mami mami đồng ý đi được không ạ?”
“Con nghĩ rằng mở quán cà phê mà dễ dàng mở được như thế sao? Con trước tiên nói cho ta biết kế hoạch của con”
Có kịch rồi!
Tiểu Thất nhanh chóng nói, “mami maimi yên tâm, cà phê bên cung ứng con đều đa liên lạc xong rồi, bây giờ chỉ thiếu mặt bằng và trang trí thôi, chỉ cần tìm được mặt bằng đẹp trang trí xong, lập tức thì có thể kiếm tiền rồi! Mami cũng biết mà, con từ sớm đã muốn mở quán cà phê rồi, trước đây là không có thời gian, bây giờ đằng nào bản thân cũng không có việc để làm, còn không bằng con tìm việc để làm giết thời gian”
“Con để mami nghĩ xem sao được không?”
“Vầy thì mami khi nào thì nghĩ xong?”
“Trước ngày mai cho con câu trả lời!”
ồ dê!
Tiểu Thất phút chốc mặt mày hớn hở, ôm lấy cổ Tô Tố “chụt chụt” hôn một cái trên mặt cô, “mami tốt quá rồi, mami con kêu anh trai làm món ngon cho mami đây”
Tô Tố bất lực chỉ cười cười
Tiểu Thất đi rồi, Tiêu Lăng nhăn nhó cặp mày hỏi Tô Tố, “em không phải thật sự tính cho con bé dọn ra ngoài chứ?”
“Nếu không thế thì sao!” Tô Tố không thân thiện gì trợn mắt lên với ông, “con bé lớn rồi, anh còn muốn treo nó trên thắt lưng à”
Vậy thì không đến!
Tiêu Lăng lo lắng đâu phải là điều này
Ông nhìn Tô Tố nằm khó chịu, nhanh chóng đỡ bà ấy dậy, nét mặt lo lắng, “anh là lo tiểu nha đầu này không ở nhà sẽ gây loạn, ở nhà ít ra còn có chúng ta trông coi con bé, con bé cũng không dám làm chuyện quá mức cho phép, thật sự ra ngoài ròi, anh làm sao đều không yên tâm được”
Tô Tố hoàn toàn không lưu tình mà lật tẩy ông ấy, “em nhìn thì anh là lo lắng Tiểu Thất ở bên cạnh với Lục Sâm”
Tiêu Lăng hứ một tiếng!
Như thế thì đã làm sao, con gái rượu của ông mới lớn có chút à, cũng không thể bị Lục Sâm chiếm lấy món hời được, sau đó kết hôn sớm như thế được!
Ông còn chưa có chuẩn bị xong để làm nhạc phụ (cha vợ)
“Ông cứ lo lắng linh tinh! Bây giờ đều là thời đại nào rồi, Tiểu Thất cho dù có ra ngoài ở cùng Lục Sâm cũng là chuyện thường tình, ông đừng có tham gia, chúng nó chuyện người trưởng thành để tự bản thân chúng xem xét đi, khoảng thời gian này tôi cũng thấy rồi, Lục Sâm đứa trẻ đó đối cới Tiểu Thất là rất tốt, ông cũng không nghĩ xem, chính cô nương nhà ông như thế, đổi người khác ai có thể tốt với nó như vậy?”
Tiêu Lăng phút chốc không vui rồi
Quay đầu lại trừng mắt nhìn Tô Tố, “cái gì mà gọi là cô nương nhà tôi như thế? Cô nương nhà tôi làm sao nào?”
Tô Tố bắt đầu đếm điểm xấu của Tiểu Thất, “cô nương nhà ông mười ngón không chạm nước bẩn, việc nhà một việc cũng không biết! cô nương nhà ông từ nhỏ được người khác đỡ trong lòng bàn tay, đến cả củi gạo dầu muối tương giấm trà đều không phân biệt rõ! Cô nương nhà ông còn trong sáng thơ ngây......được chưa, nói nghe hay thì là trong sáng thơ ngây, nói khó nghe thì là ngốc! cô nương nhà ông làm việc còn đắc biệt bồng bột, không tính hậu quả! Còn đặc biệt dùng tình cảm làm việc......”
Tiêu Lăng một câu phản kháng cũng không nói ra được, nhịn cả nửa ngày mới nói được câu, “bà xã, Tiểu Thất là con gái rượu của chúng mình......”
Làm sao có thể để con gái rượu của mình nói thành như thế à
Dù gì chăng nữa ở trong lòng Tiêu Lăng con gái rượu của bản thân toàn mỹ không khuyết điểm, một chút xấu cũng không có
“Chính là bởi vì là con gái rượu của chúng ta, mới cần phải khách quan một chút! Chúng ta có thể toàn tâm toàn ý đối với con bé, anh có thể bảo đảm người khác cũng như thế đối với con bé? Em nhìn được cậu Lục Sâm đó cũng không tồi, ở chỗ cậu ta nhược điểm của Tiểu Thất cũng đều biến thành ưu điểm, vả lại còn lớn hơn Tiểu Thất 5 tuổi, vừa chín chắn vừa vững chắc, ngoài trừ đôi chân không được tốt, còn có thể tìm ra khuyết điểm nào ra nữa?”
“Bà xã, em khen người khác thì toàn là một đống ưu điểm”
Tô Tố trợn tròn mắt, “em đây là nói thật nói thật!”
Tiêu Lăng dựa vào ghế sopha, hít một hơi thật sâu
“Được rồi được rồi, đều đã cả thời gian dài như thế rồi, làm sao vẫn không trở lại bình thường chứ” Tô Tố đẩy đẩy Tiêu Lăng, đưa tay ra đặt tay của ông để lên trên bụng của mình, “anh à, có thời gian thì vẫn là quan tâm quan tâm thứ trong bụng sinh ra rồi làm sao chăm sóc đi”
“……được thôi!”
……
Buổi tối ngay hôm đó sau khi Tiểu Thất nhận được câu trả lời khẳng định của Tô Tố, vui mừng suýt chút nữa nhảy dựng lên
Cô cũng không quan tâm đến ăn, lập tức chạy về phòng cùng Lục Sâm gọi video
“Lục Sâm Lục Sâm, daddy mami của em đồng ý em sau khi đón năm mới dọn ra ngoài sống rồi!”
Lục Sâm vẫn còn đang trong phòng sách làm việc, nghe thấy lời này, ánh mắt đều đáng rất kỳ vọng, “vậy thì anh đợi em”
“Ừm ừm ừm, vẫn còn khoảng hơn 10 ngày nữa em sẽ có thể chuyển ra ngoài rồi, ái……10 ngày này làm sao để sống qua à, Lục Sâm, em làm sao cảm thấy mỗi phút không nhìn thấy anh khắp người em đều khó chịu nhỉ”
Lục Sâm bật cười
Có khoa trương đến mức đó không!
“Anh cười cái gì chứ, em nói đều là sự thật à! Lục Sâm, anh đang làm gì?”
“Làm việc, vẫn còn một chút chuyện cuối cùng phải xử lý,” trên thực tế, là xử lý đám lộn xộn mà cha anh vứt cho anh, cha anh gần đây bởi vì muốn kéo anh từ ghế Tổng tài kéo xuống, đúng thật là động tới tất cả mối quan hệ trong công ty, tuy nhiên đại bộ phận số người đều đứng về phía anh, địa vị của anh cũng không có ai có thể rung chuyển, nhưng mà cuối cùng vẫn là đêm đến một chút rắc rối, “Tiểu Thất, anh hai ngày này có thể làm xong công việc, đợi làm xong việc rồi, anh sẽ bỏ ra thời gian ở bên em”
“Được à được à” Tiểu Thất gật đầu liê liệ, “vậy thì anh nhanh hoàn thành công việc đi, đợi anh làm xong rồi nhớ thông báo em nhé, không đúng không đúng, bây giờ đều đã đến giờ ăn tối, anh nhanh chóng ăn gì trước tiên, ăn xong rồi lại tiếp tục làm việc”
“Được!”
“Vậy thì em dập máy trước đây ồ”
“Được!”
“Lục Sâm, chụt chụt!”
Tắt gọi video, Lục Sâm nụ cười vẫn còn trên khuôn mặt kéo dài rất lâu, anh ngừng công việc trên tay lại, cưng chiều lắc lắc đầu, “nha đầu ngốc……”
……
Thời gian còn lại Tiểu Thất qua ngày như qua năm!
Mỗi ngày đều mong nhanh chóng trôi qua, sau đó nhanh chóng đón năm mới xong, đợi đón xong ròi cô có thể từ nhà dọn ra ngoài rồi
Còn hơn thế cô đến đồ dùng của bản thân đều đã thu dọn xong
Bất kỳ lúc nào cũng chuẩn bị tốt chuyển đi
Những hành vi này bị Tiêu Lăng nhìn thấy trong mắt, Tiêu Lăng đã hai ngày không có tỏ vẻ mặt với Tiểu Thất rồi, nhưng Tiểu Thất chỉ đắm chìm trong tư tưởng của bản thân, hoàn toàn không có phát hiện trái tim nhảy cảm của daddy cô đều đã bị cô tổn thương rồi
Ngày hôm nay, ngày 29 tháng chạp!
Năm nay không có 30, ngày 29 tháng chạp chính là ngày cuối cùng của năm nay!
Người làm trong biệt thự đều được nghỉ lễ, sáng sớm ngày hôm nay, Tiêu Lăng và Cảnh Thụy bắt đầu chuẩn bị bữa cơm đêm giao thừa
Thức ăn đều đã mua rồi rửa xong thái chuẩn bị tốt!
Nhân sủi cảo cũng đều đã trộn xong, trong nhà không có người biết trộn bột, vỏ bánh mua là loại có sẵn
Cả nhà vây quanh lại cùng nhau bao sủi cảo
Gần đến buổi trưa, Tiêu Khả và bạn trai của cô ấy Châu Tử Dương cũng đến rồi
“Ya, cô đến rồi, nhanh nhìn sủi cảo cháu bao nè!”
Tiêu Khả hôm nay mặc toàn thân chiếc áo lớn màu đen, môi màu đỏ rực khiến khí thế của cô ấy vô cùng cao, nhìn thấy cả nhà Tiêu Lăng, nét băng giá trên mặt cô lập tức đều tan biến, xích lại gần mấy người đang bao sủi cảo trong phòng khách, “đều bao nhiều như vậy rồi sao? Thật không tồi mà!”
Tiểu Thất được khen, lập tức cười tươi như hoa nở
Châu Tử Dương âm thầm đi rửa tay, cũng cùng bao
“Ài, cậu không cần phải bao, cậu cùng Tiêu Khả đi ra phòng khách xem ti vi đi”
“Thôi cứ để anh ấy làm việc đi, anh ấy không làm gì đó đợi chút đến cơm cũng không nuốt nổi” Tiêu Khả hứ nhẹ một tiếng, Châu Tử Dương âm thầm ngồi xuống, âm thầm bao sủi cảo
……
Tiểu Thất cắn đầu ngón tay nhìn hai người họ
Hôm nay bầu không khí của cô cô và Châu Tử Dương……làm sao giống như không bình thường
Tiểu Thất nhìn về hướng Tô Tố, Tô Tố thận trọng, đương nhiên cũng phát hiện điều này một chút
“Mami, con không bao nữa, đã lâu không gặp cô cô rồi, con nói chuyện nhỏ với cô cô đây”
“Đi đi!”
Tiểu Thất kéo theo Tiêu Khả lên trên tầng, đẩy cánh cửa phòng của cô đi vào trong
“Tiểu nha đầu, nhớ ta rồi?”
“Nhớ! Đương nhiên nhớ rồi!” Tiểu Thất ôm lấy cánh tay của Tiêu Khả ngồi lên trên giường, “cô cô vừa rồi sắc mặt của cô cô làm sao mà khó coi như vậy, cô cô và cái người Châu Tử Dương đó cãi nhau rồi?”
Tiêu Khả sững lại, mệt mỏi day day ấn đường, “rất rõ ràng vậy sao?”
“Vô cùng!”
Tiêu Khả đột nhiên đổ người lên giường, cô thật sự không ngờ tới, cô Tiêu Khả sẽ bởi vì một người đàn ông đến tâm trạng cảm xúc đều không che giấu được
Tiểu Thất bò trên giường nhìn cô ấy, “cô cô, hai người làm sao rồi?”
“Không có gì, chỉ là có chút cãi nhau!” Tiêu Khả xoa xoa nhẹ đầu Tiểu Thất, “giữa cặp đôi với nhau nào không có cãi vã, cháu đừng lo lắng nữa, cô cô sẽ xử lý tốt!”
Tiểu Thất lén lút thì thào một câu, “ai nói giữa cặp đôi với nhau nhất định sẽ cãi nhau nào?”
ừm hứ!
Cô và Lục Sâm đều đâu chưa từng có cãi nhau
“Lục Sâm đối tốt với cháu không?”
“Tốt, đương nhiên tốt rồi!”
Tiêu Khả là đối thủ cạnh tranh với Lục Sâm, đối với trạng thái của đối thủ cạnh tranh Tiêu Khả biết cũng khá nhiêu. Ví dụ biến động gần đây của công ty Phong Hoa
Cô nghĩ rồi nghĩ, rốt cuộc là có nên nói chuyện này với Tiểu Thất không
Đằng nào thì Lục Sâm chắc có năng lực san phẳng chuyện này, vả lại đầu óc của Tiểu Thất thơ ngây, cũng không phù hợp nghĩ vấn đề phức tạp, để con bé biết được cũng chỉ là lo lắng mà thôi
Hai cô cháu ở trên lầu lại nói chuyện thêm một lúc lâu, đến khi trời sắp tối mới xuống lầu
Bữa cơm đêm giao thừa ở dưới lầu đã chuẩn bị xong, trong bếp phảng phất mùi thơm vô cùng hấp dẫn người khác
“Thơm quá à……”
“Đợi thêm nửa tiếng nữa thì có thể ăn cơm rồi, Tiểu Thất, bày bát đũa ra”
“Được thôi!”
Rất nhanh thì thức ăn đã xong rồi, đầy cả một bàn thức ăn, ở chính giữa đặt một đĩa sửi cảo
“Được rồi, nhanh ăn cơm thôi!”
Dạ tiệc liên hoan trong ti vi cũng đã bắt đầu, cả nhà cũng rất náo nhiệt
Nhưng……
Ăn à ăn à, bỗng nhiên phát sinh tình hình!
Tô Tố ôm lấy bụng vẻ mặt đau khổ, Tiêu Lăng ở bên cạnh căng thẳng đỡ lấy cô, “làm sao rồi làm sao rồi?”
“Tiêu Lăng, em hình như, hình như……muốn sinh rồi……”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 823
39823.Muốn sinh rồi?!

Phút chốc cả nhà náo loạn hết lên, Tiêu Lăng cả người đều ngơ ngác, mặt của ông “xòa” trắng bệt trắng bệt, nhìn còn thê thảm hơn tình trạng của Tô Tố

“Tiêu Lăng……”

“Anh đây, anh ở đây” Tiêu Lăng đưa tay ra muốn chạm vào cô ấy, nhưng nhìn sắc mặt đau khổ của cô ấy, ông sợ bản thân mình chạm vào sẽ khiến cô ấy càng thêm đau khổ, bàn tay đưa ra lại thu về! đứng tại chỗ không ngừng càm nhàm, “làm sao đây làm sao đây, bây giờ làm sao à……”

Ông trước có xem rất nhiều sách, đều là dạy người làm sao đối mặt với tình huống sắp sinh đẻ

Nhưng bây giờ…..trong đầu óc trống rỗng, một chữ cũng không nhớ ra

“Làm sao giờ à……”

“Cái gì mà làm sao, còn sững ra đó làm cái gì!” Tiêu Khả đỡ lấy Tô Tố cáu giận Tiêu Lăng, “bệnh viện đã định sẵn chưa vậy?”

“Định sẵn rồi định sẵn rồi”

“Vậy thì cậu còn đợi cái gì, nhanh chóng gọi cho bệnh viện đi

“Được được được, em lập tức gọi!”

Cảnh Thụy và Tiểu Thất cũng có chút ngơ ngác, hai đứa cũng căng thẳng vô cùng, một trái một phải đỡ lấy Tô Tố, “mami mami……”

Ngược lại Tô Tố trấn tĩnh hơn nhiều, vừa rồi trận đau đã trôi qua, sắc mặt của cô nhìn đã tốt hơn chút, quay ngược lại an ủi cả nhà, “tôi không sao rồi!”

Cái gì mà gọi là không sao rồi!

Trên trán đều ướt đẫm mồ hôi rồi, Cảnh Thụy cũng giống thế luống cuống không biết làm thế nào, “mami người có đau không?”

“Đã không đau rồi”

Trong lúc nói chuyện Tiêu Lăng đã liên lạc xong với bệnh biện, ông lúc này hoàn toàn không có chủ ý nữa, cứ để Tiêu Khả đảm nhiệm thành người chỉ đạo, “chị, bây giờ còn phải làm gì……”

Chị?

Tiêu Khả tại thời điểm này suýt chút nữa bật cười rồi, từ nhỏ đến lớn Tiêu Lăng số lần gọi chị đếm trên đầu ngón tay à

Cô cũng không có so đo, “cậu nói phải làm sao, nhanh chóng đi lái xe à, chuẩn bị đi bệnh viện”

“Được được được, em lập tức đi lái xe!”

Tiêu Khả môt phát kéo lại Tiêu Lăng, “với tình trạng của cậu hiện giờ, cậu lái xe tôi không yên tâm” Tiêu Khả mắt nhìn quanh một vòng, Cảnh Thụy cũng giống thế vẻ mặt như chết, cô quả quyết, giao cho Châu Tử Dương, “đi lái xe đến đây, lập tức chuẩn bị đi bệnh viện!”

“Được!”

Châu Tử Dương đi lấy xe, Tiêu Khả lại giao cho Cảnh Thụy, “lên trên lầu lấy thảm, bên ngoài lạnh, chuẩn bị đắp cho mami của cháu”

“Vâng!”

“Vậy còn em, em thì làm cái gì?” Tiêu Lăng gấp gáp hỏi

“Cậu? cậu chỉ cần ở bên cạnh Tô Tố là được rồi”

Lúc đang phân công trận đau thứ hai đã dồn đến, Tô Tố lại lần nữa đau ôm lấy bụng, tóc trên trán đều bị ướt sũng rồi, cô cắn chặt lấy răng, không để bản thân phát ra tiếng đau khổ

“Bà xã……”

“Không, có chuyện gì!”

Như thế này rồi còn nói không sao!

Tiêu Lăng trong phút chốc tim đau không nổi!

Châu Tử Dương đã lái xe đến, Cảnh Thụy chùm chiếc thảm lên trên người Tô Tố, Tiêu Lăng một phát bế Tô Tố lên, ôm cô lên rồi thì bắt đầu xông ra ngoài!

Bữa cơm đêm giao thừa là ăn không thành rồi, cả nhà vội vàng lên xe

Tô Tố càng ngày càng đau, đau đến mức ở trong lòng của Tiêu Lăng đau khổ rên rỉ

“Lái xe nhanh chút, lái nhanh à!”

“Tiêu Lăng, anh đừng căng thẳng, em không sao……phụ nữa sinh con, đều như thế này……”

Thực chất Tô Tố cũng là lần đầu sinh em bé

Kiếp trước đứa con của cô là bị người ta ép lấy ra, kiếp này vừa mới trùng sinh lập tức có hai đứa tiểu bảo bối rồi, lần này sinh em bé, vẫn thật sự là lần đầu à

Cô cũng vô cùng căng thẳng sợ hãi

Nhưng nhìn thấy Tiêu Lăng sắc mặt trắng bệt, cảm nhận thấy cơ thể cứng nhắc của anh cô liền biết Tiêu Lăng càng căng thẳng hơn cô

“Tố Tố, bà xã……em có đau không?”

“Đau! Nhưng mà vẫn còn trong phạm vi chịu đựng được, Tiêu Lăng anh đừng căng thẳng quá được không, em nhìn thấy anh căng thẳng, bản thân em cũng căng thẳng theo”

“Được được được, anh không căng thẳng, anh không căng thẳng!”

Miệng thì nói không căng thẳng, cơ thì thì đang run lên

Tô Tố thở dài, không nói thêm gì nữa

Chiếc xe rất nhanh thì đến bệnh viện, Tiêu Lăng đã gọi điện thoại, lúc này bác sĩ và hộ lý ở trong bệnh viện đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, Tiêu Lăng vừa bế Tô Tố từ trên xe xuống, thì bị các hộ lý đưa lên xe đẩy

Cả một gia định vội vàng gấp gáp đi theo sau

“Bác sĩ, bác sĩ vợ tôi làm sao rồi?”

“Trước hết để tôi kiểm tra một chút!” Tô Tố bị đẩy vào phòng sản, sau khi nữ bác sĩ kiểm tra xong thì lập tức thở phào nhẹ nhõm, “mới mở ra năm ngón, vẫn phải đợi thêm một lúc mới sinh được”

“Nhưng co ấy tại sao đau đớn như thế” Tiêu Lăng dựa vào bên cạnh giường không chịu rời đi, “có thể tiêm cho cô ấy thuốc giảm đau không?”

Nữ bác sĩ, “……”

Chưa từng nghe qua ai sinh em bé mà phải tiêm thuốc giảm đau cả!

Tô Tố cặp mày nhăn lại, “Tiêu Lăng, anh đừng gây loạn nữa, nghe bác sĩ”

Bác sĩ thở phào một hơi, “bây giờ vẫn chưa sinh được, chắc cần phải đợi thêm mấy tiếng nữa”

Vậy thì không phải là đau cũng đau chết được !

Tiêu Lăng căng thẳng nuốt thẳng nước bọt, “có thể……có thể bây giờ mổ bụng lấy ra em bé không?”

Ông bây giờ chỉ muốn giảm sự đau đớn cho Tô Tố

Tiêu Lăng và Tô Tố từ khi có đứa trẻ này liên tục đến bệnh viện này kiểm tra, nữ bác sĩ rất quen với tình trạng của Tô Tố, cô kiến nghị, “Tiêu tiên sinh, đứa trẻ trong bụng của bà Tiêu thực chất không có lớn, vả lại xương chậu của bà Tiêu cũng không nhỏ, kiến nghị của các bác sĩ chúng tôi là có thể sinh tự nhiên thì sinh tự nhiên”

“Tôi sinh tự nhiên!” Tô Tố đau đớn cắn lấy răng cửa, ánh mắt của cô rất kiên định, “tôi nhất định muốn bản thân sinh!”

“Bà xã……”

“Anh đừng nói nữa……em đã quyết định rồi”

Cô xem qua trong sách, nói là em bé sinh theo tự nhiên thông qua đường co bóp ống sản sẽ thông minh hơn chút so với em bé được lấy ra từ trong bụng, tuy rằng điểm này chưa nhận được khoa học chứng minh, nhưng làm mẹ, có ai không hy vọng con của mình có thể tốt hơn một chút!

Vì vậy cho dù chỉ là tính khả năng, cô cũng nguyện đồng ý thử một lần

“Nếu như quyết định muốn sinh tự nhiên, vậy thì ăn chút thức ăn, đợi lát nữa khi sinh đẻ sẽ rất phí sức lực”

Cảnh Thụy lập tức nói, “con đi mua đồ ăn!”

Tiêu Lăng đã đặt sẵn xong phòng bệnh, lúc này cách đến lúc sinh em bé vãn còn có thời gian, cả nhà ở trong phòng bệnh nghỉ ngơi

Tô Tố nhẫn nhịn cơn đau ăn cơm, khoảng đến thời gian buổi tối hơn 10 giờ, mỗi trận đau lại càng ngày càng dồn dập, cũng càng ngày càng mạnh hơn, cuối cùng cũng là cứ 3 phút lại đau một lần

“Bác sĩ! Bác sĩ!”

“Có thể đẩy vào phòng sinh rồi!”

Tiêu Lăng bước nhanh theo

“Người nhà chờ đợi ở bên ngoài!”

“Không được! tôi bắt buộc phải vào trong!” Tiêu Lăng cương quyết xông vào trong phòng sinh, “tôi muốn ở bên cạnh bà xã của tôi!”

Hộ lý rất bất lực, nhìn về phía bác sĩ

Nữ bác sĩ thở hài một hơi, “ông ta muốn ở cùng thì để ông ta ở cùng đi”

Đàn ông nhìn thấy bà xã của mình sinh em bé đau đớn như vậy, vê sau sẽ đối với vợ càng ngày càng tốt

“A-----“

Cách có cánh của phòng sản tiếng kêu thảm tiết truyền ra ngoài, 4 người ở bên ngoài sắc mặt người sau càng khó coi hơn người trước

Tiểu Thất đầu ngón tay đều đang run rẩy, “anh......sinh em bé thật đáng sợ......”

Cảnh Thụy cũng như vậy đứng ngồi không yên, không ngừng ở trước cánh cửa đi đi lại lại, thỉnh thoảng thì trèo lên khe cánh cửa nhìn bên trong, nhung hoàn toàn không nhìn được cái gì

Chính lúc này, điện thoại của Tiểu Thất reo lên

Lục Sâm gọi đến

Điện thoại thông rồi, Tiểu Thất luyên thuyên nói xong tình hình, Lục Sâm lập tức biểu thị rất nhanh sẽ đến đó

Rất nhanh của Lục Sâm quả nhiên rất nhanh

Nửa tiếng đồng hồ thì tới nơi

Tô Tố trong phòng sinh vẫn không có sinh được em bé, tiếng kêu thảm thiết từng trận từng trận

“Lục Sâm......em sợ......”

“Đừng sợ đừng sợ!” Lục Sâm ôm lấy Tiểu Thất, “mẹ của em sẽ không có chuyện”

“Ừm!”

Người bên ngoài phòng sinh căng thẳng, người trong phòng sinh càng căng thẳng

Tiêu Lăng ngồi xổm bên cạnh giường, nắm chặt không buông tay của Tô Tố, sắc mặt của anh so với Tô Tố càng trắng hơn, đôi mắt chỉ nhìn lên mặt của Tô Tố, nhìn giọt mồ hôi ướt sũng áo, nhìn tóc của cô bị mồ hôi ướt dính lên trên má, anh đau lòng hận không thể đau thay cô

Anh không ngưng hôn lên tay của Tô Tố, “bà xã, em cố lên, em nhất định có thể”

Tô Tố đã không còn sức để trả lời anh, cơn đau khiến cô một câu đều nói không ra

Tiêu Lăng khóc rồi!

Hoàn toàn là sợ mà khóc!

Đường đường là một người đàn ông bảy tắc, nhìn thấy Tô Tố chịu tội như thế này, mà không giúp được cái gì, anh cuối cùng cũng hiểu rõ ra, tại sao sau khi Lãnh Mạc nhìn thấy Trương Hân sinh con xong thì không đồng ý sinh thêm nữa rồi

Quá trình này quá khó khắn vất vả!

“Xin lỗi, Tố Tố xin lỗi, đều là anh khiến em phải gánh chịu đau khổ bây giờ! Chúng mình sau này sẽ không sinh thêm con nữa, vể sau sẽ không sinh thêm nữa......”

“A------“

Lại thêm một tiếng hét đau đớn!

Tiêu Lăng thần kinh căng lên thật căng cứng, Tô Tố mỗi lần hét lên một tiếng, mặt của anh trắng đi một phần

“Dùng sức! Dùng lên chút sức lực, đầu đứa trẻ đã lộ ra ngoài rồi, lập tức thì sinh ra thôi!”

Tô Tố nắm thật chặt lấy tay của Tiêu Lăng, gồng hết sức của mình dồn ép!

“A----“

“Oa!”

Tiếng khóc của đứa trẻ chấn động trời đất, cuối cùng cũng xem như là sinh ra rồi

Hộ lý nhanh chóng lau chùi một lượt cho em bé, vui mừng tuyên bố, “sinh rồi sinh rồi, bà Tiêu, là một công chúa à!”

Mà Tiêu Lăng dường như không có cơ hội nghe thấy câu nói của hộ lý, trong tiếng hét cuối cùng của Tô Tố, không chịu được kích động này, hai mắt trơn ngược lên, đổ thẳng xuống

“A---Tiêu tiên sinh ngất đi rồi!”

“Nhanh đưa vào trong phòng bệnh!”

Lúc đẩy vào trong là một người, đẩy ra thì lại là hai!

Tô Tố sau khi lấy hết sức lực cũng ngất đi

Người ở ngoài cửa chờ đến khi cánh cửa mở ra rồi, thì lập tức vây lên, nhìn thấy tình trạng của Tiêu Lăng, mọi người sững sờ, “daddy của cháu làm sao thế?”

“Quá căng thẳng rồi, ngất đi thôi!”

Trên trán của Tiểu Thất toát ra một giọt mồ hôi lạnh!

Cả nhà nhanh chóng gấp gáp đưa hai người vào trong phòng bệnh, trên thực tế, Tiêu Lăng không hề ngất quá lâu, chỉ có khoảng tầm chưa đến 10 phút thì tỉnh lại, khi tỉnh lại phát hiện mình ở trên giường, anh dường như tính phản xạ nhảy dựng lên

“Tô Tố đâu! Đứa trẻ đâu!”

“Xuỵt---“Tiểu Thất nhanh chóng bịt miệng Tiêu Lăng lại, chỉ chỉ bên kia giường Tiêu Lăng, “mami quá mệt rồi, bây giờ đang ngủ. Em gái cũng đang ngủ rồi, daddy đừng gây ồn đến bọn họ nữa”

“Sinh rồi?” Tiêu Lăng vẫn đang trong mơ màng

“Sinh rồi!”

“Mami của con.....”

“Mami không sao, mami và em gái đều rất khỏe mạnh bình an!”

Tiêu Lăng thở phào nhẹ nhõm, lại đổ thẳng xuống. Tiểu Thất vừa mới định đỡ ông, thì nhìn thấy ông như cá chép cuộn trong lại đứng dậy, ông nhảy xuống giường, chạy đến bên giường của Tô Tố, nắm lấy tay của cô, cũng không quan tâm bao nhiêu người ở đây, nước mắt tạch tạch rơi

Mọi người trầm lặng

Tiêu Lăng không ngừng hôn lên trán của Tô Tố, “bà xã, vất vả em rồi, thật sự là vất cả em rồi!”
 

Bình luận facebook

Top Bottom