saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
34,161
Reaction score
481
Points
83
Chương 345: Thê Chủ Sủng Quân (29)
Thời Sênh vỗ vỗ tay của Linh Ước, quay đầu nhìn bốn phía.

Tiếng chém giết đã ngừng lại, không thấy bóng dáng của Khương Chỉ ở đâu nữa, Tần Hoa bị người của cô bắt được, những người còn lại đều nằm ở trên mặt đất.

"Khương Chỉ đâu?" Nữ chính đại nhân ngươi đúng là muốn lên trời rồi a!

Lão tử có nhiều người như vậy cũng ngăn không được ngươi.

Người phía dưới mờ mịt lắc đầu, đều không thấy nàng ta.

"Đại nhân, nên xử lý hắn như thế nào bây giờ?" Có người chỉ vào Tần Hoa, "Nếu không thì trực tiếp giết đi."

"Người ta là thế tử của Tần quốc, ngươi tưởng muốn giết liền giết sao." Thời Sênh liếc mắt khinh thường, "Mang đi cho nữ hoàng giết."

Mọi người: "..." Cái này thì có gì khác nhau sao? Boss Là Nữ Phụ

Dù sao cuối cùng cũng đều là phải giết a.

Thời Sênh mang theo Linh Ước tiến cung, những người khác thì áp giải Tần Hoa điên cuồng đuổi theo ở phía sau.

Mấy người bọn họ chỉ có hai chân, nhưng mà đại nhân có bốn chân, căn bản là đuổi không kịp.

Bốn phía của hoàng cung đều là người của phủ thừa tướng. Vị nữ hoàng này, bị giam lỏng ở trong hoàng cung, ngoại trừ nổi giận ném vỡ bình sứ, cũng không thể làm được cái gì.

Cho nên khi Thời Sênh nắm tay Linh Ước đi vào, vẫn thấy bình sứ vỡ tan đầy đất.

Người ở trong cung này rốt cuộc là lấy bao nhiêu bình sứ cho bà ta ném vậy.

Lần trước đầy đất toàn là mảnh nhỏ của bình sứ. Lần này cũng lại là mảnh sứ đầy đất, quá là lãng phí. Nếu như chờ đến sau này, thì đây chính là tiền a!

Lần này nữ hoàng ăn mặc rất bình thường, trong điện cũng không có nam sủng.

Nữ hoàng oán độc trừng mắt Thời Sênh.

Nữ nhân này, mấy lần nàng cũng đều không thể tính toán được nàng ta.

Mỗi lần kế hoạch của nàng còn chưa kịp thực hiện, nàng ta liền làm ra một loạt chuyện làm cho nàng trở tay không kịp.

"Phát giận lớn như vậy, vốn đã già, lần này còn già hơn." Thời Sênh tặc tặc hai tiếng, cũng không quan tâm sắc mặt của nữ hoàng đã trở nên khó coi, "Đem người mang vào."

Tần Hoa bị áp giải tiến vào. Cũng không biết có phải là cố ý hay không, Tần Hoa mới vừa đứng ở trước một mảnh đồ sứ vỡ nát, người phía sau liền đạp một cước vào bắp chân của hắn, Tần Hoa liền trực tiếp quỳ xuống.

Nhất thời máu tươi từ đầu gối chảy ra.

Trên mặt của người phía sau lộ ra vài phần sảng khoái, để cho ngươi tính kế với thừa tướng này, lại còn ở thời điểm thừa tướng đại hôn, đơn giản là muốn chết.

Nữ hoàng thờ ơ nhìn đoàn người, bây giờ dù nàng có nói cái gì thì cũng đều không dùng được.

Mình phong quang hơn nửa đời người, đến cuối cùng lại rơi vào kết cục như vậy.

Thời Sênh tự mình nâng một cái ghế, đặt ở trước mặt Linh Ước, để cho hắn ngồi xuống, lúc này mới nhìn về phía nữ hoàng, "Thế tử Tần quốc, ý đồ tạo phản, nữ hoàng bệ hạ cảm thấy nên xử trí như thế nào."

Người có ý đồ tạo phản không là ngươi sao?

Nữ hoàng hận đến nghiến răng, nếu như có thể thì nàng nhất định sẽ nhào tới cắn cho Thời Sênh một phát.

"Thừa tướng muốn xử trí như thế nào liền xử trí như thế đấy, cần gì phải đến hỏi trẫm." Bây giờ tất cả quyền lợi đều nằm ở trên tay của nàng ta, đây không phải là đến để làm cho nàng khó chịu sao?

"Xem ra ngươi còn không biết a." Thời Sênh kéo khóe miệng nở nụ cười, mang theo ác ý và trêu tức, "Con gái của ngươi... Trữ vương đã gọi Trấn Viễn tướng quân đến bao vây để diệt trừ bổn tướng."

Nghe vậy, con ngươi của nữ hoàng chợt sáng lên.

Trấn Viễn tướng quân.

"Ngươi nói Khương Chỉ sẽ tha thứ cho ngươi sao?"

Một câu nói của Thời Sênh giống như một chậu nước lạnh, từ trên đỉnh đầu dội xuống.

Tình cảnh nàng bao vây diệt trừ Trữ vương thoáng như mới diễn ra trong ngày hôm qua, rõ ràng ở trước mắt.

Trấn Viễn tướng quân là nàng ta gọi trở về, nàng ta sẽ đến cứu mình sao?

Lý trí nói cho nữ hoàng biết, sẽ không.

Nếu đổi lại là nàng bị chính mẫu hoàng của mình bao vây diệt trừ, thì mình cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho mẫu hoàng.

Mặc dù nàng là người thân của mình.

Tình thân ở trong cái vòng xoáy quyền lực hoàng tộc này, cho tới bây giờ cũng sẽ không phải là thứ tình cảm đáng kể gì.

"Ha ha ha..." Bỗng nhiên nữ hoàng ngửa mặt lên trời cười ha hả. Thân thể bà ta lùi về phía sau, dưới chân vấp vào vật cản, chợt ngã trên mặt đất.

Tiếng cười hơi dừng lại, nữ hoàng đột nhiên bụm mặt khóc rống.

Làm nữ hoàng mà làm thành giống như nàng, có lẽ từ trước đến nay cũng là người thứ nhất.

Về sau trên sách sử sẽ viết về nàng như thế nào?

Thời Sênh: "..." Khóc cái sợi lông!

Khóc khoảng một phút đồng hồ, nữ hoàng mới lau nước mắt, đứng lên từ dưới đất, làm nữ hoàng nhiều năm như vậy, khí thế thì vẫn phải có.

"Quân Ly Ưu, ngươi muốn làm cái gì, nói đi." Cũng đã đi tới bước này, nàng cũng không còn đường lui.

Thời Sênh nhún nhún vai, "Ta chỉ đến để đưa cho ngươi một tặc nhân có ý đồ tạo phản, xử trí như thế nào thì là do ngươi."

Nữ hoàng nhìn chằm chằm Thời Sênh, vành mắt đỏ tươi, giống như là muốn từ trên người Thời Sênh nhìn ra được một đóa hoa.

Ánh mắt Thời Sênh rất an tĩnh, một tay cầm tay của Linh Ước.

Ánh mắt nữ hoàng lại nhìn sang Linh Ước đang ngồi ở trên ghế, cuối cùng hít thở sâu một hơi, "Lôi ra đi, chém."

Tần Hoa bị người chặn miệng, một chữ cũng không thể nói nên lời, chỉ có thể dùng ánh mắt phẫn hận trừng mắt nhìn Thời Sênh.

Thời Sênh không thèm để tâm, nhìn về phía hắn cười cười.

Được làm vua thua làm giặc, ai bảo ngươi là kẻ thất bại?

Đêm nay, thừa tướng đại hôn.

Đêm nay, đại quân của Trấn Viễn tướng quân áp thành.

Đêm nay, thế tử Tần quốc bị xử tử.

...

Tần Hoa chết có lẽ là đả kích lớn nhất đối với Khương Chỉ. Khương Chỉ và Trấn Viễn tướng quân bắt đầu công thành.

Toàn bộ người của Thời Sênh đã rút về bên trong thành. Ngoài thành tiếng chém giết chấn thiên động địa. Bên trong thành dân chúng sớm đã bị những chuyện xảy ra trong đêm nay làm cho sợ vỡ cả mật.

Ban ngày bọn họ còn đắm chìm trong chuyện vui là đại hôn của thừa tướng.

Nhưng buổi tối lại là cảnh máu chảy thành sông, thành trì sắp phá.

Đấu tranh trừ gian cứu hoàng chính thức khai hỏa.

Đại quân của Trấn Viễn tướng quân lặn lội đường xa, ngay cả thời gian để nghỉ ngơi và hồi phục cũng không có liền tiến vào chiến đấu. Đám tiền quân chiến đấu phía trước cơ bản toàn bộ đều thất trận.

Nhưng đám người chiến đấu phía sau lại giành lại được chiến thắng cho bọn họ.

Trong trận doanh của bọn họ, có một nữ chính đại nhân đến từ thời hiện đại. Nàng ta tùy tiện sử dụng chiến thuật mà hiện đại tổng kết ra được, thắng trận cũng không tính là chuyện kỳ lạ.

Bên này Trấn Viễn tướng quân sĩ khí tăng nhiều.

"Trữ vương, ngài chính là chân thần."

Trong doanh trướng, Khương Chỉ đúng cùng một chỗ với một nữ nhân mặc khôi giáp, nữ nhân kia hào sảng vỗ vỗ bả vai của Khương Chỉ.

"Cũng chỉ là một chút mưu kế mà thôi." Trên mặt Khương Chỉ không có lấy một điểm tươi cười nào, bây giờ nàng căn bản là cười không nổi.

Trong lòng nàng vẫn đang nghi ngờ Thời Sênh cũng là một người xuyên qua như nàng. Nhưng nàng lại không có chứng cứ, không có cách nào chứng minh đến cùng là có đúng hay không.

Nàng chỉ có thể tốc chiến tốc thắng, không muốn để cho Thời Sênh có cơ hội phản kích.

"Trữ vương đã khiêm tốn rồi." Trấn Viễn tướng quân lại cười to một trận, "Mấy lần này nếu như không có Trữ vương an bài, đoán chừng chúng ta cũng không thắng được."

Hai người thảo luận chính sự xong, xác định chiến lược kế tiếp, Trấn Viễn tướng quân lập tức phái người đi an bài.

Chờ an bài mọi việc xong, Trấn Viễn tướng quân nhìn Khương Chỉ đứng ở bên ngoài doanh trướng, bóng lưng có chút cô đơn, trong lòng không khỏi khẽ động.

"Không cần phải khổ sở, rất nhanh người liền có thể báo thù cho bọn họ." Trấn Viễn tướng quân vỗ vỗ bả vai Khương Chỉ.

Khương Chỉ không trả lời, mà chỉ nhìn tường thành xa xa.

Trấn Viễn tướng quân thở dài, cũng nhìn theo.

Trên tường thành, đèn đuốc sáng trưng, bóng người bên trên lay động.

Từ xa cũng có thể thấy người bên trên kia đang bận rộn nhiều việc.

"Bọn họ đang làm cái gì?" Trấn Viễn tướng quân nói thầm một câu. Giờ này đã hơn nửa đêm, bọn họ không đi ngủ, còn di chuyển ở trên tường thành làm cái gì.

Bị Trấn Viễn tướng quân nhắc nhỏ liền tỉnh lại, Khương Chỉ đem suy nghĩ tán loạn của mình thu hồi về, chăm chú nhìn lại.

Khoảng cách hơi xa, không nhìn thấy bọn họ đang làm cái gì, nhưng người ở phía trên kia rõ ràng đang bận rộn nhiều việc.

Khương Chỉ cau mày nhìn một hồi, thật sự là không nhìn rõ. Trấn Viễn tướng quân liền phái người đi tra xét.

Người đi tra xét rất nhanh trở lại.

Nghe báo cáo xong, Khương Chỉ và Trấn Viễn tướng quân thảo luận, cho ra kết luận.

Địch nhân muốn dùng hỏa công.

Khương Chỉ không khỏi lộ ra một vẻ mặt trào phúng.

Trước đây nàng đã nghĩ đến điểm này, cho nên nơi đóng quân đã rút lui về phía sau một khoảng cách. Với năng lực của thời đại này, căn bản là không có cách nào đem đá lửa phóng ra đến được khoảng cách xa như vậy.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
34,161
Reaction score
481
Points
83
Chương 346: Thê Chủ Sủng Quân (30)
Trên tường thành.

Thời Sênh để cho người ta đem đồ vật dọn dẹp xong, những thứ này đều là cây cung đã sửa đổi trở nên phóng đại hơn.

Thời Sênh cầm mấy quả cầu nhỏ màu tím, trên quả cầu nhỏ màu tím bọc một tầng lá bùa màu vàng.

Cô dặn dò mấy người xung quanh.

"Người bên dưới đã chuẩn bị xong chưa?" Thời Sênh quay đầu hỏi Đới Nguyệt ở bên cạnh.

Đới Nguyệt lập tức gật đầu, "Đều đã chuẩn bị xong."

Thời Sênh phân quả cầu nhỏ cho vài người, "Lát nữa ta ra lệnh, các ngươi liền đưa cái này bắn ra. Chờ sau khi tiếng nổ mạnh biến mất, người bên dưới mới được xông lên, hiểu chưa?"

"Đã hiểu."

"Chuẩn bị đi."

Người được phân cho quả cầu nhỏ, chia nhau đứng ở trước cây cung phiên bản phóng đại, trong lòng bàn tay đều đổ đầy mồ hôi.

Đồ mà thừa tướng đại nhân cho bọn họ, bọn họ chưa từng thấy qua, cũng không biết bọn họ có thể bắn qua bên kia hay không.

Thời Sênh nhìn về phía Linh Ước đang đứng ở bên cạnh. Sắc mặt Linh Ước có chút tái nhợt, hắn khẽ lắc đầu với Thời Sênh, ý bảo mình không có việc gì.

Thời Sênh đau lòng sờ sờ mặt của hắn, "Chờ giải quyết xong mọi chuyện chúng ta liền quay về, đã sớm nói là không cho chàng vẽ bùa, ta có biện pháp giải quyết..."

Thời Sênh vẫn cảm thấy khó hiểu tại sao trong cơ thể của Linh Ước lại có linh lực, không nghĩ tới con hàng này lại sẽ vẽ bùa trú.

Kỹ năng hạng nhất của Đạo gia vốn là vẽ bùa, vẽ càng tốt thì tác dụng của bùa chú lại càng lớn.

Nhưng thế giới này, đạo gia hầu như nằm ở giai đoạn vừa mới khởi sắc, những vật này là do Linh Ước tự mình nghĩ ra được, cho nên linh lực chỉ tồn tại ở trong cơ thể hắn.

Cái này tương đương với món quà của thiên đạo, chờ sau này bùa chú được người khác biết đến, linh khí ở thế giới này sẽ từ từ trở nên nồng nặc.

Linh Ước nắm chặt tay của Thời Sênh, "Ta cũng muốn làm cái gì đó cho nàng."

Hắn không muốn luôn chỉ có mình nàng đơn thương độc mã.

Vẽ bùa chẳng qua chỉ làm cho hắn suy yếu một đoạn thời gian, tĩnh dưỡng một chút thì tốt rồi.

Thời Sênh không nói cái gì, quay đầu hạ lệnh.

Quả cầu nhỏ được lá bùa bao lại, thời điểm được bắn ra, giống như từng đạo thiểm điện, cắt qua đêm tối, rơi vào trong doanh trướng phía xa xa.

"Phanh!"

"Phanh!"

Các quả cầu bị bắn ra mạnh mẽ nổ tung, làm cho nơi này tường thành cũng đều rung theo.

Sức nổ mãnh liệt như vậy, cho tới bây giờ những người này cũng chưa từng thấy qua. Ai cũng bị giật mình, sau một lúc lâu mới phản ứng được, nhảy vào nơi đóng quan của quân địch.

Phạm vi bị nổ tung rất rộng, huống chi còn để lại một cái hố rất lớn, trong hố điện lưu vang lên âm thanh két két.

Trong hỗn loạn sẽ luôn có người ngã xuống.

Người ngã xuống chỉ có một kết cục, chính là bị điện lưu đánh thành than.

Thời Sênh không có ném loạn, số lượng những quả cầu nhỏ này nằm trong phạm vi chịu đựng được ở thế giới này, cho nên bầu trời cũng không có xuất hiện tượng gì kỳ lạ gì.

Thời điểm Khương Chỉ bị bắt gương mặt vẫn còn có chút mờ mịt.

Dù như thế nào nàng cũng không nghĩ ra, tại sao nàng ta lại có vũ khí tân tiến như vậy.

Cho dù là bản thân nàng ta cũng xuyên qua mà đến, nhưng cũng không biết cách làm ra thứ vũ khí tân tiến như vậy đi? Boss Là Nữ Phụ

Khương Chỉ đòi gặp Thời Sênh. Nàng ta có rất nhiều nghi vấn muốn hỏi, nhưng mà Thời Sênh căn bản là không hề muốn gặp nàng.

Trận chiến tranh này cứ như vậy mơ mơ hồ hồ kết thúc.

Mưu lược mà Khương Chỉ và Trấn Viễn tướng quân thảo luận ra căn bản là không có cơ hội dùng tới.

Khương Chỉ và Trấn Viễn tướng quân bị giam trong địa lao, hai người đều mang vẻ có chút chật vật.

Xiềng xích vang lên âm thanh ào ào, có tiếng bước chân từ đằng xa truyền đến.

"Bệ hạ..."

Trấn Viễn tướng quân dần dần thấy người đang đi đến gần, con ngươi rồi đột nhiên sáng lên, nhào tới trước cửa nhà lao, "Bệ hạ, vi thần không phải là có mưu mô làm phản, vi thần là tới để cứu ngài, xin bệ hạ hãy tra cho rõ a!"

Trấn Viễn tướng quân đánh chết cũng không nghĩ tới, lý do khiến mình bị giam lại sẽ là cái này.

Nàng rõ ràng là tới cứu giá, nhưng đến cuối cùng lại biến thành mưu phản?

Khương Chỉ co rúc ở nơi âm u, ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm nữ hoàng.

Nữ hoàng được người vây quanh đứng ở cửa bên ngoài nhà lao, nàng vẫn ung dung hoa quý, uy nghiêm như trước.

Vị phụ nhân áo mũ không được chỉnh tề từng khóc lóc trước mắt Thời Sênh đã sớm không còn nhìn thấy.

Nữ hoàng phất tay để cho mọi người lui ra.

"Bệ hạ, cứu vi thần." Trấn Viễn tướng quân đưa tay ra túm vạt áo của nữ hoàng.

Nữ hoàng để mặc cho nàng túm, mặt mày rũ xuống, giọng nói yếu ớt, "Ngươi không nên trở về."

Ngươi không nên trở về.

"Bệ hạ?" Trấn Viễn tướng quân sững sờ nhìn nữ hoàng, lời này của người là có ý gì?

"Thừa tướng không có tạo phản." Thời điểm nữ hoàng nói câu nói này, giọng nói có chút run rẩy.

Bà ta không muốn thừa nhận đây là sự thật, nhưng đây lại là sự thật.

Thừa tướng không có tạo phản.

Bà ta vẫn là nữ hoàng.

Nàng ta vẫn là thừa tướng.

"Làm sao có thể... Nàng..." Trấn Viễn tướng quân nhìn về phía Trữ vương.

"Tại sao người lại muốn giết ta." Khương Chỉ cắn răng hỏi.

Nữ hoàng nhìn về phía nàng, vẻ mặt không có một chút áy náy nào, chỉ có thất vọng.

"Nếu ta là ngươi, thì cũng sẽ không quay về sớm như vậy."

"Vô tình nhất chính là nhà đế vương... Cuối cùng hôm nay ta cũng đã lĩnh giáo được rồi." Trước đây những lời này đều là chỉ là nói suông, nhưng những việc mà nàng trải qua gần đây đã làm cho nàng sâu sắc cảm nhận được cái gì gọi là, vô tình chính là nhà đế vương.

Rốt cuộc nàng xuyên qua đến nơi này để làm cái gì?

"Trẫm sẽ cho các ngươi được chết một cách quang vinh hơn một chút."

Nữ hoàng thở dài, xoay người rời đi.

Mặc dù bây giờ nàng là nữ hoàng, nhưng mà cũng không có khác gì so với trước đây, quyền lực vẫn nằm trong lòng bàn tay của người kia như cũ.

Khương Chỉ ở trong địa lao ầm ĩ muốn gặp Thời Sênh.

Tin tức truyền tới chỗ của Thời Sênh, ngay cả mí mắt cô cũng chưa từng nâng lên một chút.

Nàng ta dựa vào cái gì muốn đi gặp cô.

Nàng ta cho rằng mình là ai.

Muốn nghe được lời giải thích nghi hoặc cho nàng ta từ nơi này của cô, dựa vào cái gì a?

Mang theo nghi hoặc đi xuống hỏi Diêm vương đi!

Nữ hoàng cho hai người một chén rượu độc, nghe nói Khương Chỉ không chịu uống, là bị người ta đổ hết vào miệng.

Rõ ràng là một chén rượu độc có dược hiệu cực nhanh, đến chỗ của Khương Chỉ, lại đủ để cho nàng ta sống lâu thêm nửa canh giờ.

Vận khí tốt của nữ chính đại nhân lại vẫn còn chưa dùng hết.

Chuyện này tới nhanh, đi cũng nhanh, dân chúng không bết chân tướng, thật sự cho rằng Trữ vương mưu đồ bí mật cùng Trấn Viễn tướng quân tạo phản.

Người biết rõ chân tướng thì chẳng ai dám nói lung tung?

Trên Kim Loan điện, nữ hoàng nhìn thừa tướng đại nhân đứng ở phía dưới, cũng không biết là lại đi vào cõi thần tiên nào rồi.

Vô lực phất tay một cái, "Có việc khải tấu, vô sự bãi triều."

"Thần có bản tấu."

Nữ hoàng ngước mắt nhìn người nọ.

Thời Sênh cũng giống như là bị nàng ta ầm ĩ đến, nghiêng đầu nhìn nàng ta.

Người nọ run một cái, kiên trì tấu lên.

Đại ý chính là để cho nữ hoàng lập người kế vị.

Nữ hoàng nhướng mày. Bây giờ bà làm gì có cái tâm tư nào để lập người kế vị. Hơn nữa cho dù là bà đồng ý, thì cái người đứng ở bên dưới kia có đồng ý không?

"Nói rất có đạo lý, là nên lập một hoàng thái nữ rồi."

Nữ hoàng cảm giác là mình vừa nghe nhầm, vậy mà nàng lại đồng ý?

Thời Sênh vừa mở miệng, người phía dưới lập tức hùa theo.

"Thừa tướng cho rằng vị hoàng nữ nào có thể đảm nhiệm được." Nữ hoàng đem quyền lựa chọn giao cho Thời Sênh.

Thời Sênh lập tức đáp lại nữ hoàng bằng một ánh mắt như đang nhìn kẻ thiểu não, "Lại không phải là giang sơn của ta, làm sao ta biết ai có thể đảm nhiệm được."

Nữ hoàng: "..."

Bây giờ ngươi đang nắm giữ tất cả quyền lực, thì cũng là giang sơn của ngươi có được không?

Cuối cùng sau một phen tranh luận, cũng không có tìm được ra một người nào, vì vậy cũng chỉ có thể bỏ qua.

Sau đó một đoạn thời gian nữ hoàng không vào triều.

Dù sao cũng không có quyền lực gì, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đã có thừa tướng, cho nên có lên triều hay không cũng đều giống nhau.

Cả ngày ở trong hậu cung với nam sủng truy hoan mua vui, sống mơ mơ màng màng.

Kết quả chính là, toàn bộ triều chính đều rối loạn.

Có chuyện gì nữ hoàng cũng để cho người ta đi tìm thừa tướng. Thừa tướng liền đơn giản thô bạo hơn nhiều, trực tiếp cầm kiếm chém.

Lại không phải là việc của cô, tìm cô làm cái sợi lông, đi mà tìm nữ hoàng đấy.

Cuối cùng nữ hoàng cũng phát hiện thừa tướng đại nhân này thật sự không muốn quản những việc này, đành phải từ trong lòng mỹ nhân đứng lên xử lý triều chính.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
34,161
Reaction score
481
Points
83
Chương 347: Thê Chủ Sủng Quân (31)
Dưới sự che chở của đùi to siêu cấp là Thời Sênh, Quân gia phát triển rất mạnh, đã hoàn toàn bao trùm trên cả hoàng quyền.

Nhưng mà đùi to của bọn họ...

Được rồi, đùi to cho tới bây giờ cũng chỉ ôm có một người.

Bọn họ vẫn nên ôm đùi của Linh Ước công tử đi.

Chỉ có dỗ cho Linh Ước công tử vui vẻ, bọn họ mới có cơ hội gặp thừa tướng, mới có thể làm cho thừa tướng làm việc.

Cho tới bây giờ chưa từng thấy qua người nào cưng chiều một người đến như thế.

Trong lịch sử cũng không có!

Sau đó Thời Sênh đem quyền lợi trao lại cho Quân gia. Dù sao thì nhiệm vụ của cô cũng đã hoàn thành, Quân gia có thể đi đến mức nào, liền xem năng lực của chính bọn họ.

Thời Sênh mang theo Linh Ước cùng với nhị Nguyệt trở về Vạn Nguyên Sơn.

Rõ ràng so với ở bên ngoài, thì Linh Ước lại càng thích ở đây hơn.

Tất nhiên Thời Sênh sẽ đi theo hắn.

Rời xa đám người kia, như vậy Linh Ước sẽ chỉ thuộc về một mình cô, cô rất hài lòng.

Chính là...

Cái tên tiểu tử gọi là Cổ Tô kia, nhiều lần thiếu chút nữa là bị Thời Sênh chém chết.

Nếu không phải là Đới Nguyệt tới kịp thời, cũng không biết Cổ Tô đã chết bao nhiêu lần.

Sau khi Cổ Tô lần thứ N bị Đới Nguyệt đóng gói mang đi, thì Thời Sênh bùng nổ.

"Lão tử đã nói là không cho chàng động vào hắn, chàng nghe không hiểu lời nói của ta à!" Thời Sênh hận không thể dùng một cái tát đập chết Linh Ước.

Linh Ước mang vẻ mặt vô tội, "Hắn là sư đệ của ta."

Thời Sênh: "..."

Sư đệ thì như thế nào, ta còn là người yêu của chàng a!

Sư đệ có thể sống với chàng cả đời sao? Boss Là Nữ Phụ

Không thể đi!

Tức chết bản tiểu thư.

Thời Sênh thở hổn hển phất tay áo rời đi.

Không dỗ bản tiểu thư, bản tiểu thư sẽ không lên giường!

Linh Ước bất đắc dĩ lắc đầu, đi qua đuổi theo cô, kéo tay của cô lại, "Chúng ta đi xuống núi một chút đi."

"Xuống núi làm cái gì, không đi." Thời Sênh hất tay, bày ra vẻ mặt lãnh đạm như kiểu "Bây giờ ta rất tức giận, chàng nói cái gì cũng vô dụng thôi"

Đôi tai của Linh Ước ửng đỏ, hôn lên môi cô một cái, "Bây giờ thì thế nào?"

"Cửa cũng không đi." Bản tiểu thư cũng không phải dễ bị hối lộ như vậy.

Linh Ước lại hôn một cái.

"Để ta suy nghĩ một chút."

Tiếp tục hôn.

"Còn chưa đủ thành ý."

Tiếp tục hôn...

Mãi đến khi Thời Sênh hết giận, mới đồng ý xuống núi.

Kết quả là vừa nghe Thời Sênh muốn xuống núi, ba người nhị Nguyệt và Cổ Tô đều nước mắt lưng tròng nhìn cô.

Biểu thị bọn họ cũng muốn đi a.

Thời Sênh: "..." Không muốn mang con chồng trước theo.

"Đại nhân..." Để cho chúng ta đi, để cho chúng ta đi với nha.

"Hừ." Hắn là vì đi xem sư huynh thôi.

Cuối cùng thì Thời Sênh vẫn phải mang theo ba cái siêu cấp bóng đèn 2000W xuống núi.

Cô rời khỏi triều đình đã được hai năm, nhưng mà vừa mới vào cửa thành, lập tức đã bị người ta vây xem.

"Đây không phải là thừa tướng đại nhân sao? Trở về để tạo phản à?"

"Thừa tướng đại nhân cũng đã lâu rồi chưa có vào triều..."

Từ lần đó sau sự kiện đại quân của Trấn Viễn tướng quân áp thành, câu nói mà những người này thường hay nói nhất chính là.

Hôm nay thừa tướng đại nhân sẽ tạo phản sao?

Còn không có.

Bọn họ dám nói như vậy, cũng bởi vì biết thừa tướng đại nhân sẽ không tạo phản.

Nếu như nàng muốn tạo phản, thì đã sớm làm rồi.

Thời Sênh mặt đen lại kéo Linh Ước tránh khỏi đoàn người kia, thuận tiện bỏ rơi ba đứa con chồng trước ở phía sau.

Thời Sênh nhìn mọi người xung quanh, cô luôn cảm thấy có chút kỳ lạ.

Làm sao hôm nay lại náo nhiệt như thế?

Thời Sênh che chở cho Linh Ước, đề phòng hắn bị người bên cạnh cọ vào. Linh Ước đã quen được Thời Sênh che chở cho hắn như thế, cảm giác hưởng thụ dâng lên đơn giản chính là yên tâm thoải mái.

Hai người đi một đường đều là đi một chút rồi lại dừng một chút, cuối cùng chọn một chỗ để ăn.

Chờ đến khi ăn xong, sắc trời bên ngoài cũng đã tối rồi.

Mãi đến lúc này, Thời Sênh mới phản ứng được, lúc trước chỗ khiến cô cảm thấy không bình thường chính là.

Hôm nay là ngày lễ cầu xin Chức Nữ được khéo tay thêu thùa* a!

*Ngày lễ cầu xin Chức Nữ được khéo tay thêu thùa được diễn ra vào ngày 7-7 âm lịch, theo tục cũ, người phụ nữ bày hoa quả ở sân, cầu khấn sao cho Chức Nữ phù hộ cho mình khéo tay may vá.

Thảo nào lúc trước cô cảm thấy có gì đó sai sai, thì ra những vật được bán ở trên đường cái kia, đa phần đều liên quan với lễ cầu xin Chức Nữ được khéo tay thêu thùa.

"Tiểu đạo trưởng..." Thời Sênh ý vị thâm thường gọi Linh Ước một tiếng, thảo nào hôm nay con hàng này lại kéo cô đến đây, mấy cái này thật có tứ a!

Linh Ước trừng cô liếc mắt một cái.

Ai da, lại còn trừng cô, tính khí càng ngày càng tăng lên a!

Lễ cầu xin Chức Nữ được khéo tay thêu thùa rất là náo nhiệt. Cả trai lẫn gái trẻ tuổi hẹn nhau ở trên đường mua sắm, thả đèn phóng hoa, ý cảnh hay vô cùng.

Linh Ước kéo Thời Sênh đi theo dòng người, rất nhanh thì đến được một chỗ.

"Chúng ta tới nơi này để làm gì?" Thời Sênh nhìn cái cây cổ thụ bị treo đầy các tấm thẻ gỗ nhỏ ở trước mặt, có chút không hiểu nhìn Linh Ước.

Hắn sẽ không tin mấy thứ đồ chơi này đi?

Sự thật chứng minh, Linh Ước thật sự tin.

Hắn mua hai tấm thẻ gỗ từ cửa hàng bên cạnh, rồi đưa một cái cho Thời Sênh.

Thời Sênh: "..."

Nhìn chằm chằm Linh Ước vài giây, cuối cùng bất đắc dĩ nhận lấy.

Phải khắc chữ ở trên thẻ bài cũng không dễ dàng, may mà phát hiện ra ở bên cạnh có mấy thủ nghệ nhân đang kiếm tiền, chuyên môn đi khắc chữ thuê. Thời Sênh liền kéo Linh Ước đi qua bên đó.

Có lẽ mấy người đang xếp hàng biết được bọn họ, cúi đầu hô nhỏ tự giác tránh ra một chỗ.

"Đây là thừa tướng đại nhân và Linh Ước công tử a? Thật xứng đôi a!"

"Thừa tướng đại nhân chỉ có một vị chính quân là Linh Ước công tử, đối với Linh Ước công tử lại càng tốt đến khỏi bải bàn cãi luôn. Sau này ngươi cũng sẽ chỉ có một vị chính quân là ta chứ?"

"Cái này..."

"Hừ!"

"Ôi chao... Chờ một chút..."

Liên tiếp vài đôi tình nhân đều bị đối phương chần chờ trả lời khiến cho tan rã trong không vui.

Thời Sênh và Linh Ước bèn nhìn nhau cười.

"Công tử muốn khắc cái gì?" Thủ nghệ nhân có chút kinh sợ hỏi.

Đây chính là thừa tướng đại nhân...

"Có giấy bút không?" Linh Ước lễ phép hỏi.

"Có, có... Có." Thủ nghệ nhân vội vàng chỉ chỉ cửa hàng giấy Tuyên Thành ở bên cạnh.

Nơi này có một cách nói, nói là những người đang yêu nhau viết xuống lời hứa ở trước cây tam sinh, thì có thể trở thành sự thật.

Đợi đến khi bọn họ dắt tay nhau đến già, còn có thể đến xem lời hứa mà bọn họ đã từng viết xuống.

Thời Sênh đối với chuyện này chỉ có vẻ mặt lạnh lùng.

Chờ đến khi già rồi thì tấm thẻ trên cái cây này không biết đã thay đổi biết bao nhiêu lần, còn tìm được cái sợi lông đấy.

Linh Ước dặn dò Thời Sênh, "Nàng đừng nhìn."

Thời Sênh bĩu môi.

Không nhìn thì không nhìn, người ta hiếm lạ gì mấy cái này.

Chờ Linh Ước đi qua viết chữ, Thời Sênh liền quay sang thủ nghệ nhân nói, "Khắc tên của hắn cho ta là được."

"Vâng thừa tướng đại nhân..." Thủ nghệ nhân lập tức nhận lấy thẻ gỗ trên tay của Thời Sênh, cúi đầu khắc chữ.

Chờ đến khi Linh Ước trở lại, chữ của Thời Sênh đã khắc xong.

Một tấm thẻ gỗ là do hai tấm bảng gỗ ghép lại, tên khắc ở trên một tấm trong đó, đến khi khép lại liền không nhìn thấy được.

Chờ đến khi khắc chữ xong, dùng tơ hồng trói chặt, hai người liền đến trước gốc cây tam sinh lớn đến có chút dọa người kia.

"Chàng đến ném đi." Thời Sênh đưa thẻ gỗ cho Linh Ước.

Linh Ước nhận lấy thẻ gỗ, chắp hai tay ở phía trước tạo thành hình chữ thập, rồi hướng về phía cây tam sinh bái lạy, lúc này mới đến ném đi, treo ở trên một cành lá màu xanh biếc.

Đung đưa ở bên trên phát ra tiếng vang thanh thúy.

Thời Sênh ngửa đầu nhìn tấm thẻ gỗ, Linh Ước chủ động cầm tay cô, mười ngón đan xen vào nhau.

Hai người đứng một lúc, liền xoay người rời đi.

Tiếng động lớn ồn ào chậm rãi bình phục lại. Đoàn người tản đi, thủ nghệ nhân ngồi ở bên dưới gốc cây tam sinh đã chuẩn bị dẹp quầy.

Trước mặt hắn đột nhiên tối sầm lại, vừa mới ngửa đầu nhìn, sợ đến mức thiếu chút nữa quỳ xuống.

"Thừa tướng... Thừa tướng đại nhân."

Thời Sênh ngồi xổm người xuống, nhìn thẳng vào hắn, "Giúp ta khắc tên của hai người."

"Ôi chao?" Thủ nghệ nhân liền mờ mịt, thừa tướng đại nhân đi tới là vì cái này sao, "Nhưng mà... Không còn tấm thẻ bài nào trống không."

Thời Sênh nhíu mày, nhìn xung quanh, cửa hàng rong vừa mới bán tấm thẻ bài đã không thấy đâu.

Thời Sênh nhớ lại vi trí lúc trước Linh Ước ném lên, đem tấm thẻ gỗ lấy xuống, để cho hắn liền khắc vào phía bên kia.

Trong lòng của thủ nghệ nhân cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng không dám hỏi, ngoan ngoãn khắc xong cho tốt.

Thời Sênh cầm tấm thẻ gỗ đã được khắc chữ thêm một lần nữa, học dáng vẻ của Linh Ước chắp hai tay tạo thành hình chữ thập, sau khi bái xong, lại ném đi lên.

Gió đêm thổi qua, tấm thẻ gỗ va chạm vào nhau, tạo ra âm thanh dễ nghe giống như tiếng kêu của chuông gió.

Trong lúc mơ hồ, trên tấm thẻ gỗ đang quấn lấy nhau, tên của bốn người như ẩn như hiện.

Linh Ước, Ly Ưu.

Phượng Từ, Thời Sênh.
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
34,161
Reaction score
481
Points
83
Chương 348: Thê Chủ Sủng Quân (32)
Ta là Đới Nguyệt, thật ra ta có họ.

Ta họ Quân.

Là nhánh phụ của Quân gia, tính ra, thừa tướng còn phải gọi ta một tiếng biểu tỷ.

Từ khi ta bắt đầu nhớ được mọi chuyện, người bên cạnh luôn luôn truyền thụ cho ta một tư tưởng, cuộc đời của ta đều là thuộc về tiểu chủ nhân của Quân gia - Quân Ly Ưu.

Ta phải trung thành với nàng.

Ta phải bảo vệ nàng.

Khi đó không hiểu, trong lòng khó tránh khỏi có ý định phản nghịch, nhiều lần rời nhà trốn đi.

Lần đầu tiên ta nhìn thấy nàng, là ở một quán tửu lâu.

Lúc đó ta rời nhà đã được mấy ngày, tiền trên người bị tiêu xài gần như không còn, đói bụng đến mức không có cách nào, nên đành phải đi vào tửu lâu ăn vụng.

Kết quả là bị người bắt được, đánh cho một trận.

Sau đó ta liền thấy phấn một tiểu nữ oa điêu ngọc trác đứng ở trên tửu lâu, tò mò dõi mắt nhìn xung quanh.

Không hề ngoại lệ, ta liền thấy mẫu thân của ta ở bên người nàng.

Lúc đó mẫu thân ta là bà vú của nàng, có lẽ khi đó là ta không thích cái vị tiểu chủ nhân này.

Dù sao là nàng đoạt mẫu thân của ta, còn muốn ta suốt đời bán mạng vì nàng.

Ta bị người ta quyền đấm cước đá, mẫu thân ta lại ôm nàng, dùng lời nói nhỏ nhẹ để cho nàng đừng xem, ngay cả một ánh mắt cũng chưa từng để lại cho ta.

Vì để giành giật một hơi thở, ta cắn môi không để cho mình phát ra một tiếng.

Sau đó ta chợt nghe được nàng dùng giọng nói mềm mại quay về phía mẫu thân nói: "Là Đới Nguyệt tỷ tỷ, bà vú, ngươi mau chóng để cho các nàng đừng đánh nữa."

Vậy mà nàng lại biết ta... Còn có thể kêu ra tên của ta.

Mẫu thân phái người đem ta mang đi.

Trên người ta rất bẩn thỉu, nhưng nàng tuyệt đối không ghét bỏ, lôi kéo ta cho ta ăn, giống như một con ong mật chuyển động xung quanh ta.

Nhưng mà ta lại càng không thích nàng.

Có lẽ là thời kỳ nổi loạn của ta tới tương đối sớm, khi cảm thấy nàng làm phiền đến ta, ta liền đưa tay đẩy nàng một cái.

Lúc đó nàng mới năm tuổi, ta đẩy nàng một cái khiến nàng ngã xuống mặt đất. Nàng lại dùng... ánh mắt vô tội ủy khuất nhìn ta, khiến ta mang một chút cảm giác tội lỗi.

Nhưng mà vừa nghĩ tới tất cả những thứ hiện tại mà ta phải chịu đựng đều là do nàng ban tặng, một chút cảm giác tội lỗi liền biến mất vô tung vô ảnh.

Kết quả chính là ta bị mẫu thân đánh cho một cái tát, còn bị phạt quỳ ở từ đường.

Lúc đó chuyện này là chuyện mà ta không có cách nào để hiểu nhất.

Rõ ràng là mẫu thân của ta, vì sao lại muốn để cho người khác đánh ta? Boss Là Nữ Phụ

Khi ấy là cuối mùa thu, một mình ta quỳ gối ở từ đường, lăn qua lộn lại suy nghĩ về vấn đề này, nhưng làm thế nào cũng không nghĩ ra.

Điều ta không ngờ tới là nàng lại len lén chạy tới, thân thể nho nhỏ ôm một cái chăn bông đủ để bao phủ cả cơ thể của nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn bị đông lạnh đến đỏ bừng.

Nàng nói với ta rất nhiều, nhưng mà ta đều không nhớ được. Ta chỉ nhớ rõ là ta ôm nàng co lại ở dưới một cái chăn bông sưởi ấm cho nhau.

Buổi sáng hôm đó mẫu thân mang người đi xung quanh tìm nàng, cuối cùng lại tìm được nàng ở chỗ này của ta, định tiến hành gia pháp ngay tại chỗ. Chính nàng ngăn mẫu thân, nói muốn đánh liền đánh cả nàng, cuối cùng chuyện này cũng không giải quyết được gì.

Kể từ ngày đó, ta liền ở cùng bên người nàng.

Khi đó nàng là rất dễ thương, mềm mại thành một đoàn, giọng nói khe khẽ giòn giòn, mang theo sự ngây thơ của một hài tử.

Ban đầu ta còn có chút không tình nguyện, nhưng ở chung lâu ngày, sớm đã quên mình từng nói qua lời thề, đánh chết cũng không hầu hạ sự ngây thơ của nàng.

Đi theo bên người nàng thì ta mới biết được những gì mà nàng phải học vượt xa những gì mà ta phải học.

Nhưng mỗi lần nàng đều ngoan ngoãn học xong, lúc nào cũng cố gắng hoàn thành bài tập, để dành ra thời gian mang ta ra ngoài đi chơi đây mà.

Sau một khoảng thời gian dài, người trong phủ đều biết nàng thích ta, thái độ đối với ta cũng khách khí đi rất nhiều.

Khi đó ta mới hiểu được, sự yêu thích của nàng đối với những người này mang thêm bao phần gánh nặng trách nhiệm.

Ngày mẫu thân tìm ta nói chuyện là một ngày tuyết rơi, tuyết rất lớn.

Ta còn nhớ rõ vẻ mặt của mẫu thân, trong nghiêm túc mang theo yêu thương.

Mẫu thân nói, "Đứa nhỏ, trên người tiểu chủ nhân phải gánh vác toàn bộ Quân gia. Nàng cũng không dễ dàng gì. Ngươi có thể trở thành người bên cạnh nàng, là một loại vinh dự, lại càng có thêm trách nhiệm. Ngươi phải đối đãi với nàng thật tốt, kính trọng nàng, bảo vệ nàng..."

Ngoài phòng tuyết rơi bay tán loạn, mẫu thân nói liên miên một hồi lâu, cuối cùng ôm ta khóc rống một trận, nói là có lỗi với ta.

Nhưng mà nếu không như vậy, thì Quân gia sẽ xong rồi, chỉ có tiểu chủ nhân tốt, thì những người như chúng ta mới có thể được tốt.

Ta không biết là mình đi ra khỏi gian phòng của mẫu thân như thế nào, chỉ biết là thời điểm ta ra khỏi gian phòng, liền thấy nàng đứng ở cách đó không xa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng chờ ta.

Nhìn thấy ta đi ra, khuôn mặt nàng lập tức nâng lên một nụ cười tươi.

Ở trong tuyết trắng mênh mông, nụ cười của nàng giống như là nhuộm lên màu sắc tươi đẹp nhất, đâm vào ánh mắt chua xót của ta.

Trong lòng ta như có một dòng nước ấm chảy qua, làm xua tan đi cái lạnh lẽo đến tận xương cốt của trời đông giá rét.

Từ đó về sau, ta và nàng cùng nhau đến trường, cùng nhau học tập những thứ khó hiểu.

Thời điểm mỗi lần mà ta không biết, nàng sẽ kiên nhẫn dạy ta.

Năm thứ ba, Ánh Nguyệt được đưa tới.

Ánh Nguyệt đều nhỏ hơn so với ta và nàng. Khi mới được đưa tới, gương mặt Á Nguyệt mang theo sự khiếp đảm. Lúc đó ta không rõ một người như vậy tại sao có thể được ở bên người nàng.

Về sau mới biết được Ánh Nguyệt học mọi thứ đều rất nhanh, hơn nữa còn tập võ từ nhỏ, lúc mới gặp gỡ chỉ là có chút sợ người lạ, lúc quen thuộc rồi liền sẽ phát hiện Ánh Nguyệt là một nữ hài tử rất hoạt bát.

Từ đó ba người chúng ta lập thành một đoàn thể nhỏ.

Trước lúc nàng mười ba tuổi, tính tình của nàng vẫn còn rất là ôn hòa. Mùa hè năm mười ba tuổi ấy, nàng và thừa tướng tiền nhiệm ở thư phòng nói chuyện một đêm. Sau khi ra ngoài, viền mắt đỏ bừng, ôm ta và Ánh Nguyệt khóc hồi lâu.

Chúng ta hỏi nàng, nàng cái gì cũng không nói.

Nhưng mà từ đó về sau tính tình của nàng liền trở nên càng ngày càng trầm ổn, biểu tình vui buồn trên mặt đều rất khó đoán, không ở nói mình thích cái gì, để ý cái gì, ăn cái gì cũng không còn kén chọn nữa.

Chẳng biết từ lúc nào, người phục vụ bên người nàng càng ngày càng ít. Cuối cùng chỉ còn lại có ta và Ánh Nguyệt, ngay cả mẫu thân của ta cũng không xuất hiện ở bên cạnh nàng nữa.

Khi nàng mười lăm tuổi, thừa tướng tiền nhiệm đột nhiên qua đời. Lúc đó ta mới hiểu được, năm mười ba tuổi ấy, có lẽ nàng đã biết mẫu thân của mình không sống được bao lâu, nàng nên bắt đầu gánh vác Quân gia to lớn như vậy.

Sự thật chứng minh, nàng làm rất tốt.

Rất lâu về trước ta đều cho là mình cả đời này, đều sẽ ở cùng nàng, vui theo nàng, buồn theo nàng...

Nhưng một ngày nào đó, bên người nàng xuất hiện một nam tử, ta chợt nhận ra, ở bên người nàng cũng không phải chỉ có chúng ta, nàng nên có người mà mình thích.

Người kia mới là người nên vui theo nàng, buồn theo nàng, cùng nàng... sống hết quãng đời còn lại.

Ta cũng không nghĩ tới nàng sẽ rời khỏi triều đình. Rõ ràng có thể nắm lấy cái vị trí kia dễ dàng như trở bàn tay, nhưng nàng lại bỏ qua.

Trong một khoảng thời gian thật lâu ta cũng hiểu không rõ lý do vì sao, giống như năm đó ta không hiểu vì sao mẫu thân lại đánh ta một cái tát kia.

Rất nhiều năm sau ta mới bừng tỉnh, có lẽ cho tới bây giờ nàng cũng không thích cuộc sống như thế.

Chỉ là nàng không có lựa chọn nào khác, không có đường để thối lui. Để bảo vệ Quân gia lớn như vậy, thành tộc nhân của gia tộc trăm năm, nàng phải chấp nhận những thứ này.

Bây giờ nàng đã có năng lực, có thể toàn thân trở ra, khi đường lui của Quân gia cũng được nàng an bài thỏa đáng, nàng liền lựa chọn cuộc sống như thế. Đối với nàng mà nói lựa chọn đó mới là tốt nhất.

Mặc kệ nàng sống một cuộc sống như thế nào, ta và Ánh Nguyệt cũng vẫn sẽ ở cùng nàng.

"Đới Nguyệt, ngươi đang nghĩ cái gì thế? Cổ Tô của nhà ngươi lại chạy đến chỗ của Linh Ước công tử rồi kìa. Ngươi mà còn không đi nữa, đại nhân sẽ chém chết hắn." Chẳng biết Ánh Nguyệt từ đâu mà nhô ra, làm ta sợ đến giật cả mình.

Ta vô lực đỡ trán.

Cổ Tô, cái người này chẳng biết thế nào mà lại thành thiếu niên nhà ta.

"Đi mau a!" Ánh Nguyệt thấy ta không nhúc nhích, liền kéo tay của ta chạy ra bên ngoài, "Không phải là ta đã nói với ngươi, ngươi không thể nói chuyện một chút với hắn sao? Đại nhân không thích hắn tới quá gần Linh Ước công tử..."

Ta cũng biết đại nhân không thích hắn tới gần Linh Ước công tử, nhưng mà ta cũng có biện pháp nào đâu a?
 

saotrucanhduc

Đẹp Trai Nhất Vietwriter
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
34,161
Reaction score
481
Points
83
Chương 349: Thê Chủ Sủng Quân (Hoàn)
Mang Cổ Tô từ chỗ của đại nhân về, ta chỉ muốn đem hắn chốt vào một chỗ.

Nhưng hắn lại làm ra bộ đáng thương nhìn ta, "Đới Nguyệt, nàng ta dựa vào cái gì chiếm lấy sư huynh."

Ta: "..."

Bởi vì Linh Ước công tử là chính quân mà đại nhân cưới hỏi đàng hoàng a!

Ta vắt khô chiếc khăn, đi tới trước mặt hắn, giúp hắn lau mặt, "Đại nhân đã từng nói qua, ngươi đừng tới gần Linh Ước công tử quá. Ngươi đứng nói chuyện với hắn là được, tại sao ngươi luôn không nhớ được, cứ muốn bổ nhào lên trên người hắn thế."

Cổ Tô lại càng ủy khuất hơn, "Nhưng mà hắn là sư huynh của ta a."

Nhất thời ta không biết nên nói tiếp như thế nào.

Giống như từ nhỏ hắn đã sống với Linh Ước công tử, có tâm lý ỷ lại thì cũng rất bình thường.

Sau này vẫn nên nhìn hắn nhiều hơn một chút, không để cho hắn nhìn thấy Linh Ước công tử là được.

Những ngày ở trên núi trôi qua rất là nhàn nhã, đã lâu cũng không biết bây giờ bên dưới núi cuộc sống như thế nào.

Nhận được tin tức từ phủ thừa tướng, nói nữ hoàng đã băng hà, ta và Ánh Nguyệt đều có chút giật mình.

Nhìn dáng vẻ của nữ hoàng, ít nhất sống thêm vài chục năm nữa cũng không có vấn đề gì, làm thế nào liền băng hà rồi? Boss Là Nữ Phụ

Mấy năm nay đại nhân không ở trong triều, nhưng quyền lực vẫn được người của Quân gia nắm giữ. Những người này cực kỳ trung thành đối với Quân gia. Đoán chừng đại nhân là người đầu tiên từ trước tới nay vài năm không vào triều, nhưng vẫn ngồi vững ở vị trí thừa tướng như trước.

Nữ hoàng băng hà, đại nhân vẫn là thừa tướng nên tất nhiên phải về triều.

Ta thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuống núi với đại nhân.

Có lẽ nghĩ phải một tháng mới có thể trở về, nên không khỏi có chút bận tâm với Cổ Tô.

Ta đi đến phòng của hắn tìm hắn, lại phát hiện hắn cũng đang thu dọn đồ đạc.

Mấy năm trôi qua, thiếu niên năm đó đã trưởng thành trở thành một nam tử tuấn mỹ.

Có lẽ là bởi vì quanh năm tập võ, anh khí phi phàm, so với nam tử dưới chân núi này lại càng hấp dẫn người hơn.

Ta nhìn hắn có chút ngây người, trong lúc vô tình hắn cũng đã lớn như vậy.

"Đới Nguyệt." Ta nghe thấy hắn gọi ta.

"Không lớn không nhỏ, phải gọi ta là Đới Nguyệt tỷ." Ta hoàn hồn, đi vào, "Ngươi thu dọn đồ đạc làm cái gì?"

Hắn rất khéo léo tránh né một vấn đề phía trước, trực tiếp trả lời vấn đề ở phía sau, "Xuống núi với các ngươi a, sư huynh đã đồng ý."

Đã nhiều năm trôi qua, hắn vẫn dính Linh Ước công tử như trước.

Hơn nữa sau khi khổ luyện công phu, mỗi lần đại nhân muốn chém hắn, còn biết đánh trả.

Mỗi lần đều làm cho đại nhân tức đến giơ chân.

"Chúng ta xuống phía dưới..." Còn không biết sẽ xảy ra những chuyện gì nữa.

Ta muốn khuyên hắn đừng đi, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt tràn đầy mong đợi của hắn, cuối cùng vẫn không thể nói nên lời.

Xuống núi rất thuận lợi, đại nhân và Linh Ước công tử vẫn hoàn toàn làm theo ý mình như trước đây, một đường vung thức ăn cho chó.

Ánh Nguyệt ở bên cạnh oán giận, chọc cho Cổ Tô cãi nhau cùng nàng.

Trải qua những ngày khẩn trương mà phong phú như trước đây, hiện tại lại nghĩ sống cuộc sống như thế này cũng không sai.

Tuy rằng đại nhân đã không vào triều vài năm, nhưng mà một chút uy tín cũng không giảm.

Tất cả đều tiến hành rất thuận lợi.

Tân hoàng là người con thứ ba của nữ hoàng, trước đây cũng không lộ ra một chút phong quang nào, cơ bản không có cảm giác tồn tại, không nghĩ tới ở trong mấy người hoàng nữ, cuối cùng cũng là nàng đăng vị.

"Đới Nguyệt, ngày hôm nay là lễ cầu xin Chức Nữ được khéo tay thêu thùa, sư huynh đi ra ngoài với nàng ta rồi, chúng ta cũng len lén đi xem một chút."

Cổ Tô hấp tấp chạy tới, cầm lấy tay của ta, gương mặt lo lắng.

"Hằng năm đại nhân và Linh Ước công tử cứ đến lễ cầu xin Chức Nữ được khéo tay thêu thùa đều sẽ đi đến chỗ cây tam sinh, chúng ta đi làm gì..." Ta nói đến phần sau giọng nói có chút nhỏ, dư quang lại ngắm Cổ Tô vài lần.

Năm đó thiếu niên run lẩy bẩy được ta ôm vào trong ngực, bây giờ đã lớn như vậy...

"Trước đây sư huynh cũng không mang ta đi, ngươi dẫn ta đi nhìn." Cổ Tô phe phẩy tay của ta, ngữ khí làm nũng rất là tự nhiên.

Có lẽ cũng không phải là làm nũng, chắc chỉ là ảo giác của ta.

Ta thở dài, "Nếu đại nhân phát hiện, sẽ đánh chết ta."

"Không có, chúng ta liền liếc mắt nhìn từ xa là được."

Ta bị hắn dây dưa đến không có biện pháp, không thể làm gì khác hơn là mang theo hắn đi ra ngoài.

Hằng năm lễ cầu xin Chức Nữ được khéo tay thêu thùa đều rất náo nhiệt, ta theo dòng người, đưa Cổ Tô đến trước cây tam sinh.

Từ xa liền nhìn thấy đại nhân và Linh Ước công tử đứng ở dưới tàng cây tam sinh.

Linh Ước công tử ngửa đầu giống như đang tìm cái gì, đại nhân lại muốn kéo hắn đi.

Ta nhìn bọn họ, ngay cả Cổ Tô rời khỏi rồi lại trở về từ lúc nào cũng không biết.

Hắn đem một tấm thẻ gỗ huơ huơ ở trước mặt ta.

Ta kinh ngạc nhìn về phía hắn.

Tia sáng quá mờ, ta không thấy không rõ biểu tình trên mặt của hắn, nhưng mà ta lại nghe được giọng nói của hắn.

"Nghe nói những người yêu nhau hứa hẹn ở dưới gốc cây tam sinh đều có thể bách niên giai lão, ngươi muốn thử xem không?"

Trong nháy mắt đó ta như nghe được tiếng tim đập mình bang bang.

Hạt giống bị ta vùi lấp lại vùi lấp trong khoảnh khắc liền trưởng thành thành một cây đại thụ che trời, cành lá chia ra quấn vòng quanh trái tim của ta.

"Không muốn thì thôi." Cổ Tô đột nhiên đem tấm thẻ gỗ lấy về, xoay người liền đi trở về hướng khác.

Ta nắm tay của hắn kéo về, "Ta nguyện ý."

Cổ Tô quay đầu lại, bỗng nhiên trên đỉnh đầu có pháo hoa nở rộ, nhìn cũng không đẹp lắm, nhưng khi chúng nở rộ trong đôi con ngươi đen nhánh của hắn, hình như cũng trở nên đẹp hơn.

Ta đã từng hỏi qua đại nhân, trên cây tam sinh nên viết cái gì là chân thành nhất.

Nàng nói, "Tên, không cần ngôn ngữ dư thừa, chỉ cần tên của bọn họ đặt chung một chỗ như thế là đủ."

Khi tên của ta và tên của hắn khắc lên trên tấm thẻ gỗ được dây tơ hồng cột chặt lại với nhau, đột nhiên ta liền hiểu rõ, vì sao trước đây đại nhân lại cố ý dành cho Linh Ước công tử những thứ tốt nhất, không muốn để cho hắn chịu nửa phần ủy khuất.

"Đới Nguyệt."

"Ân?" Ta quay đầu lại.

Bỗng nhiên tuấn nhan của Cổ Tô phóng đại ở trong con ngươi ta. Ta còn chưa kịp phản ứng, đôi môi như cánh hoa của hắn đã liền bao phủ lên môi ta.

Từ lức nào mà hắn không còn gọi ta là Đới Nguyệt tỷ nhỉ?

Đã rất lâu rồi...

Mỗi lần ta nói, hắn đều nói sang chuyện khác.

Vậy mà ta lại không có phát hiện.

Ta và Cổ Tô ở cùng một chỗ, hình như Ánh Nguyệt và đại nhân cũng không bất ngờ cho lắm, một bộ biểu tình sớm nên là như vậy.

Vẻ mặt của đại nhân còn muốn phong phú hơn một chút, có lẽ chính là muốn nói "Rốt cuộcc có thể đem cái kẻ thiểu não này gả đi ra ngoài. Sẽ không còn kẻ... quấn quýt lấy vợ của ta nữa."

Để không cho Cổ Tô quấn quýt lấy Linh Ước, đại nhân liền trực tiếp chuẩn bị hôn lễ cho bọn họ ở phủ thừa tướng.

Ta không nghĩ tới đại nhân sẽ đón mẫu thân của ta về.

Đã nhiều năm rồi ta không gặp bà. Từ sau khi thừa tướng tiền nhiệm mất đi, mẫu thân liền rời khỏi phủ thừa tướng, đi về ở trong thôn trang tại nông thôn.

Mẫu thân cũng đã già rồi.

"Mẫu thân." Ta nặng nề dập đầu với nàng.

"Tốt tốt..." Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của mẫu thân tươi cười như nở hoa, khóe mắt lại hiện lên nước mắt.

Cổ Tô đứng ở bên cạnh ta, có chút hồi hộp, học bộ dáng của ta quỳ xuống dập đầu với mẫu thân, "Mẫu thân."

Hình như mẫu thân cũng khắc chế không nổi, nhỏ giọng nghẹn ngào, một lúc lâu sau mới nghẹn ra một câu nói, "Còn có thể nhìn thấy ngươi thành thân, mẫu thân rất vui vẻ."

Nàng lấy ra một hộp gấm từ trong tay áo, vẫy tay để cho Cổ Tô đi qua.

Cổ Tô liếc mắt nhìn ta một cái, thấy ta gật đầu, mới đứng dậy đi tới.

Mẫu thân mở hộp gấm, bên trong là một miếng ngọc bội, nàng đem ngọc bội trịnh trọng giao cho Cổ Tô, "Sau này làm phiền đến con chăm sóc cho nàng."

"Con sẽ." Cổ Tô trả lời vô cùng nghiêm túc.

Ta ở phía sau không nhị được cười, rất muốn hỏi hắn, rốt cuộc là ai chăm sóc ai đây?

Hôn lễ cũng không phải là sơ sài, còn có thể nói là long trọng.

Trên hỉ đường, mẫu thân ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ vị, vẻ mặt hiền hòa nhìn ta và Cổ Tô.

Ban đầu mẫu thân còn muốn để cho đại nhân cũng ngồi ở nơi đó, nhưng mà đại nhân cự tuyệt.

Không nói lý do, chỉ là mặt không chút thay đổi cự tuyệt, mẫu thân cũng không dám nói gì nữa.

Giọng nói của người chủ trì hôn lễ vang lên ——

"Nhất bái thiên địa..."

"Nhị bái cao đường..."

"Phu thê giao bái..."
 

Bình luận facebook

Top Bottom