OnGoing BOSS LÀ NỮ PHỤ

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Mặc Linh
Thể loại
XK, trọng sinh, Dị giới, mạt thế, nữ phụ, nữ cường, đa thể loại
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
2038
Lượt đọc
2,033
Tình bạn là một trong những tình yêu, một trong những tình yêu tình cảm.

Một trong những thứ khác nhau, một trong những thứ khác nhau.
Nhân tính và tài chính trong tình yêu và sự thay đổi của họ.

Phần mềm của chúng tôi

Và tôi có thể có một số thứ khác?
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 1: Thiên kim hào môn (1)
Thời Sênh là một tác giả chuyên đào hố không lấp, “thái giám”* vô số, là loại tác giả mẹ kế chuyên bức hại nam nữ chính điển hình, trong một ngày nắng ấm, mặt trời lên cao rực rỡ, cuối cùng đã hiểu ra một đạo lý…

Đào hố không lấp, sẽ gặp báo ứng.

*Thái giám: chơi chữ. Xuất phát từ tích cũ về Kỉ Hiểu Lam.

Một hôm, một đám thái giám quấn quít lấy Kỉ Hiểu Lam, bảo ông kể chuyện xưa. Kỉ Hiểu Lam không muốn nói nhưng đám thái giám này cứ làm phiền không buông, không có cách nào khác, ông nói: "Được rồi, để tôi kể một câu chuyện vậy... Ngày xưa, có một thái giám…" Sau đó ông khoanh tay mà đứng, bọn thái giám đợi hơn nửa ngày cũng không thấy ông kể tiếp khúc sau, vì thế liền hỏi: "Phần dưới đâu?" Kỉ Hiểu Lam nhún vai, nói: "Phần dưới? Phần dưới đã không còn nữa!" Sau đó cười to mà đi…

Trong văn chương nếu viết tiểu thuyết mà bỏ dở không hoàn thành thì không khác gì thái giám “trên có, dưới không có”, vì thế nó hay được dùng để chơi chữ với các tác giả chuyên đào hố không lấp.

Hiện tại cô đang ngồi trước một quyển sách cao tầm nửa người, trong suốt lóng lánh như thủy tinh, tâm tình nhức nhối.

Rõ ràng một giây trước đây cô còn đang viết tới một tình tiết cực kỳ cẩu huyết là nhân vật nam chính bị nhân vật nam phụ bẻ cong, nữ chủ chuẩn bị đi mài thẳng lại nam phụ, để nam chính trở về thân FA, sao chớp mắt một cái lại ở đây rồi?

Bà đây phải về nhà!

[Điều kiện trở về tôi đã đề cập qua, cô có 5 giây để chuẩn bị, vượt quá thời hạn coi như bỏ qua.] Thanh âm cứng nhắc, lạnh lùng như băng, không chứa chút sức sống nào vang lên.

Thời Sênh: “…”

Quả nhiên là hệ thống, không động coi như bỏ qua.

Thật là quá tàn nhẫn.

Mà lúc này, quyển sách thủy tinh kia bắt đầu đếm ngược.

5…

4…

3…

“Làm làm làm làm!” Thời Sênh vì cái mạng nhỏ của mình lập tức buông vũ khí đầu hàng, không có một chút cốt khí nào.

Cô phải về đào hố nữa…

Cô phải về viết tiểu thuyết máu chó nữa…

Cô phải đi về hành nam, nữ chính nữa…

Hắc hắc hắc, ai bảo cô là mẹ kế chứ?

Làm một tác giả quá quen thuộc trên văn đàn, cô là người chuyên… khụ khụ… làm cho tác phẩm của mình trở thành “thái giám”.

Nhưng cô vẫn hiểu rất rõ quy trình.

Lúc này, trên màn hình không còn xuất hiện đếm ngược nữa mà là ba hàng số liệu.

Họ tên: Thời Sênh

Chỉ số làm người: -100000

Tích lũy: 0

“Cái gì? Đơn giản thế à? Chỉ số trí lực, vũ lực, chỉ số tinh thần, chỉ số sắc đẹp đâu hết rồi? Rõ ràng cái này không đúng phong cách của văn chương rồi. Mà này, sao chỉ số làm người của tôi lại là -100000 vậy?”

Nhìn một dãy số kia, lòng Thời Sênh co rút, đau đớn cực kỳ, phải giết hết một đống trứng vịt kia cô mới có thể về sao???

Vậy thì khi nào cô mới có thể về chứ hả?

Ngẫm lại, cô đâu có làm chuyện giết người đốt nhà gì, sao lại bị ăn hành thế này?

[Tác giả là thần, bọn họ có thể sáng tạo nhân vật, cho nhân vật của mình sinh mệnh, phẩm chất, sáng tạo ra một thế giới mới, mà trong thế giới này, nhân vật chính luôn có số mệnh nghịch thiên. Nhưng không phải tác giả nào cũng tạo ra được nhân vật chính có sứ mệnh tương xứng với nhân phẩm, kết quả làm cho vô số vai phụ chết trong oan uổng, oán khí làn, thế giới gần như sắp sụp đổ. Nhiệm vụ của Ký Chủ là tiến vào những thế giới khác nhau, hoàn thành nguyện vọng cũng như giải trừ oan khuất cho các nhân vật phụ, tiêu trừ oán khí.]

Nói trắng ra chính là người xây lại cốt truyện.

“Mi còn chưa trả lời vấn đề của ta, tại sao chỉ số làm người của ông đây lại là tận -100000 hả???” Đây mới là vấn đề quan trọng vì nó liên quan tới việc có thể về nhà hay không đó.

[Nếu giá trị làm người của Ký Chủ vượt quá -200000, Ký Chủ sẽ chết.]

Dựa vào? Còn có cả giá trị giới hạn cuối cùng nữa hả?
Quá con mẹ nó được đấy!

[Bắt đầu dịch chuyển…]

“Mẹ nó!” Sao hệ thống này lại không bình thường thế hả? Không nói cho cô phần thưởng của nhiệm vụ à? Không có quà tặng cho tân thủ à? Không có hướng dẫn tu luyện à? Không có Kim chủ dẫn dắt à?

Thời Sênh chỉ vừa kịp chửi một câu thô lỗ thì trước mắt đã tối sầm…

...

“Tiểu thư, tới rồi.” Một giọng nữ trong trẻo vang lên bên tai Thời Sênh.

Thời Sênh đột nhiên mở mắt ra, thấy mình đang ngồi trong xe, cửa xe bên cạnh đã được mở ra, một cô gái đứng bên ngoài khom lưng nhìn cô.

Thời Sênh: “…”

Hệ thống chết tiệt kia chẳng thèm giải thích đã ném mình tới đây, thật đáng chết.

“Tiểu thư? Cô không khỏe sao?” Cô gái thấy sắc mặt Thời Sênh không tốt thì hơi lo lắng: “Nếu không cô cứ ở trong xe nghỉ ngơi một chút đi? Thời gian tổ chức tiệc cũng chưa bắt đầu đâu.”

“Ừ.” Bình tĩnh, bình tĩnh, bảo bảo ta giờ đang dùng thân thể người khác.

Trong khi cô gái kia nói, Thời Sênh đang chuẩn bị tiếp nhận cốt truyện và ký ức của thân thể này.

Cô gái đóng cửa xe lại, ngồi trên ghế phụ, Thời Sênh nhắm mắt tiếp thu nốt cốt truyện này.

[Có đồng ý tiếp nhận cốt truyện và ký ức nhân vật không? Có/Không?]

Thanh âm băng lạnh của hệ thống không ngừng vang lên trong đầu Thời Sênh, cô hít sâu một hơi, đáp lên trong đầu “Có.”

[Đang chuyển cốt truyện…]

Đột nhiên, đầu Thời Sênh như bị người ta nhét vào một cục sắt, đau đớn vo cùng, vô số những đoạn nội dung ngắn hiện lên trong đầu cô.

Cô cắn răng để không phát ra âm thanh, miễn cho người trước mặt lại chú ý.

Nguyên chủ tên là Hứa Thừa Nguyệt, phú nhị đại, rất được người nhà cưng chiều, vừa vào đại học đã đính hôn với Nam Cung Cảnh.

Tài sản của Hứa gia không bằng Nam Cung gia, cô và Nam Cung Cảnh đính hôn còn vì một phần ước định của thế hệ trước. Nhưng Nam Cung Cảnh không thích vị hôn thê này của mình nên vẫn luôn lạnh nhạt với Hứa Thừa Nguyệt.

Hứa Thừa Nguyệt lại rất thích Nam Cung Cảnh, mặc dù bị từ chối rất nhiều lần nhưng cô vẫn không nản lòng. Thân là tiểu thư nhà giàu, cô gạt bỏ hết kiêu ngạo trước mặt chàng trai đó, ghi nhớ tỉ mỉ mỗi thứ yêu thích của Nam Cung Cảnh trong đầu.

Hứa Thừa Nguyệt cho rằng một ngày nào đó Nam Cung Cảnh rồi sẽ động lòng với mình, nhưng đến tận khi Tô Y Y xuất hiện, Nam Cung Cảnh vẫn không thích cô.

Nam Cung Cảnh luôn trước mặt cô bày ra vẻ lãnh đạm lại vô cùng dịu dàng với Tô Y Y. Hứa Thừa Nguyệt không cam lòng, lấy địa vị vị hôn thê của Nam Cung Cảnh tới gặp Tô Y Y, cảnh cáo cô ta rời xa anh ta một chút.

Tô Y Y biết Nam Cung Cảnh có vị hôn thê nên đã thật sự giữ gìn khoảng cách với anh ta.

Nam Cung Cảnh biết Hứa Thừa Nguyệt tìm tới Tô Y Y mới khiến cho Tô Y Y xa cách mình, vì thế anh ta liền tuyên bố muốn giải trừ hôn ước với cô.

Hứa Thừa Nguyệt không chịu, làm náo loạn một trận nhưng vẫn không thay đổi được quyết tâm giải trừ hôn ước của Nam Cung Cảnh.

Mà Tô Y Y cũng được Nam Cung Cảnh đón về, lại nối lại tình xưa. Đối với sự chất vấn của Hứa Thừa Nguyệt, Tô Y Y mãi mãi bày ra bộ dáng thiếu nữ yếu đuối phải chịu thiệt thòi, còn tỏ vẻ sẽ rời xa Nam Cung Cảnh.

Nhưng chỉ nói vậy thôi chứ cũng chẳng có kết quả gì, hai người càng ngày càng ân ái, thậm chí còn công khai với tất cả mọi người.

Hứa Thừa Nguyệt không thể nhịn được nữa bèn kéo Tô Y Y tới trước mặt cha mẹ Nam Cung Cảnh. Tô Y Y chỉ là con cái nhà bình thường, cha mẹ Nam Cung Cảnh tất nhiên sẽ không đồng ý.

Nam Cung Cảnh coi như không thể nhẫn nhịn Hứa Thừa Nguyệt thêm được nữa, càng bởi vì cô làm cho Tô Y Y bị cha mẹ anh ta biết được nên trực tiếp ra tay với Hứa gia.

Hứa gia phá sản, có sự đe dọa của Nam Cung Cảnh, không ai dám chi viện cho Hứa gia, thậm chí còn bỏ đá xuống giếng.

Ông bà Hứa gặp tai nạn qua đời, cục diện rối rắm của Hứa gia đổ hết lên người Hứa Thừa Nguyệt. Cô chỉ là một tiểu thư được chiều chuộng, chưa từng trải qua trắc trở gì, trong thời gian ngắn muốn dựng lại gia tộc đã đổ này là thật sự không có cách nào.

Hứa Thừa Nguyệt đi cầu xin Nam Cung Cảnh giúp đỡ nhưng không gặp được, ngược lại còn gặp Tô Y Y. Hứa Thừa Nguyệt thương tâm khổ sở, trong lúc bối rối nên đứng không vững, đụng vào Tô Y Y khiến cho cô ta ngã từ trên cầu thang xuống. Ai biết Tô Y Y lại đang mang thai, vì bị cô đụng trúng nên sinh non.

Nam Cung Cảnh tức giận, chút tình cảm cuối cùng cũng coi như hết sạch.

Hứa gia suy tàn, Hứa Thừa Nguyệt bị người ta tới cửa làm nhục tới chết.

Đến tận khi chết, Hứa Thừa Nguyệt mới nhận ra rằng mình đi tới kết cục này là vì quá coi trọng Nam Cung Cảnh. Nếu cô sớm bứt ra một chút thì Hứa gia đã không sụp đổ, cha mẹ sẽ không bị tai nạn mà chết, cô cũng sẽ không rơi vào kết cục kia.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 2: Thiên kim hào môn (2)
Trong đại sảnh trang hoàng lộng lẫy, âm nhạc du dương, tuấn nam mỹ nữ đứng thành từng tốp nhẹ nhàng nói chuyện với nhau.

Thời Sênh một trong góc, biểu tình tự nhiên, bình tĩnh, không có chút không khỏe nào.

Yến hội hôm nay được tổ chức để mừng sinh nhật Nam Cung phu nhân, cũng đúng là ngày mà nguyên chủ kéo Tô Y Y tới trước mặt cha mẹ Nam Cung Cảnh.

Di nguyện của nguyên chủ là rời xa gã đàn ông cặn bã kia, bảo vệ tốt Hứa gia, hiếu kính với cha mẹ, khiến cho bọn họ có thể an hưởng tuổi già.

“Thừa Nguyệt, sao cô lại ngồi đây? Sao lại không ở bên Cảnh thiếu vậy?” Một bóng người xinh đẹp ngồi xuống cạnh Thời Sênh, người này tóc uống quăn, gương mặt dễ thương, đáng yêu.

Thời Sênh lục tìm trong đầu mình tư liệu về người này.

Lam Tuyết, có quan hệ bạn bè tốt với nguyên chủ, đương nhiên, cái này cũng chỉ là do nguyên chủ nghĩ vậy.

Lúc trước khi Hứa gia phá sản, Hứa Thừa Nguyệt đi nhờ Lam Tuyết hỗ trợ, Lam Tuyết chẳng những không giúp mà còn châm chọc, mỉa mai Hứa Thừa Nguyệt một trận.

Nguyên chủ biết chuyện Nam Cung Cảnh và Tô Y Y có quan hệ với nhau cũng là từ miệng người này nói ra.

“Không biết.” Thời Sênh vẻ mặt không cảm xúc trả lời.

Cách xa bọn kỹ nữ tâm cơ!

Cách xa bọn bạch liên hoa!

Lam Tuyết hồ nghi nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ nghĩ là tâm tình cô không tốt mà thôi. Rốt cuộc làm gì có cô gái nào có thể trơ mắt nhìn vị hôn phu của mình đi ôm ôm ấp ấp nữ nhân khác chứ?

“Thừa Nguyệt, vừa rồi tôi có gặp Tô Y Y.” Lam Tuyết nói với giọng tràn đầy lo lắng, nhưng biểu hiện trên mặt lại chẳng hề lo lắng chút nào. “Cảnh thiếu là vị hôn phu của cô, cô không thể để con khốn kia chiếm hết nổi bật được.”

Bởi vì cha của Nam Cung Cảnh vẫn còn sống nên mọi người vẫn thường vọi Nam Cung Cảnh là Cảnh thiếu.

Thời Sênh liếc nhìn cô ta một cái, Lam Tuyết luôn chưa từng che giấu sự giả dối, nguyên chủ này rốt cuộc ngây thơ tới mức nào mà lại không nhìn ra vẻ giả tạo của cô ta nhỉ?

Trong tiểu thuyết, chỉ số thông minh của nữ phụ luôn rất thấp, câu này nói quả nhiên không sai chút nào.

“Sao cô ta vào được?” Thời Sênh cũng không muốn lập tức xé rách da mặt với Lam Tuyết nên thuận tiện hỏi một câu.

Cô đương nhiên đã biết nữ chính vào đây bằng cách nào, trong mỗi cuốn tiểu thuyết, ngoại trừ nam chính còn có rất nhiều nam phụ đối với nữ chính luôn một bộ dạng tình tâm nghĩa trọng..

Tô Y Y là đi theo nam phụ số một - Lăng Hạo - vào đây.

“Tới cùng với tiểu thiếu gia của Lăng gia. Con khốn đó quyến rũ Cảnh thiếu mà còn chạy đi quyến rũ cả Lăng thiếu, cũng không biết học được cái thủ đoạn này ở đâu, thật không biết xấu hổ là gì.” Lam Tuyết tỏ vẻ giận dữ.

Thời Sênh đang định mở miệng nói chuyện thì bên tai lại vang lên một giọng nói đàn ông, cẩn thận nghe thì có thể thấy ngữ điệu của anh ta rất không kiên nhẫn.

“Cô ở đây làm gì?”

“Cảnh thiếu.” Lam Tuyết lập tức đứng lên, trong lòng thấp thỏm, không biết những lời cô ta vừa nói có bị Cảnh thiếu nghe thấy không nữa?

Nam Cung Cảnh lãnh đạm gật đầu với Lam Tuyết, Lam Tuyết làm mặt quỷ với Thời Sênh rồi xoay người rời đi, để không gian lại cho hai người.

Thời Sênh ngẩng đầu nhìn anh ta một cái, thân là nam chính, dù là dung mạo hay khí chất đều hơn hẳn những người khác.

Thời Sênh thầm gật gù trong lòng, sắc mặt bất động, cũng không định đứng dậy, đáp: “Không thoải mái, đang ngồi nghỉ.”

Vẫn là thanh âm mà anh ta đã quen thuộc nhưng lại không có kiểu nịnh nọt như trước kia nữa, chỉ có bình tĩnh, cực kỳ bình tĩnh.

Uống nhầm thuốc à?

“Mẹ tôi tìm cô.” Nam Cung Cảnh nhớ ra mục đích mình đi tìm cô.

Trước kia chẳng bao giờ anh ta phải đi tìm, anh ta ở đâu thì cô sẽ xuất hiện ở đó, vừa ngẩng đầu liền có thể thấy ngay lập tức.

Hôm nay chẳng thấy bóng dáng cô đâu, anh ta còn phải tự đi tìm, trong lòng Nam Cung Cảnh có chút tức giận.
Vừa rồi nhìn Tô Y Y xuất hiện cùng Lăng Hạo ở đây, tư thế của hai người họ còn cực kỳ thân mật, chỉ cần nghĩ lại thôi anh ta đã không nhịn được tức giận, ánh mắt nhìn Thời Sênh càng thêm sắc bén.

“Nhìn tôi như thế làm gì? Hôm nay tôi cũng không trêu vào anh mà!” Thời Sênh bị Nam Cung Cảnh nhìn chằm chằm tới mức gai ốc nổi đầy người, cực kỳ khó chịu.

Nam chính ghê gớm quá nha? Nam chính còn dám ở bên cô gái khác khi đã có hôn ước? Nếu không thích đối tượng đính hôn kia thì cứ giải trừ hôn ước trước đi rồi hãy cùng người mình thích ở bên nhau. Đây là trách nhiệm của anh ta đối với người mình thích, cũng là trách nhiệm đối với đối tượng đính hôn.

“Hôm nay cô an phận một chút.” Nam Cung Cảnh thấp giọng cảnh cáo.

“Ha ha…”

Bảo bảo tôi đây là người nhàm chán tới mức ấy sao? Ta cũng rất bận đấy.

Nam Cung Cảnh mang Thời Sênh đi lên lầu hai, dọc đường đi Thời Sênh rất an tĩnh, không cùng anh ta nói câu nào, cũng không động tay động chân với anh ta, quả thực cứ như một người khác vậy.

Nam Cung Cảnh nghĩ cô chỉ đang lạt mềm buộc chặt nên chẳng thèm để ở trong lòng, người anh ta thích vĩnh viễn không phải cô.

Lúc Thời Sênh đang nghĩ xem phải làm thế nào để giải trừ hôn ước này nên không để ý đằng trước, cho đến khi Nam Cung Cảnh đột nhiên dừng lại, cô không để ý nên đâm sầm vào anh ta, vội vàng lùi về sau hai bước mới đứng vững được.

“Sao anh…”

Nhìn về phía đối diện, Thời Sênh lập tức đem những lời định nói nuốt vào.

Cái này có thể gọi là oan gia ngõ hẹp không? Tô Y Y và Lăng Hạo đang đứng đối diện hai người, lại còn đang nắm tay nhau nữa kìa.

Nữ chính có thân hình nhỏ nhắn, mặc một bộ váy màu trắng được cắt may rất tinh xảo để lộ ra vòng eo mảnh khảnh, trang điểm nhẹ nhàng, khí chất thuần khiết không tì vết.

Nhìn thấy Nam Cung Cảnh, Tô Y Y ngẩn người, đôi mắt như con nai con vừa ngơ ngác vừa sợ hãi, nhưng thấy Thời Sênh đứng đằng sau anh ta thì lại lộ ra thần sắc đau khổ.

Thời Sênh mím môi, nhẹ nhàng bước qua người Nam Cung Cảnh: “Tôi tự đi gặp bác gái.”

“Hứa tiểu thư, cô đừng hiểu lầm.” Tô Y Y ủy khuất nói, vẻ mặt đầy bất lực như thể đang sợ người ta hiểu lầm vậy.

Thời Sênh hơi dừng lại, đứng ngay trước mặt Tô Y Y, nghiêng đầu hỏi: “Tô tiểu thư, cô nghĩ tôi hiểu lầm gì à?”

Bảo bảo ta đây còn chưa nói gì, nữ chính là cô sao lại tự đưa mình tới cửa vậy?

“Tôi…” Tô Y Y nghẹn lại, hiển nhiên bị thái độ của Thời Sênh làm cho không biết phải thế nào.

“Hứa Thừa Nguyệt, cô đừng có quá phận!” Nam Cung Cảnh quát lớn ở đằng sau.

Mẹ nhà anh, bà đây đã làm gì chứ hả?

Anh có ngu hay không mà sao không biết phân biệt thị phi thế?

Thời Sênh nhẫn nhịn: “Tôi đang vui, không so đo với các người.”

[Ký Chủ, mời bỏ ngay ý định giết chết nam chính.] Âm thanh lạnh băng của hệ thống lập tức dập tắt ý niệm vừa dâng lên trong lòng Thời Sênh.

Thời Sênh hừ một tiếng, đi về phía phòng Nam Cung phu nhân.

Nam Cung Cảnh nhìn theo bóng dáng của cô, trong lòng có chút cảm giác quái dị, hôm nay Hứa Thừa Nguyệt thật không bình thường.

“Giúp tôi chăm sóc cô ấy.” Nam Cung Cảnh nhìn Lăng Hạo.

“Không cần anh nói, thiếu gia tôi đây sẽ chăm sóc tốt cho tiểu bạch thỏ.”

Ánh mắt châm chọc của Lăng Hạo xua tan hoài nghi trong lòng Nam Cung Cảnh, anh ta trừng mắt với Lăng Hạo một cái rồi vỗ nhẹ đầu Tô Y Y: “Anh sẽ mau giải quyết vấn đề, đừng lo lắng.”

Tô Y Y cắn môi, gật đầu.

Hành lang lại khôi phục vẻ tĩnh lặng. Một cửa phòng bị người ta đẩy ra, hai bảo vệ cao lớn bước ra, cung kính đứng ở hai bên.

Vài giây sau, một người đàn ông bước ra. Trên người hắn không mặc đồ tây, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cổ tay áo hơi xắn lên để lộ ra chiếc đồng hồ sang trọng và tinh xảo, tư thái lười biếng. Hắn nhìn hành lang trống rỗng, khóe miệng cong lên rồi cất bước rời đi.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 3: Thiên kim hào môn (3)
Thời Sênh và Nam Cung phu nhân đợi đến khi bữa tiệc bắt đầu mới cùng nhau đi xuống, Nam Cung Cảnh đã không thấy đâu, có lẽ anh ta không yên tâm về Tô Y Y.

Đối với loại sự tình xã giao này, Thời Sênh rất không thích, nhưng trong giới thượng lưu này, xã giao lại vô cùng cần thiết.

“Hứa tiểu thư càng lớn càng xinh đẹp, Cảnh thiếu đúng là có phúc lớn, không giống tiểu tử nhà chúng tôi, giờ vẫn chẳng thấy gì.” Một bà phu nhân hâm mộ nói với Nam Cung phu nhân, mấy vị bên cạnh cũng liên tục gật đầu đồng tình.

“Cho nên con dâu tốt là phải sớm tìm.”

“Aizz, cái đó cũng phải xem có phúc khí không mới được. Mọi người nhìn Lâm gia xem, cũng là con dâu tìm từ bé đấy, kết quả thế nào? Làm cả một nhà náo loạn không được yên bình. Aizz, tôi không nói Hứa tiểu thư đâu, Hứa tiểu thư đừng suy nghĩ nhiều.”

Có vài người cứ thích nói lòng vòng quanh co, tưởng người ta nghe không hiểu sao?

Thời Sênh cố gắng nhếch miệng cười, ánh mắt đầy vẻ không kiên nhẫn, nếu không phải khi tỉnh lại đã ở trên xe thì cô tuyệt đối sẽ không tới đây.

Ba người đàn bà là thành một sân khấu, từng này người đàn bà thì không biết sẽ diễn được bao nhiêu vở nữa?

“Bác gái, ba con tới rồi, con đi qua đó một chút.” Thời Sênh nhìn thấy ông Hứa liền lập tức lấy cớ trốn đi.

Những người này có tiền có thế, cái gì cũng có, ngoài thích buôn chuyện ra cũng chỉ thích so đo với nhau.

So cha, so chồng, so con, cứ như thể người nào hơn thì người ấy đẳng cấp hơn vậy.

“Ba.” Thời Sênh đi tới trước mặt ông Hứa, ôn hòa gọi một tiếng.

“Sao con bé này lại tới sớm như thế, sao không ở chung một chỗ với A Cảnh?” Ông Hứa nhìn một vòng không thấy Nam Cung Cảnh đâu thì hơi nghi hoặc.

“A, anh ấy bận rồi.” Nụ cười trên mặt Thời Sênh rất chân thành. “Sao mẹ không tới đây?”

“Công ty chi nhánh có việc nên mẹ qua đó rồi, sao hôm nay nha đầu con lại quan tâm tới ông bà già chúng ta thế? Ba còn tưởng trong mắt con chỉ có tình lang chứ?” Ông Hứa trêu ghẹo, vẻ mặt vui mừng, có thể thấy ông yêu nguyên chủ đến chừng nào.

“Con lớn rồi mà.” Thời Sênh chớp chớp mắt.

“Được được được, nha đầu nhà chúng ta lớn rồi.”

Trái tim cũng thay đổi rồi, không còn như xưa nữa.

Di nguyện lớn nhất của nguyên chủ chính là hiếu kính thật tốt với cha mẹ.

Ông Hứa mang theo Thời Sênh tới chúc mừng sinh nhật Nam Cung phu nhân, sau đó lại đem cô đi dạo một vòng chúc rượu bạn làm ăn, ai cần gặp đều gặp cả.

Ông Hứa rất vui mừng khi thấy con gái hôm nay ngoan ngoãn như thế, quả nhiên đã lớn rồi.

Thời Sênh uống một chút rượu nên đầu hơn chếnh choáng, cô nói với ông Hứa một câu rồi đi ra ngoài vườn hoa cho tỉnh táo.

Vườn hoa của nhà Nam Cung rất lớn, Thời Sênh tùy tiện tìm một chỗ ngồi, ban đêm gió lạnh làm cho đầu óc cũng tỉnh táo hơn nhiều.

“Vừa rồi em và hắn đang làm gì?” Thanh âm có chút tức giận vang lên làm cho Thời Sênh đang hơi buồn ngủ phải bừng tỉnh.

Thời Sênh xoa xoa mặt, quay lưng nhìn lại phía sau, là một hàng cây, có hai thân ảnh đang đứng phía sau hàng cây đó, bóng dáng mơ hồ.

Giọng nói kia hình như là Nam Cung Cảnh?

“Em… Em không có…”

Thanh âm đánh chết cô cũng không nhận nhầm này là của Tô Y Y.

Hai người này đang làm gì vậy?

“Anh đã tận mắt thấy rồi!” Giọng Nam Cung Cảnh rất tức tối: “Tô Y Y, anh vì tương lai của chúng ta mà nỗ lực, còn em thì làm gì? Quyến rũ đàn ông khác à?”

“Cảnh… Sao anh lại nói em như thế?”

“Anh nói sai sao? Vừa rồi nếu không phải anh xuất hiện thì có phải các người còn tiếp tục nữa hay không? Hả?”

Mắt Thời Sênh lóe lóe sáng, Nam Cung Cảnh nhìn thấy nữ chính và Lăng Hạo làm gì nhỉ? Ôm hay là hôn? Có thể làm Nam Cung Cảnh tức tới hộc máu thế này, chắc là hôn môi rồi?

Trong truyện, nguyên bản Hứa Thừa Nguyệt vẫn luôn quấn lấy Nam Cung Cảnh khiến cho anh ta không thể chạy đi tìm Tô Y Y được.

Lúc đó, nguyên chủ đi kéo Tô Y Y tới trước mặt Nam Cung phu nhân thì cô ta đang ở cùng Lăng Hạo, hai người trốn trốn tránh tránh làm cái gì là rất có khả năng.

Lúc Thời Sênh còn đang chìm trong cốt truyện cũ thì hai người bên kia lại bắt đầu hôn hít nhau.
Đây là cái kiểu chuyển tình tiết gì vậy? Vừa rồi bọn họ nói gì thế? Bảo bảo không nghe được. Cầu xin hãy quay ngược thời gian!

Tiếng hôn môi kịch liệt giữa không gian yên ắng của vườn cây nghe cực kỳ rõ ràng.

Thời Sênh vuốt vuốt cằm, hai người này không phải muốn tiếp tục hành sự ở đây đấy chứ?

Cũng may, Nam Cung Cảnh vẫn còn chút lý trí, lập tức bế Tô Y Y đi, nhìn phương hướng hình như là về phòng anh ta.

Hiện tại nếu cô đi bắt gian thì nhất định sẽ có thể giải trừ hôn ước thành công, trời giúp cô rồi.

Thời Sênh lập tức từ trên ghế nhảy phắt dậy.

“A!” Rồi cô đột nhiên lại ngã ngồi xuống khi thấy ở trước mặt mình xuất hiện một người. Cô vỗ vỗ ngực sợ hãi: “Có bệnh à? Sao đứng sau lưng tôi mà không nói gì hả? Muốn mưu sát bằng cách hù chết tôi đúng không?”

Người nọ cười khẽ một tiếng, thanh âm cực kỳ dễ nghe: “Cô không tức giận à? Cậu ta là vị hôn phu của cô cơ mà?”

Người nọ mặc áo sơ mi trắng, quần tây màu đen, hai tay đút trong túi quần, lười biếng đứng cách cô vài bước, trong ánh sáng mờ mờ, thân hình cao ráo đẹp đẽ của anh ta có chút mờ ảo, không chân thật.

Đôi mắt đó bình tĩnh nhìn cô như nhìn một món đồ quý giá, khóe môi treo một nụ cười nhạt nhẽo.

Cảm nhận đầu tiên của Thời Sênh không phải là anh ta đẹp trai, mà là trên người anh ta phát ra tà khí, anh ta dùng dung mạo của mình để kéo mọi người rơi vào trong tà khí đen tối đó.

Người này rất nguy hiểm.

Đây là ý nghĩ đầu tiên của Thời Sênh, cô không biểu tình thu lại tầm mắt, hỏi: “Anh là?”

Trong cốt truyện hình như chưa từng xuất hiện người này…

[Phát động nhiệm vụ ẩn dấu, cam chịu tiếp nhận.]

Cái gì? Nhiệm vụ ẩn dấu là cái quỷ gì? Cam chịu tiếp nhận là cái quỷ gì?

Hệ thống sao nhà ngươi giống mấy kẻ hiếu thắng ép mua cường bán thế hả?

Nhà ngươi muốn làm trái pháp luật đúng không?

[Nhiệm vụ ẩn dấu: Chiếm được chân ái của Sở Đường.]

Sở Đường? Người này là Sở Đường? Ngươi có nói giỡn không thế?

Trong nguyên gốc, người có tên Sở Đường này cũng không lên sân khấu, nhưng tên của hắn cũng xuất hiện một chút, là người được coi là truyền kỳ của giới doanh nhân.

Sở Đường từng ra lệnh cho thủ hạ tiến hành chèn ép Nam Cung Cảnh, mặc dù không kéo dài nhưng lại liên tục, làm cho nhà Nam Cung tổn thất một chút. Nam Cung Cảnh không biết là ai động tay động chân, đến tận cuối truyện anh ta mới biết người đó là Sở Đường.

Chiếm được chân ái là cái quỷ gì? Làm cho truyền kỳ của giới doanh nhân này yêu cô á? Đùa cái này cũng hơi quá rồi!

[Đúng thế, nếu nhiệm vụ ẩn dấu thất bại, ký chủ trực tiếp bị mạt sát.]

Ngươi giỏi!

Sao không nói là phải chơi trò yêu đương luôn đi!

Hệ thống giả chết không để ý tới Thời Sênh, dù sao những gì cần nói nó cũng nói rồi.

Sở Đường vẻ mặt hứng thú nhìn cô gái ngồi trên ghế, thần sắc từ khiếp sợ biến thành tức giận, lại từ tức giận biến thành buồn bực, hắn còn chưa trả lời, sao cô lại có biểu tình như thế?

“Tôi đi bắt gian, anh có đi không?”

Thời Sênh bật dậy, nói ra lời mời với Sở Đường – đi-bắt-gian.

Sở Đường nhướng mày: “Cô biết tôi là ai?”

Vệ sĩ đang ẩn mình trong bóng tối cằm sắp rớt hết rồi, lại có người dám mời thiếu gia đi bắt gian, bội phục, bội phục.

Thời Sênh hơi hoảng.

A, đúng, anh ta còn chưa giới thiệu, cô không nên tỏ ra đã biết anh ta là ai mới đúng.

Cho nên, cô nghiêm túc lắc đầu, thành khẩn đáp: “Tôi cần một người làm chứng.”

“Được.”

Vệ sĩ lại sợ ngây người lần nữa, thế mà thiếu gia lại đáp ứng rồi! Đáp ứng rồi! Đáp ứng rồi! Chuyện quan trọng phải nói ba lần!!!
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
Chương 4: Thiên kim hào môn (4)
Nguyên chủ rất quen thuộc đường đi lối lại ở nhà Nam Cung, mang theo Sở Đường đi tới phòng của Nam Cung Cảnh ở lầu ba.

“Thừa Nguyệt, a… vị này…” Lam Tuyết cũng vừa từ trên lầu ba xuống, nhìn thấy Sở Đường bên cạnh Thời Sênh thì đứng sững lại.

Người đàn ông này… đẹp trai quá, còn hơn Nam Cung Cảnh nhiều. Sao cô ta lại không phát hiện ra ở bữa tiệc này lại có một người đàn ông cực phẩm thế này nhỉ?

Nhìn ánh mắt si mê của Lam Tuyết, Sở Đường cười cười, nụ cười như một đóa hoa làm cho người ta vừa mê luyến lại vừa không nhịn được để mặc anh sa đọa.

Thời Sênh đứng ở trước Sở Đường nên không thể thấy được nụ cười của hắn, nếu không chắc chắn cô sẽ nói biến thái.

“Tôi không tìm được Nam Cung Cảnh nên muốn tới phòng anh ấy xem có ở đó không, cô có đi không?” Càng nhiều người chứng kiến thì càng nhiều nhân chứng.

Có một soái ca đẹp mắt như Sở Đường ở đây, Lam Tuyết đồng ý không hề do dự.

“Chào anh… Em, em là Lam Tuyết.”

Lúc này mà Thời Sênh lại không nhận ra ý đồ của Lam Tuyết thì đúng là quá ngu ngốc rồi.

Sau lưng cô cứng đờ, người đằng sau thật sự rất biến thái, Lam Tuyết thật sự là có dũng khí đấy!

Sở Đường nếu là biết Thời Sênh nhận định mình như thế thì sẽ kêu oan ngay, hắn chẳng làm gì mà sao đã bị gọi là biến thái rồi?

Thời Sênh không để ý tới hắn, nhanh chóng đi về phía phòng của Nam Cung Cảnh.

Đứng ở cửa, cô cũng không gõ cửa mà trực tiếp mở ra, đáng mừng nhất chính là cửa phòng cũng không khóa.

“A Cảnh, em…” Thanh âm của Thời Sênh lập tức im bặt.

Tiếng rên rỉ đang vang khắp căn phòng, sau một giây này lập tức im bặt, không gian trở nên tĩnh mịch dị thường.

Lam Tuyết đang muốn nói chuyện với Sở Đường, chợt nghe thấy thanh âm này liền dừng lại, nhìn về phía cửa mà Thời Sênh vừa mở ra, cảnh sắc bên trong thu gọn vào mắt cô ta.

Nam Cung Cảnh cứng đờ nằm trên người Tô Y Y, hoàn toàn không ngờ lúc này lại có người đi vào. Vài giây sau Tô Y Y mới phản ứng lại, hét chói tai, đẩy Nam Cung Cảnh ra.

“Ai cho cô tiến vào, không biết gõ cửa à?” Nam Cung Cảnh kéo chăn che cho Tô Y Y, trừng mắt tức giận nhìn Thời Sênh.

Thời Sênh thong thả buông tay khỏi then cửa, đem toàn bộ cảm xúc đang ấp ủ phóng ra, một bộ đau khổ muốn chết khi nhìn thấy vị hôn phu của mình đang mây mưa với người khác, cảm thấy trên đời này không còn gì để cô luyến tiếc sự sống nữa.

“Tôi chờ hai người ở bên ngoài.” Thời Sênh khép cửa lại. “Lam Tuyết, có thể giúp tôi đi gọi ba và hai bác được không?”

Lam Tuyết ngơ ngác gật đầu, chạy xuống lầu.

Sở Đường đứng dựa vào tường, khóe môi cong lên, bày ra bộ dáng chờ xem kịch vui.

“Lát nữa, phiền anh làm chứng giúp tôi.” Thời Sênh nhìn Sở Đường.

Sở Đường vuốt vuốt cằm, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Lúc Lam Tuyết gọi mọi người tới nơi thì đã trải qua năm, sáu phút, vài người vội vàng từ cầu thang lên, liếc mắt một cái đã thấy người đàn ông đang dựa vào tường và một cô gái gục đầu đứng ngoài cửa, dáng vẻ tràn ngập đau khổ.

“Ba.” Nhìn thấy ông Hứa, Thời Sênh lập tức bắt đầu kỹ thuật diễn xuất của mình, trực tiếp lao vào lòng ông khóc òa lên.

“Sở Tổng… Sao ngài lại tới đây?” Nam Cung Chính thấy Sở Đường thì tim gần như lạc mất nửa nhịp. Đối với một người ngang tuổi con mình mà ông ta lại gọi là “ngài”, có thể thấy lực uy hiếp của Sở Đường là rất lớn.

Vừa rồi Lam Tuyết không nói rõ chuyện gì xảy ra nhưng mọi người đều là người từng trải, chỉ qua ngôn ngữ cũng đoãn được chuyện gì đang xảy ra.

Mấu chốt là, sao Sở Đường cũng ở đây?

Sở Đường vẫn không trả lời, chỉ nhìn Thời Sênh. Nam Cung Chính thấp tha thấp thỏm di dời ánh mắt tới Thời Sênh đang khóc cực kỳ hăng hái.
“Thừa Nguyệt… Có chuyện gì thế?” Nam Cung phu nhân tuy đã đoán ra vài phần nhưng trong lòng vẫn đang cầu mong sự may mắn, hy vọng mọi chuyện không như bà nghĩ.

“Con gái bảo bối đừng khóc nữa, nói với ba xem có chuyện gì vậy? Ông Hứa an ủi Thời Sênh, vẻ mặt tràn đầy đau lòng.

Thời Sênh run rẩy chỉ vào cửa phòng đóng chặt, nức nở: “A Cảnh… A Cảnh anh ấy… có người phụ nữ khác… Bọn họ, bọn họ…”

Những từ phía sau không nói được nữa, chỉ còn âm thanh nức nở không ngừng.

Cửa phòng đóng chặt cuối cùng cũng mở ra, nguyên Nam Cung phu nhân vừa rồi vẫn còn chờ mong một tia hy vọng, vừa thấy con trai nắm tay một đứa con gái khác đi ra thì hoàn toàn trở nên tuyệt vọng.

Tô Y Y thấy bên ngoài đứng nhiều người như thế thì sợ hãi nép vào sau lưng Nam Cung Cảnh, khuôn mặt đỏ bừng lên.

Ông Hứa sắc mặt càng thêm âm trầm, giống như bão táp kéo đến: “Chuyện này tôi hy vọng các người có thể cho tôi một lời giải thích.”

Mới chỉ đính hôn thôi mà nhà trai đã ăn vụng rồi, vậy kết hôn rồi sẽ thế nào đây?

Ông Hứa rất yêu vợ, cả đời cũng chưa một lần tìm tới người đàn bà khác, ngay cả chuyện ra ngoài xã giao cũng rất hạn chế, tuyệt đối không cho bất kì ai thừa nước đục thả câu, vì thế ông cũng rất muốn con gái mình được gả cho một người đàn ông được như mình.

“Nam Cung Cảnh, nó là ai?” Nam Cung Chính không rõ rang lắm quan hệ giữa Sở Đường và Thời Sênh nên chỉ còn nước rống lên với con trai.

Nam Cung Cảnh ôm Tô Y Y trong lòng, nói như tuyên thệ: “Người con thích là Y Y, ngoại trừ Y Y, con tuyệt đối sẽ không cưới người khác.”

“Thằng nhóc thối tha, mày hồ đồ rồi à?” Nam Cung phu nhân tiến lên muốn khuyên nhủ anh ta.

Nam Cung Cảnh ngắt lời Nam Cung phu nhân: “Mẹ, nếu ngay cả người con thích mà con cũng không được quyền lựa chọn, vậy thì sống có ý nghĩa gì nữa?”

“Cảnh…” Tô Y Y kéo cánh tay Nam Cung Cảnh, ra sức lắc đầu, mặt vô cùng điềm đạm, đáng yêu.

“Đừng sợ, anh sẽ chịu trách nhiệm với em.” Anh ta càng ôm chặt hơn.

Ông Hứa trầm mặt không nói chuyện, việc này ông còn muốn nghe theo con gái mình, nhưng thằng nhóc Nam Cung Cảnh này đã được ông đưa vào sổ đen rồi.

Thời Sênh ngẩng đầu nhìn thấy một màn cảnh tượng kia thì khó khăn mở miệng: “Ba, bác trai bác gái, nếu A Cảnh đã có người mình thích thì chúng ta cứ giải trừ hôn ước đi thôi, như thế đều… đều tốt với tất cả mọi người.”

Ở đây, trừ Sở Đường từ đầu tới cuối nhìn cô diễn xuất, tất cả đều mang vẻ mặt kinh ngạc.

Bọn họ biết thừa Hứa Thừa Nguyệt yêu Nam Cung Cảnh nhiều thế nào, sao có thể nói không thích là không thích được?

Nam Cung Cảnh càng ngạc nhiên hơn, không ngờ anh ta còn chưa kịp nói ra chuyện này thì cô đã nói rồi.

Nam Cung phu nhân lập tức phản ứng lại, an ủi Thời Sênh: “Thừa Nguyệt à, con đừng nói bậy, nác gái sẽ không cho thằng nhóc này làm bậy đâu.”

“Bác gái… Dưa xanh hái không ngọt, trong lòng A Cảnh không có con, về sau người khổ sẽ chỉ là con mà thôi. Con còn cho rằng mấy năm nay con có thể làm anh ấy động lòng, nhưng con sai rồi, một người trong long cứng rắn, mấy năm trời cũng không thể thay đổi tâm ý, vậy có nghĩa là anh ấy không yêu con.”

Nguyên chủ từ khi chưa đính hôn đã thích Nam Cung Cảnh rồi.

Nhưng Nam Cung Cảnh chưa từng cho nguyên chủ một sắc mặt tốt, đối xử với nguyên chủ không khác gì đối đãi với sủng vật cả.

Thanh xuân tươi đẹp cứ mãi lãng phí trên người một tên cặn bã thì thật không đáng giá.

“Nha đầu… con…” Ông Hứa cũng rất kinh ngạc, không ngờ con gái mình vẫn đủ dũng cảm để nói ra lời kia.

Nếu là sự thật thì tất nhiên ông sẽ rất ủng hộ, con gái ông muốn xinh đẹp có xinh đẹp, muốn học thức có học thức, sao không thể tìm nổi một thằng con trai tốt chứ?

“Ba, con đã suy nghĩ rất kỹ rồi.” Thời Sênh dừng một chút, vẻ mặt đầy mỏi mệt. “Từ lần đầu tiên thấy họ ở bên nhau con đã nghĩ tới chuyện này, con mệt mỏi rồi.

“Thừa Nguyệt, thằng nhóc này cũng chỉ nhất thời hồ đồ thôi, con đừng tức giận mà nói những lời đó.” Nam Cung phu nhân thực sự thích đứa con dâu tương lai này, tuy rằng gia thế kém nhà bọn họ nhưng những mặt khác đều rất tốt.

Quan trọng nhất là gia thế cũng chỉ thấp hơn một bậc, cũng không cần đắn đo nhiều.
 

Bình luận facebook

Top Bottom