OnGoing BIA ĐỠ ĐẠN PHẢN CÔNG

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 40: Oán hận của chính thê (3)
“Ngươi muốn làm gì?” Lâm Xảo Tầm thấy hành động của Bách Hợp thì quá sợ hãi, nhanh chóng thò tay ra đẩy nàng, Bách Hợp trừng mắt mà nghiêm nghị nói: “Cút ngay, nếu không muốn bà ta chết thì đừng có qua đây.” Đào Hồng đang vui vẻ bê đĩa thức ăn vào thì thấy tình cảnh này, sợ hãi kêu lên một tiếng, chén đĩa trên tay rơi xuống đất vỡ toang.

“Ô” Lâm mẫu bị móc cổ họng thì rất khó chịu, há miệng ra nhổ tất cả thức ăn đồ uống ra, Bách Hợp xông ra ngoài phân phó nha hoàn tùy thân của mình:”Tranh thủ thời gian đi lấy nước uống tới.” Lúc này Bách Hợp cũng không biết có tác dụng hay không nhưng hai người Lâm gia đã uống rượu có độc rồi, nàng chỉ mong rượu độc ở cổ đại không có nhanh phát tác, hỵ vọng cho nàng thời gian cứu người.

Thả Lâm mẫu đã nôn ra xuống, Bách Hợp cố nhịn cơn buồn nôn trong lòng, lại thò hai ngón tay dính đầy nước bọt thọc vào cổ họng Lâm phụ khiến cho Lâm phụ nôn ra, đến lúc này Đào Hồng mới kịp thời phản ứng rất tức giận mà nói: “Các ngươi muốn làm gì? Bách tiểu thư, nể tình quan hệ giữa ngài và tiểu thư, sao ngài có thể đối với lão gia phu nhân của chúng ta như thế?” Hai bà tử phía sau kéo Đào Hồng lại, Lâm Xảo Tầm khóc như mưa không ngừng gọi cha mẹ khiến cho Bách Hợp càng chóng mặt hơn.

May mà lúc nay nha hoàn bên người Bách Hợp đã xách thùng nước tới, Bách Hợp không hề do dự múc nước đổ vào miệng Lâm phụ Lâm mẫu, sau một phen giày vò rồi nghĩ tới nhiệm vụ này của mình thì Bách Hợp không nhịn được thầm gọi tên nam nhân không gian.

Không biết tại sao nàng có dự cảm nếu mình gọi hắn thì hắn tùy thời sẽ xuất hiện bên mình, quả nhiên Bách Hợp gọi thầm một lúc lâu, người nam nhân kia đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, cảnh vật bốn phía thoáng cái biến thành cảnh vẽ, bất kể Lâm Xảo Tầm đang khóc khàn giọng mắng chửi Bách Hợp hay Đào Hồng như bị người điểm huyệt.

“Tôi cầu xin anh hãy bảo vệ tính mạng hai vợ chồng họ.” Bách Hợp đưa ra yêu cầu, cho dù biết rõ hậu quả chính là tiếp nhận nhiệm vụ khó khăn hơn, nhưng có thể vì tính mạng hai người trước mắt này thì nàng vẫn phải nói ra.

Nam nhân tuấn mỹ kia nhìn nàng một cái cho đến lúc biến mất, trong tay Bách Hợp cầm một viên con nhộng, nàng phát hiện ra người nam nhân này không có cự tuyệt yêu cầu của nàng thì trong lòng liền thả lỏng, cắn nát viên nhộng đổ chất lỏng vào trong nước. Đợi đến lúc người nam nhân biến mất hoàn toàn thì lại khôi phục lại nguyên trạng, Lâm Xảo Tầm còn đang khóc lóc, Đào Hồng vẫn mắng chửi người.

Bách Hợp mệt mỏi đổ nước vào miệng hai người Lâm phụ Lâm mẫu, cảm thấy hai người họ hô hấp dần dần vững vàng, may mà đã bảo vệ được tính mạng hai người họ.

“Nhanh đi mời đại phu về thay họ chuẩn đoán bệnh, rồi thanh lý độc tố còn dư.” Bách Hợp lau mồ hôi trên trán rồi nhung tay vào chậu nước nha hoàn bê để rửa sạch, lúc này mới cầm khăn tay nha hoàn đưa cho.
“Bách tiểu thư! Ngài có ý gì? Sau khi giày vò lão gia phu nhân chúng ta xong thì ngài cứ thế sao?” tính tình Đào Hồng bướng bỉnh lại cố chấp, không khuất phục quyền quý mặc dù nàng biết thân phận Bách Hợp cao quý nhưng lại không quen nhìn nàng ta giày vò lão gia phu nhân nhà mình, nên mở miệng gây khó dễ.

Lâm Xảo Tầm khóc đến mức cả người run rẩy, cái đầu không ngừng đong đưa, cầm khăn che miệng giống như là đau lòng không thốt lên lời. Không biết Bách Hợp bị ảnh hưởng bởi trí nhớ nguyên chủ, lúc này thấy Lâm Xảo Tầm giả vờ giả vịt thì trong lòng phiền chán vô cùng, trong tình tiết truyện cha mẹ Lâm Xảo Tầm trúng độc mà chết, khi nàng từ trong phủ chạy ra cấp cứu Lâm phụ Lâm mẫu. Nàng dùng phương pháp đơn giản để cấp cứu thì chứng minh nàng hạ độc cũng không nặng, hơn nữa nếu Lâm Xảo Tầm nguyện ý cứu thì Lâm phụ Lâm mẫu cũng không chết, nếu Lâm Xảo Tầm đừng lãng phí thời gian vào việc khóc lóc thì nói không chứng tính mạng hai người họ cũng giữ được.

Nhưng lúc nàng đang cứu người thì Lâm Xảo Tầm lại khóc nỉ non, coi như do nguyên chủ tàn khốc hung ác, chẳng lẽ Lâm phụ Lâm mẫu chết không phải là do một phần Lâm Xảo Tầm nhu nhược vô dụng?

“Lâm cô nương, ngươi thấy chuyện hôm nay thế nào?” Bách Hợp cố nhịn phiền chán trong lòng mà hỏi Lâm Xảo Tầm một câu, lúc này nàng không hề bởi vì đệ đệ Bách Vân thích Lâm Xảo Tầm mà yêu ai yêu cả đường, ngược lại trên mặt hiện lên vẻ chán ghét.

“Ta ta…. Tỷ tỷ…” Lâm Xảo Tầm thấy cha mẹ không sao nữa, tuy vừa nãy khiến nàng rất sợ nhưng nàng luôn luôn là người không có chủ kiến hơn nữa bởi vì Tống Tuấn mà khi nhìn thấy Bách Hợp thì cảm thấy chột dạ, không nói ra lời.

“Ai là tỷ tỷ của ngươi, còn chưa có về nhà chồng đâu mà đã gọi tỷ tỷ muội muội rồi.” Bách Hợp nhớ tới tính cách cởi mở của nguyên chủ, quát tháo Lâm Xảo Tầm một câu khiến nàng ta như sắp khóc, Đào Hồng sốt ruột hộ chủ không nhịn được mà nói Bách Hợp.” Bách tiểu thư, tiểu thư nhà ta nhát gan, sao ngài lại dọa nàng làm gì? Huống chi tiểu thư nhà ta cũng nên gọi ngài là tỷ tỷ dù sao sau này có khả năng hai người trở thành người một nhà đấy.”

Gương mặt trắng nõn của Lâm Xảo Tầm nghe nói như thế liền đỏ mặt, thẹn thùng cúi thấp đầu xuống.

“Nói cũng phải, phu quân ta đã có quan hệ với ngươi, chuyện nạp thiếp này cũng nên nhắc tới.” ánh mắt Bách Hợp lóe sáng, Lâm Xảo Tầm nghe xong lời này thì sắc mặt thay đổi mờ môi run rẩy nói:” Bách tỷ tỷ, ta không làm thiếp…”

Đào Hồng cũng không vui liên lớn tiếng nói: “Tiểu thư chúng ta tri thư đạt lễ sao có thể làm thiếp chứ, nàng cũng là con gái đứng đắn trong sạch?”

“Không làm thiếp, thế Lâm cô nương muốn ta tặng vị trí phu nhân cho ngươi ngồi? Sao ngươi không nhìn lại ngươi dựa vào cái gì?” lúc này Bách Hợp không hề khách khí với Lâm Xảo Tầm, nói đến mức Lâm Xảo Tầm phát khóc, Đào Hồng nhanh mồn nhanh miệng nói.

“Tiểu thư nhà chúng ta không làm thiếp, nàng đã nghĩ thông suốt rồi, Tống công tử không phải là lương xưng, nàng cũng không muốn xen vào giữa hai vợ chồng Bách tiểu thư, cho nên tiểu thư nhà ta tiếp nhận ý tốt của Bách công tử, sau này….” Đào Hồng còn chưa nói xong thì sắc mặt Bách Hợp trầm xuống, nghiêm nghị quát:”Ngươi câm miệng cho ta.”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 41: Oán hận của chính thê (4)
Trong lúc mọi người đang nói chuyện thì phụ mẫu Lâm gia được đỡ lên ghế ho khan ngắt ngang cuộc nói chuyện, lúc này đại phu cũng đã tới, sau khi xem xét đã xác định độc tố trong cơ thể Lâm phụ Lâm mẫu vẫn còn dư lại một ít nhưng tính mạng xem như đã được bảo trụ.

Mắt thấy trời không còn sáng nữa, Bách Hợp biết rõ tính tình chủ tớ Lâm Xảo Tầm, một mặt sai người trông coi các nàng, một mặt thì chuẩn bị về phủ nghỉ ngơi dưỡng sức. Trước khi nàng tiến vào thân thể này tiếp nhận tình tiết câu chuyện thì đầu như muốn nổ tung, sau đó lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, nếu không phải có hai mạng người treo ở trên người mình thì nàng đã không chịu đựng nổi rồi, lúc này chuyện đã giải quyết xong nên nàng về nhà rửa mặt rồi ngủ một giấc, lúc tỉnh lại thì mới cảm thấy tinh thần thoải mái hơn.

Quả nhiên, nàng vừa tỉnh thì nhận được hạ nhân bẩm báo nói là hai chủ tớ Lâm Xảo Tầm muốn rời đi nhưng bị từ chối sau đó lại có ý đồ bỏ trốn, may mà nàng phái người trông coi nếu không cũng không biết Lâm Xảo Tầm chạy đi đâu.

Bách Hợp nghĩ nghĩ, mấu chốt của nhiệm vụ này ngoài trừ mình sống sót ra còn không cam lòng bị Lâm Xảo Tầm tai họa cả đời, việc đầu tiên nàng phải làm là giải quyết Lâm Xảo Tầm. Hiện tại Lâm phụ Lâm mẫu không có chết, tội danh Bách Hợp bị phán quyết trảm đầu cũng không thành lập, nàng đang chuẩn bị giải quyết chuyện Lâm Xảo Tầm thì Tống Tuấn nổi giận đùng đùng chỉ vào mặt Bách Hợp mà nói: “ Bách thị, sao nàng lại giam Lâm Xảo Tầm hả?” hắn vừa về đến nhà chưa kịp thở mà đã lo lắng hỏi Lâm Xảo Tầm, Bách Hợp cau mày, trong trí nhớ của nàng thì lúc này nếu Tống gia muốn được việc phải nhờ Bách gia đấy, giữa Tống Tuấn và Bách Hợp chỉ là quân hệ thông gia gia tộc, hai nhà theo nhu cầu hợp tác mà thôi, hai người cũng có chút tình cảm nhưng không có thâm hậu, Bách Hợp thích Tống Tuấn đơn giản là vì hắn tuấn mỹ ngày thưỡng cũng coi như là săn sóc chu đáo với nàng, hai người tương kính như tân, tại Bách Hợp xem ra quan hệ vợ chồng chỉ như thế mà thôi.

Nên lúc này Bách Hợp cũng không thích Tống Tuấn, Bách Hợp không thèm để ý Tống Tuấn thích ai, bởi vậy khi hắn lớn tiếng quát tháo thì trong lòng cũng không bi thương ngược lại cau mày chán ghét.

“Câm miệng.” Bách Hợp quát lại, Tống Tuấn cũng không ngờ lại có người quát hắn, hắn ngẩn người sau khi hắn tỉnh lại đang muốn mở miệng thì Bách Hợp đã lạnh lùng nói:” Lâm Xảo Tầm là cô nương ta quen biết từ bé, nếu chàng đã thích nàng ta thì nạp nàng cũng không sai, nhưng đệ đệ không nên thân của ta từ nhỏ hơi thích nàng, bây giờ thấy nàng ta xinh đẹp hơn lại không biết quan hệ giữa chàng và nàng ta, ta sợ nó nhất thời xúc động làm chuyện xấu. tuy Lâm Xảo Tầm bề ngoài dịu dàng như tính tình bướng bỉnh, hiện tại nàng ta đã biết hai ta là vợ chồng, đang muốn rời khỏi, nếu như chàng muốn thả nàng ta đi thì thả, nhưng hiện nay nàng ta mang thai con của chàng, chẳng lẽ để con cháu Tống gia lưu lạc bên ngoài à?”

Bách Hợp nói xong thì đi tới chỗ Tống Tuấn: “Chàng có nghĩ tới nếu chàng làm vậy thì trong lòng cha sẽ nghĩ thế nào? Trước khi cha quyết định thì ai cũng đừng đi trừ phi đợi Lâm Xảo Tầm đẻ con ra nuôi ở Tống gia.” Khiến cho Tống Tuấn không nói được lời nào, Bách Hợp phiền chán nhìn hắn một cái rồi đi ăn cơm.
Tống Tuấn cũng không muốn qua mặt cậu em vợ cấu kết với Lâm Xảo Tầm, lúc đầu hắn nhìn thấy Lâm Xảo Tầm dịu dàng xinh đẹp liền thích, dùng một ít thủ đoạn để đạt được nàng, lúc này lại nghe thấy nàng là người thê tử quen biết từ nhỏ, trên mặt Tống Tuấn không khỏi phát sốt, nghĩ tới Bách Hợp cũng nói đúng nên hạ thấp mình nhanh chóng tìm nàng bồi tội: “Đều do vi phu sai, nhưng hiện nay Tầm nương đã mang thai cốt nhục của ta, phu nhân lại quen biết nàng từ nhỏ, kính xin đối xử tử tế với nàng, có lời gì thì cũng đợi đến khi nàng ấy sinh con xong thì hãy nói…”

Đối với điểm này thì Bách Hợp cũng không có ý kiến, có lẽ nàng đã tưởng tượng được mấu chốt của nhiệm vụ này chính là Lâm Xảo Tầm cùng với hòa thượng Tế Thế, Tống Tuấn là loại người lúc chưa có được Lâm Xảo Tầm thì trăm theo ngàn thuận, một khi đạt được thì hắn lại ngán, cũng chính bởi thế trong tình tiết câu chuyện lúc Bách Hợp ra tay đối phó Lâm Xảo Tầm thì hắn lựa chọn khoanh tay đứng nhìn mặc kệ Lâm Xảo Tầm khóc cầu xin hắn, đầu tiên hắn muốn dỗ dành Bách Hợp, từ điểm này có thể nhìn ra được hắn cũng không yêu Lâm Xảo Tầm mà chỉ là chiếm đoạt và đùa giỡn.

Càng về sau Lâm Xảo Tầm cũng không yêu hắn nữa mà ở cùng với Bách Vân thì hắn lại trăm phương ngàn kế quấn quít , đối với người nam nhân này Bách Hợp chỉ có một chữ cho hắn chính là “Tiện”.

“Ta chuẩn bị dùng thân phận thiếp nạp nàng vào phủ nhưng ta thấy Lâm Xảo Tầm không muốn, nàng ta với Đào Hồng nói thề không làm thiếp, cho nên chuyện này chàng tự giải quyết đi.” Bách Hợp muốn trước nạp Lâm Xảo Tầm dùng thân phận thiếp nạp vào phủ, viết văn tự bán mình đưa cho mình, từ nay về sau coi như nàng không tra tấn Lâm Xảo Tầm thì Lâm Xảo Tầm cũng ở trong vòng khống chế của nàng, không có khả năng trở mình.

Chỉ cần nàng không có làm giống như trong tình tiết câu chuyện muốn Lâm Xảo Tầm chết thì hòa thượng Tế Thế có bản lĩnh thông thiên cũng không làm gì được nàng, cho dù dân phong có cởi mở đi chăng nữa thì nữ tử chưa kết hôn cũng bị gièm pha, báo lên quan phủ thì loại thất trinh này cũng không có kết cục tốt, lúc này nàng làm vậy là thiên kinh địa ngĩa hơn nữa lại bác được cái danh rộng lượng.

Trong tình tiết câu chuyện Bách Hợp bị choáng váng coi Tống Tuấn quá nặng, đối với Lâm Xảo Tầm quá tốt bởi vì thế lúc Lâm Xảo Tầm có quan hệ với trượng phu của mình thì nàng mới có loại cảm giác phản bội, thật ra trong Tống gia bởi vì thân phận của Tống Tuấn nên thị thiếp cũng không ít, mặc dù nguyên chủ cũng ghen tỵ nhưng cũng không có ý đồ hại người, có lẽ bởi vì trước đó nguyên chủ rất yêu thích và bảo vệ Lâm Xảo Tầm cho nên sau khi biết nàng ta phản bội thì mới phát điên.

Bách Hợp ăn cơm trưa xong thì thấy Tống Tuấn mặt mũi tràn đầy đau khổ trở về, trên mặt hắn có vết máu nhìn bộ dạng vô cùng chật vật, lúc nhìn thấy Bách Hợp thì ánh mắt lảng tránh rồi nói: “Bách Hợp, Xảo Tầm nàng ấy không muốn làm thiếp…”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 42: Oán hận của chính thê (5)
Edit: Sakura

“Không muốn làm thiếp? Không muốn làm thiếp chẳng lẽ muốn ta nhường vị trí cho nàng ta hay sao?” Bách Hợp mỉa mai, lạnh lùng nói tiếp: “Nàng ta là đồ không biết ngượng, một nữ nhân vô môi kính hợp, nói thật nạp nàng ta làm thiếp thì ta cảm thấy làm bẩn Tống gia, nếu nàng ta không muốn làm thiếp thì hãy để nàng ở trong biệt viện sau đó sinh con xong thì thả nàng tự do, chuyện của nàng và chàng thì tự giải quyết lấy nhưng đứa trẻ phải ở lại Tống gia, Lang quân cảm thấy chủ ý của ta thế nào?”

Lúc này Bách Hợp không muốn gọi Tống Tuấn là phu quân, bởi thế thay đổi một chút dùng xưng hô bọn hạ nhân thường gọi, cũng không biết Tống Tuấn không có để người vợ này vào trong mắt hay hắn đang bị Lâm Xảo Tầm phiền loạn mà không có chú ý tới xưng hô bị cải biến, lắc đầu rồi không vui đi ra ngoài.

Mặc dù ban đầu đùa giỡ mỹ nhân là vui nhưng chỉ khi nào giải quyết hậu quả thì Tống Tuấn lại chán, hắn không nghĩ tới trời đất bao la lại tìm thấy Lâm Xảo Tầm ở trong kinh lại thấy nàng xinh đẹp dịu dàng còn mang thai con của hắn khiến hắn động lòng, nhưng sau một thời gian dài, nàng mang thai làm cho Tống Tuấn không động vào nàng được lại còn suốt ngày khóc sướt mướt khiến cho Tống Tuấn không kiên nhẫn được nữa.

Hai ngày qua đi, Bách Hợp sai người trông coi Lâm Xảo Tầm, cũng không biết có phải bởi vì nha đầu Đào Hồng có chút bổn sự hay không, hạ nhân trong biệt viện bị đánh ngã để cho hai chủ tớ chạy thoát.

Cũng không thấy Lâm phụ Lâm mẫu, nghe nói hôm trước hai người đã tỉnh lại chắc do thuốc của người nam nhân trong không gian nên họ khôi phục rất nhanh, Bách Hợp cũng không muốn động tới Lâm Xảo Tầm nên biết rõ hai vợ chồng Lâm gia đã tỉnh lại thì không có đi xem qua, lúc này nghe thấy đã không thấy người rồi, trong lòng nàng lại không thích người nhà Lâm gia.

Dù sao sau khi nàng đi tới tiểu thuyết này thì cũng đã cải biến, Lâm phụ Lâm mẫu cũng không chết, đứa bé trong bụng Lâm Xảo Tầm vẫn còn, coi như hòa thượng Tế thế muốn giúp người làm niềm vui thì cũng không có khả năng liên quan tới nàng rồi, nghĩ như vậy Bách Hợp chẳng muốn quản mấy chuyện này nữa, chỉ cần nàng không chết, không giống như nguyên chủ, bị trượng phu, đệ đệ phản bội, rơi vào kết cục đầu và thân hai nơi là được rồi, nàng sẽ cố gắng thay nguyên chủ nuôi nhi tử lên người, cho dù nhiệm vụ này hoàn thành không có hoàn mỹ nhưng cũng không thiếu hụt.

Vốn tưởng rằng chuyện Lâm gia cứ thế là xong, Bách Hợp tưởng từ nay về sau mình chỉ cần nuôi lớn nhi tử , mặc kệ Tống Tuấn bên ngoài khoái hoạt, nàng chỉ cần bảo vệ tính mạng hai mẹ con mà thôi, ai ngờ nửa tháng sau người Bách gia đến báo tin vui cho nàng, nói đệ đệ của nàng Bách Vân sắp kết hôn muốn tỷ tỷ và tỷ phu về nhà mẹ đẻ thay đệ đệ vẻ vang.

Không biết tại sao trong lòng Bách Hợp có dự cảm xấu, nàng không thay quần áo mà vội vàng sai người chuẩn bị kiệu đi tới Bách gia, hạ nhân Bách gia thấy Bách Hợp âm trầm thì càng hoảng sợ, nhưng nghĩ tới cô nãi nãi tính tình thẳng thắn hơn nữa gả cho người có thân phận, chỉ coi là nàng sốt ruột hôn nhân của đệ đệ nên cũng không để ý, đi phía sau trở về Bách gia.

Bách Hợp được người mang thẳng tới nội viện Bách gia, lúc này Bách phụ Bách mẫu đang cùng cha mẹ Lâm Xảo Tầm uống trà nói chuyện phiếm.
Nhìn thấy con gái mặt âm trầm trở về thì Bách phụ Bách mẫu vui mừng ra đón: “Tiểu Hợp, con đã về, con nhìn xem đây là ai?” Bách phụ bên cạnh cũng thỏa mãn vân vê chòm râu, như là đang đợi bộ dạng vui mừng kinh ngạc của con gái.

“Nhiều năm không thấy Tiểu Hợp, không nghĩ rằng đã lớn rồi, Tần tỷ tỷ, tỷ thật có phúc khí, nhi nữ song toàn, tốt hơn chúng ta nhiều.” Lâm phu nhân nhìn xem Bách Hợp xong mới hương Bách mẫu khen một câu khiến cho con mắt Tần thị cong cong như mặt trăng.

“Tiểu Hợp à, đây là dì…”

“Con biết rõ đây là Lâm phu nhân và Lâm lão gia.” Bách Hợp nhìn thấy hai vợ chồng Lâm gia quả nhiên ở chỗ này thì sắc mặt âm trầm xuống, đi thẳng tới chỗ cha mẹ: ” Cha mẹ, không phải nữ nhân mà Bách Vân muốn kết hôn là họ Lâm chứ.”

Thái độ này cũng nàng khiến cho Tần thị và Bách phụ kinh hãi, Tần thị tưởng rằng con gái hồi nhỏ thích chơi ở Lâm gia, cùng khuê nữ Lâm gia Lâm Xảo Tầm thân như tỷ muội, những năm này nàng vẫn còn nhắc tới khuê mật mà, lúc này gặp Lâm gia có lẽ phải vui mừng mới đúng, Bách Vân là đệ đệ nàng yêu thương nhất, nếu như nàng biết Bách Vân kết hôn với Lâm Xảo Tầm theo lý mà nói chắc Bách Hợp phải vui mừng chứ, không ngờ tới nàng lại thế, trong lúc nhất thời Tần thị luống cuống vô ý thức nhìn trượng phu mình.

Lâm phụ Lâm mẫu cũng hơi xấu hổ, chân tay luống cuống, Bách phụ nhìn thoáng qua con gái lúc này mới cau mày nói:”Đúng là tiểu thư Lâm gia, Tiểu Hợp, không phải hồi bé con thích cô nương Lâm gia sao? Sao giờ này nghe được Lâm cô nương làm em dâu thì con lại không thích.?”

“Không biết Lâm bá phụ và Lâm bá mẫu muốn gả con gái cho Bách Vân là con gái út?” Bách Hợp cười lạnh nỏi một câu, hai vợ chồng Lâm gia xấu hổ nhìn nhau, lúc này Lâm mẫu è dè nói: ” Không có, Bách tiểu thư, cháu cũng biết vợ chồng bác chỉ có một đứa con gái Lâm Xảo Tầm…”

Bách Hợp nghe thấy thế thì vỗ vào bàn một phát, cái bàn bị nàng đánh rung lên, cốc chén trên bàn cũng run rẩy theo phát ra tiếng va chạm thanh thúy, nước trà đổ ra ngoài.

“Bách Vân muốn kết hôn với Lâm Xảo Tầm?”

Lâm phu nhân thấy bộ dạng này của nàng thì không chịu được, cứng rắn nói: “Chẳng lẽ Bách tiểu thư chê địa vị Lâm gia thấp kém, không xứng với Bách gia?” Lâm phụ cũng không thoải mái, miễn cưỡng nói: ”Tuy Lâm gia ta thân phận thấp kém, gia sản cũng không bằng Bách gia, nhưng nữ nhi của ta thuộc lòng nữ giới, tri thư đạt lễ…”

“Chỉ tiếc không có lòng tự trọng.” Bách Hợp nói tiếp khiến cho Bách phụ Bách mâĩ giật mình, đồng thời hai vợ chồng Lâm gia biến sắc, thậm chí Lâm lão gia ôm ngực,mặt trắng như tờ giấy, mà Lâm phu nhân đứng lên quát:”Bách tiểu thư, cháu có ý gì hả? Cơm có thể ăn bậy, nhưng không thể nói lung tung, cháu nói như thế éo buộc Lâm Xảo Tầm chúng ta đi chết sao? Nữ nhi của ta tuy không có nên thân nhưng từ nhỏ cũng biết thế nào là liêm sỉ, đứng đắn đấy, cháu nói như thế hại nó vào cảnh nguy hiểm không?”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 43: Oán hận của chính thê (6)
Lúc này Lâm phụ mới bình tĩnh lại vỗ ngực nói: “Nữ nhi của ta chỗ nào khiến cho Bách tiểu thư không vui mà hãm hại con bé như thế? Nếu Bách tiểu thư không thể cho ta một câu trả lời thỏa đáng thì cho Bách gia thế đại, lão phu cũng không bỏ qua, ta còn không tin dưới ngầm trời này không còn vương pháp nữa?”

Tần thị cũng không biết làm sao quay đầu lại liếc nhìn con gái rồi quát tháo: “Tiểu Hợp, con hồ đồ rồi, Xảo Tầm từ nhỏ lớn lên cùng với con, ta và cha con cũng biết rõ nhân phẩm của con bé, rất hài lòng, không nói gạt con, tuy thân phận Lâm gia hơi thấp một tí nhưng ta thích Xảo Tầm tình tình dịu dàng, lại cùng đệ đệ con tình đầu ý hợp.” Tần thị nói đến chỗ này dừng lại một chút lại mỉm cười nói:”Đệ đệ của con đã không còn nhỏ nữa nhưng vẫn chưa có người hợp ý, hiện nay chúng ta cũng biết rõ Xảo Tầm, ta cũng tin Lâm gia, nếu hai nhà kết thân gia là chuyện tốt không thể tốt hơn. Huống chi ta cho con biết, Xảo Tầm đã mang thai cốt nhục của đệ đệ con, ít ngày nữa chính là song hỷ lâm môn, đây chính là thiên đại chuyện tốt, không phải con luôn luôn thương tiểu Vân à, hy vọng nó sớm lập gia đinh sinh con sao?”

Bách phụ cũng nói tiếp: “Đúng thế, không phải con vẫn lo lắng tiểu Vân chưa lấy vợ sao? Cái hôn sự này rất được, khó được đệ đệ con yêu thích, vì sao con lại nói những lời này, không chỉ trở ngại hôn sự đệ đệ con còn khiến hai nhà bất hòa, cái này…”

Lâm phụ ở bên cạnh cũng hừ lạnh một tiếng, lắc lắc tay áo.

“Hừ” Lâm mẫu cũng hừ một tiếng, lạnh lùng nói: “Bách gia các người tài cao thế lớn, con gái chúng ta không xứng với các ngươi, đứa con trong bụng Xảo Tầm cũng không cần các ngươi quan tâm, Lâm gia chúng ta nuôi là được, trở thành người thừa kế Lâm gia.”

“Sao làm thế chứ?” Tần thị vội vã đứng dậy, Bách Hợp cũng cười lạnh gật đầu: “Đúng là không được, trước khi Lâm Xảo Tầm sinh con ra thì chỗ nào cũng không thể đi.”

Bách phụ cũng mở miệng: “Đúng, trong bụng Xảo Tầm có cốt nhục của Bách gia..” Ông chưa kịp nói xong thì Lâm phụ giật tím mặt: “Bách gia các người đừng ỷ thế khinh người, thật quá đáng.”

“Thế huynh, huynh hiểu lầm rồi.” Bách phụ nhanh chóng đứng dậy chắp tay, Lâm phụ vẫn giận dữ, Lâm mẫu bình tĩnh, hiển nhiên trong lòng không thích hôn sự này nữa.”

“ Lâm Xảo Tầm không được đi, nàng ta phải ở kinh thành đẻ xong đã.” Hiển nhiên lúc này Lâm gia đang nổi nóng, nàng lại mở miệng nói một câu, nàng không nói còn may, vừa nói xong thì Lâm phụ Lâm mẫu dường như tìm được lý do, chỉ vào mũi nàng mắng:” Hồi nhỏ thấy cháu thông minh lanh lợi, cùng với Xảo Tầm nhà ta coi như là khăn tay chi giao thì tôn trọng cháu vài phần, nhưng không ngờ cháu càng khinh người, thật sự đáng giận, chớ không phải khinh Lâm gia không có người trong triều nên mới nhục mạ chúng ta? Chỉ là trong hoành thành này dưới chân thiên tử, đừng tưởng rằng Bách gia thế đại liền có thể một tay che trời, lão phu cũng muốn cáo ngự trạng, đòi công đạo ta muốn xem các người dựa vào cái gì giam con gái ta.”
“Tiểu Hợp con đừng nói nữa, nhanh xin lỗi Lâm bá phụ đi.” Tần thị vừa thấy chuyện to ra, lại thấy trượng phu không vui, ngại con rể thế đại nên không tốt nói thẳng quát mắng con gái, vội vàng hòa giải.

Bách Hợp nghe thấy Tần thị thì liền nở nụ cười:”Mẹ, muốn chịu tội cũng không phải là con mà Lâm gia không biết xấu hổ lừa hôn, sao ta phải đến bồi tội?”

Nàng nói một câu như long trời lở đất, mặt mũi Lâm phụ tái nhợt, Lâm mẫu tức giận đến mức ôm ngực, Tần thị cau mày, mắt nhìn sắc mặt trượng phu đang muốn lên tiếng thì Bách Hợp lại nói tiếp.”Hơn nửa tháng trước Lâm lão gia và Lâm phu nhân ở trang viên ngoại ô kinh thành nhỉ? Trước khi đó còn trúng độc gọi đại phu, thân thể vừa khỏi.” Bách Hợp vừa nói xong thì Lâm phụ tức giận hừ lạnh một tiếng:”Đúng thế nhưng hôm nay nếu cháu không nói rõ thì đừng mơ tưởng lão phu từ bỏ ý đồ.”

Lão ta hở tí cáo ngự trạng, Bách Hợp nhớ tới tình tiết Đào Hồng cáo ngự trạng thì cười lạnh hai tiếng: “Tốt thôi, cho ông biết, cái trang viên kia là của phu gia ta biệt trang Tống gia mà trong khi hai vợ chồng ông trúng độc vẫn do ta cứu các người một mạng, cũng gọi người tìm đại phu, mà các người có ơn không báo , không rên một tiếng đã lặng lẽ bỏ đi, đây chính là gia giáo Lâm gia?”

Lời này khiến cho Lâm phụ bất chấp tức giận mà giật mình lên tiếng :”Cháu nói cái gì? Cái gì biệt trang Tống gia? Rõ ràng Bách Vân nói chỗ ấy là biệt viện Bách gia, nó…”

“Hắn nói với ông là đứa trẻ trong bụng Lâm Xảo Tầm là của hắn hả?” nói đến chỗ này thì Bách Hợp lạnh lùng, lúc này vợ chồng Bách gia cũng nghe ra sơ hở mặt biến sắc, Bách Hợp lại nói tiếp.

“ Đáng tiếc, trong bụng Lâm Xảo Tầm lại là con của phu quân ta Tống Tuấn, ta coi Lâm Xảo Tầm như muội muội, thế mà ả ta lại không biết liêm sỉ đoạt phu quân của ta, ta nén giận nể mặt giao tình lúc trước dùng lễ quý thiếp nạp nàng vào phủ, nàng ta lại luôn mồn nói không muốn làm thiếp, mắt thấy ta không nhường nàng gặp đệ đệ ngốc của ta, lợi dụng hắn, Bách Vân bị sắc đẹp mê hoặc, cam nguyện tự nhận đỉnh nón xanh, chuyện này không biết Lâm gia có tham gia không, ngay cả không có thì coi Bách gia chúng ta là kẻ ngu, đây là gia giáo Lâm gia?”

Bách Hợp nói đến chỗ này thì đứng dậy đi về phía Lâm lão gia: “Ta Tống gia là hạng gì, Lâm Xảo Tầm loại nữ nhân tằng tịu với nam nhân lại muốn mưu toan chính thất, nàng chưa kết hôn mà đã có thai có tư cách gì mà nói mình không làm thiếp? Lâm gia các người chỉ là hạng thương gia cũng vọng tưởng gà hóa phượng hoàng, Lâm Xảo Tầm muốn mưu vị chính thất của ta? Một ta không có sai lầm, hai ta cũng không có phạm Thất xuất, chỉ bằng Lâm Xảo Tầm muốn tính toán ta? Hiện nay tính toán không thành thì lại hại đến Bách gia, mục đích Lâm gia các ngươi là gì?”

Mỗi một câu nàng hỏi, Bách phụ tức giận đến mức cả người run rẩy, đồng thời sắc mặt Lâm phụ thay đổi, bị nàng áp bức lùi từng bước, đặt mông xuống ghế, không thể nói ra lời.

“Xảo Tầm chúng ta không hoài cốt nhục Bách gia? Lâm mẫu run rẩy bờ môi mà nói.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 44: Oán hận của chính thế (7)
Edit: Sakura

“Đúng thế, đáng hận là ta coi nàng như tỷ muội mà nàng ta lại mưu tín đoạt phu quân của ta, các ngươi ở là biệt trang Tống gia, lúc trước thay hai vợ chồng các ngươi mời đại phu cũng là ta, nếu không tin thì tùy thời hỏi ta.” Bách Hợp cười lạnh một tiếng, sửa sang lại quần áo lúc này mới ngồi trở lại vị trí của mình.”Phu nhân như thế, thử hỏi các ngươi có tư cách gì làm con dâu Bách gia?”

Tần thị mặt tái nhợt, có chút không dám tin: “Tiểu Hợp, Lâm Xảo Tầm nó quả thật mang cốt nhục của cô gia?”

Tống gia thế đại, cho tới nay Tống Tuấn có nhiều thứ nữ nhưng chỉ có con gái mình sinh con trai trưởng duy nhất, kể từ đó địa vị của Bách Hợp càng thêm vững chắc, lúc này Tần thị không nhgĩ tới chính mình thiệt tình yêu thương coi như con dâu mà lại mang thai cốt nhục của cô gia, tranh đoạt phu quân của con gái mình.

Nếu như con trai mình ba vợ bốn nàng hầu thì Tần thị cảm thấy thiên kinh địa nghĩa, chỉ khi nào con rể mình trái phải ôm ấp, có người đoạt nam nhân của con gái mình trong lòng bà khó chịu. Bà không khác nguyên chủ mấy, rất yêu thích Lâm Xảo Tầm, lúc này liền rất hận, cắn răng nhìn chằm chằm vào vợ chồng Lâm gia đang không thốt lên lời.

“Không, không có khả năng, sao Xảo Tầm có thể hồ đồ như thế? Ta không tin?” Lâm mẫu lắc đầu đang định nói thì bên ngoài Bách Vân và Lâm Xảo Tầm đang vui vẻ bước vào, lúc này đã nhìn thấy chút bụng nhô ra, vào trong nhà nàng ta nhìn thấy Bách Hợp thì mặt trắng bệch, Bách Vân cũng không chú ý tới nàng khác thường, bước lên phía trước thi lễ với Bách Hợp một cái:”Tỷ tỷ đã về rồi.”

Bách Hợp cũng không có để ý tới đệ đệ nguyên chủ yêu thương từ nhỏ mà ngược lại nhìn về phía Lâm Xảo Tầm: “Lâm cô nương, lúc ngươi rời khỏi biệt viện lại không nói với ta một tiếng? Chẳng lẽ trách ta đãi khách không chu toàn?”

“Ngươi, ngươi, ngươi muốn bắt ta trở về sao?” Lâm Xảo Tầm nhìn thấy Bách Hợp thì thân thể run rẩy, nước mắt trong hốc mắt đảo quanh, Bách Vân cau mày nhìn hai người này, vô ý thức đứng về phía Lâm Xảo Tầm, hơi cảnh giác nhìn Bách Hợp: “Tỷ tỷ, tỷ đã làm gì Xảo Tầm?”

“Nàng mang thai cốt nhục tỷ phu của đệ, đứa nhỏ này là cốt nhục Tống gia, đệ cảm thấy ta sẽ tùy ý nó lưu lạc bên ngoài?” Bách Hợp lạnh lùng nhìn Bách Vân rồi nói tiếp: “Nghe cha mẹ nói đệ đã nhận đứa bé này, thật là khoan dung độ lượng.”

Bách Vân đỏ bừng mặt, hắn có ngốc nữa cũng nghe được ý mỉa mai trong lời nói của Bách Hợp. “Ta, ta sẽ coi đứa bé này như con đẻ của ta…”

Nghe xong lời này thì Bách phụ tức giận run cả người vỗ mạnh vào bàn quát lên:” Hồ đồ.”

Lâm phụ cố nén lửa giận tới Lâm Xảo Tầm lạnh lùng nói” Con nói thật xem, nghiệt chủng trong bụng con rốt cục là của ai?”
Ông vừa nói xong thì Lâm Xảo Tầm như bị kinh hãi, ‘bịch bịch” một tiếng quỳ xuống bờ môi run rẩy nói: “Cha , con, con lúc ấy không biết Tống lang lại đã có thê tử, con không biết, lúc ấy con uống nhiều quá, con, cha, van cầu cha tha thứ cho con…”

Lâm mẫu khóc như mưa, ngã xuống đất ôm Lâm Xảo Tầm,”Con số khổ của ta, sao con ngu như thế?”

Lúc này chân tướng đã rõ, ai còn dám nói cái gì? Lâm Xảo Tầm cũng thừa nhận, Bách Vân đau lòng như dao cắt: “Xảo Tầm, ta , đây không phải là lỗi của nàng…” nghe thấy thế Tần thị hận không thể tát một cái thằng con ngốc của mình, ngu còn tự mình đột nón xanh, tức giận không có chỗ phát tiết.

“Con ngốc này, nói linh tinh gì thế. Bách gia chúng ta tuyệt đối không thể nhận một con dâu không trong sạch như thế, huống chi nàng ta còn có quan hệ với tỷ phu của con, tỷ tỷ con từ nhỏ đã yêu thương con …”

“Mẹ.” Tần thị còn chưa nói xong thì Bách Vân liền lớn tiếng quát: “Xảo Tầm không phải loại người như thế, do tỷ phu lừa nàng, nàng ấy là người vô tội, con thật sự yêu nàng, cầu tỷ tỷ và cha mẹ thành toàn.”

“Ta tùy đệ nhưng đứa con trong bụng nhất định là của Tống gia, không thể tùy ý nàng ta mang đi.” Bách Hợp giang tay ra, bộ dáng không chấp nhận ý kiến khác, khiến cho Tần thị sốt ruột, “ Làm thế nào, Lâm Xảo Tầm đã tàn hoa bại liễu rồi.”

“Mẹ, sao mẹ có thể nói nàng như thế?” Bách Vân nghe thấy thế vẻ mặt đau lòng: “Xảo Tầm là cô nương tốt…”

“Con câm miệng cho ta.” Bách phu tức giận mở miệng nói chuyện thì Bách Hợp khuyên nhủ: “Cha, nếu Bách Vân thích thì cha mặc nó, tìm nữ nhân trong nhà cho nó thu phòng, chỉ cần sinh con trai thì tùy ý nó và Xảo Tầm ở cùng nhau, một cái nguyện đánh một cái nguyện chịu, nếu các ngươi phản đói ngược lại khiến cho Bách Vận hận chết cha mẹ.”

Bách Hợp nói càng khiến Bách phu tức giận đang muốn mở miệng thì Bách Vân chỉ vào mặt Bách Hợp lớn tiếng noi:”Đều tại tỷ. Nếu không phải là tỷ thì cha mẹ sẽ không tức giận như thế, ta không muốn nữ nhân khác, ta chỉ muốn Xảo Tầm, nàng đã đồng ý gả cho ta.”

Không thèm nhìn Bách Vân, Bách Hợp nhìn về phía Lâm phụ Lâm mẫu rồi cười lạnh nói.

“Hay cho Lâm lão gia và Lâm phu nhân có gia giáo, thật sự đã lĩnh giáo, các ngươi muốn cáo ngự trạng thì cáo đi, nói Bách gia chúng ta ỷ thế hiếp người cũng tốt, hay nói phu quân ta lừa gạt nữ nhân đàng hoàng cũng được đều do các ngươi.” Bách Hợp nói khiến cho Lâm phụ và Lâm mẫu đỏ mặt, lúc này bọn họ mới biết được nữ nhi của mình làm việc không kiềm chế, có thể nói Tống Tuấn rắp tâm bất lương nhưng bọn họ biết rõ một cô nương tốt sao có thể theo nam nhân về nhà uống rượu, Lâm phụ xấu hổ hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống, nghe xong Bách Hợp nói thì cũng không thèm liếc nhìn nữ nhi nữa.

“Lão phu dưỡng nữ không giáo, suýt nữa trách oan Bách tiểu thư, là chúng ta sai, từ nay về sau lão phu coi như không có đứa con gái này.” Lâm phụ nói xong thì Lâm mẫu khóc rống lên:”Lão gia, ông không thể, ông bảo sau này Xảo Tầm sống ra sao.”

“Hừ! Mẹ chiều con hư, nếu không phải tại bà chiều nó thì Lâm gia đâu có bị sỉ nhục như vậy. ta không có đứa con gái không biết xấu hổ.” Lâm phụ nổi trận lôi đình, nghiêm nghị quát mắng, đang lúc hai mẹ con Xảo Tầm ôm nhau khóc thì bên ngoài có một người mặc áo đỏ xông vào chỉ vào Lâm phụ mà nói. “Lão gia, ngài không thể làm như thế, dù sao tiểu thư cũng là nữ nhi duy nhất của ngài, nếu ngài không cho nàng về Lâm gia thì ngài để cho nàng ấy đi đâu?”
 

Bình luận facebook

Top Bottom