OnGoing BIA ĐỠ ĐẠN PHẢN CÔNG

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 35: Quân tẩu trọng sinh (8)
“Cha, mẹ, con nghĩ rồi, nếu cha mẹ về sau muốn dựa vào lương của con để sinh sống, thì con gần đây nhờ người mua phòng ở trong một cái tiểu khu, hai người về sau không cần về nhà trồng trọt nữa, trực tiếp qua bên kia ở đi, quân bộ có tin tức, qua một thời gian ngắn nữa có thể con sẽ chuyển đi nơi khác, đến lúc đó chúng ta cùng nhau chuyển qua đó.” Vốn mẹ Vạn nghe được hai câu đằng trước đã mở cờ trong bụng, nhưng sau khi nghe thấy có gì không ổn thì: “Còn phải ở cùng hai đứa?” Mẹ Vạn nhịn không được suýt nữa khóc rống thất thanh, cha Vạn cũng sốt ruột đến môi run run.

Bách Hợp hoàn toàn sụp đổ, cúi đầu im lặng ăn cơm của mình.

“Dĩ nhiên rồi, bây giờ cha mẹ vào thành phố, không phải là vì muốn con dưỡng lão ư? Nếu đã vậy, hai người về sau không phải về nữa, con đã gọi điện về quê rồi!” Lời này của Vạn Chư giống như sét đánh giữa trời, đánh cha mẹ Vạn tinh thần nửa ngày vẫn chưa quay về, Bách Hợp chỉ đồng tình liếc mắt nhìn hai ông bà này một cái, không dám lên tiếng.

Đối mặt với đàn ông cường thế đến loại tình trạng này, cô căn bản không dám thay hai ông bà này biện hộ, huống chi vốn cha Vạn mẹ Vạn lúc này vào thành phố là vì khiến cô ngột ngạt, theo trí nhớ trong nội dung vở kịch Bách Hợp bị chỉnh đến khổ không thể tả, cuối cùng cha Vạn mẹ Vạn đắc thắng trở về, nhưng Vạn Chư và Bách Hợp trong lúc đó đã để lại vết rạn khó mà phai mờ, một chuyến này Vạn Chư hẳn cũng coi như là trá hình thay nguyên chủ báo thù đi?

Lại qua một đêm, khi Bách Hợp trở lại thân thể thì ẩn ẩn cảm thấy có hơi không ổn, bụng cô hình như hơi đau, vừa cảm thấy dưới thân giống như có luồng nhiệt lưu dũng mãnh tiến ra, cô cố hết sức khởi động thân thể, thấy trên giường lưu lại một chút đỏ sẫm kia, thì cả người đều run rẩy.

Đây còn không phải là bạn tốt của cô đến sao, đã đi vào thân thể này khoảng mấy tháng, Bách Hợp không chú ý tới bản thân cô từ khi cha Vạn mẹ Vạn bắt đầu đến đây nguyệt sự cũng chưa từng đến, cô nghĩ đến đây, bất chấp hai chân như nhũn ra, vội đứng dậy thu thập mặc quần áo, khi đang chuẩn bị đi ra ngoài, thì mẹ Vạn liền lắm miệng hỏi một câu: “Tiểu Hợp đi đâu thế?”

Cha mẹ Vạn gia hai người ngày thường ở trong nông thôn theo thói quen đang làm việc, mà bây giờ ở trong thành phố trên danh nghĩa là hưởng phúc, nhưng hai người lại xem như không khác gì ngồi tù, ở xung quanh đều là đại quan, mà bọn họ cũng không hơn người hầu, cả ngày đều nhốt ở trong nhà, đã sớm sắp buồn đến phát điên rồi, lúc này mẹ Vạn cảm thấy nói chuyện với Bách Hợp trong lòng cũng thoải mái hơn nhiều, thấy cô bình thường toàn ngủ tới khi giữa trưa mới dậy, lúc này thế nhưng Vạn Chư chân trước mới đi không lâu đã thức dậy, không khỏi có chút ngạc nhiên.

“Mẹ à, con đau bụng á, con đột nhiên nhớ tới, đột nhiên nhớ tới. . . . . .” Bách Hợp trong lúc nhất thời sốt ruột, mà ngay cả mẹ Vạn cũng sốt ruột lên theo: “Con đột nhiên nhớ tới cái gì hả?”

“Con đột nhiên nhớ tới, có phải nên đi bệnh viện kiểm tra một chút hay không?” Vừa nghe phải đi ra ngoài, không chỉ mẹ Vạn hưng trí, mà ngay cả cha Vạn lỗ tai cũng dựng lên, mẹ Vạn không chút do dự khoát tay: “Vậy còn do dự làm gì, đi nhanh thôi.”

Một đường ôm bụng tới bệnh viện, mẹ Vạn như nghĩ tới điều gì đó, ánh mắt cứ thế đảo quanh vòng vòng ở trên người cô, thẳng đến khi Bách Hợp bị nhìn đến nổi da gà, đợi đến khi kiểm tra xong, Bách Hợp liền bi kịch.
Trong bụng của cô đã mang thai đứa nhỏ được bảy tuần, chính cô lại không có cảm giác gì, nhưng mà cái thai này xem ra có hơi không ổn định, bác sĩ cho rất nhiều thuốc giữ thai, mẹ Vạn nở nụ cười, bà dường như giống lão Phật gia, hận không thể ôm Bách Hợp trên người, nghĩ đến chuyện của hai đứa, một bên lại có chút lo lắng: “Lão đại cũng thật là, cũng không sợ thương tổn đến đứa nhỏ.”

Bách Hợp ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao mới dậy, không thể gạt được ánh mắt của mẹ Vạn, lúc này nghe thấy cô mang thai, lại nghe bác sĩ nói cái thai này hơi không ổn định, thì muốn cho cô trở về nằm trên giường nghỉ ngơi, một mặt xấu hổ liếc mắt nhìn Bách Hợp một cái, một mặt thì nói: “Hai đứa tuổi trẻ khí thịnh, nếu không sau này, con theo me ngủ, cha con với chồng con ngủ với nhau?”

Lời như thế Bách Hợp cũng sớm đã muốn nghe từ lâu, vội vàng gật đầu không ngừng. Cha Vạn cũng là khó có được vẻ mặt đầy ý cười đi theo phía sau, mấy người mới ra khỏi cổng bệnh viện, thì một người phụ nữ ở cổng bệnh viện như đợi lâu ngày, nhìn qua tuổi tầm hai mươi, khuôn mặt thanh lệ, dáng người cao gầy đầy đặn, buộc tóc đuôi ngựa đã đi về phía bên này đón người.

Trong trí nhớ thân ảnh này xuất hiện nhiều lần như vậy, sau khi đi vào khối thân thể này tên người này cũng thường xuyên niệm ở trong đầu, không ngờ qua thời gian dài như vậy, mới chính thức được gặp bản tôn.

“Tinh nhi, sao lại ở chỗ này?” Mẹ Vạn trước có chút ngạc nhiên tiếp đón một câu, bóng người kia cười nhích lại gần, chân dài eo nhỏ, bộ ngực cũng căng phồng, cho dù là mặc một bộ quần áo bình thường thêm quần bò, lúc này cũng có thể hiện ra dáng người hoàn mỹ trước lồi sau vểnh của cô ả, tóc dài qua mông, ở sau thắt lưng cô như ẩn như hiện, càng làm tăng thêm vòng eo mảnh khảnh không chịu được một nắm của ả.

“Mẹ, con nghe nói mẹ tới bệnh viện, rất sợ cha mẹ xảy ra chuyện gì, liền chạy tới đây nhìn, bây giờ thấy tinh thần mẹ khỏe, con yên tâm rồi.” Triệu Tinh khi nói chuyện lời nói thường nhỏ nhẹ, một câu đã rất nhanh lừa được mẹ Vạn trong lòng thành kiến với ả tan biến hơn nửa, trong lòng Bách Hợp thầm kêu lợi hại, cô biết tính bà bà hám lợi, bây giờ thế nhưng thấy bà vẻ mặt ôn hòa với Triệu Tinh, trong lòng không khỏi đối với Triệu Tinh càng thêm coi trọng vài phần.

Trong đầu trào ra oán hận với Triệu Tinh, lúc này cô chính là Bách Hợp, khi nhìn Triệu Tinh cho dù là ả cười đến thiên chân vô tà, Bách Hợp cũng rất khó sinh ra vài phần thiện cảm với ả.

“Vị, vị này chính là Vạn đại ca. . . . . .” Khi Triệu Tinh nhìn thấy Bách Hợp, sắc mặt liền cứng lại, ánh mắt lộ ra vài phần bị tổn thương, ả cắn cắn môi, nước mắt trong đôi mắt to kia chuyển động, một mặt sâu sắc nói to: “Bác, bác gái, con con đi về trước.”

Mẹ Vạn nhìn thấy vẻ mặt này của cô ta, nghĩ tới cô ta cũng là vì thân thể hai người già mới chạy tới, trong lòng có chút thương tiếc cô ta, liền thốt ra một câu: “Nếu không, nếu không cô đi nhà tôi ngồi một chút?”

Nói xong lời này, cảm giác được cha Vạn ở bên cạnh oán hận liếc mắt trừng bà một cái, mẹ Vạn mới kịp phản ứng chính bà đã nói gì, cũng không chờ bà đổi ý, ánh mắt Triệu Tinh đã sáng lên: “Thật vậy chăng? Con đã lâu cũng chưa nhìn thấy anh Vạn, cũng không biết, không biết anh ấy có vui mừng chào đón con không.” Ả nói xong, trên mặt lộ ra vẻ bị thương cùng với sợ hãi đan xen lẫn lộn, khiến cho mẹ Vạn nhìn thấy trong lòng thương tiếc vô cùng, cho dù không muốn mời cô ta tới nhà mình, nhưng nhìn thấy vẻ mặt Triệu Tinh, bà cũng không nhẫn tâm .

“Cô yên tâm, chuyện đó cũng không trách cô, hiện giờ anh Vạn của cô đã sớm nghĩ thông suốt rồi.” Mẹ Vạn nhớ đến đứa nhỏ trong bụng Bách Hợp, vốn bà vô cùng cao hứng, nhưng bây giờ ngược lại có hơi xấu hổ, rất sợ sau khi Triệu Tinh biết chân tướng sẽ bị tổn thương.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 36: Quân tẩu trọng sinh (9)
Bách Hợp có khi thật sự không hiểu được, kiếp trước Triệu Tinh chính mình thật sự đã làm sai, sau khi ly hôn với Vạn Chư, chỗ tốt nào cũng đều hưởng thụ đủ, hiện tại mới nói đến hối hận, ai giống ả, cá cùng chân gấu đều chiếm được cuối cùng còn muốn theo đuổi chí thiện chí mỹ(1)? Kiếp trước ả ly hôn bất kể như thế nào cho dù ả là người bị hại, cũng không đại biểu chính ả ta sẽ không sai, Vạn Chư xuất ngoại hơn hai năm không có tin tức, chính ả ta cũng đã lựa chọn cuộc sống khác, đường cũng chính ả đi, lại không ai bức ả, trong nội dung vở kịch nếu không phải Triệu Tinh dựa vào việc sống lại, ả làm sao có thể náo loạn đến mức Vạn Chư cùng Bách Hợp ly hôn?

  • Cực lương thiện, cực xinh đẹp
Truy rõ ngọn ngành, cho dù về sau Bách Hợp lại nhằm vào ả, nhưng cũng không hẳn như vậy, cô ấy đã rời khỏi cuộc sống của Vạn Chư, cũng không cam tâm lại lặp lại lần nữa, Bách Hợp có khi cảm thấy người trọng sinh tồn tại thật sự là không công bằng với người khác, sau khi Triệu Tinh sống lại cái gì cũng có, tiếc nuối cũng bù lại được, nhưng không nghĩ đến cuộc sống vốn hạnh phúc của người ta bị ả khuấy lên thành một đống hỗn loạn.

Lúc này Bách Hợp không có ấn tượng tốt về Triệu Tinh, khi mẹ Vạn cùng ả nói chuyện thì Bách Hợp cũng không thèm liếc mắt nhìn Triệu Tinh một cái, khiến cho Triệu Tinh cuối cùng có chút bị tổn thương hỏi: “Bác gái, có phải là, có phải là con khiến Bách tiểu thư khó chịu không vậy?”

Vốn mẹ Vạn gần đây thái độ đối với Bách Hợp có thay đổi chút, nhưng còn chưa đạt tới mức cùng cô thân mật khăng khít, so với Triệu Tinh người bà quen thuộc hơn, lúc này tự nhiên không chút do dự đứng về phía Triệu Tinh, không chút nghĩ ngợi nói: “Con kệ cô ta, cô ta đang mang thai đứa nhỏ, phỏng chừng là tâm tình không như ý thôi.”

Nghe thấy Bách Hợp mang thai đứa nhỏ, ánh mắt Triệu Tinh lập tức trợn trừng lên, trong mắt hiện lên một tia không cam lòng cùng oán hận, vốn mọi thứ của Vạn Chư đều là của ả, lúc này Triệu Tinh hối hận, nếu ả sống lại ở thời điểm phía trước lúc tất cả còn chưa phát sinh, thì thật tốt biết bao, đáng tiếc lúc này đây nếu ả đã sống lại, tất cả của Vạn Chư ả tuyệt đối sẽ không buông tay!

Ở kiếp trước thấy cơ thể Vạn Chư mạnh mẽ kịch liệt đòi lấy khiến cho ả lúc trước vừa mới kết hôn có hơi sợ hãi, nhưng đợi đến khi cơ thể thành thục mới hiểu được việc có một người đàn ông như vậy là hạnh phúc biết bao, huống hồ Vạn Chư kiên định như vậy, khí phách đàn ông như vậy, anh ta còn nói lời giữ lời, có trách nhiệm, không giống với đàn ông cặn bã ả gặp được về sau, mỗi người từ đầu đều chỉ vì vẻ đẹp của ả mới ở chung một chỗ với ả, căn bản không có trả giá thật lòng với ả.

Càng về sau Triệu Tinh càng mệt mỏi, ả quen với cái loại cuộc sống hư không tịch mịch này, càng về sau ả mới hiểu được thực ra ả thích Vạn Chư, nhất là sau khi biết anh ta về sau lại lên làm chức cao cao tại thượng như vậy, người phụ nữ đứng bên cạnh anh ta lẽ ra phải là ả, đáng tiếc loại quanh cảnh này lại bị một người phụ nữ khác đoạt đi.

Ả thật sự rất không cam tâm, sau cùng ở thời điểm nghèo túng, ả đã đi tìm Vạn Chư, Vạn Chư cũng giúp ả, nhưng lại cũng không có thân cận với ả, không có bởi vì cơ thể của ả mê người mà lộ ra bộ dạng mê gái với ả, điều này càng làm cho Triệu Tinh mê luyến không thôi, ả yêu đàn ông không phải người trọng sắc, nhân phẩm của anh ta thật sự rất tốt, bởi vậy sau khi trọng sinh trở về, Triệu Tinh trước tiên liền chuẩn bị hoàn thành tiếc nuối đời trước của chính ả, nhất định phải nhận sai với Vạn Chư, ả tuyệt đối sẽ không tái phạm loại sai lầm này, từ nay về sau ả sẽ hảo hảo chờ đợi ở bên người Vạn Chư, hầu hạ anh ta, làm cô gái nhỏ đằng sau anh ta.


Bách Hợp nhìn thấy vẻ mặt Triệu Tinh không ngừng biến đổi, khóe miệng không khỏi giật giật. Sau khi trở lại Vạn gia, Triệu Tinh vào trong phòng bếp giúp mẹ Vạn nấu cơm, Bách Hợp mở TV lên, bây giờ trong nhà vẫn còn đang dùng TV đen trắng, nhưng lại không phải thứ mọi người có thể mua được, TV thuộc loại vô cùng cổ, nhưng cái loại cổ xưa này lại khiến cho Bách Hợp trong lòng sinh ra một loại cảm giác thân thiết, khi Vạn Chư khi trở về đã thấy cô rúc ở trên ghế, toàn bộ cơ thể nhỏ nhắn xinh xắn như được khảm toàn bộ vào trong cái ghế, trong phòng chỉ có một mình cô, giống như không thấy cha Vạn mẹ Vạn, Vạn Chư đặt chìa khóa trên bàn, vứt áo khoác xong liền đi về phía Bách Hợp, trước cúi người đưa môi lại gần, ôm lấy cằm cô, nâng mặt của cô lên, nụ hôn mới rơi xuống trán cô, cho đến khi theo bản năng đưa tay vào trong quần áo của cô nhanh chóng vân vê, Bách Hợp giãy dụa bất động, phía sau lại truyền đến tiếng bát đũa rơi xuống.

“Thật, thật xin lỗi. . . . . .” Giọng nói của Triệu Tinh dường như vỡ vụn cô giống như bị gió thổi qua cả người yếu ớt đến độ sẽ bị thổi bay, trưng ra vẻ mặt trắng bệch, nước mắt ở trong hốc mắt chuyển động, thoạt nhìn cực kỳ đáng thương, giống như người vợ bình thường bị người phản bội nhìn thấy chồng cấu kết cùng với người phụ nữ của anh ta, ngược lại khiến cho Bách Hợp theo bản năng xấu hổ.

“Sao cô lại ở đây?’ Bị người bắt được đang cùng Bách Hợp thân mật, vẻ mặt Vạn Chư cũng không thay đổi, ngược lại giúp Bách Hợp vân vê tóc, chịu đựng suy nghĩ xúc động ôm cô vào trong lòng, một mực bình ổn lại khô nóng trong lòng, kéo cái ghế ngồi xuống, che dấu biến hóa dị thường trong quần anh.

Nhưng hành động này của anh ta làm sao có thể giấu được Triệu Tinh, Triệu Tinh theo bản năng liền thấy được cái lều nổi lên trong quần của anh ta, tiếp đó trong bụng liền nóng lên, ả cũng từng được gả cho Vạn Chư, biết Vạn Chư cường đại bao nhiêu, kiếp trước ả trải qua nhiều đàn ông như vậy, không có nhiều người có thể so sánh được với anh ta, lúc này thân thể ả tuy rằng còn có chút ngây ngô, nhưng dù sao tâm lý cũng đã thành thục, cũng đã từng nếm qua mùi vị tình dục, bởi vậy hạ thân nóng lên, giống như có luồng nhiệt tuôn ra.

Trong mắt Vạn Chư hiện lên vẻ chán ghét, anh lúc này sao lại không đoán được Triệu Tinh đang khát vọng anh, trong đôi mắt kia hoàn toàn tràn ngập hai chữ: Yêu(2)ả!

  • Từ Yêu ở đây mang nghĩa là Cưỡng hiếp, Đòi hỏi, Làm (tình)… tóm lại là XX ả
Anh quay đầu nhìn Bách Hợp, nhưng thấy cô căn bản giống như không có chú ý tới biến hóa của thân thể anh, khuôn mặt mờ mịt, không hiểu gì cả, Vạn Chư ngược lại càng nhớ đến thân thể của cô hơn, khi nhìn thấy vẻ mặt Triệu Tinh thì càng phiền chán hơn, người ngoài thì thấy Bách Hợp dáng người không tốt được như Triệu Tinh, cô chỉ có chút thịt, còn Triệu Tinh lại vừa vặn dày dặn đúng độ, nhưng Vạn Chư thì thấy, Bách Hợp bây giờ thấy thế nào cũng đáng yêu, nhất là phản ứng của cô với chuyện tình dục lại trúc trắc, so với biểu hiện quen thuộc cùng ánh mắt ham muốn của Triệu Tinh, dưới sự đối lập nhau đó Vạn Chư không khỏi càng phiền chán Triệu Tinh hơn.

“Tôi hỏi cô, sao cô lại ở chỗ này?” Vạn Chư thấy Triệu Tinh không nói lời nào, chỉ chằm chằm nhìn chính giữa chân anh, lạnh lùng liếc mắt trừng ả một cái, thấy Bách Hợp giống như không ý thức được người đàn ông của cô bị mơ ước, Vạn Chư cười lạnh, dứt khoát bế cô dậy, để cho cô vừa lúc an vị ở chính giữa chân của anh, cảm nhận đầy đủ cái mông thịt mềm mại được dịp kẹp ở trên chỗ quan trọng của anh.

Bách Hợp nhìn thấy rõ ràng, trong lòng cô chửi má nó, vừa muốn giãy dụa, lại bị Vạn Chư ôm chặt hơn, cọ xát, cô có thể cảm giác rõ ràng cái loại biến hóa này, bây giờ tâm tư muốn chết cũng có.

“Nếu không, nếu không tôi vào trong phòng, anh trước thăm hỏi Triệu tiểu thư đi?” Cô giãy dụa không được, cũng không dám động, loại tiêu chuẩn này hiện tại tuyệt đối vượt qua phạm vi cô có thể chấp nhận, lỗ tai Bách Hợp nóng lên, Vạn Chư nhìn thấy tâm tình ngược lại tốt hơn: “Vậy nếu không anh cùng vào phòng với em? Dù sao ăn cơm giờ này vẫn còn sớm chán.” Không biết có phải bản thân Bách Hợp tà ác hay không, dù sao cô vẫn cảm thấy trong lời này nghe giống như những ý khác, thời gian ban đêm mặc dù có người đàn ông trong không gian trợ giúp cô trốn thoát, nhưng anh ta ban ngày vẫn chưa làm như vậy, vạn nhất anh ta ban ngày không đem linh hồn của chính cô rút ra thì làm sao bây giờ?
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 37: Quân tẩu trọng sinh (Hoàn)
Bách Hợp cuống quýt lắc lắc đầu, kiên trì: “Vậy nếu không vẫn ở bên ngoài thì tốt hơn.”

Lời nói của cô cùng Vạn Chư trong lúc đó, khiến cho nước mắt Triệu Tinh rốt cuộc chảy ra, ở trong lòng Triệu Tinh, hai người này thật sự giống như cố ý liếc mắt đưa tình trước mặt của ả, khiến cho ả có chút không chịu nổi, giọng điêu run run nói:

“Chẳng, chẳng nhẽ, anh tổn thương em như vậy, anh, anh sẽ cảm thấy hài lòng phải không?”

Vạn Chư nở nụ cười, tay anh vẫn đặt ở bên hông Bách Hợp, nếu không phải Triệu Tinh vẫn còn ở đây, lẽ ra anh đã có thể ôm vợ vào trong phòng giở trò, cũng bởi vì có cái bóng đèn ở đây, anh cái gì cũng không thể làm, còn phải xã giao với người phụ nữ này, kỳ thật hiện tại anh một chút cũng không muốn nhìn đến ả. Quả nhiên lúc trước vẫn quá khoan dung với cha mẹ ư? Biểu hiện của anh lại bị cha Vạn mẹ Vạn coi thành có thể mời Triệu Tinh về nhà ư? Trong mắt Vạn Chư lóe ra ánh sáng lạnh, khóe miệng nhếch lên ý cười càng sâu hơn.

“Anh Vạn. . . . . .” Trong mắt Triệu Tinh hàm chứa nước mắt, như đỗ quyên kêu khóc đứt ruột, nhìn chằm chằm Vạn Chư, thấy anh ta không trả lời, lại càng thâm tình kêu một câu.

“Sao cô Triệu không hỏi con trai Vương Tư lệnh một chút, xem anh ta hài lòng hay không hài lòng?” Vạn Chư mỉm cười hỏi Triệu Tinh một câu, nhưng chính những lời nói này, lại khiến cho sắc mặt Triệu Tinh trong nháy mắt trắng bệch như tuyết. Vương Tư lệnh theo như lời trong miệng Vạn Chư chính là Vương Quân Trường hiện giờ cùng cấp với anh ta, chẳng qua ở thời kỳ chiến tranh lúc trước bởi vì người này liều lĩnh mà bị giáng chức, sau khi giải phóng trực tiếp ngồi ở vị trí quân trưởng vài năm vẫn không thay đổi, mắt thấy cũng đã sắp về hưu, đáng tiếc con trai kém cỏi không thể thay thế vị trí của lão, quan trọng nhất là, con trai Vương Quân Trường này, chính là người đàn ông lúc trước đã quan hệ với Triệu Tinh.

“Anh, anh vẫn chưa tha thứ cho em.” Triệu Tinh cả người không ngừng run rẩy, môi cũng run run theo, cả người sắc mặt trắng bệch, thấy vẻ mặt mỉm cười của Vạn Chư, ả có cảm giác chính ả giống như cả người bị lột sạch quần áo rồi bị ném ra trước công chúng. Kiếp trước khi ả đi lầm đường, vốn nên êm đẹp là phu nhân đại tướng, nhưng càng về sau thân phận lại càng ngày càng thấp hèn, trở thành đồ chơi trong mắt rất nhiều người, là người không có tôn nghiêm, người ta muốn ả thoát y thì ả phải ngoan ngoãn thoát y.

Triệu Tinh kiếp trước trước khi chết đã thề, ả phải tự mình cởi quần áo, thì phải mặc lại một lần nữa, tuyệt đối không cho những người này một chút cơ hội, ả phải có được mọi thứ chính ả nên có, tuyệt đối không cho người khác thừa dịp cơ hội.

Ai ngờ lúc này lời nói của Vạn Chư lại như sát một vốc muối lên miệng vết thương của ả, Triệu Tinh cố nén bi thương trong lòng, run run nói:

“Anh Vạn, em, em thật sự cùng anh ta không có chuyện gì, em, em là bị bắt buộc. . . . . .”

Mặc kệ có phải bị bắt buộc hay không, thời đại này việc phụ nữ thất trinh cũng là việc lớn, tuy rằng không bị nhốt vào lồng heo như trước kia, nhưng lời đồn đãi chuyện nhảm của người khác cũng đủ để đem ả đánh vào chỗ chết vĩnh viễn không trở người được.

Nếu không Triệu Tinh kiếp trước cũng cắn răng sống qua một cửa này rồi, sau đó ả cũng biết sau khi cải cách nếp sống sau này so với hiện tại cởi mở hơn, bởi vậy sau khi trở về mới mặt dày không bị người khác ảnh hưởng, biết mình sớm hay muộn cũng chịu được đến một ngày nào đó được xuất đầu, cho đến lúc đó chút việc ấy của ả liền không đáng kể chút nào, Triệu Tinh cũng bởi vì từng có một lần kinh nghiệm, ở trong lòng cô tuy rằng biết đây là một chuyện lớn, nhưng hiểu được tính tình của Vạn Chư tuyệt đối không có khả năng nhặt người phụ nữ bị anh ta xem là tàn hoa bại liễu như ả vậy, nhưng Triệu Tinh bởi vì trải qua đời sau, biết phụ nữ quan hệ với vài người bạn trai căn bản cũng chả sao, cho nên ả cho rằng mình sai rồi, nhưng cũng không cảm thấy mình sai nhiều lắm.

“CôTriệu.” Vạn Chư vẻ mặt không thay đổi, trong mắt như một đầm nước sâu: “Cô vừa mới làm vỡ bát đĩa, có thể phục hồi nguyên dạng không? Bát đĩa vỡ cũng không phải lỗi của nó, vốn bát đĩa này tôi rất vừa lòng, nhưng hôm nay đã bị hỏng, cô cảm thấy tôi sẽ còn nhặt lên tiếp tục dùng nữa?” Lời nói của Vạn Chư kích thích đến vẻ mặt Triệu Tinh đại loạn, lắc đầu hét to: “Em, em không tin. . . . . .”

Triệu Tinh có ngu cũng nghe ra Vạn Chư lúc này đang dùng bát đĩa so sánh cô đã trở thành người không hoàn chỉnh, Triệu Tinh thương tâm khóc lên: “Anh Vạn, em thật sự thích anh, vì sao anh không cho em thêm một cơ hội nữa?”

“Một khi đã như vậy, sao cô Triệu không ở lúc Vương đồng chí tiếp cận cô, hai chân kẹp chặt một điểm nữa?” Lời nói của Vạn Chư rốt cục khiến cho Triệu Tinh không kiềm chế được nữa, sắc mặt đại biến đồng thời bưng mặt xoay người chạy nhanh ra ngoài.

Mẹ Vạn trong bếp nghe thấy tiếng động bên ngoài, lúc này mới có chút thấp thỏm bất an bưng thức ăn ra ngoài, bà vừa mới tránh đi được một lúc, đầu nhất thời choáng váng mới mời Triệu Tinh về, ban đầu tưởng rằng con trai sẽ nể tình hai vợ chồng ông bà mà cho Triệu Tinh vài phần thể diện, ai ngờ nó một chút thể diện cũng không cho, trực tiếp nói Triệu Tinh đến mức phải xấu hổ bỏ chạy, mẹ Vạn trong lòng thương hại, nhìn khuôn mặt con trai, lại có chút sợ hãi nổi lên.

“Mẹ, về sau thứ gì không sạch sẽ thì đừng kéo vào trong nhà nữa, mẹ cùng cha ở nông thôn quen rồi, không biết cái nhìn trong thành phố, Triệu Tinh về sau đừng tha vào cửa nữa, nếu không con nghĩ cha mẹ hẳn sẽ không muốn biết cái nhìn của người ta đối với hai người.” Trực tiếp nói mẹ Vạn đến mức nơm nớp lo sợ luôn miệng nói được, Vạn Chư lúc này mới nhìn thấy sắc mặt Bách Hợp có gì không ổn, giọng nói không tự chủ được mềm mại hơn hẳn: “Làm sao vậy?”

“Tôi mang thai, mẹ nói nếu không thì về sau tôi ngủ với mẹ.” Hôm nay mẹ Vạn mở miệng mời Triệu Tinh về nhà còn chưa hỏi qua ý kiến của cô, thuần túy là muốn làm cho cô thêm phiền phức, bây giờ Bách Hợp tự nhiên cũng làm cho mẹ Vạn có khổ mà không nói nên lời, cô vừa dứt lời, Vạn Chư nhất thời không chú ý tới câu nói cô mang thai kia, ngược lại nghe thấy mẹ Vạn nói để Bách Hợp ngủ cùng với bà, liền nhàn nhạt đưa mắt nhìn về phía mẹ Vạn, nhìn đến khi mẹ Vạn da gà da ốc đều nổi hết lên, lúc này mới kịp phản ứng Bách Hợp vừa mới nói gì đó.
Vạn Chư đã qua hai mươi bảy gần hai mươi tám tuổi rồi, anh đến tuổi này, đối với thế hệ sau ít nhiều cũng có chút chờ mong, chẳng qua lúc này không biết sao lại như vậy, nghĩ đến cái đứa nhỏ vừa mới từ trong thân thể Bách Hợp sinh ra, về sau sẽ ăn bộ ngực của cô, trong lòng Vạn Chư liền không vui, đối với Bách Hợp dục vọng chiếm giữ của anh cực kỳ mạnh mẽ, thậm chí mạnh mẽ tới mức hơi chút là **, chẳng qua anh che dấu rất cẩn thận, người khác tuyệt đối sẽ không nhìn ra.

Vừa nãy Bách Hợp nói đã mang thai, mẹ Vạn cũng nghĩ Vạn Chư cao hứng đến đần độn, chỉ duy chính trong lòng anh mới rõ, đối với đứa nhỏ đến ngoài ý muốn này, trong lòng anh thậm chí ẩn ẩn mang theo một tia không vui, chính anh cũng không muốn chấp nhận điều này.

Một ngày rồi lại một ngày cứ thế trôi qua, bởi vì lí do mang thai, Vạn Chư cũng không chạm vào cô, cái thai Bách Hợp mang này cực kỳ bất ổn, cơ thể cô ban đầu còn cảm thấy có thịt, bởi vì phản ứng mang thai mãnh liệt, nên gầy đi rất nhiều, Triệu Tinh chưa từ bỏ ý định vẫn tới vài lần, nhưng Bách Hợp đang có thai, căn bản không có thời gian cùng ả quấn quýt giày vò nhau, lần nào cũng bị Vạn Chư đuổi đi.

Triệu Tinh ban đầu còn muốn quấn quýt, nhưng sau không biết Vạn Chư lại làm cái gì, ả không còn xuất hiện nữa, chín tháng sau, Bách Hợp(1)ở trong bệnh viện, Vạn Chư đặc biệt vì cô mời một vị bác sĩ giải phẫu ngoại khoa từ nước ngoài về, giúp cô mổ bụng lấy đưa con trai cân nặng đạt bảy cân ra. Đứa nhỏ sau khi sinh ra, lúc khóc muốn bú sữa mẹ, luôn bị Vạn Chư mặt đen lại vứt cho mẹ Vạn một bên đau lòng vô cùng, mỗi khi Bách Hợp muốn cho con bú, anh ta luôn lạnh nhạt trưng ra vẻ mặt không chút thay đổi nói:

“Con anh phải có một thời thơ ấu đầy vững vàng nghị lực không giống với người khác, từ nhỏ phải học gian khổ giản dị, nên phải làm chuyện này từ nhỏ!”

1 cân TQ = 1kg => 7 cân TQ = 3,5kg

Cũng bởi vì như thế, Vạn Tề tiểu bằng hữu từ khi sinh ra, con cái nhà người khác đều uống sữa mẹ lớn lên, duy chỉ bé xuất thân cao, từ nhỏ cũng là bà nội xay gạo nấu bột cho ăn, khi đứa nhỏ nhà người khác đang ở bên người mẹ làm nũng, thì bé bị Vạn Chư dạy dỗ từ nhỏ ý nghĩ nam nhi phải tự mình cố gắng, đừng suốt ngày dính ở bên người mẹ.

Đợi đến khi lớn lên, Vạn Tề trở thành đứa trẻ xuất sắc của nhà người khác đáng oán hận nhất trong cảm nhận của những đứa trẻ nhà người ta, mà những đứa trẻ bình thường này cũng giống vậy trở thành đứa trẻ của nhà người khác đáng hận nhất trong cảm nhận của bé.

Từ nhỏ bé không được dính mẹ, cha bé vào một ngày sau khi bé lớn lên hiểu chuyện, mới phát hiện suốt ngày dính Bách Hợp không phải ông ấy mà là bé, nên Vạn Chư luôn luôn nghĩ âm mưu phải cách ly bé cùng mẹ, đáng tiếc đợi đến khi Vạn Tề hiểu được đạo lý này, thì đã muộn.

Đứa bé này đến thời kỳ phản nghịch ngay cả phương thức phát tiết muốn ôm mẹ khóc lóc một chút cũng không được, bởi vì bé đã bị Vạn Chư giáo dục thành công thành nam tử hán điển hình đổ máu đổ mồ hôi không đổ lệ. Cũng bởi vì như thế, lão mẹ của bé vẫn cho rằng bé rất mạnh, mạnh đến mức không cần mẹ yêu thương, lại không ai biết ở trong trái tim sớm đã trưởng thành của bé, luôn cất dấu ghen tỵ với cha.

Giống như mỗi một đứa nhỏ tinh anh sau lưng đều có những năm tháng bi thảm theo cùng, lịch sử lớn lên của Vạn Tề là biểu hiện chính xác rõ ràng nhất cho điều này.

Ba mươi năm sau, Bách Hợp đi theo bên người Vạn Chư tham dự một buổi tụ họp, một ông già nào đó mái tóc đã xám trắng kéo vợ của mình xuất hiện ở trước mặt hai vợ chồng Vạn Chư, nhìn thấy Vạn Chư liền bắt đầu nổi lên khuôn mặt tươi cười, Bách Hợp im lặng mỉm cười không lên tiếng đưa tay khoác ở trên cánh tay Vạn Chư, nhìn vẻ mặt chết lặng của Triệu Tinh, ả đối với việc nhìn thấy Vạn Chư dường như đã không buồn không vui, tuy rằng sống lại một đời, nhưng bởi vì nguyên nhân mưu kế vẫn chưa được thi triển, nên hình như ả đã bắt đầu học được cam chịu số phận, đi theo bên cạnh ông già tuổi đã đủ để làm cha của ả này, vẻ mặt lặng như tờ.

“Hai mươi lăm năm trước Triệu Tinh cũng đã gả cho giáo viên trường tư thục làm vợ kế, anh cho cô ta một chút báo đáp khiến cô ta cả đời này không có con, chẳng qua kế nữ(3)cũng không ít, cũng thật tiện nghi cho cô ta, nghe nói hai năm trước lại gả cho người trước mặt này là thư ký trưởng của thị trưởng tân nhiệm tỉnh Nam Giang.” Vạn Chư ở bên tai Bách Hợp nhỏ giọng nói vài câu, mặt khác đưa tay giúp cô chỉnh lại mấy sợi tóc rũ xuống ở trước mặt cô, anh rất thích cảm giác sờ tóc dài trên đầu cô, hiện tại tóc cô đã rất dài, khi búi tóc lên cũng không cần mang tóc giả, nhìn thấy có một loại cảm giác giống như cung nữ cổ điển khiến cho anh vô cùng thích.

  • Con gái của chồng
Đã qua vài chục năm rồi, nhưng cô giống như búp bê được anh nâng trên tay, bị nuông chiều bị dung túng nhưng lại bị giam cầm.

Bách Hợp trở mình khinh thường, lại xông lên cùng một đám quan viên chào hỏi, đối với lời nói của Vạn Chư không nghĩ quay về.

Đời này vô hình trung đã đem địch nhân Triệu Tinh này ngầm xử lý, bắt đầu có phần ngạc nhiên, kết cục cũng mạc danh kỳ diệu(*), cũng không biết nói thế nào nữa, mục đích bắt tâm của Vạn Chư khi sống lại trong tưởng tượng của Triệu Tinh, cuối cùng vẫn không thành.

(*)Không hiểu ra sao cả, không sao nói rõ được, quái lạ

Ở trước mặt người thông minh, đàn bà tự cho là thông minh vĩnh viễn chỉ có thể bị người ta cười nhạo, đối với người như như Vạn Chư vậy mà nói, tâm tư này của Triệu Tinh, nếu tâm tình anh ta tốt tự nhiên bồi ả vui đùa một chút, có thể từ trong mưa bom bão đạn một đường chui ra, cũng đi đến bước hiện tại, Vạn Chư cũng không phải là cái loại đàn ông hun lòng()* này, anh ta muốn, thì vĩnh viễn không có khả năng bị người bên ngoài thao túng.

(*)Theo như raw là “Huấn tâm”, “Huấn” = hun, “Tâm” = lòng, ngực, tim => có thể hiểu không phải là cái loại đàn ông nóng lên là XX
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 38: Oán hận của chính thê (1)
Đợi đến lúc trở lại trong không gian lần nữa, Bách Hợp choáng một trận mới phục hồi lại tinh thần, cô sờ sờ mặt mình, vừa muốn mở miệng nói chuyện thì trong không gian đã lại một lần nữa cho thấy tư liệu của cô.

Giới tính: Nữ (có thể biến đổi giới tính)

Tên: Bách Hợp

Tuổi: 21

Trí lực: 49 (max 100 điểm)

Dung mạo: 60 (max 100 điểm)

Thể lực: 57 (max 100 điểm)

Võ lực: 10 (max 100 điểm)

Kỹ năng: không

Năng khiếu: không

Mị lực: 21 (max 100 điểm)

“ Lần này cô làm không tệ, bởi vì Vạn Chư đặc biệt mê luyến cô cho nên điểm mị lực tăng thêm một chút”. Giọng nam lạnh như băng kia vang lên. Bách Hợp lúc này mới nhìn đến tư liệu của mình, ngoại trừ điểm dung mạo thì mị lực quả thực có tăng lên một chút. Vạn Chư thực thích cô nhưng có lẽ yêu thích của anh ta cũng không giống như yêu thích của Lâm Bình Chi, cho nên số điểm mị lực thêm cũng không phải là hai điểm. Thêm điểm mị lực có bao nhiêu khó khăn, Bách Hợp đã làm vài lần nhiệm vụ coi như đã nhìn ra, nàng gật đầu, giọng nói lạnh lùng kia lại hỏi tiếp:

“ Thêm vào đó tôi sẽ cho cô thêm một điểm đặc biệt, cô muốn thêm ở đâu ?’’

“Trí lực.” Bách Hợp không chút do dự liền lựa chọn thêm điểm vào phần trí lực của mình. Cô vừa dứt lời, trên màn hình tựa như sóng nước lay động, tư liệu về cô lập tức trở thành :

Giới tính: Nữ (có thể biến đổi giới tính)

Tên: Bách Hợp

Tuổi: 21

Trí lực: 50 (max 100 điểm)

Dung mạo: 60 (max 100 điểm)

Thể lực: 57(max 100 điểm)

Võ lực: 10 (max 100 điểm)

Kỹ năng: không

Năng khiếu: không

Mị lực: 21 (max 100 điểm)

Bách Hợp nhìn tư liệu của mình, sau khi thấy điểm trí lực của mình đã đạt được tiêu chuẩn của người bình thường mới thở phào nhẹ nhõm. Dung mạo của cô bây giờ đã 60 điểm, mặc dù không phải là đại mỹ nhân gì, nhưng trong mắt người thường có thể xem như là thanh tú động lòng người. Lúc này trong lòng cô mới cảm thấy thoải mái, tự nhiên liền nói tiếng cảm ơn: “Cảm ơn anh.”

“ Không khách khí.” Người đàn ông kia trầm mặc một hồi, hiển nhiên vừa lòng với lời này của nàng. Tiếp đến mới mở miệng: “Cô muốn tiếp nhận nhiệm vụ tiếp theo, hay là muốn nghỉ ngơi một chút?”

Một chuyến nhiệm vụ này, mặc dù Vạn Chư thích cô, nhưng thật ra thì cái loại thích này mang theo một tia tham muốn giữ lấy giống như là cảm giác độc chiếm, Bách Hợp cũng không thích. Tuy rằng Vạn Chư có tình cảm với cô, nhưng cô cũng không như vậy mà đi theo Vạn Chư cả đời, vì thế cô không đối đãi Vạn Chư như Lâm Bình Chi. Trong lòng tràn đầy phiền muộn, nghe thấy người đàn ông nói vậy Bách Hợp không chút do dự liền lựa chọn: “Tôi muốn lần nữa tiếp nhận nhiệm vụ.”

Người đàn ông kia không lên tiếng nữa, bóng dáng của anh cũng không xuất hiện. Mặc dù Bách Hợp cảm thấy cổ quái, nhưng cũng hiểu đây có thể là đang tiến vào nội dung vở kịch. Nên khi trong đầu truyền đến cảm giác hoa mắt, nàng như cũ tập chung tinh thần để toàn tâm tiếp nhận nhiệm vụ của mình lần này.

Lúc này, nội dung vở kịch mà nàng xuyên vào chính là một thần thoại cổ đại. So với mấy lần trước, chuyến đi này tình cảnh không nghi ngờ gì có rất nhiều nguy hiểm. Nàng tiến vào một thế giới yêu ma quỷ quái, mà cỗ thân thể này của nàng nhiều nhất cũng chỉ là nhân vật rất nhỏ xen lẫn giữa một đống nhân vật chính và phối hợp diễn, ngay cả nhân vật bia đỡ đạn cũng không phải.

Nhân vật lần này của nàng vẫn gọi là Bách Hợp, cũng đã lập gia đình hơn ba năm, là thiếu phụ có một nhi tử hai tuổi. Trượng phu của nàng chính là trưởng tử của đương kim Thái sư, tên Tống Tuấn. Mà cha chồng của nàng Thái sư Tống Chí, bên ngoài mặc dù là Thái sư nhưng thật ra sau lưng đang tu luyện yêu pháp, trở thành nửa người nửa yêu, rất có dã tâm.

Mà trong nội dung của vở kịch, trượng phu của nàng lớn lên mặc dù mặt người dạ thú, nhưng trong kinh cũng nổi danh là thiếu niên tuấn mỹ, xuất thân cực cao, phong lưu đầy bụng kinh luân, thật ra sau lưng cũng là một kẻ thích chiếm đoạt các loại mỹ nhân hơn cả sắc quỷ. Hắn thích mỹ nhân có phong thái, phải khác với những nữ nhân thông thường hắn mới để mắt đến. Cũng vì vậy dù tuy Tống Tuấn háo sắc nhưng nữ nhân trong kinh có thể trở thành mục tiêu của hắn cũng không nhiều, nên thanh danh của hắn cũng không truyền ra tiếng xấu gì.

Mặc dù nguyên bản Tống Tuấn là một tên quỷ háo sắc, nhưng thê tử Bách Hợp của hắn xuất thân không kém, cưới nàng sẽ có lợi cho địa vị của phụ thân. Bởi vậy hơn ba năm nay hắn cùng với Bách Hợp sống yên ổn với nhau, Bách Hợp vốn là một nữ nhân ôn nhu, hào phóng,luôn giúp chồng dạy con. Nếu hết thảy không có mọi tình huống phát sinh, sợ rằng nàng cũng có thể cùng Tống Tuấn làm phu thê bình an đến già.

Ai ngờ lúc này ở đế đô có một ngôi chùa nổi danh, trong miếu có một đại hòa thượng nói vô cùng linh nghiệm. Nghe nói là một trong mười tám vị La Hán của phật tổ chuyển thế, chuyên vì tế thế cứu người mà đến, bởi vậy lấy pháp hiệu là Tế Thế, nhân xưng Phật sống Có người nói người này pháp lực cao cường lại còn có thể cầu sao được vậy, thế nên ngôi chùa này ở trong thiên hạ hết sức nổi danh.

Lúc này cả đời Bách Hợp bị hủy cũng do sự cố từ ngôi chùa này mà ra. Đúng dịp này có một đôi phụ mẫu đều bị bệnh nặng, nên nữ nhi Xảo Tầm phải thay cha mẹ xin thuốc. Cho nên từ ngàn dặm xa xôi đi đến kinh thành để tới ngôi chùa này muốn thay phụ mẫu của mình cầu hòa thượng Tế Thế chút dược hoàn để cứu tính mệnh của họ. Hòa thượng Tế Thế cảm niệm trước thành tâm của nàng, bởi vậy cho nàng hai viên thuốc. Xảo Tầm ở trong chùa tình cờ gặp được Tống Tuấn đồng dạng theo lệnh phụ thân hắn đến đây để thám thính thực hư về hòa thượng Tế Thế.

Mặc dù Xảo Tầm chỉ xuất thân từ nhà thương nhân bình thường, nhưng lại có một bộ dáng xinh đẹp khuynh thành, như hoa nhường nguyệt thẹn vậy. Nhất là trên người còn mang theo một loại khí chất dịu dàng mà Bách Hợp không có. Nhất thời làm cho Tống Tuấn vừa nhìn thấy liền kinh động tâm phách, đối với Xảo Tầm vừa kinh diễm vừa thích thú. Còn Xảo Tầm thấy một thân ăn vận này, dáng dấp công tử đích thực là tuấn mỹ cũng sinh ra chút lòng ngưỡng mộ.

Tống Tuấn vì để có được lòng của mỹ nhân, liền cố ý sử dụng chiêu cũ là anh hung cứu mỹ nhân. Tống Tuấn lớn lên là một kẻ xảo trá, thú đội lốt người, mà Xảo Tầm lại được hắn cứu, tự nhiên đối với hắn càng là vừa gặp đã thương. Lúc Tống Tuấn mời nàng đi vào một trang viên nhỏ của mình, Xảo Tầm lúc này đã quên chính mình là người chưa lấy chồng,theo nguyên tắc là không nên cùng một nam nhân vào chỗ riêng tư. Đã trực tiếp cùng hắn đi vào trong một biệt trang của Tống gia.

Đến đây không thể không nói đến đi theo bên người Xảo Tầm là Đào Hồng. Nàng vốn dĩ là một cô nhi may mắn được cha mẹ Xảo Tầm nhận nuôi, từ nhỏ luôn đi theo bên người Xảo Tầm, thân như tỷ muội. Cha mẹ Lâm Xảo Tầm từ nhỏ đã cấp cho Đào Hồng một người dạy võ cho nàng. Chuyến đi này Lâm Xảo Tầm ra ngoài cùng nàng có tình cảm tỷ muội tốt như vậy, hiển nhiên Đào Hồng cũng theo nàng ra ngoài. Nàng biết rõ tâm sự của tiểu thư nhà mình, thấy Xảo Tầm đối với nam nhân bình thường đều chướng mắt, mà Tống Tuấn vừa có khí độ bất phàm lại vừa tuấn mỹ dị thường liền nảy sinh ý muốn tác hợp cho tiểu thư nhà mình và vị Tống công tử này. Bởi vậy khi đến biệt trang của Tống gia rồi, đầu tiên là muốn cấp cho hai người một không gian riêng để chung đụng, thứ hai là nàng cũng muốn xuất môn vì có chuyện phải làm. Vì trong nhận thức của nàng nếu Tống công tử đã cứu tiểu thư của mình, thì tuyệt đối sẽ không gây ra cái bất lợi gì với nàng. Bởi vậy để lại Lâm Xảo Tầm một mình ở lại với Tống Tuấn, Tống Tuấn chuốc say Xảo Tầm, hai người tự nhiên liền thành chuyện tốt.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 39: Oán hận của chính thê (2)
Sau khi Lâm Xảo Tầm tỉnh lại thì hơi sợ hãi, nhưng được Tống Tuấn trấn an, rồi dần dần giao phó trái tim cho hắn. Được Tống Tuấn nói vài câu dụ dỗ nàng lại tiếp tục tin tưởng hắn.

Ai ngờ khi Lâm Xảo Tầm trở lại Lâm gia, lại phát hiện mình có bầu. Nữ nhi còn chưa có xuất giá liền mang trong mình đứa con hoang, Lâm lão tất nhiên liền nổi giận, yêu cầu nữ nhi từ bỏ cốt nhục, sau đó tìm người khác gả đi. Hiển nhiên Lâm Xảo Tầm không đồng ý, nàng dưới sự giúp đỡ của Đào Hồng lặng lẽ chạy trốn khỏi nhà, dự định trước tiên đi tìm Tống Tuấn.

Lúc này liền không thể không nói đến nguyên chủ Bách Hợp này, nàng ban đầu cũng không biết chuyện xấu của trượng phu và Lâm Xảo Tầm. Mà trùng hợp nguyên bản Bách gia trước kia chưa phát tài, vốn cùng Lâm gia là láng giềng mà thành hảo hữu. Mà Bách Hợp bản thân còn có một đệ đệ tên là Bách Vân, hai tỷ đệ từ nhỏ cùng con gái Lâm gia là Lâm Xảo Tầm có quan hệ vô cùng tốt. Bách Vân từ nhỏ đã thầm mến Lâm Xảo Tầm, vốn tưởng đời này cùng nàng không có duyên phận, ai ngờ sau khi đi tới Thượng kinh dĩ nhiên phát hiện tung tích của Lâm Xảo Tầm, hiển nhiên liền vui mừng tiến đến nhận nhau.

Bách Hợp vốn chỉ có một đệ đệ, lại gặp được tỷ muội tốt khi còn bé, tự nhiên đối với nàng yêu thích có thêm. Biết Lâm Xảo Tầm ở Lâm gia lên kinh tìm người, liền trước tiên nhiệt tình mời nàng ở lại, hơn nữa dù sao Bách Hợp cũng chỉ có mỗi Bách Vân là đệ đệ, hiển nhiên nàng mong muốn đệ đệ được như ý nguyện. Tuy nói bây giờ Bách gia sớm không phải Lâm gia trước kia có thể so sánh, nhưng chủ yếu là đệ đệ thích, nàng cũng không có coi trọng cái gì quan niệm môn đăng hộ đối, cũng định trở về thuyết phục cha mẹ tiếp nhận Lâm Xảo Tầm có xuất thân kém này.

Ai ngờ lần ở lại này, Lâm Xảo Tầm mới phát hiện người trong lòng của mình dĩ nhiên chính là trượng phu của Bách Hợp tỷ tỷ mà mình hồi nhỏ vô cùng kính nể. Nàng bắt đầu có chút bối rối sợ sệt, nhưng có Tống Tuấn trấn an, nàng có tình cảm sâu sắc với Tống Tuấn, đương nhiên không lờ được lời dỗ ngon dỗ ngọt của hắn. Chịu đựng cảm giác chột dạ, mặt khác nhờ Tống Tuấn đi tìm địa phương khác để chuyển ra ngoài. Tống Tuấn khó có được thấy một tiểu mỹ nhân như vậy đương nhiên hoan hỉ, thỉnh thoảng đi ra ngoài lén cùng nàng hẹn gặp một phen.

Giấy thủy chung là không gói được lửa, dĩ nhiên biết trượng phu của mình vô cùng coi trọng thân muội Lâm Xảo Tầm, Bách Hợp vô cùng giận dữ. Nguyên bản lúc đầu rất yêu thích Lâm Xảo Tầm liền về sau biến thành oán hận và cay nghiệt. Lúc biết trong bụng Lâm Xảo Tầm còn mang thai con của Tống Tuấn, Bách Hợp nhất thời đố kỵ, trong lòng sinh ra vài phần sát ý, nàng chuẩn bị một chén rượu độc, cấp cho Lâm Xảo Tầm uống.

Ai ngờ lúc này cha mẹ Lâm Xảo Tầm tìm đến thượng kinh, bọn họ bởi vì nữ nhi mất tích mà đau lòng, chợt bừng tỉnh đại ngộ mới biết được cho dù nữ nhi bọn họ coi như đã phá nề nếp gia phong, nhưng bọn họ vẫn luyến tiếc nữ nhi, bởi vậy họ quyết định tha thứ cho Lâm Xảo Tầm, tùy ý cho nàng sinh đứa bé này, sau này để cho làm người thừa kế Lâm gia. Chén rượu độc kia trời xui đất khiến làm cho cha mẹ Lâm Xảo Tầm uống, hai người bị độc phát mà chết.

Bởi vì rượu kia là Lâm Xảo Tầm cho cha mẹ uống, nên nàng hiển nhiên bị coi là hung thủ giết người, bị nhốt vào trong tù, nàng thống khổ vô cùng.

Lúc này người được xưng là cứu khổ cứu nạn thế nhân sư thầy Tế Thế xuất hiện, hắn đầu tiên dùng đại thần thông của mình cùng hoàng thượng tạo nên quan hệ, sau đó phái đồ đệ của mình lần theo dấu vết trúng độc suýt nữa đã hại chết Lâm Xảo Tầm. Lúc sự tình sắp rõ ràng trước thiên hạ, Lâm Xảo Tầm mới rốt cục từ trong miệng Tế Thế biết kẻ hại chính mình và cha mẹ nàng là thân tỷ tỷ kết nghĩa Bách Hợp, bởi vậy trải qua kinh nghiệm xương máu nên rất thống hận Bách Hợp.
Mà người bên nàng đều không đáng tin cậy ngoại trừ nha hoàn Đào Hồng luôn trung nghĩa, Đào Hồng bắt đầu chủ động cáo ngự trạng, muốn đi gặp Hoàng đế nói rõ những thống khổ của tiểu thư nhà mình, nàng đã nhận hết trăm loại dằn vặt. Đem Tống Tuấn và Bách Hợp đều cáo lên trước mặt thiên tử. Mà lúc này kẻ bị mỹ sắc của Lâm Xảo Tầm mê hoặc đến choáng váng đầu óc, ngoại trừ Tống Tuấn ra còn có đệ đệ Bách Vân của Bách Hợp. Hắn bắt đầu quân bất vị kỷ, đứng ở bên người Lâm Xảo Tầm, lúc tỷ tỷ bị mang ra công đường thì lộ ra khinh thường cùng với ánh mắt giận dữ. Lúc chân tướng sự tình rõ ràng, mọi người quay ra dập đầu với hoà thượng Tế Thế cảm tạ ơn cứu khổ cứu nạn. Còn Bách Hợp bị tăng thêm đại hình, vì hại chết hai mạng người nên bị xử chém.

Phần cuối chuyện, Tống Tuấn tra nam này cũng khó thoát khỏi trừng phạt, mà Lâm Xảo Tầm lại kết hôn với Bách Vân. Bách Hợp chỉ là nhân vật nhỏ nhoi tầm thường giữa cuộc chiến của hòa thượng Tế Thế cùng Yêu ma.

Tiếp thu xong toàn bộ nội dung vở kịch vào trong đầu, Bách Hợp suýt chút nữa phun một ngụm máu. Lâm Xảo Tầm cô nương này chưa xuất giá một mình xuất môn còn chưa tính, Lâm gia phụ mẫu cả hai đều giống nhau cho rằng nữ nhi sẽ không xảy ra chuyện gì. Nhất là bên người Lâm Xảo Tầm chỉ dẫn theo một nha hoàn Đào Hồng, ngoại trừ tứ chi phát triển ra thì đầu óc lại hoàn toàn đơn giản. Hơn nữa hai cô nương đi ra ngoài, gặp nam nhân một chút lòng phòng bị cũng không có, cứ như vậy bị người ta chiếm tiện nghi. Mà quan trọng hơn, người nam nhân này còn là người chưa quen biết bao giờ, đơn giản Tống Tuấn lớn lên không giống người xấu, hay bởi vì hắn biết ăn nói. Sở dĩ sau khi Lâm Xảo Tầm bị chiếm tiện nghi cũng không có liều sống liều chết tìm hắn báo thù, mà còn rất nhanh tha thứ cho hắn.

Về đến nhà lúc phát hiện mình mang thai chuyện thứ nhất không phải chuyện mình truyền ra ngoài sẽ bị gièm pha mất mặt, hơn nữa còn là bảo vệ hài tử, chưa lập gia đình mà sinh con ở hiện đại đều sẽ bị gièm pha, ở cổ đại hiếm có người nào cùng nàng có cùng ý nghĩ, cho rằng đứa bé này là kết tinh tình yêu của hai người? Nàng cùng với Tống Tuấn trong lúc đó mới chỉ gặp nhau có một lần, từ đâu mà có tình cảm?

Xảy ra sự tình lúc nàng chạy trốn, sau cùng chỉ vì hành vi của nàng mà mới dính dáng tới nhiều sự tình như vậy. Nguyên chủ quả thật có lỗi, lỗi là lỗi ở nàng hành sự quá mức cực đoan. Nhưng lúc mới đầu gặp Lâm Xảo Tầm thì nàng vô cùng yêu thích nàng như muôi muội, vừa xem nàng như em dâu tương lai, rất coi trọng Lâm Xảo Tầm. Bởi vậy đến khi cuối cùng phát hiện vị muội muội mà mình coi trọng nhất đoạt đi trượng phu của mình, Bách Hợp liền không tài nào nhịn được, xuất thủ vô cùng tàn nhẫn, khẽ động đã đoạt đi tính mạng người khác.

Tiếp thu nội dung vở kịch vào trong đầu xong, Bách Hợp bắt đầu hồi tưởng lại nội dung vở kịch đã tiến hành được đến chỗ nào, nhưng vừa nghĩ tới nàng không nhịn được mà lại muốn chửi mẹ nó. Lúc này không lo được cái khác, bắt đầu chiếu tới trong trí nhớ nàng một đường chạy tới chỗ mà Tống Tuấn giấu Lâm Xảo Tầm, nàng đã cấp rượu độc cho Lâm Xảo Tầm. Đúng lúc này phụ mẫu Lâm gia đã tìm được con gái của mình, đang là lúc một nhà đoàn tụ muốn uống rượu để chúc mừng.

Bách Hợp chạy thở không ra hơi, cỗ thân thể này của nàng luôn sống an nhàn sung sướng, có chỗ nào bị tội như vậy, Đợi được cỗ kiệu được mang đến biệt viện, mới chạy vào trong phòng, liền nghe thấy tiếng khóc vô cùng bi thương của Lâm Xảo Tầm ở bên trong kêu lên:

“ Cha, nương, các người làm sao vậy ?”

Tiếng kêu thê lương lòng người, Bách Hợp lúc này đã xuống kiệu chạy vào trong phòng, vào phía sau cửa phòng nhìn đến Lâm phụ Lâm mẫu đã té trên mặt đất, chén rượu bến cạnh đã đổ xuống, rượu vẩy đầy trên nền đất. Trong lòng nàng phát lạnh, không chút nghĩ ngợi nhìn thân thể yếu ớt một chút của Lâm mẫu ôm vào trong lòng, chính mình ngồi xuống dưới đất, đưa ngón tay vào cổ họng Lâm mẫu móc ra.
 

Bình luận facebook

Top Bottom