OnGoing BIA ĐỠ ĐẠN PHẢN CÔNG

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 45: Oán hận của chính thế (8)
Đào Hồng tức giận bất bình nhìn Lâm phụ, sau đó lau nước mắt trên mặt,”Tiểu thư nhà ta bị người lừa, nàng là người bị hại mà..”

Bách Hợp thấy nha đầu này thì trong lòng liền khó chịu, thấy nàng nói xong mặt Lâm phụ hiện lên vẻ do dự, thì mở miệng đặt câu hỏi: “Coi như là phu quân ta lừa gạt đi, thế nhưng mà ngươi là một nha hoàn phải trung tâm hộ chủ chứ. Lúc phu quân ta cùng Lâm Xảo Tầm thành chuyện tốt thì ngươi ở nơi nào?” Bách Hợp vừa nói xong thì Đào Hồng đờ người ra :”Ta, ta…”

Nàng không nói lời nào còn may, lúc Lâm phụ đang lo lắng con gái thì thấy Bách Hợp hỏi câu hỏi rất có lý, trong lòng tức không nói ra lời.

“Bách tiểu thư nói đúng, lúc Xảo Tầm gặp chuyện không may thì ngươi ở đâu?”

Sao Đào Hồng có thể trả lời được, lúc ấy nàng thấy Lâm Xảo Tầm hơi ngưỡng mộ Tống công tử, cố tình muốn thành toàn tiểu thư cho nên mới tránh đi, nếu biết sớm về sau phát sinh nhiều chuyện như thế, Tống Tuấn lại có vợ con thì sao nàng có thể để cho hai người sống một phòng với nhau.

Lâm phụ thấy Đào Hồng không nói được thì trong lòng càng thêm phẫn nộ:” Đào Hồng, lúc ngươi bảy tuổi bị cha mẹ vứt bỏ, ta thấy ngươi đáng thương mới thu nhận ngươi, ngươi bảo hộ tiểu thư như thế sao?”

“Lão gia, ngài đừng có đứng ở bên Bách tiểu thư mà không để ý tới tình cảm cha con.” Đào Hồng vừa thốt ra chỉ thấy Lâm phụ tức đến mức mặt cứng ngắc, cả ngừơi run rẩy. thật ra khi nói xong những lời này thì Đào Hồng cũng cảm thấy trống rỗng, bất lực, nàng không cho rằng Lâm Xảo Tầm gặp chuyện không may có liên quan tới mình, lúc Bách Hợp vừa hỏi thì nàng liền á khẩu không trả lời được, trong lòng cũng hơi chột dạ, cắn môi không nói câu nào.

Lâm Xảo Tầm ngã nhào vào lòng Lâm mẫu, bất lực chảy nước mắt trong miệng lẩm bẩm nói: “Không liên quan tới Đào Hồng, là con gái sai.” Nàng nói đi nói lại mấy câu này khiến cho Đào Hồng cảm động che miệng khóc theo.

Nhớ lại tình tiết trong truyện thì Bách Hợp biết chủ tớ này thân như tỷ muội, lúc này thấy hai người ôm tội vào mình thì nàng cũng không bất ngờ gì, chỉ hơi mất bình tĩnh phất tay nói.

“Được rồi, các người muốn khóc thì đợi lúc trở về biệt trang thì khóc sau, Lâm Xảo Tầm, ngươi mang cốt nhục của phu quân ta, con cháu Tống gia không thể lưu lạc bên ngoài, nếu ngươi muốn đổi phu quân thì hãy để con lại ở Tống gia.

Bách Hợp nói xong khiến cho sắc mặt Lâm Xảo Tầm thay đổi, cả người run run như lá rụng trong gió, ôm bụng quật cường nói: “Không, không, tuyệt đối con của ta không thể rời khỏi ta.”

“Không rời khỏi ngươi cũng được, ta nguyện ý thay Tống Tuấn làm chủ, nạp ngươi vào cửa.”

Bách Hợp mặt không biểu tình nói một câu khiến cho Lâm Xảo Tầm khóc đến mức không thở nổi, lắc đầu nói: “Không, ta không làm thiếp…”
Thấy tình cảnh này thì Bách phụ tức giận đến xanh mặt, Tần thị vỗ mạnh vào ghế nhỏ nghiêm nghị quát: “Hoang đường, nữ nhi của ta rộng lượng nạp ngươi vào cửa, thế mà ngươi còn không cảm kích, không muốn làm thiếp chẳng lẽ ngươi còn muốn làm chính thất hay sao? Lâm gia các ngươi định lừa hôn hả, nếu ngươi còn không biết đúng sai thì ngươi có tin ta cáo các ngươi lên công đường hay không?”

Vừa mới Lâm phụ còn muốn cáo ngự trạng giờ ngược lại Bách gia lại không buông tha, Lâm phụ hết sức khó xử.

“Bách huynh, cái này, do tiểu nữ không hiểu chuyên, Lâm mỗ không rõ chuyện…” Ông vốn là người vô cùng kiên cường, hôm nay bị con gái bức thành bộ dạng xấu hổ này, nếu không phải là mình đuối lý trước sao ông sẽ xin lỗi chứ, lúc này bất đắc dĩ hạ mình, Bách phụ cũng tức giận không muốn nói chuyện.

“Lâm lão gia đã biết chuyện thì nên khuyên nhủ con gái, đã là người của Tống gia ta, tuy ta không thích cách làm người của Lâm cô nương, có điều phu quân ta lại vô cùng thích nàng nên mới an trí nàng tại biệt viện, sau này cơm áo không lo.” Bách Hợp vừa nói xong thì Đào Hồng không nhịn được mà nói: “Tiểu thư nhà ta xuất thân cao quý, sao cần Tống gia các ngươi chứ, Tống Tuấn không phải là người, lừa gạt thân thể tiểu thư nhà ta…”

Trước mặt mọi người mà nói ra những lời bênh vực kẻ yếu thay Lâm Xảo Tầm… Lâm Xảo Tầm nghe ra bi thương trong đó còn Lâm phu nghe thấy thì sắc mặt đỏ bừng, quát lên: “Ngươi im miệng cho ta.”

Bách Hợp vui vẻ trong lòng, đảo mắt vòng vòng:” Gia giáo Lâm gia thật tốt a.”

Nói khiến cho Lâm phụ tức đến đỏ mặt, không kìm được lên tát vào mặt Đào Hồng một cái.

Đã xảy ra chuyện như thế rồi mặc dù vợ chồng Bách gia cũng tức giận, cũng bất chấp nhi tử cản trở, đuổi Lâm gia ra khỏi nhà, Bách Hợp cũng không cho Lâm gia cơ hội nói chuyện, trực tiếp sai người mang họ lên xe đi đến biệt viện.

Sau hai ngày thì Bách Hợp nghe thấy Đào Hồng trốn khỏi biệt viện thì trong lòng Bách Hợp biết rõ chỉ cần Lâm Xảo Tầm vẫn ở biệt viện thì sớm muộn Đào Hồng sẽ xuất hiện, Bách Hợp đoán chắc Đào Hồng đi tìm Phật sống Tế Thế hỗ trợ, bởi vậy sai người nhìn chằm chằm chùa miếu, không đến nửa ngày quả nhiên có hạ nhân hồi báo, có một hòa thượng ăn mặc rách rưới đi tới Tống gia muốn bái phỏng nàng.

Trong lòng Bách Hợp đã sớm chuẩn bị, cái thế giới này dù có yêu có ma thì có hòa thượng thần tiên, nguyên chủ chết cũng có phần của Tế Thế, nàng không hề sợ nếu Tế Thế đã xưng là người cứu thế, hiện này nàng không có hại người lại càng không làm điều ác trái lương tâm, bởi vậy cho dù Tế Thế tìm đến tận cửa thì nàng vẫn cứ bình tĩnh sai người mang hòa thượng đến.

Nàng đã thấy hình tượng Tế Thế trong tình tiết câu chuyện, bởi thế lúc này thấy người nam nhân dung mạo bình thường, dang người trung đẳng thậm chí thoạt nhìn có vài phần hương vị phong trần thì nàng cũng không có giật mình mà sai người châm trà, nhẹ gật đầu với Tế Thế:”Đại sư đến nhà bái phỏng không biết có chuyện gì quan trọng?”

Tế Thế nhìn nàng một cái, ánh mắt nghi hoặc:”Mấy hôm không thấy nữ thí chủ, hình như thay đổi cả người, lệ khí trên người cũng tiêu tan nhiều.”

Chỉ dựa vào những từ này thì Bách Hợp có thể đoán được trước kia Tế Thế đã gặp nàng, nói thật nàng cũng không có thiện cảm gì với phật sống Tế Thế này, hắn đã có thủ đoạn thông thiên, đã có thể cứu khổ cứu nạn, lại có thể tính ra nghiệt duyện Lâm Xảo Tầm và Tống Tuấn, biết rõ Bách Hợp có khả năng hại người, vì sao lúc Lâm phụ Lâm mẫu trúng độc thì hắn không đưa tay ra giúp?

Đã có pháp lực thông thiên lại có thể dựa gió đáp mây bay, lúc Lâm Xảo Tầm trúng độc mất thai bị Bách Hợp ám toán thì hắn lại giúp đỡ Lâm Xảo Tầm, đã có thể cứu được một người vì sao lại không tiễn phật tiễn tới tây phương, cứu người cứu cho trót.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 46: Oán hận của chính thê (kết)
Edit: Sakura

Nếu trước khi xảy ra chuyện hắn cứu vợ chồng Lâm gia thì đã không có việc gì rồi, nguyên chủ cũng không bị trảm. Nói cho cùng Bách Hợp có sai nhưng Tế Thế hắn lại lạnh lùng xem chuyện xảy ra, chỉ cứu trợ người mà hắn cho là người tốt, kỳ thật chính hắn cũng đã rơi vào nếp cũ căn bản không xứng với danh xưng tế thế cứu người này.

“Nhãn lực đại sư hơn người, người sáng mắt cũng không nói tiếng lóng, Đại sư có chuyện gì?” trong lòng Bách Hợp không kiên nhẫn nói chuyện với hòa thượng này, mày nhíu lại trực tiếp đi thẳng vào vấn đề. Tế Thế cười rồi mới nói: “ Hình như nữ thí chủ không thích bần tăng, không biết bần tăng đã đắc tội chỗ nào?”

“Đắc tội thì ngược lại không dám nói, do thiếp thân gần đây không tin phật mà thôi, cho nên nếu có chỗ trách tội thì Đại sư thông cảm.” Bách Hợp cũng không khách khí, thấy Tế Thế chau mày thì khóe miệng lộ ra vẻ vui mừng.

“A di đà phật, đã như vậy thì bần tăng cũng nói thẳng. trong nhà nữ thí chủ yêu khí ngất trời, chắc có người tu tập yêu pháp, một tháng trước bần tăng đã tới nơi này…” vượt ngoài dự đoán của Bách Hợp, Tế Thế nói chuyện không liên quan tới Lâm Xảo Tầm mà nói đến cha chồng của cỗ thân thể này, nàng cũng không thèm để ý tới cha của Tống Tuấn tập yêu pháp gì đó, dù sao cũng không liên quan tới nàng, dù sao nàng cũng đã sinh con trai trưởng duy nhất của Tống gia, cha chồng nàng muốn hại thế gian thì cũng không có khả năng hại cháu trai và con dâu của mình, tối đa người khác không may thôi, tử đạo hữa bất tử bần đạo, nàng và con trai nàng không có làm sai chuyện gì, cho dù Tế Thế có tiêu diệt cha Tống Tuấn thì cái hòa thượng ra vẻ đạo mạo này cũng tuyệt đối không làm khó nàng.

Vô luận như thế nào thì nàng đều an toàn cả, mình không biết phép thuật cho nên Bách Hợp cũng không để ý tới cái gọi là chính tà bất lưỡng lập, Bách Hợp nghe Tế Thế nói cũng không có lên tiếng.

“Nữ thí chủ, vì xã tắc muôn dân trăm họ, có lẽ nữ thí chủ đại nghĩa…” Tế Thế cau mày, đang muốn mở miệng thuyết phục Bách Hợp thì Bách Hợp lại không có kiên nhẫn nghe hắn nói những đạo lý vớ vẩn này nên cắt đứt lời hắn ta” Đại sư không có chuyện gì khác thì mời về cho, thiếp thân tự nhận mình đi thẳng ngồi thẳng, nửa đêm cũng không sợ hãi gì, cái gì mà yêu ma đấy, nếu trong định mệnh của ta có một kiếp này thì cũng là do số mạng của ta thôi.”

Mở miệng muốn đuổi người, Tế Thế bờ môi giật giật, lúc này mới nở nụ cười: “Nữ thí chủ không muốn tích đức phúc báo dùng cầu kiếp sau…”

Nghe nói như thế Bách Hợp liền không nhịn được mà cười :”Đại sư có thể nhìn ta là người có kiếp sau?” Nàng chỉ đến làm nhiệm vụ mà thôi, cũng không sợ nhân quả kiếp trước, cũng không sợ báo ứng đời sau, nguyên chủ Bách Hợp càng không phải nói đã bị đầu thân hai nơi rồi, còn có gì ác báo hơn.

Tế Thế nghe thấy thế quả thật có chút không đúng, tay vừa bấm bấm, sắc mặt liền thay đổi” Tại sao có thể như thế.”

“Nếu Đại sư không có chuyện gì thì mời về cho, cái yêu ma gì đó ta còn không sợ, báo ứng cũng không sợ, Đại sư cũng đừng nói với ta cái gì tích phúc báo, Đại sư thủ đoạn thông thiên thì đã tính ra hết thẩy.” Bách Hợp nói đến đây thì càng không muốn để ý tới vị Tế Thế này, vừa muốn mở miệng tiễn khách thì Tế Thế vội mở miệng nói: “Nếu như thế, ta muốn hỏi có phải cả nhà Lâm gia đang ở quý phủ?”

Rốt cục hắn cũng không nói nhảm nữa mà vào thẳng chủ đề chính, Bách Hợp cười cười nhưng lại không đuổi hắn đi:”Đúng là ở trong phủ, Đại sư vì Lâm gia?”

Tế Thế chật vật gật đầu cũng không còn tỉnh táo kiềm chế như trước nữa: “Đào Hồng cô nương nhờ ta muốn đón cả nhà Lâm gia ra, nữ thí chủ có thể giúp không?”

“Không đươc.” Bách Hợp mỉm cười từ chối Tế Thế, thấy hắn có chút ngu ngơ lại nói tiếp: “Trong bụng Lâm thị có cốt nhục của phu quân ta đây là huyết mạch Tống gia, ta không thể để nàng ta mang đi, ta hiểu Đại sư từ bi nhưng Đại sư cũng phải biết dưới đời này không có chuyện để Lâm thị mang huyết mạch Tống gia lưu lạc bên ngoài, ta làm như vậy có gì không ổn sao, kể cả cáo đến công đường thì ta cũng không sợ. Ta chỉ muốn Lâm thị an tâm dưỡng thai đợi đến lúc chín tháng mười ngày thì nàng ta muốn đi muốn ở ta đều nghe theo nàng ta, có điều nếu nàng ta không muốn làm thiếp, muốn ta nhượng vị trí chính thất thì phải xem nàng ta có bản lãnh hay không.”
Nói đến mức khiến Tế Thế á khẩu không trả lời được, Bách Hợp mới cho người mời Tế Thế ra ngoài.

Nhưng chuyện cũng không có chấm dứt sớm thế, vẫn giống như trong tình tiết câu chuyện, Đào Hồng tìm cơ hội ngự cáo trạng, nhưng ở kiếp nàng khác tình tiết trong truyện đấy, Bách Hợp cũng không có hại chết vợ chồng Lâm gia, dưới tình huống Bách Hợp cũng không có sai sót gì nên Tế Thế cũng không giúp được Đào Hồng như trong tình tiết truyện, cũng chính bởi thế Đào Hồng cáo ngự trạng không có chiếm được mỹ danh trung nghĩa mà ngược lại khiến cho Lâm Xảo Tầm xấu mặt.

Lâm Xảo Tầm chưa kết hôn mà đã có con, nàng không có bị Bách Hợp hãm hại, cha mẹ cũng không chết, về sau nàng không muốn làm thiếp mà muốn gả cho Bách Vân nói dối đứa con trong bụng là của Bách Vân khiến cho cha mẹ Bách gia không thông cảm cho nàng, Đào Hồng cố gắng thiên tân vạn khổ bẩm báo ngự trạng, cuối cùng hoàng đế phát hiện Lâm Xảo Tầm cũng không bị thương tổn gì, huống chi Bách Hợp muốn đứa trẻ trong bụng Lâm Xảo Tầm ở lại Tống gia là cực kỳ hợp lý, hành vi Đào Hồng khiến cho mọi người thấy đều là cố tình gây sự, bởi vậy Đào Hồng cũng không giống như trong tình tiết truyện chiếm được mỹ danh nha hoàn trung nghĩa mà bị đánh một trận đuổi ra công đường.

Tuy nói Lâm Xảo Tầm không muốn làm thiếp nhưng hiện nay thanh danh của nàng đã hủy,tại đế đô mọi người đều biết nàng chưa kết hôn mà có con, càng trải qua Đào Hồng cáo ngự trạng thì mọi người càng rõ hơn.

Lâm phụ rất giữ thể diện, con gái mình mất mặt như thế khiến ông suýt nữa bị tức chết, bởi vậy Lâm mẫu có đau lòng con gái thì Lâm Xảo Tầm cũng không thể về Lâm gia, ông làm chủ bán con gái cho Tống gia, tự mình ký giấy khế ước bán nữ giao cho Bách Hợp, Lâm Xảo Tầm cuối cùng vẫn vào Tống gia làm thiếp.

Sau khi nàng trở thành thiếp thì suốt ngày không cam lòng khóc sướt mướt.

Lúc đầu Tống Tuấn còn vô cùng yêu thích bộ dáng yếu ớt này của nàng, nhưng Tống Tuấn dù sao vẫn là Đại thiếu gia suốt ngày được người nâng trong tay, thi thoảng hắn dụ dỗ Lâm Xảo Tầm coi như là tình thú, thời gian lâu rồi thì Tống Tuấn không nhịn được nữa, thấy Lâm Xảo Tầm khóc lóc thì vô cùng phiền chán dần dần lạnh nhạt nàng.

Mỗi lần Lâm Xảo Tầm bị Tống Tuấn lạnh lùng thì nàng cũng hết hy vọng vào tình yêu, mà Bách Vân bởi vì không chiếm được Lâm Xảo Tầm, đồ vật không có chính là tốt nhất, hắn mượn danh nghĩa đệ đệ của Bách Hợp mà vụng trộm với Lâm Xảo Tầm, lúc bị người bắt được, Bách Vân vẫn tự cho mình là đệ đệ Bách Hợp yêu thương nhất, cho rằng mình sẽ không có chuyện gì, nhưng Bách Hợp nhớ tới tình tiết truyện thì để cho người đánh một trận rồi đuổi hắn ra ngoài.

Bách gia cũng chết tâm với đứa con trai này, thay hắn cưới vợ, bắt buộc hắn sinh nhi tử, Bách gia có người thừa kế thì mặc kệ Bách Vân,

Sau khi Lâm Xảo Tầm hoài chín tháng mười ngày sinh ra một bé trai, đáng tiếc bởi vì thanh danh của nàng quá mức vang dội nên khiến con trai mình bị kỳ thị, đợi đến lúc hắn lớn hiểu rõ chuyện Lâm Xảo Tầm gả đến Tống gia thế nào thì lãnh đạm người mẹ này.

Từ khi Lâm phụ Lâm mẫu chết thì Bách Hợp cũng không giống như nguyên chủ ra tay với Lâm Xảo Tầm, nàng sửa đổi lại kết cục khác. Cha của Tống Tuấn cuối cùng không thành công, mặc dù lão bị mất chức quan, bởi bì lão tu luyện yêu pháp cuối cùng đấu pháp với Tế Thế, chưa kịp tranh quyền đoạt lợi bởi vậy Tống gia vẫn là nhà giàu có.

Bách Hợp nuôi dưỡng nhi tử trưởng thành, sau khi nghe được tin cha Tống Tuấn đấu pháp thất bại thì Tống Tuấn đã không còn quần sáng công tử Thái sư nữa, không còn địa vị trước kia nữa nhưng tính tình tầm hoa vấn liễu không thay đổi, mới khoảng 40 tuổi đã đi đời nhà ma, Lâm Xảo Tầm và Bách Vân cùng nhau bỏ trốn chỉ chưa đi được bao xa đã bị bắt trở về, sau khi Tống Tuấn chết thì Bách Hợp đưa Lâm Xảo Tầm về Lâm gia, chỉ nghe nói Lâm phụ vì thể diện mà đưa nàng đến Am làm ni cô, Lâm mẫu bởi vì con gái mà không ngẩng đầu lên được cuối cùng chết sớm.

Đào Hồng cũng không có kết cục tốt đẹp, khi Lâm phụ muốn đưa Lâm Xảo Tầm vào Am làm ni cô, nàng cũng tranh đấu với Lâm phụ vì hạnh phúc của tiểu thư, cuối cùng Lâm phụ tức giận bán nàng ta cho người khác làm thiếp, về sau Bách Hợp cố ý nghe ngóng tin tức nàng ta, nghe nói nàng ta sống cực thảm, bởi vì ngay từ đầu kiệt ngạo bất tuân bị chính thê thu thập rất thảm, chưa đến vài năm nhìn nàng lần nữa thì thấy vẻ mặt nhát gan nhu nhược, như là thay đổi thành người khác vậy, cũng không còn như trước vì Lâm Xảo Tầm mà lỗ mãng và xúc động.

Nghe nói nàng ta gả cho phú thương, bị mấy tiểu thiếp khiêu khích đối chọi với chính thất, bị chính thất đút dược tổn thương thân thể lại bị đánh một trận, phế đi võ công, ăn không ít đau khổ, hiện nay nàng cũng không có phong quang như trong tình tiết câu chuyện cũng không có giai thoại chủ tớ, cuối cùng nàng ta cũng trở thành một tên phế nhân vô dụng mà thôi.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 47: Ỷ Thiên Đồ Long ký (1)
Edit: Vịt
Beta: Sakura


Lại một lần nữa tiến vào trong không gian , Bách Hợp đã cảm thấy được bản thân rất cần thiết phải đề cao bản lãnh của mình hơn một chút, lúc này may mắn nhờ nàng gặp được một chính một tà là yêu ma cùng với hòa thượng hoặc có liên quan tới mình hoặc tự nhận là chính nghĩa nên sẽ không xuất thủ để đối phó với mình, vận khí của nàng lúc này cũng được xem như là tốt, dù sao thì luyện yêu pháp cũng là cha chồng của nàng nên sẽ không hại nàng, mà Tế Thế lại tự nhận là bản thân mình phải người cứu giúp người khác chứ không phải giết người, cho nên cho dù hai người này có thủ đoạn thông thiên và pháp thuật kinh người thì cũng không có người nào đối phó với nàng.

Nhưng nếu như vận khí của nàng kém một chút sợ là đã đánh mất tính mạng từ sớm rồi, nhiệm vụ cũng kết thúc không hoàn thành được.

“Lần này cô đã thỉnh cầu trợ giúp, cho nên cũng giống như cũ, cô muốn lựa chọn như thế nào?” giọng nam lạnh như băng kia vang lên, Bách Hợp đã có một lần làm nhiệm vụ có nội dung khó khăn, lúc này trong lòng cũng có tính toán, mỗi lần cô quay trở lại lại để cho người nam nhân này trợ giúp nhiều lần, cũng không biết mình rốt cuộc còn có cơ hội như thế nào, vì thế cũng do dự một chút, hay là quyết định đánh cuộc một phen đi.

“Tôi muốn lựa chọn nhiệm vụ khó.”

Người đàn ông kia trầm mặc một hồi, sau đó trên màn hình mới lại xuất hiện thông tin của Bách Hợp.

Giới tính: Nữ ( có thể biến đổi giới tính )

Tên họ: Bách Hợp

Tuổi: 21

Trí lực: 50 ( max 100 điểm )

Dung mạo: 60 ( max 100 điểm)

Thể lực: 57 (max 100 điểm)

Võ lực: 10 (max 100 điểm)

Kỹ năng: Không

Sở trường: Không

Mị lực: 21(max 100 điểm)

Các thông tin khác cũng không có thêm, Bách Hợp đã có tính toán mình sẽ thêm ở nơi nào, người đàn ông xa lạ kia vừa hỏi thì nàng không có chút do dự nào liền lựa chọn: “Tôi muốn thêm vào phần trí lực.”

Người đàn ông kia sau khi trầm mặc một lúc xong thì thông tin ở trên màn ảnh kia liền biến thành:

Giới tính: Nữ ( có thể biến đổi giới tính )

Tên họ: Bách Hợp

Tuổi: 21

Trí lực: 51(max 100 điểm)
Dung mạo: 60 (max 100 điểm)

Thể lực: 57(max 100 điểm)

Võ lực: 10(max 100 điểm)

Kỹ năng: Không

Sở trường: Không

Mị lực: 21(max 100 điểm)

Tuy nói mỗi lần thêm phần trí lực cũng không có nhiều, nhưng Bách Hợp vẫn thỏa mãn trong lòng.

“Muốn tiếp tục nhận nhiệm vụ làm hay nghỉ ngơi trước?” Nghe được câu hỏi của chàng trai thì Bách Hợp không chút do dự nào liền lựa chọn : “Tiếp tục làm nhiệm vụ.”

Người đàn ông kia không có lên tiếng nữa, cảm giác hoa mắt quen thuộc truyền đến, lần nữa Bách Hợp tỉnh lại thì đã nghe thấy một nữ nhân đang khóc lóc sướt mướt ở trước mặt :

“Sư phụ, người này, người này là kẻ thù của môn phái chúng ta sao?” Trong đầu nàng truyền tới từng đợt cảm giác đau, một lượng trí nhớ lớn vọt vào trong đầu của nàng, Bách Hợp cảm thấy được thân thể mình đang theo bản năng mà mở miệng: “Đâu chỉ là kẻ thù, Đại sư bá Cô Hồng Tử của ngươi chính là bị đại ma đầu Dương Tiêu này làm tức chết!”

Nói xong những lời này , cũng không biết là có phải trước kia trong đầu Bách Hợp đã có ấn tượng về nội dung của vở kịch này hay không mà nàng rất nhẹ nhàng thoải mái tiếp thu nội dung câu chuyện này xong, cũng không có bị hành hạ bao nhiêu.

Sau khi nàng đi vào thế giới Tiếu Ngạo Giang Hồ xong thì lại một lần nữa tiến vào trong nội dung tiểu thuyết Ỷ Thiên Đồ Long Ký, lần trước nàng đã trở thành một bia đỡ đạn phối hợp diễn, còn lần này thì vai trò của nàng lại càng thêm quan trọng hơn nhiều, tuy cuối cùng cũng chết nhưng nhân vật này hết sức quan trọng với tình tiết phát triển của vở kịch.

Đợi đến lúc hiểu được mình là người nào thì Bách Hợp suýt chút nữa phun một ngụm máu ra ngoài, nàng nhìn thấy người quỳ ở trước mặt mình là Kỷ Hiểu Phù bên trong vẻ mặt bi thương thì còn mang theo vài phần đắc ý, trong đầu lập tức có mấy ngàn thảo nê mã gầm thét chạy qua.

“Ngươi rất đắc ý sao?” Vừa trở thành Diệt Tuyệt sư thái Bách Hợp lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mặt Kỷ Hiểu Phù, trong lòng vô cùng buồn bực, nàng trở thành Diệt Tuyệt sư thái bị hàng vạn hàng nghìn độc giả cùng người xem truyền hình, điện ảnh thóa mạ, nàng trở thành tội đồ hàng đầu chia rẽ Dương Tiêu với Kỷ Hiểu Phù, thân là ân sư truyền dạy của Kỷ Hiểu Phù, cuối cùng lại bị nữ nhi của Kỷ Hiểu Phù mắng là lão tặc ni, Diệt Tuyệt lão tặc ni.

“Không có, không có a. . . . . .” Trên mặt Kỷ Hiểu Phù hiện lên sự kinh ngạc cùng với xấu hổ, vừa mới biết được thân phận chính xác của Dương Tiêu, đúng là nàng có đắc ý, ban đầu Đại sự bá Cô Hồng Tử của mình nổi danh giang hồ, nhưng cuối cùng đang sống lại bị Dương Tiêu tức chết, nàng muốn hỏi thăm sư phụ về tình hình cụ thể rõ ràng trong đó nhưng lại không dám hỏi nhiều, chẳng qua là trong lòng lại vì cha của con gái mình mà cảm thấy kiêu ngạo.

“Ngươi đi đi, từ nay về sau, ngươi không còn là đồ đệ của ta, cũng không phải là đệ tử Nga Mi nữa, ngươi đã cùng đại ma đầu của ma giáo chưa lập gia đình mà sinh con, ngươi không xứng đáng làm đệ tử của phái Nga Mi ta, không xứng được làm đồ đệ của Diệt Tuyệt ta, Kỷ lão anh hùng cha ngươi càng coi ngươi như sự hổ thẹn, ngươi cũng không xứng đáng với họ Kỷ, cũng không xứng đáng sử dụng võ công của phái Nga Mi !” Nói đến đây thì Bách Hợp cũng không nói hai lời, trong đầu nghĩ tới Diệt Tuyệt võ công cao cường, thủ đoạn vô cùng lạnh nhạt vươn tay, chiếu theo trí nhớ mà phế võ công của Kỷ Hiểu Phù đi ngay lập tức.

Động tác của nàng hết sức trúc trắc, võ công cũng vận hành không được thông thuận, ở trong mắt của đám người Kỷ Hiểu Phù cùng với Đinh Mẫn Quân thì lại xem là Diệt Tuyệt sư thái xem ở phần Kỷ Hiểu Phù trước kia là đồ đệ của nàng mà hạ thủ lưu tình.

Mọi người nghĩ đến thủ đoạn làm việc từ trước tới giờ của Diệt Tuyệt sư thái, vốn tưởng rằng Kỷ Hiểu Phù hôm nay chạy trời không khỏi nắng chắc chắn phải chết, ai ngờ Diệt Tuyệt sư thái không chỉ buông tha nàng, hơn nữa chỉ phế đi võ công của nàng mà thôi, Đinh Mẫn Quân vừa hận vừa giận, chỉ cảm thấy sư phụ quá mức thiên vị, lại càng oán hận Kỷ Hiểu Phù nhiều hơn một chút.

“Cầu xin sư phụ thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, cầu xin sư phụ.” Kỷ Hiểu Phù quỳ xuống, sau khi bị phế xong võ công thì sắc mặt của nàng cũng trắng bệch, cũng không biết có phải bởi vì từ nay mình không còn võ công nữa hay bởi vì cảm thấy võ lâm chính phái xem nàng như hổ thẹn giống lời của Bách Hợp, sắc mặt nàng đại biến. Bách Hợp vừa muốn mở miệng, trong lỗ tai lại nghe thấy tiếng động rất nhỏ ở cách đó không xa, nàng cũng có xem qua nội dung nguyên bản của vở kịch nên biết lúc này hẳn là Trương Vô Kỵ đang ở trong bụi cỏ, chẳng qua là do nguyên chủ đã luyện qua võ công cho nên một chút tiếng động này ở trong tai của nàng lại lớn hơn mấy phần, nàng vừa muốn mở miệng thì liền có một tiếng nói non nớt của cô bé vang lên:

“Lão tặc ni, ngươi buông nương ra !” Trong lúc đang nói chuyện thì có một bóng người nho nhỏ yêu kiều hướng về phía bên này đánh tới, phía sau còn có một tiếng hô kinh hoảng của thiếu niên giống như tiếng vịt đực hô: “Bất Hối muội muội. . . . . .”

Bách Hợp nhìn thoáng qua về phía âm thanh kia phát ra, lại nhìn thấy một thiếu niên có bộ dáng tuấn tú, trong đầu nàng liền hiện lên hình ảnh của Trương Vô Kỵ lúc còn trẻ, nghĩ tới tình cảnh Diệt Tuyệt xử tử Kỷ Hiểu Phù lúc đó, hai tay liền vắt ra sau như một trưởng bối: “Trương ngũ hiệp là anh hùng khí khái tới bậc nào, lại sinh ra một kẻ chẳng ra gì như vậy, Kỷ Hiểu Phù không tuân thủ nữ tắc, cô phụ Lục thúc của ngươi, ngươi lại đi cùng đường với nàng, không biết sau này trong giấc mộng của ngươi có thể gặp được cha ngươi hay không?” Một câu nói làm cho sắc mặt của Trương Vô Kỵ căng lên đỏ bừng, cũng không nói được ra lời.

Lúc này Bách Hợp nhìn cũng không nhìn Kỷ Hiểu Phù đang xụi lơ trên mặt đất một cái, xoay người rời đi, Dương Bất Hối đã nhào tới trên người của mẫu thân nàng, lớn tiếng khóc lớn lên, một đôi mắt đỏ bừng nước chỉ hận nhìn chằm chằm vào Bách Hợp, Trương Vô Kỵ lấy hết dũng khí muốn đến đây ngăn cản Bách Hợp :

“Không biết vì sao sư thái phải đối xử với Kỷ cô cô như vậy .
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 48: Ỷ Thiên Đồ Long ký (2)
“Nàng ta học chính là võ công của Nga Mi ta, lại dám cấu kết với ma đầu Dương Tiêu, còn sinh hạ nghiệt chủng cho hắn, Kỷ Hiểu Phù đã không xứng làm đệ tử của Nga Mi ta, chẳng lẽ ta không nên phế đi võ công của nàng ?” Bách Hợp từ trong trí nhớ cũng biết được tên tục gia của Diệt Tuyệt sư thái vốn là họ Phương, quê quán ở Hà Nam, ca ca của nàng Phương Bình Nguyên là một người vô cùng tốt, từ nhỏ có tình cảm huynh muội rất tốt đối với Diệt Tuyệt sư thái, đáng tiếc cuối cùng lại bị Tạ Tốn của Minh Giáo giết chết, Tạ Tốn vì muốn dùng những hành động này để lôi kẻ thù Thành Côn của hắn ra, cũng bởi vì ca ca Phương Bình Nguyên chết đi mà Diệt Tuyệt sư thái hận Minh Giáo thấu xương, mà Cô Hồng Tử là Đại sư huynh của nàng, vốn có hôn ước cùng với nàng nhưng lại ở trong trận tỷ đấu đối với Dương Tiêu bị Dương Tiêu dùng kế mà thất bại, cuối cùng buồn bực mà chết.

Diệt Tuyệt bởi vì hai chuyện này nên hận Minh Giáo thấu xương, nàng lại là người ghét ác như cừu, cương trực công chính, đối với đồ đệ hết sức yêu thương bảo vệ, nhưng nàng đối với Minh Giáo cũng hận không thể nào hòa giải được, cũng chính bởi vì như thế nên Kỷ Hiểu Phù cùng với kẻ thù của nàng là Dương Tiêu sinh ra con gái, nhất là ở dưới tình huống nàng đã vì Kỷ Hiểu Phù lựa chọn nhà chồng. Diệt Tuyệt vừa thấy đồ đệ phản bội mà tức giận công tâm, nội dung vở kịch cũng là dưới cơn nóng giận này bởi vì Kỷ Hiểu Phù không chịu xuất thủ đối phó Dương Tiêu mà đánh chết nàng.

Chẳng qua hiện tại đổi thành Bách Hợp, nàng cũng sẽ không giết Kỷ Hiểu Phù, nhưng cũng không cho nàng sắc mặt tốt để nhìn, dù sao nàng cũng vì hoàn thành tâm nguyện của Diệt Tuyệt thay nàng làm nhiệm vụ, mặc dù Bách Hợp không có thông minh bao nhiêu nhưng điểm mấu chốt của chính nàng như thế nào trong lòng nàng đều biết, đương nhiên không thể nào đồng tình với Kỷ Hiểu Phù, dù sao trong lòng Diệt Tuyệt trừ hận Dương Tiêu ra thì cũng hận đồ đệ này nhất.

“Sư phụ. . . . . .” Phía sau Kỷ Hiểu Phù truyền đến âm thanh buồn bã sợ hãi, Dương Bất Hối một bên vịn nàng lại dùng đôi mắt oán hận mà nhìn chằm chằm vào Diệt Tuyệt: “Ngươi lão tặc ni này, ngươi là người xấu, ngươi đánh nương ta, ngươi là người xấu!”

“Bất Hối, Bất Hối con mau câm miệng!” Kỷ Hiểu Phù biết rõ tính tình của Diệt Tuyệt cổ quái ương ngạnh, sợ là nữ nhi sẽ làm cho nàng tức giận, hận không thể che miệng nữ nhi lại, lại thấy Diệt Tuyệt cũng không có lấy kiếm giết người như trong tưởng tượng của nàng, ở trong Ỷ Thiên Đồ Long Diệt Tuyệt sư thái có võ công cao cường, tuổi cùng với bối phận đều thấp hơn so với bọn ngườiVõ Đang thất hiệp Tống Viễn Kiều, nhưng võ công của nàng lại cực cao, một tay Ỷ Thiên Kiếm hạ xuống cũng không để cho Minh Giáo có một người nào sống. nhưng hết lần này tới lần khác đã có Diệt Tuyệt sư thái lại còn có thêm một Trương Vô Kỵ. Trương Vô Kỵ giống như đặc biệt được tạo ra để đối phó với Diệt Tuyệt sư thái, chỉ cần gặp được hắn thì Diệt Tuyệt sư thái cũng không có một chuyện tốt nào, không chỉ Minh Giáo ở trong tay hắn được phát dương quang đại, hơn nữa hai đồ đệ mình thương yêu nhất, một cấu kết cùng với Dương Tiêu, cuối cùng Dương Bất Hối lại được Trương Vô Kỵ cứu, mà đổi lại một vòng Chu Chỉ Nhược cũng suýt nữa bị hủy ở trên tay Trương Vô Kỵ.

Nếu như Trương Vô Kỵ và Chu Chỉ Nhược ở bên nhau thì thôi, nhưng hết lần này tới lần khác hắn lại trời sinh đa tình cuối cùng cô phụ biết bao nhiêu nữ nhân, làm cho những nữ nhân này trong lòng tan nát mệt mỏi, Diệt Tuyệt sư thái nghĩ tới thì trong lòng cũng không cam lòng, chính là có chết cũng thành tựu cho Minh Giáo nổi danh, trước khi chết còn bị Quang Minh hữu sứ Phạm Diêu làm dơ bẩn danh tiếng trong sạch, trong lòng nàng làm sao chịu cam lòng.

Bách Hợp làm nhiệm vụ vài lần nên trong lòng coi như biết rõ, nhiệm vụ chuyến này thoạt nhìn giống như vô cùng hung hiểm, nhưng thứ nhất nàng lại không thấy giống như trong Tiếu Ngạo Giang Hồ đem trí lực của nàng hoàn toàn biến thành thể lực, cũng không có gặp gỡ người hỉ nộ không rõ như Lâm Bình Chi, là người tâm tính hoàn toàn biến hóa vặn vẹo. Trương Vô Kỵ tuy nói là nam chính , nhưng Bách Hợp lại tới nơi này coi như sớm, lúc này Trương Vô Kỵ cũng nhỉ là một đứa bé bình thường, hắn còn không có luyện thành Cửu Dương Thần Công để tạo dựng trụ cột sau này.

Vừa nghĩ tới Cửu Dương Thần Công, trong lòng Bách Hợp nhất thời có chút nóng vội, nàng đã xem qua nguyên tác nên biết nội dung của vở kịch như thế nào, biết được thiên phú võ công của Trương Vô Kỵ sau này vô cùng cao, trừ bởi vì hắn là nam chính nên trời sinh có vận khí tốt hơn người bên cạnh, còn có thể gặp được rất nhiều chuyện lớn mà nhiều người khó gặp, quan trọng nhất là hắn luyện tập Cửu Dương Thần Công làm trụ cột.
Làm nhiệm vụ vài lần, Bách Hợp vào vai Nhạc Linh San kia bởi vi có trí lực quá thấp, chiêu số võ công căn bản cũng không nhớ được cái gì cả, nàng biết bí mật của Ỷ Thiên Kiếm cùng Đồ Long Đao, cũng biết sơn động kia là ở Hoa Sơn, chỉ cần mình khổ tâm đi tìm thì không sợ sẽ không tìm được.

Sau khi luyện Cửu Dương Thần Công xong thì sau này coi như Trương Vô Kỵ có kỳ ngộ đi chăng nữa Bách Hợp còn không tin bằng võ công của Diệt Tuyệt sư thái, chỉ cần nàng chăm chỉ luyện tập, coi như là không phát huy được năm phần của nguyên chủ, nhưng nếu nàng luyện Cửu Dương Thần Công chắc cũng không kém cỏi tới mức nào được.

Trong lòng nàng cũng động tâm rất lớn, lúc này cũng không để ý tới Kỷ Hiểu Phù đang bị thương ngã xuống đất cùng với đám người Dương Bất Hối, chỉ cùng phân phó Đinh Mẫn Quân cùng với đám đồ đệ đang chờ đợi:

“Vi sư chung quanh đi một chút, các ngươi về Nga Mi trước, không cần tìm kiếm ta, chờ tới lúc ta nên trở về thì tự nhiên ta sẽ trở về.” Trước giờ tính tình của nàng luôn luôn không tốt, lúc này mọi người cũng chỉ nghĩ là nàng bởi vì chuyện của Kỷ Hiểu Phù cùng với Dương Tiêu mà bị kích thích, vì vậy nên một đám đồ đệ cũng không có ai dám mở miệng, vội vàng đáp một tiếng, lúc này Bách Hợp mới lấy Ỷ Thiên Kiếm ra, dựa theo trí nhớ của Hoa Sơn mà nghênh ngang rời đi.

Danh tiếng của Diệt Tuyệt trong giang hồ coi như là nổi tiếng, vì vậy nàng một đường đuổi tới Hoa Sơn thì cũng thỉnh thoảng có người nhận ra nàng, tuy nói là nhìn thèm thuồng Ỷ Thiên Kiếm trong tay nàng nhưng cũng không có ai dám đi lên đoạt, một đường đi gặp phải mấy tôm tép nhãi nhép, một khi Bách Hợp phát hiện có người nhìn chằm chằm vào mình thì lập tức đổi lại vị trí, nàng đường xá xa xôi chuyên chọn con đường rừng sâu núi thẳm ít người mà đi, như vậy một đường đi so với bình thường cũng hao tốn nhiều thời gian hơn một chút, lúc nàng ở trên đường đã rất quen thuộc với chiêu số võ công của Diệt Tuyệt.

Tuy nói trong khoảng thời gian ngắn không thể nào chân chính đem công lực của Diệt Tuyệt phát huy ra được bao nhiêu nhưng ít nhất những chiêu số có thể luyện tập được cũng miễn cưỡng có thể dọa người rồi, cứ như vậy chừng hơn một tháng sau rốt cục nàng cũng xuất hiện ở đỉnh Hoa Sơn.

Tính ra thời gian này là lúc Trương Vô Kỵ đưa Dương Bất Hối đi Minh Giáo, lúc này cách thời điểm hắn nhận được bí tịch còn phải qua một đoạn thời gian ngắn nữa, Bách Hợp lặng lẽ núp ở đỉnh Hoa Sơn, tìm hơn nửa tháng không thấy tăm hơi gì, nàng không muốn che dấu tai mắt mọi người, nhưng hôm nay Bách Hợp vốn chẳng qua là một kẻ trông thì ngon nhưng không dùng được, dựa vào danh tiếng vốn có của Diệt Tuyệt cũng chỉ có thể dọa người, nhưng nếu thật sự động thủ thì nàng không nhất định là đối thủ của những thứ bia đỡ đạn dưới ngòi bút của tác giả.

Mất thời gian công sức cũng không phụ lòng người, ở Hoa Sơn ngây người gần một tháng Bách Hợp rốt cục tìm thấy được Cửu Dương Chân Kinh trong truyền thuyết được để trong bụng của khỉ trắng, con khỉ trắng này cũng không có giãy dụa kháng cự, Bách Hợp rất thuận tiện lấy Cửu Dương Chân Kinh kia xuống.

Thời gian kế tiếp chỉ cần tìm một chỗ an tĩnh để tu luyện, nàng tìm được cuốn kinh thư này thì trong lòng vô cùng kích động
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,072
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 49: Ỷ Thiên Đồ Long ký (3)
Edit: Vịt
Beta: Sakura


Ở niên đại này khắp phía nổi lên chiến loạn, dân chúng lầm than, rất nhiều phòng ốc mười cái thì có chín cái không còn, muốn tìm địa phương nào không có người cũng hết sức dễ dàng, nàng chọn một hang động bỏ đi, dọn dẹp một chút sau đó cũng không quan tâm tới hoàn cảnh khác biệt mà trực tiếp chui vào.

Vừa bắt đầu học thì chữ ở trên kinh thư nàng có thể nhận diện được nhưng lại xem không quá hiểu rõ, câu chữ có chút trúc trắc khó đọc làm cho nàng còn phải đem kiến thức vốn có trong đầu Diệt Tuyệt ra để nhớ lại rồi tìm ra so sánh, nàng không nhớ rõ kinh mạch lắm, tuy nói là có trí nhớ của nguyên chủ ở đây, nhưng bởi vì thông minh hay nguyên nhân của chính nàng cho nên lúc bắt đầu học Cửu Dương Chân Kinh cũng hết sức khó khăn.

Sau khi Bách Hợp định ra trước một tháng chuyên môn dùng để luyện tập nhận biết chữ cùng với huyệt đạo, đợi sau khi nhận thức những thứ đồ này rõ ràng xong thì nàng mới bắt đầu chân chính học được võ công của Cửu Dương Chân Kinh.

Người chưa từng tiếp xúc qua võ học như vậy vừa bắt đầu học cũng không quá tốt, Bách Hợp cũng không phải là người có thiên tư thông minh gì, Diệt Tuyệt biết được bộ Cửu Dương Chân Kinh cũng không phải toàn bộ, vì vậy phải tốn mất thời gian hơn nửa năm mới khó khăn học xong Cửu Dương Thần Công. Một khi nàng học xong hết được toàn bộ bộ kinh thư này thì sau này chỉ cần võ công ở trong đầu nàng tùy thời nhảy ra chỉ cần nghĩ đến được, vì thế nên Bách Hợp cũng không có chuẩn bị tiếp tục ngốc ở chỗ này nữa. Nguyện vọng của Diệt Tuyệt vốn muốn làm phái Nga Mi được vinh danh cùng với diệt trừ Minh Giáo, nàng còn nhớ rõ nhiệm cụ của mình, chính vì vậy sau khi hơi thu thập một phen thì xé Cửu Dương Thần Công hơn phân nửa rồi hủy diệt đi, nàng mới đưa phần kinh thư còn lại vào trong sơn động mà Trương Vô Kỵ vốn nhận được, luyện Súc Cốt Công xong mới thả vào.

Trên đường quay trở lại phái Nga Mi, Bách Hợp cũng không đi nhanh, nàng đi một đường còn muốn quen thuộc với võ công của Diệt Tuyệt, mặt khác cũng là không có thuê xe ngựa và dựa vào bước chân của chính mình để đi lại, thuận tiện rèn luyện thêm khinh công, nàng cũng bắt đầu luyện tập võ công của Cửu Dương Chân Kinh, trừ lúc ban đầu là không thuận lợi, đợi thêm hai tháng sau mới trở lại Nga Mi thì nàng đã hết sức quen thuộc với việc vận hành Cửu Dương Chân Kinh rồi.

Trong phái Nga Mi lúc này hết sức yên tĩnh, chỉ thấy hai nữ đệ tử trông cử đang ngồi trên bồ đoàn chắp tay trước ngực, có một đệ tử nghe được tiếng bước chân mở mắt ra nhìn thấy Diệt Tuyệt , sắc mặt nhất thời liền thay đổi: “Sư phụ.”

Diệt Tuyệt đã rời đi môn phái hơn một năm rồi, trong chốn giang hồ có nhiều người từ tám tháng trước còn nghe được tin tức của nàng ra thì nửa năm gần đây căn bản không có người nào nghe được tin tức của nàng, trên dưới phái Nga Mi đều cho rằng Diệt Tuyệt sư thái đã gặp phải bất trắc, trước đó vài ngày Đinh Mẫn Quân còn thay mặt chức chưởng môn bỏ trống nửa năm, hôm nay phái Nga Mi cũng đã chính thức nhận nàng làm chưởng môn, đang chuẩn bị hai tháng sau sẽ mở đại hội, mời anh hùng trong thiên hạ tới đây để tham dự lễ chính thức đăng vị chưởng môn, không ngờ tới vào lúc này thế nhưng Diệt Tuyệt lại trở lại.

Hai đệ tử này mặc một thân đạo bào, trên mặt mang bộ dáng thấp thỏm lo âu, lúc này một người vội vàng đi vào thông báo, còn một người lại hướng Bách Hợp mà quỳ xuống.
“Không có quy củ, hoang mang rối loạn còn ra cái thể thống gì nữa?” Bách Hợp nghĩ tới tác phong làm việc của Diệt Tuyệt ở trong đầu, không khỏi cau mày hét lên một tiếng, hai nữ đệ tử kia vốn là ngày thường biết được tính cách Diệt Tuyệt lạnh lùng, lúc này làm sao còn dám mở miệng, đều vâng dạ. Đinh Mẫn Quân nhận được tin tức liền dẫn theo một nhóm người đi ra ngoài, đúng lúc liền thấy được Bách Hợp một thân trang phục thoạt nhìn cũng không ngăn nắp, nụ cười trên mặt nhất thời liền ngây dại, trong mắt cũng hiện ra mấy phần thất vọng, mọi người đều vội vàng vây quanh đây, đang muốn mở miệng hỏi thì Bách Hợp đã phất phất tay, gọi Đinh Mẫn Quân tới nhìn thoáng qua: “Vi sư đi ra ngoài du hành gần một năm, phái Nga Mi có xảy ra đại sự gì hay không?”

Chấp niệm của nguyên chủ đầu tiên chính là không diệt được Minh Giáo, ngược lại bởi vì có Trương Vô Kỵ khiến cho hắn nhận được sự ủng hộ của chính đạo, dường như bởi vì tạo ra danh tiếng nhân nghĩa của Trương Vô Kỵ, người Minh Giáo trước kia làm ra những chuyện xấu gì đều chỉ cần một nét bút là xóa bỏ, trong lòng nàng vô cùng không phục cũng không phải là quá không cam lòng, mà đổi lại thành chuyện chính là phát dương quang đại cho phái Nga Mi, tốt nhất là có thể xưng bá võ lâm.

Bởi vì đang mang nhiệm vụ, Bách Hợp cũng hy vọng có thể làm được tốt nhất, cho nên hỏi một phen, cũng may phái Nga Mi vốn có danh tiếng kinh người, vì thế nên một năm nửa năm thật ra cũng không có xảy ra chuyện gì loạn, trừ giống như nội dung của vở kịch, Trương Tam Phong trước đã mất đi đồ đệ, sau đó giống như Trương Vô Kỵ cũng mất tích ở bên ngoài ra thì cũng không có phát sinh qua chuyện gì nữa.

“Sư phụ, Trương chân nhân từng đưa tới đây một cô nương, Đinh sư muội tạm thời an trí nàng ở sau núi, chuẩn bị sau này thu nàng làm đồ đệ. . . . . .” Tĩnh Hư nhìn thoáng qua về phía Đinh Mẫn Quân, thấy trong thần sắc của nàng có chút không vui, nhưng phái Nga Mi thu nữ đệ tử cũng không phải là khinh xuất như thế, hơn nữa Đinh Mẫn Quân cũng giống như nàng đều là đệ tử của chưởng môn, càng không dễ dàng thu được đồ đệ, hôm nay Diệt Tuyệt quay trở lại, Tĩnh Hư cũng không dám giấu diếm Diệt Tuyệt.

Trong nội dung vở kịch Trương Tam Phong cũng không có thường xuyên đưa nữ đệ tử tới đây, Bách Hợp biết lúc này mười phần hẳn là một trong những nữ chủ là Chu Chỉ Nhược xuất hiện, nàng gật đầu, nhìn cũng không nhìn Đinh Mẫn Quân một cái: “Nếu như thế, ngày mai con liền ra ngoài, mời Võ Đang thất hiệp tới đây, ta có việc muốn thương lượng cùng với bọn họ.”

Tĩnh Hư đáp một tiếng, trên gương mặt Bách Hợp lúc này mới mang vẻ lạnh lùng, học theo tư thái của nguyên chủ nói: “Ngày mai ta muốn bế quan một thời gian ngắn, mọi chuyện lớn nhỏ trong phái trước để cho Tĩnh Huyền tạm thời xử lý.” Nói đến đây Diệt Tuyệt liền cung tay áo, xoay người đi vào trong nội đường, mấy nữ đệ tử người bận rộn múc nước liền đi múc nước, người thay nàng đưa cơm liền đi đưa cơm, cơ hồ đem mệt mỏi bôn ba một năm bên ngoài đều tẩy đi hơn phân nửa.

Sau khi dàn xếp xong xuôi lúc này Bách Hợp mới bắt đầu tu luyện võ công của Cửu Dương Chân Kinh, nửa năm này lục lọi, lại cùng với Cửu Dương Chân Kinh không trọn vẹn hoàn toàn trong cơ thể nguyên chủ hòa nhập lại, nàng từ từ cũng tìm ra một chút còn đường, mỗi ngày chỉ cần có thời gian liền luyện võ vông, thời gian mấy ngày như vậy thoáng cái liền trôi qua, đợi tới lúc Tĩnh Huyền gõ cửa nói là người của Võ Đang đã tới đây thì lúc này Bách Hợp mới phủi phủi áo bào, đứng dậy đi ra cửa đãi khách.

Tuy nói là mấy ngày không ngủ, nhưng Bách Hợp luyện Cửu Dương Chân Kinh mấy ngày, thoạt nhìn không thấy mỏi mệt, người lại có bộ dạng tinh thần phấn chấn, đám người Trương Tam Phong đã được chiêu đãi ở trong phòng, cũng giống như miêu tả nguyên tác, Trương Tam Phong thoạt nhìn có chòm râu tóc bạc trắng, lại có hai gò má hồng nhuận, nhìn qua rất có bộ dáng tiên phong đạo cốt của một phái, người hơi gầy gò, vóc người cũng khá cao, thoạt nhìn chính là bộ dạng không biết khói lửa nhân gian.

Trong thất hiệp Võ Đang Tống Viễn Kiều tuổi lớn nhất, đã mọc một chòm râu, nhìn vô cùng chững chạc, cũng không có nhiều từ ngữ để miêu tả bộ dạng, Tam hiệp Du Đại Nham bởi vì chân tàn phế nên không có tới, trừ Trương Thúy Sơn ra thì năm đệ tử còn lại tất cả đều đã đến, lúc này nhìn thấy Diệt Tuyệt mọi người đều vội vàng đứng dậy chắp tay, Trương Tam Phong mỉm cười nói:

“Sư thái cố ý mời tới, bần đạo cũng định tới nơi này, mong rằng sư thái không có ghét bỏ bần đạo tới quá đột nhiên .” Diệt Tuyệt sư thái ở trên giang hồ biệt tăm biệt tích đã gần một năm rồi, cùng thời gian biết mất của đồ tôn Trương Vô Kỵ của ông, huống gì ngày đó cũng từng nghe người ta nói Diệt Tuyệt sư thái có xuất hiện qua ở hồ Điệp Cốc, khi đó cũng chính là lúc Trương Vô Kỵ biến mất, Trương Tam Phong cũng biết tính cách của Diệt Tuyệt sư thái cương liệt vô tình, hài nhi Vô Kỵ của mình là con do Thúy Sơn cùng Tố Tố sinh ra, Tố Tố lại là nữ nhi của Bạch Mi Ưng Vương – Ân Thiên Chính lại là người của Minh Giáo ngày xưa đứng ngang với Tạ Tốn, Diệt Tuyệt sư thái hận nhất là người trong Minh Giáo, Trương Tam Phong đã sống lâu nên hiểu biết so với những người khác cũng nhiều hơn, đối với chuyện của sư huynh Cô Hồng Tử của Diệt Tuyệt cũng rõ ràng ở trong lòng, rất sợ Diệt Tuyệt dưới cơn nóng giận thấy bên cạnh Trương Vô Kỵ không có người nào liền giết người diệt khẩu đi.
 

Bình luận facebook

Top Bottom