OnGoing Bảy Năm Không Oán Không Hối

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 5
Kiến Thành nhanh như chớp xoay ngược báng súng, cánh tay như gọng kìm kẹp chặt cổ người kia, sau đó lên gối thúc vào mạng sườn hắn ta hai cái.

Cái bóng đen đó liền kêu nhẹ một tiếng: "Anh Thành"

"Kiệt"

***

Kiệt bật một chiếc đèn pin cỡ nhỏ, dẫn hai người vào trong nhà gỗ. Đi đến một khoảng trống, anh ta dừng lại, cúi xuống mở tấm gỗ dưới chân lên, dưới đó liền lộ ra một đường hầm.

Ở dưới tầng hầm có điện, khi xuống đến nơi, An Nhã mới phát hiện ra váy áo trên người mình đã bị gai trong rừng cào đến rách bươm, trên lớp da thịt trắng như tuyết cũng xuất hiện mấy vệt máu đã khô, chân tay cô trầy xước thê thảm.

Cô liếc nhìn Kiến Thành, cũng thấy quần áo trên người anh ta bị gai cào không ít, anh ta vẫn mặc sơ mi đen, quần đen, gương mặt tuấn tú dẫu trải qua một trận truy sát nghẹt thở vẫn duy trì một vẻ lạnh lùng tàn nhẫn khó che giấu.

"Mọi chuyện sao rồi?"

Kiệt hơi khựng lại, ngoảnh đầu nhìn An Nhã, hàm ý như muốn hỏi Kiến Thành: cô ta nghe được có sao không?

Kiến Thành ngồi xuống ghế, nâng cốc nước lên uống một ngụm lớn, nói: "Tình cờ gặp trong trung tâm thương mại, cứ nói đi, không sao đâu"

"Bọn Roger đang ráo riết tìm chúng ta, hàng vẫn an toàn"

Kiến Thành gật đầu. An Nhã liếc thấy ở dưới đây còn có một vài cánh cửa nữa, có lẽ là bên trong còn gian phòng khác. Cô không muốn biết quá nhiều về mấy chuyện trong xã hội đen, tránh gây phiền phức cho mình, cho nên nhân lúc hai người đàn ông kia tỏ vẻ đề phòng cô như vậy, An Nhã đành lí nhí nói:

"Tôi sang gian phòng bên kia được không?"
"Ừ"

Tầng hầm này được thiết kế khá rộng, cũng rất thông thoáng, An Nhã đẩy một cánh cửa bước vào, mò mẫm bật công tắc đèn điện. Bên trong căn phòng có một chiếc giường nhỏ, một chiếc bàn, một tủ quần áo và một phòng vệ sinh.

Cô rất lo lắng cho Diệp Linh, cho nên sau khi vào phòng, việc đầu tiên cô làm không phải là đi tắm mà là gọi điện thoại cho Diệp Linh.

Cũng may, ở đây vẫn có sóng điện thoại.

Điện thoại vừa kêu đến tiếng tút thứ hai thì bên kia đã có người nghe máy:

"- Alo, Alo, Nhã phải không, Nhã"
- Linh, mình đây, cậu không sao chứ?"
- Ơn trời, cậu còn sống. Cậu đã đi đâu vậy, mình không tìm thấy cậu, còn tưởng cậu..."
- Mình không sao, hiện tại đang có việc một chút, cậu cứ về khách sạn trước nhé.
- Nhã, cậu không sao chứ?
- Mình không sao. Vậy nhé, mình cúp máy đây".

An Nhã không muốn cho Diệp Linh biết những chuyện cô đã trải qua, ít nhất là vì muốn đảm bảo sự an toàn cho chính bản thân mình, sau đó là đảm bảo an toàn cho Diêp Linh. Kiến Thành là xã hội đen, anh ta sẽ không vì lòng thương hại giữa những người cùng quốc tịch mà nương tay không giết cô. Đêm nay, An Nhã đã biết rất nhiều chuyện của Kiến Thành, bây giờ anh ta có tha cho cô một con đường sống hay không, cô còn không dám chắc.

Nghĩ đến đây, cô vô thức nhìn về phía cánh cửa, liền thấy Kiệt đã đứng ở cửa từ khi nào. Thấy anh ta xuất hiện bất thình lình như vậy, đại não vốn đang căng thẳng của cô liền cảm thấy sợ hãi tột độ, trái tim gần như nhảy vọt lên tận cổ họng.

"Đưa điện thoại cho tôi"

Người đàn ông tên Kiệt này hoàn toàn khác mấy tên đàn em còn lại của Kiến Thành, mấy lần gặp trước kia, ấn tượng của An Nhã về anh ta là rõ ràng nhất. Kiệt không cợt nhả, không nói nhiều, lúc nào cũng im lặng ngồi bên cạnh Kiến Thành. Anh ta không nhuộm tóc, chỉ có cánh tay săm một hình con đại bàng rất lớn.

An Nhã biết mình không thể tỏ ra không hợp tác, thế nên đành tắt nguồn điện thoại rồi đưa cho Kiệt.

Anh ta nhận lấy, gật đầu, rồi quay người ra ngoài.

Lúc này An Nhã mới thở hắt ra một hơi, bọn họ tịch thu điện thoại của cô, tức là sẽ không vội vàng giết cô.

An Nhã mệt mỏi lê bước vào phòng vệ sinh, tìm vòi nước để đi tắm. Váy áo của cô đã bị gai cào rách bươm, không thể mặc được nữa, lúc đi qua tủ quần áo, cô đành mở tủ, lấy tạm một chiếc sơ mi nam mặc vào. Trong tủ, tất cả quần áo cũng đều màu đen, size rất lớn, có lẽ là đồ của Kiến Thành. An Nhã còn ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng đặc trưng của riêng anh ta.

Cô từ nhỏ đến lớn đều sống một cuộc đời bình lặng, bây giờ lại gặp phải biến cố lớn như vậy, phản ứng đầu tiên trong lòng tất nhiên là vô cùng lo sợ, tuy nhiên, An Nhã không phải là kiểu người khi sợ hãi thì sẽ khóc lóc hay náo loạn ầm ỹ. Cô chỉ lẳng lặng chôn chặt cảm xúc vào trong lòng, yên lặng nhắm mắt nhưng không sao ngủ nổi.

Cách một bức tường, phía bên kia là hai người đàn ông xã hội đen dù chung quốc tịch nhưng lại vô cùng nguy hiểm, phía trên đầu là bọn sát thủ đang tích cực lùng sục, nếu tìm được mấy người bọn họ, nhất định cũng sẽ không bỏ sót cô.

An Nhã đứng giữa cả hai, nếu cô phải chết, nhất định cô sẽ lựa chọn chết trong tay Kiến Thành.

Bất giác, khi đó cô lại nghĩ đến người anh trai đã mất sáu năm trước của mình, một giọt nước mắt mát lạnh bỗng nhiên trượt xuống. Anh trai cô lúc đó là một cảnh sát điều tra mới vừa ra trường, trong một chuyên án truy quét tội phạm buôn ma túy đã bị bọn xã hội đen giết chết. An Nhã còn nhớ, lúc cô cùng ba mẹ chạy vào bệnh viện, anh trai cô chỉ còn thoi thóp thở nhưng vẫn cố nắm tay cô nói một câu cuối cùng: "Nhã, đừng có khóc".

***

Nửa đêm, đột nhiên An Nhã nghe tiếng lạch cạch ở bên ngoài.

Cô rón rén ngồi dậy, nhìn qua khe hở trên cánh cửa gỗ, thấy Kiến Thành không ngủ. Anh đang lắp ráp súng. Cách đó một quãng, Kiệt cũng đang chuẩn bị đồ đạc gì đó.

"Lại đây". Kiến Thành vẫn chuyên tâm lắp ráp súng, không ngẩng đầu lên, chỉ có âm thanh từ bờ môi anh ta truyền tới tai An Nhã.

Bỗng dưng anh ta cất tiếng nói như vậy, An Nhã có chút giật mình, tuy nhiên rất nhanh cô lại tự gạt đi, cô đang đứng cách anh ta một cánh cửa, chỉ cô nhìn thấy anh ta chứ nhất định anh ta không thể nhìn thấy cô. Câu nói đó chắc chắn là nói với Kiệt.

Nghĩ vậy, An Nhã liếc nhìn sang chỗ Kiệt, trái tim cô liền đông cứng lại khi ánh mắt anh ta cũng đang hướng về phía cánh cửa phòng cô.

Như vậy tức là hai chữ "Lại đây" kia, là Kiến Thành nói với An Nhã. Anh ta không thèm nhìn mà vẫn biết cô đang lén xem trộm hai người bọn họ, không hổ danh là đại ca xã hội đen, thính giác và độ nhạy bén quá sức kinh người.

An Nhã run run một lúc rồi cũng rón rén mở cửa bước ra, Kiệt nhìn thấy cô mặc sơ mi của Kiến Thành thì tỏ vẻ hơi ngạc nhiên, tuy nhiên sau đó lại nhanh chóng cúi xuống tiếp tục bỏ một số đồ đạc vào túi.

Kiến Thành chỉ vào một phần bánh mì trên bàn, nói: "Ăn đi"

Bụng An Nhã réo ùng ục, từ tối đến giờ cô còn chưa kịp ăn gì, lại phải chạy trốn khắp nơi, đói đến mức chân tay mềm nhũn.

Cô chần chừ một lúc rồi chậm chạp đi đến bàn trà, cầm bánh mì lên, cắn một miếng. Khi An Nhã ăn xong, Kiệt cũng chuẩn bị đồ đạc xong, anh ta nói:

"Đại ca, đến giờ xuất phát rồi"

Kiến Thành gật đầu, bỏ khẩu súng vào trong túi.

Ba người lên đến căn nhà gỗ phía trên, sau khi Kiệt ra ngoài trước nghe ngóng tình hình, thấy mọi thứ vẫn an toàn, anh ta đưa tay đập nhẹ vào cánh cửa gỗ, An Nhã đi theo sau Kiến Thành, bước ra ngoài.

Bấy giờ, ngoài trời vẫn còn tối, ba người bọn họ cứ đi băng băng trong rừng, đến khi mặt trời vừa ló rạng thì cũng ra đến đường quốc lộ. Kiệt chặn một chiếc xe tải, cướp xe quay trở lại thành phố.

Xe chạy được một quãng, bỗng dưng Kiệt quay sang nói với Kiến Thành, ánh mắt anh ta liếc về phía An Nhã: "Đại ca"

An Nhã lập tức hiểu ý, bọn họ muốn thủ tiêu cô. Lúc nãy ở trong ngôi nhà trong rừng, bọn họ không lập tức giết An Nhã là vì sợ để lại vết tích, mấy người truy sát Kiến Thành sẽ phát hiện ra đây chính là cứ điểm bí mật của anh ta.

Mặt mày An Nhã liền tái mét, cô nhớ tới bộ dạng trước đây, lúc ở tiệm Cafe Gió Đông của Kiến Thành, khi đó anh ta nói: "Em yên tâm, tôi nhất định sẽ làm cho em thích tôi".

Khi đó Kiến Thành chỉ là một tên lưu manh bình thường khiến cô rất chán ghét, bây giờ anh ta là một đại ca máu lạnh của giới xã hội đen, An Nhã hiện tại lại cực kỳ sợ anh ta.

Kiến Thành liếc cô một lát, đồng tử thẫm màu co lại, trái tim An Nhã cũng theo sự im lặng của anh ta mà rơi xuống vực thẳm. Trong hoàn cảnh thế này, mở miệng cầu xin càng khiến cô nhanh chết, thế nên An Nhã chỉ nép sát mình vào cánh cửa, lẳng lặng nhìn Kiến Thành.

Giữa lúc An Nhã nín thở chờ đợi quyết định của anh ta thì đằng sau bỗng xuất hiện một chiếc xe cảnh sát.

Cảnh sát tại sao lại xuất hiện ở đây?

Phía đằng sau, xe cảnh sát thông báo trên loa mini mấy câu gì đó bằng tiếng Thái, Kiệt liếc nhìn Kiến Thành, thấy anh ta gật đầu, xe lập tức chạy chậm lại rồi dừng hẳn.

Kiệt kéo mũ lưỡi trai xuống che khuất nửa khuôn mặt, giả vờ lục lọi cốp xe như tìm giấy tờ, bốn năm người cảnh sát Thái Lan nắm chặt khẩu cầm súng ngắn đeo bên hông đi lên phía xe bọn họ, nói mấy từ, An Nhã nghe không hiểu.

Mấy người cảnh sát thấy vậy đành dùng tiếng Anh: "Mở cửa, xuống xe"

An Nhã run bắn cả lên, có lẽ sau vụ nổ tối qua, chính quyền BăngKok đã siết chặt an ninh hơn, cho nên mới kiểm tra các xe ô tô vào thành phố kỹ lưỡng như vậy. Lúc nãy An Nhã thấy Kiến Thành và Kiệt đem theo rất nhiều vũ khí theo người, nếu bị phát hiện, nhất định họ sẽ bị điều tra, cô cũng không tránh khỏi liên lụy.

Cô nhìn Kiến Thành, thấy anh ta im lặng.

Kiệt mở cửa xe bước xuống, cầm mấy thứ giấy tờ trên tay, đưa cho một người cảnh sát.

Viên cảnh sát đó gật gật đầu, sau cùng, lúc vừa định cho bọn họ đi qua thì phía trước lại xuất hiện thêm một chiếc xe Cảnh sát nữa.

Hai người cảnh sát đi tới, hất hàm nói: "Từ đâu đến"

"Đồng chí cảnh sát, tôi chở hàng cho công ty phụ tùng ô tô"

Cảnh sát nhìn lên khoang xe, xuyên qua cửa kính màu đen thấy thấp thoáng trên cabin còn hai người nữa, một người ra lệnh: "Lục soát".

Kiệt nín thở, bàn tay bắt đầu manh nha đưa tới thắt lưng, chuẩn bị rút súng. Ở đây, cảnh sát được trang bị vũ khí đầy đủ, lại đông người như vậy, đối đầu trực diện không phải là cách hay. Tuy nhiên, Dương Kiến Thành là tội phạm nằm trong tầm theo dõi của cảnh sát quốc tế, mặc dù chưa tìm thấy đủ căn cứ để truy nã anh ta, nhưng cũng giới cảnh sát cũng không ít người biết mặt Kiến Thành.

Thái Lan mới xảy ra biến cố lớn, bọn họ lại tàng trữ một lượng lớn vũ khí như vậy, nhất định sẽ là một cái cớ hợp lý nhất để cảnh sát bắt Kiến Thành. Nếu tình thế nguy cấp, để đảm bảo an nguy cho đại ca mình, Kiệt cũng đành buộc phải lựa chọn phương án đối đầu trực diện.

Cảnh sát vừa mở cửa xe, tay của Kiệt cũng vừa chạm đến khẩu súng. Đúng lúc đó, Kiến Thành lại cúi xuống hôn An Nhã.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 6
Đầu An Nhã nổ ầm một tiếng.

Cái gì vậy? Tình huống này là sao? Tại sao tự nhiên lại hôn cô?

Kiệt đứng bên dưới, cánh tay chuẩn bị rút súng liền giữ nguyên vị trí, im lặng nhìn hai người. Hai người cảnh sát cũng khựng lại vài giây, nhíu mày khó hiểu.

Bờ môi của Kiến Thành rất lạnh, đầu lưỡi mềm mại nhẹ nhàng lướt trong khoang miệng An Nhã, để lại dư vị thơm ngọt mang mùi hương riêng biệt của anh ta. Nụ hôn mang tính chiếm đoạt này tuy đến quá bất ngờ khiến cô không thích ứng kịp, tuy nhiên trái tim An Nhã vẫn chấn động dữ dội, cả người run rẩy. Cô không dám chống cự, cũng không dám đẩy ra, đành buông thõng cánh tay mặc kệ cho anh ta muốn làm gì thì làm.

Đúng lúc đó, cô thấy dưới bụng hơi nhột nhột. Vài giây sau liền nghe thấy hai tiếng "Bụp...Bụp". Tiếp theo đó, Kiến Thành gần như ngay lập tức buông cô ra, nhanh như cắt cầm súng lao ra ngoài.

Hóa ra, sự nhột nhột lúc nãy là do hành động rút súng của anh ta. Kiến Thành cúi xuống hôn An Nhã, một là vì ngăn cô không kêu lên, hai là để phân tán sự chú ý của đám cảnh sát, điều thứ ba mới là quan trọng nhất: lẳng lặng rút súng giết chết họ khi họ còn chưa kịp phòng bị.

Nghĩ đến đây, cô bất chợt rùng mình, bờ môi vẫn còn vương một chút hơi lạnh của môi Kiến Thành, khiến trái tim cô tê buốt.

"Cúi xuống"

Trước khi nhảy ra khỏi khoang xe, Kiến Thành để lại hai từ, An Nhã hiểu ý liền cúi xuống, ép sát thân mình vào ghế ngồi. Bên dưới nhanh chóng dội đến những tiếng súng "đoàng" "đoàng", tiếp theo sau đó là những tiếng la hét, tiếng người quần thảo vô cùng hỗn loạn.

An Nhã mặc dù trong lòng cực kỳ lo lắng nhưng cô không đủ can đảm để ngẩng đầu lên nhìn. Một lát sau, khi các âm thanh từ súng đạn tan đi, tất cả mọi thứ đã trở nên yên ắng, cô mới dám bò dậy.

Kiến Thành và Kiệt đang đứng phía dưới, lục trên người mấy tên cảnh sát đã bị bắn chết thứ gì đó, cô nghe loáng thoáng tiếng Kiệt chửi thề: "Mẹ kiếp. Đại ca, anh nói đúng, bọn họ là cảnh sát giả"

An Nhã giật mình, Dương Kiến Thành làm cái gì mà bị thế lực lớn như vậy truy sát? Đến cảnh sát cũng có thể làm giả để bắt được bọn họ. Bây giờ cô đi cùng anh ta, chắc chắn cũng sẽ không tránh khỏi liên lụy, mà trước hết, cô còn chưa biết anh ta có tha cho cô một con đường sống hay không.

Cô khổ sở ôm đầu, đang không biết phải làm thế nào thì đột nhiên nhìn thấy xe cảnh sát đỗ đằng trước có bóng người thấp thoáng. Một họng súng đen ngòm từ phía sau xe lẳng lặng chĩa thẳng vào người Kiến Thành.

Lúc đó An Nhã không nghĩ nhiều, hoặc có thể do cô quá hoảng loạn nên đạp nhầm chân ga, chiếc xe tải lao đi, đâm mạnh vào xe cảnh sát phía trước. Viên đạn từ họng súng kia bay chệch hướng, găm thẳng vào xe của cô, chỉ cách tai An Nhã vài centimet, cô còn nghe rõ tiếng đạn vi vút bên tai rồi găm vào ghế lái.

Kiến Thành phản xạ nhanh chư chớp, anh lùi lại nép vào thân xe rồi nhả đạn về phía bóng đen kia. Người đàn ông núp sau xe cảnh sát vốn định bắn lén Kiến Thành, nhưng không ngờ An Nhã giữa đường lại phá hỏng mọi chuyện của hắn. Người đàn ông đó hậm hực nhìn về phía An Nhã đang ngồi run rẩy sau tấm kính xe rồi thò tay vào trong túi, rút ra một quả bom khói, ném về phía Kiến Thành.

Bom khói lăn lông lốc trên nền đất rồi chỉ chưa đầy vài giây sau đã phun khói dày đặc, không nhìn thấy bất cứ phương hướng nào. An Nhã ngồi trên xe, bắt đầu thấy mắt mình cay xè, tuy nhiên cả người cô vẫn cứng ngắc vì quá hoảng sợ cho nên cứ mở thật to hai mắt, sắc mặt tái nhợt.

Đúng lúc đó, có một bàn tay to lớn đưa lên, che mắt cô lại.

Vì khoang xe đầy khói nên cô không thể nhìn thấy người đó là ai, tuy nhiên An Nhã vẫn có thể ngửi được thoang thoảng mùi hương của anh ta. Kiến Thành lạnh lùng mở miệng:

"Không bị thương chứ?"

Mới chỉ trong vòng chưa đầy hai mươi tư tiếng, một người từ nhỏ đến lớn chỉ sống một cuộc đời an bình trong vòng tay của ba mẹ như An Nhã lại phải trải qua nhiều chuyện đáng sợ như vậy, tất nhiên thành trì trong lòng cô đã sớm lung lay, sợ hãi đến mức không nói nên lời. Tên sát thủ kia bắn chệch viên đạn về phía cô, chỉ nhích thêm vài centimet nữa thôi là cô chắc chắn đã đi cầu Nại Hà báo danh rồi, lý trí trong lòng cô hoàn toàn sụp đổ, kinh hoảng đến cực điểm.

Khi Kiến Thành hỏi câu đó, dù giọng nói vẫn mang sự lạnh lùng như bình thường nhưng bàn tay anh lại dịu dàng che đi khói trong mắt cô, khiến An Nhã không kìm được, quay người ôm cứng lấy anh ta, khóc lớn:

"Cho tôi về, xin anh, hãy thả tôi về"

Thân thể cao lớn lập tức cứng lại. Lần đầu tiên bị phụ nữ ôm, lại còn khóc lóc trong lòng mình thế này, Kiến Thành nhất thời hơi kinh ngạc.

Anh cứng ngắc người một lúc, sau đó không biết làm thế nào. Giết An Nhã cũng không được, cô vừa cứu anh một mạng, mà thả đi thì không dám chắc cô có biết giữ mồm giữ miệng hay không. Tiến không được, lui cũng không xong, Kiến Thành có chút hơi đau đầu.

Cô gái trong lòng anh hơi run rẩy, mấy giọt nước mắt chảy qua kẽ tay anh:

"Thành, tôi sẽ không nói gì đâu. Tôi không biết gì hết, tôi sẽ coi như chưa từng gặp anh, chưa từng quen anh. Sau này cũng không xuất hiện trước mặt anh nữa. Hãy thả tôi đi"

Kiến Thành vẫn im lặng, khói dần dần tan đi, Kiệt đứng bên dưới canh gác thấy An Nhã đang ôm chặt Kiến Thành, anh ta liền nhíu mày.

Xe chạy vào thành phố, không khí im lặng vẫn bao trùm trong cabin, khi gần đến một ngã tư đèn đỏ, Kiến Thành đột nhiên mở miệng:

"Thả cô ta xuống đây"

Kiệt khựng lại, quay đầu nhìn Kiến Thành bằng ánh mắt không thể tin được, dường như anh ta chưa từng thấy đại ca mình tha cho người đã biết không ít chuyện của bọn họ bao giờ. Bây giờ đột nhiên buông tha cho cô ta như vậy, cũng tương đương với việc tự chuốc thêm nguy hiểm vào mình.

"Đại ca"

Kiến Thành không nói gì, ánh mắt lạnh lùng vẫn mông lung nhìn về phía trước. Kiệt thấy ý đại ca đã quyết, cho nên càng không dám không nghe theo, xe chạy chậm lại rồi dừng ở giữa ngã tư, vài giây sau An Nhã liêu xiêu bước xuống.

Khi về đến khách sạn rồi, cô vẫn không tin là mình vẫn còn sống, vẫn còn có thể quay về lành lặn thế này.

Diệp Linh thấy cô khoác một chiếc sơ mi nam, chân tay trầy xước liền không giấu nổi kích động, hét lên:

"Nhã, cậu...cậu làm sao vậy?"

An Nhã buông mình trên giường, mệt mỏi nhắm mắt: "Mình không sao?"

"Sao cậu lại trở nên như vậy? Cậu mặc đồ của ai kia? Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?". Diệp Linh đi đến bên giường, cúi xuống cầm tay An Nhã lên xem xét: "Đi, mình đưa cậu đi báo cảnh sát"

"Linh, mình vẫn bình an vô sự. Không mất một miếng thịt nào cả".

Diệp Linh thở dài, nhìn An Nhã đang nằm bẹp trên giường, trong lòng vừa thương xót vừa khó hiểu.

Chiều ngày hôm đó, An Nhã rời Băng Kok, trở về thành phố A.

Cô bắt đầu quay trở lại công việc bình thường, cuộc sống bình thường, mọi chuyện ở Thái Lan và Dương Kiến Thành đã dần dần lui vào dĩ vãng.

Hôm đó anh ta cứu cô một mạng, sau đó lại không giết cô. Diệp Linh từng nói, anh ta xưa nay giết người cướp của không ít, vậy tại sao khi đó lại quyết định thả cô đi, mặc dù biết rõ thả cô đi sẽ tương đương với việc anh ta gặp nguy hiểm?

An Nhã thở dài, ngón tay vô thức chạm đến bờ môi, bất giác con tim lại đập hẫng mất một nhịp.

Trong đầu cô mặc dù rất muốn quên đi những chuyện đã từng xảy ra, nhưng cô lại không thể quên được, lại càng không thể quên nụ hôn của Kiến Thành trên chiếc xe ngày hôm ấy. Đó là nụ hôn đầu của cô, nụ hôn với một tên xã hội đen máu lạnh, giết người không chớp mắt.

An Nhã nhắm mắt, nặng nề đi vào giấc ngủ, chiếc áo sơ mi của Kiến Thành vẫn xếp gọn gàng trong tủ, mùi hương đặc trưng của anh ta dường như vẫn vương vấn trong căn phòng ngủ thơm ngát của cô, nồng nàn và đạm bạc.

***

Hai tháng sau.

Gần đây, công ty An Nhã có rục rịch ký kết hợp đồng với một công ty tài chính có tiếng trong thành phố A.

Hôm đó, cô cùng Giám đốc và một người thư ký ngồi trong một nhà hàng sang trọng chờ đợi đối tác, ngồi chờ suốt hơn bốn mươi phút mà vẫn không thấy bọn họ xuất hiện. Thật ra An Nhã vốn chỉ là một nhân viên bình thường của công ty, lẽ ra không được đi những cuộc xã giao quan trọng như thế này, tuy nhiên hôm đó trưởng phòng kinh doanh xảy ra chút chuyện đột xuất, thành ra An Nhã miễn cưỡng phải đi thay.

Lần đầu tiên được đi thương thảo hợp đồng, cô có chút hồi hộp, tuy nhiên ngay sau đó lại nhanh chóng gạt đi. Sau khi đi du học trở về, ba của An Nhã muốn cô vào làm cho một cơ quan nhà nước, có điều, cô thích cuộc sống tự do, thích trải nghiệm, thế nên An Nhã đã xin ba mẹ cho mình thời hạn bốn năm để tới làm việc cho một công ty bậc trung trong thành phố, làm một nhân viên bình thường. Với thành tích tốt nghiệp loại giỏi trường đại học Cambridge, cô nhanh chóng trở thành một nhân viên được cấp trên coi trọng, cũng bởi vì thế mà An Nhã mới có cơ hội tham gia buổi xã giao hôm nay.

Cô vừa nghĩ đến đó thì cửa phòng đột ngột mở ra, sau đó một bóng dáng cao lớn, từ đầu đến chân mặc vest đen, quần âu đen, giày đen bước vào, theo sau anh ta còn bốn, năm người nữa, khắp người cũng đều mặc đồ đen.

An Nhã lập tức cứng người.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 7
Kiến Thành dẫn theo bốn, năm người nữa bước vào. An Nhã còn tưởng mắt mình nhìn nhầm nên cố sức chớp chớp mấy cái, nhưng dù có chớp thế nào thì bóng dáng người đàn ông lạnh lùng ấy vẫn không tan đi, vẫn hoàn hảo tuấn mỹ đến mức cô cứ đơ người ra như tượng.

Giám đốc vội vàng đứng dậy, giơ tay về phía Kiến Thành:

"Giám đốc Thành, xin chào"

Anh ta lạnh nhạt giơ tay, giọng nói vẫn vô cùng bình thản:

"Giám đốc Lân".

Kiến Thành bày ra khuôn mặt như không hề quen biết An Nhã, thậm chí còn không buồn liếc mắt nhìn cô một cái, lãnh đạm đi đến bàn ăn, ngồi xuống. Kiệt cùng đám vệ sĩ cũng không rời Kiến Thành nửa bước, đứng vây quanh anh ta.

Thực ra do việc cô đi thay cho trưởng phòng Kinh doanh quá bất ngờ cho nên An Nhã tạm thời còn chưa có thời gian nghiên cứu về công ty đối tác, trên đường đến đây chỉ nghe giám đốc và thư ký nói sơ qua, đó là một công ty tài chính có tầm vóc cũng khá lớn, lại được thế lực xã hội đen đứng đằng sau chống lưng, cho nên rất có danh tiếng ở thành phố A. Nếu không phải gần đây tình hình bất động sản bị đóng băng, công ty của An Nhã không tìm được đối tác nào có đủ thực lực giúp họ vượt qua được khó khăn này, chắc chắn sẽ không dám dây dưa với xã hội đen như thế.

Nhưng mà...Dương Kiến Thành từ một kẻ lưu manh chọc ghẹo cô ở tiệm cafe, rồi đến một tên xã hội đen bị người ta truy đuổi ở Thái Lan, bây giờ chớp mắt cái lại biến thành một Giám đốc của công ty tài chính lớn như vậy, nhất thời An Nhã cảm thấy hơi khó tin, nói đúng hơn là không thể thích nghi kịp.

Bữa cơm nhanh chóng náo nhiệt bởi những lời chúc tụng, ca ngợi, nịnh nọt. Bên công ty của An Nhã ra sức lấy lòng vị tổng giám đốc lạnh lùng kia, anh ta từ đầu đến cuối sắc mặt vẫn không thay đổi, đôi đồng tử sẫm màu thâm sâu như biển, không nắm được bất cứ một tia cảm xúc gì, chỉ thỉnh thoảng lịch sự nhếch môi, nâng ly chạm cốc với người khác mà thôi.

Khi rượu đã ngà ngà, chủ đề chính mới bắt đầu.

"Anh Thành, gần đây công ty tôi có cần sử dụng một nguồn vốn, nhưng tạm thời chưa điều động kịp, không biết công ty tài chính của anh có thể giúp đỡ không?"

"Giúp thì cũng được, có điều, cái tôi luôn coi trọng là thành ý"

Thư ký hiểu chuyện, liền đứng dậy châm thêm rượu vào ly của Kiến Thành, tranh thủ cúi xuống khoe bộ ngực cỡ bự sau cổ áo khoét sâu trước mặt anh ta.

"Tất nhiên, tất nhiên". Mắt giám đốc công ty của An Nhã sáng rực lên, không ngờ Kiến Thành chịu giúp ông ta nhanh đến vậy: "Chúng tôi nghe danh tiếng của anh Thành đã lâu, bây giờ mới có dịp trực tiếp gặp mặt. Đúng là trẻ tuổi tài cao, phong độ hơn người".

Kiến Thành đặt ly rượu xuống bàn, nhàn nhạt mở miệng: "Giám đốc Lân quá khen rồi".

An Nhã nãy giờ ngồi bên cạnh, chỉ thỉnh thoảng góp vui vài câu về tình hình tài chính trong nước gần đây hoặc mấy câu hỏi thăm thông thường, Kiến Thành tỏ ra như không quen biết cô, cô cũng giả vờ như không quen biết anh ta.

Dưới ánh đèn lấp lánh của nhà hàng sang trọng, người đàn ông mặc chiếc sơ mi đen vương mùi thơm thoang thoảng đặc trưng, hàng mi dài rủ xuống đôi mắt rất sáng nhưng lại không thể nhìn thấy đáy, từng điệu bộ nâng ly nhấp môi đều mang theo ngàn vạn quyến rũ, ngàn vạn phong tình, bất giác lại khiến An Nhã nhớ lại nụ hôn khi ở Thái Lan của hai người, bờ môi bỗng tê tê.

"Anh Thành, đêm nay tôi đã chuẩn bị một phòng tổng thống ở tầng trên cùng của khách sạn này, mọi thứ ở trong đó cũng đã được chúng tôi bố trí đầy đủ, anh xem, thế này đã đủ thành ý hay chưa?".

Giám đốc Lân lôi ra một con dao găm được bọc trong một hộp nhung màu đỏ, chuôi con dao được đính đá lấp lánh, ở giữa khảm một viên ngọc màu xanh lam có hình thù kỳ dị, khi được ánh sáng chiếu đến liền phát ra những màu sắc vô cùng rực rỡ, đẩy về phía Kiến Thành:

"Đây là con dao găm ba trăm năm tuổi của Tây Vực, tôi đã may mắn mua về trong một phiên đấu giá. Cái này tặng anh Thành, coi như quà gặp mặt hôm nay".

Giám đốc Lân đương nhiên biết Kiến Thành là xã hội đen, từ đầu đến chân anh ta toát ra một khí chất lạnh lẽo riêng biệt của những người đã từng sống trên ngọn súng lưỡi dao, cho nên trước khi đến đây đã đặc biệt tìm một thứ phù hợp với thân phận của Kiến Thành, đem tặng anh ta để lấy lòng.

Kiến Thành gật gật đầu. Lúc đó nét mặt giám đốc Lân mới giãn ra, ông ta liếc mắt ra hiệu cho Thư ký. Cô thư ký ưỡn ẹo, ôm lấy cánh tay Kiến Thành:

"Anh Thành, để em đưa anh lên phòng".

Kiệt đứng bên cạnh, cúi xuống lạnh nhạt nói: "Mời cô trở về chỗ ngồi".

Cô thư ký hậm hực nhìn Kiệt, sau đó lại nhìn sắc mặt lạnh lẽo như băng của Kiến Thành, cuối cùng cũng miễn cưỡng buông tay anh ta, trở về chỗ ngồi.

"Thành ý của công ty ông". Kiến Thành ngừng lại một lát, tay gõ gõ xuống mặt bàn: "Chưa đủ".

Khi anh ta nói câu này, ánh mắt hướng về phía An Nhã. Giám đốc Lân lập tức hiểu ý. Ông ta sững người, đắn đo mất nửa phút, sau đó mới cười cười lên tiếng:

"Nhã, cô đưa anh Thành lên phòng đi"

An Nhã đang mải mê ngắm con dao găm trên bàn, đột nhiên giật mình: "Giám đốc...tôi...tôi ạ?"

Thấy thái độ của cô như vậy, ông ta cau mày giận dữ: "Đúng, là cô đấy".

Kiến Thành chăm chú quan sát An Nhã, khóe miệng khẽ nhếch lên. Anh ta không nói không rằng câu nào, bỗng nhiên đứng dậy: "Hợp tác phải có thành ý. Chuyện giám đốc Lân nhờ, xin lỗi, tôi không giúp được".

Giám đốc Lân hốt hoảng đứng dậy theo, miệng rối rít nói: "Anh Thành, là nhân viên của tôi mới vào nghề, còn chưa hiểu chuyện. Anh Thành đừng nóng. Để cô ấy đưa anh lên phòng nghỉ ngơi".

Nói rồi, ông ta huých huých tay An Nhã. An Nhã đột nhiên phải thay trưởng phòng đi xã giao, bây giờ lại phải thay thư ký đưa Dương Kiến Thành lên phòng, đột nhiên trong lòng lại xuất hiện một cảm giác vô cùng kỳ dị. Không khí trong phòng ăn VIP đột nhiên căng thẳng như cung đã lên dây, bây giờ từ chối trước mặt giám đốc thì không được, mà đưa anh ta lên phòng cũng không xong.

Dương Kiến Thành nguy hiểm như thế nào, cô đã được trải nghiệm sâu sắc. Nếu biết trước đến đây sẽ gặp anh ta, nhất định cô sẽ không đi. Cô càng phải tránh xa anh ta càng tốt.

An Nhã suy nghĩ một lúc, sau cùng vẫn phải cố bày ra vẻ mặt tươi cười như không có chuyện gì xảy ra, đứng dậy: "Anh Thành, để tôi đưa anh lên phòng".
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 8
Thời gian trước đây, Kiến Thành sau khi xông pha đem rất nhiều ma túy từ Tam giác vàng trở về liền được đại ca của Hồng Dã cho nghỉ ngơi mấy ngày.

Mấy tên đàn em thấy anh ta suốt ngày quanh quẩn ở biệt khu, hết lắp ráp súng rồi lại tháo ra, không đến trường bắn bắn súng thì cũng nhàm chán đọc sách quân sự, thế nên hôm đó bọn chúng đã lôi bằng được Kiến Thành đến tiệm Cafe giải sầu.

Ông chủ ở đây mới nhìn thấy bóng dáng Kiến Thành liền khiếp vía đến mức mặt mày trắng bệch, khay trà trên tay run run, còn tưởng ông ta vì chậm trễ nộp thuế nên đích thân đại ca thứ hai của Hồng Dã mới đến tận đây. Không ngờ Kiến Thành chỉ đến uống cafe.

Cũng từ đó mà mới có cuộc gặp gỡ với An Nhã.

Sau khi hết thời gian nghỉ ngơi, vì nhận được lệnh phải cướp một lô hàng từ tên trùm ma túy tên là Roger đem về cho nên Kiến Thành đã sang Thái Lan. Lời hứa với đám đàn em: nhất định phải làm cho An Nhã thích mình đành phải tạm gác lại.

Thế lực của Roger ở Thái Lan vô cùng lớn, hai bang phái lại không thể đối đầu trực diện cho nên Kiến Thành chỉ có thể dẫn theo một người, cùng Kiệt tới Băng Kok để âm thầm cướp hàng, có điều dù đã cực kỳ cẩn thận nhưng họ vẫn bị đám đàn em của Roger phát hiện.

Tình hình khi đó cực kỳ nguy hiểm, Kiệt đành phải một mình lái xe đưa hàng tới giấu ở căn cứ điểm bí mật, còn Kiến Thành vào trung tâm thương mại đánh lạc hướng Roger, lúc hắn phát hiện ra, liền dùng bom gài vào trung tâm tòa nhòa, ép Kiến Thành phải lộ diện.

Đúng lúc tình hình căng thẳng như vậy, Kiến Thành tình cờ gặp An Nhã ở tầng tám trong tình trạng sắp ngất đi vì khói độc, lẽ ra anh nên bỏ mặc cô, để cô chết và nhanh chóng tìm đường trốn thoát mới đúng. Thế nhưng không hiểu sao khi nhìn thấy gương mặt An Nhã tái nhợt, nước mắt rơi lã chã, anh lại quyết định cứu cô.

Không ngờ, sau hành động bộc phát ấy lại kéo theo rất nhiều hệ lụy. Cuối cùng, nếu lúc đó An Nhã không kịp thời cứu anh một mạng, có lẽ Kiến Thành đã có suy nghĩ giết cô để bịt đầu mối rồi.

Sau khi trở về Việt Nam, đại ca lớn của Hồng Dã trước nay luôn coi Kiến Thành là nhân tài có đủ phẩm chất thông minh và bản lĩnh hơn người dưới trướng của mình, cho nên đã quyết định đưa anh lên vị trí tổng giám đốc công ty tài chính Minh Dã, một mặt giúp ông ta có thể điều hành lĩnh vực kinh doanh, một mặt vẫn có thể bí mật hành động những công việc đặc thù của xã hội đen. Công ty Minh Dã đó thực chất chỉ là vỏ bọc để rửa tiền cho bọn họ. Cũng bởi vì thế nên mới có cuộc lại của anh và An Nhã ngày hôm nay.

***

An Nhã cùng Kiến Thành, một trước một sau rời khỏi phòng ăn VIP, đi trên một đoạn hành lang dài bằng kính, phía dưới chân mấy đàn cá tung tăng bơi lội.

Anh đút hai tay vào túi quần, nhàn nhã đi phía sau An Nhã, chăm chú nhìn cơ thể mảnh mai của cô, đáy mắt thâm trầm như biển. An Nhã cảm nhận được ánh mắt đằng sau lưng mình, thế nhưng cô không dám quay đầu lại, càng không dám lên tiếng, trong lòng cô tồn tại một thứ cảm xúc gì đó rất mơ hồ, rất sợ hãi, cô không biết định nghĩa nó như thế nào mới phải. Bây giờ cô chỉ muốn đưa thật nhanh anh ta lên phòng tổng thống, sau đó quay đầu bỏ chạy, thế thôi.

Hai người cứ im lặng như vậy cho đến khi lên đến phòng nghỉ mà giám đốc Lân đã chuẩn bị trước. An Nhã giơ tay đưa tấm thẻ phòng VIP cho Kiến Thành, lịch sự nói:

"Anh Thành, đây là phòng nghỉ của anh".

Kiến Thành hơi nhếch môi: "Giám đốc không dặn dò cô điều gì à?"

"Tôi hôm nay chỉ là đi xã giao thay cho trưởng phòng kinh doanh bận chuyện đột xuất, không được dặn dò trước gì cả"

Nói xong một hơi, An Nhã sợ mình không đủ can đảm để bỏ trốn cho nên phải nói thật nhanh câu kế tiếp: "Chào anh, chúc anh ngủ ngon".

Dứt câu, không chờ Kiến Thành trả lời, An Nhã quay đầu co giò bỏ trốn. Không ngờ vừa xoay lưng lại đã thấy Kiệt cùng mấy người vệ sĩ nữa đứng đằng sau, mặt mày đằng đằng sát khí.

Kiệt tiến đến trước mặt An Nhã, lạnh lùng nói: "Cô Nhã, mời vào phòng".

An Nhã bắt đầu thấy tim đập thình thịch, cả người khẽ run lên, cô liếc nhìn Kiệt rồi lại quay đầu nhìn Kiến Thành, thấy anh ta đã thản nhiên đi vào bên trong, còn cố tình không đóng cửa, biểu thị rõ ràng hàm ý: cô chỉ có một con đường để đi, đó là đi qua cánh cửa này.

"Tôi phải trở về, xin anh tránh ra".

Nghe thấy câu này, sắc mặt Kiệt không thay đổi, anh ta vẫn đứng im lìm ở chỗ cũ, mấy người vệ sĩ đứng sau anh ta cũng dàn thành một hàng đứng trước An Nhã, không chừa lại cho cô bất kỳ lối đi nào.

Kiệt kiên nhẫn nhắc lại câu lúc nãy: "Cô Nhã, mời vào phòng".

Nhìn nét mặt lạnh như băng của mấy người vệ sĩ, An Nhã sợ đến mức lòng bàn tay đổ rất nhiều mồ hôi, tuy nhiên cô lại cắn chặt môi không chống cự hay kêu la gì cả. An Nhã biết, cô không thể chống cự, càng không có khả năng chống cự.

Cô hít sâu mấy hơi, sau đó lẳng lặng quay đầu, đi qua cánh cửa bằng gỗ cao cấp dát vàng, Kiệt nhìn theo bóng An Nhã đi vào phòng, sau đó thuận tay, khép cửa lại.

Anh ta đứng ở ngoài cửa, tựa vào hành lang châm một điếu thuốc, rít một hơi dài rồi nhả khói. Dương Kiến Thành xưa nay chưa từng gần phụ nữ, hôm nay Kiến Thành lại yêu cầu An Nhã ở cùng một phòng với mình như vậy, đến một người thân tín cùng lăn lộn với anh ta nhiều năm như Kiệt, cũng cảm thấy không thể nào tin nổi. Người đàn bà tên An Nhã này, nhất định phải đề phòng.

Trong căn phòng xa hoa đã chuẩn bị trước, chiếc lư bằng đồng tỏa ra mùi trầm hương rất nồng, mấy ánh sáng từ bóng đèn mờ mờ màu quýt làm nổi bật lên một thân hình cao lớn đang ngồi trên sofa, trầm lặng hút thuốc.

Người đàn ông ấy vô cùng tuấn mỹ, từng đường nét trên gương mặt đều hoàn hảo như tạc tượng, mỗi góc cạnh đều toát lên một vẻ phong trần khẳng khái xen lẫn sự lạnh lùng tàn nhẫn, An Nhã chầm chậm đi đến gần anh ta, trái tim không biết vì run rẩy sợ hãi hay là vì anh ta quá đẹp trai mà cứ đập loạn lên trong lồng ngực.

"Anh muốn gì?"

Trước câu hỏi mang theo một chút giận dữ của An Nhã, anh ta vẫn thản nhiên nhả khói thuốc, nhàn nhạt trả lời:

"Lúc ở Thái Lan, cô đã nói thế nào?"

"Tôi nói sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa". An Nhã ngừng lại vài giây, cố gắng làm cho tâm tình mình bình ổn trở lại: "Tình huống hôm nay, tôi không cố ý. Nếu biết trước sẽ gặp anh, tôi nhất định sẽ không đến".

"Cô đi gặp đối tác mà không biết họ là ai?". Kiến Thành dập thuốc đứng dậy, bước về phía An Nhã, chống tay ép cô lọt thỏm vào giữa anh ta và bức tường phía sau: "Cô muốn gì?"

"Tôi không muốn gì. Tôi nói rồi, tôi chỉ đột xuất đến đây"
"Tôi có thể tha cho cô một lần, không có nghĩa sẽ có lần sau".

Nói rồi, anh ta vươn tay, bóp cằm An Nhã, cơ hàm cô đau nhức đến mức khóe môi giật giật.

"Nói, cô làm việc cho ai?"

An Nhã cố sức phát âm ra mấy chữ, cả khuôn mặt gần như biến dạng: "Không... làm việc... cho ai"

Bàn tay Kiến Thành dùng lực siết chặt hơn, An Nhã đau đến mức suýt nữa thì bật khóc. Bàn tay này trước đây đã dịu dàng che mắt cho cô, bây giờ lại hành hạ cô không chút thương hoa tiếc ngọc như vậy, người đàn ông này, rút cục anh là ác quỷ hay là cái gì?

"Tôi nói rồi... Tôi... không làm việc cho ... ai. Nếu anh ... giết tôi... anh không phải là... Dương... Kiến...Thành"

Lực đạo trên tay anh vẫn không giảm đi, anh ta lạnh lẽo nói: "Lý do?"

"Dương Kiến Thành nói được... sẽ làm được...". An Nhã cố sức há miệng hớp mấy ngụm không khí: "Anh tuyên bố... trước mọi người... sẽ làm cho tôi thích anh... Bây giờ tôi chưa...thích anh...anh không thể... giết tôi".

Ánh mắt Kiến Thành lóe lên một tia tàn nhẫn, anh ta cười nhạt, từ từ buông tay, An Nhã theo đà đó trượt xuống, hai chân mềm nhũn, ra sức hít thở không khí.

"Nói đi nói lại, thì ra vẫn là muốn quyến rũ tôi?"

An Nhã không còn sức để trả lời, cô ngồi bệt xuống nền gỗ cao cấp, mặc kệ anh ta muốn nói gì thì nói. Kiến Thành thấy cô như vậy, liền dùng một tay kéo xốc cô lên, ném lên trên giường lớn:

"Xem ra cô hao tâm tổn sức không ít".

Anh ta nhếch môi khinh bỉ, sau đó đè thân thể cao lớn lên người An Nhã khiến cô không thở nổi: "Được. Nếu cô đã mất công như vậy, tôi cũng thỏa mãn cô một lần. Trực tiếp biến cô thành người đàn bà của tôi, chơi cô chán rồi vứt đi, xem như tôi đã nói được làm được".

An Nhã vùng vẫy chống cự, gần như hét lên: "Buông ra, tôi không quyến rũ anh. Không thích"

"Đừng có giở trò lạt mềm buộc chặt với tôi".

Nói rồi, anh ta cúi đầu, bờ môi lạnh lẽo như băng gần như nghiền nát môi An Nhã, mùi vị thơm ngát đặc trưng của anh ta không ngần ngại xộc vào trong khoang miệng. Kiến Thành siết chặt lấy eo cô, đầu lưỡi không mang theo sự dịu dàng như nụ hôn ở trên xe tải lần trước mà cuồng dã đầy tính chiếm đoạt, không cho An Nhã lấy nửa cơ hội để chối từ.

Da đầu cô tê tê, người đàn ông này, rút cục là hắn muốn cái gì?

An Nhã cố gắng nghiêng đầu thoát khỏi bờ môi của Kiến Thành nhưng đã bị bàn tay to lớn của anh ta giữ chặt lấy gáy, chỉ có thể há miệng thật to để đầu lưỡi anh ta mặc sức làm càn trong khoang miệng.

Cô hạ quyết tâm cắn mạnh một cái, vài giây sau liền cảm thấy mùi máu tanh mằn mặt nơi đầu lưỡi, cái cắn vào lưỡi chắc chắn đau, thế mà người đàn ông kia còn chẳng buồn nhíu mày lấy một lần, ngược lại, bàn tay của anh ta còn không ngần ngại siết mạnh vòng eo cô rồi bắt đầu tiến lên trên, toàn thân An Nhã không kìm được mà bỗng chốc run rẩy theo từng sự đụng chạm của anh ta.

Đây là cảm giác gì vậy? Vừa khó chịu lại vừa dễ chịu, vừa run rẩy lại vừa hồi hộp, vừa sợ sệt lại vừa mong chờ, cảm giác như có một luồng điện xuất phát từ lòng bàn tay của anh ta, mỗi tấc da thịt anh ta chạm vào liền trở nên ngưa ngứa.

An Nhã cảm thấy toàn thân mình gần như phát điên, cô cố gắng hết sức lắc đầu nguầy nguậy, bờ môi kia đang miết trên môi cô bởi vì không có sự chuẩn bị trước mà bị trượt sang gò má.

"Buông...ra... đồ ...điên".

Kiến Thành nhếch môi, khắp người tỏa ra một mùi vị nguy hiểm đậm đặc:

"Tôi điên thế nào... cô cứ từ từ cảm nhận"
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 9
"Dương Kiến Thành... anh là đồ điên. Tôi sẽ không bao giờ thích loại điên như anh"

Kiến Thành không thèm quan tâm đến cô gái đang vùng vẫy dưới thân mình, bàn tay to lớn trực tiếp luồn vào trong váy.

An Nhã từ trước đến nay chưa từng đụng chạm thân mật với người đàn ông nào, vậy mà anh ta ngay cả nụ hôn đầu của cô cũng cướp, bây giờ cả cơ thể cũng định cưỡng đoạt luôn. Cô không nhịn được liền tiếp tục cắn anh ta thêm mấy cái.

Làm cún cũng được, biến thành chó dại cũng xong, cô không thích cùng với anh ta. Không thích là không thích.

Vài giây sau, anh ta lập tức khựng lại, An Nhã còn tưởng màn hóa thân thành động vật của mình đã dọa đối phương thành công nên có chút sững người. Cô ngước nhìn Kiến Thành, thấy anh ta dường như không hề quan tâm đến mấy vết cắn trên tay mình mà lạnh lẽo ngẩng đầu lên nhìn về hướng cửa sổ lớn hướng ra ban công, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn trong đêm tối.

An Nhã nhìn theo tầm mắt của anh ta, liền thấy phía sau tấm rèm cửa là một bóng hình nhỏ nhỏ mờ mờ, nếu không quan sát kỹ, chắc chắn chỉ tưởng đó là một nhánh cây in dấu lên cửa sổ.

Người đàn ông này, dù đang ở trong tình trạng nằm đè lên một người phụ nữ như thế này nhưng vẫn giữ một sự cảnh giác và tỉnh táo cao độ, chẳng trách anh ta còn trẻ tuổi như vậy đã là đại ca một bang phái lớn rồi. Bản lĩnh thật sự không thể xem thường.

Kiến Thành liếc mắt nhìn An Nhã, dù không cần nói gì thì cô vẫn đủ hiểu, anh ta muốn cô im lặng.

Thứ bên ngoài cửa sổ kia chắc chắn nguy hiểm, An Nhã bị cảm giác sợ hãi chi phối cho nên cô cũng quên mất mình và anh ta đang ở trong tình cảnh hết sức mờ ám, đầu óc chỉ tập trung nghĩ đến người đang đứng phía ngoài kia, ra sức gật đầu.

Thật lòng mà nói, cô không hẳn quá sợ hãi, mà là từ đáy lòng còn xuất hiện một cảm giác kích thích cao độ, khiến cô đột nhiên cảm thấy rất hồi hộp, đại não như có một luồng cảm giác lạ lẫm xen lẫn hiếu kỳ cứ thúc giục tim cô đập loạn lên.

Cái này chính là sức hút của những việc bản thân chưa có trải nghiệm, ví dụ như Kiến Thành cảm thấy cuộc sống của anh ta luôn đầy rẫy hiểm nguy cho nên đã thành quen, còn An Nhã, từ trước đến nay cô chỉ quen sống một cuộc đời bình lặng, thành ra gặp nguy hiểm một chút, lại cảm thấy có chút kích thích.

Người đứng bên ngoài thò vào từ ô thoáng một chiếc ống dài, từ đó thổi ra một luồng khói trắng. Kiến Thành hơi nhíu mày, sau đó nhẹ nhàng nhổm dậy, đẩy An Nhã lăn ra mép giường rồi thuận tay cuộn chăn quấn người cô lại.

An Nhã bị quấn đến nghẹt thở cũng không dám kêu lên một tiếng, chỉ có thể miễn cưỡng mở to mắt nhìn qua một kẽ nhỏ trên đầu, tập trung quan sát trong đêm tối.

Kiến Thành giơ khuỷu tay bịt mũi, lẳng lặng đi đến gần cửa sổ lớn, bước chân nhẹ nhàng đến nỗi không hề phát ra một tiếng động nào. An Nhã nhìn anh ta di chuyển linh hoạt trong bóng đêm, bóng dáng cao lớn chớp mắt cái đã nép sát vào tấm rèm cửa, khắp người Kiến Thành tỏa ra một luồng sát khí cực kỳ nguy hiểm tựa như một con báo đang chờ đợi săn mồi, bất giác lại cô lại cảm thấy lạnh buốt sống lưng.

Người bên ngoài dường như rất có thời gian, thế nên gần mười phút sau mới bắt đầu có một chút động tĩnh. Hắn cẩn thận gõ nhẹ hai tiếng vào cửa sổ để thăm dò hai người trong phòng, sau khi thấy bên trong yên ắng không một tiếng động, hắn mới dùng súng laze cắt kính cửa sổ, sau đó lại cẩn thận đặt xuống.

Suốt quá trình này, An Nhã gần như nín thở. Cảm giác chờ đợi một kẻ lạ mặt nguy hiểm còn đáng sợ hơn đối đầu trực diện hơn gấp trăm nghìn lần. Cô biết, mục tiêu của tên sát thủ ngoài kia là Dương Kiến Thành chứ không phải là mình, tuy nhiên nếu anh ta bị giết, hắn cũng nhất định cũng không thể để cô sống sót.

Thế nhưng, điều An Nhã cảm thấy khó hiểu nhất ở đây là: Kiệt và vệ sĩ của Kiến Thành đang ở ngay bên ngoài, tại sao anh ta lại lựa chọn một mình đương đầu như vậy?

Rất nhanh, An Nhã có câu trả lời ngay sau đó.

Tên sát thủ nhẹ nhàng luồn qua khe cửa đã bị cắt bởi tia laze, bước vào trong phòng một bước rồi đảo mắt quan sát một lượt, cuối cùng tầm mắt dừng ở chiếc giường lớn giữa phòng.

Trong bóng tối, An Nhã nhìn thấy con dao trên tay hắn sáng loáng, vũ khí sắc bén đáng sợ đến nỗi cả người cô lập tức đông cứng lại. An Nhã liếc về phía Kiến Thành, thấy anh ta vẫn nép sát vào rèm cửa không động tĩnh gì, trong lòng không khỏi xông lên một câu hỏi to đùng: chẳng lẽ anh ta định bỏ mặc cô bị tên kia giết nhầm như vậy?

Tên sát thủ vừa bước thêm một bước, bỗng dưng có một bóng đen lẳng lặng lao về phía hắn, tốc độ nhanh đến mức hắn còn chưa kịp định hình là luồng gió từ đâu thổi đến thì đã thấy bàn tay đang cầm dao bị bẻ kêu rắc...rắc..., cổ cũng bị kẹp đến mức không thể kêu lên được, chỉ có thể vùng vẫy trong tuyệt vọng, nửa phút sau không còn thấy cử động gì nữa.

Đúng lúc đó, có thêm hai, ba tên sát thủ nữa bước vào phòng, thấy đồng bọn của mình chết như vậy, gần như ngay lập tức vung dao về phía Kiến Thành, anh nghiêng người né tránh rồi lùi ra sau vài bước, một tay vươn ra thực hiện lại động tác bẻ cổ tay người kia, sau đó xoay người giơ chân đạp vào tên phía sau khiến hắn bắn ra vài mét rồi đập vào tường. Sau khi đoạt được dao, Kiến Thành không buồn chớp mắt, nhanh như cắt lao tới rạch một đường ngang trên yết hầu của tên còn lại, máu từ cổ hắn lập tức phun ra xối xả, chẳng mấy chốc đã trở thành một vũng đỏ lòm trên sàn nhà.

An Nhã thất kinh. Mắt mở to, mồm miệng không sao khép lại được. Cô đã từng chứng kiến anh ta giết người một lần, nhưng khi đó chỉ sử dụng súng, một phát đã chết ngay. Còn bây giờ Kiến Thành sử dụng dao, độ tàn ác còn gấp rất nhiều lần so với việc trực tiếp cho đối phương một viên đạn.

"Đại ca".

Bên ngoài nghe thấy bên trong có tiếng động, đám vệ sĩ gần như ngay lập tức xông vào, ở đây là phòng tổng thống, hệ thống cách âm cực kỳ tốt, nãy giờ mấy người kia đánh nhau cũng không hề phát ra tiếng động nhiều, vậy mà Kiệt vẫn có thể phát hiện ra điều bất bình thường bên trong, có lẽ giác quan của anh ta cũng nhạy bén không thua Dương Kiến Thành là mấy.

"Đại ca, anh không sao chứ?". Đèn điện bật sáng, mấy người vệ sĩ tất cả đều rút súng, cảnh giác đứng vây quanh Kiến Thành. Kiệt quan sát căn phòng một lượt, ánh mắt dừng ở chỗ An Nhã bị quấn trên giường vài giây rồi quay đi.

"Không sao"

Kiến Thành ném con dao xuống đất, phủi phủi tay đi về phía tên còn thoi thóp thở đang nằm trên nền nhà. Hắn bị anh ta đạp một cước mạnh đến mức bắn đi xa như vậy, có lẽ lục phủ ngũ tạng đã sớm hỏng hết cả rồi.

Khi có ánh sáng, An Nhã mới thấy cả người Kiến Thành hiện tại đã dính đầy máu, mấy tên sát thủ nằm chết la liệt trên sàn nhà, tên nào cũng bị giết một cách rất tàn nhẫn. Tuy nhiên sắc mặt anh ta thì vẫn không hề biến đổi, từ đầu đến cuối vẫn lạnh lẽo như một tảng băng, giết nhiều người như vậy mà không buồn chớp mắt lấy một cái như vậy, bất giác An Nhã lại thấy sống lưng lạnh buốt.

Kiệt ngồi xổm xuống đất, nâng tay tên sát thủ sắp chết kia, cầm con dao găm sáng loáng lạnh lùng cắt mạnh một đường, ngón tay trỏ của hắn ngay lập tức lăn lông lốc xuống sàn.

Tên kia đang sắp chìm vào hôn mê liền bị sự đau đớn dội đến từ bàn tay, bỗng nhiên bật dậy gào lên như heo bị chọc tiết.

"Tao cho mày ba mươi giây, nói, ai sai mày đến đây?".

An Nhã lúc này mới nhìn kỹ tên sát thủ, xem qua dáng ngồi vặn vẹo của hắn cũng có thể đoán được, hầu như toàn bộ xương sườn của hắn đã bị gãy cả rồi. Sức mạnh của Dương Kiến Thành thật quá mức kinh người, độ tàn nhẫn cũng khiến người ta không thể tưởng tượng ra nổi.

Ba mươi giây tiếp theo trôi qua, một ngón tay nữa rời khỏi bàn tay của tên sát thủ. Kiệt cầm dao dí vào cổ hắn:

"Cứ mỗi ba mươi giây, người mày sẽ thiếu đi một miếng thịt. Hay để tao gợi ý cho mày nhé, mày chỉ cần trả lời Đúng hoặc Không, thế thôi". Kiệt ngừng lại vài giây, liếc về phía An Nhã: "Cô ta là đồng bọn của mày, đúng không?"

Kiến Thành nãy giờ sắc mặt không thay đổi, nghe xong câu này bất chợt nhíu mày.

An Nhã nằm trong chăn lại càng không thể hét lên, cũng không thể vùng vẫy giải thích, miệng chỉ nói được mấy từ: "Không...không phải", nhỏ đến mức chỉ có một con ruồi nghe thấy.

"Tao không biết"
"Mẹ kiếp".

Lần này, tai của tên sát thủ là vật hy sinh. Kiệt không cần chờ thêm ba mươi giây, mà trực tiếp rạch thêm một đường trên mặt hắn, máu me chảy xuống nhầy nhụa.

"Tao nói....tao nói...". Hắn rút cục cũng chịu đau không nổi, yếu ớt rên lên.

"Nói"

Tên sát thủ há miệng, vừa định nói thì Kiến Thành đột nhiên gầm lên: "Nằm xuống".

Vừa dứt lời, một viên đạn từ bên ngoài bay tới, găm thẳng vào ấn đường tên sát thủ, hắn chết không nhắm mắt, miệng vẫn còn há hốc.

Vệ sĩ của Kiến Thành ngay lập tức bò dậy, nhả đạn điên cuồng về phía bên ngoài, đúng lúc đó một toán người nữa xông vào phòng. Một người đàn ông mặc một chiếc quần rằn ri, đi đôi bốt cổ cao chạy tới trước mặt Kiến Thành:

"Anh Thành, không sao chứ?"

Kiến Thành gật đầu: "Lôi".

"Vâng"

Người đàn ông tên Lôi ấy đột nhiên liếc về phía giường An Nhã đang nằm, biểu cảm trên mặt lập tức cứng lại. Tuy nhiên, chỉ vài giây sau anh ta liền quay mặt đi chỗ khác.

"Đại ca, người có thể tránh được mấy vòng bảo vệ của chúng ta, bò vào tận đây, chứng tỏ năng lực không tệ"

Kiến Thành lẳng lặng ngồi xuống sofa, cầm một điếu thuốc đưa lên miệng, tên thuộc hạ bên cạnh liền cúi xuống cầm bật lửa châm thuốc cho anh ta.

"Lôi, điều tra đi".
"Vâng, đại ca".

Hai người vừa nói đến đó thì Kiệt từ bên ngoài đi vào, mặt mày có chút khó coi: "Anh Thành, bọn chúng dùng Súng bắn tỉa xuyên giáp KSVK 12.7, trốn ở một chỗ an toàn bắn tỉa, không tìm ra được".

Kiến Thành hơi nheo mắt quan sát tên sát thủ mới bị bắn chết trên sàn nhà, chậm rãi khả nhói thuốc:

"Khoảng cách bắn khoảng 1.500m, vị trí nhắm bắn có lẽ ở trên tầng thượng, hãy tìm theo phía tòa nhà đối diện hướng cửa sổ bị cắt trong bán kính 1,5km, trích xuất lại CCTV ở đó. Còn nữa".

Anh ta ngừng lại một lát: "Nếu chúng mày muốn lấy mạng tao, thì địa chỉ của tao vẫn như cũ. Biệt khu B, số nhà 23, đường X"

Mấy người trong phòng đồng thời ngẩng đầu lên ngạc nhiên nhìn Kiến Thành, vài giây sau mới hiểu ra vấn đề. Người đàn ông tên Lôi bước nhanh về phía mấy cái xác chết, lấy từ trong người chúng ra mấy thiết bị nghe lén cỡ nhỏ. Thì ra, nãy giờ bọn họ bị nghe lén. Chẳng trách Kiến Thành lại bỗng dưng nói như vậy.

Dương Kiến Thành cũng thật là... tuyên chiến có cần ngầu như vậy không?

An Nhã chỉ kịp nghĩ đến đây, liền thấy đầu óc ong ong, vài giây sau mí mắt cũng trở nên trĩu nặng. Cô nằm trong chăn, ngủ thiếp đi lúc nào không biết!!!

***

Lời tác giả: Hôm nay viết một đoạn dài rồi, ngày mai Hổ xin phép nghỉ một ngày nhé các đồng chí.
 

Bình luận facebook

Top Bottom