OnGoing Bảy Năm Không Oán Không Hối

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Ảnh bìa
Tác giả
Phạm Kiều Trang
Thể loại
xã hội đen, phiêu lưu, mạo hiểm, kịch tính và có tình tiết hư cấu
Lượt đọc
171
Tóm tắt truyện:
Chủ tịch thành phố A có duy nhất một cô con gái tên là An Nhã. Lưu manh đẹp trai nhất thành phố A tên là Dương Kiến Thành. Lần đầu tiên gặp nhau, cái tên đại ca của đám xã hội đen kia đã thề sống thề chết với lũ đàn em rằng: bằng giá nào cũng phải cưa đổ được cô gái có dáng vẻ mềm mại như nước đang ngồi ở bàn cafe phía đối diện, nhất định đem cô ta trở thành người đàn bà của mình. Chỉ tiếc, lưu manh chơi bời không những không xong, sau này còn dứt tình không được, kết quả là hai người lưu luyến suốt bảy năm, một người đã chờ đợi một người suốt bảy năm không oán không hối. Hóa ra, cảm giác yêu thương một người cũng như dùng bút vẽ lên một tờ giấy trắng, bất kể là vẽ cảnh hoa nở tươi đẹp hay lá vàng rơi điêu tàn, tất cả đều là những cảnh tượng đã hằn sâu trong tim, vĩnh viễn không bao giờ phai nhạt.
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 1
Tiệm cafe Gió Đông!

Hiện tại đang là quá giữa trưa, thời điểm này tiệm Cafe lớn nhất tại trung tâm thành phố A cực kỳ đông khách.

Nhân viên lẫn ông chủ tất bật đi đi lại lại, tiếng người cười cười nói nói, tiếng gõ bàn phím mấy tính, tiếng tách sứ đặt xuống bàn kính... tất cả hình thành nên một chuỗi âm thanh hỗn tạp đặc trưng của tiệm cafe, ồn ào đến mức muốn đau đầu.

Giữa lúc cao điểm như vậy, bỗng dưng cả không gian đông đúc đột nhiên trở nên im bặt.

Một người đàn ông từ đầu đến chân mặc đồ đen, khắp người tỏa ra một luồng hàn khí vô cùng kinh khủng dẫn theo sau bốn năm tên đàn em nữa mở cửa bước vào. Ông chủ tiệm thấy vậy đành vội vội vàng vàng bỏ khay cafe trên tay xuống bàn, nhanh chóng chạy lại, cúi đầu cẩn thận chào:

"Anh Thành"

An Nhã lúc này đang ngồi quay lưng về phía cửa, tầm mắt cũng chuyên tâm nhìn xuống cuốn menu trước măt, vốn dĩ không thèm để ý đến nhân vật được gọi là "anh Thành" đang khiến mấy người bạn của cô đang nhìn đến không buồn chớp mắt kia, chỉ có lỗ tai vô tình nghe lọt mấy chữ:

"Anh Thành mới đến ạ...". Ông chủ nhìn thấy người đàn ông đó, liền toát mồ hôi hột: "Em...em mới nộp thuế...cách đây hai hôm"

An Nhã thở dài, trong lòng thầm nhủ: Thì ra là xã hội đen, ỷ thế đông ức hiếp người khác. Chẳng trách lúc anh ta bước vào đây, tất cả mọi người đều đột nhiên im lặng như vậy.

"Đại ca hôm nay không đến đây thu thuế, đến uống cafe thôi, căng thẳng gì chứ?". Một giọng nói khác vang lên, chỉ cần nghe qua cũng biết đó là giọng của một tên đàn em của người được gọi là "anh Thành" kia.

"Vâng...vâng...uống cafe...mời anh Thành vào ngồi"

Nửa phút sau, phía bên cạnh An Nhã truyền đến một giọng nói vô cùng dễ nghe: "Ngồi ở đây đi".

Lần này, An Nhã kìm không được, liền vô thức quay sang nhìn mấy người vừa ngồi vào bàn cafe bên cạnh, ở giữa bốn năm người nhuộm tóc tai xanh đỏ, săm trổ đầy mình ... có một người đàn ông ăn mặc rất lịch sự, áo sơ mi đen, quần tây đen, tóc cũng màu đen. Nếu không phải từ đầu đến chân anh ta toát ra một vẻ lạnh lùng riêng biệt của giới xã hội ngầm, chắc chắn không bao giờ cô tin, lưu manh lại có người đẹp trai đến thế.

Đẹp trai cực phẩm!!!

"Đại ca, anh uống gì?". Khi nghe một tên ngồi bên cạnh gọi anh ta là đại ca, An Nhã lại càng cảm thấy kinh ngạc. Khuôn mặt đó cùng lắm chỉ khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi là cùng, vậy mà cái tên nhìn kiểu gì cũng cảm thấy già hơn kia lại gọi hắn là đại ca.

Anh ta im lặng chăm chú nhìn cuốn Menu trên tay một lúc lâu, hàng mi dài rủ xuống đôi mắt sáng ngời như sao, một lát sau mới chậm rãi trả lời: "Cafe đen đi"

Ông chủ nãy giờ đứng bên cạnh gật đầu lia lịa: "Vâng...vâng, một cafe đen loại cao cấp".

"Nhã, cái anh ngồi bên bàn kia đẹp trai thật đấy".

Nghe bạn ngồi bên cạnh nói vậy, cô lập tức thu lại tầm mắt, tiếp tục cúi xuống nghiên cứu cuốn menu, hơi bối rối trả lời: "Mình không thấy đẹp trai".

Ở bàn bên kia, sau khi mấy tách cafe đặc biệt nhanh chóng được bê ra, mấy tên lưu manh dường như không quen với việc ngồi thưởng thức người đi đường qua ô cửa kính như những người lịch sự, cho nên đành kiếm chuyện cho bớt nhàm chán:

"Đại ca, gần đây hộp đêm New Way mới tuyển thêm được mấy em, trông cũng được lắm"

Thành vẫn chăm chú xem gì đó trên điện thoại, không thèm ngẩng đầu lên mà chỉ hờ hững nói: "Thì sao?"

"Hay là đêm nay ta đến đó đi"
"Không có hứng"

Tên kia cầm tách cafe lên, uống một ngụm, dường như mục đích uống chỉ để lấy can đảm mới có thể nói tiếp: "Đại ca à, anh đừng trách em lắm chuyện. Nhưng mà nếu anh không thích phụ nữ, em có thể tìm giúp anh một người đàn ông ...đảm bảo anh sẽ không thất vọng".

Khỏi phải nói. Sau khi nghe được những lời này, mấy con mắt của toàn bộ phụ nữ trong tiệm cafe Gió Đông lập tức như muốn lồi ra ngoài. Đẹp trai như vậy, hóa ra không thích phụ nữ à?

Kiến Thành đặt smartphone xuống bàn "cạch" một tiếng, hai đầu lông mày cau lại: "Ai bảo mày tao không thích phụ nữ?"

"Em...em chỉ nghe...mấy đứa kia nói thế". Tên có hình săm lớn trên cổ lắp bắp: "Tại em.. chưa thấy anh gần gũi với phụ nữ...nên tưởng..."

"Đó là vì tao không có hứng"

Anh ta nói xong câu này, mấy tên còn lại lẫn toàn bộ phụ nữ trong tiệm đều nhìn Kiến Thành bằng ánh mắt: Không có hứng với phụ nữ thì là thích đàn ông rồi còn gì?

Mặc dù không ai dám nói ra nhưng nhìn biểu tình của họ, Kiến Thành liền biết mình nói bị hớ rồi, cho nên đành chỉ bừa sang bàn cafe phía bên cạnh, nói tiếp câu vừa nãy: "...với phụ nữ khác. Tao chỉ có hứng với cô ta"

"Cô ta ạ?". Cả năm tên đồng thời nhìn sang bàn bên cạnh rồi lại đồng thời hỏi lại: "Anh quen cô ta à?"

"Không quen". Ngón tay Kiến Thành vừa vặn chỉ đến vị trí của An Nhã: "Có hứng từ cái nhìn đầu tiên, được không?"

Mấy tên đàn em gật đầu như bổ củi: "Được ạ. Được ạ. Để em gọi cô ta sang đây cho đại ca".

Nói rồi, hai tên vừa định đứng dậy thì bàn bên cạnh truyền đến một giọng nói vô cùng mềm mại: "Tôi không thích anh ta"

Ngón tay Kiến Thành vừa định hạ xuống liền lập tức khựng lại. Nãy giờ anh chỉ vô tình chỉ bừa về phía bên cạnh, còn không thèm nhìn xem ngón tay mình đang chỉ vào ai, không ngờ cô gái ngồi bàn bên kia lại dám từ chối anh trước mặt bao nhiêu người như vậy.

Trên đời này, chỉ có anh từ chối phụ nữ, chưa từng có người phụ nữ nào dám từ chối anh. Lòng tự trọng hình như bị tổn thương rồi.

Anh nghiêng đầu nhìn sang bên phải một góc bốn mươi lăm độ, liền nhìn thấy ngón trỏ của mình đang chỉ về phía một cô gái có mái tóc đen nhánh buông dài đang chăm chú đọc cái gì đó trên tay. Cô ta mặc một bộ váy trắng, da thịt cũng trắng như tuyết, dù nửa khuôn mặt bị mấy sợi tóc lòa xòa che đi nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ biết cô ta có bề ngoài cực kỳ xinh đẹp, khí chất toát ra từ cơ thể cũng khiến cho người đối diện cảm thấy rất rõ rằng: người ta là thiên kim tiểu thư, con gái nhà quyền quý, chính là lá ngọc cành vàng.

Con gái nhà lành. Một người chưa từng có hứng thú với phụ nữ như Kiến Thành, đột nhiên lại cảm thấy rất thú vị.

Kiến Thành vỗ vỗ vai tên đàn em: "Không cần, để anh tự sang"

Dứt lời, anh chầm chậm đứng dậy, bước về phía An Nhã, hai bàn tay vẫn thản nhiên đút vào túi quần, nhàn nhạt nói: "Cô nói không thích tôi?"

An Nhã không thèm ngẩng đầu lên nhìn Kiến Thành, những ngón tay xinh đẹp vẫn chuyên tâm lật giở cuốn Menu: "Đúng vậy".

"Cô tên là gì?"

Lần này, An Nhã có vẻ hơi khó chịu gập cuồn Menu lại. Anh ta là loại người gì vậy, không có dây thần kinh xấu hổ sao? Rõ ràng cô đã nói không thích anh ta, còn tỏ thái độ "tiễn khách" rõ rệt như vậy, vậy mà anh ta không những không đi mà còn chạy lại hỏi cô tên gì.

An Nhã ngẩng đầu lên nhìn Kiến Thành, hỏi lại: "Vậy anh tên là gì?"

Lần đầu tiên bị từ chối, lần đầu tiên gặp kiểu phụ nữ thế này, bề ngoài An Nhã tuy rất mảnh mai yếu đuối nhưng mỗi lời nói ra thì lại cứng miệng vô cùng, khiến Kiến Thành có chút bất ngờ. Anh sững người mất mấy giây, sau đó đột nhiên nở ra một nụ cười đầy mị hoặc: "Tên Nhã cũng đẹp đấy".

Nói rồi, anh không thèm quan tâm đến sắc mặt ngạc nhiên của An Nhã, dửng dưng xoay người rời đi, trước khi về đến bàn của mình còn buông lại cho cô một câu không đầu không cuối: "Em yên tâm. Tôi nhất định sẽ làm cho em thích tôi".
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 2
Sau khi anh ta vừa đi khỏi, Diệp Linh kéo áo cô nói nhỏ:

"Trời ơi, Nhã, cậu có biết cậu vừa gây chuyện với ai không hả?"
"Mình không biết, cũng không quan tâm"
"Anh ấy là Kiến Thành đấy, Kiến Thành đấy, không đụng vào được đâu"

An Nhã nhíu mày quan sát sắc mặt của Diệp Linh, liền cảm thấy cô bạn mình hôm nay có lẽ bị chập mạch rồi. Kiến Thành thì đã sao, anh ta là lưu manh chứ có phải là sếp của bọn cô đâu mà phải sợ như vậy.

"Mình đâu có đụng vào anh ta"

"Cũng đúng". Diệp Linh gật gù một lúc, sau đó ghé sát vào tai An Nhã, thấp giọng nói: "Anh ấy là đại ca lớn thứ hai của Hồng Dã đấy. Đến cả chủ tịch thành phố còn phải nể mặt Hồng Dã vài phần, mình với cậu mau về đi, không đụng đến anh ta được đâu".

Thật ra An Nhã từ nhỏ đã được cha mẹ bảo bọc rất tốt, mẹ của cô kinh doanh xa xỉ phẩm, ba của cô lại làm chính trị đã lâu, tuy nhiên bạn bè của cô thì không một ai biết, An Nhã chính là con gái duy nhất của Chủ tịch thành phố A, người mà Diệp Linh vừa mới nhắc đến.

Nghe Diệp Linh nói vậy, cô cảm thấy hơi khó chịu: "Tại sao Chủ tịch thành phố lại phải nể mặt người như bọn hắn"

"Cái này thuộc về bí mật của xã hội ngầm và chính trị, chúng ta không biết được đâu, mau về thôi"

Kiến Thành sau khi quay trở lại bàn của mình, nhìn thấy mười con mắt ngạc nhiên của năm tên đàn em, đành giả vờ như không thèm để ý, kéo ghế ngồi xuống.

"Đại ca, anh có hứng...với cô ta thật hả?". Khải Chột nhoài người lại gần Kiến Thành, đáy mắt không giấu nổi sự tò mò lẫn kích thích tột độ. Khắp giới xã hội ngầm, không một ai là không biết Kiến Thành không thích phụ nữ. Xưa nay chỉ có phụ nữ theo đuổi anh ta rồi lại bị anh ta từ chối, đến hôm nay, anh ta đứng giữa bao nhiêu người như vậy, tuyên bố có hứng với người phụ nữ kia. Vậy mà cô ta lại phũ phàng từ chối anh. Tin này truyền ra, toàn giới xã hội đen nhất định sẽ chấn động.

Kiến Thành nâng ly cafe lên, uống một ngụm: "Mày không nhìn thấy à?"

"Thấy chứ, em thấy mà". Một tên cắn cắn ống hút mới lấy được ở giỏ đựng giấy bên cạnh: "Nhưng hình như... cô ta không thích anh"

Mấy tên còn lại dường như chưa bao giờ được chứng kiến đại ca mình như vậy, nhất thời cũng đồng loạt gật đầu, chỉ mong có thể kích động Kiến Thành một chút, để anh ta sớm có hứng thú với phụ nữ: "Đúng vậy đấy, đại ca. Cô ta con gái nhà lành, chắc chắn không thích người như chúng ta được đâu"

"Chúng mày thấy tao nói chơi bao giờ chưa?"

Cả năm tên lại đồng loạt lắc đầu.

Anh đặt ly cafe xuống bàn, liếc mắt về phía An Nhã, nhướng mày: "Con gái nhà lành không thích kiểu người như chúng ta, tao lại càng có hứng thú"

An Nhã vừa bị Diệp Linh lôi kéo đứng dậy liền nghe lọt tai câu này, cô lập tức quay sang nhìn Kiến Thành, ánh mắt hiện lên sự bài xích khó che giấu. Ở khoảng cách hai mét, hai người mặt đối mặt, mắt giao mắt, một người thâm trầm tĩnh lặng, một người cực kỳ chán ghét, cứ thế nhìn nhau.

Tất cả mọi người xung quanh đều im bặt, nín thở nhìn hai người.

Diệp Linh thấy không khí như vậy liền bấu tay An Nhã, khẽ nói: "Nhã, đi thôi". Sau đó lôi cô đi.

Mấy tên đàn em cùa Kiến Thành thấy vậy liền đứng dậy định đuổi theo, chỉ có điều còn chưa kịp đi thì anh ta đã nói: "Không cần đuổi theo"

"Đại ca, để cô ta đi như vậy hả".
"Lát nữa kiểu gì cô ta cũng tìm đến chúng ta"

Nói rồi, anh liếc mắt về phía ghế ngồi của An Nhã, hất hàm ra hiệu. Mấy tên đàn em nhìn theo ánh mắt của Kiến Thành, liền thấy bên bàn cafe bên kia có một chiếc ví da của nữ và một chiếc điện thoại. Khải Chột hiểu ý, nhanh chóng chạy đến cầm mấy thứ kia đem lại cho Kiến Thành.

Anh ta đặt ly cafe xuống bàn, bấm nút nguồn điện thoại, màn hình bật sáng. Hình nền hiển thị ảnh của An Nhã đang ngồi xổm ôm một chú chó Poodle màu trắng bên cạnh mấy chậu dâu tây đỏ rực. Ánh nắng trên cao rọi lên mái tóc dài của cô, soi đầy lên nửa khuôn mặt góc nghiêng xinh đẹp, tạo thành một bức ảnh vô cùng say đắm lòng người. Kiến Thành nhìn bức ảnh vài giây, sau đó vuốt màn hình lên, cẩn thận kiểm tra kết nối Wifi, sau đó lại tắt máy, đút vào túi quần.

Chỉ cần có kết nối Wifi, An Nhã nhất định sẽ sớm đến tìm anh ta.

Trong lòng Kiến Thành bỗng dưng lại xuất hiện một tia vui vẻ, anh ta kìm không được, khóe môi khẽ nhếch lên, nở ra một nụ cười vừa lạnh lùng bỡn cợt, vừa chứa đựng sự mê hoặc riêng biệt của đàn ông cực phẩm của xã hội đen.

"Thanh toán, đi về".

Mấy tên đàn em mắt tròn mắt dẹt nhìn đại ca mình, bọn họ xưa nay lui tới các quán bar, cửa hàng trên địa bàn thành phố A này chưa từng phải trả tiền, Kiến Thành cũng không quan tâm đến chuyện bọn chúng có trả tiền hay không, cho nên bọn chúng cứ chơi bời chán rồi đi về. Không ngờ hôm nay, anh lại đích thân nói hai chữ: "Thanh toán".

Khải Chột khó tin mất mấy giây, sau đó cũng phải lôi ví ra đặt mấy đồng tiền xanh đỏ lên bàn, rồi mới cùng đoàn người đi về.

Trong khi đó, An Nhã sau khi bị Diệp Linh lôi kéo về gần đến nhà thì mới phát hiện ra hai tay cô bây giờ trống trơn, điện thoại lẫn ví tiền đều không thấy nữa. Có lẽ mấy chuyện xảy ra vừa nãy khiến đầu óc cô hoạt động không kịp, cho nên trong lúc bị Diệp Linh kéo đi đã để quên tại tiệm cafe rồi.

"Linh, điện thoại và ví tiền của mình..."
"Hả?"
"Để quên ở tiệm cafe rồi"

"Cái gì?". Diệp Linh tròn mắt hỏi lại. Lúc nãy khó khăn lắm mới có thể thoát được khỏi tiệm cafe đó, cũng may mấy tên lưu manh đó còn chưa giở trò gì với cô và An Nhã. Bây giờ hai người quay lại đó, chẳng khác gì tự dâng mình vào miệng cọp.

"Nhã, bây giờ phải làm sao? Mình sợ quay lại đó lắm, mấy người kia sẽ không để yên cho chúng ta đâu"
"Cậu sợ gì chứ?"
"Đó là vì cậu không biết anh Thành thôi. Cả thành phố này, làm gì có ai dám đụng đến anh ấy. Mình còn lo cho cậu muốn chết đây"
"Lo cho mình?"
"Ừ. Anh Thành trước giờ nổi tiếng: chỉ nói một, chưa từng nói hai. Bây giờ anh ấy nói sẽ làm cho cậu thích anh ấy, mình chỉ sợ...."
"Mình sẽ không thích anh ta"

Mặt mày Diệp Linh lộ rõ vẻ bất lực, nhắc lại câu lúc nãy: "Đó là vì cậu không biết anh Thành thôi"

An Nhã thở dài: "Bây giờ cậu về trước đi, mình quay lại đó tìm điện thoại"

"Không, Nhã, đừng đến đó nữa, hoặc đợi anh ta về rồi hãy đến được không?"

Nhìn vẻ mặt khó xử của Diệp Linh, An Nhã đành phải miễn cưỡng gật đầu: "Được rồi. Mình có định vị điện thoại, sẽ không mất được đâu"

Diệp Linh gật gật.

***

Chiều hôm đó, một mình An Nhã bắt Taxi đến tiệm Cafe Gió Đông, tuy nhiên sau khi tìm kiếm một hồi ở bàn cafe cũ mà vẫn không thấy. Tiệm cafe này đông khách như vậy, chắc chắn ví tiền thì mất rồi, nhưng điện thoại của cô có khóa bảo mật thì không thể mất được, cũng may hôm nay cô không đem theo nhiều tiền trong ví.

An Nhã thở dài, cùng lúc ấy ông chủ quán bê khay cafe đi qua, cô đành kéo áo lại hỏi: "Chú ơi, trưa nay cháu có để quên điện thoại ở đây..."

Cô còn chưa nói hết câu, ông chủ đã lên tiếng: "Cháu à, đừng tìm nữa. Anh Thành đã cầm đồ của cháu đi rồi. Tốt nhất là nhắm mắt coi như đồ đã mất rồi, đừng dây dưa với những người như vậy".

Ông chủ vừa nói xong thì có một bàn gọi thêm Matcha, ông ta quay lại nhìn An Nhã bằng ánh mắt cực kỳ cảm thông rồi gật gật đầu, bưng khay cafe rời đi.

Thế giới này là cái gì chứ? Ba cô là chủ tịch thành phố, tại sao thành phố này vẫn còn loạn như vậy. Từ người già lẫn người trẻ đều sợ cái tên mặt mày lạnh như băng tên là Anh Thành đó sao? Ông chủ ở đây ít nhất cũng phải trên bốn mươi tuổi, vậy mà vẫn phải cúi đầu gọi anh ta một tiếng: Anh Thành. Đến cả cô bạn Diệp Linh của cô khi nhìn thấy anh ta cũng cảm thấy sợ sệt không nói nên lời như vậy.

Kiến Thành, rút cục anh ta là người như thế nào???
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 3
Tối hôm đó, An Nhã định vị được điện thoại của mình đang ở một hộp đêm trên đường XXX.

Thật ra sau khi nghe mấy lời của Diệp Linh và ông chủ tiệm cafe khuyên mình, cô lại có chút ngần ngừ, cho nên sau mấy tiếng đắn đo suy nghĩ, mãi đến tận gần bảy rưỡi đêm, cô mới hạ quyết tâm đến hộp đêm đó đi tìm lại điện thoại.

Suốt từ chiều đến tận tối nay, chiếc điện thoại của cô vẫn ở yên nơi đó, chưa từng di chuyển.

An Nhã đứng trước hộp đêm giăng đầy những biển hiệu nhấp nháy, chần chừ một lúc lâu rồi mới chậm chạp bước vào. Thật ra, cô từ nhỏ tới lớn chưa từng đến những nơi phức tạp như vậy, phải đi một mình lại càng không, cho nên trong lòng không tránh khỏi có chút lo sợ. Tuy nhiên, chiếc điện thoại đó lại là đồ vật kỷ niệm duy nhất mà anh trai đã mất để lại cho cô, An Nhã luôn trân trọng nó như một món bảo vật quý, bởi vậy, dẫu có sợ hãi đến bao nhiêu đi chăng nữa, cô cũng nhất định cũng phải tìm lại được nó.

Dưới những ánh đèn xanh đỏ chói mắt, mùi nước hoa, mùi thuốc lá hòa quyện với nhau nồng nặc làm mắt cô cay xè. Ở đây, phụ nữ ăn mặc vô cùng sexy thiếu vải hưng phấn nhảy nhót, đàn ông thì một tay cầm ly rượu, mồm ngậm điếu thuốc lá lập lòe, tay còn lại không an phận đưa ra sau bóp mông phụ nữ.

An Nhã thấy cảnh tượng như vậy lập tức buồn nôn.

Cô cắn chặt môi, cố gắng chịu đựng cơn buồn nôn cuộn lên của dạ dày, đưa mắt nhìn quanh quán Bar một lượt, sau đó chỉ năm giây liền khựng lại ở một bàn trong góc tối.

Ở đó, có một người đàn ông dù ngồi lặng lẽ trong một đám người hết sức ồn ào, thì chỉ cần liếc qua một cái thôi, An Nhã cũng đủ sức nhận ra đó là người cô cần tìm, Kiến Thành.

Khí chất toát ra từ anh ta vô cùng riêng biệt, vừa lạnh lẽo, vừa đạm bạc, lại vừa mang theo một chút gì đó thâm sâu riêng biệt, dẫu có trầm lặng bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng vẫn không thể lẫn đi đâu được. Chẳng thế mà An Nhã mới chỉ gặp anh ta đúng một lần mà đã lập tức nhận ra.

Cô hít sâu một hơi, thu hết can đảm bước lại gần bàn của Kiến Thành, mặc kệ mấy con mắt hau háu sáng rực của lũ đàn ông trong quán Bar nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống, cứ thế run run bước đến.

Ở bàn bên kia, dường như Kiến Thành không bất ngờ trước sự xuất hiện của cô, trái lại, anh ta vẫn thoải mái tựa lưng vào ghế bọc da, ung dung quan sát An Nhã từ đầu đến cuối. Một tên đàn em quay sang ghé tai anh nói nhỏ:

"Đại ca, cô gái đó đến thật rồi kìa"

Kiến Thành không thèm nói gì, ánh mắt chỉ mông lung nhìn về phía người con gái đang đi đến. An Nhã dừng bước trước bàn rượu của bọn họ, miệng cố gắng lẩm nhẩm mấy từ: "Xin chào"

"Người đẹp đến tìm bọn anh à? Không phải là đã đổi ý, thích đại ca của anh chứ?"
"Đã đến rồi, hay là ngồi đây uống rượu với bọn anh đi. Bọn anh có nhiều thứ hay lắm"
"Cô em chưa đến đây bao giờ có phải không? Nhìn cái kiểu ngơ ngác của em kìa, làm đại ca anh hứng thú với em rồi đấy"

"Câm miệng". Kiến Thành lạnh lẽo nói ra hai chữ, mấy tên đàn em đang nhe răng cười cợt nhả lập tức ngậm miệng.

"Tìm tôi à?"

An Nhã gật gật đầu, chiếc váy trắng dài quá gối hết sức nổi bật giữa không gian đầy mùi sắc dục: "Tôi đến đây là để tìm điện thoại". Cô ngừng lại một lát, có chút khó xử nhìn Kiến Thành: "Nghe nói anh đã cất nó giùm tôi, có thể cho tôi xin lại được không?"

"Cô tên gì?"
"Nhã ạ"
"Tên đầy đủ"
"Kiều An Nhã"

Kiến Thành rút từ trong túi ra một chiếc điện thoại cùng chiếc ví da, anh đặt ví ở trên bàn, ngón tay mở nút nguồn điện thoại lên: "Đọc mật khẩu máy"

"Dạ?"

Khải Chột chen miệng: "Cô em là chủ của chiếc điện thoại này, chẳng lẽ không biết mật khẩu máy? Đại ca bọn anh chỉ muốn xác minh chút thôi, căng thẳng gì chứ?"

An Nhã hơi cúi đầu, đọc một dãy số: 140591

Màn hình được mở khóa, anh ta thản nhiên tiếp tục bấm mười số điện thoại, sau đó nhấn nút gọi. Lúc An Nhã còn chưa biết anh ta định làm gì thì Kiến Thành cầm điện thoại và ví da đột nhiên đứng dậy, vươn tay đưa đến cho cô: "Tôi tên Dương Kiến Thành"

Trưa nay mặc dù đã tiếp xúc một lần nhưng khi đó An Nhã cảm thấy rất chán ghét người đàn ông này, cho nên không để ý gì lắm đến anh ta. Không ngờ bây giờ, lúc anh ta đứng dậy, cô mới biết Kiến Thành thực ra vô cùng cao lớn. Chiều cao khoảng chừng một mét tám mươi bảy, tám mươi tám gì đó, khuôn ngực rộng lớn, dáng người rất có phom. Anh ta vẫn mặc áo sơ mi đen, quần âu đen, ánh mắt cũng đen thẫm sâu thẳm, khắp người tỏa ra một mùi nước hoa vô cùng dễ chịu, không hề giống với bất cứ mùi nước hoa đàn ông nào mà An Nhã từng biết.

"Thành thật cảm ơn anh"
"Không có gì"

An Nhã cầm lấy đồ trên tay Kiến Thành, hơi cúi đầu nói: "Tạm biệt"

Thật ra cô vốn định nói nhiều hơn, cảm ơn anh ta chân thành hơn, tuy nhiên ở chỗ như quán Bar thì không thích hợp để nói dài dòng cho lắm, thêm nữa ngồi bên cạnh anh ta còn có mấy tên đàn em săm trổ đầy mình, từ đầu đến cuối đều không thèm chớp mắt quan sát hai người nói chuyện như vậy. Thành ra An Nhã chỉ biết nói một câu "Cảm ơn" rồi lại nói "Tạm biệt" mà thôi.

Cô cứ nghĩ anh ta sẽ không để cho cô đi dễ dàng như vậy, không ngờ Kiến Thành không những không thèm nói gì mà còn gật gật đầu, tỏ ý không tiễn. An Nhã ôm chặt ví tiền lẫn điện thoại trong lòng, cúi thấp người đi ra phía cửa, lảng tránh ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cô của mấy người đàn ông trong quán Bar.

Khi cô vừa rời khỏi bàn của Kiến Thành một đoạn thì có hai người đàn ông đầu tóc nhuộm xanh đỏ, còn cạo trọc một bên, bước tới chặn đường đi của An Nhã:

"Cô em, đi đâu đấy? Xinh đẹp thế này, hay là tối nay đi chơi với anh đi"
"Xin lỗi, tôi bận rồi"

Một tên tiến đến ôm eo An Nhã, há miệng cười lớn: "Bận rộn gì vậy? Đi với hai người bọn anh, đảm bảo em còn thích bận rộn với bọn anh hơn đấy"

"Tránh ra". An Nhã lùi lại một bước, đẩy anh ta ra, tuy nhiên tên đàn ông ấy có cánh tay rắn như gọng kìm, cô có cố gắng đẩy thế nào cũng không ra được.

"Làm gì nóng thế?". Vừa nói, bàn tay còn lại của hắn vuốt ve dọc từ eo xuống mông cô. An Nhã bất chợt cảm thấy rùng mình, cô không kìm được liền giơ tay dùng hết mười phần sức lực tát vào mặt hắn một cái rất mạnh.

"Mẹ kiếp. Mày dám đánh tao?"

Mặt mày tên kia lập tức in năm ngón tay của An Nhã, hắn liền tức giận đến mức mắt long lên sòng sọc, sau đó nắm lấy tay An Nhã lôi đi, tên còn lại cũng ra sức phối hợp, vừa cười cợt nhả vừa thò tay luồn vào váy cô.

An Nhã ra sức gào lên, nhưng dù có gào khản cả cổ cũng không thể át được tiếng nhạc đinh tai nhức óc trong quán Bar, hoặc dù có ai nghe được đi chăng nữa thì cũng chẳng có hơi đâu quan tâm đến mấy chuyện bao đồng như vậy. Đàn ông trêu ghẹo phụ nữ trong quán Bar này là chuyện xảy ra như cơm bữa, bớt nói bớt nhìn thì hơn.

An Nhã nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, cố sức giằng khỏi hai tên kia, cổ tay bị nắm đến mức đau nhói. Lúc đó, cô thực sự cảm thấy rất ân hận, ân hận vì đã không nghe lời khuyên của mọi người mà cố chấp đến đây, sau khi cảm giác ân hận trôi qua đi, cô đột nhiên nhớ đến Kiến Thành.

Phải rồi, Kiến Thành, anh ta có thể giúp cô.

Nghĩ đến đây, An Nhã cố gắng ngoái đầu lại nhìn về phía bàn của Kiến Thành, chỉ thấy người đàn ông đó nửa thân mình chìm trong bóng tối, không rõ có nhìn thấy hoàn cảnh hiện tại của cô hay không, cũng không rõ anh ta đang làm cái gì.

Đúng lúc cô bị lôi đến gần cửa quán Bar thì đột nhiên phía sau vang lên một giọng nói:

"Chúng mày làm cái gì vậy?"

Hai tên kia lập tức khựng lại. An Nhã cũng quay lại về phía phát ra giọng nói kia, phát hiện ra đó là một trong năm tên đàn em của Kiến Thành.

"Anh Kiệt...Bọn em mới tìm được con hàng này hay lắm"
"Chúng mày chán sống rồi à? Cút ra"

Người tên là Kiệt kia quát lớn, hai tên đang lôi kéo An Nhã liền buông tay cô ra.

"Anh Kiệt... anh cũng thích con đàn bà này à. Người anh Kiệt thích, bọn em đâu dám tranh với anh"
"Tao thích? Tao chưa có gan để thích. Đây là người của anh Thành"

Nghe đến hai chữ Anh Thành, nét mặt hai tên kia lập tức trở nên tái mét: "Anh.. Anh Thành ạ? Anh Kiệt, bọn em không biết, không biết thật đấy". Nói rồi, chúng quay sang nhìn An Nhã, rối rít nói: "Xin lỗi chị, xin lỗi chị, bọn em không biết, chị tha lỗi cho bọn em".

Người đàn ông tên Kiệt quát lớn: "Cút"

"Vâng, vâng. Bọn em cút đây ạ"

Dứt lời, hai tên bấm tay nhau, nhanh chóng lủi mất.

An Nhã được một phen hốt hoảng, sau khi định thần lại liền quay sang người đàn ông tên Kiệt, cúi đầu nói: "Cảm ơn anh"

"Không cần cảm ơn tôi. Cảm ơn đại ca ấy"
"Dạ?"
"Đi thôi, tôi đưa cô ra ngoài"

An Nhã không còn cách nào, đành theo anh ta ra khỏi quán Bar. Kiệt vẫy cho cô một chiếc Taxi, An Nhã lại cúi đầu chào anh ta một lần nữa rồi mới ngồi lên xe ra về.

Ngồi trên xe, nhìn những tấm biển hiệu lướt qua ngoài cửa sổ, trong lòng An Nhã lại bỗng dưng xuất hiện một cảm giác rất kỳ lạ. Kể từ sau cái chết của anh trai, cô đã rất ghét xã hội đen, lại càng ác cảm với những người như Kiến Thành. Cô vẫn luôn cho rằng họ đều là những người độc ác, không coi mạng người ra gì, luôn ỷ thế cậy đông để chèn ép người khác. Tuy nhiên, lần đầu tiên gặp Kiến Thành, cô đã có cảm giác như anh ta không phải là hạng lưu manh bình thường, mà là kiểu một đẳng cấp cao hơn trong xã hội đen.

Anh ta không trực tiếp ra mặt bất kỳ cái gì nhưng chỉ tính riêng khí chất lạnh lẽo toát ra từ người anh ta thôi, đã có thể bức chết người khác rồi.
Hơn thế nữa, anh ta lại còn giúp cô hai lần. Không những trả lại điện thoại cho cô, còn cho người giúp cô thoát khỏi hai tên ở quán Bar.

Nếu xét về phong cách thông thường của xã hội đen, lẽ ra anh ta muốn ép cô phải đi theo anh ta thì chỉ cần phẩy tay một cái là xong, đằng này Kiến Thành tuyên bố sẽ làm cho cô thích anh ta, rồi lại chẳng có hành động gì cả.

Nghĩ đến đây, An Nhã ra sức lắc đầu mấy lần. Cô bị điên rồi, cô đang trông chờ điều gì vậy? Tại sao trong lòng bỗng dưng lại có ý nghĩ mong chờ người đó có hành động gì với mình? Điên rồi, điên rồi...

Về đến nhà, An Nhã liền mở Zalo lên, nhắn tin cho Diệp Linh.

"- Linh, anh Thành đó là người thế nào?
- Cậu tìm lại được điện thoại rồi à?
- Ừ, tìm được rồi.
- Tìm được ở đâu vậy, sao tự nhiên lại hỏi anh Thành?
- Anh ta trả lại điện thoại cho mình nên tò mò chút thôi.
- À..."

Diệp Linh ngừng một lúc, màn hình bên kia vẫn hiện dòng chữ đang soạn văn bản. Nửa phút sau, có tin nhắn mới:

"- Đại ca thứ hai của Hồng Dã, đẹp trai khuynh đảo, chưa từng gần gũi với phụ nữ, trẻ tuổi mà leo lên được vị trí đại ca của bang phái lớn như thế, chắc chắn giết người cướp của không ít. Nghe nói anh ta trước nay chưa bao giờ nói cái gì mà không làm được, bản lĩnh vô cùng lớn, cho nên dù là người nhiều tuổi gấp đôi anh ta hay bọn trẻ trâu lít nhít cũng đều phải cúi đầu gọi anh ta hai tiếng anh Thành.
- Cậu nắm thông tin kỹ thế?
- Tại vì cậu ác cảm với xã hội đen nên mình không kể cho cậu thôi. Phụ nữ khắp thành phố mình hâm mộ anh Thành không ít đâu.
- Họ bị ấm đầu hết rồi à, sao lại đi hâm mộ kiểu người suy đồi đạo đức như thế?
- Này, cậu nói mình bị ấm đầu đấy à.
- Á, cậu cũng hâm mộ hắn à?
- Không thèm nói chuyện với cậu nữa, tớ đi ngủ để mơ về anh Thành đây"

An Nhã cười cười, đặt điện thoại xuống bàn, nửa phút sau lại thấy tin nhắn đến của Diệp Linh:

"- Hôm nay gặp mặt trực tiếp mới thấy đúng là anh Thành đẹp trai thật đấy. Huhu"

Cô ko thèm trả lời, chỉ lặng lẽ nằm xuống giường, nhắm mắt nhưng không sao ngủ được. Cô hận xã hội đen, hận đến mức chỉ muốn trên thế giới này không còn lưu manh nữa... Thế nhưng, không hiểu sao hình ảnh của người đàn ông ấy lại cứ luẩn quẩn trong đầu cô mãi không dứt.

Dương Kiến Thành, tên đẹp, người đẹp, khí chất tốt. Chỉ tiếc lại là xã hội đen!!!
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Messages
3,825
Reaction score
294
Points
83
Chương 4
Tối hôm đó, An Nhã định vị được điện thoại của mình đang ở một hộp đêm trên đường XXX.

Thật ra sau khi nghe mấy lời của Diệp Linh và ông chủ tiệm cafe khuyên mình, cô lại có chút ngần ngừ, cho nên sau mấy tiếng đắn đo suy nghĩ, mãi đến tận gần bảy rưỡi đêm, cô mới hạ quyết tâm đến hộp đêm đó đi tìm lại điện thoại.

Suốt từ chiều đến tận tối nay, chiếc điện thoại của cô vẫn ở yên nơi đó, chưa từng di chuyển.

An Nhã đứng trước hộp đêm giăng đầy những biển hiệu nhấp nháy, chần chừ một lúc lâu rồi mới chậm chạp bước vào. Thật ra, cô từ nhỏ tới lớn chưa từng đến những nơi phức tạp như vậy, phải đi một mình lại càng không, cho nên trong lòng không tránh khỏi có chút lo sợ. Tuy nhiên, chiếc điện thoại đó lại là đồ vật kỷ niệm duy nhất mà anh trai đã mất để lại cho cô, An Nhã luôn trân trọng nó như một món bảo vật quý, bởi vậy, dẫu có sợ hãi đến bao nhiêu đi chăng nữa, cô cũng nhất định cũng phải tìm lại được nó.

Dưới những ánh đèn xanh đỏ chói mắt, mùi nước hoa, mùi thuốc lá hòa quyện với nhau nồng nặc làm mắt cô cay xè. Ở đây, phụ nữ ăn mặc vô cùng sexy thiếu vải hưng phấn nhảy nhót, đàn ông thì một tay cầm ly rượu, mồm ngậm điếu thuốc lá lập lòe, tay còn lại không an phận đưa ra sau bóp mông phụ nữ.

An Nhã thấy cảnh tượng như vậy lập tức buồn nôn.

Cô cắn chặt môi, cố gắng chịu đựng cơn buồn nôn cuộn lên của dạ dày, đưa mắt nhìn quanh quán Bar một lượt, sau đó chỉ năm giây liền khựng lại ở một bàn trong góc tối.

Ở đó, có một người đàn ông dù ngồi lặng lẽ trong một đám người hết sức ồn ào, thì chỉ cần liếc qua một cái thôi, An Nhã cũng đủ sức nhận ra đó là người cô cần tìm, Kiến Thành.

Khí chất toát ra từ anh ta vô cùng riêng biệt, vừa lạnh lẽo, vừa đạm bạc, lại vừa mang theo một chút gì đó thâm sâu riêng biệt, dẫu có trầm lặng bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng vẫn không thể lẫn đi đâu được. Chẳng thế mà An Nhã mới chỉ gặp anh ta đúng một lần mà đã lập tức nhận ra.

Cô hít sâu một hơi, thu hết can đảm bước lại gần bàn của Kiến Thành, mặc kệ mấy con mắt hau háu sáng rực của lũ đàn ông trong quán Bar nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống, cứ thế run run bước đến.

Ở bàn bên kia, dường như Kiến Thành không bất ngờ trước sự xuất hiện của cô, trái lại, anh ta vẫn thoải mái tựa lưng vào ghế bọc da, ung dung quan sát An Nhã từ đầu đến cuối. Một tên đàn em quay sang ghé tai anh nói nhỏ:

"Đại ca, cô gái đó đến thật rồi kìa"

Kiến Thành không thèm nói gì, ánh mắt chỉ mông lung nhìn về phía người con gái đang đi đến. An Nhã dừng bước trước bàn rượu của bọn họ, miệng cố gắng lẩm nhẩm mấy từ: "Xin chào"

"Người đẹp đến tìm bọn anh à? Không phải là đã đổi ý, thích đại ca của anh chứ?"
"Đã đến rồi, hay là ngồi đây uống rượu với bọn anh đi. Bọn anh có nhiều thứ hay lắm"
"Cô em chưa đến đây bao giờ có phải không? Nhìn cái kiểu ngơ ngác của em kìa, làm đại ca anh hứng thú với em rồi đấy"

"Câm miệng". Kiến Thành lạnh lẽo nói ra hai chữ, mấy tên đàn em đang nhe răng cười cợt nhả lập tức ngậm miệng.

"Tìm tôi à?"

An Nhã gật gật đầu, chiếc váy trắng dài quá gối hết sức nổi bật giữa không gian đầy mùi sắc dục: "Tôi đến đây là để tìm điện thoại". Cô ngừng lại một lát, có chút khó xử nhìn Kiến Thành: "Nghe nói anh đã cất nó giùm tôi, có thể cho tôi xin lại được không?"

"Cô tên gì?"
"Nhã ạ"
"Tên đầy đủ"
"Kiều An Nhã"

Kiến Thành rút từ trong túi ra một chiếc điện thoại cùng chiếc ví da, anh đặt ví ở trên bàn, ngón tay mở nút nguồn điện thoại lên: "Đọc mật khẩu máy"

"Dạ?"

Khải Chột chen miệng: "Cô em là chủ của chiếc điện thoại này, chẳng lẽ không biết mật khẩu máy? Đại ca bọn anh chỉ muốn xác minh chút thôi, căng thẳng gì chứ?"

An Nhã hơi cúi đầu, đọc một dãy số: 140591

Màn hình được mở khóa, anh ta thản nhiên tiếp tục bấm mười số điện thoại, sau đó nhấn nút gọi. Lúc An Nhã còn chưa biết anh ta định làm gì thì Kiến Thành cầm điện thoại và ví da đột nhiên đứng dậy, vươn tay đưa đến cho cô: "Tôi tên Dương Kiến Thành"

Trưa nay mặc dù đã tiếp xúc một lần nhưng khi đó An Nhã cảm thấy rất chán ghét người đàn ông này, cho nên không để ý gì lắm đến anh ta. Không ngờ bây giờ, lúc anh ta đứng dậy, cô mới biết Kiến Thành thực ra vô cùng cao lớn. Chiều cao khoảng chừng một mét tám mươi bảy, tám mươi tám gì đó, khuôn ngực rộng lớn, dáng người rất có phom. Anh ta vẫn mặc áo sơ mi đen, quần âu đen, ánh mắt cũng đen thẫm sâu thẳm, khắp người tỏa ra một mùi nước hoa vô cùng dễ chịu, không hề giống với bất cứ mùi nước hoa đàn ông nào mà An Nhã từng biết.

"Thành thật cảm ơn anh"
"Không có gì"

An Nhã cầm lấy đồ trên tay Kiến Thành, hơi cúi đầu nói: "Tạm biệt"

Thật ra cô vốn định nói nhiều hơn, cảm ơn anh ta chân thành hơn, tuy nhiên ở chỗ như quán Bar thì không thích hợp để nói dài dòng cho lắm, thêm nữa ngồi bên cạnh anh ta còn có mấy tên đàn em săm trổ đầy mình, từ đầu đến cuối đều không thèm chớp mắt quan sát hai người nói chuyện như vậy. Thành ra An Nhã chỉ biết nói một câu "Cảm ơn" rồi lại nói "Tạm biệt" mà thôi.

Cô cứ nghĩ anh ta sẽ không để cho cô đi dễ dàng như vậy, không ngờ Kiến Thành không những không thèm nói gì mà còn gật gật đầu, tỏ ý không tiễn. An Nhã ôm chặt ví tiền lẫn điện thoại trong lòng, cúi thấp người đi ra phía cửa, lảng tránh ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cô của mấy người đàn ông trong quán Bar.

Khi cô vừa rời khỏi bàn của Kiến Thành một đoạn thì có hai người đàn ông đầu tóc nhuộm xanh đỏ, còn cạo trọc một bên, bước tới chặn đường đi của An Nhã:

"Cô em, đi đâu đấy? Xinh đẹp thế này, hay là tối nay đi chơi với anh đi"
"Xin lỗi, tôi bận rồi"

Một tên tiến đến ôm eo An Nhã, há miệng cười lớn: "Bận rộn gì vậy? Đi với hai người bọn anh, đảm bảo em còn thích bận rộn với bọn anh hơn đấy"

"Tránh ra". An Nhã lùi lại một bước, đẩy anh ta ra, tuy nhiên tên đàn ông ấy có cánh tay rắn như gọng kìm, cô có cố gắng đẩy thế nào cũng không ra được.

"Làm gì nóng thế?". Vừa nói, bàn tay còn lại của hắn vuốt ve dọc từ eo xuống mông cô. An Nhã bất chợt cảm thấy rùng mình, cô không kìm được liền giơ tay dùng hết mười phần sức lực tát vào mặt hắn một cái rất mạnh.

"Mẹ kiếp. Mày dám đánh tao?"

Mặt mày tên kia lập tức in năm ngón tay của An Nhã, hắn liền tức giận đến mức mắt long lên sòng sọc, sau đó nắm lấy tay An Nhã lôi đi, tên còn lại cũng ra sức phối hợp, vừa cười cợt nhả vừa thò tay luồn vào váy cô.

An Nhã ra sức gào lên, nhưng dù có gào khản cả cổ cũng không thể át được tiếng nhạc đinh tai nhức óc trong quán Bar, hoặc dù có ai nghe được đi chăng nữa thì cũng chẳng có hơi đâu quan tâm đến mấy chuyện bao đồng như vậy. Đàn ông trêu ghẹo phụ nữ trong quán Bar này là chuyện xảy ra như cơm bữa, bớt nói bớt nhìn thì hơn.

An Nhã nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, cố sức giằng khỏi hai tên kia, cổ tay bị nắm đến mức đau nhói. Lúc đó, cô thực sự cảm thấy rất ân hận, ân hận vì đã không nghe lời khuyên của mọi người mà cố chấp đến đây, sau khi cảm giác ân hận trôi qua đi, cô đột nhiên nhớ đến Kiến Thành.

Phải rồi, Kiến Thành, anh ta có thể giúp cô.

Nghĩ đến đây, An Nhã cố gắng ngoái đầu lại nhìn về phía bàn của Kiến Thành, chỉ thấy người đàn ông đó nửa thân mình chìm trong bóng tối, không rõ có nhìn thấy hoàn cảnh hiện tại của cô hay không, cũng không rõ anh ta đang làm cái gì.

Đúng lúc cô bị lôi đến gần cửa quán Bar thì đột nhiên phía sau vang lên một giọng nói:

"Chúng mày làm cái gì vậy?"

Hai tên kia lập tức khựng lại. An Nhã cũng quay lại về phía phát ra giọng nói kia, phát hiện ra đó là một trong năm tên đàn em của Kiến Thành.

"Anh Kiệt...Bọn em mới tìm được con hàng này hay lắm"
"Chúng mày chán sống rồi à? Cút ra"

Người tên là Kiệt kia quát lớn, hai tên đang lôi kéo An Nhã liền buông tay cô ra.

"Anh Kiệt... anh cũng thích con đàn bà này à. Người anh Kiệt thích, bọn em đâu dám tranh với anh"
"Tao thích? Tao chưa có gan để thích. Đây là người của anh Thành"

Nghe đến hai chữ Anh Thành, nét mặt hai tên kia lập tức trở nên tái mét: "Anh.. Anh Thành ạ? Anh Kiệt, bọn em không biết, không biết thật đấy". Nói rồi, chúng quay sang nhìn An Nhã, rối rít nói: "Xin lỗi chị, xin lỗi chị, bọn em không biết, chị tha lỗi cho bọn em".

Người đàn ông tên Kiệt quát lớn: "Cút"

"Vâng, vâng. Bọn em cút đây ạ"

Dứt lời, hai tên bấm tay nhau, nhanh chóng lủi mất.

An Nhã được một phen hốt hoảng, sau khi định thần lại liền quay sang người đàn ông tên Kiệt, cúi đầu nói: "Cảm ơn anh"

"Không cần cảm ơn tôi. Cảm ơn đại ca ấy"
"Dạ?"
"Đi thôi, tôi đưa cô ra ngoài"

An Nhã không còn cách nào, đành theo anh ta ra khỏi quán Bar. Kiệt vẫy cho cô một chiếc Taxi, An Nhã lại cúi đầu chào anh ta một lần nữa rồi mới ngồi lên xe ra về.

Ngồi trên xe, nhìn những tấm biển hiệu lướt qua ngoài cửa sổ, trong lòng An Nhã lại bỗng dưng xuất hiện một cảm giác rất kỳ lạ. Kể từ sau cái chết của anh trai, cô đã rất ghét xã hội đen, lại càng ác cảm với những người như Kiến Thành. Cô vẫn luôn cho rằng họ đều là những người độc ác, không coi mạng người ra gì, luôn ỷ thế cậy đông để chèn ép người khác. Tuy nhiên, lần đầu tiên gặp Kiến Thành, cô đã có cảm giác như anh ta không phải là hạng lưu manh bình thường, mà là kiểu một đẳng cấp cao hơn trong xã hội đen.

Anh ta không trực tiếp ra mặt bất kỳ cái gì nhưng chỉ tính riêng khí chất lạnh lẽo toát ra từ người anh ta thôi, đã có thể bức chết người khác rồi.
Hơn thế nữa, anh ta lại còn giúp cô hai lần. Không những trả lại điện thoại cho cô, còn cho người giúp cô thoát khỏi hai tên ở quán Bar.

Nếu xét về phong cách thông thường của xã hội đen, lẽ ra anh ta muốn ép cô phải đi theo anh ta thì chỉ cần phẩy tay một cái là xong, đằng này Kiến Thành tuyên bố sẽ làm cho cô thích anh ta, rồi lại chẳng có hành động gì cả.

Nghĩ đến đây, An Nhã ra sức lắc đầu mấy lần. Cô bị điên rồi, cô đang trông chờ điều gì vậy? Tại sao trong lòng bỗng dưng lại có ý nghĩ mong chờ người đó có hành động gì với mình? Điên rồi, điên rồi...

Về đến nhà, An Nhã liền mở Zalo lên, nhắn tin cho Diệp Linh.

"- Linh, anh Thành đó là người thế nào?
- Cậu tìm lại được điện thoại rồi à?
- Ừ, tìm được rồi.
- Tìm được ở đâu vậy, sao tự nhiên lại hỏi anh Thành?
- Anh ta trả lại điện thoại cho mình nên tò mò chút thôi.
- À..."

Diệp Linh ngừng một lúc, màn hình bên kia vẫn hiện dòng chữ đang soạn văn bản. Nửa phút sau, có tin nhắn mới:

"- Đại ca thứ hai của Hồng Dã, đẹp trai khuynh đảo, chưa từng gần gũi với phụ nữ, trẻ tuổi mà leo lên được vị trí đại ca của bang phái lớn như thế, chắc chắn giết người cướp của không ít. Nghe nói anh ta trước nay chưa bao giờ nói cái gì mà không làm được, bản lĩnh vô cùng lớn, cho nên dù là người nhiều tuổi gấp đôi anh ta hay bọn trẻ trâu lít nhít cũng đều phải cúi đầu gọi anh ta hai tiếng anh Thành.
- Cậu nắm thông tin kỹ thế?
- Tại vì cậu ác cảm với xã hội đen nên mình không kể cho cậu thôi. Phụ nữ khắp thành phố mình hâm mộ anh Thành không ít đâu.
- Họ bị ấm đầu hết rồi à, sao lại đi hâm mộ kiểu người suy đồi đạo đức như thế?
- Này, cậu nói mình bị ấm đầu đấy à.
- Á, cậu cũng hâm mộ hắn à?
- Không thèm nói chuyện với cậu nữa, tớ đi ngủ để mơ về anh Thành đây"

An Nhã cười cười, đặt điện thoại xuống bàn, nửa phút sau lại thấy tin nhắn đến của Diệp Linh:

"- Hôm nay gặp mặt trực tiếp mới thấy đúng là anh Thành đẹp trai thật đấy. Huhu"

Cô ko thèm trả lời, chỉ lặng lẽ nằm xuống giường, nhắm mắt nhưng không sao ngủ được. Cô hận xã hội đen, hận đến mức chỉ muốn trên thế giới này không còn lưu manh nữa... Thế nhưng, không hiểu sao hình ảnh của người đàn ông ấy lại cứ luẩn quẩn trong đầu cô mãi không dứt.

Dương Kiến Thành, tên đẹp, người đẹp, khí chất tốt. Chỉ tiếc lại là xã hội đen!!!
 

Bình luận facebook

Top Bottom