OnGoing Bất Chấp Tất Cả.

AnB.Hunnie

Be my Superman ~
Bài viết
155
Reaction score
44
Points
28
Ảnh bìa
Tác giả
Cư Tiểu Diệc
Thể loại
HĐ, HE
Nguồn
https://www.facebook.com/starishnoigiaitringontinh/
Lượt đọc
1,070


Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Editor
: lam đồng

Giới thiệu
:

Mười năm trước lúc chia tay, anh nói cho cô biết, cô không phải là người phụ nữ anh muốn. Trải qua mười năm gặp lại, cô nói cho anh biết, anh chỉ là cha của con cô.

MỞ ĐẦU:

Phòng cà phê yên tĩnh. Trải dài đến cửa sổ sát đất là những tấm thảm len lông cừu mềm mại màu vàng nhạt mang đến cảm giác yêu thích, cùng với chiếc rèm lụa mỏng được buộc bởi sợi dây mạ vàng, tách biệt đô thị phồn hoa phía sau khỏi không gian yên tĩnh trong phòng, ngay cả ánh mặt trời mỏng manh cũng bị từ chối len vào cửa sổ.

Cảnh Diễn hờ hững dựa người vào chiếc ghế sofa đen mềm mại, đôi mắt sâu thăm thẳm như ẩn chứa từng đợt sóng cuộn trong đêm trên mặt biển mênh mông, mang một sự kín kẽ mà thâm trầm. Một quyển tạp chí đã từng dùng một từ để hình dung về anh – thần bí. Mặc dù trong xã hội ngày nay tin tức rất phát triển, truyền thông không chỗ nào là không chõ mũi vào, nhưng người ngoài vẫn biết rất ít về anh.

Hôm nay, trải qua mười năm xa cách, anh và Tô Hiểu Mộc chỉ cách nhau khoảng cách của một cái bàn và một tờ giấy. Anh mím môi không nói chuyện, ánh mắt cũng không hề chớp rơi vào Tô Hiểu Mộc vừa mới tắm rửa. Lúc này cô đang khẽ cúi đầu nhấp một ngụm cà phê, khuôn mặt trang điểm nhạt tôn lên vẻ trắng nõn của cô. Dường như cà phê có chút đắng, cô híp mắt lại, khóe miệng còn mang theo một nụ cười nhè nhẹ. Trong nháy mắt đó, trí nhớ anh hiện lên những nụ cười tươi vui nối tiếp của cô. Anh nhớ cô. Mặc dù họ chung đụng không bao lâu, nhưng không ngờ họ lại có với nhau một đứa con trai. Nghĩ đến đây, đôi mắt anh không khỏi rét lạnh, cằm dưới buộc thật chặt, đã hàm chứa sự tức giận.

Linzey là luật sư riêng của Cảnh Diễn, thấy không khí lúc này có chút căng thẳng, liền mở miệng hỏi:

“Tô tiểu thư, cô có mang luật sư đại diện cùng đến không?”

Tô Hiểu Mộc để ly cà phê xuống, lẳng lặng ngẩng đầu lên, bình tĩnh trả lời:

“Tôi nghĩ, cũng không cần luật sư”.

Cô không chút yếu thế nhìn lại Cảnh Diễn, khóe môi tản ra nụ cười,

“Dù sao mời luật sư hay không, lên tòa khẳng định là tôi thua, cần gì phải làm điều dư thừa?”

Linzey mở to mắt, có chút kinh ngạc nhìn cô, hình như không ngờ tới sẽ gặp phải tình huống như thế. Anh đã trải qua rất nhiều phiên tòa mà cả anh cũng đếm không xuể, cũng qua không ít những vụ án giành quyền nuôi dưỡng ở chốn hào môn, phía người mẹ có kiên quyết từ chối tiền nuôi dưỡng, có liều chết tranh nhau quyền nuôi con, nhưng anh chưa bao giờ gặp người bình tĩnh như vậy. Nếu đặt mình vào vị trí cô hiện tại, anh không thể không suy đoán, cô có ý bỏ qua?

“Sảng khoái”.

Cảnh Diễn nâng môi lên, đây là lần đầu tiên hôm nay anh mở miệng nói chuyện, vẻ mặt không có bất kỳ biến hóa nào,

"Chỉ cần cô đồng ý hòa giải ngoài tòa, tất cả những đòi hỏi, cô muốn được cái gì, tôi đều có thể thỏa mãn cô."

Tôi muốn lấy được cô. Tô Hiểu Mộc lặng lẽ than thầm trong lòng, chỉ là cô lại lắc đầu một cái nói:

“Tôi chỉ muốn con trai tôi, nó nhất định phải theo tôi”.

Theo động tác, cô vén lại ít tóc đang nhẹ nhàng chảy xuống gương mặt, khuôn mặt cũng dịu dàng và điềm tĩnh. Không có được câu trả lời chắc chắn mà mình mong đợi, đôi mắt trang nhã của Cảnh Diễn trở nên khắc nghiệt, giọng nói bén nhọn rét lạnh bức người:

“Vậy thật đáng tiếc, chúng ta chỉ có thể gặp nhau trên tòa án”.

Tư thái lạnh lùng kiêu ngạo như vậy thật sự làm cho không người nào có thể bỏ qua.

“Không thành vấn đề”.

Tô Hiểu Mộc nhún nhún vai, giống như không e ngại loại người lạnh lùng, khí thế vương giả như anh, thong dong mỉm cười nói:

“Biết vì sao tôi kiên trì hẹn ở chỗ này không?”.

Nơi này là một trong những khách sạn năm sao cao cấp nhất thành phố, người lui tới đều là những thương nhân nổi tiếng, mà Cảnh Diễn xưa nay khiêm tốn, vả lại những việc này vốn không nên nói ở những nơi đông người. Cảnh Diễn trầm mặc nâng mi mắt, lặng lẽ chờ cô tiếp tục. Tô Hiểu Mộc yên lặng nhìn ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của anh, che dấu nỗi lòng đau nhói, hời hợt nói:

“Tôi hẹn ở chỗ này, sẽ không sợ người khác biết tôi và ngài Cảnh sắp lên tòa án, không biết ngài Cảnh có ngại hay không? Tôi mặc dù không có gia thế gì, nhưng cũng quen biết vài người bạn làm phóng viên, nghe nói người nổi tiếng hay bị truyền thông đưa những chuyện riêng tư ra ánh sáng, nhất là nổi tiếng như ngài Cảnh đây, khẳng định mỗi ngày sẽ có phóng viên theo dõi đưa tin có phải không?”.

Cô nhàn nhạt cười một tiếng:

“Như vậy....nhờ phúc của anh, vụ án giành quyền nuôi con sắp chấn động cả thành phố này sẽ làm tôi và tiểu Nghiêu đều thành người nổi tiếng”.

Cô không có ý gây sự, ngược lại xa cách gọi anh là “ngài Cảnh”, giống như trong mắt cô đoạn ký ức kia đã trở nên phai nhạt, hiện tại quan hệ của hai người họ càng trở nên xa cách, chỉ còn đơn giản là cha mẹ của Tô Nghiêu mà thôi. Chỉ là ngón tay xoắn chặt dưới bàn đã bán đứng tâm trạng của cô, đầu ngón tay hơi lạnh mà run, nội tâm hiện tại không hề giống vẻ điềm tĩnh lạnh nhạt mà cô vừa biểu hiện. Cô cho rằng mình đã từ bỏ đoạn ký ức ngắn ngủi mà hạnh phúc kia, mười năm qua cô cũng sống tốt vô cùng, nhưng khi gặp lại anh lần nữa, cô mới phát hiện thì ra cô hoàn toàn không quên anh, mà là che dấu anh ở nơi sâu nhất trong tim, vẫn dành cho anh tình yêu như lúc ban đầu.

Linzey lập tức hiểu ý của cô, theo thân phận của Cảnh Diễn, khi chuyện anh có một đứa con riêng bị đưa ra ánh sáng, bất kể với ai đều không phải là chuyện tốt, nhất là càng ảnh hưởng không tốt tới đứa trẻ. Sắc mặt Cảnh Diễn trầm xuống, sự lãnh lẽo trong đôi mắt thoáng chút đóng băng không khí, Linzey đúng lúc nói lên ý kiến:

“Cô Tô, tôi khuyên cô nghĩ lại cho kỹ, chuyện này khi bị truyền thông làm sáng tỏ cũng không hề tốt với cô, cô tuỳ tiện hành động chẳng những sẽ thương tổn đến đứa bé, càng khiến tòa án có ấn tượng không tốt với cô, có cần thiết phải làm vậy không?”

Vẻ mặt Tô Hiểu Mộc không chút sợ hãi, không kiêng dè, chậm rãi nói:

“Còn phải suy nghĩ nhiều sao? Thứ nhất tôi không có quyền, thứ hai không có tiền, ngài Cảnh muốn giành quyền nuôi con với tôi thì tôi cũng chịu, nhưng, kết quả chỉ có thể là “cá chết lưới rách”. Dù sao các người vừa có nhiều tiền, vừa có thế mạnh, nếu như tôi thua kiện, các người còn có thể xin tòa án lệnh cấm không cho mẹ con tôi gặp mặt, thậm chí, tương lai các người không nói một tiếng đưa nó ra nước ngoài, không cần nghĩ cũng biết tôi về sau muốn gặp con còn khó hơn lên trời, cho nên có thể nhờ báo chí để biết tin tức của con cũng không phải là một ý tệ, phải không luật sư Linzey tài ba?”

“Việc này...”.

Người miệng lưỡi vốn liếng thoắng như Linzey cũng bị lời lẽ sắc bén của cô làm cho chần chừ trong chốc lát, bởi vì lời của cô quả thật không sai, đối với chuyện như vậy rất nhiều gia tộc đã chọn cách xử lý lạnh lùng như thế. Nghe lời của cô, Cảnh Diễn nhíu chặt lông mày, cơ thể hướng về trước, hai tay mạnh mẽ chống trên chiếc khăn trải bàn màu đỏ, tay áo sơ mi trắng hơi lộ ra khỏi tây trang đen khoác bên ngoài, chống lại cặp mắt sáng ngời của cô, trầm giọng hỏi:

“Cô còn chưa nói, cô rốt cuộc muốn như thế nào?”.

Tô Hiểu Mộc rất muốn cười, cô muốn cái gì, anh sẽ cho sao? Sẽ không, bởi vì lòng của Cảnh Diễn là một tảng đá, là băng lạnh ngàn năm, dù thời gian bao lâu, cho dù là vì cô thì cũng không thể ấm áp, không thể tan đi khối băng đó. Không, có lẽ cũng đã có người thành công, nhưng điều đáng tiếc chính là, người đó không phải là cô. Cô giương nhẹ chân mày, một tay vô thức khuấy động chiếc muỗng nhỏ, lại nhìn cà phê trong cốc, không nhanh không chậm nói:

“Điều tôi muốn vô cùng đơn giản, có hai cách chọn, một là chúng ta trở lại như cũ, tiểu Nghiêu do tôi chăm sóc, anh không cần cung cấp tiền nuôi dưỡng, còn có thể thỉnh thoảng gặp mặt nó”.

Chỉ là theo cô hiểu rõ, anh sẽ không đồng ý. Quả nhiên, Cảnh Diễn cự tuyệt ngay lập tức: "Không thể nào."

“Vậy đổi một lựa chọn khác là được....”.

Tô Hiểu Mộc híp mắt lại nhìn Cảnh Diễn, bên môi mang theo nụ cười ấm áp nói:

“Anh, kết hôn với tôi”.
 

AnB.Hunnie

Be my Superman ~
Bài viết
155
Reaction score
44
Points
28
Chương 1 : LÚC BAN ĐẦU

Vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần, khuôn mặt cô có vẻ tái nhợt mà trầm tĩnh, tay áo bệnh nhân rộng thùng thình làm nổi bật cánh tay hết sức gầy của cô, ống tiêm lạnh lẽo còn cắm trên mu bàn tay, mùi thuốc sát trùng tràn ngập trong phòng, cô lặng lẽ nằm trên giường bệnh, ngủ say.

Cô mơ thấy một giấc mộng, giấc mộng mà cô đã cố quên đi trong mười năm.

Ngày ấy, ngoài hành lang triển lãm gốm sứ rất đẹp, cô đang cầm chiếc bình hoa xinh đẹp mới vừa chế tác hướng về phòng triển lãm, bình hoa cao quá nửa người chặn lại tầm mắt của cô. Nghe có tiếng bước chân, cô theo bản năng nghiêng người muốn nhường đường, nhưng ngón tay tê dại bởi vì thay đổi động tác mà làm trượt bình hoa, khiến cho cô mất trọng tâm nghiêng về trước, tại thời điểm “mành chỉ treo chuông”, người nọ nhanh trí đỡ lấy cả người cô đang nhuốm màu đào chiếc bình, lúc này mới may mắn thoát nạn.

Cô mặc một chiếc váy chiffon hở vai, người nọ giữ lấy bả vai cô bằng đôi tay dày rộng và mạnh mẽ, chắc là một chàng trai, hơi ấm lòng bàn tay khiến cô đỏ mặt, cô vội vã đứng ngay ngắn, nghiêng đầu từ sau bình hoa lộ ra nửa khuôn mặt tươi cười, lễ phép hướng chàng trai nói cám ơn:

“Thật là cám ơn anh”.

Người nọ lại không tỏ bất kỳ thái độ nào, thu tay về, không nói một lời bước qua bên cạnh cô đi về hướng khác, cô xoay người, ánh mắt hướng theo bóng lưng lạnh lùng đang di chuyển, anh ta mặc chiếc áo sơ mi phẳng phiu, ống tay áo tùy ý gấp đến khuỷa tay, một tay để trong túi quần kaki, nhìn từ sau lưng, có thể thấy đó là cách ăn mặc gọn gàng của một chàng trai anh tuấn. Mùi nước hoa nhàn nhạt trên người anh ta còn lưu lại trong không khí, nghe nói sự lưu giữ của khứu giác khi kết hợp với cảm giác sẽ tăng khả năng ghi nhớ đến gấp ba, cho nên cô rất dễ dàng nhớ được hương vị của anh. Lúc ấy cô cũng không hề biết, người đàn ông vô tình gặp mặt lần đầu tiên vào trưa hôm đó, sẽ thay đổi cả cuộc đời của cô.

Sau đó cô cũng gặp lại anh mấy lần trong phòng trưng bày gồm sứ, ngũ quan của anh rất sắc sảo, lông mày đậm, nhưng đôi môi có chút mỏng, mặc dù khi mím lại nhìn cực kỳ đẹp mắt, có một loại sức quyến rũ khó cưỡng lại được. Sau đó nghe người khác nói, người trong lòng anh ta là con gái của lão sư Phương, lời đồn đãi không khỏi khiến cô cảm thấy mất mát, người đàn ông tốt – luôn là thuộc về người khác, là cô mơ mộng viễn vông. ... Thật là, tại sao lại nhớ đến những chuyện cũ trong quá khứ rồi?

Tô Hiểu Mộc từ từ hồi tỉnh, cau mày, hô hấp còn có chút không thông thuận. Nghiêng người nhìn qua, cánh cửa phía bên kia đã được mở lên phân nửa, sau vài ngày mưa xuân đã tạnh, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào, ánh sáng làm cho mắt cô không chịu được tràn ra nước mắt, mà Lăng Tử Kỳ đang nhắm mắt lại tựa người trên mép giường, nơi ghế sa lon anh đắp áo khoác còn có một cái vali nhỏ. Cô hơi cong cánh tay mới vừa cử động, Lăng Tử Kỳ rất nhanh tỉnh dậy, đặt nhẹ nhàng mu bàn tay của cô trở lại, nói chầm chậm:

“Đừng lộn xộn, còn nửa bình nữa mới xong!”.

"Tại sao trở lại? Anh không phải là muốn đi Nhật Bản học tập một tháng sao? Lúc này mới mấy ngày mà?".

Giọng nói Tô Hiểu Mộc có chút khô khốc khàn khàn, chỉ có thể miễn cưỡng nở một nụ cười với anh. Lăng Tử Kỳ không trả lời cô, mà đứng lên nhấn mép giường rồi dìu cô từ từ ngồi lên dựa vào gối, nhỏ giọng nói:

“Em bây giờ còn có chỗ nào không thoải mái? Hô hấp như thế nào? Còn cảm thấy khó chịu không?”.

Tô Hiểu Mộc lắc đầu một cái:

"Em rất khỏe, anh không tin đàn anh của anh sao? Anh ta nói em không sao rồi. . . . . .".

Lời của cô khi đối diện với ánh mắt ngày càng lạnh của anh thì nhỏ dần, đôi môi trông như một đứa trẻ chịu nhiều ấm ức. Lăng Tử Kỳ chậm rãi nắm chặt quả đấm, âm thanh không mang theo nhiệt độ gằn từng chữ một:

“Không có việc gì? Đã trở thành như vậy em còn dám nói không có việc gì? Có phải hay không, có phải hay không muốn. . . . . ."

Chữ kia anh không dám nói, anh hít sâu một cái, xoay người đưa lưng về phía cô, tức giận nói:

“Em bây giờ tạm thời chỉ có thể ăn thức ăn lỏng, để anh đi bảo y tá mang cho em chén cháo”.

Sau đó giống như trốn tránh điều gì, anh vội vã rời khỏi phòng bệnh. Anh dựa vào vách tường trên hành lang, từ từ khôi phục tâm tình của mình, cho đến vừa rồi tận mắt thấy cô tỉnh lại, trái tim lơ lửng của anh mới có thể trở lại bình yên. Ở Nhật Bản nhận được điện thoại khẩn của đàn anh nói cô bệnh cũ tái phát nhập viện, suýt nữa phải vào ICU, đầu anh trống rỗng, chuyện gì cũng không để ý liền đi chuyến bay sớm nhất trở lại, cái loại sợ hãi mất đi một điều quan trọng, cô có hiểu hay không?

Y tá đưa cháo trắng đựng trong bình giữ nhiệt đến, Lăng Tử Kỳ mang vào phòng bệnh, đem cháo đổ ra chén, một câu cũng không nói, Tô Hiểu Mộc sợ nhất những lúc anh trầm mặc như vậy, anh ngày thường luôn cười nhẹ nhàng, chuyện trò vui vẻ, cởi bỏ áo bluse trắng ra lại trở thành người phong lưu phóng khoáng nổi danh trong các quán rượu, trong mắt các cô gái, anh là chàng trai vửa anh tuấn lại nhiều tiền, có thể gọi là “người tình hoàn hảo”, người như vậy không tức giận thì thôi, tức giận rồi thì thì thật khó mà xoa dịu, thật giống như anh hiện tại.

Cô ngoan ngoãn ăn hết bát cháo nhận lấy từ tay anh, thấp thỏm liếc nhìn hai mắt anh, lúc này mới dám cười ha ha xin anh tha thứ:

“Anh đừng tức giận mà...., chú rể là chủ biên của em, tình cảm khó từ chối, cũng không thể không đi, nhưng em không biết chú rể lại trang trí cả một tiệc cưới như vậy toàn hoa sồ cúc, hơn nữa em chỉ nói mấy câu chúc phúc liền đi, thật!”.

Mùa xuân là mùa phấn hoa bay nhiều nhất, hoa sồ cúc lại là loại hoa rất nhiều phấn, không may cô lại là người dị ứng nặng với phấn hoa. Nghe cô giải thích, ánh mắt Lăng Tử Kỳ yên tĩnh, vừa cầm chén đặt lên bàn, vừa lạnh nhạt nói:

“Tiểu Nghiêu có biết em vào bệnh viện không?”

“Em làm sao dám cho nó biết? Anh đừng thấy nó trưởng thành sớm giống như một ông cụ non, nếu biết em nhập viện cũng sẽ không chịu được. Cũng may mấy ngày nay nó tham gia một cuộc thi do nhà trường sắp xếp địa điểm nghỉ ngơi, nên có thể gạt được nó”.

Tô Hiểu Mộc khi nói đến con trai mắt cũng sáng lên, đó là bảo bối trong lòng của cô, quan trọng hơn bất cứ điều gì khác trên đời này.

“Thì ra em còn có thể nhớ tiểu Nghiêu còn nhỏ tuổi, xem từ nay về sau em còn dám tùy ý thế này không?”.

Lăng Tử Kỳ sắc mặt hơi dịu lại, một lát sau, anh thấp giọng thận trọng nói: “Hiểu Mộc, hứa với anh, không còn có lần sau được không?”.

“Em biết rồi, đừng lo lắng."

Tô Hiểu Mộc gật đầu, nhớ lại ngày ấy,

"Hôn lễ, hoa tươi, chúc phúc. . . . . . Tử Kỳ, thấy nụ cười trên mặt cô dâu em biết ngay cô ấy rất hạnh phúc, khó trách người ta nói ngày kết hôn là ngày xinh đẹp nhất trong cuộc đời một cô gái”.

Lăng Tử Kỳ ngẩn ra, nửa đùa nửa thật nói:

“Em hâm mộ người khác?”.

Anh bỗng dưng lại gần cô, từ từ nói:

“Thật ra thì em không cần phải hâm mộ, chỉ cần em mở miệng, chúng ta có thể ngay lập tức đi đăng ký kết hôn”.

Trong lòng anh có chút kích động, anh biết mình không nói đùa, anh đang chờ đợi câu trả lời của cô. Quả nhiên. Bọn họ đã gần nhau quá rồi, hơi thở ngay cạnh bên tai, Tô Hiểu Mộc run run nhìn xuống, nửa quay mặt đi chỗ khác cố làm ra vẻ thoải mái mà chế nhạo:

“Em không dám hủy diệt người đàn ông độc thân như anh, đừng nói bên ngoài, ngay trong bệnh viện này mỗi người thích anh đều phun nước bọt thì em cũng chết đuối rồi! Bác sĩ Lăng xin thương xót, tha cho cô gái bé nhỏ này đi!”.

“Cũng đúng”.

Lăng Tử Kỳ từ từ đứng thẳng dậy, lơ đễnh nói:

“Anh cũng luyến tiếc một mảnh rừng rậm kia, cũng chỉ là đùa giỡn với em, ngàn vạn lần đừng tưởng là thật”.

Anh còn nhớ rõ, khi cô chưa tỉnh lại, trong cơn mê sảng, cô trìu mến lặp lại cái tên đó, Cảnh Diễn. Tô Hiểu Mộc âm thầm thở phào nhẹ nhõm, có một số việc cô không phải là không biết, mà là chỉ có thể giả vờ không biết, Tử Kỳ là người bạn cô xem trọng nhất, cô không thể mất anh. Lăng Tử Kỳ ở bên cạnh cô cả ngày, cho đến khi cô nói cảm thấy mệt, đắp chăn nằm xuống, anh lại một mình ngồi thật lâu, đợi khi hơi thở của cô trở nên đều đều, anh mới tắt đèn rời đi. Anh đóng cửa rất nhẹ, Tô Hiểu Mộc nằm một chút, cuối cùng thật sự không ngủ được, trong bóng tối từ từ chống thân thể ngồi dậy, mở bóng đèn nhỏ, lấy ra túi tiền từ trong túi xách của chính mình, ở ngăn nhỏ bên trong có cất giấu một tấm hình.

Trong hình cô gái trẻ tết tóc đuôi ngựa, thân mật kéo cánh tay chàng trai trẻ bên cạnh, cười rất vui vẻ, khuôn mặt chàng trai lại không có biểu cảm gì, môi mỏng mím chặt, có vẻ rất kiêu căng. Anh rất bề bộn, chưa bao giờ chịu hướng mắt về bất kỳ một ống kính nào, đến bây giờ cô còn nhớ khi cô yêu cầu chụp hình chung thì mặt của anh đầy vẻ kinh ngạc, so với vẻ mặt bình thường thì đẹp mắt hơn nhiều. Đây là chàng trai ngày trước cô yêu, hiện tại, cũng như thế. Mà người đàn ông ấy ở trong mơ nói với cô, cô không có gì không tốt, chỉ là cô không phải là người phụ nữ anh muốn.
 
Last edited by a moderator:

AnB.Hunnie

Be my Superman ~
Bài viết
155
Reaction score
44
Points
28
Chương 2 : THÌ GIỜ

Sau giữa trưa tháng ba, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua kẽ lá của những tán cây rậm rạp rơi trên người Tô Hiểu Mộc, những vệt nắng làm cho khuôn mặt trắng nõn của cô đã hồng hào hơn so với lúc vừa nhập viện.

Cô khoác chiếc áo lông dày và dài ngồi trên băng ghế trong vườn hoa bệnh viện, đôi mắt vô hồn nhìn về phía những đứa trẻ đang vui đùa trên bãi cỏ cách đó không xa, bọn chúng xem ra không khác tiểu Nghiêu là mấy, đang tận hưởng khoảng thời gian ngây thơ vui vẻ nhất của đời người. Tuy nhiên, tiểu Nghiêu lại có một điểm nhỏ khác những đứa trẻ bình thường, cho dù cô đã cố gắng hết sức mình nhưng cũng không thay thế được vị trí một người cha, mà tiểu Nghiêu ngược lại tự biết chăm sóc mình rất tốt. Buổi sáng từ trường học tiểu Nghiêu gọi điện cho cô, đầu tiên là kể lại đơn giản những chuyện đã xảy ra tại trường trong những ngày qua, sau đó lại lo lắng mà hỏi cô có phát bệnh hay không, căn dặn cô nhớ mang theo thuốc xịt, không nên đi nhiều nơi, nhớ ăn cơm uống thuốc đúng giờ, đây là những lời một đứa bé chín tuổi có thể nói được sao? Con trai trưởng thành sớm khiến cô đau lòng.

Ngày đó sau khi tỉnh lại ở bệnh viện, cô liền nghĩ, nếu một ngày cô không còn trên đời nữa, con trai mồ côi biết phải làm thế nào? Trong lòng cô bỗng cảm thấy chua xót, là do cô ích kỷ mà tiểu Nghiêu phải lớn lên trong hoàn cảnh thiếu tình thương yêu của người cha. Một tiếng “Pằng” xuất hiện, như là âm thanh của vật gì đó rơi trên mặt đất, Tô Hiểu Mộc theo bản năng cúi đầu nhìn — là một quyển tạp chí kinh tế tài chính, lông mi của cô khẽ run lên, không nhịn được cúi người xuống đem nó nhặt lên, tóc dài theo động tác của cô khoác lên lưng tạo thành một đường cong đẹp mắt.

Phong cách của tạp chí khá đơn giản, ngoài bìa là hình ảnh một người đàn ông cao lớn rắn rỏi, gò má anh ta anh tuấn tạo thành nét thâm thúy, gương mặt có vẻ lạnh lùng, toàn thân một bộ quần áo màu đen làm người ta có cảm giác bí hiểm. Cô cũng biết, anh vốn tựa như một dòng nước xoáy, khi đã rơi vào đấy, cả đời không cách nào thoát ra. Năm đó, khi triển lãm của lão sư Phương kết thúc, gặp lại anh lần nữa thì thời gian đã qua nửa năm. Ngày đó trời đã rất khuya, sương mù còn bao trùm cả không gian. Trở về sau buổi dạy thêm, mặc dù chiếc xe đẹp mắt Aston Martin đã thắng lại kịp thời, nhưng vẫn làm cho cô cảm thấy vô cùng sợ hãi và ngã trên mặt đất. Cô nhất thời không kịp phản ứng, thẫn thờ ngồi tại chỗ một lúc mới lấy lại tinh thần, thu dọn toàn bộ sách vở vừa bị rơi trên mặt đất kẹp lại dưới nách, sau đó một tay chống xuống để đứng lên, nhưng mà thử mấy lần cũng không được, mắt cá chân đau đến chết đi sống lại quả thật không thể dùng sức. Có người liền đỡ cô dậy:

“Cô không sao chứ?”.

Có vẻ như ngửi được mùi hương nước hoa vừa quen thuộc mà cũng xa lạ, cô ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt kinh ngạc vô cùng.

Là anh ta? Bóng đèn đường màu vàng nhạt phản chiếu đôi gò má anh tuấn của anh, cô cố gắng kìm chế tâm trạng của mình, mỉm cười nói:

“Không có gì, tôi không sao”.

Cô đoán là anh không có ấn tượng gì về cô, đây là lần thứ hai hai người tiếp xúc ở khoảng cách gần như vậy, hơi thở của anh thoáng qua làm tim cô đập lỡ vài nhịp. Anh cau mày, hơi lùi vài bước để tạo khoảng cách với cô, cô mất đi nơi chống đỡ, sức nặng cơ thể làm mắt cá chân thêm đau, cả người lảo đảo sắp ngã. Như trong dự liệu, anh mấp máy môi:

“Tôi đưa cô đi bệnh viện”.

Giọng nói trẻ tuổi lộ ra sự trầm ổn khác thường, mang theo thoang thoảng hương rượu vang, quyến rũ vô cùng. Cô chua chát cười cười:

“Còn chưa nghiêm trọng đến nỗi phải đi bệnh viện, có thể hơi khó khăn một chút, nhưng tự tôi có thể về được”.

Anh không tiếp tục nói chuyện, đi thẳng đến mở cửa xe, tầm mắt di chuyển từ chân đến mặt của cô:

“Lên xe thôi”.

Cặp mắt kia sâu không lường được, làm cho người ta đoán không ra anh đang nghĩ điều gì, lại có loại sức mạnh áp đảo người khác, khiến cho người khác phải nghe theo ý của anh. Nhìn anh ta vội vã, cô chỉ có thể ngoan ngoãn lên xe, chiếc xe thể thao cực tốt lao vùn vụt trong đêm, trong xe quá yên tĩnh làm cô có chút lo lắng, cô không nhịn được mà liếc nhìn anh qua kính chiếu hậu, mái tóc đen dày của anh cắt rất gọn gàng, sống mũi vừa cao vừa thẳng, cổ áo sơ mi để mở, bên ngoài áo vest là gài áo màu đen, nhìn phong cách trang trọng có vẻ như anh vừa ra khỏi một bữa tiệc.

Giống như cảm nhận được sự quan sát đó, anh khẽ quay đầu sang nhìn cô, cô lập tức xoay người nhìn ra cửa xe, đếm từng chiếc đèn đường nhỏ, vô thức khẽ cong môi, mỉm cười. Mà anh từ đầu đến cuối cũng không nói một câu. Bọn họ rất nhanh đã đến bệnh viện, không cần đăng ký cũng không cần chờ đợi, hơn nữa đã trễ thế này vẫn còn một vị bác sĩ chủ nhiệm khoa chỉnh hình ở lại khám chân cho cô, cô không khỏi nghĩ tới lời đồn của các bạn trong lớp học gốm sứ về anh, rằng anh có thế lực rất lớn.

Bác sĩ chẩn đoán ban đầu là cô bị trật khớp, nhưng để cho an toàn, bác sĩ yêu cầu cô chụp X quang, cuối cùng xác định là không tổn thương đến xương, xoa chút rượu và nghỉ ngơi vài ngày là khỏi. Lúc đi ra, cô thấy anh tựa vào khung cửa sổ cuối hành lang nhìn ra ngoài, như là đang nghĩ ngợi điều gì. Thân người cao lớn cùng ánh trăng lạnh lẽo như hòa vào nhau. Cô không làm phiền anh, yên lặng đứng ở gần đó. Cho đến khi điện thoại di động vang lên, anh mới bừng tỉnh, thấy cô yên lặng đứng sau lưng mình, trong mắt anh thoáng vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh lại che giấu điều đó, trực tiếp đưa tay lên nghe điện thoại:

“Sao? Đã đến? Trực tiếp đi lên lầu ba”.

Sau khi tắt máy, anh quay đầu nói với cô:

“Trợ lý của tôi sẽ đến ngay, anh ta sẽ đưa cô về”.

Cô gật đầu một cái:

“Được, cảm ơn anh”.

Sau đó cố hết sức bỏ qua cảm giác mất mát trong lòng.

“Ngài Cảnh!”.

Phụ tá của anh – Vương Hạo vội vàng chạy lại, giữa mùa đông nhưng trán anh ta lại đổ đầy mồ hôi. Anh lại không vội vã nói:

“Còn lại mọi chuyện cậu tự xử lý”.

Thời điểm lướt qua người cô, anh dừng lại một chút, ánh mắt dừng lại ở phía trên túi xách của cô, hơi chần chừ hỏi:

“Cô cũng học nghệ thuật gốm sứ?”.

“Ừ, có học qua một ít”.

Tô Hiểu Mộc trên mặt nhìn như thật bình tĩnh, nhưng trong lòng có chút hưng phấn, cho là anh vẫn nhớ cô.

“Vật trang sức rất đặc biệt”.

Noí xong câu này, anh cất bước rời đi.

Cô hơi hơi nắm tay lại, các ngón tay lạnh lẽo cứng ngắn gập lại, vật trang sức gốm sứ kia là khi kết thúc khóa học lão sư Phương đưa cô làm kỷ niệm, sau này cô mới biết, đó là tác phẩm của con gái lão sư Phương. Có lệnh của ông chủ, trợ lý Vương Hạo kiên trì đưa cô về nhà, còn tao nhã và lịch sự đưa cô danh thiếp, nói rằng nếu như có bất cứ vấn đề gì, có thể theo số điện thoại ghi trên đó mà tìm anh ta giải quyết. Số điện thoại đó cô vẫn chưa bao giờ gọi.

Sau đó lại có một lần, cô tái phát bệnh suyễn phải vào bệnh viện, ngoài ý muốn nhìn thấy xe anh đậu ngoài cửa khu nội trú của bệnh viện, cô cố ý đợi một chút, cho đến khi thấy anh dịu dàng dìu một cô gái ra khỏi cửa, lên xe, không biết cô gái kia nói với anh điều gì, anh khẽ vuốt cằm, nở một nụ cười rất thản nhiên. Cô mất hồn trong giây lát, thì ra là người lạnh lùng như anh cũng có thể cười dịu dàng đến vậy, làm cho bầu trời lạnh lẽo cũng trở nên ấm áp.

“Cám ơn cô đã nhặt giúp”.

Giọng nói như trong trẻo tiếng chuông trong nháy mắt kéo Tô Hiểu Mộc khỏi quá khứ, nhưng tâm tình xúc động ban nãy vẫn bồi hồi trong tim.

“Không có gì”.

Cô đưa cuốn tạp chí lên, lúc này mới phát hiện cô gái trước mặt ngồi xe lăn, cô mất một chân, ống quần bên trái trống rỗng. Trên khuôn mặt cô ấy nở một nụ cười điềm tĩnh, nhận lấy cuốn tạp chí rồi lại lễ phép nói cám ơn.

Không lâu sau đó, từ sân có phía sau, một nam sinh chạy đến, trên trán thoáng một tầng mồ hôi, cau mày oán trách:

“Em tại sao lại chạy loạn khắp nơi rồi? Thật làm cho anh dễ tìm”.

Vẻ mặt của cậu ta tỏ vẻ không đồng ý, nhưng lời nói lại hết sức dịu dàng.

“Ở trong phòng bệnh buồn muốn chết, anh lại không đến, em....em ra ngoài hóng mát một chút cũng không được sao? Đúng rồi đúng rồi, anh mau nhìn, người đàn ông này rất đẹp trai nha”.

Cô gái trẻ chỉ vào tạp chí đang đặt trên đùi cười nhẹ nhàng nói. Nam sinh một mặt đẩy xe lăn, một mặt không phục kêu lên:

“Hừ, anh ta có đẹp trai sao?”

“Không có....mới là lạ! Người ta phong cách lắm nha”.

Cô gái nghịch ngợm lè lưỡi. Âm thanh của họ ngày càng xa, bóng lưng ấm áp của nam sinh vẫn khóa chặt tầm mắt của Tô Hiểu Mộc.

Điều khó nhất trên thế gian này, đó là mặc kệ cho dù xảy ra chuyện gì, những người yêu nhau có thể cùng vượt qua hoạn nạn, không xa rời nhau, cùng nắm tay đi đến hết cuộc đời. Có thể trong biển người mênh mông tìm được nhau, bọn họ thật là may mắn.

Tô Hiểu Mộc ở lại bệnh viện vài tuần mới xuất viện. Ngày cô xuất viện, Lăng Tử Kỳ xin nghỉ phép đưa cô về nhà. Lăng Tử Kỳ giúp cô làm xong thủ tục, khi trở về phòng thấy cô đang dọn dẹp những đồ dùng còn lại, anh thấy cô cầm một quyển tạp chí nhét vào trong túi, khuôn mặt ngoài bìa tạp chí khiến mắt anh trở nên ảm đạm, tay nắm chặt thành quyền.

Thời điểm Tô Hiểu Mộc quay đầu lại, anh đã khôi phục vẻ mặt cà lơ phất phơ như ngày thường, dựa vào cửa, đầu ngón tay xoay chìa khóa xe, cười nhạo:

“Có anh đây làm bạn hữu hiếu nghĩa bận trước bận sau, em định làm như thế nào báo đáp đây? Tô tiểu thư?”.

Tô Hiểu Mộc khẽ nâng cằm dưới, ánh mắt sáng ngời nhìn thẳng anh, rộng rãi nói:

"Vậy anh nghĩ muốn em báo đáp thế nào? Cứ mở miệng."

"Lấy thân báo đáp như thế nào?"

Lăng Tử kỳ cười theo cô.

Tô Hiểu Mộc bình tĩnh đem ánh mắt dời đi, xách theo túi hành lý đi tới thân mật kéo tay của anh, nói cười ríu rít:

“Đừng giỡn, anh muốn tiếp nhận một người đẹp hết thời chịu nhiều uất ức à? Em mời anh đi ăn một bữa tiệc lớn đi, anh không phải là thích ăn đồ ăn Pháp sao? Em biết một nhà hàng, mùi vị đặc biệt tốt. . . . . ."

“Là tự em muốn ăn phải không? Đừng tự mình nói đường hoàng như vậy”.

Lăng Tử Kỳ vừa tức vừa buồn cười nhận lấy hành lý trong tay cô, mặc cho cô lôi kéo mình ra cửa, bàn tay của cô rất gầy, hơn nữa lần này bệnh lại gầy thêm không ít, anh không nhịn được dùng sức chuyển sang cầm tay cô. Tô Hiểu Mộc ngẩn ra, cúi đầu, lại có chút khi dễ chính mình làm cho bản thân trở nên ngu ngốc. Vừa rời bệnh viện, không lâu sau lại gặp phải kẹt xe nghiêm trọng. Cùng Lăng Tử Kỳ trò chuyện một lát, Tô Hiểu Mộc không nhịn được với tay bật radio, giọng nói DJ trầm thấp cất lên xóa tan phiền muộn, xe không nhúc nhích được chút nào, chương trình đã gần kết thúc, hiện đang phát một bài tình ca lộ ra sự bi thương.

Kết thúc bài hát, người dẫn chương trình chậm rãi nói lời kết: “Từ Chi Ma nói, một người, cả đời ít nhất nên có một lần, vì người kia mà quên mình, không cầu có kết quả, không cầu được cùng chung bước, không cầu từng phải có được nhau, thậm chí không cầu người đó yêu mình, chỉ cầu trong khoảnh khắc tuyệt vời nhất của bản thân, cả hai gặp được nhau...”
 
Last edited by a moderator:

AnB.Hunnie

Be my Superman ~
Bài viết
155
Reaction score
44
Points
28
Chương 3 : THANH TỈNH

Có lẽ cả đời người, thật sự cần một lần bất chấp tất cả để yêu mới không uổng phí cuộc đời này.

Không gian nho nhỏ bên trong xe chỉ còn lại âm nhạc, trong nháy mắt hoàn toàn rơi vào yên lặng.

Lăng Tử Kỳ liếc mắt nhìn qua, sắc mặt Tô Hiểu Mộc hơi trắng bệch, tóc dài phía sau ót hơi rối, mang theo nét dịu dàng, nhu hòa, ánh mắt trầm tĩnh nhìn về phía trước như đang suy nghĩ điều gì. Năm tháng không làm thay đổi nhiều đường nét trên khuôn mặt cô.

Anh không khỏi nhớ lại lần đầu tiên gặp mặt, tuy cô mới hai mươi tuổi, nhưng cô đã có một đứa con. Lão sư Phương lúc hấp hối có căn dặn anh rằng:

“Tử Kỳ à, Hiểu Mộc là một cô gái kiên cường, sau này cậu hãy thay tôi giúp đỡ cô ấy nhiều hơn.”

Anh đối với cô, ban đầu chỉ là trách nhiệm với lời nhờ cậy của người thầy, vậy bây giờ, là vì điều gì? Anh yên lặng dời tầm mắt, hướng ánh mắt vô hồn ngoài cửa xe, cho đến khi dòng xe dài từ từ dãn ra, phía sau vang lên những tiếng còi dồn dập, anh mới khởi động xe từ từ rời đi.

Sau đó, đến khi bọn họ thưởng thức xong bữa ăn Pháp cầu kỳ thì đã là chín giờ tối. Tô Hiểu Mộc thư thái thưởng thức ly rượu sau bữa ăn, Lăng Tử Kỳ không biết từ đâu đưa đến một quyển sách ảnh, nhẹ nhàng để trước mặt cô. Tô Hiểu Mộc sững sờ, ngẩng đầu lên, hỏi anh:

"Đây là cái gì?"

“Trước hết em hãy xem một chút đã”.

Nét mặt Lăng Tử Kỳ có chút trẻ con, khóe môi nở một nụ cười nhàn nhạt nói:

“Có một câu quản cáo nói như thế nào nhỉ? A, là như thế này, “Luôn có một người thích”.

Mở sách ảnh ra, những bức ảnh phong cảnh tinh xảo liền đập vào mắt, một quyển sách nho nhỏ, nhưng thế giới bên trong lại thật rộng lớn, thậm chí giới thiệu cận kẽ những thành phố du lịch nổi tiếng trên thế giới, giới thiệu chi tiết về thời trang, ẩm thực, khách sạn, toàn bộ đều có bên trong.

Tô Hiểu Mộc kinh ngạc nhìn quyển sách, trong mắt hơi hoảng hốt, biết rõ còn cố ý hỏi:

“Anh cho em cái này làm gì? Em không đi du lịch!”

Lăng Tử Kỳ không cho cô trốn tránh, ánh mắt nghiêm túc cẩn thậm liếc nhìn cô:

“Thay đổi hoàn cảnh sống trong một thời gian ngắn, đối với người bệnh rất tốt”.

Tô Hiểu Mộc đem quyển sách giới thiệu đẩy trở về, tránh ánh mắt của anh rồi nói:

“Việc này không cần thiết... em hiện tại rất tốt”.

"Tốt? Đầu mùa xuân đến bây giờ em đã phát bệnh ba lần rồi, cái này gọi là tốt?"

Lăng Tử Kỳ cuối cùng không còn kiên nhẫn, nụ cười biến mất, thậm chí mất khống chế nắm lấy bàn tay cô đang để trên bàn, giọng nói nghiêm túc mang cả sự lạnh lùng:

“Tô Hiểu Mộc, có thể nói cho anh biết được không, rốt cuộc em đang suy nghĩ gì?”

Góp nhặt một đống tin tức của người kia, lại muốn làm cái gì? Tô Hiểu Mộc khẽ nhếch miệng lên, vẻ mặt có chút kinh hoảng vì bị nhìn thấu, dùng sức rút tay về được, vội vã đứng dậy nói:

“Em... em đi toilet một chút”.

Tiếng giày cao gót vang vọng tiến về phía cửa, bóng lưng của cô hiện vẻ chạy trối chết. Lăng Từ Kỳ cũng không tức giận, nhưng trái tim đập mạnh và loạn nhịp, nhìn chằm chằm vào năm ngón tay trống rỗng kia, phía trên như còn lưu lại nhiệt độ của cô, sau đó chậm rã nắm chặt lại, nhưng không bắt được bất cứ cái gì. Anh tự nói với chính mình: “Tô Hiểu Mộc...tại sao trên đời lại còn một cô gái ngu ngốc như em?”

Ở phía toilet bên kia, Tô Hiểu Mộc rõ ràng đang đi rất gấp, rồi ở chỗ khúc quanh chợt dừng lại, thậm chí giấu mình ở cột đá cẩm thạch phía sau. Cách đó không xa, bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi của Cảnh Diễn rơi vào tầm mắt cô, mãi cho đến khi anh lên xe rời đi trước mặt, cô mới từng chút một lấy lại được hơi thở của mình. Từ khi bọn họ chia tay, cô cố hết sức tránh xa mọi trường hợp có thể gặp mặt anh, cho nên hai người cũng chưa gặp lại, thỉnh thoảng có nhìn thấy vài lần, nhưng chỉ có cô thấy anh, không ngờ hôm nay sút nữa thì đi lướt qua nhau.

Đây là ý trời sao? Cô vỗ nước lạnh vào mặt, cảm giác lạnh lẽo có thể trả lại lý trí cho cô. Cô nhìn mình trong gương, nhiều buổi tối không ngủ yên, đáy mắt cô đã có quầng thâm, gương mặt khô gầy không một chút huyết sắc, nhìn thật tang thương. Tử Kỳ hỏi cô rốt cuộc đang suy nghĩ gì, thật ra thì cô còn có thể nghĩ cái gì? Từ khi Cảnh Diễn bước vào thế giới của cô, mọi việc đã không còn do cô có thể quyết định.

Trong những đêm cô chợt tỉnh giấc, những ký ức kia lại ùa về, một ý tưởng điên khùng bắt đầu hành hạ thần kinh của cô, một lần lại một lần, không biết bao nhiêu lần. Nếu như cô thật sự sẽ chết, như vậy xin cho phép cô ích kỷ một lần, cho anh biết sự tồn tại của tiểu Nghiêu, cho anh biết cô vẫn muốn thuộc về anh, nếu như ông trời có mắt , nếu như có thể, vậy hãy để cho anh cũng yêu cô. Mặc dù cơ hội Cảnh Diễn yêu Tô Hiểu Mộc có lẽ chỉ là một con số lẻ. Tô Hiểu Mộc tự giễu lắc đầu một cái, lau sạch sẽ khuôn mặt đọng nước, đẩy cửa đi ra ngoài, liền thấy Lăng Tử Kỳ tựa vào chỗ cô vừa đứng ban nãy mà chờ cô.

Cô vốn là còn chút thấp thỏm, nhưng Lăng Tử Kỳ nhìn cô thoải mái cười cười, săn sóc mà đem áo khoác trên tay choàng ở trên vai cô:

"Làm sao em lâu như vậy mới ra ngoài? Anh đã thanh toán xong, trời chiều rồi, anh đưa em trở về, sớm nghỉ ngơi một chút."

"Được."

Tô Hiểu Mộc âm thầm thở phào nhẹ nhõm, xem ra anh không để trong lòng tình huống lúng túng vừa rồi. Kỹ thuật của lái xe Lăng Tử Lỳ rất tốt, tốc độ nhanh lại ổn định, không lâu lắm đã đến dưới lầu chỗ ở của Tô Hiểu Mộc, cô xuống xe, khom lưng nói gặp lại, lại phát hiện anh tắt máy, cũng đi theo ra ngoài, bình tĩnh nói:

“Em lên nhà hay lại ở trong thang máy té xỉu? Anh không yên lòng, để anh tiễn em lên nhà”.

Một khi liên quan tới bệnh của cô, lập trường thầy thuốc của anh rất kiên định, cô không ngăn cản được. Trong thang máy rất an tĩnh, hôm nay bọn họ, giống như thiếu một chút gì, Tô Hiểu Mộc nghĩ tới nghĩ lui, rốt cuộc nghĩ đến một thích hợp từ — tự tại, bọn họ chợt trở nên không được tự nhiên rồi, cô thậm chí không dám nhìn thẳng vào anh, càng sợ anh lại hỏi mình về những điều đó.

Vừa vào cửa, là có thể thấy tấm áp-phích hình Tô Hiểu Mộc cùng tiểu Nghiêu phóng to, nhà của cô không phải rất lớn, lại bố trí được đủ ấm áp, tất cả trang trí đều là cô tự mình thiết kế. Lăng Tử Kỳ nhìn nụ cười sáng lạn của cô trong hình, trong nháy mắt có một chút thất thần. Tô Hiểu Mộc đi vào phòng bếp, hỏi

"Anh uống chút gì không?"

Lăng Tử Kỳ lắc đầu một cái, thay cô mở ra một cánh cửa sổ thông gió tầng cao của tòa nhà ban đêm gió thật lớn, thổi rối loạn tóc của anh, anh lẳng lặng nhìn cô, nhỏ giọng nói:

"Hiểu Mộc, em suy nghĩ thêm một chút đề nghị của anh, nếu như em sợ nơi xa lạ không thích ứng, anh có thể đi cùng em."

Lăng Tử Kỳ thời điểm mặc áo thầy thuốc luôn cẩn thận tỉ mỉ, tan việc lại trở nên bất cần đời, làm cho người ta nhìn không ra bản chất của anh rốt cuộc là cái gì, Tô Hiểu Mộc ngày trước liền tố cáo anh là người hai mặt,anh còn hài hước đáp trả cô một câu, em nói thật đúng, anh là chòm sao Song Tử đấy. Nhưng anh gần đây có chút nghiêm túc, cho nên Tô Hiểu Mộc nghĩ làm bộ như không có chuyện lạ cũng không được, cô cười cười:

"Tiểu Nghiêu còn phải đi học, em không đi được, về phần bệnh của em, về sau chú ý một chút là được, anh không cần quá lo lắng, nhiều năm như vậy cũng vẫn sống tốt phải không?"

"Em là không đi được, chứ không phải là không muốn đi?"

Anh mím môi, lại đến gần cô một bước, ánh mắt thâm thúy đốt người, dưới ánh đèn phòng bếp gương mặt của anh hơi ửng hồng, trên người còn mang theo mùi hương rượu đỏ thoang thoảng. Anh không cho cô cơ hội phản bác, nói tiếp,

"Em hy sinh tất cả, người kia sẽ quý trọng sao? Đáng giá không?"

Anh không rõ ràng lắm cô và Cảnh Diễn đã xảy ra chuyện gì, phải nói cơ hồ không ai biết cha tiểu Nghiêu là người nào, ngay cả anh cũng là trong lúc vô tình biết, cũng chỉ biết, anh ta đã từng là của cô. Vết sẹo chưa bao giờ khép lại vô tình bị anh vạch trần, Tô Hiểu Mộc có chút thẹn quá thành giận, trừng mắt nhìn anh:

"Em không cần bất luận kẻ nào quý trọng. . . . . . Ưmh. . . . . ."

Một nụ hôn bất chợt. Lăng Tử Kỳ vây cô lại ở bồn rửa tay, ôm chiếc eo mềm mại mảnh mai của cô, dịu dàng, lại thâm sâu mà hôn. Tô Hiểu Mộc phản xạ dùng lực mạnh đẩy anh ra, khó có thể tin điều vừa xảy ra, môi lạnh lẽo mất đi màu sắc:

"Tử Kỳ! Anh điên rồi phải không?"

Lăng Tử Kỳ giống như không nghe thấy, trong mắt có chút mất mát, sau đó cười khổ lẩm bẩm:

"Hiểu Mộc, em thương anh ta, anh ta sẽ yêu em sao?"

Vậy anh yêu em, em sẽ yêu anh sao?

Bị đâm trúng tử huyệt, cô rất nhanh cho anh một câu trả lời chắc chắn, cũng là một kích trí mạng:

"Vậy thì thế nào? Cho dù anh ấy không yêu em, em cũng sẽ không yêu anh!"

Những lời nói như vậy đột ngột bật ra không kịp suy nghĩ, tiếp đến là khoảnh khắc trống không. Lăng Tử Kỳ ngẩn ra, tay đặt ở trên eo cô, từ từ, chậm rãi buông ra, một hồi lâu sau, vẻ mặt của anh đã biến thành chưa bao giờ mất bình tĩnh, anh ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường một chút, giọng nói cũng lạnh nhạt xuống:

"Đã muộn rồi, anh về."

Sau đó nghiêm mặt, xoay người đi tới cửa. Chờ Tô Hiểu mộc ý thức được những lời nói của mình làm tổn thương anh như thế nào thì cô cái gì cũng không kịp suy nghĩ chạy ra ngoài, trong đầu xông lên những hình ảnh đã qua, thời điểm tiểu Nghiêu sốt cao không hết là Tử Kỳ ngày đêm ở cùng với cô, khi cô bận việc ở nước ngoài họp phụ huynh là anh thay cô có mặt, thời điểm ngày lễ anh luôn nhín chút thời gian đến cùng bọn họ, càng không cần phải nói cô phát bệnh như vậy anh sẽ bỏ lại công việc vì cô bận trước bận sau. . . . . . Còn có rất nhiều rất nhiều, nhiều năm như vậy rồi, vẫn là anh. Tại sao cô có thể làm tổn thương anh như vậy? Nước mắt hối hận rơi như mưa, làm mặt cô trở nên nhếch nhác.

"Tử Kỳ. . . . . ."

T
rước cửa thang máy cô chặn anh lại, lại hèn nhát không dám đến gần một bước. Lăng Tử kỳ dừng lại, nhưng không quay đầu. Nhìn bóng lưng kháng cự của anh, Tô Hiểu Mộc khổ sở trong lòng, đem chính mình mắng 1000 lần, một vạn lần, cắn chặt môi mang theo tiếng khóc giải thích:

"Tử Kỳ, thật xin lỗi, mới vừa rồi em nhất thời xúc động. . . . . ."

Nhưng lời của cô vẫn chưa thể nói xong, thang máy đã hạ xuống, cửa mở ra, Lăng Tử Kỳ thật nhanh chạy vào bên trong, trong mắt cô mơ hồ chỉ có thể nhìn thấy gò má lạnh lẽo của anh. Trước khi cửa thang máy khép lại, anh hơi cúi đầu, nhẹ nhàng nói:

"Hiểu Mộc, nên nói xin lỗi là anh, tối nay anh có chút say."

Mà em chỉ là, để cho anh tỉnh táo lại.


 
Last edited by a moderator:

Bình luận facebook

Top Bottom