Full Bạo quân, thiếp vốn khinh cuồng!

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Giới thiệu:
Ảnh bìa
Tác giả
Yên Mộc
Thể loại
XK, CĐ, Ngọt, trước lạnh sau ấm, nam cường, HE
Số chương
89
Nguồn
Editor: Tử Liên Hoa 1612
Lượt đọc
1,666
Vừa tỉnh dậy đã phát hiện bản thân lên giường với nhiếp chính vương tàn bạo khát máu nhất trong truyền thuyết, hơn nữa còn là cường bạo người ta, mẹ nó có cần cẩu huyết như vậy không!

***

Nàng tên là Bùi Sắt, cũng không phải là bồi sắc, tại sao lại muốn nàng bồi rượu? Hơn nữa còn là rượu đã bị bỏ thuốc?

Con bà nó thằng nhóc con, thành thân đã ba năm cũng không động vào nàng, nàng nhịn, lại còn để cho nàng đi hầu hạ người khác?

Phu có thể nhịn, thê không thể nhịn!

Một phát đá văng cửa phòng, nàng trong tình trạng lửa giận ngút trời đi thẳng vào vấn đề: "Ngươi, mau cởi quần áo cho bản công chúa!"

Nam tử đang nằm trên giường nghe vậy thì khẽ cong môi, mắt phượng hẹp dài giống hệt trời sao tháng sáu, lóe sáng như hắc diệu thạch: "Cởi cho nàng?"

"Nói nhảm, hôm nay bản công chúa nhất định phải ăn ngươi sạch sành sanh...... Này, ngươi làm gì đấy?" Tiếng xé vải phá không mà đến, mỗ nữ trợn mắt nhìn bàn tay đang đặt trên ngực.

"Không phải công chúa vừa ra lệnh cho bổn vương cởi quần áo giúp người sao? Hơn nữa...... Còn phải ăn bổn vương sạch sành sanh, bổn vương chỉ là theo lời mà làm thôi." Hai tay lướt trên cơ thể, mỗ nam vươn người, thành công kéo mỗ nữ lên giường hẹp.

"Ngươi......" Hôm sau tỉnh lại, đập vào mắt không phải là tiểu lão công của mình mà là...... Nhìn khuôn mặt xinh đẹp tới nhân thần cộng phẫn*, Bùi Sắt lóng ngóng mặc áo, run rẩy không ngừng. (*cả người và thần đều căm hận)

Trời ạ, nàng vậy mà lại lên giường với nhiếp chính vương U Ly tàn bạo nhất đương triều, hơn nữa còn là cường bạo!

Xong rồi xong rồi, cả Kỳ quốc, không ai nghe tên U Ly mà không sợ mất mật.

Đồn rằng hắn không chỉ hành thích vua đoạt vị, năm đó thí đế* còn huyết tẩy Thanh Hoa điện, ngay cả trẻ con cũng không tha, sau đó thành công ngồi lên vị trí nhiếp chính vương. (*giết vua)

Đồn rằng hắn cấu kết với Thái hậu, Đương Kim hoàng thượng là con riêng của hắn và Thái hậu......

Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách!

Mỗ nữ vừa khoác áo xong định trốn, chỉ là người còn chưa ra khỏi cửa phòng, sau lưng đã truyền tới giọng nói lười biếng: "Công chúa không hài lòng với bổn vương sao? Nếu cảm thấy không vừa lòng, bổn vương không ngại tiếp tục đại chiến ba trăm hiệp......"
 
Last edited:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 1~2
Chương 1: Xuyên không ngoài ý muốn, bị nhốt trong phòng chứa củi

Edit+beta: Tử Liên Hoa 1612

Lúc Xuyên Nguyệt mơ mơ hồ hồ tỉnh lại, chỉ cảm thấy một mùi gay mũi xông vào mũi, gần như khiến người ta muốn nôn mửa.

Cô bịt miệng mũi lại theo bản năng, mở mắt ra chỉ thấy xung quanh tối đen như mực, đưa tay không thấy được năm ngón, chỉ có tiếng ruột nhúc nhích truyền đến, cả dạ dày co rút đau đớn.

Thật đói!

Cô rên nhẹ một tiếng, lúc này mới phát hiện cả thân thể đều bủn rủn vô lực, đầu óc choáng váng, hình như thân thể còn nóng rực.

Đây là nơi nào, tại sao cô lại ở đây?

Trí nhớ trôi ngược lại, đột nhiên cô trợn to hai mắt, cô...... Không phải cô ngã từ trên cầu thang xuống à......

Cô tên là Xuyên Nguyệt, hai mươi hai tuổi, mới từ trường học ra ngoài nên quyết tâm phấn đấu vô cùng mãnh liệt, nhưng mụ quản lý trời đánh đoán chừng là đã đến thời mãn kinh, cả ngày tìm cô bới móc. Hôm nay cô đi làm chỉ tới muộn một giây, bà cô chua ngoa kia hết lần này tới lần khác nói cô đã trễ một phút, trừ sạch lương chuyền cần của cô.

Con bà nó bà cô chết tiệt, chẳng lẽ sau khi tiếng chuông mừng năm mới vang lên một giây thì con trai bà được sinh ra, muộn mất một giây, bà có thể nói rằng nó hai tuổi sao?

Người nào mà chẳng biết trẻ con hai tuổi đã chạy nhảy khắp nơi được, nhưng nó còn chưa biết ăn thế nào. Bà nó chứ!

Cô tức giận vội vã chạy đi tranh luận với bà cô kia, kết quả lý còn chưa thành, bà cô kia đã nhằm thẳng mặt cô chửi mắng một trận, mở miệng là một tiếng ‘tiện’, hàng không xuất (ý mắng chị bị ế).

Xuyên Nguyệt cô cả đời hận nhất chính là người khác mắng cô tiện. Vì vậy trong cơn giận dữ, cô bước lên một bước, hai người xông vào đánh loạn lên, nhưng người ta trên cao cô ở phía dưới, sơ ý một chút bản thân lại từ cầu thang thật cao té xuống, trên trán đau xót, sau đó hoàn toàn hôn mê.

Không phải ngã cầu thang thì nên ở bệnh viện à, chẳng lẽ bây giờ cô đã chết rồi sao?

"Phu nhân, thiên chân vạn xác (chính xác 100%), là nô tỳ tận mắt nhìn thấy nàng ta tắt thở, bây giờ phải làm thế nào mới được, ngày mai đã là ngày xuất giá rồi!" Có tiếng nóng nảy của phụ nữ trung niên mơ hồ truyền đến, Xuyên Nguyệt cảm thấy rất đáng ngờ.

"Ầm ĩ cái gì mà ầm ĩ! Không phải ta sai ngươi bắt nó đồng ý xuất giá sao? Bây giờ thì hay rồi, lúc đưa người cho ngươi thì vẫn còn tốt, vậy mà mới chỉ qua bốn ngày, ngươi lại chạy tới nói với ta rằng người đã chết? Ngươi muốn ta ăn nói với lão gia thế nào hả!" Có giọng của một người phụ nữ trung niên khác đang cực kỳ tức giận, hiển nhiên là có mấy phần hốt hoảng bên trong, hai người đang đi tới bên này.

Xuyên Nguyệt vừa nghe, mắt lập tức mở thật lớn. Đây, đây không phải là giọng của bà cô quản lý đang thời mãn kinh của cô sao!

Không thể ngờ được bà cô kia còn dám sai người nhốt cô, quả nhiên thật là độc ác!

Không phải người gì kia nói mình đã chết rồi sao? Vậy mình liền "chết" cho bà cô quản lý đó nhìn!

Ra được quyết định, Xuyên Nguyệt nhắm chặt hai mắt, nằm xuống lần nữa.

"Két" một tiếng, âm thanh giống như vọng lại từ miền xa xôi. Tiếng khóa từ bên ngoài truyền vào, Xuyên Nguyệt đang đóng giả "thi thể" cảm thấy vô cùng khó hiểu, âm thanh này thật kỳ quái.

Lại "kẽo kẹt" một tiếng, có ánh sáng chói mắt từ bên ngoài chiếu vào, cho dù Xuyên Nguyệt đã nhắm mắt lại cũng vẫn cảm thấy khó chịu.

Tiếng bước chân dẫm trên đất xột xột xoạt xoạt vang dội, chỉ thấy người mà Xuyên Nguyệt nghe thấy đầu tiên sau khi tỉnh lại mở lời: "Phu nhân, nô tỳ đã kiểm tra, quả thật là đã tắt thở, người xem......"

Ánh sáng ban ngày chiếu vào mặt Xuyên Nguyệt, một người phụ nữ mặc áo gai vải thô cẩn thận dẫn người mặc hoa phục sau lưng đến gần. Người sau lưng bà ta tuổi chừng bốn mươi nhưng lại được bảo chăm sóc cực tốt, ngay cả khi đứng ngược sáng cũng có thể nhìn ra làn da mịn màng của bà ta, chỉ là ác độc giữa hai lông mày hơi nặng một chút.

Tóm lại đã là người chết, hai người dù sao cũng hơi kiêng kỵ, bước chân cũng cẩn thận hơn.

Người được gọi là "phu nhân" kia cẩn thận nhìn sắc mặt Xuyên Nguyệt, chỉ thấy quanh hai mắt cô đã biến thành màu đen, khuôn mặt trắng bệch, đôi môi tím xanh, hiển nhiên đã "chết" rất lâu. Bà ta lui về sau nửa bước theo bản năng, rốt cuộc vẫn tăng can đảm tiến lên xem thử hô hấp của cô.

Cảm giác có ống tay áo phất qua gò má, chính là lúc này, Xuyên Nguyệt nắm chặt cơ hội chợt trợn mắt một cái. Phụ nhân kia vốn tưởng rằng cô chết rồi, lúc nhìn thấy cô trợn mắt lên thì ngẩn người, nhưng chỉ một giây sau vẻ mặt đã đại biến. Bà ta a một tiếng chỉ vào Xuyên Nguyệt, sợ tới mức không nói ra lời, Xuyên Nguyệt theo sát đó ngồi dậy. Người phụ nữ mặc áo thô kia hiển nhiên cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lúc này vừa thấy Xuyên Nguyệt đứng dậy thì sợ vỡ mật.

"Có quỷ!!!"

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, cả phủ thừa tướng hỗn loạn tưng bừng.

Mà vừa mới mở mắt ra, hiển nhiên Xuyên Nguyệt cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, vẻ mặt ngơ ngác dốt nát nhìn hai người phụ nữ đang hoảng loạn lao ra ngoài kia, đứng dậy đi theo cùng.

Chương 2: Giả quỷ dọa người, nam tử uy nghiêm

Edit+beta: Tử Liên Hoa 1612

Bên ngoài ồn ào vô cùng, Xuyên Nguyệt khó chịu híp mắt nhìn đám người đang lao tới cách đó không xa, dừng bước đứng tại chỗ.

"Ban ngày ban mặt sao lại có quỷ được!" Có tiếng gầm nhẹ của nam tử trung niên, một hàng người vòng qua hành lang chạy thẳng tới.

Cô thấy có rất nhiều người ăn mặc như gia đinh vác gậy to, trong đó dẫn đầu là một nam tử hơn bốn mươi tuổi, quần áo trên người khác hẳn những người khác, bên trong là áo dài màu xanh, bên ngoài khoác áo lam đậm, mặt mũi tuấn tú, giữa hai lông mày còn có khí chất uy nghiêm.

Bên cạnh ông ta là một người phụ nữ cũng hơn bốn mươi tuổi, mái tóc búi kiểu cách, cài trâm vàng nạm đá quý, trên người mặc gấm hoa, xa hoa tới chói mắt, nhưng lúc này bà ta lại đầy hoảng sợ chỉ vào Xuyên Nguyệt, run rẩy nói với nam tử trung niên bên cạnh: "Lão gia người xem, chính là nó, thiếp không hề lừa lão gia!"

Thì ra người có giọng nói giống bà cô quản lí tới thời mãn kinh là bà ta!

Xuyên Nguyệt quay đầu nhìn bốn phía. Đây là một dãy nhà cổ kính, căn phòng sau lưng cô hình như là phòng chứa củi, mà đám người kia đang đi trên hành lang chín khúc, trước mặt cô là một khoảng đất trống rất lớn, có lẽ là do vừa mưa xong, trên mặt đất đọng lại mấy vũng nước, mà hai bên là mấy cây liễu, xen kẽ là rất nhiều loài hoa mà cô không biết tên.

Cô nghi ngờ nhìn đám người mặc toàn đồ cổ trang kia hùng hổ đi tới trước mặt mình, hoàn toàn không tìm được nổi một người bình thường. Chính xác mà nói thì ở đây còn không hề có lấy một người mặc trang phục hiện đại, cắt tóc ngắn hoặc là các loại uốn xoăn điển hình chứ đừng nói gì đến máy quay phim.

"Đây không phải là Bùi Sắt sao? Quỷ ở đâu ra!" Đi tới trước mặt Xuyên Nguyệt, Bùi tướng đương triều Bùi Vĩnh Ngôn cẩn thận nhìn cô, sau đó nghiêm nghị quay lại trách mắng Hoa Ngọc Niệm sau lưng.

Phương tẩu mặc áo gai vải thô đứng bên cạnh Hoa Ngọc Niệm nghe vậy thì khóe miệng run rẩy, bà ta lén lút nhìn Xuyên Nguyệt vẫn đang tốt lành một lúc lâu, sau đó mới kéo Hoa Ngọc Niệm còn đang bị dọa cho chưa kịp hồi hồn: "Phu nhân, hình như là người!"

Hoa Ngọc Niệm rõ ràng là sửng sốt một chút, lúc này mới không chắc chắn nhìn Xuyên Nguyệt: "Ý của ngươi là......"

Bà không dám nói ra hai chữ "chưa chết", lại thấy Phương tẩu nặng nề gật đầu một cái: "Là người!"

"Không phải ngày mai sẽ phải xuất giá à, sao con lại ở đây, lại còn biến thành thế này?" Bùi Vĩnh Ngôn cau mày quát lớn, hiển nhiên là rất bực bội với bộ dáng dơ dáy bẩn thỉu của cô.

Xuyên Nguyệt chu môi, đang muốn nói chuyện lại thấy Hoa Ngọc Niệm vốn đang sợ hãi đã sớm khôi phục vẻ mặt thản nhiên, thong dong bước nhanh về phía trước: "Lão gia, xem ra chuyện này là thiếp thân hoa mắt nhìn lầm rồi, lão gia ngài trở về trước, chuyện của Sắt nhi để thiếp xử lí là được rồi!"

Bùi Vĩnh Ngôn khó chịu nhìn về phía nàng nghiêm nghị nói: "Không có chuyện gì thì cũng đừng bé xé ra to, còn nữa, chuyện ngày mai liên quan tới an nguy của cả Tướng phủ chúng ta, tuyệt đối không thể có nhầm lẫn gì!"

"Lão gia yên tâm, nhất định thiếp thân sẽ để Sắt nhi ăn mặc xinh đẹp bước lên kiệu hoa!"

"Ừ!" Lúc này Bùi Vĩnh Ngôn mới hơi gật đầu, nhìn chằm chằm Xuyên Nguyệt một lúc, xoay người trở về con đường cũ.

Đợi một đám người tản đi, cả khu vườn chỉ còn lại ba người Xuyên Nguyệt, Phương tẩu và Hoa Ngọc Niệm.

Ánh mắt của Xuyên Nguyệt không ngừng đảo qua hai người kia, một lúc lâu sau mới giấu đi vẻ kì quái trong mắt: "Nơi này là Trung Quốc sao?"

"Trung cái đầu ngươi, tiện nhân lại dám giả chết trêu ta!" Phương tẩu vừa nói vừa dùng sức cấu lưng Xuyên Nguyệt Hậu, đau tới mức Xuyên Nguyệt nhảy cẫng lên.

"Bà già đáng chết, bà làm gì đấy!" Cô đã nói rồi, trong đời cô ghét nhất việc người khác mắng cô là "tiện nhân" , hôm nay thật xui xẻo, vậy mà lại gặp được hết một tới hai, hết hai tới ba*. Cô trợn mắt nhìn! (*Xuyên Nguyệt bị quản lí mắng tiện nhân, sau đó lại bị Phương tẩu mắng tiện nhân)
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 3~4
Chương 3: Trừng trị ác phụ, tức giận đánh gia đinh

Edit: Tử Liên Hoa 1612

"Còn dám mạnh miệng à!” Phương tẩu chuẩn bị quăng thêm một cái tát nữa, lại không ngờ được cổ tay bỗng tê rần, nha đầu chết tiệt kia vậy mà lại dám giữ chặt tay bà, không cho mà động đậy chút nào, Phương tẩu không thể tin mà trợn to hai mắt.

Lúc trước đánh nhau với bà cô quản lí tới thời mãn kinh là do cô không chú ý nên mới trượt chân rơi xuống, nếu không với thân phận là con gái của huấn luyện viên Taekwondo, sao cô có thể thảm hại như vậy.

"Tốt nhất là bà thật thà cho tôi!" Xuyên Nguyệt vung mạnh tay, Phương tẩu theo động tác của cô lui về phía sau mấy bước.

"Chát!" Bị giáng cho một cái tát lên mặt, Xuyên Nguyệt bất ngờ không kịp chuẩn bị lập tức bị đánh tới ngây người, căm tức nhìn người dám đánh mình.

"Tiện nhân, ở đây từ khi nào tời lượt mày đánh trả!" Phụ nhân mặc áo gấm, khuôn mặt đoan trang này vậy mà lại đưa tay đánh cô, hơn nữa cái giọng nói chết tiệt kia còn giống y hệt bà cô quản lí tới thời mãn kinh nữa.

"Tôi nói rồi, đời này tôi ghét nhất việc bị người khác gọi là tiện nhân, giữ cái miệng của bà sạch sẽ một chút! Chát!" Cô bước lên một bước, hung hăng quăng một cái tát lên mặt người phụ nữ kia.

Vô duyên vô cớ lại bị hai kẻ thần kinh kia vừa đánh vừa mắng, dù cô có là thần tiên cũng không nhịn được.

"Phu nhân!" Phương tẩu kinh hãi đỡ lấy Hoa Ngọc Niệm, vẻ mặt không thể tin nói: "Phu nhân, người có đau không...... Ngay cả phu nhân mà ngươi cũng dám đánh, thật là nghịch thiên, hãy xem hôm nay Phương tẩu ta dạy dỗ ngươi thế nào!"

Phương tẩu vung tay lao lên một bước, Xuyên Nguyệt nhìn chằm chằm động tác trên tay của bà ta, lui về phía sau một bước. Nhằm đúng lúc Phương tẩu dồn toàn lực nhao đầu về phía trước, Xuyên Nguyệt nhấc chân hung hăng đạp ngang hông bà ta, trực tiếp đánh ngã Phương tẩu.

"Phương tẩu!" Hoa Ngọc Niệm hiển nhiên không thể ngờ được, trong đôi mắt hừng hực lửa giận giờ tràn đầy vẻ khó tin.

"Bùi Sắt, đừng tưởng rằng ngươi tới đương Kỳ làm vương phi là có thể kiêu ngạo, một ngày ngươi còn chưa bước khỏi cửa chính Tướng phủ thì một ngày còn là thứ nữ hèn mọn trong nhà này, người tới, mau trói nó lại!"

Mấy gia đinh đang đứng ở xa trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn này nghe vậy thì chạy tới muốn trói Xuyên Nguyệt.

Nhìn đám người khí thế hung hãn trước mặt, Xuyên Nguyệt thấy một kẻ thì đạp một phát, sau mấy hiệp, trên đất đã ngổn ngang lộn xộn bốn năm kẻ, mà Hoa Ngọc Niệm và Phương tẩu đứng một bên đã sớm kinh sợ tới mức không nói nên lời rồi.

Người trước mắt này vẫn là Bùi Sắt nhu nhược yếu đuối trước kia sao?

Sao đột nhiên nàng ta lại khỏe như vậy, ngay cả bốn, năm tên gia đinh mạnh khỏe cũng có thể đánh gục?

Vuốt vuốt nắm đấm bị đau, Xuyên Nguyệt lạnh lùng liếc hai người đang đỡ nhau kia một cái, tiêu sái xoay người.

Cho đến khi không còn nghe thấy sau lưng có âm thanh gì nữa cô mới dừng bước, vẻ mặt vô cùng nặng nề.

Trong lòng có dự cảm xấu gần như muốn xông ra, từ sau khi tỉnh lại tới giờ, từng chuyện đều không ngừng nhắc nhở cô không có bất cứ thứ gì là chuyện đùa. Thậm chí lúc cô gạt ngã những gia đinh kia, cô còn nghe thấy người phụ nữ mặc áo gai vải thô vừa kêu "phu nhân" vừa lùi lại.

Phu nhân?

Đó không phải là xưng hô ở cổ đại sao?

Còn có phụ nhân kia gọi cô là Bùi Sắt! Đợi chút...... Cô chợt cúi đầu nhìn thoáng qua người mình một cái, mặc dù dơ dáy bẩn thỉu nhưng vậy mà cũng là quần áo cổ trang, cô bước nhanh qua hành lang chín khúc trước mặt đi tới chỗ hồ nước cách đó không xa. Cô không chút do dự ngồi xổm xuống, sau đó sắc mặt trắng bệch ngã ngồi xuống đất.

Khuôn mặt trong nước kia không phải gương mặt vốn có của cô.

Thì ra linh cảm là thật, cô xuyên qua rồi hả?

Chương 4: Nỗ lực bảo vệ thân tỷ tỷ*, trừng trị ác nô

(*Chị gái ruột)

Edit+beta: Tử Liên Hoa 1612

Hiện thực tàn khốc khiến não nàng nháy mắt trống rỗng, ngẩng đầu nhìn sân nhỏ xa lạ, bầu trời xa lạ, trong lòng nàng chỉ còn tuyệt vọng.

Vô duyên vô cớ, làm sao nàng lại đến một thế giới lạ lẫm thế này?

Ba mẹ, bạn bè, A Thành......

Rốt cuộc không thể trở về...... Sao?

"A Sắt —" Đột nhiên có một tiếng hét to đánh tan tất cả suy nghĩ của nàng.

Chưa kịp lau hết nước mắt trên mặt, chỉ thấy cách đó không xa có một đám người đi về phía nàng, có mấy người còn đang giữ chặt một tiểu cô nương chừng mười lăm mười sáu tuổi. Hình như nàng ấy quen biết nàng, tiếng hét vừa rồi là do nàng ấy phát ra.

Bùi Sắt hơi nhíu mày.

"Nha đầu chết tiệt kia, để xem bây giờ ngươi còn kiêu ngạo kiểu gì, nó chính là thân tỷ tỷ của ngươi, đừng nói ngay cả thân tỷ tỷ của mình ngươi cũng không để ý!" Phương tẩu hả hê nhìn nàng, Hoa Ngọc Niệm đứng bên cạnh cũng tỏ vẻ uy nghiêm, giống như lần này đã có thể chế ngự nàng một cách chặt chẽ.

Trong lòng Bùi Sắt hơi trầm xuống một cái, lập tức hiểu rõ chuyện này.

Có lẽ, nàng kia chính là tỷ tỷ ruột của thân thể này, mà tên của nàng ở thế giới này là Bùi Sắt, hình như là còn sắp lấy chồng ở xa, trở thành vương phi gì đó, còn nơi này...... Là tướng phủ.

Trong lòng trong nháy mắt hiểu được, nàng cũng trở nên thông suốt.

"Phu nhân người đại nhân có đại lượng*, kính xin người thả tỷ tỷ ra trước, vừa rồi là do Sắt Nhi hồ đồ, có chuyện gì chúng ta cùng bàn bạc!" (*người lớn phải biết rộng lượng)

Nàng hơi hơi mỉm cười, Hoa Ngọc Niệm lạnh lùng nhìn nàng một lúc lâu, cười lạnh nói: "Giữa ta và ngươi có gì đâu mà phải bàn bạc, ngươi chỉ cần nói có đồng ý xuất giá hay không? Nếu không đồng ý, ta lập tức sẽ bắt tỷ muội các ngươi cùng nhau chịu tội!"

Bùi Sắt khẽ liếc về nơi ban đầu tỉnh lại. Nhốt vào phòng chứa củi sao? Nàng cười lạnh trong lòng.

"Sắt Nhi đồng ý là được rồi."

"Ngươi thật sự đồng ý?" Phu nhân kia nghe vậy, trên mặt lộ vẻ mừng như điên, có lẽ lúc trước Bùi Sắt đã khiến bà ta tốn không ít công sức.

"Đương nhiên, như vậy, phu nhân có thể thả tỷ tỷ ra chưa?"

Hoa Ngọc Niệm nghiêm mặt, nhìn Bùi Nhiên bị gia đinh túm trong tay giống như một mớ rách nhứ một cái, cuối cùng nhả lời: "Thả nó ra!"

Vừa được tự do, Bùi Nhiên lập tức chạy tới chỗ Bùi Sắt, quan sát nàng từ trên xuống dưới một lần, hốc mắt đỏ bừng nói: "A Sắt, đều là tỷ có lỗi với muội, tỷ không che chở được cho muội mới để cho muội bị uất ức thế này!"

Nàng ấy khóc đến đau lòng muốn chết, Bùi Sắt thấy cũng không nhịn được đỏ mắt, rõ ràng không phải nàng muốn nhưng tuyệt vọng trong lòng lại ép nàng phải nói ra lời.

"Tỷ tỷ đừng khóc nữa, tỷ mau mau nói cho muội biết, ở đây là nước nào?" Nhịn đau, nàng đè nước mắt xuống vội vội vàng vàng bắt đầu hỏi han Bùi Nhiên.

Hiển nhiên Bùi Nhiên bị nàng hỏi cho mù mờ, máy móc nói: "Kình quốc."

Kình quốc? Trong lịch sử có quốc gia này sao?

"Vậy chúng ta đang ở đâu?"

"Tướng phủ." Bùi Nhiên đương nhiên đáp.

"Không phải, muội muốn nói, chỗ chúng ta đang ở là chỗ nào Kình quốc?"

"... ... Ly đô." Bùi Nhiên có chút hốt hoảng nhìn nàng, một hồi lâu sau mới lo lắng hỏi: "A Sắt, có phải bọn họ làm gì muội không?"

Nàng ấy hỏi một câu như vậy, Bùi Sắt không đáp lại mà sắc mặt trở nên trắng bệch. Bùi Nhiên kinh hoảng, đang muốn nói gì lại thấy Bùi Sắt nở nụ cười khổ, sau đó lại hỏi: "Thân phận của muội là gì?"

Thấy vẻ mặt nàng khác thường như vậy, Bùi Nhiên không dám hỏi nguyên do, chỉ đành phải đáp lại: "Ngày xưa hai tỷ muội chúng ta là thứ nữ trong Tướng phủ, năm năm trước mẫu thân đã qua đời, chỉ có hai tỷ muội chúng ta sống nương tựa lẫn nhau. Muội là Tĩnh Hòa công chúa do hoàng thượng hạ chỉ ngự phong, sắp lấy chồng ở xa Kỳ quốc, trở thành Tấn vương phi."

Bùi Sắt nghe xong những lời này, trong lòng suy nghĩ hồi lâu, bên kia đã nghe Hoa Ngọc Niệm nói: "Phương tẩu, nhốt chúng vào phòng chứa củi, ngày mai lúc xuất giá mới được thả ra, tránh cho có sơ xuất gì!"

Gia đinh tuân lệnh muốn tới bắt người, Bùi Nhiên lại sống chết không chịu di chuyển: "Hoa Ngọc Niệm, ngày xưa bà gây khó khăn đủ đường mẫu thân ta, nay mẫu thân đã mất, bà lại hành hạ A Sắt. Bà thật độc ác, A Sắt đã bị bà biến thành bộ dáng này rồi, chẳng lẽ bà còn không chịu dừng tay? Hôm nay, dù có chết ta cũng sẽ không để các người nhốt A Sắt vào nơi không thấy mặt trời kia!"

"Nha đầu chết tiệt kia, còn dám cứng miệng như vậy! Kéo vào!" Phương tẩu ra lệnh một tiếng, mấy tên gia đinh đã tới kéo Bùi Nhiên ngăn trước Bùi Sắt đi, Bùi Nhiên thấy không tránh thoát được, cúi đầu cắn xuống cánh tay một tên gia đinh, gia đinh kia bị đau, lập tức quăng một bạt tai tới. Bùi Nhiên vội vàng không kịp chuẩn bị, lập tức liền bị đánh ngã xuống đất, khóe môi rỉ ra tia máu.

"Tỷ tỷ?"

Bùi Sắt nhìn cảnh này khiếp sợ không thôi. Nàng vội vã đỡ Bùi Nhiên dậy, hung dữ nhìn về phía tên gia đinh vừa ra tay, gia đinh kia bị ánh mắt của nàng uy hiếp, không tự chủ lui hai bước, ngay sau đó nhìn đồng bạn một cái, lại cảm thấy mình quá mất mặt mũi, lập tức lấy can đảm quát lên: "Nhìn cái gì mà nhìn, cũng chỉ là một thứ nữ hèn mọn, đánh các ngươi ta còn ngại tay mình bị thương!"

"Bốp!" Bùi Sắt đấm lên mặt hắn một phát, Bùi Nhiên đứng cạnh vội vội vàng vàng đè tay Bùi Sắt lại: "A Sắt......"

"Phu nhân, thân là đương gia chủ mẫu của Tướng phủ, chẳng lẽ đối với loại nô tài dĩ hạ phạm thượng này làm như không thấy?" Bùi Sắt đánh xong thì vỗ vỗ tay, thản nhiên nhìn về phía Hoa Ngọc Niệm.

Không ngờ được nàng lại hỏi như vậy, mặt mũi Hoa Ngọc Niệm cứng đờ, tùy tiện nói: "Là các ngươi vượt qua khuôn phép trước, gia đinh cũng chỉ là thay ta ra tay mà thôi."

"Hả? Phu nhân nói như vậy, Sắt Nhi càng cảm thấy kỳ quái, lại không nói hắn có tư cách thay thế phu nhân hay không, cho dù là có, muốn đánh người của Bổn cung, Bổn cung có đồng ý chưa?"
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 5~6
Chương 5: Đấu trí đấu dũng, ngăn cơn sóng dữ

Edit+beta: Tử Liên Hoa 1612

Bùi Sắt cười nhạt đứng tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng nhìn Hoa Ngọc Niệm.

"Bổn cung?" Hoa Ngọc Niệm nhìn Bùi Sắt một lượt, cười lạnh nói: "Chỉ bằng ngươi? Nếu không phải Thánh thượng vì không muốn cho Tấn vương quá mất mặt, ngài sẽ phong cho ngươi làm công chúa sao? Chớ có dát vàng lên mặt mình!"

Bùi Sắt nghe vậy, chợt nở nụ cười giễu cợt: "Nếu phu nhân cũng thừa nhận ta là công chúa do Thánh thượng ngự phong, như vậy mặc kệ là từ mục đích gì, thân phận công chúa của ta cũng vẫn là thật đúng không?"

"Ngươi!" Khuôn mặt Hoa Ngọc Niệm cứng đờ, ngay sau đó cười nhạo nói: "Là công chúa thì sao nào, ngươi cũng đừng trông mong ta sẽ quỳ xuống thỉnh an với ngươi, nơi này chính là Tướng phủ! Hơn nữa ta là chủ mẫu đương gia!" Con mắt tràn đầy sát khí của bà ta lườm về phía Bùi Sắt, xoay người phân phó cho gia đinh sau lưng: "Còn chần chừ gì nữa, lên cho ta, nếu không bắt giam được nó, ngày mai, cẩn thận đầu của các ngươi!"

Những tên gia đinh kia nghe vậy, cả người lập tức run lên, rối rít tiến lên muốn bắt Bùi Sắt và Bùi Nhiên.

Bùi Sắt vốn không muốn so đo nhiều với bọn họ, nhưng thấy những người này khinh người quá đáng, nàng thật sự không thể nhịn thêm được, trước khi Bùi Nhiên chắn trước mặt mình một lần nữa, nàng xoay người một cái lấy Bùi Nhiên làm điểm tựa, một phát đạp ngã tên gia đinh đang xông lên, trợn mắt quát lớn: "Kẻ nào dám!"

Gia đinh kia "Ai ôi" một tiếng bị đạp ngã trên đất, thấy gương mặt lúc nào cũng đoan trang của Hoa Ngọc Niệm đã vặn vẹo, bà ta nhìn về phía Bùi Sắt, cười lạnh nói: "Được, được lắm, không phải là ngươi biết đánh sao, các ngươi, tất cả đều lên cho ta, ngày hôm nay nhất định phải đánh cho nó chịu thua mới thôi!"

Bùi Sắt liếc qua hai mươi gia đinh vây xung quanh một cái, lấy bản lĩnh của nàng cùng lắm cũng chỉ miễn cưỡng đối phó được bảy tám người, hơn nữa thân thể này cực kỳ yếu đuối, ước chừng cũng chỉ có thể đối phó được bốn năm người.

Nàng nhanh chóng lôi kéo Bùi Nhiên đã sợ đến không còn hình dáng, vừa lui vừa nhanh chóng nói với nàng ấy: "Nghĩ biện pháp, gọi Bùi tướng tới!" Nàng vừa nói vừa hô lên với Hoa Ngọc Niệm: "Phu nhân cần phải biết, cho dù ta có là một công chúa hữu danh vô thực, nhưng đã có thánh chỉ của hoàng thượng ở đây, bà khi dễ ta chính là vũ nhục hoàng thượng, muốn đánh ta, phu nhân có thể suy nghĩ cẩn thận!"

Nghe nàng nói như vậy, những tên gia đinh kia lập tức do dự không tiến, cũng chính là thừa dịp này, Bùi Sắt và Bùi Nhiên nhấc chân bỏ chạy, vừa chạy vừa lớn tiếng kêu: "Lão gia, giết người rồi!" Hoa Ngọc Niệm nghe vậy, sắc mặt đột nhiên biến đổi: "Chặn nha đầu kia lại cho ta!"

Bọn gia đinh rối rít chạy về phía Bùi Sắt, vì tạo cơ hội cho Bùi Nhiên, Bùi Sắt đột nhiên đổi hướng.

Để Bùi Nhiên đi bẩm báo là vì nàng ấy quen thuộc đường lối trong Tướng phủ hơn, còn nàng chỉ vừa mới đến, cho nên chuyện dùng sức đành phải do chính nàng đảm nhiệm.

Cũng may hai người đã chạy tới hành lang chín khúc, địa hình có lợi ngược lại giúp nàng trì hoãn thời gian. Chỉ là bởi vì lúc trước thân thể này đã đánh một trận, ở đây lại có nhiều người như vậy, hiển nhiên nàng có chút không ứng phó nổi. Đúng lúc nàng cảm thấy có chút lực bất tòng tâm, chỉ nghe Bùi Nhiên hô to một tiếng, nàng nhất thời thả lỏng.

"Lão gia đến rồi!"

Sau lưng cách đó không xa, chỉ thấy nam tử uy nghiêm đã gặp ban nãy đang mặt lạnh sải bước tới bên này, Hoa Ngọc Niệm tinh mắt nhìn thấy ông, cả mặt xanh mét, mà Bùi Sắt thì nhanh chóng quỳ gối trước mặt ông: "Phụ thân, ngày mai chính là ngày xuất giá của nữ nhi, phu nhân lại muốn nhốt nữ nhi vào phòng chứa củi, nữ nhi thật sự không thể chịu được!"

Mặc dù cô vô cùng không muốn diễn trò, nhưng vì trừng trị ác phụ kia, nàng đành phải chịu thiệt thòi rồi.

Nàng gắng gượng nặn ra vài giọt nước mắt làm cho càng thêm giống thật, Bùi tướng nghe vậy lập tức lạnh lẽo nhìn về phía Hoa Ngọc Niệm đứng một bên: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Khuôn mặt Hoa Ngọc Niệm cứng đờ, vội vội vàng vàng quỳ xuống đất: "Lão gia, thật sự là do con bé không đồng ý hôn sự, thiếp thân hết cách rồi nên mới phải làm như vậy......"

"Ngươi nói láo, rõ ràng A Sắt đã chính miệng đồng ý hôn sự này, ngươi lại cố chấp sai gia đinh nhốt chúng ta vào phòng chứa củi!" Bùi Nhiên thấy thế thì vội vàng quỳ gối xuống cáo trạng với Bùi tướng trước: "Cầu xin phụ thân làm chủ!"

Chương 6: Trợ giúp, khéo léo giấu tài

Edit+beta: Tử Liên Hoa 1612

"Thiếp thân......" Hoa Ngọc Niệm trăm miệng cũng không thể bào chữa, gia đinh đứng một bên cũng cúi thấp đầu.

"Phụ thân, vốn là nữ nhi có thể tốt lành xuất giá, nhưng người hãy nhìn nữ nhi bây giờ một chút, từ khi bị nhốt vào phòng chứa củi, nữ nhi không hề được ăn một hạt cơm nào, dù gì nữ nhi cũng là công chúa do hoàng thượng ngự phong......" Trong đầu cô chợt hiện lên cảnh lúc mới xuyên qua, thật sự khóc không thành tiếng.

"Độc phụ ngươi, đây chính là cái ‘yên tâm’ ngươi bảo ta sao?" Bùi tướng gần như giận đến mức dựng râu trợn mắt, lớn tiếng chất vấn Hoa Ngọc Niệm: "Dù ngày xưa ngươi đối xử với hai tỷ muội nó thế nào, ta đều mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng lần này chuyện thành ra nghiêm trọng như vậy, ngươi lại còn làm ra chuyện ngu xuẩn như thế, làm sao ta có thể tha thứ cho ngươi được!"

"Lão gia......" Hoa Ngọc Niệm nghe vậy sắc mặt trắng bệch, bà ta vội vàng quỳ xuống đất bò đến trước mặt Bùi tướng, nắm chặt ống tay áo của ông khóc lóc kể lể: "Lão gia, là Ngọc Niệm sai rồi, van cầu lão gia, Ngọc Niệm không dám nữa!"

"Đồ vô dụng nhà ngươi!" Bùi tướng hung hăng vung tay một cái, nén giận trầm giọng nói: "Người ngươi nên cầu xin không phải là ta, mà là Sắt Nhi Nhiên Nhi, nhìn thử xem vài năm nay ngươi đã làm chuyện tốt gì?" Ông chỉ vào dấu năm ngón tay trên mặt Bùi Nhiên. "Coi như chúng có sau, nhưng chúng vẫn là cốt nhục của Bùi Vĩnh Ngôn ta, các ngươi coi thường chúng, chẳng lẽ không phải là bôi nhọ lên danh dự tướng phủ sao!"

Hoa Ngọc Niệm há miệng, nước mắt vẫn chảy, rốt cuộc ý thức được mình hoàn toàn sai rồi.

"Cầu xin lão gia tạm tha thứ cho phu nhân lần này, phu nhân đã hầu hạ ngài nhiều năm như vậy, không có công lao cũng có khổ lao!" Phương tẩu vội vội vàng vàng quỳ xuống, thấp thỏm cầu cạnh.

Vốn là tẩu ta không nói lời nào cũng may, vừa nói, Bùi tướng liền giận dễ sợ: "Đều là do độc phụ ngươi, ta niệm tình chủ tớ giữa hai ngươi nên mới mặc cho ngươi đi theo hầu Ngọc Niệm nhiều năm như vậy, nhưng ngươi xem ngươi đi, việc hỏng nhiều hơn việc thành, người đâu, ném ra ngoài cho ta, trọn đời không được bước vào tướng phủ một bước!"

"Lão gia......" Phương tẩu trợn mắt há hốc mồm, thực không ngờ chuyện lại liên lụy đến bản thân. "Phu nhân, người giúp ta cầu xin.... ..."

Hoa Ngọc Niệm khổ sở nhìn tẩu ta một cái, nhanh chóng quay đầu đi.

Hiện tại bà chính là Nê Bồ Tát* qua sông còn khó giữ thân, sao có thể lo cho người khác.

(*Có thể hiểu theo hai nghĩa. Nghĩa đầu tiên, nê là bùn, bùn gặp nước sẽ nhão nhoét. Nghĩa thứ hai có liên quan tới điển tích một vu sư vì tiết lộ thiên cơ mà bị phạt, trên mặt mọc lên mụn độc, sau đó phải chết. Ở đây hiểu theo nghĩa đầu tiên.)

"Còn có đám các ngươi, chủ tử làm sai, các ngươi cũng không biết đường khuyên nhủ, hôm nay tất cả những ai có mặt ở đây nhận hai mươi trượng, trừ một tháng tiền công!"

Bùi tướng ra lệnh một tiếng, lập tức có người kéo mọi người đi xuống. Bùi Sắt thờ ơ lạnh nhạt nhìn một màn này, Bùi Nhiên đứng cạnh thì khẩn trương tới mức run lẩy bẩy.

"Không sao, tỷ tỷ, đã qua rồi!"

Bùi Sắt tiến lên vỗ nhẹ Bùi Nhiên để an ủi, lúc này Bùi tướng lại nhìn về phía nàng, cái nhìn này có chứa tìm tòi nghiên cứu cùng sắc bén khiến Bùi Sắt hơi sững sờ, nhưng hiển nhiên, nàng cũng không cúi đầu trốn tránh mà là thẳng người đọ mắt với Bùi tướng.

Bùi tướng hơi sững sờ, trong mắt thoáng vẻ tính toán, ngay sau đó nói với Bùi Sắt: "Sắt Nhi, con nói đi, con muốn xử phạt di nương như thế nào?"

Trong lòng Bùi Sắt trầm xuống, nháy mắt lập tức hiểu rõ, Bùi tướng đang thử dò xét nàng.

Lộ liễu quá mức ngược lại không tốt, như hành động lửa cháy thêm dầu của nàng vừa rồi, người quanh năm đứng trên triều đình giống như Bùi tướng chỉ sợ liếc mắt một cái đã đoán được nàng chính là kẻ giở trò bên trong.

Nàng cũng không biết chủ nhân thân thể này khi gặp phải chuyện như vậy sẽ phản ứng thế nào, suy nghĩ một chút, nàng nhìn Bùi Nhiên nói: "Tỷ tỷ, tỷ là trưởng tỷ, tỷ quyết định đi."

Bùi Nhiên hơi sững sờ, đối với vấn đề này hiển nhiên tay chân có chút luống cuống, nàng ấy chu môi, lại nhìn thấy Bùi tướng bên chờ câu trả lời đứng cạnh, vội vàng cúi đầu nói: "Cứ do phụ thân làm chủ, dù thế nào di nương cũng là trưởng bối."

Bùi tướng nghe vậy gật đầu một cái, ánh mắt như có như không nhìn sang Bùi Sắt, ngay sau đó ra lệnh cho Hoa Ngọc Niệm đang quỳ dưới đất: "Nếu hai tỷ muội chúng đã không truy cứu, vậy lần này không cần trừng phạt quá nặng, phạt ngươi cấm túc một tháng, mặt khác lấy ra một năm nguyệt ngân* để chuẩn bị đồ cưới cho Sắt Nhi, ngươi đã nghe rõ rồi chứ?" (*tiền được chia hàng tháng cho mọi người theo vai vế)

"Dạ, dạ, đa tạ lão gia!" Mắt thấy Bùi tướng không hề phạt nặng, Hoa Ngọc Niệm cảm ơn rơi nước mắt.

"Sắt Nhi, buổi tối tới thư phòng gặp ta!"

Trong lòng vừa mới thở phào nhẹ nhõm, Bùi tướng đã lên tiếng dặn dò. Trong lòng Bùi Sắt suy tính, vội vàng đáp một tiếng "Dạ".
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Messages
149,744
Reaction score
5,478
Points
14,914
Chương 7~8
Chương 7: Ăn mặc trang điểm, xuất giá hòa thân

Edit+beta: Tử Liên Hoa 1612

Sau khi Bùi tướng rời đi, quản gia đưa Bùi Sắt và Bùi Nhiên trở về chỗ ở của hai người.

Bùi Sắt nhìn bao quát gian phòng một cái, chỉ thấy phòng ốc cực kỳ đơn sơ, trừ một vài đồ vật hay dùng hàng ngày thì chỉ có một ghế một bàn, mà trên giường càng thêm ít ỏi, trừ hai cái giường cũ nát và cái chăn bông, chẳng có cái gì cả.

"Đây chính là chỗ ở của chúng ta?" Bùi Sắt kinh ngạc, chỗ như thế này làm sao mà cho người ở được.

Bùi Nhiên không trả lời ngay, sau khi thiên ân vạn tạ tiễn quản gia đi, nàng ấy mới vội vàng đóng cửa phòng, vẻ mặt nặng nề kéo tay Bùi Sắt nói: "A Sắt, muội thật sự đồng ý đi hòa thân sao?"

Bùi Sắt nhìn vào mắt nàng ấy, gật đầu một cái nói: "Trải qua cuộc sống người không ra người, quỷ không ra quỷ thế này, thà rằng đi hòa thân."

Bùi Nhiên thấy nàng không thèm để ý, ánh mắt càng toát vẻ nặng nề. "A Sắt, có phải là do nữ nhân độc ác kia đe dọa muội không? Không phải muội và Tử Dạ đã giao hẹn......" Nàng ấy không nói tiếp, trong ánh mắt tràn đầy suy ngẫm.

Tử Dạ là ai?

Bùi Sắt hoàn toàn không biết nói gì, suy nghĩ một chút, có lẽ là bằng hữu của thân thể này thôi.

Nàng đón nhận ánh mắt của Bùi Nhiên, yên lặng thật lâu mới nghĩ được một giải thích phù hợp, nói: "... ... Kế hoạch biến hóa khó lường."

Vì vậy Bùi Nhiên nặng nề gật đầu, chỉ nói mấy ngày ở trong phòng chứa củi kia nàng đã phải chịu uất ức, sau đó không hỏi thêm gì nữa.

"Đói bụng không? Lúc nãy đi quản gia có nói rồi, muội cảm thấy cần gì thì cứ đi lấy, muội bị nhốt nhiều ngày như vậy, thân thể chắc chắn rất yếu, để tỷ đi lấy chút đồ ăn!" Bùi Nhiên tiến lên sờ sờ khuôn mặt đen thui của nàng, đau lòng nói.

Bùi Sắt thật thà gật đầu một cái, Bùi Nhiên cầm giỏ đựng thức ăn đặt ở góc phòng rời đi.

Được nàng ấy nhắc nhở như vậy, lúc này Bùi Sắt mới phát giác bụng thật sự là đói đến mức khó chịu. "Á....." Vừa rồi vẫn còn không biết, bây giờ yên tâm rồi mới phát hiện mùi trên người chua như giấm, thật sự là rất khó ngửi.

Vội vội vàng vàng đi ra ngoài tìm nước, quả nhiên là trông thấy có cái giếng nước, nàng đang muốn múc nước, lúc này lại thấy quản gia dẫn một đám đông tiến tới.

"Bẩm nhị tiểu thư, đây là đồ dùng tắm rửa và y phục phải mặc trong ngày mai, lão gia phân phó, sáng sớm ngày mai, tiểu thư phải lên đường đến Kỳ quốc hòa thân, cho nên tối nay xin tiểu thư thu xếp thỏa đáng."

Bùi Sắt nhìn những y phục kia một cái, máy móc gật đầu.

Trong số đồ dùng được đưa tới, trừ quần áo và đồ trang sức ra còn có cả chăn bông, thậm chí nước nóng, thùng nước tắm, mà lúc quản gia rời đi cũng cố ý để lại hai nha hoàn.

Bùi Nhiên nhanh chóng trở lại, đồ ăn mang về tuy không tính là cực kỳ phong phú, nhưng đối Bùi Sắt đã đói tới hoa mắt thì đã đủ để hai mắt tỏa ánh sáng rồi.

Sau một trận gió cuốn mây tan, cuối cùng Bùi Sắt cũng ăn uống no đủ.

Bọn hạ nhân thu dọn chén đũa đi xuống, lại muốn tiến lên hầu hạ nàng tắm rửa, nàng vội vàng tránh ra. Nực cười, có người nhìn chằm chằm ngươi tắm, ngươi không cảm thấy kỳ cục mới là lạ.

Ngâm mình ở trong thùng tắm, chỉ cảm thấy gân cốt cũng giãn ra, Bùi Sắt thoải mái thở ra một hơi, lúc này mới bắt đầu đứng dậy.

Chỉ là...... Y phục phải mặc thế nào?

Nàng giằng co thật lâu cũng không mặc được, cho đến khi ngoài cửa truyền đến tiếng của Bùi Nhiên: "A Sắt, muội tắm xong chưa?"

Bùi Sắt đầy khẩn trương, vội vàng quá chỉ đành quấn tạm áo choàng lên người, làm ra vẻ vừa mới tắm xong, nhanh chóng đi mở cửa.

"Tỷ tỷ......" Nàng cười yếu ớt.

Bùi Nhiên nhìn nàng một cái, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó nhìn tỳ nữ sau lưng một cái, vội vàng lách người vào trong, cầm bộ đồ Bùi Sắt không mặc được ban nãy đưa cho nàng, nói: "Mau mặc vào, một nữ nhi lại để bộ dáng này ra cửa, để cho người khác nhìn thấy, chỉ sợ lại thêu dệt ra những chuyện linh tinh!"

Bùi Sắt lúng túng liếc y phục trong tay nàng ấy, lại nhìn Bùi Nhiên một chút, gần như muốn bật thốt lên rằng nàng căn bản không phải Bùi Sắt, lời nói lên tới miệng lại đành phải ép xuống. Thấy nàng bất động, Bùi Nhiên chỉ đành bất đắc dĩ thở dài, mặc áo cho nàng: "Nhanh, không phải phụ thân nói muốn muội qua đó một chuyến sao!"

Bùi Sắt nhìn ngón tay nàng ấy thành thạo mặc đồ cho mình, cũng không được tự nhiên gật đầu một cái: "Vâng, muội biết rồi."

Chương 8: Thái Bình công chúa, pin số bảy* (囧, đừng trách tác giả đặt tên quá cẩu huyết!)

*Chị bị mỉa mai là ngực lép, còn anh bị nói thứ gì gì đó bên dưới là bé như cục pin _ _|||

Edit+beta: Tử Liên Hoa 1612

Dọc theo đường đi, Bùi Sắt không nghĩ nổi phải nói ra thân phận của mình như thế nào mới tốt. Nếu nói rằng nàng không phải Bùi Sắt mà chỉ là một linh hồn bỗng dưng nhập vào thân thể Bùi Sắt, chỉ sợ người của thế giới này sẽ coi nàng thành quái vật.

Nghĩ tới nghĩ lui, lâu thật lâu cũng không nghĩ ra được gì, phía trước đã truyền đến tiếng của quản gia.

"Nhị tiểu thư, tới rồi, lão gia trong chờ ở trong, tiểu thư trực tiếp đi vào là được."

Bùi Sắt gật đầu một cái, ngẩng đầu nhìn căn phòng đang sáng đèn trước mặt, hít một hơi thật sâu, đi vào.

Nhưng cũng kì, trong phòng không có người, chỉ lư hương cách bàn đọc sách không xa vẫn còn đốt hương, lại tìm không được nửa cái bóng người.

Thật lạ, không phải quản gia nói Bùi tướng đang ở bên trong sao? Bùi Sắt tò mò nhìn xung quanh phòng một vòng, cũng thử gọi mấy tiếng "phụ thân", lại nửa tiếng trả lời cũng không có. Trong lòng nàng nhất thời không hiểu được dụng ý của tướng quốc đại nhân, chỉ có thể đi lòng vòng tại chỗ, nhưng mà còn chưa kịp xoay người, ánh mắt nàng chợt bị giá sách xếp vô số sách đặt sau thư án hấp dẫn.

Chỉ thấy phía trên trưng bày các loại sách khác nhau, cả căn phòng nghiễm nhiên trở thành một thư viện thu nhỏ. Trong đầu chợt có thứ gì đó xẹt qua, lúc này Bùi Sắt không thể nhúc nhích một bước. Cũng không biết ở đây có sách gì ghi lại truyền thuyết lịch sử, mượn xác hoàn hồn không, có lẽ có thể tìm được manh mối để trở về cũng không chừng.

Quyết định được rồi, nàng nhìn ngắm bốn phía, thấy không có người, không nhịn được tiến sâu vào trong mấy bước.

Khoảng cách rất gần, cũng có thể nhìn thấy một vài chữ trên bìa sách, chỉ là vừa nhìn thấy chữ viết, tia hi vọng vừa dấy lên trong lòng Bùi Sắt hoàn toàn tan vỡ, bởi vì những con chữ như vẽ bùa diệt quỷ kia, nàng không biết dù chỉ một chữ!

Ảo não vén mấy sợi tóc rơi trên trán, nàng đành phải hậm hực trở về, suy tính có phải nên tìm một cầu thang nào đó ngã thêm lần nữa để trở về không?

Trong lòng nàng đang nghĩ như vậy, chợt đâm phải một thứ cứng ngắc.

"Ngươi tìm cái gì ở đây?"

Một giọng nam trầm ổn mà có lực vang lên trên đỉnh đầu nàng, lạnh bạc, không mang theo một chút tình cảm.

Bùi Sắt giật mình, nặng nề vỗ ngực ngẩng đầu lên, lời mắng chửi tự động nhảy tới cửa miệng, chỉ là nháy mắt nhìn thấy nam tử kia, nàng thức thời nuốt tất cả ngược vào trong bụng, dò xét nhìn về nam tử quần áo sang trọng vừa bước vào cửa: "Ngươi là ai?"

Người tới một bộ hoa phục màu lục, mày kiếm như đao, khuôn mặt tinh xảo mà vẫn góc cạnh, mắt phượng tràn đầy không vui, môi mỏng mím thành một đường thẳng, hình như đối với hành động vừa rồi của nàng rất là không vui, nghe được câu hỏi của nàng, nam tử cất bước đi tới ghế thái sư sau lưng nàng ngồi xuống, sống mũi anh tuấn như điêu khắc hơi hướng lên trời, giọng điệu khinh thường nói: "Ngươi không phải cần biết ta... ta chỉ là tới kiểm tra xem người ta chọn có phù hợp hay không mà thôi."

Trong lòng Bùi Sắt trầm xuống, phòng bị xoay người nhìn về phía hắn: "Ngươi có ý gì?"

Cái gì gọi là kiểm tra người hắn chọn?

Nam tử cũng không trả lời, vừa tự rót một ly trà, vừa soi mói nhìn nàng từ trên xuống dưới một vòng, cuối cùng tầm mắt dừng ở ngực nàng, gật đầu nói: "Thì ra là tin đồn không phải giả, ‘Thái Bình’ công chúa, quả là thái bình!"

Bùi Sắt không rõ chân tướng, nương theo ánh mắt của hắn nhìn cả người mình một vòng, khi nhìn tới lồng ngực thì cả mặt nàng đỏ bừng, vòng tay che ngực: "Còn ngươi là pin số bảy, đồ thần kinh!"

Từ đầu đã không muốn quan tâm tới loại người như thế, Bùi Sắt xoay người muốn đi, chỉ là còn chưa bước ra khỏi cửa phòng đã đụng phải Bùi tướng đang đi vào.

Nhìn nàng thật sâu một cái, Bùi tướng ôm quyền nói với U Ly đang đen mặt sau lưng Bùi Sắt: "Tiểu nữ vô lễ, khiến vương gia chê cười rồi!"

Dù nghe không hiểu câu nói trước của nàng, thế nhưng câu thần kinh, hai người cũng nghe rõ ràng mạch lạc.

Bùi tướng liếc sang, ý bảo nàng tới nói xin lỗi, nhưng Bùi Sắt là người vô cùng cứng đầu, đâu chịu nói xin lỗi, nhưng ngại cho uy nghiêm của Bùi tướng, nàng cũng chỉ đành phải đàng hoàng tiến lên, chẳng qua là khi ngẩng đầu nhìn lên đôi mắt lạnh lùng tới mức đông chết được con kiến trên mặt đất kia, trong đầu nàng chợt lóe lên một ý tưởng, vì vậy mới hấp ta hấp tấp tiến lên phía trước nói: "Vương gia thứ tội, ngài đại nhân không chấp lỗi tiểu nhân, mới vừa rồi là do tiểu nữ lỡ lời, sao tiểu nữ có thể nói như vậy chữ, nhìn dáng vẻ của ngài, đó chính là muốn bao nhiêu uy vũ có bấy nhiêu uy vũ, tuyệt đối là một mãnh nam!"

Nàng cố ý nhấn mạnh hai chữ ‘mãnh nam’, ngụ ý, mới rồi mắng ngươi, chắc ngươi cũng đã hiểu rồi chứ?
 

Bình luận facebook

Top Bottom