OnGoing Bảo bảo ngang ngược: Người cha này con muốn

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
126
Points
223
Ảnh bìa
Tác giả
Thiển Mạc Mặc
Thể loại
HĐ, Sủng, Ngọt
Tình trạng
Đang viết
Số chương
156
Lượt đọc
4,674
Câu chuyện tình yêu giữa nữ cảnh sát cùng với thiếu gia hắc đạo sẽ như thế nào? Hai người ở hai lặp trường khác nha, gặp nhau lần đầu tiên khi cô nhận nhiệm vụ càn quát băng đảng, một tiếng súng mở ra những tình huống dở khóc dở cười có sủng nhưng cũng ngược đối với cô.

Trích đoạn ngắn:

"Cởi xuống."

"Cởi ông nội nhà anh!"

Nhan Tiểu Ngư lần đầu tiên tham gia càn quét băng đảng bị đùa giỡn, liền nổ một phát súng, chọc Thiếu gia trong hắc đạo, từ đó lâm vào bể khổ.

"Này đồng chí, tôi không biết nấu cơm."

"Tôi làm."

"Tôi không biết quét dọn."

"Có người hầu làm."

"Tôi không biết nói ngon ngọt."

"Tôi sẽ phụ trách."

Nhan Tiểu Ngư giận:

"Lão tử vô sinh, anh còn muốn không!?"

Thiếu gia mỉm cười:

"Nhan Tiểu Ngư, cái này phải thử mới biết..." Tiếp theo là các loại cảnh xuân vân vân và mây mây.

Cuối cùng Nhan Tiểu Ngư mất tâm và mất thân.

Nhưng lúc cô gái kia trở về, cô như chiếc giày bị vứt bỏ, cuối cùng không chịu được, tìm cách chạy trốn... Năm năm sau, đứa con phúc hắc xuất sắc tài giỏi tuyên bố báo thù cho mẹ, lúc Tiểu gia hỏa đang tự đắc vì bản thân đã phá được tài liệu của lão cha, thì đột nhiên cửa bị phá, một nhóm người áo đen đi vào, thiếu gia bước vào cửa, cười lạnh nhắc nhở:

"Con trai, trò này năm đó cha con chơi còn dư lại, con vẫn còn quá non..."
 
Last edited by a moderator:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
126
Points
223
Chương 1: Chú ý hình tượng của cô
Thành phố giải trí D, thiên đường vào ban đêm cho những người mê rượu, đèn màu xanh thắp lên khắp nơi, trông thật ma mị.

Nhan Tiểu Ngư đợi ở cửa nhà vệ sinh, đang nhìn một ông chú hơn năm mươi tuổi, áo quần không chỉnh tề nghiêng người tựa vào vách tường nhả ra những vòng khói trêu đùa cợt nhả, lấy tiền bạc dụ mời cô tình một đêm, cô không kìm được chính nghĩa trong lòng mình, bắt đầu truyền bá hệ thống lý thuyết giáo dục chính thống của Nhan thị.

“Lão đồng chí, ông làm loại hành vi này, trên có lỗi với Đảng, dưới có lỗi với nhân dân, càng không xứng với người vợ ở nhà chăm sóc con ông.

Lão đồng chí, ông có con gái không, nếu ông có con gái, chẳng lẽ ông sẽ tùy tiện để cho cô ta bị một kẻ say rượu hơn 50 tuổi đến gần gạ tình một đêm sao?

Lão đồng chí, ông có cảm thấy nhục nhã không? Nếu không, bây giờ khẩn trương về nhà luyện chữ, viết ngay hai chữ nhục nhã, nhìn ông như thế này, tôi nghĩ chắc phải mười ngàn lần trở lên mới có hiệu quả!

Lão đồng chí, nhân dịp trời còn chưa tối, về nhà đi thôi, biết sai có thể thay đổi, việc thiện làm tâm an, Phật Tổ còn nói quay đầu là bờ…”

Lời Nhan Tiểu Ngư vừa mới nói ra được một nửa.

Đã thấy vị lão đồng chí đầu trọc kia biến mất luôn rồi…

Lúc lão đồng chí biến mất vẫn còn đang suy nghĩ, một cô gái nhỏ dáng người cao gầy xinh đẹp, trang điểm thời thượng như hoa vậy, tại sao vừa mở miệng nói chuyện lại giống như mang phong cách người thời xưa?

Lão đồng chí biến mất.

Đồng chí Tiểu Ngư tự mình thỏa mãn – người sống, quả nhiên là không hổ thẹn, nhìn mà xem, cuộc sống của cô, càng ngày càng có ý nghĩa, vô hình chung, lại tích thêm một công đức, tặng cho người ta một khóa giáo dục miễn phí kìa… Đi đâu tìm được đồng chí tốt như cô chứ…= =!!!

“Tiểu Ngư, cô cẩn thận một chút!”

Từ chiếc tai nghe giấu trên tai, đột nhiên truyền đến tiếng nói nhắc nhở: “Đừng huênh hoang quá.”

Bạn học Nhan lập tức tranh công: “Lão đại, vừa rồi tôi đã tiến hành giáo dục cao đẳng cho người ta rồi, tối nay chúng ta ăn cơm gọi thêm món thịt kho tàu đi?”

Người trong tai nghe đành chịu: “Thịt kho tàu, cái này có thể, nhưng mà đồng chí Nhan Tiểu Ngư, phiền cô chú ý hình tượng của mình.”
“Rõ, lão đại, nhất định tôi sẽ giữ vững cương vị, duy trì hình tượng cảnh sát nhân dân, lại gánh vác tốt hình tượng nằm vùng tốt đẹp càn quét băng đảng tệ nạn này!” Đồng chí Nhan trả lời ngay thẳng, nghiêm nghị, chỉ thiếu điều nhấc tay cúi chào về hướng cờ đỏ ở quảng trường phía đông mà thôi.

“Ý tôi là muốn nói… hình tượng phụ nữ”, đội trưởng đội cảnh sát hình sự Giang Phàm đứng ở một chỗ cách đó không xa ho khan một tiếng, đành chịu thua nói: “Trước tiên lau nước miếng lại rồi làm việc tiếp!”

A…

Nhan Tiểu Ngư rơi lệ.

Quả nhiên là người hơn nửa tháng không được ăn thịt, mới nhắc tới thôi, nước miếng đã bắn tung tóe ba nghìn thước luôn rồi!

“Tiêu gia!”

Một tiếng quát khẽ vang lên ngoài cửa, cắt ngang suy nghĩ của Nhan Tiểu Ngư.

Cô ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy người đàn ông trung niên mặc bộ đồ màu đen, trên cánh tay có hình xăm đang bước vào cửa, mười mấy người theo phía sau, rõ ràng chính là người đứng đầu, lúc này đang được người dẫn về phía phòng bao bên trong…

Con cá lớn xuất hiện rồi!

Đôi mắt Nhan Tiểu Ngư sáng lên.

Trong cục tổ chức càn quét băng đảng, mở cuộc họp mật gần một tháng, chỉ vì muốn bắt con rắn cầm đầu một băng nhóm buôn bán thuốc phiện và súng ống.

“Tiểu Ngư, cô phải thận trọng, trước tiên đi xác nhận phòng bao của bọn họ, không được để lộ tung tích, tôi đi tìm chi viện, cố gắng nắm được bọn tay chân, chúng ta sẽ nhanh bắt được rùa trong hũ.”

“Không thành vấn đề.” Trên mặt Nhan Tiểu Ngư tràn đầy khí thế.

“Với thân thủ của cô chắc có thể tự bảo vệ mình, cái này tôi yên tâm.” Giang Phàm dặn dò: “Nhưng lần này, vàng thau lẫn lộn, chỉ sợ rất nguy hiểm, ngàn vạn lần, không thể tự tiện hành động, biết không?”

Nhan Tiểu Ngư trả lời, tiếp theo lại nhếch môi cười, nâng đôi giày cao gót bảy phân lên, bước đi về phía phòng bao ở sâu nhất…
 
Last edited:

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
126
Points
223
Chương 2: Có tình người hay không
Ở trong thế giới của bạn học Nhan, xã hội đen đi vào trong phòng bao, không phải chơi gái đánh bạc, thì chính là giao dịch phi pháp, phần lớn là làm chuyện ám muội, phần đa người trong giới xã hội đen ra ngoài đều mang thuộc hạ theo, cho nên, chỉ cần xem bọn thuộc hạ xuất hiện trước cửa phòng nào, là có thể dễ dàng tìm ra một điểm chung là… Canh phòng nghiêm ngặt.

Nhan Tiểu Ngư biết rõ điểm này, vì thế đi thẳng vào sâu bên trong.

Càng đi vào trong, càng cảm thấy yên tĩnh…

Yên tĩnh, không phải là yên ổn.

Ngược lại, chỗ không có gợn sóng nhất, lại dễ dàng nổi lên nguy hiểm khó lường.

Nhan Tiểu Ngư đứng trước cửa căn phòng bao cuối cùng, dù chưa cảm giác được bốn phía có người, nhưng lại có thể cảm nhận được khắp nơi có mùi giới nghiêm lạnh lẽo.

Chính là nơi này …

Dựa vào những kỹ năng đã từng được huấn luyện ở trường cảnh sát, lại từng đạt giải quán quân Tán Thủ (*) nữ, cô khẳng định tất cả những nhân vật nguy hiểm nhất trong thành phố giải trí đều ở trong này, cũng nhanh chóng xác định mục tiêu ở phòng bao cuối cùng này.

(*) Tán Thủ: là võ chiến đấu tay không tự do ra đời ở Trung Quốc chú trọng vào các dạng chiến đấu tự do thực tế, đòi hỏi sự thành thạo các kỹ thuật võ thuật Trung Hoa.

“3306.”

Cô kéo áo lên miệng, nhanh chóng truyền tín hiệu báo số phòng bao, xoay chân lại nhanh bước rời đi.

Đúng lúc cô xoay người, phòng bao ở phía sau vang lên tiếng mở cửa, một người đàn ông cao lớn đeo kính đen, mặt không chút biểu tình bước ra.

Đồng chí Nhan quýnh lên, lập tức giật mình che bụng, vẻ mặt đau khổ: “Cái kia… ây da… đại ca à… Toilet ở đâu ấy nhỉ… Tôi không tìm thấy đường… Mót quá rồi …”

Tuy hình dáng đồng chí Tiểu Ngư không thấp, lại có một khuôn mặt như em bé, cho dù bây giờ mặc váy ngắn đi giày cao gót, trông vẫn giống như là nữ sinh trung học mười mấy tuổi trộm xông vào chỗ ăn chơi, vô tình có thể làm người ta dỡ xuống phòng bị.
Đồng chí Tiểu Ngư đang lợi dụng điểm này, cũng mềm mại gọi một tiếng đại ca… Dựa vào kinh nghiệm thường ngày của cô, ít nhất có thể xác định đến chín phần là mình có thể thành công đi tiểu, trốn thoát khỏi nguy hiểm…

Nhưng mà.

Nhưng mà, cố tình là hôm nay cô lại gặp được nhân vật xã hội đen không giống như vậy.

“Mang vào.”

Từ sâu trong phòng bao, truyền đến một giọng nam, giọng nói này vô cùng dễ nghe, trầm thấp mà có từ tính, mang theo một chút biếng nhác, đủ để mê hoặc người nghe.

Một câu này, khiến Nhan Tiểu Ngư hoàn toàn luống cuống.

Ôi chao ơi, bà đây đã mót lắm rồi anh vẫn còn bắt người ta phải vào phòng bao, vị đồng chí này, có phải anh quá không có tình người rồi hay không, phải hay không!

“Vâng, Thiếu Đương Gia.”

Ngoài cửa, sau khi thuộc hạ trả lời một tiếng, lập tức túm lấy cánh tay mảnh khảnh gầy yếu của Nhan Tiểu Ngư như bóp con kiến, thuận lợi xách cô vào phòng bao, ném ngay giữa phòng, đồng chí Tiểu Ngư bị quẳng ngã lập tức vi phạm lời dạy của Đảng, thô tục nói: “Anh… con bà nó dám ném tôi…”

Soàn soạt soàn soạt!

Bóng đen đồng loạt chớp lóe, tiếng lên đạn cũng vang lên.

Nhan Tiểu Ngư ngẩng đầu, ấn đường đối diện hơn vài chục cây súng, mặt không khỏi biến sắc, nuốt nửa câu thô tục kia trở về trong bụng…

Hình như cô… lại đi nhầm phòng rồi… A… Lúng túng của lúng túng rồi…囧.
 

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
126
Points
223
Chương 3: Thấu thiếu gia
Đây căn bản không phải phòng Lý Bưu bao.

Đây hoàn toàn là chỗ phần tử khủng bố tụ tập, nơi này nguy hiểm hơn so với chỗ Lý Bưu nhiều!

Nếu bây giờ cô không làm gì, chỉ chút nữa thôi, theo kinh nghiệm nhiều năm huấn luyện ở trường cảnh sát của đồng chí Nhan, không đến ba giây, chắc chắn đầu cô sẽ nở hoa, hiếp trước giết sau, bán cho bọn buôn người, ném xuống sông cho cá ăn và đủ kiểu chết đa dạng khác…

Không cần Đảng, tôi mới là một cô gái mười chín tuổi, tại sao lần đầu tiên đi làm nhiệm vụ truy bắt xã hội đen lại rơivào tay nhân vật lớn rồi…

Nhan Tiểu Ngư chớp chớp mắt, trong thời gian ba giây đưa mắt nhìn khắp bốn phía, nhanh chóng ra quyết định, vẻ mặt lập tức khôi phục lại như thểmột cô gái trẻ ngây thơ vô hại, xoa xoa chân, đứng dậy mở to đôi mắt vô tội hỏi: “Oa, trong tay mọi người cầm cái gì vậy, ai tài trợ món đồ chơi này thế… trông rất thật nha…”

Nói xong, tiến lên xem xét, nghiêng đầu ngây thơ nhìn mấy cây súng đen kịt kia, vẻ mặt rất chi là hiểu chuyện, nói: “Cái kia, tôi thấy tất cả mọi người đều đang rất bận, tôi đây... không quấy rầy… Các anh tiếp tục, tiếp tục chơi ha, coi như tôi chưa từng tới, tôi cũng không nhìn thấy cái gì, cũng không nghe được gì đâu…”

Nhóm thuộc hạ nhà Nam Cung - gia tộc đứng đầu về súng ống đạn dược, toàn bộ đều toát mồ hôi hột...

Vì đâychính là khẩu súng KT896 tân tiến nhất hiện nay do Thiếu Đương Gia đích thân nghiên cứu phát triển, lại bị nói thành món đồ chơi…

Cô gái nhỏ tự nhiên xông tới này, có lá gan lớn đấy nhỉ.

Dám nghi ngờ thiên tài súng ống là Thấu thiếu gia nhà Nam Cung bọn họ, không muốn sống, không muốn sống nữa rồi…

Thấu thiếu gia, là người mà kẻ khác có thể nghi ngờ được sao?

Đương nhiên, câu trả lời là không thể.

Thấu thiếu gia là thần nhà Nam Cung, là sinh mệnh nhà Nam Cung, là hình mẫu và tấm gương mà người nhà Nam Cung sùng bái.

Thấu thiếu gia sẽ vì bị người ta nói năng lỗ mãn mà tức giận ra tay đả thương người khác sao?
Đương nhiên cũng sẽ không.

Thực ra người nhà Nam Cung bọn họ rất ít người từng thấy Thấu thiếu gia tức giận, hoặc có thể nói không ai có thể đoán được khi nào thì vị thiếu gia có tâm tư thâm trầm kia tức giận, khi nào thì không tức giận, không đoán ra cũng không nhìn rõ được, đây là cách đánh giá trực tiếp của toàn thể nhà Nam Cung và người ngoài đối với tính cách của Thấu thiếu gia.

Về vấn đề đả thương người, đương nhiên lại càng không có khả năng, trong tình huống bình thường, người phạm vào sai lầm không nên phạm, đều có thể chết, tuyệt đối không giữ toàn thây, đây là điều Thấu thiếu gia đặt ra và làm theo.

Nói tóm lại, người dám trêu chọc nhà Nam Cung, là chán sống, người dám trêu chọc Thấu thiếu gia, sẽ được trọng sinh, bởi vì Thấu thiếu gia, có thể cho người ta được mở mang kiến thức về thế giới mới tàn nhẫn trước khi chết...

Mắt thấy cô gái nhỏ vừa nói, vừa cười, vừa lui, sắp lui về đến góc sofa đen bằng da thật…

Đám thuộc hạ nhìn cô gái nhỏ mười lăm mười sáu tuổi này, cuối cùng trong lòng không nhịn được khẽ hô… cô bé, dừng lại, dừng lại, cẩn thận, lùi nữa là rơi vào bãi mìn đó!

Nhan Tiểu Ngư vừa nói vừa lui về phía sau, làm xong tư thế tông cửa mà chạy, nhưng đúng lúc này, sau lưng cô, đột nhiên vang lên tiếng nói của một người đàn ông: “Cô còn ở khu vực toàn thây.”

Giọng nam này, như tuyết giữa tháng ba, như sông băng sâu bảy thước, lạnh lẽo khiến sống lưng đồng chí Nhan cứng lại, chỉ cảm thấy từng trận gió lạnh thổi tới…

Khu vực… Toàn thây…

Đồng chí Nhan, rốt cuộc thì cô đã gặp phải kẻ giết người điên cuồng tàn nhẫn biến thái tới mức nào đây!

Lấy hết dũng khí, bỗng nhiên Nhan Tiểu Ngư quay đầu, lấy toàn bộ quyết tâm đi đối mặt với tên biến thái mặt sẹo có hình xăm.

Không ngờ lại đối mặt với một gương mặt vô cùng anh tuấn và một đôi mắt thâm thúy như chim ưng vô cùng hút hồn người.

Đúng vậy, hút hồn người. Đôi mắt này âm u thâm trầm, mang theo ý cười, lại như chứa đựng cả lưỡi dao sắc bén, ẩn chứa sự nguy hiểm.
 

♚Tiểu❀Tích♥

♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀
Tác giả VW
Bài viết
1,097
Reaction score
126
Points
223
Chương 4: Thế nào, ngực cô rất phẳng sao?
Một người đàn ông ngồi trên sofa, ẩn mình trong bóng tối, cho dù ngồi trong chỗ tối, nhưng ánh mắt của anh ta vẫn trầm tĩnh như vậy, lợi hại như vậy, cảm giác áp bức mạnh hơn bất kỳ người nào mà Nhan Tiểu Ngư từng gặp.

Ngũ quan của anh, lại anh tuấn kỳ lạ, đôi mắt đen, chiếc mũi thẳng, môi mỏng, độ cong hoàn mỹ, gương mặt quyến rũ, khóe mắt khẽ nâng lên, trông như một vị đế vương, dáng vẻ nhàn nhã, nhưng lại nắm trong tay mọi thứ.

Hai chân anh bắt chéo lại, ngồi thoải mái nhàn hạ, dựa theo đôi chân dài kia mà phán đoán, nhất định anh cao hơn cô hai cái đầu, trên người mặc bộ tây trang màu đen cao quý được đặt may riêng, ôm lấy những đường cong hoàn mỹ tinh tế của anh, tùy ý ngẩng đầu, nhìn kỹ, nhíu mày, đều làm người ta cảm khái ông trời tạo người rất bất công…

Đó là một người đàn ông hoàn mỹ, diện mạo ưu tú, dáng người cao phải tớimột mét chín, có vẻ lười nhác, nhưng lại có ánh mắt thông minh, quan trọng hơn là khí chất, khí chất khiếnngười ta thấy sợ hãi này, tuyệt đối thuộc cấp bậc đại thần, người phàm không thể địch nổi.

Nhan Tiểu Ngư vẫn luôn không phải thành viên của nhóm người yêu thích vẻ đẹp bên ngoài, từ nhỏ đã không hề theo đuổi thần tượng không sùng bái trai đẹp, cho nên đều có trăm phần trăm lực miễn dịch với toàn bộ soái ca, vậy mà lúc này liếc nhìn anh một cái, phải ba giây mới kéo được hồn bay trở về.

Điều khiến Tiểu Ngư sợ hãi chính là, anh ta ở ngay đây, vậy mà từ lúc bắt đầu, cô không hề phát hiện sự tồn tại của người đàn ông này.

Trong tình huống bình thường, người có thể ẩn giấu hơi thở vào trong bóng đêm, không phải cao thủ, thì chính là quỷ hồn.

Người này quá đẹp trai, có thể nói chuyện, sống sờ sờ, chắc chắn không phải là quỷ.

Vậy thì chỉ có một điều có thể lý giải, đó chính là bản lĩnh của anh, cách xa người dành quán quân Tán đả nữ như cô…

Nhan Tiểu Ngư thận trọng, cũng cảnh giác, nhiều súng như vậy, lại chĩa thẳng vào mặt mình, mạng sống của cô thật sự là đáng lo rồi!

Người đàn ông kia cũng không hề di chuyển, chỉ là đặt bản vẽ trong tay xuống, ngẩng đầu, ngồi trên ghế sofa lẳng lặng nhìn cô, không hề dao động, không hề chớp mắt, cho dù đôi mắt thâm trầm kia không làm bất cứ động tác nào, nhưng cũng có thể làm người ta cảm thấy nguy hiểm luôn rình rập.

Nhan Tiểu Ngư bị nhìn chăm chú đến mức da đầu run lên, không khỏi nuốt một ngụm nước miếng, nói với anh: “Đồng chí…”

“Hửm?” Bị gọi đồng chí Thấu thiếu gia nhíu mày, nhẹ đáp lại.

“Chuyện đó… Tôi… Có chút việc gấp…” Tiểu Ngư xấu hổ nhắc nhở: “không bằng…”

“Không phải muốn đi tìm toilet đấy chứ?”

Thấu thiếu gia nói, mặt không đổi sắc, chậm rãi buông hai chân đang vắt chéo lên nhau ra, đứng dậy, ra lệnh: “Đến đây, tôi đưa cô đi.”

Đến đây…

Tôi đưa cô đi…
Nhan Tiểu Ngư hóa đá.

Cằm của toàn bộ đám người nhà Nam Cung đều rơi xuống đất, thiếu gia, anh đối tốt với Lolita này từ lúc nào vậy!

“Bao nhiêu tuổi?” Nam Cung Thấu đi phía trước, giọng nói hỏi ý kiến không có một chút dao động lên xuống.

“Mười lăm…” Đồng chí Nhan némluôn mặt mũi của mình, tiếp tục giả vờ ngây ngô.

“Tên là gì?”

“Hách Mỹ.”

Lúc này Thấu thiếu gia quay đầu, nheo mắt lại liếc nhìn cô từ trên dưới.

Bạn học Nhan nắm chặt tay, giữ vững trận địa của mình, không đỏ mặt không lùi bước, tiếp tục mặt dày vô sỉ.

“Không đúng.”

Thấu thiếu gia bình luận về tên cô, ánh mắt nhìn từ bụng trở lên, từ phần cổ trở xuống.

Mẹ nó!

Nhan Tiểu Ngư kìm nén tức giận, nói: “Đồng chí, khinh thường ngực phẳng, phân biệt đối xử với phụ nữ, theo một cách nói nào đó mà nói, là phạm pháp…”

“Tôi chỉ nói là không đúng, không hề nói cô ngực phẳng,” Thấu thiếu gia dừng lại, nghiêng thân thể cao lớn, ánh mắt lại nhìn vào trên vị trí kia: “Thế nào, ngực cô rất phẳng sao?”

Dứt lời, không chờ cô nói tiếp, anh khoanh hai tay lại, nhắc nhở: “Cô có thể không cần trả lời, tôi sẽ biết chuyện này nhanh thôi.”

Tiểu Ngư không ngu ngốc, đương nhiên nghe ra ý trong lời nói của anh ta, lập tức xù lông kêu lên: “Tôi mới mười lăm tuổi, vậy mà anh lại có ý đồ bất chính, anh là đồ cầm thú!”

“Nhan tiểu thư.”

Một tấm thẻ nhân viên cảnh sát viết rõ ràng tên tuổi đập vào ngay trước mắt, Thấu thiếu gia lười biếng nhắc nhở: “Có cần tôi nói cho cô biết hay không, tố chất tối thiểu khi nằm vùng là phải cất hếtnhững thứ chứng minh thân phận của mình?”
 

Bình luận facebook

Top Bottom