OnGoing Ban Biên Tập Đêm Khuya

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Thảo Đăng Đại Nhân
Thể loại
Thần bí, li kỳ
Tình trạng
Không viết tiếp
Số chương
112C + 2PN
Nguồn
QueenieSK + Dưa Nụ
Lượt đọc
845
Nhân vật chính: Biên tập vs Tác giả

Độ dài: 112 chương + 2 ngoại truyện

Quyển 1: Khe hở (chương 1 – 14)

Quyển 2: Con rối (chương 15 – 33)

Quyển 3: Tay áo hẹp (chương 34 – 35)

Quyển 4: Bóng đè (chương 36 – 45)

Quyển 5: Vặn trứng (chương 46 – 51)

Quyển 6: Người lạ (chương 52 – 63)

Quyển 7: Mỏng manh (chương 64 – 76)

Chương 77: Mèo đen

Quyển 8: Điện báo (chương 78 – 91)

Quyển 9: Xe lửa (chương 92 -96)

Quyển 10: Hồ (chương 97 -100)

Quyển 11: Chơi trốn tìm (chương 101 – 112)

2 Phiên ngoại

--------

VĂN ÁN

An Dạ là đại thần ‘ghê gớm nhất’ của Tấn Giang, hiện tại đang là tác giả của tạp chí Tử Bất Ngữ.

Hơn nữa, cô còn có một hàng xóm, cũng là một biên tập kỳ quái.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Văn Án:
Nguồn convert: wikidich.com
An Dạ là một cây bút nổi tiếng của Tấn Giang, hiện tại cô đang hợp tác với tạp chí chuyên đề kinh dị [Tử Bất Ngữ].

Hàng xóm nhà bên của cô lại là vị tổng biên tập kỳ quái.

*Thể loại trinh thám, kinh dị, thần quái

(Tổng biên X Tác giả)


**Tác phẩm này do bạn Quỳnh Dao_Queenie_Sk giới thiệu cho mình làm. Về gu truyện của bạn ấy thì khỏi phải bàn rồi-truyện nhà bạn ấy toàn trinh thám+kinh dị+rất hấp dẫn. Cám ơn Queenie rất rất nhiều ạ
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Phần 1 - Chương 1: Khe Hở (1)
Editor: Dưa nụ
Nguồn ảnh: Pinterest

'Cho dù không nhìn, tôi cũng biết cô ta có mặt ở khắp nơi.

Hai ngón tay màu trắng xanh, đốt ngón tay gầy gò như que củi đang vươn ra bám vào vách tường và bên ngoài ngăn tủ.

Trong khe hở kia có một đôi tay, đang từ từ bò ra, toàn bộ thân mình đều có thể từ cái khe nhỏ hẹp mà chui ra. Chậm rãi, từng chút từng chút....

Tôi đã không thể dùng thêm bất cứ đồ vật nào để che lại khe hở kia, càng khỏi phải nói tới nữ nhân đáng sợ đang ở bên trong.

Cùng với tiếng cười đê mê rùng rợn của cô ta, chân tay tôi luống cuống mà giãy giụa.

Tất cả một màn này đều rơi vào trong mắt cô ta, đôi đồng tử sâu thẳm mà thần bí khó lường...'

Đây là tác phẩm đang viết dở của An Dạ ở tạp chí [Tử Bất Ngữ]-một tạp chí viết về đề tài kinh dị , tên là 'Khe Hở Trong Căn Phòng'. Một đoạn ngắn kích thích rùng rợn này cũng là đoạn mà cô cho là xuất sắc nhất.
An Dạ chính là dựa vào tay nghề viết tiểu thuyết kinh dị để kiếm cơm. Là một tác giả đang nổi, mỗi tuần cô phải đăng lên ít nhất sáu nghìn chữ, nhưng năng lực kéo bản thảo của cô không phải mạnh bình thường - đối mặt với sự thúc giục của tổng biên tập, cô vẫn có thể chua ngoa đanh đá mà ứng biến, thậm chí có khi người ta cũng không làm gì được cô.
Thật không may, tạp chí lại thay đổi một người biên tập mới.
Tên của người này cũng thật dễ nghe, anh ta gọi là — Bạch Hành.
An Dạ không tự giác dùng bút viết xuống hai chữ 'Bạch Hành' Cây bút cô dùng chính là loại bút máy bơm mực, vết mực nước đậm đặc mà sền sệt dính vào giấy viết trơn nhẵn giống như có ma lực, đem cái tên này khắc thật sâu vào trên giấy, thanh lệ uyển chuyển.
Bạch Hành?

Nghe thật quen thuộc, giống như đã từng quen biết.
Không để cho cô có quá nhiều thời gian tự hỏi, chuông cửa đã vang lên dồn dập.
An Dạ mở cửa, người đàn ông đứng trước mặt cô có vẻ ngoài thật đoan chính.
Đối phương giơ ra thẻ công tác treo trên cổ để chứng minh, nghiêm túc nói: " Xin chào! Tên tôi là Bạch Hành, là biên tập mới của tạp chí."
An Dạ chất vấn: "À! Thì ra là biên tập mới — Bạch Hành tiên sinh. Xin hỏi tại sao không gọi điện thoại cho tôi trước? Lỡ như tôi không có nhà thì sao?"
"Vị biên tập cũ có nói với tôi, thường là người hay kéo bản thảo, nếu như gọi điện thoại đều sẽ lấy cớ là không có ở nhà hoặc là đang ở bên ngoài tìm tư liệu sống..vân vân.... qua loa lấy lệ. Cho nên hôm nay, cô là chuẩn bị ra ngoài là đang tìm tư liệu sống?"
Thái độ của anh ta nghiêm trang, một chút cũng không giống như là đang nói giỡn.
Trong lòng An Dạ rơi lệ đầy mặt, xem ra vị biên tập mới nhậm chức này thủ đoạn rất cao tay, cô muốn chắp tay quỳ lạy luôn rồi.
Cô phản bác: 'Tại sao anh cho rằng tôi chưa viết xong bản thảo? Nói không chừng lần này tôi không có kéo, sớm đã viết xong rồi thì sao?
'A! Như vậy... cô viết xong rồi ?'
An Dạ chột dạ: 'Không có......'
'Cho nên?' Bạch Hành nhướng mày, khoé miệng lại không có ý cười, xem ra là cảm thấy tính tình An Dạ quá trẻ con, nhưng lại không cho rằng tính trẻ con này có bao nhiêu đáng yêu, không chọc cho anh cười được.
Khụ khụ... Tôi muốn ra ngoài thu thập tư liệu sống, phía trên hẳn là đã nói với anh đi? Khi tôi sáng tác đều có yêu cầu....' An Dạ vơ lấy ba lô tuỳ thân đặt ở cửa, chuẩn bị mang vớ và giày.
Bạch Hành hình như đã từng xem qua tư liệu của An Dạ, lúc này đáp: 'Tôi biết, yêu cầu cùng đi tìm tư liệu sống, chính là đi tìm truyền thuyết dân gian, mỗi một câu chuyện xưa đều có căn cứ, thậm chí là chân thật, đây là một điểm cộng rất lớn. '
An Dạ lộ ra một nụ cười không có ý tốt: 'Anh biết một mà không biết hai. Có biết tại sao mấy vị biên tập trước đây từ chức hay không? Chính là bởi vì thấy được những thứ kia, bị ám ảnh...Chuyện xưa của tôi, cũng không phải đơn giản là chuyện hư cấu thôi đâu.'
'Uhm'
Nghe thấy đối phương chỉ lãnh đạm 'Uhm' một tiếng, tâm tình muốn trêu cợt người ta của An Dạ liền giảm một nửa. Hiện tại không sợ hãi chỉ là vịt chết cái mỏ vẫn còn cứng đi? Cô nói nhìn thấy quỷ quái cũng không phải là gạt người đâu nha.
Nghĩ đến thời điểm người này bị dọa đái ra quần (đây là nguyên văn), tâm tình An Dạ liền sung sướng hẳn lên.
Xe là Bạch Hành lái, An Dạ chỉ phụ trách ngồi kế bên đóng vai bé ngoan.
Cô đang ngồi ăn xâu cá nướng mua được ở ven đường. Bởi vì sợ lạnh nên đóng cửa kính xe, làm cho bên trong xe toàn bộ là mùi cá cùng mùi nước sốt, mùi vị này hoà cùng với mùi ghế da tạo nên một mùi 'lạ' đến không còn từ nào tả nổi.
Bạch Hành nhíu mày, vừa định mở miệng có ý kiến đã thấy An Dạ đưa qua một cái gì đó làm anh ngậm miệng.

Món đồ kia là một tấm ảnh đen trắng được chụp từ năm 2007 — một toà nhà cao cao, vết tích xưa cũ, mơ hồ có thể thấy được cánh cửa kéo đã rỉ sắt.
An Dạ ngậm một miệng đồ ăn, ngồm ngoàm không rõ nói: 'Um, anh nhìn nơi này đi, chủ nhà dọn vào năm 2005 đột nhiên chết, khoảng năm 2007 lại có người dọn vào, cũng đã chết. Có lời đồn là ngôi nhà này có quỷ bò ra từ bên trong khe hở, truyền thuyết 'khe hở quỷ' nổi tiếng một thời chính là từ đó mà ra. Chúng ta tới đó xem?'

'Uhm' Bạch Hành kiệm lời, chỉ có một đơn âm bay vào tai cô.

An Dạ ăn xong xâu cá nướng, mút mút nước sốt trên đầu ngón tay, không cẩn thận một cái làm son môi dính lên, nhìn giống như đang chảy máu, diễm lệ mà chói mắt.
Tựa như vết máu khô dính trên da thịt, màu sắc âm trầm khảm vào từng đường vân tay. Cùng với bàn tay trong bức ảnh giống nhau như đúc....

An Dạ không tự giác lại từ chỗ sâu trong ba lô lục tìm ra bức ảnh, linh cảm 'khe hở quỷ' chính là bắt nguồn từ đây cùng với một phong thư nặc danh.
Cô không tự chủ được mà lâm vào suy nghĩ sâu xa, bức ảnh kia chụp một bàn tay trắng bệch đang bám lên vách tường và một bên ngăn tủ, bên trong khe hở đen như mực. Nếu không chú ý nhìn sẽ cho rằng đây là trò đùa dai của ai đó, đem một bàn tay giả cắm vào, làm sao có ai có thể chui vào một khe hở nhỏ như vậy được?

Nhưng An Dạ lại không cảm thấy chuyện này đơn giản như vậy. Tuy rằng năm ngón tay này nhìn như năm thanh trúc khô cằn mà đông cứng, còn khe hở kia, nếu nhìn cẩn thận sẽ phát hiện từ vô số sắc khối trong ảnh, còn chứa đựng một cái gì khác nữa.
Đây chỉ là một loại trực giác của cô.

Mà An Dạ cũng thuận theo trực giác này, cẩn thận quan sát khe hở trên tấm ảnh kia: Đen như mực, rõ ràng cái gì cũng đều không có.

Thật sự là không có bất cứ một sắc màu nào, ngay cả các ngón tay kia đều là hai màu đen trắng trộn lẫn, càng khỏi phải nói khoảng cách trong cái khe kia, chỉ là một màu đen tuyền nối tiếp với khuỷu tay.
Nhìn kỹ một lần nữa, lại có thể phát hiện được thêm cái gì chăng?

Đôi mắt An Dạ có chút choáng váng bởi vì đã nhìn chăm chú vào bức ảnh hơi lâu.

Cô theo bản năng dùng sức chớp chớp mắt, muốn làm dịu đi tròng mắt hơi khô, hy vọng có thể nhìn rõ hơn một chút.
Một lần nữa mở mắt ra, dư quang khóe mắt liếc vào khe hở trong tấm ảnh kia.Đột nhiên, có một cái gì đó như một tia màu trắng xẹt qua.

An Dạ chớp mắt nhìn kỹ, lại giống như không có gì.
Chắc là vừa rồi do tròng mắt chuyển động quá nhanh, đem hình ảnh hỗn hợp chồng lên nhau tạo ra ảo giác đi?


An Dạ có chút tiếc nuối mà đem tấm ảnh cất vào, thật thất vọng khi không có phát hiện gì mới.

Nhưng vào lúc này, tận đáy lòng có một loại ám chỉ mãnh liệt, điều khiển cô, thúc giục cô lại một lần nữa lấy tấm ảnh ra.
Loại cảm giác này rất mạnh mẽ, giống như khẳng định có cái gì đó sắp xuất hiện.

Cầm lấy bức ảnh, An Dạ nhìn thật chăm chú...

Cái khe hở kia không chỉ còn là một màu đen như mực nữa mà hình như còn có một cái gì đó màu trắng, phát ra tia lạnh lẽo, nhiễm một chút màu đỏ tươi.Nếu không cẩn thận quan sát chắc chắn sẽ không thấy được.
Cái màu trắng kia không phải do phản chiếu từ xung quanh bởi vì bốn phía trong tấm ảnh đều là màu đen hắc ám, không thể có nguồn sáng nào xuyên vào đó.
Nếu muốn suy đoán, theo như lời trong thư nặc danh mà nói về khe hở này thì... chẳng lẽ là tròng trắng của mắt???

Đây là một con mắt sao???

An Dạ bị hoảng sợ, ảnh chụp theo bàn tay thả lỏng mà rớt xuống.

Bạch Hành đã dừng xe, anh thân sĩ mở cửa ở ghế phó lái cho An Dạ, lại trong lúc cô đang thẫn thờ mà lấy đi bức ảnh.
Anh gõ gõ lên cửa xe, nhắc nhở An Dạ: 'Kế tiếp chắc cần phải hỏi đường, địa điểm của toà nhà này cũng không biết nên đi đường nào?'

Địa điểm?
An Dạ như nhớ tới điều gì: 'Bức ảnh anh đang cầm phía sau có ghi địa chỉ, anh nhìn thử xem! Để tôi lục lại tờ báo, trên đó có thông tin của toà nhà.'

Cô giống như đã gặp phải kinh sợ thật lớn, vội vội vàng vàng từ bên cạnh lấy ra tờ báo, trên đó có ghi một hàng địa chỉ: số 13, hẻm Hậu Thương, trấn Lâm An.
Bạch Hành cũng lật tấm ảnh lại: 'Số 13, hẻm Hậu Thương, trấn Lâm An.'

Cùng một địa chỉ? Thế..... đôi tay trườn qua khe hở chính là được chụp trong ngôi nhà kia sao?

Nhưng kỳ lạ chính là, nếu người gửi chỉ là một bạn đọc vậy thì người kia muốn cho cô thêm nguồn cảm hứng, thậm chí gửi một ít hình ảnh liên quan.
Đây là một tấm ảnh chụp, có nghĩa là người kia tự mình trải qua chuyện này, hơn nữa còn chụp được hình ảnh. Nhưng cố tình người này dường như không muốn cho những người khác biết mình là ai, không đơn thuần chỉ là nặc danh, trên phong thư không có lưu lại bất cứ dấu vết nào, chỉ có mã hóa bưu điện của trấn Lâm An.

Nếu dòng địa chỉ phía sau bức ảnh này chính là nơi đó, nghĩa là người kia thật sự nhìn thấy hình ảnh kinh dị như vầy?

Người bạn đọc này cùng với tòa nhà quỷ dị kia có mối quan hệ gì với nhau? Tại sao người nọ cứ chấp nhất muốn gửi thư cho An Dạ? Nếu chỉ là cung cấp nguồn cảm hứng cho cô, vì sao lại ghi thêm địa chỉ trên đó?

Hiển nhiên, người đó hiểu biết tường tận đối với thói quen chính mình phải đi tìm nguồn tư liệu của tác giả An Dạ ở tạp chí tiểu thuyết kinh dị [Tử Bất Ngữ], thậm chí lấy bức ảnh này làm mồi hấp dẫn cô.
Hai chân An Dạ đang tê dại đột nhiên nóng lên, máu bị rút cạn, hai chân lập tức mềm nhũng, suýt nữa là đứng không vững.Cảm giác huyết khí đột nhiên dâng lên không biết là do hưng phấn khi thu hoạch được tư liệu sống hay là sự sợ hãi khi mọi chuyện quá trùng hợp.
Là có người cố ý thiết kế bẫy rập, dụ dỗ cô đi tới tòa nhà kia sao? Bên trong đó lại thật sự có chuyện kỳ quái gì đây?

An Dạ nở một nụ cười tươi rói: 'Vị biên tập này có lá gan cùng tôi trai đơn gái chiếc ăn ngủ ngoài trời hay không?'

Bạch Hành liếc cô một cái, không cho ý kiến.

An Dạ cũng không nghĩ tới cái hũ nút này sẽ mở miệng nói chuyện, cô bèn lấy son môi tô tô vẽ vẽ cho đôi môi mình có thêm sức sống một chút. Lại cảm thấy màu sắc tươi như vậy dường như sẽ mang đến xui xẻo, không tô màu gì có lẽ còn tốt hơn.
Sắc trời tối dần, ánh đèn đường tản mát, màu sắc ảm đạm.

Thị trấn nhỏ tương đối hẻo lánh, trên đường chỉ có vài người qua lại.

An Dạ cùng Bạch Hành băng qua đường, muốn đi tới khu dân cư cách đây hơn 10m hỏi thăm một chút, hoặc là tìm một căn nhà dân tá túc một đêm.

Bọn họ tìm được một quán trọ có treo một chiếc đèn tự chế bằng bình rượu, cánh cửa mở rộng, khách khứa bên trong không nhiều lắm, hương thơm của các món ăn theo không khí lan tỏa xung quanh.
Bụng An Dạ đói đến kêu vang. Cô dẫn đầu bước vào cửa, đối với ông chủ nói: ' Tôi muốn thuê hai phòng, tốt nhất là hai phòng liền nhau.'

Chủ quán trọ là một người đàn ông trung niên hơn 30 tuổi, thoạt nhìn có chút xuề xoà, không khó tính.
Ông ta nói: 'Được! Hai người có muốn đặt cơm tối luôn không? Nếu đặt thì được giảm giá.'

'Được! Cho thêm hai chai bia!'

'Mời hai vị vào bên trong chờ, đi vòng ra phía sau hành lang sẽ tới nhà ăn. Cảm phiền lưu lại giấy chứng minh nhé, khi tôi đăng ký phòng cho hai người xong sẽ trả lại.'

An Dạ cùng Bạch Hành trình giấy tờ, sau đó hướng hành lang bên trong đi tới.
 
Last edited:

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Chương 2: Khe Hở (2)
Editor: Dưa nụ
Nguồn ảnh: Pinterest
Thị trấn nhỏ này có khí hậu đặc biệt ẩm ướt, ngay cả tay vịn hành lang cũng có cảm giác này, nếu không phải thời tiết dần dần nóng lên, có thể mang giày xăng-đan thì chân có thể mọc nấm luôn.
An Dạ ngửi thấy mùi ẩm thấp mà nhíu lông mày, ôm cánh tay bất mãn ngồi trên ghế dựa ở phòng trong.
Bạch Hành đột nhiên lên tiếng: 'Nhất định là mấy ngày hôm trước vừa mưa dầm, tiếng mưa rơi thường thường có thể che khuất được tiếng bước chân của người chết.'

'Cái gì?'

'Truyền thuyết dân gian.'

An Dạ đem những lời này ghi nhớ trong đầu, không chừng đây là một đề tài sáng tác hấp dẫn à nha.
Không bao lâu sau, ông chủ đã tự mình bưng đồ ăn lên,có lẽ chỗ này buôn bán không được tốt lắm, ngay cả người phục vụ cũng không có.
Món thịt kho cá trích nóng hầm hập được dọn lên bàn, còn có mấy món đặc sản nguội như rau trộn rong biển với giá sống, hiển nhiên đây thật sự là một thị trấn vùng sông nước điển hình. Nhưng cho dù đồ ăn ngon đến đâu cũng không thể loại bỏ không khí ẩm ướt trong phòng.

An Dạ nhịn không được, hỏi: 'Mấy ngày hôm trước trời đổ mưa sao ạ?'

Ông chủ sửng sốt một chút: 'À! Mấy ngày hôm trước trời đổ một cơn mưa rất lớn, dự báo hai ngày tới cũng sẽ có mưa.'

Bạch Hành rót một ly bia cho ông chủ, mời ông ta cùng ngồi xuống nói chuyện phiếm. Hương vị của bia che đậy bớt mùi ẩm thấp, cuối cùng mới có thể ngửi được một chút mùi đồ ăn.
An Dạ nhịn không được, hỏi: 'Mấy ngày hôm trước trời đổ mưa sao ạ?'

Ông chủ sửng sốt một chút: 'À! Mấy ngày hôm trước trời đổ một cơn mưa rất lớn, dự báo hai ngày tới cũng sẽ có mưa.'

Bạch Hành rót một ly bia cho ông chủ, mời ông ta cùng ngồi xuống nói chuyện phiếm. Hương vị của bia che đậy bớt mùi ẩm thấp, cuối cùng mới có thể ngửi được một chút mùi đồ ăn.

An Dạ không rảnh mà lo được nhiều như vậy, cầm lấy đôi đũa liền to mồm ăn cơm.Trong bữa ăn chỉ có Bạch Hành cùng ông chủ trò chuyện với nhau.
Bạch Hành uống một ngụm rượu, gắp đồ ăn cho ông ta, làm bộ lơ đãng, hỏi: 'Mấy năm trước hình như có đọc được trên báo về trấn Lâm An, nói là có một hộ gia đình toàn bộ đều chết hết?'

Ông chủ tiếp lời: 'Chuyện này...các người đừng có đi hỏi thăm. Trong thị trấn cũng không có ai dám hỏi đâu, sợ mang họa về nhà.'
'Chuyện như thế nào vậy? Cũng không phải chuyện hiếm lạ gì, giết người cướp của hay là giết người vì tình thì nơi nào mà không có...'
Ông chủ làm một động tác im lặng, tròng mắt xoay chuyển, thật cẩn thận nói: 'Chuyện này không giống nhau.'

An Dạ đã ăn được lưng lửng bụng, bởi vì tò mò, cắn đầu đũa, hỏi: 'Sao mà không giống? Còn không phải là người chết sao? Ông chủ à, anh họ tôi làm cảnh sát, chuyện cổ quái gì mà chưa từng thấy qua, lần đầu tiên tôi mới thấy nhắc tới mà cũng không dám.'
Ông chủ lẩm bẩm câu gì đó bằng tiếng địa phương, thở dài một hơi: 'Tin tức đưa sai rồi, cả nhà kia đâu có tự sát, rõ ràng chính là bị hù chết!'

'Bị hù chết?' An Dạ cùng Bạch Hành hai mặt nhìn nhau.
'Đừng nói, đừng nói nữa! Chỉ cần là đứng xem bên ngoài toà nhà đó mà thôi, buổi tối về cũng phải khoá kỹ cửa phòng, có người còn bảo đảm là trong nhà kia còn có....' Ông chủ tựa hồ rất sợ bọn An Dạ lại hỏi han thêm nữa, uống xong ly bia liền buông chìa khoá phòng cùng giấy chứng minh của hai người rồi vội vã bỏ đi.
An Dạ: 'Xem ra, chúng ta cần phải tự đi tìm tòa nhà kia rồi. Tôi đã ăn no, lên lầu trước.'

'Cuối tuần này là hạn chót nộp bản thảo đấy!' Bạch Hành không chờ cô xoay người đã nhắc nhở.

'Đã biết, Bạch đại biên tập! Tôi nhất định sẽ sớm ngày viết xong, tuy rằng hiện nay một chữ cũng chưa có lòi ra được.'

'........' động tác uống bia của Bạch Hành ngừng lại một chút, dường như có chút bất đắc dĩ.
An Dạ ôm tâm tình sung sướng mà đi, cầm chìa khóa phòng của mình bước lên bậc thang.

Việc làm ăn ở quán trọ này thật sự rất vắng vẻ, ít nhất là trên đường về phòng của mình, một người cô cũng không thấy, cho dù đi ngang qua những căn phòng khác dành cho khách thì những nơi đó cũng rất im ắn, dường như không có ai ở.
Nhưng mà bên trong lại cũng không phải thật sự không có gì. Khi An Dạ đi ngang qua một ngọn đèn gắn trên tường, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng 'tê tê' như từ trong cổ họng bật ra, khàn khàn, không chú ý sẽ khó thể nghe được.
Âm thanh kia giống như chui vào trong cổ áo của cô làm cho An Dạ nổi một thân da gà.

Lạnh, thật là lạnh. An Dạ sờ sờ cánh tay, cả người phát run.
Cô nhíu mày, quay đầu nhìn lại — chỗ ngọn đèn đó hình như đâu có ai.

Nhưng mà thanh âm vừa rồi....

Có lẽ là cửa sổ phòng không đóng kín, vừa lúc có gió thổi qua cổ của cô mà thôi.
An Dạ cũng không suy nghĩ nhiều, nơi này không phải là tòa nhà kia, không thể nào có những chuyện kỳ quái như thế đâu.
Cô đi tới căn phòng của mình, không hề nghĩ ngợi liền ngã lên trên giường.

Chăn đệm có cảm giác tươi mới như vừa được phơi dưới ánh mặt trời, cùng không khí lành lạnh ẩm thấp đối chọi với nhau, chính là làm cho người ta muốn chết chìm trên cái giường này. Một ngày hôm nay thật là quá mệt mỏi, nằm nghỉ một lát rồi lại đi tắm rửa, An Dạ nghĩ như thế.
An Dạ cảm thấy mình như tỉnh tỉnh mê mê, giống như chìm trong đầm nước phập phồng lên xuống, không có sức lực, cả người mềm nhũng, mặc cho nước chảy bèo trôi.

Cô cố gắng giữ một tia thanh tỉnh, vang vọng trong đầu là lời nói của ông chủ — không chừng trong căn nhà kia có....

An Dạ cố gắng di chuyển nhưng không thể nhúc nhích được.Đây là chứng tê liệt trong lúc ngủ hay còn gọi là bị bóng đè.
Chỉ cần chịu đựng vài phút, cảm giác có thể nhìn quanh bốn phía, đừng nghĩ nhiều, tất cả đều là giả.... An Dạ ra sức động đậy ngón tay, hy vọng có thể từ ngón tay nhanh chóng chi phối cả người.
Rõ ràng là hai mắt đang nhắm nghiền nhưng cô có thể nhìn thấy bốn phía xung quanh, bao gồm bản thân mình đang cố gắng động đậy ngón tay, đầu ngón tay còn có một cái gì đó trăng trắng, hơi nước lượng lờ bên trên, ướt đẫm.
Có người sao?

Không đúng! Là cái gì đó?!

An Dạ bỗng nhiên ngồi bật dậy, mồ hôi đổ đầm đìa. Cuối cùng cô cũng có thể cử động.
Lúc này, điện thoại di động đột nhiên nhận được một tin nhắn, không hiển thị số, nội dung tin nhắn là: 'Cô đã đến rồi sao?' Giống như bức thư nặc danh trước đây — hình chụp một đôi tay cứng đờ.

Có ai đó đang theo dõi cô, giống như đã đoán trước được cô nhất định sẽ đến.

Lại một tin nhắn nặc danh được gửi tới, thái độ chắc chắn giống như đã nắm chắc hành tung của cô.

Cô nghĩ rằng sẽ còn xảy ra nhiều chuyện nữa.
Rốt cuộc An Dạ đã cảm nhận được một nỗi sợ hãi khôn kể, một sự bất an mãnh liệt.
Không biết đối phương ở đâu? Đang ở trong phòng này hay chỗ nào khác? Có phải hắn vẫn đang nấp ở đâu đó nhìn lén cô?

Theo bản năng, An Dạ ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, trên bức tường màu trắng có một chỗ hơi thẫm lại, có lẽ là mấy ngày hôm trước do trời mưa quá lớn, mái ngói bị dột, nước từ mái nhà thấm xuống lớp sơn tường trên trần.
_ ngày mưa có thể che khuất bước chân của người chết, Bạch Hành hình như đã từng có nói qua chuyện này?

Mấy ngày hôm trước thật sự có người chết tới đây sao?

An Dạ cố gắng đè xuống những suy nghĩ linh tinh, sợ lại chính mình dọa mình.
Không biết vì cái gì, khi cô nghĩ đến Bạch Hành liền cảm thấy an tâm. Có lẽ là bởi vì anh ta thoạt nhìn thực đáng tin cậy, lại có lẽ bởi vì anh ta là một người có đủ năng lực bảo vệ người khác chăng?

An Dạ không dám một mình ở trong phòng này, mang theo notebook cùng cái ba lô liền hướng phòng ở của Bạch Hành mà thẳng tiến.

Cô nâng tay gõ cửa phòng. Rất nhanh, Bạch Hành mang theo một đầu tóc ướt đẫm đi ra, anh cũng không hỏi cô vì sao lại qua đây, trực tiếp nghiêng người để An Dạ vào cửa.

An Dạ còn có chút thở hổn hển, hướng Bạch Hành liếc mắt một cái: 'Tôi cảm thấy nơi này có chỗ nào đó kỳ lạ.'

'Kỳ lạ?' Bạch Hành lau khô tóc, kiệm lời hỏi lại.
'Anh xem tin nhắn này đi, còn có tấm ảnh được gửi trước đây nữa, đều là nặc danh, giống như có ai đó đang dẫn dắt chúng ta tới tòa nhà kia, cũng có thể có khả năng đó không phải là người.'
'Quỷ giả cùng quỷ thật chỉ khác nhau có một chữ.'

Tim An Dạ đã hơi yên ổn một chút, ngần ngừ hỏi: 'Anh muốn nói là.... có thể có người đang giả quỷ?'

'Còn chưa biết.'

'Vậy đêm nay tôi ở phòng anh.....' như là sợ bị Bạch Hành cự tuyệt, cô bổ sung thêm: 'Thức đêm viết tiểu thuyết đi.'

'Giỏi lắm!' Đây là lời khen ngợi cấp max của Bạch đại biên tập rồi đấy.
Tiểu thuyết của An Dạ đã viết tới đoạn vai chính nhìn thấy khe hở quỷ, lại không biết chạy thoát như thế nào, thậm chí là khe hở quỷ sẽ theo vai chính như hình với bóng.

Cô suy nghĩ: vì sao khe hở quỷ đi theo vai chính? Bởi vì vai chính ở trong căn phòng đó, bất cứ ai cũng có thể hay chỉ có vai chính mới bị ám? Nếu căn phòng đó ám lên những người khác thì vai chính có thể sẽ không phải chết?
Khoan đã...

Nếu ám vào những người khác, có thể sẽ không phải chết?

Người gửi bức thư nặc danh này.... là đang sợ chết sao? Cho nên mới giả thần giả quỷ, muốn dụ dỗ bọn họ đi tới đó chết thay?

Nếu thực sự là một người có tâm hại người khác, cô rất muốn biết đó là thần thánh phương nào.
Khi An Dạ viết xong hai nghìn chữ thì đã quá 12h khuya, cô chậm rãi ghé vào trên bàn ngủ gục.
Bạch Hành vừa mới tắm xong, trở ra liền nhìn thấy một màn như vậy, anh hơi nhíu mày, săn sóc mà đem cái chăn duy nhất trên giường đắp cho cô, bản thân mình thì nằm trên giường, hai tay ôm cuộn lại thành một cục mà đi vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, An Dạ cùng Bạch Hành từ biệt ông chủ quán trọ, bắt đầu đi xung quanh hỏi thăm địa chỉ.
Nơi đó tuy rằng khuất sâu trong con hẻm hẻo lánh nhưng không phải không thể tìm ra, đặc biệt sau khi trải qua những sự kiện cổ quái kia thì càng thêm nổi danh.
An Dạ cùng Bạch Hành đi gần hai giờ đồng hồ mới tìm được đến toà nhà kia, là một khu nhà vây xung quanh bởi phố xá tấp nập trong nội thành. Khi họ đến gần nơi đó bỗng nhiên trông thấy một cô bé mặc đồng phục học sinh đang ngồi xổm trên đất chơi với mấy viên bi màu.
Làn da cô gái này thật trắng, một màu trắng xanh nhợt nhạt, tuy vậy nhưng cũng không che lấp được hơi thở thanh xuân tươi đẹp của thiếu nữ.
An Dạ cúi xuống hỏi cô bé: 'Em gái, em có biết ai trong khu chung cư này không?'
Cô bé ngẩng đầu, dưới đôi mắt là hai quầng thâm xanh đen giống như không được ngủ đủ giấc. Nghe thấy có người hỏi cũng không có phản ứng gì, thật lâu sau mới lắc đầu, đôi môi mím chặt, không dám nói lời nào. Cô gái bỗng nhiên quay đầu lại, ánh mắt sợ hãi mà nhìn thoáng qua khu nhà kia.
An Dạ theo ánh nhìn của cô bé quay đầu lại, trông thấy cửa sổ lầu hai của khu chung cư có một người phụ nữ đang đứng. An Dạ cùng cô ta đối mắt với nhau được một lúc, đối phương lập tức kéo lại màn cửa sổ.
Cô gái trẻ quay lại, gật gật đầu, lí nhí: 'Em có biết.'

'Bọn chị muốn tìm người đang sống ở hẻm Hậu Thương, số nhà 13.'

'Em dẫn hai người đi.'

Trong thang máy, An Dạ hỏi cô bé: 'Em tên gì?'
'Tên em là Tiểu Nhân, nhà số 13.... em và ba mẹ còn có chị gái đang ở đó.' 2

'Hả? Thật vậy sao?' An Dạ kinh ngạc.
'Vâng ạ!'

Rất nhanh đã tới trước cửa nhà.
Tiểu Nhân ấn chuông cửa, một cô gái trông lớn hơn cô bé vài tuổi ra mở cửa, thoạt nhìn giống như nữ sinh viên.
Cô gái này lớn lên cũng rất xinh đẹp, không được trọn vẹn chính là đôi mắt kia mang theo quầng thâm nhàn nhạt. Có thể giải thích lý do là vì hai chị em xem TV suốt đêm không ngủ đi?
An Dạ đưa ra danh thiếp của mình, mỉm cười nói: 'Xin chào! Tôi là tác giả của tạp chí kinh dị [Tử Bất Ngữ], nội dung sáng tác lần này của tôi là 'khe hở trong căn phòng', mấy năm trước có lời đồn xung quanh đây xuất hiện nữ quỷ trong khe hở, hôm nay tới khảo sát thực địa một chút, hy vọng sẽ không quấy rầy đến mọi người.'

Cô chị kia cười rộ lên, mang theo vẻ hoang nghênh: 'Là tác giả Miêu Phạn phải không? Em chính là một fan cuồng của chị đấy, xin mời hai người vào.'

Không sai, bút danh của An Dạ là Miêu Phạn (nghĩa là cơm chưa chín).
Cô chị chuẩn bị dép lê cho bọn họ, một bên tiếp tục nói: 'Thực ra không có đâu, đều là những cụ già trong thị trấn rỉ tai nhau thôi, chúng tôi ở đây lâu như vậy cũng đâu thấy xảy ra chuyện gì. Tuy nhiên, nếu chị muốn tìm tư liệu cho nguồn cảm hứng sáng tác thì cứ ở lại vài ngày, tìm hiểu xung quanh một chút không chừng sẽ có phát hiện gì đó.'

'Quấy rầy mọi người rồi! Nếu có thể ở lại vài ngày thì không còn gì tốt hơn.' Bạch Hành vào cửa lâu như vậy rốt cuộc mở miệng nói câu đầu tiên nhưng trong ánh mắt lại mang theo vẻ cảnh giác, giống như đang chú ý tới điều gì đó.
An Dạ nhìn theo ánh mắt anh thì thấy những đồ nội thất trong phòng này có dấu vết như đã từng bị thứ gì đó dán lên.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Chương 3: Khe Hở (3)
Editor: Dưa nụ
Nguồn ảnh: Pinterest
Cô chị đem hai ly nước cho An Dạ bọn họ, Tiểu Nhân thì ngồi chỗ đối diện với An Dạ, hai đầu gối không ngừng ma sát vào nhau, lộ ra dáng vẻ co quắp bất an.
Chờ chị gái đi rồi, cô bé quay đầu nhìn theo hướng đó, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi.
An Dạ cảm thấy rất kỳ quái, nhìn nhìn bóng dáng cô chị lại nhìn nhìn cô em, thấp giọng hỏi: 'Tiểu Nhân, em làm sao vậy?'

'Không có gì.' Thanh âm cô bé thật mềm mại, lộ ra sự run rẩy nho nhỏ.
'Em sợ chị của em sao?'

Cô bé kinh ngạc ngẩng đầu nhìn An Dạ, nét sợ hãi trong mắt càng sâu, gấp đến độ muốn bật khóc.
Tiểu Nhân cúi đầu, chấm ngón tay vào ly nước viết lên bàn trà — đi mau.
Vệt nước rất nhạt, sau một lát liền biến mất.
Vì sao cô bé kêu bọn họ đi mau?

Trong lòng An Dạ xuất hiện dự cảm không tốt, cứ cảm thấy trong căn nhà này đã xảy ra chuyện gì đó, chẳng lẽ phải đi sao? Cho dù có thể sẽ gặp phải nguy hiểm nhưng cứ như vậy mà bỏ đi, cô cứ thấy không cam lòng, còn Tiểu Nhân thì sao?

Đến khi cô chị trở lại thì nét chữ trên bàn trà đã bốc hơi, giống như vài phút trước chưa từng có chuyện gì xảy ra cả.
Cô ta đặt điểm tâm trên bàn, cười khanh khách, nói: 'Ha ha ha! Món bánh này là em vừa mua mấy ngày hôm trước ở một tiệm mới khai trương, tuy không phải là đồ quý giá gì nhưng hương vị cũng ngon lắm.'
An Dạ cầm một miếng bánh bỏ vào trong miệng, tuy mùi mứt hoa quả rất thơm nhưng vỏ bánh thì mềm nhão ra, giống như có quá nhiều hơi nước, ăn vào không có vị xốp giòn, cũng may là hương vị không quá kém, An Dạ vẫn ăn ngon lành.

An Dạ hỏi: 'Nơi này trước đây đã từng có người qua đời phải không?'

Tiểu Nhân đột nhiên cúi đầu, mái tóc đen thật dài che khuất hàng lông mi, gương mặt cô bé thoáng chốc biến thành một màu u ám.

Dường như cô chị rất hứng thú với đề tài này, nói dồn dập: 'Đúng là có chuyện này, nhưng một nhà bọn họ có bệnh tim di truyền. Hơn nữa, không phải cả nhà chết một lượt mà liên tục trong vòng mấy ngày, có thể là do ăn phải đồ ăn ảnh hưởng không tốt tới tim hay sao đó. Cảnh sát cũng cho là như vậy. Chị muốn tìm hiểu chuyện này để làm đề tài mới sao? Rất hấp dẫn đó.....'
An Dạ gật gật đầu, Bạch Hành nói: 'Như vậy, địa điểm tử vong của bọn họ ở đâu?'

Cô ta cười tủm tỉm nói: 'Ở ngay tại phòng ngủ của em, hình như vậy, cụ thể như thế nào thì em không rõ lắm, hai người có thể tự mình đi xem. Tối nay An Dạ cứ ngủ ở phòng của em, em qua phòng ngủ cùng với Tiểu Nhân cũng được.'

'Tiểu Nhân có nói là các em ở cùng với ba mẹ, vậy ba mẹ các em đâu? Họ ra ngoài làm việc rồi à?'

'Thân thể ba em không khỏe lắm, mấy ngày trước phải nhập viện nên mẹ đang ở đó chăm sóc cho ba. Gần đây không có về nhà.'

An Dạ sửng sốt, an ủi: 'Vậy ngày thường các em cũng phải chú ý thân thể một chút.'
Nếu ba bị bệnh, hai chị em chắc là lo lắng không ngủ được nên mới có quầng thâm dưới mắt như vậy đi?!

Tiểu Nhân bảo bọn họ 'đi mau' là bởi vì cảm thấy căn hộ này mang đến đen đủi cùng không may, hy vọng người ngoài có thể nhanh chóng rời đi hay còn vì nguyên nhân nào khác?

Rất nhanh, cô chị dẫn An Dạ cùng Bạch Hành đi xem căn phòng được cho là nơi xảy ra án mạng. Căn phòng này đã được đổi thành kiểu khuê phòng nữ tính, khác xa so với hình ảnh hiện trường hung án trên báo chí đã đăng trước đây.
Khắp phòng đều là rèm đăng ten hồng nhạt, trên tường có dán poster của mấy ban nhạc, còn có vài quyển tạp chí [Tử Bất Ngữ] và một số tạp chí tuổi teen khác, xem ra cô ta thật sự là fan của An Dạ.
Tiểu Nhân ngập ngừng hỏi: 'Còn anh này tên gọi là gì vậy ạ?'

Cô bé hỏi chính là Bạch Hành.
An Dạ trả lời: 'Anh ấy là biên tập của chị, tên là Bạch Hành, hai người cứ gọi anh ấy là Tiểu Bạch cũng được.'

Tiểu Nhân lộ ra một chút ý cười: 'Nghe giống chó con quá!'

Ánh mắt Bạch Hành trầm xuống có chút bất mãn.
'Đùa thôi đùa thôi! Kêu anh Bạch là được rồi. Anh ấy sẽ ở đây với chị, buổi tối còn phải viết bản thảo, anh ấy sẽ phụ chị xem xét chung quanh. Hai người đừng bận tâm tới tụi chị, làm phiền hai em vài buổi tối rồi bọn chị sẽ rời đi.'

Cô chị thật hiếu khách: 'Không vội không vội! Cứ từ từ. Nếu có thể sáng tác ra một câu chuyện có liên quan tới sự kiện ở nhà em thì quả thật rất thú vị.'
An Dạ cười cười, vừa định lấy notebook đang để ở phòng khách đem vào, đột nhiên phát hiện trong góc có một gian phòng nhỏ bị khóa lại, căn phòng này so với những chỗ khác thì hơi nhỏ, có thể là nhà kho. Kỳ lạ ở chỗ.... bên ngoài treo một ổ khoá to đùng.
Trong nhà không có người lạ, cũng không phải là nơi quan trọng gì. Vì sao lại khóa kín như thế? Giống như là đề phòng người trong nhà nhìn thấy đồ vật bên trong.

An Dạ hỏi: 'Đồ vật trong phòng kia là cái gì vậy? Vì sao còn khoá lại?'

Nụ cười của cô chị hơi khựng một chút, rất nhanh khôi phục lại bộ dạng bình thường: 'Không có gì, ngày thường được dùng làm nhà kho nhưng trong nhà có nhiều chuột, sofa để trong đó sợ bị chuột cắn cho nên mới khóa cửa lại.'


Tiểu Nhân thì lộ ra vẻ hoảng sợ khó có thể che giấu, nắm ống tay áo của chị gái, môi dưới cắn chặt.
' À! Thì ra là như thế.' An Dạ cười đáp. Cứ cảm thấy có cái gì đó là lạ, thái độ của hai chị em nhà này không khỏi quá kỳ quặc.
An Dạ vì không muốn quấy rầy đến nhà bọn họ, cô cùng Bạch Hành bèn đi ra ngoài ăn cơm.

Cô ăn cũng không nhiều lắm, tràn ngập trong đầu đều là căn phòng bị khóa lại kia. Trực giác nói cho cô biết, bên trong đó có khả năng chứa đồ vật không tầm thường.
Cô ngược lại hỏi Bạch Hành: 'Cửa phòng bị khóa, phản ứng của cô em gái, còn bảo chúng ta chạy mau, đây là có ý gì?'

Bạch Hành nói một cách chắn chắn: 'Cô chị có bí mật.'

' Đã có bí mật mà còn đem phòng ngủ của mình thoải mái hào phóng cho chúng ta ở lại cũng không khỏi quá....'
Nếu đã cất giấu bí mật, còn để cho bọn họ ở lại nơi đó — hoặc là cô chị đã nghĩ kỹ cách đối phó với bọn họ, hoặc là trong căn phòng kia không có bất cứ bí mật nào.

'Có thể bí mật không phải một món đồ mà là một sự kiện nào đó, chỉ có bọn họ biết.' Bạch Hành trả lời.
Không sai, rất rõ ràng cô em có khả năng biết chuyện gì đó, nhưng không rõ ràng quá trình thực sự, do đó nên mới bảo chúng ta chạy trốn.

Nếu như vậy thì thư nặc danh có thể là do cô chị gửi đi? Có thể là cô ta dụ dỗ bọn họ tới nơi này? Hoặc là, trong nhà này thật sự có quỷ?
An Dạ lên mạng tìm tòi ảnh chụp của sự cố năm đó, thấy được bộ dạng chết thảm của cả gia đình kia, nguyên nhân là bị nhồi máu cơ tim cấp tính. Trong ảnh chụp lại cái chết của cặp vợ chồng trẻ, địa điểm là căn phòng mà bọn An Dạ sẽ tá túc lại đêm nay. Các bức rèm cửa trong đó bị kéo lại kín mít, hai vợ chồng ôm lấy nhau co cụm trong một góc, biểu tình trên gương mặt thật khủng hoảng, chết không nhắm mắt. Đối diện bọn họ là cửa ra vào, phía sau bức màn bên cạnh hai người là ngăn tủ.

Ngăn tủ?

An Dạ đem bức hình phóng đại lên, tuy rằng hình ảnh mơ hồ nhưng dường như có thể thấy được cái gì đó.
Ngăn tủ kia cùng khe hở chỗ vách tường bị dán kín, dường như muốn chặn lại cái gì, lại khuyết mất một mảng.
Cô không khỏi nhớ đến lúc vừa vào cửa, những đồ nội thất trong căn nhà có dấu vết ngang ngang dọc dọc. Chẳng lẽ là.....băng dán?

Hơn nữa, cái ngăn tủ này dường như đã từng nhìn thấy ở đâu đó......

An Dạ nghĩ đến phong thư nặc danh, bàn tay khô quắt bên cạnh ngăn tủ.

Cái ngăn tủ kia và cái này giống nhau như đúc.

Là chuyện đã phát sinh trong căn nhà kia!

Nhưng vừa rồi lúc bước chân vào căn phòng đó thì không xảy ra chuyện gì, cũng không thấy ngăn tủ nào..... Chẳng lẽ là bị khoá lại trong căn phòng nhỏ? Nếu chỉ do ngăn tủ kia tác quái, vậy tại sao toàn bộ đồ nội thất trong nhà đều có dấu vết bị dán lại?

Nếu thế thì chỉ có một khả năng — bức thư nặc danh kia là do người trong nhà này gửi đi. Vì không muốn An Dạ nhận ra cho nên đem ngăn tủ giấu đi, như vậy cô sẽ không đoán được mối liên hệ giữa đôi bàn tay kia và căn phòng nọ.
Nhưng mà.... cuối cùng cô ta muốn giấu giếm chuyện gì?

An Dạ cảm thấy phải tìm cơ hội đi xem cái phòng bị khoá kia, nếu không bọn họ rất có thể sẽ rơi vào bẫy rập.
An Dạ nói: 'Căn phòng bị khoá kia khẳng định có bí mật, nhưng làm sao vào đó được đây?'

Bạch Hành: 'Tôi từng học chuyên ngành cơ khí, có thể thử xem.'

'Thật không ngờ anh lại là dân 'pro' nha, chuyện này liền phiền chuyên gia anh đây giúp một tay.'

'Đừng quên giao bản thảo sơm sớm!'

' Quả nhiên là không có nhân tính.'

Chờ An Dạ cùng Bạch Hành ăn no rồi trở lại khu chung cư kia, cô chị đang rửa chén, còn Tiểu Nhân thì đang xem TV trong phòng mình.
Bạch Hành trước tiên trở lại căn phòng kia, có thể anh muốn tính toán số liệu một chút.
An Dạ cùng Tiểu Nhân sóng vai ngồi trên thảm, trong TV đang chiếu một bộ phim tình cảm sướt mướt, chiếu tới cảnh các nhân vật chính gặp lại nhau sau bao nhiêu giông tố bão bùng. Thế nhưng, Tiểu Nhân không có biểu hiện ra một chút biểu tình đặc biệt kích động nào, chính An Dạ là một tiểu thuyết gia vậy mà xem cảnh này cũng không kềm được nước mắt lưng tròng.
An Dạ xoay qua nhìn Tiểu Nhân lại phát hiện cô bé kỳ thật cũng không có xem TV mà đang nương theo ánh sáng đó nhìn về nơi khác. Là đang nhìn lên trần nhà sao?

An Dạ ngẩng đầu nhìn theo thì chỉ thấy từng chùm ánh sáng màu trắng nhấp nha nhấp nháy, giống như ánh đèn flash chớp lên khi chụp ảnh, đem toàn cảnh xung quanh chiếu sáng thật rõ ràng.Nhưng trên đó cũng không có gì đặc biệt.
An Dạ xoay đầu lại hỏi: 'Em đang nhìn cái gì vậy?'

'Nhìn tay.....'

'Tay?'

An Dạ bỗng xuất hiện một dự cảm không tốt, cô lại nhìn về phía trần nhà một lần nữa.
Cô cố gắng nhìn xuyên qua luồng ánh sáng nhập nhoạng chớp tắt, muốn xem thử bàn tay theo như lời Tiểu Nhân đã nói nhưng cũng không phát hiện được gì.
Chẳng lẽ chỉ có Tiểu Nhân mới nhìn thấy — một loại đồ vật siêu thực gì đó....

Không đúng!

Lách tách, lách tách.
Có vài âm thanh như tiếng nước nhỏ giọt, rất khó nghe thấy.
An Dạ tự nhiên thấy lạnh, theo bản năng ôm lấy cánh tay mình, dư quang khoé mắt lại bắt được một bóng dáng màu trắng lướt qua bả vai của Tiểu Nhân, dừng ở đó khoảng một giây.
Hồi tưởng lại hình ảnh đó, nếu cô nhớ không lầm thì đó chính là..... một đôi tay dài mảnh!
 

Bình luận facebook

Top Bottom