Full Bạch Dạ - Sổ ghi chép chuyện kỳ bí

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
CHƯƠNG 1: “Hồ tiên?” . . .
Xe lại chuyển qua một chỗ ngoặt, liền có thể nhìn thấy nơi muốn đến sau rừng cây thấp thoáng.

Đó là một loại kiến trúc mới đầu năm nay, phong cách châu Âu, mang theo điểm dị quốc phong tình, rồi lại hoàn mỹ sáp nhập vào quang cảnh tự nhiên, giống như là một bộ tranh cuộn được vẽ từ một họa sĩ tài ba.

“Thật đẹp.”

Liễu Hồng Tuyển nhìn qua ngoài cửa sổ, nhịn không được lẩm bẩm tán thưởng.


“Là đây, không nghĩ tới nhà cậu lại ở một nơi như thế này, thực không hổ là tiểu thiếu gia nhà có tiền.” Lưu Vĩ đi trêu ghẹo Trương Vịnh ngồi ở hàng trước trên ghế lái phụ, vẻ mặt nịnh nọt ôm tay, “Sau này kính xin Trương thiếu gia để ý nhiều hơn.”

“Đi ra.” Trương Vịnh quay đầu lại đẩy tay bạn tốt ra, nói, “Chỉ là nhà cũ của ông nội tớ thôi.”

Mặc dù là nói như vậy, nhưng thiếu niên trên mặt lại như cũ có không che dấu được đắc ý.

Liễu Hồng Tuyển đưa ánh mắt từ ngoài cửa sổ thu hồil ại, rất vui vẻ mà nói: “Bất kể như thế nào, có thể đến nơi đẹp như vậy để chơi, thật sự là cám ơn cậu.”

“Không có gì a, chỉ là ông nội tớ muốn tổ chức sinh nhật lại cho tớ, nhưng trong núi này cũng không có gì, một mình tớ tới đây ở hai ngày còn không buồn chết? Dứt khoát nhiều tìm vài người đến chơi thích hơn.”

Trương Vịnh giải thích như vậy, Lưu Vĩ bên cạnh chỉ là nhếch nhếch miệng. Hắn và Trương Vịnh chơi với nhau nhiều năm, đương nhiên hiểu Trương Vịnh chỉ muốn mời Liễu Hồng Tuyển, những người khác bất quá chỉ là kéo theo để ngụy trang mà thôi.

Liễu Hồng Tuyển là nữ sinh xinh nhất của bọn họ, tính tình lại tốt, dù sáng dù tối cũng không biết có bao nhiêu nam sinh thích cô. Trương Vịnh tìm được cơ hội lôi kéo cô để làm quen xum xoe, làm bạn tốt Lưu Vĩ đương nhiên sẽ không từ bên trong cản trở, mà một người khác bị kéo tới đi cùng … Lưu Vĩ quay đầu nhìn Lý Tiểu Bạch bên cạnh.

Cô gái này có mái tóc cát ngắn nước da mạch sắc, nhìn qua rất giống nam sinh đang cầm một quyển truyện tranh, thấy hết sức chuyên chú, đại khái căn bản cũng không có chú ý xe đi tới nơi nào, người chung quanh đang nói gì.

“Tiểu Bạch thiệt là. Làm khó ngoại ô, còn nhìn sách cái gì, không biết là phía ngoài cảnh tượng sơn dã càng đáng nhìn hơn sao?” Liễu Hồng Tuyển cũng quay đầu lại nhìn Lý Tiểu Bạch, một mặt nói, một mặt dứt khoát đưa tay qua suy nghĩ khép lại sách trong tay Lý Tiểu Bạch.

“Để đó!” Lý Tiểu Bạch liền tranh thủ sách giơ lên né tránh, “Cho tớ xem hết chỗ này đã, sắp tuyên bố hung thủ.”

Một động tác này của cô, đúng lúc đem bìa mặt sách đưa đến trước mặt Lưu to lớn, thì ra truyện cô đang đọc chính là 《 Thám tử lừng danh Conan 》. Lưu Vĩ không khỏi có thể thấy trên trán mình có bức tranh ba cây hắc tuyến.”Thì ra là dọc đường cậu toàn xem Conan?”

“Ừ.”

“Chỉ một cậu nhóc mà cậu đã nghiêm túc như vậy, thật sự là phục cậu .”

“Nói đúng a. Vĩnh viễn đều là một học sinh năm nhất tiểu học, có cái gì hay mà xem.”

Vài người thiếu niên đang nói chuyện thì xe đã dừng lại trước cửa biệt thự, cho nên bọn họ cũng liền dừng lại câu chuyện, đều tự thu dọn đồ đạc xuống xe.

Trương Vịnh trên đường đã gọi điện thoại, bọn họ xuống xe liền có người chào đón, dẫn bọn họ vào đại sảnh.

Người đón bọn họ là chú Trương Húc Dương của Trương Vịnh, đối với vài người thiếu niên mặc dù khá lịch sự, nhưng mà rất rõ ràng nhìn ra được mất hứng, hai đầu lông mày một mảnh sầu vân thảm vụ. Mời đến hết vài người thiếu niên ngồi xuống uống trà, liền hướng Trương Vịnh vẫy vẫy tay toan tính bày tỏ muốn nói chuyện riêng với hắn.

Trương Vịnh nhíu mày một cái, nói với bọn Lưu Vĩ cứ tự nhiên, liền đi theo chú của mình.

Hai chú cháu cũng không có đi xa, liền ở trong gian phòng bên cạnh nói chuyện.

Cửa không khóa, trong phòng khách lờ mờ có thể nghe được tiếng của bọn họ.

Ngay từ đầu hai người nói chuyện với nhau tiếng cũng không lớn, bọn Lý Tiểu Bạch cũng nghe không có rõ, mặc dù đối với thái độ của Trương Húc Dương có bao nhiêu bất an, nhưng là không có để vào trong lòng, ba người ngồi ở chỗ kia vừa quan sát gian phòng, vừa nhỏ giọng nói chuyện phiếm.

Nhưng tiếng của chú cháu Trương Vịnh lại càng lúc càng lớn, cuối cùng cơ hồ muốn cãi vã.

“… Chú nói cho cháu biết, thể loại này, làm sao cháu lại gom nhặt cái loại náo nhiệt này? Đây không phải là cho chú thêm phiền sao?”

“Thế chú muốn thế nào? Cháu đem theo các bạn ngồi xe mấy giờ tới đây, còn chưa ngồi nóng đít chẳng lẽ chú muốn bọn cháu trở về?”

“Chú cũng không phải muốn bọn cháu đi luôn, đó cũng không phải muốn tốt cho cháu sao. Gần đây nơi này xảy ra nhiều chuyện như vậy, vạn nhất có chuyện gì bất thường xảy ra…”

“Là ông nội muốn cho cháu sinh nhật lại, hơn nữa cháu với các bạn cũng sắp xếp xong xuôi, cứ như vậy trở về cũng rất mất hứng.” Trương Vịnh ngắt lời của chú mình, “Chúng cháu đều không phải là đứa trẻ , có thể tự chiếu cố chính mình, có thể có chuyện gì?”

“Tiểu tử cháu tại sao lại không nghe lời như vậy hả?”

Mấy câu nói đó vừa truyền tới, trong phòng khách vài người thiếu niên không hẹn mà cùng liền ngậm miệng.

Ý tứ của chú Trương hiển nhiên có thể hiểu chính là không hoan nghênh đám người bọn họ, vài ánh mắt trao đổi, Lý Tiểu Bạch bất đắc dĩ liền vuốt tay, Liễu Hồng Tuyển cũng rũ mắt xuống, hưng phấn lúc trước mất hết.

Mặc dù không biết vì sao không giống như Trương Vịnh lúc trước nói, nhưng rất hiển nhiên, thời điểm bọn họ tới đây hình như không đúng lắm.

Trương Húc Dương mắng đôi câu, đại khái cũng là chú ý đến trong phòng khách đột nhiên an tĩnh lại, ho khan một tiếng, những lời sau liền hạ giọng xuống.

Bọn Lưu Vĩ chỉ ngẫu nhiên có thể nghe được vài tiếng như “Ném đồ” “Quấy phá” “Bị bệnh” , trong lòng không khỏi càng thêm thấp thỏm.

Qua một hồi lâu, Trương Vịnh vẻ mặt oán giận mới trở lại bên cạnh các bạn của mình.

“Làm sao vậy?” Lưu Vĩ mở miệng hỏi trước.

Trương Vịnh ngồi xuống uống một hớp, không quan tâm vung tay lên, “Không có gì, chúng mình cứ làm theo kế hoạch lúc đầu.”

Liễu Hồng Tuyển có chút bận tâm hỏi: “Nhưng là… Như vậy không tốt lắm đâu? Chú Trương chú ấy…”

“Không cần phải để ý đến chú ấy. Nơi này chú ấy không làm chủ được, tớ sẽ gặp ông nội tớ nói sau.” Nhắc tới chú của mình, Trương Vịnh cũng không tính là có nhiều tôn kính, hừ một tiếng, “Không biết làm cho những thứ gì, lại còn nói nơi này có Hồ tiên quấy phá, thực lời nói vô căn cứ.”

“Hồ tiên?”

Vài người không khỏi đồng loạt lập lại cái từ này, nhưng vẻ mặt âm điệu lại hoàn toàn khác nhau.

Lưu Vĩ mày cau lại, như nghe được có gì đó hoang đường, vẻ mặt không cho là đúng.

Liễu Hồng Tuyển là lại có vài phần hiếu kỳ lại có vài phần sợ hãi.

Lý Tiểu Bạch thì đem âm cuối kéo ra thật dài, hếch mày lên, một đôi mắt đen lòe lòe tỏa sáng.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
CHƯƠNG 2: “Đoàn trinh thám thiếu niên của trường trung học Thiên Quang, xuất động.” . . .
Tòa nhà này có chút tuổi đời .

Năm đó ông nội Trương Vịnh còn trẻ, mới vừa cưới bà nội Trương Vịnh có một nửa huyết thống Anh quốc. Khi đó người bình thường cũng rất khó có thể tiếp nhận người ngoại quốc, cho nên thứ nhất vì muốn thanh tĩnh, lại cũng là vì thuận theo thói quen sinh nhoạt của vợ mình, ông Trương liền dứt khoát tại sơn biên xây ngôi nhà phong cách châu Âu này, mang theo bà Trương đến đây.

Qua mấy thập niên, nhà này ngược lại thành một cảnh như bây giờ. Trước có một thương nhân tìm điểm du lịch muốn mua nhà này, ông Trương cũng không muốn bán. Đừng bảo là ông với căn nhà này có tình cảm, nhiều năm ở như vậy cũng là thói quen, dù cho bạn già qua đời cũng không còn đi theo con trai trở về trong thành phố, cao hứng sẽ đem con cháu gọi về ở đây vài ngày, cũng coi như nhàn nhã thanh tĩnh.

Chuyện tình Hồ tiên, là nổi lên từ nửa tháng trước .

Ngay từ đầu chỉ là phòng bếp ném chút ít thức ăn, lại đến chính là do con gà của người giúp việc dì Trần không hiểu do cái gì cắn chết.

Ông Trương vốn là chỉ cho là dã thú trên núi hoặc là người nào trò đùa dai, nhưng vẫn là an bài người trực đêm, lại mở ống kính ra.

Nhưng đến ngày hôm sau cái gì cũng không có phát hiện được, con gà tiếp theo của dì Trần lại bị cắn chết.

Cùng ngày đó ban đêm liền nghe được có người ở trên nóc nhà hì hì cười, còn hướng phía dưới ném đá. Leo lên xem lại không có một bóng người.

Vì vậy Trương gia liền báo cảnh sát.


Cảnh sát đã điều tra nửa ngày, không có chút đầu mối nào, cho rằng chỉ là có người trò đùa dai mà thôi, nhưng lại tìm không được người đùa dai. Sau đó có người lén lút nghị luận là chọc phải đồ không sạch sẻ, nói đến Hồ tiên cũng dần dần nhiều lên.

Đến đêm thứ tư, ông Trương nửa đêm bị tiếng cười cùng một hồi gió mát bừng tỉnh, ngồi dậy phát hiện bên cạnh người nào cũng không có, trên tường lại có hàng chữ không biết người nào đã viết từ lâu, “Từ nay về sau chúng ta chính là hàng xóm , muốn hảo hảo chung đụng nha.”

Lão gia bị dọa thiếu chút nưa xbij bệnh. Vội vàng gọi điện thoại cho hai đứa con trai mình. Lại báo cảnh sát như lần thứ nhất.

Sau khi cảnh sát điều tra qua, vẫn như cũ cho rằng là cái trò đùa dai. Dù sao Trương gia ngoại trừ mấy con gà trước kia, cũng không có gì tổn thất. Bọn họ cũng không quá coi trọng, cùng ngày không tìm được manh mối người đùa dai, cũng chỉ là uy hiếp thôn dân chung quanh một chút, ứng thừa nhất định sẽ tiếp tục điều tra hãy thu đội .

Cha của Trương Vịnh đối với Hồ tiên các loại lời nói vô căn cứ căn bản hoàn toàn không tin, tới nhìn cha mình thân thể không có đáng ngại, lại nghe được cảnh sát kết luận như vậy, cũng liền không có quan tâm chuyện này, chỉ cảm thấy là lão cha lớn tuổi nghi thần nghi quỷ. An ủi một chút, mời nhiều người bảo an, trở về gấp rút làm việc làm ăn của mình, thậm chí cũng không có đề cập việc này với Trương Vịnh.

Ngược lại chú Trương Vịnh có chút không yên lòng, dứt khoát chuyển đến ở cùng cha mình.

Cảnh sát tra xét vài ngày cũng chưa bắt được người, Hồ tiên nói đến càng thịnh, ông Trương trong lòng càng lo nghĩ, mặc dù con trai lớn cùng cảnh sát đều nói không cần lo lắng, nhưng dù sao cũng phải biết cái gì lúc nửa đêm vào phòng ngủ bọn họ cửa sổ đều đóng kỹ viết một hàng chữ như vậy.

Hơn nữa mặc dù trong biệt thự có nhiều người hơn, người làm trò đùa dai đó lại cũng không có bớt phóng túng, lúc nửa đêm hay là thỉnh thoảng liền nghe đến tiếng cười hì hì, rõ ràng gian phòng không có một bóng người, lúc quét dọn lại quét ra lông hồ lỳ lửa đỏ… Mọi việc cứ như thế tầng tầng lớp lớp.

Cảnh sát không đắc lực, ống kính lại thật là không thể chiếu tới, ông Trương trong lòng càng bất an, liền có ý niệm mời người tới bắt yêu. Làm cho Trương Húc Dương bốn phía đi hỏi thăm có ai là can nhân đắc đạo, mời về để trừ yêu.

Trương Húc Dương ngược lại thực mời về một vị tự xưng là đang một giáo Trương Thiên Sư dòng chính truyền nhân.

Đạo sĩ này ở trong biệt thự dạo qua một vòng, cũng không có hai lời, để cho bị hạ pháp đàn, tế phẩm, mình cũng trai giới tắm rửa, chuẩn bị Hàng Yêu.

Đạo trưởng vẻ mặt trang nghiêm, tay phải cầm kiếm, tay trái lay động một cái lục lạc, dưới chân đạp trên Cửu Cung bát quái vị, lại là niệm chú lại là đốt phù mang hoạt nửa đêm, người Trương gia liền ở bên cạnh lo lắng đề phòng giữ nửa đêm, mắt thấy đạo trưởng đọc xong nguyền rủa thu công, đang muốn mở miệng, liền nghe đã có thanh âm lanh lảnh không biết từ nơi nào truyền đến, kỳ quái cười nói: “Di? Xong rồi sao?”

Đạo trưởng tại chỗ thay đổi sắc mặt, lưu lại một câu “Yêu quái này ở quý phủ bần đạo giáng xuống không được.” Liền vội vã đi.

Thanh âm lanh lảnh kia cười ha ha. Tất cả mọi người đều nghe thấy, nhưng là đem trọn căn biệt thự lật qua cũng tìm không được người.

Trận này cúng bái hành lễ không có thể bắt được hồ yêu kia, ngược lại chọc giận nó, ngày hôm sau liền trêu cợt Trương Húc Dương. Làm cho hắn mặc quần của dì Trần ở trong phòng khách nha nha nha nha vừa múa vừa hát, bị người đè lại giội nước lạnh lên mặt mới thanh tỉnh lại, lại đối với mình vừa rồi việc làm hoàn toàn không biết gì cả.

Cái trương trạch này người vừa kinh vừa sợ, vài người mới tới trực tiếp liền từ chức, cho dù là bọn dì Trần đã đi theo Trương lão gia bao nhiêu năm, đã khuyên lão gia không bằng cứ đi trước đi.

Bọn Trương Vịnh, chính là tại ngay lúc này đến biệt thự đến sinh nhật, tự nhiên tới không phải lúc.

Trương Vịnh sau khi cùng chú tranh chấp, đi gặp ông nội.

Lão gia tinh thần mặc dù không tốt lắm, nhưng chứng kiến chấu nội thương yêu nhất lại hết sức cao hứng, đương nhiên cũng liền cũng không có nói bọn họ phải đi luôn.

Trương Húc Dương ở bên cạnh toan tính bày tỏ Trương Vịnh khuyên lão gia cũng nhau về thành phố ở. Trương Vịnh cũng không để ý, ngược lại mang một đống lớn chủ nghĩa duy vật tư tưởng mà nói phục ông nội, trên đời này vốn là không cái gì là Hồ tiên.

Ông lão bán tín bán nghi, Trương Húc Dương ở bên cạnh bất đắc dĩ thở dài, nói: “Khẩu khí của cháu giống hệt ba cháu. Nếu không có những thứ quái lực loạn thần gì đó, cháu muốn giải thích thế nào về chuyện tình gần đây?”

“Đương nhiên là có người cố ý làm a.” Trương Vịnh kêu to, “Nhà này chỗ dựa, tường rào lại không cao, người ở phía ngoài tiến vào cũng không khó.”

“Vấn đề là ống kính căn bản cũng không có quay được kẻ nào a.”

“Vậy cũng không kỳ quái đi? Chúng ta ở nơi này chỉ có vài ống kính, người hơi chút quen thuộc liền có thể tìm đến góc chết.”

Trương Húc Dương nhìn đứa cháu của mình, cười khổ , “Có phải cháu hoài nghi là người quen làm?”

Trương Vịnh hừ một tiếng, ý tứ rất rõ ràng, nếu không phải là người quen, tại sao có thể nửa đêm chạy đến viết chữ trong phòng ông nội?

Trương Húc Dương nói: “Nhưng là, cháu có cảm thấy, chuyện cháu có thể nghĩ tới, cảnh sát sẽ không nghĩ tới sao? Bọn họ đã điều tra nửa tháng, đừng bảo là người trong biệt thự, chính là thôn dân phụ cận cũng lần lượt hỏi từ đầu tới chân . Nếu là có cái gì không đúng, bọn họ sẽ không phát giác được sao?”

“Bọn họ tìm không được sơ hở, chưa chắc người khác liền tìm không được. Cháu lần này còn không phải là tựu muốn đem cái người giả thần giả quỷ kia bắt được đến không thể.” Chú mình năm lần bảy lượt nghi vấn, làm cho Trương Vịnh cưỡng tính tình kích.

Trương Húc Dương nhăn lại mày, “Sẽ căn bản không có người này? Làm sao cháu có thể tóm được? Những thứ khác không nói, để cho loại chuyện chú mặc váy ca hát, tại sao có thể có người nào làm được ?”

Trương Vịnh phía trước đã dùng thả lời nói, lúc này đương nhiên sẽ không yếu thế, lại hừ một tiếng, nói: “Là người hay là hồ ly, lấy ra đến sẽ biết.”

Trương Húc Dương bất đắc dĩ chuyển hướng cha mình, nói: “Cha, cha xem tiểu tử này… Người trẻ tuổi luôn không tin tà, hiện tại Hồ tiên nháo thuộc về nháo, dầu gì còn không có đả thương người, chúng ta trước tạm thời tránh đi thì tốt rồi. Nếu muốn cùng với nó đối nghịch, vạn nhất xảy ra chuyện gì…”

Trương Vịnh lé mắt nghiêng mắt nhìn của hắn, nói: “Chú à, trái một câu Hồ tiên phải một câu hồ tiên, không phải là muốn dọa cháu chứ, rốt cuộc là có ý gì?”

“Phải.” Trương Húc Dương liền vuốt tay, “Thật sự là một mảnh hảo tâm bị đương lòng lang dạ thú. Tất cả tùy theo ý cháu.”

Cháu Trương Vịnh tức giận ngậm miệng, lão gia tử cũng tĩnh một hồi lâu mới phất phất tay nói: “Thôi, trước không đề cập tới những thứ này, Tiểu Vịnh cũng khó khăn lắm mới đến được đây, còn dẫn theo bạn đúng không. Trước nghỉ ngơi một chút, rồi chơi một chút, có muốn hay không chuyển vào trong thành phố, ngày mai khi khác nói.”

Trương Vịnh cũng liền không có nói gì nữa, gật đầu nhẹ, đi xuống lầu mời các bạn.

Mấy người Lưu Vĩ còn ở trong phòng khách bất an chờ, Trương Vịnh dẫn bọn họ đến phòng khách, hai nữ sinh một gian, Lưu Vĩ cùng chính mình một gian, dàn xếp xong, mới đem tình huống của nơi này cặn kẽ kể cho bọn họ.

Một mặt là vừa rồi tại trước mặt ông nội khoe khoang khoác lác, một mặt cũng không muốn trước mặt Liễu Hồng Tuyển mất mặt, sau khi nói xong, Trương Vịnh bày tỏ hắn nhất định phải đem cái người giả thần giả quỷ lôi ra ánh sáng.

Lưu Vĩ hai lời chưa nói liền nghĩa huynh đệ nói: “Không thành vấn đề, tớ giúp cậu.”

Liễu Hồng Tuyển có chút bận tâm, “Nhưng là… Vạn nhất thật sự là Hồ tiên làm sao bây giờ?”

Trương Vịnh nhíu mày một cái: “Cậu thật sự tin tưởng có loại đồ vật này a?”

“Tớ cũng không biết nữa.” Liễu Hồng Tuyển nói, “Chỉ là… Cảm thấy vạn nhất gặp nguy hiểm thì làm sao?”

“Đúng vậy, ” Lý Tiểu Bạch như xưa xem sách manga, thuận miệng đáp một tiếng, “Cho dù không phải là Hồ tiên, vạn nhất người này có vũ khí thì sao? Tớ muốn nói, bất kể là Hồ tiên hay là người xấu, đều cần phải giao cho người chuyên nghiệp đi làm. Chúng ta cũng đừng có làm loạn thêm.”

Liễu Hồng Tuyển vội vàng phụ họa gật gật đầu.

Mặc dù bị mỹ nữ lo lắng làm cho Trương Vịnh trong lòng có điểm vui thích , nhưng là nghe Lý Tiểu Bạch nói như vậy, lại khinh miệt hừ một tiếng, “Cậu sợ sao?”

“Rất sợ.” Lý Tiểu Bạch mặc dù nói như vậy , ngay cả ánh mắt cũng chưa từng rời sách manga, không có bộ dáng sợ hãi.

“Sợ thì cậu tìm một chỗ trốn đi, tớ cùng A Vĩ cùng đi là được rồi.”

Lưu Vĩ cũng nói: “Tớ cảm thấy đi được, bên này mặc dù xảy ra bao nhiêu chuyện liên tiếp, nhưng đều là tiểu đả tiểu nháo, phỏng đoán người này cũng không có bản lãnh gì lớn, cũng không quá nguy hiểm .”

“Vậy các cậu định làm gì?”

Lý Tiểu Bạch hỏi như vậy, không chỉ Lưu Vĩ, ngay cả Trương Vịnh cũng ngơ ngác một chút. Hắn mặc dù khoe khoang khoác lác, nhưng thật đúng là không biết từ nơi nào bắt đầu.

“Thiệt là, cứ như vậy còn muốn học người làm trinh thám đây.” Lý Tiểu Bạch lúc này mới đem sách trong tay để xuống, nhìn bọn họ, thở dài, “Tớ cũng đến hỗ trợ vậy, tục ngữ nói ba ông thợ da như Gia Cát Lượng…”

“Còn có tớ a.” Liễu Hồng Tuyển đưa tay khoác tay Lý Tiểu Bạch, “Tiểu Bạch cậu tính thiếu tớ.”

“Bốn ông thợ da… Có thể làm thành đoàn trinh thám thiếu niên rồi?”

Lưu Vĩ ánh mắt nhìn quyển 《 Thám tử lừng danh Conan 》 Lý Tiểu Bạch vừa để trên bàn, vài tên tiểu quỷ vĩnh viễn là năm nhất tiểu học đang miệng rộng cười toe toét đối với hắn sáng lạn mỉm cười.

Còn Lý Tiểu Bạch bên cạnh thì giơ tay lên, kêu lên: “Đoàn trinh thám thiếu niên trường trung học Thiên Quang, xuất động.”

Lưu to lớn chỉ muốn lần nữa tại chính mình thái dương bức tranh hắc tuyến.

… Thật sự là đủ rồi.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
CHƯƠNG 3: “Vừa rồi là cái gì vậy?” . . .
Đoàn trinh thám thiếu niên trường trung học Thiên Quang hội nghị lần đầu tiên tác chiến.

“Tớ cảm đi thấy được, cái Hồ tiên này…”

Lý Tiểu Bạch vừa mới bắt đầu lên tiếng, đã bị Trương Vịnh ngắt lời: “Căn bản cũng không có khả năng có Hồ tiên gì đó đâu?”

“Không thể nói như vậy a, chúng ta muốn bắt người này, dù sao vẫn cho nó một danh hiệu đi. Nếu cậu không thích gọi là Hồ tiên, chúng ta liền kêu nó ‘ người hiềm nghi X’ cũng được.”

Trương Vịnh có chút buồn bực, Lưu Vĩ thì phất phất tay ý bảo cô nói tiếp, “Không cần phải so đo những việc nhỏ không đáng kể a.”

“Vậy hay giả định là Hồ tiên đi.” Lý Tiểu Bạch nói, “Tớ cảm thấy được đấy, chúng ta cần phải biết trước mục đích của tòng phạm là gì, biết rõ tên Hồ tiên này rốt cuộc muốn làm cái gì.”

Lưu Vĩ gật đầu nhẹ, nói: “Tớ vừa rồi đã nghĩ cái này, nó ở chỗ này náo loạn một chuỗi chuyện, nhưng là vừa không có đả thương người, sẽ không thật sự chỉ muốn cùng người làm xong hàng xóm đi?”


Lý Tiểu Bạch cười cười, lắc đầu nói: “Mặc dù nói phòng cũ tử là dễ dàng hấp dẫn chút ít đồ kỳ quái, nhưng là nó nếu như chỉ là muốn ở nơi này, sẽ phải thấp hơn điều, cố gắng không làm cho người khác chú ý mới đúng. Làm sao có thể làm chuyện lớn như vậy?”

Trương Vịnh nói: “Tớ nghĩ có lẽ nó chỉ là muốn huyên náo nơi này gà chó không yên, đuổi chúng ta đi.”

“A, tớ có đọc qua một quyển tiểu thuyết, có cùng loại tình tiết tình hình thực tế nha.” Liễu Hồng Tuyển nói, “Có người dùng kế đem người một nhà lừa gạt đi, sau đó ở trong nhà người ta dưới sàn nhà mà đào được bảo bối.”

“Nhà tớ nơi này có thể không bảo bối gì.” Trương Vịnh kêu, “Ông nội của tớ nói nơi này trước kia chính là bãi đất hoang mà thôi.”

“Nhưng là cũng không thể xác định được trong phòng có giấu vật gì đó?”

“Dù sao hiện tại cũng không có đầu mối gì, không bằng trước hết từ cái phương hướng này điều tra một chút đi.”

“Ừ, lục soát cả nhà một lần đi, có lẽ còn có thể tìm được dấu vết gì đó Hồ tiên để lại.”

Phương châm tác chiến đã định ra, đoàn trinh thám thiếu niên lập tức liền bắt đầu thi hành.

Bọn họ chia làm hai tổ, bắt đầu chia nhau đi tìm tòi cả căn biệt thự.

Mặc dù chuyện xảy ra đột ngột, nhưng Lưu Vĩ dầu gì còn nhớ rõ ước nguyện ban đầu của Trương Vịnh, lúc phân tổ, trước một bước kéo Lý Tiểu Bạch cùng đội.

Tìm tòi căn biệt thự này cũng không phải là khổ sai, trên thực tế, nói là tìm tòi, còn không bằng nói đi thăm chuẩn xác hơn. Từ kiến trúc kết cấu, về đến nhà cụ bài trí, cửa sổ thủy tinh khảm nạm màu sắc rực rỡ, thảm thêu lên phiền phức cuốn cỏ, đèn treo kim loại hoa lệ, lò sưởi tinh mỹ đá cẩm thạch trong tường… Đi ở trên hành lang treo bức tranh cổ điển u tĩnh, Lưu Vĩ liền cảm giác mình đang trong thời gian hành tẩu tại đảo lưu, đi tham gia thượng thế kỷ sơ một vị England quý tộc thịnh yến.

Lý Tiểu Bạch cũng không nhịn được tặc tặc tán thưởng, đừng bảo là Trương gia gia năm đó hoa quá nhiều thiếu công phu, qua nhiều năm như vậy, bảo trì như vậy một ngôi nhà tràng dị quốc tình điều cổ kính cũng không dễ dàng, không trách được ông ấy không muốn rời đi.

Nhà kỳ thật không lớn, ba tầng lầu, cộng thêm lầu các cùng tầng hầm ngầm.

Lưu Vĩ cùng Lý Tiểu Bạch rất nhanh liền xem xong rồi đến bộ phận được phân, cũng không có phát hiện đặc biệt gì.

Tầng hầm ngầm khóa cửa. Lưu Vĩ gọi điện thoại cho Trương Vịnh cầm chìa khóa xuống, sau đó cùng với Lý Tiểu Bạch chờ ở cửa.

Lý Tiểu Bạch dựa ở trên tường, nhún vai, nói: “Kỳ thật theo chúng ta như vậy cưỡi ngựa xem hoa đồng dạng mỗi cái gian phòng nhìn một chút, cũng tìm không ra vật gì đó? Dù sao chúng ta lại không biết nhà này đi qua.”

Lưu Vĩ gật đầu nhẹ, nói: “Thành thật mà nói, tớ cũng không tin nơi này có thể cất giấu đồ kỳ quái gì, cũng không phải tiểu thuyết, sao có thể tùy tiện có phòng cũ nào đó cất đồ bí mật kỳ quái?”

Lý Tiểu Bạch nở nụ cười, hỏi: “Vậy cậu tin nơi này có Hồ tiên sao?”

“Làm sao có thể?” Lưu Vĩ nói còn chưa dứt lời, đột nhiên chứng kiến nữ sinh đối diện dựng thẳng lên một ngón tay ý bảo hắn chớ có lên tiếng.

Lưu Vĩ ngơ ngác một chút, đem câu nói kế tiếp nuốt xuống, quả nhiên nghe được một hồi tiếng lưa thưa sách sách, thanh âm rất nhẹ, lúc liền lúc đứt.

Hắn không khỏi nhíu mày một cái, nhìn về phía Lý Tiểu Bạch.

Lý Tiểu Bạch không lên tiếng, trên mặt thần sắc cũng nghiêm chỉnh lại, bên cạnh nâng lỗ tai cẩn thận phân biệt hướng tiếng động kia truyền đến.

Là trong tầng hầm ngầm truyền đến .

Lưu Vĩ giảm thấp giọng xuống, thử dò xét tính hỏi: “Con chuột?”

Lý Tiểu Bạch liếc hắn một cái, cười cười, đưa tay tại khóa lại trên cửa gõ hai cái.

Bên trong lập tức an tĩnh lại, nhưng chỉ tĩnh mấy giây, lại truyền ra tiếng gãi.

Lần này đã gần trong gang tấc.

Đồ vật bên trong tại bắt cửa.

Lưu Vĩ trái tim bỗng nhiên nhắc tới, không có con chuột to gan như vậy đi?

Trên mặt Lý Tiểu Bạch tỏ rõ ra vài phần thần sắc hưng phấn, ô hắc mâu tử thoáng hiện lên sắc bén quang mang, “Tớ đoán thứ này so với con chuột lớn hơn.”

… Vậy còn phải nói sao?

Lưu Vĩ đang muốn nói chuyện, đằng sau có người tiếp một câu, “Vật gì đó so với con chuột lớn hơn?”

Lưu Vĩ cả kinh, đột nhiên quay đầu lại, động tác đột ngột của hắn làm Trương Vịnh đang cầm chìa khóa sợ hết hồn, “Làm sao vậy? Cả kinh sợ hãi ?”

Lý Tiểu Bạch chỉ chỉ cửa tầng hầm ngầm, “Đồ vật bên trong.”

“Bên trong đương nhiên là có đồ, nhà chúng tớ bình thường không cần vật gì đều ném ở bên trong…” Trương Vịnh nói được một nửa ngừng lại, hắn cũng nghe được tiếng gãi kia, sợ run một hồi lâu, cũng thử dò xét tính hỏi: “Con chuột?”

Lý Tiểu Bạch cười rộ lên, nói: “Cậu với Lưu Vĩ thật đúng là tâm ý tương thông.”

Đi theo Trương Vịnh xuống Liễu Hồng Tuyển không khỏi hướng Lý Tiểu Bạch sau lưng nhích lại gần, nói: “Rốt cuộc là cái gì?”

“Mở cửa xem một chút chẳng phải sẽ biết?” Trương Vịnh nói đi về phía trước một bước, móc ra cái chìa khóa.

“Chờ một chút.” Lý Tiểu Bạch gọi hắn lại, “Không bằng cậu trước đi hỏi một chút là có phải hay không nàh các cậu để cái gì bên trong. Cho dù muốn mở cửa cũng cẩn thận chút, không bằng trước lấy cái gì để che một tý, miễn cho đồ vật bên trong đột nhiên xông tới đả thương người.”

Trương Vịnh vốn là có chút bực mình cô dè dặt như vậy, cảm thấy có chút chuyện bé xé ra to, nhưng nhìn thấy Liễu Hồng Tuyển trốn sau lưng cô, vẫn gật đầu. Dù sao đây là trong núi, thật sự là dã thú gì muốn ở bên trong, đả thương người khác dễ như chơi, đả thương Liễu Hồng Tuyển, hắn tuyệt đối không muốn nhìn thấy.

Vì vậy Trương Vịnh lên trước đi hỏi một vòng, xem có không có ai biết trong tầng hầm ngầm đang chứa cái gì.

Người của Trương gia những ngày qua đều bị Hồ tiên dọa cho sợ , vừa nghe Trương Vịnh nói trong tầng hầm ngầm đồ vật bắt cửa, lại càng khẩn trương vô cùng, nhưng là không có người biết rõ là thế nào. Trương Húc Dương cùng lão gia tử ở phòng khách chờ, đuổi rồi còn sót lại một người bảo an đi theo hỗ trợ.

Mở cửa trước, Trương Vịnh cùng Lưu Vĩ đi đến phòng bếp cầm hai cái muôi trước, còn cầm xẻng xào rau làm vũ khí.

Kết quả Lý Tiểu Bạch cùng Hồng Tuyển thấy bọn họ “Võ trang đầy đủ “, trực tiếp liền bật cười.

Vừa rồi không khí khẩn trương hễ quét là sạch.

Trương Vịnh quẫn phải khẽ mặt đỏ lên, hừ một tiếng, nói: “Cười cái gì, các cậu lui về phía sau đứng một chút, miễn cho đồ vật bên trong đột nhiên xông tới bị thương.”

Lời này rõ ràng vừa vặn lời Lý Tiểu Bạch đã nói. Nhưng Lý Tiểu Bạch cũng không nói gì, kéo kéo Liễu Hồng Tuyển, lui về phía sau hai bước.

Trương Vịnh tay phải cầm cái chìa khóa, trái tay cầm muôi ngăn cản ở trước người, Lưu Vĩ cùng người bảo an kia một trái một phải chờ ở bên cạnh, chỉ chờ mở cửa sẽ bắt gì đó ở phía sau.

“Chuẩn bị xong chưa?” Trương Vịnh hỏi một tiếng, đem cái chìa khóa đưa vào ổ khóa, nhìn thấy Lưu Vĩ gật đầu, đếm lấy “Một, hai, ba “, mở cửa tầng hầm ngầm ra.

Cửa mới mở tay ra chưởng đến rộng một kẽ hở, liền có thứ gì từ bên trong chui ra. Hình thể không lớn, tốc độ lại cực nhanh, Trương Vịnh thậm chí còn không thấy rõ ràng là cái gì, liền từ bên chân hắn chạy tới.

“Bắt lấy nó.” Trương Vịnh vội vàng hét to một tiếng.

Lưu Vĩ dùng cái muôi trong tay đánh xuống, vật kia lại vô cùng linh hoạt, thân hình gập lại đã quẹo khúc quanh, từ giữa hắn và bảo vệ chạy trốn ra ngoài, nhanh chóng biến mất tại đầu bậc thang, vài người thiếu niên đều chỉ thấy một đoạn cái đuôi.

Cái đuôi màu lửa đỏ xoã tung, chợt lóe lên rồi biến mất.

Cách thang lầu gần nhất Lý Tiểu Bạch liền đuổi theo, đã hoàn toàn không nhìn thấy cái bóng của nó.

Trương Vịnh chỉ chậm so với Lý Tiểu Bạch một bước, chạy theo sau, nhìn hành lang rỗng tuếch, nhăn mày lại.

“Vừa rồi là cái gì vậy?”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
CHƯƠNG 4: “Để ý ta tìm ngoại viện sao?” . . .
Tầng hầm ngầm xông ra có cái gfi đó đã mất dấu, dì Lưu sau khi nghe bảo vệ và bọn họ kể lại, không ngừng niệm a di đà Phật, nói nhất định là hồ tiên.

“Nếu như thực là hồ tiên, làm sao có thể sẽ bị nhốt ở trong tầng hầm?”

Lúc Trương Vịnh nói những lời này, mấy người bọn họ đúng lúc đem trả cái muôi đưa về phòng bếp, thuận tiện tại đó mở ra hội nghị tác chiến của đoàn trinh thám thiếu niên của trường trung học Thiên Quang.

Lưu Vĩ nói: “Vật kia so với mèo lớn hơn, so với chó lại ít một chút, tớ thấy không chừng thật sự là con hồ ly.”

“Cho dù thật sự là con hồ ly, bên ngoài này chính là núi, muốn tìm nó cũng rất khó đi?”


Trương Vịnh vung tay lên cắt đứt lời của Lý Tiểu Bạch: “Kỳ thật chúng ta có thể mặc kệ nó có phải là hồ ly hay không, mấu chốt là, người nhốt nó ở dưới tầng hầm là ai?”

“Ừ.” Lưu Vĩ gật đầu nhẹ, đạo, “Chìa khóa tầng hầm này thường thì ai cầm?”

“Chỗ dì Trần có một chìa, mặt khác nơi này tất cả chìa khóa của mọi gian phòng đều có đem đồ dự bị đặt trong ngăn kéo ở phòng khách, chỉ cần là người quen thuộc nơi này muốn lấy được cũng không khó.” Trương Vịnh nói như vậy , liếc qua liếc lại, lại ra bên ngoài nhìn thoáng qua, sau đó mới hít vào một hơi nói, “Nói thẳng đi, tớ cảm thấy được là chú Trương Húc Dương của tớ.”

Lưu Vĩ ngơ ngác một chút, Lý Tiểu Bạch ngược lại cười rộ lên, nói: “Cậu với chú của cậu… Giống như tình cảm không tốt lắm?”

“Bởi vì chú ấy chẳng làm được chuyện gì tốt cả a.” Trương Vịnh trong giọng nói rất là khinh thường, “Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ mấy lần vay tiền của ông nội tớ với cha tớ ra, tớ chưa thấy chú ấy nhiều lắm, lần này nháo hồ tiên, chú ấy ngược lại lại chó nhiệt tâm như vậy chạy đến chỗ ông nội tớ, nhất định là có quỷ.”

Đây là việc nhà của Trương gia, người khác cũng không nên chen miệng vào, Lưu Vĩ cùng Lý Tiểu Bạch đều không lên tiếng.

Trương Vịnh tiếp tục nói: “Chú ấy lớn lên ở chỗ này, muốn ở chỗ này giả thần giả quỷ quá dễ dàng. Tầng hầm ngầm dù sao bình thường cũng không còn người đi, chú ấy tại đó nuôi con hồ ly, không có việc gì cắt bỏ chút ít lông đến thả vào trong phòng, hay hoặc là tại trong phòng ông nội viết chữ gì đó, chú ấy hoàn toàn làm được. Đạo sĩ kia dù sao cũng là chú ấy mời tới, chuyện trúng ta khiêu vã liền đơn giản hơn .” Trương Vịnh hừ một tiếng, “Không phải người nào đem quần hoa mặc vào trên người chú ấy, nhưng chính là do chú ấy mặc, ai lại ngăn được?”

Lưu Vĩ trầm ngâm một hồi nói: “Theo như cậu nói, thật cũng không là không thể nào, nhưng là chú ấy ít nhất phải có một đồng bọn xuất quỷ nhập thần mới được. Dù sao có nhiều lần lúc ‘ hồ tiên ’ lên tiếng, chú ấy đều là cùng mọi người cùng một chỗ .”

“Nhưng động cơ là gì?” Lý Tiểu Bạch gõ cái bàn, nhắc nhở bọn họ, “Chú ấy là chú của cậu, nơi này cũng là nhà chú ấy, chú ấy không có lý gì lại muốn đem người đuổi ra ngoài đi? Cho dù chú ấy muốn tìm cái gì, cũng có thể trực tiếp tìm a, cần gì gây động tĩnh lớn như vậy?”

Trương Vịnh ngược lại không nghĩ tới điều này, nhất thời cũng không thể đáp lại được.

“Hơn nữa cũng không có chứng cớ đi?” Lý Tiểu Bạch tiếp tục nói, “Nếu như cậu đi hỏi chú ấy, chắc chắn chú ấy sẽ không thừa nhận. Những thứ khác không nói, thời điểm phòng ngủ ông nội cậu bị viết chữ, chú ấy sẽ nói mình cũng không ở chỗ này đi? Chúng ta căn bản cũng không có tìm được chúng cứ gì xác thực, hết thảy cũng chỉ là suy đoán của cậu mà thôi.”

Đúng vậy, ai cũng không có thấy người trước giả thần giả quỷ là ai, tầng hầm ngầm đang đóng cho dù thật sự là con hồ ly, cũng bị Trương Vịnh chính mình để cho chạy . Hơn nữa vậy cũng không thể chứng minh chính là Trương Húc Dương làm. Dưới mắt bọn họ căn bản chứng cớ gì cũng không có.

Trương Vịnh thở dài, không còn chút sức lực nào tựa vào trên ghế, “Là, trừ phi có thể tại chỗ bắt lấy bọn họ.”

“Cũng không biết ‘ hồ tiên ’ khuya hôm nay còn sẽ không xuất hiện?”

“Tớ cảm thấy được sẽ. Nếu như là thật sự hồ tiên, chắc chắn sẽ không sợ mấy người chúng ta a. Nếu như là giả lời nói, chúng ta điều tra nó liền không xuất hiện, không phải là nói rõ liền nói cho mọi người nó là giả sao?”

“Chính là muốn bắt cũng không còn đơn giản như vậy a. Chiếu trước thuyết pháp, người này một hồi tại nóc nhà, một hồi ở trong phòng, một hồi ở đại sảnh một hồi tại lầu ba, khẳng định linh hoạt nhanh nhẹn tốc độ cực nhanh đi?”

“Có lẽ không chỉ một người đây?”

Mọi người ngươi một lời ta một câu thảo luận một hồi lâu, mới phát hiện Liễu Hồng Tuyển vẫn luôn không lên tiếng, chỉ là nhìn xem bên cạnh một cái tiểu tủ âm tường ngẩn người.

Vì vậy Trương Vịnh liền ho nhẹ, hỏi: “Liễu Hồng Tuyển nãy giờ cậu không nói gì đang suy nghĩ gì đấy?”

Liễu Hồng Tuyển quay đầu lại, chỉ chỉ cái kia tiểu tủ âm tường, nói: “Tớ đang suy nghĩ, cái này… Là không phải có thể hoạt động ? Liền giống như trước ở trong TV đã từng chiếu qua, trên mặt lảo đảo linh, phía dưới liền mang thứ đó phóng ở bên trong, sau đó kéo động sợi dây thừng liền bay lên rồi, ở trên lầu có thể trực tiếp mở ra tủ âm tường…”

“Đúng nga, cậu vừa nói tớ cũng nhớ ra rồi.” Lý Tiểu Bạch vỗ tay một cái, “Ở lầu hai có một phòng lớn cũng có một cái tủ âm tường.”

Trương Vịnh gật đầu nhẹ, nói: “Đúng vậy. Chính là có loại tủ âm tường sống động. Có đôi khi có thể len lén lười, không cần bưng rất nhiều thứ bò thang lầu chạy tới chạy lui. Lầu hai lầu ba cũng có thể trực tiếp kéo lên. Đúng rồi, lầu ba chính là phòng của ông nội tớ.”

“Nói như vậy, ” Lưu Vĩ cũng như đột nhiên nghĩ đến cái gì, “Phòng khách lò sưởi trong tường ống khói cũng là nối thẳng nóc nhà đây.”

Trương Vịnh trừng mắt nhìn mới ý thức tới cậu đang nói cái gì, nhíu mi, đi tới mở ra tủ âm tường, “Cậu đang suy nghĩ gì a? Ống khói còn chưa tính, cái tủ âm tường này mới không có lớn? Đứa trẻ ngoài mười tuổi cũng khó có khả năng bò vào đi thôi.”

Cái tủ âm tường này rất nhỏ, đại khái là cao đến nửa thước, rộng ba bốn mươi xen ti mét, trung gian còn chia làm ba cách, cùng vách tường cơ hồ không có khe hở, lối đi đúng là không thể nào làm cho một người trưởng thành thông qua.

Lý Tiểu Bạch cùng qua đi nhìn thoáng qua, nói: “Có lẽ đồng bọn xuất quỷ nhập thần… Đích xác là đứa trẻ? Hoặc là tủn mủn? Hoặc là có công năng đặc dị? Luyện qua Yoga sao?”

Lưu Vĩ liếc cô một cái, nói: “Loại người như cậu trước hạn định đặc thù đối tượng suy luận… Thực tại không có sức thuyết phục .”

Lý Tiểu Bạch cười cười, nói: “Nếu như muốn bắt… Để ý ta tìm ngoại viện sao?”

Trương Vịnh nhìn sang, hỏi: “Cái gì ngoại viện?”

“Đến đây các cậu sẽ biết.” Lý Tiểu Bạch nói như vậy , lấy điện thoại di động ra đến gọi điện thoại.

Lý Tiểu Bạch thỉnh ngoại viện ba giờ sau đến biệt thự.

Thiếu niên kia thoạt nhìn so với Trương Vịnh bọn họ không lớn hơn mấy tuổi, vóc người thon dài hơi có chút đơn bạc, đầu tóc màu sắc có chút cạn, mắt kiếng đằng sau một đôi mắt khẽ xếch lên xinh đẹp tựa như ánh trăng đêm thu.

“Thẩm Túc Dạ. Chủ nhà mà tớ đang thuê.” Lý Tiểu Bạch giới thiệu, xong rồi lại xuống phía dưới chỉ một cái, “Vị này là tớ muốn thỉnh ngoại viện, Chân Tiểu Hắc.”

Trương Vịnh bọn họ lúc này mới nhìn đến Thẩm Túc Dạ sau lưng còn đi theo một con chó. Bởi vì hình thể nhỏ, lại rất yên tĩnh, cho nên ngay từ đầu bọn họ cũng không có chú ý.

Đó là con chó đen nhỏ, cũng không biết là giống gì , một thân mao đen nhánh tỏa sáng, nhưng bốn móng vuốt cùng cái đuôi tiêm lại có một đoạn lông trắng, trên hai mắt mới có hai khối hình tròn lông vàng, con mắt ám màu nâu giống như là sáng hổ phách.

“Oa, thật đáng yêu.” Liễu Hồng Tuyển gọi một tiếng, liền ngồi chồm hổm đưa tay lên sờ đầu của nó.

“Bỏ tay ngươi ra, nữ nhân vô lễ.”

Âm thanh trầm thấp mà uy nghiêm từ trong miệng con chó đen nhỏ truyền ra.

Trương Vịnh bọn họ sợ hết hồn.

“Nói… Nói chuyện?”

Lưu Vĩ cả kinh mở to mắt, liếc mắt nhìn chó đen nhỏ, lại liếc mắt nhìn Lý Tiểu Bạch cùng Thẩm Túc Dạ. Bọn họ hiển nhiên cũng không có mở miệng. Đúng vậy, vừa rồi đích xác là con chó kia đang nói chuyện.

Hơn nữa, con chó kia còn mở miệng lần nữa ấn chứng phán đoán của hắn, “Nhìn cái gì vậy? Loài người. Chưa thấy qua chó biết nói sao?”

… Làm cái gì?

Bên này chuyện hồ tiên còn không có biết rõ ràng thiệt giả, lại xuất hiện một con chó biết nói tiếng người?

Lưu Vĩ nuốt nước miếng, hoàn toàn một chữ cũng nói không nên lời.

Liễu Hồng Tuyển lại càng hù dọa rút tay về, ngơ ngác nhìn con chó kia: “Cái này…”

“Là bụng ngữ a.” Lý Tiểu Bạch cười rộ lên, như vậy giải thích, một mặt hướng Thẩm Túc Dạ trừng mắt nhìn.

Thiếu niên cao gầy cũng không có nhìn cô, chỉ hướng những người khác cười cười, “Xin lỗi, cái con chó này tính tình là hơi xấu một chút.”

Thanh âm ôn hòa, làm người ta như tắm gió xuân, cùng với thanh âm vừa rồi hoàn toàn tưởng như hai người.

Nhưng âm thanh trước kia vẫn liền vang lên, “Bổn đại gia tính tình hư ở đâu?”

Vài người thiếu niên không khỏi giật mình tại đó, cũng không biết có nên hay không tin tưởng.

“Các ngươi không có xem qua 《 tượng gỗ sư lân cận 》 sao? Luôn có vài người thích loại nhân vật này sắm vai a.” Lý tiểu Bạch nói như vậy , ngồi chồm hổm □ đến, trấn an loại gãi gãi chó đen nhỏ lỗ tai.

“Phi, thiếu cho bổn đại gia kéo bảy kéo tám.” Cái kia chó đen mặc dù ác thanh ác khí nói như vậy, nhưng là một bộ rất hưởng thụ bộ dáng.”Rốt cuộc tìm ta tới làm cái gì?”
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,114
Reaction score
5,483
Points
14,914
CHƯƠNG 5: “Bổn đại gia cũng không phải mèo.” . . .
“Hồ tiên?” Tiểu Hắc giễu cợt một tiếng, “Nói đùa gì vậy? Bạch đại thị này ba trăm năm nay, ngay cả một con hồ yêu qua đường cũng không có.”

“Ba trăm năm?” Trương Vịnh lập lại một lần, hoàn toàn không tin hếch môi lên, hếch mày lên nhìn Thẩm Túc Dạ, “Chuyện ba trăm năm trước làm sao anh biết?”

“Tiểu tử ngươi là mắt lé sao? Muốn hỏi bổn đại gia, nhìn người khác làm cái gì?” Tiểu Hắc trong giọng nói cũng là hoàn toàn khinh miệt, “Bổn đại gia dò xét bạch đại khí hậu một phương, ông nội của ông nội của ông nội ngươi còn không biết ở nơi nào nữa.”

Trương Vịnh tức giận đến nhảy dựng lên, nhưng là… Người ta mượn miệng một con chó nói chuyện, chính mình chẳng lẽ muốn đi cùng một con chó so đo? Nghĩ tới đây một chút, lại buồn buồn ngồi xuống, nhìn về phía Lý Tiểu Bạch, nhăn lại mày: “Ngoạn viện này của cậu, thật có thể bắt được bọn họ?”

“Đương nhiên.” Lý Tiểu Bạch vỗ vỗ đầu Tiểu Hắc, đạo, “Không nên nhìn nó nhỏ, chạy rất nhanh. Hơn nữa đi, bất kể là tủ âm tường hay là ống khói đều không làm khó được nó. Quan trọng nhất là, Tiểu Hắc khứu giác so với chó bình thường thì linh thượng rất nhiều, coi như là mùi mấy ngày trước, nó cũng có thể truy tung.”

“Đó là đương nhiên, nếu thật là có hồ ly, cách một trăm dặm bổn đại gia có thể nghe thấy được.” Tiểu Hắc một mặt nói, còn mặt đắc ý co rúm mũi, sau một lúc lâu mới đột nhiên xoay qua chỗ khác nhìn Lý Tiểu Bạch, “Chờ một chút… Ngươi nói cái gì tủ âm tường? Cái gì ống khói?”

“Chính là trong chỗ này a.” Lý Tiểu Bạch ôm nó, đi đến lò sưởi trong tường phía trước, đi lên chỉ một cái, “Giúp ta bò đi lên xem bên trong gần đây là có người hay không chui qua?”

“Không cần phải nói bậy, ” Tiểu Hắc một mặt nói, một mặt giằng co, “Bổn đại gia cũng không phải mèo, làm sao có thể đi chui ống khói? Hơn nữa loại địa phương này đen thùi lùi vô cùng bẩn thỉu, chui hết chẳng phải là còn phải tắm rửa? Ta chán ghét tắm rửa…”

Lý Tiểu Bạch cùng chó đen nhỏ ở trước lò sưởi nói chuyện, ánh mắt của bọn Trương Vịnh thì không hẹn mà cùng rơi vào trên người Thẩm Túc Dạ.

Nếu quả thật là bụng ngữ… Khoảng cách này… Có phải hay không cũng quá thần kỳ một chút?

Thẩm Túc Dạ cũng không nói lời nào, chỉ là cười nhạt một tiếng nâng chén trà lên uống một ngụm, hoàn toàn là việc bình thường không liên quan đến mình.

Mà lò sưởi trong tường bên kia thương lượng vẫn còn tiếp tục.

“Không cần phải hẹp hòi sao, chỉ là cho ngươi xác nhận một tý có phải thật vậy hay không có người chui qua mà thôi, không cần leo đến đỉnh a.”

“Mặc kệ.”

“Ai nha, Tiểu Hắc đại nhân ngươi chẳng lẽ sợ tối?”

“Nói bậy, bổn đại gia làm sao có thể sợ tối?”

“Cái nhiệm vụ vinh quang này chỉ có thể giao cho Tiểu Hắc đại nhân ngươi sao, ngươi xem người khác cũng không có ngươi như vậy lại thon thả lại kiện tráng hình thể nha.”

“Hừ, đừng nghĩ hoa ngôn xảo ngữ lừa gạt bổn đại gia làm khổ lực!”

Lý Tiểu Bạch cải thành một tay ôm nó, không xuất tay phải đến, ngón trỏ cùng ngón giữa khép lại, điểm tại cái trán Tiểu Hắc, cười híp mắt nói: “Thật sự không đi?”

Tiểu Hắc thân thể run lên, dùng mũi ô một tiếng, mặc dù thanh âm rất vênh váo tự đắc, nhưng nói ra được nội dung lại hoàn toàn không có bất kỳ lực uy hiếp nào.”Bổn đại gia muốn đi nói cho chân nói, ngươi dùng pháp thuật khi dễ bổn đại gia!”

“Trời đất chứng giám, ta thật là làm không đến làm.” Lý Tiểu Bạch cười nói, “Như vậy đi, nếu như ngươi ngoan ngoãn đi giúp ta tìm được lời của người này, ta để cho bọn họ tặng ngươi hai cục xương.”

“Dùng cục xương thịt liền thu mua ta?”

“Ít nói nhảm, rốt cuộc có đi hay không?”

“Ba cây như thế nào?”

“Đồng ý!”

Lưu Vĩ nghe được một đầu hắc tuyến… Quay tới nhìn Thẩm Túc Dạ, rồi sau đó người chỉ là đưa ánh mắt dời về phía ngoài cửa sổ, vẻ mặt mây trôi nước chảy.

… Người Lý Tiểu Bạch quen biết, quả nhiên đều rất kỳ quái.

Hắn chỉ có thể giải thích như vậy. Bất kể như thế nào, tin tưởng Thẩm Túc Dạ là quái nhân, luôn so với tin tưởng chó đen nhỏ thật sự sẽ nói tới tín nhiệm đi?

Tiểu Hắc chỉ ở ống khói trong bò lên hơn hai thước, liền xác định bên trong đúng là có mùi người. Sau đó liền theo cái mùi này chạy ở trong biệt thự.

Trương Vịnh vốn đang có chút hoài nghi, nhưng nhìn Tiểu Hắc dưới tình huống hoàn toàn không có ai chỉ dẫn đem tất cả nháo qua hồ tiên gian phòng đều vòng vo một lần sau, liền không thể không tin tưởng đứng lên.

So sánh đứng lên, ngược lại là thật sự tại tủ âm tường trong cũng có mùi người này càng làm cho người khó có thể tin.

Vài người thiếu niên vừa đi theo chó đen nhỏ chạy ở trong biệt thự, vừa thảo luận người này rốt cuộc là ai.

Trong lúc Liễu Hồng Tuyển chen lời: “Tiểu Hắc nó là thế nào bò lên trên dọc theo ống khói ?”

Lý Tiểu Bạch nói: “Nó không phải chó bình thường a, móng của nó có thể lợi hại đây.”

Trương Vịnh vốn là cũng muốn hỏi, nó nói như thế nào cũng chỉ là một con chó, không thể nào như mèo có thể bò lên trên vách tường thẳng đứng đi? Nhưng là lời của hắn lời nói còn chưa nói ra miệng, chạy ở phía trước Tiểu Hắc quay đầu lại, hướng hắn nhếch miệng cười một tiếng.

Hắn không tự giác đem vấn đề nuốt trở vào.

Một con chó có thể cười có thể nói chuyện… Làm cái gì cũng không kỳ quái đi?

Hắn vốn là chỉ là muốn cô gái mình thích đến nơi phong cảnh duyên dáng để qua sinh nhật mà thôi. Đụng với hồ tiên cái gì cũng đã đủ vô căn cứ rồi, kết quả Lý Tiểu Bạch lại còn đưa đến một con chó như vậy, đây rốt cuộc là chuyện gì a?

Tiểu Hắc sau khi chuyển xong một vòng, liền nhíu mày một cái, nói: “Cái người kia chui ống khói, không ở chỗ này.”

Trương Vịnh nhíu mày một cái: “Chẳng lẽ là người bên ngoài tới?”

Nói như vậy, chẳng lẽ nói hắn dự đoán là sai ?

Tiểu Hắc gật đầu nhẹ, Lý Tiểu Bạch nhân tiện nói: “Cái mùi kia còn có thể lại đuổi theo đi xuống sao?”

“Không nhất định. Phải ra ngoài xem sao, mùi biến mất rất mau. Thử xem đi.” Tiểu Hắc mặc dù nói như vậy, đi ra ngoài trước.

Vài người thiếu niên vội vàng đuổi theo đi.

Ra khỏi phòng, Tiểu Hắc hành động rõ ràng so với ở bên trong chậm nhiều, một mặt trên mặt đất ngửi ngửi, một mặt chậm rãi di động tới phía trước.

Lý Tiểu Bạch cùng Thẩm Túc Dạ đi theo phía sau nó, lại đằng sau là Trương Vịnh cùng Hồng Tuyển. Lần này liền không có bất kỳ người nào hoài nghi năng lực Tiểu Hắc truy tung, hơn nữa nó đi được rất rõ ràng đều là nơi rất yên lặng, xảo diệu tại phòng ốc cây cối khoảng cách giữa ghé qua. Nếu như là một người thân thủ hơi chút linh hoạt một chút, đừng bảo là buổi tối, coi như là ban ngày, đi như vậy cũng sẽ không bị người phát hiện.

Tiểu Hắc đi thẳng đến bờ sông mới dừng lại, khắp mọi nơi hít hà, nói: “Mất, hẳn là xuống sông .”

Con sông này không lớn, đại khái là rộng đến mười mét. Cây cối thấp thoáng, có thể chứng kiến không thiếu lâu phòng hồng đỉnh tường trắng. Xa xa có thể nghe được tiếng người tiếng xe, tựa hồ còn rất náo nhiệt.

Lý Tiểu Bạch đứng ở nơi đó, nhìn về phía bờ bên kia, hỏi: “Bên kia là nơi nào?”

Trương Vịnh nhìn thoáng qua, nói: “Là một làng du lịch, gọi Bích Thủy vịnh gì đó.”

“Thoạt nhìn rất náo nhiệt sao.”

“Là đây, một sông chi cách, nhìn lên cùng bên này hoàn toàn khác nhau sao.”

“Tớ cảm thấy được so với bên này xinh đẹp hơn a.” Liễu Hồng Tuyển quay đầu lại đi nhìn biệt thự Trương gia cách đó không xa, “Phong cảnh tốt lại u tĩnh.”

“Vốn là bên kia cũng rất u tĩnh .” Trương Vịnh giải thích, “Nhưng là về sau bọn họ không phải là mở ra làng du lịch sao. Mỗi khi ngày nghỉ cuối tuần, sẽ có người đi tới chơi, phiêu lưu a, leo núi a, barbeque hát Karaoke cái gì, như thế nào còn yên tĩnh nữa?”

“Nha. Cái làng du lịch kia làm ăn thật tốt sao.”

“Cũng không phải là sao? Nghe nói thời điểm đầu năm, còn muốn mở rộng kinh doanh mua bên này …” Trương Vịnh nói chính mình ngừng lại đến, một kích chưởng, đạo, “Tớ biết rồi.”

“Cái gì?”

“Đây là động cơ của chú tớ a. Chú ấy nghĩ đem tất cả đều đuổi đi không phải là nghĩ ở trong phòng tìm cái gì, chú ấy là nghĩ bán nhà!” Trương Vịnh hừ một tiếng, “Ông nội luyến cựu, ở nơi này không chịu chuyển, trước có người tìm tới tận cửa nghĩ mua phòng ốc cũng không đáp ứng. Cho nên chú ấy mới làm ra được nhiều chuyện như vậy, lão nhân gia mê tín, nếu là sợ hãi mang đi, chú ấy liền mới vừa dễ dàng đem nhà bán. Cái đồng bọn kia, nhất định chính là người làng du lịch đối diện.”

Vừa nói như vậy, đúng là hợp tình hợp lý.

Lưu Vĩ gật đầu nhẹ, có điểm hưng phấn nói: “Vậy chúng ta tìm nơi qua sông đi, cần phải có thể dựa Tiểu Hắc đem người kia tìm ra.”

“Vấn đề là sau khi tìm ra thì thế nào đây?” Lý Tiểu Bạch không chút lưu tình giội cho nước lạnh, “Chúng ta vẫn không có chứng cớ đi. Chỉ bằng khứu giác của con chó, tìm được phía sau hắn nếu là hắn không nhận trướng đây?”

Lưu Vĩ chỉ có thể ngậm miệng, Trương Vịnh cũng có chút bất đắc dĩ liền vuốt tay: “Nói cho cùng, hay là muốn chờ bọn họ chơi nữa để ta bắt hắn hiện hình.”

Đoàn người Lý Tiểu Bạch thêm một con chó ở trên bờ sông đi một vòng, không thu hoạch được gì hậm hực trở lại biệt thự, đã là hoàng hôn .

Dì Trần đang chuẩn bị cơm tối, Trương Húc Dương cũng không biết đi nơi nào.

Bọn Trương Vịnh cùng Trương gia gia hàn huyên qua ngày, chỉ còn chờ “Hồ tiên” xuất hiện lần nữa, tốt bắt hắn hiện hành.

Kết quả hồ tiên còn chưa tới, trong phòng khách điện thoại trước vang lên.

Trương Vịnh đi nhận điện thoại, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó liên tục ứng vài tiếng, liền cúp điện thoại, sau đó xoay đầu lại, dùng một loại vẻ mặt rất khó hình dung hướng những người khác nói: “Là đồn công an gọi điện thoại tới, để cho chúng ta qua đi một chuyến, nói là người ở chỗ này nhiều lần bày trò đùa dai đã tự thú.”
 

Bình luận facebook

Top Bottom