phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 60
Edit + Beta: Trần Thu Lệ

Trên mái hiên cửa sổ đọng một lớp tuyết thật dày vẫn chưa tan, An Ninh đang suy nghĩ có lẽ tuyết đã rơi mấy ngày rồi.

Cô dời tầm mắt vào trong phòng có bài trí màu trắng quen thuộc, cô đang nằm trên giường bệnh trong bệnh viện. Chậm chạp phản ứng kịp, cố gắng nghĩ lại hình ảnh cuối cùng trong trí nhớ, mới vừa chạm đến chút ký ức đã cảm thấy đầu rất đau.

Động tác trên tay Bạch Tín Vũ bỗng dưng dừng lại, anh tập trung tất cả chú ý vào cái chân trong tay, hoài nghi có phải là do cảo giác của anh không, thậm chí anh còn có cảm giác như An Ninh đang muốn rút chân về.

Đợi một lúc lâu, quả nhiên cô không có động tác kế tiếp. Trong tròng mắt thâm thuý của anh nhanh chóng hiện lên vẻ mất mác rồi biến mất, anh vẫn ở bên cạnh vừa mát – xa cho An Ninh vừa cắm đầu cắm cổ nói: “Chuyện kết hôn anh muốn bàn bạc với mẹ một chút, hiện giờ tình trạng của em không thể ra viện, vậy thì chỉ cần mời mấy người bạn thân thiết tham dự là được rồi.”

Nghe đến đó, An Ninh nhíu mày một cái, nhúc nhích muốn thu chân lại lần nữa.

Bạch Tín Vũ chợt ngẩn ra, sau đó từ từ xoay đầu lại với tốc độ vô cùng chậm, động tác của anh rất nhẹ, loại cảm giác đó tựa như đang cẩn thận từng li từng tí nâng một giấc mơ dễ vỡ.

Mà khi anh vừa quay lại đối diện với cặp mắt trong suốt của An Ninh, hai người nhìn nhau một hồi lâu, phản ứng đầu tiên của Bạch Tín Vũ là khó có thể tin được, sau đó mừng rỡ kéo tới xen lẫn khiếp sợ, khiến một người luôn lấy sự tỉnh táo để giữ vững mình không biết nên làm như thế nào cho phải.

Trong lúc anh đang mừng rỡ như điên không biết làm sao thì một câu nói của An Ninh hoàn toàn đưa anh vào đáy hầm băng, cô dùng ánh mắt nhìn lên nhìn xuống đánh giá anh một phen, vì đã lâu rồi không nói chuyện nên giọng nói có chút khàn khàn, tiếng nói của cô rất nhỏ, gần như là dùng hơi thở để nói, nhưng anh vẫn nghe rất rõ ràng.

Cô nói: “Anh là bác sĩ?”

Anh bắt buộc mình phải tỉnh táo lại, dịu dàng nói: “An Ninh, là anh.”

An Ninh nhìn anh có chút mờ mịt, “Anh không phải là bác sĩ à?”

Lý trí của Bạch Tín Vũ đã bên bờ ranh giới sụp đổ, nhưng tính chất công việc đã khiến anh thoạt nhìn rất bình tĩnh, anh kéo tay An Ninh áp chặt vào mặt mình, giọng nói có chút không kiềm chế được run rẩy, “Em hãy nhìn kỹ anh một lần nữa, còn nhớ anh không?”

An Ninh nhẹ nhàng lắc đầu một cái, thản nhiên nói: “Không nhớ rõ.”

Não bộ của An Ninh từng bị tổn thương rất tặng, có thể tỉnh dậy đã là vô cùng may mắn, nếu như để lại bất kỳ di chứng gì cũng không phải là không thể. Nhưng dù thế nào anh cũng không thể ngờ là mất trí nhớ, tại sao cố tình là mất trí nhớ! Sắc mặt anh tái nhợt, cuối cùng hai tay vô lực rủ xuống.

Trong không khí lan tràn hơi thở im lặng tuyệt vọng, sau đó đột nhiên bị một tiếng cười khẽ cắt đứt, An Ninh đỡ ngực, nhìn bộ dạng của anh thật buồn cười, không nhịn được cười rộ lên một hồi lâu.

Cô tươi cười xinh đẹp nhìn anh, hả hê nói: “Thế nào bác sĩ Bạch? Bị em lừa được rồi nha! Em đóng kịch giống chứ hả? Em chỉ mới hôn mê mấy ngày, mà anh đã muốn thừa dịp e ngủ say rồi tiến hành hôn sự một mình, sao hả, ngay cả trình tự cầu hôn cũng muốn giảm bớt luôn sao?”

Bạch Tín Vũ vẫn rủ mắt xuống nhìn ga giường màu trắng, không nói một câu.

An Ninh nhìn bộ dáng của anh chỉ cảm thấy buồn cười, lại hả hê một hồi. Hả hê xong lại cảm thấy có chút áy náy...... Có phải cô đã chơi đùa hơi quá rồi không? Cô nhập viện mấy ngày nay chắc anh đã rất lo lắng?

Càng nghĩ cô càng cảm thấy tội ác nặng nề, duỗi ngón tay ra chọc chọc vào mu bàn tay anh, thử thăm dò: “Được rồi, là em sai rồi, không nên đùa như vậy, chỉ là...... Anh không cảm thấy rất buồn cười sao?”

Bạch Tín Vũ vẫn duy trì tư thế đó không nhúc nhích, nhỏ giọng nói: “Không buồn cười, không buồn cười một chút nào.”

Giọng điệu của anh rất nghiêm túc, An Ninh bắt buộc mình thu lại nụ cười, ho khan hai tiếng, “Được rồi, anh cảm thấy không buồn cười thì không buồn cười, cái đó......”

Còn chưa nói hết, cô lại không nhịn được bật cười...... Cười có chút không thở nổi, “Làm sao lại không buồn cười chứ, vẻ mặt vừa rồi của anh thật sự đã tin mà! Em vậy mà lại có thể gạt được anh, em thật sự phải.....”

Lời nói của An Ninh bị nghẹn lại, bởi vì anh chợt ngẩng đầu lên, trong đôi mắt thâm thuý đang sôi trào lửa giận, giống như là đau tận xương tuỷ, giận đến mức tận cùng.

Trong ấn tượng của An Ninh, tuy tính tình của bác sĩ Bạch đôi lúc sẽ có chút lạnh nhạt, nhưng anh chưa bao giờ dùng ánh mắt này để nhìn cô. Cô chủ động kéo tay áo anh như lấy lòng, mềm giọng nói: “Anh cảm thấy không buồn cười cũng không cần tức giận nha, em vừa mới tỉnh, anh hãy quan tâm đến cảm nhận của bệnh nhân một chút.”

“Em còn biết em vừa mới tỉnh?” Giống như bị châm vào nỗi đau, anh lạnh mặt nói: “Em có biết anh đã chờ đợi em tỉnh dậy khổ sở biết bao nhiêu không? Nói ngủ chính là ngủ hơn một năm, nhiều lần em đột nhiên nhúc nhích anh đều cho rằng em sắp tỉnh, kết quả đều vui mừng công cốc. Bây giờ rốt cuộc em cũng tỉnh lại, anh còn chưa kịp vui mừng thì em lại bất ngờ dội cho anh chậu nước lạnh, giả bộ mất trí nhớ nhìn anh bị doạ đến sắc mặt trắng như giấy vui lắm sao?”

An Ninh sửng sốt, cô nhớ ngày xảy ra tai nạn, đúng lúc đó tuyết rơi rất lớn, khi tỉnh lại cũng thấy tuyết rơi ngoài cửa sổ, theo bản năng cho rằng chỉ có mấy ngày, thế nhưng thấm thoát đã qua lâu như vậy......

Bạch Tín Vũ thấy cô không nói lời nào, trong giọng nói lại thêm mấy phần mạnh mẽ, “Sao em không nói lời nào? Nhìn anh bị doạ sợ đến mất hồn mất vía cười rất vui có phải không?”

Tuy rằng An Ninh cảm thấy mình làm sai, nhưng anh cũng không nên hùng hổ doạ người như vậy chứ, cô cũng đâu có biết qua lâu như vậy, hiện giờ cô cũng đã nhận ra lỗi lầm, hơn nữa dù sao cô cũng là người vừa mới tỉnh, anh không thể dịu dàng một chút sao?

Cô đang muốn mở miệng bác bỏ vì bản thân, lại thấy hai hàng nước mắt chảy xuống từ trong đôi mắt thâm trầm của anh, nở ra dưới ga giường trắng tinh như cánh hoa, lưu lại hai vệt nước nhàn nhạt......

“Đúng, là anh sợ, anh lo lắng, bởi vì anh quan tâm em. Gạt anh khiến em cảm thấy rất có cảm giác thành công, cho nên bây giờ em hài lòng chưa?” Bạch Tín Vũ nhanh chóng lau nước mắt đi, quay mặt sang một bên.

An Ninh chưa từng nhìn thấy anh khóc, điều này làm cho cô khiếp sợ không thôi, cũng lẫn lộn theo một lúc, giận bản thân mình quá ngây thơ.

Cô kéo tay của anh, nịnh nọt nói: “Em thật sự biết sai rồi, anh đừng tức giận, em đảm bảo sẽ không trêu đùa như vậy nữa, đảm bảo!”

Lúc này, Bạch Tín Vũ mới nghiêng mặt nhìn cô, buồn bực nói: “Anh sẽ nhớ kỹ chuyện này, em chờ bồi thường cho anh đi.”

“Hả? Bồi thường thế nào?” An Ninh truy vấn một câu theo bản năng, mới vừa hỏi xong đã chống lại ánh mắt nóng bỏng của anh. Mặt cô đỏ lên, trong nháy mắt hiểu rõ tất cả.

Anh sửa sang lại ga giường, kiểm tra cặn kẽ một hồi cho An Ninh, thản nhiên nói: “Còn phải ở lại bệnh viện quan sát mấy ngày, anh đi báo tin cho mẹ. Còn có mấy người lão Lâm cũng rất lo lắng cho em.”

Hai tháng sau......

An Ninh cắm chìa khoá vào ổ, lúc mở cửa động đến chuông gió đang treo phía trên, phát ra tiếng vang thanh thúy.

Cô đứng ở cửa lấy tay quét một vòng tuyết trên mũ, nhìn vào trong nhà một cái, hình như anh ấy vẫn chưa về?

Thay dép xong vào nhà, đi tới phòng khách mở ti vi, bản tin buổi chiều đang đưa tin cuộc phẫu thuật thành công tách rời cặp song sinh. Trong màn hình, cuộc phẫu thuật mới vừa kết thúc, phóng viên đang đuổi theo muốn phỏng vấn một bác sĩ nam, nhưng đã bị anh ung dung uyển chuyển từ chối.

Người đó nhìn quen quen...... Lạnh lùng, khốc khốc, không phải bác sĩ Bạch nhà cô thì còn ai?

An Ninh vừa nhìn chằm chằm vào bóng người đã đi xa trên TV, vừa xé một bịch khoai tây chiên, tự nhủ: “Sao trễ rồi mà còn chưa về?”

Bạch Tín Vũ vốn đang ở trong phòng đọc sách, nghe thấy tiếng TV mới biết An Ninh đã về, anh đi ra vừa hay nhìn thấy An Ninh gác chân ngồi trên ghế sa lon, trong tay còn ôm một bịch khoai tây chiên.

Anh hơi cau mày, đi tới giật lấy khoai tây chiên của cô, lạnh nhạt nói: “Nếu anh không về sẽ không phát hiện em lại ăn những thứ này, anh đã nói biết bao nhiêu lần rồi, em vừa khỏi bệnh, phải ăn nhiều thức ăn có dinh dưỡng chút.”

An Ninh nhìn khoai tây chiên còn chưa ăn được miếng nào đã bị cướp đi, trong lòng cảm thấy đáng tiếc lại không dám cãi lại, ở phương diện này cô vẫn luôn không nói lại anh.

Bạch Tín Vũ ném khoai tây chiên sang một bên, hơi khom lưng, chặn ngang bế An Ninh lên từ trên ghế sa – lon.

An Ninh vì thăng bằng không thể làm gì khác hơn là ôm cổ của anh, mờ mịt nói: “Anh muốn làm gì?”

“Đây không phải là rất rõ ràng rồi sao?” Anh dùng giọng nói đương nhiên: “Làm – tình.”

“......”

“Mới vừa rồi ở trong phòng, chính anh nghe được có người oán trách anh về nhà muộn.” Anh dính vào bên tai An Ninh, nhỏ giọng hỏi: “Nhớ anh, hửm?”

An Ninh không ngờ mình thuận miệng nói một câu đã bị anh nghe được, miễn cưỡng thừa nhận nói: “Một chút xíu.”

“Chỉ một chút xíu?” Anh đá văng cửa chính phòng ngủ, “Vậy làm sao mới nhiều?”

An Ninh quay đầu nhìn thấy giường đã có cảm giác nguy cơ, vội vàng sửa lời nói: “Không, không phải một chút xíu, mà là vô cùng nhớ......”

“Đã như vậy, anh càng thỏa mãn em.” Anh quăng ra những lời này rồi thả An Ninh lên giường, sau đó đè thân thể xuống, không cho cô khoảng cách nào để chạy trốn.

“Không phải...... Em không có ý này......” An Ninh dở khóc dở cười, giống như nói thế nào cũng không đúng? Kể từ sau khi thân thể cô khôi phục lại, chuyện sinh hoạt thân thiết đã trở thành tiết học bắt buộc mỗi ngày của hai người, cô rất hối hận vì lần trước đã trêu chọc anh như vậy, khiến anh đường đường chính chính viện cớ yêu cầu đòi bồi thường hết lần này đến lần khác.

Dĩ nhiên tâm tư của anh đã không thèm để ý đến cô có ý gì, cúi đầu ngậm chặt làn môi của cô, nuốt toàn bộ kháng nghị của cô vào trong. Đôi tay thon dài chạy dọc toàn thân cô từ trên xuống dưới, sức lực lúc nhẹ lúc nặng, mang theo đòi hỏi bức thiết.

Dường như ghét bỏ quần áo cản trở, anh dứt khoát ôm An Ninh lên hoàn toàn lột bỏ đi tầng cản trở đó......

Theo động tác của anh, An Ninh rụt người về phía sau một chút......
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 61
Edit + Beta: Trần Thu Lệ

Trong không khí nhanh chóng lan tràn ra hơi thở mập mờ, Bạch Tín Vũ buồn cười nhìn An Ninh, “Thế nào? Đổi ý hả? Em đã đồng ý sau này bồi thường anh rồi đấy!”

“Em chỉ lừa anh có một lần, mà bồi thường rất nhiều lần, ngay cả sáng sớm hôm nay cũng......” An Ninh nắm tấm chăn qua che đậy thân thể đang loả lồ, tuy rằng cô rất thích thân thiết cùng anh, chỉ là cô có chút không cam lòng lúc nào cũng vào chỗ thế yếu.

Anh dùng đôi mắt tràn đầy dục vòng nhìn cô chằm chằm, cười nhạt nói: “Buổi sáng vội quá, không nếm thêm chút nữa.”

An Ninh đang muốn nói chuyện, lại phát hiện trước ngực căng thẳng, tay của anh đã thăm dò vào trong chăn từ lúc nào, nắm giữ trước bầu ngực mềm mại của cô, từ từ nhào nặn từng chút một.

Một dòng điện quen thuộc dấy lên từ chỗ da thịt anh đụng chạm, sau đó nhanh chóng lan ra toàn thân An Ninh, anh dùng một tay khác ôm cổ An Ninh, lại hôn lên môi cô lần nữa, không vội vàng như lúc nãy, lần này anh hôn rất nhẹ nhàng, nhưng vẫn truyền tất cả hơi thở của bản thân vào trong miệng cô không một khe hở. Môi lưỡi quyến rũ cộng thêm bàn tay đang khều - trêu chọc, rất nhanh đã khiến lý trí An Ninh tan rã, quăng khái niệm yếu thế ra sau ót......

Anh hôn rất chu đáo tỉ mỉ, không bỏ sót một chút da thịt toàn thân cao thấp nào của cô, chút nhẹ chút nặng lưu lại dấu vết thuộc về mình.

An Ninh đã sớm đắm chìm vào trong sự dịu dàng của anh, thở hổn hển phát ra tiếng rên rỉ khó nhịn, ngón tay của anh trượt xuống dọc theo đường cong của bụng An Ninh, thăm dò vào giữa hai chân cô......

Giọng nói trầm thấp mang theo dụ dỗ chết người, anh mím môi cười một tiếng, “Muốn thế này, hửm?”

“Anh trêu chọc như vậy ai mà chịu nổi? Bây giờ còn cười nhạo ngược lại em, vậy không làm nữa!” An Ninh đưa tay ngăn cản tay anh lại, không ngờ bị anh nhìn ra ý đồ.

Anh đổi khách thành chủ đưa tay cô lên đỉnh đầu, dùng đầu gối chống vào giữa hai chân đang muốn khép lại của cô, dụ dỗ: “Ngoan một chút, vậy thì em hãy nếm thử mùi vị bị chiếm đoạt xem nhé?”

An Ninh cảm thấy hơi thở của anh rất trầm, giống như là đang cố kiềm chế dục vọng, kinh nghiệm nói cho cô biết lúc này vẫn nên thành thật một chút thì tốt hơn, nếu không một lát nữa người ăn đau khổ vẫn là cô.

Bạch Tín Vũ rất hài lòng khi cô ngoan ngoãn nghe theo, buông lỏng kiềm chế tay cô ra, dùng đôi tay mở rộng chân cô ra hai bên......

An Ninh muốn nhắc nhở anh nhẹ một chút, nhưng lời còn chưa nói ra khỏi miệng, anh đã bất ngờ động thân chôn vào trong cơ thể cô trước một bước. Động tác của anh quá đột ngột, khiến An Ninh hết sức căng thẳng theo bản năng.

Điều này cũng làm cho anh phát ra một tiếng thở dài khó nhịn, cúi mặt rơi xuống môi An Ninh một nụ hôn, dụ dỗ nói: “Ngoan, thả lỏng một chút, chặt quá, anh sắp không chịu nổi.”

An Ninh nghe lời buông lỏng, nhưng động tác của anh vẫn không thu lại vì cô đã nghe lời, đầu tiên là thử thăm dò nhúc nhích một chút, đợi sau khi cô thích ứng mới bắt đầu chân chính rút ra – đưa vào......

Ngay từ lúc bắt đầu, An Ninh đã ý loạn tình mê rồi, mà mỗi một lần anh lại tiến vào rất sâu, cho nên nhanh chóng chống đỡ không nổi, theo bản năng siết chặt dưới người ga giường.

Bạch Tín Vũ chỉ cảm thấy hạ thân mình đang thoải mái nhất lại bị khe suối trơn trợt mềm mại ép ra ngoài......

An Ninh bò dậy muốn chạy trốn, nhưng bị anh đè lại, trong giọng nói của anh lộ ra vẻ chưa thỏa mãn dục vọng nồng nặc, “Không đợi anh đã tự mình lên đỉnh trước, lên đỉnh còn chưa tính, lại muốn chạy? Qua cầu rút ván?”

Ở phương diện này, lúc nào anh cũng nói chuyện rõ ràng, An Ninh đã nhìn thành quen, chỉ có thể tự trách mình chạy chậm, trong lúc cô còn chưa kịp phản ứng, dường như anh muốn trả thù, bỗng dưng xuyên vào cô từ phía sau.

Giờ phút này, thân thể cô cực kỳ nhạy cảm, hoàn toàn không chịu nổi kích thích mãnh liệt như vậy, huống chi là tư thế bị động này khiến cô vô cùng xấu hổ.

Bạch Tín Vũ không để ý tới kháng nghị của cô nữa, anh càng nhập càng sâu, anh rất ưa thích loại cảm giác này, giống như là cách cô rất gần.

Tình cảm mãnh liệt kéo dài thật lâu mới lui bước, tầm mắt An Ninh nhìn theo động tác của anh, nhìn anh vứt bỏ BCS đã dùng xong, cô trầm tư nói: “Anh cẩn thận như vậy là rất ghét sinh con sao?”

Bạch Tín Vũ liền giật mình, sau đó xoay mình lên giường ôm cô vào trong ngực, hôn lên đỉnh đầu cô một cái: “Có chuyện này anh cần nói cho em biết. Ba anh cũng không phải qua đời vì tai nạn, mà là chết bởi bệnh máu trắng, giống y như em trai anh vậy.”

An Ninh chợt sững sờ, “Anh không muốn sinh con là sợ bị di truyền?”

“Ừ!”

An Ninh nhíu nhíu mày, thản nhiên nói: “Anh cũng không mắc bệnh máu trắng không phải sao? Cái này tỷ lệ di truyền cho tới bây giờ không phải lúc nào cũng 100%, có lúc là 50%, 30%, thậm chí là 10%. Chỉ vì chuyện còn chưa xảy ra mà đã lo lắng trùng trùng không cảm thấy không đáng giá sao?”

“Anh chỉ là muốn tránh khỏi bất kỳ nguy hiểm gì.”

“Nguy hiểm? Vậy em bị toà nhà sụp đổ đập trúng, chuyện này nguy hiểm cao bao nhiêu? Chẳng lẽ vì để tránh xảy ra bất trắc mà không lên thành phố luôn sao?”

“Tóm lại là anh không đồng ý sinh con.”

Bạch Tín Vũ nói xong mới phát hiện ra giọng điệu của mình hơi nặng, muốn đưa tay vuốt ve gương mặt An Ninh, lại bị cô nghiêng đầu tránh ra.

An Ninh nhặt quần áo rơi tán lạn lên mặc vào, “Anh không đồng ý cũng không thể tước đoạt quyền làm mẹ của em.”

Đây là lần đầu tiên bởi vì ý kiến không hợp mà hai người xảy ra mâu thuẫn, An Ninh ôm chăn dọn về phòng mình, Bạch Tín Vũ ngồi trên ghế sa lon không nói một câu.

An Ninh cảm thấy ý nghĩ của anh vô cùng cố chấp, tựa như Lâm Lâm – chị gái của Lâm Khai Dương, vì để tránh bị di truyền mà không muốn sinh con, cuối cùng vì trái ngược với ý kiến của chồng mà dẫn đến kết quả ly hôn.

An Ninh vẫn cảm thấy kết cục của Lâm Lâm rất đáng tiếc, không ngờ có một ngày mình cũng sẽ lâm vào cục diện bế tắc như vậy. Cô rất kiên định với lập trường của mình, cũng hiểu tâm trạng tận mắt nhìn thấy người thân qua đời của Bạch Tín Vũ, có lẽ vì vậy đã để lại trong lòng anh một bóng ma không nhỏ.

Cô đang suy nghĩ, có lẽ bọn họ có nhiều cách giải quyết tốt hơn là chiến tranh lạnh.

Vì vậy cô để mặt mũi xuống, xuống giường cuốn chăn và gối, đang muốn ôm qua phòng đối diện, nhưng lại dừng lại trong khoảnh khắc mở cửa.

Bạch Tín Vũ cũng ôm chăn và gối giống như cô, hai người sửng sốt một hồi lâu, An Ninh chỉ vào chăn mền của anh, “Anh......”

“Cũng như em đang nghĩ.”

An Ninh không nhịn được bật cười.

Bạch Tín Vũ đưa mắt nhìn cô thật lâu, sau đó nói giọng khàn khàn: “An Ninh, chúng ta không cần phải chiến tranh lạnh, anh nhận thua. Em thích em bé thì chúng ta sẽ dinh, sinh bao nhiêu cũng không sao, có bất kỳ vấn đề gì chúng ta cùng nhau đối mặt.”

Khoé môi An Ninh vẫn duy trì đường cong khi mỉm cười, cười cười xong lại khóc. Cô thả chăn trong tay xuống, chợt nhào vào trong ngực anh, hai tay ôm hông anh, chôn mặt vào ngực anh, nức nở nói: “Em cũng không thích gây gổ, càng không thích chiến tranh lạnh.”

Anh cũng vứt bỏ chăn trong tay, thay đổi dùng đôi tay ôm chặt cô, dịu dàng nói nhỏ bên tai cô, “Về sau anh đều nhường em, vậy thì chúng ta cũng sẽ không cãi nhau nữa.”

Đây là lần đầu tiên An Ninh yêu đương nên cô không biết một tình hạnh phúc sẽ có dáng vẻ như thế nào, nhưng nếu như tình yêu có màu sắc, thì cô cho rằng vậy đã là bầu trời màu sắc. Khi yêu nhau, mỗi người sẽ có ý kiến khác nhau, sẽ tranh cãi ầm ĩ, sẽ ồn ào không vui, cũng giống như bầu trời đôi lúc sẽ nổi lên mưa gió vậy.

Bất kể trong quá trình có trải qua những gì thì cuối cùng vẫn là gió lặng mây tan, khôi phục lại bầu trời xanh thẳm.

Cho nên anh cũng bằng lòng cống hiến một chút xíu, lùi một bước trời cao biển rộng.

Anh nói sau này anh nhường nhịn cô, tuy rằng cô sẽ không thật sự phải để anh nhường nhịn tất cả, cũng rất thích anh cưng chiều thái độ của cô.

Cô biết bác sĩ Bạch cao ngạo lạnh nhạt đó từ trước đến nay vẫn luôn đúng.

Thoạt nhìn lịch sự vô hại, dịu dàng nhưng cũng rất có cảm giác khoảng cách.

Lúc kích động anh sẽ kết bè kết phái đánh nhau với người ta, lúc tình cảm nồng nhiệt anh sẽ nói ra những lời nói làm cho người đỏ mặt tim đập nhanh, có lúc anh cũng nghiêm khắc dạy bảo người khác, sẽ không có cảm giác an toàn ôm cô nói sợ mất đi cô, có đôi lúc sẽ hạ thấp mình nhân nhượng như bây giờ.

Tuy rằng quá trình yêu người này hơi phức tạp, còn có một đoạn bị tính kế xen giữa, kết cục cũng thiếu chút nữa là chia tay, nhưng đến cuối cùng, anh vẫn ở chỗ này.

An Ninh cảm thấy đây chính là tình yêu hạnh phúc nhất.

“Đang suy nghĩ gì vậy?” Bạch Tín Vũ dùng ngón tay xuôi theo mái tóc dài của An Ninh, cắt đứt suy nghĩ của cô.

“Nếu như lúc ấy em thật sự mất trí nhớ, anh sẽ làm như thế nào?” An Ninh chợt nghĩ đến vấn đề này, tuy rằng rất ngốc nghếch, nhưng lại không khỏi chờ mong đáp án của anh.

“Không có nếu như.”

“Ngộ nhỡ có thì sao?” An Ninh rất nghiêm túc, “Anh xem, thiếu chút nữa thì em còn không tỉnh lại.”

Anh không nói gì.

An Ninh không cam lòng truy vấn một câu, “Anh có tính làm quen với em, sau đó nghĩ đủ mọi cách để em yêu anh giống như phim truyền hình không?”

“Không biết.”

Lần này anh trả lời vô cùng ngắn gọn, An Ninh làm bộ thở dài một tiếng, “Haiz, em còn tưởng rằng anh yêu em rất nhiều, hoá ra là thừa dịp em mất trí nhớ mà bỏ rơi em.”

“Vì sao anh phải làm quen với em? Anh có một nghìn cách có thể khiến em nhớ lại anh.”

“Chẳng hạn như?”

Bạch Tín Vũ ôm eo cô, nhanh chóng hôn lên môi cô một cái, “Chẳng hạn như thế này.”

“......”

An Ninh lại bị thả lên giường, điều này làm cho cô có ý thức nguy cơ, lặng yên không một tiếng động kéo kéo chăn về phía mình.

Bạch Tín Vũ buồn cười nhìn cô, “Em làm như vậy chỉ càng tăng thêm kích thích dục vọng của anh mà thôi.”

“Hả?” An Ninh cúi đầu nhìn bản thân mình, quần áo chỉnh tề, còn dùng chăn che khắp toàn thân, chỉ lộ ra một gương mặt, cô nghi ngờ không hiểu nhìn về phía anh, “Tại sao như vậy lại kích thích?”

“Em thật sự muốn biết?”

Màu sắc của đôi mắt anh lại trở nên thâm hơn, khóe môi hơi nhếch lên, đẹp trai có chút tà ác.

An Ninh quyết định biết khó mà lui, lắc đầu một cái, “Không, không muốn biết.”

“Muộn rồi.” Anh cúi người lại gần, “Bởi vì như thế này sẽ làm anh có cảm giác không thể nhẫn nhịn được muốn bóc quà, sẽ muốn mạnh mẽ vén chăn lên, nhìn phong cảnh được giấu bên dưới một chút. Giống như thế này này.”

Lời còn chưa dứt, chăn mền trên người An Ninh đã bị anh vén lên, vẽ ra một đường cong xinh đẹp trên không trung, sau đó rơi xuống đất.

An Ninh kinh ngạc há miệng, một hồi lâu mới phản ứng được, nhặt gối trên đầu giường đập về phía anh, “Em không chơi!”

Bạch Tín Vũ nhìn An Ninh nhanh nhẹn nhảy xuống giường chạy trối chết. Hoàn toàn không nhìn ra được hai tháng trước cô còn nằm trong bệnh viện không nhúc nhích, điều này làm lòng anh dâng lên một trận bùi ngùi.

Trước đó anh không đối mặt trả lời vấn đề của An Ninh, cô hỏi là nếu như.

Nhưng hai chữ nếu như này lại rất nặng nề đối với anh.

“Bác sĩ Bạch?” An Ninh nằm sấp trên khung cửa bên cạnh nhìn anh, “Anh làm sao vậy? Sao đột nhiên vẻ mặt lại nghiêm túc như vậy? Đang suy nghĩ gì hả?”

“An Ninh, gả cho anh.”

“......”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 62
Editor: Trịnh Phương

Beta: lamnguyetminh

La Dao vẫn cảm thấy mình là một người quái gở,cô độc đoán, cố chấp, thiếu đi sự dịu dàng mà cô gái nên có ở tầm tuổi này. Cô chưa bao giờ nghĩ tới trong sinh mệnh của chính mình sẽ xuất hiện một người như vậy, sẽ khiến cô cam tâm tình nguyện phá bỏ bức tường ngăn cách trong tim, muốn làm một người vợ ưu tú luôn hướng tới ánh mặt trời ấm áp.

Ánh mặt trời mạnh mẽ chiếu sáng trong sinh mệnh của cô đó, tên anh ấy là Lâm Khai Dương.

Từ trên taxi bước xuống, La Dao siết chặt tờ giấy trong tay, chữ viết trên trang giấy rất cẩu thả, ghi lại một địa chỉ mà cô tìm kiếm đã lâu.

Hai ngày trước, cô vốn tưởng rằng có thể nhìn thấy anh ở trong đám cưới của bác sĩ Bạch cùng An Ninh, không ngờ anh lại vắng mặt. Cô hỏi kỹ ra mới biết được anh cũng không muốn gặp bạn cũ trước kia, cố ý một mình đến chúc mừng vào trước hôn lễ một ngày, vội vã rời đi trước khi các tân khách đến.

La Dao nghĩ, có lẽ anh không tốt lắm. Bằng không với tính cách kiêu ngạo cương trực ấy của anh, chắc hẳn là anh còn sợ không ai biết học trò tốt nghiệp ưu tú nhất đã gả cho đồng nghiệp tốt nhất của anh.

Suy đoán này giống như một bóng mờ không chịu tản đi, bất kể cô đi tới đâu, bất kể cô đang làm gì, đều sẽ nhớ tới hiện tại anh không tốt lắm.

Cô lấy bản đồ từ trong ba lô ra, cẩn thận phân biệt chữ tiếng Anh chằng chịt ở trên bản đồ, tìm ra con đường tương ứng trên trang giấy đó, sau khi xác nhận được, cô lại khẩn trương đến nỗi lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.

Địa chỉ này là bác sĩ Bạch viết cho cô, không thể sai được. Trước khi đi, An Ninh đã nắm tay của cô, nói: “Nhị giáo sư, đến Newyork đưa giáo sư về nhé, nói với thầy ấy là chúng tôi đều rất nhớ thầy.”

Trước khi đến cô đã tràn đầy lòng tin, Lâm Khai Dương theo đuổi cô hơn hai năm, mặc dù chính cô cũng không biết bản thân có những ưu điểm nào, vậy tại sao anh có thể thấy chứ? Nhưng có một điều cô rất chắc chắn, đó là anh vô cùng thích cô, có lẽ hiện tại nên đổi thành đã từng vô cùng thích cô.

Cô mất một thời gian khá lâu để bình ổn lại tâm tình miên man, ngẩng đầu ngắm nhìn biệt thự trước mặt, dùng tâm tình quyết đánh đến cùng ấn lên chuông cửa.

Ra mở cửa chính là một người phụ nữ xa lạ, bà rất lễ phép hỏi: “Xin hỏi cô tới tìm ai?”

“Xin hỏi Lâm Khai Dương có ở đây không?” Lúc nói ra tên của anh, La Dao có hơi chần chờ. Cô đã thấy qua mẹ của anh ở trên báo chí, xác định không phải là người ở trước mắt này.

“A, cô tìm thiếu gia nhà tôi hà?” Người phụ nữ vẫn cứ ngăn ở cửa, hỏi: “Xin hỏi cô và cậu ấy có quan hệ thế nào?”

“Tôi...” La Dao trầm mặc rất lâu, lại bị vấn đề này làm khó, một hồi lâu mới đáp: “Tôi là đồng nghiệp cũ của anh ấy, trước kia cùng làm việc ở bệnh viện trung tâm.”

“Thật xin lỗi, thiếu gia của chúng tôi đã nói là không muốn gặp đồng nghiệp.”

La Dao ngây người tại chỗ,lúc cửa chính sắp đóng lại thì có một cô gái khác đi ra từ trong biệt thự, khi nhìn thấy La Dao thì liền sững sờ: “Bác sĩ La... Là cô à?”

Cô ấy đi tới, nói với người phụ nữ: “Dì Trịnh, cho bác sĩ La vào đi.”

La Dao cũng không bất ngờ khithấy Lâm Lâm ở chỗ này, cô đi lên phía trước chủ động chào hỏi với Lâm Lâm: “Chủ nhiệm Lâm, thật ngượng ngùng, chưa nói một tiếng đã tới quấy rầy, cô có thể cho tôi gặp Lâm Khai Dương không?”

Lúc chờ đợi đáp án cô lộ vẻ hơi lo lắng. Cô vẫn rất kiêu ngạo khi được Lâm Khai Dương theo đuổi, trong bệnh viện mọi người có chút quen biết hai người họ đều hiểu rõ, đương nhiên cũng sẽ không gạt được chị gái Lâm Lâm của anh. Có lẽ là địa vị của hai gia đình có chênh lệch quá lớn, cô biết Lâm Lâm vẫn không thích mình.

Lâm Lâm cúi đầu trầm tư một lát, sau đó ngước mắt nhìn cô, thản nhiên nói: “Hiện tại nó không thích gặp người khác, tôi nghĩ có lẽ người nó không muốn gặp nhất chính là cô đấy.”

La Dao cúi đầu, không biết nên đáp lại như thế nào.

“Nhưng cô có thể nhìn nó từ xa.” Lâm Lâm thở dài một tiếng: “Cô thấy được nó liền hiểu rõ vì sao tôi lại nói như vậy rồi.”

Trong lòng La Dao có một ý niệm mơ hồ,cô biết điều kiện của gia đình Lâm Khai Dương rất tốt, nhưng không nghĩ rằng tốt đến mức này. Cô đi theo Lâm Lâm vào phòng khách, vừa nhìn cách trang hoàng bố trí đã biết chính là giá trị xa xỉ, phía sau biệt thự còn nối với một vườn hoa rất lớn, trong lòng vườn hoa còn có một đài phun nước như một tác phẩm nghệ thuật.

Lâm Lâm đặt ngón tay trỏ ở bên môi, làm một động tác chớ lên tiếng với cô, hai người đi một mạch tới lầu hai, dừng lại trước cửa một căn phòng.

Lâm Lâm gõ gõ cửa, cất giọng nói: “Khai Dương, là chị, chị vào được không?”

Bên trong không có trả lời, nhưng cách một cánh cửa La Dao giống như nghe được tiếng nhạc vang lên bên trong phòng. Hiệu quả cách âm của cửa phòng rất tốt, nhưng mơ hồ có một giai điệu của chương nhạc ‘Tam quốc hảo hài tử’ mới nhất truyền ra qua khe cửa nhỏ kia.

Lâm Lâm đẩy cửa ra, La Dao bị cảnh tượng trước mắt dọa cho sợ ngây người.

Cửa sổm ở một nửa, vài tia nắng rọi vào từ những khe hở của rèm cửa sổ, chùm tia sáng bị một chiếc piano màu trắng ngăn lại, Lâm Khai Dương ngồi ở trước đàn dương cầm... Thỉnh thoảng có gió nhẹ thổi qua mang theo mấy chiếc lá cây nhẹ nhàng bay vào từ bên ngoài cửa sổ, lá cây màu xanh lục liền rơi xuống kệ đàn.

Từ trước tới nay La Dao không hề biết là Lâm Khai Dương còn biết đánh đàn dương cầm. Cô biết hai tay của anh rất linh hoạt, bàn tay cầm dao phẫu thuật nhiều năm như vậy cũng chưa từng bị lỗi, lại không nghĩ rằng ở trước đàn dương cầm, đôi tay ấy cũngmuốn sao được.Nốt nhạc phát ra từ những phím đàn giống như là tự có linh hồn, làm cho người ta không cẩn thận sẽ trầm luân trong đó.

Anh mặc một bộ đồ ở nhà nhã nhặn, quần áo màu xanh nhạt khiến cho cả người anh thoạt nhìn rất nhẹ nhàng khoan khoái. Nhưng có một điều khiến cô rất bất ngờ chính là xem ra anh khá khỏe mạnh.

Tiếng đàn dừng lại, Lâm Khai Dương nhìn về phía hai người.

Trái tim La Dao chưa từng đập nhanh tới như vậy, nhưng tại sao...

Ánh mắt của anh lướt qua người cô, không hề dừng lại dù chỉ là một lát, giống như là đang nhìn một chỗ rất xa, có cảm giác trong mắt hoàn toàn mất đi tiêu cự.

Lâm Lâm im lặng liếc La Dao một cái, đi tới bên cạnh Lâm Khai Dương, nói: “Hiện tại thời tiết rất tốt, có muốn chị ra ngoài đi dạo cùng em hay không?”

“Em không muốn đi đâu cả.” Lâm Khai Dương xoay đầu hướng về phía cửa sổ, giọng nói có chút trầm thấp: “Thời tiết rất tốt sao? Em lại không thấy được.”

Trong nháy mắt khi anh quay đầu, La Dao cũng đã đoán được kết quả ấy. Nhưng khi chính tai nghe được anh xác nhận suy đoán của mình, cô vẫn cảm thấy lồng ngực đau đớn không chịu nổi, đau đến nỗi gần như hít thở không thông.

Hai mắt Lâm Lâm nhìn La Dao, lại nói với Lâm Khai Dương: “Nghe nói bác sĩ La vẫn luôn tìm em, em nói xem có muốn cho cô ấy biết địa chỉ nhà chúng ta hay không?”

“Trước kia không chiếm được thì vô cùng mong muốn có được cô ấy, hiện tại đã không thể nhìn thấy, em mới phát hiện thì ra mình chỉ bị bề ngoài của cô ấy mê hoặc, bỏ đi dung mạo xinh đẹp đó, cô ấy cũng không có điểm đặc biệt nào đáng để em lưu luyến.” Lâm Khai Dương cúi đầu cười một tiếng: “Huống chi với tính cách đó của cô ấy, lúc sống chung sẽ rất mệt mỏi, chị, em không muốn gặp cô ấy.”

Nước mắt của La Dao không tiếng động chảy xuống theo từng lời anh nói.

Lâm Lâm thương tiếc nhìn cô một cái, nói với Lâm Khai Dương: “Chị biết rồi, em đàn tiếp đi.”

Hai người yên lặng rời khỏi phòng, sau khi xuống lầu, Lâm Lâm hỏi cô: “Có muốn cùng đi ra ngoài một chút hay không?”

La Dao không có cự tuyệt, coi như là cam chịu rồi.

Hai người đi trên đường phố dưới bóng cây râm mát, bước chân rất chậm, Lâm Lâm nói: “Khai Dương chẳng những biết chơi đàn dương cầm mà nó còn có thể chơi rất nhiều loại nhạc cụ khác. Mọi người đều biết mẹ tôi là chủ tịch hiệp hội từ thiện, là vợ của giáo sư y khoa nổi tiếng, lại quên mất bản thân bà ấy là một nghệ sĩ âm nhạc. Bà nói tôi và ba tôi đều làm bác sĩ thì em trai phải trở thành một người làm âm nhạc giống bà thì mới công bằng. Nhưng thằng bé Khai Dương kia học xong thủ nghệ của bà cũng không chịu tiếp nối…”

Lâm Lâm nói xong lời này liền không nhịn được cười: “Năm đó điểm số của nó rất khá nhưng trong đơn tuyển lại gạt mẹ tôi chọn y khoa, không có lựa chọn học viện âm nhạc đã định sẵn.”

La Dao nghe rất nghiêm túc, mặc dù trong lòng rất khổ sở, nhưng cô vẫn cứ cười nói: “Anh ấy thật sự rất ưu tú.”

“Trước kia tôi không thích hai người đến với nhau vì tôi cảm thấy tính tình của cô vô cùng lạnh nhạt, không quá thích hợp với đứa em trai nhiệt tình như lửa của tôi. Nói khắt khe một chút thì lúc nào người nhà mình cũng tốt hơn, khi đó tôi cảm thấy cô không xứng với nó.” Lâm Lâm than nhẹ một tiếng: “Nhưng bây giờ thì ngược lại,nghe nói cô từ chối đề nghị ưu đãi của một bệnh viện của nước Mĩ, cô trẻ tuổi xinh đẹp như vậy...”

La Dao không có tức giận, ngược lại cười nhạt nói: “Không riêng gì cô, trước kia tôi cũng cảm thấy bản thân không xứng với Lâm Khai Dương, bây giờ loại cảm giác đó vẫn còn tồn tại đấy. Chỉ là anh ấy không nhìn thấy, rốt cuộc tôi cũng cảm thấy mình đã ở vị trí bình đẳng với anh.”

Giọng nói hơi chững lại, cô thản nhiên nhìn về phía Lâm Lâm: “Nếu như lời nói này của cô là vì để cho tôi biết khó mà lui, như vậy đành khiến cô phải thất vọng rồi, tôi tuyệt đốikhông buông tha anh ấy đâu, giống như trước kia anh ấy chưa từng từ bỏ tôi, thế gian nói toàn văn đọc thôi.”

Lâm Lâm sững sờ: “Cô…”

Cô cười với Lâm Lâm: “Mới vừa rồi tôi khóc cũng không phải bởi vì lời nói của anh ấy, chỉ là tôi cảm thấy khổ sở vì đôi mắt của anh ấy. Sống chung với Lâm Khai Dương lâu như vậy, cô cảm thấy tôi vẫn không thể hiểu anh ấy sao?”

Dừng một chút, La Dao nắm tay Lâm Lâm, chân thành nói: “Tôi hiểu rõ hai người không muốn liên lụy tới tôi, mà tôi cũng không cảm thấy đây là một chuyện phiền phức. Tôi yêu anh ấy, nếu như không thể ở cùng anh ấy, đó sẽ là chuyện khiến tôi tiếc nuối nhất trong cuộc đời này.”

Lâm Lâm cúi đầu không nói, chỉ là hốc mắt đã ngân ngấn nước, cô lại cầm tay La Dao, nghẹn ngào nói không ra lời.

“Tôi sẽ chăm sóc tốt cho Lâm Khai Dương, đôi mắt của tôi chính là đôi mắt của anh ấy, tôi có thể nhìn thấy thế giới thì cũng đồng nghĩa với việc anh ấy thấy được thế giới.”

Lâm Lâm vẫn nhìn theo bóng lưng La Dao đang chạy về hướng biệt thự, sau khi bóng dáng cô biến mất, rốt cuộc cũng rơi lệ đầy mặt.

Thật ra thì từ khi La Dao bước xuống taxi, cô đã chú ý tới rồi, khi đó cô trùng hợp đang tưới nước cho bồn hoa ở trên ban công lầu hai, cô để bình nước xuống, vào phòng của Lâm Khai Dương hỏi ý kiến của anh.

Cô thấy rõ ràng trên mặt em trai thoáng hiện lên một hồi mừng như điên, nhưng cảm xúc đó chỉ xuất hiện ngắn ngủi trong nháy mắt, rất nhanh đã bị nét mặt tịch mịch thay thế, Khai Dương muốn cô diễn vở kịch này cùng mình…

Một lần nữa chạy qua bóng cây rậm rạp, cảm xúc cũng không giống với lúc mới tới, La Dao vội vã bước đi trên con đường dài. Cô chạy rất nhanh, cô đã chờ không kịp nữa, giờ khắc này,trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ, lập tức có thể gặp được anh.

Cổng sắt của biệt thự không khóa, La Dao liều mạng trực tiếp xông vào, vọt thẳng lên lầu hai...

Cô nhìn thấy cả người Lâm Khai Dương đang co lại ngồi trên bàn cạnh cửa sổ, nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Nghe tiếng động, anh quay đầu lại theo bản năng, vẻ mặt anh có chút chần chờ.

“Lâm Khai Dương, anh là đồ ngu ngốc sao hả? Anh cho rằng diễn một hồi là có thể lừa em bỏ đi sao?” La Dao đi vào, đứng ở trước mặt anh, giận đến nỗi mắt cũng đỏ ngầu.

“Không sai, anh biết là em đã đến, những lời đó cũng là cố ý nói cho em nghe. Em đã quay lại để tra hỏi, vậy thì tốt, anh liền nói rõ ràng với em thêm lần nữa. Anh cũng có sự kiêu ngạo của anh, sẽ không theo đuổi em nữa, cũng không muốn em nữa! Như vậy đã đủ hiểu chưa?”

“Vậy nếu như em muốn anh thì sao?” La Dao lại đi lên trước hai bước, vừa cúi đầu liền hôn lên môi của anh...

Mùi thơm thoang thoảng trên người cô kích thích thần kinh của Lâm Khai Dương. Anh đã theo đuổi cô hơn hai năm, ngay cả tay cô cũng chưa từng được nắm qua, lại không nghĩ rằng, sau khi mình mù mắt còn có thể tiếp xúc thân mật với cô như vậy…

Nước mắt chảy xuống dọc theo gương mặt của cô, nụ hôn đầu đời ngây ngô mang theo vị mặn nhàn nhạt. Giờ khắc này chợt khiến cho Lâm Khai Dương có cảm giác được sống lại một lần.

Hai người chậm rãi tách ra, tay Lâm Khai Dương khẽ run rẩy, ngón tay sạch sẽ dịu dàng lau đi vệt nước mắt trên mặt cô: “Anh chỉ đau lòng thay em, không muốn để cho em chăm sóc một người mù như anh...”

“Lâm Khai Dương, con mắt của anh ở chỗ này...”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 63
Nhiều năm về sau, tay cầm kim khâu của một vị bác sĩ thực tập mới tới không ngừng run rẩy, làm sao cũng không thể xuống tay. Cô gái quay đầu liếc trộm người hướng dẫn đang đứng bên cạnh, người đó đang nghiêm túc dặn dò những điều bệnh nhân cần chú ý sau khi làm phẫu thuật.

Hình như là cảm thấy được cô gái đang nhìn mình chăm chú, người kia hờ hững quay đầu lại: “Còn thất thần cái gì? Khâu đi.”

Vẻ mặt thực tập sinh bối rối: “Bác sĩ An… Em không dám...”

Khuôn mặt An Ninh không thay đổi, đi tới: “Đây chỉ là tấm da heo cho cô luyện tập mà thôi, sao lại không dám hả?”

Trong hành lang gấp khúc vang lên tiếng bước chân, có một vị bác sĩ nam đi ngang qua, hướng về phía vị trí của thực tập sinh, cười nhẹ.

Thực tập sinh được yêu thương mà lo sợ kéo tay áo An Ninh, tràn ngập chờ mong nói: “Vị bác sĩ nam kia rất đẹp trai… Anh ấy có bạn gái chưa ạ?”

An Ninh xoay người sang chỗ khác, nhét da heo vào tay cô gái: “Vị kia là bác sĩ Bạch ở khoa giải phẫu thần kinh, anh ta không có bạn gái.”

“Thật sao ạ?!”

“Ừ, chỉ có điều con trai của anh ta vừa biết chạy mà thôi.”

“...”
 

phong lưu

Kiss The Rain
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
71,918
Reaction score
474
Points
278
Chương 64
Editor:

Beta: lamnguyetminh

Khi An Ninh và bác sĩ Bạch có tiểu bảo bối đầu tiên thì giống như phần lớn cha mẹ trên thế giới, liền nổi lên phiền phức trên vấn đề đặt tên.

Ý kiến của hai người rất thống nhất, hi vọng tên của bảo bối vừa đơn giản lại có nội hàm, sau đó tương lai bé có thể thừa kế y bát* của cha mẹ, tiếp tục làm một bác sĩ.

(*Trong Phật giáo, chiếc y cà sa còn mang một giá trị truyền thống hết sức ý nghĩa, đó là truyền thống trao truyền y bát, tức y cà sa và bình bát đựng phẩm vật. Người được thụ nhận y bát sẽ là người kế tục sự nghiệp lãnh đạo tăng đoàn của đức Phật.)

Cho đến buổi tối ngày thứ ba, An Ninh mơ một giấc mộng, khi tỉnh lại như gạt mây mù ra thấy trăng sáng, trong đầu lập tức có một cái tên.

Sau đó cô nói chuyện này cho Bạch Tín Vũ.

“Ông xã, anh cảm thấy cục cưng gọi là Lãng Trung có được không?”

Bạch Tín Vũ đang ngồi trên ghế sofa tháo cà vạt, nghe tiếng liền quay đầu lại, thì thầm nói: “Lãng Trung. Gặp bất cứ khó khăn gì đều phải giữ một tấm lòng trong sáng thông suốt, chữ trung có ý làhết sức thật lòng. Không tệ.”

An Ninh đặt đĩa hoa quả đã gọt khéo và các món nguội lên bàn trà, dùng nĩa xiên một miếng dưa hấu lên đưa đến bên môi Bạch Tín Vũ, nói: “Tất nhiên rồi, đây chính là linh cảm trời ban đó.”

Bạch Tín Vũ nghe vậy cười nhẹ, lặng lẽ không một tiếng động nắm lấy cổ tay cô, đưa dưa hấu vào trong miệng ăn, đang ăn, anh chợt ngẩn ra.

“Bạch Lãng Trung...... Bạch...... Lang Trung?”

An Ninh cũng ngẩn ra theo: “Hả? Lang Trung...... Sao em không nghĩ tới nhỉ!”

Bạch Tín Vũ vươn tay qua, kéo cả người cô vây ở trong ngực, dán môi bên tai cô cười mờ ám: “Em là thật không nghĩ tới hay là cố ý lấy con trai anh ra chọc cười đây?”

An Ninh kinh sợ: “Là thật sự không nghĩ tới mà......!”

Môi anh hôn dọc theo vành tai của cô một đường xuống cổ, hơi thở nam tính ấm áp khiến cho An Ninh có chút mê say, nhưng cô vẫn canh phòng nghiêm ngặt ranh giới cuối cùng, phản đối nói: “Đừng như vậy, bây giờ emđang mang thai mà...Anh nhịn một chút đi..”

Tay của Bạch Tín Vũ đã trượt vào từ cổ áo của cô, giọng nói của anh bởi vì dục vọng mà trở nên khàn khàn gợi cảm: “Anh đã nhịn bốn tháng rồi, bây giờ là tháng thứ năm, sinh hoạt vợ chồng trong giai đoạn giữa thai kì này rất có khoa học. Hơn nữa có lợi cho cơ thể và tinh thần khỏe mạnh, em cũng biết mà.”

An Ninh cũng bị anh trêu chọc đến hơi mê loạn, mặt hơi ửng đỏ: “Thật sự... Không thể nhẫn nhịn một chút sao?”

“Có thể, nhưng không muốn.”

“............”
 

Bình luận facebook

Top Bottom