Full ẤU NIÊN KÝ SỰ BỘ

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 6/7/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914
    Mẹ em nói… tình dục hướng của anh có vấn đề rồi… anh không thể nắm tay con gái "con trai thì phải nắm tay con trai.” Một cô bé khoảng chừng ba bốn tuổi non nớt nói, khuôn mặt bầu bĩnh ngẩng lên, giương đôi mắt to trong suốt lấp lánh như thủy tinh nhìn ca ca xinh đẹp ước chừng bảy tuổi ở trước mắt, đôi mi dày cong vút khẽ run. Cậu bé thì cứ đứng ngây ra nhìn cô bé còn đáng yêu hơn cả công chúa Bạch Tuyết trước mặt, đôi tay trắng nõn bụ bẫm của cô bé đang giật giật góc áo sơ mi trắng của cậu.

    Oa, ca ca này thật là… Chảy nước miếng-ING, hắn còn xinh đẹp hơn cả cha nhỏ nữa. Nhưng mà người ta đang đi qua đường mà, hắn tự nhiên chạy tới nắm tay người ta, không được, ta muốn đem hắn về nhà cho mẹ xem! Ta phải dụ ca ca xinh đẹp về so với mẹ vì đã khoe khoang cha nhỏ xinh đẹp!

    Thế là thành tích bất lương của ta đã ghi lại ta vào lúc ba tuổi đã dụ dỗ thành công ca ca xinh đẹp về nhà.
     
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Q.1 - Chương 1

    Mẹ em nói… tình dục hướng của anh có vấn đề rồi… anh không thể nắm tay con gái, con trai thì phải nắm tay con trai.” Một cô bé khoảng chừng ba bốn tuổi non nớt nói, khuôn mặt bầu bĩnh ngẩng lên, giương đôi mắt to trong suốt lấp lánh như thủy tinh nhìn ca ca xinh đẹp ước chừng bảy tuổi ở trước mắt, đôi mi dày cong vút khẽ run. Cậu bé thì cứ đứng ngây ra nhìn cô bé còn đáng yêu hơn cả công chúa Bạch Tuyết trước mặt, đôi tay trắng nõn bụ bẫm của cô bé đang giật giật góc áo sơ mi trắng của cậu.

    Oa, ca ca này thật là… Chảy nước miếng-ING, hắn còn xinh đẹp hơn cả cha nhỏ nữa. Nhưng mà người ta đang đi qua đường mà, hắn tự nhiên chạy tới nắm tay người ta, không được, ta muốn đem hắn về nhà cho mẹ xem! Ta phải dụ ca ca xinh đẹp về so với mẹ vì đã khoe khoang cha nhỏ xinh đẹp!

    Thế là thành tích bất lương của ta đã ghi lại ta vào lúc ba tuổi đã dụ dỗ thành công ca ca xinh đẹp về nhà.

    Ta, ba tuổi rưỡi.

    Gọi là Dã Dã, mẹ luôn gọi ta là Dã cục cưng.

    Đúng rồi, mẹ nói ở bên ngoài không thể kêu mẹ là mẹ mà phải gọi là chị.

    Ta còn có một cha lớn, một cha nhỏ.

    Cha nhỏ rất xinh đẹp, trình độ làm nũng còn siêu hơn cả Dã Dã nữa, thường xuyên quấn quýt lấy cha lớn phải đút cha nhỏ ăn sáng, còn là miệng đối miệng nữa. Có một lần Dã Dã muốn cha lớn đút cho Dã Dã giống như thế, nhưng cha lớn lại nói, lúc cha lớn bằng với Dã cục cưng, cha lớn tự ăn, cho nên những năm qua Dã Dã đều phải tự mình ăn không thể gây phiền toái cho cha.

    Nhưng cha nhỏ vì sao lại có thể…

    A, Dã cục cưng biết rồi, bởi vì lúc cha nhỏ còn nhỏ vẫn chưa có gặp cha lớn, cho nên hiện giờ cha lớn mới bù đắp cho cha nhỏ.

    Cũng có mấy lần, cha nhỏ ánh mắt ủy khuất lương tâm trỗi dậy… không đúng… mẹ nói đó là lang tâm (tâm sói) trỗi dậy… hảo tâm đút Dã Dã ăn mì ống, cọng mì còn chưa miệng đối miệng thì cha nhỏ đã bị mẹ cho ăn một cái tát, nửa dấu bàn tay in đậm trên mặt cha nhỏ… Vì cái gì chi có nửa dấu, bởi vì mẹ nói nếu thật sự đánh cha nhỏ không chỉ có mẹ đau lòng mà cha lớn cũng đau lòng, cho nên chỉ đánh nửa cái để cho một mình cha lớn đau lòng thôi…

    Cha nhỏ ngồi chồm hổm trên ghế sofa, mắt ngập nước hờn dỗi liếc liếc liếc mẹ, lúc đó làm cho ta nghĩ tới con chó đã mất của nhà chúng ta Võng Thải.

    Kỳ thật thì Võng Thải chính là Vượng Tài, nhưng mẹ là nhà văn cho nên muốn gọi như vậy để cho nó có vẻ học vấn một chút, mẹ thật sự rất lợi hại có phải không!

    Cha nhỏ cứ ngồi xổm như thế trên ghế sofa, miệng mím lại ủy khuất, ánh mắt chớp chớp chừng mười lần, trong nháy mắt liền đem lang tâm của mẹ… lại không đúng, mẹ nói lần này thì kêu là lương tâm… đem kéo trở lại.

    Ta cùng với cha lớn ngồi trước bàn ăn nhìn mẹ sờ soạng một bên mặt bị để lại dấu sưng đỏ của cha nhỏ, bộ dạng của mẹ giống y chang như bà mẹ chồng của nữ nhân vật chính bi thống hối hận tồi tâm đoạn trường trong phim truyền hình của Quỳnh Dao, mà kỹ xảo kia, tư thế kia lại giống như cảnh lão gia háo sắc đang đùa giỡn tiểu nương tử trong phim thường xuyên diễn .

    Cái này là do cha lớn đang ngồi trước bàn ăn theo dõi kịch truyền hình trực tiếp phân tích cho ta nghe.

    Mà này… Cha… đùa giỡn là ý gì vậy…

    Nhưng đến cuối cùng ta cũng không biết đùa giỡn là ý gì, bởi vì lúc đó cha lớn nhìn thấy cha nhỏ cả người run rẩy không ngừng cùng vẻ mặt dâm loạn của mẹ, mặt mày đều xanh mét.

    Hiện tại mọi người đều đã biết, ta, Dã cục cưng, ba tuổi rưỡi, sống trong một gia đình khỏe mạnh và hạnh phúc.

    Mẹ ta là nhà văn internet, sức mạnh vô địch.

    Cha lớn thì cực kỳ đẹp trai nha bị ông nội trục xuất ra khỏi nhà, mặc dù vậy cha lớn vẫn rất giỏi nha, hiện giờ đã là đại cổ đông trong một tập đoàn lớn, có việc không việc đều mang dép lê đi loanh quanh trong nhà.

    Bởi vì cha nói kiếm tiền là chuyện nhỏ, tiêu tiền mới là chuyện hao tâm tổn trí.

    Cha nhỏ vẫn còn là sinh viên, bất quá sau này có thể trở thành kiến trúc sư, hoặc là nhà tâm lý học, hoặc cũng có thể là triết học gia, chỉ có bác sĩ là cha nhỏ không thể làm được, bởi vì cha nhỏ ngẫu nhiên thấy máu là bị choáng váng… Bất quá mẹ nói, cha nhỏ không thể cứ ở trong nhà ăn bám, mau chút đi kiếm tiền tiêu vặt về cho gia đình.

    Kỳ thật, ở trong nhà người ăn bám mới chính là mẹ, bởi vì tiền tiêu vặt mà cha lớn cha nhỏ kiếm về còn cao hơn cả tiền lương chính thức của mẹ nữa.

    Mẹ nói, hiện giờ thế nhân cũng không còn bình thường, đàn ông yêu đàn ông mới chính là vương đạo.

    Tốt lắm, hôm nay chỉ viết đến đây thôi, dép lê của mẹ lại biến mất nữa rồi.

    Ách, cô giáo có nói viết mở đầu rất dễ, kết thúc mới là khó, cho nên ta muốn viết cho tới khi kết thúc.

    Gãi đầu,… nói tóm lại chúng ta một nhà tứ khấu hạnh phúc, khỏe mạnh.
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Q.1 - Chương 2

    Ô….

    Luống cuống, cái bụng nhỏ đang trướng phình.

    Dã cục cưng nằm thẳng đè lên chiếc gối mềm mại trên giường, tứ chi banh ra thành hình chữ “Đại” (大).

    Ô, mẹ ơi….

    Cha nhỏ ơi, cha lớn ơi….

    Dã cục cưng buồn ngủ quá. Có ai đi toilet thuận tiện mang cục cưng đi tiểu….

    Bốn bề lặng ngắt.

    Hai tay nhỏ bé mềm mại cuộn lại thành nắm tay, nhu nhu cặp mắt đang mơ mơ màng màng, vẻ mặt mông lung buồn ngủ, cô nhóc nhịn nửa ngày, xem thấy chẳng có ai thèm quan tâm, liền hấp hấp cái mũi, có vẻ như cực kỳ ủy khuất đứng dậy.

    “Bịch” một tiếng, đôi dép lê bông xù hình thỏ con rớt xuống sàn gỗ. Cặp chân trần trắng nõn đung đưa từ trên giường trượt xuống, chuẩn xác đáp ngay lên đôi dép. Toát mồ hôi! Nhóc này thật sự là ôm dép đi ngủ nha… Thật không biết là di truyền từ ai….

    Bốn bề tối đen như mực.

    Ngoài cửa sổ gió nhẹ nhàng thổi, màn cửa bằng lụa trắng khẽ lay động… Ánh trăng dịu dàng trút một tầng sáng như dát bạc xuống mặt đất.

    Nhưng khung cảnh tuyệt đẹp đó ánh vào mắt Dã cục cưng chỉ khiến cho bé càng thêm muốn đi tè… Cô nhóc hấp hấp cái mũi, nhăn nhó mặt mày, khép hai chân lấy một tư thế đặc biệt xoay người hướng toilet chạy tới.

    “Không có cha thương, không có mẹ yêu, cục cưng phải một mình đi tiểu.

    Không có cha thương, không có mẹ yêu….”

    ẦM! ẦM! ĐÙNG! ĐÙNG! CẠCH! XOẢNG!!!!.

    Dã cục cưng vừa lắc lắc đầu vừa ư ử ca, toàn thân trên dưới đều ướt sũng từ toilet chạy ra, bộ ngực nhỏ ưỡn lên cao.

    “Cục cưng sao lại chạy ra đây?” Giọng nói thật dịu dàng của một phụ nữ vang lên, dịu dàng tới mức chỉ nghe thôi cũng khiến cho người ta cảm thấy đau lòng, tâm cũng bất giác run lên… nếu bỏ qua cái tư thế đang quỳ rạp trên mặt đất, sẽ khiến người khác cho rằng đây là một tiểu mỹ nhân nhu nhược, mảnh khảnh.

    “Mẹ đang làm gì trong này vậy?” Dã cục cưng nghiêng đầu hình dáng đang quỳ rạp trên mặt đất, đầu ép vào tấm ván cửa phòng ngủ, lỗ tai thì đang vểnh lên nghe ngóng động tĩnh bên trong.

    Hiện tại là mười hai giờ đêm.

    Bình thường vào lúc này mẹ đều đang ở thư phòng, gãi đầu viết bản thảo…. Nhưng vì cái gì lại đang quỳ rạp ở bên ngoài phòng của cha lớn chứ…. Chẳng lẽ cha lớn với cha nhỏ lại đang đánh nhau? !

    “A a a….”

    “Ân….”

    Từng đợt rên rỉ truyền ra từ bên trong.

    Dã cục cưng giậ mình, lập tức ngồi xổm xuống, bắt chước dáng điệu của mẽ, nhanh nhẹn bò tới gần.

    “Suỵt!” Mẹ giơ một ngón tay lên đặt trên môi.

    Dã cục cưng nâng tay lên, ngón tay nhỏ núc ních làm bộ che miệng, gật gật đầu.

    Hai mẹ con hiểu ý mỉm cười, cửa phòng ngủ nhẹ nhàng mở ra một khe hở.

    “…. Các người đang làm cái gì?” Một thanh âm trầm thấp không cáu không giận vang lên trên đỉnh đầu, một người đàn ông trong chiếc áo sơmi trắng đang cố nén cảm xúc, ngón tay trắng nõn đang khép lại vạt áo…. Lộ ra bên trong những vết xanh đỏ ái muội….

    Cánh cửa đột nhiên mở toang, làm cho mẹ đang tì cả người vào cửa bất ngờ không kịp phòng bị ngã nhào xuống mặt đất, mẹ lập tức đứng dậy, vuốt vuốt tóc, làm bộ như không có việc gì, chỉ có thân mình là không tự giác thụt lùi về sau, ánh mắt láo liên.

    “Cha lớn, cục cưng là đi toilet.”

    “Ngoan.”

    Cha lớn, sao sắc mặt hôm nay của cha lớn xấu vậy, cũng không khích lệ người ta. Nếu bình thường nhất định sẽ nói cục cưng thật là ngoan…. Buổi tối biết tự mình đi toilet rồi. Nhưng là…. Nhưng là…. Hôm nay….

    Dã cục cưng vừa nghĩ liền cảm thấy ủy khuất, buồn bực cúi đầu túm lấy vạt áo, vò vò.

    “Cục cưng, lại đây.” Xa xa, cha nhỏ đang nằm trên giường, cười tủm tỉm vẫy tay gọi cục cưng.

    Hừ, thối thật to thật to thật to cha lớn, Dã cục cưng không thèm để ý tới ngươinữa, vẫn là cha nhỏ đối với người ta tốt nhất.

    Dã cục cưng loạng choạng từ dưới đất đứng lên, ngoe nguẩy hướng phía giường ngủ chạy tới.

    Ai da….

    Góc áo bị túm…. Chạy không được….

    Ngoảnh đầu lại, xem xét.

    Mẹ đang ngồi chồm hổm giương đôi mắt tội nghiệp nhìn bé, ánh mắt tựa hồ như nói, ngày thường đối đãi với ngươi không tệ, có đồ ăn ngon cho ngươi ăn, có gì vui cũng cho ngươi chơi, có gì đáng xem ta đều cùng nhau xem… tại vạ đến nơi, liền bỏ chạy để lại một mình mẹ ngươi.

    Dã cục cưng run rẩy, sợ hãi liếc cha lớn, cha lớn vẻ mặt đang đen ngòm, thế là đành phải đại nghĩa diệt thân, nghiêm nghị chính khí đi tìm nơi nương tựa trong vòng tay ôm ấp của cha nhỏ.

    Ô, cha nhỏ trên người không có mặc quần áo…. Trơn trơn nha….

    Lấy tay chọc chọc.

    “Cục cưng, sao cả người đều ướt hết vậy.” Cha nhỏ đem cả thân mình khóa trong chăn, chỉ để lộ ra hai cánh tay, lấy áo sơmi bị quăng ở một góc của mình giúp cục cưng lau tóc.

    “Dã cục cưng buổi tối mắc tè, đi toilet.” Cô nhóc bộ ngực lại ưỡn lên thật cao.

    Cha nhỏ cười, chớp mắt, vươn tay khẽ vuốt chóp mũi cục cưng. “…. Giỏi quá.”

    Nhẹ nhàng, tựa như lông chim lướt qua, Dã cục cưng thoải mái khép hờ mắt.

    “Cha nhỏ, cha cùng cha lớn vừa mới cởi quần áo để đánh nhau hả?”

    “A?”

    “…. Cha nhỏ vừa mới kêu thật lớn tiếng.”

    Mặt bị nhéo….

    Cố sống cố chết vung tay vung chân, Dã cục cưng tức giận nhìn khi dễ bé cha nhỏ.

    “Dã cục cưng lúc nào thì học được chiêu giương đông kích tây rồi…. Nói mau…. Sao mình mẩy lại ướt nhẹp vậy?” Cha nhỏ thu hồi nụ cười, cầm lấy chăn bao lấy cục cưng.

    “Ách….”

    “Đừng sợ, ngoan nói cho cha biết.”

    “Đi toilet…. nhìn thấy một con gián…. cho nên xả nước, xem nó làm sao bơi lội…. kết quả nó chạy trốn mau quá, thế là liền…. đuổi theo…. vòi nước bị rớt…. bồn rửa tay bi đụng nghiêng…. xà bông bị rớt vào bồn cầu…. bàn chải đánh răng thì….”

    Dã cục cưng mặt nhăn mày nhó, vặn vẹo ngón tay, trong lòng nghĩ thầm, xong đời rồi.

    “Vậy con gián đâu?”

    Dã cục cưng nghiêng đầu, nghĩ nghĩ cố nhớ lại sau một lúc lâu thì lắc đầu nói, “…. Trượt chân ngã xuống bồn cầu, chết rồi.”

    “…. Oa, cục cưng giỏi quá, có thể giúp cha diệt gián.” Cha nhỏ sủng nịch kéo Dã cục cưng vào lòng.

    A……

    A a a a……

    Nếu cha nhỏ mà biết, cùng bồi chung với con gián còn có bàn chải đánh răng của cha, rồi khăn mặt, dao cạo râu, sửa rửa mặt thì….

    Ô không dám nghĩ tiếp.

    Không dám nghĩ, vẫn là không cần nói cha biết.

    Dã cục cưng thoải mái vùi mình trong lòng cha nhỏ, lặng lẽ nhô đầu, nhìn về hướng cha lớn và mẹ.

    Cha lớn đang khoanh tay trước ngực, ung dung nhìn vào cái kẻ đang trốn trốn tránh tránh hận không thể giả chết nằm ngay đơ là mẹ kia.

    “Hức…. Hàng, em thật ra là đang viết bản thảo….” Cô gái nhỏ mếu máo nói.

    “Ừ.”

    “Ý tưởng bị tắt nghẽn…. Ha ha…. Kỳ thật thì cũng không gì to tát, anh cũng biết em viết đam mĩ tiểu thuyết lâu thế, cái gì cũng viết qua…. Chỉ là…. Này…. Nam nam H…. còn….”

    “….”

    “Ông xã…. Nhớ ngày đó em gả cho anh, em rất khoan dung…. trong nhà người khác chỉ có một người đàn ông, còn nhà chúng ta có tới hai….”

    “….”

    “Em ngày thường giải trí một chút là…. viết chút văn…. Anh cũng không ủng hộ…. Dù sao thì ngày thường hai người làm chuyện này cũng không có giấu giếm…. Ô ô…. Nước phù sa thì không nên chảy vào ruộng của người ngoài…. Cho em nhìn một chút không phải tốt sao…. Ô….”

    Cha lớn có chút kích động, rút ra khăn tay đưa cho mẹ.

    Oa, mẹ thật lợi hại nha, nói hưu nói vượn một hồi lại có thể dọa được cha, thật là siêu nha.

    Dã cục cưng ôm chặt lấy cha nhỏ, nhô cái đầu nhỏ hai mắt phát sáng bắn về phía hai người lớn đang đứng ở đằng kia.

    Mẹ nghiêng đầu, vụng trộm hướng về phía Dã cục cưng nhếch miệng cười.

    “Vậy Dã cục cưng làm gì ở đây?” Cha lớn tư thế đã muốn có chút thả lỏng, lơ đãng liếc mắt về phía Dã cục cưng, trấn tĩnh một lát mới hỏi, “….. Bộ cục cưng cũng muốn viết đam mĩ tiểu thuyết nữa hả?”

    Khuôn mặt của mẹ biến thành trái khổ qua, khẽ cắn cắn môi, trốn tránh cha lớn, hung hăng trừng Dã cục cưng một cái, tựa hồ như đang khiếu nại không thành tiếng, nhóc con chết tiệt không hỗ trợ thì thôi ngay lúc quan trọng lại vươn cái đầu nhỏ ra cho đủ số, nếu đêm nay ta qua không được cửa này, hai cái bánh donut của ngươi cũng đừng mong có.

    Dã cục cưng cúi đầu không nói.

    Khóe miệng giật giật.

    Cánh tay nhỏ ghì chặt lấy tấm chăn mà cha nhỏ khoác trên người.

    Bả vai run run lên.

    Chuẩn bị, chuẩn bị….

    “Oa….”

    Tiếng khóc kinh thiên động địa quỷ khốc thần sầu của Dã cục cưng vang lên, len lỏi tới mọi ngóc ngách của khu biệt thự ở vùng ngoại ô, kéo dài lâu thật lâu không ngừng….

    “Cục cưng…. Ngoan….”

    “Không khóc không khóc, cha nhỏ thương.”

    “Mau, lấy khăn tay lại đây.”

    Trong nhất thời trong phòng một mảnh hỗn loạn, một cái nữ nhân, hai cái đại nam nhân luống cuống tay chân lau lau nước mắt trên mặt của Dã cục cưng…. Tiếp tục dỗ dành…. Cố gắng làm cho tiểu bảo bảo đang khóc thảm thiết ngừng lại. Hai đại nam nhân luống cuống hết cả chân tay, không hiểu làm sao mà Dã cục cưng lại đột nhiên khóc rống lên, làm cha lớn cũng quên mất việc tiếp tục truy hỏi mẹ.

    Dã cục cưng khóc.

    Dã cục cưng tiếp tục bán mạng khóc.

    Hai cái bánh donut…..

    Bĩu môi, run rẩy, tiếp tục gào khan cả tiếng, vung vẩy hai cánh tay nhỏ, đá đá hai cái đùi, níu chặt lấy chăn của cha nhỏ khóc đứt ruột đứt gan, tê tâm phế liệt….

    Cha lớn, cha nhỏ đau lòng kéo kéo.

    Không chút nào hay biết, trong lòng nhóc này lại đang nghĩ,

    Hai cái bánh donut…. Ô…. Mẹ, tốt không…. Cục cưng có thể nghỉ được chưa….

    Dã cục cưng còn phải khóc bao lâu mới có đủ ba cái…. bánh…. donut.
     
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Q.1 - Chương 3

    Trình độ Anh ngữ của Dã cục cưng rất kém cỏi….

    Kỳ thật Dã cục cưng vẫn còn bé, chỉ cần học tốt quốc ngữ là được, không cần thiết phải sớm học Anh ngữ…. Nhưng điều làm cho ba vị phụ huynh xấu hổ chính bởi vì sự hứng thú của Dã cục cưng đối với nghề nghiệp của mẹ cũng quá ư là mạnh mẹ, vì thế trình độ quốc ngữ của Dã cục cưng giỏi tới mức khiến cho người ta không cách nào có thể nhẫn nhục chịu đựng được nữa….

    Tất cả mọi người trong nhà đều nhất trí cho rằng, chẳng thà tình nguyện làm cho cục cưng nói tiếng Anh, cũng không thể từ miệng của bé nghe được cái thứ “Đồng ngôn” khiến cho người ta hết hồn tản vía kia….

    Chuyện này cũng phải kể từ….

    Một ngày, cha lớn cố ý mua một cây kem thật lớn đến nhà trẻ để đón cục cưng về nhà.

    Nhà trẻ thật to, có rất nhiều đồ chơi, có nệm nhún, xe đụng, xích đu…. Nhiều đến nỗi cha lớn phải dừng lại nghỉ chân cảm thán một hồi lâu, nếu mình sinh trễ vài năm, có thể hưởng thụ được phúc lợi như thế thì thật tốt biết bao….

    Gió nhẹ mơn man, mang theo một bầu không khí thật tươi mát.

    Nhưng, kỳ quái là cả khu trò chơi to như thế lại hoàn toàn yên ắng…. Chỉ duy nhất ở một góc đang tụ tập rất nhiều cái đầu nhỏ, thỉnh thoảng lại phát ra âm thanh “A…. whoa….” cảm thán.

    Quái, ngày thường cả đám nhóc này đều rất ồn ào náo nhiệt, hôm nay sao tự nhiên lại im ắng như thế.

    Cha lớn cầm kem lạnh trong tay, hướng phía đám nhóc đi tới, không có một nhóc nào chú ý tới sự xuất hiện của hắn.

    “Cho các ngươi đoán lại… nghe cho rõ nha.” Giọng nói non nớt của một cô bé vang lên, nghe sao quen quen ta…. A… chẳng phải là giọng nói của Dã cục cưng sao.

    Một đám đầu nhỏ gật gật,

    Cha lớn vẻ mặt kiêu ngạo nhìn bảo bối nữ nhi của mình, trong lòng mừng thầm, Dã cục cưng trưởng thành rồi…. Thế là cũng lặng lẽ nhích tới gần, chăm chú lắng nghe.

    “Cho các ngươi đoán tên của một phim hoạt hình….” Dã cục cưng nghiêng đầu, bĩu môi nói, “Một người phụ nữ trẻ té xỉu, bị bảy người đàn ông khỏe mạnh kéo vào rừng rậm….”

    “….”

    Mấy cái đầu nhỏ tụm lại cùng một chỗ, rầm rầm rì rì thảo luận.

    Trong đó có một cậu bé siêu đẹp trai mặc áo sơmi trắng đứng ra, khuôn mặt đỏ bừng, co quắp nói, “Dã cục cưng, em…. em không thể nói chuyện ‘sắc’ như thế, dì sẽ phạt em.”

    Dã cục cưng nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt mờ sương, cực kỳ đáng yêu, hỏi, “Ca ca xinh đẹp, ‘sắc’ là ý gì vậy?”

    “Em…. Em….” Khuôn mặt của cậu bé xinh đẹp mặc áo sơ mi trắng càng lúc càng đỏ, thanh âm càng lúc càng nhẹ giống như tiếng muỗi kêu.

    Dã cục cưng chống tay lên eo, đảo mắt nhìn quanh bốn phía, ưỡn ngực nói, “Đoán không ra rồi phải không? Đáp án chính là…. Công chúa Bạch Tuyết.”

    Cha lớn vẻ mặt đen xì.

    “Đoán nữa nha…. Một dì xinh đẹp cùng với bảy vị mãnh thúc thúc trải qua một trận gió to sóng lớn (kinh đào hải lãng).”

    “Bát Tiên quá hải.”

    Vẻ mặt của cha lớn càng thêm âm trầm, không rên lên một tiếng.

    “Bảy thanh niên xông vào nhà của một đôi vợ chồng trẻ ân ái, giết chết người chồng, cuối cùng thay phiên nhau chinh phục vị thiếu phụ.”

    “…. Cái này mà cũng không biết, là hồ lô oa!”

    Cha lớn thân hình lảo đảo, xém chút đứng không vững.

    “Cha! Cha lớn ôm một cái….” Dã cục cưng cuối cùng cũng nhìn thấy cha lớn mười phần soái khí đang đứng trong đám người, một đường vọt thẳng tới, mở ra hai cánh tay bụ bẫm trắng nõn muốn ôm.

    Cha lớn vẻ mặt có chút hoảng hốt ôm lấy cô con gái ngoan, ánh mắt cực kỳ phức tạp nhìn bé đang liếm mút cây kem, “Cục cưng…. ‘Kinh đào hải lãng’, ‘thay phiên nhau’, ‘chinh phục’, mấy thứ này con học được ở đâu….”

    Dã cục cưng đầu lưỡi liếm liếm cây kem, đôi mắt long lanh tràn đầy hạnh phúc nheo lại, sau một lúc mới hồi phục tinh thần, “Nhìn thấy trong từ điển của mẹ.”

    Vậy ngươi cũng không thể cứ dùng bậy dùng bạ được a…. Cha lớn nắm chặt hai tay, nghiêng đầu, trong lòng thì đang khóc rống, “Cục cưng có biết những từ đó có nghĩa gì không?”

    “Biết.”

    “Vậy sao cục cưng có thể…. có thể sử dụng như thế.”

    “Ồ….” Dã cục cưng liếm hết cây kem, hai bàn tay nhớp nháp không biết hướng chỗ nào để lau, “Nhưng mà…. Mẹ nói Dã cục cưng tạo ra được những câu này thật sự là kỳ tài mà.”

    Cha lớn lấy ra khăn tay, cẩn thận giúp bé lau tay.

    “Cha lớn….” Cô nhóc hai mắt nước mắt lưng tròng, cực ủy khuất, “Có phải Dã cục cưng nói sai rồi phải không….”

    Cha lớn nhìn thấy tình thế có vẻ không ổn, vội vàng dỗ ngọt, “Cục cưng ngoan, cục cưng của cha là thông minh nhất.” Đúng vậy…. quá thông minh luôn…. Đổ mồ hôi, đem phim hoạt hình kinh điển thuyết minh vô cùng nhuần nhuyễn….

    Dã cục cưng thừa dịp cha lớn ôm bé, quay đầu, đem cái miệng nhỏ dính đầy kem hướng về phía chiếc áo sơ mi đắt tiền của cha lớn cọ cọ…. hồn nhiên đến quên cả trời đất.

    Quả nhiên là,

    Có mẹ nào thì tất cũng sẽ có con gái nấy, chuyện này nên làm thế nào cho phải đây.

    Nghiệp chướng, thật sự là nghiệp chướng.

    Story 1 Dì Lan tự thuật. Ta là bạn thời đại học của mẹ Dã cục cưng, gọi ta là dì Lan cũng được.

    Này không phải trọng điểm…. Trọng điểm chính là, có một việc ta phải làm sáng tỏ, vì hạnh phúc của con ta, ta phải rưng rưng nước mắt học theo mạnh mẫu tam thiên (*).

    Mong muốn của ta kỳ thật rất đơn giản, ta chỉ muốn an an ổn ổn sống ở thành thị một năm rưỡi là đủ lắm rồi, nhưng…. Nguyện vọng nhỏ nhoi này lại chưa bao giờ thực hiện được.

    Chuyện phải kể từ….

    Ta có một gia đình hạnh phúc, có một đứa con thật ngoan (đừng có hỏi chồng ta ở đâu….), nhưng cả đời ta phạm phải rất nhiều sai lầm, trong đó bao gồm việc gặp được Dã Cố Giai, cùng với nàng qua bốn năm đại học, nhưng tội này cũng không đáng chết…. Chuyện làm người ta đau lòng nhất chính là cư nhiên trong lúc còn sống lại gặp được nàng.

    Ngẫu nhiên trong một dịp tình cờ từ bạn học cũ ta biết được nàng đột nhiên kết hôn chớp nhoáng, không tổ chức hôn lễ, bất quá ngay cả chú rể tròn méo thế nào cũng không ai biết. Dù sao thì cũng ở cùng một thành phố, thế nào cũng có cơ hội chạm mặt nhau…. nhưng ta thế nào cũng không ngờ tới chúng ta lại có thể chạm mặt trong hoàn cảnh như thế….

    Một ngày ta đến nhà trẻ để đón con mình tan học, nhưng cô giáo lại nói cho ta biết con ta đã bị một tiểu cô nương dẫn đi rồi…. Hai người tay trong tay dường như rất thân thiết.

    Thế là ta dùng lời ngay lẽ phải ngăn lại những lời bịa đặt của cô giáo nhà trẻ, con ta không có khuynh hướng yêu sớm đâu nha, hắn thật sự rất thuần khiết, giống với cha hắn không có năng khiếu trong lĩnh vực đó.

    Cứ thế là tranh chấp cho đến tối, chúng ta song phương mới nhất trí đi tới kết luận, đó chính là con ta bị cái cô bé gần tuổi dụ dỗ chạy mất rồi….

    Ta đau lòng muốn chết, ta sinh nó ra từ phân với nước tiểu, một tháng tốn mấy ngàn tiền sữa bột nuôi hắn lớn tới như thế, cư nhiên nói mất là cứ thế biến mất. Ở cục cảnh sát báo án, ba ngày sau mới có tin tức, muốn ta đi đến một nhà để dẫn người về.

    Nhà của người nọ là một ngôi biệt thự rất lớn và sang trọng.

    Nữ chủ nhân ta quen….──|| chính là…. Dã…. Cố…. Giai….

    Con ta đang ngồi ở sofa chơi trò gia đình với con gái của nàng.

    Toát mồ hôi, nhìn thấy mẹ hắn, cũng không chào một tiếng, chỉ cùng với cô con gái của nàng chơi vui vẻ tới quên cả trời đất, ngốc tử chết bầm vụng trộm trốn nhà đi vui vậy sao.

    Bất quá, nói đến con gái của nàng….

    Ngoan ngoãn này, xinh đẹp này…. Trông có vẻ thuần khiết như công chúa Bạch Tuyết….

    Nhưng, đây chỉ là bề ngoài thôi, trên đời này có cái gọi là tri nhân tri diện bất tri tâm.

    Dưới đây chính là đoạn đối thoại để chứng minh: (Vì để bảo đảm tính chân thực của ghi chép, tái hiện lại lịch sử, SO xin lấy ngôi thứ ba để tường thuật)

    Dì Lan: “Dã cục cưng…. thực là ngoan…. để dì ôm một cái, cha con đâu?”

    Dã cục cưng: “Dì hỏi cha lớn hay là cha nhỏ?”

    Đờ ra, dì Lan hồ nghi thăm dò, liếc mắt nhìn sang mẹ Dã đang trong nhà bếp chuẩn bị bánh ngọt, lắc lắc đầu tiếp tục hỏi: “Cục cưng có tới hai người cha?”

    Dã cục cưng ưỡn ngực: “Ừ!”

    Dì Lan do dự một chút, nuốt vào rồi hỏi tiếp: “…. Cái kia…. Cả hai cha của Dã cục cưng đều biết đối phương tồn tại hả?”

    Dã cục cưng, gãi đầu, ngửa mặt nói: “Vì sao lại không biết…. bọn họ đều cùng sống chung với mẹ và cục cưng mà.”

    Dì Lan hoàn toàn đờ ra, thầm nghĩ nhà này cũng quá OPEN đi. “Này…. Này….”

    Dã cục cưng: “Tình cờ mẹ nói, lúc trước nếu không vì đúng lúc thấy được cha lớn hôn cha nhỏ, mẹ mới không thèm theo đuổi…. theo đuổi…. cha lớn đâu. Đúng rồi, dì ơi…. vì sao lại gọi là “theo đuổi” vậy….”

    Dì Lan đầu có chút ngốc nhìn Dã cục cưng, nhất thời không thốt được tiếng nào.

    Dã cục cưng tóm lấy vạt áo của dì Lan lắc lắc, “Dì….”

    Cậu con đang chơi đùa trong góc, cũng hứng thú đứng lên, vội vội vàng vàng chạy tới để nghe.

    Dì Lan xấu hổ ho khan một tiếng, nói lảng sang chuyện khác, “Trong nhà ai lớn nhất…. mẹ con có sợ cha con không?”

    Dã cục cưng gãi đầu, suy nghĩ một lúc lâu rồi mới trả lời: “Mẹ lớn nhất.”

    Dì Lan tò mỏ hỏi: “Dã cục cưng vì cái gì lại nói thế?”

    “Bởi vì….” Dã cục cưng ngoảnh đầu thăm dò bóng dáng của mẹ đang chuyển động trong bếp, che miệng cười trộm nói, “Bởi vì mẹ đem túi tiền của cha lớn và cha nhỏ vét sạch hết…. Mẹ nói, ai chọc mẹ giận mỗi tháng sẽ không phát tiền tiêu vặt cho người đó.”

    Lợi hại, Dã Cố Giai thủ đoạn cầm phu quả nhiên không giống người thường, dì Lan nhìn dáng vẻ buồn ngủ mơ màng của Dã cục cưng, cười tủm tỉm hỏi: “Cục cưng ngáp, bộ đêm qua ngủ không ngon sao?”

    Dã cục cưng ủy khuất nói: “Đêm qua cùng ngủ với ca ca xinh đẹp, bởi vì mẹ phải viết bản thảo….”

    Đổ mồ hôi ròng ròng…. Tuy biết là hai đứa nhỏ không thể làm ra được cái gì, nhưng vẫn cảm thấy không được tự nhiên, “Cục cưng sao lại không ngủ cùng với cha?”

    Dã cục cưng liếc mắt một cái, dùng vẻ mặt khinh thường ý bảo ngươi thực không có kiến thức thông thường, nói, “Dã cục cưng không có ngủ cùng cha, bởi vì cha lớn ngủ cùng với cha nhỏ…. Hơn nữa buổi tối rất ồn ào, ép tới ép lui, làm ồn cục cưng không ngủ được.”

    Dì Lan thạch hóa hoàn toàn.

    ─────────────────────────────

    Thế là ta mang theo đứa con bảo bối của mình chạy trối chết ra khỏi nhà các nàng, chuyện này quả cực kỳ bi thảm, thủ đoạn đầu độc mầm non cũng quá ư độc ác….

    Nhưng…. những ngày yên lành cũng trôi qua không được bao lâu.

    Một ngày kia, khi ta đi nhà trẻ để đón con, vừa vặn nhìn thấy Dã cục cưng cùng với mấy đứa nhỏ tụ tập lại đang thầm thì to nhỏ gì đó…. Cụ thể là cái gì thì ta cũng không có nghe được, bởi vì cô bé đã được một người đàn ông trẻ tuổi anh tuấn tiêu sái đón đi rồi, người kia nhìn có vẻ rất quen mặt…. Hình như có nhìn thấy qua trên một tạp chí doanh nghiệp, con trai độc nhất của một tập đoàn xí nghiệp nào đó, toát mồ hôi…. Có khả năng chính là cha của Dã cục cưng.

    Lúc ta tới đón con ta, nhìn thấy mặt của người kia đỏ như trứng tôm luộc, ta cứ thế kinh ngạc sững sờ dõi theo hướng Dã cục cưng rời đi.

    Về đến nhà, ngay lúc ta đang thái rau củ, cái kia bảo bối thuần khiết của ta cứ liên miên nói, “Mẹ…. cho mẹ đoán nha, là tên của phim hoạt hình.”

    “Một dì xinh đẹp cùng với bảy vị mãnh thúc thúc trải qua một trận gió to sóng lớn (kinh đào hải lãng).”

    ……

    “Bảy thanh niên xông vào nhà của một đôi vợ chồng trẻ ân ái, giết chết người chồng, cuối cùng thay phiên nhau chinh phục vị thiếu phụ.”

    Dao chặt thịt rớt……

    “Một người phụ nữ trẻ té xỉu, bị bảy người đàn ông khỏe mạnh kéo vào rừng rậm….

    Ta không thể nhịn được nữa, ta mạnh mẽ vọt tới che lại cái miệng của hắn, hai cánh tay trắng nõn của hắn vùng vẫy, giãy dũa, đôi mắt xinh đẹp trong suốt nhìn ta, ủy khuất chớp chớp, tựa hồ không rõ vì cái gì lại không cho hắn nói tiếp.

    Con ơi là con….

    Ngươi học gì không học, học cái xấu lại mau như thế.

    “Ai dạy cho con….”

    “Dã…. Dã cục cưng….”

    Tốt tốt tốt, ta không thể trêu vào ngươi…. chỉ đành phải trốn thôi….

    Thế là, cả đời này ta đã làm được một việc đúng đắn, đó chính là học theo “Mạnh mẫu tam thiên”

    Nhưng…. lau nước mắt…. ông trời ơi đến khi nào thì ngài mới có được cái đầu đây…. Vì cái gì thay đổi bao nhiêu chỗ đều để cho con ta gặp được nàng…. Mà đó là chuyện của sau này, tạm thời không đề cập tới.

    Ông trời ơi, yêu cầu của ta rất đơn giản, ta chỉ muốn được an an ổn ổn sống ở thành thị một năm rưỡi thôi mà.

    (*) Mạnh mẫu tam thiên

    1. (Nghĩa đen) Mạnh mẫu dọn nhà ba lần để chọn láng giềng tốt cho Mạnh Tử. (Lần thứ nhất, nhà ở gần nghĩa địa. Lần thứ hai, nhà ở gần chợ mua bán. Cuối cùng mẹ của Mạnh Tử dọn nhà một lần nữa để ở gần trường học, cho Mạnh Tử hoàn cảnh tốt về giáo dục).2. (Nghĩa bóng) Việc nào mẹ cũng làm để cho con đời sống tốt.
     
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Q.1 - Chương 4

    Hôm nay là ngày đầu tiên Dã cục cưng tham gia lớp học bổ túc Anh ngữ.

    Chỉ có điều hình như là bé đi nhầm chỗ rồi….

    Hay phải nói là cha nhỏ đăng ký nhầm ban cho bé rồi.

    Cả phòng học đang ầm ĩ, ngay giây phút Dã cục cưng bước vào bỗng trở nên yên tĩnh dọa người.

    Cả một phòng học rộng lớn hơn ba trăm người tất cả đều là mười tám mười chín tuổi, mà chỉ độc nhất mình Dã cục cưng là mới ba tuổi rưỡi….

    Cha nhỏ lại trêu đùa người ta rồi.

    Dã cục cưng hấp hấp cái mũi, đôi mắt ngập đầy hơi nước mông lung nhìn quét qua khắp các chú nhỏ, thím nhỏ, hai nắm tay nhỏ bé ướt đẫm mồ hôi nắm lại, ủy khuất nhếch miệng nghĩ tính khóc….

    “Oa, đáng yêu quá!”

    “Tránh ra, cho ta sờ một chút.”

    “Lăn qua một bên đi, em gái nhỏ, cho anh ôm một cái.”

    Trong một lúc, cả phòng học, hộp bút, bút máy, tập sách bay loạn xạ, Dã cục cưng bị các chú nhỏ, thím nhỏ, ánh mắt giống như hai luồng sáng chói rực đói khát, bu xung quanh Dã cục cưng chật như nêm cối.

    Khuôn mặt bị sờ soạng, bộ ngực nhỏ bị sờ soạng, cái mông nhỏ cũng bị sờ soạng.

    Hai cánh tay nhỏ bé quờ quạng lung tung, cào cấu khuôn mặt của người khác.

    “Ai ô ô…. Thật là thoải mái, mạnh tay nữa lên, anh không đau.”

    Toát mồ hôi.

    Mười phút tiếp theo, Dã cục cưng bị ôm cứng ngắt, cọ cọ vào bộ ngực của người nào đó.

    Năm phút tiếp theo, Dã cục cưng bị ôm vô tình cọ vào mông của người nào đó.

    Ba phút tiếp theo, Dã cục cưng bị các thím nhỏ hôn tới nước miếng đầy mặt.

    Một phút tiếp theo, cứu tinh đến….

    “Các học trò ngoan, hoan nghênh đã đến với trường ‘Tân phương Tây’…. Tôi là thầy Sue giáo viên bộ môn của các bạn.” Một người đàn ông trẻ ăn mặc lố lăng đang đứng trước bục giảng, ước chừng hai mươi mấy tuổi, đôi mắt ánh lên vẻ đào hoa, phong lưu nhưng vẫn không đủ để che lấp sự thông minh, còn ẩn hàm một tia ngạo ý.

    Hắn chính là danh bài số một của trường học ‘Tân phương Tây’, có thể đoán chính xác bất luận là đề thi Anh ngữ nào trong cả nước, còn có một tuyệt kỹ nổi tiếng trong toàn ban bổ túc, chính là khiêu vũ cực điệu nghệ…. và tiết mục khai giảng cho tân ban chính là khiêu vũ .

    Thế là cả phòng học sôi trào náo nhiệt hẳn lên, một vị nhân sĩ đã sờ soạng Dã cục cưng một lúc lâu có hảo tâm, lặng lẽ mang cô nhóc đã bị chà đạp không ra hình dạng để xuống chỗ ngồi.

    Vị trí này quá thấp, bất quá trước mặt Dã cục cưng còn có một cái TV, cô nhóc lười biếng tựa người vào ghế, nhìn vào màn hình TV tất cả đều đang đồng bộ chiếu hình ảnh của Sue.

    Mà Sue lại nhìn không tới Dã cục cưng, bởi vì có hơn ba trăm học sinh, mấy chục cái TV…. Cả một mảnh đầu đông nghìn nghịt, đối với hắn mà nói, vị trí của Dã cục cưng nhiều nhất cũng chỉ là trong đông nghìn nghịt cái đầu đó bị lún xuống một cái hố mà thôi, đông tới hoa cả mắt a….

    Bởi thế cho nên hắn đời này, hối hận nhất một việc,

    Chính là khiêu vũ trước một cô nhóc vị thành niên.

    Bục giảng đã bị các nam sinh khiêng đi….

    Âm nhạc vang lên, Sue trước đông đảo những ánh mắt say mê, sùng bái, xoay eo, lắc mông….

    Có rất nhiều giáo viên của ‘Tân phương Tây’ hay nói đùa rằng, lớp học bổ túc Anh ngữ của ‘Tân phương Tây’ là chỗ khiến cho phụ nữ biến thành đàn ông, còn đàn ông thì hạ cấp xuống làm gia súc.

    Ví dụ như Sue, hãy nhìn xem một giáo viên phong lưu đẹp trai như thế a, các giáo viên khác thì chỉ dùng miệng để dạy học, còn hắn dạy học không chỉ dùng miệng mà lại còn muốn dùng tới nửa thân dưới, như thế chính là bán đứng thân thể…. thật quá dễ dãi mà….

    Âm nhạc càng lúc càng say lòng, đôi mắt hoa đào của Sue quyến rũ, câu dẫn hồn người, chỉ một cái nháy mắt đủ khiến cho cả không gian tràn ngập tiếng thét chói tai….

    Thế là, hắn ngẫu hứng đột nhiên dâng trào, nhảy lên trên dãy bàn thứ nhất vũ động, động tác ái muội…. lực công phá đủ để phun máu mũi….

    Đổ mồ hôi, chỉ còn thiếu một cái cột nữa thôi (ý nói giống mấy cô nàng múa cột ấy).

    Dã cục cưng giang hai tay hai chân nằm ưỡn ra trên ghế, nhìn chằm chằm vào màn hình TV trên đỉnh đầu.

    Bốn phía đều là tiếng hoan hô, la hét chói tai.

    Bàn tay nhỏ dụi dụi mắt, đôi mắt ngập nước…. nghi hoặc khó hiểu nhìn trên bàn đang nhảy rất vui vẻ Sue. Gì chứ, cha nhỏ chẳng phải đăng ký cho cục cưng học lớp Anh ngữ bổ túc sao, vì cái gì người này lại giống như là đang huấn luyện lớp vũ đạo vậy….

    Vật nhỏ run run vươn một chân, chạm đất, xiêu vẹo từ trên ghế tụt xuống.

    Ư….

    Ra không được, những chỗ có thể đứng được đều bị các chú nhỏ thím nhỏ này chiếm cứ hết rồi.

    Suy nghĩ một chút, lại xiêu vẹo bò trở lại trên ghế.

    Gì chứ, mắt của chú này bộ bị đau sao…. Tại sao một bên cứ nhấp nháy không ngừng vậy,

    [ Đồng bộ giải thích: Cục cưng ngu ngốc, cái đó người ta gọi là vứt mị nhãn, phóng điện đó. ]

    [ Mỗ cục cưng: Gì chứ…. Nhưng mà cha nhỏ cũng ngẫu nhiên làm thế với cha lớn, mẹ nói đó là bị chuột rút. ]

    [ Đồng bộ giải thích:……]

    Này này, cái chú này trên người bộ bị ngứa hả…. sao cứ sờ tới sờ lui không ngừng vậy,

    [ Đồng bộ giải thích kèm theo dụ dỗ: Mẹ ngươi dạy cho ngươi trong “Mười tám chiêu sờ soạng” chiêu thức thứ nhất là chiêu gì? ]

    [ Mỗ cục cưng bừng tỉnh đại ngộ: Tự sờ! ]

    [ Mọi người:…..]

    Này này này, tò mò thật kỳ quái à, cái mũi nóng nóng, giống như có cái gì đang chảy xuống….

    Dùng tay áo chà lung xung.

    Cúi đầu xuống vừa lúc nhìn thấy, cánh tay áo đỏ đỏ, ngửi ngửi, nóng hầm hập, vươn đầu lưỡi liếm liếm, ngọt ngọt tanh tanh nha.

    ──||…. Máu mũi….

    Lặng im.

    Một mình lặng im.

    Hai vai nhỏ run lên, hai nắm tay mập mạp nắm chặt lại thành nắm đấm, ngửa đầu, mếu máo ‘Oa’ một tiếng, tiếng khóc thứ nhất đã bị nghẹn thật lâu từ lúc bắt đầu bước vào lớp học bổ túc bắt đầu bùng phát.

    Cha nhỏ là người xấu, mang người ta đến lớp học bổ túc, cha nhỏ không cần cục cưng nữa rồi…. tủi thân khóc….

    Các chú nhỏ thím nhỏ này đều là người xấu, ăn đậu hủ của cục cưng…. điên cuồng gào khóc….

    Thầy Sue là người xấu, mũi…. máu mũi…. đá ghế đá bàn, hai nắm tay vung vẫy lung tung, tủi thân tăng âm lượng điên cuồng khóc….

    Thế là,

    Một điệu vũ hoàn mĩ, được kết thúc trong tiếng kêu gào than khóc của Dã cục cưng.

    Sue cũng thành công nhận thức được sai lầm của chính mình, nhìn thấy khuôn mặt lem luốc đầy máu của Dã cục cưng….

    Từ đó về sau trong nước mắt cùng với sự hối hận của chúng fan đã đặt dấu chấm cuối cùng cho tiết mục khiêu vũ khai giảng tân ban, và cũng từ đó về sau chỉ cần nhìn thấy một vật thể hình cầu mập mạp nào có dính máu là Sue lại nhớ tới ngày đó tháng đó năm đó trên bục giảng nhìn thấy cả khuôn mặt dính đầy máu cùng với đôi mắt to trong suốt, ngây thơ, ngập nước mắt của Dã cục cưng.