Full Anh Yêu, Đừng Có Ăn Vạ

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 14/10/15.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914
    [​IMG]
    Tác giả
    : Đường Sương
    Độ dài: 10 chương
    Tình trạng: hoàn
    Giới thiệu:
    Hai nhà Diệp, Từ đối đầu nay đã nhiều năm, chuyện này mọi người ai cũng biết. Ông Diệp đặt tên cho hai đứa con là Diệp Trạm và Diệp Nặc biệt danh là Capu và Chino, ông Từ lại đặt tên cho đứa con gái yêu dấu của mình là Từ Mễ và Từ Mật, thường gọi là Tiểu Mễ Mễ và Tiểu Mật Mật, nhưng. . . . . . Đến bây giờ bọn họ cũng không nghĩ đến chuyện cho con của mình ghép đôi với con của đối phương! Hai người đàn ông trong hai gia đình đối đầu lẫn nhau thì thôi đi, mà em gái Tiểu Mật vốn tưởng rằng đi du học học, cách xa vạn dặm, sẽ không cọ sát ra tia lửa mới phải, không ngờ bọn họ đã sai hoàn toàn! Đáng hận ....! Đoạn "Nghiệt duyên" này rốt cuộc bắt đầu từ lúc nào? Chẳng lẽ là ngày Tiểu Mật trở về nước, cái tên nhóc con kia đi đón? Ai, ai ngờ lại có thể lấy được Tiểu Mật, lúc nhỏ điềm đạm đáng yêu, lớn lên lại trở thành một đại mỹ nhân mê người? ! Một thân quần áo mát mẻ, có người đàn ông nào chịu nổi chứ? Sớm biết như thế sẽ không để cho tên nhóc con kia đi đón rồi. Cướp mất con gái bảo bổi của ông.
     
    Last edited by a moderator: 3/11/15
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Mở đầu

    Ban đêm, sân khấu Học viện âm nhạc rực rỡ ánh đèn, trong đại sảnh đang tiến hành nhạc hội định kỳ cho sinh viên năm cuối.

    Mặc dù đây chỉ là những tiết mục do sinh viên trong Học viện âm nhạc biểu diễn, nhưng không khí của hội trường lại hết sức long trọng, hoàn toàn không thua các tiết mục chính thức khác, mặc kệ là trên đài hoặc là dưới đài, mọi người đều mặc trang phục rất chỉnh tề.

    Sinh viên trong Học viện âm nhạc này, nửa năm sẽ tập trung lại biểu diễn một lần, coi là cơ hội thi đấu lẫn nhau.

    Mỗi sinh viên đều phải dốc hết sức, xuất hết tất cả vốn liếng, xem ai là người có tài đãnh đàn hay nhất, người nào có thành tựu âm nhạc cao nhất.

    Trên sân khấu có một chàng trai đang đàn Violin, động tác kéo đàn lưu loát kết thúc bài nhạc, chiếm được tiếng vỗ tay nhiệt liệt trong bữa tiệc.

    Chàng trai tóc vàng trình bày tiết mục hết sức hoàn mỹ, dien~dan~le~quy~don, bởi vì ngay cả giáo sư hướng dẫn ngồi bên dưới cũng gật đầu khen ngợi không ngừng, vỗ tay nhiệt tình cho anh. Anh tràn đầy tự tin mỉm cười với mọi người, sau khi thi lễ cuối chào, nhàn nhã lùi ra sau sân khấu.

    Ở tại nới phương Tây này học âm nhạc, khuôn mặt Phương Đông rất ít khi xuất hiện, vì vậy khi cô gái Đông Phương xuất hiện, làm người khác cực kỳ chú ý.

    Người con trai tóc vàng từ từ bước xuống, quay đầu nhìn bóng lưng của một cô gái nhỏ. Cô gái Đông Phương nhỏ nhắn đi tới chính giữa sân khấu, ngồi vào ghế trước dương cầm, mọi người vỗ tay hoan nghênh một tràng dài.

    Đợi tiếng vỗ tay dưới sân khấu một lát, cô gái lại vẫn không nhúc nhích như cũ, đôi tay để trên đùi, nhíu mắt lại, nhìn chằm chằm vào các phím đàn, sắc mặt có chút trắng bệch. Chậm chạp không đánh đàn, những người nghe không đợi đợi bắt đầu ghé tai nhau xì xào, ánh mắt tò mò nhìn lên sân khấu.

    Tại chỗ khán giả, phần lớn là sinh viên tài năng, nếu không chính là người có tiếng trong giới âm nhạc, bọn họ hiểu khi lên sân khấu biểu diễn, cần có bao nhiêu dũng khí, vì vậy mọi người cho là cái cô gái Đông Phương này đang lấy dũng khí, rất có tính nhẫn nại bao dung hành động của cô gái này. Chỉ là, trong tâm bọn họ đối với màn biểu diễn của cô gái, đã giảm không ít sự mong đợi và hào hứng. dien*dan*le*quy*don. Có thể tiến được vào học viện âm nhạc này, tất cả đều là sinh viên đứng đầu đến từ các nơi trên thế giới, đều có năng khiếu âm nhạc thiên phú, bất kỳ sinh viên nào, ít nhiều gì cũng đã từng tham gia đại nhạc hội cấp quốc gia, vì vậy đối với các loại hình hoạt động tương tự như thế này, chỉ là nhưng tiết mục biểu diễn bình thường thôi.

    Qua thật lâu, cô gái rốt cuộc động.

    Chỉ thấy cô thở phào một hơi, mọi người bên dưới sân khấu cũng buông lỏng theo, cho là rốt cuộc cô đã lấy hết dũng khí, có thể bắt đầu đánh đàn rồi.

    Ai ngờ, cô gái này lại có hành dộng ngoài bất ngờ, lần nữa khiến khán giả sửng sốt. Cô bỏ qua biểu diễn, một chút cũng không động đến phím đàn, liền đứng lên đi tới trước sân khấu, mặt không thay đổi cúi người chào mọi người, trực tiếp đi đến lối ra.

    Bên dưới sân khấu các giảng viên hai mặt nhìn nhau, kinh ngạc không dứt, giữa thính phòng cũng tuôn ra từng chuỗi bàn luận xôn xao.

    Âm thanh ông ông không dứt, vang vọng trong khán phòng. . . . . .

    * * *
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/12/15
    8 people like this.
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1

    Diệp Nặc ngồi trong phòng chờ ở sân bay, đôi tay ôm ngực, ngửa đầu nhìn biển báo các chuyến bay, nhàm chán ngáp một cái.

    Anh đang chờ em vợ của anh hai anh - cũng chính là Từ Mễ, con gái của nhà họ Từ sát vách nhà bọn họ.

    Hai người cha của nhà họ Diệp bọn họ và nhà họ Từ, mặc dù là hàng xóm lâu năm, nhưng vĩnh viễn không hợp nhau, cả khu ai cũng biết hai nhà bọn họ là kẻ thù truyền kiếp.

    Nhà họ Diệp và nhà họ Từ, cái gì cũng tranh nhau, ngay cả tên của con mình, l@q@đ, cũng có thể lấy ra tranh đấu.

    Năm đó cha anh đặt tên cho anh và người anh sinh đôi là Diệp Trạm và Diệp Nặc thì cha Từ cũng không cam chịu yếu thế, sinh ra hai đứa con gái, cũng đặt tên hai đứa con gái thành là Từ Lạp và Từ Mễ, không để cho nhà họ Diệp giành mất danh tiếng.

    Những chuyện ngu xuẩn này, vẫn bị đem ra đàm tiếu ở khu này, làm chuyện cười suốt hai mươi mấy năm qua.

    Anh trai anh từ lúc sáu tuổi đã nhận định rằng "Cà phê phải đi với bánh ngọt mới có hiệu quả tốt", hoàn toàn không để vào mắt ý hận giữa hai cha, vô tư kéo con gái nhà người ta lên giường, có trước cưới sau, hai vị phụ huynh hai bên cũng đành phải nhân nhượng, chỉ có thể không cam không nguyện kết thành thân gia.

    Hôm nay, vốn là anh hai đến sân bay đón em gái Từ đi du học hai năm trước, nay trở về nghỉ hè.

    Ai biết trước khi ra cửa một phút, Từ Mễ đột nhiên đau bụng, hình như có dấu hiệu sinh non, Cabo khẩn trương chạy như bay đưa vợ yêu đến bệnh viện.

    Cha mẹ anh cùng ông bà thông gia vừa nghe đến tin tức, tất cả đều lo lắng phóng tới bệnh viện, rất sợ tiểu tôn tử còn chưa ra đời gặp phải chuyện bất trắc.

    Trong lúc vội vàng, anh bị mọi người bắt được, nửa cầu xin nửa ép anh đến sân bay đón Từ Mật trở về.

    Nghĩ tới vấn đề rồi, anh cầm điện thoại di động lên, gọi cho anh mình.

    "Này, Cabo, Từ Mễ không sao chứ?"

    Nghe câu trả lời trong điện thoại, chân mày anh hơi nhíu lại.

    "Cần nằm viện quan sát và an thai sao? Được rồi, anh lo chăm sóc vợ mình cho tốt đi, về phần em vợ anh, tôi sẽ phụ trách đưa cô đầy đủ không sứt mẻ miếng nào về nhà họ Từ." Cắt đứt cuộc trò chuyện.

    Xác định mẹ con Từ Mễ đều không có việc, anh hơi yên tâm.

    Mặc dù cha của bọn anh và cha Từ luôn luôn bất hòa, nhưng anh với anh hai và Từ Mễ đều là bạn chơi chung từ nhỏ, cùng nhau lớn lên, cho nên Từ Mễ xảy ra vấn đề trong lúc mang thai, anh cũng rất lo lắng.

    Lúc này, ngay cửa nhập cảnh xuất hiện vài người đang kéo hành ký đi ra, người nhận điện thoại thấy thế cũng chen lên đi trước.

    Diệp Nặc ngẩng đầu liếc biển thông báo chuyến bay, xác định chuyến bay anh đợi đã tới, vì vậy lười biếng đứng lên, đi tới nhìn đám người bên ngoài, híp cặp mắt, tìm kiếm bóng dáng của Từ Mật .

    Ấn tượng của anh đối với Từ Mật rất ít, vẻn vẹn chỉ nhớ nhiều năm trước cô bé luôn đi theo anh, anh hai và Từ Mễ và cái đuôi nho nhỏ phía sau, cười lên ngọt ngào, khuôn mặt mềm mại giống như khối bánh ngọt nhỏ bé.

    Lúc em gái Từ ra nước ngoài, anh quá bận rộn việc học cùng nghiên cứu, nhập ngũ hai năm, càng thêm không có cơ hội để gặp Từ Mật . Vì vậy trong đầu trí nhớ đối với cô, đã sớm mơ hồ.

    Mặc dù nói con gái 18 sẽ đại biến, nhưng anh cho dù có thay đổi như thế nào đi nữa, cũng không đến nổi thay thành hình khác, cho nên anh liều chết hai mắt nhìn chằm chằm mà tìm kiếm em gái chân ngắn trong đám người. . . . . .

    "Anh Nặc ——"

    Một cô gái chạy đến phía anh, công kích lồng ngực của anh.

    Diệp Nặc sợ hết hồn, trực giác đưa tay ôm lấy người con gái trong ngực kia, chân phải lui vài bước mới có thể giữ được thăng bằng.

    "Giở trò quỷ gì đây——" anh vẫn chưa hết sợ hãi, liền mắng.

    "Anh Năc, anh đến đây đón em sao, em rất ngạc nhiên đây! Em còn tưởng rằng chị hoặc cha mẹ em sẽ dến đón em đấy chứ!"

    Người con gái duyên dáng trước ngực duyên dáng nói.

    Tiếng cười thanh thúy, khanh khách vang lên bên tai, mùi thơm chỉ có trên người cô gái cũng theo đó xông vào mũi, trong nháy mắt kia Diệp Nặc có chút mất hồn.

    Anh phát hiện người con gái đang ở trong ngực anh, vô cùng hấp dẫn, mặc áo hở vai và còn để lộ ra đôi chân thon dài, cô chẳng những nhảy vào trong ngực anh, mà hai cái chân dài cũng vòng ôm bên eo của anh thật chặt, lấy tư thế tiêu chuẩn cảu gấu koala, vững vàng trèo lên trên người của anh. l%q%d

    Cả người Diệp Nặc bỗng chốc nóng ran nóng lên, theo bản năng nổi lên phản ứng sinh lý mãnh liệt của phái nam.

    "Em là. . . . . . Từ Mật ?" Anh khàn khàn lên tiếng hỏi.

    "Là em đây!"

    Đôi tay Từ Mật câu cổ của anh, chẳng những cười cong hai mắt, môi thoa son bóngcũng giương lên hình cung tuyệt đẹp.

    Diệp Nặc cúi đầu nhìn người đang đeo mình như gấu koala, mắt trừng to.

    Cô. . . . . . Cô là em gái Mật Mật của nhà họ Từ đây sao? !

    Phải nói trước mắt là một tiểu yêu tinh mới đúng!

    "Em . . . . . Ách. . . . . . Em có lạnh hay không?"

    Nhìn khoảng cách trước mắt chỉ có hai mươi phân, tóc xoăn màu nâu rũ xuống vai, đầu Diệp Nặc trống rỗng, trong đầu chỉ hiện ra câu này đầu tiên, rồi lại ngơ ngác phát lên thành tiếng.

    "Dạ, không lạnh! Trên máy bay có mền, còn có máy điều hòa, em không cảm thấy lạnh chút nào!" Cô nghịch ngợm đá đá chân dài mảnh khảnh trên lưng anh.

    Diệp Nặc nhìn cô chằm chằm, không có cách nào quyết định dời ánh mắt mình

    đi nơi khác.

    Cô mặc thật ít vải, ánh mắt của anh nhìn nơi nào cũng không đúng.

    "Em ở nước ngoài nghèo đến nỗi không thể mua được một bộ quần áo hoàn chỉnh hay sao?" Anh lẩm bẩm hỏi.

    Cuối cùng, anh quyết định nguýt mắt nhìn cô, nhìn cô rõ ràng hơn.

    Ông trời! Cô thật sự là Mật Mật?

    Da thịt trắng như tuyết, trong trắng lộ hồng vô cùng mịn màng, không thấy một chút lỗ chân lông. Mắt chuốc mascara màu tím, làm làn mi cong cong, nhìn rất thu hút.

    Mới hai năm không thấy, vốn là tiểu Mật Mật ngọt ngào, thế nào lắc mình một cái, thành một cô gái nóng bỏng ngọt ngào, làm đàn ông muốn phạm tội?

    "Không phải đâu, quần áo của em rất nhiều đấy! Anh xem, đây là hai vali quần áo, loại này có rất nhiều lớp quần áo. Cởi cái bên ngoài, bên trong còn có một cái nữa, vải cũng không ít nha. . . . . ." Cô ở trên người anh lắc lắc vai cùng eo, muốn cởi từng món trên người xuống, chứng minh cho anh nhìn.

    "Tiểu Mật, đừng động. . . . . ." Khuôn mặt anh ửng hông, ngăn cản cô cởi quần áo của mình.

    "Vâng." Quả nhiên cô thu tay lại, ngoan ngoãn treo ngược ở trên người anh.

    Anh chau mày lại, cảm thấy tư thế hiện giờ của hai người rất thu hút ánh nhìn, cũng rất có cái gì đó không đúng.

    "Ừ. . . . . . trước tiên, em nên xuống đi đã. . . . . ." Anh hắng giọng, ngay sau đó anh lại thay đổi chủ ý.

    "Ai da, anh thật là khó chịu mà! Vừa muốn em không được động, vừa muốn em đi xuống, anh trở nên dong dài khó chị như thế từ bao giờ vậy chứ?"

    Ngoài miệng nói tới nói lui, nhưng cô vẫn nghe lời buông hai cánh tay đang câu cổ anh và hai chân đang vòng eo anh ra. dien&dan&le&quy&don

    "Anh dong dài?"

    Anh giống như ăn phải thuốc nổ, có miệng khó trả lời.

    Cũng không biết là cố ý hay là vô tình, khi cô chậm rãi trợt xuống, hình như thời gian dụi dụi ở ngực anh hơi lâu lâu một chút. . . . . .

    Một con sóng dậy lên vọt tới cổ, Diệp Nặc dứt khoát chủ động đưa tay, nhanh chóng kéo cô ra, cách xa mình 50cm.

    Ai biết, khi anh chăm chú nhìn lại, mới phát hiện quần áo cô đang mặc so với tưởng tượng của anh còn đáng giận hơn ——

    Áo cô mặc mỏng đến mức có thể thấy được hình dáng bên trong áo lót của cô!

    Loại này vải vóc còn nói nhiều tầng gì chứ? Quả thật lừa thần gạt quỷ!

    Chỉ là, nói thật, vóc người của em gái tiểu Từ thật đúng là yểu điệu thướt tha, làm cho anh có cảm giác như mình vừa phát hiện ra một kỳ quan thế giới, anh cảm thấy mũi mình hơi ẩm ướt, ngứa ngứa một chút, không nhịn được giơ tay quệt mũi. . . . . .

    "A! Anh Nặc, anh chảy máu mũi kìa!"

    Một tiếng kêu to làm anh cũng phải kinh sợ.

    Nhìn chằm chằm vết máu màu đỏ trên mu bàn tay, Diệp Nặc không thể tin khẽ nguyền rủa một tiếng.

    Máu mũi?

    Anh chảy máu mũi?

    Anh thế nhưng lại chảy máu mũi?

    Đối diện với tiểu Mật Mật nhà bên cạnh, lớn lên cùng với mình từ nhỏ, anh không nghĩ đến có ngày anh lại phun máu mũi?

    Ông trời, đây là tình huống gì?

    Diệp Nặc nhah chóng rút khắn trong túi ra đưa lên chặn máu mũi, lúng túng ngẩng đầu lên. "Ách. . . . . . Dạo gần đây anh nghỉ ngơi và làm việc không ổn định, hỏa khí lớn."

    Chỉ thấy Từ Mật nắm túi đeo lưng, đứng cách anh hai bước nhìn anh, bộ mặt vô tội.

    "Oh." Cô gật đầu một cái, mặt đồng tình.

    Cặp mắt Diệp Nặc bỗng chốc nhíu lại.

    Có chết anh cũng không tin tưởng, anh vừa thấy trong đáy mắt cô lóe lên một tia sáng khác thường, không có chút nào mang lại cảm giác cô đang vô tội! *editor: anh đang chột dạ ah, có thật giật mình là đây sao? *

    "Sao người nhà em không đến đây đón em? Sao họ có thể đối xử lạnh nhạt với em như vậy chứ? Em chỉ ra nước ngoài mới hai năm thôi mà!"

    Từ Mật đột nhiên dời mắt đi chỗ khác, nhìn phía sau anh một chút, trong mắt hình như chứa cảm xúc mất mác.

    "Vừa lức ra cửa chị của em có dấu hiện sinh non, nên tất cả mọi người đều đến bệnh viện với cô ấy rồi."

    "Vừa lúc ra cửa chị của em lại có dấu hiện sinh non, nên tất cả mọi người đều đến bệnh viện với cô ấy rồi."

    "Chị em sinh non? Nhanh, nhanh, mau! Mau đưa em đến chỗ chị em đi!" Gương mặt Từ Mật liền biến sắc, liền lôi kéo anh chạy nhanh khỏi sân bay.

    Bốn miệng Nhà họ Từ. . . . . . Ách, năm miệng, đoàn viên trong phòng bệnh khoa sản.

    "Oa! Chị, chị có em bé rồi !" Từ Mật buồn cười duỗi ra ngón tay, nhẹ nhàng chỉ chỉ vào cái bụng nhô lên của Từ Mễ.

    "Mật Mật, đừng làm loạn! Chị của con cần phải an thai." Mẹ Từ khẩn trương lấy tay của cô ra.

    "Mặt mũi của em thật lớn đấy, vốn là nó muốn tự mình chui ra để hôn đón tiếp em, nhưng lại bị thầy thuốc nhét về trong bụng, hơn nữa mới vừa rồi cha của nó còn đe dọa tiểu tử không ngoan này." Từ Mễ tái mặt, cười đến không còn hơi sức.

    "Anh Cabo nói lời đe dọa nó?" Từ Mật tò mò hỏi.

    "Anh nói cho bảo bảo biết, nếu như không nghe lời, sau này anh sẽ gọi nó là Tiểu Cống."

    "Ác như vậy à?" Từ Mật nháy mắt mấy cái, l*q*đ, bật cười.

    "Ta không cho phép! Tiểu tử thối, sao con dám đăt tên cho cháu đích tôn của ta như thế chứ!" Cha Từ vừa nghe, sẵng giọng đáp lại.

    Diệp Trạm trợn mắt một cái.

    "Cha, cha nên bồi dưỡng cảm xúc một chút, nên học người ta che giấu sự tức giận của mình. Sống nhiều tuổi như vậy rồi, thế nhưng nghe không hiểu chuyện cười.”

    Cha Từ lạnh lùng hừ một tiếng.

    "Chị, chị rất hạnh phúc?"

    "Xong rồi! Cabo thối mặc dù làm người ta ghét, nhưng đối với chị coi như cũng không tệ!" Trên mặt Diệp Trạm có một tia thẹn thùng đỏ ửng.

    "Chị. . . . . ." Từ Mật kêu một tiếng.

    "Hả?"

    "Em rất hâm mộ chị."

    Từ Mật nhìn cô, đột nhiên nhẹ nhàng nói một câu.

    Diệp Trạm ngẩng đầu nhìn em vợ, phát hiện giọng nói của cô hình như có chút khác thường.

    "Cái gì. . . . . ."

    Đang muốn mở miệng hỏi thăm, em gái liền bị cha cướp đi.

    "Con gái ngoan, cha hỏi con, tiểu tử thúi Diệp Nặc kia đi đón con, có làm cái gì với con hay không. . . . . .?"

    Nghe hai đứa con gái trò chuyện, cha Từ đột nhiên một thanh kéo Từ Mễ qua, dọa cô giật mình.

    "Làm cái gì với con?" Từ Mật sửng sốt một chút.

    dien%dan%le%quy%don

    "Có làm cái gì với con không. . . . . . Cái đó?" cha Từ thấp giọng nói, len lén dò xét ngoài cửa một cái, giống như là lo lắng tai vách mạch rừng.

    "Ý cha là có ôm chào mừng con trở về phải không? Có ạ!" Từ Mật thẳng thắng gật đầu. Chỉ là. . . . . . Là cô nhảy lên trên người người ta mà thôi.

    Con gái thẳng thắng, dọa cha Từ.

    "Cái gì? Tiểu tử thúi kia dám ôm con? Chaa đi làm thịt nó!" Cha Từ cực kỳ tức giận, cuộn tay áo lên muốn lao ra cửa.

    "Cha ——" Từ Mật nhanh tay lẹ mắt kéo cha lại, cảm thấy cái tính nóng nảy của cha xưa nay, một chút cũng không đổi.

    "Đáng ghét! Chị của con đã bị thằng lớn của nhà họ Diệp bắt cóc rồi, cha tuyệt đối phải phòng ngừa nghiêm mật đứa em của nó sẽ lừa con đi nữa!"

    "Cha, cha không cần quá nhạy cảm như thế, nó đối với Từ Mật không có hứng thú!" Diệp Trạm nằm ở trên giường bệnh, phất tay an ủi cha Từ đang giận.

    "Nhà họ Diệp các người đã lừa đi một đứa con gái của ta rồi, bây giờ còn nghĩ muốn lừa thêm đứa con gái còn lại của ta hay sao? Ta không cho phép! Ta, không, cho, phép!"

    Nghe cha rít gào, lông mi Từ Mật buông xuống, làm cho người ta không thấy được suy nghĩ ẩn trong đáy mắt cô.

    "Xú lão đầu! Người ta lái xe một chặng đường dài đến sân bay, tốt bụng giúp chúng ta đón Mật Mật, chúng ta còn chưa nói cám ơn với người ta, sao ông lại nôn nóng đòi đi tính sổ với ngừi ta chứ?"

    Mẹ Từ cau mày mở kim khẩu, giảng đạo lý với cha Từ, nói rõ cách xử sự một người bình thường nên có.

    "Nhưng tiểu tử thúi kia ôm Mật Mật! Tiểu Mật Mật của chúng ta bị nó khi dễ rồi !"

    Ô —— anh thật không cam lòng!

    "Được rồi, không cần rống lên! Nơi này là bệnh viện." Mẹ Từ hơi tức giận lại quở nhẹ một tiếng.

    Mặt cha Từ đỏ bừng lên, nghĩ đến con gái lớn cũng là bênh nhân nên ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

    "Vậy. . . . . . Cái đó. . . . . ."

    Do dự do dự nữa, Từ Mật trong góc vẫn không lên tiếng, đột nhiên lại muốn nói gì đó.

    "Chuyện gì?" Cha Từ quay đầu lại hỏi, muốn tìm cái ghế ngồi xuống lấy hơi.

    "Cha. . . . . . Cái đó. . . . . . Là con ôm anh ấy trước..., không phải anh ấy chủ động ôm con đâu." Từ Mật gãi gãi đầu, ngượng ngùng cười gượng.

    Cô đối với Diệp Nặc có tâm tư là một chuyện, nhưng vừa mới trở lại làm người ta gặp rắc rối, hình như không có đạo đức!

    "Cái gì? !" Cha Từ nghe vậy sững sờ, hoá đá tại chỗ. . . l~q~d. . .

    Cái gọi là "Nhà có con gái mới lớn", là khắp nơi có con gái lớn đều phiền não hay sao.

    Nhìn hai chân Từ Mật thẳng dài tuyết trắng ở trong phòng khách, chiếm đoạt nguyên cái ghế sa lon.

    Từ Mật không hề cảm thấy từ thế đó lại khiến đàn ông ngứa ngày khó chịu, lại vừa ngồi, vừa quan sát cha Từ đang xoa xoa trán, nặng nề thở dài một hơi. Nhíu chân mày, cha Từ lâm vào trạng thái lo âu trước nay chưa từng có.

    Ban đầu, con gái và tên anh cả của nhà họ Diệp kết hôn, từng làm cho ông bạc hết nữa đầu rồi. Bây giờ lại đến lượt tiểu Mật, nói không chừng lại làm cho ông bạc tiếp nữa cái đầu còn lại.

    "Lão đầu, ông ở đây than thở cái gì?" Mẹ Từ đi qua bên cạnh đẩy một cái bờ vai của ông.

    "Tôi thấy Mật Mật sắp bị người ta lừa gạt rồi!" Vẻ mặt của ông khó nén bi phẫn.

    "Ông nói tiểu Mật?" Mẹ Từ quay đầu lại nhìn đứa con gái thứ hai của mình.

    "Đúng vậy . . . . . .” Tay ông chống cằm, cảm thấy vô lực.

    "Con bé hiện tại mới hai mươi tuổi, ông lo lắng quá sớm rồi đấy?" Mẹ Từ bật cười ra tiếng, lơ đễnh lắc đầu một cái.

    "Tôi tin tưởng trực giác của tôi! Tiểu tử Diệp Nắc kia, ngay từ lúc Từ Mật trở về, ánh mắt luôn có cái gì đó không đúng!" Vẻ mặt của cha Từ vô cùng kiên trì.

    "Sao lại có cái gì không đúng chứ?" Mẹ Từ không cảm thấy có cái gì không đúng, hỏi ngược lại ông.

    "Ánh mắt của nó, cùng với ánh mắt thằng nhóc Cabo trước kia, khi nó cùng với tiểu Mễ, giống nhau như đúc!"

    "Cabo và Chino là anh em sinh đôi, ánh mắt giống nhau là chuyện rất bình thường." Mẹ Từ không cho là đúng nhắc nhở ông.

    Cha Từ dừng một chút, đột nhiên nghĩ đến cái gì. "Đúng rồi, bà xã, em có nhớ hay không, lúc Mật Mật mới vừa sanh ra, thằng nhóc đó luôn tới nhà chúng ta, đòi bế Mật Mật?"

    "Hình như là có chuyện này. . . . . ." Mẹ Từ nghiêng đầu suy nghĩ một chút, gật đầu một cái.

    "Đáng ghét! Tôi đã nói rồi mà! Nhất định là lúc Từ Mật vừa ra đời, tên nhóc Chino đã có ý đồ với con bé rồi!" Vừa được mẹ Từ chứng thực, cha Từ lập tức tức giận, vỗ một cái thật mạnh lên đùi.

    "Ông nghĩ quá nhiều rồi! Lúc Mật Mật vừa mới sinh thì chino chỉ khoảng 5, 6 tuổi mà thôi, đứa bé nhỏ như thế thì có thể làm cái gì?" mắt mẹ Từ trợn trắng, "Khư" một tiếng.

    "Ây! Quả nhiên cha nào con nấy! Tên tiểu tử thúi kia đúng Tiểu Sắc Quỷ, chỉ mới 5, 6 tuổi đã có suy nghĩ không đứng đắn với con gái ta rồi, căn bản là tâm thuật bất chánh!" cha Từ giống như là không nghe thấy lời của bà xã, không ngừng nói lảm nhảm.

    "Bệnh thần kinh!" mẹ Từ nói xong liền xoay người vào phòng bếp, không muốn để ý ông nữa.

    Cha Từ phiền não đi tới đi lui, càng nghĩ càng không yên lòng, xoay người chạy vào phòng khách, kéo Từ Mật, ý bảo cô nghe ông lời nói.

    "Con gái, đứng lên!"

    "Sao thế cha?" Từ Mật sợ hết hồn, thật nhanh ngồi thẳng người, trong mắt có một chút chột dạ.

    Xong rồi! Chẳng lẽ cha đã biết chuyện của cô ở học viện âm nhạc rồi sao?

    Trong lòng đổ mồ hôi lạnh, cô cố gắng ra vẻ không có chuyện gì, mở mắt to, giả bộ không hiểu nhìn cha.

    "Cha nói với con, sau này con không được phép đến gần tên tiểu tử thúi nhà họ Diệp sát vách nữa, nghe chưa?" cha Từ mặt nghiêm túc cảnh cáo.

    "Tiểu tử thúi nhà họ Diệp sát vách? Ý cha nói là anh rễ sao?" Từ Mật nháy mắt mấy cái.

    "Không phải, cha nói người khác!"

    "Ý cha là anh Nặc?" Tim của cô đập chậm một chút.

    "Đúng đúng đúng! Cha nói với con, thằng nhóc Cabo đem chị con bắt cóc, gạo sống nấu thành cơm chín, cha nhận. Nhưng tên tiểu tử thúi chino kia lại dám lặp lại chiêu cũ, cha nhất định sẽn đánh gãy chân của nó!"

    "Vâng." Từ Mật khéo léo gật đầu, trong lòng len lén thở ra một hơi yên lòng.

    Cũng may, cũng may, không phải tìm cô vấn tội. Này cho thấy chuyện cô làm mất thể diện trở về nước, còn chưa có truyền về tới Đài Loan?

    Thật là lạ, những thầy giáo kia thật kỳ lạ, sau khi cô làm hỏng trình diễn cuối kỳ, sao còn chưa đem chuyện này báo về cho gia đình cô?

    Trong lòng của cô mặc dù tràn đầy nghi vấn, nhưng đánh chết cũng không dám chủ động hỏi.

    "Con gái nhà họ Từ chúng ta, không thể để cho bọn nhà họ Diệp cướp mất được!" cha Từ dùng sức võ mạnh cái bàn.

    Từ Mật nhìn cái bàn nhíu mày. Cô tin nếu như cha có nội công, tuyệt đối sẽ chém đứt cái bàn đó phát tiết một chút.

    "Cha, người ta đã đặt tên cho con họ là Capu và Chino, đó là tự do của bọn họ. Là cha không chịu thua đặt tên chị và con là Từ Mễ và Từ Mật , mới có thể thành loại cục diện này thôi. . . . . ." Từ Mật không nể mặt châm chọc.

    "Cha muốn đặt tên con gái là Từ Mễ bà Từ Mật , cũng là tự do của cha!" Cha Từ không phục phản bác.

    "Thôi, không với cha nữa." Từ Mật đứng dậy dãn gân cốt một cái, đi tới cửa chính.

    "Con muốn đi nơi nào?"

    "Con có việc phải tìm anh Nặc."

    "Tìm nó? Con muốn đi nhà họ Diệp? Con tìm nó làm cái gì?"

    "Máy tính trong phòng con lâu rồi không sử dụng, nay có chút vấn đề."

    "Này, trở lại! Không phải cha đã nói, Con không thể đến gần tên tiểu tử đó hay sao? Mật Mật, Từ Mật ——"

    Từ Mật mắt điếc tai ngơ, làm như không nghe thấy tiếng cha Từ đang thét phía sau.

    "Con sẽ trở về nhanh thôi." Mang dép vào, phất tay một cái, kéo cửa chính ra, Từ Mật bước nhàn nhã đến cửa chính nhà họ Diệp.

    "Từ Mật!" cha Từ thiếu chút nữa tức hộc máu.

    Thấy con gái mặc quần short quá ngắn ra cửa, đôi chân trắng như tuyết, huyết áp của ông đột nhiên tăng cao.

    "Ít nhất cũng nên mặc thêm cái quần dài rồi mới đi chứ ——"

    Cha Từ đấm ngực kêu đau.
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/12/15
    8 people like this.
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 2

    Nhàn nhã ra khỏi nhà, Từ Mật thong thả qua nhà họ Diệp bên cạnh.

    Từ Mật hít thở sâu mấy hơi thở, đưa tay ra rồi rút lại, do dự một hồi lâu sau mới dứt khoát bấm chuông cửa.

    Chờ cả ngày, vẫn chưa thấy ai tới mở cửa, do đó cô cho là nhà họ Diệp không có ai đang ở nhà.

    "Quái. . . . . . sao chị nói anh Nặc đang ở nhà nhỉ!" Từ Mật khẽ cau mày.

    Thật đáng tiếc, khó khăn lắm cô mới biết được hôm nay cả nhà họ Diệp đến bệnh viện với chị Mễ Mễ, chỉ còn anh Nặc ở nhà trông nhà mà thôi. Vốn định lợi dụng cơ hội này lén lút chung đụng với Diệp Nặc, chung đụng, lần nữa bồi dưỡng tình cảm hai năm xa nhau của hai người.

    Cánh cửa đột nhiên ‘két’ một tiếng, dọa cô giật mình, theo phản xạ lùi về phía sau một bước.

    Cửa chính từ từ mở ra, lộ ra khuôn mặt còn đang mơ ngủ của Diệp Nặc.

    Rất rõ ràng, anh đang ngon giấc trong mộng đep, lại bị tiếng chuông cửa làm cho giật mình tỉnh giấc.

    "A, là em . . . . ." Diệp Nặc không còn hơi sức híp mắt, giơ tay lên gãi gãi tóc rối bời, đánh một ngáp thật lớn.

    "Anh Nặc, thật xin lỗi, quấy rầy anh nghỉ ngơi. Em có chút chuyện muốn nhờ anh giúp đỡ, không biết có được không?"

    Diệp Nặc hạ mí mắt, dựa cửa yên lặng không đáp.

    Sự im lặng đáng sợ, làm cho cô có chút lo lắng.

    Chẳng lẽ anh không muốn cho cô vào nhà sao? đầu óc Từ Mật xoay chuyển lung tung, suy tính trong nháy mắt khi anh đóng cửa không cho cô vào, có nên vô lại ầm ĩ đòi vào hay không?

    ". . . . . . Ừ, vào đi." Qua năm giây, anh miễn cưỡng nhìn cô gật đầu.

    Từ Mật như trút được gánh nặng toét miệng cười một tiếng, giống như đứa bé đi theo sau anh, nhảy nhót vào cửa.

    Diệp Nặc không để ý đến cô, cô lại giống như du hồn chạy qua chạy lại trong nhà họ Diệp.

    Từ Mật đi theo sau lưng anh lại đột nhiên dừng lại bước chân, nhìn bóng lưng anh một chút, lại chần chờ quay đầu nhìn cửa chính sau lưng mình.

    Suy nghĩ một chút, cô nhún nhún vai, tốt bụng xoay người lại đóng cửa giúp anh.

    Anh giống như người mộng du, một đường đi thẳng vào phòng khách, lại đi thẳng một đường vào phòng ngủ, cô cũng một đường đi theo.

    Từ Mật nhìn anh vào phòng, trong nháy mắt xương cốt toàn thân anh giống như bị rút sạch, mềm nhũn ngã nằm trên giường, hai tay dang rộng, thoải mái lên tiếng rên rỉ.

    Từ Mật mở to mắt.

    Khoan đã, chẳng lẽ anh. . . . . . muốn đi ngủ?

    Nếu như thật sự anh muốn đi ngủ, vậy cô phải làm thế nào?

    "Ách. . . . . . anh Nặc?" Cô đứng ở bên giường, l!q!đ, lúng túng kêu.

    Năm giây sau, tiếng chăn trên giường rơi xuống.

    "Không phải chứ?" Từ Mật kinh ngạc há miệng, khó tin nhìn người đàn ông trên giường kia.

    Cô gãi gãi đầu, nhìn bốn phía trong gian phòng. Cuối cùng. . . . . .

    "Này, anh có biết hay không, không thèm để ý con gái nhà người ta mà lo ngủ là chuyện rất bất lịch sự?"

    Cô chống nạnh, bất đắc dĩ nhìn chằm chằm người đàn ông nào đó đang nằm trên cái giường kia.

    Anh có dáng ngủ rất kỳ quái.

    Còn với người đang ngủ kia, trong mộng anh thấy cái bánh ngọt đang đi tới đi lui làm anh thèm nhỏ dãi.

    Anh đưa tay ra nắm lấy, thế nhưng tay vừa nâng lên, miếng bánh ngọt kia lại mọc chân lùi ra phía sau, làm cho anh kinh sợ không dứt, lập tức buông tay ra.

    Khi hai chân miếng bánh ngọt kia vừa chạm đất thì bắt đầu chạy té khói.

    Anh xoay người đi đuổi theo, bánh ngọt vừa chạy, lại vừa mọc ra hai cánh tay mảnh khảnh, không ngừng quơ múa, giống như đang nói: ha ha, theo đuổi ta, đuổi theo ta đi!

    Anh sửng sốt một chút, không hiểu tại sao mình lại ngu xuẩn như vậy, lại muốn đuổi miếng bánh ngọt có hình thù quái dị, định dừng bước lại.

    Anh còn chưa nghiên cứu xong, thì đã đến phòng thí nghiệm. Nghĩ tới đây, anh vội vã xoay người, tính toán trở về phòng thí nghiệm.

    "Anh Nặc!"

    Một tiếng kêu ngọt ngào vang lên, làm cho anh qua đầu lại.

    Mới vừa quay người lại, miếng bánh ngọt đã bổ nhào đến nhảy lên người anh, tứ chi bấu víu thân thể của anh thật chặt.

    Hù dọa! Dị hình? !

    Tiếp đó, bánh ngọt kia dựa vào mặt anh, giống như những gì trong phim điện ảnh kinh dị diễn vậy, chui tọt vào trong miệng anh? !

    Quả nhiên! Bánh ngọt tới gần mặt anh, anh bị sợ đến thét chói tai.

    Đột nhiên, hình dáng bánh ngọt dần dần trở nên mơ hồ, từ từ biến thành em gái Từ Mật, cười vui vẻ với anh.

    "Anh Nặc, là em đây——"

    Ah? Anh trợn to mắt.

    Một giây kế tiếp, chẳng biết tại sao, anh mở mắt ra, bình tĩnh và trở về thế giới hiện thực.

    Nháy mắt mấy cái, con ngươi đảo vài vòng, nhìn chung quanh một chút, xác định mình thật sự đã tỉnh.

    "Gặp quỷ. . . . . . Thì ra là nằm mơ." Hơn nữa anh còn không nhớ rõ nội dung trong mơ, cứ xem như là gặp ác mộng?

    Sao anh lại nằm mơ thấy Từ Mật chứ?

    Chắc khong phải do lần trước đi đón cô ở sân bay, bị sự thay đổi về ngoại hình của cô dọa sợ đấy chứ?

    Lầm bầm một tiếng, Diệp Nặc nhắm mắt lại, mặt lần nữa chôn trong chăn.

    Giả vờ ngủ say một lúc lâu, cho lúc ngủ đủ rồi, mới hài lòng mở mắt ra lần nữa, lật người ngồi dậy, vặn vặn eo, kéo kéo gân cốt.

    "Thật sự, thật sự là năm tháng không chừa một ai, làm cho người ta trở nên già đi, chỉ ở phòng thí nghiệm có ba ngày mà thôi, cả người như sắp không còn hơi sức."

    Anh xoay xoay bả vai.

    Nhớ năm đó, khi anh còn ở sở nghiên cứu thì có thể ở trong phòng thực nghiệm không ngủ không nghỉ liên tiếp hơn mười ngày, chỉ vì muốn tìm kết quả của thí nghiệm.

    Sau khi xuất ngũ, được mời đến khoa học sinh vật - kỹ thuật của Viện nghiên cứu trong quân đội, mặc dù không cần phải ở trong phòng thực nghiệm làm việc vặt, thức đêm, chú ý thí nghiệm như thời còn sinh viên, cũng không có giáo sư ở một bên ngày đêm thao mài, nhưng bây giờ thể năng của anh đã giảm rất nhiều, đã thoái hóa đến nỗi chỉ ở trong phòng thí nghiệm ba ngày mà lại mệt mỏi như thế này.

    Anh đứng dậy vừa đi vừa cởi áo ra, thuận tay ném về phía cuối giường, không nhịn được lại ngáp một cái, gãi gãi đầu, đôi tay tiếp tục xuống phía dưới lưng quần, cởi quần, tính vào phòng tắm tắm gội, nên trước tiên phải cởi quần áo ra.

    Đôi tay đã cởi lưng quần, cúi đầu đang muốn kéo quần lót và quần dài cũng một lúc thì thắt lưng anh bỗng chốc cứng đờ, tóc gáy lập tức dựng lên.

    Giác quan thứ sáu nói cho anh biết, trong phòng. . . . . . còn có thứ gì đó không phải của anh.

    Cảm giác khác thường xuất hiện, làm cho anh nhớ đến hình ảnh trong phim kinh dị, có đám sinh vật ngoài hành tinh đột nhiên xông ra dọa người. (editor: anh này khéo tưởng tượng thật).

    Sau đó, anh liền nghĩ tới miếng bánh ngọt biết biến thân trong mơ, tóc gáy không khỏi dựng đứng. . . . . .

    Bắp thịt toàn thân căng cứng, anh đứng thẳng người, phòng bị chậm rãi xoay người sang chỗ khác, trong đầu nhanh chóng tự hỏi, đồ dùng trong phòng anh có cái nào để gần đây có thể làm vũ khí phòng thân được? Nếu quả thật gặp nguy hiểm, anh có thể lập tức nhặt lên để tự vệ. . . . . .

    "A, anh Nặc ——"

    Từ Mật đang ngồi trên chiếc sofa cạnh tường, như mắt to nhìn anh khoái trá ngoắc ngoắc, trong mắt to lóe ánh sáng hưng phấn khác thường, trong nháy mắt nhìn độngt ác cởi quần của anh không chút dấu vết.

    "Từ Mật? ! Sao em lại ở chỗ này?" Anh tức giận nhìn cô chằm chằm, gương mặt khôi ngô thoáng màu đỏ sậm.

    Thiếu chút nữa anh diễn xuất cảnh thoát y miễn phí rồi!

    Cái Tiểu Sắc Nữ này, lộ ra vẻ mặt vui vẻ như vậy làm cái gì?

    Tuy rằng anh rất có tự tin đối với thân hình của mình, nhưng cũng không nên phơi bày ra trước mặt cảu em gái nhà bên cạnh chứ!

    "Là anh dẫn em vào đây mà, em không phải là người trèo tường vào phòng người khác đâu." Cô lập tức giải thích, cũng co chân dài trắng như tuyết lại, bộ dáng vô tội ngửa đầu nhìn anh.

    "Anh dẫn em vào phòng anh?" Anh hơi híp mắt. Làm sao anh có thể làm chuyện như vậy?

    Bởi vì cha anh đã nhắc nhở, từ sau kỳ nghỉ hè năm cô mười hai tuổi, tốt nghiệp tiểu học kia, anh đã để cho cô chạy vào phòng của anh.

    Bởi vì cha anh đã nhắc nhở, từ sau kỳ nghỉ hè năm cô mười hai tuổi, tốt nghiệp tiểu học kia, anh đã để cho cô chạy vào phòng của anh.

    Cha anh nói, sau khi con gái lớn lên, cho dù là em gái nhà bên cạnh cũng phải hạn chế, nếu không anh sẽ bị cha của em ấy kiện với tội danh là dụ dỗ con gái nhà người ta. Huống chi, cô ấy còn là con gái của người có thu không đội trời chung với nhà họ Diệp anh. Con gái nhà họ Từ, thậm chí là chính anh, cũng không biết hai nhà bọn họ sao lại có thù lớn như vậy, chỉ biết cha mình cùng hàng xóm sinh ra không thuận hòa.

    "Đúng vậy! Anh quên rồi sao?" Cô tiếp tục nháy hai mắt, lông mi thật dài nháy nháy.

    ". . . . . ."

    Anh thật sự là quên.

    "Này, anh Nặc, anh không cần trừng mắt với em giống như em cướp tiền của anh được không, em cũng không có làm gì vô lễ, cũng không đắc tội với anh mà!" Cô nhìn nét mặt quái dị của anh liền bật cười, tay nhỏ bé giơ giơ trong không khí.

    Anh cảm thấy hai năm không thấy, con bé trước mắt này đúng là thay đổi không ít, hành động cũng thay đổi không ít.

    Nói đến thay đổi, anh cảm thấy lời nói tác phong của cô hình như lớn mật không ít rồi, l!q!đ, một chút cũng không giống em gái Mật Mật dễ xấu hỗ năm đó.

    "Vô lễ với anh? Ý của em rất tốt, ánh mắt của em đã vô lễ với anh!" Anh hơi cáu nhắc nhở cô.

    Cô luôn ngắm từ phần eo trở xuống của anh làm cái gì?

    Không biết có phải bên dưới là bị tầm mắt tà ác của cô ảnh hưởng hay không, mà anh lại có cảm giác tê dại xông lên thắt lưng. . . . . .

    "A, đừng nóng giận, đừng nóng giận, em không nhìn xuống là được. . . . . ." Cô bướng bỉnh cười cười, mười ngón tay mở rộng ra che kín cặp mắt.

    Anh đối với lời xin lỗi không có thành ý của cô nặng nề hừ một tiếng, đôi tay kéo quần thật nhanh, không nghe thấy trong môi cô bật ra một tiếng thở dài thất vọng.

    Không một người nói chuyện, yên tĩnh chợt bao phủ giữa hai người, không khí trở nên ngột ngạt.

    Vì muốn đánh vỡ trầm mặc làm cho người ta không biết phải làm sao, anh ho một tiếng sau đó mở miệng.

    "Em vào đây khi nào?"

    "Uhm, chắc khoảng . . . . . được hơn một giờ rồi!" Cô nhìn đồng hồ đeo tay.

    “Hơn một giờ?" Hơn một cái giờ trước, anh đã tỉnh lại, còn dẫn cô vào phòng mình?

    Anh loáng thoáng nhớ lại một chút.

    "Em còn đang nghĩ, có phải anh muốn ngủ đến lúc mặt trời xuống núi mới chịu tỉnh lại hay không? Nếu như anh vẫn tiếp tục ngủ, em dự định hai mươi phút nữa sẽ đi." Cô cười nói.

    Thật CMN mà!

    Ý tứ là, anh bị cô quan sát hơn một giờ? ! Trong miệng anh thầm mắng thô tục, mò áo vừa cởi ra quăng trên giường, mặc vào.

    Mặc dù anh là một đấng mày râu không nên xấu hổ, nhưng. . . .

    CMN!

    Anh lại xấu hổ!

    "Này này, em đã nói rồi, em cũng không phải tới đây cướp sắc, anh lại sợ em làm cái gì với anh sao? Hơn nữa anh cũng chỉ vừa cởi cái áo mà thôi, cái gì không nên xem em cúng chưa nhìn thấy!" Cô bĩu môi, có chút xem thường.

    Anh trợn to mắt, quả thật không thể tin được vào ánh mắt và lỗ tai của mình.

    Đây có phải là em gái Mật Mật nhà bên cạnh hay không? , Sao lại có thể nói những lời như vậy, thế nhưng lại còn lộ ra vẻ tiếc nuối nữa chứ?

    Cô ra nước ngoài hai năm, rốt cuộc đã học những thứ thứ quỷ gì vậy?

    "Em tròn hai mươi chưa?" Anh thô lỗ hỏi.

    "Ưmh. . . . . . rồi." hai tháng nữa.

    Cô cười nháy mắt mấy cái.

    "Vậy thì tốt." Anh gật đầu một cái.

    "Tại sao lại hỏi em tròn hia chưa?" Cô tò mò hỏi.

    "Anh sợ ba em kiện anh dụ dỗ trẻ vị thành niên!" Anh tức giận trả lời.

    "Nhưng về mặt pháp luật, mười tám tuổi coi như trưởng thành rồi mà!"

    "Theo nước ta, chưa đầy hai mươi tuổi, không có quyền bỏ phiếu bầu cử, cũng giống với vị thành niên!"

    "Oh!" Cô trợn trắng mắt.

    "Lần sau không nên tùy tiện vào phòng của đàn ông.” Anh nhắc nhở cô.

    Cô không phục nói."Do em có chuyện nên mới sang đây tìm anh, hơn nữa là do anh để cho em vào phòng ——"

    "Tốt lắm, tốt lắm, hôm nay coi như là anh lẫn trí mơ hồ, lần sau em nên đứng ở cửa chớ vào, tránh cho việc anh bị phiền toái tìm đến trên người!" Anh ngắt lời cô, không nhịn được phất tay một cái.

    Cô im lặng, trên mặt lộ vẻ bi thương.

    Anh chợt có chút không nhẫn tâm, giọng nói mềm ra.

    "Từ Mật, ta là đàn ông, một cô gái tùy tùy tiện tiện đi vào phòng của đàn ông, đối với danh tiếng của em sẽ không tốt. Ở khu này tam cô lục bà rất nhiều (ý nói bà tám), em còn trẻ, anh lo em sẽ bị tổn thương."

    "Hiện tại là thời đại nào, sao anh lại có suy nghĩ thiếu i ôt như vậy chứ? Em cũng không tin anh và bạn gái anh ở chung một chỗ thì sẽ giữ nghiêm lễ giáo, nam nữ thụ thụ bất thân, chưa bao giờ ở chung một phòng, chưa bao giờ chạm vào thân thể của đối phương!"

    "Thân phận của em không giống!" Anh đỏ mặt giải thích.

    "Có cái gì không giống? Em là nữ, bạn gái của anh cũng là nữ! Chẳng lẽ anh không lo danh tiếng của cô ấy cũng bị tam cô lục bà bàn tán sao?"

    "Từ Mật!" Anh giận, giọng nói trầm thấp.

    Anh không hiểu, sao cô vẫn khăng khăng đối đầu với anh, còn đánh đồng mình với bạn gái của anh?

    "Em đi về!" Cô đột nhiên trở mặt, đứng dậy, mặt không vui rời đi.

    Diệp Nặc ngửa đầu nhìn trần nhà.

    Em gái bánh ngọt quả nhiên đã thay đổi rồi.

    Cô bây giờ đã biến thành Tiểu Lạt Tiêu rồi.

    Đi tới cửa, Từ Mật đột nhiên lại thở phì phò quay trở lại.
    "Diệp Nặc kia! Sao anh không giữ em lại chứ? Em đang tức giận đấy!" Cô chống nạnh hai tay, đỏ mặt quát anh.

    Anh há hốc mồm cứng lưỡi, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên trả lời với cô như thế nào cho phải.

    Lời của cô đối với anh giống như. . . . . . Làm nũng?

    "Ách. . . . . ." Anh lúng ta lúng túng há mồm thử mấy lần, nhưng thần kinh ở đại lại chậm chạp không thông với dây thần kinh ở miệng.

    Hơn nữa, mới vừa cô rồi rống anh, tức giận dậm chân một cái, mới để cho anh phát hiện quần của cô rất ngắn, chân của cô rất thẳng, thật là trắng, rất cân xứng. . . .

    "Ách. . . . . . Lần sau nên mặc quần dài một chứt. . . . . ." Nếu không anh lại sắp chảy máu mũi.

    Trong khoảng thời gian ngắn, trong đầu của anh chỉ hiện lên cái ý niệm này, cũng chỉ có câu này anh mới có thể mở miệng được.

    Đôi mắt cô xinh đẹp, tròn xanh, ngực phập phồng dồn dập, giống như là bị phản ứng của anh làm tổn thương, đầu tiên là trong mắt dâng lên 1 thoáng tức giận, nháy mắt sau đó lại tràn ra một tầng hơi nước thật mỏng.

    Anh có chút kinh ngạc, không ngờ tâm tình của cô có thể biến chuyển mãnh liệt như thế.

    "Được rồi! Em không bằng bạn gái của anh, như vậy được chưa?"

    Cô lại rống lên với anh, tức giận đùng đùng xoay người lao ra khỏi phòng.

    Nghe bước chân của cô nặng nề thùng thùng chạy xuống lầu, sau đó càng chạy càng xa, anh lại như tên ngốc, không hiểu ra sao đứng tại chỗ.

    Cho đến khi nghe nơi xa truyền đến tiếng đóng cửa, bên trong phòng lập tức lâm vào yên tĩnh, anh có thể nghe được âm thành đồng hồ tích tách trên đầu giường.

    Anh bất đắc dĩ gãi gãi đầu, không rõ mình chọc tới người ta.

    "Ai. . . . . ."

    Anh thở dài một tiếng, không khỏi buồn bực.

    Từ sau khi Từ Mật trở lại, thì trở nên âm dương quái khí.

    Cô rốt cuộc muốn làm cái gì đây?

    Anh nghĩ mãi cũng không ra.

    Cái gì gọi là con gái 18 đại biến?

    "Chính là con gái sau khi lớn lên, có thể trong vòng một phút lần ra mười tám loại sắc mặt cho anh xem!"

    Diệp Nặc vô cùng nghiêm túc sửa sang lại chân lý tuyệt thế này.
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/12/15
    8 people like this.
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,025
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 3:

    Từ Mật chán nản tự giam mình trong phòng, chơi trò đánh quái vật. Đột nhiên có người gõ cửa gọi cô.

    "Mật Mật?"

    "Chuyện gì ạ?"

    "Mở cửa, là mẹ đây." Từ Mật miễn cưỡng đứng dậy mở cửa, để mẹ Từ đi vào.

    Mẹ Từ lôi kéo cô, cười thật vui.

    "Mật Mật, cha con tìm người sửa lại cây đàn cho con rồi."

    "Con biết rồi mẹ."

    Leng keng leng keng, âm thanh gõ gõ kéo dài cả một buổi chiều, cô nghe cảm thấy rất phiền.

    "Con có cần đi xuống dưới thử đàn một chút không? Cây đàn kia, từ khi con ra nước ngoài, cũng không có ai đụng vào. Không có con luyện đàn, trong nhà trở nên thật yên tĩnh."

    "Dạ." Từ Mật quay đầu nhìn chằm chằm màn hình vi tính.

    Thao tác đánh quái cũng đột nhiên dừng lại, dẫn đến việc đánh quái của cô thất bại, thua cuộc thảm hại.

    "Thợ sửa mới vừa nói sẽ sửa nhanh thôi, chúng ta đi xuống xem một chút đi!" Mẹ Từ mong đợi nói.

    "Không cần á..., Piano sửa xong thì sửa xong. Kỹ thuật điều âm của chú rất tốt, không cần phải nói thêm, trừ phi thính lực của chú ấy bị lão hóa, nếu không mọi người có thể tiếp tục tin tưởng chú ấy."

    Cô chấn định tinh thần rồi lại ngồi vào trước máy vi tính, khởi động lại game, tiếp tục công cuộc đánh quái của mình.

    "Đã rất lâu rồi mẹ không nghe con đánh đàn, đi xuống đàn vài bài cho mẹ nghe đi, để cho cha và mẹ xem một chút, con ra nước ngoài hai năm đã học được những gì?" Mẹ Từ hưng phấn kéo tay của cô, đi xuống lầu dưới.

    Cô vẫn ngồi tại chỗ, chuyển một cái, để mẹ cô ra sau.

    "Hiện tại con không muốn đánh đàn." Cô nói nhỏ.

    "Ai nha, đã lớn như vậy còn xấu hổ cái gì? Xuống, xuống, đánh đàn cho cha mẹ nghe một chút!" Mẹ Từ cho là cô đang xấu hổ, đưa tay muốn kéo cô.

    "Con có không có tiến bộ, sao cha mẹ có thể nghe được?" Cô hất ra tay, vô cùng phiền não trả lời một câu, ngay sau đó liền muốn cắn đầu lưỡi của mình.

    "Mật Mật! Sao con nói như vậy? Mẹ không phải là người hiểu những cao thâm trong âm nhạc, mẹ chỉ quan tâm con mà thôi!"

    Mặt mẹ Từ liền biến sắc, tức giận trách cứ cô.

    "Mẹ, thật xin lỗi, con không nên nói như vậy." Cô nặng nề cắn môi, nhìn ra được cô đang hết sức hối hận.

    Mẹ Từ nhìn ra trong mắt con gái chứa đựng phiền não khác thường, vốn đang không vui cũng mềm nhũn ra.

    "Có phải con đang có tâm sự gì hay không? Có muốn nói với mẹ hay không?" Mẹ Từ ngồi ở mép giường, muốn cùng cô nói chuyện.

    Mặc dù chia ra hai năm, nhưng hiểu con gái không ai bằng mẹ, cảm xúc con gái khác thường, ngay từ lúc con gái trở về nước, bà đã phát giác.

    Chỉ là bà cảm thấy con gái đã lớn, tự nhiên cũng có chuyện riêng tư, con gái không đề cập, bà cũng không hỏi tới.

    Nghe được lời mẹ nói, chóp mũi Từ Mật đau xót, nước mắt thiếu chút nữa chảy xuống.

    Cô có rất nhiều rất nhiều chuyện muốn nói, cô có rất nhiều rất nhiều uất ức muốn nói, cô có rất nhiều rất nhiều tâm sự muốn kể, cô có. . . . . .

    "Mẹ, con. . . . . ."

    Nhìn nét mặt quan tâm của mẹ, tất cả những điều muốn nói đều bị chặn ở cổ họng, không phát ra được, cũng nuốt không trôi, đau đến làm cho cô mù quáng.

    Thấy con gái khóc, mẹ Từ luống cuống tay chân, tâm cũng ngắt.

    "Thế nào? Có chuyện gì? Có phải hai năm qua trôi qua không tốt hay không? Nếu như bên ngoài bị uất ức gì, hãy nói với mẹ. Không muốn ở nước ngoài học âm nhạc cũng không sao, trở lại cho mẹ nuôi, chúng ta ở lại chỗ này, l@q@đ, cũng có thể tìm được giáo viên giỏi để học đàn." Mẹ Từ vừa khẩn trương, lại đau lòng ôm cô dụ dỗ nói.

    Từ Mật ngồi vào bên cạnh mẹ, vùi đầu chui vào ngực vừa thơm vừa ấm của mẹ, dùng sức ngăn nước mắt chảy ra. Cô không muốn làm mẹ lo lắng vì cô.

    "Mẹ. . . . . ."

    "Hả?" Mẹ Từ vỗ lưng của cô.

    Từ Mật nghĩ đến hai năm trước, cha mẹ đứng ở sân bay, trên mặt đầy vẻ kiêu ngạo.

    Họ đưa cô lên máy bay, mong đợi cô ở nước ngoài học ở học viện âm nhạc, có thể có được môi trường học tập và rèn luyện tốt, để cho thiên phú của cô có thể phát huy đầy đủ.

    Đứa trẻ có thể ra nước ngoài học, khi đó đã làm cho khu nhà này ồn ào không ít.

    Huống chi, cô còn học ở Học viện âm nhạc nổi tiếng ở nước ngoài, có thể được xem là tiểu thiên tài âm nhạc, giành được học bổng toàn phần của học viện, loại vinh dự Quang Tông Diệu Tổ này, quả thật có thể để cho cha mẹ trước mặt tất cả thân hữu hàng xóm, còn có nhà họ Diệp sát vách không đội trời chung, kiêu ngạo mà đi tới đi lui, đi lên mười năm cũng còn gió.

    Vì vậy, cô nói thế nào được, vào đêm biểu diễn tổng kết cô làm đào binh, chẳng những làm mất mặt chính mình, giảng viên, trường học, mà còn vứt sạch mặt mũi cha mẹ?

    "Con là đồ vô dụng. . . . . ." Cô nhắm hai mắt, ở trong ngực mẹ nhỏ giọng nói.

    "Nói bậy! Mật Mật nhà chúng ta là Tiểu Thiên Tài âm nhạc, đàn Piano là giỏi nhất, ai dám nói Mật Mật nhà chúng ta vô dụng?"

    Lời của mẹ, làm cho cô đang tâm sự đầy bụng càng không thể nói ra miệng.

    Cô ngửa mặt, nặn ra khuôn mặt tươi cười, phối hợp cười hai tiếng.

    "Không phải con có lời muốn nói với mẹ sao? Con muốn nói gì?" Mẹ Từ lo âu nhìn cô.

    Sợ run một lát, Từ Mật mới lắc đầu một cái.

    "Không sao, chỉ là ở nước ngoài quá lâu, rất nhớ mọi người. Bây giờ trở về rồi, cảm thấy giống như đang nằm mộng." Cô cố gắng mỉm cười.

    "Đứa nhỏ ngốc!" Con gái làm nũng, khiến Mẹ Từ cười ha ha.

    "Mẹ, con rất mệt, hôm nay không đánh đàn có được hay không?" Cô hề hề nói.

    "Mới vừa rồi mẹ và cha đã hối chú Lâm của con sửa đàn nhanh một chút, chính là muốn được nghe con đánh đàn. Nhưng con đã không muốn đàn, mẹ cũng không miễn cưỡng con. Chờ tâm tình con tốt hơn thì nhớ đàn cho cha mẹ nghe nhé." Mặc dù mẹ Từ an ủi cô, nhưng mà trên mặt lại có thể nhìn rõ ràng vẻ chờ đợi.

    "Mẹ, thật xin lỗi, con làm mẹ thất vọng." Trong lời nói của cô, chứa ý tứ sâu hơn.

    "Con bé ngốc, nói những lời như thế làm gì?" Mẹ Từ cười ra tiếng, l$q$đ, xoa xoa đầu của cô.

    Kéo cửa chính ra, thấy Diệp Nặc xuất hiện tại cửa nhà cô, Từ Mật giật mình.

    "Ách. . . . . . Mật Mật, chào em." Anh giơ tay lên chào hỏi cô.

    Nghĩ đến cuộc nói chuyện không vui vẻ hôm trước, cô không thể nào tươi cười chào hỏi lại với anh được.

    "Anh đến tìm ai? Hiện giờ chỉ có một mình em ở nhà." Sắc mặt cô thối thối nhìn anh chằm chằm.

    "Anh đến là muốn tìm em." Anh lịch sự cười một tiếng.

    "Tìm em có chuyện gì? Cô nam quả nữ, không sợ người khác nói xấu sao? Không lấy được đền thờ trinh tiết là cũng không sao ..., nhưng mà em rất sợ bị mang tiếng xấu, sẽ bị dìm lồng heo đấy!"

    "Tìm em có chuyện gì? Trai đơn gái chiếc, không sợ người khác nói xấu sao? Không lấy được đền thờ trinh tiết là cũng không sao ..., nhưng mà em rất sợ bị mang tiếng xấu, sẽ bị dìm lồng heo đấy!"

    Cô liếc mắt nhìn bốn phía, còn làm động tác phát run.

    "Mật Mật. . . . . ." Anh bất đắc dĩ kêu cô một tiếng.

    Thì ra cô lại ghi hận lâu như vậy, quả nhiên là không nên đắc tội với phụ nữ và tiểu nhân.

    Anh nên ghi nhớ lời răn, tuyệt đối không nên cãi nhau với phụ nữ mới đúng. Nhưng anh vẫn cho là không bao gồm em gái bánh ngọt nhà bên cạnh.

    Nhìn dáng dấp cô ấy, anh phải đem Mật Mật định vị lại lần nữa (xác định lại vị trí). Nếu không sẽ lại dẫm vào khu địa lôi, cuối cùng anh sẽ chết thế nào, chính anh cũng khong biết kết quả cuối cùng ra sao.

    "Chuyện gì?"

    "Hôm trước em qua nhà tìm anh, mà anh quên hỏi em, em tìm anh có việc gì?"

    Thái độ anh ôn nhu, quả nhiên lấy được đáp án của cô.

    "Chuyện gì? Cũng không có chuyện gì! Chỉ là máy vi tính trong phòng em không hoạt động được, hình như nó bị chập mạch rồi, em muốn đăng nhập vào internet để liên lạc với các bạn học cũng không được." Cô vuốt vuốt tóc, giọng nói cũng trở nên rất ôn hòa.

    Đưa tay không đánh người mặt tươi cười!

    Diệp Nặc là đấng mày râu cũng đã xuống giọng rồi, cô cũng nên bỏ cái vênh váo lúc nãy đi, liền giống như không có phong độ, không có trình độ.

    "Da của anh đẹp quá, có sử dụng mỹ phảm gì không?" Đột nhiên anh lại gần cô.

    "Ách. . . . . . bình thường em chỉ rửa mặt thôi, thỉnh thoảng mới thoa một ít kem dưỡng da, hoặc đắp mặt nạ mà chị đưa cho em."

    Cô không xoay đầu đi, mặc cho đầu ngón tay ấm áp của anh mơn trớn da mặt nhạy cảm của cô. Đầu ngón tay anh lướt qua nơi nào, là nơi đó nóng lên làm cho cô muốn thét chói tai.

    "Thật sao?" Anh tán thưởng sờ sờ da thịt của cô.

    Em gái bánh ngọt trời sinh đã thanh lệ. Anh cũng đã thấy cũng sợ qua da của nhiều người con gái rồi, Từ Mật má mềm có thể được tính là xinh đẹp nhất.

    "Da của em rất đẹp, chỉ là có chút khô, nhớ tẩy tế bào chết định kỳ, như vậy cũng có thể cải thiện. Còn chóp mũi một ít mụn đầu đen, em có thể mát xa và sử dụng miếng lột để cải thiện tình trạng này." Anh nâng khuôn mặt cô lên, lại sờ sờ chóp mũi nho nhỏ của cô, giống như đang kiểm tra khuyết điểm trên mặt cô.

    "Á, vâng. . . . . ."

    Từ Mật nháy mắt mấy cái, đè xuống vẻ kích động trên mặt, da gà nổi đầy người.

    Một đấng mày râu cùng cô thảo luận vấn đề dưỡng da như thế nào, quả thật không thể tưởng tượng nổi.

    Cô biết đàn ông nước ngoài, có vài người biết sử dụng nước hoa để tăng thêm sức hút, hoặc dùng nước cạo râu, nước hoa hồng để dưỡng da mặt, mặc dù việc chăm sóc da mặt đối với phái nam cũng không còn mới mẻ gì, nhưng chưa từng có người đàn ông nào nói với cô cách chăm sóc da như thế. . . . . .

    Cô mới rời khỏi nước hai năm, sao dân tình quê hương diễn biến lại lợi hại như vậy chứ?

    Nhìn ra cô không được tự nhiên, anh cười buông tay.

    "Xin lỗi, đây là bệnh nghề nghiệp của anh."

    "Ah, không sao." Cô nhịn không được giơ tay lên xoa xoa mặt của mình.

    Mặt của cô rất khô sao?

    Chóp mũi có mụn đầu đen nhìn rất rõ sao?

    Cô rất muốn hỏi một chút anh, hai má cô có mụn hay không. . . . . .

    "Máy vi tính của em để ở đâu? Anh xem giúp em một chút." Anh mở miệng cắt đứt suy nghĩ của cô.

    "Ở trong phòng em."

    Cô dẫn anh đến phòng của mình để xem vi tính.

    Diệp Nặc liếc mắt liền thấy được máy vi tính trên bàn sách.

    Anh đi tới ngồi xuống, thuần thục mở máy.

    Hai năm trước, máy vi tính này do chính tay anh mua và ráp cho cô.

    "Em nói cái máy này có vấn đề gì?" Anh chuyên chú gõ gõ bàn.
    Cô trả lời, nhìn ngón tay thon dài của anh bay múa trên bàn phím.

    Anh dựa theo câu trả lời của cô, tìm cách sửa máy.

    "Có vài linh kiện cần đổi, những thứ khác không có vấn đề gì. . . . . Còn có vấn đề gì không?"

    "Chị em nói nhà có vào internet, nhưng em làm thế nào cũng không vào được, không biết nó bị sao nữa."

    Diệp Nặc gật đầu một cái, thuần thục di động con chuột, mở Windows ra xem xét một chút, thế là xong.

    Khi anh khởi động lại máy thì rốt cuộc có thể vào internet bình thường.

    "A! Thật tốt quá! Có thể vào internet được rồi! Anh Nặc, anh vẫn lợi hại như trước kia!"

    "Vẫn vậy!" Anh giống như trước, thật bình tĩnh tiếp nhận sự sùng bái và tiếng hoan hô của em gái bánh ngọt.

    "Tốt lắm, không còn gì nữa chứ? Như vậy anh đi về trước đây." Anh thuận tay rút tờ khăn giấy trên bày lau lau.

    Cô thấy động tác của anh thuần thục và sạch sẽ, càng cảm thấy ngón tay của anh sạch sẽ mà thon dài, vô cùng đáng xem.

    "Chị em nói anh thường chôn mình ở phòng thí nghiệm?" Cô đột nhiên mở miệng tán gẫu.

    "Ừ."

    "Đó là công việc của anh sao?"

    "Ừ."

    "Anh nghiên cứu về cái gì vậy?" Cô nghiêng đầu, tò mò vẫn hỏi.

    "Nghiên cứu lĩnh vực kỹ năng sinh sản."

    Kỹ năng?

    Sinh sản?

    "Ừ. . . . . . Sao có loại nghiên cứu kỹ năng sinh sản? Còn phát triển, dạy người cách sinh sản?" Cô cau mày, tự hỏi.

    Anh bật cười ra tiếng, suy nghĩ trong chốc lát, rất đứng đắn trả lời cô.

    "Không phải như vậy, công việc của anh là nghiên cứu quá trình lão hóa của phụ nữ."

    Editor: chết với anh mất, quá trình lão hóa thì nói lão hóa đi, sao lại nói kỹ năng sinh sản chi vại anh.

    "Cái gì? !" Cô mở to mắt.

    Vẻ mặt cô thật đáng yêu, làm cho anh không nhịn được cười to lên.

    "Cái gì? Anh nói rõ ràng một chút!" Cô tức giận đập vai anh một cái.

    "Cái gọi là kỹ năng sinh sản, là chỉ thuật ngữ khoa học kỹ thuật. Đơn vị anh làm việc, nghiên cứu là một công ty mỹ phẩm danh tiếng, có hẳn một đội nghiên cứu phát triển. Công việc của bọn anh nói đơn giản chính là chế tạo ra sản phẩm có thể giúp cho phụ nữ khôi phục lại vẻ đẹp thanh xuân của họ."

    Anh bật cười ra tiếng, suy nghĩ trong chốc lát, rất đứng đắn trả lời cô.

    "Không phải như vậy, công việc của anh là nghiên cứu quá trình lão hóa của phụ nữ."

    Editor: chết với anh mất, quá trình lão hóa thì nói lão hóa đi, sao lại nói kỹ năng sinh sản chi vại anh.

    "Cái gì? !" Cô mở to mắt.

    Vẻ mặt cô thật đáng yêu, làm cho anh không nhịn được cười to lên.

    "Cái gì? Anh nói rõ ràng một chút!" Cô tức giận đập vai anh một cái.

    "Cái gọi là kỹ năng sinh sản, là chỉ thuật ngữ khoa học kỹ thuật. Đơn vị anh làm việc, nghiên cứu là một công ty mỹ phẩm danh tiếng, có hẳn một đội nghiên cứu phát triển. Công việc của bọn anh nói đơn giản chính là chế tạo ra sản phẩm có thể giúp cho phụ nữ khôi phục lại vẻ đẹp thanh xuân của họ."

    Anh cố gắng dừng nụ cười, giải thích cho cô hiểu.

    Khó trách anh lại chú ý gương mặt của cô có bị khô và có chất sừng hay không, có nhiều mụn hay không.

    "Nói thí dụ như cái gì? Anh có thể lấy một thí dụ cụ thể cho em nghe hay không?"

    "Công ty anh mấy năm nay rất nổi tiếng, sản phẩm hiệu quả nhất, chính là rượu lên men vi khuẩn tự nhiên."

    Anh nói thao thao nhưng cô nghe không hiểu cái gì, ah, hình như anh vừa nhắc đến cái gì lên men thì phải.

    "A.".

    Nhưng chuyện nghiên cứu này vô cùng phức tạp, anh có thể làm được việc này là vô cùng tài giỏi, cô rất ngưỡng mộ anh.

    Công việc của anh nói một cách dễ hiểu, chính là chế tạo mỹ phẩm sao!

    Nhưng là, mới vừa rồi anh nêu ví dụ nói vi khuẩn lên men tự nhiên, nghe giống như là một chai Yakult, không có chút gì gọi là ly kỳ.

    "Thì ra là, con gái thoa mỹ phẩm trên mặt, giống như là bôi Yakult! Nhưng Yakult dùng để uống không phải ngon hơn sao? Hấp thu cũng nhanh hơn." Cô cái hiểu cái không đưa ra kết luận.

    "Cũng không khác biệt là mấy. . . . . . Chỉ là, lúc bọn anh bắt đầu nghiên cứu cũng có ăn một số thực phẩm bảo dưỡng." Anh không biết nên giải thích với cô như thế nào để cô có thể hiểu rõ hơn, không thể làm gì khác hơn là lựa chọn cười khổ.

    "Thiệt hay giả? Sau này có thể uống nữa không?"

    "Có thể."

    "Vậy. . . . . . mắt em có quầng thâm vì mất ngủ, anh có sản phẩm nào giúp em hết thâm không, giới thiệu cho em đi?"

    "Anh không nghiên cứu cái này, dien!dan!le!quy!don, đồng nghiệp của anh đã từng nghiên cứu, anh có thể lấy một ít cho em."

    "Thật không? Vậy lấy cho em cái nào có thể thoa ấy, em không muốn uống đâu, cảm thấy nó sao sao đấy."

    Diệp Nặc không phản bác được, đối với hiểu lầm của cô, anh chỉ có thể giận mình.

    Cô giống như nghĩ tới điều gì, đột nhiên nhảy đến bên cạnh anh, khoác cánh tay anh thật chặt.

    "Em có thể đi theo anh đến phòng thí nghiệm xem một chút được không? Em rất muốn nhìn một chút, xem phòng thí nghiệm chế tạo ra các sản phẩm hồi xuân như thế nào, có hình dáng gì?"

    Cô ngước đầu, lộ ra vẻ mặt khẩn cầu.

    "Phòng thí nghiệm đó cũng như bao phòng thí nghiệm khác, không có gì đẹp mắt. Hơn nữa công ty không cho người khác tham quan."

    "Tại sao không cho tham quan?"

    "Bởi vì sẽ làm ảnh hưởng đến cơ mật thương nghiệp."

    "Căn bản em đối với các loại nghiên cứu kia đều không biết, cũng không hiểu cái gì là cơ mật thương nghiệp, phòng em làm cái gì?" Cô cong môi.

    "Đây là quy định công ty."
    "Được rồi, vậy các anh nghỉ ngơi hay đón tiếp khách ở nơi nào? Em sẽ ngoan ngoãn đợi ở nơi đó được chưa?"

    "Cái này. . . . . ."

    Anh do dự một chút.

    "Xin anh đó! Em ở nhà sắp buồn chết rồi, em cũng cần đi ra ngoài hóng mát một chút. Nhưng anh xem, cha mẹ em gần đây cứ hai ngày ba bữa lại không thấy bóng dáng người nào cả, ra ngoài cũng không dẫn em theo. Còn chị em ban ngày thì có việc, về nhà bởi vì mang thai nên cần nghỉ ngơi, căn bản không có người có thể theo em, em nhàm chán đến sắp chết rồi."

    Anh nghĩ một chút.

    Mang cô đến phòng nghỉ ngơi công ty đi, chắc là không có vấn đề gì, cũng sẽ không quấy nhiễu nghiên cứu phòng thí nghiệm.

    "Để anh xem lại đã. Nhưng đến lúc đó tuyệt đối không được chạy lung tung đấy."

    "Không thành vấn đề!"

    Từ Mật hớn hở ra mặt, vui vẻ ôm cổ anh lớn tiếng hoan hô.

    "Này, Mật Mật, không cần động một chút là nhảy lên người anh."

    "Tại sao? Lúc còn nhỏ em cũng thường làm như vậy mà!"

    "Bây giờ em hai mươi tuổi rồi, Mật Mật."

    "Còn chưa được."

    "Cái gì?"

    "Còn hai tháng mới đầy hai mươi tuổi."

    "Em lừa anh?" Anh nhíu lông mày trừng cô.

    "Chỉ kém hai tháng, cũng không khác gì mấy!"

    Cô nhận thấy có gì đó không đúng, từ trên người anh trượt xuống thật nhanh.

    Anh tiếp tục trợn lên giận dữ nhìn cô.

    "Ưm hừm, anh thật phiền toái, điều này cũng so đo!"

    Thực sẽ ăn vạ!

    Cô có biết hay không, điều này chứng tỏ trong hai tháng tới, anh rất có nguy cơ bị cha cô kiện với tội danh dụ dỗ trẻ vị thành niên. (editor: ôi ôi, chết mất, chết mất)

    Sắc mặt anh khó coi.

    "Khi nào thì anh đổi linh kiện máy tính giúp em?" Cô đi theo phía sau anh, đâm đâm bờ vai của anh.

    "Chờ qua sinh nhật hai mươi tuổi của em rồi tính."

    Anh đi xuống cầu thang.

    Cô đứng trên cầu thang, nhìn bóng lưng anh cau mày.

    "Đợi đến sinh nhật hai mươi tuổi của em còn hai tháng nữa lận đấy!"

    Cô không nhịn được nhắc nhở anh.

    "Vậy thì chờ đi!"

    Chẳng biết tại sao, nghe giọng anh có chút tức giận.
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/12/15
    8 people like this.