Full Anh phát bệnh rồi … Em đến đây!!! (Hoàn)

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,932
Reaction score
5,502
Points
14,914
CHƯƠNG 116.1: GỢI Ý - VÔ THỨC GIẾT NGƯỜI
Xe cảnh sát chạy qua chạy lại, tiếng còi hụ vang lên không ngừng, các phương tiện đang lưu thông cũng tự giác tránh đường.

Đường Tố ngồi phía sau, lặng im không nói.

Đường Tố xưa nay không phải là người nói nhiều, điểm ấy Mạc Thông rất rõ, thế nhưng, khi ông nhìn hình ảnh phản xạ trên tấm gương chiếu hậu. Khuôn mặt thanh tú, không cảm xúc, khép mi, cả người không động đậy … ấy thế mà lại dọa Mạc Thông sợ . Ông thật sự muốn hỏi Đường Tố có khỏe hay không. Dĩ nhiên, lời muốn nói đành phải nuốt vào trong bụng vì ông biết câu hỏi ấy là dư thừa: Trước khi Hứa Luật quay trở về an toàn bên cạnh Đường Tố, Đường Tố … sẽ không bao giờ cảm thấy ổn cả.

Nghĩ đến Hứa Luật, đôi tay đang cầm lái Mạc Thông cứng đờ.

Sáng sớm hôm nay Cục cảnh sát nhận được một cuộc gọi báo án, trong một gian nhà trọ phía Tây thành phố phát hiện ra một bộ thi thể, từ quần áo trên người nạn nhân phán đoán là nữ giới, còn trẻ, mái tóc cắt ngắn. Ông ta liền lập tức liên lạc với Đường Tố, đưa xe cảnh sát đến đón anh, hai người cùng nhau đến hiện trường án mạng.

“Không phải Hứa Luật!”

Đường Tố ngồi phía sau phát hiện sự lo lắng của Mạc Thông, đột nhiên mở miệng nói.

“Cậu …”, Mạc Thông muốn hỏi anh tại sao lại quả quyết như vậy, dám chắc nạn nhân không phải Hứa Luật.

“Con tin chỉ sống sót mới có giá trị lợi dụng, nếu như …”, Đường Tố ngừng một chút, rồi lảng qua chuyện khác: “Trò chơi này chỉ vừa mới bắt đầu, làm sau hắn lại mang con tin ném ra trước cơ chứ.”

“Trò chơi?”, Mạc Thông cao giọng, nghe giọng điệu Đường Tố bình tĩnh, không lay động … Tại sao anh lại có thể coi sự sống chết của Hứa Luật như một trò chơi: “Mẹ khiếp! Đây không phải một trò chơi … Theo như cậu suy đoán, tên đó chắc chắn là một kẻ điên có tâm lý biến thái, mà Hứa Luật đang nằm trong tay hắn.”

Đường Tố mở mắt ra, không nói tiếp. Cặp mắt màu trà không gợn sóng, phong cảnh bên ngoài vùn vụt trôi qua, ánh sáng chiếu lên nửa khuôn mặt của anh, trông anh lại càng thêm lạnh lẽo, vô tình.

Anh nhất định phải khóa lại hết tất cả tâm tình mới có được trạng thái tốt nhất tham gia ‘trò chơi này’ …. Mẹ khiếp! Anh biết đây không phải là trò chơi, tất cả những sự việc liên quan đến Hứa Luật chưa bao giờ là một trò chơi. Thế nhưng anh phải như những ngày trước, nhất định luôn trong trạng thái hưng phấn chuẩn bị tham gia cuộc chơi. Anh nhíu chặt mi, vứt bỏ tất cả tình cảm, không được để cảm xúc ảnh hưởng đến sự phán đoán của anh.

Anh tin tưởng thi thể anh sắp nhìn thấy đây, chắc chắn không phải là Hứa Luật …

Tuy nhiên …

Anh có linh cảm, vụ án này nhất định có liên quan đến Hứa Luật.

*

Đi đến hiện trường án mạng.

Như bình thường, vẫn phải băng qua hàng rào cảnh giới, đi vào khu vực nhà trọ. Trong phòng ngủ đã có pháp y tiến hành nghiệm thi. Hình ảnh này đập vào mắt Đường Tố khiến ánh mắt anh tối sầm lại … lập tức khôi phục trạng thái ban đầu.

Phòng ngủ nồng nặc mùi máu tanh từ phía dưới nền xông lên, thảm trải sàn thấm đẫm máu, khi bước lên phát sinh tiếng kêu khiến người ta cảm thấy khó chịu. Nạn nhân bị hủy dung, không thấy rõ nguyên trạng.

“Là do mất máu quá nhiều mà chết.” Quản Thịnh Văn đẩy gọng kính, đưa ra kết luận sơ bộ.

Đường Tố không để ý đến, chăm chăm làm công việc của mình. Anh khuỵu một chân, nửa quỳ nửa ngồi bên cạnh thi thể, muốn tự mình tìm kiếm manh mối.

Quản Thịnh Văn nói xong lại không nghe thấy câu trả lời, nên lớn tiếng nói tiếp: “Tôi đã kiểm tra, nạn nhân bị cắt đứt động mạch dẫn đến mất máu quá nhiều mà chết. Còn nữa, phần bụng đã bị mổ nhưng đã được khâu lại.” Quản Thịnh Văn xốc áo nạn nhân, lộ ra những mũi khâu thẳng thớm trên bụng: “Tình hình ổ bụng cần mang về kiểm nghiệm mới có thể đưa ra kết luận chi tiết.”

“Tên biến thái!”, Mạc Thông thầm nguyền rủa, quay đầu lại trông thấy Đường Tố đang nắm phần chân tử thi quan sát, sau đó thả xuống, lại nắm cánh tay của cô ta, kiểm tra thêm một lần nữa, vầng trán cau chặt, rồi cởi bỏ bao tay, trực tiếp dùng tay chạm vào phần da tử thi.

“Aizza …. Cậu không được làm như vậy!”, nhìn thấy hành động của Đường Tố, Quản Thịnh Văn lên tiếng ngăn cản: “Làm như vậy cậu sẽ phá hư chứng cứ sót lại trên thi thể ….”

Mạc Thông hiểu được Đường Tố làm vậy là có lý do riêng của anh, mở miệng xen ngang: “Anh Quản, thời gian tử vong là khi nào?

Câu hỏi cắt ngang nên Quản Thịnh Văn không tiếp tục truy hỏi hành động của Đường Tố, trả lời: “Tối hôm qua, trong khoảng thời gian từ tám giờ đến mười giờ. Tiểu Triệu đã hỏi qua hàng xóm, nạn nhân tên Chu Mẫn, khoảng hai mươi tuổi …”

“Sai!”, Đường Tố không ngẩng đầu: “Cô ta không phải Chu Mẫn, hơn nữa, đã tử vong trước tám giờ tối hôm qua.”

Quản Thịnh Văn đã từng biết cách thức làm việc không theo quy tắc của Đường Tố, danh tiếng của anh, ông ta cũng đã nghe qua. Thế nhưng, dưới con mắt của Quản Thịnh Văn, ông rất khó chịu với chàng thanh niên họ Đường đầy ngạo mạn này. Bây giờ, lại còn dám phủ nhận tất cả các kết quả nghiệm thi của ông ta trước mặt nhiều người như vậy khiến gương mặt già nua của ông ta nhăn nhúm đến khó coi.

Tuy nhiên, Đường Tố chính là Đường Tố, ngay cả mặt mũi của mình anh còn không lưu ý thì làm gì có chuyện đi bận tâm đến mặt mũi của người khác. Anh ghé sát vào thi thể, mũi hít hít từ cánh tay đi thẳng lên trên, cuối cùng dừng lại trên gương mặt bị hủy dung. Nếu đứng bên ngoài quan sát, sẽ trông thấy gương mặt của Đường Tố và thi thể áp sát nhau, dưới góc độ như vậy, nếu như người lạ đi ngang, còn cho rằng anh đang hôn đối phương ---- Dĩ nhiên tiền đề vẫn phải là một cô gái có khuôn mặt xinh đẹp.

Trên người nạn nhân toàn là máu, làn da trắng bệch, vết thương trên mặt cũng trắng toát, da thịt bong tróc, phần thịt, mô mỡ lúc nhúc khiến người ta cảm giác sợ hãi mà Đường Tố có thể dám gần đến như vậy.

“Có mùi …”, Đường Tố đưa ra kết luận, “Nhưng … mùi vị không đúng.”

“Làm sao không đúng!”, Quản Thịnh Văn liếc anh một cái, khi ông ta kiểm tra cũng không phát hiện dấu hiệu bất thường gì.

“Ôi! Chẳng lẽ ông không nhận ra những vết thương này đã có mùi ôi.” Đường Tố cuối cùng cũng rời khỏi thi thể.

Sau đó anh lấy tay ấn ấn vào phần cánh tay tử thi: “Độ cương cứng của tử thi không đúng.”, anh sờ sờ trên vài vị trí cánh tay, gương mặt nghi hoặc một chút, sau đó bừng tính: “Chẳng trách lại lạnh như vậy … Nếu đúng là như thế thì không sai rồi, thời gian tử vong mơ hồ … Vết cắt cũng rất gọn gàng sạch sẽ, là người trong nghề ra tay …” Dừng một chút, anh nói thêm: “Cô ta không phải trọ ở đây, rất có thể chỉ là một người lang thang.”

“Này …”, Mạc Thông ngắt lời anh: “Tại sao lại cho rằng là một cô gái lang thang.”

Đường Tố ném cho ông ta ánh mắt khinh thường: “Cho rằng??? Mạc Thông à, đầu óc ông để đâu … Không phải tôi cho rằng, mà tôi quan sát ra được …”, anh chỉ vào thi thể: “Nhìn tình huống trên người cô ta”, lại chỉ chỉ khắp căn phòng: “Nhìn gian phòng này coi …. Căn bản là không tương xứng. Tuy đã được rửa sạch qua, thế nhưng là phần da dày không phải nước có thể rửa sạch, trên chân vết nứt, khô ráp, vết cáu bẩn. Còn màu da trên người cô ta nữa, tay chân và phần cổ đều có dấu hiệu bị cháy nắng. Hơn nữa, phần da có vết tích mắc bệnh da liễu, móng chân cô ta có thể nhận ra được cuộc sống thế nào … Kém xa so với mức sống trong căn hộ này … Đâu đâu cũng có đặc điểm mâu thuẫn, vậy mà ông lại không nhìn ra được.” Tốc độ nói rất nhanh, lại giống như đang báo cáo nghiên cứu, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

“Chết rồi, sau đó được cất giữ ở nhiệt độ thấp, làm như vậy sẽ ảnh hưởng lên quá trình kiểm tra độ ấm thi thể, đánh lạc hướng thời gian tử vong, cũng khiến quá trình thối rữa của nội tạng chịu ảnh hưởng. Hiện trường đầu tiên của án mạng không phải ở đây mà là ở một nơi khác …”

“Chờ chút …”, Quản Thịnh Văn cắt ngang lời Đường Tố, chỉ vào vết máu: “Nơi này làm sao không phải là hiện trường đầu tiên?” Máu tươi đầy mặt sàn chẳng lẽ là giả.

“COME ON!!!”, Đường Tố rốt cục cũng không chịu được sự ngu xuẩn của những con người này: “Nhìn đám máu ở đây, rồi nhìn vết thương của nạn nhân … Sau khi cắt đứt động mạch, lượng máu bắn ra như thế nào … Điểm này không cần tôi nói chi tiết chứ!!!”

Quản Thịnh Văn bừng tỉnh, theo nghiên cứu động mạch của cơ thể người, nếu một người bị cắt cổ, phần máu huyết từ động mạch có thể phun cao mấy chục mét, nhìn khắp căn phòng, không hề có vết máu phun tát, thế nhưng không loại trừ khả năng: “Nếu như chết rồi mới rút máu …”

“Mạc Thông! Cục cảnh sát của ông nên đổi pháp y …”, Đường Tố thẳng thắng nói: “Máu huyết hưu thông dựa vào sự hoạt động của quả tim, khi tim ngừng đập, máu huyết sẽ không còn tuần hoàn, như vậy nếu chết rồi mới rút máu sẽ giảm thiểu được lượng máu chảy phun cao thế nhưng đồng nghĩa với việc giảm lượng máu chảy ra ngoài. Nếu muốn tạo được lượng máu nhiều thế này cần phải có một trọng lượng tác động mạnh. Trên thi thể có thấy vết thương chịu áp lực mạnh không? Nếu như bị chịu va đập mạnh, cộng thêm việc bị tan sau khi ướp lạnh thì nhất định nhìn sơ cũng thấy.

Chính vì lẽ đó, là rút máu ở nơi khác rồi mang đến.”

Mạc Thông nhíu nhíu mày: “Tại sao lại làm như vậy?” Không phải quá phiền phức hay sao?

Đường Tố không đáp lời ông ta, anh cũng đang suy nghĩ vấn đề này … Nếu như mục đích của hắn là giết người vậy tại sao lại giết người ở một nơi, mang tử thi đến một nơi khác.



Thi thể được mang về phòng pháp y.

Đường Tố đi qua đi lại hiện trường thêm một lần, anh dừng lại trước những bức ảnh treo trên tường, trong đó có hai tấm thu hút toàn bộ sự chú ý của anh: Một tấm chụp một đôi mắt, tấm khác là một dấu ấn màu đỏ.

Chỉ cần nhìn qua, ngay lập tức anh nhận ra đây chính là dấu vết anh lưu lại trên cổ Hứa Luật … Không! Không chỉ có anh, anh vất vả kìm nén tâm trạng để đưa ra phán đoán, dấu hôn trên cổ Hứa Luật bị che đi …. Dấu vết đó bao trùm lên dấu hôn của Đường Tố.

Anh vô thức cuộn tay thành nắm đấm, nỗ lực khống chế cảm xúc đang cuồn cuộn dâng trào.

Bình tĩnh Đường Tố!

Đường Tố! Mày nhất định phải tỉnh táo lại.

Anh hít một hơi thật sâu, tháo hai tấm hình trên tường xuống, nhìn đôi mắt sáng lấp lánh trong hình kia, ánh mắt kiên định và chờ mong … Đột nhiên anh tâm trạng anh cũng dần ổn định lại …

Cô tin tưởng anh như vậy, anh làm sao có thể khiến cô thất vọng được chứ!
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,932
Reaction score
5,502
Points
14,914
CHƯƠNG 116.2: GỢI Ý - VÔ THỨC GIẾT NGƯỜI
Hứa Luật cảm thấy đầu như muốn nổ tung, huyệt thái dương giật giật liên tục. Cô nhắm mắt, trong đầu không ngừng nhớ lại một chút ít ký ức vụn vặt, rất mơ hồ, nhưng lại khiến đầu cô đau nhức dữ dội, bất giác rên thành từng tiếng.

Cô đưa tay xoa xoa cánh mũi theo thói quen …

Cảm giác dính dấp mồ hôi buộc cô phải mở mắt, phát hiện cô đang đeo bao tay y tế, trên găng tay thấm đẫm máu, từ tình trạng máu vón cục cho biết máu này đã khá lâu rồi.

Máu ở đâu đây?

Còn nữa … Đôi bao tay này … Đã xảy ra chuyện gì rồi?

Cô cúi đầu nhìn mình, cô đăng mặc chiếc áo blouse, trên áo cũng dính khá nhiều máu.

Hứa Luật cố gắng nghĩ xem chuyện gì đã xảy ra … Thi Thụy tiêm cho cô một loại thuốc nào đó, sau khi tiêm thì ý thức cô dần trở nên mơ hồ.

Rốt cục chuyện gì đã xảy ra!

“Ồ … Tỉnh rồi sao!”

Vẻ mặt hốt hoảng, cô nghe thấy tiếng của Thi Thụy, mới phát hiện ra hắn đứng trước mặt cô tự khi nào, ở trên cao nhìn xuống.

Cơ thể cô đột nhiên căng cứng.

Thi Thụy đưa tay ra cung kính, ra hiệu mời chào: “Bữa tối đã chuẩn bị sẵn sàng!”

Bữa tối?

Đã tối rồi ư!

Đối mặt với lời mời nằm ngoài dự đoán này của Thi Thụy, Hứa Luật bất giác hoảng sợ, không hiểu ý đồ của hắn là gì, hơn nữa bây giờ điều cô muốn biết nhất đó chính là đã xảy ra chuyện gì.

“Muốn biết tại sao không?”, Thi Thụy nhìn sơ cũng thấy được sự nghi hoặc của cô: “Ăn trước đi!”

Hứa Luật nhướn mi, biết mình không thể nào từ chối, cô đành cởi găng tay đầy máu và áo blouse, trên chân cô đã bị xích. Cô di chuyển từng bước chậm chạp theo Thi Thụy đến bàn ăn. Chiếc bàn nhỏ bằng gỗ, trên mặt bàn là món bò beefsteak, phía trên treo chiếc bóng đèn, ánh sáng nhàn nhạt chiếu sáng một không gian nhỏ. Khi cô tiến đến, ánh sáng bị che mất đi một nửa.

Thi Thụy rất ga-lăng kéo ghế cho cô ngồi.

Cô chẳng có chút khẩu vị, ăn đại vài miếng, chờ đợi lời giải thích của Thi Thụy. Cô thì lo lắng còn hắn trái lại chẳng chút nào gấp gáp, ung dung tao nhã ăn hết phần ăn, lau khóe miệng, đồng thời bàn luận với cô về Freud.

Cô đã từng đọc qua thông tin về Freud trong tủ sách của Đường Tố khi còn ở chung với anh ở căn biệt thự nhỏ tại Đại học Y.

Freud là một trong ba nhà tâm lý học nổi tiếng, thông qua trải nghiệm của chính bản thân mà sáng lập ra một học thuyết mới. Theo lý luận của ông bản năng có ảnh hưởng vô cùng to lớn đối với nhân loại. Tuy nhiên học thuyết này của ông không được nhiều người đón nhận.

“Freud chia tiềm thức của con người thành ba thành phần: ‘Bản năng’ đại diện cho tất cả những ham muốn nguyên thủy; hiểu rõ thế giới bên ngoài, khống chế hành vi ‘Bản ngã’; Từ đạo đức của gia đình và xã hội đã tác động lên tâm lý tạo thành cái ‘Siêu ngã’ (siêu tôi). Ông ta cho rằng trong các hoạt động thường ngày, hành động chống đối xã hội và đều do tâm lý kích động mang lại.” Thi Thụy giảng giải như một học giả, chậm rãi báo cáo. Trên thực tế, nếu chưa từng chứng kiến biểu hiện thần kinh của hắn, chắc chắn Hứa Luật cũng cho rằng người trước mắt cô đây cũng là một khoa học gia.

“Đừng gấp gáp!”, hắn nhấp một ngụm rượu, ánh sáng chiếu trên đỉnh đầu, tạo ra vầng sáng nhàn nhạt khiến gương mặt của hắn càng khó nắm bắt.

Hứa Luật lặng im không nói, trong lòng cô chưa bao giờ có được cảm giác thư thái.

“Muốn gặp Đường Tố sao?”, hắn đột nhiên hỏi một câu.

Hứa Luật sững người, không hiểu câu hỏi này của hắn có ý nghĩa gì … Nhớ Đường Tố sao? Cô dĩ nhiên nhớ anh …

Thi Thụy không thèm để ý Hứa Luật có trả lời hay không, lại tự mình lên tiếng: “Cô nghĩ cậu ấy đang làm gì? Cô muốn cậu ấy đột nhiên xuất hiện, giải cứu cho cô …”, đặt ly rượu trên tay xuống, đứng lên, ngừng một chút, ép sát người gần Hứa Luật: “Cô muốn cậu ấy ở bên cạnh cô, muốn cậu ấy ôm cô … Ôm cô thật chặt … Sau đó thì sao … Hôn nhau, ôm ấp nhau, cảm nhận xúc cảm của nhau …”

“Tôi …”, hơi thở Hứa Luật trở nên gấp gáp, cảm giác trong người có một luồng khí đang cuồn cuộn dâng trào, tựa như bóng dáng Đường Tố đang đứng trước mặt cô.

Đường Tố …

Đường …

Không đúng … Không phải Đường Tố.

Hứa Luật đột nhiên đứng phắt dậy, động tác quá nhanh khiến chiếc ghế ngả về phía sau, tạo ra âm thanh chói tai.

“A …”, hắn khẽ nở nụ cười, đưa Hứa Luật trở về hiện thực.

Định thần nhìn lại, đâu phải Đường Tố, trước mắt cô chỉ có tên Thi Thụy đang nhàn nhã thưởng thức ly rượu, ngồi trên ghế duy trì tư thế như lúc ban đầu.

Vừa rồi …

Hứa Luật khẽ chuyển động yết hầu, vừa rồi …

Hoàn toàn tĩnh mịch …

Vừa rồi … Cô bị thôi miên?!?

Khóe miệng Hứa Luật co giật, lúc ấy, ngay cả hít thở cô tựa hồ cũng quên mất, cô như chân trần bước trên tảng băng trôi, từng cơn lạnh lan tỏa từ lòng bàn chân lên bụng, đến đỉnh đầu …

Trước đây cô chỉ nhìn thấy thôi miên ở trên Tivi hoặc đọc sách, tuy rằng trong lúc lấy chứng cứ, cảnh sát có dùng vài phương pháp dẫn dắt tâm lý, nhưng đây chỉ là cấp độ quá thấp, không phải là thôi miên.

Một số nhà tâm lý học khi áp dụng liệu pháp thôi miên vào trị liệu tâm lý vẫn còn phải dùng một số đồ vật hỗ trợ ví dụ như chiếc chuông, đồng hồ quả quýt, …

Thế nhưng, vừa rồi … Thi Thụy không dùng bất cứ vật gì …

Hứa Luật nheo mắt, nhìn vào ly rượu đỏ trên tay Thi Thụy, dưới ánh đèn, chất lỏng bên trong xoay chuyển có quy luật.

“Xem ra hiệu quả rất tốt!”, Thi Thụy cạn sạch ly rượu.

“Ngươi … Bằng cách nào …”

“Ám thị!”, hắn khẽ mỉm cười, “Muốn khống chế tinh thần của một người điều đầu tiên phải khiến người đó căng thẳng. Điểm này cô đã làm rất tuyệt. Từ lúc cô tỉnh dậy, trông thấy tôi, cô luôn ở trạng thái lo lắng cao độ. Khi cô ngồi xuống, hai chân vô thức thu lại về phía sau gầm ghế đã chứng tỏ điểm này. Trong tiềm thức của cô đang sợ tôi, rất căng thẳng nhưng cũng không từ bỏ khát vọng sinh tồn.

Cô hi vọng sẽ được cứu thoát, cô vô thức đem sự kỳ vọng này ký thác trên người Đường Tố … Tôi chỉ cần phóng to sự vô thức này của cô, kích hoạt một phần ý thức nơi cô, sau đó dùng vào từ ngữ miêu tả đơn giản đã có thể khiến sự vô thức này biến thành tiềm thức, thông qua ảo tưởng trong tiềm thức đưa đến ý thức … Như vậy hoàn thành ‘Ám thị’.”

Hứa Luật nghe xong cảng thêm mụ mị, không hiểu ‘Quy trình’ hắn đang đề cập là gì.

Thế nhưng bản thân cô đã được trải nghiệm ‘uy lực’ của ‘ám thị’ này … Điều càng khiến cô bất an hơn đó chính là, thủ đoạn này của Thi Thụy nhằm mục đích gì?

“Căn cứ học thuyết Floyd, bản năng con người vẫn ẩn núp trong ý thức của chúng ta”, Thi Thụy lúc này đây lại như một giáo sư vui vẻ truyền đạt kiến thức cho sinh viên: “Và chúng ta cũng không chú ý đến những hành động vô thức, cũng chẳng cần suy nghĩ những hành động vô thức đó đại biểu cho cái gì.

Ví như một người bình thường sẽ thích người khác phái, và bọn họ tuyệt đối chẳng bao giờ mất thời gian và sinh lực đi suy nghĩ coi ‘Vì sao khác phái lại hấp dẫn ta?’ … đây chính là tác dụng của bản năng. Bản chất của bản năng là ‘Bản ngã’ …. Mà một phần của ‘bản ngã’ thường bị đạo đức biến thành cái ‘Siêu ngã’ mà bị lãng quên. ‘Bản ngã’ và ‘Siêu ngã’ đều là hành vi ý thức, chỉ có ‘Bản năng’ mới là phần chân thực nhất.” hắn đột nhiên hạ thấp giọng, dùng giọng nhẹ nhàng khiến Hứa Luật sở gai ốc: “Pháp y Hứa … Cô thật sự thích công việc pháp y này sao? Hay vẫn chỉ là …. Vì thích cảm giác dùng dao rạch lên cơ thể người.”

“Tôi dĩ nhiên …”

Hứa Luật chưa nói dứt lời đã bị Thi Thụy cắt ngang: “Đừng nóng vội, pháp y Hứa!”, ngữ khí của hắn đột nhiên quay trở về sự lạnh lẽo vốn có: “Cô là một người giỏi che giấu những cảm xúc cá nhân. Cô có một người cha làm cảnh sát, mẹ làm bác sĩ. Dưới sự ảnh hưởng của bọn họ đã tác động lên tâm lý của cô, cô luôn tự nói với bản thân phải kiên trì chính nghĩa, bởi làm như vậy mới là đúng, mới phù hợp với đạo đức xã hội. Cho dù cảm thấy phiền chán, nhưng là người có trách nhiệm, cộng với áp lực từ mọi mặt đã vô thức chiếm toàn bộ ý thức của cô ….. khiến cô quên mất cái gì là ‘Bản năng’.”

Nói hưu nói vượn. Hứa Luật muốn bịt chặt lỗ tai, cô cắn chặt môi dưới, từ chối tiếp nhận luận điệu tẩy não này của hắn.

“Thật ra cô không thích làm cảnh sát.”

Nói bậy, Cảnh sát là đại biểu cho sự chính nghĩa, ngay từ nhỏ cô đã muốn làm cảnh sát.

“Cha cô vì công việc mà bỏ lỡ sinh nhật của cô …”

… Hôm nay mẹ của Tiểu Luật có ca trực, nên ba cô phụ trách tổ chức sinh nhật cho cô. Kết quả tối hôm ấy, sau khi nhận được một cú điện thoại, ông vội vã rời khỏi nhà, sinh nhật năm ấy cô một mình lẻ loi, không nến, không bánh, không ba, không mẹ, chỉ có mình cô hát vang khúc ca ‘Chúc mừng sinh nhật’.

“Mẹ cô vì công việc quên mất cô, không rảnh quan tâm đến cô …”

… Tiểu Luật, con ngoan ngoãn ở đây làm bài tập, mẹ đi mua cơm trưa cho con …. Ngày hôm ấy, cô viết xong bài vẫn chưa thấy mẹ mua cơm về, cô đói gần chết, từ phòng nghỉ chạy đi tìm mẹ … cuối cùng bị lạc đường.

Những tình tiết như thế, nhiều không đếm hết.

Từ nhỏ, vì công việc của ba mẹ mà cô chỉ có một thân một mình, không được quấy, không được gào thét bởi vì cô là một đứa bé ngoan và hiểu chuyện.

“Cô ao ước được như bao đứa trẻ khác được cha mẹ chăm sóc.”

Sau đó, cô thích lẽo đẽo đi theo sau Tô Tử Khiêm, bây giờ ngẫm lại, phần nhiều là do muốn được cảm giác mẹ Tô yêu thương chăm sóc …

Nếu như ba cô không phải cảnh sát, mẹ cô không phải bác sĩ, vậy bọn họ sẽ không bận rộn như vậy, Hứa Luật luôn âm thầm nghĩ đến chuyện này.

Những ký ức ấu thơ tưởng chừng đã bị quên lãng, nay theo lời hắn nói lại trở nên rõ ràng hơn.

Mỗi lần bị bỏ rơi, mỗi lần nhìn đứa trẻ khác nắm tay ba mẹ …

“Thật ra, cô chưa bao giờ quên, chỉ là những chuyện này vô thức bị đè nén”, Thi Thụy lên tiếng: “Cô ghét công việc của bọn họ, cô không thích làm cảnh sát, không thích thứ nghề nghiệp mang theo chính nghĩa này. Tuy nhiên cô lại bị môi trường bên ngoài tác động, cô tự lừa mình, tự lừa mình cho rằng cô rất thích nghề này … Thật ra không phải vậy, lẽ nào cô quên mất ngày hôm qua khi cô rạch bụng người phụ nữ đó, cô đã hưng phấn đến mức nào rồi sao?”

Ngày hôm qua … giải phẫu … Phụ nữ …

Hứa Luật chỉ cảm thấy một vài ký ức mơ hồ nhanh chóng chạy vụt qua … Cô trông thấy trên tay mình cầm dao giải phẫu, người phụ nữ nằm trước mặt cô … sau đó …

“Đừng nói nữa …”

Hắn lại đang tiếp tục thôi miên cô, Hứa Luật bịt chặt tai không nghe những lời ma tính của Thi Thụy.

Thị Thụy ánh mắt sáng rỡ: “Quay trở về ‘Bản năng’ rất tốt, cô sẽ càng ngày càng cảm thấy vui vẻ … Đây chính là lý luận trước đây của Đường Tố.”

Hứa Luật không đáp lời, nghĩ đến chiếc găng tay nhuốm máu, mũi cũng phảng phất ngửi thấy mùi máu tanh, mùi vị cô đã sớm quen thuộc thế như bụng cô bắt đầu cuộn trào …

“Ọe ….”

Thức ăn vừa vào trong miệng lập tức phun ra ngoài, cảm giác buồn nôn ập đến.

Cô tự nhắc mình những lời Thi Thụy nói đều là giả, nhưng nói thật câu nói ấy không dằn vặt cô là giả. Ký ức ngắn ngủi trôi qua lại rõ mồn một, khiến cô bất giác hoảng sợ, thậm chí còn hoài nghi … Thật sự khi hắn ta thôi miên cô, chính cô đã làm ra những loại chuyện như vậy ư.

Hứa Luật lắc mạnh đầu, để những ý nghĩ này tan biến.

Thi Thụy đứng cách đó không xa, nở nụ cười, ánh mắt hưng phấn nhìn Hứa Luật: “À … Đúng rồi, không phải cô rất muốn biết trong này là thứ gì sao?”, hắn rút ống tiêm từ trong túi: “Thuốc này có thể kích thích đại não, kích hoạt sự vô thức trong đầu đầu cô, biến nó trở nên sống động.”

Gương mặt Hứa Luật trắng bệch, cô lùi về sau, nhưng xích chân lại kéo cô trở lại, đi chưa được vài bước Thi Thụy đã bắt được cô.

“Suỵt … Ngoan nào … Cô sẽ thích cảm giác này.”

Hắn cười lớn, lần thứ hai tiêm thuốc vào mạch máu Hứa Luật.

*

Kết quả nghiệm thi đã có, quả tim của nạn nhân bị lấy đi, đối chiếu vân tay xác thực nạn nhân không phải là Chu Mẫn. Vậy Chu Mẫn thật sự đang ở đâu.

Lời giải đáp có sau đó hai ngày.

Thi thể Chu Mẫn được phát hiện trong một gian phòng.

Tử trạng Chu Mẫn và nạn nhân trước đó đều có điểm tương đồng, bị hủy dung nhan, động mạch bị cắt, hiện trường không có vết máu phun bắn tung tóe, sàn nhà thấm đầy máu, nạn nhân cũng bị mổ bụng và mất tim.

Cũng từ hiện trường này, Đường Tố tìm được ‘Món quà’ khác, lần này là một đoạn băng ghi âm, là giọng của Hứa Luật.

Chính là đoạn ghi âm cuộc trò chuyện giữa Thi Thụy và Hứa Luật.

Từ đoạn băng này đã khiến tiến trình vụ án bị đẩy sang một hướng khác, đồng thời trong báo cáo của Hứa Luật cũng chỉ rõ: Vết khâu trên thi thể và phương pháp mổ bụng hết sức chuyên nghiệp.

Có phải là thủ pháp của Hứa Luật hay không, Quản Thịnh Văn chỉ cho biết: “Tôi cho rằng pháp y Hứa không phải là người làm ra loại chuyện như vậy.” Ông ta mượn cớ mình còn nhiều việc nên không tiếp nhận vụ án này. Thế nhưng muốn làm báo cáo so sánh, Quản Thịnh Văn không muốn làm thì có đầy kẻ tiếp nhận, hơn nữa đã có sẵn chứng cớ, Hứa Luật từng giúp cục cảnh sát thành phố Tân, quá trình xử lý tử thi trước đó, và các vết khâu trong nạn nhân lần này đưa đi so sánh, rất nhanh đã có kết quả: Tương đồng!

Kết luận này hiềm nghi đối với Hứa Luật lại tăng thêm một bậc.

Ngày hôm sau, bên Cục cảnh sát đã gửi văn kiện yêu cầu Mạc Thông chuyển toàn bộ thông tin vụ án qua tổ khác xử lý.

Lý do: Hứa Luật trở thành kẻ tình nghi lớn nhất, và Hứa Luật và Mạc Thông có giao tình.

Đến đây, mục đích của Thi Thụy đã quá rõ ràng: Muốn hủy Đường Tố, trước tiên phải hủy hoại Hứa Luật.

Mà biện pháp tốt nhất có thể hạ gục Hứa Luật chính là hủy đi tín ngưỡng trong lòng cô, dùng chính nghề nghiệp của cô phá hủy niềm tin nơi cô.

Thử nghĩ coi nếu hai tay Hứa Luật thấm đầy máu tươi … Sự việc bại lộ chắc chắn sẽ là đả kích trí mạng với Hứa Luật

*

“Đường Tố! Loại thuốc mà hắn nói, là có thật không?”

Tô Tử Khiêm nắm bắt điểm mấu chốt trong đoạn băng ghi âm: Thuốc!

Loại thuốc ấy có tồn tại hay không? Đây là điều Tô Tử Khiêm muốn biết.

Đáp án Đường Tố: “Có!” còn có chuyện anh không đề cập đó chính là, loại thuốc đó do chính anh nghiên cứu ra.

Anh luôn cảm thấy hứng thú đối với tất cả những sự việc có tính khiêu chiến. Năm anh sáu tuổi, anh có niềm đam mê môn hóa học, sau đó vài năm, anh nghiên cứu ra rất nhiều thứ quái lạ. Năm mười bốn tuổi anh thành công chiết suất ra một loại thuốc phi pháp, đồng thời dùng chính bản thân làm thí nghiệm. Cảm giác lần đầu tiên thuốc ngấm vào người, anh chưa bao giờ quên, các tế bào trong cơ thể đồng loạt kích hoạt, sau đó anh phát hiện loại thuốc này mặc dù sẽ tác động lên dây thần kinh hưng phấn của con người nhưng tác dụng phụ hết sức rõ ràng, đó chính là sản sinh những tính cách tiềm ẩn, từ đó về sau anh không sử dụng loại thuốc ấy nữa.

Thế nhưng, cảm giác thành công khiến anh vô cùng hứng thú, từ đó anh không ngừng nghiên cứu. Sau khi tiếp xúc tâm lý học, học thuyết Freud đã mở ra cho anh một phương hướng nghiên cứu khác, phóng thích sự vô thức của bản thân, giảm thiểu ảnh hưởng của ý thức, kích hoạt tính bản năng, đẩy mạnh sự hoạt động của vùng ngoại biên đại não. Kích hoạt những hành động vô thức khiến năm giác quan con người càng thêm nhạy cảm, dễ dàng nắm bắt nhất cử nhất động của người khác.

Dựa trên cơ sở này, anh bắt đầu làm thí nghiệm. Thất bại rất nhiều lần nhưng anh vẫn từ từ tìm tòi, cuối cùng đến năm anh hai mươi mốt tuổi, anh đã thành công nghiên cứu loại thuốc tăng kích thích vùng ngoại biên đại não, tăng thêm độ nhạy cảm.

Lúc đó, nghiên cứu này của anh không được coi trọng, thậm chí còn bị coi là vô căn cứ. Thế nhưng có một người lại hết sức lưu tâm, đồng ý làm trợ thủ cho anh, thậm chí còn tự nguyện trở thành vật thí nghiệm.

Người đó …

Nếu như không gặp chuyện lần này, chắc chắn Đường Tố hầu như quên mất quãng thời gian ngông cuồng của mình, càng không nghĩ đến đã từng có một nhân vật như thế tồn tại.

Người đó chính là Thi Thụy …

Đường Tố khép mi, cảm thấy hô hấp cực kỳ khó khăn.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,932
Reaction score
5,502
Points
14,914
CHƯƠNG 117.1
Tết càng ngày càng đến gần, do vậy hầu hết các cảnh sát đều hi vọng mau chóng phá được vụ án này. Sau khi xác định Hứa Luật là nghi phạm lớn nhất, các trình tự nhanh chóng được triển khai, lệnh khám xét đã được cấp.

“Giáo sư Đường, chúng tôi muốn lục soát gian phòng của Hứa Luật”, cảnh sát tiếp nhận vụ án đưa ra lệnh khám xét, quay sang nói với Tô Tử Khiêm: “Đội trưởng Tô, cấp trên đã có cuộc họp với lãnh đạo các anh, hai bên đều hi vọng mau chóng phá được vụ án này.”

Tô Tử Khiêm chưa kịp trả lời thì điện thoại của anh ta reo vang, anh liếc mắt nhìn cuộc gọi đến, quả nhiên là lãnh đạo điện tới. Anh ta ra ngoài nhận điện, khi quay trở vào thần sắc hết sức nặng nề. Bên phía cấp trên muốn anh ta phải biết lấy đại cục làm trọng, hợp tác tốt với Cục cảnh sát thành phố Tân.

Đường Tố cau chặt mày nhìn lệnh khám xét trên tay cảnh viên.

“Đường Tố! Cậu bình tĩnh đi!” Mạc Thông lo sợ anh hành động nóng nảy, đứng bên cạnh nhẹ giọng nhắc nhở.

“Khó có thể tin được!”, hai tay Đường Tố đút túi quần, thân hình cao lớn chiếm ưu thế: “Lệnh khám xét … Đây chính là hành động ngu xuẩn nhất trong cuộc đời làm cảnh sát của ông!”

Cảnh sát tiếp nhận vụ án từ tay Mạc Thông chính là cảnh viên trung niên họ Lưu, lớn hơn Mạc Thông vài tuổi, mấy năm qua đều thua kém Mạc Thông, do vậy cũng có chút ghen tị. Lần này nhận vụ án của Mạc Thông ông ta nhủ thầm phải dốc hết sức, hận không thể làm việc suốt 24/24, cố gắng phá án.

Chính vì lẽ đó, sau khi xác định Hứa Luật là nghi phạm hắn không ngừng xin lệnh khám xét, lệnh vừa được cấp ông ta lại nhanh nhanh chóng thi hành.

“Giáo sư Đường, anh nói vậy không đúng”, ngay giờ khắc này, đối mặt với sự chê bai của Đường Tố, cảnh sát Lưu lại hết sức bình tĩnh: “Thủ pháp chuẩn xác, có kỹ thuật, có hiểu biết rất rõ về cấu tạo cơ thể người , phải có nền tảng, đã từng học y, biết cách sử dụng dao giải phẫu, học chuyên ngành pháp y …”, những điều này Hứa Luật hoàn toàn phù hợp, hơn nữa trong băng ghi âm Thị Thụy có nhắc đến một loại ‘thuốc khống chế’, bọn họ hoàn toàn có lý do tin rằng Hứa Luật đã bị Thi Thụy khống chế.

“Đúng!”, vì khó chịu nên ngữ khí của Đường Tố vang lên hơi cứng nhắc, anh thuật lại lời của mình: “Nhưng tôi cũng đã nói, Hứa Luật không phạm vào những vụ án giết người này, kết luận người tình nghi của ông là một loại suy luận sai lầm.”

“Xin lỗi giáo sư Đường!”, câu trả lời của Đường Tố, Lưu cảnh sát đáp trả ngay lập tức: “Vì anh có quan hệ với pháp y Hứa, chúng tôi không thể cho cậu tiếp tục tham gia điều tra vụ án này.”

“Đội trưởng Lưu …”, Mạc Thông lên tiếng: “Đường Tố không phải loại người công tư bất phân, vụ án này nếu có sự giúp đỡ của cậu ấy sẽ nhanh chóng có kết quả …”

“Cậu Mạc à!”, gương mặt cảnh sát Lưu mang theo ý cười: “Không phải tôi không tin cậu, nhưng cấp trên đã dặn dò như vậy”, rồi ánh mắt ông ta chuyển sang Đường Tố, liếc một cái: “Giáo sư Đường đã nói, nếu pháp y Hứa giết người, anh ấy chính là người sẽ giúp đỡ hủy thi diệt tích.”

Mạc Thông im lặng, Đường Tố chính xác đã từng nói như vậy. Đường Tố cũng không phủ nhận lời của cảnh sát Lưu: “Hoang đường! Đại não của ông bị trì độn đến mức màn lừa đảo ngu xuẩn như vậy mà cũng tin, ông đang lãng phí thời gian khiến hung thủ càng gây ra thêm nhiều án mạng …”

“Giáo sư Đường làm sao có thể quả quyết pháp y Hứa không giết người”, Cảnh sát Lưu đương nhiên không phải không tin lời Đường Tố. Hứa Luật là một pháp y chuyên nghiệp, kỹ thuật giải phẫu điêu luyện, quanh năm giao tiếp cùng tử thi, ngay cả một lão già như ông ta còn không làm được, trái lại Hứa Luật thực hiện công việc ấy một cách vui vẻ. Ông ta nghĩ một người phụ nữ can đảm như thế, không phải không có khả năng biến thành một tên hung thủ biến thái giết người.

Không chỉ Hứa Luật, mà ông ta cũng lưu ý Đường Tố.

Bản lĩnh của giáo sư Đường không phải ông chưa từng chứng kiến, rất có tài trong lĩnh vực tâm lý tội phạm. Nếu hai người này kết hợp thành một để gây án chắc chắn sẽ khiến toàn bộ ngành cảnh sát phải đau đầu

Đang suy nghĩ chợt phát hiện ánh mắt Đường Tố nhìn ông ta chăm chăm, cảnh sát Lưu hơi bối rối, cảm giác toàn bộ suy nghĩ của ông ta đều bị nhìn thấu.

“Khụ! Khụ! Nói tóm lại là như vậy!”, cảnh sát Lưu nhìn sang hướng Tô Tử Khiêm nói: “Cảnh sát Tô, phía bên thành phố Giang là địa bàn của cậu, tôi sẽ phái một vài cảnh viên theo cậu trở về, có cậu bên đó tôi cũng yên tâm.”

Giọng điệu của cảnh sát Lưu ngoài mặt là coi trọng năng lực của Tô Tử Khiêm, đồng thời cũng âm thầm nhắc nhở Tô Tử Khiêm nên rõ chức trách, không việc vì tình riêng mà ảnh hưởng việc công.

Sự việc đến nước này, Tô Tử Khiêm biết là do cấp trên tin tưởng anh mới cho phép anh tiếp tục vụ án, hơn nữa anh hiện tại cũng chỉ là hỗ trợ cảnh sát Lưu điều tra … Thêm vào đó, anh ta liếc Mạc Thông và Đường Tố, bây giờ hai người bọn họ đều không được phép nhúng tay vào vụ án, nếu ngay cả anh cũng bị đẩy ra ngoài thì sẽ không tìm hiểu được tình huống mới, sẽ rất bất lợi với Hứa Luật.

Tô Tử Khiêm giống như Đường Tố, một lòng tin tưởng Hứa Luật sẽ không phải là hung thủ.

Thế nhưng … chỉ bằng niềm tin của mấy người bọn họ thì có lợi ích gì? Quan trọng nhất là phải tìm ra chứng cứ, bắt được hung thủ mới có thể rửa sạch oan khuất cho Hứa Luật.

“Yên tâm đi cảnh sát Lưu, bên phía Cục cảnh sát thành phố Giang đã có tôi trông coi, chắc chắn sẽ không xảy ra vấn đề”, Tô Tử Khiêm lên tiếng: “Bên phía thành phố Tân phải phiền các ông rồi!”. Tuy rằng anh ta đang nói chuyện với cảnh sát Lưu nhưng ánh mắt không ngừng nhìn về Đường Tố và Mạc Thông.

Trong lòng Tô Tử Khiêm rất muốn chứng minh sự trong sạch của Hứa Luật, chỉ dựa vào điều tra của Cục cảnh sát là không đủ …. Thậm chí đôi khi còn có sự sai lệch. ‘Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược’ càng chạy càng xa, nhiều khi còn khiến tội danh Hứa Luật ngày càng được xác định, dù sao hiện tại tất cả các chứng cứ đều rất bất lợi với cô.

Sau đó, Tô Tử Khiêm cùng ba cảnh viên quay về thành phố Giang, bắt đầu lục soát khu vực làm việc của Hứa Luật. Phía bên này cảnh sát Lưu và thủ hạ tiến đến phòng khách sạn của Đường Tố và Hứa Luật.

Đường Tố rời Cục cảnh sát nhưng không quay trở về khách sạn.

“Nếu như những người này không phải do Hứa Luật giết, vậy người đó sẽ là Thi Thụy sao?”

Mạc Thông đưa Đường Tố về căn biệt thự của đại học Y.

“Không phải hắn!”, Đường Tố phủ định suy đoán này của ông ta: “Kẻ đánh cờ sẽ không biến mình thành quân cờ.”

Thi Thụy là kẻ ra cờ, Đường Tố là người đánh cờ cùng hắn. Ngoài ra, tất cả những người khác đều là quân cờ, bàn cờ này từ trước đến nay đều là Thi Thụy tiến công.

Từ lúc bắt đầu là màn chào hỏi trẻ con cho đến vụ việc của Chu Tây, rồi đến các vụ án giết người liên hoàn, Thi Thụy từng bước lộ ra thế tiến công của hắn. Mặc kệ là Chu Tây hay là cảnh sát Lưu đều là con cờ tiến của hắn, mà trong ván cờ này này Hứa Luật chính là quân cờ mấu chốt.

“Không phải Thi Thụy?”, Mạc Thông ngạc nhiên, “Là còn người thứ ba? Vậy … Vết khâu trên người những nạn nhân kia tại sao lại giống thủ pháp của Hứa Luật như đúc?” Nói như vậy là dùng lời lẽ uyển chuyển thôi bởi vì so sánh kết quả vết khâu đều là của một người.

Đường Tố liếc mắt nhìn ông ta: “Bởi vì chính là Hứa Luật khâu.”

“Hả???”, Mạc Thông mù mờ, “Vậy sao cậu nói …”

“Hứa Luật khâu không có nghĩa là Hứa Luật giết!”, Đường Tố cắt ngang sự nghi ngờ của ông ta: “Thi Thụy chỉ có thể dọa được mấy người tay mơ thôi!” Mà mục đích của hắn cũng đã đạt được, thành công dọa bọn người của cảnh sát Lưu, khiến bọn họ coi Hứa Luật là kẻ tình nghi.

Thuốc là do anh điều chế, đương nhiên anh là người hiểu rõ.

Thật sự loại thuốc đó có khả năng kích thích sự vô thức của đại não con người, nhưng không tài nào có thể nhanh chóng thay đổi bản tính và tâm tính của một người. Trung Quốc có câu ‘Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời’.

Khi ấy, chính bản thân anh là người thử thuốc, dược hiệu phát tác khiến các giác quan của anh trở nên nhạy cảm, khiến anh sục sôi nhiệt huyết và tính khiêu chiến, chìm đắm trong các loại vụ án, vui đến mức quên hết trời đất. Cuối cùng phải có sự can thiệp của Đường Tu áp chế anh không được phép sử dụng loại thuốc này. Dược hiệu thật sư không tổn hại đến thần kinh con người nhưng nó để lại di chứng: Tính bản năng bị ức chế.

Nguyên lý điều chế dược liện này dựa trên học thuyết của Freud, sự ảnh hưởng của ‘Bản năng’ đến lý luận tâm lý con người, thông qua việc hạ thấp ý thức, đưa con người đến trạng thái hoàn toàn vô thức, khiến cho sức quan sát của một người đạt đến mức nhạy cảm cao độ.

Nếu sử dụng loại thuốc này quá nhiều, sẽ khiến ức chế ‘bản năng’ và tính kích thích, nói một cách đơn giản, người đó sẽ dần trở nên lãnh cảm, thậm chí mất hoàn toàn sự sôi nổi.

Tuy nhiên đồng thời, ‘Bản năng’ vẫn được ‘ý thức’ bảo vệ, có một sợi dây vô hình ràng buộc hai khái niệm. Sợi dây bảo vệ này chính là sự giáo dục từ khi còn nhỏ, đạo đức, quan niệm, cùng thói quen nghề nghiệp tạo ra sức ảnh hưởng dẫn dắt cơ thể con người, có thể coi như là phản xạ có điều kiện hoặc là hành vi quán tính cũng chính do tác dụng của nó.

Trong xe rơi vào tĩnh lặng.

Mạc Thông không hiểu được tại sao Đường Tố lại có thể chắc chắn như thế.

Đường Tố cũng không buồn giải thích.

Sự tĩnh lặng duy trì cho đến khi đến đại học Y.

Đường Tố không cho Mạc Thông vào trong, một thân một mình đi vào biệt thự, đi qua phòng khách, thẳng lên lầu hai, đến trước cửa phòng thí nghiệm.

Đẩy cửa bước vào trong, mục đích rất rõ ràng, trực tiếp tiến đến ngăn cuối cùng bên phải, mở ra, đưa tay vào trong tìm kiếm, khi thu tay lại trên tay anh cầm một bình thủy tinh nhỏ.

Một bình chứa chất lỏng trong suốt.

Đường Tố với tay lấy một ống tiêm mới, rút chất lỏng trong bình thủy tinh, vén tay áo, chuẩn bị đâm vào …

“Anh nhớ anh có nói với cậu, nếu dùng lại thứ này, anh nhất định sẽ giúp cậu ‘Nhất lao vĩnh dật’.” Tự hủy đi, bởi dù gì, có cũng chẳng có ý nghĩa.

* Nhất lao vĩnh dật: làm một mẻ, khoẻ suốt đời; một lần vất vả suốt đời nhàn nhã

Ngoài cửa truyền đến thanh âm lạnh lùng, không nặng không nhẹ, nhưng cũng đủ khiến Đường Tố ngừng động tác ba giây.

Tuy nhiên ba giây sau, kim tiêm vẫn tiếp tục chuẩn bị đâm vào.

Soạt!!!

Một giây sau, ống tiêm bị giựt mất.

“FUCK!”, Đường Tố tức đến đỏ mặt tía tai, trừng mắt nhìn người đối diện: “Cút mau!”

“Nhóc con! Lễ phép một chút!”, đối phương dùng cánh tay ghìm chặt bàn tay Đường Tố, chuỗi châu trên tay anh ta theo lực cũng khẽ chuyển động.

“Đường Tu, mau cút ra ngoài! Chớ xen vào việc của người khác!” hiếm thấy khi nào vẻ mặt luôn giữ được bình tĩnh của Đường Tố lại tức giận đến mức này.

Anh không có thời gian.

Anh cần phải tỉnh táo, để có thể khôi phục lại trạng thái cao nhất chơi ván cờ này.

Dù sao từ trước đến nay anh luôn yêu thích mấy loại chuyện có tính khiêu chiến này hay sao? Thế nhưng, lần này anh đã đề cao chính mình.

Không còn cách nào khác!

Anh vẫn nỗ lực khắc chế tâm trạng nhưng ý niệm ‘Hứa Luật đang gặp nguy hiểm và đau khổ’ như đám cỏ dại, diệt đi rồi rất nhanh lại mọc lên.

Anh không ngừng lực suy nghĩ, vận dụng tài trí cao siêu của mình để lần theo manh mối của hung phạm, thế nhưng cứ mỗi lần suy nghĩ, ý niệm đó không ngừng xuất hiện đốt cháy tất cả mọi bình tĩnh của anh.

Tất cả những điều này bắt nguồn từ tình cảm của anh dành cho Hứa Luật, là 'Bản năng' của anh đối với tình yêu của Hứa Luật. Do vậy, anh chỉ còn cách nhờ vào tác động bên ngoài. Tuy rằng anh ngưng không sử dụng loại thuốc này nhưng không đồng nghĩa với việc anh ngừng nghiên cứu, phát triển nó.

“Không cần nôn nóng như thế nhóc con!”, Đường Tu khống chế chiếc kim tiêm, rồi bây giờ lại ra vẻ dung túng cho một đứa trẻ tùy hứng.

Đứa trẻ tùy hứng ấy lại không chút nào cảm kích: “Anh đến làm gì? Đường Thị bị anh chơi phá sản rồi à?”

“Yên tâm đi, vi huynh tuy bất tài nhưng không để cho em trai phải lưu lạc đầu đường xó chợ, ăn gió nằm sương đâu!”

“Vậy thì mời anh biến ra ngoài, đừng quấy rầy tôi!”, lần này Đường Tố lễ phép dùng thêm từ ‘Mời’.

“Rồi cậu lại từ mình lên đạn.” Đường Tu quơ quơ ống chích trên tay: “Tự bắn mình một phát? À … rồi sau đó rút súng đầu hàng … Đúng là sự ngu ngốc khiến người ta phải ngả mũ kính phục.”

Đường Tố: “Anh thật sự muốn giúp tôi … Mau tìm ra cô ấy đi!”

Ánh mắt Đường Tu đăm chiêu nhìn Đường Tố, khẽ kinh ngạc. Từ nhỏ đến lớn đứa em trai này luôn là người tranh đấu tự mình giành lấy ưu thế, chưa từng bao giờ cầu xin người khác.

“Đường Nhị!”, thu hồi nét mặt trêu đùa, nhàn nhạt liếc mắt nhìn Đường Tố: “Chỉ vì một người phụ nữ mau chóng khiến cậu thỏa hiệp. Nếu ngay cả bản thân cậu cũng cho rằng sự tồn tại của cô ấy chính là nhược điểm của cậu … Vậy … Cô ấy không cần thiết phải tồn tại.”

Trương Luật cũng được, Hứa Luật cũng được, nếu như sự tồn tại của người này chính là nhược điểm của Đường Tố, vậy anh ta sẽ không từ nan xóa bỏ. Lợi ích của Đường thị là cao nhất, đây chính là chuẩn tắc làm việc của anh ta.

Đường Tố nhận ra sự uy hiếp trong câu nói của Đường Tu, đây không phải là uy hiếp suông. Nếu như anh dám tiêm thuốc vậy Hứa Luật sẽ mất mạng trong tay anh ta bất kể là dùng phương pháp gì.

“Có người đã nói với anh là tôi thật sự rất chán ghét anh chưa!”

Dưới sự cưỡng bức của Đường Tu, Đường Tố dần bình tĩnh … Đường Tu từ trước đến nay tuyệt đối có kỹ năng này, luôn khiến Đường nhị mệt mỏi.

“Bởi vì từ trước đến nay tôi vẫn thong dong hơn cậu, thành thạo, điêu luyện hơn cậu.” Đường Tu tự động lý giải từ ‘CHÁN GHÉT’ trở thành hai chữ ‘ĐỐ KỊ’.

Đường Tố mạnh miệng thét lớn: “FUCK! Cút ngay …”

“Hiện tại Hứa Luật vẫn còn ở thành phố Tân!”, sau khi biết án mạng phát sinh, anh ta nhanh chóng cho người chặn tất cả các lối ra vào của thành phố Tân, nghiêm ngặt bảo vệ: “Phải làm thế nào, cậu là người rõ ràng nhất!” Đương Tu ném ống tiêm ra xa, nó lăn vài vòng, sau đó chuẩn xác nằm ở trên bàn. Đường Tu không quay đầu lại nhìn, đi thẳng khỏi biệt thự.

Đường Tố ngồi đó một mình.

Đường Tu đến bát nháo một lúc, nhiều lúc như 'Miệng chó mọc không ra ngà voi' … nhưng thật sự lần này anh ta nói được tiếng người.

Hứa Luật không phải yếu điểm của anh.

Mà chính là ưu thế … ưu thế mạnh nhất, Hứa Luật hoàn chỉnh cuộc đời anh.

Nếu Thi Thụy cho rằng tình yêu của anh với Hứa Luật là yếu điểm của anh … Mất đi Hứa Luật sẽ khiến anh chán đời, mất tất cả nhân tính và đạo đức, trở thành con người phản xã hội. Vậy anh sẽ cho hắn biết, tình yêu với Hứa Luật chính là sức mạnh, là vũ khí khích lệ anh, cổ vũ anh hành động, duy trì cảnh giác.

Thở hắt ra một hơi, đứng dậy, rảo bước, không đưa mắt nhìn lấy chiếc ống tiêm trên bàn thêm lần nào.

Kiên định, nhanh chóng rời khỏi biệt thự.

Anh sẽ tìm được Hứa Luật, nhất định sẽ tìm ra Hứa Luật.

Anh nhất định sẽ không nghĩ đến, nhất định không nghĩ đến ... chuyện … khi tìm thấy Hứa Luật, bộ dạng của cô biến thành ra thế nào …
 

Quỳnh Anh

Tác Giả
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
6,334
Reaction score
61
Points
48
mau co tr di vo oi:yoyo14:
 

Bình luận facebook

Top Bottom