OnGoing Anh lính cưng vợ

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
150,779
Reaction score
5,489
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Mặc Tô Lê
Thể loại
HĐ, Quân nhân, Sủng, HE
Tình trạng
Đang viết
Số chương
73 chương + 3 ngoại truyện
Nguồn
https://www.facebook.com/ngontinhnoidanhchotatcamoinguoi/
Lượt đọc
537
Giới thiệu

Ôn Uyển, là một quân y nhỏ, sắc mặt đơn giản, áp dụng chiến thuật địch lui ta tiến, địch đuổi theo ta chạy, địch tránh né ta tấn công vu hồi *, ắt sẽ gục ngã được người đàn ông này.

* Tấn công vu hồi: đưa lực lượng vào bên sườn hoặc bên hông đối phương để phối hợp với lực lượng tiến công chính diện cùng tiêu diệt đối phương.

Giản Dung, là đàn ông trời sinh vì quân đội, là truyền kỳ từ trường học thợ săn trở về, có tất cả các điểm chung của quân nhân, cứng nhắc nghiêm túc, cố chấp, cực kỳ cố chấp, đối mặt với cô vợ nhỏ mạnh mẽ đột kích, vị quân nhân Trung tá này, nên lựa chọn phương án nào để tác chiến?

Đoạn ngắn một:

Từ khi kết hôn cho tới nay, đây là lần đầu tiên Giản Dung lộ ra tính khí lớn như vậy với Ôn Uyển: “Đồng chí Ôn Uyển, là một quân tẩu vinh quang, sao em có thể đánh nhau với chị dâu nhà đoàn trưởng vậy? Lại còn ra tay trước, một chút tư tưởng giác ngộ cũng không có!”

“Chị ấy mắng người ta trước.” Ôn Uyển đón nhận ánh mắt Giản Dung, đúng là tức giận không nhẹ.

Giản Dung hơi nhíu mày, nhìn người phụ nữ thấp hơn mình một cái đầu: “Chị ấy mắng em như thế nào?”

“Chị ấy nói, em là một đóa hoa tươi, cắm ở, cắm ở…” Ôn Uyển tức giận đỏ bừng mặt.

Giản Dung đen mặt, hồi lâu, đột nhiên mở miệng: “Ông đây đi tìm đoàn trưởng lý luận!”

Đoạn ngắn hai:

“Giản Dung, anh không được vứt mấy thứ đồ của em ra ngoài.” Ôn Uyển trừng mắt nhìn người đàn ông bên cạnh.

Giản Dung ngừng động tác trong tay, giọng nói bình tĩnh: “Nếu em không cất vào trong va li, anh đã không vứt ra ngoài.” Muốn thấy ngựa tre bỏ đi kia, nằm mơ đi.

“Hôm nay em xác định đi rồi, cùng lắm thì, em tay không trở về.” Nói xong, Ôn Uyển thuận tay ném va li ra.

Mới vừa bước ra nửa bước, cả người bay lên trời, Ôn Uyển vội vàng kêu lên: “Giản Dung, anh định làm gì?”

“Chính ủy nói, đối mặt với mâu thuẫn phải kịp thời, hữu hiệu, có thủ đoạn, vượt qua mâu thuẫn, tuyệt đối không thể để cho mâu thuẫn thăng cấp.” Một âm thanh ngắn ngủi có lực, Giản Dung ôm Ôn Uyển lên đi vào nhà.

Đoạn ngắn ba:

Nước lũ đã rút, tai họa rời đi, lúc Giản Dung biết được cô nhóc kia cũng đi tiền tuyến, trong lòng lo lắng, lúc trở về nơi trú quân, đầu tiên, trong đám thiên sứ áo trắng, lập tức tìm kiếm bóng dáng xinh đẹp.

“Ôn Uyển!” Giản Dung cao giọng gọi.

“Đây!” Một âm thanh trong trẻo, khiến trên khuôn mặt mỏi mệt của Giản Dung lộ ra nụ hạnh phúc.

* * *
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,090
Reaction score
163
Points
9,999
Chương 1
Giữa tháng tám, ánh mặt trời nóng rát vào buổi trưa chiếu trên mặt đất, không buông tha bất kỳ xó xỉnh nào, ánh sáng rõ ràng, chỉ có thể là giữa trưa.

Trong đại viện to lớn không có bất kỳ ai, chỉ có tiếng ve trên cây đa trong viện, kêu không dứt, giống như muốn xé vỡ cổ họng.

“Tri, tri!” Cũng không rõ nó nói biết * cái gì, dù sao cũng khiến cho người ta thêm vài phần hanh khô vô vị, đứng bên cạnh cây đa là một người đàn ông mặc quân trang, đứng theo tư thế quân đội tiêu chuẩn ở đó, vẫn không nhúc nhích.

* Trong tiếng Hoa, ‘tri’ nghĩa là biết.

Nếu đứng ở cửa, thì cho là nhân viên cảnh vệ thường trực đứng gác, nhưng đứng bên cạnh cây đa, liền nghĩ đến là bị phạt quân tư (tư thế quân đội).

Vốn mặt người đàn ông dưới mũ quân đội có chút đen thui, giờ phút này bị phơi nắng mà đỏ ửng, mặc dù đen, nhưng góc cạnh khuôn mặt rất rõ ràng, ngũ quan phối hợp, rất đẹp mắt, điểm duy nhất không được hoàn mỹ chính là vết sẹo dài nửa tấc nơi khóe mắt

Nhưng nhìn người đàn ông này, lại thêm vài phần chính trực, phối hợp cùng quân trang màu ô-liu đứng chung một chỗ, cực kỳ hài hòa, mồ hôi trên trán rơi xuống, người đàn ông mím chặt môi, trên phù hiệu có hai vạch, đúng là trung tá tiêu chuẩn.

Đột nhiên, cửa sổ phòng bên cạnh mở ra, lộ ra một cái đầu, khuôn mặt dễ nhìn, không vui mừng lắm, nhìn về phía người đàn ông kêu lên: “Giản Dung, anh còn ly hôn với em không?”

“Không ly hôn.” Giọng nói có lực của người đàn ông đáp.

Sắc mặt cô gái lúc này mới hòa hoãn một chút, giọng nói thêm mềm mại: “Vậy anh về nhà ăn cơm đi.”

Giản Dung “Ừ” một tiếng, chân có chút tê dại run lẩy bẩy, đi nghiêm bước nhỏ vào trong nhà.

Một màn này, nếu là người khác nhìn thấy, chỉ chép miệng không tin, Giản Dung, người đàn ông từ trường thợ săn trở về, dẫn đầu đội ngũ được coi là tàn nhẫn, đường đường là phó đoàn trưởng đoàn 731, bị một cô gái nhỏ phạt đứng quân tư, không tin, tuyệt đối không tin.

Đừng nói là người ngoài không tin, ngay cả Giản Dung cũng không tin, nhưng sự thật chính là sự thật, anh bị phạt quân tư, không được Ôn Uyển cho phép, không được về nhà.

Vào phòng, Giản Dung đi tắm, tắm nhanh chóng trong năm phút, mặc quần màu xanh lá, thân trên để trần, đi ra phòng khách, Ôn Uyển đã bày xong bát đũa, cũng không cần nhiều lời, Giản Dung ngồi xuống, bưng chén, bắt đầu cúi xuống bới cơm.

Ôn Uyển ngồi đối diện với Giản Dung, nhìn bộ dáng ăn như hổ đói của Giản Dung: “Đói bụng lắm, cũng phơi nắng đến hỏng rồi? Cho nên, anh phải nhớ bộ dáng này, biết không?” Cô cũng không hiểu, cô có gì không tốt, mà người đàn ông này nhất định phải ly hôn.

Giản Dung nuốt miếng cơm trong miệng, ngẩng đầu lên, ánh mắt trong sáng nhìn Ôn Uyển, không nghe thấy ý tứ bên ngoài của lời Ôn Uyển nói: “Đàn ông quân đội, da dày thịt thô, một chút ồn ào nho nhỏ này, không đáng nói.”

Không đợi Ôn Uyển nói, Giản Dung nói tiếp: “Hơn nữa, ở trường học thợ săn, bị giày vò hơn cái này nhiều.”

Không hề tán dóc, lúc anh ở trường học thợ săn, khi làm nhiệm vụ, ẩn núp nơi thảo nguyên rộng lớn hoang tàn vắng vẻ, ngây ngốc liền ba bốn ngày, uống nước bùn, ngậm rễ cỏ, tuy ngăn cách bởi quần áo, nhưng mặt trời vẫn có thể lột một tầng da sau lưng.

Nghe Giản Dung nói về trường học thợ săn, trong mắt Ôn Uyển thoáng qua tia đau lòng: “Trường học thợ săn, rất vất vả sao?” Kể từ khi Giản Dung trở lại cho tới bây giờ, đây là lần đầu tiên nhắc tới chuyện khác ngoại trừ chuyện ly hôn.

“Được thông qua, tiếp tục kiên trì, chính là vinh dự tối cao, không kiên trì được, cũng không có gì mất mặt.” Giản Dung nói xong lại cúi đầu xuống, tiếp tục bới cơm, khoảng thời gian đó, đối với anh mà nói, chính là khắc cốt, là khó quên, mỗi ngày nhìn người bên cạnh ngã xuống.

Khóc rời đi, tượng trưng cho quốc kỳ vinh quang bị rơi xuống, ngay sau đó lại có học viên mới vào, hai năm huấn luyện, khiến cho anh hiểu rõ ràng.

Vì sao nơi đó được gọi là trường học thợ săn, bởi vì tất cả tinh anh của bộ đội đặc chủng, đều là đại biểu cầm thú mãnh liệt, mà bọn anh còn yêu cầu mạnh hơn so với bọn họ.

-

Giản Dung nhẹ nhàng nói bâng quơ, người khác không biết, nhưng Ôn Uyển biết, cô xuất thân từ gia đình quân nhân, mặc dù không đi qua trường học thợ săn, nhưng mỗi ngày phải nhận huấn luyện không dành cho con người.

Mà kỹ năng quân sự của Giản Dung tuyệt đối vững vàng, ngay cả anh cũng nói kiên trì được chính là vinh dự, không kiên trì được cũng không có gì mất mặt, có thể nói, trường học thợ săn khổ luyện tới mức nào.

Ôn Uyển nhìn vết sẹo nơi khóe mắt của Giản Dung, trước đây không có, sau khi anh từ trường học thợ săn trở lại mới có, là quân y Ôn Uyển đoán ra, đây đại khái là lúc làm nhiệm vụ, bị mảnh đạn xẹt qua, xử lý không kịp thời mới để lại.

Người khác đều nói Giản Dung phá tướng, nhưng theo ý cô, Giản Dung một chút cũng không xấu xí, ngược lại, càng thêm có vị đàn ông so với trước kia, là anh hùng của cô.

“Đã qua, sau này, cái gì cũng tốt rồi.” Ôn Uyển bỗng nhiên không biết mở miệng an ủi Giản Dung như thế nào, Giản Dung ừ một tiếng, tiếp tục ăn cơm.

Không nói gì nữa, Ôn Uyển đứng dậy ra ghế sa lon, ngồi xem ti vi, Giản Dung gần như ăn hết gần nửa nồi cơm, mới thỏa mãn lau miệng, đứng dậy dọn dẹp cái bàn, ra bồn rửa chén rửa sạch chén bát.

Trên mặt Ôn Uyển mang theo ý cười, người đàn ông bộ đội này, chính là chịu khó, không cần ai phân phó, nhìn bóng lưng được tắm rửa sạch sẽ của Giản Dung, Ôn Uyển mở miệng lần nữa: “Giản Dung, anh không được có ý định ly hôn với em, em sẽ không ly hôn.”

Chén đĩa trong tay Giản Dung run lên, để trên kệ bên cạnh, thuận tay cởi tạp dề, vẫn câu nói cũ: “Anh không miễn cưỡng em, nhưng anh vẫn muốn ly hôn, nếu có lựa chọn tốt, nói với anh một tiếng, anh sẽ ký tên.”

Cô gái tốt như vậy, gả cho anh, khiến Giản Dung có cảm giác mình đang làm trễ nải người ta, hai năm trước, không nên đồng ý.

Trong nháy mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Uyển nhíu lại, khinh bỉ nhìn Giản Dung: “Anh là Giản cọc gỗ! Đừng vọng tưởng, chính ủy nói rồi, xét tình huống đặc biệt của chúng ta, điều em nhập ngũ tới bệnh viện quân đội của các anh, làm người nhà theo quân, hôm trước đã phê duyệt.”

“Hồ đồ, điều kiện bộ đội rất gian khổ, em có biết không? Theo quân đâu thoải mái chứ?” Giản Dung nhìn Ôn Uyển, trong nháy mắt mặt trầm xuống, nghiêm trang giáo huấn.

Ôn Uyển nhìn Giản Dung, trái lại bình tĩnh chút: “Chính ủy nói rồi, cơ sở càng cần những quân y kỹ năng vững vàng như thế này.” Nói xong không để ý đến phản ứng của Giản Dung, nằm trên ghế sa lon, bắt đầu ngủ trưa.

Nhìn Ôn Uyển như vậy, Giản Dung bất đắc dĩ lắc đầu, một người cố chấp, gặp phải người cố chấp hơn, anh cũng chỉ có thể thỏa hiệp vài phần.

Buông tạp dề trong tay, Giản Dung cũng đi tới bên giường trải chiếu lạnh, nằm xuống bắt đầu ngủ trưa, trong mắt anh Ôn Uyển chính là đứa bé bốc đồng.

Một lúc sau truyền đến tiếng hít thở đều đều, Ôn Uyển kéo tấm đệm lông trong tay xuống, rón rén đứng dậy, đi tới bên cạnh Giản Dung, ngồi xổm xuống, nhìn Giản Dung, đặt tay lên mặt Giản Dung, chẳng lẽ người đàn ông này một chút ấn tượng cũng không có, hay là, vốn anh không để ý qua?

Ôn Uyển nhìn vết sẹo trên mặt Giản Dung, cúi đầu, vừa định hôn lên, liền đối diện với ánh mắt trong sáng của Giản Dung, âm thanh nguội lạnh: “Dám đánh lén sao? May mà anh không ngủ, nếu không đã phạm sai lầm, đúng không?”
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,090
Reaction score
163
Points
9,999
Chương 2
Anh nói may cho anh, bình thường tính cảnh giác cao, phải không? Bằng không, cô nhóc này liền hôn lên rồi, làm thế nào?

Ôn Uyển trừng mắt nhìn Giản Dung, cứng họng: “Anh… anh là cọc gỗ!” Đẩy mạnh Giản Dung xuống, Ổn Uyển đứng dậy bước nhanh rời đi, cửa phòng rầm một tiếng đóng lại, trong nhà vang vọng tiếng cười sang sảng của Giản Dung.

Nhóc con, đã có gan đánh lén anh, còn sợ anh chê cười? Thật sự là con nít.

Không ham ngủ nữa, Giản Dung tung người, cũng bắt đầu dọn dẹp đồ định mang đi đơn vị ngày mai, anh tốt nghiệp tại trường thợ săn, vốn tưởng sẽ rời khỏi đơn vị cũ, không ngờ cuối cũng vẫn trở về, như thế cũng tốt, tối thiểu không cần vất vả quen thuộc với địa phương mới.

Sau một hồi thu thập, Giản Dung bị nhân viên cảnh vệ nhà sư trưởng gọi đi, sau khi ăn cơm tối xong trở về, Ôn Uyển đã ngủ thiếp, Giản Dung trải chiếu trong phòng khách ngủ một đêm.

Sáng sớm hôm sau, cảnh vệ lái xe Jeep quân dụng tới đón Giản Dung và Ôn Uyển đi đơn vị, đồ không nhiều lắm, phần lớn là của Ôn Uyển, Giản Dung cùng cảnh vệ Lưu nhét đồ vào cốp sau.

Đứng ở trong sân, nhìn Ôn Uyển toàn thân quân trang, mở miệng lần nữa: “Ôn Uyển, điều kiện bộ đội thật sự rất khổ, một khi đi, em sẽ không còn cơ hội đổi ý nữa.”

Vốn không định trì hoãn cô nhóc này, nào ngờ, cô còn cố ý đi bộ đội theo quân, không lưu lại một đường sống.

“Đã không có cơ hội đổi ý, em không chỉ theo quân, em còn đi đơn vị công tác.” Ánh mắt Ôn Uyển kiên định, nói xong, xoay người lên xe, vẻ mặt nhân viên cảnh vệ ở một bên bát quái, chị dâu này uy vũ nha, dám trực tiếp kêu gọi phó đoàn Giản đầu hàng.

Giản Dung trừng mắt liếc tiểu Lưu, không nói gì thêm nữa, cũng xoay người lên xe Jeep, nếu nha đầu Ôn Uyển này nghe lời của anh, bây giờ cũng đã không gả cho anh.

Tiểu Lưu sờ lỗ mũi, xoay người ngồi lên chỗ tay lái, nổ máy xe Jeep, chở Ôn Uyển và Giản Dung thẳng hướng đơn vị, chặng đường mấy giờ đi xe.

Ôn Uyển ôm mong đợi mà tâm tình thấp thỏm, không phải chỉ đi qua đơn vị, lần này hoàn toàn bất đồng, cô là người nhà theo quân, về sau có thể sinh sống cùng Giản Dung.

Sau hai năm dài chờ đợi, rốt cuộc cô cũng nhịn được đến ngày này, đợi Giản Dung trở lại, cô cũng tin tưởng cuối cùng có một ngày đưa tay làm tan mây thấy ánh trăng, nhất định Giản Dung sẽ tiếp nhận cô, Phó Sủng nói rồi, dục tốc bất đạt.

Dọc theo đường đi, Giản Dung vẫn trầm mặc, nhìn tạp chí quân sự trong tay, Ôn Uyển tựa vào người Giản Dung, ngủ gật, Giản Dung điều chỉnh tư thế thoải mái cho Ôn Uyển, để cho cô ngủ ở trên chân mình.

Anh không ghét Ôn Uyển, chỉ cảm thấy cô ấy giống như em gái mình vậy, cũng không biết cuộc sống sau này sẽ thành như thế nào.

Theo quân, có ý nghĩa là, Ôn Uyển quyết tâm muốn sống cùng anh qua ngày.

Dọc đường đất đi lắc lư, bụi đất tung bay, núi bao quanh bốn phía, vất vả, cuối cùng xe cũng tới đơn vị, Ôn Uyển đứng dậy nhìn ra ngoài qua cửa sổ xe.

Chưa đến đơn vị, cũng có thể cảm nhận được mùi vị huấn luyện, đó là hơi thở đặc trưng thuộc về quân đội, mang theo nghiêm túc cùng kinh nghiệm.

Nhân viên cảnh vệ đứng gác ở cửa, thấy xe Giản Dung, làm tư thế chào đúng tiêu chuẩn theo nghi thức quân đội, cao giọng hô: “Chào phó đoàn Giản, chào chị dâu!”

Ôn Uyển mở cửa xe, chào lại nhân viên cảnh vệ theo nghi thức quân đội, xe lái thẳng vào trong đơn vị, lúc này Giản Dung mới buông tạp chí trong tay, hai năm không trở lại, tâm tình vẫn kích động, nơi này là nơi anh ngây người mấy năm, tình cảm nồng hậu.

Vào đơn vị, xung quanh vang lên tiếng khẩu hiệu huấn luyện, tiếng gào, tiếng sau cao hơn tiếng trước, xe vào đơn vị, chạy trực tiếp tới khu người nhà, xuyên qua một rừng cây, đã đến khu người nhà, tiểu Lưu dừng xe.

Giản Dung quay đầu, nhìn Ôn Uyển: “Tiểu Uyển, đây chính là khu người nhà, chúng ta đã đến.”

Vừa nói chuyện, Giản Dung đã mở cửa xe xuống xe, Ôn Uyển cũng đi theo xuống xe, nhìn một dãy phòng ốc trước mắt, Ôn Uyển mới biết, Giản Dung nói điều kiện bộ đội gian khổ là có nhiều gian nan khổ cực.

Một dãy phòng ốc ngói đỏ, tường đã xám trắng, phía trên đầy rêu xanh, không nhìn ra diện mạo cũ, đoán chừng, đây là phòng ốc hơn nhiều năm trước kia, trên mái hiên lũ chim én trong tổ thỉnh thoảng ló đầu ra, líu ríu kêu không ngừng.

Cửa gỗ màu đỏ, nước sơn đã bong, loang lổ vết nứt, Giản Dung và tiểu Lưu đã mang đồ trong xe xuống, nhìn bộ dáng ngây ngô của Ôn Uyển, Giản Dung cười một cách tự nhiên nói: “Cô nương, hối hận sao? Đã muộn!”

Cô nhóc này, đã nói trước với cô, bộ đội gian khổ, khăng khăng không nghe, cố chấp như vậy, sớm muộn sẽ bị thua thiệt, cô không phải lính của anh, nếu không, đã sớm dạy bảo cho cô biết vâng lời, xem cô còn giở tính con nít ra không?

“Người nào hối hận, em chỉ nhìn cửa một chút thôi, nhiều phòng giống nhau như vậy, ngộ nhỡ đi nhầm thì thế nào?” Ôn Uyển liếc Giản Dung một cái, có gì đặc biệt hơn người, anh có thể ở, cô cũng có thể ở lại như thường, không phải ở trong một căn phòng bị hỏng? Có thể thảm hơn so với ăn ngủ đầu đường sao?

Nói xong Ôn Uyển kéo hòm đi theo tiểu Lưu vào nhà, Giản Dung bất đắc dĩ lắc đầu, tiếp tục chuyển mấy thứ vào trong nhà, buông đồ gì đó trong tay, Giản Dung nhìn Ôn Uyển: “Ôn Uyển, trước anh đi báo cáo với đoàn trưởng một chút, khi trở lại, anh dẫn em đi đội y tế báo cáo.”

Ôn Uyển ồ một tiếng, tiếp tục dọn dẹp đồ đạc của mình, Giản Dung nói xong, cũng xoay người chạy chậm rời đi, Giản Dung vừa đi, tiểu Lưu vốn trầm mặc liền vui vẻ trở lại, lộ ra mấy cái răng cửa trắng như tuyết, giúp đỡ Ôn Uyển thu dọn đồ đạc.

“Chị dâu, có thể phỏng vấn một chút, chị biết đoàn trưởng của chúng ta như thế nào?” Tiểu Lưu đến gần, gương mặt đen thui, ánh mắt thông minh sáng rực lên.

Trong đoàn cũng có lời đồn đại, chị dâu nhà phó đoàn Giản đặc biệt nhỏ, hôm nay cậu nhìn thấy, vốn là một bé gái, dáng dấp rất đẹp, nhà phó đoàn Giản thật có phúc khí lớn.

Ôn Uyển ngẩng đầu nhìn khuôn mặt bát quái của tiểu Lưu, “Ha ha” cười, ngay sau đó thu lại nụ cười: “Lệnh của cha mẹ, lời của mối mai.”

Cô nhìn đàn ông quân đội, ai cũng bát quái như vậy, trước kia xem bệnh ở bệnh viện của cô cũng thế, tò mò, vừa rồi lúc Giản Dung còn ở đây, sao cậu không dám hỏi chứ?

Một câu nói, khiến nụ cười trên mặt tiểu Lưu cứng lại, không hỏi nhiều nữa, tiếp tục giúp Ôn Uyển thu dọn đồ đạc, chị dâu này tuy nhỏ, nhưng có thể thấy không dễ trêu, nhìn thái độ của cô ấy với phó đoàn Giản thì biết, ở nhà nhất định là đứng đầu.

Bên ngoài tòa nhà này, mặc dù nhìn rất cũ nát, nhưng bên trong ngược lại đồ đạc đều có đủ, mặc dù là hơi cũ, nhưng so ra, điều kiện cũng coi như là tốt, hoàn cảnh nơi đây, tiểu Lưu còn nói, vẫn đang xếp hàng để được nhận nhà ở theo quân.

Sửa sang xong đồ đạc, tiểu Lưu thuận tay kéo lại nón lính, nhìn Ôn Uyển: “Chị dâu, đã hoàn thành nhiệm vụ, em còn phải đi làm những việc khác, xin tạm biệt!”

“Được, cảm ơn cậu, tiểu Lưu.” Ôn Uyển khẽ mỉm cười với tiểu Lưu, chưa kể, cậu nhóc này rất chịu khó.

"Chị dâu khách khí, có chuyện gì, chị để ý nói một tiếng là được, em đi trước.” Nói xong tiểu Lưu xoay người rời đi, nhân viên cảnh vệ bận rộn, cũng là làm không hết việc.

Tiểu Lưu vừa đi, Ôn Uyển nhìn đồng hồ đeo tay một chút, cũng không còn sớm, ngồi trên ghế sofa xem ti vi, chờ Giản Dung trở lại, nhưng vừa xem, liền quên cả thời gian.

Chợt, cửa sổ truyền đến một tiếng “sột soạt”, ngay sau đó, “Bốp” một tiếng, giống như âm thanh của vật nặng rơi trên đất. Ôn Uyển ngẩng đầu lên nhìn sang, trợn mắt không thể tin nhìn về phía trước, trong nháy mắt ngây ngẩn cả người.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,090
Reaction score
163
Points
9,999
Chương 3
Đối diện cách đó không xa, là một con rắn lớn dài chừng một thước, to bằng cổ tay, lưng màu nâu đen, từng đường vân màu đỏ, trong miệng thỉnh thoảng lè lưỡi ra, trừng mắt đối diện với Ôn Uyển.

Ngón tay đặt lên ghế sa lon, Ôn Uyển chỉ cảm thấy toàn thân đã tê dại, vốn giữa ngày hè, nhưng có một dòng lạnh lẽo, lạnh tới chân.

Nhìn điện thoại di động trên bàn cách đó không xa, thiếu chút nữa Ôn Uyển đã khóc, tay sao lại khiếm khuyết như thế, ném điện thoại ở đó, hiện giờ ngay cả công cụ cầu cứu cũng không có.

Thật cẩn thận, Ôn Uyển vừa định đứng dậy, đi lấy điện thoại di động, con rắn lập tức lè lưỡi, đầu dò xét, Ôn Uyển thét to một tiếng, ngã ngồi xuống.

“A, rắn ah, ta không động, ngươi cũng đừng động, ngươi mà động, ta liền kêu đó!” Ôn Uyển nói năng lộn xộn, thực sự không nên chê cười, đổi thành người khác, nhìn thấy con rắn lớn như vậy, không chừng còn không nói ra được những lời này.

Khoan hãy nói, con rắn lớn này thật sự co rúc tại chỗ, không biết thật sự nghe hiểu được lời Ôn Uyển nói, hay là giả vờ, tóm lại, chính là không động.

Con rắn này cứ đối với Ôn Uyển như vậy, nó động, cô cũng gấp gáp, bất động, vẫn giằng co, cũng không phải là biện pháp, Ôn Uyển run rẩy.

Trái tim nhỏ đập rất nhanh, rốt cuộc Giản Dung đi đâu rồi? Vẫn chưa trở lại, không về nữa, cô bị rắn này cắn chết, làm sao bây giờ?

Đang lúc Ôn Uyển bất đắc dĩ, bên ngoài truyền đến tiếng tiếng chìa khóa mở cửa, Giản Dung đẩy cửa ra, bưng cơm đi vào, đã nhìn thấy cảnh trước mắt này, sắc mặt nhanh chóng lạnh xuống, thuận tay đặt hộp cơm lên cửa sổ.

Bước dài mấy bước, Giản Dung đi tới, nhặt lấy cây lau nhà, thận trọng tiến lại, khều nhẹ nâng con rắn.

Ném ra ngoài từ cửa sổ, ngoài cửa sổ truyền đến một tiếng “Bịch”, con rắn rơi trên mặt đất, chui lại vào trong rừng cây, lúc này sắc mặt Giản Dung mới trở lại bình thường, đóng cửa sổ, xoay người, chỉ thấy Ôn Uyển ngồi trên ghế sa lon, cả khuôn mặt trắng bệch, nhìn ra, cô nhóc này bị dọa sợ không nhẹ.

Sải bước đi tới, Giản Dung ngồi chồm hổm trước mặt Ôn Uyển, trong mắt mang theo lo lắng: “Không có chuyện gì chứ, nha đầu? Có rắn, sao em không biết kêu người? Ở bên cạnh đều có người ở, em kêu một tiếng đều có thể nghe thấy.”

Cô nhóc ngốc nghếch này, chắc là bị dọa sợ ngây dại ra rồi, mắt lớn trừng mắt nhỏ với con rắn kia, nó có thể nghe hiểu nói chuyện với người sao?

Vẻ mặt Ôn Uyển uất ức nhìn Giản Dung, dừng vài giây, chợt nhào vào trong ngực Giản Dung, ôm cổ Giản Dung, bắt đầu nhỏ giọng khóc.

Cô vừa khóc, Giản Dung cũng không biết nên làm thế nào cho phải, lớn như vậy, anh còn chưa từng dụ dỗ phụ nữ, bàn tay to chỉ không ngừng vuốt ve lưng Ôn Uyển: “Ngoan, đừng khóc, không có chuyện gì nữa rồi.”

“Anh, anh vẫn còn giận em, anh biết em sợ rất nhiều, ngộ nhỡ em bị cắn chết rồi, làm thế nào? Em với anh còn chưa tốt đâu, lại bị cắn chết rồi, em cám ơn.” Ôn Uyển nghẹn ngào nói, cô còn chưa nói lời yêu thương với Giản Dung đâu, liền bị cắn chết, làm sao bây giờ?

Xem cô nương này có ngu không? Trong lúc mấu chốt cô còn băn khoăn điều này, nhưng đó đều là lời nói trong lòng.

Lúc này Giản Dung ngược lại không có cười Ôn Uyển, chỉ không ngừng vỗ nhẹ sau lưng Ôn Uyển, trong lòng cũng nghĩ lại mà sợ.

Quân đội ở một bên tựa vào núi, khó tránh khỏi có những loại đồ chơi như thế này, trước kia một mình anh ở, ngay cả cửa sổ phòng hộ cũng không có…, là một người đàn ông, núi thẳm đồng hoang đều có thể ở nửa tháng, có cái gì đáng sợ.

Nhưng anh không ngờ hôm nay, con rắn này lại xông vào trong nhà, Ôn Uyển vốn là cô nhóc kiêu căng quen rồi, chứng kiến sự kiện này, nhìn thấy con rắn lớn như vậy, khẳng định đã sợ hãi.

May mà hôm nay con rắn này là rắn nước, không phải rắn độc, ngươi không động, nó cũng không công kích, nếu không, hậu quả thật khó mà tưởng tượng.

Khóc một lát, Ôn Uyển cầm trang phục ngụy trang của Giản Dung, lau mặt, ngẩng đầu, đỏ mắt nhìn Giản Dung: “Sao giờ anh mới trở về? Trời đã tối rồi, không bị cắn chết, cũng bị chết đói.”

Còn nói đưa cô đi đội y tế báo cáo chứ, Ôn Uyển chí khí lớn, dù xảy ra chuyện gì, đảo mắt đã không còn để trong lòng.

“Rất xin lỗi, đã hai năm rồi anh không trở lại đơn vị, vừa rồi hàn huyên chút chuyện cùng đoàn trưởng bên kia, trì hoãn thời gian.” Giản Dung nén nhịn giải thích, lần này, thật sự là anh không đúng, nếu sư trưởng Ôn biết khuê nữ nhà mình xảy ra chuyện này, thậm chí không để cho anh quay trở lại làm tân binh.

Ôn Uyển gật đầu một cái, không oán giận nữa: “Được rồi, anh đã giải thích, em đói bụng.” Không hiểu cũng không được, làm quân tẩu, lúc mình làm tốt, anh cũng không sẵn sàng ở bên cạnh mình, hai năm đều đã sống được, một chút này, cô cũng không coi là gì.

“Đói bụng à, anh mang cơm trở về, em chờ, anh đi lấy.” Nói xong Giản Dung đứng dậy, cầm cơm tới, thuận tay đặt cái bàn sắt ở trước mặt Ôn Uyển, để cơm lên trên bàn, đưa cái muỗng cho Ôn Uyển.

Ôn Uyển cúi đầu bắt đầu ăn, Giản Dung cứ lẳng lặng nhìn như vậy, Ôn Uyển ăn được một nửa, đột nhiên ngẩng đàu lên: “Về sau, anh có thể đừng để em ở một mình trong nhà được không?”

Nói xong, Ôn Uyển cũng có chút hối hận, lời này đối với bất kỳ người đàn ông nào mà nói, đều là chuyện dễ dàng, nhưng riêng đối với Giản Dung mà nói lại là chuyện khó, chính trị viên nói cho cô nghe rồi, Giản Dung là huấn luyện viên trưởng, bình thường cực kỳ bận rộn.

Cúi đầu xuống, vừa định ăn cơm, trên đầu vang lên giọng nói của Giản Dung: “Về sau, em làm việc ở đội y tế, khi kết thúc huấn luyện sớm, anh sẽ đi đón em, cùng về nhà, nếu anh không tới đón, em phải đi ra sân huấn luyện chờ anh.”

Sau sự việc ngày hôm nay, anh cũng không không yên tâm để cô nhóc này ở nhà một mình, ngộ nhỡ lại có thứ gì đó bò vào, thật không hay.

“Được.” Trên mặt Ôn Uyển lộ ra một nụ cười sáng lạn, giống như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra vậy, Giản Dung nhìn Ôn Uyển không có chuyện gì, lúc này mới bưng cơm lên ăn, thỉnh thoảng cũng gắp thức ăn vào chén cho Ôn Uyển.

Cơm nước xong, Giản Dung thu bàn, đi rửa hộp cơm, Ôn Uyển nhìn bóng lưng Giản Dung hỏi: “Anh, hôm nay chúng ta còn đi đội y tế không?” Nhìn bên ngoài trời đã tối, nói thật, một chút tâm tình cô cũng không có.

“Không đi, để sáng mai đi, em đi tắm, nghỉ ngơi một chút.” Giản Dung dọn dẹp xong hộp cơm, lên tiếng trả lời Ôn Uyển.

Ôn Uyển cũng không nhiều lời, cầm quần áo, xoay người vào phòng tắm tắm rửa, lúc đi ra, Ôn Uyển nhìn phòng, chỉ thấy Giản Dung đã trải chiếu cho Ôn Uyển, điều hòa nhiệt độ cũng đã bật.

“Giường chiếu đã thu dọn xong cho em, điều kiện bộ đội như vậy, em cũng đừng sợ, ngày mai anh tìm người sửa phòng, lắp cửa sổ phòng hộ, về sau sẽ không có mấy thứ đồ chơi đó vào được.” Giản Dung thuận tay cởi quân trang, trấn an Ôn Uyển.

“Được, em biết rồi.” Ôn Uyển gật đầu một cái, đi tới bên giường lau mặt, Giản Dung cũng không nhiều lời, xoay người đi ra khỏi phòng.
 

root

Very handsome
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
19,090
Reaction score
163
Points
9,999
Chương 4
Vẫn ngồi cứng đờ ở trong phòng, Ôn Uyển không thấy Giản Dung vào phòng ngủ, lúc đứng lên đi ra, chỉ thấy Giản Dung nằm trên mặt đất, chiếu lạnh trên đất, quạt máy thổi vù vù về phía anh, phòng khách không có điều hòa, chỉ phòng ngủ mới có.

Ôn Uyển hít sâu một hơi, đi tới gần Giản Dung, ngồi xổm xuống, đẩy Giản Dung một cái: “Giản Dung, dậy.”

Giản Dung mở mắt ra, bỗng nhiên mạnh mẽ ngồi dậy, nhìn Ôn Uyển: “Sao vậy? Lại có rắn sao?” Nói xong nhìn bốn phía xung quanh.

“Không có, sao anh không vào trong phòng ngủ? Ngoài này không có điều hòa, ngủ lâu sẽ nóng.” Ôn Uyển nhìn Giản Dung, vẫn là vẻ mặt cố chấp như cũ.

Lúc này Giản Dung mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía quạt máy đang thổi mạnh: “Không có chuyện gì, ngủ đâu cũng thế, em mau đi ngủ đi.”

Ôn Uyển dịu dàng cố chấp, nhưng anh là một người đàn ông to lớn, tuyệt đối không thể để cho cô nhóc này chịu uất ức, nếu có một ngày Ôn Uyển muốn rời đi, cũng có thể không hề băn khoăn gì mà rời đi.

“Được, nếu anh ngủ ở đây, em cũng ngủ ở đây.” Nói xong, Ôn Uyển nằm xuống bên cạnh Giản Dung, Giản Dung nhìn Ôn Uyển, lúc này cũng không biết nói gì, thở dài một cái: “Tiểu Uyển, em nhất định phải như vậy sao?”

Anh không rõ, mình chính là vì muốn tốt cho cô nhóc này, sao cô không hiểu cho nỗi lòng của anh chứ? Anh là người thô lỗ, không xứng với cô, rời anh đi, về sau Ôn Uyển có thể gặp được người tốt hơn, với điều kiện của cô, muốn tìm người như thế nào, cũng có thể tìm được.

“Em sợ, một mình em không dám ngủ.” Ôn Uyển đưa lưng về phía Giản Dung, âm thanh hờ hững thốt ra.

Một câu nói khiến cho Giản Dung trầm mặc hồi lâu, mạnh mẽ vươn tay, bế ngang Ôn Uyển lên, đứng dậy đi vào phòng phía trong, đặt Ôn Uyển lên giường, Giản Dung cũng nằm trên giường, gần bên cạnh mép giường, chỉ xê dịch một chút là có thể ngã xuống.

“Ngủ sớm đi, anh ở đây, em không phải sợ.” Giản Dung nhắm mắt lại, không nói gì thêm nữa.

Trở mình một chút, Ôn Uyển xoay người, ôm hông của Giản Dung, ôm chặt hết mức, Giản Dung nhắm hai mắt, yết hầu hơi di động, vẫn không nhúc nhích, mặc kệ Ôn Uyển ôm mình.

Ôn Uyển mở to mắt, trước mắt hoàn toàn mờ mịt, rõ ràng ở chung một chỗ, lại cách xa như vậy, bởi vì lòng của Giản Dung không ở bên người cô.

Buổi tối hôm kết thúc buổi thi vào trường cao đẳng, đối với bất kỳ một học sinh tham gia vào kỳ thi vào trường cao đẳng mà nói, là thời khắc hạnh phúc nhất, so với giấy báo vào trường đại học trọng điểm cũng đã rất hạnh phúc.

Có ý nghĩa, ngươi có thể xé sách, có thể thoải mái khóc, có thể thoải mái cười, có thể thoải mái cảm thụ thế giới này, rốt cuộc không cần thức đêm đến rạng sáng để học bài, muốn yêu, cũng có thể bắt đầu yêu.

Trời đêm rất đẹp, cho dù ở trong thành phố, cũng thấy sao đầy trời, thật là hiếm thấy, có thể khiến cho đám học sinh này thật vui mừng.

Tối hôm nay, so với mọi khi, phố Tứ Phong đã náo nhiệt hơn, nơi này hôm nay phần lớn là học sinh vừa tham gia xong kỳ thi vào trường cao đẳng, uống đến nát bét, có cả giọng hát vang: “Thoải mái yêu! Thoải mái đau thương! Thoải mái cảm thụ!”

Ôn Uyển mặc một chiếc váy lụa mỏng màu xanh nhạt, cười rạng rỡ, đứng ở bên lề đường, đối diện là Diệp Khả mặc một chiếc váy trắng, đơn giản mà phóng khoáng, trong mắt có chút thất vọng nhìn Ôn Uyển: “Tiểu Uyển, cậu thật sự không đi cùng tớ tới quán Tự à?”

“Không đi, tính ba tớ cậu cũng không phải không biết, đã gọi điện thúc giục mấy lần rồi.” Ôn Uyển cười trả lời, “Các cậu đi chơi đi, tớ về nhà trước.”

“Vậy để cho tiểu Vũ đưa cậu về đi.” Diệp Khả nhìn Ôn Uyển, khẽ nhếch lông mày, là một cô gái, cô vẫn không yên lòng.

Ôn Uyển lắc đầu một cái, nhìn Thẩm Nhược Vũ bên cạnh Diệp Khả: “Không cần, từ nơi này đến đại viện, cũng chỉ có mười phút đi đường, tớ đi về được.”

Phố Tứ Phong cách đại viện không xa, xuyên qua hai ngõ nhỏ, đi chưa tới mấy bước là có thể đến, cô không yếu ớt đến mức có quãng đường như vậy mà cũng phải khiến người đưa về.

Huống chi, khi đó Thẩm Nhược Vũ thích Diệp Khả, say mê đến mức đổ nhào rồi, để cho cậu ta đưa cô trở về, người ta còn mất hứng đó.

“Không phải…” Diệp Khả còn định nói cái gì nữa, Ôn Uyển đã tiếp lời: “Được rồi, sao nhiều chuyện vậy, nhanh đi chơi đi, tớ đi trước.” Nói xong, Ôn Uyển kéo dây ba lô trên vai.

Bước trên giày cao gót, xoay người rời đi, Diệp Khả và Thẩm Nhược Vũ cũng không nhiều lời, xoay người, lái xe đi thẳng.

Ôn Uyển đi trong ngõ hẻm, lúc này đã không còn sớm, trên đường không có ai, ánh đèn lờ mờ chiếu trên mặt đất, kéo bóng dáng dài lê thê.

Ở trong một góc, Ôn Uyển đi qua, chỉ thấy đối diện là vài người trẻ tuổi, ăn mặc lòe loẹt, dùng lời người bề trên mà nói, vừa nhìn không phải là người tốt.

Đột nhiên, Ôn Uyển xoay người đi ngược lại, đụng phải những người này, ngươi phải trốn thật xa, trốn rất xa, nhất thiết không được đối mặt tiếp cận…

Vài người trẻ tuổi, vừa thấy Ôn Uyển, khuôn mặt xinh đẹp, đặc biệt có phong cách, nhất thời có cảm giác như tiên nữ xuống trần, hướng về phía Ôn Uyển đang định rời đi hô: “Này, cô bé định đi đâu? Cùng chơi đùa chút?”

Ôn Uyển vừa nghe, lập tức bước nhanh hơn, ai ngờ còn chưa đi được hai bước, người trẻ tuổi cầm đầu đã vọt tới, ngăn trước mặt Ôn Uyển.

Gương mặt bỉ ổi, tinh tế nhìn Ôn Uyển: “Ơ, thật xinh đẹp, nào, đi cùng anh, anh dẫn em đi chơi đùa thật tốt.” Nói xong đưa tay sờ lên mặt Ôn Uyển, Ôn Uyển vừa lui về phía sau muốn tránh né.

“Không đi, tôi không biết anh.” Ôn Uyển quay mặt đi, xoay người định rời đi, ai ngờ bị đám người trẻ tuổi bao bọc vây quanh, trong lòng Ôn Uyển có chút sợ hãi, nhìn đám người này, lạnh lùng nói: “Các anh tránh ra, nếu không, tôi kêu người.”

Một đám người liền cười rộ lên, người trẻ tuổi cầm đầu nhìn Ôn Uyển, lưu manh vô lại mở miệng: “Trong ngõ hẻm này, em định gọi ai? Ngoan một chút, mấy anh sẽ thương em, đừng tự tìm đường chết.”

Nói xong người đàn ông này đưa tay định tóm lấy Ôn Uyển, Ôn Uyển rất nóng nảy, nhắm chặt hai mắt: “Các anh đừng tới đây, tôi đánh chết các anh.” Vừa nói, Ôn Uyển thuận tay cầm ba lô trong tay vung lên, vừa vặn đánh vào mặt người trẻ tuổi cầm đầu.

Người trẻ tuổi hô nhỏ một tiếng, bụm mặt mắng: “Nha đầu chết tiệt kia, rượu mời không muốn mà muốn uống rượu phạt hả? Muốn chúng tao cho mày chết thảm đúng không, mày tự cầu nguyện đi.”

Nói xong, người trẻ tuổi này bước mấy bước đi tới, tiện tay lôi, mạnh mẽ đẩy Ôn Uyển ngã về phía sau vài bước, người trẻ tuổi liền để Ôn Uyển dựa trên tường, Ôn Uyển há mồm định cắn người đàn ông này.

Dùng hết sức lực giằng co, lúc này Ôn Uyển rất sợ hãi, sớm biết quãng đường ngắn như vậy cũng xảy ra chuyện, cô nên để tiểu Vũ đưa cô về.

“Nha đầu chết tiệt, đừng lãng phí hơi sức, hôm nay, anh đã chấm mày, không nghe cũng phải nghe, ngoan ngoãn nghe lời, ít bị đau da thịt.” Người trẻ tuổi này kiên nhẫn cọ xát Ôn Uyển, hơn nữa vừa rồi bị Ôn Uyển đánh, vào lúc này lại muốn tiếp tục giày vò cô rồi.

“Mày dám đụng tao, mày nhất định sẽ hối hận.” Trong mắt Ôn Uyển thoáng qua tia hung dữ, cô muốn đám người này nhất định phải hối hận.

Nhóm người trẻ tuổi này, thường lộn xộn ở khu vực này cũng đã quen, dù sao làm bậy xong liền bỏ chạy, cũng không dễ dàng bị tóm, nhìn tư thế này của Ôn Uyển, người đàn ông có chút sợ hãi, ngay sau đó nhìn Ôn Uyển, cười lạnh: “Vậy mày để cho tao hối hận thử xem.” Nói xong cúi đầu định hôn.

“Mày cút ngay, cút ngay!” Ôn Uyển liều mạng đẩy người đàn ông trước mặt, nhắm mắt kêu, nếu tối hôm nay cô xảy ra chuyện, thà rằng tự sát đi.
 

Bình luận facebook

Top Bottom