Ai Tư Vãn

Mie

Tìm về 1 chốn yên bình
Bài viết
88
Reaction score
28
Points
8
Lượt đọc
361
..."Những ao ước chập chùng tuổi học,
Nguyền trăm năm ngỡ được vầy vui...
Nào hay sông cạn, bể vùi,
Lòng trời tráo trở, vận người biệt ly!
Từ rằng hạ mưa thu trái tiết,
Xót mình rồng mỏi mệt chẳng yên...
Xiết bao kinh sợ lo phiền,
Miếu thần đã đảo, thuốc tiên lại cần!
Khắp mọi chốn đâu đâu tìm rước,
Phương pháp nào đổi được cùng chăng?
Ngàn thay, máy tạo bất bằng,
Bóng mây thoắt đã ngất chừng xe loan!
Cuộc tụ, tán, bi, hoan kíp bầy,
Kể sum vầy đã mấy năm nay...
Lênh đênh chút phận bèo mây,
Duyên kia đã vậy, thân này nương đâu?
Trằn trọc luồng đêm thân, ngày tối,
Biết cậy ai dập nỗi bi thương?
Trông mong luống những mơ màng...
Mơ hồ bằng mộng, bàng hoàng như say!
Khi trận gió hoa bay thấp thoáng,
Ngỡ tàn vàng nhớ cảnh ngự chơi...
Vội vàng dạo bước tới nơi,
Thương ôi vắng vẻ, giữa trời tuyết sa!
Tưởng phong thể xót xa tòi toạn,
Mặt rồng sao cách gián lâu nay?
Có ai chốn ấy về đây...
Nguồn cơn xin ngỏ cho huy được đành?
Nẻo u minh khéo chịu đôi ngả...
Nghĩ đòi phen nồng nỏ - đỏi phen,
Kiếp này chưa trọn chữ "duyên";
Ước xin kiếp khác ven tuyền lửa hương!

(...)"

(Trích thơ Ngọc Hân công chúa)
 

Bình luận facebook

Top Bottom