Full Ác nam nhận tội đi

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚Hoàng Ngọc♔, 10/11/16.

  1. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914
    Giới thiệu vắn tắt:

    “Tổng giám đốc phu nhân, thật xin lỗi, tôi phải tắt điện thoại, tổng giám đốc quên lấy áo choàng tắm…”

    Rất tốt, chồng của cô đi công tác, không những có thư ký xinh đẹp đi theo, còn có phục vụ ‘thân thể’!

    Một cuộc điện thoại quốc tế, thức tỉnh tiểu ác ma trong xương Lạc Đình Đình.

    Mười năm rồi, bởi vì mê luyến Đông Phương Bách, nên cô luôn bao dung và thông cảm.

    Khi cô mang thai anh không đi kiểm tra thai kỳ với cô một lần nào, cô không chấp nhất.

    Ngày cô sinh con anh phải chủ trì một cuộc hợp quan trọng không tới được, cô có thể thông cảm.

    Sau khi con trai được sinh ra anh chưa từng thay tã cho thằng bé một lần, chưa từng tắm cho thằng bé một lần, cô không oán hận.

    Chỉ là, tình yêu đối với anh, bị mài mòn hầu như không còn, hoàn toàn không còn thứ gì cả.

    Vậy cô còn cố gắng duy trì cuộc hôn nhân không mong đợi này để làm gì?

    Cô quyết định ‘bãi nhiệm’ người chồng người cha không đạt yêu cầu này.

    Cô muốn cho tổng giám đốc luôn nghiêm túc đứng đắn, con rùa yêu hoàn mỹ Đông Phương Bách kia biết.

    Khi tiểu ác ma đánh trả thì anh sẽ phải trả một cái giá rất đắt.

    Ở trên thương trường, anh có thể hô mưa gọi gió, nhưng ở trong tình yêu, anh chỉ có thể ngoan ngoãn nhận thua….
     
  2. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Văn án:

    Một ngày hoàng đạo theo Hoàng lịch, rất thích hợp để chuyển nhà. Ở trên cầu gỗ gần toà nhà mang tên Thái Bình Thiên Hạ có bốn chiếc xe nhỏ của công ty vận chuyển đều chọn ngày lành để chuyển nhà đang tiến vào bãi đỗ xe ở tầng hầm.

    Hôm nay có hộ gia đình mới sẽ chuyển vào Thái Bình Thiên Hạ, còn là một lần cả bốn hộ cùng chuyển vào, hơn nữa lại rất trùng hợp, cả bốn hộ gia đình này đều ở chung một tầng.

    Mỗi tầng của “Thái Bình Thiên Hạ” có tổng cộng bốn hộ gia đình, mỗi hộ khoảng ba mươi mét vuông, một phòng vệ sinh chung, một phòng khách, còn có thêm một phòng bếp nhỏ, rất đơn giản.

    Thang máy từ tầng hầm lên lầu mười hai không ngừng bận rộn lên xuống, không lâu sau, chủ nhà bốn hộ gia đình cũng lần lượt từng người xuất hiện mang theo hành lí đi vào.

    Họ theo thứ tự lần lượt là:

    Hộ đầu tiên của tầng mười hai, Lạc Đình Đình, sau khi ly hôn dẫn theo một đứa con trai tám tuổi bắt đầu cuộc sống mới.

    Hộ thứ hai của tầng mười hai, là một trạch nữ kiêm tác giả tiểu thuyết ngôn tình Kiều Quỳnh An mang theo công cụ kiếm sống là cây bút ghi chép và laptop.

    Hộ thứ ba của tầng mười hai, một người phụ nữ mạnh mẽ mới từ Mỹ về nước, là một nhà thiết kế nội thất.

    Hộ thứ tư của tầng mười hai, Hoa Hân, một người phụ nữ đang mang thai năm tháng, không hề sợ chết, một chút kiêng cữ cũng không có mà quyết định đưa đơn ly hôn cho chồng, lý do là người chồng đi ngoại tình và bị cô bắt được.

    Bốn người phụ nữ có hoàn cảnh khác nhau, tình trạng cuộc sống khác nhau, trong cùng một ngày lại dọn vào cùng một toà nhà, cùng một tầng lầu, đây cũng được coi là một duyên phận kỳ lạ!

    Cũng có thể là vì như vậy mà bốn người phụ nữ cộng với một bé trai tám tuổi từ nay về sau sẽ tạo nên tình hàng xóm hữu nghị bền chặt.

    Chuyện xưa của các cô, bắt đầu từ đó…
     
  3. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 1:

    Cô thật sự chịu đủ rồi!

    Nhớ lại nội dung cuộc gọi vừa rồi, cô gái xinh đẹp dịu dàng nhất hệ tiếng Trung là cô cũng không nhịn được mà phát điên lên.

    Tính tình của cô rất tốt ư? Lạc Đình Đình không nghĩ vậy.

    Có lẽ trong mười năm hôn nhân, cô luôn làm một ‘người vợ tính khí tốt’, bởi vì cô có một người chồng cuồng công việc, nhưng bây giờ cô sẽ không bao giờ…. Nhịn nữa.

    Nguyên nhân là, đứa con trai đáng yêu khôn khéo, thông minh hiểu chuyện —- Đông Phương Húc Nhật của cô sắp tiến vào giai đoạn đầu của chuyện học tập, tiểu học.

    Cô đối với Đông Phương Bách (cũng chính là người chồng cuồng công việc kia) không yêu cầu nhiều, khi cô đi kiểm tra thai kỳ anh không đi cùng một lần, không sao hết, ngày cô sinh con anh đang chủ trì một cuộc họp quan trọng không tới được, cô có thể thông cảm, sau khi Húc Nhật ra đời anh chưa từng thay tã cho thằng bé một lần, chưa từng một tắm cho thằng bé một lần, cũng không sao hết….

    Nhưng, con trai đi báo danh học tiểu học thì chỉ có một lần duy nhất trong đời, nếu bỏ qua thì sau này sẽ không còn cơ hội.

    Nếu hỏi cô tại sao lại kiên trì muốn Đông Phương Bách tham gia? Cô không biết, đừng hỏi cô, cô không biết tại sao, cô chỉ muốn anh tới.

    Mà cuối cùng đều này trở thành thứ đánh nát cọng cỏ cuối cùng của cô.

    Một tháng trước cô lo lắng công việc của chồng mình quá bận rộn, vì vậy cô đã nói trước với anh, muốn anh nhất định phải để trống ngày cuối tháng tám, hoặc chỉ một buổi sáng để tham gia lễ nhập học của con trai.

    Ngay cả ngày tháng và thời gian chuẩn xác cô cũng đã nói cho anh, mà anh cũng đồng ý tới tham gia.

    Thời gian càng ngày càng gần, cô lại nhắc nhở anh một lần, vẫn nhận được lời cam đoan như trước.

    Tốt xấu gì chồng cô cũng là tổng giám đốc của một công ty lớn, chuyện anh đã đồng ý thì hẳn là anh sẽ làm được….. Lúc ấy Lạc Đình Đình thật sự nghĩ như vậy.

    Nhưng trước ngày lễ nhập học một tuần, Đông Phương Bách lại vì một hợp đồng lớn xảy ra vấn đề mà bay đến Mỹ.

    Nếu là trước kia, Lạc Đình Đình phải thông cảm, cũng nhất định có thể thông cảm, nhưng lần này cô không muốn thông cảm.

    Khi anh về nhà lấy hành lý chuẩn bị đi ra sân bay, cô chưa từ bỏ ý định đi theo phía sau anh truy hỏi.

    “Khi nào anh về nước?”

    “Xử lý xong mọi chuyện thì sẽ về.”

    “Tuần sau là ngày Húc Nhật nhập học…… Anh có về kịp không?”

    Đến bây giờ Lạc Đình Đình vẫn không quên được, trước khi Đông Phương Bách đi đã ngoái đầu nhìn lại một cái, trong mắt là thắc mắc và không hiểu.

    Anh thắc mắc là, tại sao hôm nay vợ lại cố chấp như thế; Không hiểu là, vì sao vợ lại muốn anh đi tham gia lễ nhập học của con trai.

    Lạc Đình Đình mặc kệ, lần này cô muốn buông thả bản thân.

    Vừa rồi, vào một phút trước, cô gọi điện thoại cho người còn đang ở nước ngoài – Đông Phương Bách.

    Còn ba ngày nữa là đến Húc Nhật nhập học, đủ thời gian cho anh bay từ Mỹ về.

    Không ngờ người nghe điện thoại lại là nữ thư ký Kiều An Na.

    “Tôi là Lạc Đình Đình.”

    Thật dễ nhận thấy, trong mười năm qua vị tống giám đốc phu nhân là cô xuất hiện quá ít, ít đến nỗi ngay cả thư ký riêng của Đông Phương Bách sau khi nghe tên của cô còn phải suy nghĩ vài giây mới phản ứng lại.

    “Xin chào phu nhân, bây giờ tống giám đốc đang tắm, không thể nghe điện thoại.”

    Rất tốt, chồng của cô đang tắm, thư ký của anh nghe điện thoại giùm anh, nói cách khác trong thời gian bọn họ đi công tác đều ngủ cùng một phòng?

    Lạc Đình Đình một tay cầm lấy di động, một tay đỡ thắt lưng.

    Tạm thời không cần chất vấn Kiều An Na có cùng chung chăn gối với Đông Phương Bách không, cô chỉ muốn hỏi ──

    “Kiều An Na, trước ngày mai các người có thể lên máy bay không?”

    “Không thể nào, tổng giám đốc phu nhân, vấn đề bên này khó xử lý hơn dự đoán, e rằng tháng này chúng tôi phải ở lại Newyork.”

    Lạc Đình Đình hít sâu một hơi.

    Tốt lắm, tháng này sẽ ở lại Newyork…… Cùng thư ký xinh đẹp ở lại Newyork, sau đó ngủ chung một giường? Bỏ mặc con trai và vợ ở Đài Loan!

    Không biết tính sao, trước kia cô tự nhủ mình phải bao dung, vào lúc này sự độ lượng của cô tan thành mây khói, biến mất hầu như không còn.

    “Kiều An Na, cô đưa điện thoại cho tổng giám đốc, tôi muốn nói chuyện trực tiếp với anh ấy.”

    “Thật xin lỗi, phu nhân, tôi không thể làm theo.”

    Kiều An Na từ chối sạch sẽ lưu loát, quả quyết nhanh chóng, hoàn toàn không đặt người tống giám đốc phu nhân là cô vào mắt.

    Lạc Đình Đình lại hít sâu một hơi.

    “Chờ sau khi anh ấy tắm xong, tôi sẽ gọi lại lần nữa.”

    “Phu nhân, xin cô đừng cáu kỉnh như một đứa con nít, khi tổng giám đốc tắm xong chúng tôi sẽ lập tức ra ngoài xử lý công việc, tổng giám đốc không có thời gian để nghe điện thoại của cô.”

    Nói cô cáu kỉnh?

    Lạc Đình Đình thừa nhận, trong mười năm gả cho Đông Phương Bách đây là lần đầu tiên cô nóng nảy như vậy.

    Từ trung học đến đại học rồi đến khi học hệ tiếng Trung, bởi vì sinh ra trong gia đình dòng dõi thư hương, cha là giáo sư đại học, mẹ là giáo viên trung học, nên trên người cô luôn gắn mác “khí chất mỹ nữ”, cũng vì vậy cho dù cô có cáu kính cũng không phát ra ngoài, không thể đùa giỡn tùy hứng, chỉ có thể làm một cô gái “xinh đẹp ngoan ngoãn có khí chất”.

    Không, thật ra cô không phải.

    Lạc Đình Đình biết trong người mình có một tiểu ác ma phản nghịch, nhưng nó luôn bị mình đè nén.

    Dịu dàng và trầm tĩnh cho tới bây giờ cũng không phải là tính cách thật của cô, thật ra cô rất mong chờ ngày tiểu ác ma có thể trổi dậy.

    Đặc biệt là hành vi coi trọng công việc hơn hôn nhân của Đông Phương Bách trong mười năm qua, vào lúc này đã hoàn toàn triệt để chọc giận cô.

    Cô không muốn dùng quyền uy của tổng giám đốc phu nhân, cho dù dùng, Kiều An Na cũng không coi cô ra gì, đây chính là quyền hạn mà Đông Phương Bách cho cô ta?

    “Tổng giám đốc phu nhân, thật xin lỗi, tôi phải tắt điện thoại, tổng giám đốc quên lấy áo choàng tắm…..”

    Sau đó, Kiều An Na thật sự tắt điện thoại.

    Lạc Đình Đình không thể tưởng tượng nổi trừng mắt nhìn điện thoại.

    Quên lấy áo choàng tắm? Sau đó gọi thư ký riêng tới phục vụ?

    Lạc Đình Đình nắm chặt điện thoại di động, kìm nén xúc động muốn đập điện thoại……

    “Mẹ, sao mẹ vẫn chưa ngủ?” Đông Phương Húc Nhật xoa con mắt to ngáy ngủ, từ trong phòng đi ra, trên người là bộ đồ ngủ màu lam có mây trắng đáng yêu, vừa vặn chung một kiểu với đồ ngủ của cô.

    Đồ ngủ này cô mua ba bộ, Đông Phương Bách cũng có, nhưng cô chưa từng đưa cho anh mặc, cô sợ anh nói cô ngây thơ, cho nên cô luôn đặt ở tầng dưới cùng của tủ quần áo.

    “Bảo bối, sao con lại đi ra đây?”

    Lạc Đình Đình đi qua ôm con trai đi vào phòng ngủ chính.

    “Bị mẹ đánh thức sao?” Cô không đành lòng hôn nhẹ lên má phúng phính của bảo bối.

    Nếu nói món quà lớn nhất mà cô nhận được trong mười năm hôn nhân với Đông Phương Bách, thì có lẽ đó chính là Đông Phương Bách cung cấp tinh trùng để sinh ra bảo bối.

    Năm nay Đông Phương Húc Nhật tám tuổi, diện mạo giống cô nhiều hơn, là một tiểu soái ca người gặp người yêu, nhưng bé lại thường bộc lộ khí thế giống như đúc Đông Phương Bách, đầu óc cũng vậy.

    Bé thông minh y như cha mình, đồng thời bé cũng là kiêu ngạo của cô.

    Đông Phương Húc Nhật gật đầu, bé được mẹ ôm về giường lớn, mí mắt nặng nề khép lại.

    “Con nghe thấy mẹ nói chuyện, con nghĩ cha đã về.”

    Lạc Đình Đình nữa nằm nữa ngồi ở bên cạnh con trai, dịu dàng hôn lên trán của bé.

    “Cha vẫn chưa về nước, hôm nay Tiểu Húc ngủ với mẹ có được không?”

    “Được, Tiểu Húc bảo vệ mẹ, mẹ cũng ngủ đi.” Đông Phương Húc Nhật dùng cánh tay nhỏ bé của mình vỗ vai Lạc Đình Đình, động tác này làm cho Lạc Đình Đình đau lòng.

    Tiểu Húc đã tám tuổi, từ khi bé được sinh ra cho đến bây giờ, tuy rằng luôn ở chung nhà với cha mình, nhưng rất ít được thân mật với cha.

    Mỗi ngày Đông Phương Bách đều bận đến nửa đêm mới về nhà, mà bình thường chín giờ tối Tiểu Húc đã ngủ. Ngày nghỉ Đông Phương Bách không phải đến công ty tăng ca, thì cũng đi công tác nước ngoài, hoặc tham dự vài cuộc xã giao quan trọng, gia đình này chưa từng xuất hiện hình ảnh cả nhà đi dã ngoại vào ngày nghĩ, cha cùng con chơi điều khiển máy bay, hoặc đánh bóng chày, chưa từng có.

    “Tiểu Húc đáng thương của mẹ……” Lạc Đình Đình đau lòng, không ngủ được. “Tất cả mọi chuyện đều là mẹ sai……”

    Lạc Đình Đình đổ hết tất cả lỗi lầm lên người mình.

    Nếu năm hai mươi tuổi cô không vừa gặp đã yêu Đông Phương Bách, nếu trong mười năm nay cô không ngu muội luôn bao dung vào thông cảm……

    Cô nên giác ngộ sớm hơn.

    Nhắm mắt lại, thở dài một hơi trong lòng.

    Cô muốn cho Tiểu Húc trưởng thành trong một hoàn cảnh ấm áp vui vẻ, cô muốn cho Tiểu Húc một người cha có thể cùng bé chơi, đau lòng vì bé, cưng chìu bé……

    Vật chất và tiền tài, tuyệt đối không phải cuộc sống mà cô và Tiểu Húc muốn.

    Thay đổi, cô cần phải thay đổi.

    Nếu cô có dũng khí thay đổi, cô có thể cho Tiểu Húc và mình một tương lai tốt hơn.

    Lạc Đình Đình đột nhiên ngồi dậy, trừng lớn hai mắt.

    Tại sao cô phải ở lại căn nhà này? Nếu người chồng kết tóc mười năm với cô ngay cả ngày đầu tiên con trai nhập học cũng không thể trở về, thậm chí còn kêu thư ký riêng ra oai với cô……

    Cô không biết mình còn ở lại căn nhà này để làm gì?

    ‘Chuyển ra ngoài…… Chuyển ra ngoài…… Chuyển ra ngoài’…… Trong đầu có một giọng nói ma mị liên tục thúc dục cô: ‘Rời khỏi Đông Phương Bách…… Rời khỏi Đông Phương Bách…… Rời khỏi Đông Phương Bách…… Suy nghĩ trước nay chưa từng có này cứ ào ạc lao đến.

    Cứ quyết định như vậy!

    Lạc Đình Đình nằm lên giường lớn, nhẹ nhàng ôm Tiểu Húc vào lòng, mây đen trong lòng được xua tan, ba giây sau cô yên tâm chìm vào giấc ngủ……

    Cứ làm như thế đi!

    Lạc Đình Đình chưa từng nghĩ tới, cuộc đời của mình, thì ra cũng có thể tích cực như vậy, cũng có thể hành động như vậy.

    Sự thật chứng minh, nếu cô thực sự muốn làm, hơn nữa thực sự làm, nhất định sẽ làm được.

    Hôm sau, Lạc Đình Đình tìm tới người môi giới để xem nhà, bởi vì cô muốn ở chung với Tiểu Húc, cho nên nơi có giao thông nhanh và tiện, có trường học tốt, có nhiều tiện lợi cho cuộc sống là lựa chọn hàng đầu.

    Còn nữa, an ninh cũng rất quan trọng, bọn họ một người là phụ nữ, một người là trẻ con, nếu gặp chuyện ngoài ý muốn thì sẽ không có năng lực chống cự.

    May mắn, Đông Phương Bách rất hào phóng trong phương diện chi tiêu gia đình, hàng tháng sẽ cố định đưa cho cô hai trăm ngàn.

    Đương nhiên là cô sẽ lấy số tiền này, bởi vì nếu so sánh chút tiền này với mười năm tuổi xuân quý giá của cô, thì chẳng bằng một góc nhỏ.

    Trước tiên cô sẽ dùng số tiền này để tìm một cái ổ an toàn cho cô và Tiểu Húc, sau đó cô sẽ đi tìm việc làm để kiếm tiền.

    Làm một phu nhân tổng giám đốc có giận cũng không dám lên tiếng mười năm, thật ra cô đã tách rời với xã hội rất lâu rồi, nếu không đuổi kịp có lẽ cô sẽ bị đào thải.

    Hơn nữa nếu cô không ra ngoài làm việc, thì làm sao giúp Tiểu Húc tìm ba mới đây?

    Không sai, sau khi ly hôn với Đông Phương Bách, cô sẽ đi tìm mùa xuân thứ hai, đây coi như là một kế hoạch lâu dài, cô nên vì Tiểu Húc mà tìm một người cha có thể cùng chơi bóng chày với bé vào ngày nghĩ.

    Về phần người cha cuồng công việc thì nên cút qua một bên!

    Chỉ mất một ngày, Lạc Đình Đình tìm được một tòa nhà ở trên cầu gỗ gần tàu điện ngầm, tòa nhà tên là “Thái Bình Thiên Hạ”, cô thuê một hộ trên tầng 12, rộng khoảng 30m vuông, rất thích hợp cho cô và Tiểu Húc ở. Sau khi ký hợp đồng cô lập tức về nhà thu dọn hành lý.

    “Mẹ, chúng ta thực sự phải chuyển nhà sao?” Sau khi nhận lệnh của mẹ Tiểu Húc bắt đầu thu dọn đồ của mình.

    “Sao vậy, Tiểu Húc luyến tiếc căn nhà lớn này? Không muốn cùng mẹ chuyển đến căn nhà nhỏ kia?” Cũng đúng, so sánh với căn nhà cao cấp rộng hơn 200m vuông này thì căn nhà cô vừa thuê chẳng là gì cả.

    “Không phải.” Trên mặt Tiểu Húc hiện lên vẻ lúng túng.

    “Vậy là như thế nào?”

    Tiểu Húc muốn nói lại thôi, thông minh lại trưởng thành sớm bé nghĩ đến ──

    “Mẹ muốn ly hôn với cha ư?”

    Lạc Đình Đình cũng không định giấu con trai việc này, vốn muốn dọn ra ngoài trước rồi sẽ từ từ giải thích với Tiểu Húc sau, nhưng không ngờ bé đã tự đoán được.

    Nếu Tiểu Húc đã cảm giác được, vậy cô cũng không nên nói dối thằng bé.

    Lạc Đình Đình mở rộng vòng tay ôm Tiểu Húc vào lòng.

    “Tiểu Húc, mẹ cảm thấy cha con là một người cha thất bại, cho nên mẹ muốn ‘bãi nhiệm’ anh ta.”

    “Bãi nhiệm là gì vậy mẹ?”

    “Bãi nhiệm chính là cắt chức ‘cha’ của anh ta, như vậy con đã hiểu chưa?”

    Tiểu Húc gật đầu một cái.

    “Hay con đang luyến tiếc cha?”

    Có một chút, tuy rằng mỗi ngày cha đều bận đến khuya, cơ hội nhìn thấy cha vào buổi sáng ở trên bàn cơm cũng rất ít, thậm chí ngày nghỉ cha cũng sẽ đi công tác, nhưng dù sao cũng là cha……

    Nhưng mẹ nói không sai, cha thật sự là một người cha thất bại, cha của các bạn học trong nhà trẻ sẽ tới đón bọn họ tan học, nhưng cha của bé chưa từng tới đón bé lần nào.

    Cho nên bé quyết định ủng hộ mẹ, chuyển ra ngoài với mẹ, sau đó “bãi nhiệm” cha.

    Suy nghĩ vừa chuyển, Tiểu Húc không chần chờ nữa. “Mẹ, khi nào chúng ta mới chuyển ra ngoài vậy ạ?”

    Lạc Đình Đình mỉm cười, biết đứa con trai duy nhất này sẽ đứng về phía cô.

    “Ngày mai, ngày mai chúng ta sẽ chuyển ra ngoài.”

    Sau đó chờ Đông Phương Bách về nước…… Mặc kệ ngày nào tháng nào anh ta mới trở lại Đài Loan, đến lúc đó nghênh đón anh ta sẽ là căn nhà trống không, không có vợ và con trai, mà chỉ có một bức thư ‘báo tin’ cộng ‘giấy thỏa thuận ly hôn’.

    Nhìn hành lý đã được đóng gói tốt đặt trong phòng, Lạc Đình Đình lau mồ hôi trên trán.

    Hô ~, rốt cuộc cũng sắp mở ra cuộc sống mới, lòng của cô đã chuẩn bị cất cánh.
     
  4. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 2:

    Máy bay 74 chỗ từ nước Mỹ bay thẳng đến Đài Loan, đúng mười giờ sáng đáp xuống sân bay quốc tế, Đông Phương Bách xem kỹ bản hợp đồng rồi khép lại, đưa cho trợ lý ở bên cạnh.

    Một người trợ lý khác vội vàng đứng dậy mang một cái áo khoác tây trang tới cho Đông Phương Bách, giúp anh mặc vào.

    Lúc này người phi công hơi lớn tuổi đi tới khoang hành khách, cuối đầu với Đông Phương Bách, lấy lòng ân cần hỏi thăm: “Đông Phương tiên sinh, xin hỏi ngài có hài lòng với sự phục vụ trong suốt chuyến bay không?”

    “Ừ.” Đông Phương Bách khẽ vuốt cằm, biểu cảm lạnh lùng.

    Thư ký Kiều An Na khôn khéo chắn ở giữa, ngăn cách khoang hành khách và buồng lái, để cho Đông Phương Bách xuống máy bay trước.

    “Hy vọng lần sau còn có cơ hội phục vụ Đông Phương tiên sinh.” Phi công nhìn theo bóng lưng của Đông Phương Bách nói.

    “Tổng giám đốc, em đã liên lạc với Trần tổng.” Nhịp bước của Kiều An Na tăng nhanh hơn để đuổi kịp, đưa điện thoại di động tới.

    Sở dĩ cô ta có thể trở thành thư ký riêng của Đông Phương Bách, tuyệt đối không phải vì cô ta xinh đẹp, cái đầu thông minh của cô ta mới là nguyên nhân lớn nhất giúp cô ta trở thành thư ký riêng của Đông Phương Bách.

    Cô ta biết Đông Phương Bách ra nước ngoài nữa tháng, việc đầu tiên sau khi về đến Đài Loan là muốn kiểm tra tình huống vận hành của tổng công ty.

    Cho nên vừa xuống máy bay cô ta đã lập tức liên lạc với tổng giám đốc bộ phận của tổng công ty.

    Đông Phương Bách tiếp điện thoại, bắt đầu hỏi tình huống vận hành và kinh doanh của công ty trong hơn nữa tháng nay, cuộc điện thoại kéo dài từ trong sân bay đến khi lên xe riêng vẫn chưa ngưng.

    Kiều An Na chỉ thị lái xe về công ty.

    Hai trợ lý bên cạnh chỉ có thể âm thầm rên rỉ, đi theo một ông chủ nghiêm túc lại vô cùng cuồng công việc, là may mắn hay bất hạnh đây?

    May mắn là, tiền lương và phúc lợi của công ty rất hậu hĩnh, phí tăng ca và phí công tác đều gấp đôi các công ty khác; Bất hạnh là, gần như không có thời gian nghĩ ngơi, trừ thư ký riêng, tổng giám đốc còn có bốn trợ lý, mà cùng đi công tác với tổng giám đốc tuyệt đối không phải chuyện tốt, một ngày hai mươi tư giờ thì chỉ có năm tiếng đồng hồ để nghỉ ngơi, chuyện chênh lệch múi giờ căn bản không được để mắt tới.

    Nghĩ đến điều này, bọn họ không khỏi bội phục tổng giám đốc và thư ký Kiều An Na, trong cơ thể bọn họ chắc chắn không phải máu và xương, mà là linh kiện máy móc được lập trình sẵn!

    Rốt cuộc Đông Phương Bách cũng kết thúc cuộc gọi với Trần tổng, anh đưa điện thoại di động cho Kiều An Na, nói: “Về công ty.”

    “Vâng, lúc này đang trên đường về công ty.” Kiều An Na đáp.

    Thấy vết hằng mệt mỏi giữa trán Đông Phương Bách, trên chuyến bay từ Mỹ về Đài Loan, cô ta và hai trợ lý đều nhân cơ hội ngủ bù, còn Đông Phương Bách thì không, anh là một người đàn ông tự gò bó bản thân rất sâu, cô ta rất ít thấy anh bình yên nghỉ ngơi khi có sự tồn tại của người khác.

    Tổng giám đốc có muốn nghỉ ngơi một lát hay không…… Lời nói ẩn chứa đau lòng chạy tới miệng lại bị Kiều An Na nuốt xuống, cô ta hiểu Đông Phương Bách, anh không cần trợ lý hay thư ký của mình an ủi thân mật như thế.

    Quả nhiên ──

    Đông Phương Bách trầm tư một lát, sau khi sửa sang lại lại cuộc đối thoại với Trần tổng thì lên tiếng.

    “Thư ký Kiều, sau khi tới công ty thì lập tức giúp tôi triệu tập các phó tổng và chủ quản, cuộc hợp sẽ tiến hành vào lúc 11 giờ, buổi chiều tôi muốn gặp Tô đổng, Lâm đổng và Trương đổng, cô sắp xếp thời gian, không thể để cho bọn họ đụng mặt nhau, bảy giờ tối có một buổi tiệc từ thiện ‘ngân sách Đông Phương’, cô cùng đi với tôi.”

    “Vâng.” Kiều An Na nhanh chóng lấy PDA ra ghi lại những dặn dò của Đông Phương Bách.

    “Hào Văn, Kiến Cường, trước bốn giờ chiều tôi muốn nhìn thấy báo cáo tổng kết của hợp đồng lần này.”

    “Vâng, tổng giám đốc.” Hai trợ lý trăm miệng một lời.

    Người làm việc dưới trướng tổng giám đốc, sao có thể là người có năng lực bình thường.

    Kế tiếp Đông Phương Bách lại tiếp tục nói rõ một vài công việc, thẳng đến khi xe chạy vào tổng công ty.

    Đến mười hai giờ đêm, Đông Phương Bách trở về khu nhà cao cấp Tín Nghĩa dưới sự hộ tống của tài xế.

    “Sáu giờ sáng mai đến đón tôi.”

    “Vâng, tổng giám đốc.” Tài xế lái xe đi khỏi, Đông Phương Bách đi vào thang máy tư nhân, lên tầng cao nhất.

    Ở trong thang máy anh cởi áo khoác tây trang ra, xoay xoay cái cổ đau nhức, từ sau khi xuống máy bay anh đã bận rộn đến giờ, ngay cả một chút thời gian để chợp mắt cũng không có.

    Hết cách rồi, tính cách của anh, nếu không phải nằm trên giường lớn làm cho mình an tâm trong phòng ngủ của mình, anh hoàn toàn không thể đi vào giấc ngủ.

    Khu nhà cao cấp này được thiết kế kín đáo, khi cửa thang máy mở ra thì đã đứng trước cửa nhà, anh cởi giày da, ấn dấu vân tay mở cửa.

    Cửa vừa mở ra, phòng khách to lớn tối đen!

    Đông Phương Bách nhăn mày theo bản năng.

    Vợ của anh luôn có thói quen bật một cái đèn nhỏ trong phòng khách để khi anh về trễ sẽ thấy đường, tại sao đêm nay lại…… Đèn nhỏ hỏng rồi sao?

    Đông Phương Bách sờ soạng đi vào trong phòng ngủ, trong phòng ngủ cũng tối đen.

    Tại sao lại như vậy?

    Hai thói quen liên tiếp bị thay đổi trong một đêm. Đông Phương Bách rất không thích loại cảm giác này.

    Ở trên công việc anh thích có thử thách, càng khó càng tốt, vậy anh sẽ càng có dã tâm và ý chí muốn chinh phục.

    Nhưng gia đình thì không giống vậy, đối với anh gia đình là nơi có thể làm cho anh hoàn toàn yên tâm, anh không thích gia đình của mình có nhiều thay đổi, cũng không thích có người ngoài xuất hiện trong nhà, cũng may vợ của anh rất có năng lực, kết hôn mười năm nay cô chưa từng mướn người giúp việc, chuyện vệ sinh nhà cửa vẫn luôn mướn nữ giúp việc làm theo giờ để dọn dẹp.

    Giống như thói quen để một ngọn đèn nhỏ trong phòng khách, phòng ngủ và phòng tắm cũng vậy.

    Thôi, có lẽ đêm nay vợ của anh quên.

    Đông Phương Bách đi vào phòng ngủ, sờ soạng một lát mới mở được đèn, nhưng chỗ quen thuộc không có quần áo tắm mà vợ chuẩn bị cho anh.

    Anh lại tìm thật lâu mới có thể tìm được một bộ đồ ngủ từ tủ quần áo to đùng, từ khi bước vào nhà đến khi đi vào phòng tắm chân mày của anh vẫn luôn nhíu chặt.

    Cảm giác càng ngày càng kém, trên công việc cho dù là một chuyện rất khó thì cũng chỉ dừng lại trong đầu anh ba giây, huống chi nếu chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà trách người vợ đang nằm ngủ ở trên giường thì chẳng khác nào chuyện bé xé ra to.

    Đông Phương Bách dùng 10 phút tắm xong, sấy khô tóc, anh có thói xem chút tài liệu trước khi ngủ, nhưng đêm nay thật sự rất mỏi mệt, nên anh trực tiếp trèo lên giường ngủ.

    Cảm giác rất quái dị…… Đông Phương Bách không thể nói rõ.

    Trong không gian tối đen, anh nằm trên chiếc giường quen thuộc, lúc này nhất định vợ đang nằm ngủ bên cạnh anh…… Nếu là lúc trước chắc chắn anh có thể nghe thấy tiếng hít thở nông sâu có quy luật của cô.

    Nhưng đêm nay, không có tiếng hít thở như trong thói quen của anh.

    Lúc này tất cả sự thay đổi hợp chung một chỗ với nhau.

    Đông Phương Bách ngồi dậy, vươn tay bật đèn ngủ ở đầu giường.

    Tách!

    Đèn ngủ chiếu sáng giường lớn, bên cạnh anh không có một bóng người.

    Vợ của anh cũng không có trong phòng ngủ.

    Cô đâu rồi?!

    Sang phòng khách ngủ rồi ư? Nhưng trong mười năm bọn họ kết hôn, cô chưa từng làm như thế.

    Nếu cô không có ở đây, vậy chắc là ở phòng của con trai?

    Dù thể xác và tinh thần rất mệt mỏi, Đông Phương Bách vẫn đứng dậy đi tìm vợ không ngoan, không chịu ngủ trên giường.

    Anh đứng trước phòng Tiểu Húc, có thể là hai mẹ con ngủ cùng nhau.

    Không, không có, ngay cả Tiểu Húc cũng không có trên giường.

    Đông Phương Bách không quá để ý cảm xúc, lúc này lại có chút khẩn trương.

    Anh bắt đầu tìm kiếm mỗi một phòng khách, ban công, phòng tập thể thao, phòng nghe nhìn, phòng bếp…… Cuối cùng là thư phòng chuyên dụng của anh.

    Không có người!

    Anh xác định vợ và con trai của anh không có ở nhà, anh phiền não cào tóc.

    Bởi vì khi đi công tác anh không có thói quen điện thoại về nhà, cho nên anh hoàn toàn không biết trong nhà đã xảy ra chuyện gì.

    Chắc chắn vợ anh không dẫn Tiểu Húc về nhà mẹ đẻ, bởi vì nữa năm sau khi cô gả cho anh, cha mẹ cô cũng đã di dân đến Thụy Sĩ.

    Trong thư phòng đương nhiên không có người, nơi này được xem như cấm khu ở trong nhà, khi anh làm việc, không có sự cho phép của anh thì không ai được đi vào.

    Ngay khi Đông Phương Bách muốn đóng cửa thư phòng, thì thấy cái gì đó trên bàn──

    Anh đi vào thư phòng, phát hiện đó là một bức thư.

    Mở ra ──

    Tổng giám đốc Đông Phương thân ái:

    Xin anh thứ lỗi vì tôi gọi anh như vậy, đây là cách gọi thích hợp nhất mà tôi nghĩ ta được, cũng là cái nhìn của tôi về anh, gả cho anh mười năm, anh làm rất tốt cũng rất xứng với chức vị của mình. Cảm thấy lời nói của tôi rất châm chọc sao? Không, tuyệt đối không, tôi chỉ ăn ngay nói thật, mười năm nay, anh tuyệt đối không phải một người chồng tốt, cũng không phải một người cha tốt, nhưng đối với Đông Phương Kim Khống cùng toàn thể nhân viên và cổ đông, thì tôi chắc chắn bọn họ rất yêu anh, bởi vì anh giúp bọn họ không mất đi chén cơm manh áo, giúp cho bọn họ kiếm được nhiều tiền, giúp cho cuộc sống của bọn họ trôi qua một cách vui vẻ, nhưng ngược lại, vợ và con trai của anh thì phải hy sinh.

    Tôi rất hiếu kỳ không biết đến khi nào anh mới phát hiện bức thư này, tôi đặt trên bàn trong thư phòng, đó là vì thư phòng là nơi anh ở nhiều nhất trong nhà, đặt ở đây thì sẽ có tỉ lệ phát hiện cao hơn, nhưng bất luận anh phát hiện bức thư này vào lúc nào, tôi và Tiểu Húc cũng đã chuyển ra ngoài, anh yên tâm [anh sẽ lo lắng ư?] tôi sẽ chăm sóc Tiểu Húc thật tốt, tuy rằng nó theo họ của anh, nhưng tôi tin tưởng nó ở bên cạnh tôi sẽ tốt hơn gấp nhiều lần so với ở bên cạnh anh, anh không phải một người cha tốt [xin tha lỗi vì tôi đã nhắc lại điều quan trọng này], điểm ấy hẳn là bản thân anh cũng hiểu được.

    Mười năm, khi tôi thu dọn hành lý xong, nhớ lại khoảng thời gian này, tôi thật sự không thể tin được rằng mình đã ở lại cái nơi xinh đẹp tráng lệ mà không có tí hạnh phúc này mười năm, cũng lãng phí mười năm, tôi thật sự không biết tôi đã chờ mong cái gì? Một người chồng cuồng công việc? Hay danh hiệu tổng giám đốc phu nhân? Không, đó không phải là thứ mà tôi chờ mong. Đừng hỏi tôi lý do tôi rời đi, nếu hỏi thì chỉ sợ phải viết đến tận mấy trang giấy, tuy rằng tôi rất thắc mắc anh có muốn biết hay không? Trong cái đầu thông minh cơ trí của anh ngoại trừ công việc thì chỉ có công việc, căn bản không chứa được cái khác đúng không?

    Mười năm hôn nhân nháy mắt đã qua, tôi không oán trách anh, nhưng tôi sẽ không cảm kích anh, có gặp nhau thì sẽ có chia ly, tôi nghĩ, chắc hẳn anh có thể tiếp nhận? Đừng để cho vấn đề hôn nhân làm chậm trễ công việc của anh, đơn ly hôn tôi đã ký rồi, tin tưởng lấy đội ngũ luật sự đầy năng lực của Đông Phương Kim Khống, chắc chắn có thể xử lý thỏa đáng vụ ly hôn này.

    Tôi chờ tin tức của anh, nếu anh không rảnh thì hy vọng anh có thể bảo thư ký Kiều hoặc trợ lý liên lạc với tôi, để tôi biết mình đã khôi phục thân phận cô Lạc, tôi rất biết ơn.

    Sắp trở thành vợ trước của anh ~ Lạc Đình Đình.

    Vợ của mang theo bọn họ con trốn khỏi nhà, để lại giấy thỏa thuận ly hôn đã được ký tên —– tin tức này luôn nằm trong đầu Đông Phương Bách mấy ngày nay, tuy rằng thời gian xuất hiện rất ngắn ngủi.

    Phần lớn thời gian anh đều xử lý công việc.

    Sau khi đọc bức thư của vợ, phản ứng đầu tiên của Đông Phương Bách là: Hoàn hảo, không phải xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

    Cảm giác khẩn trương của anh xem như tạm thời lắng xuống, sau đó anh cất giấy thỏa thuận ly hôn và bức thư rồi trở về phòng ngủ.

    Vốn dĩ anh dự tính ngày hôm sau sẽ gọi Lạc Đình Đình ra nói chuyện, nhưng vừa đi làm lại thì đã có một đóng công việc chờ anh xử lý, hơn nữa tình trạng kinh tế toàn cầu bị đình trệ, các loại nguy cơ của công ty đều phải được xử lý hết.

    Mà bận rộn như vậy, một tuần nháy mắt trôi qua, thứ bảy anh phải thay phiên ăn cơm với những người bên cục kinh tế, thương thảo về vấn đề pháp luật, hoàn toàn quăng chuyện ‘nói chuyện với vợ’ ra sau đầu.

    Nếu hỏi tại sao Đông Phương Bách lại xem nhẹ việc này, thì câu trả lời hẳn là chuyện ‘vợ bỏ nhà ra đi và ly hôn’ không hoàn toàn đi vào đầu của anh.

    ‘Đối với công việc thì khôn khéo, đối với người nhà thì trì độn’ chính là những từ hình dung tố nhất về Đông Phương Bách, vợ chỉ bỏ nhà ra đi mà thôi, vô cùng an toàn, có lẽ người làm chồng như anh có hơi bận một chút, nhưng điều này không đến mức dẫn đến ly hôn.

    Vợ chỉ nhất thời tức giận, dẫn theo con bỏ nhà ra đi, qua một vài ngày sẽ về nhà….. Anh luôn cho rằng là như vậy.

    Cho nên cũng không đặt chuyện ly hôn vào lòng.

    Thẳng đến nửa tháng sau, Lạc Đình Đình không nhịn nổi nữa, tức giận gọi điện thoại đến công ty anh.

    Lạc Đình Đình không ngờ vận may của mình lại lớn như vậy, người bận rộn – Đông Phương Bách lại ngồi đợi trong phòng làm việc, đồng thời còn nghe điện thoại của cô.

    “Đông Phương Bách, rốt cuộc anh còn muốn tôi đợi bao lâu đây?” Trực tiếp hỏi ngay, giọng điệu của Lạc Đình Đình rất không kiên nhẫn.

    Đông Phương Bách lại còn đưa điện thoại ra xa nhìn chăm chú vài giây, giọng nói rất giống nhưng giọng điệu rất kém, cuộc gọi này này thật sự là Lạc Đình Đình vợ của anh sao?

    “Đình Đình?” Xác nhận trước đã. Tại sao lại khác biệt quá lớn với người vợ luôn luôn dịu dàng nhỏ nhẹ của anh vậy?

    “Đúng.” Giọng điệu của Lạc Đình Đình càng ngày càng kém. “Tôi biết anh bề bộn nhiều việc, tôi sẽ nói ngắn gọn, anh có nhìn thấy bức thư và giấy thỏa thuận ly hôn tôi để lại không?”

    “Có.”

    Đông Phương Bách khôn khéo miệng lưỡi lưu loát trên bàn hợp, bây giờ thái độ khi nói chuyện với vợ khác xa lúc trước, ngây ngốc ngẩn người.

    “Rất tốt, nếu thấy, vậy tại sao anh không xử lý vậy?” Đáng giận, biết mình vẫn chưa khôi phục thân phận độc thân, Lạc Đình Đình không hiểu sao lại thấy vô cùng tức giận.

    Anh ta bỏ tiền nuôi một đám luật sư, nhưng không ai xử lý chuyện ly hôn của bọn họ, không phải đây chỉ là chuyện nhỏ thôi sao? Sẽ không làm anh ta mất quá nhiều thời gian.

    Đông Phương Bách sững sờ hai giây, lúc này có một sự thật thong thả đi vào đầu anh ──

    Vợ của anh thật sự muốn ly hôn, không phải tức giận bỏ nhà ra đi, cũng không phải cố ý để lại giấy thỏa thuận ly hôn để thị uy.

    Cô ấy, thật, sự, muốn, ly, hôn!

    “Đình Đình, chúng ta gặp mặt nói chuyện một chút.” Đông Phương Bách không kịp suy nghĩ, đã nói ra miệng.

    “Được, nhưng anh xác định mình rảnh sao?”

    “Bảy giờ tối, câu lạc bộ Á Châu.” Đông Phương Bách nói ra thời gian và địa điểm.

    “Được rồi, anh ngàn vạn lần đừng có sau khi cúp điện thoại thì lập tức quên ngay.”

    Lạc Đình Đình châm biếm nói, cô tắt điện thoại, chuyện ly hôn, mặc kệ có gặp mặt hay không đều không thay đổi được quyết định của cô.

    Bảy giờ tối, Đông Phương Bách dời một cuộc hẹn quan trọng để đến chỗ hẹn gặp vợ.

    Lạc Đình Đình đến chậm hơn anh vài phút, cô mặc áo sơ mi quần jean đơn giản và mang giày sandal dạng cao gót, mái tóc đen được cột thành đuôi ngựa, cả người đều thay đổi, bây giờ cô nhìn trẻ trung và đáng yêu hơn rất nhiều.

    Đông Phương Bách sém chút không nhận ra cô.

    Trong trí nhớ, vợ anh luôn mặc âu phục, trang sức thanh nhã, ngay cả khi làm việc nhà cũng ít thấy cô bới hay cột tóc lại.

    “Anh nói đi, hẹn tôi ra đây để nói chuyện gì?” Lạc Đình Đình tự nhiên ngồi xuống.

    Có thể là sau khi buông xuống tất cả, khi gặp Đông Phương Bách lần nữa cũng không có gì kích động, mà còn rất tự tại. Ngược lại là Đông Phương Bách, nhất thời không thể thích ứng sự thay đổi của vợ, lời nói bị nghẹn ở cổ, không nói nên lời.

    “Đông Phương Bách, thời gian của anh cấp bách, muốn nói gì thì nói nhanh đi.”

    Thực sự rất buồn cười, trước kia khi vừa kết hôn với anh cô luôn mong anh có thể về nhà sớm một chút, có thể trò chuyện với cô, nhưng không phải tới khuya anh mới về nhà, thì chính là sau khi ăn cơm xong sẽ lập tức đi vào thư phòng làm việc, vợ chồng hai người rất ít khi nói chuyện với nhau.

    Mà bây giờ Đông Phương Bách lại hẹn cô ra nói chuyện?!

    Cái gọi là một tấc thời gian một tấc vàng, có lẽ thời gian của người khác là vàng, nhưng thời gian của Đông Phương Bách tuyệt đối có thể so sánh với kim cương.

    “Tiểu Húc đâu?”

    “Tôi nhờ hàng xóm trông rồi.” Vợ chồng nói chuyện ly hôn, con nít không nên có mặt sẽ tốt hơn.

    “À.”

    “Không phải anh muốn giành quyền giám hộ Tiểu Húc với tôi chứ?” Vì vậy đây là nguyên nhân anh ta không chịu ký tên ly hôn? Muốn nói chuyện với cô?

    “Không……” Đông Phương Bách nhăn mày. “Anh căn bản không muốn ly hôn với anh.”

    Đây là lời thật lòng, Lạc Đình Đình cũng tin tưởng.

    Cô tin tưởng Đông Phương Bách thật sự không muốn ly hôn với cô, nhưng nguyên nhân không phải vì yêu cô hay yêu gia đình, mà là vì anh chưa từng dụng tâm với ‘gia đình, vợ, con cái’, đối với anh mà nói, dù sao bọn họ tồn tại một cách không ồn ào không náo loạn, anh sẽ không tự tìm phiền toái mà thay đổi.

    “Bây giờ là tôi muốn ly hôn với anh.”

    “Tại sao?”

    Lạc Đình Đình trợn mắt. ‘Trời ạ! Anh ta còn hỏi mình tại sao?’ Ngoại trừ cười lạnh vẫn là cười lạnh.

    “Tự anh nghĩ, dù sao tôi chỉ muốn ly hôn, tôi không cần tài sản gì của anh, tôi chỉ muốn Tiểu Húc.”

    Đông Phương Bách thực sự không nghĩ ra lý do ly hôn, nhưng người vợ kết hôn mười năm với anh đã yêu cầu như vậy, vậy chứng tỏ cô không muốn tiếp tục chung sống với anh nữa.

    Nếu vợ đã kiên trì muốn ly hôn, anh cần gì phải cưỡng cầu, lúc trước khi kết hôn cũng giống vậy ──

    Cha anh nói chỉ khi kết hôn anh mới có thể đặt toàn bộ tâm trí lên công việc, mẹ anh nói con gái của bạn tốt rất thích hợp, cho nên anh lập tức kết hôn.

    Cưới con gái của bạn tốt của mẹ, sau đó bình yên cùng vợ vượt qua năm tháng, sinh một đứa con, mãi cho đến hiện tại, vợ anh nói muốn ly hôn……

    Anh lại trầm tư.

    Lạc Đình Đình im lặng ngồi chờ Đông Phương Bách quyết định.

    Cô đã nói tới vậy, cô không nghĩ là Đông Phương Bách sẽ không muốn ly hôn, đối với anh mà nói, hôn nhân có tồn tại hay không cũng không sao cả, cô cũng không nghĩ Đông Phương Bách yêu cô, sẽ không có chuyện anh yêu cô đến nỗi khi nghe cô kiên trì muốn ly hôn thì sẽ cầu xin cô, rồi cam đoan mình sẽ thay đổi, vân vân.

    Nghĩ đến điều này, Lạc Đình Đình không khỏi cảm thấy bi thương.

    Cô mất mười năm mới có thể cắt đứt sự si mê với Đông Phương Bách, quyết định rời khỏi anh.

    Mà từ trước đến giờ, Đông Phương Bách chỉ mất vài phút để suy nghĩ về vấn đề hôn nhân của bọn họ mà thôi.

    “Đình Đình, anh không nghĩ rằng chúng ta cần phải ly hôn, nhưng em đã kiên trì như vậy, cho nên chúng ta cứ ly hôn đi.”

    Nhìn đi, câu nói ngắn gọn xúc tích, một chút đau lòng cũng không có, giọng điệu như đang xử lý công việc.

    Nếu không phải cô đã sớm nhìn thấu, chỉ sợ sẽ vì anh ta lạnh nhạt mà khóc đến chết đi sống lại.

    “Vậy quyền giám hộ Tiểu Húc thì sao?”

    “Anh sẽ nhường cho em.”

    “Vậy cám ơn.”

    Đây là kết quả của cuộc nói chuyện, không phải cuộc đối thoại đầy những câu nói tức giận, có cặp vợ chồng nào ly hôn mà hòa bình như bọn họ không?

    “Không cần khách sáo.”

    A, còn không cần khách sáo nữa kìa! Trong phút chốc Lạc Đình Đình cảm thấy buồn cười.

    “Khi nào luật sư của anh mới……” Cô nói một nửa thì ngừng, bởi vì Đông Phương Bách cúi đầu nhìn đồng hồ cao cấp trên cổ tay.

    “Anh còn có việc?” Lời này thật sự vô nghĩa, từ trước đến giờ Đông Phương Bách cũng không phải loại người có thể ngồi nhâm nhi tách cà phê tán gẫu với cô vào buổi tối.

    “Ừ.”

    Nói cách khác, Đông Phương Bách vừa mới trích ra 20 phút để đến nói chuyện với cô, cũng may giữa bọn họ cũng không có nhiều chuyện để nói, bằng không 20 phút sẽ không đủ để nói!

    “Ok, chuyện đã nói xong, chúng ta cũng đạt được nhận thức chung, anh có thể đi rồi.” Cô nên vì Đông Phương Bách chịu bỏ ra 20 phút cho cô mà cảm thấy vui vẻ sao?

    “Được.” Đông Phương Bách thực sự không chút lưu luyến đứng dậy rời đi.

    Lạc Đình Đình buông thả bản thân nhìn bóng lưng rộng lớn của anh lần cuối cùng….

    Hẹn gặp lại, Đông Phương Bách ── cô thầm nói trong lòng ── hẹn gặp lại, mối tình đầu của tôi.
     
  5. ♚Hoàng Ngọc♔

    ♚Hoàng Ngọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    149,019
    Đã được thích:
    149,157
    Điểm thành tích:
    14,914

    Chương 3:

    Mười năm trước ──

    Thì ra cảm giác vừa thấy đã yêu là như vậy.

    Thật ngu ngốc, lại cảm thấy hạnh phúc nhàn nhạt, không ngừng lan tràn trong tim.

    Lạc Đình Đình, hai mươi tuổi, có một mái tóc dài thục nữ, khuôn mặt lớn bằng bàn tay, đôi mắt xinh đẹp, da trắng như tuyết, đôi môi phấn hồng vô cùng đáng yêu.

    Sinh viên năm hai của hệ tiếng Trung, sinh ra trong gia đình dõng dõi thư hương, cha là giáo sư đại học, mẹ là giáo viên dạy mỹ thuật cấp ba, tài năng của cha mẹ đều được truyền lên người cô.

    Cô có rất nhiều người theo đuổi, nhưng cô chưa từng rung động với bất kỳ ai.

    Mọi người đều gọi cô là “mỹ nữ có khí chất”, nhìn từ bề ngoài có lẽ là vậy, nhưng Lạc Đình Đình hiểu rất rõ bản thân, cô rất mạnh mẽ, chứ không dịu dàng.

    Cô cũng không hiền dịu, đại đa số mọi người đều bị gia thế của cô lừa. Nhưng cô cảm thấy mình không cần phải giải thích với họ, cứ để họ hiểu lầm đi.

    Nếu cô thật sự là một cô gái dịu dàng nhu thuận, thì giờ khắc này cũng không trốn khỏi phòng ăn, dưới ánh mặt trời chói chan của buổi trưa, ở gần nhà hàng có một cửa hàng tiện lợi, cô mua một cây kem ra sức ngồi gặm, phát tiết hết bất mãn trong tròng.

    Tại sao cha mẹ có thể như vậy, tại sao lại dễ dàng đồng ý gả cô ra ngoài, chỉ vì đối phương có gia thế tốt, có thể săn sóc tốt cho cô sao.

    Tại sao bọn họ không chịu tin, một mình cô ở Đài Loan cũng sẽ sống vô cùng tốt?

    Bọn họ có thể an tâm di dân đến Thụy Sĩ, cha có thể yên tâm dưỡng bệnh, mẹ có thể tiếp tục vẽ tranh, tại sao trước khi đi lại còn giúp cô tìm một người’ chồng’ chứ!

    Buồn cười, cô mới hai mươi tuổi, cô muốn thư thả hưởng thụ thời gian tươi đẹp của tuổi trẻ, không muốn trở thành vợ của người khác sớm như vậy.

    Huống hồ người đàn ông kia, cô chưa từng gặp mặt, là một người hoàn toàn xa lạ, muốn cô gả cho một người xa lạ? Cô không trốn mới lạ.

    Trưa hôm nay cha mẹ vừa uy hiếp vừa dụ dỗ, gạt cô đến nhà hàng, vốn dĩ cô cho rằng gia đình mình chỉ ăn cơm chung như bình thường, nhưng mẹ lại không cẩn thận nói ra—– chờ lát nữa cha mẹ bên đàn trai sẽ đến.

    Cái gọi là yến vô hảo yến*, bề ngoại Lạc Đình Đình không tỏ vẻ gì, nhìn như cô đang tùy theo sự sắp xếp của cha mẹ, viện cớ nói đi vệ sinh, cô lặng lẽ trốn từ nhà bếp của nhà hàng đi ra ngoài.

    *Bửa tiệc không có ý nghĩa tốt đẹp, tựa như Hồng môn yến.

    Cho nên bây giờ cô mới có thể ngồi ở cửa hàng tiện lợi, thảnh thơi ăn kem, ngắm nhìn những chiếc xe tới lui ở ngã tư đường phía trước.

    Nên đi đâu mới tốt đây? Hôm nay phải nghĩ cách lăn lộn đến nữa đêm chờ cha mẹ ngủ rồi mới về nhà, sau khi ngủ một giấc, ngày mai cha mẹ sẽ hết tức giận, đến lúc đó lại làm nũng cầu xin tha thứ một chút, phải làm cho cha mẹ từ bỏ ý nghĩ muốn gả cô ra ngoài.

    Lạc Đình Đình liếm kem, hài lòng rung đùi đắc ý, đột nhiên, tầm mắt chuyển đến chỗ phát ra tiếng kèn xe chói tai.

    Thật ồn ào ──

    Lạc Đình Đình nhìn qua, thì ra là một bà lão không kịp đi qua đường khi còn đèn đỏ, những chiếc xe ở ngã tư này chờ không được nên liên tiếp ấn kèn inh ỏi, làm hại bà lão quýnh lên muốn bước nhanh hơn, nhưng một người già thì làm sao có thể đi nhanh như người trẻ tuổi, mới đi bước đầu tiên đã lảo đảo suýt chút thì té ngã.

    “A!” Lạc Đình Đình hét lên, lập tức quăng cây kem trong tay, muốn chạy tới đỡ bà lão.

    Mấy người tài xế không có lương tâm này, đi chậm một chút sẽ chết sao, ai cũng gấp như vậy, đang vội đi đầu thai hả?

    Lạc Đình Đình tức muốn chết, đúng là người thời nay không có lương tâm.

    Ngày lúc cô chuẩn bị chạy ra, thì một người đàn ông thân hình cao lớn bước ra từ chiếc Mazda màu xanh biển, anh mặc tây trang thẳng thớm, động tác ung dung, anh đi tới bên cạnh bà lão dịu dàng đỡ bà ấy đi qua đường, đi đến trước cửa hàng tiện lợi, cũng chính là trước mặt Lạc Đình Đình, anh mới buông tay, trở lại xe của mình.

    Đẹp! Quá đẹp ~ đẹp đến mức không còn lời nào để nói!

    Ngay một giây kia tim Lạc Đình Đình bị thần Cupid bắn trúng, tim đập loạn xạ thiếu chút nữa đã nhảy ra ngoài.

    Anh vô cùng cao lớn, có lẽ cao khoảng 1m85, bờ vai rộng lớn tấm lưng mạnh mẽ, xuất hiện giống như anh hùng; Ngũ quan của anh không quá đẹp, hai mắt quá hẹp dài thâm thúy, mũi quá thẳng rất nghiêm túc, nếu nhẹ nhíu mày một cái, những người nhát gan xung quanh anh đều sẽ bị dọa sợ chết khiếp.

    Nhưng Lạc Đình Đình lại cảm thấy anh cực kỳ đẹp trai, có lẽ là dáng vẻ khi anh đỡ bà lão qua đường, cho dù thiên binh vạn mã cũng không địch nỗi, đoàn xe vốn nhấn kèn inh ỏi vì động tác của anh mà đã im bật.

    Thì ra đây chính là vừa thấy đã yêu!

    Trái tim chìm trong bể hoa, không thể tự kiềm chế bản thân.

    Nếu nguyên nhân lúc trước cô từ chối khi bị cha mẹ bức hôn là vì cô cảm thấy tuổi còn quá trẻ, thì hiện tại lý do của cô chính là── cô đã có người trong lòng, ngay tại một phút trước.

    Đông Phương Bách hai mươi lăm tuổi đã từ Mỹ về nước được hai năm, anh bước vào Đông Phương Kim Khống đi lên từ vị trí nhỏ nhất, biểu hiện nổi trội xuất sắc trong hai năm nên anh được lên chức phó tổng, mãi cho đến gần đây cha quyết định công bố thân phận của anh ra bên ngoài, để cho anh nắm giữ chức tổng giám đốc, cũng nói rõ anh là người thừa kế tiếp theo của Đông Phương Kim Khống, mà sự ưu tú của anh làm cho những nhân viên và đám cáo già trong hội đồng quản trị không thể nói câu nào.

    Nhưng trước đêm tiếp nhận chức vụ, cha đột nhiên nói với anh: Con phải kết hôn trước mới có thể ngồi lên chiếc ghế tổng giám đốc này.

    Kết hôn? Đông Phương Bách cảm thấy hai chữ này thật xa lạ.

    Từ khi anh hiểu chuyện tới nay, anh luôn vì chuyện nối nghiệp Đông Phương Kim Khống mà cố gắng, khi người khác còn đang ăn chơi lãng phí tuổi xuân, anh đã sang Mỹ học ở một trường đại học nổi tiếng, khi mọi người vừa học đại học vừa nói chuyện yêu đương, thì anh đã hoàn thành xong khóa học, đến chi nhánh của Đông Phương Kim Khống ở Mỹ thực tập.

    Tình yêu đối anh mà nói xa không với tới, từ trước đến giờ anh chưa từng có khát vọng nào đối với tình yêu, mà hiện tại cha anh lại bảo anh trực tiếp bỏ qua giai đoạn ‘yêu’ tiến đến ‘kết hôn’.

    Thậm chí đối tượng kết hôn cũng đã tìm cho anh.

    Ý của cha anh chính là: Đàn ông thành gia trước rồi mới lập nghiệp, có vợ làm hậu thuẩn, sinh con nối dỗi cho mình, chăm lo cho gia đình, nên người đàn ông không cần lo trước lo sau, có thể dốc sức chuyên tâm vào sự nghiệp, giống như mẹ của anh vậy, là một người vợ tốt, một người mẹ tốt.

    Đông Phương Bách chấp nhận đề nghị của cha.

    Hai mươi lăm tuổi kết hôn hay ba mươi tuổi kết hôn đối với anh mà nói cũng không có gì khác nhau, đối tượng là ai cũng không có gì khác nhau, chỉ cần là người cha mẹ anh thích thì đều có thể, chỉ cần sau khi kết hôn có thể làm cho anh toàn tâm toàn ý đặt tâm tư lên công việc, thì đều có thể.ahihi

    Hôm nay là ngày anh gặp mặt ‘vợ tương lai’ của mình, bởi vì anh có công việc, nên cha mẹ đi tới gặp đối phương trước, mà anh sẽ đi tới sau.

    Vợ tương lai của anh năm nay chỉ mới hai mươi tuổi, là sinh viên năm hai của hệ tiếng Trung, nghe nói được di chuyền khí chất từ mẹ, là một cô gái dịu dàng thùy mị.

    Mẹ anh và mẹ cô là bạn thân, cho nên mới tích cực thúc đẩy bọn họ lấy nhau.

    Thật ra Đông Phương Bách không thèm để ý, tâm tư của anh đều đặt ở trên công việc.

    Giống như trưa hôm nay vì công việc quá bận mà quên mất thời gian, đợi khi anh nhớ ra rồi chạy tới, thì đã trễ nữa tiếng, đúng lúc lại gặp được một bà lão đang qua đường ở ngã tư, đèn báo hiệu đã chuyển thành màu xanh mà vẫn còn đứng ở giữa đường.

    Đông Phương Bách liên tục nhìn đồng hồ, biểu cảm vô cùng không kiên nhẫn.

    Dưới tình huống bất đắc dĩ ── từ nhỏ anh đã được dạy, thời gian là một trong những thứ quý giá nhất.

    Cho nên Đông Phương Bách mở cửa xuống xe, đi đến đường kẻ vạch dành cho người đi bộ chậm rì rì đỡ bà lão qua đường.

    Người khác nhìn vào có lẽ sẽ nghĩ Đông Phương Bách rất tốt bụng, nhưng sự thật không phải vậy, đơn giản chỉ vì anh cảm thấy mình làm vậy thì mình có thể nhanh chóng đi tới chỗ hẹn mà thôi.

    Không biết, có người bởi vì một hành động nhỏ này của anh mà sa lưới……

    Chuyện này phát triển rất ba chấm, kịch tính lại thay đổi đột ngột.

    Con gái bỏ chạy làm cho cha mẹ Lạc vừa tức giận vừa đau lòng, bọn họ cảm thấy có lẽ mình đã quá nóng vội, không quan tâm đến cảm nhận của con gái.

    Bọn họ hy vọng con gái kết hôn sớm như vậy là vì, cha Lạc nhìn rõ tình hình, hai vợ chồng bọn họ quyết định nghĩ việc di dân đến Thụy Sĩ, nhưng con gái lại không muốn rời khỏi Đài Loan, kiên trì ở lại.

    Hai vợ chồng bọn họ lo lắng, mà lúc này bạn thân của mẹ Lạc, cũng chính là mẹ Đông Phương Bách đúng lúc liên lạc với bà. Mẹ Lạc nói với bạn thân chuyện mình đang lo lắng, mẹ Đông Phương Bách lập tức đưa ra cách liên hôn, như vậy Lạc Đình Đình ở lại Đài Loan thì bọn họ có thể chăm sóc.

    Mẹ Lạc nghĩ rằng, Đông Phương Bách có gia thế tốt, con gái gả qua thì sẽ không cần bận tâm đến cuộc sống và tương lai, làm một thiếu phu nhân, hơn nữa mẹ chồng của con gái lại là bạn thân của bà, còn có cuộc hôn nhân nào tốt hơn cuộc hôn nhân này!

    Nhưng bà không ngờ── con gái phản kháng.

    Buổi trưa hôm sau, mẹ Lạc cầm hình của Đông Phương Bách cầu xin con gái liếc mắt nhìn một cái.

    “Cậu ta là một người đàn ông không tệ, con nhìn hình trước rồi hẳn quyết định có được không?”

    “Không, không, không……” Lạc Đình Đình lay cánh tay mẹ Lạc làm cho tấm hình lung lay rớt xuống.

    Cô đã có người trong lòng, sao có thể đồng ý gả cho một người xa lạ, cô muốn đi tìm anh, người đàn ông làm cho tim cô rung động.

    “Đình Đình, đừng ngang bướng.” Mẹ Lạc rất bất đắc dĩ.

    Không muốn gả cho người mình không yêu là ngang bướng? Lạc Đình Đình cảm thấy mình bị mẹ hiểu lầm, trong lòng vừa kinh ngạc vừa không cam lòng.

    Mẹ lấy hình của đối phương ra, vậy mình sẽ hủy tấm hình này.

    “Con không xem!”

    Tấm hình bay tới sofa, vừa khéo dừng lại trong tầm mắt Lạc Đình Đình.

    Ực!

    Lạc Đình Đình cả kinh, nhìn người đàn ông trên tấm hình, cô nhảy dựng lên.

    “Mẹ, sao mẹ lại có tấm hình này? Mẹ lấy được từ chỗ nào? Anh ấy là ai vậy? Nói cho con biết anh ấy là ai vậy?” Lạc Đình Đình đã hưng phấn đến mức choáng váng đầu óc, không nhớ người trong tấm hình này là người cha mẹ muốn mình lấy.

    Mẹ Lạc bị con gái đột nhiên thay đổi thái độ mà sợ hết hồn.

    “Cậu ấy chính là Đông Phương Bách, là người cha mẹ muốn giới thiệu cho con……”

    “Được, mẹ, khi nào mẹ hẹn anh ấy gặp mặt ăn cơm vậy?” Lạc Đình Đình tóm lấy tay mẹ mình, gấp gáp hỏi.

    Thì ra là “anh” chính là ‘anh’! Trời ạ! Giống như một giấc mơ vậy!

    Vì thế tình huống thay đổi đột ngột, Lạc Đình Đình quyết định gả mình vào năm hai mươi tuổi, gả cho người đàn ông làm cô vừa thấy đã yêu.

    Hôn lễ vô cùng khiêm tốn nhưng rất long trọng, cử hành ở một khách sạn năm sao nổi tiếng, suốt quá trình không để cho phóng viên vào quay chụp, chỉ mời bạn bè thân thiết của hai bên.

    Vì bày tỏ sự yêu thích đối với con dâu tương lai, mẹ Đông Phương Bách đặc biệt mời riêng nhà thiết kế áo cưới nổi tiếng đích thân may áo cưới và lễ phục cho Lạc Đình Đình, chỉ là một bộ áo cưới mà đã có giá mấy triệu, càng đừng nói tới những trang sức kim cương còn lại.

    Tóm lại, Lạc Đình Đình vô cùng hạnh phúc gả cho Đông Phương Bách.

    Đêm tân hôn ──

    Lạc Đình Đình tắm xong, e lệ ôm chăn bông chiếm một bên giường, cắn môi dưới, ngón tay không nhịn được khẽ run.

    Bây giờ nhớ lại thật sự giống như một giấc mơ, nếu không tính hôn lễ hôm nay, cô mới gặp mặt năm lần Đông Phương Bách mà đã gả cho anh, trong năm lần đó còn bao gồm lần gặp vừa thấy đã yêu.

    Thật sự rất hồi hợp……

    Kinh nghiệm yêu đương của cô gần như bằng không, tối nay cùng chung chăn gối với người trong lòng…… Cạch một tiếng, cửa phòng ngủ bị mở ra, Đông Phương Bách đã tắm xong, trở lại.

    Lạc Đình Đình lập tức muốn dùng chăn bông che mình lại, nhưng Đông Phương Bách đang nói chuyện điện thoại, anh vừa nói điện thoại vừa tới gần cuối giường ngồi xuống, không chú ý tới cô.

    Hình như anh đang giải quyết công việc…… Trong đêm tân hôn.

    Không thể nói rõ là cảm giác gì, một mặt cảm thấy anh nên đặt hết tâm tư lên người mình mới đúng, một mặt lại cảm thấy anh rất có ý thức trách nhiệm đối với công việc, là một người đàn ông nghiêm túc.

    Lạc Đình Đình dõi theo bóng lưng của anh, có chút thất thần.

    Thẳng đến khi Đông Phương Bách nói xong, quay đầu lại ──

    Vợ mới cưới của anh đang ngẩn người, nghiêng đầu, mái tóc dài đổ qua một bên vai, bộ dáng vừa tắm xong của cô thật đáng yêu.

    Trong phòng ngủ hình như có hương hoa, anh xác định mùi hương này không phải của mình, hẳn là của vợ mới cưới của anh.

    Cô rất đẹp, lần đầu tiên gặp mặt cô anh đã có cảm nhận như vậy. Người khác thế nào anh không biết, chỉ cảm thấy cô rất hợp mắt anh, cảm giác rất vừa ý, rất thoải mái.

    Anh không có nhiều kinh nghiệm và cảm giác với phụ nữ, nhưng ít ra anh cảm thấy ở chung với Lạc Đình Đình nữa đời người của anh sau này sẽ có thể tiếp nhận.

    “Em đang nghĩ cái gì?” Anh hỏi, cười với cô vợ mới cưới đáng yêu trước mặt mình.

    Hình như Lạc Đình Đình vì anh hỏi mà hơi giật mình, cô vỗ ngực, có chút lắp bắp nhỏ tiếng, nói: “Muốn, muốn ngủ sao?”

    “Ừ, nên ngủ, hôm nay em cũng mệt mỏi rồi?” Đông Phương Bách đi tới chỗ trống bên kia giường, kéo chăn ra, nằm xuống, thuận tay tắt đi đèn.

    “Ngủ ngon.” Anh nói.

    “Ngủ ngon.”

    Tay cô vẫn nắm chặt cái chăn, nghĩ rằng đêm tân hôn này chẳng lẽ sẽ…… Ôi ôi, cô đang nghĩ cái gì vậy? Mắc cỡ muốn chết!

    Qua vài phút sau, Lạc Đình Đình thấy chồng mình không có phản ứng, cơ thể căng thẳng của cô cũng dần dần chìm vào giấc ngủ……

    Ngay khi chìm trong trạng thái mông lung, cô cảm thấy thắt lưng và ngực mình có chút ngứa…… Hình như có người đang sờ cô, bên tai cô còn có hơi thở ấm nóng của người nào đó…..

    “Đình Đình……” Đông Phương Bách muốn làm cô vợ nhỏ đang hồi hộp của mình thức dậy.

    Mặc dù anh rất xa lạ với chuyện yêu đương nam nữ, nhưng cũng không có nghĩa anh là người mới vào nghề trên phương diện giường chiếu, học ở Mỹ, cho dù bạn muốn làm Liễu Hạ Huệ cũng không được.

    “Ưm……”

    “Thoải mái không, đi theo cảm giác đi……” Anh nói nhỏ bên tai cô, bàn tay to vuốt ve lưng của cô, cái eo nhỏ tinh tế, bộ ngực mềm mại……

    Mùi hương dễ chịu trên người vợ làm anh hưng trí bừng bừng.

    Trở lại Đài Loan hai năm, bởi vì công việc bận rộn, gần như anh chưa làm chuyện này lần nào.

    Mà tối nay là tân hôn của anh, vợ anh lại đáng yêu tươi trẻ như vậy, mùi hương của cô quá thơm, làm cho cậu nhỏ của anh trướng to lên.

    Anh cởi áo ngủ của cô ra, dịu dàng hôn lên vành tai mẫn cảm của cô, cảm thấy hô hấp của cô dần dần nặng nề.

    Xem ra cảm giác chưa từng được khai phá trong cơ thể cô đã bị anh đào ra!

    Bàn tay to ôm trọn bầu ngực của cô, tỉ mỉ xoa nắn, lòng bàn tay chạm đầu ngực mẫn cảm, làm cho cô rên rĩ.

    “Thích không? Đình Đình, thích anh làm như vậy không?”

    Nếu không lo lắng đây là lần đầu tiên của vợ, anh sẽ trực tiếp đi lật người cô lại, đi vào cơ thể cô, tiến quân thần tốc.

    Bộ dáng rên rỉ của cô thật sự quá xinh đẹp!

    “……” Cảm giác xa lạ, làm Lạc Đình Đình không thể mở miệng trả lời.

    Anh ở phía sau cô, dùng cơ thể mình bao bọc cơ thể cô, từ sau lưng trêu chọc cô, làm cho cô mất kiềm chế……

    Thì ra đây là làm tình, cảm giác như sắp nổ tung.

    Hoạt động ở phía trên không thỏa mãn được anh, anh mạnh mẽ chen vào giữa hai chân cô, muốn cô mở rộng ra.

    “Không……” Cô rất xấu hổ, cũng có chút sợ hãi.

    “Đừng sợ, em xem, em đã ướt đẫm……” Bàn tay của anh dính mật thủy của cô, còn đưa cho cô xem.

    Lạc Đình Đình mắc cỡ chết được, không dám nhìn.

    Anh cười trầm mở ra, dùng lưỡi thăm dò tai của cô, mà ngón tay anh đã đi vào nơi thần bí chưa từng được khám phá……

    “A, a……” Tiếng rên rỉ của cô càng ngày càng dâm đãng, cô rất muốn bịt tai mình lại để không nghe thấy những tiếng rên rỉ này.

    Nhưng anh không cho, anh hy vọng cô kêu càng lớn tiếng càng tốt.

    “Vợ chồng làm tình là chuyện rất bình thường, đừng thẹn thùng……” Anh dùng chân ngăn chặn cô, không cho phép cô trốn tránh.

    Yêu dịch của cô đã tràn ra, của anh cứng rắn to lớn, vận sức chờ phát động.

    “Kiên nhẫn một chút, vợ yêu, anh muốn……”

    Anh còn chưa nói hết câu, đã mạnh mẽ tiến vào cô.

    “Đau……” Cô cắn răng, chịu đựng cơn đau khi bị vật to lớn xuyên qua, xé rách.

    Anh dịu dàng ôm lấy cơ thể căng thẳng vì đau đớn của cô, hôn cô thật sâu…… Vật to lớn của anh cắm sâu trong cơ thể cô, đình trệ, không nhút nhích, nhưng cảm giác lại rất mãnh liệt.

    Cô hút khí, khóe mắt rưng rưng, bộ dáng đau khổ làm người khác yêu thương……

    “Ngoan, không đau, không đau.” Anh giống như đang trấn an con nít dịu dàng xoa đầu cô, khẽ hôn lên trán cô.

    Chờ cô dần dần thích ứng, anh mới chậm rãi hoạt động phần eo, đầu tiên là rút ra một chút rồi lại đi sâu vào…… Động tác như vậy lặp lại mấy chục lần, thẳng đến khi cô hoàn toàn thích ứng sự tồn tại của anh, chảy ra càng nhiều yêu dịch làm chỗ giao hợp của bọn họ ướt đẫm.

    “Em xem, bây giờ em càng lúc càng ướt, em có cảm giác được không?” Anh nói với cô, rút ra, đâm vào, động tác chưa từng dừng lại.

    “A……” Cô không còn đau, âm thanh phát ra đều là sung sướng.

    Cuối cùng anh không thể tiếp tục đè nén dục vọng như sóng biển ập tới của mình, mở rộng hai chân thon dài của cô, tay đặt ở mắt cá chân cô, mạnh mẽ ra vào cơ thể cô……

    “Không, a, a……”

    Hai người triền miên, hai cơ thể hòa làm một trên giường lớn trắng tinh tạo thành một hình ảnh kích thích, Đông Phương Bách ôm chặt vợ mới cưới, phóng thích tất cả vào sâu trong cơ thể cô.

    Con người khi còn trẻ đều có một sự khao khát mãnh liệt đối với tình yêu? Lạc Đình Đình thừa nhận cô đã từng như thế.

    Đêm tân hôn Đông Phương Bách dịu dàng che chở cô giống như một giấc mơ, sau khi tỉnh giấc trở về với thực tại, tuy rằng trước khi kết hôn cô đã biết Đông Phương Bách là một người cuồng công việc, chức vụ của anh tăng lên theo thời gian, sau khi tiếp nhận vị trí tổng giám đốc của Đông Phương Kim Khống, phần lớn thời gian của anh đều tập trung lên công việc.

    Có lẽ người vì chén cơm manh áo sẽ cười cô không biết đủ, làm một phu nhân tổng giám đốc không đụng móng tay mà lúc nào cũng ủ rũ.

    Chồng là một người cuồng công việc cùng không sao, chỉ cần để cho cô hưởng thụ cuộc của một phu nhân giàu có là được.

    Nhưng đó không phải là thứ cô muốn, mười năm nay cô dần dần hối hận, cuối cùng cũng đi ra khỏi tình cảm si mê lưu luyến, vừa thấy đã yêu năm đó……