OnGoing A Hảo

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
Ảnh bìa
Tác giả
Nhuy Vophan
Thể loại
HĐ, Loli và Đại Thúc, HE
Nguồn
https://www.facebook.com/ngontinhnoidanhchotatcamoinguoi/
Lượt đọc
1,387
Truyện do tác giả sáng tác
Nếu post hay cop đi đâu phải ghi nguồn và tên tác giả
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 1
Trong một ngôi biệt thự...
Hai bạn nhỏ một trai một gái khoảng 10 tuổi ngồi trên salon, bé gái ôm gấu bông ngồi nhìn bé trai đối diện ráp mô hình.
" đẹp không?. " bé trai giơ lên trước mặt bé gái một mô hình tàu biển đã ráp hoàn chỉnh.
" cậu thật giỏi. " bé gái cười lên đáng yêu rồi nhìn đến đồng hồ trên tường.
" tớ tất nhiên rất giỏi rồi. " bé trai ngẫn mặt nói rất tự tin cũng không để ý bé gái đang lo lắng
" đến giờ tớ phải về rồi. Nếu không mẹ sẽ mắng. " bé gái buông gấu bông trên tay rồi đứng lên muốn đi thì bị bé trai kéo lại :" còn sớm mà, tớ đã xin phép mẹ cậu rồi. "
" không được, đã hơn 6h rồi, tớ phải về. "
" không thì cậu ở đây một đêm đi, tớ nhờ ba nói với mẹ cậu một tiếng. "
" sao có thể. Tớ cũng không muốn ở lại đây. "
" tại sao chứ?."
" cậu... Tóm lại tớ muốn về. " bé gái mặc kệ bé trai đi ra đến cửa. Bé trai đuổi theo nắm tay bé gái lại
" tớ không kêu chú Bình chở cậu về đâu. "
Lời vừa dứt thì một giọng nam tính từ cửa vang lên
" Tiểu tử này, mới tí tuổi đã dám bắt cóc con gái người ta rồi. " hai người đàn ông bước vào, một trung niên một trẻ trung, giọng nói là từ người đàn ông trung niên.
" còn không phải do anh dạy nó ra như vậy sao. " người trẻ hơn lên tiếng.
" ba, chú. " bé trai thấy hai người họ liền cười nói.
" cháu chào bác,... Chào chú. " Lúc nhìn đến người đàn ông trẻ hơn bé gái như bị hút hồn hai má tròn cũng ửng hồng.
" Tiểu tử, thả con gái người ta ra. " ba bé trai kéo cậu ra xa bé gái. Cậu biểu môi nhìn ba mình.
Bé gái lại nhìn lên đồng hồ treo tường vẻ mặt đầy lo lắng.
" được rồi cháu về đi. Tài xế đang chờ bên ngoài "
" Dạ, cám ơn bác. " bé gái cúi chào bác trai rồi xoay người nhìn người đàn ông trẻ tuổi kia cười cười.
" tớ đưa cậu..." còn chưa nói xong thì đã nghe tiếng bé gái vang lên.
" Chú, chú đưa cháu về được không. "
Người đàn ông trẻ tuổi cúi nhìn bé gái đáng yêu nên không nỡ từ chối :" được. " Anh ta bế bé gái lên ra khỏi nhà cũng không để ý bé trai đang hậm hực.
Trong xe bé gái không rời mắt khỏi anh còn cười tủm tỉm làm anh khó hiểu.
" tại sao nhìn chú như vậy. "
" Chú đẹp trai quá. "
" vậy à. Cháu là bạn của tiểu Thiên. " Anh xoa đầu bé gái.
" Dạ, chú là chú của cậu ấy. "
Anh bật cười hai tiếng " ừ. "
Bé gái nhích lại gần anh :" Chú, sau này lớn lên cháu muốn lấy chú. "
Anh lại cười lớn hai tiếng, đem bé gái đặc lên đùi :" cháu tên gì?. Mấy tuổi? "
" A Hảo 10 tuổi . Chú cười lên rất rất đẹp trai. " hai má bé gái đỏ lên.
Anh vẹo má bé gái " Đợi cháu lớn thì chú đã là ông bác rồi. "
" Chú bây giờ bao nhiêu?. "
" 25. "
Bé gái tính nhẩm trong miệng một lúc rồi nhìn anh cười :" khi cháu 18 chú chỉ mới 33 sao là ông bác được. "
" cháu 18 đã muốn lấy chồng?. "
" cháu muốn lấy chú nhưng chú sợ mình thành ông bác thì cháu sẽ lấy sớm hơn dự định. "
Anh bị câu nói đó làm cho bật cười, đã lâu rồi anh không cười nhiều như vậy.
" Chú, chúng ta nhất định phải lấy nhau đấy. "
" tại sao.? "
" bởi vì cháu thích chú chỉ muốn chú là chồng cháu. "
" đã xác định rồi?. "
Bé gái gật đầu thật mạnh, rồi đưa tay nhỏ của mình lên
" để chắc ăn chúng ta ngéo tay đi. "
" Chú chưa đồng ý lấy cháu. "
" Chú yên tâm, lớn lên cháu sẽ rất xinh đẹp không làm chú thất vọng. "
"..."
Bé gái rất tự nhiên cầm tay anh lên, ngón út nhỏ của bé ngéo vào ngón út lớn của anh :" xong rồi. Từ giờ chúng ta đã có hôn ước nhé. "
Anh nhìn hành động của bé gái mà không biết nói gì nghĩ trẻ con ngây thơ không hiểu chuyện nên cũng hùa theo :" được. "
Anh không ngờ là một chữ được của anh đã làm bé gái đó xem đó là lời hứa hôn ước cả đời của mình, vì anh mà làm tất cả...
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 2
" tổng giám đốc, hôm nay chúng ta có một cuộc thị sát ở thành phố M, buổi chiều có cuộc họp ở tổng công ty, buổi tối có... "
" đừng xe... "
Anh nhìn qua kính xe, dưới tòa chung cư cấp bốn một bé gái nhỏ bị ba bốn người đàn ông lẫn phụ nữ vây xung quanh, tay bé gái nắm chặc một mảnh giấy nhất quyết không đưa cho bọn họ.
Là A Hảo...
" đừng tay. " Anh bước xuống xe nhìn bọn họ.
" Chú, cứu cháu. " A Hảo chạy đến sau lưng anh khóc nức nỡ.
" cháu không sao chứ? "
A Hảo lắc đầu
" Anh là ai? Đây là chuyện gia đình chúng tôi không liên quan anh. " một người đàn ông trong số họ lên tiếng.
" Chú ấy là vị hôn phu của tôi. "
" vị hôn phu? Mày mới 10 tuổi, làm gì có thể. "
" tại sao không thể?. Không tin các người cứ hỏi anh ấy. "
Bọn người đó nhìn anh đánh giá :" Anh là hôn phu của nó.? "
" à... Tôi.. " Anh nhất thời không biết nói gì, phía sau A Hảo kéo nhẹ áo anh mấy cái :" tôi là hôn phu của... Cháu. " hình như xưng hô không đúng lắm.
" Anh bao nhiêu tuổi? " một người phụ nữ lên tiếng mắt đảo qua chiếc xe sang trọng của anh.
" 25. "
" Anh... Nó chỉ mới 10 tuổi. Anh có cần đê tiện như vậy không?. Trẻ em cũng không tha. "
Anh đê tiện? Anh thích trẻ em? Lại là bàn tay nhỏ phía sau kéo áo anh.
" ưm...tuổi tác không quan trọng, chúng tôi.. Là thật lòng. "
" Anh... " người phụ nữ tức giận muốn nói gì đó nhưng lại bị người đàn ông ngăn lại. Hắn liếc nhìn A Hảo :" coi như may mắn. Đi thôi. "
Sau khi bọn họ đi anh quay lại giận dữ nhìn A Hảo .
" cám ơn chú. " ngược lại bé nhìn anh cười rất tươi.
" họ là ai?. " Anh bị nụ cười đáng yêu đánh gục.
" là cậu và mợ của cháu. " A Hảo giữ chặc mảnh giấy trong tay.
" có chuyện gì?. "
" cháu... " hai mắt bé rưng rưng muốn khóc.
Anh ngồi quỳ xuống tay xoa đầu bé :" là chuyện gì?. "
" Chú, mẹ mất rồi.... Mẹ bỏ cháu đi rồi. Cháu... " A Hảo ôm cổ anh khóc không lớn.
Anh hơi bất ngờ ngay sau đó ôm bé dỗ dành :" ngoan..."
Ba mươi phút sau...
Anh ngồi trong cửa hàng thức ăn nhanh cùng A Hảo , trên bàn là đủ loại thức ăn từ khoai tây đến hamberger lớn bằng nắm tay.
" Chú ăn không?. " A Hảo đưa hamberger cắn dở đến trước mặt anh.
" cháu ăn đi. " Anh lấy tay mình đẩy tay A Hảo trở về miệng của bé.
" ưm. " A Hảo cắn một miếng lớn. Ăn xong A Hảo lấy khăn giấy chùi miệng rồi uống hết lon nước ngọt.
" vậy bọn họ đến muốn lấy giấy tờ đất mà ba để lại cho mẹ cháu. "
" Dạ. Mẹ mất rồi, cháu còn nhỏ như vậy không thể giữ nó."
" đất đó rất quan trọng?. "
" cháu nghe mẹ nói đó là quà cưới của ba dành cho mẹ. "
" theo luật pháp thì phải đến khi cháu 18 tuổi mới được quyền đứng tên. Trong thời gian đó họ là người giữ hộ nhưng chú nghĩ họ sẽ không dễ gì bỏ qua. "
A Hảo chớp mắt không hiểu.
" cháu muốn giữ mảnh đất đó.? "
" rất muốn. Đó là quà của ba dành cho mẹ cháu nhất định phải giữ nó. "
" được rồi chú sẽ giúp cháu. " Anh xoa đầu A Hảo
" Dạ, cám ơn chú. "
" trễ rồi, chú đưa cháu về. "
" nhưng... Nhà đã bị họ chiếm rồi. "
Anh trầm mặt, A Hảo chỉ mới 10 tuổi mà họ có thể đối xử như vậy sao?
" Chú, cháu qua chú ở nhé." A Hảo khiều nhẹ vào tay anh.
" qua chú? "
" Dạ, chú nói chú là hôn phu của cháu mà, tất nhiên phải qua chú rồi. " A Hảo nhìn anh cười cười.
" Lúc đó vì giúp cháu nên chú..." Anh thấy hai mắt A Hảo đã rưng rưng sắp khóc.
" mẹ đã bỏ cháu, cháu không còn người thân nữa.... Chỉ biết một mình chú..... Ngay cả... Chú cũng bỏ rơi cháu... Cháu sẽ thành trẻ mồ côi, cháu... Không muốn. "
" cháu... Đừng khóc... Chú... " Anh lấy tay lau nước mắt trên mặt A Hảo.
" hu.. Hu... Ngày mai họ sẽ đưa cháu vào trại mồ côi... Cháu là trẻ mồ côi không ai nuôi... " A Hảo khóc lớn hơn làm mọi người xung quanh chú ý đến anh.
Một người phụ nữ đi ngang qua còn nhìn anh khinh bỉ.
" được, được rồi. Cháu qua chú.... qua chú ở. Đừng khóc nữa. " Anh không thắng được con bé này.
A Hảo liền nín khóc, kéo tay anh :" vậy mình về nhà đi chú."
Con bé này.... Đầu anh đầy gạch đen.
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 3
Trong bếp là vóc dáng của một thiếu nữ thướt tha trong bộ đồng phục trung học, cô lay hoay làm bữa sáng miệng còn ngân nga một khúc nhạc vui.
Cô bày ba đĩa trứng ốp lép lên bàn cùng một ly cà phê và hai ly nước ép, nhìn vào như một bàn ăn của gia đình ba người rất ấm cúng.
" Chú, có thể ăn rồi. " A Hảo nhìn người đàn ông đang bước vào phòng ăn.
"ừ. " Anh ngồi xuống bàn nhấp một ngụm cà phê rồi nhận tờ báo từ tay A Hảo.
A Hảo cũng ngồi xuống bắt đầu dùng bữa.
" tại sao không chờ tớ?. "
" cậu chẳng lúc nào đúng giờ. "
Tiểu Thiên ngồi xuống bàn cốc nhẹ vào đầu A Hảo. " vừa đúng lúc,là cậu cố ý không đợi tớ. "
A Hảo xoa chỗ đau trừng mắt nhìn Tiểu Thiên.
" ăn sáng. " Anh để tờ báo xuống nhìn hai đứa nhóc.
Từ lúc anh đem A Hảo về nhà mình thì tên tiểu tử Chấn Thiên cũng dọn đến ở chung, tới nay đã 7 năm, căn nhà vốn yên tĩnh trở nên náo nhiệt bởi hai đứa trẻ.
" Chú, ngày mai là hộp chi hội phụ huynh. " A Hảo uống một ngụm nước ép.
" ừ, ngày mai chú sẽ đi. "
" cháu nói với cô, chú là hôn phu của cháu sẽ thay ba mẹ cháu đi họp. "
Anh im lặng một lúc mới trả lời :"... Ừ. "
A Hảo nhìn anh cười cũng không trả lời lại.
" Chú, tại sao chú không chỉnh cậu ấy?. "
Anh vẫn im lặng không nói gì.
A Hảo thấy vậy thì cười tươi hơn.
Chấn Thiên khó chịu cũng không còn tâm trạng ăn sáng.
" ăn xong thì đi học. " Anh đứng lên ra khỏi bàn ăn.
A Hảo uống gấp ly nước ép rồi chạy theo anh, đi phía sau là Chấn Thiên.
Trường trung học...
Đang là giờ học, mọi người trong lớp đều chú tâm vào bài giảng trên bảng chỉ có một người nằm dài trên bàn học nghịch bút chì mắt không rời khỏi người đang ngồi trước mặt mình.
" gì vậy?. " Chấn Thiên hơi thẳng người nhìn đến lưng A Hảo, bên trong lớp áo mỏng của đồng phục trắng là một sợi dây màu đen rất mảnh.
Chấn Thiên đưa tay lên nắm lấy sợi dây mảnh đó kéo mạnh rồi buông ra, sợi dây bị kéo giãn rồi thu lại bắn mạnh vào lưng A Hảo.
" á. "
" có chuyện gì?. " thấy giáo nhìn xuống lớp.
A Hảo đỏ mặt cúi thấp đầu, tiểu Thiên đáng ghét cậu dám...
" Lúc nảy là ai?. "
Cả lớp đều im lặng mọi ánh mắt đều hướng về A Hảo.
" A Hảo, em có gì thắc mắc sao?. "
" Dạ, không ạ. Em... "
" tại sao la lên. "
A Hảo xấu hổ không dám ngẩn đầu. Không lẻ nói mình bị tiểu Thiên giật day áo ngực.
" là do em. " Chấn Thiên đứng lên nói.
" em làm gì A Hảo?. "
" bạn ấy mặt áo nổi quá nên em muốn thử xem dây áo có tốt không. "
Ha... Ha...cả lớp cười rộ lên làm A Hảo xấu hổ đỏ cả tai.
" khụ.. Khụ.. Trật tự. "
Chấn Thiên rất bình thản nói tiếp :" cậu ấy la lớn như vậy chứng tỏ dây co giản tốt. "
Ha... Ha...
" im lặng. " thấy giáo nói lớn lên, nhìn A Hảo và Chấn Thiên.
" A Hảo quy đinh không phải có nói phải mặc áo trong màu trắng sao, em vi phạm quy đinh viết bản kiểm điểm nộp cho thầy. Còn Chấn Thiên cho dù áo bạn mặc có như thế nào thì em cũng không được làm vậy, viết kiểm điểm tội gây mất trật tự. Cả hai em cuối giờ nộp cho tôi. "
" Dạ. " A Hảo cúi mặt ngồi xuống, cô là bất đắc dĩ mới mặc.
" Dạ. " Chấn Thiên thản nhiên cười một cái rồi cũng ngồi xuống.
Sau giờ tan học, A Hảo và Chấn Thiên ở lại lớp để viết kiểm điểm.
" cậu cố ý. "
" thì sao.? "
" xấu xa, cậu... "
" ai bảo cậu mặc nổi làm gì. "
" đó là chuyện của tớ, cậu xem như không thấy là được rồi. "
" không được. "
" tại sao không được. "
" vì... Tớ cũng muốn nhìn. "
" cậu biến thái. "
" tớ biến thái?. "
" phải, cậu biến thái, xấu xa, đáng ghét... "
Chưa nói hết thì A Hảo bị Chấn Thiên kéo cổ môi cậu kề sát môi cô, lưỡi cậu vừa liếm nhẹ vành môi cô liền bị cô đẩy ra...
" tớ biến thái như vậy đó... " nói rồi Chấn Thiên đi qua cô ra khỏi lớp, cậu dựa vào tường bên ngoài thở mạnh, mặt cũng đỏ lên đến tai....
 

♚Hoàng Ngọc♔

❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
149,999
Reaction score
5,482
Points
14,914
Chương 4
Anh từ công ty trở về thì trời cũng đã tối, vừa mở cửa ra đã cảm thấy gì đó không giống mọi ngày. Nếu ngày thường, chưa cần anh mở cửa thì A Hảo đã chạy ra giúp anh xách cặp còn luôn miệng nói không ngớt.
Nhưng hôm nay lại rất im ắng, không nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của A Hảo lòng anh thấy chút mất mát.
Vào phòng khách anh chỉ thấy một mình Chấn Thiên ngồi trên salon :" A Hảo đâu? "
" trong phòng. " Chấn Thiên quay nhìn anh một cái rồi tiếp tục xem tivi.
Anh nhìn Chấn Thiên chau mày.
" hai đứa có chuyện gì?. "
" không có. "
Anh ngồi xuống salon, Chấn Thiên là cháu anh, nó sống ở đây cũng 7 năm anh còn không biết nó đối với A Hảo là tình cảm gì sao?
" hai đứa cải nhau.? "
" không có. "
" vậy thì sao? "
"...." cậu im lặng không nói mặt hơi đỏ còn lén liếm môi.
Anh nhìn ra phản ứng của Chấn Thiên, một ý nghĩa hiện lên trong đầu anh.
" cháu... Hôn A Hảo. "
Chấn Thiên mặt đỏ hơn :" không có. "
" nhìn cháu đi ngượng đến đỏ mặt tía tai rồi kìa. " Anh trêu chọc Chấn Thiên, tay còn xoa đầu cậu.
" Chú... Cháu... " Chấn Thiên gạt tay anh ra muốn đứng lên thì bị anh giữ lại.
" sao hả, nụ hôn đầu à? "
"... "
" cảm giác thế nào?. "
" cháu...không biết, chỉ lướt nhẹ qua. "
Anh đánh nhẹ vào vai Chấn Thiên :" mới như vậy đã đỏ mặt sao? " thằng nhóc này thật là.
" mặc kệ cháu. "
Anh nhìn Chấn Thiên cười không nói.
" Chú, chú đối với A Hảo... "
" là yêu."
Chấn Thiên nghe vậy trong lòng không kiềm được mà tay nắm thành đấm.
" sau này không được hôn A Hảo biết chưa, chú sẽ rất khó chịu. "
" cháu... Xin lỗi. "
" phụt...." Anh nhịn cười mà nói " tốt. "
Chấn Thiên biết mình bị anh trêu tức giận đứng lên, mặt cũng đỏ :" Chú.. "
Thằng nhóc này yêu cũng không dám nói ra nên anh muốn trêu nó một chút, vậy mà nó lại đi xin lỗi anh. Thật là...
"... Đùa với cháu thôi, chú làm sao có thể có tình cảm với A Hảo. "
Cảm thấy lòng nhẹ lại, còn vui mừng vì chú không có tình cảm với A Hảo thì cậu đã có cơ hội.
" biết chú yêu A Hảo thì không tự tin sao?. "
" cậu ấy rất thích chú. " cậu có thể thấy được nên cậu không nói ra.
" A Hảo đối với chú chẳng qua là thích cũng chưa phải yêu. Nếu cháu còn không nhanh tấn công để lúc A Hảo yêu chú thì chú sẽ không đảm bảo mình sẽ không đáp lại. "
" cháu... "
" cháu có phải đàn ông không, thích gì thì mạnh dạn giành lấy đi nếu không sẽ bị người khác cướp mất. "
" Dạ, cháu sẽ tấn công. " Chấn Thiên vui vẻ đứng lên nhìn anh cười.
" tốt. Nhanh đi đi. "
Chấn Thiên giật đầu với anh rồi chạy nhanh lên lầu, cậu phải nói rõ tình cảm của mình cho A Hảo biết.
Sau khi Chấn Thiên đi anh ngã ra ghế mặt ngước nhìn trần nhà...
Anh lại bỏ lở, sống với nhau lâu như vậy những gì A Hảo làm anh đều cảm nhận được có lúc còn nghĩ mình sẽ đáp lại nhưng bản thân tự nói với mình là không được.
Anh mới là không đáng làm đàn ông...
 

Bình luận facebook

Top Bottom