OnGoing [18+] Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra

Chương 1: Bị bắt
Nigi, một cô học sinh cấp ba bình thường như bao người khác, tuy cô không có vẻ đẹp quyến rũ như các cô gái khác nhưng khi nhìn vào cô, những người khác hoàn toàn bị thu hút bởi nét dễ thương độc nhất chỉ cô mới có. Cô có bạn trai, cũng khá là bảnh bao, học kế lớp cô. Hai người quen nhau cũng được ba tháng hơn rồi, nhưng cậu con trai có vẻ hơi chút thờ ơ nhưng vì quá thương cậu, cô không quan tâm đến điều đó.

Một lần về quê chơi, cô diện cho mình một chiếc váy ngắn khá xinh. Cô tung tăng đi khắp lễ hội cùng đám bạn thân cho đến khi bọn họ về hết, còn mình cô ở lại đi vòng vòng do vẫn còn ham chơi. Nhưng cô đâu ngờ, cái quyết định mà cô nghĩ sẽ cho cô thêm nhiều niềm vui lại hại cô thế nào. Nigi cầm quả bóng vải trên tay, đang đưa mắt ngắm những đàn đom đóm bay ra từ bụi cỏ dưới chân thì có ai đó từ phía sau cô, bịt miệng cô lại. Cô cố gắng thế nào cũng không thoát được rồi bị hắn ta đưa đi.
 
Chương 2: Một màu tối
Hắn ta đưa cô tới một gốc cây vắng lặng đen tối, không ai. Một tay hắn vẫn bịt kín miệng cô như vẻ có kinh nghiệm từ lâu khiến cô chẳng thể la lên được ngoài tiếng rên nho nhỏ. Tay còn lại, hắn đưa vào trong áo cô, liên tục sờ quanh ngực rồi bóp chúng. Không dừng lại, hắn chuyển xuống vùng dưới của cô, xoa rồi chọc vào. Cô hốt hoảng, vung tay vung chân nhưng đều bị hắn khống chế cả. Không chỉ vậy, hắn còn cất tiếng nghịch ngợm “Chỗ này của nữ sinh trong trắng vẫn là tuyệt nhất nhỉ!” Hắn buông miệng cô ra. Nhân cơ hội này, cô la lên, năn nỉ hắn dừng lại nhưng có lẽ đã quá muộn. Xung quanh chỉ một màu tối.
 
Chương 3: Cưỡng hiếp
Tiếp tục cuộc vui, hắn đưa vào vùng kín của cô một cái gì đó, đầu tròn tròn, cọ sát. “Tôi xin anh, đừng mà! Dừng lại đi!” Có lẽ tiếng van xin của Nigi khiến hắn càng thêm phấn khích. Chẳng một chút tiếc thương cho cô nàng, hắn đưa thẳng của quý của mình vào âm đạo cô. Nigi kêu lên đau đớn, cô cắn răng, chịu đựng từng cơn ra vào như sét đánh của hắn. Toàn thân cô như muốn vỡ tung. Đã vậy, tay hắn liên tục chơi đùa với cơ thể quý báu của cô. “Cô bé, em quyến rũ quá nhé!” Đối với hắn, đây có lẽ không phải là lần đầu tiên làm tình của hắn, nhưng mà lại là lần đầu tiên hắn có khoái cảm lớn thế này. Hắn yêu mùi thơm nhẹ nhàng của cơ thể cô, hắn thích cái dáng vẻ nhỏ nhắn đáng yêu của cô, hắn mê cái tiếng rên thốt lên không kiểm soát được của cô khi bị hắn cưỡng hiếp. Hắn ôm chặt cô, mạnh dần, mạnh dần đâm sâu vào bên trong cô, tận hưởng cái cảm giác mân mê khắp người này. Kết thúc, hắn không nương tay, không ngần ngại, bắn vào tử cung cô những đợt sữa trắng của mình.
 
Chương 4: Ám ảnh
Thỏa mãn, hắn ăn mặc chỉnh tề bỏ đi. Nhưng xem ra tên tội đồ đó cũng có chút lương tâm. Hắn quay lại chỗ cô đang thở hổn hển sướt mướt, chỉnh lại quần áo cho cô, rồi bế cô ra ngoài chỗ có ánh sáng, chỗ hội chợ, đặt cô xuống, rồi nhanh chóng chuồn đi. Đó là nỗi ám ảnh nhất cuộc đời cô, bị cưỡng hiếp, bởi chính người con không hề quen biết, thậm chí còn không nhận dạng được khuôn mặt ra sao. Cô thẩn thờ, bước về nhà. Nói ra, sợ bị chỉ trích, rồi làm đề tài cho mọi người ở trường châm chọc. Cô im lặng, kể cả với bạn trai cô, để bản thân một mình chịu đựng. May mắn là, sau cú đó, cô không có thai, nếu không, cô sẽ không ngần ngại mà kết thúc cuộc đời mình.

Không biết tại sao từ ngày đó, Nigi cứ có cảm giác mình bị ai đó theo dõi. Bản thân cô là một cô gái mạnh mẽ, vô âu vô lo, luôn lạc quan mà lại có suy nghĩ ấy trong đầu, xem ra, mọi chuyện sẽ diễn biến tệ đi rồi.
 
Chương 5: Tàu điện sáng
Một buổi sáng, Nigi như thường lệ, xách cặp bước lên tàu điện để di chuyển đến trường. Buổi sáng người sử dụng phương tiện này khá đông, thế nên cô đứng gần sát mép cửa, người quay ra phía cửa sổ, để khỏi phải chen chúc đi ra khi tới trạm. Chợt, có một cánh tay chạm chạm vào váy cô, chiếc váy đồng phục đỏ đen ngắn. Cô vội bỏ ngay ý nghĩ là do vô ý chạm vào vì ngay sau đó, cánh tay ấy xoa xoa khắp vùng mông cô, rồi đưa tay vào sờ sờ vùng nhạy cảm dưới chiếc váy. Cô tính quay lại, thét lên, nhưng một cánh tay nữa đã kịp bịt miệng cô lại. Kích thước bàn tay và cách để khiến cô không thốt ra được lời nào này rất đỗi quen thuộc, quen đến mức cô không thể nào dám quên đi, chính là tên biến thái đã cưỡng hiếp cô lúc ở hội chợ. Rồi hắn ép sát Nigi vào thành tàu, khiến cô chẳng thể cử động được, trong khi tay hắn thì liên tục vận động, rồi luồn vào bên trong âm đạo cô. Cô giật thót, nhưng làm gì được giờ. May mắn thay, tàu tới trạm trường cô, hầu hết học sinh bước ra có lẽ đã khiến hắn sợ bị phát hiện, hắn bỏ đi.

Nigi lo, cô sợ và cô cũng rất giận. Cô lo sợ vì lỡ sau này mình lại thành nạn nhân của tên đó. Cô tức là mình không thể nhận dạng được hắn ta để có cơ hội bắt được hắn, kẻo sau này lại gây hại cho các nữ sinh như cô.
 

Bình luận facebook

Top Bottom