OnGoing [18+] Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,218
Reaction score
291
Points
83
Chương 25: Giúp Đỡ
“Biến thái! Anh không sao chứ?”, cô chạy lại cạnh anh, hỏi thăm. Dù cô rất căm giận anh ta, nhưng anh cũng đã giúp cô một lần rồi. Mà cho dù có vì chăng sao đi nữa, gặp tình huống này, cô không ngồi yên phớt lờ qua được. Thấy thân hình anh có vẻ đau lắm, nhưng Fuu chẳng lên tiếng. “Nhà anh ở đâu, tôi đỡ anh về.” Fuu vẫn im lặng, tay ôm vùng bụng của mình. Hết cách, Nigi choàng tay anh lên vai, dùng mọi công lực dìu anh về nhà mình.

Fuu thả lỏng cơ thể đầy thương tích của mình trên chiếc sofa êm ái ngày nào. Nigi cởi dần từng chiếc cúc áo ra, thoa thoa thuốc vào vết thương của anh. “Ráng chịu đau một chút nha”, Nigi lên tiếng báo. Fuu nghiến răng mạnh, chịu đựng trong khi Nigi đang băng bó chỗ đau cho anh thật cẩn thận. “Anh ăn gì chưa, hay tôi làm gì đó cho anh ăn nhé?” Nigi hỏi, nhưng Fuu chỉ im lặng. “Ưm...để tôi đi lấy thuốc giảm đau cho anh.” Cơn đau có vẻ giảm xuống phần nào rồi, nhưng Fuu vẫn chẳng nói một lời nào, gương mặt lạnh tanh.
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,218
Reaction score
291
Points
83
Chương 26: Im lặng
Bầu không khí quá ư là yên ắng, Nigi buộc phải bắt chuyện trước “À, không ngờ anh nhìn vậy mà cũng có tình người nhỉ? Cậu bé lúc nãy sẽ biết ơn anh lắm đó!”. Fuu vẫn im lặng. “Mà anh cũng giỏi thật ha! Võ công cũng cao cường ấy, có thể đánh gục tới tận năm thằng.” Fuu vẫn vậy. “A đúng rồi, anh cho tôi số người thân gia đình anh đi, tôi sẽ gọi họ đến đưa anh về.” Sự im ắng mãi của Fuu khiến Nigi dần trở nên khó chịu, cô gằn giọng “Này, rốt cuộc thì anh muốn gì đây? Anh lớp 12 rồi mà không lẽ chưa học thế nào là phép tắc lịch sự khi giao tiếp à?” Lúc này, Fuu mới đưa mắt qua nhìn Nigi, thốt lên một câu khiến cô im ru “Hôm nay cô nói hơi bị nhiều đấy!”

Tức giận, nhưng cô chẳng có hứng đánh hay chửi kẻ bị thương, cô đứng dậy, định quay lưng bỏ đi thì lập tức bị Fuu kéo tay lại, ngã vào người anh. Fuu liền đổi tư thế, đè Nigi xuống, đưa đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào gương mặt cô. “Này! Anh bị thế mà vẫn không bỏ được cái thói biến thái của mình à?”, Fuu vẫn không đáp, nhẹ đưa tay vuốt mái tóc cô, rồi ôm hôn lấy cô. Nigi nhẫn nhịn, Fuu nhân cơ hội giữ chặt lấy hai bàn tay cô, đưa môi xuống vùng cổ, lướt nhẹ trên ấy. Chợt, mọi thứ im lặng đi. Nigi cảm thấy là lạ, cái cảm giác hồi trước, cảm giác khi anh chạm vào người cô bỗng đâu mất rồi. Cô nhìn lại thì thấy, Fuu đã ngủ gục trên lòng ngực cô. Nhìn gương mặt tuấn tú của Fuu đang ngủ ấy, Nigi vừa thấy ngại, vừa muốn nực cười. Giờ mà cô chuyển động, sợ là sẽ khiến anh giật mình, nên Nigi quyết định nằm yên đấy, một tay xoa lấy mái tóc anh, một tay choàng qua ôm lấy phần lưng vững chãi ấy. Thế rồi, cả hai chìm vào giấc ngủ.
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,218
Reaction score
291
Points
83
Chương 27: Bữa Sáng
Sáng hôm sau, tỉnh dậy, Fuu thấy mình được nằm yên ắng trên chiếc sofa cùng với cái chăn đắp trên người. Thứ đã đánh thức anh dậy không phải là những tia sáng từ ngoài cửa sổ chói vào mà là một mùi thơm lan tỏa khắp cả căn phòng. Vết thương tối qua đã đỡ đau, anh từ từ đứng dậy, đi về hướng nhà bếp. Đúng như anh nghĩ, đầu bếp không ai khác chính là Nigi. Nhìn cô trổ tài nấu nướng, Fuu cảm thấy trong lòng có gì đó nhè nhẹ, thoang thoảng hương vị hạnh phúc. “Xem ra cũng nữ công gia chánh nhỉ?” Fuu lên tiếng trêu chọc Nigi. Cô hơi bất ngờ, quay đầu đáp “Ủa thức rồi ấy à?” rồi cô chĩa chiếc muỗng trên tay thằng về phía Fuu đang đứng “Tôi nói cho anh biết nhé! Coi như là tôi cảm ơn anh vì giúp tôi ở chuyến tàu điện hôm bữa nên cho anh ngủ ở đây với tôi. Anh làm việc tốt nên tôi giúp là lẽ đương nhiên, còn bữa sáng hôm nay, coi như là tôi thưởng anh vậy, biết ơn tôi đi!” Đoạn cô cắn môi khiến anh bật cười. Rồi Fuu ngồi vào bàn, cả hai thưởng thức bữa sáng cùng nhau.
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,218
Reaction score
291
Points
83
Chương 28: Vô Tình
Những ngày về sau, mọi chuyện lại trở về như bình thường. Gặp nhau cũng chỉ lướt ngang qua nhau, không nói lời nào. Nigi dù đã đỡ đau buồn hơn trước, nhưng với cô, vết thương trước còn khá sâu, vẫn để lại trong cô một cái gì đó khó chịu lắm. Còn Fuu, bề ngoài cứ tỏ ra lạnh lùng thế thôi, chứ thật ra trong lòng, không biết từ khi nào đã cảm thấy khá là lo lắng cho Nigi. Những lần vô tình gặp nhau, phải nói đúng là anh cố tình gặp cô, rồi làm như vô ý, đi lướt qua, chỉ để được biết rằng, cô có đang mỉm cười hay không. Và, không chỉ là nhìn nhau thế không thôi, Fuu luôn xuất hiện những lúc Nigi cần giúp đỡ. Chính những việc làm đó cũng khiến Nigi cảm thấy có phân cảm động về anh.

Một lần, đi ngang qua sân bóng rổ, nhỏ bạn cùng bạn Nigi liền mở to hai mắt nhảy tót lên “Ê Nigi mày nhìn nhìn kìa! Trồi ôi là Fuu đó! Nhìn đẹp trai quá đi thôi!” Lúc đó, Nigi mới đưa mắt vào nơi Fuu đang vừa nhảy lên làm một cú bật bảng cực đẹp. Quả thật là hình ảnh vừa rồi, trông anh rất là thu hút. Không chỉ có hai cô nàng, xung quanh cũng có khá nhiều các cô gái khác nữa lộ rõ vẻ hâm mộ anh chàng đẹp trai này. Nigi cảm thấy khá vui, khá tự hào nhưng chẳng biết vì sao. Cô mỉm cười nhẹ, nhưng rồi lại ngẩn ngơ khi thấy một người con gái khác chạy đến chỗ anh, tay đưa cho anh chai nước lạnh. Fuu không ngần ngại nhận lấy mà còn trông rất thân mật với cô gái đó nữa. Nigi im lặng, bước đi.
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
1,218
Reaction score
291
Points
83
Chương 29: Ghét Nhất
Những ngày sau, Nigi thay vì sẽ mong rằng có thể vô tình được gặp Fuu, cô lại luôn cúi mặt né tránh mỗi khi chạm mặt. Điều đó làm cho không chỉ Fuu cảm thấy không vui, mà chính bản thân Nigi cũng thấy vậy. Cô cũng không hiểu sao mình lại có những hành động như thế. Cũng chính vì thế, Fuu quyết định sẽ ghé qua nhà Nigi, không báo trước gì cả. Lúc anh bước vào, cô cũng không quá bất ngờ, chỉ là cũng đã một tháng từ khi anh bước ra khỏi căn nhà này rồi. “Anh vào đây làm gì?” “Tôi đói” “Thì anh tự mua hay tự nấu mà ăn đi chứ!” “Tôi không thích”, đoạn, anh bước lại gần chỗ Nigi đang đứng trong bếp, vòng tay qua eo cô, ôm cô vào lòng “Cô nấu cho tôi ăn đi!”. Hành động này mới thực sự khiến cô ngạc nhiên, cô đỏ mặt, nhưng ghìm giọng xuống, ra vẻ lạnh lùng “Về đi, tôi không chứa chấp người như anh. Anh là loại người mà tôi ghét nhất có biết không?” Con trai nào lại không có lòng tự trọng, nghe nói như vậy, Fuu không hề tỏ ra tức giận, anh buông tay, bước thẳng ra khỏi cửa nhà cô.

Một tuần sau, là ngày mà trường cô tổ chức chương trình ngoại khóa cho học sinh cả ba khối, và chắc chắn là, Nigi không thể nào bỏ qua được chuyến vui này. Cô đáng yêu trong trang phục bơi ôm sát của trường, không quá hở hang nhưng tôn lên được nét đẹp của nữ sinh khi mặc nó. Không chỉ Nigi, Fuu cũng hấp dẫn bao ánh mắt của bọn con gái với chiếc quần bơi ngắn phơi trần được phần cơ thể trên bóng lưỡng tràn đầy sức sống. Và bên cạnh anh, một nhân vật cũng rất thu hút với đường cong cơ thể hoàn toàn, bầu ngực căng tròn, bụng phẳng eo thon, mông nở đầy đặn. Cô gái đó được biết đến là người con gái thân nhất với Fuu, hầu như lúc nào cũng thấy họ kè kè bên nhau.
 

Bình luận facebook

Top Bottom