OnGoing [18+] Đồ biến thái! Tránh xa tôi ra

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
636
Reaction score
275
Points
63
Chương 20: Gương Mặt Lạ
Sau ngày đó, Nigi luôn tránh mặt Shita và cả Fuu. Trong cô bây giờ, chỉ có đau và căm giận. Đau vì bị người yêu cắm sừng mà ngu ngốc mãi không biết, căm giận vì tên Fuu kia đã lấy hết mọi thứ của cô. Fuu đừng từ xa, nhìn gương mặt tươi cười của Nigi với những người khác. Chỉ có anh mới biết, đó chỉ là một chiếc mặt nạ hề mà thôi, và chỉ có anh là người được thấy khuôn mặt yếu đuối sâu trong tâm hồn cô. Đằng sau một cô gái mạnh mẽ là cả một nỗi khốn khổ. Anh có phần khâm phục cô. Nhiều lúc, cả hai vô tình chạm mặt nhau, thì họ chỉ cúi đầu bước lướt qua nhau.

Nigi chỉ bộc lộ vẻ buồn rầu khi cô ở một mình, khi không ai để ý cô mà thôi. Nói là không ai để ý cô thì không đúng lắm, vì Fuu, từ xa, luôn âm thầm theo gót chân cô. Không hiểu sao anh lại cứ lo lắng rằng cô ấy sẽ làm gì đó bậy bạ. Trên chuyến tàu điện về nhà, Nigi đứng một mình, đôi mắt vô hồn nhìn ra phía ngoài cửa kính. Có một cánh tay to tướng chạm chạm vào cơ thể cô. Cô não nề, quay lại “Lại là anh nữa à tên biến thái kia, anh không tha cho tôi được...” Nigi chợt phải ngắt lời mình vì người đằng sau cô không còn là bóng dáng quen thuộc kia nữa, mà là một tên thân hình vạm vỡ lạ mặt đang nở một nụ cười nham hiểm với cô.
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
636
Reaction score
275
Points
63
Chương 21: Thầm Lặng
Hốt hoảng, cô chưa kịp hét lên thì tên đó đã đè sát cô vào góc tường. “Dừng ...dừng lại đi...”, cô van xin nhưng hắn không dừng việc luồn tay xuống chiếc váy ngắn ấy. Cô tưởng đã có thể thoát khỏi sự việc này rồi, ai dè hết tên này đến tên kia. Cô ráng chống đối thì bỗng có một cánh tay khác nắm lấy tay của tên sàm sỡ giơ lên “Mày mà không dừng lại, tao sẽ đánh cho mày nát bét đó tên kia!” Nigi nhìn qua, đôi mắt của người đó dữ tợn như một con dã thú sẵn sàng nuốt chửng lấy tên sàm sỡ đó nếu nó không ngoan ngoãn nghe lời. “Lại là anh ta à...”, Nigi nghĩ, có phần hơi sợ khi nhìn thấy Fuu với vẻ mặt đó. Xem ra lời nói của Fuu như mệnh lệnh vậy, tên cao to ấy bỏ đi ngay.

“Cảm...cảm ơn...”, Nigi ngập ngừng lên tiếng, mắt không dám nhìn thẳng vào mặt Fuu đang lạnh lùng dần. Có thêm người vào tàu, người người chen nhau đông đúc. Fuu đứng ngay trước mặt cô, che chắn cho đoàn người ấy sẽ đứng sát gần cô. “Anh không cần phải làm vậy đâu! Anh đi đi!” Nigi vốn đã rất giận Fuu, nên cô không ngần ngại mà đuổi anh đi. “Tốt nhất cô nên im đi! Không là tôi sẽ ăn thịt cô tại đây đó.”, một lời đe dọa khiến Nigi nín thinh. Tên này quả thật là có ma lực mà, lời nói như mệnh lệnh của chúa tể vậy, chẳng hiểu vì nguyên do nào mà khiến người ta chẳng thể làm trái lại được. Nigi cúi mặt, có phần ngại, có phần sợ, có phần tức, không nói thêm câu nào. Còn Fuu, anh đưa mắt nhìn cô gái bé nhỏ trước mặt mình. Hai người đối diện nhau im lặng như thế mãi cho đến khi tàu đến trạm, mỗi người mỗi ngã rẽ.
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
636
Reaction score
275
Points
63
Chương 22: Ngạc Nhiên
Những ngày sau cũng thế, Nigi lặng lẽ ra về, Fuu âm thầm theo sau. Nỗi buồn chẳng biết giải tỏa vào đâu, Nigi cũng chẳng thể khóc nữa. Nước mắt như đã cạn, cô tìm đến rượu bia. Uống vào thì đắng, cũng chẳng giúp cô được mấy. Sau hai tuần, tuy còn vết rách lớn trong tim, cô quyết định sẽ sống tốt lại, không vì người đàn ông không xứng đó mà thay đổi cả cuộc sống cô. Trong một lần mua nguyên liệu làm bánh về, đi ngang một góc nhỏ cách nhà cô không xa lắm, Nigi nghe có tiếng đánh đập. “Lại là lũ côn đồ đánh đập nhau nữa chứ gì” –Nigi nghĩ thầm, trong lòng vốn chẳng thích chuyện bạo lực này từ nhỏ, cô phớt lờ bỏ đi. Chợt, có tiếng khóc của trẻ nhỏ phát ra. Cô nhìn xung quanh, cố lắng tai nghe, âm thanh đó rõ là từ chỗ đang diễn ra vụ bạo lực cô. Vừa lo, vừa thắc mắc, không biết có nên vào hay không thì có một lực nào đó, khiến cô không kìm được bước chân của mình, bước sâu vào trong xem có chuyện gì.

Nigi nghe dần rõ hơn, đúng là tiếng khóc của một đứa bé, à không, một cậu nhóc mới đúng. Cô hoảng hốt khi lén đưa mắt nhìn vào khung cảnh lúc đó. Một cậu bé đang ngồi trên đất dịu mắt khóc liên tục, ngoài ra, còn có một người con trai đang đứng ra tỏ vẻ bảo vệ cậu bé đó. Càng ngạc nhiên hơn khi người hùng đó lại là tên biến thái mà cô ôm hận bấy lâu nay. Xem ra nếu bỏ qua tính cách biến thái của hắn thì xem ra hắn ta là một người tốt ấy chứ.
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
636
Reaction score
275
Points
63
Chương 23: Bảo Vệ
“Này! Mày có đưa thằng nhóc đây không thì bảo!” “Tốt nhất tụi bây nên dừng việc này lại đi. Nếu không, đừng trách sao tao báo cảnh sát!” Fuu lên tiếng, dõng dạc như ngày nào. “Hừ, mày nghĩ mày là ai chứ? Tụi bây đâu, đánh nó, bắt thằng bé cho tao!” Tên cầm đầu băng đảng ra lệnh cho bốn thằng đàn em nhào lên phía Fuu. Anh chỉ có một thân một mình, lại còn phải đảm bảo an toàn cho đứa bé, sao mà chống lại năm tên côn đồ kia đây. Nigi cố lấy lại bình tĩnh, tìm cách giải quyết tình huống này nhanh nhất có thể, nếu không, mọi chuyện sẽ tệ hơn mất.

Fuu cố gắng chống cự, vung hết khả năng đòn võ của mình để bảo vệ cậu bé đang run run người khép mình một góc. Một tên cú đấm vào bụng, anh đau, nhưng cố nhìn tiếp tục công cuộc của mình, với hy vọng người tốt sẽ gặp may mắn. Bọn côn đồ bị Fuu đánh cho nằm ra hết, anh thở hồng hộc, tay ôm lấy vết thương trên ngực mình. “Anh ơi! Cẩn thận đằng sau!” Fuu bất giác mới quay đầu lại, phát hiện ra có tên chơi lén, đang vung một cây gậy cứng. Đang lúc mệt mỏi chưa kịp phản ứng sao, bỗng có một chai thủy tinh đập thẳng vào đỉnh đầu tên đầu gấu kia. Hắn ta tay buông gậy, đau đớn ôm đầu, quay lại thét to “Đứa nào!?” thì thấy Nigi đang chĩa thẳng những mũi nhọn của chai thủy tinh bị vỡ lúc nãy vào thẳng mặt hắn “Đứng im, nếu không tao đâm ngươi đó!”
 

♥Hồng♛Anh♥

Jolly Jolly
Staff member
Tác giả VW
Bài viết
636
Reaction score
275
Points
63
Chương 24: Giải Thoát
Hóa ra Nigi đã kịp thời lấy chai sữa thủy tinh của mình ra đối phó với hắn. Cô sợ, vì đây là lần đầu tiên cô va phải hoàn cành này, nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn, mong sẽ đe dọa được tên trước mặt. Lợi dụng sự lơ là ấy, Fuu từ sau vung một cú đá thật mạnh vào bộ hạ hắn khiến hắn ngã gục tại chỗ. Ngay lúc đó, có luồng ánh sáng chói chang chiếu vào, tiếng còi cảnh sát cùng tiếng hô vang lên “Bọn chúng ở trong này!” khiến lũ côn đồ hoảng hốt, cuốn cuồn bỏ chạy. “Là âm thanh tải trên mạng về đúng không?” , Fuu lên tiếng khi bọn chúng đã đi hết. “Sao anh biết?”, Nigi bất ngờ khi bị anh phát hiện ra chiêu trò của mình. “Trò này tôi chơi hoài!” Nói rồi, anh lại gần đứa bé, đỡ nó dậy “Chúng ta cần đưa cậu nhóc này tới đồn cảnh sát để giao về cho ba mẹ nhóc thôi.”

Tới trước đồn, Fuu bảo Nigi vào đi, còn anh đứng ngoài đợi. Có lẽ, anh lo rằng bước vào với bộ dạng bầm tím thế này, chắc chắn sẽ bị cảnh sát tra hỏi. Nigi dắt cậu bé vào, bảo rằng có một người đã cứu cậu bé khỏi lũ ăn hiếp trẻ con, người đó đã đi rồi, nhờ tôi đưa cậu bé đến đây. Xem ra cậu nhóc này cũng thông minh, hiểu những gì Nigi nói, tường thuật lại cho cảnh sát sự việc mà bỏ đi sự hiện diện của Fuu đứng ngoài kia. Xong việc, Nigi bước ra ngoài vui vẻ vì vừa làm xong việc tốt thì gương mặt chuyển sang lo lắng khi thấy Fuu gục dựa vào góc tường.
 

Bình luận facebook

Top Bottom