OnGoing Xuyên qua làm chủ một gia đình

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi H M, 7/9/17.

  1. H M

    H M

    Bài viết:
    15
    Đã được thích:
    25
    Điểm thành tích:
    3
    Giới thiệu

    Truyện kể về cuộc sống thanh thản của một gia đình ở chốn thôn quê, thật thà lương thiện, cùng chăm chỉ nổ lực.

    Nữ chính là một người bình thường, thế nhưng lại xuyên qua một thế giới không chân thật, gánh vác cả một đại gia đình thôn quê.

    Nữ chính nổ lực từ một kẻ nghiện bạc tứ phía nghèo khổ thành một đại phú bà tiền muôn bạc vạn.

    Nàng sẽ không ngâm thơ soạn nhạc, nhưng nàng ôn nhu thủ lễ. Nàng sẽ không hô mưa gọi gió, nhưng nàng sẽ làm ra món ăn ngon nhất thế gian, chậm rãi vẽ ra cuộc sống viên mãn, sung túc.

    Nam chính ôn nhu quyến rũ, thiện lương lại có chút nhu nhược. Thế nhưng bất luận ai tổn thương nàng, hắn sẽ biến thành người khác, trở nên rất kiên cường.

    Trong nhà có một đại tỷ lớn tuổi thật thà cùng với một tỷ phu tham lam.

    Trong nhà có một ca ca trầm tĩnh ít nói, nhưng lại lương thiện kiên cường.

    Trong nhà có một muội muội thư sinh đậm chất phúc hắc.

    Cái quan trọng nhất là trong nhà còn có một bầy trẻ nhỏ đáng yêu.
     
    Thỏ Ngọc thích bài này.
  2. H M

    H M

    Bài viết:
    15
    Đã được thích:
    25
    Điểm thành tích:
    3

    Chương 1: Xuyên qua Lưu gia

    Editor: Hemy Lê

    Trương Tử Tiêu cau mày, chịu đựng cơn đau đầu mở mắt ra, đập vào mắt là ánh nắng mặt trời chiếu xuống nóc nhà, Trương Tử Tiêu lắc lắc đầu đánh giá xung quanh, chỉ thấy đây là một căn phòng cũ kỉ đổ nát, trong phòng còn có một cái bàn đã gãy một chân cùng với mấy cái ghế nhỏ cũ nát, bên cạnh giường còn có một rương quần áo, bất quá nhìn qua cũng rất sạch sẽ.

    Đang nhìn trên người đắp một chiếc chăn mỏng đã được chấp vá nhiều chỗ, Trương Tử Tiêu lại nhìn đến bàn tay có chút thô ráp, rõ ràng đây không phải tay của mình, nàng lại kéo kéo mái tóc thật dài, Trương Tử Tiêu khẳng định chính mình đã xuyên qua thật rồi.

    Trương Tử Tiêu đau đầu nhắm chặt hai mắt, cố gắng tiêu hóa trí nhớ của một người. Chủ nhân của thân thể này tên là Lưu nhị nương, trong nhà có vị cha già, một vị tỷ tỷ, một vị muội muội, một vị ca ca bị đuổi về cùng với nữ nhi của hắn. Tỷ tỷ nàng đã thú phu lang, còn có hai nhi nữ. Chính nàng cũng đã phú phu lang, hiện tại nàng cũng có một nhi tử, nhưng nhi tử này lại không phải là con trai của nàng, muội muội nàng cũng là một vị tú tài.

    Trương Tử Tiêu, ách, không, hiện tại là Lưu nhị nương đau đầu nhíu chặt lông mày bất đắc dĩ nghĩ, thì ra mình như vậy mà đã xuyên đến thế giới nữ tôn, thực sự là, ai..., không cần nói, một lời cũng khó nói hết a!

    Thông qua kí ức của thân thể này, Trương Tử Tiêu biết Lưu nhị nương này trước đây quả thực là một mãng phụ, thân đúng là cao to, nhìn cũng chỉnh tề nhưng lại là một tên trộm gà bắt chó, đáng hận nhất là Lưu nhị nương này lại ham mê cờ bạc, thật sự là một tên cặn bã, lần này sở dĩ bị thương là bởi vì gây nợ không rõ, bị người ta đánh cho một trận, liền nằm như vậy mấy ngày.

    "Chi" một tiếng, cửa mở, đi tới là một nam tử gầy yếu nhu mì, Trương Tử Tiêu biết đây là phu lang của Lưu nhị nương, tên là Lý Thanh, người thôn Lý gia, đã từng bị người nhà hắn bán cho người ta làm thiếp, còn sinh ra một nhi tử. Thế nhưng nữ nhân kia ngay tại lúc hắn vừa mới sinh xong một tháng thì chết, chủ phu của nhà kia cũng khá lợi hại, nói Lý Thanh khắc thê, liền đem Lý Thanh cùng con trai đuổi ra khỏi nhà.

    Lý Thanh không còn cách nào khác nên cùng nhi tử trở về nhà mẹ đẻ, thế nhưng nhà mẹ đẻ căn bản không coi trọng hắn, càng không nói hắn trở về lại mang thêm một nhi tử. Trong nhà hắn có một ca ca đã lập gia đình, còn có một đệ đệ và một muội muội, gia cảnh vốn đã bần cùng nên không muốn nuôi một quá phu khắc thê, cho nên hắn bị toàn gia ghét bỏ, mẹ hắn muốn sớm bắt hắn đem gả đi.

    Lý Thanh này dung mạo rất xinh đẹp, trắng nõn, da thịt nhẵn nhụi, nhất là khuôn mặt nhỏ nhắn, chân mày lá liễu, một đôi mắt phượng, nhìn hắn sắc xảo, mê người không ít nên nương hắn mới bán hắn cho người ta làm thiếp. Lẽ ra hắn như vậy cũng không lo việc tái giá, thế nhưng Lý Thanh phía trước mang danh khắc thê, phía sau lại có một nhi tử, nếu muốn cưới Lý Thanh đồng thời cũng phải tiếp nhận luôn con của hắn, cho nên Lý Thanh không ai muốn lấy, dù sao cũng không ai muốn nuôi con của người khác.

    Lưu nhị nương này đã 20 tuổi, tại nơi cổ đại này đã xem như thanh niên lớn tuổi, lại không có chí khí nên đến 20 tuổi cũng không cưới được phu lang. Cha của lưu nhị nương cuống lên, nhìn Lý Thanh còn có thể sinh nở, lập tức đem toàn bộ bạc trong nhà tích trữ ra, tổng cộng được 5 lượng bạc, đem Lý Thanh mua lại cho Lưu nhị nương làm phu lang, đóa hoa tươi Lý Thanh liền bị cắm trên đống phân trâu lưu nhị nương.

    "Thê chủ, ngài tỉnh rồi?" Âm thanh nhu nhược nhỏ bé của Lý Thanh cất lên. Lưu nhị nương này sau khi cưới được một mỹ nhân quyết tâm không đi cờ bạc nữa, khiến cha nàng Lưu Lý thị vui đến sắp hỏng, thế nhưng tiệc vui mau tan, không tới ba tháng Lưu nhị nương lại đi ra ngoài đánh cuộc, hơn nữa đánh cược thua còn thường về đánh chửi Lý Thanh, nói Lý Thanh không thể sinh nhi nữ cho mình, nhi tử của Lý Thanh cũng thường xuyên bị nàng ngược đãi, cho nên phụ tử Lý Thanh đối với Lưu nhị nương rất sợ hãi, như chuột gặp mèo vậy.

    Giống như hiện tại, Lý thanh khom lưng, dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí, biết ngay Lý Thanh rất sợ Lưu nhị nương, bất quá mỹ nhân chính là mỹ nhân, nhìn vẫn rất là vui tai vui mắt. "Thê chủ tỉnh rồi, vậy ta đi nói nói với cha, mấy hôm nay người lo lắng muốn bệnh luôn rồi." Lý Thanh nói liền nhìn Lưu nhị nương một chút, thấy Lưu nhị nương không phản đối, cũng không giống bình thường quay ra quát hắn, Lý Thanh thở phào nhẹ nhõm, giống như vừa hoàn thành một việc to lớn nào đó, sau đó nhanh chóng chạy ra ngoài như phía sau có quỷ đuổi.

    Trương Tử Tiêu bất giác buồn cười, một lúc sau Trương Tử Tiêu nghe thấy trước cửa có tiếng bước chân dồn dập, còn không gặp người cũng đã nghe được một tiếng khóc khàn khàn, "đứa con số khổ của ta, ngươi làm cha ngươi lo lắng muốn chết". Trương Tử Tiêu vừa nghe liền biết đây là cha của Lưu Nhị nương, sau đó thấy một nam nhân thanh tú lớn tuổi đi vào, thấy Lưu nhị nương tỉnh rồi lập tức đem nàng ôm chặt vào lòng, dốc hết tâm can gọi nàng. Tuy Trương Tử Tiêu không thể hiểu hết tâm tình kích động vui sướng của Lưu Lý thị, thế nhưng Trương Tử Tiêu biết Lưu lý thị này rất yêu thương Lưu nhị nương.

    Chính lúc này ba người khác đi vào, người thứ nhất là Lưu Nguyên nương, tỷ tỷ của Lưu nhị nương, nhìn Lưu Nguyên nương này một dáng vẻ mộc mạc chân thật biết ngay nàng là một nữ nhân trung thực, vẻ ngoài bình thường, hơi đen, nhưng nhìn rất rắn chắc. Đi theo phía sau là một nam tử cao gầy, hẳn là phu lang của Lưu Nguyên nương, Trương Tiểu Thúy, hắn cho Trương Tử Tiêu cảm giác đầu tiên chính là cay nghiệt, sự thực cũng chứng minh , cảm giác của Trương Tử Tiêu là đúng. Người thứ ba là Lưu Tam nương, là một thư sinh trắng nõn, có chút gầy yếu.

    Trương Tiểu Thúy sau khi đi vào, thời điểm đưa mắt nhìn Lưu Nhị nương, trong mắt không giấu vẻ khinh thường, xem ra hắn rất bất mãn Lưu nhị nương. "Nhị nương, ngươi tỉnh rồi, trên người còn chỗ nào không thoải mái không?" Lưu Nguyên nương quan tâm hỏi. Nhìn khuôn mặt quan tâm của Lưu Nguyên nương, Trương Tử Tiêu cảm giác trong lòng nóng lên, lập tức cười nói " không có không thoải mái, đều tốt," . Nghe được Trương Tử Tiêu sau khi trả lời, Lưu Nguyên nương có chút thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lo sợ), bởi vì trước kia Lưu nhị nương sẽ không hướng Lưu Nguyên nương trả lời khách khí như vậy. Nhưng hiện tại bên trong thân thể này là Trương Tử Tiêu, nàng đối với người thật lòng quan tâm mình trong lòng rất cảm kích cho dù biết các nàng quan tâm chính là Lưu nhị nương, cũng không phải Trương Tử Tiêu, thế nhưng thân thể này hiện tại đã là Trương Tử Tiêu, Trương Tử Tiêu sống lại không dễ, tự nhiên nàng sẽ quý trọng.

    "Nếu đều tốt, thì đừng muốn ở trên giường như vậy, hiện tại trong ngoài đều nhờ tỷ tỷ ngươi chống đỡ, nếu ngươi đã không có gì thì mau xuống giường, cũng đừng nghĩ sẽ lười biếng”. Trương Tiểu Thúy căm giận nói. Trương Tiểu thúy sau khi nói xong chỉ nghe gầm lên một tiếng “Câm miệng, còn ta ở đây chưa tới phiên ngươi giáo huấn Nhị nương!” Lưu Lý thị nghe được Trương Tiểu Thúy quở trách Nhị nương, người làm cha như hắn cảm thấy không thoải mái, dù như thế nào con của chính mình là cũng là tốt đẹp.

    “Trương thị, có cha ở đây ngươi câm miệng ngay đi!” Lưu Nguyên nương mất hứng giáo huấn Trương Tiểu Thúy. “Đúng đấy, tỷ phu, nhị tỷ như vậy làm sao có thể rời giường đây”. Lưu Tam nương cũng bất mãn nói, đại tỷ phu này chính là một người không yên tĩnh, coi như nhị tỷ có sai quấy hơn nữa cũng không nên nói vào lúc này a, thật là một người không ra gì, Tam nương có chút bất đắc dĩ nghĩ.

    Trương Tiểu Thúy nghe thấy toàn bộ người trong nhà đều quở trách mình không đúng, trong lòng tức giận liền chạy nhanh ra chính diện, lớn tiếng kêu lên “Tốt, các ngươi đều bắt nạt ta, ta nói nàng hai câu thì làm sao? Ta là tỷ phu nàng, lẽ nào ta không được nói, mà ta nói có cái gì không đúng, nàng nằm tại đây còn không phải do nàng đánh cược thua tiền khiến người ta đánh, đó là đáng đời nàng, các ngươi thử nghĩ từ khi nàng ham mê cờ bạc, nhà chúng ta qua một ngày thì tốt một ngày, trong nhà có bao nhiêu tiền đều bị nàng đem đi phá, nếu không phải vì nàng thì làm sao nhà chúng ta nghèo túng như vậy. Từ khi ta gả qua đây cũng chưa từng có một ngày thoải mái, cả ngày mệt gần chết còn không phải là bởi vì cái nhà này, ai nha, những ngày tháng thế này không có cách nào vượt qua, ta không sống…”

    Còn nói chưa hết câu, Trương Tiểu Thúy liền ngồi bệch dưới đất vừa la vừa khóc. Đây là lầu đầu tiên Trương Tử Tiêu thấy nam nhân khóc lóc om sòm, thật là có chỗ trợn mắt há mồm. Lưu Nguyên nương thật không tiện nhìn Trương Tiêu Thúy, chỉ vào Trương Tiểu Thúy ngồi trên đất tức giận nói “Cái tên giội phu này còn không mau đứng lên, ở đây càng mất mặt”. Trương Tiểu Thúy thấy Lưu Nguyên nương hung dữ mắng hắn, không chỉ không đứng lên còn khóc càng hăng say, trong miệng còn không quên mắng “Ngươi là đồ không có lương tâm, ngươi dĩ nhiên mắng ta, ta như vậy còn không phải vì cái nhà này, chỉ cần chúng ta còn ở chung với nhị nương, chúng ta cũng đừng nghĩ đến có ngày tháng tốt lành, còn có có đệ đệ ngươi với cháu gái ngươi, không phải đều dựa vào ngươi, chúng ta cũng muốn nhanh chóng khá giả, thật vất vả tích góp tiền bạc, lại đem đi trả nợ cho nàng, những ngày tháng như thế này làm sao vượt qua đây!” Nói xong đứng lên, lập tức đi ra ngoài, Nguyên nương sắc mặt khó coi nói với Lưu Lý thị, “Cha, Tiểu Thúy nói chuyện có chút thẳng thắn, ngài đừng để trong lòng, ta đi xem hắn một chút”, nói xong hướng về người trong phòng gật đầu, liền đi ra ngoài. (giội phu: nam nhân miệng ào ào, gây sự)

    Kỳ thực lời Trương Tiểu Thúy nói vừa nãy không phải hoàn toàn không có đạo lý, dù sao Lưu Nhị nương cũng thực sự làm liên lụy người trong nhà. Lưu Lý thị nhìn Nhị nương nằm trên giường khuôn mặt có chút tái nhợt cũng trách cứ không được, chỉ thở dài nói “Nhị nương sớm tốt lên một chút đi, cũng đừng lại đi ra ngoài đánh cược”. Trương Tử Tiêu nhìn hai mắt Lưu Lý thị ửng đỏ, trầm giọng nói “Cha, yên tâm đi, ta sẽ không lại đi đánh cược”. Lưu Lý thị nghe được Trương Tử Tiêu bảo đảm trên mặt mới lộ ra nụ cười, “Được, ngươi cũng hai ngày không ăn gì rồi, cha đi làm cơm cho ngươi”.

    Lời Trương Tử Tiêu nói, Tam nương căn bản không tin, nguyên nhân là vì nhị tỷ này của mình không có chút uy tín, mặc kệ nói qua bao nhiêu lần không cá cược, thế nhưng ngựa quen đường cũ sẽ lại đi đánh cược, tự mình nói, nhị tỷ cũng sẽ không nghe, Tam nương không còn cách nào khác hơn là ở trong lòng hi vọng nhị tỷ lần này nói thật, cái nhà này, thật sự không chịu nổi tàn phá.

    Lúc này Nguyên nương đi vào, Lưu Lý thị muốn đi ra ngoài, nhìn thấy ánh mặt Nguyên nương né tránh, hỏi “Trương thị đâu?”. Nguyên nương đối diện với cha mình thực sự có chút xấu hổ, trầm giọng nói “Về nhà mẹ đẻ, nói không ra ở riêng sẽ không trở lại, cha ngài không nên chấp nhất, tiện nhân kia thần trí không minh mẩn”. Lưu Lý thị nghe được con rể lớn nói không ở riêng sẽ không trở về, trên mặt vẻ đau xót càng sâu, không nói gì, chỉ gọi Lý Thanh đi nấu cháo cho nhị nương.
     
    Thỏ Ngọc thích bài này.
  3. H M

    H M

    Bài viết:
    15
    Đã được thích:
    25
    Điểm thành tích:
    3

    Chương 2: Ở riêng (thượng)

    Chương 2: Ở riêng (thượng)

    Editor: Hemy Lê

    Lưu Nhị nương nghe thấy Trương Tiểu Thúy nói không ở riêng sẽ không trở lại, trong lòng có cảm giác rất khó chịu, mặc kệ Lưu Nhị nương trước đây như thế nào, nhưng bây giờ mình chính là Lưu Nhị nương, cũng phải đem việc trước đây của nàng tiếp nhận toàn bộ. Nếu vì mình mà gia đình không yên ổn vậy thì mình cũng phải làm cái gì đó. Nàng trước tiên là mở một gian hàng kiếm lời, rồi sau đó lại mở một khách sạn cao cấp.

    Nàng cũng là một sinh viên đại học, kiếp trước cái nàng học là quản lý xí nghiệp, nhưng tại một thôn trang cổ đại lạc hậu này cũng không biết nên làm cái gì. Tuy nhiên, vì nàng đã mở qua khách sạn, cho nên đối với thức ăn ngon cùng rượu ngon đều khá quen thuộc, xem ra muốn sống tiếp ở nơi này đều phải dựa vào thực đơn a. Lục lọi trong trí nhớ một hồi, phát hiện đồ ăn ngon ở kiếp trước nơi này đều không có, cái biện pháp này hiện nay vẫn có thể dùng được, điều này làm cho Nhị nương rất cao hứng.

    Mặc dù thân thể là tiền vốn, nhưng trước tiên cũng phải bồi dưỡng thân thể đã, trên người Lưu Nhị nương đều là vết thương ngoài da, dưỡng vài ngày sẽ khỏe. Mấy ngày nay Lưu Nhị nương nhìn nhi tử khi không mà có của mình, tiểu tử này bất quá 2 tuổi, bộ dáng trắng trẻo, đôi mắt rất mê người như cha hắn, tuy nhiên sắc mặt không tốt lắm, rất gầy, nhị nương biết đây là do dinh dưỡng không đủ tạo thành, trốn ở phía sau cha hắn, không dám nhìn Lưu Nhị nương cũng không dám để cho Lưu nhị nương nhìn thấy hắn. Hắn với cha hắn chính là cùng một bộ dáng nhu nhược, sợ hãi. Lý Thanh tuy rất sợ Lưu Nhị nương, nhưng cũng tận lực đem hài tử giấu ở phía sau, không cho Lưu nhị nương nhìn thấy.

    Hắn rất sợ Lưu nhị nương, thế nhưng Lưu nhị nương hiện tại không giống nàng trước đây, cũng không đánh chửi đứa nhỏ, trải qua mấy ngày đứa nhỏ hồ như không sợ nàng như lúc đầu nữa, cũng không có trốn Lưu nhị nương, nhưng còn không dám chủ động đi nói chuyện với Lưu nhị nương. Đứa nhỏ này trong nhà vốn bị xem là người ngoài, người trong nhà đều tỏ thái độ không hoan nghênh. Tuy hắn còn nhỏ, nhưng trẻ con cổ đại vẫn rất mẫn cảm, hơn nữa trước đây nhị nương cũng hay mắng hắn là con hoang, đứa nhỏ tuy không biết con hoang là ý gì, nhưng cũng cảm giác được, cái đó cũng không tốt lành gì, cho nên đứa nhỏ rất hiểu chuyện, trước giờ không nháo người.

    Buổi tối, ca ca của Lưu nhị nương mang theo nhi nữ của hắn Trương Thần Dương đến xem nhị nương, thì ra hiện tại đang thu hoạch lúa mạch, Lưu Lam mang nhi nữ theo làm việc, cho nên chưa thấy qua. Lưu Lam dáng vẻ xem như thanh tú, tuy nhiên cuộc sống vất vả nên trông hắn có vẻ buồn bã. Trương Thần Dương là một tiểu nha đầu kiên cường, lúc trước Lưu Lam gả cho một gia đình họ Trương ở trấn trên, vốn vẫn rất tốt, thế nhưng tên họ Trương kia vụng trộm bên ngoài nuôi ngoại thất, còn sinh ra một đôi nữ nhi, tên họ Trương kia vui đến phát điên, muốn cưới ngoại thất kia về làm bình phu, Lưu Lam không muốn, hai người liền ly hôn. Bởi vì đã có đôi nữ nhi song sinh nên tên họ Trương kia cũng không quan tâm Thần Dương.

    Lưu Lam ở nhà thường xuyên bị Trương Tiểu Thúy ghét bỏ, vì để có thể ở nhà thoải mái một chút, mà Trương Tiểu Thúy cũng không oán giận, Lưu Lam mặc kệ trong nhà đi làm ruộng, lại rất siêng năng, vì vậy Trương Tiểu Thúy dù muốn động khẩu cũng không được, nên càng oán giận. Lưu nhị nương đối với vị ca ca này rất khâm phục, ở cổ đại vì muốn bảo vệ hạnh phúc của mình mà chủ động ly hôn, đây là cần dũng khí rất lớn.

    Bởi vì Lưu nhị nương là bệnh nhân, cho nên mất đi một người cày cấy, còn Lý Thanh cùng với hài tử cũng nói nhưng là đánh cho địa phô, điều này cũng làm cho Lưu nhị nương thở phào nhẹ nhõm, dù sao nàng cũng không biết làm sao đối diện với trượng phu từ trên trời rơi xuống này.

    Lưu gia có một cái sân vuông, không tính là lớn lắm, chính diện có ba gian phòng chính, Lưu Lý thị ở phòng chính phía bên trái, ở giữa là phòng khách, Lưu Lam và nữ nhi Thần Dương ở phòng chính phía bên phải. Một nhà Lưu Nguyên nương ở hai gian phòng phía tây, một nhà của nhị nương cùng Tam nương ở hai gian phòng phía đông, phía nam là nhà bếp chứa lương thực, khu phía sau có trồng rau, bên trong còn nuôi một ít gà, hai con heo, nhà xí cũng đặt tại đó.

    Mấy ngày nay Lưu Nguyên nương nhiều lần đi đón Trương Tiểu thúy về đều không được, mỗi lần như vậy mặt Lưu Nguyên nương lại đen hơn, là do người nhà Trương Tiểu Thúy trước mặt nàng lãi nhải không ít, hai hài tử của nàng cũng khóc lóc đòi cha. Nhị nương thấy nàng cả ngày khổ sở, sắc mặt Lưu Lý thị căng thẳng, bầu không khí trong nhà cũng khá trầm trọng trong lòng có cảm giác rất khó chịu.

    Lập tức nhị nương chủ động đi tìm Lưu Lý thị, hai người ở trong phòng nói chuyện một canh giờ, sau đó nhị nương ra ngoài trước tiên, nét mặt nàng hiện rõ vẻ ung dung, một lát sau Lưu Lý thị cũng đi ra, con mắt sưng đỏ, xem ra là đã khóc, nhưng trên mặt lại xuất hiện nụ cười, chốc lát Lưu Nguyên nương bị Lưu Lý thị gọi vào phòng, “ Nguyên nương đem Tiểu Thúy tiếp trở về đi, ta đồng ý ở riêng”, nghe thấy Lưu Lý thị nói đồng ý ở riêng , Nguyên nương rất khiếp sợ, nguyên nhân là vì Lưu Lý thị từng nói, chỉ cần hắn một ngày còn ở cái nhà này thì sẽ không chia. “Cha, ngài đừng nói nữa, nhà này sẽ không chia, Tiểu Thúy hắn không thể cả đời sẽ không về, lại nói còn hai đứa nhỏ ở đây, hắn vì hài tử sớm muộn cũng sẽ trở về, ngài đừng lo lắng, hơn nữa cũng không thể để nhị nương rời khỏi nhà”. Nói xong còn lắc đầu tỏ ý không đồng ý.

    Nghe được Nguyên nương nói không ở riêng, còn muốn chăm sóc nhị nương, Lưu Lý thị trong lòng là rất an ủi, giọng điệu cũng càng thêm nhu hòa, "Này ở riêng vẫn là nhị nương nói ra, ngươi yên tâm đi, nếu nhị nương chủ động ra ở riêng, vì sinh tồn nàng sẽ không đi đánh cược nữa, nàng cũng nên học cách trưởng thành”. Nghe nói nhị nương chủ động, Nguyên nương một chút cũng không thể tin, lẽ nào muội muội của mình thay đổi rồi.

    Nói đến cùng Đại Nguyên nương vẫn do dự không quyết định Lưu Lý thị vỗ bàn một cái nói “Sự việc quyết định như vậy, ngươi đưa Tiểu Thúy trở về đi, lại nói cho dù chia nhà, các ngươi là tỷ muội vẫn không thể xa lạ được”, có hắn ở đây cũng sẽ không nhìn nhi nữ xa lạ lẫn nhau. Nhìn thấy cha mình kiên định như vậy, Nguyên nương cũng đồng ý “Chia thì chia, lúc đó cho nhị nương phần nhiều là được”, Nguyên nương thầm nghĩ.


    Sáng hôm sau Nguyên nương đi đón Trương Tiểu Thúy về, nhị nương nhìn tiểu tử đang nắm lấy góc áo Lý Thanh đang thu thập rác dưới đất không tha, suy nghĩ một lát lại hướng về Lý Thanh nói “Ta đồng ý ra riêng, , sau này chúng ta sẽ trải qua cực khổ, thế nhưng ta đảm bảo chỉ cần ta có ăn nhất định sẽ có phần của các ngươi”. Lý Thanh đột nhiên nghe nhị nương nói ra ở riêng, trong lòng hoang mang một hồi, lại có chút thụ sủng nhược kinh, thê chủ trước đây chưa từng nói chuyện với mình ôn hòa nhã nhặn như vậy, thê chủ rất thích đánh cược, trước đây mặc kệ nàng như thế nào, ít nhất mình có thể có cơm no, bây giờ nếu như ra riêng, trong nhà bị thê chủ đem đi đánh cược hết thì mình và con mình liền không còn được ăn cơm, điều này làm cho Lý Thanh rất sợ hãi, còn sợ hơn so với việc bị nhị nương đánh.

    Nhưng vừa nghe thê chủ nói chỉ cần nàng có ăn thì chắc chắn sẽ không quên hai cha con hắn, Lý Thanh trong lòng có chút xúc động. Mấy ngày nay thê chủ không có đánh chửi mình cũng không đánh chửi con mình, Lý Thanh ảo tưởng thê chủ đã chịu sửa đổi rồi, thế nhưng hắn sợ lại thất vọng, vẫn không thể tin được. Bất quá thê chủ đã quyết định như vậy, chính mình cũng không thể thay đổi, Lý Thanh liền nhỏ giọng nói “ Tất cả đều nghe theo thê chủ”. Nhị nương nghe ra trong lời nói của Lý Thanh bao hàm sự bất đắc dĩ cùng nhận mệnh, nhị nương biết hiên tại Lý Thanh không tin mình, thế nhưng thời gian sẽ chứng minh tất cả.

    Nghĩ tới đây nhị nương trên mặt không khỏi lộ ra nụ cười tự tin, tiến lên trước ngồi chòm hổm hướng đứa nhỏ bị dọa trốn sau lưng Lý Thanh cười ôn hòa nói "Đến, để nương ôm một cái, chúng ta đi tìm gia gia”, nghe lời nói dịu dàng của nhị nương, Lý Thanh vốn muốn đem đứa nhỏ tránh đi sửng sốt một lúc, có chút không biết làm sao. Đứa nhỏ vừa nghe đến nương muốn tới ôm hắn, con mắt loé qua một tia tia sáng, nhị nương nhìn thấy , biết đó là khát vọng.
    Lý Thanh theo bản năng không muốn để nhị nương tiếp cận con của mình, nguyên do là vì thê chủ trước kia khi quay về đến gần con mình không đánh cũng chửi, để đứa nhỏ sợ hãi nàng, ngay cả mình cũng sợ hãi thê chủ. Nhưng nhìn khuôn mặt tươi cười ôn hòa của thê chủ làm sao hắn có thể nói lời từ chối đây, nhị nương nhìn ra Lý Thanh khó xử, cũng không tức giận, chỉ nhìn Lý Thanh nói thật “Nếu hắn do ta nuôi dưỡng, gọi ta là nương, lẽ nào ngươi hi vọng quan hệ chúng ta mãi không tốt sao? Muốn ta vẫn không thích hắn sao?” Đáp án tất nhiên là không, Lý Thanh biết nếu như chia nhà, phụ tử hắn tương lai đều phải nhờ vào thê chủ, nếu thê chủ vẫn ghét con mình thì đối với nó cũng không có gì tốt, rốt cục nghĩ thông, Lý Thanh đem đứa nhỏ phía sau lưng kéo ra ngoài, ôn nhu nói "Phải cố gắng nghe ngươi lời của mẹ nha."

    Đứa nhỏ chưa từng được mẫu thân ôm, nhìn những đứa trẻ khác đều có mẫu thân ôm hắn cũng rất ao ước, hơn nữa hài tử đều có bệnh hay quên, nhìn mẹ mình nói chuyện ôn hòa với mình như vậy, còn muốn ôm mình, trong lòng lập tức cao hứng, quay về phía Lý Thanh cười trả lời “ Con sẽ rất nghe lời của mẹ”. Nghe đứa nhỏ trả lời như vậy, nhị nương cũng cảm thấy có chút vui vẻ, chờ nàng ôm lấy đứa nhỏ, đứa nhỏ cũng kích động ôm lấy cổ nàng, sau đó đem cái đầu nhỏ đặt trên vai nhị nương, giống như tìm được nơi dựa vào, không động đậy. Ôm đứa nhỏ nhị nương có thể nhận thấy cơ thể gầy yếu như khung xương của hắn, đứa nhỏ quá gầy, trong nhà khốn cùng, màn thầu cũng không ăn nổi, cho dù có ăn ngon thì cũng cho hài tử nhà đại tỷ ăn, xưa nay không ai thật sự quan tâm tới đứa nhỏ này.

    Nhị nương rất thích tiểu hài tử, nhìn thấy hài tử gầy yếu như vậy, càng lại là đứa con trên danh nghĩa của mình, tự nhiên nhị nương nghĩ đến sau này nhất định phải chăm sóc đứa nhỏ này thật tốt, đem hắn dưỡng béo trắng. Cảm giác được đứa nhỏ căng thẳng, nhị nương nhẹ nhàng dùng tay vỗ lưng an ủi, trong miệng nói “Ngôn nhi thật nghe lời, ta thích nhất Ngôn nhi nha, đi, chúng ta đi xem gia gia”, nói liền ôm đứa nhỏ ra ngoài. Lý Thanh nhìn thấy nhị nương ôn hòa với đứa nhỏ như vậy trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhìn cảnh tượng mẫu từ tử hiếu chính mình cũng không khỏi cảm động. Nhị nương ôm đứa nhỏ tới cánh cửa đột nhiên dừng lại, quay về Lý Thanh nói, “Ngươi cũng đi cùng ta, nếu không lát nữa chậm trễ, cha sẽ mắng”, trong giọng nói có sự quan tâm khiến Lý Thanh trong lòng ấm áo, lập tức nói “Ai, đến liền.”
     
    Thỏ Ngọc thích bài này.
  4. H M

    H M

    Bài viết:
    15
    Đã được thích:
    25
    Điểm thành tích:
    3

    Chương 3: Ở riêng (hạ)

    Chương 3: Ở riêng (hạ)

    Editor: Hemy Lê

    Nhị nương vừa ra cửa thì đụng ngay Trương Tiểu Thúy từ nhà mẹ đẻ trở về, Trương Tiểu Thúy rất vui mừng đi vào nhà, theo phía sau là nguyên nương với sắc mặt nặng nề, xem ra người nhà Trương Tiểu Thúy nhất định nói này nọ ít nhiều với nàng. nhìn thấy nhị nương và Lý Thanh đến, còn cười lớn chào hỏi, “nhị nương a, ngươi có thể xuống giường rồi, nhìn thấy ngươi đã khỏe ta cũng an tâm.” nhị nương không muốn nhìn thấy hắn nên trả lời qua loa, “Được rồi, tốt lắm, cha đang đợi chúng ta, mau vào đi thôi.”

    Muốn nói nhị nương là tên phá gia chi tử, liên lụy người nhà, Trương Tiểu Thúy không muốn bị nhị nương liên lụy, muốn ra riêng, điều này quả thực có thể cảm thông, nhưng hắn cũng không nên nói điều này ngay lúc nhị nương đang bệnh được, như vậy hắn có vẻ có chút cay nghiệt, làm việc không tử tế, nếu chờ nhị nương khỏi bệnh, hắn mới đòi ở riêng, chắc chắn nhị nương sẽ không nghĩ hắn cay nghiệt, hơn nữa cũng có thể thương lượng.

    "Đúng, mau mau vào đi thôi, đừng làm cho cha sốt ruột chờ , " tiểu ngôn nhi trong ngực nhị nương lễ phép hướng Trương Tiểu Thúy vấn an “Dì cả hảo, dì cả phu hảo”, âm thanh tiểu tử giòn giòn, mềm mại rất êm tai, nguyên nương nghe xong, liếc mắt nhìn ngôn nhi trong ngực nhị nương, trên mặt hơi kinh ngạc, thế nhưng theo tính tình nàng cũng không hỏi, chỉ gần đầu, tỏ ý nghe được. nhị nương cũng không thèm để ý, dù sao dựa theo quan hệ máu mủ, ngôn nhi cũng không tính là người của Lưu gia, nhưng Trương Tiểu Thúy lại ngạc nhiên lớn tiếng hỏi “nha, sao nhị nương ngươi lại ôm tên tiểu tạp chủng này, hắn không phải là nhi tử của ngươi, ngươi không phải bị bệnh xong rồi hồ đồ luôn rồi chứ?” nói xong phóng ánh mắt căm ghét nhìn tiểu ngôn nhi.

    Trương Tiểu Thúy nói xong, nhị nương nhìn thấy trong mắt Lý Thanh lóe lên vẻ đau xót, cúi đầu càng không tranh luận, khuôn mặt tiểu tử vốn đang vui vẻ cũng trở nên ảm đạm. Thật vất vả nhị nương mới đem tiểu ngôn nhi hóng vui vẻ lại vì một câu nói của Trương Tiểu Thúy mà khổ sở như vậy, trong lòng nhị nương tức giận, trên mặt cũng tỏ vẻ mất hứng, trầm giọng nói với Trương Tiểu Thúy “Tỷ phu, ngôn nhi bất kể như thế ,nào cũng là con trai ta, sau này những câu nói như vậy không cần nói ra lần nữa”, sau đó mặt lạnh đi vào phòng.

    “ngươi đó, không lúc nào có thể yên tỉnh”, nguyên nương chỉ tiếc mài sắt không thành thép, trừng mắt nhìn Trương Tiểu Thúy. Thấy thê chủ trách mình, Trương Tiểu Thúy không phục thấp giọng nói “Lời của ta là thật, thằng con hoang kia không phải người của Lưu gia”, sau đó có chút kỳ quái liếc nhìn bóng lưng nhị nương, đuổi theo nguyên nương, bên tai nguyên nương nhỏ giọng “Thê chủ, ngươi có cảm thấy nhị nương không giống trước kia, nàng lúc trước không bao giờ cho thằng con hoang kia sắc mặt tốt a”. Trương Tiểu Thúy càng nói, càng cảm thấy kỳ quái.

    nguyên nương thấy Trương Tiểu Thúy ngay cả muội muội nàng cũng hoài nghi càng tức giận, nhỏ giọng phẫn nộ quát “Muội muội ta đảm bảo đã sửa đổi được rồi, ngươi làm tỷ phu vì sao không cao hứng?” Sau đó tàn nhẫn trừng Trương Tiểu Thúy, Trương Tiểu Thúy thấy thê chủ tức giận cũng không dám nói gì thêm, hướng Nguyên nương lấy lòng nói “Không có, ngươi nói xem, nhị nương có thể thay đổi được, ta làm tỷ phu đương nhiên cao hứng.”

    Thời điểm nhị nương mang phụ tử Lý Thanh tới phòng Lưu Lý thị, hai cha con Lưu Lam cũng đã đến, nhị nương hướng Lưu Lý thị cùng Lưu Lam chào hỏi, Lưu Lý thị để n ngồi cạnh mình, Lưu Lý thị ngồi ở ghế trên, bên cạnh còn có đôi nhi nữ của Nguyên nương. Trong nhà cũng chỉ có một đôi hài tử của Trương Tiểu Thúy là ruột thịt tự nhiên Lưu Lý thị cũng sẽ đặc biệt sủng ái, như vậy đối với tiểu ngôn nhi hắn lựa chọn quên đi, cũng có thể nói xem hắn hoàn toàn không tồn tại.

    Tiểu ngôn nhi nhìn gia gia thân thiết nói chuyện cùng ca ca và tỷ tỷ trong lòng ao ước nhưng hắn không dám đi tìm Lưu Lý thị vì Lưu Lý thị luôn luôn không để ý tới hắn. nhị nương nhìn thấy tiểu Ngôn nhi trong mắt ao ước, nhưng nàng cũng không làm gì được, dù sao tiểu ngôn nhi cũng không phải tôn tử chân chính của Lưu Lý thị.

    Hai ngày trước, Trương Tiểu Thúy về nhà mẹ đẻ, đem con ném cho nguyên nương chăm sóc, nhưng Nguyên nương là một đại nữ nhân, Lưu Lý thị sợ Nguyên nương chăm sóc cháu mình không tốt liền đem hai hài tử về phòng mình chăm sóc.

    Trương Tiểu Thúy vừa vào nhà, hai hài tử liền không kiềm chế nổi , chạy như bay đến bên người Trương Tiểu Thúy, ôm lấy hắn, "Cha, cha..." Dù sao cũng là cốt nhục của mình, Trương Tiểu Thúy vẫn đau lòng con mình, ôm hai hài tử vào lòng, đau lòng gọi, cũng không quan tâm bên cạnh cũng vậy, dù sao nữ hài vẫn quý giá hơn nam hài.

    Một hồi Tam nương cũng tới , nhìn thấy người đến đủ, Lưu Lý thị lên tiếng nói "Được rồi, nếu đến rồi, liền ngồi xuống đi, hảo thương lượng một chút nhà này nên làm sao chia" vừa nghe đến ở riêng, Trương Tiểu Thúy lập tức yên tĩnh lại, ánh mắt phát sáng nhìn Lưu Lý thị, hi vọng Lưu Lý thị chia cho hắn phần đồ nhiều hơn.

    Lưu Lý thị không nhìn đến ánh mắt tha thiết của Trương Tiểu Thúy, nghiêm mặt nói “nếu mọi người đều đã đến vậy thương lượng xem cái nhà này làm sao chia cho tốt” " Lưu Lý thị mới vừa nói xong Trương Tiểu Thúy không thể chờ đợi được nữa nói “Cha chắc chắn muốn ở chung với chúng ta, trong nhà Nguyên nương lớn nhất, cha không cùng chúng ta sống chung, người ngoài nhìn vào còn không nói chúng ta bất hiếu”. Trương Tiểu Thúy nói muốn sống cùng Lưu Lý thị lại không nhắc tới Lưu Lam và Tam nương.

    Lưu Lý thị tán thành lời nói của Trương Tiểu Thúy, không thể để người ngoài chế giễu được nên khen ngợi nhìn Trương Tiểu Thúy, nói “Tốt, ta ở nhà đại tỷ các ngươi, vậy còn tiểu Lam và tam nương thì sao?” nói xong hỏi dò nhìn nguyên nương cùng nhị nương, Lưu Lam là nam tử khẳng định không thể sống một mình, Tam nương không thành gia, cũng không thể sống một mình, Lưu Lý thị vừa dứt lời, Trương Tiểu Thúy lập tức ngậm miệng.

    Lý Thanh ở nhà không có quyền lên tiếng, cho dù đồng tình lưu Lam nhưng cũng là chuyện bất đắc dĩ, cũng không thể làm gì khác ngoài cúi đầu không nói lời nào. “Tiểu Lam ở nhà chúng ta đi”, Nguyên nương suy nghĩ một chút nói, không để ý tới Trương Tiểu Thúy lén lút lôi quần áo nàng, nháy mắt lắc đầu ra dấu, Nguyên nương lại nói tiếp “Trong nhà ta lớn nhất, tiểu Lam vẫn là theo ta đi”. Trương Tiểu Thúy thấy Nguyên nương không hiểu ý mình lập tức tự mình nói với Lưu Lý thị “Cha, tiểu Lam mấy năm nay ở cùng chúng ta đều là dựa vào Nguyên nương, Nguyên nương đã chăm sóc phụ tử tiểu Lam đến mấy năm, nếu muốn ở riêng, vậy cũng cần phải công bằng, này có phải tiểu Lam có phải nên để nhị nương quản?”

    Lưu Lam thấy vì vấn đề của phụ tử mình làm cha và đại tỷ khó xử rất bất an, nữ nhi hắn cũng căng thẳng bất an cầm lấy góc áo chính mình, nhưng hắn cũng không có cách nào, mình là một người bị trả về, lẽ ra cũng không có địa vị gì, không quyền phát ngôn, nhị nương nhìn thấy ca ca của mình bị làm khó dễ dáng vẻ không yên trong lòng rất không thoải mái, dù sao trong trí nhớ, Lưu Lam đối với nhị nương vẫn rất tốt, quan hệ huynh muội vẫn tương đối tốt đẹp.

    Lập tức tiến lên nói với Lưu Lý thị "Cha, tỷ phu nói đúng, để ca ca cùng Tam nương theo ta đi, chỉ cần ta có ăn, tuyệt đối có phần các nàng”. Lưu Lý thị nghe đứa con luôn không có ý chí của mình nói vậy nhất thời có chút kích động, quả thực có chút không dám tin tưởng, hai mắt mơ hồ có nước mắt lấp lóe, không riêng là Lưu Lý thị không thể tin được, chính là nguyên nương, Trương Tiểu Thúy, các nàng đều không thể tin được, trong lúc nhất thời có chút choáng váng.
    Trương Tiểu Thúy đầu tiên phản ứng lại, hắn vốn muốn cho Lưu Lam phụ tử theo nhị nương, Tam nương và cha hẳn sẽ ở cùng mình, nhưng không nghĩ tới nhị nương lại nói chuyện tốt như vậy, không chỉ muốn Lưu Lam phụ tử theo nàng, còn muốn Tam nương cũng theo nàng, chuyện này quả thật là chuyện tốt to lớn, Trương Tiểu Thúy sợ nhị nương đổi ý, liền nhanh thanh đạo "nếu nhị nương đều như vậy nói rồi, như vậy liền chiều theo các nàng đi."

    "Không được, cha, vẫn là cho Tam nương theo ta đi", Nguyên nương là người đầu tiên phản đối, nhị nương nhìn dáng vẻ thật tâm của Nguyên nương nghĩ, xem ra Nguyên nương đối xử Nhị nương thật lòng, nếu đã thật tâm với mình như vậy vậy thì sau này sẽ không thiếu phần của nàng. Tam nương cũng không nghĩ tới nhị tỷ phá của của mình sẽ chủ động muốn mình theo nàng, nói không chừng nhị tỷ lần này đã sửa đổi rồi, nếu không phải vậy thì theo tính tình trước đây của nàng sẽ không làm ra chuyện có hại cho mình.

    “Đúng đó lão nhị, vẫn nên để Tam nương đi theo đại tỷ ngươi đi”. Lưu Lý thị cũng cho rằng không thích hợp, tuy Nhị nương chủ động gánh vác là chuyện tốt nhưng đôi khi vật cực tất phản (việc đến cực hạn sẽ làm phản tác dụng), sợ Nhị nương gánh vác không nổi. “Cha, nếu ta đã nói như vậy hẳn ta đã tự tin, ngài nên một lần tin tưởng nữ nhi, đại tỷ còn có hai hài tử đây, cũng chi cũng phải khai sáng , trong nhà cũng không dễ dàng."

    "nếu nhị nương đều nói như vậy , cha ngươi đáp ứng nàng đi, " Trương Tiểu Thúy lập tức tiếp miệng, “ngươi câm miệng”, Lưu Lý thị thấy đại con rễ không rộng lượng như vậy rất mất hứng, mạnh mẽ nạt Trương Tiểu Thúy, Trương Tiểu Thúy thấy Lưu Lý thị tức giận cũng không dám nhiều lời nữa, ngồi lại đàng hoàng thành thật hơn nhiều. “Cha, quyết định như vậy đi, nếu sau này ta lo không được thì đại tỷ làm chủ là được rồi”. nhị nương đứng lên đến ánh mắt kiên định nói với Lưu Lý thị.
    “Ai, được rồi, nếu sau này gánh thì làm theo lời ngươi nói” Lưu Lý thị thấy Nhị nương kiên quyết như vậy không còn cách nào khác ngoài đáp ứng, Nguyên nương thấy Lưu Lý thị đã đáp ứng nói gì cũng không tốt chỉ nói với Nhị nương “Sau này có khó khăn gì thì hãy nói với đại tỷ”. Nhị nương cũng cười tỏ ý đồng ý.
    "nếu nói xong rồi, vậy chúng ta liền đến chia chia gia sản đi, chúng ta tổng cộng có ngũ mẫu ruộng nước, thất mẫu sa địa, tam mẫu ruộng dốc, hai cái đỉnh núi, nếu hiện tại nhà nhị nương nhân khẩu nhiều, như vậy nhà nhị nương cầm đầu đi, " Lưu Lý thị nhìn gia đình lớn nói, Trương Tiểu Thúy vừa nghe nhà nhị nương cầm đầu trong lòng có chút không thoải mái, muốn nói lại bị Nguyên nương trừng mắt cũng không dám hé miệng. "Tất cả nghe cha, " nguyên nương đi đầu nói.
    "Được, vậy thì chia làm năm phần, ta một phần, nguyên nương, nhị nương, Tam nương, cùng tiểu Lam mỗi người một phần, dù sao tiểu Lam cũng là người trong nhà, đây là ám chỉ Trương Tiểu Thúy mà Trương Tiểu Thúy cũng biết Lưu Lý thị đang nói mình thế nhưng Lưu Lý thị là công công, lời của hắn nói, Trương Tiểu Thúy không dám phản bác, như vậy chính là bất hiếu.
    "Thế nhưng cũng không thể để cho nguyên nương chịu thiệt, ruộng nước nguyên nương 3 mẫu, sa địa tam mẫu, một mẫu ruộng dốc, như vậy nguyên nương nhận 7 mẫu địa, một cái đỉnh núi, còn lại chính là của nhà nhị nương, tổng cộng là bát mẫu địa, chờ Tam nương kết hôn sau, nhị nương lại chia một phần cho Tam nương, " kỳ thực như vậy nguyên nương cũng không chịu thiệt, dù sao ai cũng biết, ruộng nước sản lương thực là nhiều nhất, cứ tính toán như thế đến, nói là cho Lưu Lam một phần kỳ thực rất ít, Trương Tiểu Thúy đối với kết quả như thế rất thoả mãn, cũng không nói gì không ra gì.

    Bất quá như vậy đã rất tốt , dù sao nhị nương cũng không có ý định dựa vào làm ruộng để làm giàu "nhị muội cảm tạ ngươi , " Lưu Lam rất cảm kích nhị nương chủ động tiếp thu phụ tử bọn họ, "Ca ca, nói giỡn , đây là muội muội nên làm, ca ca không nên cảm thấy băn khoăn, an tâm là tốt rồi”. nghe Nhị nương nói vậy Lưu Lam cũng không biết nói gì cho tốt, chỉ cảm kích nhìn Nhị nương. “Dì, ta cũng sẽ rất nghe lời, không gây thêm phiền phức cho ngươi, ta còn có thể làm việc”, lúc này người bạn nhỏ nhìn n quật cường nói, nhị nương đau lòng đứa nhỏ này trưởng thành sớm, nếu như ở hiện đại, một hài tử 6 tuổi còn đang trong lòng mẹ đòi ăn, cái gì cũng không biết. n ngồi chòm hỏm xuống, vuốt đầu nhỏ Thần Dương, cười nói"Không cần, cô sẽ chăm sóc tốt ngươi cùng cha ngươi, ngươi chỉ cần bang cô chăm sóc tốt ngôn nhi đệ đệ là tốt rồi, " nghe được nhị nương giao cho nàng nhiệm vụ, Thần Dương rất cao hứng vỗ bộ ngực bảo đảm nhất định sẽ chăm sóc thật tốt đệ đệ, Lưu Lam nhìn thấy nữ nhi mình không chịu thua kém như vậy, cũng rất vui mừng.
    "nhị tỷ, ta sau này liền dựa vào ngươi , ngươi cũng không thể ghét bỏ ta, " Tam nương cười nói với nhị nương, nhìn Tam nương thật giống đùa giỡn, kỳ thực nhị nương biết, Tam nương đây là rất chăm chú thăm dò, "ngươi cứ yên tâm đi, tỷ tỷ ta sẽ không bạc đãi ngươi, " Tam nương kỳ thực cũng bất an, nhị nương nhìn Tam nương nghĩ.
    Trong nhà gia sản lớn đã chia xong, còn lại là những món nhỏ nhặt nồi bát biều bồn gì đó, bởi vì phần chia gia sản rất hài lòng nên Trương Tiểu Thúy cũng rất hào phóng cho nhị nương các nàng một ít bát, dù sau người bên n cũng tương đối nhiều, nhị nương dọn ra ngoài liền ra chợ mua vật liệu, dựng lên một bức tường, một cái nhà bếp giản dị và một cái nhà vệ sinh.
     
    Thỏ Ngọc thích bài này.
  5. H M

    H M

    Bài viết:
    15
    Đã được thích:
    25
    Điểm thành tích:
    3

    Chương 4: Lương da

    Chương 4: Lương da

    Editor: Hemy Lê

    Nhà Nhị nương được chia một con heo, một con gà mẹ và một ổ trứng, nhị nương dù sao cũng là nữ nhân cho nên thủ công nghiệp đều do Lý Thanh cùng Lưu Lam làm ra, Thần Dương cũng mỗi ngày đi theo phía sau Ngôn Nhi, chăm sóc hắn thật tốt cùng hắn chơi đùa. Ngôn nhi là một người cô đơn, hiện tại Nhị nương ở giữa bắt cầu cho Ngôn nhi có bạn, Ngôn nhi rất cao hứng, mỗi ngày thấy Nhị nương đều cười hì hì.

    Hiện tại là mùa hè, lúa mạch trong ruộng cạn sắp chín rồi, không lâu nữa sẽ thu hoạch, Lưu gia còn hai mẫu khoai lang cũng sắp nhổ, nn và Nhị nương chia mỗi người một mẫu. Mùa hè tới mọi người cũng không có khẩu vị gì,nhìn bánh màn thầu đến hoa mắt Nhị nương cũng không thấy ngon miệng, ngẫm lại kiếp trước, bánh màn thầu trắng hay các loại gạo đều ăn đến ngán, người hiện đại muốn cải thiện sức khỏe nên cũng khởi xướng ăn rau củ, nhưng lâu lâu mới ăn, không như hiện tại mẫu bữa đều ăn, món ăn trong bát cũng chỉ có mỗi đĩa dưa leo luộc, trong miệng nhạt đến mức sắp không biết thịt có vị gì. Lưu gia có khi mấy tháng cũng không ăn thịt một lần, nhớ kiếp trước mình vì giảm béo không ăn thịt kho tàu mẹ nấu cũng không ăn các loại cá dưa chua mà chuyên môn đi ăn rau củ bánh màn thầu, bây giờ nghĩ lại mình đúng là có phúc không biết hưởng.

    Ngày hôm qua Trương Tiểu Thúy rốt cục có thể ăn mừng thoát khỏi tên phá của như mình, đi mua mấy cái bánh màn thầu trắng, tiểu Ngôn nhi nhìn hai tỷ đệ hạnh phúc ăn bánh màn thầu trắng nước miếng đều chảy xuống bất quá Ngôn nhi hiểu chuyện không quấn lấy Nhị nương đòi, thế nhưng Nhị nương yêu thích Ngôn nhi, không muốn hắn chịu oan ức cũng vì mình muốn ăn thịt nhất định phải nghĩ ra biện pháp kiếm tiền.

    Bất quá Nhị nương có chút bất mãn với hai tỷ đệ kia, tuy nói Ngôn nhi và Thần Dương không phải đệ đệ, muội muội ruột của các nàng nhưng chí ít cũng là người một nhà, cũng là thân thích với nhau, mình được ăn ngon cũng không muốn chia ra ngoài một miếng, thực sự là hẹp hòi, hai hài tử này sớm muộn gì cũng bị người cha cực phẩm của mình dạy hư, dưỡng thành một người có tật xấu nhỏ mọn.

    Thời điểm ở riêng, Nhị nương được chia một lượng bạc và hai trăm đồng, một đồng tiền có thể mua hai cái màn thầu trắng, nhưng đây là toàn bộ số tiền nàng có, nàng không thể xài tiền bậy bạ, còn có một đại gia đình chờ mình nuôi sống đây.

    Ngẫm lại kiếp trước mùa hè mình sẽ ăn cái gì? Có thể hay không đem bán được? Nhìn chén cơm còn chưa ăn của thê chủ, Lý thanh có chút lo lắng, thê chủ như đang suy nghĩ gì đó, Lý Thanh không dám quấy nhiễu “Nương, nương”, âm thanh mềm mại non nớt kéo Nhị nương trở về, Nhị nương liền thấy một đôi mắt to xinh đẹp hiếu kỳ nhìn mình chằm chằm. “Nương sao không ăn cơm?” Thì ra là Ngôn nhi, nhìn dáng vẻ lo lắng của tiểu tử, Nhị nương nở nụ cười, ôm hắn vào ngực nói “Nương a, là đang nghĩ biện pháp kiếm tiền, cho Ngôn nhi có thể ăn bánh màn thầu trắng”. Nghe Nhị nương nói có thể ăn bánh màn thầu, Ngôn nhi hai mắt phát sáng nhìn Nhị nương không chắc chắn hỏi "Nương, có thật không? Ngôn Nhi có thể ăn bánh màn thầu trắng sao?"

    Tiểu hài tử luôn luôn đối với đồ ăn không có sức miễn dịch, lần trước thấy tỷ đệ kia ăn bánh màn thầu trắng hắn còn nhớ đây. “Đương nhiên là sự thật, nương làm sao lừa gạt Ngôn nhi đây, hiện tại Ngôn nhi chính là tiểu bảo bối của nương nha”. Nghe được Nhị nương nói mình là tiểu bảo bối của nàng, tiểu Ngôn nhi rất cao hứng, mặt đỏ bừng cực kỳ đáng yêu.

    Lý Thanh thấy thê chủ thương yêu nhi tử của mình như vậy trong lòng rất cao hứng, khoảng thời gian này thê chủ biến hóa, hắn là phu lang có thể cảm nhận rõ ràng, tỷ như buổi tối thê chủ không cho mình ngôn nhi ngủ dưới đất, nói là đối với thân thể không tốt, chính mình còn tưởng thân thể thê chủ tốt rồi, muốn cùng mình làm chuyện xấu hổ kia. Cùng nàng làm chuyện đó trong lòng hắn cũng không muốn, trước đây trong chuyện phòng the thê chủ rất thô lỗ, làm đau mình, nếu như thê chủ muốn cho dù mình đang có nguyệt sự thê chủ cũng không bỏ qua.

    Chậm rãi nguyệt sự của mình cũng trở nên không ổn định, có lúc mấy tháng cũng không có, lúc có mình cũng sẽ đau đến chết đi sống lại, thân thể cũng kém dần, nhưng thê chủ căn bản không quan tâm những điều này, chính vì nguyệt sự của mình không ổn định nên gả vào Lưu gia hơn một năm cũng chưa sinh cho thê chủ một hài tử, công công cũng dần dần không hài lòng mình cùng Ngôn Nhi, chỉ sợ nếu sau này mình không thể sinh công công có thể hay không đem mình cùng Ngôn nhi đuổi ra đường.

    Nhưng buổi tối hôm đó, thê chủ lại cho phép mình cùng ngôn nhi tiến lên giường ngủ, trước đây có thể thê chủ không kiêng dè gì mà làm chuyện này tuy nhiên cũng sẽ không cho phép Ngôn nhi lên giường ngủ, nhưng hiện tại thê chủ lại đi nói với mình rằng Ngôn nhi cũng là hài tử của nàng, Ngôn nhi nên cùng hai người ngủ chung cho nên buổi tối thê chủ chủ động ngủ giường phía ngoài, Ngôn nhi ngủ ở giữa, mình ngủ ở phía trong.

    Ngôn nhi thấy mình có thể ngủ chung với cha mẹ thì rất cao hứng, buổi tối hưng phấn đến rất muộn cũng không ngủ, thê chủ cũng không tức giận, kể cho Ngôn nhi nghe chuyện xưa có sói xám lớn, Ngôn nhi rất thích nghe, ngay cả mình cũng cảm thấy êm tai, chính mình còn không biết thì ra thê chủ còn có thể kể chuyện xưa, chờ Ngôn nhi ngủ, thê chủ cũng không yêu cầu mình làm chuyện kia, chính mình cũng ngủ một giấc ngon lành.

    Nghe Nhị nương nói muốn kiếm tiền, Tam nương lập tức không yên tâm hỏi "Nhị tỷ, ngươi nghĩ kỹ phải làm gì sao?" Lưu Lam kỳ thực cũng rất tò mò, thế nhưng hắn thật không tiện hỏi, sợ vô tình làm Nhị nương rối não, dù sao hắn còn phải nương nhờ Nhị nương nhị nương thấy đại gia đều nhìn mình chằm chằm, liền buồn cười nói "Lương da, " trong trí nhớ của Nhị nương tìm tòi một lúc phát hiện thế giới này còn chưa xuất hiện lương danếu lương da có thể tại thế giới kia được hoan nghênh, vậy tại thế giới này cũng gần như vậy đi, hơn nữa lương da thứ cần thiết rất bình thường, cũng không mắc, cho nên trải qua suy nghĩ sâu sắc nhị nương vẫn là có ý định bán lương da.

    "Lương da là món đồ gì?" Tam nương đại biểu đại gia hỏi ra trong lòng nghi vấn, nhị nương sẽ không nói cho nàng đây là món ăn vặt kiếp trước của nàng, thời điểm mùa hè trước đây khẩu vị không được nên nghĩ muốn ăn chút gì đó, đó là lương da kình đạo, mùi vị cũng ngon, ăn lại giải nhiệt cho nên kiếp trướng Nhị nương rất thích ăn, hơn nữa nhà nàng kiếp trước cũng từng mua qua cho nên nàng biết cách làm cũng không phiền phức.

    “Chính là ta tình cờ nhìn thấy trong một quyển thượng thư”, Nhị nương hàm hồ nói. Nương của Nhị nương là một tú tài nên người Lưu gia ít nhiều cũng sẽ biết nhận mặt chữ tuy nhiên kiên trì học lên cao chỉ có Tam nương, trước đây Nhị nương không thường ở nhà hay đi loanh nên nhìn thấy sách như vậy cũng không có gì kỳ quái nên gia đình không ai tiếp tục hỏi. “Như vậy đi, hôm nay ta làm cho mọi người ăn thử, nếu ăn thấy ngon chúng ta liền đem đi bán”. Nhìn dáng vẻ tự tin của Nhị nương, cả nhà không biết làm gì hơn ngoài gật đầu đồng ý.

    Làm lương da chia thành: cùng diện, tẩy diện, lắng đọng, loại bỏ, chưng, luộc tinh bột mì, trộn rau, mấy bước này cần một ít đồ bình thường cũng rất dễ tìm. Buổi chiều chờ khí trời lương nhanh một chút, Nhị nương liền mang Lý Thanh và Lưu Lam xuống nhà bếp, chắc chắn cần bọn hắn hỗ trợ, bất quá Nhị nương cũng nói với bọn họ rồi, không có sự đồng ý của nàng không thể đem công thức lương da nói cho người khác biết. Hai người biết nặng nhẹ gật đầu đáp ứng sẽ không nói cho người khác biết, cho dù là Lưu Lý thị Nhị nương cũng tạm thời giấu đi, chờ sau này bán được rồi sẽ bảo Nguyên nương và Lưu Lý cùng nhau bán.
    Tam nương không đi vào bếp nhưng nhận nhiệm vụ xem chừng hài tử, hai hài tử đều rất nghe lời, nhìn thấy người lớn bận rộn cũng không dám nháo. Nhị nương dặn dò Lý Thanh, Lưu Lam cùng diện, tẩy diện chờ nhiệm vụ, nàng chỉ đạo bọn họ ngồi canh lửa, khi trời vốn rất nóng, mấy người làm việc ở nhà bếp càng nóng hơn. Bach diện là vật tinh quý nên Nhị nương chỉ mua một cân hai đồng tiền, gạo ba đồng tiền một cân nên họ chỉ làm một phần để thử nghiệm.

    Nhị nương còn mua một ít hạt vừng, vừng rất đắc nên Nhị nương cũng chỉ mua một ít, Nhị nương muốn làm ma chi tương (chắc là một loại nước chấm), lương da không có ma chi tương làm gia vị mùi vị sẽ sai rất nhiều, ma chi cũng gọi là tương vừng là đem hạt vừng xào đến một độ nhất định rồi dùng thớt đá nghiền nát đến khi sền sệt, đây chính là tương vừng nguyên thủy, Nhị nương nghĩ đến thế giới kia mọi người rất thích tương vừng làm đồ gia vị, nói không chừng tương vừng còn có thể bán.

    Sau khi lương da được làm xong, Lý Thành cùng Lưu Lam nhìn miếng lương da mỏng manh trong suốt rất kinh ngạc, bọn họ chưa bao giờ thấy đồ ăn mê người như vậy, đặc biệt Nhị nương còn kèm theo toán trấp, ma chi, dưa chuột, ớt cay vào lương da làm tăng mùi vị càng mê người. Hai hài tử thèm chảy nước miếng, Ngôn nhi còn nhỏ không biết che giấu, Thần Dương lớn hơn nỗ lực cắn miệng đem nước miếng của mình không rơi xuống. Lương da làm ra ít, cũng không dùng hết bạch diện để thử nghiệm do sợ làm không ra, lãng phí lương thực nên lương da làm ra chỉ có 7 tấm mà thôi, lần đầu làm khó tránh không quen tay bất quá Nhị nương xem như không làm sai.
    "Nương, nương, có thể ăn chưa?" Tiểu Ngôn Nhi không thể chờ đợi được nữa hỏi nhị nương, nhị nương cười cười nói "Được rồi, đến cho ngươi, " Nhị nương đem phần lương da tốt nhất cho tiểu Ngôn nhi. “Cám ơn nương!” Tiểu Ngôn nhi cao hứng hướng Nhị nương cười, hắn còn không quên Thần Dương tỷ tỷ của hắn, cố gắng lấy một miếng lương da trong bát muốn đút cho Thần Dương, mặt Thần Dương nóng lên, luống cuống nhìn Lưu Lam không biết có nên ăn hay không. Nhị nương nhìn dáng vẻ không biết làm sao của Thần Dương, buồn cười nói với Ngôn nhi " Ngôn Nhi nghe được Thần Dương cũng có, liền thả tay xuống, tự mình đến trên băng ghế nhỏ vui vẻ bắt đầu ăn.
    Cả nhà cười lớn, tiểu hài tử luôn mang đến niềm vui cho cả nhà “Đến, Thần Dương, đây là của ngươi”.
    "Cảm ơn cô" Thần Dương có lễ phép hướng về nhị nương nói cám ơn,

    "Không cần khách khí, chúng ta là người một nhà, nhanh đi ăn đi, " nghe được cô nói là người một nhà, Thần Dương rất cao hứng.

    Nhị nương chia đều phần còn lại cho mọi người. Mọi người sau khi ăn xong, tuy rằng đều cảm giác không ăn no, thế nhưng trong lòng rất thỏa mãn , nhị nương đem lương da còn lại chia cho Ngôn Nhi cùng Thần Dương ăn, nhìn hai cái tiểu gia hỏa ăn vui vẻ, trong lòng nhị nương cũng rất cao hứng.
    Buổi tối mọi người ở trong sân hóng mát, "Ta còn chưa hề biết, nhị tỷ còn có tay nghề tốt như vậy, ta xem lương da đó có thể bán, hiện tại nóng bức khẳng định có rất nhiều người mua”, Tam nương đột nhiên nói với nhị nương,

    "Đi nhiều chỗ sẽ biết nhiều hơn, " nhị nương cũng không có cố ý giải thích tại sao chính mình biết điều chế lương da, dù sao tại thế giới nữ tôn này ngoại trừ đầu bếp, nữ nhân căn bản sẽ không xuống bếp, Tam nương cũng không tiếp tục truy hỏi, dù sao mỗi người đều sẽ có bí mật nhỏ của mình.

    Lương da được cả nhà nhất trí tán thành, mọi người quyết định ngày mai dậy sớm làm lương da, sau đó đi lên trấn bán, tất người trong thôn phần lớn vẫn là ăn không nổi.
     
    Thỏ Ngọc thích bài này.